[YUNJAE TRUNG VĂN] NGHỊCH LÂN - ĐAM MỸ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện [yunjae trung văn] nghịch lân - đam mỹ - Chương 76 - Chương 80

Chương 76

Chưa từng nghĩ tới mình có thể cảm thấy mỹ mãn như vậy.

Mãi đến khi thấy được sự tin tưởng của hắn, mới giật mình, hóa ra cậu cũng là một người dễ theo đuổi.

Chỉ vì chút ngọt ngào như vậy, đã rung động…

Rất ít khi ngủ được yên ổn như vậy, dù sinh bệnh, Jaejoong sẽ luôn trong cơn mê màng mà bừng tỉnh, thậm chí, không cách nào ngủ lại được, từ nhỏ đến giờ luôn như vậy, nhưng lúc này, cậu lại hiếm khi ngủ sâu tới tận hừng đông.

Mặt vẫn đầy mơ hồ khi vừa tỉnh, khẽ đảo mắt, tác dụng thuốc đã giảm dần, tuy vậy vẫn còn lưu lại chút ít khiến cho não phản ứng chậm, giật giật thân thể vì ngủ quá lâu mà cứng ngắc, lại phát hiện, nơi mình nằm hình như có chút là lạ…

Jung Yunho!?

Ngẩng đầu, gương mặt lọt vào mắt khiến Jaejoong không khỏi trừng lớn hai mắt, hoài nghi có phải mình vẫn đang mơ hay không, lại đưa tay lên véo mặt mình, đau đến mức khiến cậu không thể không thừa nhận đây là sự thật!

Chuyện gì xảy ra vậy?

Jung Yunho sao lại ở chỗ này?

Cậu nhớ rõ, Jung Yunho lúc đó tìm tới cửa, Han Kyung xuống tầng đối phó hắn, uống thuốc xong, cậu có chút mơ màng, sau đó trong mơ lại thấy Jung Yunho… Chẳng lẽ, đó không phải mơ?

Nếu như không phải mơ, vậy bị hắn cắn, lại tự mình tiến sát vào Jung Yunho, tựa trong lòng hắn ngủ ── Đều là sự thật?

Trong lòng thầm mắng một câu, đột nhiên nhận ra mọi chuyện khiến Jaejoong theo bản năng muốn rời khỏi cái ôm của Jung Yunho, nhưng vết thương trên người khiến cậu vừa mới di chuyển một chút đã bật lên tiếng rên rỉ đau đớn.

“Đáng giận…” Nhịn đau, Jaejoong không khỏi chửi thầm một câu.

Câu chửi này, cũng khiến người nào đó bật cười vui vẻ ── Trừng mắt nhìn Yunho không biết tỉnh từ khi nào đang nhìn cậu, Jaejoong muốn giả bộ, lại không thể che giấu hết toàn bộ vết hồng đang trải rộng trên mặt.

“Cười cái rắm ah!” Jaejoong thử giả bộ hung dữ một chút, đáng tiếc lời vừa ra miệng lại chỉ mang theo sự xấu hổ.

“Lúc cậu ngủ rất đáng yêu.” Yunho tự đáy lòng khen ngợi.

“Đáng yêu cái rắm, sao anh lại ở đây, chẳng lẽ anh không hiểu tự tiện xông vào nhà dân là phạm pháp sao?” Jaejoong liều mạng muốn kéo tay Yunho đang ôm thắt lưng cậu ra, chỉ là kéo được một chút, Yunho ngay lập tức ôm lại.

Hoàn toàn là tốn công vô ích ah…

“Là chủ nhà cho tôi vào, hơn nữa, nếu như cậu còn nhớ, hẳn sẽ nhận ra, là chính cậu ép tôi ngủ cùng cậu đấy.” Yunho nói ra vẻ vô tội đáng thương, triệt để chối sạch tội trạng của mình.

Han Kyung chết tiệt…

Dù biết Han Kyung có chút khó chịu với việc cậu chiếm đoạt Lee Donghae, nhưng cậu tuyệt đối không nghĩ tới, Han Kyung lại có thể khinh địch để cho Jung Yunho tìm được cậu!“Han Kyung đâu rồi?”

“Hình như cùng Lee Donghae đi học rồi… Đừng nói với tôi, cậu muốn dùng thân thể này để đánh anh ta?” Ngay cả cử động cũng là một vấn đề, Yunho thật sự không cho rằng Jaejoong có thể làm gì Han Kyung.

Trợn mắt nhìn Yunho, như đang cảnh cáo hắn không được phép trêu chọc cậu, đáng yêu như vậy, khiến cho Yunho cười tít mắt, thuận thế cắn một cái lên cổ Jaejoong, cảm xúc ướt át mềm mại như một dòng điện chạy vụt qua toàn thân Jaejoong, muốn tránh, lại vì vết thương trên người mà chỉ có thể ngoan ngoãn bị Yunho ôm.

Ngay lúc trong đầu Jaejoong đang nghĩ làm thế nào để thoát khỏi cái ôm này, Yunho đột nhiên ôm chặt tay, khiến Jaejoong vì đau mà nhíu mày lại…

“Vấn đề cậu muốn biết, tôi đã có đáp án.” Giọng Yunho vang lên đầy rầu rĩ.

“Tôi biết rõ, Kim Hee Chul chết rồi. Người có quan hệ với anh, đều rất không may.” Jaejoong cười nhạo, trong mắt tràn ngập nghiêm túc.

“Chỉ có người tôi không quan tâm mới không may thôi, người tôi quan tâm, tôi sẽ dùng hết thảy của mình để bảo vệ người đó.” Đây là lời tỏ tình sao? Yunho cũng không rõ lắm, hắn chỉ là nói suy nghĩ trong lòng ra thôi.

“Cho nên, anh đến giờ hẳn là không quan tâm ai hết đúng không.” Jaejoong liều mạng ngăn cản bản thân vì lời Yunho nói mà tim đập thình thịch.

“Có, có một người, là một người tên Kim Jaejoong.”

Nói xong, Yunho ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt xinh đẹp của Kim Jaejoong, khiến cậu không thể nào né tránh.

“Người đó rất giống tôi, ngay từ đầu đã muốn nói chơi một trò chơi với tôi, tôi đương nhiên tiếp nhận khiêu chiến của người đó, nhưng trong trò chơi, thứ tôi muốn ngày càng nhiều, tôi muốn biết, đến cùng người đó giống tôi thế nào… Không ngờ tới, người đó lại chơi tôi một vố.”
Vừa khĩ tới lúc Jaejoong theo Hee Chul rời đi, rồi lúc tìm khắp nơi mà không thấy Jaejoong đâu, Yunho liền cảm thấy có cảm giác hờn dỗi muốn bộc phát ── Đời này, hắn chưa từng vì ai, hay vì bất kỳ việc gì mà chật vật như vậy.

Tất cả những điều nên bị che giấu, chỉ vì một Kim Jaejoong mà đều hiển hiện.

Quả thực, một sự thất bại thảm hại…

“Dùng mạng của Kim Hee Chul, không mua được tôi.” Nghe Yunho kể lại, Jaejoong nhàn nhạt ném ra một câu như vậy.

“Đó là đương nhiên, thứ tôi dùng, là mạng cùng trái tim của tôi.” Kéo tay Jaejoong sờ lên lồng ngực hắn, trong mắt Yunho tràn ngập dịu dàng hắn dành riêng cho Jaejoong. “Đừng nói với tôi, cậu không cảm nhận được điều gì…”

Không nói nhiều về thành tâm của hắn, để Jaejoong thông qua đầu ngón tay cảm nhận ── Lời tỏ tình trực tiếp, khiến Jaejoong không có chỗ nào trốn tránh, chỉ có thể xấu hổ nhắm mắt lại.

Một việc làm rất trẻ con, cho rằng chỉ cần không nhìn thấy, liền có thể trốn tránh rất nhiều việc, nhìn hành động đáng yêu của Jaejoong, Yunho cười, sau đó liên tục hôn lên mặt Jaejoong.

Từ lông mày, mũi, xuống môi cùng hai bên tai, cảm giác ngưa ngứa cùng thân mật khiến cho Jaejoong càng thêm dùng sức nhắm chặt mắt, vì buộc cậu mở mắt ra, Yunho đành phải dùng chiêu ác liệt nhất!

“Jung Yunho!” Gầm nhẹ tên đầy đủ của Yunho, Jaejoong chẳng những mở mắt ra, mà hai tay cũng bắt lấy tay Yunho đang vuốt ve cậu.

“Biết sao được, đâu thể trách tôi, ai bảo cậu không nhìn tôi, tôi đang tỏ tình với cậu đấy!” Yunho vô cùng hùng hồn nói.

“Vậy thì sao, anh không biết tôi đang bị thương à?” Sưng mặt lên, Jaejoong bất giác làm nũng.

“Tôi biết nha, cho nên tôi đã khiến cậu ta trả giá rất nhiều rồi… Nghe cho kỹ, Jaejoong, Kim Hee Chul đối với tôi mà nói, có lẽ đã từng rất quan tọng, tôi cũng từng thích cậu ta, nhưng đó chẳng qua chỉ là thích, so ra thì kém xa cảm xúc của tôi với cậu, nếu cậu tin tưởng, tôi sẽ nói cho cậu biết, tôi yêu cậu…”

Cắn môi, tùy ý Yunho nói lời ngọt ngào, Jaejoong nhìn chằm chằm Yunho, hạ mắt, nhẹ nhàng mở miệng:

“Tôi không tin cậu, không tin thứ rẻ mạt kia…”

“Cậu quên rồi à, tôi nói rồi, chỉ cần cậu nguyện ý, tôi có thể khiến nó trở thành thứ vô cùng cao quý.”

Nhíu mày, Jaejoong như đang tự hỏi, trong lúc trầm mặt, rút tay về, chỉ là dùng sức quá mạnh làm đụng tới miệng vết thương.

“Sao vậy, tôi làm cậu đau à? Hay là miệng vết thương cậu bị nứt?” Nghe thấy Jaejoong rên nhỏ, Yunho tất nhiên tưởng rằng lỗi của hắn, có chút lo lắng muốn tìm chỗ cậu bị đau.

“Tôi không sao, anh đừng có sờ loạn, Jung Yun…” Lời cảnh cáo của Jaejoong còn chưa nói hết, liền thấy sắc mặt cười mà như không cười của Yunho, không cần hỏi, cũng biết rõ Yunho phát hiện điều gì.

Trước sự vuốt ve của Yunho, thân dưới Jaejoong đã lặng lẽ có phản ứng…

Chương 77

Xấu xa, là bản tính của con người.

Nhất là lúc ở bên người yêu, nó lại phát huy tới cực điểm.

Đó là tình thú, cũng là khát vọng nhiệt độ cơ thể của nhau…

Bị Yunho phát hiện cậu có phản ứng với vuốt ve của hắn, Jaejoong quả thực xấu hổ đến muốn đâm đầu chết, nhưng đáng tiếc, trên người cậu có thương tích, ngay cả động cũng là một vấn đề.

Theo bản năng, Jaejoong lại duỗi tay kéo chăn trùm kín đầu, rốt cuộc là học được ở đâu, không thể nào biết được, nhưng hành động đáng yêu đó Yunho lại không thể bỏ qua.

Nhìn Jaejoong nhốt mình trong chăn mà ngốc ở đó, Yunho vươn tay định kéo ra, lại bị Jaejoong ương ngạnh chống cự, thậm chí không để ý vết thương đau nhức, xoay người đi muốn tránh hắn!

“Jaejoong… Đừng có chui trong đó như vậy, cậu sẽ khó chịu đấy.” Yunho tốt bụng nhắc nhở.

“Anh cút ra ngoài, tôi tự lo cho mình được.” Cho dù chỉ động một chút cũng khiến vết thương của cậu đau đến chết đi sống lại, Jaejoong cũng không cho phép mình cúi đầu trước Yunho.

Cho dù, hắn đã thẳng thắn tỏ tình như vậy, cũng không có nghĩa, cậu phải tiếp nhận nha!

Nói đùa, cậu còn chưa chơi đủ đâu.

“Nếu tôi không để cậu tự lo liệu thì sao?” Lời nói xong, cũng mặc kệ Jaejoong có nổi giận hay không, Yunho liền thô lỗ vén chăn lên, ép bức Jaejoong không thể không nhìn hắn.

Jaejoong muốn phản kháng, nhưng vừa mới vung tay, miệng vết thương đã phát ra kháng nghị, Jaejoong đành phải tùy ý để tay Yunho tiến vào trong quần của cậu.

“Ưmm….” Cắn môi cố nén tiếng rên rỉ mất mặt thiếu chút nữa cậu bật ra, ngay lúc ngón tay Yunho đụng vào phân thân phấn khởi của cậu, các giác quan của Jaejoong liền ngay lập tức mẫn cảm đáp lại.

“Để tôi giúp cậu không là hỏng đấy… Bộ dạng cậu xấu hổ thật sự rất đáng yêu.” Xấu xa cười cười, Yunho thậm chí còn cúi đầu hôn lên cổ Jaejoong, hắn biết rõ, đó là một trong những điểm mẫn cảm của Jaejoong.

Bị nụ hôn của Yunho khiến cho toàn thân run rẩy, Jaejoong ra sức kiềm chế, lại chịu không nổi ngón tay Yunho bắt đầu lần mò…

“Uhmm…. Jung… Urghh….” Jaejoong vốn định mắng người, nhưng vừa mở miệng ra lại vội vã ngậm miệng lại, chỉ sợ sẽ không cẩn thận bật ra tiếng rên rỉ.

“Thả lỏng, nếu không vết thương của cậu sẽ lại đau đấy…” Kéo áo Jaejoong lên, nhìn băng gạc ở phần ngực gần tim, Yunho vươn lưỡi liếm lên vùng da thịt xung quanh, nơi đó vì vết thương đang mọc da non mà càng thêm nhạy cảm, ngay lập tức bị đầu lưỡi Yunho kích thích.

Jaejoong liều mạng mím chặt môi, cố nén tiếng rên, khiến cả khuôn mặt cậu đỏ lên càng chọc người yêu thương.“Anh là tên khốn… Urghh…. Arghhh!”

Tiếng rên rỉ cố nhịn vì bị Yunho véo nhẹ mà bật ra, hô hấp Jaejoong cũng ngày càng dồn dập.

Nhìn Jaejoong hiển nhiên đã bị khiêu khích, Yunho lớn gan cởi hẳn quần Jaejoong, để Jaejoong hoàn toàn hiển lộ, phân thân sung huyết của cậu ma sát trong lòng bàn tay hắn, trên khe nhỏ tinh tế không ngừng chảy ra chất lỏng trong suốt, thấm ướt đầu ngón tay Yunho, cũng khiến cho Yunho càng thuận lợi xoa nắn.

“Không muốn… Uhmm…. Jung Yunho….” Jaejoong muốn quay mặt đi không nhìn, đáng tiếc tư thế nằm trên giường khiến cậu không thể có chỗ nào trốn, đừng nói đến việc, chỉ vừa quay đầu đi đã thấy đôi mắt ngập tràn dục vọng của Yunho.

Nếu cậu không hiểu, mới là có quỷ.

Mỗi lần làm tình, cậu biết rõ, Yunho đều dùng ánh mắt như vậy nhìn chằm chằm cậu, từ hôn đến vuốt ve, ngay cả nơi riêng tư nhất của cậu cũng từng đón nhận ánh mắt như vậy… Ánh mắt Yunho khiến Jaejoong bất giác toàn thân nóng lên, ngay cả tính khí ngẩng cao cũng không khỏi có chút rung động…

“Muốn ư…” Hơi thở không ngừng phả vào tai Jaejoong, ngón tay Yunho nhẹ nhàng xoa xoa đầu phân thân Jaejoong, lên xuống, lại vân vê đè lên túi thịt bên dưới, kích thích phân thân Jaejoong tiết ra chất lỏng.

“Urghh… Arghh… Không… Arghh…”

Muốn phủ nhận lời nói kia nhưng lại hoàn toàn bị ham muốn Yunho tạo nên cho cậu bao phủ, Jaejoong níu chặt quần áo Yunho, lúc Yunho dùng miệng bao trọn thứ kia của cậu, Jaejoong chỉ có thể dùng tiếng rên rỉ nho nhỏ thay cho câu trả lời.

Vươn lưỡi gặm cổ Jaejoong, biết rõ cậu vì ngại vết thương mà không dám cử động quá mạnh, Yunho liền hôn liên tục lên ngực cậu, răng nhẹ nhàng cọ xát đầu v* Jaejoong, chỉ chốc lát, sau, điểm nho nhỏ hồng nhạt kia liền đứng thẳng, cộng thêm bị phân thân Yunho ma sát, Jaejoong lại một lần nữa rơi vào trạng thái ham muốn.Hơi thở dốc hỗn loạn tràn ngập bên tai Yunho, nghe tiếng rên rỉ của Jaejoong, dù là thánh nhân cũng không thể không có phản ứng gì ── Yunho thoáng cái chậm tay lại, liền nhận thấy ánh mắt nghi hoặc của Jaejoong, đồng thời, cũng nhìn thấy hạ thân đang sưng lên của Yunho.

“Đừng trách tôi, có cảm giác với người mình thích là việc vô cùng bình thường.”

Trừng mắt nhìn Yunho, Jaejoong quay mặt qua một bên, thấy cậu như vậy, Yunho đương nhiên sẽ không quá phận tiến thêm một bước lúc này, nếu khiến vết thương của Jaejoong bị vỡ ra, hắn sẽ không đủ nhẫn nại đợi đến khi cậu lành hẳn!

Ngay lúc ngón tay Yunho động nhanh hơn, khiến Jaejoong phát tiết xong liền tự mình giải quyết, đột nhiên, nửa người dưới được vuốt ve khiến Yunho nheo mắt, không cần nhìn hắn cũng biết chuyện gì đang xảy ra, ghé sát vào tai Jaejoong, giọng Yunho như có ma lực xuyên thấu tai Jaejoong:

“Kéo khóa xuống, chậm rãi cầm chặt…”

Nghe chỉ dẫn rõ ràng của Yunho, Jaejoong quả thực vùi cả mặt vào trong gối, nhưng ngón tay vẫn tuân theo chỉ thị của Yunho, tựa như việc hắn vừa làm với cậu, dùng tất cả ngón tay ôm lấy tính khí trướng đại của Yunho, lúc cậu khẽ nghiêng người, khóe mắt liếc qua còn có thể nhìn thấy thứ đang rục rịch bừng bừng phấn chấn kia…

Cố đè nén sự xấu hổ trong lòng, Jaejoong chậm rãi cử động tay, để phân thân Yunho trượt trong lòng bàn tay cậu, từ khe hẹp trên đỉnh đến túi thịt bên dưới, tất cả xuyên qua đầu ngón tay truyền đến não cậu, không cần nhìn nhưng cũng rõ ràng hình dáng cùng kích thước của Yunho…

Giống hệt như cảm giác lúc hắn vào trong thân thể cậu, nóng rực mà to lớn, khiến Jaejoong không khỏi nghĩ tới cảm giác lúc cùng Yunho ân ái, cho dù Yunho vì vết thương của cậu mà không trực tiếp muốn cậu, nhưng lại càng khiến Jaejoong không cách nào khắc chế dục vọng trong mình.

“Urgh… Jaejoong…” Lại gần thân thể bán khỏa thân của Jaejoong, tay Yunho cũng bắt đầu khuấy động phân thân Jaejoong, cậu liên tục xoa nắn tính khí hắn khiến tiếng hít thở của Yunho cũng dần dần bất ổn như Jaejoong.

Cảm nhận hơi thở Yunho phả lên cần cổ, cùng với phân thân càng lúc càng lớn trong tay của hắn, cộng thêm vỗ về chơi đùa của Yunho, Jaejoong bắt đầu phát ra tiếng rên rỉ rất nhỏ, ngay cả ánh mắt cũng không tự chủ được quay sang nhìn mặt Yunho.

Nhìn khuôn mặt ngập tràn đòi hỏi cùng chiếm hữu, Jaejoong kìm lòng không được hôn lên môi Yunho, vốn chỉ là chạm môi lại bị đầu lưỡi Yunho phá đám biến thành hôn sâu, ra sức hấp thu hương vị trong miệng Jaejoong, tốc độ đầu ngón tay Yunho cũng nhanh hơn, ngay lúc lòng bàn tay Yunho che ở lỗi vào phân thân Jaejoong, cậu khẽ cau mày, nghẹn ngào phóng toàn bộ chất lỏng trắng đục trong tay Yunho…

Tựa hồ, còn chưa đủ…

Ánh mắt như đang khao khát điều gì nhìn Yunho, hắn nở nụ cười nhạt, phủ lên trên người Jaejoong, dùng tính khí bản thân dán sát vào phân thân hơi mềm của cậu, vừa hôn, vừa chuyển động, thân thể Jaejoong liên tục ma sát với Yunho…

“Jung Yunho…” không hiểu  Yunho muốn làm cái gì, Jaejoong chỉ có thể gọi tên hắn.

“Đợi vết thương của cậu lành hẳn, tôi sẽ cho cậu nhiều hơn, hiện tại, cứ như vậy đi…”

Nói xong, Yunho bắt đầu dùng phân thân của mình ma sát vật kia của Jaejoong…

Chương 78

Khi nhiệt độ cơ thể nhau truyền đến qua các dây thần kinh cảm giác, trêu chọc khát vọng ẩn giấu kia, tựa hồ, mọi việc đã không thể vãn hồi.

Đỏ mặt, thở hổn hển, biết rõ không nên nhìn, ánh mắt Jaejoong vẫn không tự chủ được rơi xuống nửa người dưới đang dính lấy nhau của Yunho cùng cậu, chỉ thấy phân thân sưng lên của cậu đang dần ướt đẫm để lộ dục vọng, mà tính khí Yunho thì đang tham lam va chạm bên trên.

Theo ma sát, lối vào phân thân bị kích thích phun ra chất lỏng màu trắng, cũng khiến Jaejoong  ý thức được, hành vi này đến tột cùng có bao nhiêu xấu hổ.

Yunho không chính thức tiến vào trong cơ thể của cậu, lại như thể đang ở trong vậy, khiến cậu cơ hồ không cách nào tự chủ được, đừng nói đến việc nhìn Yunho dùng phân thân của cậu ma sát vòng quanh dục vọng của hắn, mà tính khí cậu lại như chưa thỏa mãn khẽ rung lên, Jaejoong ngay cả cơ hội phủ nhận cũng không có…

Thật sự là cậu muốn Jung Yunho.

Không riêng gì va chạm thể xác, từ lúc Yunho tỏ tình, Jaejoong thậm chí có thể cảm giác được, thân thể của cậu đối với hành động của Yunho phản ứng vô cùng kịch liệt… Nhíu chặt mày, toát cả mồ hôi, Jaejoong vươn tay ôm lấy Yunho, kéo gần cự ly giữa hai người, cũng khiến vật đứng thẳng của Yunho va vào túi thịt phía dưới của cậu…

“Phản ứng của cậu, tôi có thể hiểu thành cậu đã tiếp nhận tâm ý của tôi không…” Hơi thở nóng rực của Yunho phun khắp tai Jaejoong, dùng ngữ khí khiêu khích nói ra đòi hỏi trong lòng.

“Urghh… Ahhh… Đừng dùng tay…” Cảm nhận được Yunho dùng tay nắm chặt phân thân hai người, khiến hai tính khí dán chặt vào nhau, trong lúc ma sát, dịch thể chảy ra dính đầy đầu ngón tay Yunho.

“Nói cho tôi biết… Chỉ một câu thôi… Jaejoong…” Nhìn thẳng vào Jaejoong, Yunho không hề che giấu mà bộc lộ toàn bộ tâm của hắn với Jaejoong.

“Ahhh…. Sao anh thích ép người vào lúc này vậy… Chiêu trò này… Ahhh… Đừng sờ chỗ đó…” Jaejoong cũng không quên, lần trước Yunho cũng trong tình huống tương tự ép buộc cậu thừa nhận cậu không muốn thấy hắn bị thương.

Hiện tại, lại dùng phương thức này ép buộc cậu thừa nhận cậu thích hắn?

Nói đùa gì vậy hả…

Cắn chặt môi dưới, Jaejoong rõ ràng không muốn để Yunho như nguyện, thấy cậu như vậy, Yunho chẳng những không tức giận, ngược lại nở nụ cười, hôn lên bờ môi do Jaejoong tự cắn mà hằn dấu răng.

“Cậu thật là… Đáng yêu đến mức khiến tôi không thể không yêu… Cảm nhận được không…”

Đang lúc Jaejoong còn không hiểu Yunho muốn nói tới cái gì, tay Yunho liền thăm dò vào giữa hai chân Jaejoong, không ngừng xoa nắn sxung quanh tiểu huyệt của cậu, vuốt ve như vậy, khiến phân thân Jaejoong càng thêm phấn khởi sung huyết trướng lớn…

Hẳn phải ngăn cản hắn lại…

Nhưng Jaejoong ngay cả một câu cũng không nói lên lời, mà cậu cũng cảm nhận được, khao khát muốn có Yunho của mình  ── Từng mắt nhìn Yunho,  hô hấp vội vàng đã sớm đảo loạn hết thảy suy nghĩ của Jaejoong, bật ra tiếng rên rỉ nho nhỏ, Jaejoong nhìn Yunho như một đứa trẻ muốn ăn kẹo…

Yunho đương nhiên hiểu ý của cậu, chỉ có điều, hắn không tốt bụng như vậy…

“Không nói câu kia cũng được… Nhưng nếu muốn gì thì cậu phải nói… Dùng miệng cậu nói.” Vươn lưỡi liếm lên cái miệng nhỏ nhắn hơi nhếch lên của Jaejoong, vỗ về chơi đùa của Yunho luôn dao động trên biên giới nguy hiểm, chỉ cần tiến thêm một bước, miệng vết thương của Jaejoong lúc nào cũng có thể vỡ ra.

Nhưng, Yunho đã xác định rất chuẩn giới tuyến của Jaejoong, lúc cậu sắp chịu đựng không nổi mà vặn vẹo thân thể, ngón tay của hắn sẽ tiến lên dò xét một chút, sau đó thu lại… Nói là dịu dàng, chẳng bằng nói là tra tấn quá phận.

Hai mắt ướt át nhìn chằm chằm Yunho, nói cho hắn biết cậu đã bị hắn chọc giận, nhưng trong mắt Yunho, có lẽ lại càng giống quyến rũ ── Đặt phân thân ở lối vào cửa huyệt Jaejoong, Yunho không ngừng trượt xung quanh một cách chậm rãi, khiến Jaejoong quả thực không biết làm sao, thắt lưng bắt đầu vặn vẹo đôi chút, lại động tới miệng vết thương!
“Ô… Đau… Đau quá… Jung Yun…” Lẩm bẩm như đang cầu xin Yunho, đây là lần đầu tiên, Jaejoong tỏ ra yếu thế trước mặt Yunho.

So với lúc cậu cậy mạnh, Jaejoong như vậy, lại càng khiến Yunho động lòng.

Liếm sạch sẽ hơi nước tràn ra từ mắt Jaejoong, Yunho rốt cuộc dừng trò chơi ác liệt kia, không cuồng vọng trực tiếp muốn Jaejoong, mà dùng ngón tay thay cho phân thân thăm dò bên trong, lợi dụng dịch thể hai người, thuận lợi trượt vào trong tiểu huyệt của Jaejoong…

“Arghh… Urghh… Tay… Argh….”

“Ngoan, tôi không muốn vết thương của cậu bị vỡ… Cầm giúp tôi… Nhanh hơn một chút…” Cầm tay Jaejoong đặt trên tính khí của hắn, hơi thở gấp gáp của Yunho cũng dần dần hòa làm một với hơi thở kịch liệt của Jaejoong, khiến không khí trong phòng phủ đầy hương vị tình dục.

Hình dáng cùng kích thước của phân thân Yunho được mấy đầu ngón tay cảm nhận rõ ràng, phía trong bị Yunho dùng ngón tay đâm vào, nhiệt độ như vậy, cùng với chiếm hữu cuồng nhiệt trong mắt Yunho, tất cả đều khiến Jaejoong có ảo giác như đang làm tình cùng Yunho ── Cho dù thứ trong thân thể cậu là ngón tay Yunho, Jaejoong cũng không cách nào kìm nén cảm giác này.

“Arghh… Chỗ đó… Đừng đụng… Không được đâu…”

“Muốn bắn thì cứ bắn đi… Nhịn không tốt đâu… Nhiệt độ trong cơ thể cậu khiến tôi thật muốn được cậu ngậm chặt… Jaejoong…”

“Câm miệng… Arghh… Tay… Đừng cử động nhanh như vậy… Arghh… Jung Yunho…”

“Thật thoải mái… Jaejoong… Gọi Yunho… Nhanh lên…”

“Ai gọi anh… Ahhhh… Đừng dùng cách này ép tôi… Ahhh… Không…”

“Sao cậu lại đáng yêu như vậy… Jaejoong của tôi… Ahhh…”

“Ai là… Của anh… Jung… Ahhh…”Lời phủ nhận còn chưa nói xong, dịch thể trắng đục của Jaejoong đã bắn đầy phần bụng Yunho, lúc tay Jaejoong vô lực buông xuống, Yunho cũng phát tiết toàn bộ dục vọng của hắn trong tay Jaejoong, nhìn Jaejoong, nhẹ hôn lên gần miệng vết thương của cậu…

Không để Jaejoong có cơ hội hoàn hồn, Yunho trực tiếp hôn cậu, trong lúc hô hấp kịch liệt, Yunho chỉ nghe thấy Jaejoong nhẹ giọng mắng một câu như vậy:

“Sao tôi lại cảm thấy được loại người biến thái như anh yêu là rất vui nhỉ…”

Không đáng yêu sao, tính tình cứng ngắc không chịu thừa nhận này, là một hắn khác - Kim Jaejoong…

*****

“Ahhh ──”

Phẫn nộ rống lên một tiếng phá tan bầu không khí yên lặng, nhàn nhạt nhìn gương mặt có vài phần tương tự mình đập vỡ các thứ trong phòng, đánh gục thủ hạ của mình, gương mặt đáng yêu, giờ phút này dữ tợn mười phần như một con quỷ thực sự.

“Em đủ chưa? Không phải em muốn cậu ta đi khiêu khích Jung Yunho sao, đúng ra phải sớm nghĩ tới kết quả này rồi chứ!’

Trừng mắt nhìn người đàn ông kia, nắm bình sứ trong tay, tức giận không chút lưu tình ném về phía hắn!

“Không đúng, mọi việc không phải như vậy, Hee Chul hẳn chưa chết!” Nước mắt chảy dài trên gương mặt đáng yêu, Kwon Ji Kyu đỏ mắt, giờ phút này chỉ còn lại oán hận ngập tràn. “Jung Yunho làm sao có thể vì một Kim Jaejoong mà giết Hee Chul hyung!”

Sự thật này, khiến Kwon Ji Kyu không cách nào thừa nhận.

Nó thích Kim Hee Chul, vẫn luôn rất thích, chỉ là nó biết rõ, trong lòng Hee Chul chỉ có sự tồn tại của Yunho, cho nên, nó mượn tay Hee Chul tổn thương Yunho, không chỉ vì tư tâm của mình mà còn là vì Hee Chul.

Nó muốn trở thành người bên cạnh Hee Chul, nhưng Hee Chul không cho phép, thủy chung dùng địa vị chủ tớ đối đãi với nó, cũng khiến cho Kwon Ji Kyu càng muốn làm hết thảy cho Hee Chul.

Kỳ thật, nó không quan tâm tiền tài Kwon gia, vì Hee Chul, nó mới không đội trời chung với Yunho, đem toàn bộ đố kị hóa thành ngấp nghé tài phú.

Nhưng hôm nay, Hee Chul lại chết rồi.

Hơn nữa còn là chết trong tay Jung Yunho… Kwon Ji Kyu thật sự không thể tin nổi, năm đó, dù Kim Hee Chul giết mẹ nuôi Yunho cũng không khiến hắn phản ứng lớn như vậy, nhưng vì sao hắn lại vì Kim Jaejoong kia mà ra tay với Hee Chul!

“Điều này chứng tỏ, Kim Jaejoong quan trọng với Jung Yunho như thế nào ── So với Kim Hee Chul hoặc Kim Junsu năm đó, Kim Jaejoong hiện tại, mới là người có thể nắm giữ mạng Jung Yunho.” Tỉnh táo phân tích, trên mặt Kwon Ji Hee tràn ngập vui vẻ.

“Muốn mạng của hắn… Đúng vậy, Jung Yunho lần này nhất định phải chết… Hắn phải vì cái chết của Hee Chul hyung, trả giá thật nhiều!”

Hai mắt Kwon Ji Kyu toát lên căm hận vì mất đi tình yêu…

Chương 79

Cậu vẫn là cậu, chỉ có điều, bên cạnh có thêm một “cậu” nữa.

Quật cường, sửa không được.

Bởi vì hắn nói, chính cậu thích cậy mạnh, mới khiến hắn yêu…

Tại sao phải để lời Yunho nói trong lòng, ngay cả Jaejoong cũng không biết, hẳn phải trợn mắt lên đáp lời, nhưng thay đổi gần đây, ngay cả cậu cũng cảm giác được, còn tưởng rằng chỉ có Han Kyung thu lưu cậu lúc trước mới khiến cậu như vậy ──

“Là tôi nhầm, hay là… Cậu thật sự càng ngày càng đáng yêu?”

Carr cùng Yunho đi thăm bệnh đột nhiên cảm thán, ánh mắt Jaejoong ngay lập tức tràn ngập sát khí, ngay cả Lee Donghae đang chuẩn bị thuốc cho Jaejoong uống cũng cảm nhận được điều ấy, không dám nói gì cũng không dám ra ngoài, chỉ có Carr, vẫn không sợ chết tiếp tục cười.

“Trở nên đáng yêu nha, liệu có liên quan gì tới Boss bọn tôi không?” Nhướn mày, Carr hiển nhiên là đang khiêu chiến cực hạn nhẫn nhịn của Jaejoong.

Mấy lời này, cậu nghe Jung Yunho nói cũng đã đủ khó chịu rồi, hiện tại nghe từ miệng người khác, lại càng khiến cậu phát hỏa!

“Carr, cậu thật sự muốn chết phải không?” Trước lúc Jaejoong nổi bão, Yunho cướp lời mở miệng. “Sau này nếu tôi còn nghe thấy cậu bảo Jaejoong đáng yêu, tôi sẽ khiến cậu không nói được nữa.”

Ý thức được mức độ chân thật trong lời Yunho nói, Carr vội vàng dùng tay che miệng, tránh cho mình nói lời không lên nói mà vứt luôn cái mạng nhỏ này đi.

Y cũng không ngốc đến độ không nhìn ra, tầm quan trọng của Jaejoong với Yunho.

Lúc Jaejoong mất tích, Yunho chỉ vì muốn tìm người mà lệnh cho y cùng Kara gần như lục tung hết Hàn Quốc lên, không biết tốn bao nhiêu tiền cùng sức lực, mà hơn cả, cơn giận của Yunho, mới là thứ đáng sợ nhất.

Quả thật, so với việc mẹ nuôi hắn… Không, so với lúc mẹ nuôi hắn qua đời còn đáng sợ hơn gấp trăm lần, khiến cho hắn ngay cả việc đầu tư bên Mĩ gặp khó khăn cũng không quản, chỉ một lòng nghĩ làm thế nào để tìm được Jaejoong, tìm ở chỗ nào.

May mắn, người đã tìm được, bằng không đừng nói đến việc y cùng Kara có bao nhiêu đáng thương, chỉ sợ việc bên Mĩ cũng sẽ rối loạn dài dài!

Nhìn chằm chằm Yunho nhận thuốc từ tay Donghae, Jaejoong nằm trên giường thấy Yunho lại gần liền quay đầu đi, nói rõ không uống thuốc.

“Không uống thuốc vết thương sẽ nhiễm trùng đấy!” Ngày đó nghe Donghae giải thích qua về tình hình Jaejoong, tuy Yunho không ngại nhìn Jaejoong đáng yêu như vậy, nhưng hắn không đành lòng cậu bệnh nặng như thế.

“Tôi không uống thuốc của anh, sẽ lây bệnh biến thái mất.” Hơi nhíu mày lại, trên mặt Jaejoong nổi lên một tầng ửng hồng nhàn nhạt.

Tuy không biết cậu nghĩ tới điều gì, nhưng Jaejoong như vậy lại khiến Carr nhìn đến choáng váng!

Jaejoong lúc trước đã đủ xinh đẹp rồi, cậu hiện tại lại tỏa ra khí chất khiến người ta yêu thương… Sát khí đột ngột ập đến, khiến Carr phát hiện ánh mắt ngập tràn vui vẻ của Yunho đang dừng trên người y, ngay cả cả một câu nói cũng không dám nói ra, Carr kéo Lee Donghae ra ngoài phòng, không để tâm Donghae giãy dụa muốn thoát ra.

“Cậu còn ở chỗ này, cẩn thận bị mưu sát đấy, chúng ta ra ngoài thì tốt hơn, dù sao thuốc đã có người đút cho rồi.”
Nhìn cửa phòng mở ra rồi lại đóng vào, Jaejoong chậm rãi rời mắt nhìn Yunho, chỉ thấy hắn đang bưng cốc nước cùng thuốc, trong mắt lóe lên hào quang, mỉm cười.

“Sao lại cười như vậy? Định uy hiếp tôi nữa à?” Jaejoong chưa quên mấy chuyện tốt Yunho làm cho cậu vài ngày qua.

Trước tiên nói về lúc ăn cơm, nếu Jaejoong không để  Yunho đút, hắn lúc nào cũng sẽ dùng chiêu hôn hít kia, khiến cậu không thể không cúi đầu ── Kỳ quái nhất là, Jaejoong phát hiện, từ khi Yunho tỏ tình với cậu, cậu đối với nụ hôn cùng đụng chạm của hắn, gần như không có sức miễn dịch.

Không phải chỉ chút ít dao động, mà là triệt để không cách nào chống cự!

Không chỉ xấu hổ liên tục không kiềm chế được, ngay cả tim đập cũng bất giác nhanh hơn, muốn giả bộ không quan tâm, nhưng lại không sao lừa người được… Jaejoong không định tìm hiểu nguyên nhân, cũng không muốn nghĩ nhiều, dù sao, cậu tuyệt đối sẽ không nói lời vượt quá mức độ từ “Thích”.

Bởi vì vượt quá mức độ đó, cậu chưa từng cảm nhận qua, cho nên, không hiểu…

“Đang suy nghĩ gì vậy?” Thừa dịp Jaejoong đang đắm chìm trong suy nghĩ của mình, Yunho đi tới trước mặt cậu, vẫy tay, thuận tiện ghé mặt vào môi Jaejoong, nhẹ nhàng lướt qua, hài lòng nhìn Jaejoong có chút bối rối che miệng lại.

“Anh dựa gần như vậy làm gì?” Jaejoong muốn ngăn cản, lại không cách nào che giấu xấu hổ đang lan tràn.

Tựa như nghiện rồi, lúc Yunho ở bên cạnh hắn, xấu hổ sẽ như cơn bệnh phát tác, hơn nữa không hề báo trước.

“Muốn biết cậu đang nghĩ lung tung cái gì.” Nở nụ cười vì thực hiện được quỷ kế, Yunho giơ thuốc trong lòng bàn tay ra. “Đang đoán xem tôi muốn cho cậu uống thuốc thế nào ư? Kỳ thật chỉ có hai lựa chọn, cậu muốn nghe không?”

Nhìn chằm chằm Yunho đang đắc ý, Jaejoong ngay cả hỏi cũng lười, dù sao hai lựa chọn của Yunho, nhất định không có cái nào cậu muốn chọn.

“Đưa thuốc cho tôi, tôi tự mình uống.” Mở tay ra, Jaejoong trực tiếp nói.Nụ cười càng sâu, Yunho hiển nhiên không định làm theo lời Jaejoong, chỉ là bắt lấy tay cậu, kéo gần cự ly giữa hai người mà không đụng vào vết thương của cậu, sau đó, dùng ngón tay đút từng viên thuốc vào trong miệng Jaejoong, mỗi một lần đút thuốc, ngón tay Yunho đều cố ý chạm vào đôi môi mềm mại của Jaejoong.

Như đang khiêu khích cậu, ngay cả lúc mớm nước, Jaejoong cũng có thể cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của Yunho, quả thực, hắn muốn một ngụm nuốt sạch cậu… Hỏi Yunho, Yunho lại càng thẳng thắn hào phóng thừa nhận, khiến Jaejoong chỉ biết ra sức xem nhẹ hắn.

Chỉ cần nhịn đến khi vết thương tốt hơn là được rồi…

An ủi chính mình như vậy, thời gian an dưỡng ở nhà Han Kyung so với Jaejoong tưởng tượng còn lâu hơn ── Sự tồn tại của Yunho khiến Jaejoong tùy thời tùy lúc đều ở trong trạng thái bị khiêu khích, đáng sợ nhất là, cậu luôn thua bởi Yunho.

Không có một lần ngoại lệ…

Nhìn Jaejoong như vậy, Han Kyung luôn phản ứng bằng cách ôm Lee Donghae cười lớn, mà Carr thì không dám nói câu nào, về phần Yoochun… Trong khoảng thời gian này, nghe Han Kyung nói, Yoochun cũng xin nghỉ học, tuy vậy không phải vì cậu, là vì Kim Junsu.

Bọn họ có chuyện gì sao?

Jaejoong muốn hỏi, nhưng lại chỉ nhận được một câu của Yunho “Việc này không liên quan tới cậu, đừng có tự mình rơi vào vũng bùn nữa”, lâu dần, Jaejoong cũng lười đi quản, dù sao, chỉ một Yunho đã đủ khiến cậu điên lên rồi…

Nhưng, cho rằng lúc vết thương tốt hơn là có thể thoát khỏi Yunho thì quả thực là rất sai lầm!

Jaejoong đã quên, Yunho cũng là học sinh cùng trường với cậu, cộng thêm việc Yunho chưa bao giờ để ý ánh mắt của người khác ── Giống như cậu vậy, cho nên, ngay cả khi cậu có thể đi học, Yunho cũng không buông tha bất kì cơ hội nào ở bên cậu.

Như đang công khai biểu thị điều gì đó với mọi người, mỗi ngày tan học, Yunho nhất định sẽ sang lớp cậu tìm cậu, thời gian cơm trưa, lại càng quang minh chính đại kéo cậu ra khỏi lớp, vì quá mức hiểu rõ Yunho nên Jaejoong ngay cả suy nghĩ từ chối cũng không có.

Đối với thứ mình muốn, nhất định sẽ đạt được… Không có hứng thú khiêu khích Yunho làm ra mấy việc kia ở trường nên lúc này, Jaejoong luôn dịu ngoan như một con mèo.

Chỉ là, một thời gian, khó tránh khỏi có chút lời ra tiếng vào, huống chi, tin đồn đã có từ lúc Yunho bắt đầu qua lại với Jaejoong, nay lại càng ầm ĩ hơn…

Người khác nghe thấy mấy điều này hẳn sẽ vội vã làm sáng tỏ, nhưng Jaejoong sau khi nghe thấy chỉ thở dài, quay người rời đi, đuổi theo cậu, tay Yunho lại càng không cố kỵ ôm chầm lấy thắt lưng Jaejoong.

“Không phủ nhận sao?” Yunho cười hỏi.

“Anh muốn tôi phủ nhận sao?” Ném vấn đề lại cho Yunho, giọng Jaejoong mơ hồ mang theo chút vui vẻ.

“Tôi không sao cả, dù sao, so với mấy lời kia, tôi lại càng muốn nghe cậu nói em yêu anh…”

Trừng mắt nhìn Yunho, Jaejoong cho Yunho một đấm, nhận lại, là một nụ hôn… 

Chương 80

Nói không lên lời yêu, hắn sẽ đợi.

Hắn thấy được trái tim cậu, đang mở ra vì hắn.

Nếu như cậu có thể hiểu lời mình nói, vậy cậu cũng sẽ giống hắn nhận ra, biểu hiện của cậu, chính là yêu…

Cảm nhận nụ hôn chủ động có chút vụng về của Jaejoong, Yunho không khỏi cong môi cười, hai tay cũng chủ động ôm eo Jaejoong.

Nếu như bị người nhìn thấy, chỉ sợ sẽ xảy ra việc lớn… Bọn họ đều rất rõ việc này, nhưng Jaejoong không đẩy Yunho, lại càng khiến Yunho hôn sâu hơn.

Đầu lưỡi đuổi theo hơi thở của Jaejoong, trêu đùa dục vọng của nhau, tay Yunho càng không kiêng nể tiến vào trong đồng phục của Jaejoong, ngay lúc tay Yunho định đi xuống, trên bụng đột ngột truyền đến đau nhức, khiến hắn rời khỏi môi Jaejoong.

Thu lại nắm đấm, Jaejoong thở hổn hển, đỏ mặt, vẫn đầy kiêu ngạo nhìn Yunho.

“Tôi không có hứng thú diễn cảnh nóng với anh, mau trở về lớp anh đi, tôi muốn đi học.”

Cái này xem như cự tuyệt sao?

Tựa trên vách tường cười, đưa mắt nhìn bóng lưng Jaejoong rời đi, Yunho một chút cũng không có ý định làm theo lời cậu nói, chỉ là sau tiếng chuông vào lớp, đứng cạnh cửa sổ bên hành lang nhìn trời xanh, một lát sau, chậm rãi đi đến lễ đường hắn và Jaejoong gặp mặt lần đầu.

Ở đây, ngoài bác lao công quét dọn ra thì không còn một bóng người, nhìn thấy Yunho, bác lao công đã dọn dẹp xong còn chào hắn một câu mới rời đi.

Ngồi trên ghế, Yunho nhắm mắt dưỡng thần, ngón tay lại mở điện thoại, ấn một dãy số quốc tế.

Lúc điện thoại kết nối, bên kia dường như đã chờ đợi hồi lâu, lập tức dùng tiếng Anh nói chuyện với Yunho về công việc, cho dù vấn đề đầu tư tạm thời đã giải quyết, nhưng có người của anh em Kwon gia đang làm trò quỷ, khó bảo đảm lúc sau sẽ không xảy ra vấn đề gì lớn, để ngăn ngừa, Yunho đành phải dùng thời gian lên lớp để giải quyết.

Dù sao, hắn không tin hắn sẽ bị trường đuổi, trừ khi trường này không cần giúp đỡ của hắn nữa…

Tiền, thường là công cụ tốt nhất để giải quyết mọi việc, tuy không thích, nhưng thực sự không thể thiếu.

『Boss, cậu thật sự không định quay lại Mĩ một chuyến sao?』Tuy không rõ Yunho ở Hàn Quốc có việc gì xảy ra, nhưng cấp dưới bên Mĩ thật sự không hiểu, vì sao Yunho lần này lại mãi không chịu về.

Nếu là bình thường, chỉ cần có liên quan tới công việc, Yunho đều dùng tốc độ nhanh nhất để trở về, chỉ có lần này, hắn vậy mà nói, có người cần hắn chăm sóc…

『Có các cậu ở đó, tôi rất yên tâm, một thời gian nữa, tôi sẽ trở về.』Yunho đương nhiên biết rõ khó hiểu của cấp dưới.

『Rốt cuộc là bao lâu? Có rất nhiều người đang hỏi…』Dù biết Yunho không thích cảm giác bị ép buộc, cấp dưới vẫn kiên trì hỏi, vì sao ư, chỉ đơn giản để mọi người có thể yên tâm.

『Đến khi người cần tôi chăm sóc kia, đồng ý đi cùng tôi…』Đột nhiên có bàn tay siết chặt cổ hắn, khiến Yunho không nói lên lời, thuận tay tắt điện thoại, ngửa đầu ra sau, chỉ thấy Jaejoong đang lạnh lùng trừng hắn.

“Không vui?” Dù biết chuyện gì xảy ra, Yunho vẫn cố ý hỏi.

“Chẳng có người nào lúc thay quần áo phát hiện có dấu hôn trên người lại vui cả, anh cố ý sao?” Nếu không phải Jaejoong phản ứng nhanh, quần áo mới cởi một nửa, chỉ sợ đã sớm bị người phát hiện.

“Tôi không muốn người khác nhìn thấy cậu lõa thể, vết thương của cậu, tất cả của cậu đều là của tôi.” Nói xong lời vô cùng bá đạo, hai mắt Yunho nhìn thẳng vào Jaejoong đang nhíu mày.

“Tôi không phải của bất kì ai cả, tôi thuộc về chính mình!” Ngón tay đặt trên cổ Yunho dần dần dùng sức, sự nghiêm túc của Jaejoong toàn bộ đặt trong đó.

“Thuộc về chính mình sao… Cậu là tôi, tôi là cậu, đừng quên, cậu và tôi là cùng một người.” Nhịn xuống cảm giác khó chịu, Yunho vươn tay nắm chặt cổ tay Jaejoong, cũng khiến cho hai mắt Jaejoong càng thêm sâu thẳm.

Nhàn nhạt nở nụ cười, Jaejoong buông tay, để Yunho có thể hô hấp bình thường lại, theo tiếng bước chân lại gần của Jaejoong, ngẩng đầu, liền thấy Jaejoong không e dè giang chân ngồi lên đùi hắn, mặt đối mặt, cười nhìn hắn.

Không đợi Yunho lên tiếng, Jaejoong đã cúi đầu xuống, cắn một cái lên cổ Yunho, vị trí gần như y đúc vị trí nụ hôn của Yunho, chỉ có điều, Jaejoong dùng vết cắn thay nụ hôn!

“Về sau còn dám để lại dấu hôn lung tung, tôi sẽ cắn chết anh.” Là uy hiếp, nhưng từ miệng Jaejoong nói ra lại thiếu chút quyết đoán.

“Tôi không ngại nha, dù sao, có thể khiến cậu yêu thương nhung nhớ như vậy cũng không tệ…” Ôm chặt eo Jaejoong, Yunho ép buộc cậu ngồi yên. “Nghe thấy tôi nói chuyện rồi đúng không?”

Hắn tin tưởng, với âm lượng của hắn cùng lúc Jaejoong xuất hiện, chắc chắn đã nghe được, chỉ là đã nghe được bao nhiêu mà thôi…
“Anh cố ý để lại dấu hôn để tôi tới nghe anh nói chuyện làm ăn sao? Nếu như vậy, thật xin lỗi, tiếng Anh của tôi không tốt, nghe không hiểu.” Nói xong lời nói dối mà chính mình cũng không tin nổi, Jaejoong hiển nhiên đang trốn tránh.

“Là không muốn nghe, hay thật sự nghe không hiểu?” Cắn nhẹ lên vành tai Jaejoong, đầu ngón tay Yunho chạm vào vết thương vừa khép lại trước ngực Jaejoong. “Ở đây hẳn không có thứ cậu lưu luyến, theo tôi đi.”

“Đi đến đó thì sao?” Jaejoong hạ mắt, đối với vuốt ve của Yunho, có chút chống cự. “Tôi không phải con chó anh nuôi.”

“Tôi không nói cậu là chó, đi Mĩ với tôi, cậu có thể làm việc giúp tôi… Hay là cậu muốn tôi đem toàn bộ sự nghiệp chuyển đến Hàn Quốc?” Tuy chỉ là lời nói đùa nhưng Yunho có dự cảm.

Nếu như Jaejoong thật sự là hắn…

“Đương nhiên là anh đem toàn bộ của anh chuyển đến Hàn Quốc rồi, dựa vào cái gì muốn tôi đi cùng anh hả? Jung Yunho, còn nhớ rõ không, tôi từ trước tới nay, chưa từng nói muốn bán mình cho anh, càng không nói… Lời vượt quá từ ‘Thích’!” Kiêu ngạo lại tràn ngập trên mặt Jaejoong, đó là nét đẹp của cậu.

Ngoan cố, lại đáng yêu đến kì lạ.

Tựa như lúc mới quen, không chịu cúi đầu, chỉ Kim Jaejoong luôn khiêu khích hắn ── Lại khiến hắn yêu mến Kim Jaejoong!

“Được rồi, vậy thì đem đến Hàn Quốc… Chỉ là, cậu phải đáp ứng tôi một điều.” Lộ ra ánh mắt xảo trá, Yunho cười tà ác như hồ ly.

“Anh lại muốn bày trò gì?” Cậu biết mọi việc không đơn giản như vậy mà.

“Hôm nay tan học về nhà với tôi, đừng có quay trở lại chỗ Han Kyung.” Liếm cổ Jaejoong, Yunho có chút xấu xa hôn hít từng chút một lên da thịt Jaejoong. “Ngày nào cũng chạy tới chỗ đó tìm cậu, tôi sắp phiền chết rồi, Han Kyung lại không cho tôi ở lại…”

“Vậy thì sao?” Hai tay khoác lên vai Yunho, môi Jaejoong bất giác nhếch lên. “Tôi thấy chỗ Han Kyung rất thoải mái dễ chịu, không có gì không tốt cả.”

“Không có gì không tốt, nhưng mỗi ngày tôi về nhà đều nhớ cậu đến phát điên… Rất tra tấn người… Trở về cùng tôi đi, vậy Han Kyung cũng sẽ không cần phải kháng nghị cậu luôn ảnh hưởng tới cậu ta cùng Lee Donghae nữa, được không?” Không chút che giấu nói ra khát vọng của hắn với Jaejoong, ngay cả trong mắt hắn cũng tràn ngập dục vọng với cậu.

“Sao anh lúc nào cũng động dục vậy, thật là biến thái…” Nhận nụ hôn của Yunho, Jaejoong nhíu mày.

“Chỉ với cậu thôi… Không tin cậu có thể đi hỏi Junsu, tôi chưa từng không khống chế như vậy.” Cười nói lời chọc giận người, thói xấu của Yunho hoàn toàn triển lộ.

“Anh cố ý à…” Biết rõ cậu khó chịu với quan hệ của hắn và Junsu, còn nói như vậy, rõ ràng là muốn chọc giận cậu mà!

“Cậu cứ nghĩ vậy đi… Trở về cùng tôi, được không…”

Trước một Yunho làm nũng cùng vô lại, phản ứng của Jaejoong, chỉ là xấu hổ trầm mặc.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau