[YUNJAE TRUNG VĂN] NGHỊCH LÂN - ĐAM MỸ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện [yunjae trung văn] nghịch lân - đam mỹ - Chương 96 - Chương 97

Chương 96

Người vô tội kia bị đánh một hồi đến xây xẩm mặt mày.

Nhìn gương mặt xinh đẹp của Jaejoong đang ngập tràn tức giận, ai cũng muốn lên ngăn cản nhưng lại không dám, mà người nọ chỉ ôm thân thể bị đánh, lui về cạnh xe mình, mặc Jaejoong phát tiết!

Trừng mắt nhìn hắn hồi lâu, Jaejoong nhận thấy người qua đường đang tụ tập lại, thậm chí có người lấy điện thoại ra báo cảnh sát, mím môi, dù trong lòng vẫn còn đầy lửa giận, Jaejoong vẫn quay đầu trở lại xe, không chút do dự rời đi.

Nắm tay lái, Jaejoong nhíu chặt mày, khởi động động cơ, Jaejoong dùng tốc độ cao nhất thoát khỏi hiện trường, để lại người đàn ông bị đánh kia đang tựa trên xe mà gửi tin nhắn…

Kí ức bị khơi gợi, máu trong người cậu vẫn đang sôi trào, mà ngay cả Jaejoong cũng không ngờ tới cậu lại có thể nhớ rõ những việc kia như vậy… Cảm giác lái xe, cách tăng tốc, khiêu khích xông tới… Mỗi hành động đều cất giấu bóng dáng của hắn.

Cho rằng không để trong lòng, lại không ngờ tới, hóa ra không để trong lòng mà là giấu trong tim…

Lái xe về nhà, còn chưa bước vào cửa, điện thoại Kim Ri Nam cũng chuẩn xác vang lên.

『Làm sao?』Khó chịu của Jaejoong toàn bộ thể hiện trong giọng nói.

『Cậu còn hỏi tôi như vậy sao? Thư ký nói cậu hủy toàn bộ hội nghị hôm nay, đây là có chuyện gì?』Tuy là chất vấn, nhưng trong giọng Kim Ri Nam đã không còn sự khinh miệt trước đây.

Có lẽ phải nói là, ông giờ không còn tư cách để dùng thái độ đó với Jaejoong…

『Việc tôi làm mỗi ngày đều phải báo cáo với ông à? Nếu như hội nghị không có tôi không được thì để ngày mai đi, hôm nay tôi không có hứng』Dù có cũng bị chuyện vừa xảy ra làm cho hết hứng rồi.

Cậu hiện tại chỉ có một bụng đầy lửa giận!

『Đợi tý, Jaejoong…』Kim Ri Nam còn muốn nói gì, Jaejoong đã tắt máy.

Jaejoong đi vào thư phòng của cậu, ngồi xuống ghế, dùng hai tay chống trán, thở dài một hơi…

Là nhớ sao?

Hay là còn hơn thế?

Nói thật, cậu không thể nào giải thích cảm xúc trong lòng.

Trên đường phát hiện bóng dáng của Yunho, lúc đó, ngay cả Jaejoong cũng khó tin được, cậu vậy mà có xúc động muốn khóc… Rõ ràng là cậu để Yunho rời đi, vì cái gì lòng cậu lại khó chịu ngoài sức tưởng tượng như vậy…

Số lần đến trường đếm trên đầu ngón tay, dù có đi cũng bất giác tránh lễ đường, ngay cả Han Kyung cũng nói, nếu không vì cậu còn phải tốt nghiệp ở đây, anh sợ cậu sẽ đột nhiên muốn dùng tiền mà phá hủy chỗ này!

Là lời nói đùa, nhưng lại khiến Jaejoong hiểu ra, vô luận cậu thừa nhận hay không, cậu không thể nào quên được lúc gặp Jung Yunho, hết thảy mọi chuyện xảy ra, thậm chí, ngày chia tay…

Bọn họ không hề nói hẹn gặp lại, cũng không có lời hứa hẹn gì, cứ như vậy, như lúc trước khi gặp nhau, từng người sống cuộc sống khác nhau, không ai xen vào, không ai biết.

Hết lần này tới lần khác, chuyện xảy ra hôm nay lại khiến Jaejoong nhận rõ, cậu chưa làm được điều đó.

Cậu vẫn nhớ rõ kẻ dùng ngón giữa khiêu khích cậu, nhớ rõ kẻ thích trêu chọc cậu, nhớ rõ kẻ có quá nhiều điểm giống cậu, nhớ rõ Jung Yunho… Cảm xúc này là gì?Thật sự, không muốn nghĩ quá nhiều…

Nhắm mắt lại cố gắng bình ổn cảm xúc trong lòng, trong không khí yên lặng mơ hồ có cảm giác khác thường ── Tiếng đập cửa truyền đến, Jaejoong để người ngoài cửa vào, chỉ thấy quản gia cầm một hộp màu trắng tới.

“Thiếu gia, vừa rồi có bưu kiện gửi tới, nói là gửi cho cậu.”

“Ai gửi vậy?” Nhìn quản gia đặt vật kia lên bàn, Jaejoong nhíu mày.

“Không biết, nhân viên chỉ nói là người nọ muốn cậu ta mang tới đây, hơn nữa bảo cậu tự mình mở ra.” Truyền đạt lại lời nhắn, quản gia vô cùng cẩn thận nói, còn đặt biên bản cần ký xuống nơi Jaejoong tiện tay nhất.

“Mở nó ra.” Như không nghe thấy lời quản gia nói, Jaejoong chỉ bình tĩnh ra mệnh lệnh.

“Nhưng mà…” Quản gia có chút do dự.

“Muốn tôi nói lần thứ hai sao?” Nhướn mày, không vui của Jaejoong đã hoàn toàn bộc lộ.

“Không…” Không dám mạo hiểm chọc giận Jaejoong, quản gia đành phải nghe theo.

Mở lớp giấy bọc ra, nhấc nắp lên, thứ bên trong khiến cho quản gia khẽ giật mình một cái rồi mới chậm rãi dùng tay cầm ra ──

Đó là một học bạ, điện thoại cùng pin điện thoại.

Đứng dậy nhận lấy học bạ kia, hai mắt Jaejoong nhìn chằm chằm vào cái tên, sau đó ánh mắt rời xuống chỗ dán ảnh… Lắp pin vào điện thoại, ấn khởi động máy, trong lúc chờ đợi, sắc mặt Jaejoong càng ngày càng khó coi, mãi đến khi điện thoại khởi động xong, ảnh trên màn hình ngay lập tức khiến Jaejoong nắm chặt tay!

“Người mang đồ tới đâu?”
“Vẫn đang ở cửa đợi ký nhận…”

Không đợi quản gia nói hết, Jaejoong chạy như bay ra khỏi thư phòng liền nhìn thấy một người đàn ông mặc đồng phục của nhân viên bưu điện, đầu đội mũ lưỡi trai đứng ở cửa lớn, bước lên trước, Jaejoong đưa tay hất mũ của người đó ra!

“Là ai bảo anh mang thứ này tới?” Cầm di động, Jaejoong chỉ thiếu chút nữa là ném nó thẳng vào người nhân viên.

Bị cơn giận của Jaejoong làm cho hoảng sợ, nhân viên bưu điện ngay cả một câu nguyên vẹn cũng không nói nên lời, lắp bắp một hồi, để chứng minh còn lấy cả biên lai ra cho Jaejoong.

Đang lúc Jaejoong muốn đoạt lấy biên lai, một bàn tay đột ngột ôm lấy cậu từ phía sau, bản năng phòng vệ khiến Jaejoong gập tay định phản kích, đối phương lại như đã dự đoán được động tác của Jaejoong, tránh được cú thụi kia, còn mượn lực khiến Jaejoong dán sát vào người hắn!

Mùi quen thuộc.

Nhiệt độ cơ thể đã từng đụng chạm vô số lần.

Cùng với đôi tay chết tiệt kia!

Kéo tay Jaejoong, thuận thế ôm sát lấy cậu, Jaejoong muốn phản kháng lại phát hiện tay của cậu rõ ràng không chịu nghe lời, cứng đơ đứng tại chỗ…

“Đã lâu không gặp.”

Không có xin lỗi.

Không có dỗ ngon dỗ ngọt.

Chỉ bốn chữ đơn giản như vậy lại khiến hốc mắt Jaejoong ướt nước…

Đã từng nghĩ rất nhiều về phản ứng khi gặp hắn, chẳng hạn như hung hăng đập hắn một hồi, hoặc là thật sự lái xe đâm hắn, để xem hắn đến cùng là đang bày trò gì, nhưng…

Không được khóc.

Chỉ là đụng chạm nho nhỏ, tựa hồ khiến cậu không thể khống chế được.

Tên chết tiệt.

Jung Yunho chết tiệt…

Hơi nước trong mắt dâng lên, giây tiếp theo, Yunho lập tức cúi xuống ôm bụng dưới, mà Jaejoong thì kiêu ngạo bước đi.

“Kim Jaejoong, sao cậu lại đạp tôi…” Yunho kêu rên.

Liếc mắt nhìn hắn, Jaejoong nào có ý định thương xót hắn, tay bị khống chế, vậy cậu dùng chân là được chứ gì!

Chương 97

Rất nhiều người nói, khoảnh khắc gặp lại sau nhiều ngày xa nhau là cảm động nhất.

Những lời này với Jaejoong mà nói thì lại vô cùng đáng phỉ nhổ, huống chi, cảm xúc này không thể nào xuất hiện trên người Jung Yunho!

Hất đầu đi vào trong nhà, Jaejoong ngay cả đơn ký nhận cũng trực tiếp ném cho nhân viên bưu điện, sao còn thời gian quản việc ký hay không ký nữa, nhân viên bưu điện cứ như vậy bị ném ở ngoài cửa, mà Yunho thì da mặt dày theo sát Jaejoong vào nhà.

Cửa vừa đóng, Jaejoong ngay lập tức ném di động về phía Yunho, phản ứng theo phản năng khiến Yunho né được, còn thuận tay tiếp được điện thoại này, cười nhìn bức ảnh bên trên.

“Tôi rất cẩn thận, vì sợ người khác nhìn thấy còn tháo cả pin ra, đủ tỉ mỉ chưa?” Yunho không sợ chết nói.

Trừng mắt nhìn khuôn mặt tươi cười đáng giận trước sau như một của Yunho, đột nhiên, ngọn lửa trong lòng ngày càng mãnh liệt, Jaejoong ngay cả nói cũng lười, trực tiếp đấm thẳng vào mặt hắn, Yunho né được, nhưng lại không tránh được cú đá của Jaejoong!

Trong lúc tránh né, dù Yunho không đánh lại cũng không tránh khỏi lửa giận của Jaejoong lan sang các đồ vật khác trong phòng, tiếng va chạm cùng tiếng đổ vỡ vang lên liên tục, quản gia cùng các người hầu khác vội vàng chạy tới, thấy chủ mình đang đánh nhau cùng một người xa lạ liền vội vàng gọi điện thoại báo động.

“Để xuống!” Phát hiện hành động của quản gia, Jaejoong bình tĩnh ra lệnh.

“Thiếu gia…” Quản gia không rõ ý của Jaejoong, chỉ có thể nghi hoặc đứng đơ tại chỗ.

“Tôi bảo để điện thoại xuống!” Dừng nắm đấm đang định lao tới chỗ Yunho, Jaejoong bước tới chỗ quản gia, vươn tay, vứt điện thoại xuống chỗ cũ. “Toàn bộ cút đi, tôi không gọi, không ai được vào đây.”

Ánh mắt dao động giữa Jaejoong cùng Yunho, tuy không biết đến cùng có chuyện gì xảy ra, nhưng bọn họ đều ăn ý trở lại công việc của mình, để lại Jaejoong cùng Yunho hai mặt nhìn nhau ở phòng khách…

“Giữ ảnh tôi lúc cao trào rất thú vị sao? Hay là anh muốn uy hiếp tôi?” Bức ảnh Jaejoong nhìn thấy trên điện thoại chính là ảnh chụp cậu phát tiết trong tay hắn lần đầu gặp nhau.

Còn tưởng bị xóa rồi, không ngờ Yunho vẫn còn giữ nó…

“Đừng sỉ nhục bức ảnh đó như vậy, thời gian qua ở Mĩ, tôi đều phải dựa vào bức ảnh đó để giảm bớt nỗi khổ tương tư đấy.” Cười lại gần Jaejoong, Yunho không chút che giấu khát vọng của hắn với Jaejoong.

Nhíu mày, Jaejoong vung đấm, lần này, Yunho không hề trốn, cứ như vậy nhận một đấm của Jaejoong, đánh thẳng vào mặt Yunho, lại không khiến Yunho mất đi vui vẻ trên mặt.

“Cười cái gì mà cười!” Bị nụ cười của Yunho làm cho phát bực, Jaejoong liều mạng nắm chặt tay.

“Cười cậu tinh thần không tệ lắm, một chút cũng không giống tôi, nhớ cậu đến phát điên rồi.” Nhìn chằm chằm Jaejoong, Yunho cười khổ.

“Không nhìn ra.” Jaejoong xoay người định chạy đi.

Chỉ là mới đi được hai bước đã bị Yunho ôm lấy từ phía sau, cảm nhận được Yunho vùi mặt vào gáy cậu, Jaejoong không hề giãy dụa phản kháng…

“Tôi rất sợ cậu thật sự không muốn gặp tôi, quên mất tôi rồi…”

“Cho nên anh mới bầy trò, trước hết thuê người đua xe với tôi, lại đưa di động có ảnh chụp cho tôi, khơi lại kí ức của tôi?” Tiếp lời Yunho, trong mắt Jaejoong có rất nhiều cảm xúc hỗn loạn.

“Tìm người có thể đua xe với cậu không dễ dàng chút nào, hại tôi còn phải đi tìm tay đua nghiệp dư, quá phận nhất là cậu còn đánh người, thành ra tôi phải bồi thường cả tiền thuốc men.”  Yunho cười nhẹ phàn nàn.

“Đáng đời, ai bảo anh dám trêu chọc tôi.” Ngẩng cao đầu, Jaejoong tùy ý để Yunho ôm lấy eo cậu.

“Biết sao được, người nói yêu trước là người xui xẻo mà… Thời gian giải quyết mọi việc bên Mĩ so với tôi nghĩ còn lâu hơn, thiếu chút nữa khiến tôi phát điên.” Làm nũng như trẻ con, môi Yunho khẽ chạm vào tai Jaejoong.

“Không ai ép anh cả.” Jaejoong bị động tác của Yunho khiến cho nhíu mày, muốn đẩy hắn ra, lại bị Yunho ôm chặt.
“Không ai ép cả, chỉ là có người không chịu đi theo tôi, tôi đành phải chủ động chuyển toàn bộ sang Hàn Quốc.” Ngón tay thăm dò vào trong quần áo Jaejoong, Yunho phát ra tiếng thỏa mãn. “Vẫn là cậu tốt nhất…”

“Tốt cái gì, đồ động dục!” Kéo tay Yunho lại, cơn giận thật vất vả mới xìu xuống nay lại bùng lên, xoay người, đấm thẳng vào bụng Yunho.

Lực của cú đấm này không hề nhẹ khiến Yunho bất giác buông lỏng tay, nhưng lại không ngăn cản được ánh mắt nóng rực của Yunho khi nhìn Jaejoong.

“Tôi cũng chỉ động dục với cậu… Thời gian qua tôi không hề đi tìm người khác, không tin cậu có thể hỏi ảnh chụp trong di động.” Như cố ý chọc giận Jaejoong, Yunho lại giơ điện thoại lên.

Nheo mắt lại, nở nụ cười, Jaejoong gập khuỷu tay thúc thẳng vào sườn mặt Yunho, đau đớn khiến Yunho không thể cắn răng nhịn xuống, sau đó, Jaejoong đạp thẳng vào người hắn, khiến hắn ngã lăn xuống đất.

Nhìn trần nhà, Yunho nhẹ nhàng nở nụ cười, như thể nắm đấm của Jaejoong không hề có lực sát thương, không tạo chút đau đớn nào trên người hắn…

“Cậu đã nói, cậu không chơi trò chơi tin tưởng, nên tôi tới tìm cậu, giờ đây tôi đã có thể hỏi cậu, cậu có…”

Không để Yunho nói hết lời, Jaejoong liền quỳ rạp xuống, cúi người hôn lên môi Yunho.

Không nói tin tưởng, cũng không nói yêu.

Đó là quật cường của cậu.

Mặt đối mặt, một người nằm trên đất, một người quỳ, hai người, đều có ánh mắt hiểu rõ nhau…

“Kim Junsu đâu?” Jaejoong nhẹ nhàng hỏi.

“Như cậu nói, tôi chỉ có thể coi Park Yoochun như đền bù của tôi với cậu ấy.” Yunho nở nụ cười.

“Bọn họ sẽ ở bên nhau sao?” Jaejoong hạ mắt.

“Không biết, đây không phải trách nhiệm của tôi.” Yunho thẳng thắn.“Kim Jaejoong thì sao?” Jaejoong nở nụ cười.

“Dành cho một người tên Jung Yunho, mãi mãi ở bên người đó, có đủ không?” Nhẹ nhàng vỗ về môi Jaejoong, hai mắt Yunho sâu thẳm.

“Bọn họ sẽ ở bên nhau sao?” Liếm láp đầu ngón tay Yunho, Jaejoong không hề cho hắn đáp án.

“Chắc chắn rồi…” Kéo người Jaejoong xuống, Yunho hôn cậu.

Nụ hôn dần dần nóng bỏng, ý cười trên mặt Jaejoong ngày càng sâu, lúc da thịt chạm vào nhau, nhiệt độ nóng hổi khiến bọn họ đều nhận ra mình nhớ nhau đến chừng nào, chỉ là không ai chịu nói.

Nghe tiếng rên rỉ đứt quãng truyền từ phòng khác tới, trên dưới Kim gia không ai dám đến gần, ngay cả quản gia đã chứng kiến đủ mọi mặt của xã hội cũng không dám ngăn cản, ai lại dám trái lời Jaejoong cơ chứ…

Quyến luyến hôn lên từng chút trên cơ thể trần trụi của Jaejoong, tựa hồ muốn đóng dấu hương vị của mình lên, Yunho hôn ngày càng lâu, đầu lưỡi quét lung tung, khiến Jaejoong bật ra tiếng rên rỉ.

Tiếng rên của Jaejoong cũng khiến phân thân đang rục rịch của Yunho lập tức có phản ứng, Yunho thuần thục khuấy động tính khí của Jaejoong, dịch thể ở phía đầu ra càng ngày càng nhiều, Yunho cũng dùng ngón tay thăm dò tiểu huyệt chặt chẽ sau lưng Jaejoong, Jaejoong theo bản năng hít sâu một hơi lại khiến Yunho kiêu ngạo bật cười.

“Chỗ này hẳn chỉ có tôi cắm vào đúng không… Đau!”

Cảm nhận được Jaejoong há mồm cắn lên xương quai xanh của hắn, Yunho đương nhiên sẽ không trêu chọc Jaejoong nữa, Yunho hôn cậu, rút ngón tay ra khỏi tiểu huyệt của Jaejoong, thay bằng phân thân của mình…

Chậm chạp tiến vào, so với cuồng vọng cướp đoạt lại càng khiến hai người cảm nhận được nhiệt độ của nhau, phía trong chật chội của Jaejoong khiến Yunho phát ra tiếng tán thưởng, mà Jaejoong thì vì vật sưng ngày càng to của Yunho mà bật ra tiếng rên rỉ…

“Arghh…. Đừng nhúc nhích…. Ahhhh….”

“So với nhìn ảnh chụp trên điện thoại rồi xử lý, trong cơ thể cậu thoải mái hơn nhiều…”

“Anh còn nói… Ahhh…”

“Tiếng rên rất hay…”

“Ahhhh… Jung Yunho… Anh câm miệng… Ahhh….”

Trong lúc thở dốc kịch liệt, Jaejoong bỗng nhiên nhớ lại bức tranh treo ở đại sảnh trong cao ốc Kim thị, rồng giữa rừng trúc như đang bay lượn trước mặt cậu, mà móng vuốt sắc bén bảo vệ vảy của mình thì mơ hồ lóe lên hào quang…

Jaejoong đã sớm phát hiện.

Bức tranh kia là bị Yunho phái người đổi, bức tranh trước đó là hình một con rồng không có móng vuốt đang bảo vệ vảy của mình…

Cũng từ khi đó, Jaejoong biết rõ, Yunho sẽ trở lại.

Bởi vì, bọn họ là cùng một người.

Rồng, không thể thiếu nghịch lân của mình…

---------------------- HOÀN ----------------------

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước