[YUNJAE TRUNG VĂN] NGHỊCH LÂN - ĐAM MỸ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện [yunjae trung văn] nghịch lân - đam mỹ - Chương 56 - Chương 60

Chương 56

Đơn giản, ít đồ cao cấp là cách trang trí nhất quán từ trước tới nay của cao ốc Kim thị.

Tuy rằng Kim Ri Nam không khiến người thích được nhưng không thể phủ nhận, thưởng thức ở một số mặt của ông quả thật có tiêu chuẩn riêng.

Dưới sự dẫn dắt của nhân viên Kim thị, Yunho cùng Carr thuận lợi tới phòng họp, đi vào liền thấy những vị cổ đông khác cùng Kim Ri Nam đã ngồi vào chỗ của mình, chỉ còn lại vị trí của Yunho cùng một chiếc ghế đặt biệt lưu lại là chưa có ai ngồi.

“Tôi đến muộn sao?” Yunho hiển nhiên cũng không xa lạ gì với khung cảnh này, tự nhiên hiểu rõ lên dùng cách mở lời gì để bộc lộ khí thế của mình.

“Không, vừa đúng giờ, mời ngồi.” Một vị cổ đông dường như biết địa vị của Yunho, tuy không quá rõ ràng nhưng giọng điệu có phần kính sợ.

Gật đầu theo lễ phép với ông ta, Yunho ngồi xuống vị trí thuộc về hắn, Carr thì đứng phía sau, ánh mắt cả hai người đồng thời dừng trên người Kim Ri Nam ngồi vị trí chủ tịch.

“Kim chủ tịch, hôm nay ông mở cuộc họp này là có chuyện quan trọng cần bàn bạc với chúng tôi sao?” Giọng điệu không chút vội vàng, Yunho quyết định khai chiến trước.

Nhìn sắc mặt nghi hoặc của Yunho, Kim Ri Nam mặc dù trong lòng nổi giận vô cùng nhưng khổ nỗi không có chứng cớ, đành phải cố bình tĩnh, dùng giọng điệu thương mại trước sau như một nói với những người còn đang mơ hồ ở đây.

“Tôi tin hẳn đã không ít người nghe về việc này, gần đây có một người thu mua không ít cổ phần công ty Kim thị, tôi không muốn hoài nghi bất kì vị cổ đông nào đang ngồi ở đây, kể cả, thành viên mới.” Ánh mắt dừng lại trên người Yunho, Kim Ri Nam cười híp mắt. “Cho nên tôi muốn mượn cuộc họp này xem có thể khiến cho nhân vật thần bí kia hiện thân không…”

“Vị trí kia là để lại cho người đó sao?” Chỉ vào ghế trống duy nhất, Yunho biết rõ còn cố hỏi.

“Đúng vậy, cậu Jung, cậu biết nhân vật thần bí kia là ai sao?” Hai tay đặt trên bàn, trong mắt Kim Ri Nam ánh lên khí tức đe dọa chỉ có sau quá nhiều năm lăn lộn trên thương trường.

“Không phải ông còn rõ hơn tôi sao, Kim chủ tịch?” Không trả lời Kim Ri Nam, Yunho chỉ cười, đối mắt với ông.

Đối chọi gay gắt công khai, những vị cổ đông khác cũng cảm nhận được bầu không khí không ổn, nhìn nhau một hồi, ai cũng không muốn xen vào phiền toái này, điều bọn họ quan tâm chỉ là vốn đầu tư của mình có bị ảnh hưởng không.

Đây là bản tính của thương nhân, cũng là bản năng của con người.

“Nếu như cậu Jung muốn giả ngu, vậy hội nghị hôm nay chỉ sợ sẽ kéo dài…”

Rầm!

Trước khi Kim Ri Nam nói hết lời, một tiếng đạp cửa vang lên, mọi người không hẹn và gặp cùng nhìn về phía cửa ra vào, chỉ có Yunho ngồi tại chỗ cúi đầu cười…

“Thằng oắt con, mày tới đây làm gì? Tao có đưa thư mời cho mày đâu?” Vừa nhìn thấy Jaejoong, sắc mặt Kim Ri Nam liền tối sầm đi, ngay cả một chút thiện ý tối thiểu cũng không có.

“Tôi biết ông không đưa cho tôi, nhưng đây không phải là họp cổ đông Kim thị sao, hẳn mọi người có cổ phần trong công ty đều có thể tới đúng không?” Mặc kệ sự xua đuổi của Kim Ri Nam, Jaejoong trực tiếp đi tới vị trí ghế trống.

Vì mục đích, vì tư tâm, Kim Ri Nam đặc biệt xếp vị trí ghế trống này bên tay trái mình, khiến cho Jaejoong lúc ngồi xuống liền đối mặt với Kim Ri Nam.“Đừng tưởng rằng Jung Yunho thay mày cầm chút cổ phần là mày có thể tới đây giương oai, Kim Jaejoong, mày đã không còn là con trai tao, lát nữa ta bảo người đuổi mày ra ngoài, mày đừng có trách tao vô tình.” Giảm thấp giọng xuống, đe dọa của Kim Ri Nam không hề khiến Jaejoong dao động.

Khinh thường cười ra tiếng, Jaejoong liếc xéo ánh mắt không hề nể tình cha con của Kim Ri Nam, móc phong thư bị cậu vò có chút biến dạng, đặt trên bàn, những cổ đông khác lập tức tò mò rút văn kiện bên trong ra, vừa đọc được nội dung, từng vị cổ đông đều dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn về phía Kim Ri Nam.

Thấy bầu không khí trong phòng ngày càng kỳ lạ, Kim Ri Nam hồ nghi đoạt lấy phong thư từ tay vị cổ đông, lấy tư liệu bên trong, đọc được một lát liền phẫn nộ ném nó xuống trước mặt Yunho, chỉ vào mặt Yunho mà mắng:

“Tên trộm khốn nạn! Mày lấy cổ phần trên tay tao còn chưa đủ giờ lại còn bí mật dùng những thủ đoạn này, Jung Yunho, mày đến cùng là muốn làm gì?” Cơn giận dữ không kiềm chế được liền biến thành gào thét, sự trấn tĩnh của Kim Ri Nam giờ không còn chút tác dụng.

Tuy tên chủ cổ phần là Kim Jaejoong nhưng Kim Ri Nam hiểu rõ, Jaejoong căn bản không có tiền để làm mấy việc đi mua cổ phần công ty không cần thiết với mình, chỉ có thằng nhãi kia có đủ khả năng!

“Tôi nói là muốn ông nhượng cổ phần cho Jaejoong, sau đó tôi sẽ đầu tư vốn giúp Kim thị, nhưng điều đó không có nghĩa tôi không thể thu mua thêm cổ phần.” Yunho một bộ không thèm đếm xỉa Kim Ri Nam. “Ông không nên kích động với tôi như vậy, bây giờ người nắm quyền cũng không phải là tôi.”

Lời nói của Yunho khiến cho Kim Ri Nam chuyển mục tiêu, trừng mắt nhìn Jaejoong vẫn đang lạnh lùng nhìn ông, tóm lấy cổ áo cậu, ngay cả việc người khác đang trợn mắt nhìn cũng không để ý.

“Thằng nhãi này, tao nuôi mày nhiều năm như vậy, sao mày lại giúp người khác đối phó Kim thị?”

“Tôi không đối phó với Kim thị, tôi chỉ là có được cổ phần của Kim thị, nói đúng ra, thứ mà tôi muốn đối phó, là ông đấy, ba à.” Không chút e ngại nhìn lại Kim Ri Nam, Jaejoong bình tĩnh liếc nhìn những cổ đông khác. “Nếu tôi nhớ không lầm, ở đây hẳn người có nhiều cổ phần nhất mới được phép nói đúng không?”

“Nhãi ranh, mày muốn làm gì?” Nắm chặt tay, mặt Kim Ri Nam đen sì. “Mày đừng tưởng rằng dựa vào Jung Yunho là có thể cướp đi mọi thứ, ở chỗ này, tao là người quyết định!”

“Thật vậy sao?” Nhướn mày, nở nụ cười, nắm đấm của Jaejoong vung tới mặt Kim Ri Nam.
Đây là lần đầu tiên, Jaejoong bất kính với Kim Ri Nam, thậm chí còn ra tay đánh ông ta!

Bị nắm đấm của Jaejoong làm cho hoa mắt, Kim Ri Nam liên tục lùi bước, thật vất vả vịn được cạnh bàn mới ngừng lại, lúc này mới nhận ra Jaejoong đã gạt ông khỏi vị trí chủ tịch.

“Mày!” Kim Ri Nam xoa mặt, tức giận đến đỏ bừng.

“Tôi không đoạt chức chủ tịch của ông, bởi vì ông đã từng nuôi dưỡng tôi, cho nên vị trí này để lại cho ông, nhưng mà từ giờ trở đi, tốt nhất ông nên nhớ kỹ, người có quyền lên tiếng ở đây không phải là Kim Ri Nam!” Nở nụ cười, Jaejoong nhìn sang các vị cổ đông khác. “Các vị có ý kiến gì không?”

Nói đúng ra, đây là kết quả của việc bố con tranh chấp, không ai có hứng thú nhúng tay vào chuyện nhà người khác, đừng nói tới việc vẫn còn Jung Yunho ở bên cạnh.

Các vị cổ đông nhao nhao đứng dậy rời ghế, không ai có ý kiến gì, mà ngay cả thư ký ngồi bên cạnh phụ trách ghi chép cũng bị căn dặn bỏ toàn bộ nội dung vừa rồi ── Chuyện xảy ra hôm nay, không nên để người ngoài biết.

Mắt thấy không ai chịu giúp mình, cổ phần nắm trong tay lại ít hơn Jaejoong, Kim Ri Nam có chút luống cuống, nhưng ông từ trước đến nay cao cao tại thượng làm sao hiểu được yếu thế, chỉ có thể đứng tại chỗ, ngây ngốc nhìn Jaejoong không hề bị ông điều khiển đang đi trước mặt.

Chẳng mấy chốc, bóng dáng nho nhỏ theo sau lưng mẹ nó đã trở thành một người đàn ông thực thụ rồi sao?

Hết thảy, tựa hồ đã thay đổi…

Nhắm mắt lại như một con gà chọi chiến bại, Kim Ri Nam sa sút tinh thần định ra khỏi phòng họp thì đột nhiên nghe thấy giọng Yunho:

“Không nghĩ tới sao, đứa trẻ bị ông xem thường cũng có thể khỏe mạnh phát triển, đây là điều ông không thừa nhận nhưng hôm nay, ông không thể không đối mặt.”

Cắn răng, Kim Ri Nam đã không còn sức để phản bác lại bất luận trào phúng gì của Yunho, ông hiện tại chỉ muốn về phòng làm việc của mình, rời khỏi sự việc nơi này…

Nơi đã diễn ra một việc ngắn ngủn mà khủng khiếp…

Yunho thu hồi ánh mắt đang nhìn chăm chú bóng lưng Kim Ri Nam, vừa quay đầu đã thấy ánh mắt sắc bén của Jaejoong.

“Anh vừa rồi nói về ai?” Đến gần Yunho, hai tay bắt lấy hai bên thành ghế của Yunho, trong mắt Jaejoong có hiểu rõ. “Những lời kia là nói cho ông già đó nghe, hay là muốn nói với tôi?”

Jaejoong không phải người ngu, sẽ không tin Changmin đưa thẻ cho cậu là trùng hợp, lại càng không thể không phát hiện, lúc cậu cùng Kim Ri Nam giằng co, Yunho lại có chút chờ mong.

“Cậu nói thử xem?”

Cười mập mờ, Yunho ôm lấy eo Jaejoong, trực tiếp kéo cậu vào trong lòng ngực, sau đó, hôn thật sâu…

Chương 57

Nhận được giấy mời họp cổ đông từ Changmin, Jaejoong ngồi vào trong xe Changmin, khinh thường quăng tấm thẻ ra ngoài cửa sổ.

Động cơ xe phát ra tiếng kêu chói tai, Jaejoong khởi động xe, nhìn phía xa có một chiếc xe khá quen mắt đang đuổi theo.

Nhấn chân ga, vọt một cái, Jaejoong tăng tốc chạy trên đường, vượt qua từng chiếc xe một, chỉ chốc lát sau, chiếc xe quen thuộc kia bị Jaejoong bỏ xa phía sau, trong lòng cậu, chỉ có mình tên kia có thể đua với Jaejoong mà thôi.

Cậu không dám cam đoan, nhưng về mặt nhận biết xe, Jaejoong khá tự tin, chỉ liếc qua, cậu đã biết đó là xe của Carr!

Xe của người bên cạnh Yunho xuất hiện ở đây, Changmin lại đúng lúc đưa thiếp mời họp cổ đông Kim thị cho cậu, nói là bạn Kim Junsu đưa… Jung Yunho, anh cùng Kim Junsu là bạn bè sao?

Vậy tôi với anh là cái gì?

Đừng quên, tôi với anh vẫn còn đang trong trò chơi, nhưng anh nhiều lần xông vào thế giới của riêng tôi, không chỉ khiến tôi thành đứa mồ côi không ba, lại làm cho tôi bị cuốn vào phiền phức của anh, muốn tôi tin tưởng anh.

Anh nói yêu tôi, tôi nên tin tưởng anh không?

Tựa như lời anh nói, anh rất giống tôi, nên tôi rất rõ, anh sẽ không dùng thủ đoạn lấy tình yêu để chiến thắng trò chơi, nhưng để thăm dò thì sao?

Một người không dễ dàng tin tưởng người khác, thật sự sẽ dễ dàng thích một người như vậy sao?

Jung Yunho, nếu như anh thật sự yêu tôi, vậy vì sao phải dùng Kim Ri Nam kiểm tra tôi…

Nhíu mày, Jaejoong tăng tốc tới cực hạn, khi đến nơi liền phanh đột ngột, tiếng lốp xe xẹt trên đường vang lên thật bén nhọn, khiến mọi người vội vàng che kín tai, chỉ có Jaejoong vô tình nghênh ngang rời đi.

Sau đó chính là màn tranh cãi ở phòng họp cùng Kim Ri Nam, trong ánh mắt của Yunho, đi về phía hắn nói lên thắc mắc của mình!

“Cậu nói thử xem?” Không trực tiếp trả lời Jaejoong một điều gì, Yunho chỉ đơn giản là kéo Jaejoong lại, hôn cậu.

Hai người quấn lấy nhau, không ai chịu thua ai, tay Jaejoong vòng lên cổ Yunho, hôn lại thật sâu, khiến Yunho nhịn không được cười nhìn cậu.

“Diễn xuất của tôi có khiến anh hài lòng không? Lại còn mượn tay tên nhóc Changmin kia để thông báo với tôi về cuộc họp cổ đông này, Jung Yunho, anh là muốn xem tôi sẽ đối phó với ba tôi thế nào, liệu có giống với anh năm đó đúng không?”

Carr giật mình nhìn Jaejoong, không ngờ Jaejoong lại nhìn thấu dụng tâm của Yunho, tuy vậy, Yunho lại không hề ngoài ý muốn.

“Là cậu ấm của Han thị nói sao?” Theo Yunho biết, người có khả năng giúp Jaejoong ngoài Yoochun ra cũng chỉ còn lại Han Kyung ở trường, một người hiểu rất rõ Jaejoong.

“Là ai không quan trọng, Jung Yunho, trả lời tôi, việc tôi làm có giống anh năm đó không?” Nheo mắt lại, trong mắt Jaejoong tràn đầy thăm dò.Cậu muốn biết, cậu cùng Yunho, đến tột cùng là giống nhau tới mức nào…

Thở dài, ánh mắt Yunho tối đi vài phần.

“Không khác lắm, lúc tôi tiếp nhận toàn bộ Kwon gia từ ba nuôi, sự khinh bỉ cùng tổn thương với mẹ tôi, cùng sự coi rẻ với tôi toàn bộ trở thành kinh ngạc cùng tán thưởng, mà tôi đáp lại ông ta bằng một đấm, giẫm nát tôn nghiêm của ông ta, nói đúng ra, Jaejoong, cậu thực sự đã tái diễn lại cảnh năm đó.”

Nhíu chặt mày, Jaejoong thu tay về, tát thẳng vào mặt Yunho!

“Mẹ nó, Jung Yunho, tôi không phải món đồ chơi của anh, đừng có coi tôi như thằng đần mà trêu chọc, muốn thăm dò gì đó, tìm người khác đi!” Nắm chặt cổ áo Yunho, Jaejoong không khống chế được mình, rống lên đầy giận dữ.

“Cậu rất tức giận?” Không hề bị phẫn nộ của Jaejoong làm cho hoảng sợ, Yunho chỉ cười nhìn cậu. “Vì tôi mà tức giận?”

Bị thái độ của Yunho triệt để chọc tức, một đấm của Jaejoong nện xuống mặt Yunho, cũng mặc kệ vết thương trên người hắn đã khỏi chưa, cứ như vậy một đấm lại một đấm nện xuống người hắn, Carr thấy vậy muốn ngăn cản lại bị Yunho ngăn lại.

Lo lắng nhìn Jaejoong tung nắm đấm như điên, mặt Yunho cũng thêm vài vết bầm sưng, Carr thật không hiểu Yunho muốn làm gì, mà Jaejoong sau khi nện một đấm thật mạnh cuối cùng lên bụng Yunho liền quỳ rạp xuống trước mặt hắn, bật khóc.

Jaejoong không khóc thành tiếng mà chỉ ra sức cắn môi, tùy ý để nước mắt lăn dài, nắm tay còn trên người Yunho không tự chủ được run rẩy, Yunho nhẹ nhàng cầm tay cậu, chậm rãi cúi xuống ôm cậu.

“Khóc đi, khóc rồi sẽ dễ chịu hơn, hết thảy đều đã qua, cậu không cần phải chịu đựng ông bố không có chút tình máu mủ kia nữa…”

Tại sao phải bày trò này, chỉ sợ những người đã từng trải qua mới hiểu được.Cho dù chưa từng được cảm nhận sự dịu dàng của tình phụ tử nhưng vẫn luôn khát vọng, khát vọng đến mức như tra tấn bản thân, muốn buông tha hi vọng đó phải rất quyết đoán chết tâm.

Yunho hiểu được điều này, cho nên bày ra cục diện hôm nay để Jaejoong triệt để tự do.

Không chỉ tự do về danh hiệu, địa vị, mà còn cả trói buộc trong lòng…

“Ô…” Tiếng khóc bị đè nén, nước mắt Jaejoong như vỡ đê, chảy ra là không thể giữ lại, nằm trong lòng Yunho như một đứa trể.

Giống như đứa trẻ năm đó được đưa đi, rời khỏi người mẹ, mang theo chút hi vọng được hưởng tình thân…

Yunho rất dịu dàng ôm lấy cậu, không bày trò, không tính toán, chỉ đơn giản muốn dùng ngực mình để Jaejoong tựa vào, đối mặt với tình huống này, Carr rất thức thời rời khỏi phòng họp, nhường không gian lại cho hai người quá giống nhau này.

Khóc một hồi, tâm tình Jaejoong cũng dần dần bình tĩnh lại, ngón tay Yunho dịu dàng lau nước mắt hộ cậu, Jaejoong bỗng nhiên bắt lấy tay hắn, nhìn một lát liền cắn mạnh lên.

Jaejoong cắn rất mạnh, đau đớn khiến Yunho không khỏi nhíu mày, ngăn cậu lại, lúc Jaejoong há miệng ra, bàn tay Yunho đầy dấu răng, Jaejoong vươn lưỡi liếm dấu vết cậu để lại, dấu răng đỏ tươi phối hợp với nước bọt Jaejoong tạo thành một cảnh tượng mê người.

Ngón tay chậm rãi lướt trên bờ môi Jaejoong, xúc cảm mềm mại lại khiến mắt Yunho sâu thêm vài phần, khi Jaejoong vươn lưỡi liếm, môi Yunho cũng dán lên tai Jaejoong, cắn nhẹ.

“Vừa khóc xong liền cắn người lung tung như cún con, hư quá đấy…” Yunho ngoài miệng thì nói vậy nhưng tay lại không an phận.

Khóe môi nhẹ nhàng cong lên, nháy đôi mắt vẫn còn tích lệ, tay Jaejoong tiến vào trong quần áo Yunho, như thể đang thăm dò nhiệt độ cơ thể hắn, tay cậu chậm rãi dao động trên phần bụng dưới của Yunho…

“Nếu như tôi nói, tôi đang cố tình để lão già kia nghe thấy, anh nghĩ sao?” Tà khí mười phần nhìn Yunho, đây là trả thù nho nhỏ của Jaejoong.

Cậu muốn làm bẩn nơi này…

Để cho nơi mà người đàn ông nuôi cậu nhiều năm vẫn luôn tự mãn bị nhiễm mùi của cậu cùng Jung Yunho…

Hiểu rõ ý tứ dưới đáy mắt Jaejoong, Yunho ôm lấy cậu, đặt cậu lên bàn họp lạnh buốt nơi lúc nãy còn tràn ngập bầu không khí giương cung bạt kiếm, giờ phút này lại bị dục vọng xâm nhập.

Tay Jaejoong chủ động trượt vào đũng quần Yunho, vân vê phân thân lúc này đã có phản ứng, mới vừa động đậy lại bị Yunho giữ chặt, đổi lại là Yunho trực tiếp xé bỏ quần áo trên người Jaejoong!

Da thịt tuyết trắng lập tức lộ ra trước mắt Yunho, đầu v* hồng nhạt vì không khí lạnh lẽo mà đứng thẳng, Yunho liền há mồm liếm mút, khiêu khích nhẹ như gãi ngứa khiến Jaejoong bất giác mím môi, mà tay Yunho cũng từ từ kéo quần Jaejoong xuống…

Chương 58

Khẽ liếm lên ngón tay Jaejoong vừa chạm vào phân thân của hắn, bên trên lưu lại mùi quen thuộc khiến Yunho cười thành tiếng, đặt Jaejoong ngồi trên bàn họp, cúi người, dùng miệng ngậm lấy nơi nóng rực đang dần dần có phản ứng của Jaejoong.

Hai tay đặt hai bên, Jaejoong nhìn Yunho không chút do dự nhét phân thân của cậu vào trong miệng, lè lưỡi phun ra nuốt vào, Yunho thậm chí còn dùng răng cạ nhẹ lên hai quả cầu bên dưới, cảm giác nóng ẩm kích thích thần kinh Jaejoong, khiến cậu cắn chặt môi, trong mắt lộ ra dục vọng đã bị Yunho khơi mào.

“Không phải muốn để Kim Ri Nam nghe thấy sao, còn cố nén làm gì…” Vươn lưỡi liếm lỗ nhỏ phía trước phân thân Jaejoong, dịch chảy ra dính trên lưỡi Yunho lại càng thêm tình sắc.

Dùng tay trộn nước bọt của Yunho cùng dịch thể của chính mình, Jaejoong mị hoặc xoa nó lên môi, đầu lưỡi như có như không trượt bên trên như thể khiêu khích.

“Nếu anh dùng đủ sức, tôi sao có thể kìm nén được, không phải sao?” Ngụ ý chỉ trích Yunho quá qua loa, hời hợt.

Bị lời nói của Jaejoong chọc cười, Yunho hung hăng mút lối vào phân thân Jaejoong, đau đớn mãnh liệt khiến Jaejoong nhíu mày, cũng khiến cậu bất giác nắm chặt quần áo Yunho, động tác lôi kéo như vậy lại chẳng may động đến miệng vết thương chưa lành của Yunho.

“Lại bị vỡ?” Jaejoong cũng không quên, lần trước Yunho ở trường còn trêu chọc cậu.

“Không, theo lời cậu nói, còn chưa dùng đủ sức mà.” Thẳng người lên, Yunho nhìn Jaejoong, lòng bàn tay cầm tính khí hưng phấn bừng bừng của Jaejoong, đang định vuốt ve thì tay Jaejoong đã nhanh hơn hắn một bước.

Thò tay vào trong quần Yunho, móng tay cạo nhẹ lên vật sưng to nóng bỏng đang rục rịch bên dưới lớp vải mỏng, môi Jaejoong kề sát Yunho, phả hơi, ngón tay cũng vươn vào trong quần chạm vào vật nóng bỏng, thuận theo mạch máu mà trượt lên xuống, vỗ về chơi đùa, tốc độ chậm rãi đủ để bức điên bất cứ người nào.

Hô hấp trở nên nặng nề, tay Yunho đặt trên phân thân Jaejoong cũng bắt đầu lên xuống, khi cả hai phân thân phun ra chất lỏng trắng đục, Jaejoong khẽ cắn môi Yunho, khiến cho hai mắt Yunho càng thêm sâu, thu tay lại, ôm lấy Jaejoong kéo ra đằng khác!

“Ah!” Bị kéo đột ngột khiến Jaejoong mất trọng tâm, không tự chủ được hô lên, theo bản năng bám chặt lấy bàn.

Nở nụ cười có chút ác liệt, Yunho nâng eo Jaejoong lên, kéo chiếc quần vướng víu ra, không để Jaejoong ý thức kịp thời, Yunho đã đưa ngón tay vào thăm dò hang động giữa bờ mông trắng nõn đang khép chặt, hưởng thụ cảm giác ấm áp lạ lẫm khi được bao bọc ──

Ngoái đầu nhìn Yunho trực tiếp dùng đầu lưỡi chạm vào hậu huyệt tư mật, Jaejoong quả thực xấu hổ đến không thể nào thở được, cậu muốn ngăn cản Yunho, nhưng rồi lại bị môi Yunho trêu chọc khiến không thể kìm nén được tiếng rên rỉ.

“Ah… Đợi chút… Jung Yunho… Việc này… Arghh…”

Như thể không nghe thấy tiếng kháng nghị của Jaejoong, Yunho tiếp tục vươn lưỡi liếm vách trong mẫn cảm của tiểu huyệt Jaejoong, đầu ngón tay cũng thuận thế vuốt ve phần da thịt gần cửa huyệt, khiến Jaejoong hoàn toàn không có sức chống cự, ngay cả phân thân cũng vì Yunho chơi đùa mà dựng thẳng đứng…

“Urghh… Đừng liếm chỗ đó… Arghhh… Jung Yunho… Đừng vào sâu như vậy… Ahhh….” Mang theo chút nghẹn ngao, ngay cả tiếng rên rỉ của Jaejoong cũng mang theo chút đáng yêu.

“Xem ra cậu rất thích như vậy đúng không?” Dùng ngón tay gảy nhẹ tính khí của Jaejoong đang sưng to, vì lắc lư mà đỏ hồng lên như lúc nào cũng có thể giải phóng.

“Ai thích chứ… Buồn nôn…” Kiêu ngạo nổi lên, cho dù phải khẩu thị tâm phi, Jaejoong cũng vẫn cố phủ nhận lời Yunho nói.“Thật sự là không đủ thành thật rồi, thảo nào lại muốn làm bẩn nơi này.” Nói xong, Yunho lại đâm hai ngón tay dính đầy nước bọt của mình vào trong tiểu huyệt Jaejoong cùng một lúc.

“Arghh… Anh… Đau….” Bỗng nhiên bị tiến vào khiến Jaejoong hơi đau đớn hô lên nhưng cửa huyệt vẫn nhanh chóng mút lấy ngón tay Yunho không chịu buông.

Nở nụ cười, như thể đã biết trước Jaejoong sẽ cự tuyệt, Yunho gặm cắn xương quai xanh trắng nõn của Jaejoong, tiếp tục động tay khắp da thịt mềm mại của Jaejoong, chỗ xoa nắn chỗ ấn lại khiến người mê muội, dấy lên khát vọng trong lòng Jaejoong.

“Thả lỏng, rên lên đi, tôi thích nghe cậu rên, để cho lão Kim Ri Nam kia được hưởng phúc một lần…” Kích động tâm tình trả thù của Jaejoong, Yunho biết rõ, cảm xúc thỉnh thoảng thêm vào chính là gia vị tốt nhất.

“Arghh…. Anh là tên xấu xa…” Trừng mắt nhìn Yunho, Jaejoong cho dù muốn tức giận cũng chỉ có thể tuân theo ý của hắn. “Urghh… Arghh… Tay…”

“Thoải mái sao? Cậu hút tay tôi rất chặt nha…”

“Argh… Chỗ… Chỗ đó… Arghh….”

“Gọi tên tôi, Jaejoong, gọi tên tôi thì tôi sẽ cho cậu thêm…” Yunho dụ dỗ.

“Jung… Arghh… Jung Yun… Arghh… Jung Yunho…” Bị vây hãm trong những ngón tay của Yunho, Jaejoong rất muốn mắng to nhưng lời nói ra miệng lại thật động lòng.

“Rất ngoan nha… Cho cậu thêm ngón tay nữa… Cậu xem, Jaejoong nhỏ sắp chịu không được rồi.” Nói lời hạ lưu, trong mắt Yunho ngập tràn ánh nguy hiểm.“Anh câm miệng… Arghh… Nhiều quá… Arghh…” Đối mặt với lời trêu chọc của Yunho, Jaejoong dù muốn ngăn cản nhưng lại không cách nào phủ nhận, quả thực những lời nói đó khiến cậu càng thêm nhạy cảm.

Thậm chí, đến mất cả phương hướng…

Jung Yunho, một người đàn ông không ngừng khiêu khích cậu, giống hệt cậu…

Jung Yunho, một người đàn ông cậu đã làm cùng rất nhiều lần, hiểu rõ từng điểm mẫn cảm của cậu…

Jung Yunho, một người đàn ông khiến cậu có cảm giác, tựa hồ là yêu…

Cắn chặt tay của mình, Jaejoong vốn định kìm nén tiếng rên rỉ, lại là phí công vô sức, ngược lại, ngón tay Yunho đâm càng sâu, phân thân không tự chủ được bắn ra chất lỏng màu trắng, dính lên quần áo Yunho cùng bắp đùi cậu, chậm rãi trượt xuống…

“Chết tiệt, tôi thật muốn vào trong cậu…” Cúi đầu liếm thứ mang hương vị của Jaejoong trên đùi cậu, nghe tiếng rên rỉ của Jaejoong, ánh mắt Yunho không còn trêu tức ban nãy.

Thở hổn hển, cảm nhận được tay Yunho vẫn còn ở trong cơ thể cậu, Jaejoong chủ động dùng chân quấn lấy Yunho, tiến sát hắn, cũng đồng thời khiến cho tính khí đã sớm phấn khởi sưng đến đau nhức của Yunho dán sát vào cửa huyệt mềm nóng bỏng cùng phân thân vừa phát tiết qua, lắc lư eo, Jaejoong cố ý liếm tai Yunho, quyến rũ hắn...

“Không muốn tay… Jung Yunho… Dùng sức một chút… Đừng để tôi nhìn thấy anh không lên nổi, chỉ biết dùng tay thỏa mãn tôi…” Nở nụ cười quyến rũ, trong mắt Jaejoong vẫn tràn ngập kiêu ngạo như trước.

Một Jaejoong như vậy lại khiến hắn muốn chinh phục, muốn sở hữu…

Nở nụ cười, nhìn thẳng vào hai mắt Jaejoong, Yunho rút ngón tay ra, ôm hai bên eo Jaejoong, đâm mạnh một cái khiến cho Jaejoong ngã cả cả người lên bàn họp, cơ hồ đồng thời, phân thân Yunho cũng được tiểu huyệt ấm áp của Jaejoong ôm trọn…

“Thích không?” Cúi người, dùng tay chống trên bàn, thân thể hai người gắn kết chặt chẽ đến không ngờ.

“Bình thường… Argh… Argh…”

Không để cho Jaejoong có cơ hội đáp lời, Yunho lập tức chuyển động phân thân, mỗi lần rút ra đều đâm vào thật mạnh mẽ, đâm tới chỗ sâu nhất trong Jaejoong, bộ vị nóng rực của hai người ma sát vào nhau, tính khí của Jaejoong đã phát tiết một hồi sau vài lần bị Yunho đâm liền cứng rắn…

“Argh… Đợi… Đợi một chút… Argh…” Mạnh mẽ của Yunho khiến Jaejoong bất giác ôm lấy hắn ngăn lại.

Chỉ là, lực phát ra vẫn quá mạnh khiến tư liệu chưa thu dọn trên bàn họp rơi hết xuống đất, rồi choang một cái, chiếc ly thủy tinh vỡ tan tành…

Chương 59

Chuyện gì xảy ra vậy?

Chẳng lẽ, lại đánh nhau à…

Từ bên trong truyền đến tiếng thủy tinh vỡ khiến Carr giật mình, cũng khiến y nhớ tới hình ảnh Jaejoong mạnh mẽ đấm Yunho, tuy rất lo lắng nhưng lại không dám phá cửa mà vào.

Dù sao, y không hề muốn bị đánh, hơn nữa, y tự thấy mình không có khả năng chịu đựng như Yunho…

“Hai người đừng có đánh nhau đến tai nạn chết người đấy…”

Lo lắng lẩm bẩm, đứng cách cửa phòng họp một khoảng, Carr vẫn rất băn khoăn, rốt cuộc có nên trực tiếp xông vào xem không…

Không hề phát hiện tâm tư của Carr ở bên ngoài, nhiệt độ bên trong đang dần tăng cao.

Hai mắt nhìn chằm chằm càng khiến cho dây thần kinh thêm mẫn cảm, cơ thể đụng chạm, đùi trắng nõn bị Yunho đặt lên vai, đung đưa theo từng lần va chạm mãnh liệt.

Như thể không chịu thua, cũng như thị uy với Yunho, Jaejoong liều chết cắn môi, một tiếng rên rỉ nho nhỏ cũng không chịu bật ra.

Thè lưỡi liếm cánh môi hồng nhạt bị Jaejoong cắn, ý cười trong mắt Yunho ngày càng sâu, như thể rất thỏa mãn với sự cậy mạnh này, Yunho đâm mạnh một cái, khiến cho Jaejoong kìm nén đến mức cổ cũng nổi gân xanh…

“Urghh…” Âm tiết nho nhỏ bật ra khỏi cổ họng.

“Còn nhịn nữa, người khổ là cậu thôi…” Vòng chân Jaejoong quanh eo, từng giọt mồ hôi chảy xuống, tốc độ ra vào của Yunho càng thêm mãnh liệt, ngay cả vách tường trong Jaejoong cũng mơ hồ cảm nhận được hình dáng phân thân Yunho.

Hốc mắt ướt nước mắt, Jaejoong định dùng tay che miệng, lại bị Yunho cường ngạnh đè hai bên thân thể, tính khí chui sâu vào trong chỗ tư mật của Jaejoong, tiểu huyệt bị ma sát làm cho hồng lên nhưng lại càng toát lên vẻ mê người, phun ra nuốt vào phân thân Yunho theo từng nhịp đưa đẩy, khiến người không thể nào tự kiềm chế được.

Trừng mắt nhìn Yunho đang muốn ép cậu đến cùng, bộ dạng của Jaejoong quả thực khiến người yêu thích đến cực hạn, hôn lên lông mày và mi mắt cậu, Yunho lại cười, nụ cười càng ngày càng sâu…

“Rên lên đi, không muốn cho Kim Ri Nam nghe à, nhận thua trước tôi cũng không phải chuyện xấu đâu… Jaejoong…” Nhẹ nhàng thổi khí bên tai Jaejoong, Yunho biết rõ, đây là một thủ đoạn chống cự của Jaejoong.

“Urghh… Argghh…” Hơi thở bên tai khiêu khích khiến Jaejoong dần dần không khống chế được.

“Rên nữa đi… Bằng không tôi không dừng đâu…” Bàn tay lớn vươn tới chỗ hai người kết hợp, rồi lại vuốt ve phân thân vì hưng phấn mà cao ngất của Jaejoong, bên trên dính chất lỏng màu trắng đục lại càng thêm phần quyến rũ.“Không… Urghh… Không nhận thua… Anh còn chưa dùng đủ sức…” Cố sức phun ra từng chữ, không phải tiếng rên rỉ dễ nghe mà là lời khiêu khích.

“Được lắm… Cậu đừng có hối hận đấy…” Bắt lấy mắt cá chân Jaejoong, trong mắt Yunho ánh lên sự kiêu ngạo. “Từ trước tới nay chưa ai dám nói tôi không dùng đủ sức cả…”

“Vậy tôi là người đầu… Arghh… Urggh…” Còn chưa nói hết, Jaejoong bị từng trận ra vào mạnh mẽ làm cho rên rỉ.

Khác hẳn lúc vừa rồi, lần này, Yunho kéo cao chân Jaejoong, đặt cậu hơi nghiêng, thừa nhận toàn bộ phân thân Yunho ở những vị trí khác nhau, phân thân to ma sát bên ngoài tiểu huyệt non mềm, thuận theo sự níu kéo của tiểu huyệt mà đâm vào chỗ sâu nhất…

Ham muốn độc chiếm trong mắt Yunho lại khiến Jaejoong toàn thân càng thêm nóng bức…

“Argh… Không đủ… Arghh… Urghh…”

“Còn muốn cậy mạnh nữa sao, sẽ chết người đấy…” Nhắc nhở hành vi chơi với lửa của Jaejoong, tay Yunho cũng thuận thế mạnh mẽ nâng cao eo Jaejoong, để cho mông cậu đong đưa theo từng nhịp ra vào của hắn.

Chỗ tư mật của hai người vang lên tiếng da thịt va chạm, cộng thêm tiếng ướt át khi dịch thể chảy ra càng khiến người không thể ngăn được dục vọng đang tăng cao, ngón tay nhẹ nhàng xoa xoa lỗ nhỏ trên đầu phân thân sắp bộc phát của Jaejoong, đâm thật sâu, lại rút ra thật mạnh mẽ, khiêu chiến sự kìm nén cực hạn của Jaejoong.

“Arghh… Jung… Urghhh… Arghh…. Chỗ đó… Tay… Argghhh…”“Vẫn chưa đủ sức à…” Cố ý xuyên tạc lời Jaejoong nói, Yunho cắn tai Jaejoong, trong lúc vô tình, Jaejoong cơ hồ cả người ngã sấp xuống bàn họp, hai chân giơ cao hứng chịu sự điên cuồng của Yunho.

“Anh… Cố ý… Argghh…. Đừng nắm như vậy… Arggh…” Cảm nhận được Yunho đang nắm chặt phân thân của cậu trong tay, trong cổ Jaejoong phát ra tiếng rên rỉ cầu khẩn.

“Không nắm, vậy cậu muốn tôi làm thế nào… Cậu ngậm tôi chặt quá… Jaejoong…” Bị Jaejoong bóp chặt đến nhíu mày, thiếu tí nữa, Yunho đã phát tiết trong cơ thể Jaejoong.

“Anh buông tay… Arghh…”

“Thật muốn buông? Tôi thấy Jaejoong nhỏ rất thích tôi sờ như vậy mà, có vẻ sắp ra rồi…” Trong giọng nói Yunho tràn ngập khát vọng, mãnh liệt đến mức Jaejoong cảm giác như nó đang kích thích từng giác quan của cậu.

Nhìn chằm chằm Yunho đang tận lực dùng lời nói để kích thích cậu, Jaejoong như để trả thù, duỗi tay cầm tư liệu bị hất sang một bên, nghiêng người muốn ném Yunho, Yunho lại tránh thoát, để mặc đống giấy tờ đó đập vào tường!

“Xem ra, cậu vẫn còn rất nhiều sức…” Dùng tay bắt lấy hai tay Jaejoong, lợi dụng lực tay cùng dáng người đều chiếm ưu thế hơn cậu, khiến Jaejoong bị đè chặt không cách nào chống cự trên bàn họp, tiểu huyệt đang bị xâm nhập đột nhiên có cảm giác căng ra đau đớn!

Ý thức được Yunho định làm điều gì, Jaejoong muốn phản kháng, lại không nhanh bằng Yunho, đột nhiên, một cảm giác ấm áp chui vào trong tiểu huyệt bị Yunho chiếm cứ, kèm theo chất lỏng đang chảy vào là tốc độ đâm rút của Yunho ngày càng nhanh.

Tên này vậy mà lại rót cà phê vào chỗ đó của cậu… Tên khốn nạn…

“Argh… Jung Yunho… Anh đi… Arggh…”

“Muốn tôi chết sao? Vậy cũng phải có cậu làm bạn mới được… Cậu không biết à, cà phê cũng có công dụng thúc tình đấy…” Dùng ngón tay quệt chút cà phê chảy ra từ tiểu huyệt, cà phê pha cùng dịch thể của hắn và Jaejoong lại thêm phần lấp lánh.

Đặt ngón tay vào sát bên môi Jaejoong, hương vị đó lại khiến Jaejoong kìm lòng không được vươn lưỡi liếm cà phê dính dịch thể tanh nồng, kích thích vị giác của cậu…

Ngay lúc Yunho hôn Jaejoong, bên ngoài truyền đến tiếng ầm ĩ, trong đó, Jaejoong nghe rõ có giọng của Kim Ri Nam!

Yunho đương nhiên cũng phát hiện ra, mắt sâu thêm vài phần, cúi người hôn dọc theo chiếc lưng trần, khiến Jaejoong sợ run, cũng làm cậu chống tay đứng lên, quay sang, dùng khuỷu tay ôm lấy cổ Yunho, kéo xuống…

“Cho tôi…”

Chương 60

Nếu như cậu không thích thì cậu sẽ chắc chắn không để một người đàn ông nào làm việc này với cậu.

Cho dù dùng tính mạng uy hiếp, đối với cậu cũng không thành vấn đề.

Vậy vì sao lại nhận sự khiêu khích của Jung Yunho, làm tình cùng hắn, thậm chí còn cho phép hắn xả sự cuồng vọng của mình trên người cậu?

Kỳ thật, đáp án đã sớm rõ ràng…

Từ lúc bọn họ bắt đầu gặp nhau, phát hiện sự giống nhau giữa hai người, đến khi Jung Yunho xâm nhập thế giới cậu, để cho hắn đảo loạn hết thảy của cậu, cậu không hề ngăn cản mà để mặc, khiến cho Jaejoong hiểu rõ một điều.

Cậu đã có tình cảm với Jung Yunho, hơn nữa tình cảm này…

Cậy mạnh, quật cường, đều là bản tính kiêu ngạo bẩm sinh của cậu, khi đưa ra đòi hỏi, Jaejoong tin tưởng, Yunho hiểu điều này có ý gì…

Đối mặt với sự chủ động của Jaejoong, tuy chỉ là hai chữ ngắn ngủn nhưng Yunho cười vô cùng tươi, hắn trước nay đều dùng hiểu biết của mình để suy đoán hành động của cậu, nhưng giờ phút này, Jaejoong lại bộc lộ rõ khiến hắn ngay cả đoán cũng không cần.

Tựa như lúc Jaejoong khóc, đây là một Jaejoong chân thật, dỡ toàn bộ phòng bị xuống trước mặt hắn…

Thè lưỡi liếm bờ môi đang mời gọi của Jaejoong, Yunho nhìn thẳng vào mắt cậu, trong mắt tràn ngập ăn ý, tựa như cuộc họp cổ đông lúc trước, bọn họ chỉ cảm nhận được đối phương…

Môi dán lên cổ Jaejoong, Jaejoong nửa ghé lên bàn hội nghị, hai tay bám chặt lấy bàn, lúc nhiệt độ của phân thân Yunho lui ra, cậu ngừng hô hấp, một giây sau, Yunho lại đâm vào thật sâu.

“Urgghh… Argghh… Jung…” Jaejoong muốn gọi tên Yunho lại bị ngón tay Yunho chen vào.

“Gọi Yunho… Chỉ cần hai chữ là được rồi…” Lời nói quyến rũ như thôi miên, tính khí của Yunho cũng chôn sâu vào trong hậu huyệt Jaejoong, không rút ra ngay mà Yunho ra sức đâm về phía trước.

Kích thích như vậy khiến Jaejoong toàn thân đều run rẩy, tay vươn ra bám lấy bàn, đầu ngón tay bất giác dùng thêm lực, mặc ngón tay Yunho đùa giỡn đầu lưỡi cậu, giọng Jaejoong có chút mơ hồ, tiếng rên rỉ không khắc chế được vang lên liên tiếp.

“Yun… Argghh… Yunho…” Đỏ mặt, Jaejoong thấp giọng gọi hai chữ cũng không phải quá xa lạ.

Là thấp giọng hay có hàm ý khác, bọn họ ai cũng không nói… Chỉ là đẩy nhanh tốc độ ra vào, khiến tiếng rên rỉ của Jaejoong càng lúc càng to, hòa tan trong không khí, phân thân vốn đã to nay lại trướng lớn, rút ra rồi lại đâm vào trong hậu huyệt hồng nhạt của Jaejoong, dịch thể chảy xuống từ chỗ hai người kết hợp khiến Yunho chuyển động càng thêm mượt mà…

Tiếng chất lỏng chảy xuống cùng tiếng cơ thể va chạm hòa vào nhau, trêu chọc từng dây thần kinh của Jaejoong cùng Yunho, Jaejoong bị đặt nằm sấp, tận mắt nhìn thấy cảnh phân thân Yunho biến mất trong nếp uốn hồng nhạt của cậu, mặt càng thêm đỏ.

“Arghh… Còn muốn…  Yunho… Arghhh…”

“Ngoan, tôi sẽ giúp cậu…” Cầm tư liệu hỗn loạn bên cạnh, Yunho cố nhịn cảm giác tuyệt vời khi được Jaejoong ôm chặt, ném thứ đó tới cửa phòng họp!Lực đạo như vậy, va vào cửa tạo nên tiếng vang không nhỏ, cũng khiến Jaejoong hiểu được Yunho đang giúp cái gì…

Vùi mặt vào giữa hai cánh tay, cảm nhận Yunho chạy nước rút xâm nhập càng ngày càng nhanh, lưng trần truyền đến cảm giác ẩm ướt cùng nóng hổi, sau tai bị hôn nút khiến Jaejoong run lên…

“Arghh… Urghh… Bên trong… Không được… Yun…”

“Cậu kẹp rất chặt, muốn nuốt cả tôi luôn sao…” Thở hổn hển, Yunho ra vào càng ngày càng nhanh và mạnh.

“Urghh… Đừng đụng vào chỗ đó… Arghh…” Bật ra tiếng rên rỉ, Jaejoong tựa hồ đã bị Yunho bắt được điểm mẫn cảm.

“Tại sao… Không phải cậu rất thoải mái sao… Nuốt sâu như vậy…”

“Arghh… Chỗ đó… Arghh… Không… Sâu quá, anh…”

Yunho ra sức quả nhiên thu hút sự chú ý của người bên ngoài phòng họp, không ngăn cản Kim Ri Nam nữa, Carr nhịn không được tiến lên đẩy hé cửa, cũng may không đẩy hẳn ra, nếu không đã thấy toàn bộ màn làm tình của Jaejoong cùng Yunho.

Tuy khe cửa không lớn nhưng lại vừa đủ để Kim Ri Nam nhìn thấy, mà tiếng rên rỉ của Jaejoong đã rơi toàn bộ vào tai Kim Ri Nam ──

“Arghh… Yunho… Không được… Arghh…”
Nghe tiếng rên như vậy, mặc dù rất mê người, nhưng Carr thề, nếu y là Kim Ri Nam, chắc chắn sẽ tức đến nổ mạch máu!

Vừa quay đầu, quả nhiên nhìn thấy Kim Ri Nam sắp sửa bộc phát.

Bị ép thừa nhận Jaejoong đã cướp mất quyền định đoạt của mình là sỉ nhục mà Kim Ri Nam không hề muốn nhận, ông không thể chịu cảnh này, càng không muốn bị con chó mình nuôi quay trở lại cắn ngược…

Trên đường đi trở về văn phòng, Kim Ri Nam càng nghĩ càng không phục, cho nên ông vòng lại về phòng họp, muốn tìm Jaejoong nói rõ ràng, hỏi xem cậu đến cùng muốn cái gì.

Theo suy nghĩ của ông, ông có thể dùng tiền mua lại cổ phần Kim thị trên tay Jaejoong, sau đó như quan hệ cha con của hai người vậy, cắt đứt không liên lạc.

Chỉ là, Jaejoong lại dùng cách này để nói cho ông biết, cậu muốn cái gì.

Nắm chặt nắm đấm, bên tai là tiếng rên rỉ dễ nghe của Jaejoong phảng phất gợi nhớ về mẹ cậu năm nào, tiếng rên như đang thị uy với ông, khiến ông hiểu rõ, Kim Jaejoong không còn là đứa trẻ chỉ có thể mặc bọn họ sắp xếp khinh bỉ năm đó, cậu hiện tại hoàn toàn có năng lực để chiếm đoạt toàn bộ của ông…

Không chỉ chiếm đoạt, mà còn làm ô nhục…

Chặn Kim Ri Nam đang định bước vào, Carr thuần thục điều chỉnh lại tâm tình, đóng cửa phòng họp, dùng khuôn mặt tươi cười nghênh đón Kim Ri Nam đang hằm hằm mặt.

“Cứ xông vào như vậy không có lợi với ông đâu, Kim chủ tịch, đừng quên, chỉ cần người bên trong muốn, ông sẽ mất đi tất cả.”

Đây không phải lời đe dọa mà là lời nhắc nhở của Carr.

Như lúc Yunho vì Jaejoong mà ép cậu từ mặt ba, vì Kim Jaejoong, Yunho có thể làm rất nhiều.

Vô luận, việc đó có ý nghĩa gì…

Mặt cứng ngắc, Kim Ri Nam chậm rãi lui ra khỏi phòng họp, ôm ngực đang đau nhói, đưa ánh mắt nhìn Carr, chỉ thấy Carr nhìn chằm chằm phòng họp như đang suy nghĩ điều gì.

Lúc đó, nhiệt độ trong phòng đã lên tới cao nhất, trong nụ hôn sâu của Yunho, phân thân Jaejoong bắn ra chất lỏng màu trắng, để lại dấu vết rõ ràng trên chiếc bàn họp tối màu, mà hương vị thuộc về Yunho cũng chậm rãi trượt vào trong huyệt khẩu không ngừng co bóp của Jaejoong…

Vô lực ngã xuống bàn, ý thức Jaejoong có chút hoảng hốt, trong lúc mơ hồ, cậu tựa hồ nghe thấy Yunho ghé sát vào tai cậu, nhẹ nhàng nói:

“Tôi thích cậu, Kim Jaejoong, thật sự…”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau