[YUNJAE TRUNG VĂN] NGHỊCH LÂN - ĐAM MỸ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện [yunjae trung văn] nghịch lân - đam mỹ - Chương 36 - Chương 40

Chương 36

Ngọn lửa trước mặt dần dần lan rộng, tiếng nổ mạnh không ngừng xông vào tai nhưng lại không thèm để ý đến.

Khác với những người đang la hét ầm ỹ, Yoochun chẳng những không kinh hoảng, ngược lại nhìn chằm chằm vào ngọn lửa, để cho màu đỏ của lửa phản chiếu trong mắt gã, nhuộm mắt gã thành một màu đỏ chói.

Cảnh sát đã đến, vì không muốn sự việc trở nên phiền phức, Yoochun báo tên Kim Ri Nam, mặc dù biết, như vậy có lẽ sẽ khiến Jaejoong sống không được khá giả gì, nhưng ít nhất, có thể giữ được thanh danh của Jaejoong.

Bởi vì gã hiểu, Kim Ri Nam cho dù không thương Jaejoong, cũng sẽ không cho phép Jaejoong phá hư hình tượng của ông trong xã hội.

Điều này, Yoochun đã đặt cược thắng.

Không một tin tức nào được đăng lên báo, cảnh sát chỉ đơn giản ghi chép lại một chút, dường như trên thế giới này không hề có một vụ cháy xe nào, tan thành mây khói.

Yoochun muốn là người Jaejoong nhìn thấy đầu tiên khi tỉnh lại, cho nên đã đến bệnh viện, nhưng trước lúc gặp được Jaejoong, có người, đã sớm đợi gã.

Không trách cứ, không tức giận mắng mỏ, đi đến trước mặt Yoochun, Junsu chỉ đưa ly cà phê đen trên tay cho Yoochun.

“Không sao chứ?” Junsu dùng ba chữ kia mở đầu.

Không phải hỏi vì sao gã lại làm việc này, cũng không hỏi vì sao gã lại ở đây, mà hỏi gã, không sao chứ…

Cầm lấy ly, Yoochun không lên tiếng, nhìn gã như vậy, Junsu nở nụ cười, có chút đắng chát, nhưng vẫn là vẻ đáng yêu mà gã quen thuộc.

“Quan tâm một người không phải như thế, Yoochun, anh biết rõ Jaejoong sẽ không yêu anh, cậu ấy chỉ coi anh là bạn bè, làm những việc này, có nghĩa lý gì sao?”

“Cậu ấy không thể có quan hệ với Jung Yunho.” Yoochun cố chấp chính là việc này.

“Nhưng bọn họ đã có quan hệ rồi, hơn nữa hẳn anh đã nhìn ra, Jaejoong vì ngăn cản anh mà dám lựa chọn thương tổn tới chính mình…”

“Kim Junsu!” Quát bắt Junsu ngưng lại, Yoochun nhìn Junsu vẫn mỉm cười như cũ. “Em hẳn so với người khác còn rõ ràng hơn mới đúng, người có quan hệ với Jung Yunho đều không có kết cục tốt đẹp, anh sẽ không để Jaejoong biến thành như vậy.”

“Vậy nếu đó là lựa chọn của Jaejoong thì sao?” Tựa như, cậu giúp Yunho ngăn tai nạn vừa rồi, ai có thể bảo chứng, Jaejoong sẽ nghe lời gã?

“Anh sẽ cố gắng ngăn cản, chỉ cần, em đừng có nhúng tay vào!” Lấy di động ra, trên đó, là tin nhắn đã từng bị Junsu xóa.

Gã đã biết!

Sau lúc Lucas tìm đến gây phiền toái, bạn bè chơi với Jaejoong lúc trước nói cho gã biết chuyện hôm đó, bao gồm cả tin nhắn này —— Ngày đó, người ở bên cạnh gã, có cơ hội xóa tin nhắn này, chỉ có Junsu!

Rũ mắt xuống, đối với ánh mắt như chất vấn của Yoochun, Junsu dùng im lặng để trả lời, Yoochun bắt lấy bờ vai cậu, buộc cậu không thể không nhìn gã, dưới sự bức bách như vậy, Junsu lần đầu tiên, nói ra tư tâm của mình.

“Em biết rõ, người ở bên cạnh Yunho rất nguy hiểm, em đã trải qua, như anh nói, em so với người khác còn rõ ràng hơn, bởi vì em yêu Yunho, cho nên càng hiểu rõ, Yunho cần người như thế nào, ai có tư cách ở bên cạnh anh ta… Yoochun, em ghen tị với Kim Jaejoong, cũng hâm mộ cậu ấy, tâm tình như vậy, anh hiểu không?”

Ngoại trừ vì Jung Yunho, càng là vì Park Yoochun anh đó…Bị lời nói của Junsu làm cho lực ở tay giảm bớt, Yoochun nhìn kỹ nụ cười đau thương của Junsu, tâm, mơ hồ nhói lên.

Kim Junsu như vậy, từ lúc bọn họ bắt đầu mối quan hệ ăn ý này, gã gặp lần đầu tiên, là khi bọn họ lần đầu tiên lên giường, Junsu cười nói cho gã biết, toàn bộ những kinh nghiệm mà cậu có về việc này, đều từ…

“Junsu…” Yoochun không biết, gã đến cùng nên làm như thế nào.

Gã thầm nghĩ bảo vệ Jaejoong, không để Jaejoong đụng vào phiền toái mà gã không muốn. Nhưng vì sao, khi Junsu cũng bị tổn thương, lòng của gã lại khó chịu.

Người gã yêu, phải là Jaejoong mới đúng…

Như thể nhìn thấu suy nghĩ của Yoochun, Junsu thở dài, không bắt buộc Yoochun phải làm cái gì, chỉ là cầm tay gã, kéo tới phòng bệnh của Jaejoong.

“Lát nữa nhìn thấy Jaejoong đừng quá kích động, trên người cậu ấy có không ít trầy da cùng bầm tím, nhưng chỉ là bên ngoài, đại khái không có vấn đề gì.” Chuyển chủ đề, ngữ khí của Junsu, khiến cho người khác nghe không ra tâm tình của cậu.

Bỗng nhiên kéo Junsu dừng lại, quay đầu, cậu cùng Yoochun chăm chú nhìn nhau, Junsu hôn lên môi Yoochun, hàm ý bên trong, Junsu không nói, nhưng Yoochun lại như cảm thụ được.

Cậu nói, anh không có việc gì là tốt rồi…

Nhíu mày, không thèm nghĩ đến mấy việc dư thừa, đi trước mặt Junsu, gã hiện tại, chỉ muốn tận mắt xác định Jaejoong không có việc gì…

Chỉ là, lúc đẩy cửa phòng bệnh ra, cảnh đập vào mắt, lại khiến cho lửa giận xông thẳng lên đầu Yoochun —— Yunho đang hơi cúi người sát vào Jaejoong, bộ dáng kia, rõ ràng là đang chuẩn bị hôn Jaejoong.

Đang định tiến lên nhưng Junsu nhanh hơn, kéo gã lại, nắm thật chặt, khiến cho Yoochun dừng chân lại, tỉnh táo nhìn Jaejoong cùng Yunho.
“Cậu đã đến rồi.” Người nói chính là Yunho, người hắn nhìn không phải Yoochun, mà là Junsu.

“Trong phòng bệnh mà làm việc này thì không được cho lắm, dù sao, trên người Kim Jaejoong vẫn còn vết thương.” Hảo ý nhắc nhở, Junsu hi vọng hòa hoãn lại không khí trong phòng bệnh.

“Yên tâm đi, cậu ấy còn có sức đánh tôi mà, phải không, Jaejoong?” Thân mật gọi Jaejoong nhưng hai mắt Yunho lại nhìn chằm chằm Yoochun.

Lườm Yunho một cái, dùng khuỷu tay huých vào hắn, ánh mắt Jaejoong thủy chung ở trên người Yoochun đang trầm mặc, sau đó, nở nụ cười yếu ớt.

“Tên này có gây khó dễ cho cậu không?” Cho dù người bị thương là cậu, Jaejoong vẫn có dự cảm, Yunho sẽ không từ bỏ ý đồ kia.

Dù sao, chỉ cần ở đây, ai cũng đều hiểu rõ, người Yoochun hướng tới, là Jung Yunho.

“Không có, tôi với hắn không có tâm tình nói tới mấy việc kia, cậu có sao không?” Bỏ qua ánh mắt hung ác của Yunho cùng sự lôi kéo của Junsu, Yoochun đến gần Jaejoong, vươn tay lên vuốt mặt cậu. “Thực xin lỗi, ba cậu đến tìm cậu rồi à?”

Lời vừa nói ra, không cần lời dư thừa, Jaejoong lập tức hiểu rõ mọi chuyện, cậu không trách Yoochun, ngược lại nở nụ cười với gã.

“Tôi chịu được, quen tôi lâu như vậy còn không biết sao?” Như là tự giễu, Jaejoong cười không thèm quan tâm. “Chút đau nhức ấy quan tâm làm gì, cậu thật đúng là ngu xuẩn, sao lại lấy mạng mình ra đánh bạc với tên này làm gì? Không đáng đâu.”

Nghe nói như thế, Yoochun còn tưởng rằng Yunho sẽ khó chịu, quay mặt sang, lại thấy Yunho cười tràn ngập tán thưởng, thậm chí, có chút không bình thường, quay lại nhìn Jaejoong, phát hiện, khóe miệng Jaejoong tựa hồ cũng mơ hồ đnag cười…

Đây là, ý gì?

Dường như, có cái gì đó đang thay đổi…

Cảm giác bất an khiến cho Yoochun cắn chặt răng, vung đấm, muốn tung vào mặt Yunho, nhưng lúc này, chú ý của Yunho toàn bộ đặt trên người Jaejoong, hoàn toàn không kịp né tránh, cuối cùng nắm đấm rơi xuống, đánh trúng một người, nhưng lại là người khác!

“Junsu!” Yunho ôm lấy Junsu đã thay hắn nhận một đấm.

“Tôi không sao.” Dùng nụ cười nhã nhặn từ chối Yunho, mang theo đau đớn, Junsu nhìn Yoochun. “Hết giận chưa? Nếu như còn chưa đủ, em vẫn còn chịu đựng được.”

Nhìn chằm chằm Junsu đang chặn giữa gã và Yunho, Yoochun biết, Junsu đang dùng chính bản thân mình giúp Yunho.

Xuất phát từ tình cảm gì, Yoochun không muốn nghĩ, nhưng lòng của gã, lại như đang bị nhéo mạnh.

“Cậu cùng Jung Yunho, rốt cuộc là quan hệ gì?”

Ngay lúc trong phòng đang ở cục diện giằng co, giọng nói của Jaejoong phá vỡ yên lặng, ba người đồng thời nhìn về phía cậu, chỉ thấy Jaejoong nhìn Junsu, lặp lại vấn đề vừa rồi của mình, lúc này, cậu trực tiếp nói rõ ràng!

“Kim Junsu, quá khứ của cậu cùng Jung Yunho, hiện tại, đến cùng là tính toán cái gì…”

Chương 37

Nên trả lời như thế nào, nên nói ra sao đây…

Jaejoong cùng Junsu nhìn nhau, Yunho nhìn Junsu, Yoochun lại nhìn Jaejoong, bốn người, ai cũng đang suy tư nên mở miệng như thế nào.

Jaejoong không rõ, cậu vì sao lại hỏi điều này, nhưng cậu biết rõ, cậu nhất định muốn biết rõ ràng quan hệ của Junsu cùng Yunho, không vì lý do gì cả, mà Yoochun nhận ra đây là việc gã không muốn đối mặt nhất, muốn ngăn cản, rồi lại không muốn để Jaejoong tức giận.

Chỉ có Yunho, hoàn toàn trao quyền nói chuyện cho Junsu, để Junsu, lựa chọn điều cậu muốn nói.

“Vì sao lại hỏi như vậy? Cậu nên biết, tôi hiện tại đang hẹn hò với Yoochun.” Mặc kệ có tình yêu hay không, đây vẫn là sự thật. “Nếu bảo cậu không tin tôi cùng Yunho là bạn bè, tôi có thể hiểu được, nhưng Kim Jaejoong, cậu vì sao lại quan tâm quan hệ của tôi cùng Yunho?”

Nếu không quan tâm, sao phải hỏi điều này?

Nheo mắt lại, dường như đang phân tích điều mà Junsu muốn dụ dỗ cậu nói ra, Jaejoong nhếch môi, trừng mắt nhìn cậu ta.

“Cậu đang nói với tôi là cậu sẽ không nói ra đúng không?”

Mỉm cười lắc đầu, Junsu đến gần Yunho, khiến cho mắt Jaejoong nhìn thẳng vào Yunho, ánh mắt kia, lại khiến Jaejoong vô ý thức cắn chặt răng, thiếu chút nữa muốn quay mặt đi…

“Coi như là một cuộc trao đổi đi, cậu nói cho tôi biết lý do muốn hỏi, tôi liền nói cho cậu biết quan hệ của tôi.” Thấy ý cười trong mắt Yunho, Junsu cười càng sâu. “Một đổi một, công bằng không?”

“Tôi không hề biết rằng cậu cũng nói chuyện công bằng đấy!” Vươn tay, nắm chặt góc áo Junsu, Jaejoong cố nhịn đau, kéo Junsu lại chỗ mình.

“Jaejoong!” Yoochun quát lên muốn Jaejoong ngừng lại, lại bị ánh mắt của cậu chặn họng.

Junsu bước chân bất ổn ngã vào trước giường của Jaejoong, vội dùng tay chống đỡ thân thể, ngẩng đầu, vừa vặn đón ánh mắt của Jaejoong.

“Cậu nói, tôi cùng Jung Yunho rất giống nhau, vậy cậu phải biết, thứ tôi muốn, nhất định sẽ nghĩ cách đoạt bằng được!”

“Tôi biết rõ, cho nên, nói cho tôi biết nguyên nhân đi, vì sao cậu lại quan tâm quan hệ của tôi cùng Yunho?” Là giúp mình hay giúp Yunho, kỳ thật, ngay cả Junsu cũng không biết.

Nhưng, cậu muốn nghe lời từ tận đáy lòng của Jaejoong, Yunho cùng Yoochun cũng vậy…

Đưa mắt nhìn khuôn mặt tươi cười đáng yêu của Junsu, Jaejoong nắm chặt cổ áo cậu, Junsu chạm tay vào nắm đấm của Jaejoong, ánh mắt chạy trốn, hai người đều đang kiên trì chờ đợi câu trả lời.

“Junsu, em đừng ồn ào nữa, trên người Jaejoong còn vết thương.” Không cách nào ngăn cản Jaejoong, Yoochun chỉ có thể cầu tình Junsu.

Nở nụ cười với Yoochun, Junsu đương nhiên hiểu rõ Yoochun ngoại trừ muốn bảo hộ Jaejoong ra, còn muốn trốn tránh điều gì đó. Nhưng Junsu không cúi đầu, ngược lại như bức bách lại gần Jaejoong.

“Một câu, nói cho tôi biết, đối với cậu mà nói, Yunho là cái gì, rất đơn giản phải không?”

“Cậu đang giúp tên Jung Yunho kia sao?” Jaejoong không thể không nhìn thấy trong mắt Yunho đầy ý cười cùng với tò mò.

Quá mức rõ ràng rồi, cậu không bị mù…

“Tôi không thể hiếu kỳ sao?” Nở nụ cười vô hại, Junsu rũ mắt. “Dù sao, không có ai lại không vì lý do gì mà lấy mạng mình ra để cứu một người khác.”

Yunho không hỏi vậy Junsu thay hắn hỏi, sự ăn ý này ở đâu ra?

Bọn họ như vậy, thật sự không có quan hệ gì?

Kim Junsu, đến tốt cùng là gặp Jung Yunho như thế nào…

Chậm rãi buông lỏng tay Junsu, Jaejoong nở nụ cười, nhìn Yunho, tràn đầy phức tạp.
“Xem ra, cậu so với Jung Yunho còn khó ứng phó hơn, nếu như tôi nói với cậu, tôi vì Yoochun mới làm như vậy, cậu tin sao?” Người cậu hỏi là ai, ngay cả Jaejoong cũng thấy hồ đồ rồi.

“Tôi rất muốn tin tưởng, nhưng mà, ngay cả chính cậu cũng không tin, tôi nói tin thì chẳng phải là đang nói dối sao? Chúng tôi đi đây, cậu nghỉ ngơi thật tốt đi.” Vỗ vỗ cổ áo bị nắm chặt, Junsu kéo Yoochun đang định kiểm tra Jaejoong, đi ra ngoài.

Muốn bỏ tay Junsu ra, nhưng dưới ánh mắt của Junsu, Yoochun bỏ ý định, chỉ có thể đuổi theo bước chân của cậu…

Cười yếu ớt, Yunho giúp Jaejoong rót một cốc nước, lúc đưa cho cậu, ánh mắt Jaejoong nhìn Yunho, khiến cho nụ cười cuối cùng của hắn biến mất!

“Tôi là vì Jung Yunho mới làm chuyện ngu xuẩn kia, tôi đích thật không muốn Jung Yunho gặp chuyện không may, cho nên, cậu đang muốn ép tôi thừa nhận, tôi có cảm giác với Jung Yunho sao?”

Giọng điệu lãnh đạm kiêu ngạo xuyên thấu trong không khí, trước lúc Junsu cùng Yoochun bước ra ngoài liền bật ra khỏi miệng Jaejoong, Yoochun kinh ngạc nắm chặt tay Junsu, đau nhức này, lại khiến cho Junsu quay đầu lại bật cười.

“Cậu muốn nghĩ như vậy, tôi cũng không có cách nào, nhưng để cho thấy tôi giữ lời hứa, tôi sẽ nói cho cậu biết, hết thảy về tôi cùng Yunho, lúc cậu đã xuất viện, còn hiện tại…” Liếc mắt nhìn Yunho đang cười, trong mắt Junsu đột nhiên có cô đơn không thể che giấu. “Tôi cùng Yunho chỉ là bạn bè, dù cậu nhìn thấy gì, đều không thay đổi được chuyện này, bạn bè sẽ chỉ là bạn bè, sẽ không có gì hơn…”

Những thứ khác, đã sớm trở thành quá khứ.

Cho dù nhắc lại, cũng không nên ôm bất cứ hy vọng cùng chờ đợi gì, cậu cùng Yunho, đều hiểu đạo lý này.

Cũng bởi vậy, bọn họ, đều động tâm với một người khác…

Im lặng thỉnh cầu Yoochun rời đi cùng cậu, Junsu cảm nhận được, Yoochun đến tột cùng có bao nhiêu phẫn nộ, nhưng gã không thể bùng nổ ở chỗ này, ít nhất, không thể làm thế trước mặt Yunho…

Mắt thấy Junsu kéo Yoochun đi, đóng cửa lại, trong phòng liền im lặng, ánh mắt hai người giao nhau, có chút ngột ngạt, nhưng, Yunho lại nở nụ cười.

“Cậu thích tôi?” Yunho hỏi thẳng..

“Tôi không nói như vậy.” Quay mặt đi chỗ khác, Jaejoong hất cốc nước Yunho cầm, tùy ý để cốc thủy tinh rơi xuống đất vỡ thành từng mảnh.

“Vậy cái cậu gọi là có cảm giác, là cái gì?” Giẫm nát mảnh thủy tinh vỡ cùng nước trên sàn, Yunho giữ chặt lấy Jaejoong. “Tai tôi không có vấn đề gì cả.”

“Vậy thì sao? Ai nói có cảm giác thì nhất định là thích, tôi không thể chán ghét anh sao?” Tránh khỏi tay Yunho, Jaejoong không có chỗ nào trốn chỉ có thể kéo chăn lên phủ kín người. “Tôi mệt, cút ra ngoài!”
“Cái này chính là trốn tránh sao?” Bật cười, cách lớp chăn, Yunho lại gần Jaejoong ác liệt hỏi.

“Cút ra ngoài!” Thanh âm rầu rĩ truyền ra khỏi chăn, Jaejoong tuyệt không muốn trả lời Yunho.

Thật sự cút sao?

Bằng không thì, đang làm gì vậy…

Bao mình trong chăn, yên tĩnh bên tai khiến Jaejoong cho rằng Yunho đã bỏ đi, người trong chăn đột nhiên bị kéo ra, trong lúc kinh ngạc, môi Yunho đã mãnh liệt hôn cậu.

Jaejoong muốn phản kháng, vết thương đang được băng bó lại bì Yunho đè xuống mà đau đớn đến nhíu mày, chỉ có thể để yên cho Yunho hôn, mà ngay cả hạ thân cũng bị lòng bàn tay Yunho nắm giữ.

“Uhm…” Bật ra tiếng rên rỉ, trong lúc hôn, Jaejoong cố ngăn Yunho lại, nhưng ngón tay Yunho lại mang đến khoái cảm cho cậu, khiến cậu dần dần giảm bớt lực phản kháng.

“Đây cũng là cảm giác… Thích không…” Mút nhẹ khóe mắt, vành tai Jaejoong, ngữ khí Yunho tràn đầy hấp dẫn.

“Buông ra… Ah…” Jaejoong muốn ngăn cản Yunho, nhưng vừa dùng lực, miệng vết thương chưa lành lại thấy đau, so với việc đấm Yunho một cú, đẩy hắn ra tựa hồ càng thêm khó khăn.

“Chỉ cần cậu nói cho tôi biết cậu có thích hay không, tôi sẽ nghe lời cậu…” Nói hắn quá phận cũng được, nói hắn xấu xa đê tiện cũng được, hắn chỉ muốn nghe Jaejoong tự nói.

Hắn không tin bất luận kẻ nào, nhưng lúc này, hắn lại muốn tin tưởng Jaejoong…

“Không muốn… Uhm…” Cảm giác ngón tay Yunho xoa bóp từ gốc đến lối vào phân thân, Jaejoong không ngừng giãy dụa, ngược lại càng khiến đầu ngón tay Yunho tiến gần hơn.

Trong lúc ma sát, Jaejoong chỉ cảm thấy toàn thân bốc hỏa, trong mắt Yunho cũng tràn đầy khát vọng muốn cậu ──

“Đã đến giờ thay băng, cậu Kim… Thật có lỗi, quấy rầy!”

Đẩy một xe nhỏ đầy thuốc, y tá đẩy cửa định đi vào, ngay lập tức, phát hiện trong phòng đang tiến hành “Chính sự”, nói xin lỗi, cả mặt đỏ ửng chạy ra ngoài, ngay cả xe đẩy cũng vứt lại phòng.

Vậy Jaejoong cùng Yunho thì sao?

Ngừng động tác lại, xấu hổ và giận dữ khiến cho Jaejoong ngay lập tức khôi phục lý trí, dùng đầu khối huých Yunho, lại kéo chăn trùm lên người, lần này, cậu cuộn tròn người lại, không cho Yunho cơ hội kéo chăn ra…

“Làm một nửa thì cậu sẽ rất khổ sở đấy, Jaejoong, tôi giúp cậu…”

“Cút ra ngoài!”

Sau ba chữ Jaejoong rống lên từ trong chăn, tiếng cười của Yunho cũng truyền khắp phòng bệnh.

Có thứ gì đó, tựa hồ đang nảy mầm.

Jung Yunho cùng Junsu là bạn bè, vậy bọn họ thì sao?

Còn là kẻ thù sao?

Hay là, một thứ gì đó…

Yunho cười xoa mắt, mà Jaejoong đang buồn bực chui trong chăn có thể tinh tường cảm nhận được, trong lòng cậu, đã mơ hồ thay đổi…

Chương 38

Không gian yên tĩnh, tiếng gõ bàn phím đều đặn vang lên.

Thỉnh thoảng khi loa truyền đến tiếng reo, động tác sẽ dừng lại thoáng chốc nhưng ngay lập tức lại trong trẻo vang lên, quanh quẩn trong gian phòng không nhỏ.

Ngồi trong văn phòng hội học sinh làm việc, mắt Han Kyung nhìn chằm chằm màn hình máy tính, không nói lời nào nhưng tai vẫn chú ý mọi tiếng động, lúc có người gõ cửa, anh sẽ trả lời ngay.

Đây là bổn phận cùng trách nhiệm của anh, mọi việc đã vô cùng quen thuộc…

“Phó hội trưởng, anh có nghe nói chuyện kia không?” Học sinh đưa tài liệu đến tò mò hỏi.

“Chuyện gì?” Bận bịu nhập số liệu, Han Kyung ngay cả đầu cũng không ngẩng lên.

“Chuyện của hội trưởng cùng học sinh mới chuyển trường đến ấy, mọi người đều nói lúc hội trưởng không đi học là ở cùng cậu ta, hiện tại còn lan truyền, hội trưởng đã sớm hẹn hò với cậu ta rồi.”

“Vậy thì sao?” Duy trì lạnh lùng, Han Kyung không gấp không vội hỏi.

“Nên muốn hỏi anh, đây có phải thật không a? Nghe nói, học sinh mới chuyển trường đến kia cũng hay đến văn phòng hội học sinh tìm hội trưởng…”

“Nghe mọi người buôn chuyện, tai các cậu không mệt sao?” Hoàn thành tư liệu giao cho học sinh, Han Kyung cười với cậu ta, “Đi nói với những người thích buôn chuyện kia, tôi chưa từng thấy học sinh mới chuyển trường đến nơi này, huống hồ, Jaejoong cũng không hẹn hò với cậu ta.”

Ít nhất, anh chưa từng nghe Jaejoong thừa nhận…

Nhìn học sinh khi nhận tư liệu trên mặt hiện lên vẻ tiếc hận, hậm hực rời đi, Han Kyung tuyệt không muốn an ủi hay làm sáng tỏ điều gì, dù sao, những việc kia đều dư thừa.

Jaejoong vốn không quan tâm người khác nói cậu ấy thế nào, không phải sao…

Tiếng cửa bị mở ra, xoay ghế lại, Han Kyung nhìn bóng dáng không mời mà tối, hai tay khoanh trước ngực, nở nụ cười, dường như đã sớm biết người kia sẽ tới.

“Cậu là định lại đây khiến cậu ấy phát bực sao?” Han Kyung cũng không quên chuyện xảy ra mấy ngày nay.

“Tôi là tới quan tâm cậu ấy, thương thế của cậu ấy vẫn chưa khỏi.” Tuy chỉ là vết thương nhỏ lại trở thành lý do báo danh mỗi ngày của Yunho.

“Nói thật dễ nghe, vấn đề là, Jaejoong nói cậu ấy không cần sự quan tâm của cậu, nếu cậu đến thì nhờ tôi đuổi cậu về, cậu nói, tôi nên làm thế nào đây?” Đẩy kính trên sống mũi, trong mắt Han Kyung tràn ngập vui vẻ. “Nơi này không phải chỗ học sinh bình thường nói tới là có thể tới.”

“Anh định đuổi người?” Nhìn anh, khóe miệng Yunho trần ngập tự tin.

“Tôi thật muốn làm vậy, nhưng tôi hẳn đánh không lại cậu.” Han Kyung chậm rãi đặt hai tay lên gối. “Huống chi, tôi không có mấy cái mạng để đi chọc giận cậu, đúng không, Kwon Yunho?”

Nghe Han Kyung dùng dòng họ mà hắn cũng không xa lạ gì, Yunho cũng không cảm thấy ngoài ý muốn, dù sao, lúc trước, người giúp Jaejoong điều tra hắn chính là Han Kyung, cho dù Jaejoong không đọc tư liệu cũng không có nghĩa là Han Kyung không đọc.
“Tôi họ Jung, cái họ kia không thuộc về tôi.” Ngữ khí lãnh đạm nói rõ sự phân biệt của Yunho.

Hắn không chế gia tộc kia, lại không nói rằng hắn sẽ mang họ đó, đối với Yunho mà nói, chỉ có họ Jung mà mẹ cho hắn, mới là họ duy nhất mà hắn thừa nhận.

Đi qua Han Kyung, trong văn phòng còn có một phòng nho nhỏ, đó là không gian riêng cho hội trưởng hội học sinh, không ai ngăn cản hắn, Han Kyung chỉ là trì hoãn thời gian của hắn.

Tuy rằng Han Kyung dù thế nào cũng không muốn gặp người như Jung Yunho ở trường học, thậm chí, hắn lại còn có quan hệ với Jaejoong…

“Cút ra ngoài! Mẹ nó, Han Kyung, tôi không phải nhờ anh giúp tôi ngăn cản anh ta sao?” Nổi giận đùng đùng vọt ra khỏi phòng, một tay còn nắm chặt cổ áo đã bị mở.

“Tôi có ah, nhưng cậu ta không để ý tới tôi, hơn nữa tôi không muốn tự dưng lại ăn đấm của cậu ta.” Trong mắt Han Kyung đầy trêu chọc, “Xem ra, Jung Yunho so với báo thức điện thoại di động của cậu còn hữu dụng hơn đúng không?”

Trừng mắt nhìn Han Kyung, Jaejoong đương nhiên biết rõ anh ám chỉ cái gì, từ lúc cậu ra viện về trường đi học đến nay, không nói trong trường học đã có cả đống lời đồn, Yunho lại đến hội học sinh tìm Jaejoong rất nhiều lần, đủ khiến cho Han Kyung xem hài kịch đến chán chê.

Bởi vì, đây là lần đầu tiên, anh nhìn thấy Jaejoong vì một người mà cảm xúc chấn động đến như vậy, thậm chí…

Ánh mắt dừng lại ở hai gò má đỏ ửng của Jaejoong, cùng đôi mắt sâu thăm thẳm, Han Kyung chưa từng nhìn thấy biểu tình ngượng ngùng trên mặt Jaejoong, mặc kệ Yunho có biết hay không, Kim Jaejoong như vậy đại biểu hàm ý, Jaejoong đang hoàn toàn vì hắn, mà thay đổi…

“Anh cười tôi sao?” Nheo mắt lại trừng Han Kyung, Jaejoong để lộ toàn bộ phẫn nộ trên gương mặt.

“Tôi nào dám, cho dù có người cười cậu cũng chỉ dám làm sau lưng mà thôi.” Chỉ Yunho nhởn nhơ đứng gần đó, Han Kyung vô tình đổ toàn bộ trách nhiệm cho hắn. “Trong trường học đã có lời đồn nói cậu cùng cậu ta hẹn hò, không giải thích chỉ sợ sẽ hỏng bét.”

“Hỏng bét đến mức nào? Như vậy càng tốt, không ai đụng vào cậu ấy.” Tự nhiên ôm eo Jaejoong, ngăn cản cú đấm của cậu, Yunho hôn lên cổ cậu. “Cậu tỉnh thật không đúng lúc, để tôi tiếp tục thêm một lát nữa có phải tốt hơn không?”“Tốt cái đầu cậu, thả tôi ra!” Thoát khỏi ôm ấp của Yunho, Jaejoong cài lại cúc áo đồng phục, kiêu ngạo nhìn Yunho. “Muốn chơi thì đi tìm Kim Junsu, đừng đến làm phiền tôi.”

Nhìn bóng lưng Jaejoong rời khỏi văn phòng, tựa vào bàn Han Kyung, Yunho nhẹ nhàng thở dài một hơi, thu lại nụ cười, Yunho rất bất lực với tính cố chấp của Jaejoong.

“Cậu ấy thật đúng là đa nghi, sao vẫn không tin tôi cùng Junsu thật sự chỉ là bạn bè…”

“Giống trong thế giới của cậu thôi, hai chữ tin tưởng không hề tồn tại.”

Chuyển mắt, Yunho cùng Han Kyung nhìn nhau, bầu không khí có chút quỷ dị, hạ người, Yunho tới gần Han Kyung, cười, tuyệt không sợ bị Han Kyung nhìn thấu mình.

“Nếu như cậu ấy tin tưởng tôi, tôi sẽ cho cậu ấy biết, điều đó rất đáng giá…”

Đáng giá sao?

Vậy phải để Jaejoong thử mới biết được…

Đè nén tức giận, Jaejoong xuyên thẳng qua sân trường quen thuộc, đối với học sinh bên cạnh đang xì xào bàn tán, Jaejoong phức tạp nhíu mày rồi đi thẳng vào phòng học, ai ngờ vừa mới vào liền đụng phải thầy giáo của cậu!

Đau đớn lần trước bị đánh lại hiện lên, thầy giáo cứng người, đối với con trai của chủ tịch không ai dám gây sự, mặc sù chủ nhiệm đã ý tứ nhắc nhở cảnh cáo của cậu ta cùng Jung Yunho, nhưng thấy cậu ta, thầy giáo vẫn không phục.

Đúng vậy, nói với ba cậu ta là không đúng, nhưng ông tốt xấu gì cũng là thầy giáo, cậu ta lại dám đánh ông, còn bao che cho tên nhóc Jung Yunho kia, khiến cho ông mất mặt trước các học sinh khác, nghĩ đến đây liền khiến ông khó chịu.

May mắn, hiện tại có cơ hội này để ông trả thù…

“Có chuyện gì sao, thầy giáo?” Hất cằm, Jaejoong tận lực nhấn mạnh hai chữ đằng sau.

“Tôi vừa vặn muốn tìm cậu, đi theo tôi.” Nghiêm mặt, ánh mắt thầy giáo sâu xa.

“Chuyện gì?” Jaejoong trực tiếp hỏi, ngay cả ý định động chân cũng không có.

Quay đầu nhìn chằm chằm Jaejoong, bất kính của cậu khiến cho thầy giáo chỉ có thể dốc sức khắc chế ý muốn nổi giận, nắm chặt tay, tùy ý để học sinh khác nghe trộm.

“Kim Jaejoong, cậu đã không phải học sinh của trường này, ba cậu đang chờ cậu, nhanh đi theo tôi…”

Túm lấy tay Jaejoong, cũng mặc kệ Jaejoong có nguyện ý hay không, thầy giáo kéo Jaejoong đi, mà bên tai Jaejoong không ngừng vang lên mấy lời của thầy giáo, cùng với, trí nhớ lúc trước…

Chương 39

Như thể đang bước đi trên con đường trở lại quá khứ, người khác nhau, lại làm việc giống nhau.

Sớm đã biết điều đó, không phải sao?

Không tin tưởng bất cứ chuyện gì, cũng không để người khác có cơ hội tổn thương mình, càng không để mình vết thương chồng chất.

Thờ ơ lạnh nhạt nhìn mọi việc xảy ra, từng người đều cho rằng cậu quá sợ hãi với có phản ứng như vậy, chỉ có chính cậu hiểu rõ, cậu thật sự không quan tâm…

Đến câu lạc bộ của Yoochun, Jaejoong biết rõ, những người kia nhất định sẽ báo cho Yoochun, cho nên cậu đến chỗ mà nhóm đua xe hay tụ tập, không vào phòng riêng mà một mình ngồi trước quầy bar uống rượu, đồng phục trên người bị che đậy bởi áo khoác mượn tạm từ bartender, cho dù có khả năng gặp đám Lucas phiền toái kia cũng không sao cả.

Dù sao, có ai để ý đến sống chết của của cậu đâu… Không đúng, có lẽ, có một người?

Trong đầu đột nhiên hiện lên gương mặt của Yunho, Jaejoong bật cười, nhấp ngụm rượu.

Cậu nghĩ cái gì vậy, rõ ràng hắn đã hại cậu mất đi toàn bộ, cậu vì sao còn nhớ tới hắn?

Tên kia, cậu đã sớm ngờ rằng hắn sẽ làm như vậy, mua tự do của cậu, giờ cậu hai bàn tay trắng, thậm chí so với lúc trước bị mẹ vứt bỏ, cậu còn thảm hại hơn.

Cái gì cũng không có, chỉ có chính bản thân mình…

“Hì, Jaejoong, sao lại một mình ở đây uống rượu giải sầu thế này, chúng tôi còn tưởng rằng cậu tới chơi xe đấy!” Khoác bả vai Jaejoong, người xa lạ bên cạnh tự nhận là mình rất thân với Jaejoong bắt chuyện.

“Tôi không có hứng.” Bất động thanh sắc tránh xa nhiệt tình của người đàn ông kia, Jaejoong lãnh đạm cự tuyệt, lại gọi bartender lấy thêm rượu.

Nhanh nhẹn rót rượu cho Jaejoong, bartender cũng khá thân thiết với Jaejoong liền mở miệng giúp cậu.

“Các anh đừng làm phiền anh ấy nữa, không thấy anh ấy thật sự rất không thoải mái sao? Vừa uống rượu xong lại đi lái xe, các anh là muốn anh ấy chết hay là chôn cùng các anh?”

Nhún vai từ chối cho ý kiến, người xa lạ kia rất thức thời không trêu chọc Jaejoong nữa, chỉ có điều, trước khi rời đi không quên vứt lại một câu:

“Đúng rồi, Jaejoong, cái gã Jung Yunho lần trước đua xe với cậu khá giỏi đấy, mọi người đều nhớ mãi không quên cuộc đua hôm đấy, có cơ hội đua lại đi!”

Trừng mắt nhìn bóng lưng người đàn ông kia, ánh mắt Jaejoong liền rơi trên người bartender, chỉ thấy bartender lau sạch ly, nở nụ cười với cậu.

“Thật vậy đấy, cho nên Lucas mới đi tìm anh gây phiền phức, tiền đánh cược thực sự không quan trọng, chỉ là mọi người đều muốn xem lại một lần nữa mà thôi.” Thân là bartender nơi này, rất nhiều việc nó rất rõ ràng.

Dùng góc độ đứng xem ở ngoài, không tham dự vào quá trình sự việc, là an toàn nhất, đồng thời cũng là thủ đoạn cao siêu nhất.

“Bọn họ muốn nhìn tôi đua sao? Tên Lucas kia vẫn chưa nhận đủ giáo huấn à?” Jaejoong cũng không quên Yunho đã dùng dao đâm vào tai hắn, một màn kia tuy rằng nhìn rất rùng rợn, lại khiến cho Jaejoong từ trong lòng mỉm cười.

Mỉm cười không nói gì, bartender lại đổ đầy ly rượu của Jaejoong, im lặng tỏ vẻ nó đồng ý với Jaejoong.

“Shim Changmin, rượu của cậu không thể mạnh hơn một chút được sao?” Quăng ly rỗng xuống bàn, Jaejoong mất kiên nhẫn gầm nhẹ lên.

“Tôi rất muốn rót cho anh, nhưng tôi sợ anh uống say sẽ xảy ra chuyện.” Ánh mắt Changmin sắc sảo, nó tin tưởng Jaejoong hiểu được, ở nơi này, có bao nhiêu người hứng thú với kỹ thuật lái xe của cậu, có bao nhiêu người thích khuôn mặt kia.Lườm Changmin, Jaejoong mặc dù rất khó chịu với điều nó nói, lại không thể không thừa nhận, uống say với cậu mà nói là một phiền toái vô cùng lớn.

Trước kia có Yoochun giúp cậu ngăn cản, hiện tại… Ảo não nằm dài xuống quầy bar nhìn ngắm xung quanh.

Đang lúc Changmin muốn hỏi Jaejoong đến cùng là xảy ra chuyện gì, chỗ trống bên cạnh Jaejoong đột nhiên có người ngồi, nhìn chằm chằm cậu, Changmin lựa chọn yên lặng đưa rượu lên, mà người bên cạnh, cũng khiến cho Jaejoong theo trực giác ngẩng đầu.

Không phải Yoochun, không phải Junsu, lại càng không phải Jung Yunho, mà là…

“Kim Ji Jin, tôi đồng ý để chị ngồi cạnh tôi sao?” Bản năng nắm chặt ly trước mặt, toàn thân Jaejoong tản mát ra khí tức phòng vệ.

Nhìn Jaejoong, Kim Ji Jin hoàn toàn không để nộ khí của Jaejoong trong lòng, uống một ngụm rượu, dùng ánh mắt tràn ngập thương hại nhìn Jaejoong.

“Thật sự rất đáng thương, ba không cần mày rồi, mày hẳn rất đau lòng đúng không? Nhưng mà cũng đúng thôi, ai bảo mày ở cùng với thằng nhóc kia chọc ba tức giận làm gì, đừng quên, ba vốn rất chán ghét người khác làm trái ý mình.”

“Chị muốn nói gì?” Nhíu mày, trong giọng Jaejoong đầy phẫn nộ.

“Chị đây chỉ là muốn đưa ra đề nghị, chị không chỉ giúp mày có thể gặp ba để nói chuyện, còn để ba thu lại quyết định từ mặt, để mày có thể tiếp tục làm con ba, chị đây cũng có thể đạt được ước nguyện.” Kim Ji Jin cười mập mờ mười phần.

“Có ý gì?” Cậu đương nhiên đã từng thấy Kim Ji Jin như vậy, chỉ là, Jaejoong không cho rằng cậu hiện tại có cái gì để Kim Ji Jin lợi dụng.

“Chị muốn cậu nhóc ngày đó đã vì mày mà đưa ra đề nghị với ba, mày giới thiệu giúp chị, chị đây sẽ giúp mày.” Nói cho cùng, chỉ là Kim Ji Jin có hứng thú với Yunho.

Cũng vì như vậy mới khiến cho ả tìm hiểu quyết định từ mặt con của Kim Ri Nam, đề nghị tới trường giúp ông làm thủ tục đuổi học Jaejoong rồi đến nơi này đưa ra đề nghị.

“Chị thích cậu ta?” Giọng nói trầm thấp, trong ngữ khí Jaejoong có cảm xúc đã bị giấu diếm.
“Không được sao?” Vuốt môi, Kim Ji Jin vén tóc lên. “Chỉ cần mày giúp chị, mọi việc sẽ ổn thỏa.”

“Chị muốn có thứ gì từ cậu ta?” Không phải Jaejoong hoài nghi Kim Ji Jin, nhưng cậu thực sự quá hiểu rõ ả, một người đàn ông nếu không có thứ gì đáng giá, ả đàn bà này căn bản sẽ không hứng thú với bọn họ.

Bị hai mắt Jaejoong nhìn chằm chằm, Kim Ji Jin có chút không được tự nhiên, ý niệm muốn che giấu cũng tan thành mây khói, có lẽ phải nói rằng, những che giấu dư thừa sẽ chỉ k hiến Jaejoong càng chán ghét!

“Mày đừng nói với tao mày không biết đấy là ai, Kim Jaejoong, mày đừng có giả bộ với tao!” Nhìn gương mặt xinh đẹp cười mà như không cười của Jaejoong, Kim Jin Jin nhận định rằng Jaejoong đang trêu chọc ả.

“Tôi giả bộ với chị làm gì? Tôi chỉ là muốn hỏi…”

“Mày đủ rồi đấy!” Một phát bắt được cổ tay Jaejoong, nộ khí của Kim Ji Jin khiến cho móng tay ả đâm sâu vào trong thịt Jaejoong. “Mày cho rằng mày là ai, Kim Jaejoong, mày bây giờ cái gì cũng không có, nếu tao không giúp mày, mày sẽ chẳng là cái gì cả!”

Bình tĩnh nhìn Kim Ji Jin thẹn quá hóa giận, kỳ thật, Jaejoong rất muốn bật cười.

Đúng vậy, cậu đã bị ba mẹ vứt bỏ, là người hai bàn tay trắng, cậu chẳng là cái gì cả, nhưng so với ả đàn bà tự cho là đúng trước mặt, cậu đột nhiên cảm thấy mình rất kiêu ngạo.

Ít nhất, cậu không giống Kim Ji Jin, rõ ràng cái gì cũng không có, còn muốn đi chi phối người khác…

“Ai nói với cô rằng cậu ấy chẳng là thứ gì cả, Kim đại tiểu thư, Jaejoong so với cô còn có nhiều thứ hơn!”

Quay đầu, nhìn thấy Jung Yunho rõ ràng đã nghe hết toàn bộ cuộc đối thoại, sắc mặt Kim Ji Jin liền lúc xanh lúc đỏ, mà Jaejoong đang nhìn chằm chằm Carr bên cạnh Yunho!

Không cần hỏi cũng biết là ai đã mật báo…

“Nó có thể có cái gì? Mẹ nó đã sớm vứt bỏ nó, hết thảy thứ nó có đều là ba tôi cho nó, nếu như không quay trở lại nhà tôi, nó sẽ quay lại…”

“Hai bàn tay trắng sao?” Giúp Kim Ji Jin nói hết câu, Yunho đi đến sau lưng Jaejoong, cúi đầu hôn lên sau tai cậu, mắt còn liếc Kim Ji Jin. “Nếu như tôi nói hết thảy của tôi, đều là của cậu ấy thì sao?”

“Anh!”

Hiểu được ý của Yunho, Kim Ji Jin giận đến tím mặt, hất tay một cái khiến cho ly trên bàn rơi xuống vỡ vụn đầy trên đất, đứng lên rời đi, khác với phản ứng của Kim Ji Jin, Jaejoong chỉ lặng yên nhìn Yunho.

Từ tận đáy mắt mình, Yunho nở nụ cười, mặc kệ có gây chú ý như thế nào đều dán lên môi Jaejoong, Carr bên cạnh rất thức thời nhắm mắt lại, thu thập đồ Kim Ji Jin bày ra, Changmin cũng không có ý định thưởng thức, mãi đến khi Jaejoong dùng nắm đấm kết thúc nụ hôn…

Nhịn đau khi bị Jaejoong đánh vào bụng, Yunho bật cười, khiến cho Carr hiểu rõ đi lên phía trước, lấy ra một phong thư màu vàng, giao cho Jaejoong.

“Yunho đưa quà cho cậu, nói là chúc mừng cậu đạt được tự do.” Carr cười nói.

Nghi hoặc mở phong thư ra, rút tài liệu, tiêu đề là công ty của Kim Ri Nam khiến Jaejoong mím môi, nội dung văn bản, càng khiến Jaejoong không biết nên nói gì, trên tờ giấy có ghi một dòng tên, là tên cậu Kim Jaejoong.

“Sao tôi lại là đại cổ đông trong công ty của lão già kia? Jung Yunho, anh đến tột cùng là bày trò gì…”

Chương 40

Nở nụ cười, tiến gần Jaejoong, Yunho không hôn cậu nữa, để Carr thay hắn giải thích hết thảy.

Nguyên lai, ngày đó ở bệnh viện, Carr dẫn Kim Ri Nam cùng Kim Ji Jin đi, Kim Ji Jin vì sao đó có cuộc hẹn nên về trước, tất nhiên không biết việc Yunho dùng một món tiền khổng lồ để mua tự do của Jaejoong, càng không biết, Yunho ngoài việc lấy từ tay Kim Ri Nam một phần cổ phần của công ty, còn lén mua một số lượng lớn nữa.

Vì cái gì ư, chỉ đơn giản là để có được tự do của Jaejoong…

“Anh cho rằng làm như vậy là có thể mua được tôi sao?” Nắm chặt phong bì thư, Jaejoong chỉ thiếu chút nữa là ném thẳng vật kia vào mặt Yunho.

“Tôi nói rồi, tôi sẽ làm hết sức để cậu tự do, chỉ cần cậu không phải con trai Kim Ri Nam, cậu có thể làm thứ cậu muốn, mà tôi, sẽ giúp cậu hoàn thành mọi nguyện vọng.” Như thể được hưởng thụ một đặc ân vô cùng tốt đẹp, Yunho cười đến thỏa mãn.

Nhìn chằm chằm Yunho, Jaejoong không nói gì, chỉ đứng dậy chỗ Changmin trong quầy bar, trước mặt Yunho lấy bật lửa ra, bật lên, đốt phong bì thư đựng giấy tờ trong bồn nước của quầy bar kia.

“Kim Jaejoong, cậu làm gì vậy, đó là Yunho cậu ấy…” Carr muốn ngăn cản Jaejoong, lại bị Yunho ngăn lại.

Chỉ thấy Yunho chẳng những không nổi giận, ngược lại cầm lấy ly rượu còn thừa một ít của Jaejoong, đổ vào đống giấy đang cháy kia, dưới xúc tác của chất cồn, đống giấy rất nhanh bị đốt thành tro.

“Giấy tờ có thể đốt hết, nhưng không thay đổi được danh nghĩa cậu là đại cổ đông trong công ty.” Đây cũng là nguyên nhân mà Yunho không thèm quan tâm việc này.

“Tôi không cần anh bố thí, anh muốn vung tiền, dù là Kim Junsu hay Kim Ji Jin đều được, tôi tin tưởng bọn họ sẽ rất vui vẻ nhận lấy.” Đi ra khỏi quầy bar, Jaejoong xoay người định chạy.

“Người tôi muốn không phải bọn họ!” Tiến lên kéo Jaejoong, Yunho sờ lên mặt cậu vì say mà ửng đỏ, “Cậu đi đâu?”

“Về nhà! Chẳng lẽ tôi ngay cả về nhà cũng phải được anh đồng ý, phải báo cáo với anh sao?” Hất tay Yunho ra, Jaejoong đã hoàn toàn quên chuyện quan trọng nhất.

Yunho cười buông tay ra, tùy ý để Jaejoong đi, hắn chỉ đứng ở chỗ cũ, mỉm cười chậm rãi mở miệng:

“Cậu còn nhà để trở về nữa không, Jaejoong, cậu đã không còn là con trai Kim Ri Nam nữa rồi!”

Đây là sự thật vô cùng đả thương người, cũng là sự việc do một tay Yunho tạo nên!

Dừng chân lại, Jaejoong nắm chặt tay, không cách nào phản bác lời Yunho, vì lúc ở trường học, Kim Ri Nam thay cậu tiến hành thủ tục đuổi học đã nói, cậu không còn là con của ông ta, ông ta tất nhiên sẽ không cần nuôi cậu nữa.

Nói cách khác, hôm nay Kim Jaejoong, chỉ đơn giản là cô nhi, một cô nhi mà ba mẹ đều không cần cậu…

Lấy điện thoại ra, Jaejoong vô ý thức muốn gọi điện cho Yoochun, Yunho lại  như biết trước hành động của cậu, lúc cậu vừa ấn gọi cũng lấy từ trong áo ra một điện thoại đang đổ chuông, đó là Junsu giúp hắn lấy trộm từ chỗ Yoochun…Trừng mắt nhìn Yunho, Jaejoong hiểu được, Yunho đang ép cậu, ép cậu không thể không đối mặt với sự thật, ép cậu phải ỷ lại hắn… Nhưng đó là chuyện người khác sẽ làm, Kim Jaejoong cậu, không ở trong số đó!

Nở nụ cười không chịu thua, Jaejoong đi qua người Yunho, trực tiếp tới bên một vị khách đang uống rượu ở quầy bar, bắt chuyện vài câu, chỉ thấy người nọ thụ sủng nhược kinh nở nụ cười, sau đó vòng tay ôm ngang eo Jaejoong, chung quanh lập tức vang lên tiếng bàn luận rõ rệt.

Dù sao, ngoài Yoochun ra, Jaejoong rất ít khi thân cận với người khác như vậy, đừng nói đến việc Yunho vừa hôn cậu..

“Jaejoong rất được hoan nghênh, chỉ cần anh ấy nguyện ý, có rất nhiều nơi có thể đi.” Nhàn nhạt nói, Changmin thuận tay rót Yunho một ly rượu. “Đối xử với anh ấy không thể dùng cách này, nếu cứng rắn ép, anh ấy sẽ lấy mạng ra để liều với anh.”

“Cậu hiểu rất rõ cậu ấy?” Nhìn chằm chằm Jaejoong đang ngồi cạnh người kia, Yunho ngay cả tâm tư cười cũng không có.

“Đại khái a, ít nhất tôi với anh ấy cũng có chút quen biết, cho nên, tôi đã gọi điện cho Park Yoochun.” Bỏ qua tức giận của Yunho, Changmin cúi đầu nhìn đồng hồ của mình. “Đại khái năm phút nữa Yoochun sẽ đến, trước đó, anh còn có cơ hội ngăn cản Jaejoong đi với người khác.”

“Cậu dựa vào cái gì mà cho rằng tôi sẽ ngăn cản?” Hai mắt Yunho không hề rời khỏi người Jaejoong.

“Chỉ là cảm giác thôi, không vì cái gì cả.” Mở nước lau sạch tàn tro vừa rồi, khóe miệng Changmin cong lên. “Trừ khi, anh nói với tôi, anh không thích Jaejoong?”

Lườm Changmin, trước lúc trả lời, Yunho đã sải bước về phía Jaejoong, trước mặt mọi người, cũng mặc kệ Jaejoong không quan tâm, hắn kéo cậu lên, rồi thừa dịp cậu đang chống cự mà bế bổng lên!

Thân hình Jaejoong cũng không phải nhỏ xinh gì, nhưng đối với Yunho mà nói lại quá dễ dàng.“Jung Yunho, anh làm cái quỷ gì vậy, thả tôi ra!” Hai chân mạnh mẽ đạp vào người Yunho, Jaejoong cơ hồ có thể cảm nhận được ánh mắt hiếu kỳ của người khác.

“Muộn rồi, tôi đưa cậu về nhà.” Ra vẻ đương nhiên, Yunho nhịn đau, đơn giản ôm Jaejoong như vậy bước đi.

“Tôi không có nhà, là anh nói mà, thả tôi ra, Jung Yunho!” Mắt thấy đấm đá không có tác dụng, Jaejoong trong cơn tức giận liền cắn lên lưng Yunho!

“BOSS!” Carr đi theo phía sau vừa thấy hành động của Jaejoong liền kinh hoảng hô to.

Muốn tiến lên kép Jaejoong ra, lại bị ánh mắt Yunho ngăn lại, chỉ có thể yên lặng nhìn lưng Yunho bị cắn đến chảy máu, còn thấm ra ngoài quần áo…

“Tôi thật không biết thịt của mình ăn ngon như vậy đấy, cẩn thận bị nghẹn.” Hảo tâm nhắc nhở, như thể đau đớn này với Yunho mà nói không đáng kể chút nào.

Vị máu tươi trong miệng càng ngày càng nồng, Jaejoong rốt cục há miệng, còn chưa kịp nói gì liền  nhận thấy Yunho dừng bước, tiếp theo đấy liền chấn động một hồi, khiến cho Yunho không thể không buông Jaejoong ra.

Hai chân vừa chạm đất, Jaejoong đã bị người bắt lấy, ngẩng đầu, bất ngờ phát hiện là Yoochun sắc mặt cứng ngắc!

“Đây là lựa chọn của cậu sao, Park Yoochun, cho dù vứt bỏ Junsu cũng phải đến vì Jaejoong?” Nhìn chằm chằm Yoochun, thần sắc Yunho có chút đau lòng.

Đây, là vì Junsu…

“Tôi vốn không hề đáp ứng Junsu điều gì, huống chi, người dư thừa là anh, anh vốn không nên xuất hiện trong cuộc sống của Jaejoong.” Đứng giữa Yunho cùng Jaejoong, trong mắt Yoochun tràn ngập thừa nhận.

Nheo mắt lại, Yunho không nói lời nào, chỉ là từng bước từng bước đến gần Yoochun, đang lúc Yunho sắp tiến sát đến bên cạnh Yoochun, Jaejoong đột nhiên cử động!

Cậu đi lên phía trước, kéo tay Yoochun, không thèm nhìn Yunho lấy một cái.

“Đủ rồi, anh nói muốn cho tôi tự do, tôi hẳn có quyền lợi lựa chọn cho mình ── Yoochun, chúng ta đi thôi.” Jaejoong cúi đầu, nói lời mà cả cậu cùng Yunho đều hiểu, ngăn cản Yunho bước tới gần.

Mệnh lệnh của Jaejoong, lại khiến cho Yoochun giống trước kia sắm vai người bạn, đưa Jaejoong lên xe của mình, Yoochun chợt phát hiện, trong lúc lên xe, hai mắt của Jaejoong vẫn thông qua cửa sổ nhìn chằm chằm Yunho không rời.

Yunho không đuổi theo, chỉ đứng ở chỗ cũ, tùy ý để Yoochun dẫn Jaejoong đi…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau