[YUNJAE TRUNG VĂN] NGHỊCH LÂN - ĐAM MỸ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện [yunjae trung văn] nghịch lân - đam mỹ - Chương 91 - Chương 95

Chương 91

“Dựa vào cái gì mà cậu ấy muốn tôi rời xa cậu ấy, tôi lại phải làm theo? Giao Kim Jaejoong ra đây, Han Kyung, trả Jaejoong cho tôi!” Yunho gào lên, cảm xúc không khống chế được bộc lộ hoàn toàn.

“Yunho, cậu bình tĩnh một chút…”

“Boss…”

Hai anh em Kara cùng Carr lo lắng nhìn Yunho, muốn hắn bình tĩnh lại, đổi lại, Yunho lại càng phẫn nộ dùng nắm đấm chất vấn Han Kyung.

“Anh có tin tôi sẽ lấy mạng anh không, Han Kyung, nói cho tôi biết Jaejoong ở đâu, cậu ấy không thể bỏ tôi lại như vậy!”

“Cậu ấy đi rồi.” Lặp lại bốn từ, Han Kyung hiển nhiên đã chuẩn bị tâm lý.

“Mẹ nó, đây không phải thứ tôi muốn nghe.” Cắn răng chửi bới, nắm đấm của Yunho không chút lưu tình đập thẳng vào mặt Han Kyung, như muốn ép Han Kyung phải thỏa hiệp, từng cú đấm đều mạnh đến kinh người.

“Yunho, cứ thế sẽ chết người đấy!” Mắt thấy tình huống không ổn, Kara vội chạy lên trước kéo Yunho lại.

Yunho vốn định mặc kệ Kara mà tiếp tục đấm, nhưng dưới sự hỗ trợ của Carr cùng ánh mắt của Han Kyung, hắn đành chậm rãi buông tay, thần sắc khó chịu nhìn phòng phẫu thuật…

Có một số việc, dù không nói gì, nhưng ai cũng hiểu.

Han Kyung sờ chỗ bị đấm, đứng dậy đi về phía Yunho, ánh mắt như vậy, khiến Yunho nở nụ cười đắng chát, ngẩng mặt lên trời, hít sâu một hơi.

Không nói gì, cứ như vậy quay người đi, chỉ để lại một bóng lưng, đợi hắn đi xa, cậu mới lấy di động, ấn dãy số của Han Kyung…

*****

“Anh ấy, có ổn không?”

Lúc tới nơi, đầu óc cậu trống rỗng.

Hành vi ngu xuẩn như vậy, nếu là cậu trong quá khứ, tuyệt đối sẽ không làm.

Nhưng khi cậu thấy người đàn ông kia móc súng ra, nhắm ngay đám trẻ trong cô nhi viện, Jaejoong thật sự đã quên phải bảo vệ tính mạng của mình, trong đầu, chỉ có một suy nghĩ.

Cậu đã hại Kim Junsu, không thể lại khiến Jung Yunho mất đi những đứa trẻ này!

Chỉ suy nghĩ đơn giản như vậy, lại khiến cậu không để ý nguy hiểm chạy về phía người đàn ông kia, đấm thẳng lên mặt hắn, trong lúc tranh đoạt súng, đạn liên tiếp bắn ra xuyên thủng lồng ngực người đàn ông, đồng thời cũng xẹt qua cánh tay cậu, cố lấy hơi thở cuối cùng, người đàn ông dùng khuỷu tay húc thẳng vào mặt Jaejoong.

Choáng váng đột ngột khiến Jaejoong ngã xuống, dính phải máu của người đàn ông, ngay lúc hai mắt khép lại, nghe thấy, tiếng xin lỗi của đứa trẻ cùng tiếng gọi của Yunho.

“Hyung xinh đẹp, thật xin lỗi… Đều tại em…”

“Jaejoong… Tỉnh… Kim Jaejoong… Đừng dọa tôi…”

Hẳn phải nói với bọn họ, cậu không có việc gì.

Nhưng mà, làm không được… Jaejoong không biết phải đối mặt với Yunho thế nào, nên giải thích lựa chọn của cậu thế nào, tại sao lại liên lụy đến Kim Junsu…

Yunho đã từng nói, muốn cậu tin tưởng, nhưng lúc cậu chính thức tin tưởng, lại không cách nào nói cho hắn biết.
Cũng vì giống nhau, cho nên mới càng hiểu, đối với Yunho mà nói, Junsu là người thế nào, chính bản thân cậu cũng từng nói, Yoochun là phương pháp đền bù duy nhất của Yunho với Junsu, nhưng chính cậu, đã phá vỡ phương pháp đó.

Tình bạn với Yoochun, khiến cậu trở thành đồng lõa.

Tình cảm với Yunho, lại khiến cậu không thể tiếp nhận việc mình nổ súng với Junsu.

Đây không phải cậy mạnh, chỉ là tự tôn, tự tôn của một kẻ vô cùng nhỏ bé…

“Jaejoong… Ngàn vạn lần đừng rời khỏi tôi…”

“Việc Junsu không phải lỗi của cậu, đấy là tội mà tôi cùng cậu phải cùng nhau gánh vác… Chỉ cần cậu tỉnh…”

“Kim Jaejoong, xin cậu, tin tưởng tôi, tôi không trách cậu…”

“Jaejoong…”

Từng câu lại từng câu thổ lộ bên tai, Jaejoong ra sức chịu đừng khó chịu trong lòng, nếu không phải Yunho quá mức kích động đến mất đi tỉnh táo, nhất định sẽ nhận ra, nước mắt bên khóe mắt Jaejoong…

Mãi đến khi được đưa vào phòng phẫu thuật, Jaejoong đột nhiên tỉnh táo khiến toàn bộ y bác sĩ hoảng sợ, tìm Han Kyung, muốn anh phối hợp diễn màn tuồng này, ngồi trên bàn giải phẫu, Jaejoong chỉ biết yên lặng rơi nước mắt.

Từng giọt từng giọt, thấm ướt hai tay Jaejoong, cũng khiến cậu, bật cười.

“Jaejoong, không sao chứ?” Han Kyung bị gọi đến đột ngột tuy không rõ chuyện xảy ra, nhưng trực giác nói cho anh biết, bây giờ không phải lúc truy hỏi.

“Tôi coi Yoochun là bạn, vì sao cậu ta lại muốn lợi dụng tình bạn của tôi với cậu ta… Chỉ vì, khiến tôi cùng Jung Yunho không có bất kỳ quan hệ gì sao? Jung Yunho nói đây không phải lỗi của tôi, nhưng tôi hại anh ta không thể cứu Kim Junsu…”

Han Kyung vươn tay, muốn chạm vào mặt Jaejoong, đúng lúc Jaejoong ngẩng đầu lên, anh liền dừng lại.

Vì Jaejoong không chỉ đang khóc, mà còn khóc rất thảm, ngay cả mắt cũng đỏ ửng!“Thứ tôi thiếu nợ Jung Yunho, là mạng Kim Junsu, tôi cứu bọn trẻ cô nhi viện vẫn chưa đủ để trả, là tôi nợ Kim Junsu, vì quan hệ của tôi mới khiến cho Yoochun đi tổn thương cậu ấy… Cảm giác bị phản bội, thật sự rất thống khổ, nếu thật sự không tin ai, đã không phải khó chịu thế này…”

Nhìn đôi mắt tràn ngập vùng vẫy đấu tranh của Jaejoong, Han Kyung chỉ muốn nói cho cậu biết đừng tự trách mình như vậy… Đáng tiếc, Han Kyung vẫn không mở miệng.

Không phải không muốn nói, mà là Jaejoong không cho anh nói.

“Cậu cứ vậy mà đi sao, Jung Yunho làm sao bây giờ, còn Park Yoochun nữa?” Jaejoong sau khi đã băng bó kỹ vết thương trên tay liền chuẩn bị rời đi, Han Kyung vội vàng ngăn cản.

“Không thể trốn tránh sao? Tất cả cậy mạnh, chỉ là ngụy trang mà thôi, Han Kyung, anh hẳn hiểu rõ, tôi không kiên cường đến mức có thể chịu được bạn bè lợi dụng và áy náy với Kim Junsu để mà tiếp tục ở bên Jung Yunho…”

Đây mới là Kim Jaejoong.

Không phải người mạnh mẽ kiêu ngạo trong mắt người khác, mà là vì quá mức nhát gan, mới chọn không tin tưởng bất luận kẻ nào, trước sự thương tổn của kẻ khác, cậu học được phương pháp này để bảo vệ mình nhưng vẫn không tránh được, chỉ một phút động lòng, lại để người khác thừa cơ lợi dụng sự yếu ớt của cậu…

Mím môi, Han Kyung đi đến trước mặt Jaejoong, đưa ra một điều kiện.

“Tôi giúp cậu giải quyết việc này cũng được, nhưng mà cậu phải hứa với tôi, đến chỗ Donghae ở.”

“Vì sao?” Mắt đẫm nước, Jaejoong nở nụ cười khổ.

“Không vì cái gì cả, chỉ là tôi muốn tiếp tục làm bạn của cậu, chỉ vậy mà thôi…”

Đã mất đi một người, không phải vẫn còn một sao?

Ít nhất, cậu không hẳn là hai bàn tay trắng, đúng không…

Đứng sau lưng Han Kyung, nghe Han Kyung truyền đạt lại, thân thể tựa trên ván cửa lạnh như băng, Jaejoong ra sức che miệng, không để mình bật ra một tiếng động nào...

Nghe bên ngoài truyền đến tiếng gọi đầy phẫn nộ của Yunho, từng câu, đều khiến Jaejoong không cầm nổi nước mắt, ngay cả lúc Lee Donghae xuất hiện đưa cậu đi, Jaejoong cũng không biết mình rời khỏi nơi đó bằng cách nào…

“Ừ… Em sẽ dẫn cậu ấy về nhà, anh chờ một chút…”

Sau khi đã báo cáo tình hình Jaejoong qua điện thoại, Lee Donghae liếc mắt thấy Jaejoong yên lặng tựa vào cửa sổ xe mà rơi lệ, liền thay cậu phủ thêm áo khoác, lúc vừa định rút tay về, lại bị Jaejoong bắt lấy.

Nhíu mày, Donghae khó hiểu nhìn cậu, chỉ thấy Jaejoong hỏi:

“Tim đau lắm… Phải làm sao đây… Lee Donghae, cậu với Han Kyung, cũng có cả giác này sao?”

Hạ mắt, Donghae nhẹ nhàng cười cười, rút tay mình ra khỏi tay Jaejoong.

“Đương nhiên, đau lòng, là một bằng chứng chứng tỏ mình đã yêu.”

Không biết ư?

Hay là đã sớm hiểu rõ, chỉ là, không muốn thừa nhận…

Chương 92

Chật vật khóc, có lẽ, đây là lần cậu khóc nhiều nhất từ lúc chào đời tới nay.

Không cách nào khống chế cảm giác đau lòng, có người nói, đó là vì hắn thật sự đã thay đổi cậu.

Nói thật, cậu chán ghét thay đổi của chính mình.

Bởi vì như vậy, cậu sẽ trở nên yếu ớt, ỷ lại, thậm chí, bắt đầu nhớ hắn…

Còn tưởng rằng cậu rời đi sẽ khiến Yunho điên cuồng tìm người, đây không phải lần đầu, cho nên hai anh em Kara cùng Carr đã sớm chuẩn bị tâm lý, ai ngờ, Yunho lại bình tĩnh vô cùng.

Hắn an phận tới trường đi học, xử lý vấn đề bên Mĩ, mà ngay cả Kwon Ji Kyu hắn đột ngột quyết định cứu phút cuối, Yunho cũng giúp nó sắp xếp nơi ở thích hợp, hỏi hắn vì sao, Yunho chỉ nói, dù sao nó cũng là máu mủ của ba nuôi.

Không phải nhân từ, lại càng không phải lương tâm bất an, chẳng qua chỉ đơn giản là đền bù tổn thất.

Một loại chuộc tội với việc hắn cướp Hee Chul đi…

“Anh là đang muốn nói với Kim Jaejoong, anh ta vẫn có thể ở bên cạnh anh sao?” Nằm trên giường bệnh, nhìn trần nhà, Kwon Ji Kyu bình tĩnh mở miệng.

“Có lẽ vậy…” Nở nụ cười khổ, ngoài ba chữ kia, Yunho thật không biết nói gì.

Xoay người, ngay lúc Yunho chuẩn bị rời đi, Kwon Ji Kyu đột nhiên bật cười, Yunho nhíu mày, không quay đầu lại, nhưng vẫn nghe rõ những lời nó nói.

“Anh biết không, Jung Yunho, áy náy và bồi thường là con dao hai lưỡi, nó có thể khiến anh trả giá rất nhiều, cũng có thể khiến anh đạt được rất nhiều… Hee Chul hyung đã từng nói, việc anh vứt bỏ anh ấy để được nhận nuôi một mình vẫn khiến anh áy náy, mà anh ấy không muốn phần áy náy này biến mất, cho nên mới lựa chọn giúp em, như vậy, anh sẽ mãi nhớ anh ấy…”

Nắm chặt ngón tay, Yunho không cách nào hình dung tâm tình của mình, hắn biết rõ, Hee Chul không thể nào vô duyên vô cớ đi phản bội hắn, nhưng chỉ vì suy nghĩ ích kỷ này mà liên lụy đến mẹ nuôi của hắn… Hee Chul quái đản vậy sao?

Hay đúng ra, phải cười y ngốc?

Quả thực, giống hệt Kim Junsu lúc bị tổn thương trong quá khứ vậy…

Hắn nợ Hee Chul, cho nên hắn chỉ có thể giúp Kwon Ji Kyu tiếp tục sống, coi như là bồi thường với Hee Chul, bởi vì Yunho hiểu, dù Hee Chul yêu Kwon Ji Kyu hay không, y đều luôn trung thành với nó.

Vậy Junsu thì sao?

Hắn phải bồi thường cho cậu thế nào đây?

Không giận chó đánh mèo với Park Yoochun đã là nhân từ rồi, Jaejoong đã từng nói, Yoochun là đền bù duy nhất của hắn với Junsu, nhưng hắn không biết, Junsu còn cần Park Yoochun, cần người đã tổn thương cậu quá nhiều đó không… Có lẽ như Shim Changmin nói, cái chết, là một cách để giải thoát…

“Yunho, mọi việc đều đã ổn rồi, chỉ là, cậu thật sự phải về Mĩ à?” Thu thập tư liệu trên bàn, luật sư gia tộc thắc mắc nhìn hắn.

“Vì sao lại không?” Cười nhìn luật sư phản đối, trên khuôn mặt Yunho tràn ngập sự trưởng thành không hợp với tuổi. “Bớt đi một phiền phức như tôi ở Hàn Quốc, không phải anh cũng được thở phào nhẹ nhõm sao?”

“Nói thì như thế, nhưng trường học…”
“Tôi nghĩ mẹ tôi sẽ hiểu, dù sau tôi quay trở về đây học chỉ là hi vọng của bà, không hẳn bắt buộc phải làm.” Nụ cười của Yunho dần thu lại. “Huống hồ, tôi về đây không phải vì nguyện vọng của bà, nói đúng ra thì chủ yếu là vì tò mò thôi.”

Tò mò nơi hắn đã rời đi nhiều năm liệu có thay đổi gì không, cũng tò mò, Junsu sống ở nơi này như thế nào… Chỉ là không ngờ tới, cuối cùng người khiến hắn quan tâm, lại là một người khác.

Nhìn Yunho hiển nhiên đã hạ quyết tâm, luật sư hiểu rõ muốn thay đổi suy nghĩ của Yunho thì sẽ khó khăn thế nào, nhưng…

“Vậy Kim Jaejoong thì sao?” Từ miệng Kara cùng Carr, luật sư đã biết được những chuyện đã xảy ra, tất nhiên cũng rõ mọi việc liên quan tới Jaejoong.

“Cậu ấy tránh tôi, không phải sao?” Hạ mắt, thần sắc Yunho có đấu tranh hiếm thấy. “Tôi không muốn ép cậu ấy, cậu ấy không giống những người khác, tôi muốn để cậu ấy tự quyết định…”

Vì sao lại biến thành người nhát gan như vậy?

Nếu là Jung Yunho trước đây, căn bản sẽ không để ý làm vậy có hậu quả gì, hắn chỉ tìm cách đạt được thứ hắn muốn, nhưng liên quan tới Jaejoong, mọi thứ đều thay đổi!

Hắn có thể buộc cậu thừa nhận cảm giác với hắn, cũng có thể buộc cậu tiếp nhận hắn, nhưng không thể nào buộc cậu, trước sự phản bội của Park Yoochun mà tiếp tục tin tưởng hắn ── Thứ này không phải ép buộc là có được!

“Nếu như quyết định của cậu ta, sẽ khiến cậu mất đi cậu ta thì sao?” Luật sư không muốn nói như vậy, nhưng bản năng nghề nghiệp khiến ông luôn dự đoán kết quả xấu nhất.

Đây là ưu điểm của hắn, cũng là khuyết điểm…

Yunho thở dài, cười khổ, không nói lời nào, trong mắt lại hiện lên tưởng niệm cùng khó chịu.

*****

Chậm rãi đẩy cánh cửa thuần trắng ra, đập vào mắt là bóng người ngồi cô đơn bên cửa sổ, nhíu mày, hít sâu vài hơi, cậu mới bước lại gần.“Có khỏe không?”

Một câu hỏi thăm đơn giản, lại khiến cậu trăm mối cảm xúc ngổn ngang, hai người là bạn thân cơ mà…

“Sao có thể khỏe được? Tôi không khỏe, hẳn cậu cũng vậy, Jaejoong.” Quay sang, Yoochun nhìn chằm chằm gương mặt xinh đẹp mà gầy gò của Jaejoong, tự giễu nở nụ cười. “Tự dưng vào bệnh viện, tôi đúng là tự làm tự chịu.”

“Sao vậy?” Xem nhẹ trào phúng của Yoochun, Jaejoong chỉ muốn hiểu rõ mọi việc.

Mấy ngày qua ở nhà Lee Donghae, Jaejoong vẫn tới trường như thường lệ, chỉ là cố gắng tránh Yunho, mà Yunho tựa hồ cũng hiểu được vì sao cậu trốn tránh, không tìm cậu, cũng không hỏi cậu câu nào, cứ như vậy, cuộc sống chậm rãi trôi qua, trong khoảng thời gian này, Jaejoong đương nhiên cũng biết tin Yoochun tạm thời nghỉ học, sau đó, Yoochun ở trong bệnh viện nhờ Han Kyung chuyển lời, nói muốn gặp cậu…

Nói không trách việc Yoochun lợi dụng cậu là giả dối, nhưng tình bạn nhiều năm, dù sao không thể nói bỏ là bỏ được, điều duy nhất cậu không hiểu là tại sao Yoochun phải làm như vậy?

Đến cùng là vì cái gì…

“Vì Junsu.” Mở lòng bàn tay ra, trong tay Yoochun là một hình trái tim được đan từ rơm. “Rõ ràng là chính tôi ép cậu ấy, tôi lại còn muốn gặp cậu ấy… Giống như hiệp nghị của tôi với Kwon Ji Hee lúc trước vậy, tôi định lợi dụng Kwon Ji Kyu, lợi dụng cậu, lợi dụng Jung Yunho, ép Junsu xuất hiện, kết quả lại chỉ tổn thương người…”

Lời Yoochun nói khiến Jaejoong muốn cười lại không thể nào cười nổi, chỉ có thể giận dữ nắm chặt cổ áo Yoochun!

“Cậu thật khiến cho người ta nổi giận, Park Yoochun, sao cậu có thể lợi dụng tôi và Kim Junsu!” Jaejoong gào lên, trên mặt là toàn bộ thống khổ cậu phải chịu đựng.

“Đúng vậy, nổi giận…” Nhìn Jaejoong, Yoochun nhẹ nhàng cầm tay cậu. “Ai bảo giờ tôi mới hiểu rõ, cảm tình với cậu cùng Junsu đến tột cùng là cái gì… Jaejoong, cậu yêu Jung Yunho…”

“Tôi không biết cậu đang nói cái gì.” Jaejoong định tránh khỏi tay Yoochun, lại bị Yoochun giữ chặt.

“Là không biết hay không chịu đối mặt? Jaejoong, cho tôi một cơ hội bồi thường, đi tìm Jung Yunho…”

“Không được! Tôi đã giết Kim Junsu, tôi sao có thể ──”

“Junsu không chết.”

“Cái gì?”

Mở to mắt, Jaejoong nhìn Yoochun, chỉ thấy Yoochun nở nụ cười bi thương, cúi đầu, hôn lên tay Jaejoong.

“Jung Yunho biết việc đó, đi tìm anh ta, anh ta sẽ nói mọi việc cho cậu biết, so với tôi, Jung Yunho lại càng quan tâm cậu hơn…”

Đây là lần đầu tiên, Yoochun thừa nhận gã thua Yunho.

Không phải không yêu Jaejoong, mà là mức độ khác nhau, cùng là yêu đấy, nhưng không đủ sâu…

Chương 93

Giữa bọn họ, có một nút thắt.

Trói chặt bọn họ, cũng khiến bọn họ không cách nào thoát khỏi.

Cho rằng đó là khốn cảnh, cuối cùng lại chỉ là trò đùa.

Hóa ra, khi còn ở trong nút thắt đó, bọn họ không thể nào chia lìa…

Lời Yoochun nói khiến Jaejoong càng thêm mơ hồ, cậu không hiểu, vì sao Kim Junsu lại không chết, cũng không hiểu, vì sao Yoochun biết.

Không hiểu nhất là, nếu Yunho đã sớm biết, vậy vì sao không nói cho cậu biết?

Hắn đang nghĩ gì…

“Từ hôm qua đến gặp Park Yoochun, cậu cứ ngẩn người là sao?” Đưa nước cho Jaejoong, Donghae nhạy cảm phát hiện Jaejoong có chút bất thường.

Bưng cốc nước, Jaejoong chuyển cốc qua lại hai tay, bộ dạng muốn nói lại thôi khiến Donghae ở cùng cậu mấy ngày đã sớm hiểu rõ.

“Đang nghĩ việc có liên quan tới Jung Yunho đúng không?” Ngồi xuống cạnh Jaejoong, giọng Donghae vẫn bình tĩnh như trước. “Có một số việc, không phải cứ nghĩ sẽ ra đáp án.”

“Tôi không muốn gặp anh ta…”

“Là không muốn hay không dám?” Nhìn Jaejoong nhíu mày suy nghĩ, Donghae nở nụ cười. “Kyung nói, cậu thoạt nhìn rất ổn nhưng chỉ là giả bộ, kỳ thật ẩn dưới kiêu ngạo của mình, cậu vẫn còn trẻ con… Lời này quả thật rất đúng.”

“Lời này của cậu khiến người khó chịu đấy, cậu cũng chẳng lớn hơn tôi bao nhiêu.” Trừng mắt nhìn Donghae, Jaejoong hoàn toàn không che giấu phản cảm của mình với Donghae khi nói chuyện.

“Khó chịu thì cứ khó chịu đi, dù sao tôi cũng không định mua vui cho cậu…”

Muốn cậu đi gặp hắn sao?

Dựa vào cái gì?

Cậu thừa nhận, là cậu trốn tránh, nhưng vì sao hắn không tìm cậu, mà cậu lại phải tìm hắn?

Nếu như lời Yoochun nói đúng, hắn sớm đã biết rõ hết thảy, vậy vì sao không nói rõ ràng với cậu?

Mặc kệ cậu bị tội ác của mình giày vò rất thú vị sao?

Coi như cậu trẻ con đi, cậu giận dỗi, không tìm hắn, vậy không được sao…

“Mấy tuổi rồi mà còn trẻ con thế.” Nhìn Jaejoong, Han Kyung bình tĩnh vứt ra câu này, nhận lấy đương nhiên là ánh mắt giận dữ của Jaejoong.

“Muốn nói thì cứ nói, Han Kyung, anh đừng có dùng cái giọng đấy mà trào phúng tôi.” Dùng sức đặt cốc nước xuống bàn, Jaejoong đứng dậy định chạy ra khỏi văn phòng hội học sinh.

Cửa vừa mở ra, Jaejoong ngẩng đầu, đập vào mắt là Yunho đang định gõ cửa…
Cảm giác hoảng hốt đột nhiên ập đến, rõ ràng học cùng một trường, lại ra sức không đụng chạm tới thế giới của đối phương, đến cùng khó khăn thế nào?

Yunho nhếch môi, ánh mắt dính chặt lấy Jaejoong không rời, không có bức bách cùng khát vọng lúc trước, lại khiến Jaejoong cảm thấy đau lòng… Bọn họ đều gầy đi, không ai nói câu gì, chỉ có thể nhìn nhau như vậy.

“Cậu đến là muốn tôi giúp cậu xử lý đơn tạm nghỉ học à?” Mặc kệ bầu không khí kỳ lạ giữa Jaejoong cùng Yunho, Han Kyung đơn giản nói một câu cắt đứt suy nghĩ của hai người.

“Tạm nghỉ học…” Thấp giọng lẩm bẩm mấy chữ, đầu Jaejoong tựa hồ không còn hoạt động nữa.

Nhìn Jaejoong, Yunho không giải thích nhiều, đi qua cậu, đặt giấy tờ trong tay xuống trước mặt Han Kyung, đợi Han Kyung xem xét.

Trong quá trình đợi, Yunho không dám quay đầu, cũng không dám mở miệng, mặc cho bầu không khí ngày càng im lặng, mãi đến khi Han Kyung nói được rồi, cất tư liệu sang một bên, Lee Donghae lúc này mới đi tới bên cạnh bọn họ, thở dài.

“Người đi rồi, sợ cái gì!”

Cái gì?!

Yunho theo bản năng quay đầu, ánh mắt rơi xuống chỗ Jaejoong vừa đứng, lại phát hiện Jaejoong đã sớm không thấy bóng dáng, cảm xúc không cách nào khống chế cứ vậy dâng lên, một giây sau, chỉ thấy Yunho xông ra ngoài cửa!

“Hai người kia thật thích làm khó nhau.” Nhìn bóng lưng Yunho, Han Kyung không khỏi oán thầm một câu, thuận tay ôm lấy Donghae, để cậu tựa vào lòng.

Là không ép buộc.

Là cho cậu không gian.

Nhưng, hắn muốn cậu đến điên rồi…

Chạy ra khỏi văn phòng hội học sinh, Yunho vội vã tìm kiếm bóng dáng Jaejoong, đúng lúc đó, điện thoại Yunho vang lên báo có tin nhắn, vừa mở ra, Yunho liền mỉm cười, lập tức sải bước tới lễ đường mà cậu cùng hắn lần đầu đối chọi gay gắt, đi vào liền thấy Jaejoong ngồi trên ghế dài, nhìn thẳng phía trước.“Đứng yên ở đó, đừng nhúc nhích.”

Giọng Jaejoong vang vọng khắp lễ đường, khiến Yunho đành phải ngoan ngoãn dừng bước lại, cách Jaejoong một khoảng cách ngắn, chăm chú nhìn cậu…

“Yoochun nói Kim Junsu không chết, có thật vậy không?”

Im lặng thật lâu thay cho câu trả lời của Yunho, Yunho không nhìn thấy biểu cảm của Jaejoong, chỉ có thể suy đoán, cậu giờ phút này có tâm tình gì…

“Cậu ta sống kiểu gì được? Một súng… Tôi nhớ đã nổ súng vào cậu ta.” Mặc dù có chút mơ hồ, nhưng Jaejoong không thể nào quên được cảm giác lúc ấn cò súng.

“Cậu có nổ súng, nhưng không bắn trúng chỗ hiểm… Trong lúc xảy ra hỏa hoạn, Shim Changmin mang cậu ra khỏi đám cháy, cậu ta cũng nhờ người cứu Junsu ra ngoài.” Yunho vẫn còn nhớ rõ.

Lúc hắn biết được tin này, đi gặp Junsu, bộ dạng của Junsu…

“Vậy sao không nói cho tôi biết? Để tôi hứng chịu áy náy với Kim Junsu và anh rất thú vị sao?” Đứng dậy, Jaejoong quay đầu nhìn chằm chằm Yunho, trong mắt, có quật cường cậy mạnh.

Hẳn không nên cảm thấy có lỗi với ai…

Hẳn không nên áy náy…

Cậu không tin bất luận kẻ nào ── Mãi đến khi Jung Yunho phá vỡ kiên cường của cậu!

Chỉ vì hắn, cậu khóc, cậu cười, cậu bị ép thừa nhận thích hắn, quả thực, Kim Jaejoong trước đây sắp biến mất rồi…

“Nếu như nói đó chỉ là trò chơi để thăm dò khi nào cậu mới đến tìm tôi, cậu tin không?” Cười khổ, đây là lần đầu tiên Yunho cảm thấy buồn cười với bản thân.

Vốn phải nói thẳng, lại chỉ vì muốn biết người đó quan tâm mình thế nào, mà bày đủ trò… Nói ra, liệu có ai tin?

Chỉ vì một Kim Jaejoong thôi đã khiến hắn không giống Jung Yunho chút nào…

“Vậy anh tìm nhầm người rồi, cái trò chơi tin tưởng này, không nên tìm tôi chơi.”

Nói xong, Jaejoong ưỡn ngực, đến gần Jung Yunho, ngay lúc cậu đi ngang qua hắn, Yunho vươn tay kéo Jaejoong, dùng sức một cái, ôm gọn Jaejoong vào trong lòng!

Jaejoong muốn giãy dụa, Yunho cũng không thô lỗ chế ngự cậu, chỉ là dịu dàng ôm, rồi nhẹ nhàng mở miệng, lời Yunho nói cũng khiến Jaejoong dần dần tỉnh táo lại…

“Đây là lần cuối cùng, để tôi trêu chọc cậu một lần như vậy là được rồi, tôi sẽ cách cậu rất xa, trở lại thế giới của tôi…”

Lắng nghe hơi thở của Jaejoong, Yunho yên lặng, nhắm mắt nở nụ cười.

Chỉ một lần cuối cùng thôi…

Chương 94

Jaejoong không mạnh mẽ tránh khỏi cái ôm của Yunho, chỉ là nhíu chặt mày, cảm thụ nhiệt độ cơ thể cách lớp quần áo.

Hẳn phải chán ghét…

Từ bao giờ, cậu bắt đầu cho phép một người khác tới gần thế giới của mình như vậy?

Cậu cùng kẻ tên Jung Yunho này, là hai người hoàn toàn khác nhau… Cậu quật cường không chịu thua, hắn thì ác liệt khiêu chiến cậu, khiến cậu bày ra vẻ mặt yếu ớt trước mặt hắn…

Vì ép cậu, kiểm tra cậu, hắn không tiếc để cậu rơi vào cảnh cô đơn, rồi lại nói cho cậu biết, hắn sẽ ở bên cậu… Quả thực như trò đùa, nhưng cậu không hề ngăn cản thậm chí còn phối hợp cùng hắn chơi trò chơi này, mãi đến khi, cậu nếm trải cảm xúc bị Yoochun lợi dụng, áy náy với Junsu…

Cậu không trách hắn, chỉ muốn hét lên, yêu cầu người trả lại “Jaejoong” cho cậu ── Cậu không phải của ai cả, quá khứ không, tương lai cũng không!

Chỉ có điều, cậu sẽ vì hắn, chịu đừng cảm giác đau nhức này…

“Như cậu nói, Park Yoochun là đền bù duy nhất của tôi với Junsu, nên tôi nói cho cậu ta biết Junsu còn sống, không phải cố ý không nói cho cậu, mà là tôi không biết nên nói với cậu thế nào, dù Junsu thật sự chết trên tay cậu, cũng không sao cả…” Ôm chặt Jaejoong, Yunho khe khẽ thở dài.

Đây là lần đầu tiên, hắn cảm thấy lúng túng với quyết định của mình!

Rõ ràng áy náy với Junsu, lại dùng phương pháp che giấu hết thảy như với Hee Chul… Như Junsu đã từng nói, hắn là kẻ không có trái tim, nên mới tổn thương Hee Chul cùng Junsu, nhưng từ Jaejoong, hắn đã tìm được thứ mình thiếu…

Jaejoong đã hiểu được ý Yunho.

Thực sự vì đã hiểu, nên cậu mới cười.

“Anh ôm đủ lâu rồi, Jung Yunho, tôi nên cảm động trước lời anh nói, sau đó nói cảm ơn anh đã nhân từ sao?” Nắm chặt tay, Jaejoong liều mạng không để mình đáp lại cái ôm của Yunho.

Cho dù cậu cậy mạnh, cũng không có nghĩa tự tôn của cậu ném đi không hết!

“Cậu sẽ làm vậy sao?” Buông lỏng tay, Yunho nhìn chằm chằm Jaejoong.

Nên nói sao đây?

Nếu nói không, nhỡ đâu lại không cẩn thận để lộ mặt yếu ớt của cậu thì sao?

Dù trả lời thế nào, đều không phải kết quả mà cậu cùng Yunho nên có…

Nở nụ cười phức tạp, Jaejoong nắm chặt tay, đấm thẳng vào mặt Yunho, lực mạnh đến mức khiến trong miệng Yunho ngập mùi máu.

Lui lại mấy bước để giữ thăng bằng, không hề tức giận, Yunho cười vô cùng thoải mái.

“Điều này không giống với dự liệu của tôi, tôi còn tưởng rằng cậu sẽ bị cảm động, ôm tôi, để tôi hôn, nói cậu sẽ cùng tôi quay về Mĩ…” Vuốt khóe miệng, giọng Yunho vô cùng nhẹ nhõm, lại không che giấu được khổ sở ẩn sau trong mắt hắn.

“Anh sẽ làm vậy sao?” Dùng lời Yunho vừa nói hỏi lại hắn, nụ cười của Jaejoong cũng ngập tràn cay đắng.Bọn họ quả nhiên giống đến kì lạ.

Mặc dù muốn, nhưng lại không chịu nói ra ── Trong thế giới của bọn họ, đều không có thứ gọi là cúi đầu trước người khác…

“Trở về thế giới của anh đi, Jung Yunho, cách nơi này càng xa càng tốt, tốt nhất, cả đời đừng có để tôi nhìn thấy anh.” Trừng mắt nhìn Yunho, trong mắt Jaejoong không hề có do dự.

Ầm ĩ ngoài lễ đường khiến Jaejoong xoay người, bước nhanh trước mắt Yunho, ngay lúc cậu định mở cửa, giọng Yunho chậm rãi truyền vào tai cậu.

“Chỉ một lần thôi, Kim Jaejoong, thừa nhận cậu không chỉ thích tôi, khó khăn như vậy sao?”

Dừng tay lại, Jaejoong không lên tiếng, rồi sao đó tiếp tục mở cửa, đối với vấn đề của Yunho, chỉ lấy im lặng làm câu trả lời…

Khó ư?

Chỉ là ba chữ đơn giản.

Không khó ư?

Nhưng nó đòi hỏi Jaejoong phải buông lòng tự ái mới nói được…

Đi ra khỏi lễ đường, sắc mặt của Jaejoong khiến các học sinh khác bất giác sợ hãi, mà ngay cả học sinh được phái đi theo cậu, trở về báo cáo với Han Kyung, Han Kyung cũng chỉ có thể gượng cười.

“Thật đúng là toàn mấy kẻ phiền toái…”
Sửa sang lại học bạ của Jaejoong, đơn xin nghỉ của Yoochun cùng đơn tạm nghỉ học của Yunho, Han Kyung thật sự không hiểu nổi, đời trước anh rốt cuộc là thiếu bọn họ cái gì mà đời này mới chật vật như vậy, nhưng may mắn duy nhất là bọn họ đều thiếu nợ anh…

Tương lai, chắc chắn sẽ có tác dụng.

Tạm biệt ngày đó, thật sự trở thành lần cuối cùng Yunho cùng Jaejoong gặp nhau, những ngày sau đó, Yunho rất ít khi xuất hiện ở trường, mà Jaejoong cũng dựa vào cổ phần Kim thị mà Yunho mua cho cậu, về lại Kim gia, công khai đòi quyền lợi của cậu với Kim Ri Nam, cậu không lấy chức chủ tịch của ông, chỉ là muốn cái ghế phó chủ tịch mà ngồi, về phần Kim thị vẫn tiếp tục để Kim Ri Nam điều hành như trước đây.

Đồng thời, Jaejoong cũng trở lại Kim gia, đối với việc này, Kim Ji Jin đương nhiên là người đầu tiên phản đối, nhưng Jaejoong chỉ tìm một người đàn ông thành đạt, vứt cô ả ra khỏi Kim gia, dưới sự trợ giúp của Kim Ri Nam, Kim Ji Jin đương nhiên không có khả năng cự tuyệt.

Học kỳ rất nhanh liền chấm dứt, Jaejoong mơ hồ nghe thấy tin Yunho đã đi, một ngày trước khi Yunho rời Hàn Quốc, Carr còn tới tìm Jaejoong, nói là Yunho muốn hẹn cậu cùng ăn bữa sơm cuối cùng.

Jaejoong không đồng ý.

Đối với cậu mà nói, lần cuối cùng gặp Yunho, đã kết thúc từ lúc từ biệt ở lễ đường…

*****

Đứng lặng người ở đại sảnh trong cao ốc Kim thị, Jaejoong nhìn một bức tranh trang trí mà ngẩn người xuất thần, nhân viên đi qua đều khó hiểu nhìn cậu, nhưng không ai dám làm phiền, cứ mặc kệ cậu đứng ngốc ở đó.

Bức tranh kia cũng không lớn, nhưng nó nằm ngay chính giữa đại sảnh, nội dung tranh cũng không có gì đặc biệt, chỉ là một bức tranh thủy mặc cổ xưa của Trung Quốc…

“Kim phó tổng, cậu đang nhìn gì vậy, bên trên có gì à?” Ôm một xấp tài liệu vào công ty, thư ký vừa liếc mắt liền nhìn thấy Jaejoong.

“Bức tranh kia…”

“Làm sao vậy?”

“Bức tranh thủy mặc này, treo lên từ bao giờ?”

“Không biết nữa, trước khi tôi làm việc ở đây đã có, hẳn đã treo nhiều năm rồi… Làm sao vậy?”

Thư ký nghi hoặc nhìn Jaejoong, như không rõ vì sao cậu lại đột nhiên cảm thấy hứng thú với tác phẩm nghệ thuật đã sớm tồn tại trong công ty nhà mình.

“Không, tôi muốn hỏi… Thôi, không có gì.”

Vứt lại lời này, Jaejoong không quay đầu lại, trực tiếp đi vào thang máy, thư ký thấy thế vội vàng đi theo, trong suốt quá trình, thư ký tranh thủ thời gian báo cáo công việc, xuyên qua cửa sổ thủy tinh trong thang máy, ánh mắt Jaejoong vẫn không rời khỏi bức tranh kia.

Trong rừng trúc đầy gai sắc nhọn mà nguy hiểm, có một con rồng đang từ từ hạ xuống… Từng đầu nhọn của lá trúc đều nhắm vào yết hầu của rồng, mà con rồng thì vô cùng giận dữ, nhưng thứ hút mắt nhất, không ai không để ý khi nhìn vào bức tranh, lại là nghịch lân đang được con rồng dùng móng vuốt của mình bảo vệ…

Jaejoong hạ mắt, nở nụ cười.

Chương 95

Một con rồng rất sống động, bay lượn giữa không trung.

Không có kí tên, không có lưu bút, một bức tranh cổ đặc biệt như vậy được treo giữa đại sảnh trong cao ốc Kim thị.

Ngày nào cũng vậy, cậu đều đứng ngẩn người trước nó.

Sau đó mới nở nụ cười đi vào trong văn phòng.

Ai hỏi đều chỉ nhận được ánh mắt lạnh lùng của Jaejoong, dần dần, trong công ty có lời đồn, nói là Kim Jaejoong gặp phải thứ gì đó không nên thấy trong bức tranh, đối với điều này, Kim Ri Nam chỉ khinh thường hừ nhẹ cho qua.

Ông nói, bức tranh này đã có ở cao ốc Kim thị từ lâu, Kim thị thành lập bao nhiêu năm, bức tranh cũng treo ở đó ngần ấy năm, sao có thể có vấn đề gì?

Nếu không phải bức tranh có vấn đề, chẳng lẽ lại là người?

Jaejoong không hề giải thích việc làm của cậu, cứ như vậy, dần dần, một thời gian sau, mọi người cũng đã quen việc Jaejoong ngẩn người rồi cười, dù sao, bỏ qua việc cậu là sếp ra, có thể thấy cậu cười cũng là cảnh đẹp ý vui…

“Tôi thấy cái gọi là dùng tiền mua bằng cấp chính là chỉ loại người như cậu.” Ngồi trên ghế hội trưởng hội học sinh, nhìn chằm chằm Jaejoong từ khi chính thức học tập quản lý Kim thị liền hiếm khi xuất hiện ở trường, Han Kyung nhịn không được trào phúng.

Không phải anh không muốn, nếu không phải anh bị bố mẹ quản, không được cúp học, Han Kyung thật sự rất muốn bắt chước Jaejoong một lần.

Có vẻ như rất thú vị nha.

“Tôi có đi thi, hơn nữa thành tích so với nhiều tên đi học đầy đủ còn tốt hơn.” Căn bản không để trêu chọc của Han Kyung vào trong lòng, Jaejoong kéo cà vạt trên đồng phục, nằm xuống ghế sofa nhỏ bên cạnh. “Gần đây Yoochun sao rồi?”

“So với cậu còn quá phận hơn, nếu không phải học bạ vẫn còn, tôi còn tưởng cậu ta giống Jung Yunho tạm nghỉ học rồi…” Đột nhiên ý thức được mình nhắc đến tên một người, Han Kyung đổi sắc mặt, đang định xin lỗi, lại không phản ứng nhanh bằng Jaejoong.

“Jung Yunho? Ai vậy?” Nhẹ nhàng cười, Jaejoong như thể chưa từng quen Yunho.

“Một tên rất có tiền tài quyền thế, nghe nói cậu ta đang ở Mĩ xử lý mấy vấn đề ảnh hưởng đến đầu tư mà anh em mình gây ra, thuận tiện dẹp hết mấy kẻ muốn gây phiền phức cho cậu ta… Nhưng mà cậu không biết, đúng không?” Cười nhìn Jaejoong, trong mắt Han Kyung tràn ngập đắc ý khi trêu chọc Jaejoong.

Khẽ hừ một tiếng, Jaejoong hiển nhiên không để thái độ của Han Kyung vào trong lòng, chỉ liếc anh một cái, không nói gì cả, đợi đến khi Han Kyung ký tên vào đơn xin nghỉ học cho cậu, Jaejoong liền hất đầu rời đi, tư thế kia, từ lúc Han Kyung quen Jaejoong đến nay chưa từng thay đổi.

Chỉ ngoại trừ việc…

“Đến cùng là đang bướng bỉnh cái gì chứ, rõ ràng lúc nghe thấy cậu ta giải quyết hết phiền toái còn cười mà…” Han Kyung sao có thể bỏ qua việc khóe miệng Jaejoong hơi cong lên.

Bất đắc dĩ lắc đầu, Han Kyung tiếp tục chui vào đống tư liệu mà anh phải chỉnh sửa, như thể hết thảy không liên quan gì tới anh… Về phần Jaejoong, trốn buổi họp của Kim thị, mặc kệ cảnh cáo của Kim Ri Nam muốn cậu đừng có đua xe để tránh nguy hại đến thanh danh Kim thị, chạy cao tốc trên đường lớn ở Seoul.
Đổi làn xe liên tục, bỏ xa mấy chiếc xe khác, Jaejoong đón làn gió mạnh thổi vào mặt, trong đầu không khống chế được nhớ tới khuôn mặt kia.

Nụ cười chết tiệt nhưng đầy khiêu khích, lại tự tin nói, có thể biến tình yêu cậu nghĩ thật rẻ tiền trở nên cao quý… Tới tận bây giờ, cậu vẫn không rõ lắm, tự tin này đến tột cùng là ở đâu ra?

Yêu, thứ mà mẹ cậu dùng tiền để mua bán…

Nhưng vì sao, cậu không tìm được lý do hoài nghi hắn?

Mấy ngày qua liên tục suy nghĩ, mặc kệ hao tổn bao nhiêu tâm lực, nhưng vẫn mãi nghĩ không ra ── Kít!

Đang lúc Jaejoong xuất thần, sau xe đột nhiên truyền đến va chạm kịch liệt khiến tay lái của cậu có chút bất ổn, nhíu mày, Jaejoong ra sức ấn chân ga, định bỏ xa đối phương.

Nhưng người nọ như đang theo dõi Jaejoong, không hề bị Jaejoong bỏ xa, ngược lại càng ngày càng có xu thế lại gần.

Đổi làn, không hề sợ sẽ dọa những người khác, Jaejoong cứ như vậy xuyên qua rất nhiều cỗ xe mà lao đi, đối phương cũng theo sát phía sau!

Tốc độ đã lâu không đạt tới này khiến máu Jaejoong sôi lên, kí ức quen thuộc khiến môi Jaejoong cong lên, vận tốc cực đại không hề khiến cậu sợ hãi, ngược lại cậu như đang trêu chọc đối phương, khi thì tăng tốc, khi thì giảm tốc độ, tận lực để đối phương có thể đuổi kịp cậu…

Chiếc xe tới gần khiến cậu huyết mạch sôi trào, đang lúc Jaejoong định vượt lên, đối phương lại hung hăng đâm vào xe Jaejoong, Jaejoong không hề kinh hoảng, chỉ ổn định tốc độ xe xong, đâm lại đối phương, đang đi với tốc độ cao, hai chiếc xe ma sát vào nhau vang lên tiếng chói tai, khiến từng người qua đường đều nghẹn họng nhìn trân trối.

Hưng phấn liếm môi, trong mắt Jaejoong chỉ còn chiếc xe kia, ngay sau khi Jaejoong bị đối phương đâm một hồi, cậu không chút do dự tiến sát vào bên trái chiếc xe, khoảng cách như vậy, chỉ cần đâm nhẹ là đủ để đối phương bị hất khỏi làn đường, mắt Jaejoong tỏa sáng.
Cắn răng, Jaejoong xoay tay lái, mắt thấy sắp đâm vào xe đối phương, đối phương đột nhiên tăng tốc, vượt qua Jaejoong, sau đó, duỗi một tay, dựng ngón tay mà Jaejoong chán ghét nhất ──

“Mẹ nó, tôi không đâm gãy ngón tay giữa kia, tôi không tên là Kim Jaejoong nữa!” Kí ức như sóng biển ập tới.

Còn nhớ lần đầu cậu gặp tên kia, hắn cũng dùng ngón giữa khiêu khích cậu…

Chửi xong, Jaejoong liều lĩnh ấn chân ga, xe lập tức như dã thú thoát dây xích gào rú lao lên, thoáng cái, Jaejoong đã đi song song với đối phương, lúc này, Jaejoong ngay cả thời gian suy nghĩ cũng không có, trực tiếp đâm tới!

Lực va chạm quá lớn tựa hồ khiến đối phương bất ngờ, tiếng phanh bén nhọn vang lên, chiếc xe kia bị ép nằm ngang trên làn đường, qua kính chiếu hậu thấy đối phương dừng lại, Jaejoong cũng nhanh chóng giảm tốc, đỗ xe ở một bên, xuống xe, trực tiếp chạy tới chỗ chiếc xe kia.

Lúc cửa xe mở ra, Jaejoong phát hiện, cậu như ngừng thở.

`

Người nọ dường như cố tình kéo dài động tác, bước một chân ra, lại chậm chạp không lộ mặt, kiềm chế khát vọng muốn xông lên kéo người kia ra, Jaejoong chậm rãi bước tới.

Từng bước tiếp cận, Jaejoong suy đoán, người kia là ai?

Đã từng có một kẻ không sợ chết đua xe như vậy, trừ hắn ra, liệu người kia còn có thể là ai?

Không ngừng suy đoán, ngay cả hốc mắt cũng bất giác đỏ ửng… Mãi đến khi thấy rõ người điều khiển xe…

Từ giầy, Jaejoong chỉ liếc mắt liền có thể nhận ra đó là đàn ông.

Chỉ là…

Người kia không phải hắn.

Không phải người cậu nghĩ tới…

Không phải Jung Yunho…

Trừng mắt nhìn người nọ xuống xe chào hỏi cậu, Jaejoong cố bình tĩnh lại, một giây sau, tung đấm thẳng vào mặt người kia!

“Mẹ nó, không có việc gì hay sao mà lại đua xe với tôi rồi còn giơ ngón giữa, đi chết đi!”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau