[YUNJAE TRUNG VĂN] NGHỊCH LÂN - ĐAM MỸ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện [yunjae trung văn] nghịch lân - đam mỹ - Chương 81 - Chương 85

Chương 81

Từ trước tới nay chưa từng khao khát một người như vậy, vì cậu, hắn đã có rất nhiều ngoại lệ.

Thăm dò cậu, khiêu khích cậu, tiến tới yêu cậu.

Logic tưởng như rất hợp lý, chưa phát hiện điều khác thường, cho nên mới càng muốn khiến cậu trở thành của mình.

Ngoài ra, cũng biến mình, trở thành của cậu…

Thở dốc khao khát quanh quẩn trong không gian chật chội của xe, hai người đàn ông thân trên trần trụi dán chặt lấy nhau mà hôn, da thịt nóng hổi không ngừng đụng chạm, tỏa ra đầy dục vọng, dù muốn làm bộ nhìn không thấy, cũng không cách nào tránh được.

Nắm tay lái, ra sức đè nén xúc động bị hai người ngồi phía sau khơi mào, ý nghĩ muốn kháng nghị mãnh liệt nhảy lên trong đầu, nhưng lại không dám làm gì ── Nói đúng hơn, dù có lên tiếng, hai người kia cũng chưa chắc đã để ý đến y!

“Ah… Đừng cắn… Urghh….”

Tiếng rên rỉ của Jaejoong từ phía sau truyền vào tai, Carr liều mạng khắc chế suy nghĩ nhìn vào kính chiếu hậu, mãi đến khi xe tới nơi, y mới thở phào chạy ra ngoài xe, về phần những thứ khác, chờ xong việc vào lấy cũng không muộn…

“Này, anh làm gì mà như đang chạy trốn vậy? Yunho với Jaejoong đâu? Không phải bảo đón Jaejoong tới đây sao?” Đợi ở bãi đỗ xe đã lâu, vừa thấy Carr xuất hiện, Kara lập tức xông lên trước chuẩn bị đón người.

“Em bớt lo chuyện người khác đi.” Chẳng muốn giải thích nhiều với Kara, cầm tay cô, Carr một lòng chỉ muốn kéo cô rời khỏi hiện trường.

“Sao anh lại kéo em đi, buông tay…” Tránh khỏi Carr, Kara trực tiếp đi tới chỗ ngồi phía sau của xe, biết rõ tính cách em gái mình, Carr tất nhiên cũng vội vàng bắt lấy cô!

“Đừng làm ồn, có người đang động dục, em đi phá hoại làm gì!” Tuy không nói rõ, nhưng Carr tin tưởng như vậy đã đủ để Kara hiểu rõ.

Liếc qua Carr, xác nhận suy đoán của mình, mặt Kara liền hồng rực lên, gạt Carr qua một bên, đi tới thang máy trong bãi đỗ xe, Carr đương nhiên cũng đi theo, để lại hai người kia tiếp tục giải quyết chuyện của bọn họ ──

“Arghh… Anh không quan tâm hoàn cảnh à… Đừng có vào… Arghh…” Kháng cự giãy dụa liên tục, nhưng không gian hạn chế khiến Jaejoong không cách nào ngăn cản được.

“Ở đây rất ổn mà, muốn tôi đợi đến khi về nhà thì quả thực là giết tôi rồi…” Có trời mới biết, hắn đã nhịn bao lâu.

Chờ vết thương của Jaejoong tốt lên, rồi lại ngại Han Kyung, mỗi lần đều chỉ làm nửa vời như đang khiêu khích lý trí của hắn, càng đừng nói đến hắn đã bao lâu rồi không thỏa mãn, như vậy đã đủ để hắn buồn bực đến chết rồi.
Thật vất vả mới có thể thỏa thích đụng chạm Jaejoong, Yunho đương nhiên không có khả năng từ bỏ!

Mặc kệ ngăn cản của Jaejoong, Yunho có chút bá đạo kìm chặt hai tay cậu, ôm eo Jaejoong đang giang chân ngồi trên người hắn, thở mạnh một cái liền đem toàn bộ phân thân đã sưng lên không chịu nổi của mình vùi vào trong tiểu huyệt chặt chẽ của Jaejoong, thể trọng kết hợp với lực của Yunho, thoáng cái, đầu tính khí đã chạm vào chỗ sâu nhất trong Jaejoong, khiến Jaejoong bất giác ngẩng đầu lên rên nhẹ.

Gặm cắn da thịt trắng nõn bên dưới đồng phục lộn xộn của Jaejoong, nụ cười Yunho ngày càng sâu trước phản ứng của thân thể cậu, động thân một cái, cửa huyệt Jaejoong liền mấp máy kịch liệt, mà ngay cả phân thân trong lòng bàn tay Yunho cũng đang chảy ra chất lỏng động tình…

“Anh có động dục… Arghhh… Đúng ra phải về nhà… Argggg… Đừng cử động…”

“Tôi không động cậu càng khó chịu… Thật sự rất thoải mái… Cậu có biết lúc ở nhà Han Kyung, tôi muốn cậu thế nào không…” Thè lưỡi liếm mạch máu trên cổ Jaejoong, Yunho thể hiện toàn bộ dục vọng trong hai mắt của mình. “Ngay cả ở trường, tôi cũng phải nhịn đến cả người hỏng mất…”

“Lừa đảo… Ngay cả lớp học cũng có cho tôi vào đâu… Ahhh… Chỗ đó… Tuyệt quá… Ahhh…” Mắng hắn nhưng Jaejoong không cách nào ngăn chặn ảnh hưởng của Yunho với mình.

Dưới sự vừa đấm vừa xoa của Yunho, Jaejoong đã gật đầu đồng ý về nhà hắn, còn tưởng Yunho sẽ đợi đến lúc tan học mới bắt người, kết quả lời vừa nói ra miệng, Yunho lập tức kéo cậu xông về nhà Han Kyung đóng gói đồ ── Nói là đóng gói, chẳng bằng nói vứt toàn bộ đồ của cậu ở nhà Han Kyung đi thì đúng hơn.

Ngoài đồng phục mặc trên người, hắn không để cậu mang gì đi cả… Jaejoong không thể quên được sắc mặt Han Kyung cùng Lee Donghae khi vừa về nhà đã thấy một đống lộn xộn, sau đó, cậu bị khiêng lên xe của Carr, không lâu sau, Yunho liền hoàn toàn phát huy tính không an phận của hắn.

Hôn cậu, tay càng ác liệt vỗ về chơi đùa chỗ mẫn cảm của thân thể cậu, triệt để xem nhẹ sự chống cự của cậu mà ôm cậu ngồi lên chân hắn… Trong lúc bất tri bất giác, Jaejoong còn chưa ý thức được, vật nóng bỏng của Yunho đã vùi sâu trong cơ thể cậu, cuồng vọng làm càn!
“Tôi vốn không phải người tốt mà… Vì cậu, làm lừa đảo cũng được…” Cười thừa nhận tội danh Jaejoong gán cho hắn, Yunho giơ cao hai chân Jaejoong, khiến phân thân càng đâm sâu vào trong huyệt mềm mại của Jaejoong.

“Urghh… Anh… Ahhh… Chỗ đó… Đừng chạm vào… Ahhh….”

“Muốn tôi không chạm vào, nhưng bên trong lại ra sức hút chặt lấy tôi… Xem ra, cậu cũng rất mâu thuẫn nha…” Khẽ liếm miệng vết thương hồng nhạt đã khép lại trước ngực Jaejoong, Yunho có thể cảm thấy rõ ràng Jaejoong đang run lên. “Thoải mái sao…”

“Anh là tên… Ahhh…” Lời mắng chửi người mới nói được một nửa, giọng của Jaejoong bị đâm vào rút ra mãnh liệt của Yunho biến thành rên rỉ, khoái cảm khắp cơ thể khiến Jaejoong chỉ biết ôm lấy Yunho, ngay cả hô hấp cũng không thể ổn định.

Cúi đầu một cái liền nhìn thấy tiểu huyệt của mình đang ngậm chặt phân thân Yunho, chẳng những không có nửa điểm chán ghét, ngược lại dục vọng bị kích thích khiến dịch thể tiết ra càng thêm thuận lợi cho ra vào, một lần lại một lần càng sâu, ngay cả túi thịt cuối tính khí cũng bị đè ép biến hình, như thể muốn vùi toàn bộ vào trong cơ thể cậu.

Thùng xe chật hẹp tràn ngập bầu không khí nóng bỏng khiến người hít thở không thông, mồ hôi chảy ra thấm ướt đồng phục của cả hai người, nhuốm hương vị đậm màu tình dục, tiếng rên rỉ nho nhỏ của Jaejoong cùng tiếng ma sát khiến Yunho không cách nào áp chế dục vọng của mình, đột nhiên, Jaejoong dùng tay nhéo cổ Yunho một cái.

Như đang nói ra suy nghĩ của mình… Mở miệng trước, ánh mắt ngóng trông có lẽ đã nói lên hết thảy, Yunho nở nụ cười, khiến Jaejoong nắm chặt đầu ngón tay, vươn lưỡi liếm lên môi Yunho…

Bọn họ quen nhau, là do cá cược, do một trò chơi, mua cùng bán, là thứ bọn họ mang ra cược… Yunho nói dùng mạng của hắn, hết thảy của hắn để mua cậu, mà cậu thì sao?

Là không bán…

Hay là…

Ôm chặt Yunho, cảm nhận khoái cảm dần dần lên, trong lúc cao trào, Jaejoong hạ giọng lẩm bẩm một câu ──

“Jung Yunho, chúng ta, hình như bất phân thắng bại rồi, làm sao giờ…”

Nâng mặt Jaejoong lên, nhìn gương mặt đỏ hồng đầy xinh đẹp, Yunho đặt một nụ hôn lên môi cậu, cười vô cùng sáng lạn, chân thành tha thiết.

“Vậy nên, tôi mang cậu về nhà nhé…”

Yunho vừa nói xong, điện thoại của Jaejoong liền reo…

Chương 82

Dỗ ngon dỗ ngọt, là thứ cậu khinh thường nhất từ trước tới nay.



Cậu không tin người, nên cũng không tin người ta sẽ nói sự thật.


Nhưng khi hắn nói ra, cậu lại cảm thấy ấm áp.

Thật sự, vì quá mức giống nhau, mới có thể bị hắn sắp xếp ư…

“Vậy nên, tôi mang cậu về nhà nhé…”

Lúc Yunho hôn cậu, Jaejoong nghe thấy Yunho nói một từ mà cậu chưa từng cảm nhận, nói đúng ra, cậu không nghĩ trên đời này, có sự tồn tại của nhà cậu.

Nhưng hiện tại, Yunho lại nói, hắn dẫn cậu về nhà, đáng sợ hơn là, cậu vậy mà không ghét…

Nhìn chằm chằm hai mắt đầy nghiêm túc của Yunho, chuông điện thoại kêu khiến Jaejoong thừa cơ lựa chọn trốn tránh, nhặt điện thoại bị ném xuống nền, Jaejoong vừa định ấn nút nghe, Yunho đã đoạt mất.

Thấy rõ tên người gọi, Yunho liền bá đạo ấn từ chối!

“Jung Yunho!” Nhìn chằm chằm Yunho, Jaejoong hoàn toàn không hiểu vì sao hắn phải làm như vậy, cho dù người gọi tới có là Yoochun đi chăng nữa…

“Việc Park Yoochun muốn nói chỉ là Junsu thôi, cậu không cần dây vào, hiện tại, cậu chỉ cần quan tâm tôi là đủ rồi.” Ôm eo Jaejoong, thứ phấn khởi của Yunho lại đang rục rịch trong thân thể Jaejoong.

Nhiệt độ cùng ánh mắt Yunho như vậy, Jaejoong đương nhiên hiểu rõ là có ý gì, chỉ có điều, tính tình bướng bỉnh lại khiến cậu muốn cướp di động của mình lại, Yunho đương nhiên không đồng ý, hai người cứ như vậy dùng tư thế quỷ dị mà tranh chấp trong xe.

Nếu là lúc bình thường, Jaejoong tự tin mình sẽ không thua Yunho, nhưng…

Theo cơ thể vặn vẹo, phân thân Yunho còn cắm trong tiểu huyệt dần dần trướng lớn, Jaejoong muốn tránh thoát, nhưng sức không đủ, cộng thêm Yunho còn xấu xa thè lưỡi hôn tai cậu, khiến Jaejoong liền rơi vào dục vọng.

“Buông ra… Anh cứ động dục như vậy, chúng ta ra khỏi xe sao được… Ahhhh….”

“Tôi không ngại, nếu có cậu ở cùng… Uhm… Đừng cắn như vậy, Jaejoong, như vậy tôi rất khó động…”

Ôm eo Jaejoong, Yunho bắt đầu đưa đẩy tính khí của mình, ma sát bên trong, ngay cả phân thân đã phát tiết một lần mà mềm nhũn của Jaejoong cũng bắt đầu có phản ứng…

“Vậy anh đừng… Ahh… Chỗ đó… Anh… Ahhh… Đừng sâu như vậy…”“Thật thoải mái… Jaejoong… Thân thể của chúng ta là hợp nhau nhất…” Trong lúc ma sát, Yunho không khỏi tán thưởng.

“Ai hợp với anh… Ahhh… Urgghhh… Đừng biến lớn nữa… Anh… Ahhhh…” Jaejoong hoàn toàn không cách nào khống chế tiếng rên rỉ của mình, cảm nhận được tính khí Yunho ra vào, về sau, ngay cả mắng chửi người cũng mang theo chút khát vọng.

“Cậu rõ ràng cũng rất thích… Cậu xem, còn ngậm chặt lấy tôi…” Thì thầm bên tai Jaejoong lời đáng xấu hổ, Yunho không ngừng trêu chọc thần kinh Jaejoong.

Dù muốn khắc chế phản ứng theo bản năng của mình, dưới lời trêu đùa của Yunho, Jaejoong chỉ biết ra sức ôm vai Yunho, giang chân trên người hắn, thừa nhận kích thích hắn mang lại, mỗi lần ngồi xuống, da thịt hai người sẽ va vào nhau tạo thành tiếng, cùng với tiếng nước chảy, tất cả khiến tiếng rên rỉ của Jaejoong ngày càng quyến rũ.

“Ahhh… Bên trong… Không được… Đừng đụng…” Cảm giác được ngón tay Yunho dán lên đầu phân thân cậu, Jaejoong cố ngăn cản.

“Rất đáng yêu nha… Đáng yêu như chủ nhân của nó vậy… Jaejoong, cơ thể cậu nóng quá, thứ này bị bỏng mất…” Nhẹ nhàng xoa xoa khe nhỏ, hai mắt Yunho hiện lên đầy trêu cợt.

“Anh là tên biến thái… Ahhh… Đừng đâm… Không được…” Jaejoong bắt lấy tay Yunho, muốn hắn dừng động tác đâm vào, lại bị hắn bắt lại, kéo đến sờ thân thể nóng hổi của hắn.

“Muốn bắn thì cứ bắn đi, không phải tôi đã nói rồi sao, chờ vết thương của cậu tốt lên, muốn bao nhiêu đều cho cậu cả…” Gặm nhấm cổ Jaejoong, Yunho rút ra đút vào phân thân của mình càng nhanh, thuận theo dịch thể tiết ra từ phân thân hắn, tiếng rên rỉ của Jaejoong cũng thay đổi.

Tiếng rên cao vút kích thích các giác quan của Yunho, khiến Yunho càng thêm không do dự vùi mình vào trong chỗ sâu nhất, như có như không đè lên đầu phân thân Jaejoong, lại buông tay, đầu ngón tay ma sát khiến huyệt mềm của Jaejoong bất giác co rút thêm kịch liệt, đừng nói đến việc, Yunho còn để Jaejoong vuốt ve chỗ cậu cùng hắn tiếp xúc…

Quả thực như lúc miệng vết thương chưa lành, chuyện tốt mà Yunho làm với cậu, nói là tự an ủi, lại hơn phần phóng túng mập mờ… Không chính thức tiến vào trong thân thể cậu, lại khiến cậu có cảm giác bị xâm phạm mạnh mẽ…
Nhớ tới việc đó khiến Jaejoong càng không cách nào khống chế phản ứng chân thật nhất của mình, ngay lúc Yunho thúc một cái mạnh mẽ, Jaejoong lại bắn, Yunho dùng tay quệt lấy chất lỏng màu trắng của Jaejoong, trực tiếp bôi lên chỗ tư mật đang giao hợp của hai người, theo từng lần rút ra đút vào, màu trắng dần dần bị cắn nuốt vào trong cơ thể Jaejoong…

Gắn kết với Yunho, khiến khát vọng sâu nhất trong Jaejoong bị thức tỉnh…

Chẳng biết giằng co bao lâu, chỉ biết, trong lúc hốt hoảng, cậu hình như bị Yunho ôm ra khỏi xe, lên tầng, vào phòng Yunho, Yunho nói chuyện với cậu vài câu, đưa cậu vào phòng tắm, thay cậu tắm rửa sạch sẽ bằng nước nóng.

Trong quá trình, không khỏi nhận quấy rối cùng hôn môi của Yunho, cộng thêm việc, Yunho lại tiến vào.

Từ trước tới nay cậu thật sự không ngờ, làm tình là việc dễ dàng khơi mào như vậy, càng không ngờ tới, cậu vậy mà không ghét người khác đụng chạm, đại khái vì Yunho không phải người khác, mà là một cậu khác sao…

Mệt mỏi tựa trong ngực Yunho ngủ, Jaejoong gần như ngất đi, ngược lại, Yunho vô cùng thanh tỉnh.

Xác nhận Jaejoong triệt để chìm vào giấc ngủ, Yunho mới ra khỏi phòng, Carr cùng Kara hai người sắc mặt nghiêm túc ở phòng khách chờ hắn.

“Sao rồi?” Tỉnh táo của Yunho, giờ phút này hoàn toàn biểu lộ.

“Vừa mới nhận được tin, quán của Park Yoochun hình như bị đập phá, có người nổ súng, cảnh sát đã đến hiện trường xử lý, về phần Park Yoochun thì tất nhiên bị bắt đi rồi.” Carr báo cáo.

“Những người khác thì sao?”

“Không có việc gì, mục tiêu của mấy kẻ kia chỉ là Park Yoochun… Yunho, anh quả nhiên đoán không sai, Kwon Ji Kyu thật sự tìm tới Park Yoochun.” Hai đầu lông mày Kara tràn ngập lo lắng.

“Bởi vì muốn đối phó một người, phải ra tay từ thứ mà người đó quan tâm nhất ── Đây là thứ ba nuôi tôi dạy khi còn sống, Kwon Ji Kyu lúc nào cũng là người hiểu rõ nhất.” Từ Junsu đến mẹ nuôi của hắn, Yunho đã quá hiểu rõ Kwon Ji Kyu rồi.

Đừng nói đến việc, hắn đã giết Hee Chul!

Yunho không phải kẻ ngu, không thể nào không phát hiện cảm tình của Kwon Ji Kyu với Hee Chul, cũng bởi vậy, cậu ta sẽ hận càng sâu…

“Nếu như vậy, cậu ta hẳn phải tìm Kim Jaejoong, vì sao…” Carr khó hiểu nhìn Yunho.

“Bởi vì muốn Jaejoong chủ động tìm tới nó, chỉ có biện pháp này ── Đối với Jaejoong mà nói, cậu ấy không có ba mẹ, không có người thân, người có thể khiến cậu quan tâm, chỉ có bạn bè…”

Mà bạn bè của Jaejoong, ngoài Han Kyung ra, chỉ còn Park Yoochun…

Chương 83

Bảo vệ của hắn, rất khó chịu.

Chỉ vì cậu vẫn luôn tự làm, nên không quen.

Có lẽ, như ai đã nói, cậu cùng hắn, quá giống nhau.

Cho nên, ngay cả kiêu ngạo cùng tự tôn, đều không thể bị cướp đoạt…

Jaejoong không phải kẻ ngu, không thể nào không phát hiện Yunho ra sức khiến cậu bất tỉnh, dù hắn có khát vọng cậu thế nào, làm như vậy cũng hơi quá mức ── Huống chi, trong lúc mê mang, Jaejoong tựa hồ nghe thấy tên Park Yoochun cùng Kwon Ji Kyu.

Lúc mệt mỏi tỉnh lại, Yunho đã không còn trong phòng, chỉ có Kara đang chuẩn bị đồ ăn.

“Sao lại là cô?” Đứng trước cửa phòng, nhìn cô, trong đầu Jaejoong bất giác hiện lên hình ảnh lần đầu gặp mặt, Kara đã hôn Yunho.

Không muốn nghĩ nhiều, chỉ là Jaejoong cảm thấy rất không thoải mái.

“Cậu không muốn nhìn thấy tôi… Bởi vì tôi hôn Yunho trước mặt cậu?” Nở nụ cười, Kara dường như không hề bất ngờ trước địch ý của Jaejoong.

Trầm mặc trước vấn đề của Kara, Jaejoong không muốn trả lời, cũng không cách nào phủ nhận…

“Đừng như vậy nha, đó là thói quen ở bên Mĩ, tôi với Yunho thật sự không có gì cả… Nếu không phải Yunho sợ Carr, anh ta sẽ không để tôi ở chỗ này để chọc giận cậu đâu!” Kara ra vẻ bất đắc dĩ tiếp tục chuẩn bị.

“Anh ta sợ Carr?” Lặp lại lời cô nói, Jaejoong có chút hoang mang.

“Đúng vậy, Yunho sợ Carr có mưu đồ xấu với cậu, vì để anh ấy không thể nào thực hiện ý xấu, cho nên áp dụng 『 Chính sách cách ly』, nếu không cần thiết, tuyệt đối không để anh tôi ở một mình với cậu.”

“Vậy anh ta không sợ cô sao?” Đối với logic của Yunho, Jaejoong rất tò mò.

“Không sợ, tôi không đè nổi cậu, trừ phi cậu muốn đè tôi.” Cười giải thích, Kara thân thiết giúp Jaejoong kéo ghế. “Ngủ cả ngày, cậu nhất định đói bụng rồi, mau ăn chút gì đi!”

“Anh ta ở đâu?” Không di chuyển, Jaejoong chỉ muốn hỏi tung tích của Yunho.

“Không biết.” Nhún nhún vai, là thật sự hay giả bộ, từ mặt Kara hoàn toàn không thể phán đoán được.

Nheo mắt lại nhìn chằm chằm Kara tiếp tục sắp xếp, Jaejoong vô thức muốn tìm di động của mình, lại phát hiện, trong đống đồ của cậu hoàn toàn không có bóng dáng điện thoại.

“Di động của tôi đâu?” Lạnh mặt, trong mắt Jaejoong hoàn toàn không có thiện ý.

Rất rõ ràng, câu hỏi của Jaejoong khiến cho động tác của Kara cứng ngắc, như suy nghĩ cái gì, một lát sau mới quay đầu về phía cậu cười.

“Rơi hỏng rồi, Yunho nói sẽ mua cho cậu cái mới.”
“Di động của tôi không dễ vỡ như vậy.” Phản bác lại lời Kara nói, Jaejoong tới gần cô. “Chuyện như vậy mà nghĩ lừa được tôi sao? Nói, tên Jung Yunho kia giấu tôi cái gì?”

Jaejoong lúc nghiêm túc toàn thân liền tản mát ra khí chất gần giống Yunho, khiến Kara muốn nói lại thôi, cô biết rõ, Yunho sẽ không cho phép cô nói, nhưng nếu chọc giận Jaejoong – người giống hệt Yunho, chỉ sợ cũng không được yên lành.

Trong lúc do dự Kara chỉ biết dùng yên lặng làm đáp án, trừng mắt nhìn cô, Jaejoong không ép cô phải nói, chỉ vào phòng thay quần áo, chuẩn bị ra ngoài.

“Cậu đi đâu?” Ngăn trước mặt Jaejoong, cảm xúc khẩn trương của Kara hoàn toàn biểu lộ.

“Nếu như cô hỏi thay Jung Yunho, vậy tôi sẽ trả lời ── Không biết.” Đẩy Kara ra, mắt thấy Jaejoong sắp mở cửa, dưới tình thế cấp bách, Kara đành phải ra tay.

Hiển nhiên cô có tập võ đủ khiến Jaejoong lui lại mấy bước, nhưng không đủ khiến Jaejoong e ngại, thừa kẽ hở, Jaejoong trở tay bắt lấy cô, khiến cô ngã nhào trên đất, nắm đấm cũng dừng lại cách mặt Kara vài cen-ti-mét…

“Tôi không đánh con gái, đừng ép tôi phá lệ.”

Vứt lại mấy lời này, Jaejoong hất đầu đi ra ngoài, Kara thấy thế vội vàng gọi điện thoại cho Yunho, miễn cho Jaejoong gặp chuyện không may, cô không đảm đương nổi…

Đi ra khỏi nhà Yunho, Jaejoong tùy ý tìm một buồng điện thoại công cộng gần đó ấn số Yoochun, không có người nghe, thậm chí, cả điện thoại nhà Yoochun cũng không ai nhấc máy, đang lúc Jaejoong định ấn số của quán Yoochun, một bàn tay đột ngột ấn tắt máy.

“Đây là ý gì?” Nhìn Carr vươn tay ngăn cản cậu, Jaejoong không vui trừng y.

“Không có gì, chỉ là sợ cậu còn mệt, cho nên mời cậu trở về.” Khách khí nói, thần sắc Carr lại bất giác tản mát ra hương vị đề phòng.

Tựa như, có việc gì đó đang xảy ra…

“Tôi không mệt, chẳng lẽ tôi tìm Yoochun cũng không được sao?” Nở nụ cười quyến rũ, trong ánh mắt Jaejoong lóe lên tia sáng. “Hay là, Yoochun đã xảy ra chuyện gì rồi?”Nở nụ cười, Carr vừa định phủ nhận, lại nghe thấy tiếng ô tô lao tới từ bên kia buồng điện thoại, theo bản năng, Jaejoong quay đầu, cảnh tượng trước mắt lại khiến Carr vươn tay ôm lấy Jaejoong, hai người cứ như vậy ngã ra ngoài buồng điện thoại, trơ mắt nhìn chiếc xe lao tới tông nát buồng điện thoại!

Xe vẫn con rồ ga, đầu xe vì ma sát mà bốc cháy, lại không ngăn chặn được ý đồ của người lái xe, chỉ thấy xe lại khởi động, lùi ra sau, đổi hướng, chuẩn bị lao tới chỗ Jaejoong cùng Carr!

“Không xong…” Chửi thầm, Carr đỡ Jaejoong đứng dậy, định bảo Jaejoong mau chạy, đối phương đã đâm thẳng tới chỗ y cùng Jaejoong!

Nếu như là những người khác, chỉ sợ sẽ kinh hoảng không biết phản ứng thế nào, nhưng Jaejoong lại tỉnh táo giữ chặt Carr, nhìn chăm chăm chiếc xe kia lao tới cậu, ranh giới chỉ còn như ngàn cân treo sợi tóc, nghiêng người một cái để xe vụt qua bên người, xe chạy tốc độ cao không khống chế được đâm vào tòa nhà phía sau.

Một giây sau, cái ôm quen thuộc bao lấy Jaejoong, ôm cậu vào trong lòng!

“Cậu đang làm gì vậy, không nhìn ra mấy người kia không dễ chọc sao? Dù cậu không sợ chết, cũng đừng để mình chết trên tay bọn họ, mạng của cậu chỉ có thể là của tôi, cậu biết không?” Yunho không cách nào ngăn chặn lửa giận, nhưng đồng thời lại thở phào nhẹ nhõm khi thấy Jaejoong bình an, tuy vậy vẫn liên tục chỉ trích.

Nghe lời nói đầy lo lắng của Yunho, có chút ngọt ngào, nhưng lại không thể dập tắt kiêu ngạo trong Jaejoong.

“Yoochun đâu?” Vốn chỉ là suy đoán, nhưng trải qua việc vừa rồi, Jaejoong càng thêm xác định có việc đã xảy ra.

Hơn nữa, còn liên quan tới cậu…

Nhíu mày nhìn Jaejoong, Yunho hiển nhiên không muốn mở miệng, ánh mắt rơi xuống trên người Carr, thấy hắn như vậy, Jaejoong liền hất tay Yunho ra, Yunho muốn bắt lại nhưng bị Jaejoong né tránh!

“Jung Yunho, tôi không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng Yoochun là bạn của tôi, tôi cũng không phải người gần bảo vệ, nếu là anh, anh có thích cảm giác này không?”

Không phải khiêu khích, Jaejoong chỉ nói ra sự thật, cũng vì Yunho rất giống cậu, cậu mới nói như vậy ── Cậu tin tưởng, Yunho hiểu ý cậu.

“Yoochun bị bắt rồi.”

Người nói không phải Yunho, mà là Junsu đang bước lại gần, cậu gầy đi không ít, so với lần trước Jaejoong nhìn thấy cậu thì tiều tụy hơn hẳn…

“Cái gì gọi là Yoochun bị bắt đi hả? Kim Junsu, nói rõ ràng xem nào.” Không để ý việc vì sao Junsu lại xuất hiện ở đây, Jaejoong chỉ một lòng muốn biết Yoochun làm sao.

Cho dù không yêu gã, Yoochun vẫn là bạn tốt nhất của cậu…

“Là Kwon Ji Kyu làm việc tốt, cậu ta đập phá quán của Park Yoochun, rồi sai người bắt cậu ta.” Tiếp lời Junsu, thần sắc Yunho vô cùng nghiêm trọng.

“Vì sao?” Jaejoong không rõ, Kwon Ji Kyu tại sao lại cảm thấy hứng thú với Yoochun.

“Nó muốn cậu, Jaejoong, Kwon Ji Kyu muốn tìm cậu, để báo thù tôi giết Hee Chul…”

Chương 84

Trong căn phòng trang trí thanh nhã, tràn ngập hương thơm làm say lòng người, nó liều mạng cầm bức ảnh, đó là bức duy nhất nó có của Kim Hee Chul, vừa nhìn, trong mắt liền Kwon Ji Kyu tràn đầy bi thương.

Chỉ là, theo mắt di động, ánh mắt nó dần dần trở nên hung ác, đến khi nhìn người còn lại trong bức ảnh, ánh mắt của nó đã tràn ngập hận ý ──

“Còn nhớ về Kim Hee Chul à?” Đi vào gian phòng mà em trai mình dùng để tưởng niệm, trong miệng Kwon Ji Hee không hề có quan tâm mà anh em nên có.

“Không liên quan tới anh… Việc kia sao rồi?” Không quan tâm tới sự lạnh lùng của Kwon Ji Hee, điều Kwon Ji Kyu quan tâm, là một việc khác.

“Đã thất bại, tên Jung Yunho kia quả thực là chăm sóc Kim Jaejoong vô cùng cẩn thận, vừa ra khỏi cửa, tên Carr kia đã đi theo… Ngay cả chút tổn thương cũng không có, sao vậy, rất thất vọng à?”

“Thất vọng?” Khinh thường nhìn Kwon Ji Hee, Kwon Ji Kyu quệt quệt khóe môi. “Không, tôi vốn không ôm hi vọng với người của anh… Thứ tôi muốn, cũng không phải là mạng của Kim Jaejoong.”

“Vậy là sao?” Nghi hoặc nhìn chằm chằm Kwon Ji Kyu, Kwon Ji Hee đột nhiên phát hiện, vài năm qua, hắn càng ngày càng không hiểu em trai mình.

Vốn là nó phái lái xe đi đâm Kim Jaejoong, nhưng khi biết Kim Jaejoong không có việc gì, lại không thất vọng…

Nở nụ cười, không trả lời vấn đề của Kwon Ji Hee, Kwon Ji Kyu chỉ cười, cười vô cùng âm trầm, cười đến khiến người ta phát lạnh…

Người là sinh vật rất phức tạp, anh biết không, Kim Jaejoong.

Để có được, có vài người, sẵn sàng hi sinh…

*****

Đứng bên đường nhìn tai nạn vừa xảy ra, không hề hoảng hốt.

“Cho nên cậu ta cho rằng với trình độ như vậy đã có thể lấy mạng của tôi?”

Nếu là những người khác, nên có phản ứng gì, cậu không biết, nhưng Kim Jaejoong chỉ tỉnh táo tự thuật lại hiểm cảnh vừa rồi, thậm chí, sắc mặt không hề kinh hoảng.

Có một cảm giác quen thuộc, đang chậm rãi nảy sinh…

Hai người, đến tột cùng giống nhau tới mức nào?

Như đang nhìn một Jung Yunho khác, bóng dáng của quá khứ đang triệt để tái hiện ở hiện tại, Carr không quên, năm đó lúc thiếu chút nữa bị ám sát, Yunho cũng trấn định như vậy, sau đó, ra tay đối kháng với người muốn mạng hắn.

Không giết chết, chỉ cướp đi hết thảy từ tay bọn họ, bề ngoài nhìn như nhân từ, trên thực tế, lại khiến bọn họ mất đi hoàn toàn hy vọng.

Thủ đoạn không phải quá tàn nhẫn, nhưng lại khiến bọn họ, căm hận hắn tận sương tủy… Dường như mọi việc đang lặp lại, chỉ là, nhân vật chính đã thay đổi, đứa trẻ năm đó trở thành người ngăn cản…

“Đừng nói với tôi, cậu định đi cứu Park Yoochun, dùng chính mình cứu cậu ta!” Cố giữ bình tĩnh, Yunho nhìn chằm chằm Jaejoong, bầu không khí giữa hai người khiến hắn hiểu rõ mọi việc.“Anh đã nói rồi, tôi rất giống anh…”

“Đây không phải lý do, Kim Jaejoong, cậu không biết hai tên họ Kwon kia sẽ làm thế nào đâu, tôi không muốn cậu bị thương, cậu hiểu không!” Cho nên, hắn thử che giấu, thử ngăn cản.

Nếu như Kwon Ji Kyu là vì trả thù hắn, vậy hắn có thể giao bản thân ra cũng được, chỉ cần Jaejoong, được bình yên…

“Không kịp nữa rồi, Jung Yunho.” Đi đến trước mặt Yunho, Jaejoong mỉm cười. “Từ khi biết anh, tôi đã không còn cách nào trốn thoát…”

Lời vừa nói ra, nắm đấm của Jaejoong đã tung ra, đấm thẳng vào mặt Yunho, khiến khóe miệng hắn chảy máu, nhưng lại không thể phá vỡ, kiên định trong mắt Yunho.

“Tôi sẽ không để cậu đi tìm Kwon Ji Kyu.” Đây là quyết định của Yunho.

“Anh có thể không đồng ý, nhưng tôi vẫn sẽ đi, Yunho, nếu như anh là tôi, một tôi khác… Như lời anh nói, hai chúng ta là một người, vậy thì đi cùng tôi, tôi nói rồi, dù có chết, tôi cũng phải kéo anh chôn cùng!”

Lời đã nói, một lần nữa được lặp lại rõ ràng, hoàn cảnh khác với lúc đó, mà ngay cả cảm xúc, cũng có chỗ thay đổi…

Nhìn Yunho cùng Jaejoong đang giằng co, Junsu nhàn nhạt nở nụ cười, muốn nhịn, nhưng không cách nào ngăn cản nước mắt đang che khuất tầm nhìn, cậu đã từng nói, muốn nhìn Yunho kiên quyết như vậy, giờ đây, cậu đã thấy rồi.

Người hắn yêu, người đầy kiêu ngạo quật cường, tình yêu đó, sẽ không chỉ sống cùng với hắn, mà dù chết, cũng ở bên nhau…

Vậy cậu thì sao?

Có thể có phúc phận gì đây…Hạ mắt, Junsu yên lặng rời đi, không ai phát hiện…

“Không biết các cậu muốn làm gì, nhưng đừng quên quay về nhà trước, dù nói thế nào, ở đó vẫn an toàn hơn trên đường.” Mặc dù biết rõ thời cơ không đúng, Carr vẫn cố lấy dũng khí nhắc nhở Jaejoong cùng Yunho.

Nhà đã trải qua sửa đổi, có thêm khả năng chống đạn, dù thế nào so với đứng trên đường vẫn tốt hơn, ai biết, người của Kwon Ji Kyu liệu có nổi điên lấy mạng của mình ra đánh bạc tiếp không!

Lời Carr nói khiến Yunho đưa tay ra với Jaejoong, ngay lúc ánh mắt chạm nhau, Jaejoong liền mặc kệ, nhếch môi, quay người rời đi, Carr thấy thế, lập tức xông lên trước ngăn cản người.

“Kim Jaejoong, đừng cáu kỉnh nữa, hai anh em họ Kwon không phải dễ chơi đâu!” Cho rằng Jaejoong vì không rõ sự đáng sợ của Kwon Ji Kyu mới nổi lên tính bướng bỉnh, trong giọng Carr có chút phẫn nộ.

Rời mắt, nhìn Carr đang khẩn trương, Jaejoong nở nụ cười, nghênh đón ánh mắt của Carr, lần đầu tiên, cậu bộc lộ rõ bản thân mình ──

“Anh sợ tôi giống Kim Junsu, bị Kwon Ji Kyu coi như món đồ chơi mà chà đạp, bị người cưỡng bức sao?”

Không ngờ tới Jaejoong lại biết quá khứ của Junsu, Carr khó giấu kinh ngạc nhìn cậu, ngược lại, Yunho bình tĩnh lạ thường.

“Cậu thoát một lần, không có nghĩa thoát được lần thứ hai, cho dù cậu thực sự bị người ta đè, tôi vẫn sẽ muốn cậu, nhưng tôi sợ, cậu lúc đó ngay cả mạng cũng không còn.” Bước lên, đứng sau lưng Jaejoong, Yunho chậm rãi cúi đầu hôn lên cổ Jaejoong. “Tôi không sợ chôn cùng, nhưng tôi muốn cậu còn sống.”

“Vậy anh không nên ngăn cản tôi.” Nắm chặt đấm, giọng Jaejoong bất giác dịu dàng hơn. “Yoochun là bạn tôi, tôi không thể không quan tâm khi việc của tôi liên lụy đến cậu ta, huống chi, anh còn rõ ràng hơn tôi, Jung Yunho, Yoochun là đền bù duy nhất của anh với Kim Junsu.”

Bởi vì không yêu, mới càng không thể cướp đoạt cơ hội yêu của người đó, dù cơ hội đó xa vời thế nào…

Thở dài một hơi, đây là lần đầu tiên, Yunho phát hiện hắn có lẽ là người khó chơi nhất ── Bởi vì hắn hoàn toàn không có biện pháp với Kim Jaejoong.

“Cậu thật đúng là cố chấp…”

Carr nhìn Yunho nở nụ cười bất đắc dĩ, sau đó, cẩn thận cầm chặt tay Jaejoong, nói với y đi chuẩn bị xe…

Cái này là quá chiều chuộng cậu sao?

Hay là đã thật sự chuẩn bị tâm lý chôn cùng?

Không biết, thật sự không biết…

Hắn chỉ là, thuận theo quật cường cùng kiêu ngạo của cậu mà thôi…

Ngay lúc bóng dáng Yunho cùng Jaejoong biến mất ở đầu đường, một chiếc xe đột nhiên xuất hiện ở hiện trường lộn xộn, như trút được gánh nặng nhẹ nhàng thở ra, sau đó, chậm rãi chạy đi…

Chương 85

Không sợ chết, là điểm chung của hai người.

Chỉ khi nắm tay Yunho, Jaejoong đột nhiên nhận ra, chết với cậu không phải không đáng sợ, mà là vì sống không hề có ý nghĩa, mới không quan tâm tới tử vong, mà bây giờ không sợ, là vì Yunho nói, hắn không sợ chôn cùng…

Lúc Yunho cùng Jaejoong xuất hiện trước trụ sở của Kwon Ji Kyu, người của Kwon Ji Kyu ngay lập tức tiến lên chặn Carr đang theo phía sau, ý tứ rất rõ ràng, Kwon Ji Kyu đã sớm chờ hai người họ.

Vào trong nhà, khung cảnh lại một lần nữa lặp lại, chỉ khác, bên cạnh Kwon Ji Kyu không phải Kim Hee Chul mà thay bằng Kwon Ji Hee, mà Jaejoong, thì ở bên người Yunho.

“Giao Yoochun ra đây.” Trực tiếp đòi người, Jaejoong ngay cả dong dài cũng giản lược.

Quả thật như cùng một khuôn mẫu khắc ra… Kwon Ji Hee nhíu mày, nhưng Kwon Ji Kyu lại cười.

“Thật thú vị, lần trước Yunho hyung cũng đòi người như vậy, lần này lại đổi thành anh, Kim Jaejoong, anh quả thật rất giống với anh ấy…”

Nghe Kwon Ji Kyu dùng giọng điệu tràn ngập trào phúng mà nói, khó chịu của Jaejoong toàn bộ thể hiện trên mặt, trừng mắt nhìn nó, Jaejoong hiển nhiên đang cố gắng đè nén cơn giận trong lòng, phát hiện ra điều ấy, Yunho vội vàng nắm chặt tay cậu…

“Cậu muốn cái gì, tôi đều sẽ đưa, chỉ cần cậu giao Park Yoochun ra đây.” Vứt bỏ mọi thứ một cách rõ ràng, Yunho kiên định nói.

“Anh đều cho?” Như đang nghe chuyện gì kì lạ, Kwon Ji Kyu cười híp mắt. “Ý của anh là, vì Park Yoochun, anh có thể không cần hết thảy hiện tại của anh?”

“Đúng vậy, hết thảy, dù là sản nghiệp dưới danh nghĩa của tôi hay toàn bộ của Kwon gia, chỉ cần cậu mở miệng, tôi đều đưa.” Biểu đạt rõ ràng ý của mình, Yunho có thể cảm nhận được, Jaejoong đang nắm chặt tay.

Chưa từng nghĩ tới có người nào có thể làm như vậy vì cậu, từ khiêu khích, đối chọi gay gắt, thăm dò lẫn nhau, đến ỷ lại giờ phút này, từ nhỏ đến lớn chưa từng dám hi vọng xa vời có ai quan tâm sống chết của cậu, nhưng Yunho vì cậu muốn cứu Yoochun, mà nguyện ý buông tha tất thảy của mình…

“Thật khiến người cảm động, Yunho hyung, không biết phần dụng tâm này, là vì Kim Jaejoong bên cạnh anh, hay là vì Park Yoochun có quan hệ với Kim Junsu…”

“Đừng dài dòng nữa, Kwon Ji Kyu, tôi cùng Junsu nhờ có cậu ban tặng mà đã sớm trở thành quá khứ rồi, không phải sao?” Mặc kệ bén nhọn giấu trong lời Kwon Ji Kyu nói, Yunho cười vô cùng tự tin.

“Nói cũng đúng, anh vì Kim Jaejoong mà giết cả Hee Chul hyung rồi… Cho nên anh dựa vào cái gì cho rằng, anh có thể dùng hết thảy của mình, đền bù một Kim Hee Chul!” Sắc mặt thay đổi đột ngột, Kwon Ji Kyu hung dữ trừng Jaejoong, bộ dạng kia, quả thực như hận không thể nuốt chửng Jaejoong vào bụng.

Nó hận Jung Yunho là thật, nhưng ít nhất, Yunho để Hee Chul đến bên cạnh nó, so ra, Kwon Ji Kyu lại càng hận Jaejoong ──Nếu không phải vì cậu, Yunho sẽ không ra tay với Hee Chul, cho dù có hận, tình cảm trong quá khứ vẫn sẽ ngăn cản Yunho.

Mãi đến khi Kim Jaejoong xuất hiện, xóa đi vết tích năm tháng lưu lại, Kim Hee Chul mới phải chết, nó mới mất đi Hee Chul…

Mím môi, nhìn ra cảm tình của Kwon Ji Kyu với Hee Chul, tâm tình Yunho vô cùng phức tạp, nếu không có Jaejoong, hắn tin tưởng, hắn cũng sẽ vì cái chết của Hee Chul mà phẫn nộ, hận cái người hại chết Hee Chul, nhưng Kim Jaejoong xuất hiện lại khiến hắn nhận ra lựa chọn quan trọng hơn.

Hee Chul là quá khứ, Kim Jaejoong là hiện tại của hắn, cũng là tương lai của hắn…“Cậu muốn mạng của tôi sao?” Bình tĩnh mở miệng, mặc kệ phản ứng của Yunho, Jaejoong tránh khỏi tay Yunho, tiến thẳng tới trước mặt Kwon Ji Kyu.

“Tôi muốn mạng của anh, đúng vậy, nếu anh chết, tôi có thể báo thù cho Hee Chul hyung, đồng thời cũng có thể khiến Yunho hyung thống khổ…” Nở nụ cười đẫm máu, khuôn mắt đáng yêu nay trở nên vô cùng đáng sợ.

“Muốn mạng của tôi thì tự tới mà lấy, đừng có bày mấy thủ đoạn này, Yoochun từ đầu tới cuối hoàn toàn không liên quan gì tới chuyện này!” Jaejoong đã bị Kwon Ji Kyu chọc giận, nắm chặt cổ áo Kwon Ji Kyu, muốn đấm thẳng tay.

Đối với cậu mà nói, sự tồn tại của Park Yoochun rất đặc biệt.

Cậu không yêu gã, càng không động tâm với gã, nhưng gã là bạn của cậu, điều này, không gì thay đổi được…

“Anh rất quan tâm Park Yoochun, đúng không?” Căn bản không sợ nắm đấm của Jaejoong, cười, trong mắt Kwon Ji Kyu lóe lên tia sáng kỳ lạ. “Tôi có thể trả anh ta lại cho anh, nhưng mà có một điều kiện.”

“Kwon Ji Kyu!” Cao giọng hô lên, mặc dù không biết Kwon Ji Kyu muốn làm gì, Yunho vẫn có chỗ bất an.

“Hiện tại, chiếm thượng phong là em, Yunho hyung…” Rời mắt lên người Jaejoong, Kwon Ji Kyu ghé sát miệng vào tai Jaejoong, nói ra lựa chọn của nó.

Mấy chữ đơn giản, lại khiến Jaejoong mở to hai mắt, quay đầu lại nhìn Yunho, sau đó, trực tiếp dùng tay túm chặt Kwon Ji Kyu, Kwon Ji Hee đứng bên cạnh không hề ngăn cản…

“Cậu dựa vào cái gì mà cho rằng tôi sẽ đáp ứng cậu, họ Kwon kia, cậu không sợ tôi giết cậu rồi đi tìm Yoochun sao?”
“Giết đi, tôi chết, Park Yoochun cũng phải chết… Ji Hee, người của anh hẳn vẫn ở đó đúng không?” Nở nụ cười bất cần Kwon Ji Kyu nhẹ nhàng hỏi Kwon Ji Hee.

“Đương nhiên, chỉ cần có gì biến động, bọn họ sẽ xử Park Yoochun ngay…”

“Anh dám!” Jaejoong gào lên ngăn không cho Kwon Ji Hee nói, trong mắt, hiện lên đầy đấu tranh. “Chỉ có mấy người mới nghĩ ra trò này… Lấy mạng Kim Junsu đổi Park Yoochun, thật sự là biện pháp hay mượn đao giết người, không phải sao?”

Cái gì!?

Nhìn chằm chằm Kwon Ji Kyu tràn đầy vui vẻ cùng Jaejoong nhíu chặt mày, cho dù không nói rõ, Yunho cũng mơ hồ đoán được ý Kwon Ji Kyu…

“Đừng nóng giận, Kim Jaejoong, tôi chỉ muốn thử xem, tầm quan trọng của anh với Yunho hyung tới mức nào thôi, liệu có đủ để anh ấy mất đi một Kim Junsu không… Anh giúp tôi giết Kim Junsu, tôi sẽ trả Park Yoochun lại cho anh, rất công bằng!

Quả thật công bằng.

Lấy tình bạn của cậu với Yoochun, cá cược với áy náy cùng giao tình của Yunho với Junsu… Cứu được Yoochun, Kim Junsu nhất định phải chết, nếu không cứu Yoochun, cậu sẽ mất đi người bạn này…

Dù chọn cái nào, cậu cùng Yunho đều không thể lựa chọn!

“Kwon Ji Kyu, cậu thật đúng là vận dụng vô cùng triệt để những việc ba dạy cậu…” Cắn răng, Yunho cơ hồ có thể nghe thấy lòng mình hò hét phải giết.

Hắn muốn giết người này, muốn giết, kẻ định cướp Kim Jaejoong cùng Kim Junsu…

“Anh có thể hận em nhiều hơn một chút cũng không sao, Yunho hyung, dù sao người đưa ra quyết định, là Kim Jaejoong.”

Kwon Ji Kyu vừa nói xong, Kwon Ji Hee liền chậm rãi lấy điện thoại ra, ấn dãy số, đường dây kết nối xong, ảnh Yoochun bị bịt kín hai mắt liền hiện lên!

“Anh chọn thế nào, Kim Jaejoong…”

Cười đưa ra tối hậu thư, dưới ánh nhìn soi mói của Kwon Ji Hee cùng Kwon Ji Kyu, Jaejoong buông lỏng tay, quay đầu lại, nhìn Yunho.

Không cần lời nói, chỉ cần ánh mắt, giãy dụa giấu dưới đáy mắt Jaejoong, Yunho như thấu hiểu, tương tự, bối rối của Yunho, cũng là thống khổ của Jaejoong ──

“Tôi đồng ý, thay cậu giết Kim Junsu…”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau