[YUNJAE TRUNG VĂN] NGHỊCH LÂN - ĐAM MỸ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện [yunjae trung văn] nghịch lân - đam mỹ - Chương 71 - Chương 75

Chương 71

Không buông tay, từ trước tới nay chưa từng buông tay.

Chỉ là, thay đổi cách bảo vệ.

Từ bảo vệ người mình yêu, chuyển thành, bảo vệ bạn bè…

Phẫn nộ thiêu đốt cả người Yoochun, lúc nắm đấm gã một lần nữa chuẩn bị rơi trên người Yunho, Han Kyung cuối cùng cũng ra tay ngăn cản.

“Buông ra! Chuyện này không liên quan đến anh!” Yoochun uy hiếp mười phần trừng mắt nhìn Han Kyung.

“Tôi là Hội trưởng hội học sinh, đây là phòng làm việc của tôi, cậu dám nói chuyện này không liên quan tới tôi? Tuy tôi không rõ rốt cuộc có chuyện gì đã xảy ra, nhưng trên người Jung Yunho vẫn còn vết thương, cậu đánh cậu ta, không sợ Jaejoong nổi bão với cậu à?

Biết rõ Yoochun sẽ không nghe lời anh khuyên, Han Kyung đành phải dùng phương pháp khác —— Lôi Jaejoong ra, theo kinh nghiệm trước đây, xác xuất thành công gần như là 100%.

Lần duy nhất thất bại, hình như là có liên quan tới Kim Junsu…

Nhìn Han Kyung rõ ràng sẽ không để gã tiếp tục đánh người, Yoochun đương nhiên phải biết thức thời, gã rất rõ bản lĩnh của Han Kyung!

“Vậy anh hỏi đi, hỏi tên kia xem đến cùng đã dẫn Jaejoong đi chỗ nào rồi, vì sao tối hôm qua hắn lại trơ mắt nhìn người khác mang Jaejoong đi, hôm nay lại không thấy Jaejoong đến trường đi học?”

Vấn đề của Yoochun khiến Han Kyung vô cùng lo lắng, nhìn về phía Yunho, chỉ thấy Yunho cong khóe miệng đã có vết bầm, không hề sợ chọc giận Yoochun, Yunho dùng ánh mắt cuồng vọng nhìn Yoochun.

“Cậu lấy tư cách gì để quan tâm Jaejoong tới vậy? Park Yoochun, tôi cho rằng người yêu của cậu phải là Junsu mới đúng chứ, việc của Kim Jaejoong không liên quan gì tới cậu!”

“Vậy thì sao? Chẳng lẽ ý mày là tao ngay cả thân phận bạn bè cũng không được?” Lại gần Yunho đang đứng sau lưng Han Kyung, mắt Yoochun long lên sòng sọc. “Jung Yunho, tao đã nói rồi, thế giới của mày có quá nhiều rắc rối, Jaejoong hẳn không nên dính dáng tới mày!”

“Đã không còn kịp rồi, không phải sao?” Nụ cười mang theo chút cay đắng, trong mắt Yunho lóe lên sự đấu tranh khó phát hiện. “Nếu thật sự lo lắng cho Jaejoong như vậy, sao không tự mình đi tìm cậu ấy đi? Đừng nói với tôi, cậu ngay cả tìm người cũng không đủ khả năng!”

Là phép khích tướng, hay có dụng ý khác?

Yoochun không có tâm tình đi nghĩ lại, bị lời nói của Yunho cho một vố, lại không cách nào ra tay xả giận, Yoochun đành phải quay đầu chạy ra khỏi văn phòng hội học sinh, từ bước chân dồn dập của gã, dù là tên đần cũng không nghĩ gã sẽ ngoan ngoãn quay trở lại lớp học…

“Đuổi Park Yoochun đi, là vì thoát thân, hay muốn nói cho tôi biết cái gì, cậu hiện tại không biết làm gì mới ổn thỏa?” Han Kyung không ngu, từ lúc Yunho vào cửa, đến khi hắn mặc kệ cho Yoochun đánh liền mơ hồ cảm thấy, có việc gì đó rất kỳ lạ.

Mãi đến khi Yunho chọc giận đuổi Yoochun đi, Han Kyung mới chính thức xác định suy đoán của anh —— Jung Yunho quả thực là một phiên bản khác của Kim Jaejoong, chỉ có điều, hắn không bộc lộ ra mà thôi!

“Kim Jaejoong… So với tôi tưởng tượng còn khó nhằn hơn.” Hắn cho rằng, chỉ cần giống như những người khác, nói ra suy nghĩ trong lòng, Jaejoong sẽ động lòng, thậm chí biến thành của hắn.

Nhưng ngược lại, Jaejoong chẳng những cùng Hee Chul rời đi, còn muốn hắn cho cậu một đáp án…

Điều khiển vô số tiền vốn, nắm giữ sự tồn vong của rất nhiều công ty, chứng kiến rất nhiều bộ mặt đáng ghê tởm chỉ vì muốn sống, nhưng không một cái nào có thể so với độ khó khăn của vấn đề Jaejoong đưa ra cho hắn.

Một người, đến tột cùng có thể có ý nghĩa gì với người khác?

Junsu đối với hắn mà nói, là người hắn từng thiếu nợ, là bạn bè hôm nay, vĩnh viễn không phải người khiến hắn nảy sinh cảm tình.

Mà Kim Jaejoong, lại là một hắn khác, khiến hắn động tâm, vì cậu, cho dù vứt cả mạng đi cũng không sao cả.Vậy Kim Hee Chul thì sao?

Y đối với hắn, lại là cái gì?

Nói là bạn bè, cảm tình của hắn với Hee Chul, đã sớm vượt qua từ này.

Nói là yêu, lại quá mức, quen hệ của hắn cùng Hee Chul từ trước tới nay chưa bao giờ đạt tới mức độ này.

Phải xác định vị trí thế nào, hắn chưa từng nghĩ tới, cũng không ngờ có người lại dùng cái này để ép buộc hắn —— Chỉ có Kim Jaejoong, nhìn thấu mơ hồ dưới đáy lòng hắn, ép buộc hắn, nhận rõ trái tim mình.

Trái tim của hắn sao…

Ngay cả hắn cũng không biết, ép nó phải ẩn mình thật sâu, nếu không có sự rung động với Jaejoong, chỉ sợ, đến giờ hắn vẫn không tìm thấy…

Kim Jaejoong, vì sao lại muốn ép tôi…

“Jaejoong là một tên rất ngoan cố, đối với thứ cậu ta muốn, nếu không đoạt được, cậu ta tuyệt đối sẽ không thỏa hiệp, là cậu ép cậu ta trước, Jung Yunho, vậy nên cậu hãy nhớ kỹ, Jaejoong sẽ không bao giờ ở trong tư thế bị động.”

Nhàn nhạt nói ra quan điểm của người ngoài cuộc, vô luận Yunho có tiếp thu hay không, có thừa nhận hay không, Han Kyung tin tưởng hắn so với người khác lại càng hiểu rõ, Jaejoong giống như một cái gương, sở dĩ giống với hắn, là vì cậu phản chiếu lại một hắn chân thật nhất —— Yunho ép bức Jaejoong nhận rõ tình cảm của mình, Jaejoong cũng sẽ làm vậy.

Huống chi, Jaejoong chưa bao giờ nguyện ý là người bị đùa giỡn…

“Thích còn chưa đủ sao…” Yunho thấp giọng lẩm bẩm.

“Nếu như Jaejoong chỉ cho cậu tình yêu, cậu có thấy đủ không?” Cười hỏi lại Yunho, Han Kyung để mặc Yunho tự tìm ra đáp án.
Chỉ có tình yêu, đủ không?

Đương nhiên không đủ…

Cho nên hắn mới ép Jaejoong khiến Yoochun hết hi vọng, khiến Jaejoong cả người nhà cũng không có… Cho dù Jaejoong đã nói thích vẫn chưa đủ, hắn muốn thêm, thêm thật nhiều…

Là vì vậy phải không…

Là vì như vậy nên cậu mới đi cùng Hee Chul, ép tôi nhận ra đến cùng cậu có phải thế thân của Hee Chul hay không ư?

Cậu quả nhiên là một tôi khác, Kim Jaejoong à….

Nói miệng thôi, sao bằng lấy tính mạng ra đánh cược, đúng không?

Cậu bán chính bản thân mình đi, chỉ có điều, cậu muốn tôi dùng chính mình để mua…

Tiền đặt cược này, thật đúng là rất lớn…

Yunho chậm rãi nở nụ cười, phiền muộn ban nãy như đã được quét sạch, nhìn vào mắt Han Kyung, giờ phút này hắn lại tràn đầy kiêu ngạo tự tin, vỗ vỗ vai Han Kyung, khung cảnh này, lại khiến Han Kyung cảm thấy có chút quen thuộc…

“Giúp tôi xin nghỉ phép, thuận tiện xin nghỉ cho cả tên Park Yoochun kia luôn.”

Nở nụ cười, Han Kyung vung tay một bộ không sao cả, lúc bóng dáng Yunho biến mất khỏi phòng làm việc, Lee Donghae lập tức đẩy cửa đi vào.

“Bọn họ đâu rồi?” Người Donghae hỏi tất nhiên là Yoochun cùng Yunho.

“Một người thì giận bỏ đi, người kia hẳn đi tìm người rồi —— Cậu ta thế nào rồi?” Giúp Donghae sửa sang lại vạt áo mất trật tự, nụ cười của Han Kyung không tự chủ được ngập tràn dịu dàng.

“Bác sĩ nói tình huống của cậu ta ổn rồi, chỉ cần tĩnh dưỡng, mà cậu ta muốn em chuyển cho anh một câu.”

“Cái gì?” Han Kyung theo bản năng ôm Donghae.

“Cảm ơn anh đã đồng ý giúp cậu ta ép Jung Yunho, còn có, đừng để Jung Yunho quá dễ chịu, ai bảo anh ta lúc trước trêu chọc cậu ta như vậy.”

Nghe Donghae truyền đạt lại nguyên văn, Han Kyung nở nụ cười, trò chơi giữa Yunho và Jaejoong, anh càng ngày càng thấy thú vị.

Chọc Kim Jaejoong, Jung Yunho, xem ra cậu sẽ không sống yên ổn được đâu, không phải sao…

“Đi thôi, chúng ta về nhà.” Han Kyung đột nhiên mở miệng.

“Về nhà? Em vừa mới từ nhà anh tới…” Donghae có chút khó hiểu.

“Vậy thì cúp học cùng anh đi, thỉnh thoảng trốn một hai buổi cũng không sao cả…”

Chương 72

Hương vị máu tươi tràn ngập trong không khí, cảm giác đau đớn phủ khắp mọi giác quan.

Dùng tay đè lại miệng vết thương, tùy ý để mùi tanh nồng kia nhiễm vào hơi thở.

Yết hầu vẫn còn cảm giác khó chịu, không phải sợ hãi, chỉ là, có chút kinh ngạc….

“Sau lại nhìn tôi như vậy?” Nằm trên giường, Jaejoong sẽ không trì độn đến mức độ ngay cả ánh  mắt của Han Kyung cũng không phát hiện ra.

“Không có gì, chỉ là rất tò mò, cảm giác bị viên đạn xuyên qua như thế nào?” Cười trêu chọc, Han Kyung tuyệt không sợ Jaejoong sẽ nội giận.

Nói đúng hơn, dù Jaejoong phát hỏa, với tình huống hiện tại của cậu cũng không thể làm gì anh!

“Nếu anh tò mò như vậy, hôm nào tôi cho anh nếm thử.” Trừng mắt nhìn Han Kyung, nếu không phải muốn tìm anh hỗ trợ, Jaejoong còn lâu mới để yên cho anh chọc giận như vậy.

Biết rõ thứ cậu kiêng kị là gì, lại liên tục dùng nó kích thích cậu, việc như vậy, chỉ có Han Kyung làm được.

“Không cần, Donghae của tôi sẽ không đi chọc người khác như Jung Yunho đâu.” Nói lời ngọt ngào khiến người ta sởn gai ốc, Han Kyung căn bản không nhận ra có gì không ổn.

“Biết vậy cho nên anh mới đặc biệt trốn học về cười tôi?” Đối với nụ cười không chút che giấu của Han Kyung, Jaejoong kỳ thật chỉ muốn một đấm đánh nát nó, chỉ tiếc, cậu không làm được.

“Không hẳn, chỉ là muốn về nói cho cậu biết, Park Yoochun đã nổi sùng lên với việc cậu mất tích, mà Jung Yunho ngoài trừ trúng mấy đấm của cậu ta ra, dường như cũng biết cậu muốn làm cái gì rồi.” Han Kyung thẳng thắn kể lại chuyện xảy ra ở trường học.

“Biết thì cứ việc biết, có gì đâu?” Kiêu ngạo nâng cằm lên, trong mắt Jaejoong lóe lên nghiêm túc giống hệt Yunho. “Dù sao phát súng này của Kim Hee Chul tặng tôi, Jung Yunho nhất định phải trả đủ.”

“Cậu là trẻ con à?” Han Kyung thẳng thắn nói ra lời trong lòng. “Lấy mạng mình ra chơi, nếu như người nổ súng kia bắn lệch một chút, cậu có khi đã ngoẻo rồi, nhưng lại không để tôi mang cậu đi bệnh viện chỉ vì muốn giấu Jung Yunho tung tích của cậu, thật sự muốn chết rồi sao?”

“Tôi không nghĩ như vậy, nhưng nói thật, tôi không sợ chết, anh cũng biết mà.” Với cậu mà nói, có một số việc, so với chết còn đáng sợ hơn.

Chẳng hạn như bị phản bội, chẳng hạn như tin tưởng người khác, và cả phát hiện mình trở thành trò cười…

Không ngờ lại nổ súng thật, nhưng lúc Hee Chul ấn cò súng, một khắc này, Jaejoong đã hiểu rõ dụng ý của Hee Chul, cũng nhận ra địa vị của Yunho trong lòng y…

“Anh thích Jung Yunho, thích đến muốn nhờ tay tôi để đối phó với tên đó… Kim Hee Chul, mắng tôi khốn nạn, anh mới càng giống con rùa rụt cổ, muốn mạng của Jung Yunho, sao không tự mình đi lấy!” Chịu đựng đau nhức, Jaejoong vẫn không muốn tỏ vẻ yếu thế trước mặt Hee Chul.

Nhìn khinh miệt trong mắt Jaejoong, Hee Chul thu súng, ánh mắt cũng đảo qua máu tươi trên người Jaejoong.

“Dù như vậy thì đã sao? Kim Jaejoong, tôi là đang giúp cậu, đừng quên, là cậu lợi dụng tôi để ép Yunho nhận ra ý nghĩa của tôi với cậu ta!” Là phẫn nộ, hay là đố kị, Hee Chul có chút hỗn loạn.

Như cảm xúc của Yunho với y, Hee Chul với Yunho, cũng có cảm xúc mơ hồ không rõ.

Y cho rằng Yunho cùng y là bạn bè, nhưng lúc Yunho rời cô nhị viện, cô đơn cùng bi thương trong lòng khiến y oán hận Yunho, cho nên y tin tưởng Yunho sẽ quay trở lại thực hiện lời hứa của hắn, mãi đến khi nhìn thấy cuộc sống của Yunho, y lại phát hiện, thế giới của Yunho cùng y là hai đường thẳng song song.

Yunho là chủ nhân, y là kẻ hầu, mặc dù có cái danh bạn bè nhưng cũng không thay đổi được sự thật này, cho nên khi Kwon Ji Kyu tìm tới y, y liền không nói hai lời lập tức đáp ứng, trở thành kẻ thù của Yunho, nổ súng bắn chết mẹ nuôi của hắn, cũng không quá khó khăn.

Chỉ cần, xem nhẹ đau lòng trách cứ của Yunho khi bị phản bội là đủ rồi…Nếu như tôi không cho rằng anh đang giúp tôi thì sao? Nếu tôi lợi dung anh bất quá chỉ để thăm dò Jung Yunho thì sao? Anh còn có thể nổ phát súng này không ── Jaejoong muốn hỏi Hee Chul những lời này, lại nói không lên lời.

Bởi vì Jaejoong biết, Hee Chul hiểu rõ Jung Yunho, cho nên cũng hiểu Kim Jaejoong cậu…

Cậu không giống Jung Yunho, có tiền lại có thế lực, thứ cậu có, chỉ là chính bản thân mình.

Cho nên, cậu lợi dụng Kim Hee Chul, dùng mạng của mình ép Jung Yunho, tựa như hắn ép cậu thừa nhận cảm giác của mình với hắn vậy.

Cậu không muốn mấy lời lập lờ nước đôi, thứ cậu muốn, là một trái tim đã khẳng định chắc chắn!

Tồn tại của Kim Hee Chul, đối với cậu mà nói, là gốc rễ không thể không diệt, nếu không biết rõ cảm giác của Jung Yunho với cậu, đừng nói là tin tưởng, cậu ngay cả thích, cũng sẽ thu lại…

Nở nụ cười trào phúng, Jaejoong chống đỡ thân thể có chút choáng váng, xoay người rời đi, cậu biết rõ, Hee Chul sẽ không ngăn cản cậu, cái giá phải trả khi thua cuộc đua, đã lấy đủ từ trên người cậu!

Đi bao lâu, làm thế nào để đến nhà Han Kyung, Jaejoong kỳ thật có chút mơ hồ, chỉ nhớ rõ, hình như có người giúp cậu, sau đó cậu liền thuận mồm nói ra địa chỉ nhà Han Kyung.

Vì sao không tìm Yoochun?

Lý do rất đơn giản.

Bởi vì trong trò chơi của cậu cùng Jung Yunho, từ trước tới nay không có phần tham dự của Park Yoochun…

“Tìm được cậu ấy chưa?”

Cúp học, về đến nhà, Yunho lập tức gọi Kara cùng Carr đến, vừa mở miệng tất nhiên là chuyện của Jaejoong.“Vẫn chưa tìm được, tôi đã phái rất nhiều người tìm, nhưng vẫn không có ai thấy cậu ta… Ngay cả người bên kia giám thị Kwon Ji Kyu cũng nói, chỉ thấy Kim Hee Chul một mình quay trở về, không mang theo người khác.” Giọng của Carr có chút e sợ.

Không phải y nhát gan, mà là y vừa nói ra, sắc mặt của Yunho liền rất khó coi ── Chỉ cần là người bình thường thì ai nhìn thấy cũng phải sợ.

“Tiếp tục tìm.” Ba chữ đơn giản, biểu đạt đầy đủ cố chấp của Yunho.

Nhìn Yunho nhíu mày, Carr kỳ thật có chuyện muốn, chỉ là có chỗ cố kỵ, ngược lại Kara bỏ qua khả năng chọc giận Yunho, trực tiếp nói ra:

“Yunho, anh cho rằng Kim Jaejoong còn sống không?” Không phải cô muốn đe dọa, nhưng tất cả mọi chuyện đều có khả năng xảy ra.

“Hee Chul sẽ không gây bất lợi cho Jaejoong, bọn họ còn cần lợi dụng Jaejoong để đối phó tôi.” Yunho không hề quên thủ đoạn của Kwon Ji Kyu.

“Anh nói là Kwon Ji Kyu, nhưng tôi hỏi là Kim Hee Chul ── Lúc trước anh cũng cho rằng, anh ta sẽ không tổn thương Jung phu nhân sao? Kết quả thì sao, người giết Jung phu nhân không phải là anh ta sao?”

“Kara!” Kéo tay em gái mình, Carr ý đồ ngăn cô lại, rất sợ cô nói tiếp sẽ khiến Yunho phát điên.

“Cho nên cô đang muốn nói với tôi, Hee Chul cũng sẽ gây bất lợi cho Jaejoong?” Nhíu mày, giọng điệu không đổi nhưng ánh mắt Yunho lại mơ hồ để lộ tâm tình của hắn đang chấn động.

Bỏ qua lo lắng của Carr, Kara vẻ mặt nghiêm túc nhìn Yunho.

“Có lẽ vậy, không ai có thể đảm bảo cả, Yunho, anh so với tôi hẳn lại càng hiểu rõ Kim Hee Chul, dù chỉ vì diễn kịch cho Kim Jaejoong, nhưng nếu không phải thật lòng nghĩ vậy, anh ta sẽ không nói mấy lời kia…” Khi đó giọng của Hee Chul, ngay cả cô là người ngoài cuộc cũng nhận ra đó là thật lòng, vậy Yunho thì sao?

Thật sự không hề nhận ra ư….

Cắn chặt răng, Yunho đương nhiên hiểu được ý Kara, cho dù hắn muốn lừa gạt mình cũng không cách nào xem nhẹ thần sắc tổn thương lúc Hee Chul nói những lời kia, những thứ đó không thể là giả được…

“Mặc kệ Hee Chul nghĩ như thế nào, tôi cùng cậu ta, đều đã qua, hiện tại người tôi muốn, người tôi quan tâm chỉ có Kim Jaejoong!”

Đây là đáp án Yunho đưa ra.

Từ lúc Jaejoong hỏi, hắn đúng ra đã phải nói…

Hắn đối với Hee Chul là mềm lòng, cũng vì Hee Chul nói những lời kia mà rung động, nhưng, trong tim hắn, lại không có cảm giác.

Không có rung động mà Jaejoong mang đến cho hắn, càng không có, cảm giác hít thở không thông khi nghĩ tới Jaejoong có thể đã gặp chuyện không may, những thứ đó, chỉ tồn tại vì Kim Jaejoong.

Muốn phủ nhận, cũng tựa hồ không phủ nhận được…

Jaejoong, nếu như đã yêu một bản thân khác, vậy nên làm sao bây giờ…

Chương 73

Trong trí nhớ, tựa hồ đã có người nhắc đến vấn đề tình yêu này với hắn.

Chỉ là, không nghĩ rằng bản thân sẽ có một ngày yêu.

Từ lúc niềm tin bị phản bội, liền quên lãng trái tim, mãi đến khi gặp được Junsu…

Đi vào trong nhà kính đủ loại thực vật, không mở miệng, chỉ tìm một chỗ ngồi xuống, nhìn bà tỉ mỉ chăm sóc những cây hoa cỏ mà bà coi như con, ánh mắt Yunho có chút bi thương.

“Mẹ mới là vợ chính thức của ông ta, sao không ở cùng ông ta mà lại để mẹ của Kwon Ji Hee thay thế mẹ?”

Vấn đề vẫn luôn quẩn quanh trong lòng khiến hắn không kìm nén được hỏi ra, dù biết có thể khiến bà đau lòng, hắn vẫn hỏi, chỉ là, bà lại dùng nụ cười đáp lại hắn.

“Tư cách địa vị đối với ta mà nói cũng không phải quá quan trọng, so với nó, ta lại càng nguyện ý hy sinh ông ấy vui vẻ ── Con chưa hiểu đâu, Yunho, sẽ có một ngày, con gặp được người con sẵn sàng làm hết thảy, khi đó, con sẽ rõ.”

“Giống như tình cảm của con với Hee Chul sao?” Vì chưa từng trải nghiệm nên Yunho chỉ biết lấy Kim Hee Chul, người đã lớn lên cùng hắn ở cô nhi viện, người thân thiết với hắn nhất hiện tại để làm ví dụ.

Ít nhất, trong lòng Yunho lúc này, tình yêu chính là như vậy.

Nhìn Yunho, bà buông hoa cỏ trong tay, thở dài một hơi, đi đến trước mặt Yunho, xoa xoa khuôn mặt còn chút ngây thơ của hắn.

“Không phải… Có lẽ con rất thích Hee Chul, nhưng cảm xúc đó không gọi là yêu, tuy rất mơ hồ nhưng nó không phải…” Bà cười vô cùng dịu dàng.

“Con không hiểu…” Yunho lộ ra thần sắc nghi hoặc.

“Con sẽ hiểu thôi, chờ khi con lớn lên, gặp được người đó con sẽ hiểu… Giống như ông ấy vậy, rất nhiều người đều nói ông ấy đối xử với ta không tốt, nhưng không ai biết, người nhớ rõ sinh nhật của ta, chỉ có mình ông ấy.” Người trong miệng bà, chính là chồng của bà.

Yunho biết rõ, vì sao bà lại nói như vậy, bởi vì người ngoài luôn chỉ thấy người đàn ông kia chiều chuộng tình nhân của mình, cho nên nhận định, ông phụ bạc vợ mình, nhưng từ khi Yunho được nhận nuôi đến nay, người đàn ông ấy, đã tặng cho mẹ nuôi hắn không ít thứ.

Nhà kính này, cũng là một trong những món quà sinh nhật của bà.

Nói ông đối xử với bà không tốt, đó là nói quá, nếu nói là tốt, lại khiến người không thể nào hiểu được, tại sao ông lại yêu một người phụ nữ khác…

Thấy Yunho nhíu mày, bà nghiêm túc nhìn Yunho, đối với đứa trẻ mà bà nhận nuôi này, bà phải dạy nó một điều quan trọng nhất ──

“Ông ấy phải che giấu, bởi vì một người địa vị càng cao, nhược điểm càng nhiều thì sẽ có nguy hiểm trí mạng, nhất là người có thể khiến con động lòng lại càng đáng sợ, khi con có người trong lòng, người kia sẽ trở thành nỗi băn khoăn của con, tổn thương người đó cũng là tổn thương con… Yunho, nếu có ngày con gặp được người kia, phải học cách làm thế nào để che giấu người đó, nếu giấu không được, phải dùng hết thảy của con để bảo vệ người đó.”

“Hết thảy?” Từ bà dùng khiến Yunho bất giác lặp lại.

“Đúng vậy, là hết thảy, chỉ có như vậy, người kia mới có thể không bị tổn thương, mà con, cũng có thể bình yên vô sự…”

Giấu không được, nhất định phải đánh bạc hết thảy sao?

Khi đó, nghe không hiểu, còn cảm thấy có chút phóng đại, nhưng Kim Jaejoong lại khiến hắn hiểu rõ hàm ý lúc trước của mẹ nuôi hắn.Trong từ “Hết thảy” kia bao hàm rất nhiều, không riêng gì tiền tài quyền thế, mà hơn nữa, có cả mạng sống…

Đứng gần nơi Kwon Ji Kyu sống ở Hàn Quốc, hắn đợi một người.

Lúc người đó xuất hiện, đối với việc Yunho chờ đợi, y cũng không quá kinh ngạc.

“Tìm người sao?” Nở nụ cười nhàn nhạt, trong mắt Hee Chul ngập tràn vui vẻ. “Nét mặt của cậu thoạt nhìn rất đáng sợ, như muốn mạng của ai vậy, Yunho.”

“Cậu ấy ở đâu?” Ngay cả lời dư thừa cũng bị rút gọn, Yunho hiển nhiên không muốn kéo dài thời gian với Hee Chul.

“Cậu ấy? Cậu ấy nào… Là tên nhóc thua cuộc đua kia sao?” Hee Chul ngay cả tên Jaejoong cũng không muốn nhắc tới. “Cậu ta không ở chỗ tôi.”

“Giao cậu ấy ra.” Rõ ràng không nghe lời Hee Chul nói, Yunho một lòng chỉ muốn gặp người, sau đó nói rõ ràng với Jaejoong.

“Tôi nói, cậu ta không ở đây ── Dám đến tìm cậu ta, vậy là cậu đã tìm ra ý nghĩa của tôi trong cậu rồi sao?” Hee Chul nhớ rất rõ, lý do Jaejoong lợi dụng y.

Mà y không ngăn cản, cũng vì muốn biết rõ điều này.

Mấy năm nay, Kim Hee Chul y trong lòng Jung Yunho, đến cùng là cái gì?

Là kẻ thù đơn thuần, là bạn bè trong quá khứ, hay là…?

“Cậu cho rằng cậu là cái gì?” Nhìn chằm chằm Hee Chul, trong mắt Yunho có chút hiểu rõ.
Nụ cười của Hee Chul dần dần thu lại, từng việc đã qua hiện lên trong đầu y, y nhớ quá rõ ràng, đến mức ngay cả quên đi cũng là một việc vô cùng khó khăn ── Nhưng Jung Yunho khác với y, ánh mắt của hắn như đang nói cho y biết, y không bằng Kim Jaejoong…

“Nếu như nói tôi đã giết cậu ta như giết mẹ nuôi cậu, lúc này, cậu còn nhịn… A!”

Không để Hee Chul nói hết lời, Yunho đã đấm thẳng lên bụng Hee Chul, vì đau đớn, Hee Chul khom người xuống, Yunho lại dùng đầu gối huých thẳng vào gương mặt xinh đẹp hoàn hảo của Hee Chul, nhất thời, sống mũi Hee Chul vì lực va đập quá mạnh mà chảy máu!

Che mũi đang chảy máu, Hee Chul vừa định đáp trả, một giây sau, cảm giác lạnh như băng trên ót khiến y nắm chặt đấm, nhìn chằm chằm Yunho lúc này đã không còn gương mặt lạnh lùng lúc trước.

“Cậu muốn giết tôi?” Chỉ vì một Kim Jaejoong?

Lúc trước, mẹ nuôi hắn chết cũng không khiến Yunho đối địch với y như vậy, hôm nay, hắn chỉ vì Kim Jaejoong mà muốn mạng của y?

Cái này, là đáp án cậu muốn cho Kim Jaejoong sao, Jung Yunho…

“Đừng có nói nhảm nữa, người ở nơi nào?” Giờ phút này, Yunho chỉ muốn lấy được tin tức Jaejoong bình an từ miệng Hee Chul.

Mà không phải như lời y nói, y đã giết Jaejoong…

“Tôi sẽ không nói, Yunho, có giỏi thì cậu nên tự tìm cậu ta mới đúng… Huống hồ, giữa lúc đầu tư bên Mỹ đang gặp trục trặc, cậu vẫn có tâm tư quản tên kia, là đang chứng tỏ cậu coi trọng Kim Jaejoong hơn tất thảy sao?”

“Không được sao? Cậu cho rằng ai cũng giống hai anh em Kwon gia chỉ biết coi trọng những thứ kia sao? Nói cho cậu biết, những thứ kia vốn không phải của tôi, dù có mất hết, tôi cũng chẳng có vấn đề gì.” Không có tiền, hắn còn có thể sống, nhưng nếu không có Kim Jaejoong thì sao?

Hẳn vẫn có thể sống, nhưng thiếu đi một nửa của chính mình thì còn là Jung Yunho nguyên vẹn sao?

Chỉ sợ là không còn….

“Cậu thích Kim Jaejoong như vậy sao?” Hee Chul không rõ, ngay cả Kim Junsu lúc trước cũng không thể khiến Yunho làm nhiều cho cậu ta như vậy, vì sao Kim Jaejoong có thể?

Chẳng lẽ vì, cậu ta giống hắn?

Cười đặt họng súng lên thái dương Hee Chul, Yunho không nói lời nào, nổ súng thay cho lời giải thích ──

Chỉ sợ, Hee Chul dù nghĩ thế nào, cũng không ngờ tới Yunho thực sự làm như vậy…

Lúc Hee Chul ngã xuống trong vũng máu, không còn hơi thở, trong mắt Yunho xẹt qua một tia bi thương, sau đó, ngồi xổm xuống bên cạnh Hee Chul nhẹ nhàng nói:

“Hee Chul, cậu đối với tôi, mất đi cũng không sau, nhưng, Kim Jaejoong lại khác…”

Nếu như phá hủy y thì có thể đạt được Kim Jaejoong, vậy đối với Yunho mà nói, là một điều đáng giá…

Chương 74

Là điên rồi sao?

Hay là thấy quá rõ nên mới quyết đoán như vậy?

Chỉ sợ chính hắn cũng không rõ, chỉ là, lựa chọn của hắn là như vậy mà thôi.

Một lựa chọn, hắn đã dùng cả mạng mình ra để cân nhắc…

Đầu đường xảy ra án mạng, bất kỳ một quốc gia nào đều không thể ngồi nhìn, cho dù thế lực lớn, ra sức ém tin tức, cũng không cách nào tránh khỏi bị cảnh sát tìm tới cửa, luật sư của gia tộc hắn đã phải làm hết khả năng để xử lý.

Cuối cùng, bỏ ra ít tiền, tìm một kẻ muốn tiền không muốn mạng đến gánh tội, mới có thể gạt bỏ việc làm lúc xúc động của ông chủ bọn họ!

“Yunho, cậu đến cùng là đang nghĩ gì, dù cho Hee Chul đối với cậu là cái đinh trong mắt cũng đừng có thẳng tay diệt trừ tên đó như vậy, đây không phải nước Mĩ!” Luật sư gia tộc hiển nhiên có chút tức giận.

“Không phải anh đã dọn dẹp rồi sao?” Nhìn luật sư cũng không hơn hắn nhiều tuổi lắm, dưới đáy mắt Yunho tràn đầy không quan tâm.

“Dọn dẹp lúc này thôi, nhưng sau này thì sao? Yunho, tôi trịnh trọng cảnh cáo cậu, cái này không giống đua xe, có thể tìm vô số kẻ chết thay, nhưng mạng người không phải là chuyện đùa… Tôi biết rõ chuyện bên Mĩ anh em họ Kwon gây vô số phiền phức của cậu, nhưng cậu không thể dùng cách này để trút giận, huống chi, cậu còn đi trêu chọc người tên Kim Jaejoong…”

“Đừng lôi Jaejoong vào chuyện này!” Cắt đứt lời luật sư nói, Yunho nghiêm túc nhìn ông. “Chuyện giữa tôi cùng Jaejoong, anh tốt nhất đừng nói ra, cho dù anh có là luật sư gia tộc Kwon gia cũng vậy.”

Bị khí thế vương giả toát ra từ Yunho khiến cho khiếp sợ, lời luật sư muốn nói ra miệng lại phải nuốt hết vào bụng, chỉ sợ sẽ chọc giận Yunho, nhưng có một việc, ông bỗng nhiên hiểu ra.

Người tên Kim Jaejoong kia… Đối với Yunho mà nói, tựa hồ không còn là “Bạn” hay chơi đùa đơn giản như vậy…

Nếu không, Hee Chul sẽ không chết ── Vì ngay cả khi mẹ nuôi Yunho chết, cũng không khiến Yunho ra tay với y.

Nếu như nói, Yunho là vì Kim Jaejoong mới làm vậy với Hee Chul, vậy….

“Yunho, cậu với Kim Jaejoong kia có cảm tình gì….”

Trừng mắt nhìn luật sư, đến khi ông ngậm miệng, Yunho không nói lời nào bỏ đi, ngồi vào trong xe, ấn điện thoại gọi cho Carr cùng Kara, biết được bọn họ vẫn không có tin tức gì về Jaejoong, Yunho quả thực giận đến điên lên, như một con ruồi không đầu lái xe lung tung trên đường.

Hee Chul chết rồi, nơi Jaejoong ở lại càng không biết.

Hắn muốn đi tìm Kwon Ji Hee cùng Kwon Ji Kyu đòi người, nhưng hắn biết rõ, Jaejoong không ở trên tay bọn họ, nếu không, bọn họ đã không chậm chạp như vậy.

Vậy còn ai nữa?

Park Yoochun sao?

Nếu gã biết, gã đã không chạy đến trường học mà chất vấn hắn, mà Carr cũng có nói, Yoochun đang tích cực tìm người, ngay cả việc Junsu đi rồi, Yoochun cũng không phát hiện.

Vậy chỗ Junsu thì sao?

Càng không có khả năng, bởi vì trước lúc cậu rời khỏi Park Yoochun, hắn còn đi tìm cậu, khi đó đã là vài ngày sau việc của Hee Chul…

Cậu nói, cậu hâm mộ Jaejoong, bởi vì Jaejoong khiến hắn quan tâm.

Đó là thứ dù cậu cố gắng thế nào cũng không làm được, quả nhiên, Jaejoong mới là nghịch lân trong lòng hắn.

Là chỗ trí mạng nguy hiểm nhất, cũng là duy nhất của hắn…

Là như vậy sao?Cho nên, hắn mới vì Jaejoong mà buông tha quá khứ?

Kim Jaejoong, sớm biết như vậy, ngay từ đầu không nên khiêu khích cậu…

Cười khổ ấn điện thoại gọi cho Shim Changmin, Yunho vừa định hỏi thì Changmin đã cướp lời.

『Đừng cố tìm rõ mục tiêu, có lẽ, nơi mà anh không chú ý nhất, mới là nơi có khả năng nhất đấy.』Changmin cười nói.

『Lời này của cậu là có ý gì?』Yunho cau mày.

『Đơn giản thôi, anh cẩn thận nghĩ lại, trong số bạn bè của Jaejoong, có ai, thân thiết với anh ấy và có thế lực…』

*****

“Kim Hee Chul chết rồi, cậu hẳn rất vui vẻ đúng không?”

Tiếng rên rỉ nho nhỏ bật lên, thần sắc có chút hoảng hốt, muốn cười, nhưng giờ ngay cả cử động khóe miệng cũng có chút khó khăn, Jaejoong nhìn Donghae đang chăm sóc cậu, khó chịu nhíu chặt mày.

“Nói cho cậu biết, không đến bệnh viện, miệng vết thương mà bị nhiễm trùng thì sẽ rất đau đấy, chỉ vì trêu chọc Jung Yunho, như vậy đáng giá sao?” Ngồi cạnh giường, Han Kyung thay Donghae vắt khô khăn.

Sắc mặt tái nhợt, Jaejoong hơi xoay người, đôi mắt không hề mang theo lực sát thương trừng Donghae.

“Bảo anh ta câm miệng… Bằng không…”

Liếc nhìn nụ cười mê người của Han Kyung, Donghae đương nhiên hiểu rõ ý của Jaejoong, chỉ là đối với Han Kyung, cậu từ trước đến nay vẫn luôn là bên bị động, nếu không, đã không cùng anh trốn học.

“Cậu đừng làm khó Donghae nữa, cậu ấy sẽ không giúp cậu đâu.” Thản nhiên ôm lấy Lee Donghae, Han Kyung căn bản không thèm để ý lời mình nói có khiến bệnh Jaejoong càng thêm nghiêm trọng không. “Cậu chỉ có hai lựa chọn, một là đi bệnh viện, hai là chịu đựng tôi.”

Trợn trừng mắt, Jaejoong hiểu rõ đáp án của mình, kiên cường như cậu, đã bắt đầu chơi rồi, sẽ không nửa đường chấm dứt trò chơi, huống hồ, Jung Yunho hình như đã có đáp án mà đúng không…

Hít sâu một cái, cố gắng nhịn cảm giác khó chịu, Donghae thấy thế định đút cậu uống thuốc, lại bị cậu cự tuyệt.“Bác sĩ nói cậu bị nhiễm trùng nên phát sốt, uống thuốc sẽ đỡ hơn.” Donghae dịu dàng khích lệ Jaejoong, ánh mắt lại đảo qua Han Kyung. “Cậu nếu không uống, tôi không biết Han Kyung sẽ dùng phương pháp gì ép cậu uống đâu!”

Nói là uy hiếp nhưng đúng hơn, Donghae chỉ lấy tình huống thực tế mà khuyên nhủ Jaejoong.

Tĩnh dưỡng mấy ngày ở nhà họ Han, Jaejoong hoàn toàn hiểu rõ cái gì gọi là ác liệt, so với Jung Yunho cuồng vọng bá đạo, Han Kyung chỉ dùng một số việc để ép người thỏa hiệp, không nhất định là phương pháp đáng sợ, nhưng lại luôn khiến người không thể không cúi đầu.

Nói ra, cậu thật sự không hiểu nổi, sao Lee Donghae có thể chịu được anh, nếu để cậu chọn, cậu thà chọn cách ép bức người của Jung Yunho còn hơn…

Không tình nguyện mở miệng uống thuốc, thân thể Jaejoong vì đau đớn mà tiếp tục phát ra kháng nghị, Donghae trốn học cùng Han Kyung ở bên chăm sóc cậu, còn Han Kyung khách quan mà nói chỉ phụ trách trêu chọc Jaejoong.

Ngay lúc Jaejoong bị Han Kyung chọc tới không muốn nói lời nào nữa, người hầu gõ cửa, nói có khách tới tìm anh.

“Có người tìm tôi? Có nói là ai không?”

“Có, thiếu gia, cậu ta nói mình tên là Jung Yunho…”

Cái tên truyền vào tai ba người trong phòng, lại nhận được ba phản ứng hoàn toàn khác nhau!

Han Kyung lộ ra biểu cảm khi thấy điều thú vị, Lee Donghae nhìn chằm chằm Jaejoong, như đang điều tra cảm xúc của cậu, mà Jaejoong chỉ nhíu mày, sau đó lấy chăn phủ kín đầu như đứa trẻ, nói rõ không muốn quan tâm chuyện này.

Han Kyung đương nhiên hiểu rõ ý Jaejoong.

Nở nụ cười, Han Kyung dặn Donghae chăm sóc Jaejoong cẩn thận, mình thì cùng người hầu ra khỏi phòng, vừa đến phòng khách đã thấy khuôn mặt tươi cười của Yunho.

“Tìm tôi có việc.” Hai tay Han Kyung khoanh trước ngực.

“Anh trốn học.” Yunho nhàn nhạt nói ra sự thật.

“Vậy thì sao?” Han Kyung nghiêng đầu, không hiểu rõ lời Yunho nói.

“Trường nói anh thay Jaejoong xin nghỉ, lý do là bị bệnh.” Ánh mắt Yunho sâu dần.

“Vậy thì sao? Không phải tôi cũng giúp cậu cùng Park Yoochun xin nghỉ sao?” Han Kyung tiếp tục giả ngốc.

“Nghe nói, anh là một người được nuôi dưỡng vô cùng tốt, cả năm không trốn học lấy một lần.” Yunho hạ mắt, che giấu nhận định dưới đáy mắt.

“Vậy không được sao?” Giang tay ra, Han Kyung cười vô cùng thong dong. “Tôi là học sinh ngoan, không giống cậu, muốn tôi thay cậu xin nghỉ phép nhiều như vậy, lại chạy đến nhà của tôi ── Tôi còn chưa hỏi cậu, cậu tới đây làm gì?”

“Tìm người.” Tới gần Han Kyung, ánh mắt Yunho sáng lên. “Jaejoong đâu? Hay là anh vẫn muốn nói với tôi, cậu ấy không ở chỗ anh?”

“Tôi không nói như vậy, tôi chỉ là tò mò, sao cậu lại cho rằng Jaejoong ở chỗ của tôi?”

Cho rằng như vậy…

Cõ lẽ, vì hắn cùng Jaejoong giống nhau thôi, nếu không phải bạn bè, sẽ không dễ dàng tin tưởng…

Ngoài Park Yoochun, người có thể tiếp cận Jaejoong, hắn chỉ nghĩ đến Han Kyung…

Chương 75

Muốn thăm dò, sự thật.

Không chịu thua, khiến cậu lấy mạng mình ra đánh cược.

Suy đoán mức độ giống nhau của cậu và hắn, hay phải chăng là mình nghĩ nhiều…

Đứng trước quầy bar, nhìn khuôn mặt lạ hoắc đang bước vào quán, rất tự nhiên phủ lên khuôn mặt tươi cười giả tạo, còn chưa mở miệng, người kia lại trực tiếp tìm tới cậu.

“Xin hỏi, Park Yoochun có đến đây tìm người không?”

“Anh là ai?” Không trả lời anh, Changmin chỉ là ném lại một vấn đề khác.

“Bạn của Jaejoong, tôi họ Han, có chút thế lực.” Ngồi xuống ghế bên cạnh, gọi ly nước trái cây, Han Kyung nghiêm túc nhìn chằm chằm Changmin. “Điều cậu muốn hỏi tôi, hẳn không phải cái tên đúng không?”

“Jaejoong ở chỗ anh?”

“Đúng.” Han Kyung trả lời dứt khoát.

“Anh là tới nói cho tôi biết tin này sao?” Changmin nghi hoặc hỏi tiếp.

“Có thể nói như vậy, hoặc cậu cũng có thể nói, là tôi không cẩn thận uống say tiết lộ.” Nói dối một cách thản nhiên, Han Kyung tuyệt không thấy kỳ quái.

“Là Jaejoong muốn anh tới đây sao?” Đây là lý do duy nhất Changmin nghĩ ra.

“Là tự tôi muốn tới, nếu Jaejoong biết, nhất định sẽ chém tôi thành mười tám khúc.” Đương nhiên, điều kiện đầu tiên là cậu có thể động đậy được. “Tôi nghĩ, hẳn có người tìm Jaejoong tới phát điên rồi phải không?”

“Không nhiều lắm, chỉ có Park Yoochun cùng Jung Yunho.” Sau đó, gián tiếp tổn thương Kim Junsu mà thôi.

“Vậy thì Jung Yunho đi, nếu như cậu muốn tiết lộ nơi Jaejoong ở, tôi hi vọng người đó sẽ là Jung Yunho.” Han Kyung cười mười phần thâm trầm.

“Vì sao vậy?” Ba chữ, đại diện cho hai nghi vấn.

Changmin không hiểu, vì sao Han Kyung muốn chọn Yunho, lại càng không hiểu, Han Kyung vì sao phải nói việc này cho hắn biết…

“Bởi vì người Kim Jaejoong muốn là Jung Yunho, huống hồ, nếu tôi không quăng cậu ta đi, nhà của tôi sẽ có người mệt chết, tôi không nỡ.” Vừa nghĩ tới Donghae canh giữ chăm sóc cho Jaejoong, Han Kyung liền không cam lòng.

Hôm nào, anh cũng phải ốm một lần để Donghae chăm sóc, sao lại chịu thiệt thế này chứ….

Một ngụm uống cạn nước trái cây trong ly, Han Kyung nở nụ cười sáng lạn với Changmin, có một loại ăn ý không nói lên lời giữa hai người…

“Tôi uống say rồi, về trước.”

Cười đưa mắt nhìn Han Kyung rời đi, Changmin thật sự là không biết phản ứng thế nào với người này, nhưng khi Yoochun lại lần nữa tới tìm cậu, Changmin vẫn nói không biết, sau đó, Junsu xuất hiện, đưa cho cậu đơn từ chức.

Có chút kinh ngạc nhưng Changmin vẫn nhận, cậu không mù, nhìn ra được, Junsu bị tổn thương rất nhiều ── Tiếp tục ở bên người Yoochun, có lẽ cậu không chịu đựng nổi nữa, nên mới chọn chấm dứt.

Changmin không cách nào an ủi Junsu, chỉ có thể nói với cậu, đi đâu nhớ báo với mình.

Sau đó, là cuộc điện thoại của Jung Yunho.

Nghe Yunho nhờ cậu giúp đỡ, Changmin đột nhiên rất muốn cười.

Người rơi vào tình yêu, không phải ngu thì cũng mù lòa, nếu không, sau lại vứt hết đầu óc đi như vậy…

『Đừng cố tìm rõ mục tiêu, có lẽ, nơi mà anh không chú ý nhất, mới là nơi có khả năng nhất đấy.』
『Lời này của cậu là có ý gì?』Yunho bình tĩnh hỏi

『Đơn giản thôi, anh cẩn thận nghĩ lại, trong số bạn bè của Jaejoong, có ai, thân thiết với anh ấy và có thế lực…』

Yên tĩnh trong chốc lát, Yunho không cúp điện thoại, chỉ là nói đầy tin tưởng:

『Tôi đã biết, cảm ơn cậu.』

Nhìn điện thoại báo cuộc trò chuyện đã chấm dứt, Changmin có chút hoang mang nhíu mày.

Cảm ơn cậu làm gì?

Cậu chẳng qua là truyền đạt lại lời người nào đó nói cho cậu biết với hắn mà thôi, về phần phía sau, không liên quan gì tới cậu cả…

*****

Tin Yunho tìm tới cửa truyền vào tai, Jaejoong gần như theo bản năng vùi mình vào trong chăn, nói cậu trốn tránh, chẳng bằng nói cậu không ngờ Yunho lại tìm đến Han Kyung nhanh như vậy.

Là vì hắn quá hiểu cậu sao?

Hay là, chút thủ đoạn nho nhỏ của cậu trong mắt Jung Yunho chẳng là gì cả?

Tuy nghe thấy việc Hee Chul chết, Jaejoong có chút kinh ngạc, nhưng lại không dám chắc đó là đáp án mà Yunho cho cậu, có khả năng, chỉ vì tên Jung Yunho kia không muốn trả lời cậu, mới chọn hi sinh Hee Chul.

Nhưng, nếu thật sự như vậy, đã có thể ra tay với y, phải chăng mang ý nghĩa, Kim Hee Chul với hắn mà nói không quá quan trọng…

Đáng giận, phiền chết rồi!

Cậu tại sao phải vì tên Jung Yunho kia mà tự tìm phiền não?

Người muốn giở trò rõ ràng là cậu, sao giờ cậu lại thành thế này…
Buồn bực chui trong chăn, suy nghĩ của Jaejoong không ngừng thay đổi, cộng thêm tác dụng của thuốc khiến cậu gần như lâm vào trạng thái hôn mê, ngay lúc mắt cậu chịu không nổi mà díp lại,  chăn đột nhiên bị người kéo ra, mắt vẫn còn mơ hồ khiến cậu phân không rõ là ai làm, chỉ có thể theo trực giác gọi.

“Lee…. Donghae?”

Không đáp lại cậu, người kia chỉ vươn tay kiểm tra độ ấm trên trán cậu, Jaejoong vốn định gọi tên Han Kyung, nhưng ngay lúc người nọ chạm vào cậu, tim không hiểu sao lại đập liên hồi, khiến Jaejoong vươn tay bắt lấy tay hắn!

“Jung… Yunho?”

Nhìn chằm chằm Jaejoong dù mêt mỏi nhưng bờ môi vẫn mê người như trước gọi tên hắn, hẳn phải tức giận, ít nhất, tức giận với việc cậu muốn trêu chọc hắn, nhưng, lại làm không được.

Ngay lúc Jaejoong gọi tên hắn, tất cả giả thiết, toàn bộ biến thành vuốt ve dịu dàng của Yunho, vuốt ve da thịt có chút nóng của Jaejoong, rốt cuộc là do phát sốt, hay là vì chui trong chăn, hắn không còn tâm tư nghĩ mấy điều đó.

Yunho nâng cậu dậy, đút cậu một hớp nước, giữ chặt bàn tay Jaejoong muốn chạm vào tay hắn, Yunho mỉm cười dùng miệng cắn.

“Đau…” Nhíu mày, Jaejoong như đứa trẻ nói ra cảm thụ chân thật của mình.

“Cậu sao chỉ có lúc bị thương cùng sinh bệnh mới không cậy mạnh…” Yunho dịu dàng đưa ngón tay vừa bị hắn cắn lên miệng khẽ liếm.

Vốn tưởng, Han Kyung sẽ phủ nhận đến cùng…

“Tôi không nói như vậy, tôi chỉ là tò mò, sao cậu lại cho rằng Jaejoong ở chỗ của tôi?”

“Cảm giác… Có một người quen cho tôi chút manh mối, trừ anh ra, tôi không nghĩ ra còn ai phù hợp với những tiêu chuẩn đó.”

“Vì Jaejoong đã bị cậu ép đến mất hết thảy?”

“Không, vì anh là bạn Jaejoong.”

Một đáp án rất đơn giản, lại khiến Han Kyung mang theo hắn vào phòng, kéo Lee Donghae kinh ngạc ra ngoài, giao Jaejoong cho hắn.

Kim Jaejoong vì trêu chọc hắn, mà sinh bệnh đến mức này…

Là tên ngốc ư, biến thành như vậy chỉ vì muốn tôi diệt trừ Hee Chul, đáng giá sao?

Quả nhiên, giống hắn tới cực điểm, vì ép người, thủ đoạn gì cũng dùng…

“Jung… Yunho… Sao lại…” Cố chống cự lại cơn buồn ngủ, Jaejoong muốn hiểu rõ vì sao Yunho lại xuất hiện ở đây.

Hay là, đây chỉ là giấc mộng của cậu?

Bệnh đến váng đầu, cho nên mới mơ…

Cố chớp hai mắt, Jaejoong sờ lên môi Yunho, cơ hồ là xuất phát từ hành vi vô ý thức, Jaejoong lại gần Yunho, nghiêng người về phía trước, dùng môi lướt qua môi Yunho…

Mùi hương quen thuộc, khiến Jaejoong chậm rãi nở nụ cười, yên tâm dựa người vào trong ôm ấp của Yunho…

Là phản ứng tự nhiên?

Hay là ỷ lại với hắn?

Yunho ôm Jaejoong thân thể vẫn nóng như trước, trong mắt, mơ hồ lộ ra thỏa mãn…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau