[YUNJAE TRUNG VĂN] NGHỊCH LÂN - ĐAM MỸ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện [yunjae trung văn] nghịch lân - đam mỹ - Chương 51 - Chương 55

Chương 51

Súng đã nổ mà không hề suy nghĩ.

Tại sao phải nhận một phát súng, cũng quên, phải mở miệng hỏi.

Chỉ biết, yêu cầu của hắn đối với cậu, là quá nhiều…

“Cho nên, cậu cứ vậy mà nổ súng với cậu ta?”

“Không được sao?”

“Không phải không được, chỉ là rất kinh ngạc.”

Tiếng nói chuyện quanh quẩn trong phòng, buông văn kiện trong tay, Han Kyung nghiêng người nhìn Jaejoong nghiễm nhiên coi văn phòng hội học sinh như nhà mình, hai tay khoanh trước ngực, cười mà như không cười.

“Có ai bảo tôi không được nổ súng với tên đó đâu, huống chi, tôi nói cho anh biết không phải để anh chỉ trích tôi, tôi chỉ muốn nhờ anh xin phép nghỉ học hộ tên kia thôi.” Jaejoong nghĩ rằng Han Kyung có ý kiến với việc cậu ra tay.

Gật đầu từ chối cho ý kiến, Han Kyung mỉm cười, “Tôi sẽ giúp cậu ta xin nghỉ phép, chỉ có điều, không phải tôi kinh ngạc với việc cậu nổ súng, mà là kinh ngạc với việc Jung Yunho tin tưởng cậu.”

Cau mày, Jaejoong trừng mắt nhìn Han Kyung, hiển nhiên rất chán ghét hai chữ vừa phát ra từ miệng anh.

“Đừng nhìn tôi như vậy, tôi chỉ là ăn ngay nói thật thôi, cậu mới chỉ là học sinh trung học, ai biết đã từng cầm súng hay chưa, mà cậu ta đã làm nhiều chuyện với cậu như vậy, cậu ta lại không sợ cậu sẽ thực sự giết cậu ta, điều này khiến cho tôi rất bội phục cậu ta, cũng chứng tỏ, cậu ta thật sự rất hiểu rõ cậu.” Nói xong, nụ cười của Han Kyung càng thêm đậm.

Han Kyung như vậy, Jaejoong không thể nào chưa từng thấy, bình thường, nụ cười đó chỉ xuất hiện lúc anh nhìn thấu việc gì đó…

“Anh đến cùng muốn nói cái gì?” Jaejoong ngay cả việc nói vòng vo cũng lười.

Bị sự thẳng thắn của Jaejoong chọc cười, Han Kyung đến gần cậu, kéo cà vạt thắt trên cổ Jaejoong, rút nhanh!

“Xem ra, dù có phải con trai Kim Ri Nam hay không thì cũng chẳng ảnh hưởng lớn tới cậu, ngày đầu tiên quay trở lại trường vẫn rất thảnh thơi, vậy cậu có muốn nhận lại vị trí hội trưởng không?”

“Tôi không hỏi anh cái này, đừng có nói lảng sang chuyện khác.” Biết rõ khả năng trốn tránh của Han Kyung, Jaejoong đương nhiên sẽ không dễ dàng bị lừa.

Bật cười, tay Han Kyung theo cà vạt trượt thẳng lên trên, mãi đến khi sờ lên cổ Jaejoong, nhìn chằm chằm Jaejoong đang nhíu chặt mày, cười xảo trá như mèo bắt được chuột.

“Chẳng lẽ cậu không phát hiện sao, Jaejoong, lúc có chuyện liên quan đến Jung Yunho, biểu cảm trên mặt cậu, thật sự rất thú vị…”

“Han Kyung!” Dường như hiểu được anh muốn ám chỉ điều gì, Jaejoong hét lên đầy tức giận.

“Đừng tức giận, tôi chỉ muốn nói là, có lẽ so với tưởng tượng của mình, cậu không ghét… Không đúng, cậu thích Jung Yunho đấy, dù sao, không ai không thích chính bản thân mình cả.” Cũng bởi vì giống nhau, nên so với người khác càng hiểu nhau hơn.

Hất tay Han Kyung ra, Jaejoong không chút lưu tình vung tay đấm Han Kyung, may mắn Han Kyung phản ứng rất nhanh, không bị đánh trúng, ngược lại càng khiến anh cười vui vẻ hơn.Nếu không phải bị nói trúng tim đen, Kim Jaejoong mà anh quen sẽ không bao giờ thẹn quá hóa giận mà đánh cả bạn, tuy anh không biết vị trí của mình trong lòng Jaejoong nhưng anh hẳn có thể coi là bạn…

Lúc Jaejoong chuẩn bị phát điên với tiếng cười của Han Kyung thì cửa mở ra, một học sinh nam đẹp trai đi vào, đưa tư liệu cho Han Kyung.

“Bạn của cậu đi học đấy, cậu không đi gặp cậu ấy à?” Nhìn thấy Jaejoong, học sinh kia nhàn nhạt hỏi.

“Yoochun? Không phải cậu ta xin phép nghỉ đến bệnh viện chăm sóc Junsu sao, đến làm gì?” Cho rằng người bạn trong lời người kia là Park Yoochun, Jaejoong cảm thấy rất kỳ quái.

“Tôi không nói Park Yoochun, tôi nói học sinh mới chuyển đến, cậu ta không phải bạn cậu sao?” Lời đồn trong trường, cậu cũng nghe không ít.

Cùng nhau xuất hiện trên sân trường, cùng nhau bị xử phạt, cùng nhau biến mất, lại cùng nhau quay trở lại trường học… Cái này mà bảo là trùng hợp thì chỉ sợ quá mức miễn cưỡng, nói là không quan hệ lại càng kỳ quái.

Bởi lẽ, khi cậu nhắc đến việc Yunho đi học, biểu cảm trên mặt Jaejoong, cho thấy đối với cậu, việc này rất quan trọng…

“Anh ta tới trường làm gì? Đang ở đâu?” Xách cổ áo học sinh kia, trong giọng nói của Jaejoong mang theo khẩn trương mà ngay bản thân cậu cũng không phát hiện.

“Trong phòng học, lúc tôi đi thu báo cáo thấy cậu ta, sắc mặt cậu ta không được…”

Không đợi cậu nói hết, Jaejoong đã chạy ra khỏi phòng, cước bộ dồn dập như vậy khiến Han Kyung đứng bên đang mỉm cười liền cười to, thậm chí cười đến chảy nước mắt.

“Có gì buồn cười sao?” Mặc kệ Han Kyung ôm lấy mình, Lee Dong Hae nghi hoặc.
“Cười sự xuất hiện của em thật là đúng lúc, để cho anh được xem kịch hay.” Ôm cậu, Han Kyung nhẹ nhàng hôn lên chóp mũi. “Em biết không, người càng bất cần, lúc gặp được thứ quan trọng sẽ quan tâm tới nó hơn bất kì ai.”

Kim Jaejoong, đợi đến lúc cậu phát hiện tâm mình đã bị người kia chiếm giữ liệu có quá muộn không?

Vị trí như vậy, chỉ sợ ngay cả cậu cũng bất ngờ…

Bối rối xuyên qua từng hành lang lớn nhỏ của trường, bất kì ai đi ngang qua Jaejoong đều không dám bắt chuyện với cậu, thậm chí, tự đông duy trì khoảng cách với cậu, bởi vì, biểu cảm trên mặt cậu thật sự rất dọa người.

Nhìn như thể có người chọc cậu, giẫm vào nỗi đau của cậu…

“Jung Yunho!” Bất chấp đây có phải giờ học hay không, Jaejoong rống tên người cậu muốn tìm.

“Cái kia… Trò Kim, đây vẫn là giờ học.” Bị khí thế của Jaejoong hù dọa, thầy giáo nhắc nhở vẫn mang theo chút sợ hãi.

“Thầy cứ dạy, tôi sẽ không làlm điều gì ảnh hưởng đến thầy.” Ngay cả lễ nghi cơ bản cũng không có tâm tình để ý tới, Jaejoong bước thẳng tới vị trí tìm Yunho.

Nhìn chằm chằm Yunho ngồi trên ghế mỉm cười với mình, Jaejoong không thể không nhận ra một điều, dù hắn có che giấu thế nào, sắc mặt hắn vẫn trắng bệch rất mất tự nhiên.

“Tôi đang học.” Ba chữ, thoải mái trả lời Jaejoong đang nhìn chằm chằm mình.

Cắn răng, nhìn những học sinh khác trong lớp đang chăm chăm quan sát hai người, Jaejoong đương nhiên biết rõ cậu làm như vậy sẽ nhất định trở thành đề tài bàn tán một hồi, nhưng dưới tình huống này, cậu thật sự không còn cách nào khác!

Vươn tay, cưỡng ép kéo Yunho đứng dậy, để tránh đụng vào miệng vết thương, Yunho cũng rất phối hợp, trước mặt mọi người, Jaejoong kéo tay Yunho bước đi, đến trước mặt thầy giáo không quên vứt lại một câu:

“Tiếp tục học đi, chúng tôi sẽ tự giải quyết.”

Cái này… Không khỏi quá mức sao, xông thẳng vào phòng cắt đứt tiết học còn không nói, lại còn muốn tự ý dẫn người đi, nếu đổi thành người khác, thầy giáo chắc chắn sẽ gọi cậu lại, giáo huấn một thôi một hồi.

Nhưng mà, cậu là Kim Jaejoong, còn có học sinh mới đến không rõ lai lịch kia…

Đối với chuyện của giáo viên chủ niệm lớp Jaejoong, cho dù nhà trường đã ra sức che giấu nhưng tiếng ác lan xa, huống chi ông thân là một thành viên trong số nhân viên của nhà trường, tất nhiên không thể nào chưa từng nghe về chuyện Yunho cùng Jaejoong đã làm, cùng với vị giáo viên bị buộc thôi việc.

Không có ai, muốn trở thành phiên bản hai của ông ta…

Sững sờ đứng trước bục giảng, nhìn lướt qua ánh mắt kinh ngạc của các học sinh khác, cũng mặc kệ có thể khiến cho mọi người khó chịu, thầy giáo chỉ ho nhẹ một tiếng, quay lại bài giảng, về phần Jaejoong cùng Yunho…

Cứ như lời Jaejoong nói, để họ tự giải quyết đi…

Chương 52

“Yoochun, cảm ơn anh.”

Lời cảm ơn phá vỡ sự yên lặng khiến cho Yoochun dừng động tác rót nước lại, nhìn Junsu tĩnh dưỡng trên giường bệnh, không hỏi cậu vì sao, chỉ bưng nước ra cho cậu.

“Anh không hy vọng Jaejoong bị thương, nhưng anh thực sự không ngăn được cậu ấy, huống chi, là Jung Yunho kéo cậu ấy vào vũng bùn này.” Thay Junsu nâng đầu giường lên, thần sắc Yoochun lạnh nhạt mà đau thương.

Như hiểu rõ, có một vài việc dù có làm thế nào cũng không thay đổi được.

“Dù vậy, em vẫn muốn cảm ơn anh, cảm ơn anh đã để Yunho tiếp cận Jaejoong…” Bưng cốc nước, trong ánh mắt Junsu ngập tràn cô đơn.

Là dạng cảm xúc gì, cậu cũng không nói rõ ràng được.

Chỉ biết, trước sự nhượng bộ của Yoochun, cậu vừa sợ hãi lại vừa chờ mong, cậu hiểu được, Yoochun sẽ không vì vậy mà ngừng yêu Jaejoong, càng không động tâm với cậu, nhưng ít ra, Yoochun bây giờ đang ở cạnh cậu.

Cậu còn có thể yêu cầu gì nữa đây?

Tuy rằng cậu đang lợi dụng vết thương của mình để Yoochun đáp ứng cậu không ngăn cản Yunho nữa…

Tiến lên, vò rối tóc Junsu, Yoochun trầm mặc đứng bên cạnh, nhìn y tá giúp Junsu thay băng, ánh mắt bay ra ngoài cửa sổ phòng bệnh, thẳng hướng trường học mà nhìn…

Mạnh mẽ kéo Yunho ra ngoài lớp, sắc mặt Jaejoong khó nhìn tới cực điểm, ngược lại, Yunho đi phía sau cậu cả đường đều mỉm cười, hoàn toàn không bị Jaejoong ảnh hưởng.

Ngay lúc Jaejoong kéo Yunho chuẩn bị xuống cầu thang, Yunho bật ra tiếng kêu đau đớn, Jaejoong vội dừng bước, quay đầu, khuôn mặt không giấu được khẩn trương nhìn Yunho.

“Này, anh không sao chứ?” Buông lỏng tay, Jaejoong vội vàng kiểm tra Yunho. “Tôi mạnh tay quá à?”

Nhìn Jaejoong bất giác thể hiện sự lo lắng, nụ cười của Yunho càng đậm, vươn tay chạm vào mặt cậu, lại gần Jaejoong, đến cự ly hai người gần như dán sát vào nhau, Yunho nhìn thẳng vào mắt của cậu.

“Cậu đang quan tâm tôi sao, Jaejoong?”

Nghe Yunho dùng giọng điệu thân mật gọi cậu, Jaejoong nhíu mày, định dùng tay đẩy hắn ra, nửa chừng lại nhớ Yunho vẫn đang bị thương, đành phải lui về phía sau mấy bước để kéo giãn cự ly giữa hai người.

“Anh nghĩ nhiều quá, Jung Yunho, tôi chỉ là muốn hỏi anh đã xin phép nghỉ rồi sao còn chạy tới trường làm gì?”

“Nghĩa vụ của học sinh không phải là đến trường sao?” Yunho nhẹ nhàng đáp lại vấn đề của Jaejoong.

Trừng mắt nhìn Yunho, nếu không phải hiện tại Yunho còn bị thương, Jaejoong thật sự rất muốn tặng hắn mấy đấm, xem có thể làm vỡ cái khuôn mặt tươi cười chết tiệt kia không.

“Nếu tôi nhớ không lầm thì bác sĩ bảo anh phải tĩnh dưỡng mà? Anh đừng nói với tôi, một súng kia không có chút ảnh hưởng nào với anh?”

Nhún nhún vui, Yunho khẽ cong bờ môi có chút tái nhợt, cười.

“Tôi không nói như vậy, miệng vết thương vẫn rất đau, nhất là vừa rồi có người nào đó động tác thô lỗ như vậy, hiện tại hình như bị vỡ rồi…” Là diễn kịch hay nói thật, cậu hoàn toàn không phân biệt được khi nhìn vào biểu cảm trên mặt Yunho.

Bị chỉ trích đầy tính ám chỉ của Yunho làm cho xấu hổ một hồi, tự biết mình đuối lý, Jaejoong chỉ có thể mềm giọng.

“Tôi không cố ý, chỉ có điều, đã bị thương thì anh nên ở nhà nghỉ ngơi, nghỉ một ngày học anh cũng sẽ không mất đi miếng thịt nào, lúc trước không phải vẫn trốn đầy đó sao?” Jaejoong vẫn chưa quên chuyện hắn dẫn cậu đi “Nghỉ phép”.

“Cậu không phải người đầu tiên lải nhải với tôi mấy điều này, Carr lúc đưa tôi đến trường cũng lầm bầm liên tục, tôi còn tưởng rằng tai mình mọc kén luôn rồi.” Yunho làm bộ ngoáy ngoáy tai.“Vậy sao anh còn đến?” Tra tấn mình như vậy rất thú vị sao?

“Nếu như tôi nói, ở trường có một việc rất quan trọng với tôi, vậy cậu hẳn sẽ hiểu rõ đúng không, dù sao, cậu rất giống tôi…” Lại gần Jaejoong mặt mũi vẫn không vui, Yunho ngay cả mỉm cười cũng mang theo chút dịu dàng.

So với đối chọi gay gắt ngày trước, Yunho giờ phút này đối với Jaejoong mà nói đột nhiên có chút lạ lẫm, lạ đến mức Jaejoong có cảm giác khác thường.

Dường như, Jung Yunho đang dần chiếm đoạt không chỉ con người cậu, thế giới của cậu mà còn cả lòng cậu…

“Có gì còn quan trọng hơn mạng của anh? Chỉ sợ hai anh em nhà họ Kwon kia mà nghe được sẽ vui vẻ lợi dụng ngay.”

“Đúng vậy, cho nên hai người đó mới liên tiếp tìm tới người ấy, lợi dụng người ấy gây phiền toái cho tôi…” Đầy ẩn ý vuốt ve mơn trớn môi Jaejoong, ánh mắt Yunho sâu không thấy đáy. “Tôi lo lắng người ở trường học này sẽ gây chuyện cho người đó.”

Yunho không nói rõ ra nhưng Jaejoong lại hiểu được Yunho muốn nói gì.

Nói tóm lại, chỉ là mặc dù đã để Carr giải quyết thầy giáo nhiều lời kia, Yunho vẫn không yên lòng, sợ Jaejoong quay trở lại trường sẽ bị nhân viên nhà trường khó xử nên dù đang bị thương vẫn muốn tới trường đi học.

Mà Yunho nói, ở trường có một việc rất quan trọng với mình… Đó là chỉ cậu sao?

Vì cậu, dù phải chịu đau nhức về thể xác cũng không vấn đề gì…

Nhìn gương mặt tươi cười tự tin như trước của Yunho, Jaejoong theo bản năng muốn tránh tầm mắt của Yunho, lại quên mất sau lưng là cầu thang ──

Gì vậy?

Nhận ra chân bị hụt, Jaejoong định tiến lên giữ thăng bằng nhưng đã không kịp, mắt thấy Jaejoong sắp ngã xuống cầu thang, Yunho nhanh nhẹn kéo tay cậu lại, nhịn đau ôm Jaejoong vào trong ngực!

Khẽ rên lên một tiếng, Jaejoong quả thực va vào chỗ vai bị thương của Yunho, có lẽ rất đau nhưng Yunho lại chỉ để ý Jaejoong.“Cậu sao rồi? Không sao chứ?” Kiểm tra trên dưới Jaejoong, khuôn mặt Yunho không cách nào che lấp sự lo lắng.

Ngây ngốc nhìn Yunho, Jaejoong khẽ nhíu mày, đối mặt với quan tâm cùng dịu dàng của Yunho, trong lòng Jaejoong tràn ngập cảm giác khó nói thành lời, cảm giác này từ nhỏ đến lớn, cậu chưa từng gặp…

Đó là cảm giác gì?

Rất quái dị, ngập tràn trong trái tim cậu, tựa hồ lý trí không thể nào giải thích.

Nếu nói là tình bạn, vậy lại không giống với cảm giác khi ở cạnh Yoochun…

Có lẽ mình không ghét…. Không phải, là thích Jung Yunho mới đúng, dù sao, không ai lại không thích chính bản thân mình…

Đột nhiên, lời nói của Han Kyung vụt qua đầu cậu, khiến Jaejoong mở to mắt, trong con ngươi đầy nghi hoặc và kinh ngạc.

“Jaejoong? Kim Jaejoong?” Nghĩ rằng Jaejoong giật mình, Yunho không ngừng vẫy tay trước mặt cậu, lúc đưa tay xuống liền vừa vặn bị Jaejoong bắt được tay!

Nhìn Jaejoong mím môi nghiêm túc, Yunho tất nhiên đã hiểu suy nghĩ của cậu, nắm lại tay Jaejoong, hôn lên ngón tay cậu.

“Không phải gấp, cứ từ từ sẽ tới, tôi vẫn còn rất nhiều kiên nhẫn chờ cậu thừa nhận, cậu không cần phải ép mình, chỉ cần biết rằng, tôi thích cậu, coi trọng cậu là đủ rồi.”

Nên tin tưởng hắn không?

Hay đây chỉ là một phần của trò chơi?

Vì thắng cậu nên Yunho không tiếc nói lời dối lòng vậy sao…

Nhìn ánh mắt Yunho không hề trốn tránh, Jaejoong thấy được cái bóng của mình, cũng như đang nhìn một bản thân khác.

Nếu là cậu, liệu cậu có vì chiến thắng mà đùa giỡn như vậy không?

Ngay cả tình yêu của mình cũng đem ra đổi chác, có cần thiết không?

Niềm kiêu ngạo của cậu sẽ không để cậu làm như vậy, thế Jung Yunho thì sao?

Hắn có làm như vậy không?

Hay là, hắn rất nghiêm túc, tựa như lời hắn nói, hắn thật sự thích cậu, coi trọng cậu…

Giật giật ngón tay, Jaejoong lướt qua đôi môi Yunho, vạch lên đó một đường cong duyên dáng, Jaejoong chạm lên mặt Yunho.

Khác với đụng chạm đầy dục vọng trong dĩ vãng, ngón tay, rất nhẹ nhàng.

Nhẹ như đang xác nhận, cảm giác trong lòng cậu với Yunho…

Chương 53

Bởi vì chưa từng trải nghiệm, cho nên mới cảm thấy vô cùng lạ lẫm.

Trong thế giới của cậu, từ trước tới nay chưa từng có sự tồn tại của thứ gọi là tình yêu, mà ngay cả thích cũng là một yêu cầu xa vời.

Mẹ cậu không hề yêu cậu, đối với mẹ cậu mà nói, cậu chỉ là công cụ để truy cầu tiền tài, chưa từng được đối xử tử tế lấy một lần, thứ nhận được, chỉ là dục vọng tham lam mãnh liệt.

Lúc ba cậu xuất hiện, đón cậu về, còn tưởng rằng hết thảy sẽ có thay đổi, nhưng hóa ra cậu lại si tâm vọng tưởng.

So với mẹ cậu, trong mắt ba càng không có sự tồn tại của cậu, ông ta thừa nhận cậu bất quá là vì mục đích nối dõi tông đường, ngoài việc đó ra, cậu quả thực ngay cả người hầu trong nhà cũng không bằng, thậm chí, dòng máu của mẹ cậu chảy trong người cậu cũng là thấp kém.

Không có hòa nhã, không có dịu dàng, không có tình thân, không có bất kì cái gì.

Cho dù có người tiếp cận cậu, đối xử tốt với cậu nhưng cũng chỉ vì muốn kiếm lợi từ thân phận cậu, chỉ có Yoochun cùng Han Kyung là ngoại lệ hiếm hoi.

Cậu không thể không cảm nhận được tâm ý của Yoochun đối với mình nhưng vậy thì sao, trong lòng cậu, Yoochun là bạn bè và cũng chỉ có thể là bạn bè ── Bởi vì, cậu sợ mất đi, dù chỉ là một chút.

Mà Han Kyung, anh hiểu rõ cậu, cho nên, anh cùng cậu cũng là tri kỷ, chỉ có anh dám nói ra những việc mà cậu không dám đối mặt, trước mặt cậu trực tiếp nhắc đến Jung Yunho.

Một người đột ngột xông vào thế giới của cậu, đảo loạn hết thảy, khiến lòng cậu trở nên rối bời như thấy nhà mình bị đốt.

Hai mắt nhìn thẳng vào Jaejoong đang chìm trong mê hoặc cùng hiểu rõ, Yunho mỉm cười không nói, mặc đầu ngón tay Jaejoong lướt trên đôi môi hắn, dò xét bên khóe miệng, chạm bờ môi mềm mại, chậm chạp đi xuống, mãi đến khi tới cạnh chỗ bị thương trên vai Yunho, nhẹ nhàng dùng lực ấn xuống!

Yunho lộ ra đau đớn nhưng không kêu lên tiếng, càng không ngăn cản Jaejoong, chỉ đơn giản chịu đừng, nhìn chằm chằm Jaejoong như đang xác nhận điều gì đó, nghiêng người hôn lên cổ cậu…

Thấy Jaejoong hít một hơi, Yunho bật cười, ôm mặt Jaejoong, cụng nhẹ lên trán cậu, nhìn thẳng vào mắt Jaejoong.

“Nhận ra điều gì sao? Tôi biết rõ, muốn cậu tin tưởng tôi là chuyện rất khó, vì tôi với cậu giống nhau, không tìn mình sẽ có tình cảm này với người khác, nhưng tôi nguyện ý thử… Kim Jaejoong, tôi có thể chờ, cậu ở điểm này cũng giống tôi sao?”

Từ kia, hắn cũng không tin tường.

Nhưng tình cảm với Jaejoong lúc này, ngoài từ kia, Yunho tựa hồ cũng không tìm ra từ nào thích hợp hơn để miêu tả.

Như lời mẹ hắn đã nói, không phải tình cảm nào cũng có thể tính toán rõ ràng…

“Thích thật là rẻ mạt…” Rẻ đến mức, trong cuộc sống của hắn, chưa từng xuất hiện.

“Nếu cậu muốn, tôi có thể dùng hết khả năng của mình để cậu được vui vẻ, với tôi mà nói, Kim Jaejoong, thứ cậu thích đều là vô giá, cậu biết rõ mà, có thể làm cho người khác yêu mình là một điều vô cùng tuyệt vời…”

Là thật tâm sao?

Hắn thản nhiên giao mạng của mình cho cậu, đặt niềm tin của mình trên người cậu, thậm chí vì cậu mà làm vô số việc mà hắn chưa từng làm, so với Jung Yunho trong miệng Kim Junsu thì hoàn toàn khác hẳn.
Nhìn ánh mắt thẳng thắn của Yunho, Jaejoong cong khóe môi, nụ cười xinh đẹp, kết hợp cả vẻ đẹp của đàn ông và phụ nữ.

Khiến người ta, không thể nào không bị hấp dẫn…

“Tôi không phải đàn bà…”

“Cậu là Kim Jaejoong, một người đàn ông chân chính, đã lên giường với cậu nhiều lần, chẳng lẽ tôi còn nhầm lẫn được sao?” Như đang nghe truyện cười, Yunho tiến sát Jaejoong. “Hay là cậu muốn tôi chứng minh lại?”

Nhíu mày trừng mắt nhìn Yunho đang khiêu khích, Jaejoong không phải không rõ ám hiệu của hắn, chỉ đơn giản nắm tay đập nhẹ vào nơi bị thương của hắn, khiến Yunho nhịn không được khẽ rên.

“Với tình trạng bây giờ của anh mà muốn đè tôi thì sẽ xảy ra chuyện gì đây?” Hơi kiễng chân, Jaejoong dán sát bên tai Yunho, thì thầm như đang quyến rũ: “Lăn về nhà mà dưỡng thương đi, muốn làm nói sau.”

“Đây là thủ đoạn cậu dùng để ban thưởng cho tôi nếu tôi về nghỉ ngơi sao?” Trải qua việc của Kwon Ji Kyu, Yunho đã hiểu rõ, nói đến việc đùa giỡn, Jaejoong tuyệt đối không thua người.

“Anh nói thử xem?” Nhướn mày, Jaejoong liếc xéo khuôn mặt tươi cười của Yunho. “Nếu hiện tại đánh nhau, anh sẽ rất bất lợi đấy.”

“Tôi không muốn đánh với cậu, muốn tôi trở về không phải là không được, chỉ cần một câu là đủ.” Quay sang, Yunho nhẹ nhàng liếm môi Jaejoong, “Nói cho tôi biết, cậu hứa, sẽ không bao giờ trốn tránh cảm xúc của mình với tôi…”

Bị khiêu khích của Yunho làm cho lúng túng, trên mặt Jaejoong nổi lên một tầng ửng hồng, cộng thêm lời Yunho nói khiến cho Jaejoong theo bản năng cắn môi.

“Không phải anh vừa nói không ép tôi sao?” Tin tưởng tên này, sao có vẻ là một việc làm vô cùng ngu ngốc vậy?

“Tôi nói là không ép cậu thừa nhận, hiện tại thứ tôi muốn là cậu cho tôi một chút hi vọng…” Thu lại nụ cười, Yunho chớp mắt. “Dù sao, tôi đã nói tôi thích cậu rồi mà, không phải sao?”

Có qua có lại là lễ nghi căn bản.Không riêng gì đồ vật, về mặt cảm tình cũng là như vậy…

Nhíu chặt mày, Jaejoong cúi đầu, như đang sầu lo điều gì đó, đột nhiên phía sau vang lên tiếng ho nhẹ rất nhỏ, khẩn trương quay đầu, chỉ thấy Han Kyung cùng Lee Dong Hae đang đứng trên bậc thang cười nhìn bọn họ.

“Ở trường mà biểu diễn động tác thân mật như vậy là muốn tiếp tục trở thành chủ đề nóng sao? Nhắc nhở các cậu một chút, năm phút nữa sẽ hết tiết, hẳn sẽ có không ít người vây xem đó.” Han Kyung rất khách quan cảnh cáo Jaejoong cùng Yunho.

Mà lời anh nói khiến cho Jaejoong muốn tránh khỏi cái ôm của Yunho, lại bị Yunho không quan tâm đến vết thương, ôm càng chặt hơn.

“Jung Yunho!” Nhìn Yunho, Jaejoong bắt đầu tức giận.

“Tôi không ngại bị người nhìn thấy, dù sao, tin cậu ở bên tôi truyền đi càng tốt.” Yunho nói một cách vô tâm.

Jaejoong biết rõ Yunho đang nói thật.

Cậu cùng hắn, từ trước tới nay không bao giờ quan tâm cái nhìn của người khác, bởi vì những người kia, không liên quan tới họ…

Thời gian từng phút từng phút trôi qua, Lee Dong Hae dùng ánh mắt hỏi Han Kyung, lại chỉ nhận được ám chỉ tiếp tục xem cuộc vui của Han Kyung, lúc kim đồng hồ dần dần chỉ đến con số báo hết tiết, chấp nhất của Yunho rốt cuộc khiến Jaejoong bùng nổ.

“Tôi sẽ không trốn tránh tình cảm của mình, Jung Yunho, có lẽ, tôi thích anh thật…”

Không đợi Jaejoong nói hết lời, Yunho đã hôn lên môi cậu, tựa như hành động của đầu ngón tay Jaejoong vừa rồi, chỉ có điều, Yunho dùng môi hắn, lưỡi của hắn, nụ hôn của hắn, trên cánh môi Jaejoong toàn bộ đều lưu lại mùi của hắn.

Làm vậy là có mục đích gì?

Đại khái là muốn ngăn cản khả năng Jaejoong hối hận dù chỉ một chút mà thôi…

Lúc tiếng chuông vang lên, nụ hôn của Yunho đã kết thúc, buông Jaejoong ra nhưng ánh mắt lại nhìn về phía Han Kyung.

“Giúp tôi xin nghỉ phép, tôi về.” Vứt lời này lại, Yunho xoay người đi xuống cầu thang, không ngoái đầu lại lấy một lần.

Thật là, coi anh là người hầu sao…

Lộ ra biểu tình dở khóc dở cười, Han Kyung từng bước xuống cầu thang, đi đến bên cạnh Jaejoong, cùng lúc, không gian xung quanh vì tan học mà bắt đầu ồn ào, nhưng những điều không ảnh hưởng tới Kim Jaejoong được.

Lúc Han Kyung nắm tay Lee Dong Hae đi ngang qua cậu không quên dùng tay vỗ nhẹ lên Jaejoong, động tác kia tràn đầy vui vẻ.

“Đừng đỏ mặt, Jaejoong, cẩn thận làm học sinh khác hoảng sợ giờ…”

Chương 54

Trở về nhà nghỉ ngơi, bất quá chỉ là lấy cớ.

Đã đạt được thứ mình mong muốn từ Jaejoong, vì sao lúc Jaejoong định nói thêm lại đột nhiên hôn cậu?

Là thực sự sợ Jaejoong hối hận, hay là…

Ngây ngốc ngồi trên ban công lộ thiên, trong tay cầm một viên bi thủy tinh, dưới ánh nắng phản xạ lên màu sắc rực rỡ, suy nghĩ của hắn bay xa.

Đây đã từng là đồ chơi mà hắn yêu nhất, cũng là món quà đầu tiên hắn được nhận từ người mà hắn coi là bạn…

Ở trong cô nhi viện, Yunho so với người khác lại càng thêm hiểu rõ thế giới cô độc, đồng thời cũng đã buông tha hi vọng được nhận nuôi từ rất sớm, chính vì vậy mà hắn toàn thân trên dưới đều toát ra sự thành thục mà những đứa trẻ cùng tuổi không có.

Hắn rất thông minh, không để các nhân viên trong cô nhi viện phải chăm sóc nhiều, chính bởi vậy mà hắn được đưa đến bên người phụ nữ đã thay đổi tương lai của hắn, khi xác định hắn sắp được nhận nuôi, người trong cô nhi viện đều vui mừng thay hắn, chỉ có một người khóc.

“Cậu nhất định phải đi sao? Nếu cậu đi, về sau tớ ở đây làm gì có bạn nữa…” Khóc đến đỏ bừng mũi, gương mặt xinh đẹp lộ ra vài nét diễm lệ không thuộc về con trai.

“Tớ sẽ quay về gặp cậu, hơn nữa tớ sẽ hỏi người nhận nuôi tớ xem có thể mang cậu đi cùng không.” Vỗ vỗ đầu y, Yunho như người lớn an ủi.

“Không có khả năng, kẻ có tiền sẽ không dùng tiền để nuôi người không cần thiết.” Có con mắt nhìn thấu sự đời giống Yunho khiến cho cậu nhóc không ôm hi vọng gì nhiều.

Yunho trầm mặc, bởi vì hắn biết cậu nhóc nói không sai, hai người bọn họ tự nhỏ đã phải đối mặt với thế giới tàn khốc này, hiểu rõ có những việc là không thể nào xảy ra được.

“Được rồi, Yunho, cái này tặng cậu, chỉ cần sau này cậu còn nhớ tớ, nguyện coi tớ làm bạn là tốt rồi.” Móc trong túi áo một viên bi thủy tinh mà y vẫn rất yêu quý, bỏ vào trong tay Yunho.

Đó là món quà mà bọn họ được tặng trong dịp đi thăm nhà máy thủy tinh ở ngoại thành cùng cô nhi viện, mỗi người đều có một viên, nhưng trẻ con dù sao cũng chỉ là trẻ con, không lâu sau đều ném đi hết, chỉ có tên nhóc trước mặt hắn là cố chấp giữ lấy.

Cầm chặt viên bi này, Yunho mỉm cười, đó là đảm bảo, cũng là hứa hẹn tình bạn của hắn với y.

Hôm sau, Yunho rời cô nhi viện, đến Kwon gia, trở thành con nuôi của Kwon gia, có dòng họ thuộc về riêng hắn, lại chưa từng quên lời hứa với người bạn kia, dưới sự trợ giúp của mẹ nuôi mình, hắn quyên góp cho cô nhi viện, cho y cuộc sống an ổn, tuy trên danh nghĩa bọn họ là chủ tớ, nhưng trong lòng Yunho, hai người vẫn mãi là bạn.

Cho dù, tình cảm đó dường như đã vượt quá mức độ bạn bè…

Mãi đến khi, y cầm súng, nổ thẳng vào mẹ nuôi Yunho, Yunho ôm mẹ sắp chết, đối mặt với họng súng, trong ánh mắt tràn ngập khó tin cùng phẫn nộ khi bị phản bội!

“Vì sao? Kim Hee Chul, nói cho tớ biết, tại sao phải giúp Kwon Ji Kyu!” Yunho gầm nhẹ lên.

Lặng yên lắc đầu, Hee Chul không cho Yunho đáp án, nổ súng với hắn, trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, Carr xuất hiện cứu được Yunho, tuy thân thể bị thương nhưng vẫn không đau bằng vết thương trong lòng.

Hắn không hiểu, vì cái gì mà người bạn chí thân của hắn lại phản bội hắn?

Tiền tài? Hay là lợi ích?Hắn không nhận được đáp án, vì từ ngày đó, Hee Chul trở thành người của Kwon Ji Kyu, biến thành kẻ thù của hắn, vết thương đó, Yunho đến giờ vẫn còn nhớ rất rõ ràng.

Nếu nói ra, Hee Chul có lẽ là người đầu tiên hắn thích.

Nhưng y đã dùng vết thương của hắn cùng sự phản bội để đáp lại tình cảm này, nhiều năm qua, toàn bộ mọi chuyện trở thành một trò cười.

Đồng thời cũng nhắc nhở hắn, không được tin tưởng bất luận kẻ nào…

Đã như vậy vì sao còn cố chấp tin tưởng Jaejoong, thậm chí nói mình thích cậu?

Có thể thật sự là thích, cũng có thể chỉ đang thăm dò tình cảm của Jaejoong cùng hắn…

“Tôi nói cả buổi, cậu vẫn kiên trì muốn đến trường, Kim Jaejoong mới nói mấy câu đã ép cậu trở về được rồi, nếu không phải biết rõ tính cách của cậu, tôi có lẽ đã thật sự nghĩ Kim Jaejoong cùng cậu là thật.” Đứng sau lưng Yunho, Carr khẽ cảm khái.

“Ai nói tôi và cậu ấy không phải thật? Tôi thật sự thích cậu ấy không được sao?” Hỏi lại Carr, trên khóe miệng Yunho nồng đậm ý cười.

“Nhìn ra được cậu thích cậu ta, nhưng mà, cậu còn chưa đủ tin tưởng cậu ta, tựa như cậu ta không tin tưởng cậu vậy.” Ném một chồng ảnh chụp để báo cáo kết quả công tác cho Yunho, trong ánh mắt Carr hiện lên sự không ủng hộ. “Nếu Kim Jaejoong biết cậu âm thầm phái người theo dõi cậu ta, cậu ta hẳn sẽ nổi bão đúng không?”

“Tôi chỉ đang bảo vệ cậu ấy, cậu không hiểu được thủ đoạn của hai anh em Kwon Ji Hee cùng Kwon Ji Kyu đâu, chưa đạt được mục đích, bọn họ sẽ chưa từ bỏ.”

“Dù là vậy, cậu cũng nên nói với Kim Jaejoong một tiếng chứ?” Mặc dù biết Jaejoong không lâu, Carr vẫn có cảm giác, nếu Jaejoong biết Yunho sau lưng cậu làm việc mờ ám này, sợ sẽ là một hồi phong ba không nhỏ nha.
Giống Yunho không thích người khác giấu mình, y tin tưởng Kim Jaejoong cũng vậy, dù nói thế nào, hai người bọn họ thật sự quá giống nhau…

Thở dài một hơi, Yunho sao lại không hiểu lo lắng của Carr, nhưng trong tình huống này, hắn thật sự không có cách nào nói với Jaejoong.

Hắn hiểu rõ tính cách Jaejoong, nếu nói sẽ chỉ khiến cậu càng thêm kiên cường cự tuyệt trợ giúp của hắn, cho dù phiền toái là vì hắn mà tới cũng không có nghĩa Jaejoong phải tiếp nhận sự hỗ trợ của hắn.

Cậu có niềm kiêu ngạo cùng cốt khí của riêng mình.

Kim Jaejoong là một người như vậy đấy.

“Junsu sao rồi?” Lựa chọn xem nhẹ vấn đề Carr đưa ra, Yunho cố ý chuyển chủ đề sang Junsu đang nằm trong bệnh viện.

“Cậu ta rất tốt, còn muốn nhờ tôi nói với cậu, cảm ơn cậu đã để cậu ta phải nhận vết thương kia, đổi lấy sự chăm sóc của Park Yoochun, nó rất đáng giá đấy.” Vừa nhớ tới nụ cười của Junsu lúc nói lời này, Carr lại đau đầu.

Y thật sự chưa từng thấy kẻ nào khi yêu lại ngu ngốc như vậy…

“Cậu ấy vẫn như trước, đối với thứ mình thích sẽ không bao giờ buông tay.” Trong giọng nói mang theo chút cưng chiều hiểu rõ với Junsu, Yunho không cách nào phủ nhận, hắn đã từng đặc biệt yêu mến cậu.

Nhưng Junsu so với hắn còn hiểu rõ hơn.

Cho nên, đã rời khỏi khỏi hắn, để Jaejoong xuất hiện trong cuộc đời hắn…

“Chuyện Junsu tôi không có cách nào can thiệp, nhưng tôi nhắc nhở cậu, lão già Kim Ri Nam kia tựa hồ đã phát hiện việc cậu thu mua cổ phần công ty rồi, chuẩn bị mấy ngày nữa sẽ tổ chức họp hội đồng quản trị để ép người giữ cổ phần cao nhất ra mặt, cậu định làm thế nào?”

“Làm thế nào là sao?” Yunho dùng nụ cười trả lời Carr.

“Kim Jaejoong ấy, nếu cậu ta xuất hiện, chắc chắn sẽ bị lão Kim Ri Nam kia đánh cho chết, không còn là con của ông ta nữa thì lúc đối mặt hẳn càng không lưu tình nha?”

“Ông ta cũng đâu còn là ba Kim Jaejoong nữa đúng không? Tôi ngược lại rất chờ mong, Jaejoong sẽ đối mặt với Kim Ri Nam thế nào…”

Đã không còn quan hệ nữa thì sao phải băn khoăn?

Nếu như không phải băn khoăn, vậy cậu sẽ làm thế nào, Kim Jaejoong?

Nếu cậu là tôi, một “Tôi” khác…

Nở nụ cười trào phúng, trong mắt Yunho toát lên một tia bén nhọn khác hẳn dĩ vãng…

Chương 55

Rồng là sinh vật thần thánh vĩ đại nhất trong truyền thuyết, là sứ giả của thần, mang ý nghĩa không thể xâm phạm.

Nhưng bản chất ẩn sâu bên dưới sự kiêu căng ích kỷ kia, mấy người có thể hiểu rõ?

Nếu không tiếp cận hay đụng chạm, há có thể nhìn thấu được…

“Anh lại tới nữa, thật sự không sợ phiền toái à?” Nhìn thấy Jaejoong xuất hiện, Changmin kỳ thật không quá bất ngờ nhưng vẫn hiếu kỳ hỏi thăm.

“Có phiền toái gì lớn hơn tôi nữa à? Huống chi, tôi không nhà để về, chỉ có thể tìm nơi nào đó giết thời gian thôi.” Tựa người vào quầy bar, ánh mắt Jaejoong vẫn luôn ở trên những người đang quay cuồng nhảy nhót kia.

Phiền muộn suy nghĩ khiến tâm tình Jaejoong quả thực rớt xuống đáy vực.

“Bình thường không phải Park Yoochun phụ trách thu lưu anh sao?” Như đã nhìn ra điều gì, Changmin rót cho Jaejoong một ly rượu.

“Tôi không muốn đi chỗ cậu ta, cảm thấy chán ghét hương vị của tên kia còn vương ở đó.” Móc chìa khóa Yoochun giao cho trên người mình ra, Jaejoong tiện tay ném nó lên bàn. “Tôi còn lâu mới giống Kim Junsu, tự dưng để mình bị đâm một dao.”

Tuy không hiểu lắm về việc Jaejoong đang nói nhưng Changmin biết kẻ cậu nói không phải Junsu, cũng không hỏi gì thêm, dù sao, đây không phải là điều cậu nên làm.

“Tới nơi này cũng nguy hiểm không kém mà, cậu đã quên lần trước bị bắt ở chỗ này sao?” Changmin thử nhắc nhở cậu.

“Ít nhất ở chỗ này còn có cậu giúp tìm cứu viện.” Nở nụ cười châm chọc Changmin, Jaejoong xoay người, bày ra khuôn mặt mê hoặc động lòng người. “Này, cậu có xe đúng không?”

Changmin đang lau ly liền nhìn Jaejoong một cái, lập tức đáp trả bằng một nụ cười dịu dàng.

“Tôi không phải Park Yoochun, đừng nghĩ lấy xe của tôi đi liều mạng với mấy người kia, huống hồ, tôi thấy cậu sẽ đâm nát nó ra mất.” Dù là trực giác hay phỏng đoán, Changmin đều có cảm giác này.

“Nói gì đấy?” Jaejoong nhướn lông mày.

“Bởi vì cậu hiện tại rất không thoải mái.” Nhẹ nhàng mà rõ ràng nói ra nguyên nhân, ánh mắt Changmin liền rơi xuống một vị khách đi vào trong quán, ngồi ở một góc hẻo lánh.

Nếu nhạy cảm một chút là có thể phát hiện, từ lúc vào quán đến giờ, vị khách kia vẫn luôn đặt sự chú ý trên người Jaejoong…

“Tôi có nên tán thưởng cậu rất lợi hại không nhỉ?” Jaejoong vươn tay vào trong quầy bar, tuy tiện lấy một chai Vodka, đi tới chỗ vị khách kia.

Nhìn bóng lưng Jaejoong, Changmin không biết làm thế nào đành phải cười trừ, tựa hổ hiểu rõ không thể nào ngăn cản Jaejoong làm việc cậu muốn làm, chỉ bảo nhân viên khác nhanh chóng chuẩn bị tốt bông băng cùng gọi cho xe cứu thương…

Choang!

Chai rượu thủy tinh bị Jaejoong hung hăng đập lên bàn, vị khách kia nghi hoặc nhìn Jaejoong, còn chưa hỏi được cậu muốn làm gì thì đã bị Jaejoong xách cổ lên!

“Là ai bảo mày theo dõi tao? Là hai tên họ Kwon hay là lão già Kim Ri Nam? Sao hả, theo từ trường học tới tận đây, mày không mệt à? Bọn họ bỏ bao tiền để mày làm việc này?”Người xa lạ kia hiển nhiên bị chất vấn của Jaejoong làm cho hoảng sợ, trong giây lát, ngay cả lời nói dối cũng không nói được, nhìn hắn như vậy Jaejoong càng thêm giận dữ, cơn tức dâng lên, thả cổ áo người kia, Jaejoong cầm lấy chai rượu nện xuống hai bàn tay hắn, lập tức, tiếng thủy tinh vỡ vang lên, tiếng rên đau của người nọ cũng truyền khắp quán.

Tiếng rên của hắn thu hút sự chú ý của những người khác, đồng thời phát hiện người gây ra là Jaejoong, tất cả lựa chọn thu hồi ánh mắt không nhúng tay vào, chỉ còn người nọ ôm hai tay đã chảy máu, nghênh đón cơn thịnh nộ của Jaejoong.

Mà Jaejoong vẫn đang cầm chai thủy tinh đã vỡ gần hết…

“Tao cho mày thêm một cơ hội nữa, nói hay không? Hay là muốn tao đâm mảnh thủy tinh này vào bụng thì mới chịu nói?” Ở trường học bị Yunho ép bức đã khiến Jaejoong giận điên lên rồi, kết quả chạy đến đây vẫn bị theo dõi, Jaejoong đương nhiên sẽ trút toàn bộ giận dữ lên người hắn.

Coi hắn là vật thay thế cho Yunho là được!

Cậu sống bao năm nay chưa từng mất mặt như vậy, bị mẹ ruột cùng Kim Ji Jin sỉ nhục, Kim Ri Nam khinh bỉ cùng căm thù, thậm chí bị coi là đàn bà, những việc đó đều nằm trong phạm vi chịu đựng được của cậu, nhưng cậu lại biết xấu hổ, đây quả thực là trò đùa!

Nếu như là vì nhiều người thì thôi bỏ qua, đằng này, hết lần này tới lần khác đều là Jung Yunho nhiễu loạn cuộc sống của cậu.

Bị buộc phải thừa nhận thích hắn đã là quá phận rồi, lại càng không nói đến còn bị Han Kyung phát hiện cậu xấu hổ!

Cơn tức này, cậu phải làm thế nào mới tiêu tan đây…

“Cái kia… Tôi không rõ cậu đang nói gì, tôi chỉ tới đây để giải trí thôi…” Giữ lấy miệng vết thương đang không ngừng chảy máu, trên khuôn mặt người xa lạ bất giác toát lên sự kinh hoảng.

Hắn biết rõ, người đang nổi nóng không hề dễ chọc chút nào, nhưng người trả tiền thuê hắn có thể sẽ lấy mạng của hắn, căn cứ vào điểm ấy, hắn đương nhiên không thể nói ra được.
Hắn tin tưởng, Jaejoong không có lá gan lấy mạng hắn ── Chỉ tiếc, hắn cược sai rồi!

Nghe người xa lạ tiếp tục làm bộ, lửa giận của Jaejoong liền cháy lên đến tận cùng, nắm chặt chai rượu vỡ, Jaejoong không chút do dự định đâm tới kẻ kia, mắt thấy miếng thủy tinh sắp đâm vào người, một chùm chìa khóa cùng một chiếc thẻ đột ngột xuất hiện trước mặt Jaejoong.

Dừng động tác lại, quay đầu nhìn Changmin giơ chìa khóa ra, trong mắt Jaejoong tràn đầy nghi vấn.

“Đừng gây tai nạn chết người ở chỗ này, lần trước chuyện Junsu thiếu chút nữa đã kinh động cảnh sát rồi, còn một lần nữa, tôi sợ chỗ này sẽ bị đóng cửa, xe cho cậu mượn, cẩn thận một chút.” Giữa việc làm ăn cùng xe, sau khi cân nhắc, Changmin đã đưa ra lựa chọn.

“Thứ này ở đâu vậy?” Bắt lấy chìa khóa, mắt Jaejoong nhìn chằm chằm vào chiếc thẻ trong tay Changmin.

“Cái này là tôi lấy từ “Bạn” của Junsu, hắn là một trong những thành viên của hội đồng quản trị Kim thị mà, nghe nói, ba anh chuẩn bị tổ chức họp mặt ban quản trị, anh không nhận được tin tức gì sao?” Việc Yunho làm, Changmin cũng nghe được chút ít từ Junsu, tất nhiên cũng hiểu được nguyên nhân Jaejoong có cổ phần trong Kim thị.

“Không, không ai nói cho tôi biết cả…” Trong đầu hiện lên khuôn mặt Yunho, hai mắt Jaejoong bất giác híp lại, “Lão già kia lại muốn bày trò gì hả?”

Cảm thấy mọi chuyện không hề đơn giản như vậy.

Không thể nào chỉ đơn thuần là buổi họp ban quản trị…

“Không biết, nếu cậu có thời gian thì đi xem sao, dù sao, cậu giờ không cần phải quản việc cha cậu phát điên hay không mà?” Ném thẻ cho Jaejoong, Changmin trở về chỗ làm của mình.

Trừng mắt nhìn chiếc thẻ trong tay, Jaejoong lại liếc mắt nhìn người đàn ông lạ lẫm bên cạnh đang không ngừng chảy máu, giơ tay lên, đập mảnh thủy tinh vỡ xuống bên cạnh hắn, trong cơn sợ hãi, người đàn ông chỉ thấy bóng lưng Jaejoong vung chìa khóa rời đi, cùng với, nụ cười mỉm của cậu…

Sai người băng bó sơ qua cho người đàn ông, Changmin lau quầy, lướt qua cửa, chợt nghe bên ngoài có tiếng người reo hò hưng phấn, còn có tiếng xe cậu khởi động, khóe miệng Changmin nhịn không được cong lên, mà phía sau lưng Changmin cũng xuất hiện khuôn mặt tươi cười quen thuộc.

“Cảm ơn cậu hỗ trợ, chỉ có điều, tính tình Kim Jaejoong thật sự rất ác liệt.” Nhìn người theo dõi bị Jaejoong dạy dỗ một hồi, Carr liền nhịn không được lau mồ hôi lạnh.

May mắn, y không đủ can đảm để theo dõi Jaejoong…

“Nói cho Jung Yunho, đây là lần duy nhất, nếu không phải nể mặt hắn ta là bạn Junsu, tôi còn lâu mới tự mình chọc giận Jaejoong thế này.” Thái độ trung lập là nguyên tắc từ trước tới nay của Changmin.

Có một số việc, can thiệp quá nhiều sẽ mang đến tai họa cho mình.

“Tôi hiểu rõ…”

Phía chân trời trong màn đêm vang lên tiếng động cơ gầm gừ, làn khói trắng toát ra, lốp xe trượt trên đường, Jaejoong lao vụt đi, thứ đang chờ đợi cậu phía trước là cái gì?

Chỉ sợ, ngay cả Jaejoong cũng không rõ…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau