[YUNJAE TRUNG VĂN] NGHỊCH LÂN - ĐAM MỸ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện [yunjae trung văn] nghịch lân - đam mỹ - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

“Vậy cậu tốt nhất cách xa người đàn ông kia một chút, nếu như anh ta giống cậu, phải cẩn thận với anh ta đó.” Khách quan đưa ra ý kiến, Han Kyung không chút che dấu đánh giá của mình với Yunho. “Tôi sợ cậu bị anh ta ăn sống nuốt tươi rồi mà vẫn chưa biết mình chết thế nào.”

“Tôi?” Nhướn lông mày, Jaejoong rõ ràng mất hứng. “Sao cậu không nói, tôi sẽ chơi người đàn ông kia đến chết?”

“Không biết, tôi chỉ nói theo cảm giác thôi.” Nhận ra sự không vui của Jaejoong, Han Kyung vội vàng chuyển chủ đề. “Đúng rồi, hôm nay có học sinh mới tới báo danh, tôi đã bảo người dẫn cậu ta đi thăm trường học, cậu có muốn xem tư liệu của cậu ta không?”

Một đống tư liệu được lấy ra, Han Kyung đưa nó tới trước mặt Jaejoong, đổi lại là coi thường của cậu.

“Anh xem là tốt rồi, tôi không có hứng thú.” Một ngụm uống sạch cốc nước trên bàn, Jaejoong trực tiếp ném một tờ giấy cho Han Kyung. “Tôi muốn trốn học.”

“Lại trốn học? Lúc cậu đi gặp chủ nhiệm, ông ta không bảo tỉ lệ cậu trốn học là đứng đầu sao…”

“Nếu ông ta dám đuổi học tôi thì cứ đuổi a, trừ phi ông ta không muốn ba tôi quyên tiền nữa.” Đây cũng là nguyên nhân Jaejoong không thích đi học.

Dù sao, trường học chỉ quan tâm đến tiền, cậu đi hay không, không quan trọng…

Nhìn bóng lưng Jaejoong rời đi, Han Kyung cũng không nói thêm gì nữa, lật tư liệu của học sinh mới trên tay, ở đầu tư liệu dán bức ảnh của một nam nhân anh tuấn, cùng với thông tin cơ bản, về một người tên là Jung Yunho…

Đi ra khỏi phòng hội học sinh, điện thoại lập tức vang lên báo có tin nhắn, Jaejoong cầm lên, đơn thuần cho rằng Yoochun hay Han Kyung gửi, kết quả, người gửi tin lại là một dãy số rất lạ.

Ai vậy?

Mở tin ra, nội dung đập vào mắt, trong nháy mắt, Jaejoong thiếu chút nữa quăng điện thoại xuống đất.

Trong tin nhắn, không có một chữ gì, chỉ có một bức ảnh chụp Jaejoong lúc cao trào.

Không cần hỏi, Jaejoong cũng biết là ai làm chuyện tốt, chỉ là cậu không ngờ tới, người đàn ông này lại biết thừa dịp cậu không để ý chụp bức ảnh này!

Nhanh chóng ấn nút gọi, đầu bên kia điện thoại vừa tiếp, Jaejoong đang định chửi ầm lên thì có tiếng vang lên bên tai cậu, là tiếng thở dốc.

“Ah…. Jaejoong học trưởng…. Không được… Anh thật đáng yêu…”

Đây là chuyện gì vậy?

Sắc mặt tái nhợt nghe tiếng thở gấp càng ngày càng kịch liệt, dựa theo bản năng của đàn ông, Jaejoong biết rõ, đây không phải tiếng rên lúc ân ái, mà là tự mình dùng tay…

“Êm tai sao? Kim Jaejoong, mị lực của cậu không ai ngăn cản được nhỉ, chỉ là một bức ảnh chụp lúc cậu bắn ra, vậy mà có thể khiến cho bạn học của cậu hưng phấn đến vậy, nếu thật là bị thượng, chỉ sợ sẽ càng mê người a…”

Thanh âm khiêu khích của Yunho truyền qua điện thoại vào tai Jaejoong, khiến cho cậu nắm điện thoại chặt hơn, cắn răng, trong đôi mắt xinh đẹp của Jaejoong rực cháy lửa giận.

“Anh đang ở đâu?”
“Muốn tìm tôi, đi ra lễ đường chính đi, tôi ở đấy chờ cậu.”

Ngồi ở lễ đường chính trong trường học, nhìn sự trang nghiêm thần thánh trước mặt, nở nụ cười, móc ra một chồng tiền mặt.

“Vất vả cho cậu rồi.” Đưa tiền mặt cho người bên cạnh, Yunho chậm rãi cất di động đi. “Cậu diễn rất thật, không hổ là đội trưởng đội kịch.”

Tham lam nhận tiền mặt, người học sinh vừa phát ra tiếng rên rỉ, giờ chân thành cảnh báo Yunho.

“Cậu ta không dễ đụng vào đâu, hơn nửa học sinh trong trường muốn có được cậu ta, nhưng không ai dám động thủ, chỉ sợ ăn xong, sẽ không tiêu hóa được.” Đây chính là kinh nghiệm của riêng gã.

Nếu không phải gã thông minh tìm người khác thử trước thì có lẽ giờ đây gã đã bị đuổi học, thậm chí không có trường nào nhận.

“Tôi không phải những tên hèn nhát kia, đã dám ăn, tôi sẽ có cách khiến nó ngoan ngoãn để cho tôi tiêu hóa.” Nhìn đội trưởng đội kịch, Yunho bộc lộ toàn bộ tự tin của mình. “Tôi với cậu, không giống nhau.”

Nói xong, Yunho liền nhắm nghiền hai mắt, không lên tiếng nữa.

Tinh tường cảm giác được thân thể Yunho tản mát ra uy nghiêm, khiến cho học sinh kia không dám nói thêm câu nào phản bác, dù sao, từ lúc Yunho cùng gã đi ra khỏi văn phòng hội học sinh, gã đã biết, người đàn ông này, không dễ chọc……

“Cậu là đội trưởng đội kịch?” Vừa đóng cửa lại, chợt dừng bước, Yunho đột nhiên hỏi gã.

Hắn cũng không quên vừa rồi Han Kyung đã giới thiệu.

“Đúng vậy, có vấn đề gì sao?” Không rõ Yunho muốn làm gì, gã cũng đành phải dừng lại.

“Vậy cậu có thể giúp tôi một việc, một việc nho nhỏ….” Nở nụ cười nguy hiểm, Yunho muốn gã phối hợp diễn một vở kịch, nói là để kéo Kim Jaejoong nổi tiếng toàn trường học đến.Sao người kia lại biết Jaejoong?

Sao người kia lại có bức ảnh của Jaejoong?

Gã một chút cũng không thấy có vấn đề, bởi vì ánh mắt của Yunho cảnh cáo gã, chỉ có thể nói nguyện ý hay không, không nói lời dư thừa.

Gã đã gật đầu đồng ý, chỉ là diễn một tiết mục tự an ủi, tuy rằng chỉ có thanh âm, nhưng qua nụ cười của Yunho, gã biết rõ, không đối nghịch với Yunho là lựa chọn đúng đắn.

Vì cái gì ư?

Con người bẩm sinh đã có sự nhạy cảm với nguy hiểm, lúc dính tới nguy hiểm, sẽ theo bản năng lựa chọn cách an toàn —— Mà gã, chỉ là thuận theo bản năng thôi.

Bỏ tiền vào trong túi, đang lúc đội trưởng đội kịch muốn quay người rời đi, lại nhìn thấy, ánh mắt lạnh lùng tức giận của Jaejoong.

Gã nhìn Yunho, phát hiện Yunho vẫn đang yên lặng nhắm mắt dưỡng thần, do dự một lát, vẫn là đi qua Jaejoong, lén nhìn biểu lộ trên mặt cậu, ngoại trừ vẻ xinh đẹp bình thường, còn có hơi thở đáng sợ.

Thật sự là kỳ lạ…

Trước đây mặc kệ ai trêu chọc Jaejoong, cũng không hề thấy Jaejoong tức giận, chỉ có người đàn ông này ——

Nghe tiếng cửa lễ đường đóng lại, Jaejoong chậm rãi đi đến sau lưng Yunho, không cần hỏi, chỉ qua dáng vẻ của học sinh vừa đi qua, Jaejoong có thể hiểu rõ, người đàn ông này lại trêu cậu.

Trừng mắt nhìn bóng lưng Yunho, nếu là những người khác, chỉ sợ đã sớm ra tay. Nhưng đáng tiếc, Jaejoong từ trước tới nay đều không phải là kẻ tiểu nhân sẽ đánh lén, cậu chỉ là ngồi xuống một chiếc ghế dài khác, ngẩng mặt nhìn thiên sứ bằng thủy tinh trong lễ đường.

“Dùng cách này để tìm tôi, thế nào, sợ tôi sẽ không chơi với anh sao?”

Bờ môi tạo ra một đường cong, Yunho giơ điện thoại lên, ấn nút phát, lập tức hiện lên bức ảnh Jaejoong đang bị khoái cảm xâm nhập.

Thấy vậy, hai tay Jaejoong đã nắm chặt thành quyền, nheo mắt lại, ra sức liều mạng khắc chế xúc động muốn xông lên đấm.

“Không nhắc tới việc tôi có cho tên kia xem hay không, Kim Jaejoong, kĩ thuật của tôi cũng không tệ lắm nhỉ? Hẳn chưa có người nào khiến cậu cảm thấy như vậy.” Là khiêu khích, nhưng cũng thể hiện sự thị uy.

Nhìn chằm chằm vào điện thoại, bản thân đang thở không ra hơi, Jaejoong ra sức áp chế lửa giận, nở nụ cười, quyến rũ nhìn Yunho.

“Đích thật là khá tốt, thế nào, chẳng lẽ anh nhìn bức ảnh này rồi tự làm sao?” Đứng lên, Jaejoong đi đến trước mặt Yunho, nhìn từ trên cao xuống, nở nụ cười. “Không tìm được cô gái nào giúp anh, nên đến tìm tôi à?”

“Cậu còn thú vị hơn phụ nữ.” Giương mắt, Yunho đối mặt với Jaejoong. “Rất ít người có biểu lộ mê người như vậy, hơn nữa, đừng quên, giữa chúng ta còn có vụ cá cược.”

Chương 7

Vươn tay, Yunho khẽ lướt qua phần bụng của Jaejoong, không hiểu sao, cảm giác nóng rực chợt ngập tràn đầu Jaejoong, phảng phất như Yunho lại cầm lấy chỗ đó của cậu…

Nhíu lông mày, Jaejoong bất động thanh sắc che dấu sự khác thường của mình, một giây sau, lại bị Yunho đột nhiên đứng dậy làm cho giật mình lui về sau mấy bước, vừa mới đứng lại, thân thể Yunho liền đến gần, khiến Jaejoong không phòng bị ngã ngồi xuống ghế dài.

Vị trí đổi cho nhau, khiến cho tim Jaejoong đập liên hồi.

“Sợ sao?” Ngón tay trượt nhẹ trên cổ áo hơi mở của Jaejoong, như có như không thăm dò. “Hiện tại nhận thua chưa muộn đâu.”

“Đó là lời tôi muốn nói với anh, cho dù anh có thượng tôi ở chỗ này, tôi cũng sẽ không nhận thua.”

Lời vừa mới dứt, nắm đấm của Jaejoong liền vung lên, chuẩn xác đánh trúng mặt Yunho, cảm giác đau khiến cho Yunho minh bạch Jaejoong không phải nói chơi, nắm đấm liên tục vung đến, trải qua lần giao thủ trước, Yunho cũng không muốn mặt mình có thêm mấy vết thương.

Chỉ có điều, muốn hắn đánh Jaejoong, cũng không khỏi thương tiếc một chút, tuy rằng hắn cũng đã từng đánh cậu rồi…

Ngay lúc nắm đấm của Jaejoong bay về phía hắn, Yunho nghiêng người một cái, tránh khỏi nắm đấm, lại dùng chân hất ngã Jaejoong, tiếng người va vào đất vang vọng trong lễ đường, Jaejoong ngã xuống, Yunho dùng tay phải giữ Jaejoong, tay kia thì đè cậu lại.

“Muốn tôi thượng cậu thì rất đơn giản, Kim Jaejoong, chỉ cần nói thẳng là được.” Thô lỗ dùng chân tách đùi Jaejoong ra, ngăn cậu quẫy đạp lung tung, Yunho không chút lưu tình tống thẳng một đấm vào bụng cậu.

Đau….

Không chút thương cảm khiến cho Jaejoong đau đến nghiến răng nghiến lợi, dù biết sẽ bị cười, Jaejoong vẫn há mồm cắn lên tay Yunho, dùng sức một cái, máu liền chảy ra trên tay Yunho.

Bỏ qua Jaejoong, Yunho thè lưỡi liếm lên vết thương, nhìn Jaejoong chật vật giãy dụa dưới thân, Yunho lúc này liền trực tiếp bóp cổ Jaejoong, Jaejoong bỗng nhiên bị thiếu dưỡng khí, chỉ có thể vô lực nằm xuống đất.

Nằm trên mặt đất lạnh như băng, Jaejoong lại có thể tinh tường cảm nhận sức nặng cùng nhiệt độ truyền đến từ phía sau, nhất là ở chỗ kia…

Trong miệng Jaejoong tràn ngập mùi máu tươi, cậu ra sức thở, Yunho kéo khóa quần cậu xuống, bắt đầu xoa nắn phân thân, Jaejoong cắn môi, không để cho mình rên thành tiếng.

“Cậu muốn cậy mạnh như vậy sao? Hay là muốn tôi bật file ghi âm trong điện thoại mới…”

Không cho Yunho cơ hội nói hết lời, Jaejoong nghiêng người qua, dùng tay ôm lấy Yunho, trong lúc Yunho không ngờ tới, hôn hắn!

“Muốn chơi, tôi đành phải chơi với anh…”

Jaejoong rời khỏi môi Yunho, không chịu thua kém khiêu khích lại Yunho trong lễ đường thần thánh, hất tay Yunho ra, chỉ thấy Jaejoong quay người một cái, giang chân ngồi trên người Yunho, cách lớp quần đồng phục, dùng môi dán lên chỗ nóng rực của Yunho…

Nhẹ nhàng trượt lên đỉnh, đầu lưỡi thấm ướt vải, làm cho hình dạng của vật trong quần nổi lên càng rõ ràng, Jaejoong che dấu nội tâm kích động, chậm rãi kéo khóa xuống.

Lôi quần lót xuống, phân thân sưng to nóng rực của Yunho nhảy ra trước mắt cậu, theo bản năng, Jaejoong vươn tay, ngón tay chậm rãi bao lấy, đến khi trong lòng bàn tay tràn ngập cảm giác nóng bỏng, Jaejoong mới nghe thấy Yunho phát ra một tiếng thở gấp.

Nở nụ cười, Jaejoong cố nhịn cảm giác xấu hổ, vì tự tôn, cậu há mồm ngậm lấy vật kia của Yunho.

Lần đầu làm việc này, Jaejoong khó dấu sự bối rối lại càng khiến cho vật kia của Yunho to hơn, nhìn Jaejoong có chút gian nan dùng miệng giúp hắn, ánh mắt của Yunho, cũng càng ngày càng sâu.

“Đúng, cứ từ từ như vậy…. Cậu đừng có cắn xuống vào lúc này, tôi không chịu nổi đâu.” Khiêu khích đồng thời nhắc nhở Jaejoong, tay Yunho xoa khắp mặt cậu. “Rất mê người, đồ vật trong miệng cậu, tựa hồ rất thích cậu làm như vậy…”

“Ô…” Dùng đầu lưỡi cùng miệng kích thích Yunho, cả khuôn mặt Jaejoong đỏ bừng, Yunho vừa nói xong thì vật kia càng lớn, Jaejoong chỉ có thể để nó rời khỏi miệng của cậu, dùng tay xoa nắn miết lên.

Hỗn hợp nước bọt và dịch thể của Yunho từ bên miệng Jaejoong chảy ra, Yunho vươn tay lên lau, rồi ngay sau đó, dùng lưỡi liếm sạch hương vị tanh nồng lại có chút mê người.

Như bị điện giật, Jaejoong kinh ngạc nhìn Yunho, dừng tay xoa nắn, định mở miệng lại bị Yunho áp đảo.

“Anh!” Jaejoong theo bản năng muốn đấm.

“Suỵt….”

Ngăn nắm đấm của Jaejoong, Yunho kéo Jaejoong trốn vào trong một cái bục nho nhỏ, lúc Jaejoong vẫn chưa hiểu chuyện gì, trong lễ đường truyền đến tiếng đi lại của học sinh.

“Sao lại bị phạt đến đây quét dọn, thật sự là xui xẻo ah.”

“Xin nhờ, chúng ta quét qua loa là được mà, tao còn có hẹn với bạn gái a!”

“Vậy thì bên ngoài quét cẩn thận một chút, đỡ bị bắt trở lại dọn….”

Trái tim nhảy lên, lập tức ngừng đập vài giây.

Jaejoong không ngờ tới lúc này lại có người vào, liếc mắt nhìn quần áo lộn xộn trên người mình và Yunho, liền muốn dừng việc vừa rồi, chỉ tiếc, Yunho không chịu buông tha cậu!

Giữ chặt tay Jaejoong, nghênh đón ánh mắt chất vấn của cậu, Yunho nở nụ cười, ý bảo Jaejoong yên lặng, rồi dùng tay tiến vào trong quần Jaejoong.

Tên này…

Hắn muốn mất mặt, đừng có kéo cậu theo!

Jaejoong giãy dụa muốn Yunho dừng tay, không ngờ, càng giãy dụa, lại càng khiến cho tay Yunho thuận lợi trượt vào trong quần cậu hơn, cầm bộ phận nóng rực của cậu, Yunho cũng để cho vật kia của mình dán lên tay Jaejoong.

“Nếu như không muốn tôi phá hư thanh danh của cậu, thì phối hợp một chút, tôi cũng sẽ khiến cho cậu thoải mái…”Nghe lời khiêu khích của Yunho, Jaejoong chỉ cảm thấy thân thể đột nhiên khô nóng, mím môi, theo lời Yunho nói dùng tay nắm chặt phân thân đã rục rịch của hắn, dường như cùng lúc, cậu có thể cảm nhận được Yunho cũng bắt đầu kích thích phía trước cậu.

Cắn chặt răng, Jaejoong liều mạng không cho tiếng rên bật ra miệng, dưới kỹ xảo vuốt ve thuần thục của Yunho, Jaejoong chỉ có thể ngoan ngoãn để cho phân thân ngày càng to hơn, chống thành một cái lều trong quần.

Thở dồn dập, tay Jaejoong đang khuấy động trên phân thân Yunho cũng nhanh lên, nhìn cậu, Yunho kìm không được cắn lên vành tai cậu, ngay lúc các giác quan của Jaejoong đang đắm chìm trong khoái cảm, đột nhiên cảm giác, quần của cậu bị kéo xuống, nhiệt độ nóng bỏng dán vào phân thân của cậu, không cần nhìn, Jaejoong cũng biết đó là cái gì.

Jung Yunho đang dùng phân thân của mình, dán sát vào cậu, thậm chí, bắt đầu ma sát…

Dịch thể của hai người không ngừng rỉ ra, thấm ướt tay hai người, quyện vào nhau, không thể nào phân rõ là của ai, chỉ có hơi thở dốc trầm thấp đang kịch liệt đè nén, chỉ sợ học sinh quét dọn bên ngoài sẽ phát hiện ra.

“Này, chỗ đó mày quét đi, tao quét chỗ bục kia.”

Chết tiệt!

Đừng tới đây… Mau cút đi…

Đáy mắt chứa đầy hơi nước kích tình, Jaejoong rống giận, lại không chống cự nổi tốc độ ma sát ngày càng mãnh liệt của Yunho, ngón tay khẽ lướt qua phần đầu, Jaejoong thiếu chút nữa kêu lên.

Theo tiếng bước chân ngày càng gần, Jaejoong quả thực không thể tưởng tượng, cậu cùng một người đàn ông ở lễ đường làm việc này sẽ bị truyền đi như thế nào…

“Này, hai người kia, đừng quét, đi tìm huấn luyện viên báo danh.”

Tiếng ngăn cản từ đâu đó khiến Jaejoong nhẹ nhàng thở ra, ngay lúc cậu buông lỏng, Yunho khẽ vuốt chỗ túi mẫn cảm của Jaejoong, không hề phòng bị, dịch trắng đục của Jaejoong liền phun toàn bộ lên phân thân và tay Yunho, cơ hồ đồng thời, dịch của Yunho cũng bắn lên phần bụng trắng nõn lộ ra ngoài của Jaejoong….

Thở gấp một hồi, lúc mấy học sinh kia vừa đi ra ngoài, Jaejoong lập tức đẩy Yunho ra, trừng mắt nhìn bộ dạng của hắn cùng chính mình, đây là lần thứ hai, cậu bắn trước mặt Yunho…

Đỏ mặt, Jaejoong định vung tay đánh lên mặt hắn, trong lễ đường chợt vang lên thanh âm piano, khiến cho tim cậu suýt chút nữa thì ngừng đập!

“Jaejoong ah, tôi không biết cậu đang làm gì, nhưng cậu cho rằng tôi không nhận ra đây là điện thoại của cậu sao? Nhanh lăn ra đây đi!”

Đó là tiếng Yoochun.

Bạn của cậu? Dùng khẩu hình hỏi Jaejoong, Yunho đã khôi phục hoàn toàn tỉnh táo và lý trí lúc trước.

Bất chấp trên người còn dịch của Yunho, Jaejoong bối rối mặc quần áo xong liền đứng dậy, chỉ thấy, Yoochun đang ngồi trước piano mà chơi đàn, khuôn mặt có chút vui vẻ, mà điện thoại của Jaejoong, thì đang nằm trên piano.

Liếc mắt nhìn Yunho, Jaejoong cất bước chạy đến chỗ Yoochun, đoạt lấy di động của mình, vừa định đi, đã bị Yoochun kéo tay lại.

“Hình như tôi nhầm, trên người của cậu, có hương vị giống như… Giống hương vị sau khi ân ái.”

Nên khen ngợi Yoochun đoán rất chuẩn sao?

Hay là ngây thơ bảo gã quá nhạy cảm…Nhìn Yoochun cúi đầu, tới gần bụng cậu để ngửi thử, Jaejoong khẽ quay sang nhìn về chỗ Yunho, là khiêu khích, cũng là sự không chịu thua.

Ngay lúc Yunho đứng lên, Jaejoong liền vin cổ Yoochun, trực tiếp hôn lên.

Không phải nụ hôn nhẹ nhàng chạm khẽ như nước.

Là nụ hôn thật sâu, lưỡi quấn lấy nhau, ai cũng có thể thấy được, đây không phải là đang diễn.

Yoochun không cự tuyệt Jaejoong, còn Yunho thì chỉ chăm chú nhìn, chậm rãi nở nụ cười…

Thật thú vị, không phải sao, Kim Jaejoong…

Nhìn chằm chằm Jaejoong và Yoochun hôn nhau, Yunho không hề nhắm mắt, càng không có ý tứ trốn tránh.

Mãi đến khi Jaejoong đã rời khỏi môi Yoochun, nước bọt vẫn còn lóe sáng trên môi cậu, là vì dời sự chú ý của Yoochun hay là để thị uy, đối với Jaejoong mà nói, đều không quan trọng.

Cậu chỉ là, không muốn để cho Yunho nghĩ rằng, cậu sẽ có phản ứng với hắn.

Với một người khác, cậu cũng có thể hôn, cũng có thể ra trong tay người đó!

Yoochun mặc dù không hiểu rõ vì sao Jaejoong phải hôn gã, nhưng vẫn phối hợp, vươn tay lau đi dấu vết nụ hôn trên môi Jaejoong, cũng nhìn thấy khuôn mặt phản chiếu trên kính sau lưng cậu.

Có chút mơ hồ, lại không ảnh hưởng đến phán đoán của Yoochun, gương mặt quen thuộc này, cùng với mùi hương trên người Jaejoong, đều bị Yoochun phát hiện ra, liền cúi đầu cắn lên cổ Jaejoong một cái.

Nhíu lông mày, cảm giác đau đớn lan tràn khắp các dây thần kinh của cậu, Jaejoong không hỏi Yoochun vì sao cắn mình, chỉ là trừng Yoochun một cái, trầm mặc xoay người định chạy, nhưng vào lúc này, một tiếng ho khan nho nhỏ truyền đến từ nơi Yunho đang đứng.

Nếu nói là không nghe thấy, chỉ sợ mới là dối trá.

Nhìn chằm chằm Yunho ý bảo Yoochun đang ở đây, Jaejoong nắm chặt quyền quay mặt lại, chỉ thấy Yoochun dùng ánh mắt tò mò nhìn cậu, Jaejoong chỉ biết nói ra lời thành thật nhất.

“Tôi không biết anh ta.” Đây là nói thật, ngoại trừ hai lần gặp đều là bị khiêu khích, thậm chí dù đã bị làm mấy chuyện hạ lưu, Jaejoong vẫn hoàn toàn không biết gì về Yunho.

Mà ngay cả tên, cũng chưa từng hỏi qua…

Dừng ánh mắt trên người Yunho, Yoochun mỉm cười, nhìn Yunho ý bảo đừng nói điều gì, lại liếc mắt thấy Jaejoong rõ ràng là đang tức giận, Yoochun thay cậu mở miệng.

“Cậu là ai?”

Nhìn chằm chằm Jaejoong, Yunho nhẹ nhàng dùng ngón tay lướt qua môi, thấy Jaejoong lại nhíu mày.

“Tôi tên là Jung Yunho, học sinh mới tới hôm nay, vừa rồi lạc đường, may mắn gặp được Hội trưởng Hội học sinh.” Vài câu đơn giản, lại khiến cho người ta hiểu, hắn đến tột cùng là biết bao nhiêu về Jaejoong.

Nếu không phải Jaejoong rất nổi tiếng, chỉ sợ Yunho đã sớm tìm người điều tra cậu.

Tên khốn nạn này…

Nhìn chằm chằm Yunho nói dối không nhầm lấy một từ, Jaejoong thầm nghĩ thật muốn hung hăng xé nát khuôn mặt tự tin kia, từ nhỏ đến giờ, đây là người đầu tiên khiến cho cậu khó chịu như vậy!

“Nguyên lai là học sinh mới, cậu hôm nay chưa cần đi học a, nếu như cậu muốn tiếp tục tìm hiểu trường, tôi có thể giúp cậu tìm người khác…”

“Cảm ơn ý tốt của cậu.” Cắt ngang lời Yoochun, mắt của Yunho vẫn dừng trên người Jaejoong. “Bất quá tôi nghĩ tự tôi có thể đi được, dù sao, có hội trưởng Jaejoong “Giúp đỡ” mà, thôi, tôi đi trước.”

Nhẹ gật đầu, Yunho nhanh nhẹn đi, lúc ngang qua người Jaejoong, Yunho còn dùng đầu ngón tay chạm vào lòng bàn tay cậu, khẽ liếc mắt, đó là ám hiệu mà chỉ bọn họ mới hiểu.

“Học sinh mới này, có vẻ rất hứng thú với cậu.” Yoochun nhàn nhạt lôi Jaejoong thoát khỏi dòng suy nghĩ của mình.

“Vậy thì sao?” Sửa sang lại trang phục, Jaejoong tuyệt không muốn giải thích nhiều với Yoochun. “Cậu ta muốn thế nào tôi không xen vào, tôi phải về nhà.”

Nhìn bóng lưng Jaejoong rời đi, Yoochun không giữ cậu lại, lúc thân ảnh Jaejoong biến mất sau cửa lễ đường, Yoochun mở điện thoại, đi đến bục nơi Jaejoong vừa ở cùng Yunho, khẽ hít, trong không khí có chút mùi vị dâm mĩ.

“Cách xa Jaejoong một chút, cậu ta không phải người anh nên đụng vào.” Hắn yêu thế nào, chơi thế nào, đều không liên quan đến gã, chỉ cần đừng đụng vào Jaejoong là được rồi.

“Vậy sao cậu còn để Junsu giới thiệu cậu ta cho tôi?” Nhận được điện thoại của Yoochun, Yunho không hề kinh ngạc, ngược lại còn ném vấn đề lên người gã.

“Hai người không phải chưa gặp mặt sao?” Mặt chợt lạnh, Yoochun ngồi xổm xuống chạm vào chất lỏng màu trắng lưu lại trên sàn nhà. “Tôi rất nghiêm túc đấy, Jung Yunho, tôi có thể phối hợp giả vờ không biết anh, nhưng tôi hi vọng anh không ra tay với Jaejoong.”

“Vì sao?”

“Bởi vì Jaejoong không thuộc thế giới của chúng ta, cậu ấy vẫn rất sạch sẽ đấy, đừng dùng cách bình thường của anh với cậu ấy.” Dù chỉ là một chút dục vọng, Yoochun cũng không có cách nào ngồi bên nhìn.

Chương 8

Quan hệ của hắn, Junsu và Yoochun có thể rất sâu, cũng có thể rất phức tạp, nhưng là không được đụng vào Jaejoong, không thể!

“Cậu cho rằng, tôi đã ăn sạch cậu ta rồi à?” Đứng bên ngoài lễ đường, Yunho nhìn bộ dạng đáng yêu của Jaejoong khi nện một quyền vào thân cây cho hả giận, không khỏi bật cười. “Cậu ấy so với tưởng tượng của tôi, càng đáng yêu hơn.”

“Anh không thích cậu ấy, Jung Yunho, anh chỉ là muốn chinh phục cậu ấy.” Yoochun còn nhớ rõ, Junsu đã từng nói như vậy với gã.

Jaejoong và Yunho thật sự rất giống nhau, cả hai người đều không tin tưởng người khác, nếu là gặp nhau, hẳn sẽ rất thú vị…

Yunho sẽ không bỏ qua cậu ấy đâu, khiến cho một người quật cường nhận thua, là sở thích của Yunho…

“Vậy thì sao? Park Yoochun, nếu Junsu biết cậu bảo vệ Kim Jaejoong như vậy, chỉ sợ sẽ rất thương tâm.” Nhớ tới Yoochun từng thừa nhận thích Jaejoong, Yunho đột nhiên bật cười. “Hay là giữa Kim Junsu và Kim Jaejoong, cậu tình nguyện lựa chọn Kim Jaejoong, chứ không phải tình nhân của mình?”

“Anh muốn nói cái gì?” Nghe ra ý của Yunho, sắc mặt Yoochun trầm xuống. “Anh muốn nói với tôi, nếu muốn anh buông tha Jaejoong thì tôi phải trả Junsu cho anh sao?”

“Tôi không có ý này, chẳng qua nếu cậu muốn, tôi sẽ không để ý…. Chỉ là, tôi sẽ không từ bỏ ham muốn của mình với Jaejoong.” Trong đầu hiện lên bộ dáng mê người của Jaejoong, mắt Yunho liền tràn ngập khát vọng. “Cậu đã thấy cậu ta lúc cao trào chưa? Thật sự rất mê người đấy…”

Tiếng Yunho nhỏ dần, điện thoại Yoochun chợt kêu lên báo có tin nhắn, mở tin Yunho gửi ra, Yoochun nắm chặt lấy điện thoại, chỉ thiếu chút nữa là quăng điện thoại xuống đất.

Bức ảnh này, chụp cảnh Jaejoong cao trào trên tay Yunho…

“Jaejoong không phải món đồ chơi của anh, Jung Yunho, đụng vào cậu ấy, người phải hối hận, chính là anh.” Đây là lời khuyên bảo của Yoochun.

Không chỉ cho Yunho một đường lui, mà còn nhắc nhở hắn, nếu hắn muốn đụng vào Jaejoong, không những phải đối phó với Jaejoong mà còn cả những người bên cạnh cậu.

“Thử thách như vậy, tôi chưa từng gặp, có cơ hội, tôi cũng muốn thử một lần, chỉ là cậu quan tâm tới Jaejoong như vậy, Park Yoochun, vậy Junsu là cái gì?” Yunho hỏi rất rõ ràng, không cho Yoochun cơ hội trốn tránh.

Jaejoong với gã mà nói, rất quan trọng.

Vậy Junsu thì sao?

Là tình nhân của gã, là người hiểu gã, bao dung gã, nhưng có quan trọng không?

So với Jaejoong, Junsu có vị trí thế nào?

Mặc dù Yunho không nhìn thấy, Yoochun vẫn nở nụ cười, cười vừa ôn nhu lại vừa bất đắc dĩ…

“Chúng tôi đơn giản chỉ là cần lẫn nhau…”
Có yêu không?

Chỉ sợ ngay cả Junsu, cũng không thể trả lời….

*****

Kéo thân thể mệt mỏi về đến nhà, Jaejoong vừa mới vào cửa liền hối hận sao mình lại chạy về đây.

Đi đâu cũng được, còn tốt hơn gặp chị ta…

“Lại cúp học à? Ba bỏ tiền ra không phải để cho mày đến trường chơi đùa.” Hai mắt sắc sảo, cộng thêm một khuôn mặt có nét tương tự cậu, một người phụ nữ xinh đẹp đang được một người khác sơn móng tay tại phòng khách.

Nếu như ả không mở miệng, Jaejoong sẽ coi như không thấy ả, đi vào phòng mình, chỉ tiếc ả lên tiếng, khiến cho Jaejoong dừng bước lại, nở nụ cười sáng lạn với ả.

“Đây là nơi để ở, không phải nơi để chị làm đẹp.” Quăng túi sách xuống ghế salon, Jaejoong tuyệt không sợ làm ảnh hưởng đến người sơn móng tay kia. “Huống chi, việc đó còn ít tốn kém hơn việc chị ném tiền qua cửa sổ làm đẹp.”

“Cửa sổ sao? Có không ít người yêu thích việc chị đây ném tiền qua cửa sổ đấy.” Thoa son đỏ tươi quyến rũ lên môi, Kim Ji Jin cao ngạo nhìn Jaejoong.

“Yêu thích thật…. Bất quá, bọn họ cuối cùng vẫn hứng thú với một thằng con trai như tôi, cái cửa sổ đó không phải là bỏ đi sao?” Thấy trong mắt Kim Ji Jin ánh lên tia khó chịu, Jaejoong lại cười khiêu khích.

Nheo mắt lại, Kim Ji Jin tiện tay cầm chiếc ly bên cạnh ném Kim Jaejoong, nhưng cậu lại nghiêng người một cái tránh được, thấy tình thế không ổn, người làm móng tay vội vàng đứng sang một bên, khiến cho Jaejoong có thể thuận lợi túm lấy bàn tay vừa được trau chuốt của chị gái mình.
Tục ngữ nói mỗi nhà mỗi cảnh, đặc biệt những nhà có tiền như Kim gia lại càng đặc biệt….

“Tôi cảnh cáo chị, bà cô thối tha kia, tôi không ngại giúp chị kiểm tra bạn trai, nhưng chị tốt nhất đừng coi tôi như con chó, tùy tiện chọn vài thứ rồi muốn ném thì ném cho tôi, nếu không, tôi sẽ đạp nát mặt chị ra đấy!”

“Mày với mẹ mày giống nhau, không biết xấu hổ!”

Vừa dứt lời, trên mặt Kim Ji Jin liền xuất hiện một vết đỏ ửng, Jaejoong không chút lưu tình tặng cho ả một bạt tai, trừng mắt nhìn ả, mặt tràn đầy khó chịu.

“Chị muốn mắng tôi thế nào cũng không sao cả, nhưng đừng có lôi mẹ tôi ra, tâm tình tôi hôm nay không tốt, nếu chị còn mắng câu nào nữa, tôi liền đánh nát khuôn mặt đã tốn không ít tiền phẫu thuật này của chị đấy!”

Bị lời của Jaejoong làm cho tức đến đỏ mặt, Kim Ji Jin không quan tâm tới bất cứ cái gì, ngoại trừ khuôn mặt bảo bối của ả.

Từ lần đầu tiên nhìn thấy Jaejoong, ả đã không thích cậu. Lớn lên, ả lại càng chán ghét Jaejoong tới cực điểm, vì cái gì ư, chính là vì khuôn mặt kia.

Rõ ràng là cùng ba, chẳng lẽ khác mẹ lại có thể tạo ra chênh lệch nhiều như vậy sao.

Khi còn bé, ả được người khác gọi là mỹ nữ, nhưng ả so với người khác còn rõ ràng hơn, đây chỉ là nịnh hót ngoài mặt, ả kỳ thật chỉ có thể coi là thanh tú. Đến khi ba ả dẫn Jaejoong, đứa con rơi với một người phụ nữ, ả mới chính thức thấy rõ, cái gì gọi là xinh đẹp.

Một thằng nhóc vậy mà so với ả - một cô gái lại còn xinh đẹp hơn, dù nói thế nào, Kim Ji Jin cũng không thể nuốt trôi cơn tức này, vô luận là chịu bao nhiêu đau nhức, ả cũng đều cố gắng để làm cho mình đẹp hơn Jaejoong.

Điều này càng làm cho ba ả yêu thương Jaejoong hơn, ai bảo ả là con gái đấy nhưng lại giống ba vô cùng, khác với Jaejoong, ngoài trừ việc có lông mi giống ba ả, còn lại tất cả đều cực kỳ giống bà mẹ đã mất của cậu…

Nhìn chằm chằm lẫn nhau, đau nhức trên tay khiến cho ả khó chịu, Kim Ji Jin cắn chặt môi, thần sắc chán ghét đột nhiên biến mất khi điện thoại của ả reo, phớt lờ Jaejoong, ả vội vàng xông đến cầm điện thoại.

Không cần hỏi, Jaejoong cũng biết, người gọi đến, chắc chắn lại là một gã xui xẻo bị ả ta quyến rũ…

Khẽ hừ một tiếng, Jaejoong trực tiếp vọt lên tầng, thay quần áo, rồi lái xe ra cửa, lửa giận tràn ngập, nhấn ga lao tới.

Bên tai không ngừng vang lên tiếng phanh gấp cùng tiếng chửi rủa ở xa xa, Jaejoong cười càng sâu, ngay cả khi xe cảnh sát tuần tra đi ngay bên cạnh, Jaejoong cũng không hề có ý định đi chậm lại, qua kính chiếu hậu thấy cảnh sát lấy máy ảnh ra chụp lại, chỉ khinh thường cười.

Nhấn còi, trong đầu Jaejoong lại bất giác hiện lên cảnh đua xe hôm nọ, thậm chí cậu còn có ý nghĩ đâm vào xe người đó, thở dài một cái, như là hoài niệm lại thêm phần tán thưởng.

Một đám người nhát gan…

Đổi làn xe, Jaejoong rất nhanh đã đến một club chuyên dành cho kẻ có tiền giết thời gian, xuống xe, trước mặt là một đám người sùng bái nhìn.

Chương 9

“Jaejoong, cậu đổi xe à? Chiếc này không giống phong cách của cậu…”

“Không phải hôm nay cậu đi học ư, sao lại có thời gian tới đây…”

Phảng phất như không nghe thấy mấy người kia ầm ĩ, Jaejoong xuyên thẳng qua đám người đang tụ tập, nhân viên phục vụ nhận áo khoác và chìa khóa của cậu, dẫn cậu đến vị trí cậu hay ngồi, một lát sau, Junsu liền bưng hoa quả và đồ uống đến.

“Giữa ban ngày tới đây…. Hôm nay sao lại đến một mình?” Đặt những thứ trên tay xuống, Junsu rất thuần thục dọn dẹp giúp Jaejoong.

“Vậy thì sao? Hay là tôi kéo Park Yoochun tới cho cậu vui vẻ một chút?” Jaejoong chống tay xuống bàn, hai mắt nhìn chằm chằm Junsu. “Tôi chính là không muốn nghe cậu ta nhao nhao lên mới đến chỗ cậu, cậu đừng có quấy rầy tôi.”

“Yên tâm, thân là PR, tôi rất có đạo đức nghề nghiệp đấy.” Đưa đồ uống đã pha chế xong cho Jaejoong, Junsu cười đáng yêu nhìn cậu. “Hơn nữa, cậu đang khó chịu, tôi không có hứng thú trêu chọc cậu.”

Junsu nói rất trực tiếp, Jaejoong nghe vậy nở nụ cười.

“Không hổ là người mà tên Park Yoochun kia thích, cậu thông minh hơn rất nhiều người.”

“Thích?” Như thể nghe truyện tiếu lâm, Junsu cúi đầu cười yếu ớt. “Tôi không phải người anh ấy thích, tôi và anh ấy chỉ là tình nhân thôi, đâu có yêu đương gì…”

Câu cuối cùng, Junsu nói rất nhỏ khiến cho Jaejoong không nghe thấy gì, chỉ có mình Junsu biết rõ…..

“Phiền chết rồi, sao mọi người đều tìm tôi gây phiền phức vậy. Tôi có chọc ai đâu.” Một ngụm uống hết ly nước Junsu pha cho mình, Jaejoong ngả ra ghế salon, mệt mỏi ập đến khiến cậu nhắm mắt lại.

Thấy Jaejoong đã hoàn toàn thả lỏng, Junsu cũng không có ý hỏi nhiều, tìm chăn đắp cho Jaejoong, đúng lúc đó, điện thoại đột nhiên reo khiến cho cậu bật cười.

“Thật là đúng lúc, anh gắn máy giám thị trên người tôi à?”

“Đúng lúc cái gì?” Nắm tay lái, lông mày Yunho không khỏi nhíu lại.

Ngồi một bên nhìn Jaejoong đã ngủ, Junsu khẽ quay đầu. “Người lần trước anh không gặp được vừa mới tới chỗ tôi, anh liền gọi điện thoại, đây không phải là đúng lúc sao?”

“Cậu nói… Kim Jaejoong?” Cố ý dùng giọng điệu lạnh nhạt nhưng mắt Yunho đã có ý cười.

“Uh, anh muốn tới sao? Để anh gặp cậu ấy luôn, lúc ấy anh sẽ biết, hai người giống nhau thế nào.” Junsu không biết rõ mọi chuyện vẫn muốn Jaejoong và Yunho gặp mặt một lần.

“Được, nói chỗ cậu làm đi a…”

Rất giống sao?

Yunho không phủ nhận, Kim Jaejoong quả thực có nét đặc biệt như lời Junsu nói, rất giống với hắn.

Cũng bởi vì thế, hắn lại càng muốn tiếp cận cậu.

Kim Jaejoong, cậu tựa hồ không trốn thoát khỏi lòng bàn tay tôi, đúng không…
*****

Nửa mê nửa tỉnh, Jaejoong tựa hồ ngủ không sâu.

Đây là thói quen của cậu, từ lâu đã như vậy.

Từ khi cậu hiểu chuyện đến nay, trước lúc bị đưa về ngôi nhà kia, cậu chưa từng ngủ trọn vẹn một giấc nào, cho dù có, cũng là khi cậu bị đánh bất tỉnh.

Người ta nói, chuyện xảy ra khi còn bé, đến lúc trưởng thành sẽ quên, cậu chỉ muốn nói, điều này căn bản là chó má!

Nếu không, vì sao cậu chưa từng quên chuyện đó…

Không yên ổn xoay người, cảm giác được trên người có cái gì rơi xuống, sau đó lại được nhặt lên, đặt trên người cậu, thanh âm rất nhỏ cộng thêm động tác nhu hòa đều khiến Jaejoong cho rằng đó là Yoochun, theo bản năng nhíu nhíu mày, gọi cái tên quen thuộc.

“Yoochun…”

Nhướn lông mày, nghe Jaejoong vô ý thức gọi một cái tên, quay qua nhìn Junsu đang gọt táo bên cạnh, nở nụ cười, nhưng lại là nụ cười châm chọc.

“Cười cái gì?” Trừng mắt nhìn nụ cười trên mặt hắn, Junsu từ trong lòng cảm thấy rất chán ghét. “Cậu ấy và Yoochun rất thân thiết, không được sao?”

“Đừng cho là trí nhớ của tôi không tốt, lần trước Park Yoochun đã từng nói, người gã yêu chính là cậu ta, không phải sao?” Nhìn đôi mắt nhắm chặt nhưng vẫn tản mát nét đáng yêu, hắn cười khiêu khích. “Đây là lý do cậu muốn giới thiệu cậu ta cho tôi?”

“Anh suy nghĩ nhiều quá rồi, tôi chỉ đơn giản là thấy hai người rất giống nhau nên mới giới thiệu thôi.” Tránh né ánh mắt Yunho, Junsu cười yếu ớt. “Anh không phải cũng thấy rất hứng thú với Jaejoong sao?”

“Nếu như tôi nói cho cậu biết, Park Yoochun đã cảnh cáo tôi cách xa Jaejoong một chút, đừng đụng vào cậu ta, liệu cậu có còn nghĩ như vậy không?” Không phải là có mục đích gì, Yunho chỉ đơn thuần nói ra sự thật.Có lẽ, hắn muốn thăm dò phản ứng của Junsu…

Dừng động tác lại, cầm quả táo đã gọt một nửa, Junsu cúi đầu, lộ nụ cười khó hiểu.

“Nghĩ hay không đâu phải tôi có thể quyết định, Yoochun anh ấy quan tâm Jaejoong thế nào, tôi rất rõ ràng, cho nên, Yunho, đừng đụng vào cậu ấy.” Tán thành ý của Yoochun, Junsu chỉ đơn giản nói vài từ với Yunho.

“Giới thiệu cho tôi, rồi lại muốn tôi đừng đụng vào cậu ta, Junsu, sao cậu lại mâu thuẫn thế?” Vươn tay nâng mặt Junsu lên, Yunho bắt buộc Junsu nhìn hắn. “Đây không phải là Kim Junsu mà tôi biết, từ lúc gặp Park Yoochun, cậu sao vậy?”

Nhìn ánh mắt tràn ngập thăm dò của Yunho, Junsu chậm rãi rũ mắt, đưa quả táo trên tay cho Yunho.

“Còn chưa gọt xong, bất quá ăn trực tiếp cũng có hương vị rất khác biệt.”

Là ám chỉ điều gì?

Là nói, quan hệ của cậu cùng Yoochun không hề tốt đẹp, nhưng dùng một phương thức khác để giải thích, cũng có thể tiếp nhận sao?

Hay chỉ đơn thuần không muốn Yunho nói tiếp…

Đang lúc Yunho do dự có nên nhận quả táo hay không, hơi liếc sang bên phải liền bật cười, quay mặt sang, ánh mắt sắc bén như muốn xuyên thấu người khác.

“Đã tỉnh rồi mà không ngồi dậy, cậu muốn xem cái gì vậy, Kim Jaejoong?”

Yunho nói khiến cho Junsu theo bản năng quay mặt lại, chỉ thấy Jaejoong vốn ngủ say đang mở to hai mắt, không nhúc nhích nhìn chằm chằm Yunho, ánh mắt như vậy, ngay cả Junsu cũng cảm thấy không bình thường.

Lưỡng lự nhìn Jaejoong, để dao xuống, Junsu cuối cùng lại dừng mắt trên người Yunho.

“Hai người gặp nhau rồi hả?” Khẩu khí như vậy, nếu nói Yunho là lần đầu gặp Jaejoong, ai cũng sẽ không tin, huống chi, Junsu hiểu rất rõ Yunho.

Nếu không phải có quen biết, Yunho sẽ không chủ động chào hỏi!

“Ở trường học, hôm nay lúc tôi đi báo danh thì đã tình cờ gặp mặt rồi, chỉ là không biết cậu ta chính là Kim Jaejoong mà cậu nói.” Nói rất mạch lạc, Yunho không chút chột dạ. “Đúng không, hội trưởng hội học sinh?”

Tình cờ gặp mặt thôi à…. Tên họ Jung kia, anh diễn giỏi thật!

Trong lòng khinh thường nhẹ xùy một tiếng, ngồi dậy, tùy ý để cho chăn rơi xuống đất, híp mắt cười, Jaejoong không phải nhằm vào Yunho, mà là Junsu.

“Anh ta chính là người mà Yoochun nói cậu muốn giới thiệu cho tôi? Tình nhân cũ của cậu?” Không hề sửa những lời Yoochun nói với cậu, dù biết sẽ chọc giận Junsu, Jaejoong cũng không sợ.

Không phủ nhận suy đoán của Jaejoong, Junsu chỉ nở nụ cười đáng yêu. “Tôi đã quên, Yunho trở về là để hoàn thành chương trình học, lại học cùng trường với cậu, gặp nhau là chuyện bình thường, xem ra, tôi đang làm điều thừa rồi.”

Chương 10

“Tôi chỉ là hiếu kỳ, giới thiệu tôi với anh ta, cậu được cái gì?” Vuốt mái tóc có chút rối, Jaejoong cầm cốc nước trên bàn lên uống.

“Không biết.” Nhún vai, Junsu bỏ qua vấn đề này.

Thấy biểu lộ của Junsu, ánh mắt của Yunho càng thêm hàm ý, thật sự không biết, hay là đang trốn tránh nguyên nhân thực sự, ngoài Junsu ra, ai cũng không có đáp án.

“Thực nhàm chán, bất quá ít nhất tôi ngủ được một giấc.” Vứt một chồng tiền lại, Jaejoong đứng dậy định chạy, chỉ có điều mới đi vài bước, tay Jaejoong đã bị Yunho kéo lại.

Nhìn nhau, khiêu khích ẩn chứa trong ánh mắt e rằng khó có thể xem nhẹ, tia điện mãnh liệt bắn ra, tựa hồ chỉ có Yunho cùng Jaejoong mới hiểu rõ sự kiêu ngạo cùng hiếu thắng của cả hai.

“Ngày mai, gặp lại ở trường học.”

Một câu tạm biệt rất bình thường, Yunho nói ra, lại khiến cho Jaejoong nhíu lông mày, hất tay Yunho, hừ nhẹ một tiếng như lời đáp trả.

Nhìn bóng lưng Jaejoong đóng cửa rời đi, Junsu như thể gặp được một Jung Yunho khác, không nói gì đến bề ngoài, khí chất của Jaejoong, thật sự rất giống Yunho…

“Nếu như muốn lợi dụng tôi để cho Park Yoochun hết hy vọng, Junsu, trò chơi này cậu không có khả năng thắng đâu.” Thanh âm Yunho chậm rãi vang lên trong không khí, mang theo khuyên bảo, cũng mang theo cảnh cáo, nói rõ hắn hiểu Junsu thế nào.

Không phải không hiểu, chỉ là không nói ra thôi…

“Tôi không hiểu anh đang nói gì, Yunho, đừng coi tôi đáng sợ như vậy, từ trước tới nay đã bao giờ tôi điều khiển được anh đâu?” Junsu vô hại cười.

“Cậu không điều khiển tôi, cậu chẳng qua là biết thời biết thế, để tôi đi trêu chọc Kim Jaejoong… Việc này liên quan đến danh dự của tôi và cả cậu ta, cậu hiểu rất rõ tôi mà.” Dùng tay nâng mặt Junsu, Yunho nhẹ nhàng bóp chóp mũi cậu. “Nếu như tôi muốn Jaejoong, không phải Park Yoochun sẽ thuộc về cậu sao, tôi có nên làm như vậy vì cậu không…”

“Yunho, anh cho rằng tôi có bản lĩnh gài bẫy anh sao? Đừng quên, anh là Jung Yunho.”

Nhẹ nhàng cong khóe miệng, Yunho đưa mắt nhìn thẳng vào hai mắt Junsu, hết thảy quá khứ tựa hồ đang hiện rõ trước mặt, không phải yêu, chỉ thuần túy là nhu cầu thân thể, lại đổi lấy, sự thấu hiểu lẫn nhau của hắn và Junsu…

“Chính bởi vì tôi là Jung Yunho, cho nên, Junsu, người thông minh đưa ra đề nghị chia tay trước, không phải là cậu sao…”

Hiểu rõ hắn sẽ không yêu thật lòng, cũng hiểu rõ hắn tuyệt không phải là người yêu cậu, lựa chọn rời đi cắt đứt quan hệ này, thường là người thông minh.

Mà Junsu, chính là người thông minh như vậy.

Cũng bởi vì quá mức thông minh, mới hi vọng hai người giống nhau gặp nhau…

“Tôi không lợi dụng anh, thật sự, tôi chỉ là muốn xem, anh có thể có ngày yêu thương ai đó không…” Giọng nhàn nhạt, Junsu nói ra ý nghĩ trong lòng.

Cho nên cậu chọn Kim Jaejoong, một người giống Yunho, người không dễ dàng nghe lời.

Giống như Long thời xưa, Junsu chỉ là muốn tìm ra, Nghịch lân thuộc về Jung Yunho mà thôi…*****

Nội quy trường học, từ trước đến nay đều không được Jaejoong để vào mắt, mà trường học cũng chưa bao giờ dám can thiệp vào cậu quá nhiều.

Dù sao, chẳng có người nào muốn đắc tội với người quyên tiền cả.

Cứ như vậy, Jaejoong được hưởng đặc quyền khác với các học sinh còn lại, hơn nữa không ai dám lên tiếng, người bình thường ngoại trừ người thích cậu, thì đều e ngại cậu…

“Jaejoong, lát nữa, hội học sinh sẽ họp, cậu nhớ tới đấy.” Han Kyung dặn dò Jaejoong qua điện thoại.

“Tôi biết rồi, chờ tôi giải quyết xong việc ở đây thì sẽ đến.”

“Thái độ đừng quá cố chấp, bọn họ động thủ, cậu không có ưu thế đâu.” Nghe Jaejoong nhắc tới chuyện này, Han Kyung không quên nhắc nhở cậu.

“Tôi sẽ cố.” Trả lời Han Kyung qua loa, Jaejoong lập tức kết thúc cuộc nói chuyện, ném di động sang ghế phụ lái, mặc kệ nó kêu liên tục cũng không thèm tiếp.

Lái xe vào trong bãi đỗ xe dành riêng cho giáo viên, không hề sợ hãi, Jaejoong nghênh ngang đi vào trong sân trường, không vào phòng học mà theo mấy học sinh xấu thoạt nhìn không dễ chọc ra sân vận động.

“Kim Jaejoong, mày đừng có khinh người quá mức.” Một học sinh nam cầm đầu, xông lên quát Jaejoong.

“Tao không hiểu ý của mày.” Nhìn đồng bọn của tên kia khóa cửa sân vận động lại, không cần hỏi, Jaejoong cũng đoán được kế tiếp sẽ xảy ra chuyện gì. “Muốn đánh tao thì trực tiếp đánh đi, không cần phải tìm lý do.”
Gần đây sao nhiều chuyện phiền toái vậy nhỉ?

Phiền chết rồi…

“Mẹ nó, mày là cái thái độ gì vậy? Đừng tưởng rằng thằng ba mày quyên tiền cho trường, mày lại là hội trưởng hội học sinh thì bọn tao sẽ sợ mày, nếu không phải mày xen vào việc người khác, chuyện bọn tao bán thuốc ở trường học sao có thể bị lộ?”

“Thế thì sao? Đòi tiền? Hay là muốn đánh tao một trận cho hả giận?” Xem thường nhìn bọn họ bắt đầu bao vây cậu, Jaejoong không hề sợ hãi. “Bất quá không sao cả, chọn cái nào cũng đều giống nhau, bọn mày bị đuổi học là việc định sẵn rồi.”

“Kim Jaejoong!” Nghe thấy khẩu khí Jaejoong vẫn ngang tàng như trước, tên học sinh kia sao còn có thể nhịn được?

Giận giữ gầm lên, tên đó cùng đồng bọn của mình vung đấm lao tới Jaejoong, cậu ra sức né tránh đòn của bọn họ, Jaejoong không phải chưa từng gặp qua tình huống một chọi một nhóm, nhưng tình huống hôm nay lại không giống!

Chết tiệt, lại mang theo cái kia…

Trừng mắt nhìn cây gậy trên tay một người, lòng Jaejoong càng khó chịu, cộng thêm bức xúc ngày hôm qua, khiến cho cậu tức giận. Trái ngược với vẻ ngoài có phần nữ tính của mình, từng cú đấm của Jaejoong đều đủ lực mười phần, khiến cho những tên kia giật mình.

“Mẹ nó! Cứ xông lên cho tao, tao không tin nó chống được!” Tên dẫn đầu ra lệnh một tiếng, những người khác liền làm theo.

Từng người đều nhằm vào tay chân cậu mà đánh, Jaejoong không ngừng đánh, cũng đã bắt đầu trốn, chính là không ngờ tới đối phương sẽ dùng chiêu đê hèn, chọn ngày sân vận động đang bảo trì sửa sang lại nền đất rất khó chạy.

“Bắt lấy nó cho tao!” Lúc Jaejoong né cú đấm liền bị người bắt được tay, đang định giãy dụa thì tay kia cũng bị bắt lấy.

Đợi đến lúc phục hồi tinh thần, Jaejoong đã bị hai tên đè xuống, ép nhìn lên phía trước, chỉ thấy tên cầm đầu cầm một cây gậy vung vẩy, nở nụ cười khiến người ta chán ghét.

“Đừng có dùng ánh mắt như vậy nhìn tao, tao cảm thấy rất buồn nôn đấy!” Jaejoong đã từng gặp ánh mắt này rất nhiều, chỉ là toàn bộ đều là ánh mắt mấy tên bạn trai của ả Kim Ji Jin kia, cậu cũng không nhớ rõ mình đã gặp nó bao lần nữa…

Đó là ánh mắt tràn ngập dục vọng…

“Người khác nói Kim Jaejoong mày rất xinh đẹp, tao vẫn không tin, nhưng hôm nay nhìn kỹ, mày quả thực còn đẹp hơn con gái.”

“Vậy thì sao? Mày muốn đè tao, hay là muốn đập nát khuôn mặt này?” Nở nụ cười trào phúng, Jaejoong tuyệt không quan tâm mình có ở trong tình huống bất lợi hay không. “Mặc kệ mày chọn cái nào, chỉ cần tao ra khỏi nơi này, mày chết chắc rồi.”

“Thằng nhãi!” Một tiếng gầm nhẹ, tên cầm đầu hung hăng tát Jaejoong một cái, vết ửng đỏ in trên da thịt trắng nõn của Jaejoong lại đặc biệt gây chú ý.

Không vì đau nhức mà cúi đầu, Jaejoong ngược lại quật cường ngẩng mặt, cao ngạo nhìn tên cầm đầu.

“Cú đấm của mày cũng không tệ lắm, giúp tao một việc, tao sẽ để chúng mày yên ổn ở trường đến khi tốt nghiệp, cũng sẽ không tìm chúng mày gây phiền toái.” Bị đánh một cú nhưng lại khiến cho Jaejoong trở nên minh mẫn hơn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau