[YUNJAE TRUNG VĂN] NGHỊCH LÂN - ĐAM MỸ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện [yunjae trung văn] nghịch lân - đam mỹ - Chương 41 - Chương 45

Chương 41

Không hỏi Yoochun sao lại biết chuyện của cậu, đến nhà Yoochun, đồ ăn đã chuẩn bị sẵn trên bàn cùng phòng ngủ được dọn dẹp sạch sẽ cho biết đã có người dự tính trước mà làm.

Mà Yoochun chỉ cầm lấy giấy để lại trên bàn trong phòng khách lên đọc, trong mắt lộ ra biểu tình phức tạp khó hình dung rồi ném tờ giấy vào thùng rác, chẳng hiểu tại sao, Jaejoong lại biết được người giúp Yoochun làm những việc này, cũng chính là người nói cho Yoochun chuyện của cậu, ngoài Junsu ra không còn ai khác…

Từ lúc Yoochun cùng Junsu bắt đầu, Jaejoong đã không hiểu Kim Junsu kia, khi Jung Yunho xuất hiện, cậu càng không rõ.

Nếu như nói không yêu, vì sao lại quan tâm Yoochun như vậy?

Nếu còn yêu, sao lại giúp Jung Yunho trêu chọc cậu?

Quá khứ của bọn họ, rốt cuộc là đã có chuyện gì xảy ra…

“Yên tâm đi, trường học tôi sẽ giúp cậu xử lý, chỉ cần làm hồ sơ mới cho cậu là được, về phần chức hội trưởng hội học sinh, trường học đã quyết định để Han Kyung tạm thời làm thay, cậu cứ an tâm ở nhà tôi, ngày mai đi mua ít đồ dùng cá nhân là được.” Rót cốc nước cho Jaejoong, Yoochun đã sắp xếp xong hết thảy.

Yên lặng uống nước, Jaejoong nhìn Yoochun ném toàn bộ thức ăn trên bàn vào trong thùng rác, hoàn toàn không thưởng thức đồ Junsu làm.

“Cậu đã không ăn, cậu ta còn chuẩn bị cho cậu làm gì?” Buông cốc, Jaejoong nghi hoặc nhìn Yoochun.

Nở nụ cười, Yoochun nhún vai. “Tôi cũng không biết, có lẽ là cậu ấy quá mức rảnh rồi.”

Thật sự không biết, hay là không muốn đối mặt, Jaejoong không hỏi thêm, chỉ mặc cho bầu không khí quỷ dị lan rộng trong phòng, mãi đến khi Jaejoong vào phòng nghỉ ngơi, hai người, không ai mở miệng nói thêm câu nào.

Rõ ràng là bạn bè, lại có quá nhiều việc nên không biết bắt đầu từ đâu.

Yoochun không muốn Jaejoong gặp lại Yunho, nhưng gã hiểu rõ nếu gã nói như vậy sẽ chỉ càng khiến Jaejoong không thuận theo.

Jaejoong muốn biết quan hệ của Junsu cùng Yunho nhưng dù hỏi thế nào, cậu vẫn không nhận được đáp án.

Chỉ có thể dùng yên lặng để vượt qua hết thảy.

Đứng trước cánh cửa ngăn cách gã cũng người bên trong phòng, Yoochun thở dài, đi vào phòng của mình, ở đó có người đang đợi gã.

“Đây là lần đầu tiên tên nhãi Yunho kia giúp người khác làm nhiều việc như vậy, Park Yoochun, tôi rất hoài nghi cậu sẽ thuyết phục tôi thế nào để tôi không ra tay với Kim Jaejoong?” Đốt điếu thuốc, giọng Kwon Ji Hee truyền đến từ một góc nào đó nghe có chút đáng sợ.

“Anh muốn mạng của Jung Yunho thì cứ lấy, vì cái gì cứ phải để ý đến Jaejoong?”

“Rất đơn giản, tên nhóc Yunho kia sẽ không buông tha mạng của mình nhanh như vậy, tôi cần một chất xúc tác, đương nhiên, nếu Kim Jaejoong nguyện ý giúp tôi thì đã không phải lo lắng nhiều việc như vậy, dù sao, không phải ai cũng ngốc như Junsu, đúng không?” Như đang thử thăm dò điều gì, Kwon Ji Hee cười khẽ.

“Đừng so sánh Junsu với Jaejoong, bọn họ không giống nhau!” Yoochun có chút tức giận, vừa nghĩ tới việc Jaejoong có khả năng gặp phải cảnh ngộ giống Junsu, Yoochun liền không cách nào tỉnh táo.

“Cơn tức giận này của cậu, là vì người nào?” Nhẹ gõ ngón tay, ánh mắt Kwon Ji Hee đột nhiên trở nên sắc bén. “Hay là, tôi phải hỏi đúng đối tượng bị so sánh nhỉ?”

Cái gì!?Kwon Ji Hee dùng ánh mắt nói khiến cho Yoochun theo bản năng quay đầu lại, chỉ thấy Jaejoong đã đứng ngoài phòng từ lúc nào, lạnh lùng trừng bọn họ!

“Jaejoong…”

“Sao anh lại ở đây?” Jaejoong không hỏi Yoochun, mà là Kwon Ji Hee.

“Cậu hỏi vì sao ư?” Cười yếu ớt, Kwon Ji Hee bật ngọn đèn gần đó, để cả hai bên có thể nhìn rõ đối phương. “Tôi chỉ tới tìm Park Yoochun, tâm sự chuyện của cậu thôi.”

“Jaejoong…” Yoochun muốn giải thích, lại bị Jaejoong tặng cho một đấm.

“Lần trước tên này tới tìm tôi, rồi cậu lại xuất hiện ở nơi đó ý đồ đâm Yunho, đều là do một tay cậu sắp xếp sao?”

Yoochun nhếch môi, không cách nào phản bác, điều này khiến cho Jaejoong chợt nhớ tới nụ cười bất đắc dĩ của Junsu.

Cậu đã hiểu lầm Kim Junsu, vậy, Kim Junsu phải chăng đã biết rõ người hãm hại cậu ta, chính là Yoochun?

“Đừng trách cậu ta, cậu ta chỉ muốn tốt cho cậu thôi, muốn ngăn cản tôi thương tổn cậu.” Nói đỡ cho Yoochun, Kwon Ji Hee đứng dậy đi đến trước mặt Jaejoong, vuốt ve khuôn mặt dù đang tức giận vẫn rất xinh đẹp.

Cùng một kiểu vuốt ve, ngón tay Kwon Ji Hee lại khiến cho Jaejoong có cảm giác buồn nôn mà không giống Yunho, trêu chọc lòng cậu…

“Anh vẫn chưa từ bỏ ý định đó sao, cho rằng tôi sẽ giúp anh?” Tránh khỏi hắn, hai mắt Jaejoong vẫn tràn ngập phòng bị nhìn Kwon Ji Hee.

Nở nụ cười từ chối cho ý kiến, Kwon Ji Hee hậm hực thu tay lại, lúc này hắn không có hành động gì quá phận mà chỉ giống như chim ưng nhìn con mồi nhìn chằm chằm Jaejoong.
“Nếu không phải vì Jung Yunho, cậu bây giờ hẳn vẫn là Kim thiếu gia, tuy có chút khổ sở, ít nhất vẫn có được hết thảy, nhưng bây giờ thì sao? Không còn bất kì cái gì, tên Yunho kia từ trước tới nay không hề thay đổi, nói thì rất hay, nhưng một khi muốn thứ gì thì chỉ biết không từ thủ đoạn, không bao giờ quan tâm đến việc người khác có muốn hay không…”

“Vậy có liên quan gì đến anh! Nói trọng điểm!” Jaejoong chán ghét mấy lời dong dài này.

“Trọng điểm chính là… Cậu thật sự tin Jung Yunho thật tâm đối tốt với cậu sao? Làm nhiều như vậy đều là vì mục đích của nó, nếu cậu chịu giúp tôi thì cậu sẽ có cơ hội phản kích…” Kwon Ji Hee dụ dỗ nhỏ giọng nói: “Mỗi người đều có điểm yếu của mình, cậu muốn thắng nó, phải biết rõ điều đó, nếu nó không có, vậy thì tự mình tạo nên…”

Vươn tay đến bên cổ Jaejoong, bên trên còn có dấu hôn mờ nhạt Yunho để lại, Jaejoong không né tránh, thậm chí, bật cười.

“Tôi sẽ không giúp anh, ân oán của anh cùng tên kia không liên quan gì tới tôi, anh muốn tôi làm gì thì xin cũng quên luôn đi, bởi vì tôi không tin anh ta, cũng không tin anh!” Đối với Jaejoong mà nói, không có người nào đáng để tin tưởng cả.

Cậu đã từng tin tưởng, nhưng mẹ của cậu, ba của cậu, tất cả thân nhân trên thế giớ này đều khiến cậu từ hi vọng trở thành thất vọng, cậu không muốn lãng phí niềm tin của mình.

Không quan tâm, không tin tưởng, như vậy, cũng không bị tổn thương nữa…

Yoochun biết tính cách của Jaejoong, cho nên nghe giọng điệu mạnh mẽ của cậu chỉ có thể nhíu mày, mặc dù gã cực lực giúp Jaejoong tránh cục diện đối đầu với Kwon Ji Hee nhưng Jaejoong tựa hồ, không cần…

Kwon Ji Hee chậm rãi thu tay về, liếc Jaejoong một cái, trước khi đi, không quên nói với Yoochun:

“Xem ra, cảm tình của cậu với cậu ta cũng bị phân loại thành không đáng tin.”

Là trào phúng, cũng là sự thật.

Yoochun nhìn Jaejoong đang trừng mình, không cách nào giải thích, chỉ có thể yên lặng nhận một đấm của Jaejoong, để mặc Jaejoong quay trở lại phòng khách đóng sầm cửa lại.

Buông vai, Yoochun xoa chỗ bị đánh, cười chua xót.

“Không phải không được tin tưởng, mà là, Jaejoong ngay từ đầu đã không tin tường…”

Junsu đã từng nói, Jaejoong và Yunho rất giống nhau, bọn họ không tin người khác, Junsu bị tổn thương khi ở bên Yunho, mà gã, thì lại bị Jaejoong tổn thương.

Tin tưởng là thứ quá mức xa xỉ, khiến cho bọn họ không dám đặt nó vào người khác.

Nhưng, nếu bọn họ trao cho nhau thì sao?

Đã không tin, vì sao Jung Yunho lại để mình rơi vào vòng nguy hiểm?

Jaejoong, cậu có phát hiện không, đây là lần đầu tiên cậu tự mình nói không tin tưởng ai, thật sao?

Hay là vì lừa gạt bản thân nên mới nói như vậy….

Chương 42

Trằn trọc, không tài nào ngủ được.

Nằm trên giường, thầm đếm thời gian trôi qua, rõ ràng mới một ngày ngắn ngủi lại đột nhiên cảm thấy dường như xảy ra không ít chuyện.

Thực tế, từ khi Jung Yunho xuất hiện, loại cảm giác này càng mãnh liệt hơn.

Jaejoong không thèm nghĩ nhiều nữa, cũng chẳng muốn nghĩ nếu đắc tội Kwon Ji Hee thì sẽ xảy ra chuyện gì, chỉ là yên lặng nằm đơ người thay thế cho giấc ngủ.

Dù sao, cậu vốn không thích ngủ, ngủ luôn khiến cho cậu mơ tới nhiều chuyện quá khứ…

Lắng nghe thời gian trôi, Jaejoong nghe thấy tiếng bước chân của Yoochun ngoài cửa, sau đó là yên tĩnh rất lâu, cơ thể không tự chủ được thiếp đi, lúc mở cửa đã sớm không thấy bóng dáng Yoochun.

Yoochun để lại trên bàn một tờ giấy, nói là đến trường học, còn có gã đã chuẩn bị quần áo sạch sẽ, toàn bộ đều là cỡ của Jaejoong.

Đang lúc Jaejoong ngồi một mình trên ghế salon trong phòng khách nhà Yoochun, nhắm mắt lại, lặng lẽ thở dài, một bàn tay đặt lên vai cậu, giật mình nhìn chằm chằm người không biết xuất hiện từ lúc nào, sắc mặt Jaejoong tràn đầy phòng bị.

“Cậu ngủ thế này sẽ khó chịu đấy, như vậy Yunho sẽ lo lắng.” Đi qua ghế salon, Junsu chọn một cái ghế xa Jaejoong nhất ngồi xuống.

“Yoochun đi ra ngoài rồi.” Jaejoong cho rằng Junsu tới tìm Yoochun.

“Tôi biết rõ, tôi không tìm anh ấy mà là tìm cậu.” Nhìn đồ ăn tối hôm qua cậu làm nằm yên lặng trong thùng rác, Junsu như thể đã sớm tập mãi thành thói quen, “Thật là, anh ấy không đói bụng thì tốt xấu gì cũng phải cho cậu ăn một ít chứ…”

“Cậu tìm tôi làm cái gì?” Đối mặt với Junsu, Jaejoong tuyệt không quanh co lòng vòng.

Cúi đầu cười, như thể nhìn ra được bóng dáng của Yunho, Junsu trong lúc cười còn có chút tự giễu.

“Rất trực tiếp nha, mất công tôi còn vì giúp cậu và anh ta gần nhau mà đặc biệt tới đây một chuyến, kết quả cậu với Yunho thật giống nhau, đều vô tình đả thương người.”

“Vậy thì sao?” Lạnh lùng nhìn Junsu, Jaejoong không hề có thiện ý.

“Tôi là tới để thực hiện lời hứa, ở bệnh viện đã hứa, bây giờ sẽ nói cho cậu biết.” Junsu cũng không quên.

Cũng bởi vậy, cậu mới tận lực đợi đến khi Yoochun ra khỏi nhà mới đến, vì sao ư, chỉ là không muốn Yoochun nghe thấy, cậu muốn đẩy Jaejoong vào lòng Yunho.

“Vậy thì nói đi, tôi đang nghe.” Hai tay khoanh trước ngực, mắt Jaejoong nhìn chằm chằm vào Junsu. “Jung Yunho là ai? Cậu cùng anh ta đã xảy ra chuyện gì?”

Ngủ không ngon khiến cho tâm tình Jaejoong cũng khó chịu, chỉ là thấy cậu làm như vậy, Junsu cười càng vui vẻ.

“Cậu cùng Yunho thật sự rất giống nhau, đều có tự tôn vô cùng mạnh mẽ…”

“Đừng có nói tôi giống với tên kia nữa! Tôi không giống với anh ta, sẽ không lấy làm tình để can thiệp vào cuộc sống người khác!”

Nhẹ nhàng cười, giọng Junsu nhẹ vang lên trong không khí: “Là vì cậu Yunho mới phải làm như vậy, Jaejoong, cậu biết không, Yunho chưa từng quan tâm ai như vậy, chưa từng giúp ai như vậy…”

Mím môi, Jaejoong bị giọng điệu của Junsu khiến cho nhíu chặt mày, lại không ngăn cản cậu ta, chỉ tùy ý Junsu tựa hồ đang quay trở lại quá khứ suy nghĩ đièu gì đó, chậm rãi, cho Jaejoong câu trả lời…

Về Jung Yunho là ai…

Junsu cùng hắn đã xảy ra chuyện gì….
Một cuộc chiến vì tiền bạc…

Thậm chí, sự đặc biệt Yunho dành cho Jaejoong…

“Tôi thấy cậu điên thật rồi!”

Đứng ở một bên nhịn hồi lâu, Carr rốt cục phát biểu ý kiến của mình.

“Tôi không hiểu cậu đang nói gì.” Là giả ngu, hay là thật không biết, đều không thể giấu được khóe miệng đang cong lên của Yunho.

“Jung Yunho… Cho dù cậu có hứng thú với Kim Jaejoong cũng đừng có làm như vậy, cậu ta rõ ràng không thích cậu, cậu…” Y thật sự không cách nào hiểu nổi, nếu như Yunho nguyện ý còn rất nhiều người để hắn lựa chọn.

Vì cái gì, hết lần này tới lần khác lại chọn một kẻ khó nhằn như Kim Jaejoong…

“Nếu là cậu ấy vì vậy mà cảm kích tôi thì cậu ấy đã không phải là Kim Jaejoong.” Yunho nhận đồng phục trên tay Carr mà hắn mua giúp Jaejoong, nhìn nếp nhăn trên quần áo, bất giác biểu tình dịu dàng hơn hẳn. “Có thời gian ở chỗ này quấy nhiễu tôi, việc tôi muốn cậu làm thế nào rồi?”

“Đương nhiên OK rồi, tôi cho ông thầy kia một khoản tiền, nói ông ta không bao giờ được bước chân vào trường dù chỉ là nửa bước, ông ta bị dọa sợ gần chết, sao có thể không đáp ứng.” Vì Kim Jaejoong mà đi dọa nạt một thầy giáo, cái này thật đúng là vứt hết mặt mũi của Carr đi rồi.

“Vậy là tốt rồi, hiện tại cậu ấy hẳn vẫn còn ở nhà Park Yoochun đúng không?” Lấy điện thoại di động ra nhìn dãy số của Jaejoong, Yunho do dự có nên gọi cậu hay không.

Hay có khi, trực tiếp đến thì tốt hơn…

“Nếu quả thật để ý như vậy sao tối hôm qua còn để Park Yoochun dẫn cậu ta đi, trực tiếp ngăn cản người không phải tốt hơn sao!” Cầm lọ cồn, theo yêu cầu của Yunho, Carr tận lực nhẹ nhàng thay hắn sát trùng miệng vết thương bị Jaejoong cắn.

Không phải y nói nhiều, nhưng vốn tưởng chỉ có phụ nữ mới cắn người mạnh như vậy, hóa ra đàn ông cũng không khác gì, khả năng cắn tuyệt không kém phụ nữ.

“Tôi ngăn cản cậu ấy, cậu ấy chỉ càng tức giận, cậu ấy cần thời gian để tỉnh táo.” Cũng bởi vì quá mức giống nhau cho nên Yunho biết rõ lý do Jaejoong tức giận với hắn.

Đối với người khác mà nói có lẽ không vấn đề gì, nhưng tự tôn, là thứ mà cả hắn cùng Jaejoong đều coi như sinh mạng chính mình.Quan trọng hơn tất thảy…

“Cậu thật đúng là chu đáo nha, nhưng vấn đề là, cậu đừng quên Kwon Ji Hee đang ở Hàn Quốc, cẩn thận hắn ta làm gì với Kim Jaejoong…” Không nói hết lời, nhưng Carr biét rõ Yunho hiểu lời hắn muốn nói.

Mà đây, cũng là nguyên nhân chính Park Yoochun không muốn Jaejoong có quan hệ với Yunho.

Ai là bạn giường của Yunho đều là mục tiêu của Kwon Ji Hee, nếu không giúp hắn thì sẽ nhận được trả thù cùng đối xử vô cùng tàn nhẫn, có người vì thế mà tàn phế, có người nổi điên… Số ít may mắn thoát khỏi, cũng chỉ có mình Junsu còn nguyện ý nhớ về Jung Yunho…

Cắt đứt suy nghĩ của Carr, Yunho cầm lấy tay Carr đang giúp hắn bôi thuốc, đang định mở miệng, nhà Yunho lại đột nhiên vang lên tiếng chuông cửa, mang theo nghi hoặc, Yunho buông lỏng tay Carr, tự mình đi mở cửa.

Nhìn người đứng ngoài cửa, ngay cả Carr cũng vô cùng kinh ngạc.

Khẽ đảo mắt, bờ môi Yunho tạo nên một đường cong hoàn hảo, mặc dù không biết cậu đến đây vì việc gì nhưng chỉ riêng sự xuất hiện của cậu thôi đã đủ để Yunho vui vẻ rồi…

“Jung Yunho, nếu tôi đồng ý giúp Kwon Ji Hee làm thịt anh, anh còn làm cho tôi những việc này không?” nhẹ nhàng mở miệng, Jaejoong cúi thấp đầu để người khác không nhìn thấy ánh mắt của mình.

Sẽ còn làm không?

Tại sao đột nhiên lại hỏi hắn như vậy?

Tại sao biết rõ hắn ở chỗ này…

Yunho một câu cũng không hỏi, chỉ nhìn chằm chằm Jaejoong, dùng nụ cười kiên định không nói nên lời.

“Cậu có thể thử xem, tôi còn làm vậy nữa không?”

Nhìn ánh mắt chứa đầy ý cười của Yunho, Jaejoong cắn môi, đấm lên má phải Yunho một đấm rồi vươn tay ôm lấy cổ hắn, có chút quen thuộc, tựa như lần đầu tiên bọn họ gặp nhau rồi bày ra trò chơi này…

“Anh tốt nhất đừng có hối hận đã ép tôi đến bên cạnh anh…”

Đã biết chuyện gì sao?

Hay chỉ là tùy ý mà làm vậy?

Nhìn xem hai người bọn họ, ai là người giữ được mệnh, đồng thời lưu được tâm..

Có lẽ, như lời Yunho nói, cứ thử xem sao…

Thử trả giá, thử dùng chính mình để đánh bạc, cũng thử để chính mình tin tưởng…

Không cho Jaejoong nói hết lời, Yunho ôm lại cậu, đè cậu lên vách tường cạnh cửa, điên cuồng hôn Jaejoong, nhìn một màn này, Carr xấu hổ quay mặt đi chỗ khác.

Đúng lúc đó, một ánh sáng màu đỏ chiếu lên gáy Yunho khiến cho Carr nhíu mày, vừa quay người liền nghe thấy tiếng cửa sổ thủy tinh sau lưng truyền đến tiếng vỡ tan…

“Ông chủ!”

Chương 43

Thủy tinh rơi đầy đất, một kích tràn ngập sát ý, dù là ai cũng đều hiểu rõ đây tuyệt không phải thiện ý!

Lúc Carr kinh hô lên, theo phản xạ, Jaejoong định đẩy Yunho ra lại bị Yunho ôm chặt vào ngực, thân thể Yunho chấn động một chút, Jaejoong biết rõ đã xảy ra chuyện gì.

Định cúi đầu xem xét tình hình của Yunho thì hắn đã chậm rãi buông lỏng Jaejoong, ngã xuống trước mặt cậu, Carr xông lên trước đỡ Yunho lại thấy hắn hai mắt nhắm chặt.

“Boss, cậu thế nào rồi? Boss…”

Carr đang gọi đột nhiên ngừng lại khi thấy Jaejoong ngồi xổm xuống giật áo Yunho, muốn ngăn cản cậu lại nghe thấy Yunho cười!

“Ông chủ?” Carr khẩn trương gọi.

“Jung Yunho, anh cho rằng làm như vậy là lừa được tôi sao? Tôi không mù, không thể nào không phát hiện viên đạn đã sượt qua người tôi!” Jaejoong nheo mắt lại, tỉnh táo nói.

“Tôi cho rằng ôm cậu thì cậu sẽ không phát hiện, xem ra, tôi đánh giá cậu quá thấp rồi.” Mở mắt ra, Yunho cười nhìn Jaejoong tức giận.

Nhìn khuôn mặt tươi cười của Yunho, kỳ thật, Jaejoong hiểu được, Yunho ôm cậu không chỉ vì muốn trêu cậu, quan trọng hơn, hắn thật sự muốn bảo vệ cậu.

Bằng mạng của hắn…

Khẽ hừ một tiếng, Jaejoong bỏ qua Yunho, đang lúc cậu đứng dậy định đi lại bị Yunho vươn tay giữ chặt, không để cho cậu có cơ hội phản kháng, trực tiếp đè xuống mặt đất.

“Anh làm gì, Jung Yunho, thả tôi ra!” Jaejoong phản kháng giãy dụa.

Mặc kệ Jaejoong chống cự, đè lên cậu, Yunho không quên giao việc cho Carr đang đứng bên cạnh xem cuộc vui.

“Vừa rồi hẳn là tên Ji Hee làm chuyện tốt, đi điều tra xem hắn đã tìm người nào, tôi muốn tên kia phải trả giá.” Không ai có thể tổn thương hắn, đừng nói đến vừa rồi thiếu chút nữa Jaejoong cũng bị kéo xuống nước.

“Đã biết, nhưng mà tôi khuyên cậu một câu, sàn nhà lạnh lắm, lên giường thì tốt hơn.” Khoát khoát tay, Carr vứt lại lời tự cho là lời khuyên rồi rời đi.

Trước khi đi còn không quên giúp bọn họ đóng chặt cửa!

“Để tôi ngồi dậy!” Trừng mắt nhìn Yunho, Jaejoong dùng giọng điệu ra mệnh lệnh để nói chuyện với hắn.

“Nếu không thì sao?” Nở nụ cười, Yunho nhìn thẳng vào mắt Jaejoong. “Sao không hỏi tôi vì sao tôi có thể lạnh lùng đối mặt với việc kia? Còn có, tôi đã chọc vào ai mà lại có phiền phức thế này?”

“Tôi phải hỏi sao, Kwon Yunho? Không đúng, hẳn là thiếu gia Jung Yunho nắm quyền Kwon gia mới đúng.” Bật cười, Jaejoong không hề che giấu khiêu khích của mình.

Nhìn sâu vào mắt Jaejoong, Yunho nhìn được bóng của chính mình, cũng nhận ra, ám chỉ của Jaejoong.

“Là Junsu nói cho cậu sao?” Hắn cũng không quên lời hứa của Junsu với Jaejoong ở bệnh viện.
“Cậu ta thực ra không tệ, chỉ có điều quá xui xẻo gặp anh, giống với tôi vậy.” Nhướn mày, Jaejoong không thèm quan tâm khiêu khích của Yunho. “Buông ra, tôi muốn ngồi dậy.”

Cười suồng sã, Yunho hoàn toàn không để trào phúng của Jaejoong trong lòng, bá đạo ngăn cản cậu, Yunho kéo hai tay Jaejoong lên đỉnh đầu rồi giữ chặt, Jaejoong muốn giãy ra, nhưng sức lực của Yunho lớn hơn cậu rất nhiều…

“Jung Yunho!” Tức giận rống tên hắn, Jaejoong theo bản năng định co gối đá người.

“Cậu nhất định phải bạo lực như vậy sao? Nghe quá khứ của tôi rồi mà không thể cảm thông với tôi à?” Ngăn cậu lại, Yunho nhíu mày.

“Anh cần người cảm thông sao?” Jaejoong nở nụ cười như thể khinh thường.

Cần sao?

Có lẽ, chỉ có Kim Jaejoong giống hắn, mới có thể hỏi như vậy a…

Cũng bởi vì không cần, mới tới tìm hắn, chọc hắn…

Nhẹ nhàng cười, Yunho hôn Jaejoong, mà Jaejoong ngoại trừ nhíu mày ra thì đều thuận theo nhắm mắt lại, đầu lưỡi quấn quít khiến cho nước bọt trong suốt chảy ra, thấm ướt bờ môi hai người, hơi thở cũng nặng nề hơn.

Giữ chặt Jaejoong, Yunho gọn gàng dùng miệng kéo áo Jaejoong lên, bụng dưới cường tráng trắng nõn lộ ra, phập phồng theo nhịp thở, Yunho vươn lưỡi cẩn thận liếm vết thương rất nhỏ trên da thịt, cảm giác ngứa ngáy khiến Jaejoong nhịn không được rên ra tiếng.

“Cậu vẫn còn chưa trả lời tôi, tại sao phải giúp tôi ngăn cản Park Yoochun?” Jaejoong cố chấp, Yunho cũng không thua cậu.

Nhìn những vết thương tuy đã khép lại nhưng vẫn còn vết sẹo màu trắng nhàn nhạt, đây đều là do lúc xảy ra tai nạn, cửa sổ xe bị vỡ bắn vào người Jaejoong, chỉ nhìn thôi đã khiến Yunho từ đáy lòng không thích.

“Tôi nói, tôi giúp Park Yoochun, không phải vì anh!” Quật cường nói, Jaejoong giãy dụa người, bởi vì lúc cậu nói vậy, Yunho đã bắt đầu vươn lưỡi liếm hôn bụng dưới của cậu.“Chỉ đơn giản như vậy?” Đầu lưỡi như có như không vươn tới quần lót của Jaejoong, qua vài lần, Yunho biết rõ, làn da chỗ này của Jaejoong rất mẫn cảm…

“Nếu không… Uhmm… Anh cho rằng là như thế nào…” Chịu đựng đầu lưỡi của Yunho, Jaejoong bất giác nắm chặt tay. “Thả tôi ra, anh không nghe thấy à… Đừng liếm nữa…”

“Cậu thật đúng là bướng bỉnh.” Nở nụ cười bất đắc dĩ trước sự cậy mạnh của Jaejoong, Yunho há mồm, không chút khách khí cắn khóa quần Jaejoong kéo xuống, cách quần lót nhẹ nhàng hôn lên chỗ tư mật sưng lên nóng hổi.

“Không muốn… Tôi không đến để làm việc này… Anh chẳng lẽ không sợ vừa làm tình… Ah!” Không đợi Jaejoong nói dứt lời, phân thân đã truyền đến cảm giác ẩm ướt nóng bỏng khiến cậu không thể nào nói được nữa.

Ngăn cản Jaejoong kháng nghị, Yunho cách lớp vải mỏng mút mát, khoang miệng ấm áp cùng nước bọt bao lấy khiến phân thân rất thành thật đã có phản ứng, căng cứng chống đồ lót lên, Yunho thấy thế, tay đã dùng để giữ Jaejoong nên đành phải dùng hàm răng ý đồ kéo quần lóc trên người cậu, ma sát vô tình lại càng khiến người không cách nào kháng cự.

“Jung… Buông ra… Anh dám tiếp tục…” Jaejoong đỏ mặt không ngừng vặn vẹo thân thể.

“Muốn tôi không tiếp tục cũng được, trả lời vấn đề của tôi, tại sao phải giúp tôi?” nếu như là người khác, hắn nhất định sẽ đơn giản nhận đáp án như vậy, nhưng cậu lại là Kim Jaejoong, cho nên hắn muốn nghe tiếng lòng của cậu.

Không lừa dối, hắn chỉ muốn một đáp án đáng tin…

“Mẹ nó…” Cắn môi, Jaejoong đã cảm nhận được đầu lưỡi Yunho thoát khỏi lớp vải ngăn cách, trực tiếp thè lưỡi liếm lướt qua dục vọng của cậu, đầu lưỡi ẩm ướt mềm mại tùy ý đảo loạn khiến cho phân thân Jaejoong hưng phấn bừng bừng.

Cười nhẹ ngậm lấy đỉnh đang chảy ra chất lỏng trong suốt, Yunho không động ngay, ngược lại mút nhả như có như không, cảm giác này càng khiến người ta rơi vào trạng thái dục cầu bất mãn. Trừng mắt nhìn hắn, Jaejoong đương nhiên hiểu rõ thứ Yunho muốn, nhưng cậu không ngờ Yunho lại dùng chiêu này…

Cố nén cảm giác nóng rực trong thân thể, Jaejoong liều mạng giãy dụa hai tay đang bị Yunho kiềm chế. Nhưng nói cũng kỳ lạ, cùng là đàn ông vậy mà không thoát khỏi áp chế của Yunho được, điều này đối với ai mà nói đều là một sự sỉ nhục, đừng nói đến cậu còn đang bị… Chất vấn?

Mẹ nó, nào có người nào dùng tiện chiêu này cơ chứ…

“Một lần cuối cùng, Jaejoong, trả lời vấn đề của tôi, nếu không tôi sẽ trói cậu lại, khiến cho cậu muốn phát tiết cũng không được, dù sao, nhìn cậu muốn nói rồi lại không cũng rất mê người…” Tính cách xấu xa của Yunho đã bộc lộ rõ rệt.

“Anh cái tên này…” Hô hấp nặng nề, Jaejoong không hề nghi ngờ việc Yunho có làm hay không.

Bởi vì nếu là cậu, sẽ…

“Cái gì?” Nhướn mày, đầu lưỡi Yunho không ngừng đâm vào lỗ nhỏ trên tính khí của Jaejoong, đảo lưỡi qua lại.

Do dự một lúc, hơi thở của Jaejoong càng thêm nặng nề, nhìn Yunho kiên quyết bức cậu tới cùng, Jaejoong cắn chặt răng, cả gương mặt xinh đẹp đã sớm đỏ rực lên vì dục vọng…

“Chết tiệt, tôi giúp anh là vì tôi không muốn anh bị thương, tôi không muốn nhìn thấy anh gặp tai nạn, như vậy đã được chưa!”

Trong lúc dục vọng nguyên thủy nhất cuồn cuộn, Jaejoong rốt cục cũng rống lên lời mà cậu chết cũng không muốn nói, cùng lúc đó, tay Yunho cũng buông ra…

Chương 44

Rất nhiều người nói với hắn những lời a dua nịnh hót, thậm chí là trái với lòng mình.

Đừng nói đến việc hắn từ trước tới nay không hề nghĩ rằng mình sẽ quan tâm hay coi trọng một người khác, đây là lần đầu tiên, hắn vì muốn có một đáp án mà ép buộc người.

Có lẽ, lần này Junsu đã thắng cược rồi.

Kim Jaejoong quả thực ngoài việc giống hắn ra, còn có thể khiến cho lòng hắn chấn động…

Hai tay một lần nữa tự do, Jaejoong theo bản năng chỉ muốn thoát khỏi cảnh túng quẫn trước mắt, quần áo không chỉnh tề mà bò ra ngoài vòng tay của Yunho, vừa định tùy tiện tìm một phòng tự giải quyết nhu cầu sinh lý lại bị Yunho từ phía sau ôm chặt!

“Jung Yunho, thả tôi ra, anh…” Tức giận của Jaejoong toàn bộ đã biến mất sau hành động kế tiếp của Yunho.

Chỉ thấy, tay Yunho không chỉ ôm lấy cậu mà còn thừa dịp Jaejoong không chú ý, nắm lấy phân thân trong quần lót cậu đã ở trạng thái bảy tám phần cương cứng, quần mỏng manh phủ lên càng khiến Jaejoong thêm mê người, Jaejoong theo phản xạ định gập khuỷu tay huých Yunho lại bị hắn né được.

Hơn nữa, còn mượn lực của Jaejoong kéo tay cậu lại, đặt lên tính khí đang rất cần ai ủi của mình!

“Anh làm gì… Jung Yunho…” Jaejoong định bỏ tay ra, nhưng bàn tay Yunho dùng lực rất mạnh, ép buộc cậu đặt lên phần thân nóng hổi nổi gân xanh kia.

“Thấy cậu sáng sớm đã chạy tới tìm tôi, sợ cậu quá mệt mỏi, tôi có thể giúp cậu…” Mút mát vành tai Jaejoong, động vào những nơi mẫn cảm của cậu, tay Yunho cũng bắt đầu chuyển động.

“Không muốn… Tự tôi làm… Ah…” Jaejoong muốn từ chối “Hảo ý” của Yunho nhưng không cách nào ngăn tay của mình làm theo động tác của hắn.

“Ngoan một chút đi… Coi như là tôi báo đáp cậu đã bảo vệ tôi lúc vừa rồi…” Giọng điệu dịu dàng trấn an Jaejoong, khóe miệng Yunho vẫn luôn nở một nụ cười yếu ớt.

Vừa ác liệt, vừa khiêu khích, lại lúc nặng lúc nhẹ mang đến khoái cảm mãnh liệt…

“Anh cút ngay… Ah… Tôi có thể tự mình làm… Không cần…” Jaejoong giãy dụa muốn thoát khỏi Yunho lại bị hắn đè lên bức tường bên cạnh.

Đầu phân thân bị tay Yunho nắm giữ, khuấy động liên tục, lại thỉnh thoảng va chạm vào vách tường lạnh như băng, hai cảm giác hoàn toàn bất đồng khiến các giác quan của Jaejoong nhận được kích thích rất mãnh liệt, tiếng thở dốc càng ngày càng dồn dập, Jaejoong chỉ có thể theo bản năng vươn tay chống lên tường, tay kia bị ép buộc nắm lấy tính khí sung huyết cứng rắn…

“Thật đáng yêu nha… Lại còn hơi run nữa…” Nói xong, Yunho thậm chí còn dùng đầu ngón tay khẽ vuốt phần đầu mẫn cảm, khiến cho phân thân hồng hồng nóng rực nhịn không được rung rung.

“Jung Yunho… Anh đừng có quá đáng… Ah…” Vừa muốn mắng người, Yunho lại dùng kích thích càng mãnh liệt ngăn cản Jaejoong.

“Tôi không quá đáng a, tôi chỉ muốn giúp cậu mà thôi, chẳng lẽ cậu không thoải mái sao…” Nhẹ gặm phía sau cổ Jaejoong, Yunho càng mạnh mẽ cầm lấy tay Jaejoong sờ lên phân thân của mình.

Rõ ràng là tự an ủi bình thường, nhưng dưới sự “Hỗ trợ” của Yunho lại càng thêm dâm loạn, mà ngay cả Jaejoong cũng không thể không thừa nhận khoái cảm mà thân thể nhận được lúc này còn mãnh liệt hơn so với lúc tự mình làm.

Nhưng thực sự rất khiến người ta mất mặt…

“Ah… Urghh… Jung Yunho…” Ngón tay Yunho vỗ về chơi đùa như có như không khiến cho phân thân Jaejoong nhận được kích thích trước nay chưa từng có.
Phần đầu không ngừng chảy ra tinh dịch màu trắng, thấm ướt ngón tay Jaejoong cùng Yunho, cũng trượt xuống đùi trong Jaejoong, vì thân thể chuyển động mà phát ra tiếng nước chảy dâm mĩ, ngay lúc toàn bộ thần kinh của Jaejoong đều tập trung vào khoái cảm phái trước, đột nhiên, một nhiệt độ nóng rực đặt giữa hai chân khiến Jaejoong cắn chặt môi không phát ra tiếng rên nữa.

Hình dạng như vậy…

Độ cứng như vậy…

Nhiệt độ như vậy…

Đều thông báo rất rõ ràng cho Jaejoong biết đó là cái gì, cũng nhanh chóng thức tỉnh trí nhớ thân thể của Jaejoong, cho dù Yunho không đi vào nhưng vẫn khiến Jaejoong bất giác nắm chặt tay.

“Anh… Làm cái gì… Đừng làm như vậy… Ah…”

“Tôi đã giúp cậu rồi, cậu phối hợp với tôi một chút đi, nghe lời… Kẹp chặt chân vào…” Giọng nói trấn an truyền đến từ miệng Yunho, Jaejoong muốn cự tuyệt nhưng lại không khống chế nổi thân thể đang phối hợp theo.

Cảm giác này, phần thân nóng bỏng của Yunho ma sát đút ra đút vào giữa hai chân cậu khiến phân thân Jaejoong càng thêm cứng rắn ướt át, lại càng khiến cho ngón tay Yunho càng thêm trơn trượt thuận lợi vuốt ve, lúc phần gốc phân thân Yunho va chạm vào mông Jaejoong tạo ra tiếng vang khiến cho hô hấp của Jaejoong cũng rối loạn.

“Ah… Không muốn… Urghh… Jung Yunho… Anh muốn thì trực tiếp vào đi…” Yunho không trực tiếp tiến vào ngược lại càng khiến cho Jaejoong cảm thấy thẹn.

Không phải cậu muốn, nhưng so với việc Yunho trực tiếp đâm vào trong cơ thể cậu mà chiếm đoạt, hành động này, càng thêm phần phóng đãng…

“Cái này không được, lát nữa còn đến trường xử lý việc của cậu, nếu mà vào trong, tôi sợ tôi không ngừng được thì nguy rồi, đừng quên, lần nào cậu cũng cắn chặt lấy tôi…” Nói xong lời khiến người ta nghe mà mặt đỏ tai hồng, mắt Yunho không quên liếc đến nơi vừa mới bắn ra.

Là thị uy, cũng là khuyên bảo, Jung Yunho hắn, không hề sợ cậu…

“Mẹ nó, ai bảo anh… Anh hãy đợi đấy… Ah… Đừng ma sát nữa…” Cúi đầu xuống, Jaejoong vừa liếc mắt liền nhìn thấy tính khí phấn khởi trướng hồng của Yunho tiến lui giữa hai chân cậu, dịch thể của hai người thấm đẫm đùi trong Jaejoong.“Cho dù tôi không làm thủ tục cho cậu, Park Yoochun cũng sẽ nghĩ cách, sao vậy, cậu sợ à…” Như thể không nghe thấy đe dọa của Jaejoong, Yunho ngược lại càng tăng tốc tay cùng động tác phần eo.

“Ai sợ… Ah… Không được… Tay… Ah…” Khoái cảm chồng chất khiến cho phân thân Jaejoong đạt tới mức cực điểm, lối vào căng cứng không ngừng chảy ra dịch thể, cũng khiến cho Jaejoong theo bản năng khép chặt hai chân…

“Ah… Jung Yunho… Không được… Buông tay…” Cảm nhận được Yunho nắm chặt lối vào của cậu, Jaejoong đỏ mắt, giọng nói nghẹn ngào khi không cách nào phát tiết.

“Chờ một chút…” Hông đong đưa nhanh hơn, phân thân Yunho trên da thịt trắng nõn của Yunho càng thêm phần đỏ hồng.

“Ah… Urghh… Buông tay… Anh nhanh bắn đi…” Jaejoong sao có thể không biết mục đích của Yunho, trong hoàn cảnh này, cậu chỉ có thể mong đợi Yunho giải phóng.

“Vậy cậu phối hợp chút đi… Uhmm… Chính là như vậy…” Không đợi Yunho nói hết, Jaejoong đã bắt đầu hoạt động hai chân, vừa kẹp chặt Yunho cậu vừa nhẹ nhàng ma sát chỗ mẫn cảm của hắn.

“Ah… Không được… Jung Yunho…”

“Sao cậu lại mê người như vậy…”

“Anh nhanh… Ah… Nhanh bắn… Jung Yunho… Nhanh lên… Ah…”

Tay đặt trên tường đã mỏi nhừ, phân thân của Jaejoong cũng phun ra dịch thể màu trắng đục dính đầy trên tay Yunho, thở dốc tựa thân thể mềm nhũn vào tường, Jaejoong cũng nhìn thấy giữa hai chân cậu là tinh dịch của Yunho…

Hòa với mồ hôi của hai người, dịch màu trắng chậm rãi chảy xuống đất, lúc Jaejoong thiếu chút nữa đứng không vững mà ngồi bệt xuống, Yunho liền ôm lấy cậu, vào phòng tắm giúp cậu tẩy rửa sạch sẽ.

“Sao lại muốn tôi quay trở lại trường học? Không phải Kim Ri Nam đã làm thủ tục đuổi học tôi rồi sao?” Lý trí mới thanh tỉnh một chút, Jaejoong liền hỏi vấn đề vẫn đang nghi hoặc.

Nếu như là Yoochun, cậu còn có thể hiểu, nhưng Jung Yunho vì sao phải làm vậy?

“Người bị đuổi học là con trai Kim Ri Nam, bây giờ người trở về là Kim Jaejoong thuộc về chính bản thân mình.” Nhìn thoáng qua Jaejoong, trong mắt Yunho tràn ngập dịu dàng. “Hãy sống đúng với chính bản thân mình, tôi sẽ giúp cậu.”

“Giống anh liều lĩnh cướp đoạt toàn bộ quyền hành ở Kwon gia là vì muốn làm chính Jung Yunho sao?”

“Xem ra, Junsu đã kể hết cho cậu rồi đúng không?” Dùng khăn tắm vây quanh thân thể trần trụi của Jaejoong, Yunho kéo cậu vào trong ngực. “Chạy tới tìm tôi là tỏ ý cậu không sợ sao?”

Nhìn chằm chằm vào ánh mắt đang khát vọng đáp án kia, Jaejoong nở nụ cười, như lúc bọn họ mới quen biết, một Kim Jaejoong tràn ngập kiêu ngạo.

“Sợ cái gì? Anh không sợ tôi hại chết anh…”

Lời còn chưa nói xong đã bị bưng kín trong một nụ hôn thật sâu, đây là lần đầu tiên, Jaejoong chủ động hưởng ứng nụ hôn của Yunho…

Chương 45

“Anh không thể buông tha Jaejoong sao?”

Trên con đường nhỏ dẫn đến sân trường rộng lớn vang lên thanh âm chất vấn, đang trong giờ lên lớp lên không hề có người khác ở đây, theo bản năng dừng bước, quay đầu, chỉ thấy Yoochun mặc đồng phục giống hắn đang lạnh lùng trừng hắn.

“Lời này là có ý gì?” Nở nụ cười, Yunho tuyệt không có ý định trực tiếp cho gã một đáp án.

“Anh rất rõ ràng tôi có ý gì, Jung Yunho, Jaejoong đang ở chỗ anh mà!” Ngữ khí khẳng định cho thấy sự phẫn nộ của Yoochun.

Lúc gã đến trường học định thay Jaejoong xử lý chuyện hồ sơ Han Kyung lại ngăn gã, nói cho gã biết, chuyện Jaejoong đã sớm có người giải quyết hộ, không cần gã nhúng tay….

“Là Jung Yunho sao?” Nhìn chằm chằm Han Kyung, cho dù anh không nói lời nào, Yoochun cũng đoán được.

“Cậu chẳng lẽ không rõ vì sao Jaejoong tự dưng lại bị đuổi học, thậm chí bị ba cậu ấy còn từ bỏ quan hệ với cậu ấy sao?” Đến gần Yoochun, trong mắt Han Kyung tràn ngập hiểu rõ. “Đừng quản Jaejoong nữa, đó là việc của cậu ấy và Jung Yunho…”

“Ngay cả anh cũng giúp Jung Yunho?” Yoochun không thể nào không nghe ra hàm ý của Han Kyung, rõ ràng là anh đã ngầm đồng ý với tên kia.

“Không phải tôi giúp Jung Yunho, Park Yoochun, là Jaejoong tự lựa chọn ở bên Jung Yunho, cậu hẳn phải rõ ràng hơn tôi, nếu Jaejoong đã muốn, không ai có thể miễn cưỡng cậu ấy được.” Han Kyung tin tưởng, Yoochun đã nhìn thấy Yunho đi cùng với Jaejoong.

Cho dù tràn ngập kháng cự cùng đối định, nhưng tận sâu trong mắt lại có vui vẻ.

Từ khi biết Jaejoong đến giờ, Han Kyung chưa từng thấy Jaejoong để cho ai đụng chạm thân mật như vậy, dù là Park Yoochun, Jaejoong cũng vạch ra một ranh giới ngăn cách bọn họ.

Nhưng với Jung Yunho, Jaejoong lại để hắn vượt qua ranh giới đó, tiếp cận sâu đến mức bọn họ đã không cách nào can thiệp, Han Kyung thầm nghĩ nhắc nhở Yoochun, quý trọng vị trí mà Jaejoong cho gã…

Về phần Yoochun, đương nhiên biết rõ Han Kyung nói không sai, chỉ là bảo gã buông tay, gã thật sự có thể nhẹ nhàng buông tay sao?

Hơn nữa, lại còn để Jaejoong bước vào thế giới của Jung Yunho…

Ôm lấy một tia hi vọng cuối cùng, vừa học xong Yoochun lập tức chạy về nhà, lại không thấy bóng dáng Jaejoong đâu, nhưng rồi ngay lập tức, Yoochun biết chuyện gì đã xảy ra ── Bởi vì trên bàn lại bày đồ ăn do Junsu chuẩn bị.

Khó chịu nhắm mắt lại, Yoochun không muốn gặp Junsu, cũng không muốn phát tiết tức giận trên người cậu, chỉ có thể vứt đống đồ ăn kia vào thùng rác sau đó trực tiếp tới trường tìm Yunho!

Cười nhìn bộ dạng đố kị của Yoochun, Yunho không thể nào không cảm nhận được lửa giận của gã, Yunho lấy điện thoại mình giơ ra trước mặt Yoochun.

“Nếu muốn mang Jaejoong về thì trực tiếp nói cho cậu ấy biết, nếu như cậu ấy nguyện ý đi với cậu…”“Jung Yunho!” Hai tay nắm chặt đồng phục của Yunho, đầu ngón tay của Yoochun trắng bệch. “Đừng tưởng rằng lợi dụng Junsu là có thể biến Jaejoong thành của mày. Sao mày không về Mĩ đi, quay lại thế giới của mày và Kwon Ji Hee đi, sao tự dưng lại trêu chọc Jaejoong làm gì!”

“Cậu đã quên rồi à, tôi nói rồi, là Jaejoong tới tìm tôi trước.” Nghênh đón tức giận của Yoochun, Yunho cười càng tươi. “Huống chi, cậu nói tôi lợi dụng Junsu, đến cùng ai mới là người lợi dụng Junsu? Cậu hẳn rất rõ ràng…”

Không để Yunho có cơ hội nói hết, Yoochun đã tung nắm đấm ra, Yunho không tránh cũng không né, cứ như vậy mà đứng thẳng nhận một đấm này, đau đớn đủ khiến hắn nhíu mày nhưng lại không che được tự tin trong hai mắt hắn.

“Junsu không cần mày quản, nếu thật sự quan tâm cậu ấy, lúc trước sao lại vứt bỏ cậu ấy? Jung Yunho, đừng tưởng rằng mày có thể đối xử với Jaejoong như đối xử với Junsu, Jaejoong không giống với Junsu!”

“Bọn họ không giống nhau…” Liếm khóe miệng đang rớm máu, trong mắt Yunho đầy khát vọng. “Park Yoochun, Junsu chẳng lẽ không nói cho cậu biết sao, có lẽ Jaejoong chính là người tôi muốn tìm kiếm, một người có thể khiến tôi động tâm?”

“Vậy thì sao? Jaejoong sẽ không có tình cảm gì với mày, cậu ấy có niềm kiêu ngạo của riêng mình, đừng tưởng rằng cậu ấy giống với mọi người, đều có thể mặc mày… Ah!”

Chật vật ngã xuống đất, Yoochun bò dậy, nheo mắt lại nhìn Yunho, một khí thế áp bách người bùng lên.

“Đây là đáp lại đấm vừa rồi, tôi đã rất khách khí với cậu, đừng quên, cậu lần trước còn định đâm tôi, nếu không phải nể mặt Junsu, tôi đã sớm lấy mạng của cậu!” Đây không phải nói đùa, nếu là người khác, Yunho chắc chắn sẽ làm như vậy.

Nhưng, đối với Yoochun, hắn lựa chọn nhượng bộ, chỉ là không muốn Junsu đau lòng…

Nhận ra ý đồ của Yunho với Junsu, Yoochun bật ra tiếng cười rất nhỏ, có chút châm chọc, nhưng khinh thường càng mạnh mẽ hơn.Nhìn chằm chằm Yoochun rõ ràng đang khiêu khích hắn, Yunho đương nhiên hiểu rõ vì sao Yoochun lại cười như vậy, nếu không phải Junsu đã kể toàn bộ mọi chuyện với gã, Yoochun sẽ không nói ra mấy lời kia…

Nhưng mà, Park Yoochun đáng giá để cậu tin tưởng sao, Junsu?

Trong lòng cậu ta, có cậu sao…

Lộ ra thần sắc phức tạp, Yunho nắm chặt điện thoại của mình, xoay người rời đi, hoàn toàn không muốn ở lại cãi nhau với Yoochun nữa, Yoochun thấy thế định đuổi theo thì Carr lại bước ra ngăn cản.

Chỉ có thể trừng mắt nhìn bóng lưng hắn, hung hăng gầm nhẹ lên…

“Kim Jaejoong thật đúng là hàng hot.” Carr hoàn toàn không che giấu sự hiểu rõ của mình với Yoochun.

Liếc mắt nhìn y, khóe miệng Yunho cong lên nụ cười tự tin. “Dù là hàng hot hay không cũng chẳng việc gì, không ai có thể cướp được cậu ấy.”

“Cậu rất chắc chắn nha, vậy dù tôi nói cho cậu biết, xạ thủ ngày hôm đó là Kim Jaejoong thuê, cậu cũng sẽ không quá kinh ngạc đúng không?” Thông báo việc hắn điều tra được, khóe mắt Carr không quên liếc nhìn phản ứng của Yunho.

Tùy thời chuẩn bị chạy đi…

“Cậu ấy lấy mạng mình ra đánh bạc với tôi sao?” Yunho hỏi rất bình tĩnh, nhưng thần sắc lại khiến người nhìn không ra cảm xúc.

“Không biết, nhưng mà xạ thủ kia nói, Kim Jaejoong phân phó tên đó, nếu như bị tìm được, không cần giải thích gì cả, chỉ cần khai ra tên cậu ấy là được.” Đây rốt cuộc là chuyện gì, ngay cả Carr vốn đã gặp rất nhiều loại người cũng mơ hồ.

Còn tưởng rằng là tên Kwon Ji Hee kia, kết quả không ngờ lại là Jaejoong.

“Ai là người trả tiền?” Nếu như Yunho đoán không sai, Jaejoong muốn làm được như vậy thì phải có người giúp đỡ.

“Cậu đoán đi!” Nở nụ cười hài hước, Carr muốn trêu chọc Yunho một lát, lại phát hiện Yunho đang tặng cho mình ánh mắt giết người, vội vàng ngoan ngoãn lấy ra chi phiếu mà y “Giao dịch” được từ chỗ xạ thủ.

Nhận tờ giấy kia, nhìn rõ chữ kí bên trên, môi Yunho bất giác cong lên.

“Junsu, cậu không chỉ ép Park Yoochun lựa chọn mà còn muốn thử dò xét xem Kim Jaejoong đối với tôi quan trọng đến mức nào sao…”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau