[YUNJAE TRUNG VĂN] NGHỊCH LÂN - ĐAM MỸ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện [yunjae trung văn] nghịch lân - đam mỹ - Chương 86 - Chương 90

Chương 86

Tiếng đồng ý rõ ràng như bóp nghẹt tim hắn.

Dù đã sớm dự đoán, nhưng chính tai nghe thấy, vẫn khiến hắn lâm vào cảnh khốn quẫn.

Hắn là hắn, cho nên, sẵn sàng nhảy vào cảnh hủy diệt lẫn nhau…

『Junsu, đi mau, trốn đi, đừng để bất luận kẻ nào biết nơi cậu ở, nhất là Jaejoong!』

『Đã xảy ra chuyện gì, Yunho?』Nghe giọng nói dồn dập của Yunho qua điện thoại, ánh mắt Junsu vô cùng bình tĩnh.

『Cậu ấy muốn mạng cậu, Junsu, nghe rõ không, Jaejoong muốn lấy mạng cậu để đổi Park Yoochun…』

Nghe Yunho gầm nhẹ lên nói ra nguyên nhân, Junsu không đồng ý, cũng không đáp lời, chỉ buông tay, mặc kệ giọng nói yếu ớt của Yunho tiếp tục truyền qua điện thoại, ánh mắt, chăm chú nhìn khẩu súng giơ lên trước mặt cậu…

*****

“Tôi đồng ý, thay cậu giết Kim Junsu…”

Nhìn chằm chằm Jaejoong nói lời này, giãy dụa trong mắt Yunho lại khiến Kwon Ji Kyu mỉm cười, giơ tay lên, Kwon Ji Kyu lấy một khẩu súng đã chuẩn bị sẵn, đặt vào tay Jaejoong đang giơ ra.

“Tôi rất tốt bụng đó, Kim Jaejoong, tôi thay anh tiết kiệm công sức, ngay cả phương pháp cũng đã thay anh suy nghĩ, một viên đạn là xong.”

“Kwon Ji Kyu!” Rống lên, Yunho kéo Jaejoong lại, ngăn cản Jaejoong đụng vào súng trong tay Kwon Ji Kyu, hung dữ trừng nó. “Đây là trả thù của cậu ư, chỉ vì tôi đã vì Jaejoong mà lấy mạng Hee Chul?”

“Đúng vậy, là trả thù đấy… Trả thù anh, cũng trả thù Kim Jaejoong…” Dùng ánh mắt bất chấp hết thảy nhìn Yunho, Kwon Ji Kyu hiển nhiên đã bị điên cuồng phá hủy hết lí trí. “Đối với Kim Jaejoong mà nói, Park Yoochun là một người bạn rất quan trọng, cho nên tôi muốn anh dùng Kim Junsu để đổi ── Tương tự, Kim Junsu đối với anh mà nói, cũng rất quan trọng, mặc kệ cuối cùng Kim Jaejoong chọn cái gì, hai người các anh, nhất định phải có một người nếm thử cảm xúc bị mất đi, giống như khi tôi mất Hee Chul hyung vậy!”

Lựa chọn đơn giản, một khi gặp cảm tình, phải quyết định thế nào?

Tình yêu hay tình bạn, quá khứ hay hiện tại?

Sợ rằng, quyết định không hề dễ dàng…

Thủ đoạn của Kwon Ji Kyu, Yunho rất rõ, nhưng hiểu rõ thì sao? Người nó đang ép buộc là Jaejoong, là Kim Jaejoong giống hắn nhất…

Ngay lúc Yunho trừng mắt nhìn Kwon Ji Kyu, một bóng người đột ngột xuất hiện, cướp đi khẩu súng trong tay Kwon Ji Kyu, quay người lại, chỉ thấy Jaejoong chạy ra khỏi cửa, Yunho thấy thế lập tức đuổi theo, lại chỉ biết trơ mắt nhìn Carr bị Jaejoong đánh ngã gục xuống đất, cướp lấy xe, nghênh ngang rời đi!

Carr bò dậy, tuy không biết chuyện gì xả ra, nhưng biểu lộ trên mặt Yunho khiến y bất giác chạy đi tìm xe khác, lúc xe chạy như điên lao tới, Carr chỉ thấy Yunho đang không ngừng gọi điện thoại.

“Mau nghe đi, Junsu…”

“Jaejoong… Cậu không thể dùng Junsu để đổi lấy Park Yoochun, cậu không thể làm theo ý Kwon Ji Kyu, để tôi hận cậu…”

“Chết tiệt…”

Yunho muốn cứu vãn, nhưng hai người hắn muốn gọi lại vô cùng ăn ý, một người dập máy, người kia thì gọi thế nào cũng không nghe, đến nhà Junsu, Yunho nhìn hai chữ “Bán nhà” dán trên cửa, thầm mắng mình ngu xuẩn.

Hắn sao lại quên, Junsu đã sớm bán nơi này đi, chỉ vì rời khỏi Park Yoochun…

Đáng giận…Bối rối đi khắp nơi tìm Junsu, ngay cả Shim Changmin cùng Kim Kibum cũng hỏi, nhưng nhận được, tất cả đều là lắc đầu, thấy vậy, Carr cùng Kara cũng dùng hết sức tìm người, người có thể hỏi, nơi có thể tìm, tất cả đều không buông tha.

Chỉ là, Yunho không ngờ tới, Junsu vậy mà chủ động tìm tới Jaejoong…

Đoạt lấy xe, nhanh chóng rời khỏi chỗ Kwon Ji Kyu, nghe tiếng chuông của Yunho vang lên không dứt, Jaejoong cắn răng, biểu cảm trên mặt như sắp khóc.

Lúc nhận điều kiện trao đổi của Kwon Ji Kyu, là cậu ích kỷ, vì không yêu Yoochun, cậu đem toàn bộ cảm tình biến thành tình bạn, chính vì như thế, cậu mới càng không thể mất người bạn như Yoochun, mặc dù, Yoochun là đền bù duy nhất của Yunho với Junsu.

Cậu tin tưởng, nếu Yunho phải lựa chọn, Yunho cũng sẽ đưa ra quyết định giống cậu.

Đối với Junsu, Yunho áy náy vô cùng, hơn hẳn những người khác, cậu với Yoochun, cũng vậy.

Không thể yêu, mới càng không muốn để bọn họ liên lụy vào thế giới của mình, không thể hại bọn họ…

“Thật xin lỗi, Jung Yunho… Thật xin lỗi…”  Nắm chặt tay lái, nước mắt Jaejoong không khống chế được chảy dài trên mặt, khóc liên hồi, khiến lòng cậu đau nhức, bật tiếng kêu rên.

Nếu được lựa chọn, Jaejoong thà rằng dùng mạng của cậu để đổi lấy Yoochun, mà không liên lụy tới người khác, nhưng hết lần này tới lần khác, Kwon Ji Kyu lại dùng phương pháp ti tiện nhất, ép buộc cậu cùng Yunho.

Vì không để Yunho ngăn cản mình, Jaejoong đã đưa ra quyết định ── Cậu không muốn Yunho bị tổn thương nữa, cho nên, cậu dùng coi trọng của mình với Yoochun áp đảo đau lòng của Yunho với Junsu!

Ít nhất, Yunho sẽ không mắc nợ Junsu một lần nữa…

Như cảm nhận được đau đớn của Yunho, ánh mắt Jaejoong mơ hồ, mãi đến khi chuông điện thoại cài riêng cho Yunho bị một tiếng chuông lạ lẫm khác thay thế, Jaejoong mới cầm điện thoại lên, mở to mắt, ấn nút nghe.

『Cậu đang tìm tôi sao, Kim Jaejoong.』Là giọng Junsu.

『Cậu ở chỗ nào?』Không có lời dư thừa, Jaejoong hỏi thẳng mục đích của mình.『Nhà Yoochun, tôi tới trả anh ấy chìa khóa, mau tới đi.』Cười nói, giọng Junsu vô cùng bình thản.

『Không hỏi tại sao tôi phải tìm cậu ạ?』Jaejoong thay Junsu lưu lại đường lui.

『Không biết nữa, dù sao cũng tìm được rồi, tôi ở đây chờ cậu, đừng để Yoochun thất vọng.』Nói xong lời này, Junsu cúp máy.

Câu nói cuối cùng kia, tựa hồ có hàm ý khác, nhưng Jaejoong không có sức nghĩ nhiều, đổi hướng, lao thẳng tới nhà Yoochun, chỉ có điều, qua kính chiếu hậu, Jaejoong nhìn thấy một chiếc xe lạ đang đi theo cậu.

Đây không phải là Yunho… Là Kwon Ji Kyu phái người theo dõi cậu sao?

Thật đúng là cẩn thận… Khóe miệng cong lên nụ cười trào phúng, ngừng xe, Jaejoong không chút do dự đến nhà Yoochun.

Còn tưởng rằng sẽ thấy Junsu thất kinh, ai ngờ, chờ cậu là Kim Junsu vẻ mặt tươi cười.

“Quả nhiên giống Yunho, thích đua xe lung tung, không có bằng lái mà làm vậy rất nguy hiểm đấy…”

“Vì sao lại chủ động nói cho tôi biết chỗ của cậu?” Nheo mắt lại, trong mắt Jaejoong cất giấu nghi hoặc.

“Tôi nói rồi, đừng để Yoochun thất vọng…” Hạ mắt, Junsu đến gần Jaejoong, kéo tay cậu, đặt họng súng nhắm ngay đầu mình. “Muốn tôi tự mình làm không?”

“Cậu thật sự muốn chết à? Chẳng lẽ cậu không nghĩ, nếu tôi thật sự lấy mạng cậu, Yoochun phải làm sao?”

“Người anh ấy muốn không phải tôi, coi như là… Coi như là tôi muốn để Yoochun hận cậu, nổ súng đi.” Trên mặt xuất hiện mâu thuẫn, Junsu tựa hồ đang cố giấu diếm điều gì, nói không nên lời, chỉ biết nở nụ cười.

“Nếu người hận tôi, không chỉ có Yoochun?” Jaejoong không tin, Junsu đã quên Yunho.

“Sẽ có cách thôi… Nhất định có…” Nhìn thẳng vào mắt Jaejoong, điện thoại Junsu vang lên, là tin nhắn Yunho cảnh cáo Junsu mau rời đi.

Mặc kệ hoang mang của Yunho thể hiện rõ qua cả tin nhắn, Junsu sờ lên mặt Jaejoong, bật nụ cười sáng tỏ.

“Cậu khóc, đúng không? Là khóc vì Yunho… Cậu có thể khóc vì anh ta, chứng tỏ, cậu cũng có thể vì anh ta mà ra tay… Đừng để Yunho thiếu nợ tôi nhiều hơn, Kim Jaejoong, nổ súng đi…”

Bởi vì thông minh, cậu đã rời khỏi Yunho.

Mày bây giờ, cậu để Jaejoong thay cậu chịu cái mệnh này…

Yunho, anh thấy không, Kim Jaejoong, yêu anh đấy…

Ngay lúc Junsu mỉm cười nhắm mắt lại, Jaejoong nhíu mày, ngón tay chậm chạp chuyển động, ngẩng đầu lên, nước mắt một lần nữa lại lăn dài ra khỏi hốc mắt ──

Pằng!

Mùi thuốc súng bốc lên, nương theo chất lỏng màu đỏ, tràn ngập khắp bầu không khí…

Chương 87

Áy náy, nảy sinh trong lòng người như thế nào?

Là cố ý tạo nên, hay đến từ quan tâm – thứ tình cảm quá mức xa xỉ?

Lúc tiếng súng xuyên thấu tai, nước mắt ngăn không được, chạm nhẹ vào thân thể dính máu, không cách nào hình dung được, đó là cảm giác gì, mãi đến khi Shim Changmin xuất hiện, mang cậu ra khỏi hiện trường, nơi đã rơi vào biển lửa!

Ngơ ngác một hồi, mãi không thể hoàn hồn, nhìn vết máu trong tay cùng trên người, lại nhìn Changmin vẫn thản nhiên quan sát mọi việc, không cách nào phủ nhận sự thật, Jaejoong muốn lao vào trong đám cháy, lại bị Changmin ôm chặt, sau đó Yunho cùng Carr chạy đến, chỉ nghe thấy Changmin rống lớn:

“Anh đi vào cũng vô ích, Kim Jaejoong, mọi việc đã xong, anh còn muốn làm cái gì!”

Vậy là, đã trả xong khoản nợ sao?

Thế, Kim Junsu đâu?

Có chút hốt hoảng nhìn Changmin, sau đó, chậm rãi tìm kiếm trong mớ ký ức hỗn loạn của mình…

Đúng vậy, cậu nổ súng, nhắm thẳng đầu Kim Junsu, trong lúc Junsu đang cười, bóp cò…

Nhận được, là loang lổ máu đỏ, cậu chạm vào Kim Junsu, khiến trên người cũng dính máu…

Lúc Changmin xuất hiện, cậu ta nói, là Junsu trước lúc đến nhà Yoochun, gọi điện bảo cậu ta đến đây, còn muốn cậu, giúp Jaejoong…

Tại sao lại xảy ra hỏa hoạn, cậu không có ấn tượng, chỉ nhớ rõ, lúc lửa đỏ lan vào mắt, chỉ có cậu cùng Changmin đi ra, mà Junsu, hình như còn nằm trong vũng máu…

“Kim Junsu…” Jaejoong rời mắt, muốn tìm lại khả năng nói chuyện, một giây sau, lại bị người bóp cổ.

Bàn tay kia, không phải ai khác, chính là Yunho đang thịnh nộ.

Trong mắt hắn, trộn lẫn rất nhiều cảm xúc, có đau lòng, có ảo não, có tình yêu với Jaejoong và cả hối lỗi với Junsu, nhìn thẳng vào ánh mắt đó, không ai có thể trốn tránh được.

Giơ hai tay, như thể không cảm nhận thấy áp lực Yunho đang gây ra, nước mắt Jaejoong chậm rãi rơi ra, cậu không phải Jung Yunho, lại cảm nhận được, đau lòng của Yunho.

“Tôi đã lấy mạng cậu ấy… Tôi ấn cò súng… Chỉ vì Yoochun… Nếu như anh là tôi, hẳn cũng đưa ra quyết định tương tự, đúng không…”

Nhìn Jaejoong yếu ớt như vậy, Yunho biết rõ, người khiến cậu biến thành kẻ không chút phòng bị như vậy, là hắn, nhưng người cậu tổn thương, cũng là hắn…

“Vì sao không để tôi nghĩ biện pháp khác, Jaejoong, cậu biết rõ, làm vậy sẽ khiến tôi nợ Junsu càng nhiều hơn…” Đấu tranh, Yunho nói không lên lời an ủi Jaejoong.

Dù biết rõ Jaejoong có bao nhiêu thống khổ, hắn vẫn không thể!

Yunho chưa từng quên, cam đoan của hắn với chính bản thân, vào ngày Junsu lựa chọn rời đi, hắn đã tự nhủ…

Nếu như còn cơ hội, hắn không được tổn thương Junsu, dù không yêu cậu, cũng không được khiến cậu tổn thương càng sâu… Hết lần này tới lần khác, hắn lại làm việc ngay cả chính hắn cũng không thể tha thứ!

Nếu có thể ngăn cản, ngăn cản sớm một chút…

Người ra tay với Junsu, không riêng gì Jaejoong, còn có hắn…Buông lỏng tay, Yunho ôm Jaejoong vào trong ngực, che đi vết máu trên người Jaejoong, cũng mặc kệ cảnh sát đến dập lửa cùng điều tra cho Carr ứng phó, nhìn Jaejoong cùng Yunho ôm nhau, Changmin thở dài, xoay người, cười khổ với một người đang tới gần.

“Anh vui chưa? Đây là điều anh muốn sao? Park Yoochun, chỉ vì tư tâm của mình, anh bán rẻ tình bạn với Kim Jaejoong, chỉ vì ép Junsu xuất hiện gặp anh, lại khiến Yunho cùng Jaejoong thù hận lẫn nhau, kết quả như vậy anh vui chưa?” Changmin gào lên, dùng sức vung nắm đấm về phía người đàn ông đang rơi lệ đầy mặt kia.

Ngã phịch xuống đất.

Yoochun không hề thấy đau đớn, lại đứng dậy, thất thểu đi về phía đám cháy, cũng đến gần Jaejoong và Yunho… Phát hiện Yoochun đã đến, Jaejoong không hề kinh ngạc, nói đúng ra, cậu chỉ có tức giận!

“Thả tôi ra, Jung Yunho ── Park Yoochun, sao cậu lại có thể trêu chọc tôi, tôi coi cậu là bạn tôi mà ──”

Jaejoong định thoát khỏi cái ôm của Yunho mà lao tới chỗ Yoochun, lại bị Yunho giữ chặt, so với Jaejoong kích động, Yunho kỳ thật cũng không bình tĩnh hơn, chỉ là, hắn không muốn để Jaejoong đụng vào tên Park Yoochun kia!

“Không đáng, tên này không đáng để cậu đánh…” Yunho thấp giọng nói, nhìn Shim Changmin gọi điện thoại, trên mặt Yunho tràn ngập ảo não cùng đau xót.

Hắn nên sớm ngăn cản Junsu yêu…

Ít nhất, Junsu sẽ không trở thành kẻ ngốc, kẻ ngốc dùng mạng chính mình ra làm tiền đặt cược…

“Jaejoong…” Ánh mắt trống rỗng nhìn Jaejoong, nước mắt Yoochun, không ngừng rơi. “Thật xin lỗi… Tôi chỉ là muốn gặp Junsu… Tôi cho rằng làm như vậy, có thể giúp tôi gặp Junsu…”

Một suy nghĩ rất đơn giản, lại đẩy gã vào cảnh vạn kiếp bất phục!

Lúc Kwon Ji Kyu tới tìm gã, Yoochun không hề kinh hoảng, ngược lại đưa ra điều kiện trao đổi ── Gã trở thành con tin của nó, mà nó giúp gã, tìm ra Junsu.

Một giao dịch như vậy, tựa như hiệp nghị của gã với Kwon Ji Hee lúc trước, đều là tư tâm của gã… Lần trước là muốn Jaejoong rời xa Yunho, lần này, là muốn tìm Junsu đã rời khỏi gã…
Thế nhưng, đổi lại là cái gì?

“Vậy nên cậu ngay cả tôi cũng lợi dụng? Park Yoochun, cậu có biết, nếu không phải Kim Junsu chính miệng nói cho tôi, có lẽ tôi sẽ chẳng hiểu được điều gì cả…” Jaejoong không cách nào nói rõ ràng tâm tình của mình lúc cậu nghe được mọi chuyện từ Junsu.

Cái gọi đừng để Yoochun thất vọng, là chỉ sự coi trọng của Jaejoong với Yoochun, hay chính sự xuất hiện của cậu?

Jaejoong vĩnh viễn không thể quên được, trước lúc cậu bóp cò súng, Junsu cười nói với cậu những lời kia:

Đừng hận Yoochun, anh ấy chỉ là giống với cậu, không hiểu thế nào là yêu, làm thế nào để nắm chắc… Anh ấy quan tâm cậu đấy, nếu không sẽ không ở bên cạnh cậu, mạo hiểm âm thầm giám thị chăm sóc cậu… Thứ anh ấy không cần, chỉ có tôi.

Nghe Jaejoong nói ra mấy lời cuối của Junsu, Yoochun như điên lên, gã khóc ngay trước mặt bọn họ, thì thào nói gì đó, lặp đi lặp lại một nội dung ──

“Anh đã từng thích Jaejoong, nhưng Junsu, anh đi theo Jaejoong, không phải vì bảo vệ cậu ấy, là vì muốn gặp em… Vì sao em lại cho rằng anh không cần em… Không có em, anh biết làm sao giờ…”

“Không có làm sao bây giờ cả, Park Yoochun, là anh khiến Junsu phải rời khỏi anh…” Changmin nói ra suy nghĩ của mình, ánh mắt, nhịn không được hướng về tòa nhà đang bốc cháy…

Tiếng đổ vỡ, vang lên thật rõ ràng bên tai, là trái tim đổ vỡ, là vết rách của tình bạn, hay là niềm tin đã phai mờ…

Kim Junsu, đây là điều cậu muốn sao?

Nên mới lựa chọn, làm như vậy…

Hạ mắt, Jaejoong đẩy Yunho ra, lại bị Yunho ôm càng chặt hơn, dùng sức như muốn khảm Jaejoong vào trong thân thể mình.

Hắn hẳn phải hận cậu.

Nhưng mà, đây là lần đầu tiên, Yunho muốn nói với Junsu ba từ “Thật xin lỗi”.

Có cậu, hắn mới hiểu được, khi đã động tâm, mà muốn vứt bỏ, khó đến mức nào ── Yêu Kim Jaejoong, so với hận cậu, còn khó hơn.

“Jung Yunho, là tôi nổ súng vào Kim Junsu, thật xin lỗi…”

“Đừng nói nữa, Jaejoong, đừng nói gì hết…”

Trấn an Jaejoong vẫn chưa bình tĩnh lại, Yunho nhíu chặt mày, hắn đột ngột vươn tay đánh bất tỉnh Jaejoong.

Theo bản năng, Carr quay đầu lại nhìn Yunho, phát hiện điều khác thường, vọt tới bên cạnh hắn, lại thấy Yunho cố trấn định giao Jaejoong trên tay cho Carr.

“Mang Jaejoong về, để Kara ở cùng cậu ấy, dù chết cũng không được để Jaejoong chạy!”

“Nhưng mà cậu…” Carr còn muốn nói điều gì, lại bị ánh mắt Yunho ngăn cản.

Chỉ có Changmin hiểu rõ, trong ánh mắt tỉnh táo của Yunho, chỉ có bóng dáng Kwon Ji Hee đang mỉm cười phía xa xa…

Chương 88

Đã từng nói, cho dù muốn hắn chết, cậu cũng phải còn sống.

Không phải nói đùa, là rất nghiêm túc.

Tựa như vị trí của cậu trong lòng hắn, kiên cố không thể nào bị dao động…

Trong tiếng xe cứu hỏa xen lẫn còi xe cảnh sát, Yunho lấy mạng của mình ra đánh cược, đi về phía Kwon Ji Hee đang ngồi trong xe quan sát hết thảy, Changmin định vươn tay kéo Yunho lại, nhưng khi ánh mắt giao nhau, có thông điệp gì đó hai người đang ngầm trao đổi.

Changmin không nói gì, Yunho cũng vậy… Tránh khỏi Changmin, Yunho nở nụ cười, đây là Jung Yunho mà Carr quen nhất trong quá khứ!

Y không biết hắn sẽ làm thế nào, cũng không cách nào ngăn cản hắn, chỉ có thể hi vọng, Kim Jaejoong có thể khiến Yunho giữ lại chút lý trí…

Trơ mắt nhìn Kwon Ji Hee mang Yunho đi, Carr chỉ có thể ôm Jaejoong, trước sự nóng nảy của cảnh sát mà không thể không ở lại, đành phải gọi điện thoại cho luật sư gia tộc bảo ông mau tới, mà Changmin nhìn Yoochun ngồi đơ người dưới đất khóc, thở dài, chậm rãi đi ra khỏi đám người…

Đột nhiên, cậu nhớ tới lúc Junsu đang đợi Jaejoong, gọi điện thoại cho cậu ──

『Junsu, làm như vậy sẽ không tốt hơn đâu, chỉ khiến mọi việc càng thêm hỏng bét thôi…』

『Tôi biết rõ, Changmin, nếu tôi nói, đó mới là điều tôi hi vọng thì sao?』

Junsu nói, cậu hi vọng, mọi việc hỏng bét đến không thể nào thu thập sắp xếp, như vậy, mới có thể khiến cho mỗi người đều phải nếm thử đau thương, về phần Park Yoochun, Junsu hận sao?

Đáp án câu hỏi này, có lẽ chỉ mình cậu biết…

Lúc Yunho tiến gần, Kwon Ji Hee không hề bảo người lái ô tô rời xa, ngược lại dừng trước tòa nhà, cửa sổ xe mở ra, một nòng súng đen ngòm chìa ra ngoài, nhắm ngay Yunho, nhưng nó không hề khiến Yunho lui bước, nhìn khuôn mặt Yunho vẫn trấn định như trước, Kwon Ji Hee bật cười.

Nụ cười của hắn khiến Yunho nhíu mày, như ý thức được điều gì, không đợi hắn quay đầu lại, đám người vây xem sau lưng đột nhiên hét lên đầy kinh hoảng, quay người lại, chỉ thấy vài gã cảnh sát ngã xuống đất không dậy nổi, mùi máu tươi tràn ngập khắp hiện trường, khiến mọi người hoảng sợ chạy thục mạng, mà đám người áo đen nghe lệnh Kwon Ji Hee cầm súng, từng bước tới gần Carr đang ôm Jaejoong.

Yunho hẳn phải lên cứu Jaejoong!

Nhưng… Trừng mắt nhìn Kwon Ji Hee nở nụ cười, hắn biết rõ hắn muốn cái gì, giống như khi đưa ra điều kiện đổi Junsu lấy Yoochun, nếu hắn muốn cứu Jaejoong, Kwon Ji Hee sẽ không bỏ qua cho Carr…

Hai chọn một, một vấn đề rất đơn giản.
Chỉ là, dù chọn cái nào, cũng không thể nào hoàn mỹ…

Khóe môi nở nụ cười trào phúng, nếu là hắn trước đây, lựa chọn này tuyệt đối không thể khiến hắn bối rối, như lúc trước, dù Junsu phải chịu tổn thương, hắn cũng không cúi đầu ── Nhưng hết lần này tới lần khác, hắn hiện tại, không thể mất đi Kim Jaejoong!

Cắn răng, Yunho chạy về phía đám người áo đen đang vây quanh Carr và Jaejoong, mắt thấy tay súng của Kwon Ji Hee giật giật họng súng, viên đạn chuẩn bị bay về phía Yunho, một chiếc xe, tăng tốc lao thẳng tới phía sau xe Kwon Ji Hee, va chạm kịch liệt khiến tay súng mất tầm bắn, Kwon Ji Hee cũng vì vậy mà phẫn nộ vô cùng.

Vừa định bảo tay súng chuẩn bị bắn lại, phía sau xe lại va chạm lần nữa ── Changmin nghiêm mặt, không chút do dự giúp Yunho, như thể không để ý đến tính mạng của mình, thầm nghĩ tìm một lối thoát cho mọi việc.

Như đang nói với mọi người, không có thứ gọi là tuyệt vọng…

Cùng lúc, nhân viên phòng cháy chữa cháy vội vàng dập lửa, y bác sĩ thì chăm sóc những cảnh sát ngã xuống đất, hiện trường loạn hết lên, Carr ôm Jaejoong định thoát khỏi cục diện bị bao vây, đám người áo đen nổ súng, Carr thay Jaejoong nhận một phát súng, đang lúc họng súng còn chưa hết mùi khói thuốc, những người kia vừa định bóp cò, Yunho liền bước lên, đứng chặn giữa bọn họ cùng Carr!

“Nhận cho rõ, ai mới là chủ nhân của các cậu, các cậu bán mạng cho Kwon Ji Kyu, hay là Kwon gia?”

Trong tay không có vũ khí, cũng không có đồ nào mang tính sát thương, chỉ uy nghiêm trên mặt, cũng đủ khiến tất cả đám người áo đen dừng tay lại, nhất là kẻ dẫn đầu, hắn nhìn chằm chằm Yunho, bao năm làm việc ở Kwon gia khiến hắn không thể không cúi đầu…

“Yunho thiếu…”

Không để hắn có cơ hội nói hết, Yunho đạp thẳng lên bụng người đàn ông, túm chặt cổ áo của hắn, không chỉ khiến hắn mà toàn bộ đám người áo đen đều phải nhìn thẳng vào hắn, nghe hắn nói từng câu từng chữ!
“Muốn mạng người kia cũng là muốn mạng tôi, tôi không quan tâm Kwon Ji Kyu nói thế nào với mấy người, nếu cậu ta muốn toàn bộ Kwon gia, phải tự mình đến mà lấy!” Chỉ vào Jaejoong trong ngực Carr, thần sắc Yunho vô cùng kiên định.

Nhìn chằm chằm Yunho, đám người áo đen liền bỏ hết súng trong tay xuống, ngay lúc tình huống đã nằm trong tầm kiểm soát, sau lưng Yunho đột nhiên vang lên tiếng nổ mạnh cực lớn, lửa đỏ rừng rực bốc cháy còn hơn cả tòa nhà vừa bị hỏa hoạn, Changmin bước xuống chiếc xe đã bị đâm vô cùng thê thảm, hai mắt nhìn chằm chằm vào lửa đỏ.

Thứ vừa nổ, là xe Kwon Ji Hee.

“Là Ji Kyu thiếu gia làm, cậu ấy nói, Ji Hee thiếu gia sẽ gây ảnh hưởng tới trò chơi của cậu ấy, người chơi thực sự, chỉ có Yunho thiếu gia cùng cậu ấy.” Người đàn ông dẫn đầu nói từng câu rõ ràng, trên mặt lại tràn ngập sợ hãi, tư tưởng của Kwon Ji Kyu tràn ngập trong đầu bọn họ.

Thứ không cần, phải diệt trừ.

Đây là điều ba nuôi Yunho đã dạy, Yunho học còn chưa đủ, Kwon Ji Kyu, lại là người vận dụng tài tình nhất!

“Cậu ta ở đâu? Muốn tôi chơi với cậu ta, dù thế nào cũng phải nói địa điểm chứ.” Vô cùng bình tĩnh, Yunho không hề kinh ngạc chút nào.

Đám người áo đen hai mặt nhìn nhau, do dự có nên tiết lộ hành tung của Kwon Ji Kyu không, lúc Yunho đang định mạnh tay hơn, luật sư gia tộc mặc vest đúng lúc chạy tới hiện trường, trong tay còn cầm bút ghi âm, ấn nút phát, tiếng Kwon Ji Kyu liền vang lên:

『Yunho hyung, Ji Hee hyung là một tên ngu ngốc, em tin tưởng anh không như thế, tuy vậy em rất muốn tận mắt nhìn thấy anh, Kim Jaejoong cùng Park Yoochun căm thù nhau, nhưng mà, em rất nhát gan, cho nên em ở chỗ anh cùng Hee Chul hyung lớn lên chờ anh, mau đến đây, nếu không, em sẽ để cho những đứa trẻ ở đây, đi cùng Hee Chul hyung…』

Còn chưa phát hết, cây bút ghi âm đã bị Yunho đoạt lấy, vứt xuống đất, phẫn nộ giẫm lên, nhìn khung cảnh hỗn loạn xung quanh, Yunho hít vào một hơi thật sâu, ra sức áp chế cơn giận của mình, lúc này mới bình tĩnh nhìn luật sư gia tộc.

“Cậu thật sự muốn đi?”

“Vì sao không đi? Những việc này, đúng ra phải kết thúc từ mấy năm trước rồi…”

Hiểu rõ lời Yunho nói, làm việc cho Kwon gia bao nhiêu năm đến nay, luật sư gia tộc đương nhiên biết rõ tính cách từng người, kể cả, Jung Yunho…

“Đừng để mình gặp chuyện gì, có người sẽ đau lòng.” Luật sư nhắc nhở tự đáy lòng.

Cười không nói gì, ánh mắt Yunho dừng trên người Carr, dù bị thương, y vẫn cố sức ôm lấy Jaejoong… Dứt khoát xoay người đi nên Yunho bỏ lỡ biểu cảm của Carr…

Đau nhức từ trên cánh tay truyền đến, Carr cúi đầu nhìn người hẳn vẫn còn hôn mê trong lòng…

Chương 89

Quá khứ đã vứt bỏ, phải dùng vẻ mặt thế nào khi đứng trước nó?

Đối mặt với nó, hắn nên có cảm xúc gì?

Tựa hồ, đây là điều hắn chưa từng ngờ tới…

Bước lên mảnh đất quen thuộc nhất lúc nhỏ, cảnh tượng gần như không thay đổi gì, thứ thay đổi, chỉ có dấu tích mà năm tháng không ngừng để lại trên hắn.

Lúc trước, suy nghĩ rất nhiều.

Được nhận nuôi, ngóng trông một ngày đoàn tụ với Hee Chul, sống cùng y, thời gian đó, nếu gọi là thích, hắn thừa nhận, hắn trong quá khứ, đích thật là thích Hee Chul.

Chỉ là, gặp được Kim Jaejoong, giữa hai người, hắn đã đưa ra lựa chọn ── Vứt bỏ niềm tin vững chắc, bắt lấy khả năng có được cậu.

Cái này xem như vô tình sao?

Hắn không biết.

Chỉ biết, khi lòng hắn rung động vì Jaejoong, lúc hắn nhìn thấy Jaejoong, thật sự, hắn không hề quan tâm tới cái chết.

Như mẹ nuôi hắn từng nói, nếu giấu không được, thì dùng hết thảy của mình bảo vệ cậu.

Nếu giết Kim Hee Chul khiến lòng hắn đau đớn, vậy hắn tin, nếu Kim Jaejoong bị thương tổn, hắn sẽ chết…

Ha ha!

Bên tai truyền đến tiếng cười của đám trẻ, Yunho dựa theo tiếng động kia mà đi, đập vào mắt, là Kwon Ji Kyu đang chơi đùa cùng bọn trẻ, vừa thấy Yunho đến, Kwon Ji Kyu lập tức bảo bọn nhỏ bao vây lấy hắn, trong đó, đứa trẻ lớn nhất lại tìm kiếm bóng dáng người khác.

“Yunho hyung, sao anh trở về mà không đi cùng Hee Chul hyung?” Nhìn Yunho, đứa trẻ nghiêm túc hỏi.

Vươn tay sờ đầu nó, Yunho không nói gì, chỉ dùng ánh mắt nghiêm túc đến kì lạ nhìn nó… Ánh mắt đó, đứa trẻ kia đã từng thấy, lúc Kim Hee Chul mang theo Jaejoong tới đây.

Kéo đứa bé đang định lao tới ôm chân Yunho, đứa trẻ tuổi hơi lớn kia liếc mắt nhìn Kwon Ji Kyu vẫn đang mỉm cười, rất khó hình dung đây là cảm giác gì, nhưng nó hiểu được, từ lúc rời khỏi đây, thế giới của Hee Chul cùng Yunho, trẻ con như nó không thể nhúng tay can thiệp…

Người phụ trách cô nhi viện mở cửa thúc giục bọn nhỏ vào phòng, nhìn ánh mắt tràn đầy phức tạp của Yunho cùng Kwon Ji Kyu, có gì muốn nói, nhưng lại không nói lên lời…

“Thầy ơi, Yunho hyung có việc gì không?” Đứa trẻ tuổi hơi lớn kia lo lắng hỏi, bầu không khí này khiến nó bất giác hỏi thành lời.Nở nụ cười, vỗ vỗ vai nó, người phụ trách cho nó một đáp án mà ngay cả ông cũng không chắc chắn, nói Yunho sẽ không có việc gì đâu ── Giương mắt nhìn người Kwon Ji Kyu phái tới để giám thị bọn họ, người phụ trách chỉ có thể tự an ủi mình như vậy.

Không có việc gì đâu…

“Yunho hyung, sau lại dùng ánh mắt đó nhìn em, như thể em với anh là người xa lạ vậy.” Nghịch chiếc gậy trong tay, Kwon Ji Kyu đáng yêu quay đầu lại, nghi hoặc nhìn chằm chằm Yunho.

“Tôi quả thật không quen cậu, ít nhất Kwon Ji Kyu tôi biết, sẽ không ra tay với cả Kwon Ji Hee.” Hắn còn tưởng rằng, dù tranh đoạt lợi ích thé nào, huyết thống vẫn có thể ràng buộc nó.

“Em cũng không muốn đâu, nhưng mà…” Trở mặt, Kwon Ji Kyu lạnh lùng nhìn Yunho. “Ji Hee hyung không hiểu địa vị của Hee Chul hyung trong lòng em, cho nên, em chỉ cho anh ấy một chút giáo huấn thôi… Giống như anh vậy, Yunho hyung, anh không nên cướp Hee Chul hyung từ bên cạnh em đi!”

“Là cậu để cho cậu ấy ép tôi, Kwon Ji Kyu.” Cởi cúc áo cổ, Yunho cười vô cùng bất đắc dĩ. “Đừng quên, là cậu bảo cậu ta dùng Jaejoong…”

Lời mới nói được một nửa, gậy trong tay Kwon Ji Kyu đã lao tới Yunho, tránh một gậy này liền gặp phải đá chân của Kwon Ji Kyu, lực cùng độ chính xác này, hoàn toàn khác hẳn bề ngoài đáng yêu của nó, dưới huấn luyện của Kwon gia, bản lĩnh của nó cũng không kém gì Kwon Ji Hee cùng Yunho, chỉ có điều, bề ngoài của nó thường khiến người có cảm giác nó không hề có tính uy hiếp…

Chặn chân Kwon Ji Kyu, Yunho còn chưa kịp phản kích, nghiêng người một cái, Ji Kyu đã vung khuỷu tay lên mặt Yunho, đau đớn kịch liệt khiến Yunho không khỏi nhíu mày, không kêu đau, thuận thế dùng nắm đấm đấm thẳng vào thắt lưng Kwon Ji Kyu!

Lý trí đã mất khiến Kwon Ji Kyu như không cảm thấy đau nhức, mới lui lại vài bước, tung người một cái, đạp thẳng vào bên vai bị thương lúc trước của Yunho, tuy vết thương đã khép lại, nhưng chân Kwon Ji Kyu lại đá xoáy khiến Yunho có chút không chống đỡ được, Yunho theo bản năng muốn bắt lấy mắt cá chân nó, ý đồ xoay ngược lại.

Phát hiện ra ý đồ của Yunho, Kwon Ji Kyu lại đá chân kia, khiến Yunho không thể không buông tay, vội vàng đấm thẳng vào mặt Ji Kyu, không đánh trúng mắt, nhưng lúc nó né được, đầu ngón tay Yunho lại cào từng vết trên da, máu chảy dài trên mặt Kwon Ji Kyu, quả thực, rất giống nước mắt…

“Không cần súng sao? Tôi nghĩ cậu thích tốc chiến tốc thắng mà.” Yunho không quên, Kwon Ji Kyu ghét nhất là những việc tốn thời gian.“Đối với người khác, em nhất định sẽ dùng, nhưng với anh… Em phải tự tay giải quyết mới được, bằng không em biết nói thế nào với Hee Chul hyung!” Nổi giận gầm lên một tiếng, Kwon Ji Kyu nhặt cây gậy nó làm rơi lúc trước, nhắm thẳng Yunho mà đánh!

Né tránh từng đòn như muốn lấy mạng hắn của Kwon Ji Kyu, Yunho định xoay tay lại, nhưng Ji Kyu như đọc được ý nghĩ của Yunho, không cho hắn bất kì cơ hội nào phản kích, vừa dùng vũ khí, vừa dùng võ thuật khiến Yunho lui ra phía sau, trong khí thế bức người tỏa ra có cả cơn giận của nó.

Và cả, tâm của nó với Kim Hee Chul…

“Anh không nên ra tay với Hee Chul hyung, cho dù anh ấy giết dì, anh đã có Kim Jaejoong, sao còn làm vậy!” Hung hăng đập gậy về phía cổ Yunho, trong hốc mắt Kwon Ji Kyu ngập tràn nước mắt.

“Tôi chỉ đưa ra lựa chọn của tôi, giữa quá khứ cùng hiện tại, tôi chọn Kim Jaejoong!” Tránh thoát vũ khí trong tay Kwon Ji Kyu, thừa dịp cảm xúc Ji Kyu không khống chế được, Yunho trở tay, bắt lấy tay nó đang cầm gậy, ý đồ cướp gậy ra khỏi tay nó.

Thấy thế, Kwon Ji Kyu chẳng những không kinh hoảng, ngược lại bật cười ── Nụ cười này, khiến Yunho bất giác buông tay, nhưng vẫn không cách nào tránh khỏi bị lưỡi dao đột ngột bật ra ở đầu gậy làm cho bị thương.

Máu tươi kích thích thần kinh Yunho, khiến hắn hung ác mím môi, chỉ trong nháy mắt, bắt lấy cổ tay Kwon Ji Kyu, Yunho gầm nhẹ một tiếng, bẻ tay Kwon Ji Kyu, sau đó, Yunho dùng sức đâm con dao ở đầu gậy vào ngực Kwon Ji Kyu!

“Nếu cậu không bỏ được Hee Chul, vậy thì đi cùng cậu ta đi…”

Máu dính đầy tay Yunho, lại không ngăn được quyết tâm đâm cả con dao vào ngực Kwon Ji Kyu của hắn, mãi đến khi không thể đâm được nữa, Yunho mới chậm rãi buông tay, đứng dậy…

“Hee Chul hyung, thực xin lỗi… Em không thể để Yunho hyung đi cùng anh…”

Nghe Kwon Ji Kyu nằm trên đất mà thầm thì, Yunho không nói được cảm giác của mình lúc này là gì, nhưng, hắn thật sự có đau lòng.

Không phải vì Kwon Ji Kyu, mà là vì, tâm ý của nó với Hee Chul…

Ngay lúc Yunho thở dài định đi vào trong nhà nói với người phụ trách cùng đám trẻ rằng không còn việc gì, trong tòa nhà đột nhiên truyền đến mấy tiếng súng liên tiếp, Yunho bước nhanh hơn, xông vào bên trong.

Chỉ thấy, bọn nhỏ kinh hoảng vây quanh người phụ trách, người của Kwon Ji Kyu ngã trên mặt đất, bên kia, đứa trẻ hơi lớn tuổi kia đang ngồi xổm bên cạnh một người ──

“Hyung xinh đẹp à, anh tỉnh lại đi…” Đứa trẻ khóc hô hào, trên tay, còn dính máu.

Là Jaejoong, Kim Jaejoong của hắn…

Mở to mắt, chạy lên ôm lấy Jaejoong, Yunho thật sự đã quên phải hô hấp như thế nào…

Chương 90

Hắn muốn bảo vệ cậu, vậy cậu thì sao?

Phải chăng hắn đã quên, mức độ giống nhau của cậu và hắn, quả thực như một người?

Nếu như cậu tổn thương hắn, vậy, cậu sẽ làm hết khả năng để đền bù…

Trong hơi nóng hầm hập của ngọn lửa, tiếng Yunho cùng nội dung bút ghi âm vẫn mơ hồ chui vào trong đầu óc Jaejoong đang hoảng loạn, tuy không rõ lắm nhưng vẫn đoán được, Yunho sẽ làm thế nào.

Cố gắng đứng dậy, phần ót bị Yunho đánh trúng vẫn còn đau, Jaejoong mở hai mắt, thấy Yunho lái xe rời đi, đang định đuổi theo, lại bị người giữ chặt!

“Buông tay, anh cũng muốn học tên Jung Yunho kia ngăn cản tôi sao?” Trừng mắt nhìn Carr ngăn phía trước cậu, Jaejoong sắc mặt tái nhợt nói.

“Boss nói, muốn tôi đem cậu về để Kara chăm sóc, nếu cậu đi sẽ hại đến em gái tôi.” Cho dù y cũng lo lắng cho Yunho, nhưng thực sự không dám lấy người thân mình ra đánh bạc.

Dù sao, y không phải Kwon Ji Kyu…

“Tôi sẽ không để cô gái kia gặp chuyện không may, bỏ ra, tôi không thể để Jung Yunho tự mình giải quyết chuyện này.” Kwon Ji Kyu đã kéo cả cậu xuống nước rồi, trò chơi này không thể chỉ có mình Yunho cùng cậu ta tham dự.

“Kim Jaejoong…” Nhận ra quan tâm trong lời Jaejoong nói, Carr rõ ràng đã dao động.

Y biết rõ Jaejoong cùng Yunho rất giống nhau, như thể là cùng một người, người như bọn họ, một khi đã quyết việc gì, nếu không phải tự bản thân nguyện ý, vậy chắc chắn sẽ không vì ai khác mà thay đổi…

Nhưng, cũng bởi vì như thế, y mới càng hiểu rõ, Yunho sẽ không muốn cậu gặp chuyện gì!

“Đừng ép tôi ra tay, Kim Jaejoong, tôi không muốn hại cậu bị thương.” Mở hai tay, Carr không hề có ý tứ nhượng bộ.

Mắt lạnh lùng, Jaejoong trừng Carr, trong ánh mắt tất cả đều là ý đồ khiến y lùi bước, trong lúc giằng co, Jaejoong cúi đầu xuống, chậm rãi đi về phía Carr, đang lúc Carr cho rằng Jaejoong đã từ bỏ, Jaejoong đột nhiên đấm thẳng vào mặt Carr, Carr không kịp né tránh vừa vặn ăn đủ, lập tức choáng váng cúi gập người xuống.

Thừa cơ hội này, Jaejoong nhanh chóng cướp chìa khóa xe trên người Carr, khởi động xe đuổi theo Yunho, Carr muốn ngăn cản Jaejoong, vươn tay bắt lấy cửa sổ xe, lại bị Jaejoong tăng tốc hất ra, ngã xuống đường…

Yunho sẽ đi đâu?

Không cần hỏi, Jaejoong đã nắm chắc, theo lời Kwon Ji Kyu ghi âm, hắn sẽ đến cô nhi viện.

Jaejoong biết, khi cậu nổ súng với Junsu, lúc đó cậu đã khiến Yunho vứt bỏ quá khứ về Kim Hee Chul, cậu không thể, khiến Yunho ngay cả chút quá khứ cuối cùng cũng mất sạch!

Cho dù phải lấy mạng Kim Jaejoong cậu ra đánh cược cũng vậy.

Đây là lần đầu tiên, cậu muốn làm điêu gì đó cho người khác, vì người khác, mà tự trách mình.

Jung Yunho…*****

Ôm chặt người đang mềm nhũn kia, Yunho lần đầu tiên nếm trải cảm giác run rẩy, chất lỏng màu đỏ tươi thấm ướt tay Yunho, ôm cậu, Yunho chỉ biết liên tục gọi tên cậu:

“Jaejoong… Tỉnh… Kim Jaejoong… Đừng dọa tôi…”

Người phụ trách lấy lại tinh thần vội vàng gọi xe cứu thương, đứa trẻ nào cũng đều bị dọa đến kinh hoảng, ông phải vội vàng trấn an chúng, chỉ có cậu nhóc tuổi hơi lớn kia ra sức xin lỗi Yunho.

“Yunho hyung, thật xin lỗi… Em chỉ muốn mấy người áo đen kia không hung dữ với những bạn khác, cho nên cậy mạnh… Em không ngờ ông ta sẽ đánh em, còn lấy súng ra, vì bảo vệ em, hyung xinh đẹp mới…”

Không chút để ý lời giải thích của cậu bé, Yunho ôm chặt lấy Jaejoong xông ra ngoài, đi được vài bước, liền lạnh lùng trừng mắt nhìn kẻ đang ngã ngồi bên cửa ra vào, sống dở chết dở, cố lấy hơi sức cuối cùng nhìn Jaejoong trong lòng hắn.

“Anh thật sự rất quan tâm anh ấy… Yunho hyung… Khó trách Hee Chul hyung lại không để ý đến lời khuyến cáo của em mà tổn thương anh ấy…” Đó là lần duy nhất, Kim Hee Chul vi phạm mệnh lệnh của nó.

Kwon Ji Kyu nhớ rất rõ, nó bảo Hee Chul đi chia rẽ Yunho cùng Jaejoong, nhưng không bảo Hee Chul nổ súng với Jaejoong, một súng này, chứa bao nhiêu đố kị cùng oán hận, Kwon Ji Kyu không hiểu được, nó cũng không dám hỏi, sợ hỏi, ngay cả nó cũng sẽ lâm vào cảnh đố kị.

Đố kị, Yunho có khả năng khiến Hee Chul có cảm xúc như vậy…

Yunho mím môi, không nói thêm điều gì, mặc kệ Kwon Ji Kyu, cứ để cho hơi thở của nó yếu dần đi… Sống chết của nó, vốn không phải trách nhiệm của hắn, điều hắn quan tâm, chỉ có người trong ngực ──

“Em dám cá dù Kim Jaejoong có sống sót, cũng sẽ sống rất thống khổ, bởi vì anh ta phải gánh chịu mạng của Kim Junsu cùng phản bội của Park Yoochun mà sống!”

“Câm miệng!” Rít lên đầy phẫn nộ, Yunho quay đầu nhìn chăm chú nụ cười trào phúng của Kwon Ji Kyu, nếu có súng trong tay, hắn chắc chắn sẽ lấy mạng của nó!“Jung Yunho, chính anh cũng rõ mà, anh ta giống anh, cho nên, sự cố chấp đó người thường không thể nào sánh bằng…”

Không cách nào lấy mạng của nó, chỉ muốn biết liệu Jaejoong có bình an hay không khiến Yunho như chạy trốn khỏi Kwon Ji Kyu, đưa Jaejoong vào bệnh viện, trong lúc chờ đợi, những người khác cũng đã tới, đương nhiên, có cả anh em Carr cùng Kara!

“Boss, thực xin lỗi, tôi…”

“Đừng nói xin lỗi với tôi, những lời này tôi đã nghe quá nhiều rồi!” Đầu tiên là Jaejoong, sau đó là Carr, mấy chữ kia, là thứ hắn không cần nhất. “Cậu hẳn phải dùng mạng mình ra mà trông nom Jaejoong mới đúng, chứ không phải để cậu ấy nhúng tay vào chuyện này.”

“Tôi thật sự không ngờ tới… Cậu ấy không có việc gì đâu.” Thu lại ý định giải thích, Carr biết rõ, đối với Yunho hiện tại, xin lỗi cùng giải thích đều không có ý nghĩa gì, quan trọng nhất là Jaejoong bình an vô sự.

Đèn trong phòng phẫu thuật vừa tắt, Yunho là người đầu tiên xông lên, chỉ có điều, người đi ra không phải bác sĩ mà là Han Kyung!

Yunho nhìn Han Kyung, Han Kyung cũng nhìn hắn, hai người không ai mở miệng trước, ngược lại Kara vội vã tiến lên tìm Jaejoong.

“Đừng tìm nữa, Jaejoong đi rồi.” Bình tĩnh bảo Kara dừng lại, hai mắt Han Kyung vẫn không rời khỏi Yunho.

“Vết thương của cậu ấy thì sao?” Yunho nhíu mày, tựa hồ có chút hiểu rõ.

“Cậu quá bối rối rồi, nếu như cậu bình tĩnh một chút sẽ nhận ra, máu trên người Jaejoong là của người khác, cậu ấy không hề bị thương.” Nói cách khác, Jaejoong từ đầu tới cuối đều chỉ giả bộ bất tỉnh, chỉ vì, muốn tìm cơ hội thoát khỏi Yunho.

“Cậu ấy ở đâu?” Không để ý đến khó chịu khi bị lừa gạt, Yunho chỉ muốn được gặp Jaejoong.

“Đi rồi, cậu ấy nói cậu ấy hiện tại không muốn gặp cậu, cũng không thể gặp cậu.”

“Vì sao? Lời này là có ý gì?” Nắm chặt tay, lòng Yunho liền đau nhức.

Lời cuối cùng Kwon Ji Kyu nói…

“Jaejoong nói, cậu ấy nổ súng với Kim Junsu là cậu ấy nợ cậu, cứu bọn trẻ ở cô nhi viện vẫn chưa đủ để trả nợ, hơn nữa, bị phản bội rất đau, rất khó chịu, cho nên, cách xa cậu ấy một chút…”

Han Kyung không thể quên được, lúc Jaejoong ở trong phòng phẫu thuật gọi điện cho anh, muốn anh tới giúp xử lý tình huống này, giọng cậu tràn đầy bất lực.

Cậu nói, cậu hẳn sẽ không tin ai nữa, nếu như ngay cả Yoochun cũng phản bội cậu, cậu thực sự không thể chịu đường, hẳn Yunho sẽ không trách cậu…

Chỉ là, Han Kyung không nói hết.

Jaejoong lúc rời đi, đã bật khóc…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau