[YUNJAE TRUNG VĂN] NGHỊCH LÂN - ĐAM MỸ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện [yunjae trung văn] nghịch lân - đam mỹ - Chương 66 - Chương 70

Chương 66

Câu hỏi đó như màn sương mù dày đặc quanh quẩn trong lòng cậu, mãi không tiêu tan.

Tựa như chất độc, ăn mòn trái tim từng chút một…

Ngồi trên ghế lái, cảm nhận chấn động khi động cơ khởi động, đây là lần đầu tiên, Jaejoong phát hiện cảm giác kích thích khi chuẩn bị đua xe hoàn toàn không thể bình ổn tâm tình cậu.

Bực bội, phiền muộn, cùng với phẫn nộ mãnh liệt dày đặc trong lòng, khiến ngón tay đang cầm bánh lái của cậu bất giác dùng thêm lực.

Nghiêng mặt qua, nhìn Kim Hee Chul ngồi trên một chiếc xe khác đang giẫm chân ga làm nóng xe, một ngọn lửa lại càng không kiêng nể cháy rừng rực trong cậu, nếu không phải đã nhận lời đua, chỉ sờ Jaejoong sẽ lao xuống xe mà hỏi mọi chuyện cho rõ ràng.

Chết tiệt, sao lại quan tâm như vậy chứ…

Jung Yunho cùng y có quan hệ như thế nào thì liên quan gì tới cậu, Kim Hee Chul là người của Kwon Ji Kyu, quen biết Yunho trong quá khứ cũng là chuyện bình thường, sao phải để ý như vậy.

Nhưng mà, y không phải là kẻ thù của Jung Yunho ư, vì sao lại dùng giọng điệu mập mờ như vậy để nói về hắn?

Mẹ nó, bình tĩnh nào, Kim Jaejoong.

Tuyệt đối không được thua tên này…

Chỉ là vô luận Jaejoong nhắc nhở bản thân thế nào, câu nói của Kim Hee Chul vẫn vang lên rõ ràng trong dầu cậu ──

Chìm trong cảm giác chán ghét phức tạp, Jaejoong cất bước chặn Hee Chul, nghênh đón hai mắt xinh đẹp mà tự tin của y, lúc đó, Jaejoong cảm nhận được hương vị khiến cậu chán ghét trên người y…

“Mấy lời anh vừa nói là có ý gì, nói cho rõ ràng đi, cái gì gọi là thế thân của anh!” Cậu chính là cậu, thế thân ở đâu ra?

“Thế thân chính là thế thân, còn có ý gì nữa?” Nở nụ cười quyến rũ, Hee Chul vươn tay chỉ vào chỗ cổ gần tai. “Yunho còn thích liếm ở đây không? Lúc đó chắc dễ chịu lắm nhỉ?”

Cắn môi, trên mặt Jaejoong nổi lên tầng hồng nhàn nhạt, tuy trong bóng đêm nên không rõ ràng lắm nhưng Hee Chul như nhìn thấu cậu, nở nụ cười trào phúng, ngay cả ánh mắt cũng tràn ngập kiêu ngạo.

Hoàn toàn không cách nào trả lời Hee Chul, trừng mắt nhìn y ngồi vào trong xe Lucas, cho dù muốn đuổi theo hỏi nhưng tự tôn bẩm sinh không cho phép Jaejoong đi làm việc yếu thế đó, lên chiếc xe khác, vừa khởi động xe xong, như để phát tiết tức giận, Jaejoong liền dùng sức giẫm chân ga…

Tâm tình phức tạp hòa với cơn tức giận đang không ngừng cháy bỏng, Jaejoong nhìn chằm chằm  Hee Chul qua cửa sổ, mãi đến khi có người đứng trước xe cậu cùng xe Hee Chul, ý bảo trận đấu sắp bắt đầu, Jaejoong mới thu lại ánh mắt.

Chỉ có điều, mắt đã thu, vậy tâm thì sao?

Đối với quan hệ của Hee Chul cùng Yunho, Jaejoong vẫn không cách nào bỏ qua được… Như thể phát hiện Jaejoong không ổn, Hee Chul cười càng tươi, ngay khi trọng tài giơ tay, động cơ xe Hee Chul cùng Jaejoong đều phát ra tiếng rít bén nhọn.

Tay vừa phất lên, lốp xe liền quay, vận tốc vừa bắt đầu đã lên đến mức cao nhất, khói trắng cùng tro bụi mù khiến người sôi máu, từng người đều đang gào thét cổ vũ, chỉ có Changmin lo lắng lấy di động ra, do dự nhìn dãy số trong điện thoại…

Tốc độ phóng như bay, khác với dĩ vãng, cơn phẫn nộ thiêu đốt khiến Jaejoong liều lĩnh hơn hẳn, bỏ qua việc xe đã tới cực hạn, điên cuồng nhấn chân ga tựa như khi cậu đua xe với Yunho!

Giật mình khi nhận ra mình lại nghĩ tới Yunho, mày Jaejoong càng nhíu chặt hơn, một mạch phi như bay trên đường cao tốc vào đêm, tưởng rằng có thể bỏ xa Hee Chul, ai ngờ lúc liếc mắt qua lại phát hiện Hee Chul vẫn theo phía sau cậu, không hề có dấu hiệu bị bỏ lại!Mẹ nó, sao lại như vậy…

Liếc mắt nhìn vận tốc gần như đã lên đến cực hạn, Jaejoong bỗng nhiên có cảm giác quen thuộc, ngay lúc cậu còn đang tự hỏi vì sao Hee Chul còn có thể theo sát cậu, Hee Chul tăng tốc một cái, thiếu chút nữa liền đi song song với xe Jaejoong, cảnh tượng này khiến Jaejoong không hiểu sao lại rất khó chịu.

Thật sự rất giống…

Cậu rõ ràng là đang đua xe với Kim Hee Chul, vì sao cậu lại từ cách Kim Hee Chul lái xe nhìn thấy bóng dáng Jung Yunho?

Đây là có chuyện gì…

Đáng giận!

Nộ khí nổ tung trong lý trí của Jaejoong, khiến cậu bất chấp nguy hiểm đảo tay lái, đưa xe lao tới đụng vào xe Hee Chul, trên đường cao tốc, chỉ một chút va chạm đã có thể làm thay đổi độ ổn định của xe, nhưng Hee Chul chỉ mất chút thời gian đã quay trở lại tốc độ ban đầu, ngay lúc Jaejoong định công kích thêm lần nữa, Hee Chul đã ra tay trước!

Đổi chiều xe, so với Jaejoong chỉ tiến sát rồi đâm, thủ đoạn của Hee Chul lại càng thêm mạnh mẽ, y xoay ngang xe rồi nhắm thân xe Jaejoong mà lao tới, khiến Jaejoong bất đắc dĩ giảm tốc, trong nháy mắt liền thành song song với xe Hee Chul, hai chiếc xe cùng chạy trên đường cao tốc, không ai chịu thua.

Jaejoong cau mày, cắn răng giữ chặt tay lái điều khiển xe đang rung động, tính tình quật cường khiến cậu hoàn toàn bỏ qua sự sợ hãi.

Cho dù, kỹ thuật lái xe của Hee Chul rất giống Yunho nhưng điều đó không có nghĩa là cậu thua…

“Anh đến cùng là định làm gì Hee Chul?”

Giao đồ vật Yunho muốn, nhìn Yunho cẩn thận xem xét, Kara buột miệng hỏi điều mình vẫn lo lắng.
“Làm gì là sao?” Không ngẩng đầu lên, Yunho chỉ nhàn nhạt hỏi cô.

Đối mặt với Yunho như vậy, Kara vươn tay chặn ngang tầm mắt hắn, khiến Yunho không thể không ngẩng lên, tặng cho cô ánh mắt sắc như dao, thần sắc Kara tràn ngập nghiêm túc.

“Lúc trước là Junsu, hiện tại đổi thành Kim Jaejoong sao?” Nhíu mày, Kara lộ vẻ mặt lúng túng nhìn Yunho.

“Tôi không nói như vậy, Jaejoong là Jaejoong, không liên quan tới Hee Chul.” Tựa hồ đã hiểu Kara muốn nói cái gì, trong mắt Yunho bất giác hiện lên sự bối rối. “Hai người bọn họ không giống nhau.”

“Nhưng tình cảm của anh với Hee Chul vẫn còn, nếu không thì anh đã không buông tha cơ hội diệt trừ anh ta ── Yunho, anh ta đã là người của Kwon Ji Kyu rồi, anh ta là kẻ thù của anh, không còn là bạn nữa, anh ta chưa từng hạ thủ lưu tình với anh mà đúng không?”

“Tôi biết rõ…”

“Anh thật sự biết? Đừng quên, lúc trước khi anh chia tay với Junsu, cậu ấy đã bị tổn thương thế nào ── Không ai nguyện ý làm thế thân cả đâu.”

Hai tay vòng lại, Yunho nở nụ cười đắng chát. “Mặc kệ cô thấy thế nào, tôi quả thực đã từng có cảm tình với Hee Chul, nhưng hiện tại…” Trong đầu hiện lên gương mặt kiêu ngạo mà xinh đẹp của Jaejoong, Yunho nhẹ nhàng nở nụ cười. “Kim Jaejoong không phải thế thân của ai cả, tôi hiểu rất rõ.”

Nếu coi Jaejoong là thế thân, đây không phải là quá mức sỉ nhục cậu sao.

Tựa như hắn sẽ chỉ là chính mình mà không phải bất luận kẻ nào khác ── Hắn là một người riêng biệt, Jaejoong cũng như vậy.

Hắn so với ai khác lại càng hiểu rõ, cho nên sẽ không coi Kim Jaejoong là thế thân…

“Vậy là tốt rồi, nếu thật như vậy, tôi nghĩ Kim Jaejoong sẽ giết anh mất…” Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên, cắt đứt trêu chọc của Kara.

Liếc nhìn số điện thoại xa lạ, Yunho vẫn ấn nút nghe, ngoài dự liệu của hắn, người gọi tới lại khiến Yunho phải bật cười.

『Sao cậu có số của tôi?』

『Muốn thì sẽ có thôi.』Không trực tiếp trả lời Yunho, giọng nói Changmin nghe rất nghiêm túc.

Phát hiện điều này, nụ cười bên khóe miệng Yunho cũng biến mất.

『Tìm tôi có chuyện gì?』Yunho không muốn suy đoán lung tung nhưng nguyên nhân khiến Changmin liên hệ hắn chỉ có thể là Kim Jaejoong.

『Kim Jaejoong đua xe với người lần trước đâm Junsu, người đó đã trở về nhưng Jaejoong thì không thấy đâu…』

Không đợi Changmin nói hết, Yunho liền cầm điện thoại xông ra ngoài, Kara không hiểu ra sao cũng chỉ biết đi theo, giao chìa khóa xe cho Yunho rồi ngồi lên, một chút tiếng động cũng không dám phát ra.

Bởi vì biểu cảm trên mặt Yunho, quả thực như bị chọc giận đến mức muốn giết người vậy…

Chương 67

Lúc đua xe, thứ đem ra cá cược kỳ thật không phải thắng bại, mà là tâm người.

Bắt đúng điểm này, Hee Chul ngồi trong xe nở nụ cười, hiển nhiên rất hài lòng với dao động của Jaejoong.

Sau mấy lần va chạm, Hee Chul đương nhiên nhìn ra tức giận cùng bất an của Jaejoong, xoay tay lái, Hee Chul như trộm kỹ xảo của Yunho, nhấn chân ga lao về phía Jaejoong, khiến Jaejoong không thể không chậm lại.

Cắn răng một cái, Jaejoong không chịu thua một cách dễ dàng liền đâm tới đuôi xe Hee Chul, trong bóng đêm, âm thanh bén nhọn vang lên, từng đợt khói trắng tỏa ra bao phủ con đường không người…

Lái xe tới đích, Hee Chul đỗ xe, nở nụ cười kiêu ngạo xuống xe liền thấy mọi người nhao nhao không thể tin cùng hỏi lại, Lucas cũng phái người đi tìm Jaejoong.

“Kim Jaejoong đâu?” Đứng trước mặt Hee Chul đang tận hưởng chiến thắng, hai mắt Changmin nhìn thẳng vào y.

“Cậu ta thua.” Không trả lời trực tiếp Changmin, Hee Chul chỉ vượt qua Changmin, cười tiếp nhận chúc mừng của mọi người.

Changmin vốn định đuổi theo hỏi cho rõ, nhưng một người khác so với cậu còn nhanh hơn!

Giận dữ túm tay Hee Chul đang chuẩn bị lấy tiền, phẫn nộ của Yunho hoàn toàn biểu lộ trên mặt, Kara theo sát phía sau cũng nhíu mày.

Rốt cuộc là dùng tốc độ nào để phi tới đây, không cần hỏi, chỉ cần từ ánh mắt quan tâm của Yunho là có thể đoán được, đừng nói đến Changmin vừa gọi điện cho hắn.

“Cậu ấy ở đâu?” Không hỏi Hee Chul vì sao xuất hiện ở đây, Yunho chỉ muốn biết Jaejoong có bình an hay không.

“Quan trọng sao?” Hee Chul nhìn Yunho, cầm tay Yunho đang bắt lấy tay y, “Tôi chỉ đến đây để chơi, cậu không cần phải khẩn trương như vậy… Hay là, cậu muốn dùng súng trực tiếp bắn chết tôi?”

“Tôi không có hứng thú nghe cậu nói mấy lời này, tôi chỉ muốn hỏi cậu, Jaejoong ở đâu?” Kéo gần khoảng cách giữa mình cùng Hee Chul, Yunho khó được khi lộ ra suy nghĩ của mình với người khác. “Vì sao cậu trở về rồi mà Jaejoong vẫn không thấy đâu?”

“Đại khái là vì thua nên không còn mặt mũi gặp người thôi… Cậu quan tâm cậu ta như vậy thật sự rất khiến tôi khó chịu.” Trừng mắt nhìn Yunho, Hee Chul cũng tiến lại gần Yunho hơn. “Nếu lúc trước tôi không nổ súng vào mẹ cậu, cậu có lo lắng cho tôi như vậy không?”

Nheo mắt lại, cảm xúc của Yunho hiển nhiên bị vấn đề của Hee Chul làm cho chấn động.

“Là cậu lựa chọn giúp Kwon Ji Kyu, đừng quên, là cậu phản bội tình cảm của chúng ta!” Mặc dù cố đè nén thế nào, bi thương mơ hồ vẫn tỏa ra từ câu nói của Yunho.

Nhìn chằm chằm gương mặt chỉ trích của  Yunho, Hee Chul hạ mắt, bất giác nở nụ cười cô đơn.

“Tôi chỉ có thể làm như vậy… Cậu hiểu cảm giác bị vứt lại không? Tuy cậu sẽ quay lại đón tôi, nhưng ai có thể đảm bảo cậu sẽ không rời đi? Cậu là con nuôi Kwon gia, còn tôi chẳng là cái gì cả…”Giọng điệu mập mờ sớm đã vượt quá giới hạn của tình bạn, giống như bọn họ lúc trước, không thể phân ranh giới rõ ràng…

Nhìn Hee Chul tháo mặt nạ lạnh lùng ra, cậu nhóc quen thuộc trong quá khứ lại xuất hiện trước mặt hắn, cơn giận nung nấu trong lòng Yunho bỗng yếu hẳn, không biết có nên tiếp tục trách mắng Hee Chul không.

Do dự của Yunho lại khiến cho Hee Chul kéo tay Yunho đang cầm tay y, nhẹ nhàng lại gần…

“Kim Hee Chul!” Cho rằng Hee Chul sẽ gây bất lợi cho Yunho, Kara vội vàng vọt tới giữa hai người, ngăn trước mặt Yunho. “Anh muốn làm gì?”

Nhìn chằm chằm Kara tràn ngập địch ý với hắn, Hee Chul như không hề bất ngờ, nở nụ cười, hai mắt vẫn nhìn Yunho.

Như thể hiểu được ý của Hee Chul, Yunho đẩy Kara ra, đối mặt với lo lắng của Kara, chỉ nhàn nhạt nói một câu “Đây là chuyện của tôi và Yunho, cô đừng xen vào.”

Kara mặc dù không yên tâm nhưng dưới ánh mắt của Yunho cũng đành phải lặng im rời khỏi chỗ bọn họ, đứng sang một bên, dù sao, tình cảm của Yunho với Hee Chul cũng rất phức tạp.

“Jaejoong đâu? Cậu đã mang cậu ấy đi chỗ nào rồi? Đến chỗ Kwon Ji Kyu sao?” Dịu giọng lại, Yunho vẫn cố chấp muốn biết Jaejoong ở đâu.

“Sợ tôi làm gì cậu ta sao?” Cười ra tiếng, Hee Chul vươn tay ôm lấy phần gáy Yunho, để Yunho nhìn rõ ý cười trong mắt y. “Tôi cùng cậu ta cá cược, cậu ta thắng, tiền là của cậu ta; tôi thắng, cậu ta đi theo tôi, cậu nói thử xem, cậu ta đi đâu…”

Mím môi, Yunho trừng mắt nhìn Hee Chul, như đang kiểm nghiệm độ chân thật trong lời nói của y, ngay lúc Yunho vươn tay muốn hất Hee Chul ra, trong giây lát, Hee Chul dùng sức kéo Yunho về phía mình, trong lúc không kịp phản ứng, Yunho cứ thế bị Hee Chul hôn!Nụ hôn này khiến Kara cùng Changmin bên cạnh đều kinh ngạc trợn trừng mắt, nhất là Kara, bởi vì ở bên kia đường, đèn xe chói mắt đang bật hết cỡ, Jaejoong đứng cạnh thủ hạ của Lucas, sắc mặt tái nhợt!

“Shit!”

Tiếng chửi thầm của Kara thu hút sự chú ý của Yunho, đẩy Hee Chul ra, hắn liền nhìn thấy Jaejoong sắc mặt khó coi tới cực điểm, mà nụ cười Hee Chul vang lên bên tai Yunho, khiến Yunho hoàn toàn hiểu rõ Hee Chul đến cùng là đang giở trò gì.

“Kim Hee Chul!” Hung dữ gầm lên một tiếng, Yunho căn bản không có tâm tư đi truy cứu Hee Chul, giờ phút này, hắn chỉ muốn ra giải thích cho Jaejoong.

Chỉ là khi Yunho chạy về phía Jaejoong, Jaejoong thấy thế, không hề có ý đợi, quay lại phía xe cậu vừa xuống, mở cửa xe, lôi tên lái xe ra, ngồi vào, nhìn Yunho rồi không chút do dự đạp chân ga ──

“Yunho!”

“Jung Yunho!”

Mọi người xung quanh phát ra tiếng kinh hô, ý đồ của Jaejoong rõ ràng khiến người sợ hãi, xe lao thẳng tới Yunho!

Liệu có gây tai nạn chết người hay không không phải điều cậu quan tâm.

Điều khiến cậu khó chịu là vì cậu bị trêu chọc!

Lúc  trước khi xe bị Hee Chul đâm, lực va đập quá mạnh khiến xe không khống chế được, mất lái, bất đắc dĩ, Jaejoong đành phải giảm tốc một lần nữa, buông tha trận đấu, ảo não khi thua Hee Chul khiến cậu chẳng muốn tăng tốc lại, mãi đến khi người của Lucas đến tìm cậu, cậu mới trở về.

Kết quả, vừa về cậu đã thấy hình ảnh Jung Yunho hôn Kim Hee Chul!

Bực dọc vì thua trận đấu, đặc biệt tâm tình đã khó chịu vì những lời Kim Hee Chul nói, cộng thêm chứng kiến cảnh trước mặt, tất cả tạo thành cơn tức giận mạnh mẽ xông thẳng lên đầu Jaejoong, xô đổ lý trí của Jaejoong, ngay lúc Yunho chạy tới chỗ cậu, cả người Jaejoong như bị bao phủ trong lửa giận, không thể nào suy nghĩ được.

Cậu giận đến không kiềm chế được hoàn toàn bất chấp hậu quả sẽ như thế nào, trực tiếp đoạt xe, tăng tốc lao tới Yunho, một lòng chỉ muốn bộc phát cảm xúc khác thường trong lòng.

Ngay lúc xe thiếu chút nữa đâm tới, Yunho nhanh chóng nhảy sang, tránh được xúc động của Jaejoong, Jaejoong vội xoay tay lái, để xe không đâm vào những người khác, sau khi trượt vài vòng, xe thuận thế dừng lại, Changmin ra mở cửa xe đầu tiên, định hỏi Jaejoong có sao không, lại nhìn thấy, trên mặt Jaejoong có vết nước ──

Jaejoong, khóc.

Chương 68

Từ lúc hiểu chuyện đến nay, Jaejoong kỳ thật rất ít khi khóc.

Lần đầu tiên khóc, là vì sự thấu hiểu của Jung Yunho.

Lần thứ hai khóc, lại là lúc đang phẫn nộ với Jung Yunho.

Ngay cả chính cậu cũng không rõ, sao lại để một người ảnh hưởng mạnh đến mình như vậy, tựa như cậu không để cho bất luận kẻ nào quá thân cận với mình, cậu lại mặc Jung Yunho, không kiêng nể gì đụng chạm cậu…

Là gieo gió gặt bão sao.

Đáng lẽ không nên tùy tiện để người khác xông vào thế giới của mình, vì sao cậu có thể ngăn cản Yoochun, phân rõ giới tuyến, lại hết lần này tới lần khác không ngăn cản được người đàn ông tên Jung Yunho kia?

Thậm chí, chính miệng nói thích hắn…

Quả thực là rất ngu ngốc.

Hắn hẳn cảm thấy rất thú vị, trêu chọc cậu đến xoay vòng vòng ── Căn bản không nên có bất kỳ ý niệm tin tưởng nào trong đầu, không phải đã sớm biết rồi sao, càng tin tưởng, tổn thương, lại càng nặng.

Kim Jaejoong, sao mày vẫn chưa học được…

Ảo não cùng phẫn nộ hòa với nước mắt trên mặt, trừng mắt nhìn Changmin kinh ngạc khi thấy nước mắt của cậu, Jaejoong mặt lạnh không nói lời nào, cũng mặc kệ Yunho đang định tiến tới chỗ cậu, đóng cửa xe lại.

Chỉ là, Changmin lại không cho.

“Buông tay!” Dùng tay quệt qua loa vệt nước mắt lưu lại trên mặt, Jaejoong tức đến đỏ mắt. “Ngay cả cậu cũng theo tên kia sao?”

“Tôi chỉ là không muốn anh hiểu lầm, Jaejoong, Jung Yunho anh ta…” Đứng trên lập trường khách quan, không cần hỏi Changmin cũng biết Jaejoong đang hiểu lầm điều gì, tuy cậu không biết chân tướng, nhưng trực giác nói cho Changmin, Hee Chul cùng Yunho không hề có quan hệ mà Jaejoong nghĩ.

“Cậu ngay cả cho tôi cơ hội giải thích cũng không chịu sao?” Cắt đứt Changmin đang thay hắn biện minh, Yunho mặt lạnh lùng đi đến trước mặt Jaejoong.

“Sao tôi phải nghe anh giải thích?” Nhìn Yunho vì tránh cậu mà làm bẩn quần áo, Jaejoong quay đi, chỉ sợ Yunho phát hiện dấu vết cậu đã khóc. “Anh cùng tên kia có quan hệ thế nào, tôi một chút cũng không hứng thú.”

Ánh mắt giao động giữa Yunho cùng Jaejoong, Changmin đương nhiên biết rõ việc này cậu không thể tham gia, cười xấu hổ lui sang một bên, ngay cả Kara định tiến lên hỗ trợ Yunho cũng bị cậu ngăn lại.

Chống tay trên cửa xe, Yunho dùng cả thân thể mình để ngăn cản Jaejoong đóng cửa lại.

“Đã không có hứng thú, vậy vì sao lại lái xe đâm tôi?” Việc Jaejoong vừa làm rõ ràng là nhằm vào hắn, dù Yunho muốn lừa mình dối người cũng không được.

“Bởi vì tôi thích!” Nhìn thẳng về phía trước, sắc mặt tràn ngập khiêu khích của Hee Chul lại đập vào mắt Jaejoong, khiến cơn giận chưa tiêu tan nay lại bùng cháy mãnh liệt. “Anh với tên kia cũng có một chân đó thôi, giống như với Kim Junsu vậy… Đáng tiếc, tôi không phải món đồ chơi, lại càng không phải thế thân để anh dùng giết thời gian!”

“Thế thân?” Nghe thấy danh từ sỉ nhục người này, ánh mắt Yunho càng thêm sâu. “Là Hee Chul nói?”“Là ai nói quan trọng sao?” Nắm chặt tay, phẫn nộ khiến Jaejoong cảm thấy cả ngực đau nhức. “Jung Yunho, anh đi đâu cũng được, chỉ cần cách tôi càng xa càng tốt ── Anh làm gì thế?”

Không để cơn giận của Jaejoong trong mắt, Yunho dùng tay chống cửa xe, tay kia vươn vào muốn lôi Jaejoong ra khỏi xe, Jaejoong giãy dụa không chịu ra, mắt thấy Jaejoong cố chấp không chịu để hắn như nguyện, Yunho đành phải trực tiếp khom người khiêng Jaejoong ra khỏi xe!

Đã có kinh nghiệm lần trước, Jaejoong hiển nhiên có chuẩn bị tâm lý, cong người, đẩy bả vai Yunho ra, đồng thời khiến Yunho không cách nào thuận lợi khiêng cậu đi, Jaejoong còn giơ chân lên, đạp tới chỗ Yunho!

“Kim Jaejoong, cậu không thể bình tĩnh một chút sao?” Yunho hiển nhiên cũng bị chọc giận, hai tay giữ chặt bả vai Jaejoong, ép buộc cậu nhìn thẳng vào hắn. “Nghe tôi nói một câu khó khăn như vậy sao?”

Yunho gầm nhẹ lên khiến Jaejoong ngừng động tác phản kháng, nhìn chằm chằm hắn, bờ môi mím chặt.

Trầm mặc thay lời đồng ý của Jaejoong, quỳ gối xuống trước mặt Jaejoong, Yunho nhìn cậu, móc con dao găm tùy thân trong người ra, đặt vào tay Jaejoong, Jaejoong không rõ dụng ý của hắn chỉ có thể theo dõi hắn, mãi đến lúc Yunho cầm tay đang cầm dao của cậu, đặt trước trái tim hắn!

“Tôi cùng Hee Chul trước đây chỉ là bạn bè, hiện tại là kẻ thù, mặc kệ cậu ta nói gì với cậu, có lẽ tôi đã từng coi Junsu là thế thân của cậu ta, nhưng đối với cậu, Jaejoong, tôi từ trước tới giờ chưa từng nghĩ như vậy!” Yunho nói vô cùng chắc chắn, mặc cho ai nghe xong đều cảm thấy đây là lời tỏ tình vô cùng rung động lòng người.

Những người khác nghe vậy liền nhao nhao bàn luận quan hệ của Jaejoong cùng Yunho, nhất là phụ nữ lại càng chấn động với lời Yunho nói, nhưng Kim Jaejoong không phải bọn họ.

Tin tưởng nảy sinh ban đầu đã bị Kim Hee Chul làm rối tung lên, khiến Jaejoong thu hồi lại cảm xúc muốn trốn chạy ban nãy ── Không chút do dự nắm chặt dao găm, ngay lúc Jaejoong chuẩn bị đâm mũi dao vào lòng ngực Yunho, Jaejoong vốn cho hắn sẽ tránh, lại thấy Yunho đột nhiên nhắm mắt.

Hắn không né, cũng không tránh, cứ như vậy buông tay mặc Jaejoong nắm giữ sống chết của mình, điều này nghĩa là sao?

Dùng mạng của hắn nói cho cậu biết, hắn muốn cậu tin tưởng mình đến mức nào sao?
Trước đây bỏ tiền đặt cược ra, khiến cậu mất đi hết thảy, lại vì cậu mà cướp lấy những thứ vốn không thuộc về cậu, cũng chỉ vì muốn buộc cậu nói một câu thích, nói câu tin tưởng.

Cậu không hiểu, thật sự không hiểu…

Jung Yunho, anh đến tột cùng còn muốn ép tôi tới mức nào thì mới bằng lòng!

Tay cầm dao chậm chạp không động, hốc mắt không tự chủ được nóng rực, trước lúc Jaejoong ý thức được, nước mắt đã thấm ướt mu bàn tay Yunho, ngẩng mặt lên, nhìn thấy Jaejoong liều mạng cắn môi nén tiếng khóc, Yunho đau lòng dịu dàng thay cậu lau những giọt nước mắt kia, cũng thuận thế kéo Jaejoong vào trong lòng…

“Tin tưởng một người không khó như vậy đâu, Jaejoong…” Lời này nói cho Jaejoong, hay cho chính mình, ngay cả Yunho cũng không thể xác định.

Nhưng hắn biết rõ, nếu người nọ là Jaejoong, hắn sẽ tin cậu…

Khụ khụ!

Tiếng ho khan khô khốc truyền đến khiến Yunho ngước mắt, chỉ thấy Changmin cùng Kara đứng cạnh xe, mặt lộ vẻ khó khăn.

“Yunho… Có rất nhiều người đang nhìn…” Khó khăn nói ra mấy lời này, ngay cả trên mặt Kara cũng có dấu hiệu xấu hổ.

Dù sao, hai người đàn ông tỏ tình trước mắt đã đủ kích thích, huống chi hai người này ngoại hình lại xuất sắc như vậy, một người còn nửa quỳ trên mặt đất ôm người kia, có mấy người lại không xấu hổ đây!

Đột nhiên giật mình nhận ra tư thế mập mờ của cậu cùng Yunho, Jaejoong ngay lập tức tránh khỏi cái ôm của Yunho, quay mặt đi, ý đồ che giấu vệt hồng trên mặt ── Mặc dù, đã quá muộn.

Nhìn Jaejoong đáng yêu như vậy, Yunho cong khóe môi nở nụ cười yếu ớt, đang lúc hắn định mở miệng trấn an Jaejoong, Hee Chul xuất hiện, khiến sắc mặt hắn liền lạnh đi.

“Cậu lại muốn làm gì?” Trong mắt Yunho tràn đầy ý tức cảnh cáo.

“Không làm gì cả, chỉ là muốn nhắc nhở Kim Jaejoong, cậu ta thua cuộc.” Không nhìn vào mắt Yunho, Hee Chul chỉ quay qua cười với Jaejoong.

Liếc xéo khuôn mặt tươi cười của Hee Chul, Jaejoong hiển nhiên không vui với nhắc nhở của hắn, đừng nói đến việc, cậu vẫn chưa quên tiền đặt cược với Hee Chul ──

Thua, phải đi cùng y…

Yunho dù không biết Jaejoong cùng Hee Chul cá cược cái gì, nhưng suy nghĩ ngăn cản của hắn đã hoàn toàn biến mất khi Jaejoong hôn hắn!

Như đang thị uy, Jaejoong hôn Yunho, sau đó kiêu ngạo nhìn sắc mặt có chút thay đổi của Hee Chul, như thể đang nói cho y biết, anh hôn, tôi cũng hôn được…

“Tôi đi với anh ── Jung Yunho, nếu tôi xảy ra chuyện gì, nhất định sẽ kéo anh chôn cùng!”

Chương 69

Chôn cùng sao?

Nghe từ ngữ khiến người kinh sợ này, Yunho lại cười híp mắt.

Tuy không có hứng thú đối nghịch với lời hung ác của Jaejoong, nhưng khi Jaejoong mới bước ra khỏi xe, định rời đi cùng Hee Chul đã bị Yunho bắt được, sau đó có chút bá đạo bảo vệ sau lưng!

“Cậu không cần đi cùng cậu ta, nếu như cậu đua thua, tôi sẽ đua với cậu ta một lần, thắng, tiền cá cược của hai người liền xóa bỏ!” Đứng cạnh Jaejoong nói ra quyết định của mình, Yunho không hề sợ chọc giận cậu.

Cậu không thích người khác can thiệp vào chuyện của cậu, Jaejoong tin tưởng Yunho hiểu rõ điều này, nhưng hắn vẫn cố tình làm như vậy.

Đây là có ý gì?

Hắn thật sự lo lắng cho an nguy của cậu, hay… Hắn không muốn cậu cùng Kim Hee Chul có quan hệ?

“Đừng đùa nữa, Yunho, kỹ thuật lái xe của cậu là tôi dạy cho cậu mà, tôi sao lại nhàm chán đến mức đua xe với chính mình?” Nhẹ nhàng nói ra lời chói tai vô cùng, tuy bình thản nhưng Hee Chul tin tưởng, Jaejoong chắc chắn hiểu ý của y!

Chính mình… Một bản thân khác… Giống nhau… Quá khứ của Kim Hee Chul cùng Jung Yunho…

Mặc dù Yunho đã giải thích, nhưng bệnh đa nghi như một chất độc trải rộng trong máu, một khi phát tác, sẽ lan tràn liên tục, đặc biệt khi nó liên quan tới niềm tin mà Jaejoong quan tâm nhất, lại càng khó trị hết…

Jung Yunho nói, muốn cậu tin tưởng hắn, nói tin tưởng một người cũng không quá khó…

Nhưng, nếu như ngay cả tên kia là ai, cậu cũng không biết, vậy tại sao phải tin tưởng?

Cậu còn nhớ rõ, Kim Junsu đã từng nói, Jung Yunho cùng cậu có một điểm chung, mà đây cũng là nguyên nhân khiến cậu ta muốn để hai người gặp nhau —— Bọn họ, đều khó tin tưởng người khác!

“Hee Chul, tôi mặc kệ cậu vì sao lại xuất hiện ở đây, nhưng tôi không muốn ra tay với cậu ở chỗ này, trở về nói với Kwon Ji Kyu, chuyện của tôi cùng cậu ta, tôi sẽ… Jaejoong?”

Mặc kệ ý đồ hủy bỏ tiền cá cược của Yunho, Jaejoong đẩy cánh tay Yunho ra, chậm rãi đi về hướng Hee Chul, Yunho định một lần nữa bắt lấy Jaejoong, lần này, lại bị Jaejoong giãy dụa hất ra!

“Tôi thua là sự thật, chẳng qua là đi cùng anh ta, đâu có mất miếng thịt nào.” Giọng nói lạnh lùng, cả người Jaejoong lúc này tản ra khí chất lúc gặp mặt lần đầu, là sự kiêu ngạo với người xa lạ…

Nhìn chằm chằm Jaejoong, Yunho dường như đã nhận ra điều gì.

Một điều đã thúc đẩy Jaejoong lui vào trong vỏ ốc của mình…

“Cậu muốn biết cái gì, Kim Jaejoong, cậu cho rằng đi cùng Hee Chul thì có thể nghe lời nói thật từ cậu ta sao?” Đổi hẳn giọng dịu dàng lúc tỏ tình ban nãy, giờ phút này, Yunho hiển nhiên có chút không vui với quyết định của Jaejoong.

“Vậy nếu tôi không đi cùng anh ta, anh có nói cho tôi biết không?” Xoay người sang, Jaejoong kiêu ngạo mười phần nhìn Yunho. “Ngoài những điều Kim Junsu nói về anh, Jung Yunho, tôi căn bản không biết anh là ai!”

Nếu như cái gì cũng không biết, ngay cả người đó là ai cũng không rõ, tin tưởng còn không có thì sao thích được?

Nói thích, có phải là đang làm trò cười không?

Cậu là Kim Jaejoong, không phải Kim Junsu, không có hứng thú làm một kẻ ngu như vậy…“Junsu không phải đã nói cho cậu…” Yunho không hiểu, Jaejoong đến tột cùng còn muốn biết cái gì.

“Đó là anh trong mắt Kim Junsu, Jung Yunho, vậy anh trong mắt chính mình thì sao? Tôi cho dù ngu xuẩn, cũng nhìn ra, anh đang có ý định xem nhẹ một số việc…” Ánh mắt rơi lên người Hee Chul, Jaejoong không tin Yunho không hiểu được ý của cậu.

Nếu như là người khác, nhất định bị mấy lời của Yunho lừa gạt, nhưng Jaejoong lại khác.

Dù vì lời Yunho nói mà tâm lay động, cậu vẫn chú ý đến, lời nói dối của Yunho…

Cái gì gọi là hắn cùng Kim Hee Chul trước đây là bạn, giờ là kẻ thù, còn Kim Junsu là thế thân của Kim Hee Chul?

Chỉ là bạn bè bình thường, cần gì phải thế thân?

Huống chi, cậu không phải không hiểu rõ, quan hệ trước đây của Junsu cùng Yunho.

Nếu Kim Junsu là thế thân của Kim Hee Chul, vậy hắn cùng kim Hee Chul, thật sự không có gì hết sao…

Mím môi, nhịn xuống cảm giác kỳ lạ trong lòng, so với phẫn nộ, Jaejoong hiện tại lại càng khó chịu.

Cảm xúc đó thật sự nói không lên lời, nhưng so với lúc bị Hee Chul châm ngòi, nó lại càng lạ lẫm hơn…

Thu tay về, Yunho nhìn chằm chằm Jaejoong, như muốn nói ra suy nghĩ của mình, nhưng cuối cũng, vẫn như trước muốn nói lại thôi ── Hắn hiểu Jaejoong muốn hỏi điều gì, nhưng hắn lại không đưa ra được, một đáp án.

Bởi vì ngay cả hắn, cũng chưa từng hiểu rõ…

Liếc nhìn Yunho rơi vào trong vũng bùn mê muội, Hee Chul có chút phức tạp hạ mắt, nhưng vẫn mang theo Jaejoong lên xe, ngênh ngang rời đi ──
“Yunho, anh cứ như vậy để mặc Hee Chul mang Kim Jaejoong đi?” Kara có chút khó có thể tin.

Người này không giống Jung Yunho mà cô quen, hắn sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy…

“Dù tôi giữ lại, Jaejoong cũng sẽ không để tôi làm thế trừ khi tôi đưa ra đáp án…” Cũng chính vì giống nhau, cho nên Yunho hoàn toàn hiểu được cách làm việc của Jaejoong.

“Đáp án gì… Kim Jaejoong đến cùng muốn biết cái gì?”

“Kim Hee Chul… Cảm xúc của tôi với Kim Hee Chul, cảm xúc thật sự…”

Lời Yunho nói khiến Kara nhíu chặt lông mày, cho dù biết rõ vấn đề này, lại không ngờ tới, Kim Jaejoong vẫn có biểu cảm thản nhiên như vậy… Changmin đứng một bên, nhìn hết thảy phát sinh, bỗng nhiên, cúi đầu bật cười.

Anh được lắm, Kim Jaejoong.

Lại dùng chiêu này sao…

“Cậu thật sự muốn dựa vào tôi để moi tin tức sao?” Nắm tay lái, cảm giác bị lợi dụng thật sự rất khó chịu, khiến Hee Chul không chút thiện ý trừng mắt nhìn Jaejoong.

“Anh nói thử xem?” Không chút e ngại dù giờ phút này đang ngồi trên xe Hee Chul, trong mắt Jaejoong tràn đầy tự tin, không hề kém Yunho chút nào. “Nhưng mà tôi cũng phải cảm ơn anh, nếu không có anh, tôi cũng không có cách nào chơi Yunho một vố.”

“Cậu nói lời này không sợ tôi trực tiếp đá cậu xuống xe sao?” Khí chất trên người Jaejoong tương tự với Yunho, khiến Hee Chul không cách nào chống trả một cách nhẹ nhàng.

“Anh sẽ không làm như vậy, nếu không, anh sẽ không biết làm thế nào với tên Kwon Ji Kyu kia ── Cho nên, tôi mới có thể lợi dụng anh, ép tên Jung Yunho kia nói hết sự thật với tôi, kể cả về anh!”

“Cậu là tên khốn nạn…” Bỗng nhiên hiểu ra khiêu khích của y không có tác dụng, cảm xúc của Hee Chul có chút bất ổn.

Từ biểu cảm trên mặt Jaejoong cùng với phản ứng kịch liệt kia, y còn tưởng rằng, cậu đã dao động ── Kết quả, tất cả chỉ là diễn kịch?

Giống với bề ngoài của cậu, nhìn như xinh đẹp vô hại, nhưng trên thực tế, như sự tương tự giữa cậu và Yunho, cậu quả thực là một cá thể khác đúc ra từ khuôn mẫu của Yunho, đều có tâm cơ xảo trá…

Nở nụ cười, Jaejoong hiển nhiên không để bụng câu chửi của Hee Chul.

Khốn nạn sao?

Không, cậu chỉ là đem toàn bộ những thứ thấy được trên người Yunho, vận dụng với bản thân mà thôi.

Jung Yunho dùng thủ đoạn để cậu thoát ly khỏi quan hệ với Kim Ri Nam, thậm chí, lợi dụng cả quá khứ của cậu… Giờ cậu chỉ là, gậy ông đập lưng ông mà thôi…

Jung Yunho, anh muốn tôi nhận ra cảm xúc của mình với anh, vậy còn anh?

Trêu chọc tôi, phải trả giá lớn đấy, không chỉ đơn giản là thích thôi đâu, anh biết không…

Chương 70

Khiêu khích, bắt đầu ván bài.

Lòng tham, khiến cậu bức bách hắn lộ rõ bản thân mình.

Lại đã quên, kiêu ngạo bẩm sinh của hắn, ngoài không chịu thua ra, còn có sự sợ hãi…

Trời dần sáng, nhịn xuống tức giận khi bị lợi dụng, Hee Chul mang theo Jaejoong tới một nơi mà cậu không ngờ tới.

Xuống xe, đứng trước toà nhà đã được xây dựng lại nên vẫn còn rất mới, Jaejoong khó hiểu nhíu lông mày, còn tưởng rằng Kim Hee Chul sẽ dẫn cậu đi gặp Kwon Ji Kyu, ngoài dự liệu của cậu, y lại dẫn cậu tới nơi kỳ lạ này.

Nếu như cậu đoán không sai, đây là…

“Hee Chul hyung ──”

Tiếng gọi mang theo hưng phấn vang lên, quay đầu, chỉ thấy có vài đứa trẻ lao tới chỗ Kim Hee Chul, tuổi có lớn có nhỏ, nhưng đều vô cùng mừng rỡ trước sự xuất hiện của Kim Hee Chul.

Mà Kim Hee Chul đã thay đổi hoàn toàn gương mặt lúc đối địch với Jaejoong, cúi xuống ôm lấy một đứa trẻ, nhẹ nhàng mỉm cười.

“Dậy sớm như vậy à?” Xoa đầu một cậu nhóc, Hee Chul khó được khi dịu dàng.

“Dạ, hôm nay phải đi học… Hee Chul hyung, đây là ai vậy, bạn của hyung à?” Đứa bé kia lộ ra ánh mắt trưởng thành sớm, không ngừng dò xét Jaejoong.

“Cậu ta là bạn Yunho.” Giải thích rất hời hợt, lại khiến mấy đứa trẻ không vui.

“Tại sao lại là bạn anh ấy đến? Yunho hyung đâu? Anh ấy không phải gần đây vẫn ở cùng anh sao? Hee Chul hyung, anh với Yunho hyung cãi nhau à?” Đứa bé kia trêu chọc hỏi.

“Em nói thử xem?” Dùng nụ cười qua loa coi như câu trả lời, hai mắt Hee Chul vẫn nhìn chằm chằm Jaejoong nhíu mày. “Các em đi học đi, bọn anh tự đi dạo.”

“Dạ.” Cho dù trong lòng không tình nguyện lắm, nhưng đám trẻ so với người bình thường lại càng hiểu rõ việc đời nhận ra nghiêm túc trong giọng Hee Chul, nó biết rõ, Hee Chul mang người này tới đây, chắc chắn không phải nhất thời nổi hứng.

Càng không nói đến, người này lại là bạn Yunho hyung…

Dắt đứa trẻ Hee Chul vừa thả xuống, cậu nhóc kia vừa liếc Jaejoong vừa đi vào phòng, cái nhìn kia, nếu như Jaejoong không cảm nhận sai, cậu cơ hồ có thể đọc được, tâm tư của đứa trẻ kia – Yunho đâu? Vì sao Yunho không cùng Hee Chul quay trở về…

“Kwon Ji Kyu đâu? Cậu ta chờ tôi ở đây?” Hai tay khoanh trước ngực, lông mày Jaejoong vẫn đang nhíu chặt.

“Tôi nói với cậu, là Ji Kyu bảo tôi tìm cậu đua xe à?” Liếc mắt nhìn Jaejoong một cái, Hee Chul không vào nhà mà muốn Jaejoong đi theo y. “Dù sao cậu cũng lợi dụng tôi rồi, còn cần quan tâm mấy thứ này làm gì?”

“Không cần… Nhưng anh dẫn tôi tới đây làm gì, đây là cô nhi viện mà anh cùng Yunho từng sống đúng không?” Jaejoong gần như không cần đoán, chỉ từ lời nói của những đứa trẻ kia với Hee Chul là có thể hiểu rõ.

“Không phải cậu muốn biết quan hệ của tôi với Yunho sao?” Ánh mắt Hee Chul trở nên sâu xa vài phần.
“Muốn chứ, nhưng mà có thể nghe được anh nói thật sao?” Jaejoong cười nhẹ. “Đừng quên, ngay cả Jung Yunho cũng không tin anh!”

Lời Jaejoong nói đâm thẳng vào tim Hee Chul, dừng chân, quay người lại, chỉ thấy Hee Chul cầm súng nhắm thẳng vào mặt Jaejoong, mà Jaejoong thì lại cười híp mắt.

“So với Kim Junsu, cậu lại càng khiến người chán ghét hơn…”

“Khó chịu thì nổ súng bắn chết tôi đi, dù sao chỉ cần tôi không chết hẳn, người xui xẻo sẽ là Jung Yunho.” Là hiểu rõ hay thăm dò, từ biểu cảm của Jaejoong hoàn toàn không thể nào phán đoán.

“Cậu lấy Yunho ra uy hiếp tôi?” Đối với Jaejoong, Hee Chul đột nhiên cảm thấy có chút sợ hãi.

Lúc trước, chỉ là cảm thấy Jaejoong cùng Yunho quá mức giống nhau, hiện tại, y rốt cuộc hiểu rõ, vì sao trước lúc y tìm Kim Jaejoong, Kwon Ji Kyu lại nói với y như vậy…

“Cẩn thận một chút, Hee Chul hyung, đừng để Kim Jaejoong hại chết anh.” Trước khi đi, Ji Kyu đã nói như vậy.

“Yên tâm đi, cho dù cậu ta giống Yunho thì cũng chỉ là một tên nhóc chưa hiểu sự đời mà thôi.” Hee Chul không hề lo lắng như Kwon Ji Kyu.

“Cũng bởi vì quá giống, cho nên tôi mới bảo anh cẩn thận, Kim Jaejoong có lẽ không đơn giản như cũng ta nghĩ đâu.” Ánh mắt Kwon Ji Kyu mang hàm ý khác.

“Ý cậu là sao, vì lần trước cậu ta đã quật ngã toàn bộ những người cậu tìm tới để đối phó cậu ta sao?” Hee Chul đương nhiên nhớ rõ cảnh Jaejoong cầm máy quay xuất hiện, mặc dù không nghĩ Jaejoong sẽ khuất phục một cách dễ dàng nhưng thực sự không ngờ tới, Jaejoong lại có thể nguyên vẹn đi ra.

“Không phải, là ánh mắt của anh ta ── Giống hệt với Jung Yunho lúc đầu nhìn thì vô hại, cuối cùng lại cướp hết mọi thứ từ tay tôi và Ji Hee hyung, thứ giấu ở bên trong, e rằng mới là điều nguy hiểm nhất…”

“Đã như vậy, vì sao lại muốn tôi đi châm ngòi ly gián tin tưởng của cậu ta với Yunho, cậu ta không thèm quan tâm thì sao?” Hee Chul không hiểu mím môi.

Cười đáng yêu, Kwon Ji Kyu ôm cổ Hee Chul. “Tôi không cần anh ta quan tâm, tôi chỉ là muốn anh ta giúp tôi đối phó Yunho hyung, lại có quá khứ của Yunho hyung và anh… Coi như là giúp anh báo thù thôi, ai bảo Yunho hyung lúc trước lại để anh phải trải nghiệm cảm giác cô đơn khi bị vứt lại…”Là lời nói bùi tai, hay thật sự nghiêm túc suy nghĩ cho y, Hee Chul cũng không quá để ý.

Như lời Kwon Ji Kyu nói, cậu ta chỉ cần Kim Jaejoong đối phó với Yunho, cho dù bị Kim Jaejoong lợi dụng cũng không sao, chỉ cần, người bị thương là Jung Yunho…

Thu lại suy nghĩ, nhìn Jaejoong không chút e ngại cười với y, Hee Chul chậm rãi đặt ngón tay lên cò súng, hạ mắt, biểu cảm cười mà như không, thở dài một hơi, đang lúc Jaejoong cho rằng Hee Chul định bắt đầu nói lại cái quá khứ nhàm chán kia, Hee Chul đột nhiên cười tươi rói với cậu!

“Nếu người xui xẻo là Jung Yunho, vậy cậu đi tìm cậu ta đi, bởi vì đây là món nợ mà cậu ta thiếu tôi!”

Lời vừa nói ra, kèm theo là một hồi súng giật mình, mấy đứa trẻ trong cô nhi viện nhao nhao lao ra, dẫn đầu tất nhiên là đứa trẻ tuổi khá lớn ban nãy, chỉ là ngoài Kim Hee Chul, nó không thấy một ai khác.

Mắt nhìn thấy vết máu trên nền đất gập ghềnh, thần sắc đứa bé kia có chút kinh hoảng.

“Hee Chul hyung, vừa rồi…”

“Không có việc gì, không có việc gì cả…”

Quả thật, không có gì cả.

Y chỉ là, giúp Kim Jaejoong lợi dụng y triệt để thôi.

Để xem, Jung Yunho có bị tổn thương hay không…

“Má nó! Jung Yunho, Jaejoong đâu? Vì sao Jaejoong hôm nay không tới trường?”

Không kiềm chế được cơn giận trực tiếp tặng cho Yunho một đấm, nếu không phải đang ở trong văn phòng hội học sinh, chỉ sợ hành động của Yoochun đã sớm khiến các học sinh khác hoảng loạn.

“Park Yoochun, cậu bình tĩnh một chút, Jaejoong trốn học không phải là việc rất thường xuyên sao?” Han Kyung không rõ mọi việc hoàn toàn không hiểu tại sao Yoochun lại tức giận như vậy.

“Anh hỏi tên này đi!” Chỉ vào Yunho, hai mắt Yoochun như có lửa thiêu đốt. “Không phải mày nói sẽ bảo vệ Jaejoong cẩn thận sao, sao lại để kẻ đã cho Junsu một dao mang cậu ấy đi, đây là cách mày bảo vệ à?”

Yunho vẫn giữ yên lặng, tựa hồ sớm biết khi đến trường sẽ bị Yoochun tra hỏi, cho nên một chút phản ứng cũng không có.

Thấy hắn như vậy, lửa giận của Yoochun lại càng tăng lên gấp bội, gã thấy thật ảo não, vì sao tối hôm qua nhận được thông báo từ Shim Changmin xong lại không tới nơi ngay, lại nghe lời Junsu giao Jaejoong cho Jung Yunho là được…

Mặc dù Jaejoong không yêu gã, cậu cùng gã chỉ là bạn bè, nhưng gã có trách nhiệm cùng nghĩa vụ bảo vệ cậu, sao gã lại nghe theo lời Junsu nói chứ!

Chết tiệt…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau