[YUNJAE TRUNG VĂN] NGHỊCH LÂN - ĐAM MỸ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện [yunjae trung văn] nghịch lân - đam mỹ - Chương 46 - Chương 50

Chương 46

Sớm đã tiêu tan, mới có thể làm như vậy.

Đánh bạc đấy, nhưng chỉ là một trò chơi, một trò chơi về sự thật lòng cùng niềm tin của hai người…

Lau sạch ly, trong mắt ngập tràn vui vẻ, đối với hai người trước mặt, Shim Changmin rất có đạo đức nghề nghiệp, cho dù nghe được rất nhiều chuyện nhưng sẽ không bao giờ tiết lộ.

Cho nên, Jaejoong cùng Junsu mới dám yên lòng hẹn nói chuyện ở đây.

“Cậu không sao chứ, kỹ thuật của người kia không tệ, hẳn không làm cậu bị thương mới đúng.” Junsu cười rất đáng yêu.

“Tên đó không khiến tôi bị thương, nhưng mà, đáng tiếc là không trúng Jung Yunho.” Dùng ngón tay chống cằm, trong mắt Jaejoong tràn đầy trêu chọc. “Tôi thật ra rất tò mò, nếu như Jung Yunho thật sự bị thương, cậu có thể vui vẻ như vậy không?”

“Vì sao lại không?” Nhấc ly lạnh buốt lên, Junsu mở to mắt như một đứa trẻ nhìn Jaejoong. “Tôi nói rồi, chuyện của tôi và Yunho đã sớm là quá khứ, nếu Yunho bị thương, có khi cậu còn khổ sở hơn tôi.”

“Sao tôi phải khổ sở? Là tự tên kia không sợ chết đến gây chuyện với tôi, tôi đâu có cầu tên kia giúp.” Nhắm mắt, Jaejoong cố gắng quên hình ảnh lúc cửa kính bị vỡ, Yunho ôm chặt lấy cậu bảo vệ.

Rõ ràng phát đạn kia là do cậu thuê người làm, nhưng vì sao, trong lúc đó, cậu lại đột nhiên cảm thấy lo lắng…

“Cậu muốn nói như vậy thì cứ coi như vậy đi.” Nở nụ cười hiểu rõ, Junsu nhẹ thở dài. “Yunho nếu biết cậu nghĩ như vậy hẳn sẽ rất thương tâm…”

“Tên kia nghĩ gì không liên quan tới tôi, nhưng cậu, Kim Junsu, hẹn tôi ra đây là muốn tôi báo đáp nhân tình này sao?”

“Cậu nghĩ nhiều rồi, tôi không nhỏ mọn như vậy, bỏ một ít tiền là có thể thấy nét mặt mà tôi không nghĩ Yunho sẽ có, nói thật, rất lời đó.” Junsu nhớ rất rõ, lúc cậu còn ở bên Yunho, Yunho sẽ yêu chiều cậu, sẽ mua thứ tốt nhất cho cậu, nhưng không thật sự để cậu vào trong lòng, không giống với Kim Jaejoong, có thể khiến Yunho vì cậu mà làm đủ mọi chuyện…

Nhìn chằm chằm Junsu đang nở nụ cười sáng lạn, Jaejoong nghiêm mặt trừng Junsu.

“Tôi không phải công cụ để người lợi dùng, Kim Junsu, đừng tưởng rằng cậu giúp tôi là có thể lợi dụng tôi để báo thù tên kia.”

“Báo thù?” Như thể nghe được điều gì buồn cười, Junsu cố nhịn cười, lại gần Jaejoong, thản nhiên nhìn thẳng vào hai mắt cậu, “Cần gì chứ, là tự Yunho muốn làm việc kia mà, không phải sao…”

Ngữ khí đầy bất đắc dĩ, lại khiến Jaejoong nhớ tới ngày hôm đó ở nhà Yoochun, Junsu đã kể toàn bộ mọi chuyện cho cậu nghe, càng nghe, Jaejoong lại càng không hiểu, nếu như làm nhiều việc như vậy không phải để lấy được cảm tình hoặc hồi báo từ Yunho, vậy cậu ta muốn cái gì?

“Đại khái… Là một chút quan tâm của Yunho thôi.” Nhắm mắt, Junsu căn bản không che giấu cô đơn của mình.

“Vậy thì thật thú vị, cậu dựa vào cái gì mà cho rằng tên kia sẽ quan tâm tôi? Tôi đã nắm lấy cơ hội kia, muốn thuê người giết anh ta, giống như anh trai anh ta vậy…”

“Thật sự giống sao?” Nhìn gương mặt Jaejoong tràn ngập kiên cường, Junsu không chút do dự nở nụ cười. “Tôi đã nói cậu và Yunho rất giống nhau mà, dù cậu phủ nhận thế nào đều không thay đổi được điều này.”

Tuy Yunho không nói ra, nhưng Junsu rất rõ ràng, Yunho vẫn đang hoài nghi liệu mình có thật sự quan tâm Jaejoong không, cho dù đã vì cậu làm nhiều việc như vậy nhưng Yunho vẫn không tin, cảm tình này sẽ xuất hiện trên người hắn…“Cậu đang muốn chọc giận tôi sao… Làm cái gì vậy?” Lời còn chưa nói xong, một bàn tay liền vươn ra ngăn giữa Jaejoong cùng Junsu, quay sang nhìn chủ nhân của bàn tay, Jaejoong không khỏi nhíu lông mày.

“Dù các anh đang nói chuyện gì thì cũng đừng ầm ĩ ở chỗ này, tôi rất ghét phải đi thu dọn tàn cuộc, có ân oán muốn giải quyết thì ra bên ngoài đi.” Chỉ vào đám người đang bắt đầu tụ tập nhìn ngó, Changmin tỏ rõ thái độ không thèm quan tâm hai người.

“Cậu muốn tôi với tên này đua xe? Cậu cho rằng tên này đủ tư cách?” Ngữ khí đan xen chút khinh miệt, không phải Jaejoong xem thường Junsu, chỉ là từ năm cậu bắt đầu chơi xe tới giờ, người có thể sánh ngang với cậu chỉ có mình tên Jung Yunho kia.

“Tôi chỉ là đề nghị, anh có thể không để ý tới tôi, huống chi, không phải anh vừa mới ra viện sao, tôi không muốn xúi giục các anh để anh lại một lần nữa tăng cường giao lưu với bệnh viện.” Đặt hai ly trước mặt Jaejoong cùng Junsu, lấy một bình lắc bắt đầu pha rượu.

“Cái gì vậy?” Jaejoong nhíu mày nhìn chăm chú từng cử động của Changmin.

“Có người mời hai anh, còn đặc biệt chọn loại rượu này.” Nói xong, một dòng chất lòng cũng nghiêng ra khỏi bình trên tay Changmin, đổ đầy ly.

Mùi thơm nhàn nhạt, khiến cho Junsu vừa ngửi đã nhận ra đó là cái gì.

“DITA?” Một cảm xúc khác thường nổi lên trong lòng Junsu.

Trong trí nhớ của cậu, chỉ có một người uống loại rượu này… So với Kwon Ji Hee, người kia còn nguy hiểm hơn…

“Không hổ là người làm việc ở các quán bar, vừa ngửi đã biết là rượu gì.” Tưởng rằng đây là bệnh nghề nghiệp của Junsu, Jaejoong nói lời châm chọc xong liền ngoảnh mặt đi, ngay cả ý định đụng vào ly cũng không có.

“Cái đó…” Junsu không biết giải thích thế nào, thần sắc trở nên phức tạp, cậu bắt lấy tay Changmin. “Là ai mời bọn tôi?”
“Tôi chưa từng thấy người kia ở đây, hình như là lần đầu tiên đến.” Đưa một tờ giấy cho Junsu, Changmin tránh khỏi tay Junsu, quay người tiếp tục công việc của mình.

Mở tờ giấy ra, vừa thấy dòng chữ bên trên, Junsu lập tức biến sắc, không quan tâm Jaejoong sẽ nghĩ thế nào mà kéo cậu rời đi.

“Gì vậy?” Không hiểu vì sao Junsu đột nhiên lại làm như vậy, Jaejoong ngay cả cự tuyệt cũng không kịp.

“Đừng hỏi gì, trước cứ theo tôi đã.” Cảm xúc khẩn trương toàn bộ đều lộ trên mặt Junsu, theo bước chân cậu, vừa ra tới cửa quán, Jaejoong liền hất tay cậu ra.

“Là tên Jung Yunho kia sao?” Đối với bối rối của Junsu, Jaejoong chỉ có thể nghĩ đến tên kia.

“Không… Cậu đừng…” Chưa nói xong, Junsu liền nhăn mặt, ánh mắt cậu toát lên đau đớn.

“Kim Junsu?”

Nhẹ gọi Junsu, Jaejoong còn chưa kịp đụng vào cậu, Junsu đã xụi lơ ngã vào người Jaejoong, đằng sao lưng cậu đang chảy máu!

Mở to mắt, Jaejoong không ngồi xổm xuống xem xét tình hình của Junsu, bởi vì trước đó đã có người vươn tay về phía cậu.

Giương mắt trừng người kia, Jaejoong không ngừng hoạt động não tìm ấn tượng về người này nhưng lại không có kết quả gì, liếc mắt nhìn Junsu bị thương, Jaejoong hiểu rõ người tới không phải dạng tốt lành gì.

Nở nụ cười yêu ớt, Jaejoong chậm rãi giơ tay lên, ngay lúc người kia tiến đến gần, đột nhiên nhấc chân lên đá về phía người xa lạ, khiến cho y phải lùi lại, Jaejoong cũng không vì vậy mà bỏ qua, ngược lại càng tiến gần mà vung đấm.

“Đi mau… Kim Jaejoong…” Ngã trên mặt đất, Junsu thốt lên lời cảnh cáo rất nhỏ.

Không hề để ý tới Junsu, nắm đấm của Jaejoong đều nhắm vào chỗ hiểm của người kia, chỉ thấy người đàn ông có một gương mặt vô cùng đẹp kia không gấp không vội tránh đòn của Jaejoong, còn dần dần kéo gần cự ly của hai người…

Đang lúc Jaejoong càng đánh càng khó chịu, sắc mặt cũng dần dần phẫn nộ, người nọ đột nhiên tiến lên bắt lấy Jaejoong, không để cho cậu có thời gian phản ứng liền hung hăng tống một đấm vào bụng cậu, lực đạo đủ mạnh khiến Jaejoong đau đến mức cúi rạp người, đồng thời cũng cho y cơ hội đánh bất tỉnh cậu, bắt người!

“Buông cậu ấy ra…” Junsu yếu ớt thỉnh cậu.

Nở nụ cười với Junsu, trên gương mặt không hề thua kém Junsu kia toát ra lãnh ý nồng đậm.

Trước lúc mất ý thức, điều duy nhất Junsu có thể làm là gọi tên người kia ──

“Heechul…”

Chương 47

Sao lại nghĩ ra trò này ư?

Kì thật, chỉ là muốn thăm dò phản ứng của Junsu, muốn biết, lúc cậu gây thương tổn cho Yunho, Junsu liệu có vì bảo vệ Yunho mà đẩy cậu ra, để cậu rời khỏi Yunho không.

Từ ban đầu… Cậu vẫn không thể tin, Junsu cùng Yunho thật sự đã qua, cho dù Junsu nói ra quá khứ của hai người, cậu vẫn không thể tin.

Không ai sẽ vì một người mà mất đi người thân ruột thịt của mình, còn không hề oán hận mà coi người kia làm bạn, nếu không hận, vậy cảm tình kia thật sự chỉ là tình bạn thôi sao?

Trong thế giới của cậu, từ trước tới nay không hề có chuyện đơn giản như vậy, cho nên, đối với Junsu, cậu vẫn rất hoài nghi, bởi vậy mới nhờ Junsu tìm giúp tay súng dọa Yunho, cậu cũng muốn biết, sau chuyện này Yunho còn muốn ở bên cậu không.

Chỉ là, cậu không nghĩ tới, Yunho lại có ý nghĩ muốn bảo vệ cậu, thậm chí, muốn lấy chính bản thân làm lá chắn, Jaejoong rất rõ ràng, chỉ cần viên đạn kia bay chệch đi một chút thì sẽ thật sự khiến cậu hoặc Yunho bị thương, nhưng Yunho lại dùng chính thân thể mình để che chở cho cậu.

Đây là chuyện gì vậy?

Cậu thật sự không hiểu.

Về Jung Yunho, về Kim Junsu, còn có, về chính cậu…

Thân thể đau nhức chậm rãi đánh thức cậu dậy, Jaejoong mở mắt ra, phát hiện mình đang nằm trong một căn phòng lạ lẫm, não bắt đầu hoạt động lấy lại trí nhớ lúc trước, ngoài cảnh Junsu bị thương ngã xuống đất ra thì chỉ có hình ảnh của một người đàn ông khá lạnh lùng…

“Anh đã tỉnh, thật xin lỗi, Hee Chul hyung thường xuyên thô lỗ như vậy, có làm anh bị thương không?”

Quay đầu lại nhìn nơi phát ra thanh âm, còn tưởng rằng sẽ nhìn thấy một người hung thần ác sát, không ngờ, người trước mặt lại có một gương mặt đáng yêu, hoàn toàn khác với ý nghĩ của cậu.

Tuy cùng dùng từ đáng yêu để miêu tả, nhưng so với Junsu, lại có nét không giống…

Có lẽ phải nói là nhìn trẻ con hơn?

Huơ huơ tay trước mặt cậu, cậu nhóc kia có vẻ rất thích Jaejoong, bưng lên đồ ăn đã sai người đặc biệt chuẩn bị, thân thiết đặt vào tay cậu.

“Anh hẳn rất đói bụng đúng không, ngủ một lúc lâu rồi, tôi sai người làm ít đồ, hi vọng anh…”

“Đây là đâu? Cậu là ai?” Bỏ qua thiện ý của cậu bé, trong mắt Jaejoong tràn đầy cảnh giác.

“Đây là chỗ tôi ở, về phần tôi, anh gọi tôi là Kyu đi, tất cả mọi người đều gọi tôi như vậy.” Cậu bé tìm một cái ghế ngồi xuống rồi không quên thúc giục Jaejoong. “Mau ăn a, bằng không bánh xốp nướng nguội mất là không ăn được đâu.”

Nhíu lông mày, nhìn chằm chằm cậu nhóc, Jaejoong thật sự không quen có người đối xử nhiệt tình với cậu như vậy, ngoài Jung Yunho ra…

“Là cậu sai người bắt tôi tới đây sao?” So với việc ăn, Jaejoong càng muốn biết rõ tình huống hiện tại.

“Xem là như thế đi, bởi vì người nói muốn gặp anh là tôi… Tôi thay Hee Chul hyung giải thích với anh, tôi không nghĩ hyung ấy lại dùng cách này tìm anh, thực xin lỗi.”

Đúng ra phải tiếp nhận lời xin lỗi đấy, nhưng Jaejoong nheo mắt lại, bật cười.

“Cậu rốt cuộc là ai?” Nếu là người khác nhất định đã bị cậu nhóc nhìn ngây thơ này lừa gạt, nhưng Jaejoong lại không như vậy, giấu dưới nụ cười kia là một khí chất nguy hiểm.Khí chất mà cậu đã gặp, trên người Jung Yunho cùng Kwon Ji Hee…

Ra vẻ giật mình, cậu nhóc cong khóe miệng. “Anh thật đúng là không tin người, tôi đã nhiệt tình như vậy, anh không hỏi rõ ràng thì không chịu, tôi càng ngày càng thích anh đấy, Jaejoong, khó trách anh lại cự tuyệt giúp Ji Hee hyung.”

Ji Hee hyung?

Hơn nữa, tên này muốn gặp cậu, lại biết rõ cậu là ai…

“Cậu với Kwon Ji Hee quan hệ như thế nào?” Không chút quanh co lòng vòng, Jaejoong hỏi thẳng điều mình thắc mắc.

“Rất quan trọng sao?” Hỏi lại Jaejoong, cậu nhóc lại đẩy phần đồ ăn lại gần Jaejoong hơn. “Nếu nói đúng ra, tôi cũng quen Yunho hyung… Thế này đi, anh ăn hết mấy thứ kia, tôi sẽ nói cho anh biết, thế nào?”

Cậu nhóc này, không đơn giản.

Tuy thoạt nhìn có gương mặt vô hại nhưng Jaejoong lại có cảm giác so với tên Kwon Ji Hee kia, cậu càng chán ghét người này hơn…

“Nói hay không tùy cậu, tôi phải đi.”

Xuống giường, Jaejoong trực tiếp đi đến cửa phòng, vừa mở ra, người đàn ông dễ nhìn mang cậu tới đây đang đứng canh ngoài đó.

“Mở ra.” Trừng mắt nhìn y, trong ngữ khí Jaejoong ẩn chứa tức giận rõ rệt.

Người đàn ông này không hề có ý tứ nhượng bộ, chỉ nhìn cậu nhóc sau lưng Jaejoong, rõ ràng là chỉ nghe mệnh lệnh của nó.

“Hee Chul hyung sẽ không để anh đi đâu, tôi cần anh thì mới có thể khiến cho Yunho hyung gặp tôi, Kim Jaejoong, vậy phiền anh chịu ủy khuất một chút, được không?” Tuy là hỏi nhưng trên mặt cậu nhóc lại không hề có ý tức hỏi thăm.
“Cậu có quan hệ như thế nào với Jung Yunho? Hay là, cậu chính là người theo lời Kim Junsu nói, một người con khác của Kwon gia, em trai Kwon Ji Hee?” Có quan hệ với Yunho, lại có vết xe đổ Kwon Ji Hee, Jaejoong đương nhiên sẽ không ngốc đến mức cho rằng đây là người ngoài Kwon gia.

Nhún nhún vai, cậu nhóc hiển nhiên không kinh ngạc quá lớn với việc Jaejoong biết rõ nó là ai, có lẽ phải nói rằng, lúc tìm Jaejoong, nó đã biết Jaejoong là người thông minh như thế nào…

“Người xinh đẹp lại có cái đầu tỉnh táo, bình thường sẽ rất hấp dẫn người khác, khó trách Yunho hyung vừa ý anh.” Nghiêng đầu, cậu nhóc vẫn mỉm cười như cũ. “Coi như là giúp tôi một lần đi, nói thế nào, tôi với Yunho hyung đã lâu không gặp, muốn hyung ấy…”

“Là muốn tên đó đến gặp, hay là muốn mạng của tên đó?” Jaejoong nhớ rất rõ ràng, theo lời Junsu, người trước mặt còn đáng sợ hơn nhiều so với Kwon Ji Hee.

Bởi vì, người lợi dụng Junsu là Kwon Ji Hee, nhưng Kwon Ji Kyu là người ép Junsu giúp cậu ta, thậm chí không ngại giết người nhà Junsu… Vì mục đích mà không ngại hai tay mình nhuốm máu, người như vậy mới là kẻ nguy hiểm nhất…

“Cả hai a, cho nên, ở chỗ tôi thêm một lát nữa đi, đợi Yunho hyung tới đón anh, tôi sẽ thả anh đi.” Đứng dậy đi qua người Jaejoong, Kwon Ji Hee dùng tay vỗ vỗ vai Hee Chul, ý tứ đều ẩn trong cái vỗ vai đó.

Nhìn chằm chằm Kwon Ji Kyu biến mất sau lưng Hee Chul, Jaejoong lạnh lùng nhìn Hee Chul, chỉ thấy Hee Chul lễ phép mời Jaejoong quay trở lại phòng.

“Nếu như tôi không đi vào, anh sẽ đối xử với tôi giống Kim Junsu, trực tiếp lấy dao đâm tôi sao?” Jaejoong kiêu ngạo nhướn lông mày.

Nhếch môi, Hee Chul như đã biết Jaejoong sẽ hỏi y như vậy, nở nụ cười tràn ngập tự tin, khiến cho bề ngoài thanh lệ của y được phụ trợ càng thêm xuất sắc.

Nói thẳng ra, vẻ đẹp của y tuyệt không thua Jaejoong, chỉ là có cảm giác bất đồng…

“Ngoan, nghe lời vào đi, cậu không đánh lại tôi đâu, Kim Jaejoong, huống chi tôi cũng không muốn làm cậu bị thương…” Lời còn chưa nói xong liền có một đấm bay tới.

Hee Chul theo bản năng nghiêng đầu, một giây sau, chân Jaejoong đã hướng tới lưng y, dùng tay ngăn cản lại, Hee Chul ra sức tránh làm bị thương Jaejoong, mỗi một chiêu đều có điểm dừng nhất định nhưng Jaejoong lại không chút lưu tình công kích vào chỗ hiểm của Hee Chul.

Tránh được một đấm, chân lại đá tới, Hee Chul mắt thấy Jaejoong hạ quyết tâm muốn buộc y ra tay, nhíu mày, nắm chặt tay, nhắm ngay bụng Jaejoong mà đấm, ý đồ ngăn cản hành động của cậu lại bị Jaejoong tránh được, ngay sau đó đáp trả Hee Chul bằng một cú huých cùi trỏ!

Lần này, Hee Chul thật sự bị đánh, khóe miệng chảy ra tơ máu, cũng khiến cho y móc vũ khí bên hông.

Họng súng nhắm ngay Jaejoong, Hee Chul nói rõ không muốn tiếp tục chơi với cậu.

“Tôi không muốn tổn thương cậu, mời vào trong, cậu Kim Jaejoong.” Thỉnh cầu rất ôn hòa phối hợp với vũ khí trên tay Hee Chul tạo thành một cảnh tượng kỳ lạ.

Nắm chặt tay, không phục của Jaejoong toàn bộ hiện lên trên mặt, hai chân như bị đóng đinh trên mặt đất, dù Hee Chul đã đe dọa tính mạng cậu, Jaejoong cũng không muốn làm theo lời y nói.

Ngay lúc hai người đang giằng co, trên người Jaejoong bỗng vang lên tiếng nhạc, lấy di động ra, liếc mắt, Jaejoong liền ném di động cho Hee Chul.

“Tên kia bắt tôi đến vì muốn gặp Jung Yunho đúng không? Tự nói với tên đấy đi!”

Nhìn điện thoại Jaejoong, Hee Chul có chút chần chờ, nhưng vẫn nhấn nút nghe, lúc bên tai truyền đến âm thanh quen thuộc, Hee Chul gọi hắn, sau đó là một khoảng im lặng thật dài, ngay cả Hee Chul cũng có thể cảm nhận được căm hận của Yunho.

Dù sao, y cũng từng là bạn tốt của hắn, nhưng, người phản bội Yunho, cũng là y…

Chương 48

Tin Junsu bị thương, là Yoochun báo cho Yunho.

Lúc Hee Chul mang Jaejoong đi, Shim Changmin rất tự nhiên gọi xe cứu thương cho Junsu, thuận tiện bảo Yoochun sang xem tình hình của cậu, tuy không bị thương chỗ hiểm nhưng dù sao bọn họ cũng là một đôi, Yoochun có quyền lợi và trách nhiệm biết về việc này.

Chạy tới bệnh viện, Junsu đã tỉnh táo nhàn nhạt nói với Yoochun, đây là chuyện liên quan đến quá khứ của cậu và Yunho, không để cho Yoochun có cơ hội nhúng tay vào mà để mặc Yunho đến giải quyết.

Đến bệnh viện, đẩy cửa phòng bệnh ra, đập vào mắt Yunho là cảnh Yoochun đang thân thiết giúp Junsu thay quần áo, yên lặng nhìn vui sướng bất giác toát lên trong mắt Junsu, nếu không phải cậu thực sự bị thương, chắc mọi người đều nghĩ cậu đang giả vờ…

“Cậu có sao không?” Quan tâm Junsu nhưng hai mắt Yunho lại dừng trên người Yoochun đang tràn ngập địch ý.

“Tôi không sao, nhưng mà Jaejoong…” Không nói thẳng ra lời, đánh giá biểu tình của Yoochun, Junsu bất giác nhỏ giọng.

“Cậu ấy không có việc gì, cậu không phải lo lắng cho cậu.” Ngay trước mặt Yoochun, Yunho tiến lên, hôn lên mặt Junsu. “Nhưng mà vết thương này thật đúng lúc, quả thực như đang giúp tôi cảnh cáo cậu, đừng cùng Jaejoong chơi cái trò dò xét gì kia.”

“Anh muốn đi tìm cậu ấy sao?” Junsu nhẹ nhàng hỏi.

“Vì sao lại không đi? Tôi muốn cậu ấy, về việc này, từ lúc tôi gặp cậu ấy đã không hề thay đổi, chỉ là, hiện tại tôi càng quan tâm đến cậu ấy thôi…”

Nghe được lời Yunho nói, Junsu bất chấp vết thương sau lưng, bật cười, cậu đã hiểu rõ, Jaejoong đối với Yunho mà nói quan trọng đến mức nào…

Cười trong im lặng, Junsu đơn giản nói cho Yunho ai mang Jaejoong đi, về phần những việc khác, cậu tin tưởng, cho dù không nói Yunho cũng đoán ra được.

“Đây chính là nguyên nhân tôi muốn anh cách Jaejoong càng xa càng tốt!”

Ngay lúc Yunho chuẩn bị rời đi, giọng Yoochun đột nhiên truyền đến tai Yunho, nghiêng người, Yunho nhìn Yoochun lúc này đang rất nghiêm túc.

Biểu tình giống hệt hôm đến trường học tìm hắn gây phiền toái, chỉ có điều, giờ phút này lại nhiều thêm vài phần lo lắng.

“Tôi sẽ không để cậu ấy gặp chuyện không may, tôi dùng mạng của mình đảm bảo.”

Vứt lại một câu, quên cả nhìn Junsu cùng Yoochun sẽ phản ứng như thế nào, Yunho bước dài ra khỏi phòng bệnh viện, lấy di động ra, ấn số của Jaejoong, mặc dù biết Jaejoong là bị người kia dẫn đi, nhưng nếu mục đích của người kia giống với những gì hắn đoán, vậy người kia chắc chắn sẽ nghe cuộc điện thoại này…

Máy điện thoại kết nối, Yunho nở nụ cười, còn tưởng rằng sẽ là người như hắn đã dự liệu, nhưng vừa nghe đối phương gọi tên mình, Yunho liền dừng bước, nhíu mày.

“Cậu ấy đâu?” Yunho hỏi tất nhiên là Jaejoong.

“Ji Kyu muốn gặp cậu.” Không trả lời Yunho, Hee Chul nói lái sang chuyện khác.

“Tôi không hỏi cái này, Jaejoong đâu?” Đối với sự phớt lờ của Hee Chul, giọng điệu của Yunho liền sa sầm hẳn.

Trầm mặc, Hee Chul đương nhiên nhận ra Yunho không vui, nhưng điều này cũng khiến cho y có lý do giúp Kwon Ji Kyu.

“Tự mình đến đây đi, cậu hẳn đã điều tra được Ji Kyu đang ở đâu, tới chậm một bước, tôi không dám đảm bảo cậu ta sẽ không xảy ra chuyện gì, cậu biết Ji…” Dừng lại, ngay cả Hee Chul cũng tỏ ra kinh ngạc.

Nhìn y, Jaejoong không thể nào không phát hiện ra bất thường của y, nghênh đón ánh mắt kia, Hee Chul bỗng nhiên tặng cho cậu một nụ cười đầy sâu xa.“Xem ra, Ji Kyu không tìm nhầm người.” Ném di động lại cho Jaejoong, Hee Chul quay người định đi.

“Lời này của anh là có ý gì? Cái gì gọi là không tìm nhầm người?” Tên Jung Yunho kia đã nói gì với y?

Nhìn chằm chằm gương mặt mê mang của Jaejoong, Hee Chul không trả lời cậu, chỉ vào đồ ăn mà Kwon Ji Kyu đưa tới. “Không có độc đâu, ăn hết nó đi, chúng tôi không muốn Yunho nói chúng tôi ngược đãi cậu.”

Hừ một tiếng, thần sắc Jaejoong tràn đầy khinh thường, ngay trước mặt Hee Chul, đi đến bên bàn, vươn tay một cái hất đổ tất cả, nói rõ sẽ không làm theo lời Hee Chul.

“Mặc kệ tên Jung Yunho kia nói gì với anh, anh đừng nghĩ rằng tôi sẽ ngoan ngoãn làm theo lời mấy người!” Đây là tính tình bướng bình của Jaejoong, cũng là niềm kiêu ngạo của cậu.

Nếu như người khác muốn cậu làm gì cậu liền làm theo thì cậu đã không gọi là Kim Jaejoong…

Cười nhẹ, đối với khiêu khích của Jaejoong, Hee Chul chẳng những không bất ngờ, ngược lại, y càng hiểu rõ hơn lời Yunho vừa nói là có ý gì:

Đừng có uy hiếp tôi, cũng đừng làm vậy với Jaejoong, nếu không, cậu sẽ nhìn thấy một tôi khác, chỉ là cậu ấy tên Kim Jaejoong mà thôi.

Đều không sợ chết?

Hay căn bản không quan tâm tới bất kì cái gì?

Cũng vì giống nhau cho nên mới hấp dẫn nhau sao?

Một người như vậy, cậu sẽ vì cậu ta mà làm đến mức nào, Yunho…

“Tùy cậu.” Không muốn tiếp tục nói nhảm với Jaejoong, Hee Chul đi ra khỏi phòng, cũng thuận tay khóa cửa lại.Nghe tiếng khóa cửa từ bên ngoài truyền vào cùng với tiếng Hee Chul đang phân phó người coi chừng cậu, Jaejoong càng thêm phẫn nộ hất đổ bàn trà gần đó, đúng lúc này, điện thoại Jaejoong vang lên báo có tin nhắc, người gửi không phải ai khác mà chính là Yunho.

Tên này..

Cắn môi mở tin ra, nội dung bên trong không nhiều, chỉ có ba chứ ngắn ngủn ── Tin tưởng tôi.

Tin tưởng? Tin tưởng cái gì?

Hắn dựa vào cái gì mà muốn cậu tin tưởng hắn?

Tên kia chẳng lẽ đã quên, Junsu đã từng nói bọn họ rất giống nhau, đương nhiên kể cả việc không tin bất luận kẻ nào, hiện tại hắn lại muốn cậu tin tưởng hắn.

Đây là trò đùa gì vậy, cậu không hiểu.

Anh muốn tôi tin tưởng anh, Jung Yunho, anh biết tin tưởng đáng giá bao nhiêu không?

Huống hồ, anh còn muốn lấy một thứ từ tôi, anh sẽ đền bù thỏa đáng cho tôi sao?

Anh muốn tôi tin tưởng, vậy còn anh?

Có dám đụng chạm đến hai chữ này không…

“Anh ấy sao rồi?” Vừa thấy Hee Chul, Kwon Ji Kyu lập tức giương đôi mắt đáng yêu hỏi.

“Trong phòng, tôi sai người giám sát cậu ta rồi, Yunho đã gọi điện thoại đến tìm…” Hee Chul do dự có nên nói tiếp không, bởi vì y biết rõ, làm vậy sẽ gây nguy hiểm cho Kim Jaejoong.

Chỉ cần có thể lời dụng, tất cả đều không buông tha, đây là quan niệm của Kwon Ji Kyu.

So với anh trai Kwon Ji Hee của cậu ta, cậu ta đáng yêu như vậy, nhưng lại càng không từ thủ đoạn…

“Vậy sao, thế thì tốt rồi, tôi sẽ sớm được gặp Yunho hyung.” Ôm gối ôm vào trong ngực, Kwon Ji Kyu đổi lại tư thế, nằm xuống ghế. “Không biết, Kim Jaejoong lần này có thể đủ sức nặng giúp tôi lấy lại thứ thuộc về tôi và Ji Hee hyung từ chỗ Yunho hyung không…”

Có đủ không?

Nhìn Kwon Ji Kyu vừa hát vừa bắt đầu tính toán, trong lòng Hee Chul liền có dự cảm, mặc dù Jaejoong tỏ vẻ mình chán ghét Yunho, nhưng Yunho sẽ vì cậu mà làm rất nhiều.

Bằng không, lúc nói đến Jaejoong, Yunho sẽ không có giọng điệu như vậy.

Cười, đồng thời tràn ngập sự ôn nhu…

Chương 49

Han Wook, một cô nhi mang quốc tịch Mỹ, đến tột cùng đã làm thế nào để leo được đến địa vị ngày hôm nay.

Han Wook dựng nghiệp tại Mỹ bằng hai bàn tay trắng, tự dựa vào bản thân, bước từ tầng thấp nhất trong xã hội Mỹ từng bước lên trên, chỉ cần chuyện có thể khiến ông nổi bật, ông đều đã làm, tất nhiên, cũng đã làm không ít chuyện hại người, đối với người như vậy, chỉ cần có một cơ hội, tuyệt đối không buông tha.

Cho nên, ông cưới một thiên kim tiểu thư nổi tiếng, dựa vào gia đình cùng tiền tài quyền thế của người phụ nữ kia, lập nên vương quốc của riêng mình.

Ông không mở công ty mà dùng phương thức vừa giúp đỡ vừa chiếm đoạt để đục khoét các công ty khác, lợi dụng người ta để kiếm tiền tỷ cho mình, phàm là công ty nổi danh trên thế giới, ông đều có cổ phần cùng vốn trong tay, bề ngoài thì gọi là nhà đầu tư, nhưng kỳ thật, ông đã vạch ra một đường ranh giới rõ ràng.

Thủ đoạn như vậy, mọi người ai cũng biết dùng, nhưng lại không cách nào làm được đến mức xuất quỷ nhập thần như ông.

Lúc công ty lãi, ông là người được lợi nhiều nhất, lúc công ty lỗ, ông gần như chẳng tổn thất gì, thậm chí, ông đã nhúng tay vào hầu khắp các nước ở châu Á và cả hắc đạo, kể từ đó, mọi người bắt đầu e sợ ông, kính phục ông, đồng thời cũng dòm ngó tài sản của ông, chỉ cần ông muốn, tâm huyết suốt đời của rất nhiều người có thể bị hủy chỉ trong một buổi sáng.

Sát thủ lợi hại nhất không được đánh giá dựa trên số người mà hắn đã giết mà là vì hắn, đã có bao nhiêu người phải bỏ mạng…

Bởi vậy, ai cũng không dám vì tham lam mà vứt bỏ mạng của mình, mãi đến khi, tình nhân của ông sinh cho ông một người con, mà người vợ không có khả năng sinh lại nhận nuôi một đứa trẻ, chiến tranh, mới chính thức bắt đầu.

Ông không để con ruột mình kế thừa tất cả mà quyết định để người có khả năng tiếp nhận tâm huyết cả đời của mình.

Thắng làm vua, thua làm giặc.

Người thắng có được hết thảy, người thua quay lại hai bàn tay trắng, vì bảo vệ cho dòng họ của chính mình cùng tương lai của mẹ, người con nuôi đã tiếp nhận trò chơi, vì đạt được mục đích, người con ruột dùng hết mọi mưu kế, thậm chí, lợi dụng cả những tính cách xấu trong mỗi người.

Sợ hãi, tiền bạc, sinh tồn khiến cho người con nuôi bị chính anh em của mình tổn thương, người mẹ nuôi mà hắn yêu thương như mẹ ruột lại chết trên tay người anh em mà hắn chưa từng hoài nghi, lúc gặp được Junsu, hắn đã có thói quen dùng nụ cười để ngụy trang cho bản thân.

Thắng được quyền thế cùng tiền tài, nhưng lại mất đi quá nhiều ── Tin tưởng, đối với hắn mà nói, hoàn toàn trở thành truyện cười.

Chỉ là hiện tại, hắn lại muốn Jaejoong tin tưởng hắn, hắn cũng muốn thử tìm lại từ Jaejoong, niềm tin của mình…

“Hyung nhanh thật đó, Yunho hyung, so với Junsu, hyung đến còn nhanh hơn.” Cười nhìn Yunho đã tìm tới tận cửa, Kwon Ji Kyu vẫn treo lên một gương mặt đáng yêu.

“Thả Jaejoong đi.” Mở miệng, Yunho bỏ qua mọi lời hỏi han.

“Hyung thật quá đáng, đã là anh em nhiều năm rồi, lâu không gặp, hyung nói thêm mấy câu nữa không được à?” Cong khóe miệng, bề ngoài của Kwon Ji Kyu nếu không phải người quen biết cậu ta, tuyệt đối sẽ cho rằng cậu ta không thể tổn thương người.

Chỉ có điều, loại hoa độc nhất trên thế gian này, thường là đóa đẹp nhất, tàn nhẫn nhất, lại thoạt nhìn vô hại nhất…

“Tôi đã nghĩ chỉ một mình Kwon Ji Hee đến thôi, không ngờ, ngay cả cậu cũng đứng ra, xem ra, mấy người thật sự muốn thứ trên tay tôi.”
“Đó vốn là của em và Ji Hee hyung mà, hyung chỉ là con nuôi, dựa vào cái gì mà tranh giành với bọn em? Hơn nữa, cướp xong lại bỏ chạy về Hàn Quốc, thật sự rất sáng suốt.” Nói lời ca ngợi mà tràn ngập châm chọc, ánh mắt Kwon Ji Kyu sâu thêm vài phần. “Muốn em giao người, hyung trả lại mấy thứ đó trước đã, được không, Yunho hyung?”

Nhìn chằm chằm cậu ta, Kwon Ji Kyu vẫn đáng yêu như trong trí nhớ nhưng Yunho biết rõ, đó chỉ là mặt nạ ngụy trang của cậu ta, cất giấu dưới gương mặt đáng yêu kia là một tính cách vô tình không ai bằng.

“Nếu như tôi không giao thì sao? Cậu hẳn rất rõ ràng, tôi đã hứa với mẹ tôi, tuyệt không thua hai người.” Đây là một nguyện vọng khác của mẹ hắn, bên cạnh việc muốn hắn về nước.

Mà bà, đã dùng cái chết của chính mình để đổi lấy lời hứa của Yunho.

Yunho vĩnh viễn không thể quên được, người mẹ đã thu nuôi hắn, cho hắn tình mẫu tử ruột thịt, đã phải chết như thế nào…

“Dì thật sự rất chán ghét em với Ji Hee hyung sao, ngay cả trước lúc chết cũng vẫn muốn gây khó khăn cho bọn em, nếu để dì sống thì phiền toái rồi, may mắn, phát súng năm đó của Hee Chul hyung rất chuẩn.” Nở nụ cười sáng lạn, Kwon Ji Kyu nhẹ nhàng kể lại vụ thảm sát năm đó.

Nheo mắt lại, trừng trừng Kwon Ji Kyu đang không chút e dè thừa nhận, Yunho cười lạnh, đang lúc hắn muốn mở miệng, Hee Chul xuất hiện sau lưng Kwon Ji Kyu, chậm rãi lấy ra một chiếc notebook, mở nó, bật clip quay lại bên trong một gian phòng nào đó.

Khung cảnh im lặng rung động theo bước chân người, sau một hồi lắc lư, đập vào mắt Yunho là bóng dáng Jaejoong.

Một mình đứng trước mấy người đàn ông, bầu không khí này, có chút nguy hiểm.

“Anh ấy rất xinh đẹp nha, không giống đàn ông một chút nào… Theo như em biết, hình như có không ít đàn ông thích anh ấy đúng không?” Kwon Ji Kyu ra vẻ vô tình thuận miệng hỏi.

“Vậy thì sao?” Nhìn chằm chằm vào Jaejoong trong màn hình, giọng điệu Yunho tuy vẫn lãnh đạm như trước nhưng trong mắt đã có chấn động.
“Yunho hyung, hyung không lo lắng anh ấy đã bị ăn chưa à? Hay là từ hồi Junsu, hyung đã quen với việc này?” Kwon Ji Kyu cười đáng yêu.

“Cậu muốn nói, nếu như không làm theo ý cậu, cậu sẽ để những kẻ kia đụng vào Jaejoong sao?” Yunho rất bình tĩnh hỏi.

“Không hổ là Yunho hyung, nói một chút đã hiểu rõ, nhiều người như vậy, anh ấy đối phó được sao?” Nhướn lông mày, Kwon Ji Kyu trêu chọc.

“Cậu có thể thử…” Nhìn Jaejoong trong màn hình vẫn đang ngẩng cao đầu kiêu ngạo, Yunho cười ra tiếng. “Chọc một ‘Tôi’ khác, cậu sẽ không yên ổn đâu, Kwon Ji Kyu.”

Thu lại nụ cười, Ji Kyu thật sự đã bị chọc giận, liếc mắt một cái, Hee Chul liền lấy điện thoại ra bấm, ngay lập tức liền thấy một người đàn ông nào đó nghe điện thoại, sau đó một đám người liền tiến lên vây lấy Jaejoong!

Cho dù không nghe được tiếng gì, chỉ nhìn hình, ai cũng đều có thể cảm nhận được Jaejoong đang gặp nguy hiểm, Yunho lặng yên nhìn, không hề lo lắng, ngược lại cười càng sâu.

Nụ cười của Yunho càng khiến cho Kwon Ji Kyu nổi giận, phất tay một cái, truyền mệnh lệnh cho Hee Chul, nhưng gần như đồng thời, màn hình máy bỗng nhiên bị nhiễu, Kwon Ji Kyu theo bản năng tiến lên cùng Hee Chul xem xét máy, mới đi được vài bước liền thấy Jaejoong có chút chật vật đứng trước mặt bọn họ, trên tay còn cầm một máy quay đã bị giẫm nát.

“Người của anh đâu?” Kwon Ji Kyu không vui hỏi Hee Chul, Hee Chul cũng đang rất khó hiểu.

“Tôi đồng ý cho mấy tên kia một khoản tiền, cộng thêm đánh nhừ tử bọn họ, bọn họ liền rất phối hợp thả tôi ra, còn nói cho tôi biết đường đi đến đây.” Thay Hee Chul đưa ra đáp án, Jaejoong kiêu ngạo nhìn Yunho. “Số tiền kia, anh chịu trách nhiệm.”

Dùng nụ cười đáp lại Jaejoong, Yunho bước nhanh tới phía trước, thuận tay phủ áo khoác của hắn lên người Jaejoong.

“Cậu thật đúng là thảm nha.” Yunho nói vậy nhưng lại có vui vẻ nồng đậm.

“Anh cho rằng là ai làm hại?” Giơ máy quay đã bị hỏng lên, Jaejoong nhẹ nhàng đặt nó trước mặt Kwon Ji Kyu. “Muốn tìm người canh giữ tôi, tốt nhất là xác định trước xem bọn họ có đánh thắng tôi không đã, đừng thuê người linh tinh, hại quần áo của tôi hỏng rồi.”

Hừ lạnh một tiếng, nhìn Jaejoong, Kwon Ji Kyu quay người rút một khẩu súng trên người Hee Chul, nhắm thẳng Jaejoong.

“Anh quả thực không giống với những tình nhân trước của Yunho hyung, ít nhất là ở chỗ không chịu ngoan ngoãn mặc người khác bày binh bố trận, nhưng chính vì vậy mà anh đang ép tôi phải ra tay với anh…”

Nhìn ngón tay Kwon Ji Kyu đang dần dần ấn cò súng, Jaejoong chẳng những không sợ hãi, còn nở nụ cười, nhìn Yunho, dường như có một loại ăn ý nào đó giữa hai người… Ngay lúc tiếng súng vang lên, Jaejoong nhanh chóng nghiêng mặt khiến cho viên đạn rạch một đường trên gương mặt cậu, Yunho cũng ngay lập tức đá xoáy, hất văng vũ khí trong tay Kwon Ji Kyu!

Hee Chul thấy thế, lập tức lao tới chỗ Yunho để bảo vệ Kwon Ji Kyu nhưng lại quên đề phòng Jaejoong, không chú ý một cái liền bị Jaejoong dùng khuỷu tay huých ngã, Kwon Ji Kyu liền vội vàng lui về phía sau, để Hee Chul một mình đối mặt với Yunho và Jaejoong.

Tuy là lần đầu nhưng Yunho cùng Jaejoong lại ăn ý vô cùng, công kích của hai người khiến cho Hee Chul không cách nào chống đỡ, chỉ có thể liên tiếp lùi ra sau, mãi đến khi lùi đến trước mặt Kwon Ji Kyu, Jaejoong mới dừng tay, nhặt khẩu súng ban nãy rơi xuống, ngắm chuẩn…

“Họ Kwon kia, nếu cậu muốn tên Jung Yunho này chết thì để tôi giúp cậu là được…”

Chương 50

Thật sự dám nổ súng sao, cậu đang đùa gì vậy?

Nhìn chằm chằm vào họng súng đang nhắm thẳng vào Yunho của Jaejoong, Kwon Ji Kyu nở nụ cười, Hee Chul dừng tay không tấn công Yunho nữa mà Yunho cũng nhìn Jaejoong mà cười.

“Nếu như không có người của em ở đây, Kim Jaejoong, có lẽ em sẽ tin tưởng lời anh nói, nhưng mà hiện tại, em chỉ cho rằng đây là cớ thoát thân của anh và Yunho hyung thôi.” Kwon Ji Kyu vung tay lên, lập tức bốn phía bị người của cậu ta bao vây.

Tình thế, rõ ràng bất lợi cho Yunho và Jaejoong.

“Cậu tin hay không không quan trọng, tôi chỉ muốn hỏi cậu có cần không?” Nắm chặt súng, trong mắt Jaejoong không hề có ý tứ vui đùa. “Cậu muốn bắn vào tay, chân hay là ngực Jung Yunho, tôi nghĩ tôi đều có thể nhắm chuẩn.” Liếm môi, Jaejoong đang rất kích động.

“Anh sẽ không nổ súng.” Khẳng định, Kwon Ji Kyu thản nhiên giang tay ra. “Anh là người của Yunho hyung, không có lý do gì để tổn thương hyung ấy cả ── Nếu anh dám nổ súng với Yunho hyung, em sẽ để anh đi.” Kwon Ji Kyu không phải đang đánh bạc, mà cậu tự tin, không có người nào lại đi thương tổn người quan trọng của mình.

Nếu như Yunho đủ quan trọng với Jaejoong, cậu sẽ không động thủ.

Ít nhất, trong số những người cậu đã gặp, không có ai sẽ…

“Lời này là cậu nói đấy, đừng có hối hận.” Như bắt được điểm yếu của cậu ta, Jaejoong từng bước đến gần Yunho, trước mặt Kwon Ji Kyu cùng Hee Chul, đặt họng súng lên ngực trái Yunho.

Hai người im lặng nhìn nhau, ngay lúc Yunho cười vui vẻ, một tiếng súng trầm đục vang lên bên tai mọi ngươi, đồng thời, phần vai trái của Yunho bắt đầu chảy ra máu đỏ tươi!

Jaejoong nổ súng, hơn nữa, đã bắn vào Yunho…

Yunho không hề kinh ngạc với việc Jaejoong nổ súng, lại càng không tỏ vẻ thống khổ, nếu muốn miêu tả biểu lộ trên gương mặt hắn thì dùng từ thưởng thức càng phù hợp hơn.

Kinh ngạc mở to mắt, Kwon Ji Kyu hoàn toàn không ngờ Jaejoong sẽ nổ súng, mà ngay cả Hee Chul cũng đang nhíu lông mày.

“Đây xem như là chán ghét tôi sao?” Cười tự giễu, hai mắt Yunho vẫn đang khóa chặt trên người Jaejoong. “Nhưng mà cũng may, vẫn chưa tới hận, nếu không chắc đã bắn thẳng vào tim rồi, đúng không?”

Không trách cứ, ngược lại, giọng điệu mang theo chút hiểu rõ…

Hừ một tiếng, Jaejoong cầm lấy súng, tiến lên, đỡ Yunho.

“Còn sức nói linh tinh, đúng ra tôi phải bắn trực tiếp vào ngực anh, cho anh im miệng mới đúng.”

“Cậu sẽ không làm vậy.” Yunho kiên định nói.

Thấy được sự tin tưởng không cách nào diễn đạt nên lời của Yunho, Jaejoong mím môi, đối với cảm giác lạ lẫm này, cậu chỉ muốn trốn tránh, nhưng vừa mới bước nhanh một chút, người xung quanh Kwon Ji Kyu liền hành động.

“Đây là trò gì vậy?” Jaejoong khó chịu trừng mắt nhìn Kwon Ji Kyu. “Không phải đã nói nếu tôi nổ súng thì sẽ để tôi đi sao?”

“Em nói là thả anh đi, chưa nói để Yunho hyung đi, là anh hiểu lầm ý của em, Kim Jaejoong.” Giọng điệu mang theo xảo trá được di truyền, Kwon Ji Kyu sai Hee Chul tiến lên định đỡ Yunho từ tay Jaejoong.

“Tôi không thích bị người khác trêu chọc!” Gầm nhẹ một tiếng, Jaejoong giơ súng về phía Kwon Ji Kyu, vì bảo vệ Kwon Ji Kyu, Hee Chul liền theo bản năng ôm lấy cậu ta, đám vệ sĩ kia cũng ồn ào định công kích Jaejoong cùng Yunho.Mắt thấy ít không đánh nổi nhiều, Jaejoong đang nghĩ cách rời khỏi khốn cảnh này thì súng trong tay cậu đã bị Yunho cướp đi, xoay người gọn gàng một cái liền đặt họng súng lên thái dương Kwon Ji Kyu đang được Hee Chul bảo vệ!

“Ji Kyu!” Hee Chul định động thủ với Yunho, lại bị Kwon Ji Kyu ngăn cản.

Những người khác cũng đứng yên, e sợ chỉ nhúc nhích một chút thôi là sẽ khiến cậu chủ bị thương…

“Giết em, Kim Jaejoong cũng không đi nổi đâu, Yunho hyung.” Kwon Ji Kyu hảo tâm nhắc nhở hắn.

Kwon Ji Kyu tin tưởng Yunho so với ai khác đều hiểu rõ, cho dù có là ai đi chăng nữa, Hee Chul cũng sẽ làm cho những kẻ khiến cậu bị thương phải trả giá đắt.

“Cậu yên tâm, giờ tôi chưa giết cậu đâu, Ji Kyu, cậu phải sống, chuyện giữa hai chúng ta vẫn chưa xong.” Giữ chặt Kwon Ji Kyu, Yunho không ngừng bước ra ngoài.

Lúc đi ngang qua người Jaejoong, hai mắt Jaejoong liền dán chặt lên vết thương vẫn đang chảy máu của hắn, Yunho bật cười.

“Cậu lo lắng cho tôi?” Tuy là câu hỏi nhưng nụ cười của Yunho lại vô cùng rực rỡ.

Nhận ra điều này, Jaejoong nghiêm mặt, không chút do dự vỗ lên vết thương của Yunho khiến hắn đau đến cắn chặt răng, lại liếc nhìn Yunho chật vật như vậy, Jaejoong khẽ nhíu mày.

“Còn sức nói nhảm sao không mau đi, tôi phải về thay quần áo!”

Liếc mắt nhìn Jaejoong vì đánh nhau mà quần áo xộc xệch, rách rưới, Yunho nhịn không được nở nụ cười tán thưởng sự can đảm của cậu, thấy Jaejoong cùng Yunho đang mải nói chuyện, Kwon Ji Kyu định thừa cơ giãy dụa trốn lại bị Jaejoong phát hiện, tặng cho một đấm vào bụng!

“Anh sẽ phải hối hận đấy, Kim Jaejoong, ở bên Yunho hyung, anh sẽ không được yên ổn đâu.” Nhịn đau, Kwon Ji Kyu nở nụ cười trào phúng. “Em nhớ, anh còn có ba cùng chị gái…”
“Hai kẻ kia đã sớm không còn quan hệ với tôi rồi, cậu không điều tra rõ ràng à, nhờ tên Jung Yunho này ban tặng mà giờ tôi giống tên kia, đều là cô nhi.” Sa sầm mặt mày, trong mắt Jaejoong đầy tức giận. “Hơn nữa, tôi không phải Kim Junsu, cậu dùng những thủ đoạn kia chỉ khiến cho tôi xem thường cậu…”

Ngắn ngủn mấy câu lại tỏ rõ việc cậu biết chuyện Junsu đã gặp phải, Kwon Ji Kyu giận đến xanh mặt trừng Jaejoong, cậu dường như cảm nhận được trên người Jaejoong bóng dáng Jung Yunho năm đó khi cướp đoạt toàn bộ mọi thứ của cậu và Kwon Ji Hee, từ giọng điệu đến tính cách, gần như không chút khác biệt…

Yunho tới cứu Jaejoong, không phải muốn nhận được cảm kích của cậu.

Jaejoong nổ súng với Yunho, không hề sợ, Yunho sẽ hiểu lầm cậu.

Hai người chỉ đang thăm dò mức độ tin tưởng của nhau…

Bị Yunho lấy làm khiên, trên đường đi, Kwon Ji Kyu cũng không phản kháng mạnh mẽ, thậm chí, lúc Jaejoong cùng Yunho lên xe rời đi, cậu ta còn ngăn không cho Hee Chul đuổi theo.

“Vì sao?” Hee Chul không rõ, Yunho đã bị thương, vì sao Kwon Ji Kyu còn muốn thả hắn đi.

“Bởi vì không cần tôi ra tay, Yunho hyung sớm muộn gì cũng chết, chỉ cần anh ta còn có quan hệ với Kim Jaejoong kia…” Cười nhẹ, hai mắt Kwon Ji Kyu lóe lên tia sáng khác thường.

Yunho hyung, hyung biết không, tin tưởng là thứ cực kì yếu ớt, nếu không chuẩn bị tốt, chỉ dẫn đến lưỡng bại câu thương…

Nắm chặt lấy vô lăng, Jaejoong vừa nhìn kính chiếu hậu kiểm tra xem Kwon Ji Kyu có sai người đuổi theo không, vừa quan sát Yunho suy yếu ngồi bên ghế lái phụ.

“Vừa rồi, sao không tránh phát súng của tôi?” Tăng tốc, Jaejoong chậm rãi mở miệng. “Anh thật sự cho rằng tôi sẽ không giết anh?”

Miễn cưỡng động khóe miệng, ánh mắt Yunho vẫn luôn nhìn chằm chằm Jaejoong không rời.

“Cậu sẽ giết tôi, nếu không phải vì tôi, cậu sẽ không bị cuốn vào trong đống phiền toái này, càng không bị thay đổi cả cuộc sống của mình, nhưng mà, không phải trước mặt Kwon Ji Kyu, đúng không?”

Nếu như hắn là cậu, vậy hắn sẽ không làm theo điều Kwon Ji Kyu muốn, cho dù chỉ trong suy nghĩ, hắn cũng không muốn bị người khác xếp đặt…

Nhíu mày, Jaejoong hoàn toàn không có cách nào bác bỏ lời Yunho nói, bởi vì, Yunho đã nhìn thấu cậu…

“Tôi sẽ không tin anh, Jung Yunho, tôi không tin ai cả.” Jaejoong thấp giọng nói như đang khẳng định điều gì với mình.

“Tôi biết, cậu không cần phải tin tưởng tôi, Jaejoong, là tự tôi không muốn cậu gặp chuyện không may thôi…”

Đây gọi là cái gì?

Là một bên tình nguyện sao?

Jaejoong nhìn chằm chằm vào Yunho mỉm cười rồi từ từ nhắm mắt, thần sắc cậu, tràn ngập phức tạp…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau