[YUNJAE TRUNG VĂN] NGHỊCH LÂN - ĐAM MỸ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện [yunjae trung văn] nghịch lân - đam mỹ - Chương 31 - Chương 35

Chương 31

Giãy dụa muốn ngồi thẳng người lên, đồng thời làm cho phân thân càng đâm sâu hơn, khiến cho Jaejoong hô hấp cũng không thể ổn định, há miệng thở hổn hển, đang lúc cậu vươn lưỡi muốn liếm sạch mồ hôi trên khóe miệng, Yunho liền vươn ngón tay lên chạm vào.

“Ah… Urghh… Urgghh… Đừng… Arghh…”

Vươn lưỡi liếm ngón tay Yunho, nước bọt của Jaejoong theo đó chảy ra, rơi đến vị trí hai người giao hợp, hòa cùng mồ hôi và dịch thể, tản mát ra hương vị khiến người ta say mê, cũng khiến cho Yunho kìm lòng không được thúc eo lên.

Jaejoong theo bản năng động thân, đúng lúc Yunho rút ra một nửa, thấy vậy, Yunho như không muốn rời xa mà ưỡn người lên, Jaejoong không hề phòng bị lại nhận một hồi va chạm mãnh liệt, khiến cho cậu không cách nào chống cự…

“Ah… Không phải đã nói… Ah… Chỗ đó… Còn muốn…”

Hai mắt mông lung khiến khát vọng của người rung động, Jaejoong hạ người, vươn lưỡi liếm cổ Yunho đầy  mồ hôi, khiêu khích mười phần, bên hông đong đưa khiến cho Yunho càng vào sâu hơn.

“Thật thoải mái… Ôi chúa ơi, Kim Jaejoong, cậu thật sự chặt, đói khát như vậy sao…”

“Anh câm miệng… Ah… Không được… Buông… Buông tay ra…”

“Cố nhịn một lát nữa…” Yunho tay nắm chặt phân thân Jaejoong.

“Không được… Anh đừng nắm nữa… Buông tay ra… Jung Yunho… Ah…” Jaejoong bị cầm đến chảy ra nước mắt.

“Nhịn thêm lát nữa, chúng ta cùng nhau, bằng không thì tôi sẽ không cho cậu bắn…”

Cắn lên tai Jaejoong, Yunho càng không quên thẳng lưng, để phân thân sưng lên cực đại đâm sâu vào trong chỗ non mềm của Jaejoong, cảm thụ được Jaejoong co rút càng ngày càng nhiều, Yunho xấu xa dùng ngón tay nhéo phía trước sắp phun trào của Jaejoong, khiến cho cậu trướng đến hồng hồng, thoạt nhìn càng đáng yêu…

“Anh buông tay… Ah… Không được… Thật là khó chịu… Jung Yunho… Ah…” Ánh mắt lâm vào mê loạn, Jaejoong hoàn toàn không cách nào giải thích thân thể muốn cái gì.

Cậu muốn bắn, nhưng Yunho cứ thẳng lưng đâm vào tận sâu trong hậu huyệt của cậu hết lần này đến lần khác.

Chết tiệt…

Chỉ là làm tình mà thôi, cậu sao lại bị làm cho chật vật đến như vậy…

Nhưng mà, cậu muốn…

Bình ổn hô hấp, Jaejoong hai mắt nhìn chằm chằm Yunho, như thể quyết tâm làm việc gì, chậm rãi di chuyển tay đến bên tay Yunho, cùng Yunho nắm tính khí của mình, sau đó, cắn môi, bắt đầu đong đưa eo trên người Yunho.

Không ngại ngùng như vừa rồi, lần này, Jaejoong để lộ sự phóng đãng tham lam của mình, Yunho mỗi lần xâm nhập cùng với sự trợ giúp của Jaejoong mà vào tới tận trong cùng, khiến tiểu huyệt ẩm ướt của Jaejoong càng thêm tắc nghẽn, ôm chặt lấy Yunho, khiến hắn không tự chủ được mà sung huyết phấn khởi lên đến cao nhất.

“Ah… Ah… Nhanh lên… Nhanh…”

“Đây là phản kích của cậu à… Chỉ vì muốn bắn, cậu thật đúng là cố sức…” Cau mày, Yunho liều mạng đè nén khoái cảm Jaejoong mang lại cho hắn.

Cho dù không nói đến chuyện mặt mũi, hắn cũng không muốn buông tha Jaejoong nhanh như vậy…

“Anh nói ít thôi, tập trung vào… Ah… Sao anh không nhanh lên… Ah…” Nhìn phân thân của mình vẫn đang bị Yunho nắm giữ chảy ra chất lỏng màu trắng, Jaejoong đương nhiên biết rõ nếu không phải Yunho ngăn cản, cậu chỉ sợ đã sớm bắn vài lần.
Nhưng tên quái vật này, sao lại không có một dấu hiệu sắp bắn nào cả…

“Cậu có thể cầu tôi, tôi sẽ làm theo lời cậu… Jaejoong…” Dùng ngữ khí mời gọi chỉ có lúc làm tình, Yunho dùng tay kia nâng chân Jaejoong, để cho phân thân của hắn nhồi càng sâu thêm.

“Ah… Anh đi chết đi… Cho dù… Cũng không nói… Ah… Không được… Nhanh lên…” Jaejoong đã sớm không rõ mình muốn cái gì, vẫn kiên trì giữ lấy kiêu ngạo của mình như trước.

“Sao không nói vậy?” Thè lưỡi liếm từng đốt ngón tay Jaejoong, cảm giác thô ráp lại mềm mại khiến Jaejoong toàn thân run lên.

“Không… Không nói… Không bao giờ cầu anh… Để cho tôi bắn…. Jung Yunho…”

Nghe Jaejoong quật cường nói, Yunho cười bất đắc dĩ, buông lỏng tay nắm phân thân Jaejoong, chỉ chốc lát sau, phía trước Jaejoong liền phun ra dịch thể trắng đục thấm ướt phần bụng Yunho, cơ hồ là ngay lập tức, Yunho cũng ngồi dậy đè Jaejoong xuống thảm cỏ, nhấc hai chân Jaejoong đặt lên trên vai ──

“Hiện tại tới phiên tôi…”

Trừng mắt nhìn Yunho cười như bắt được con mồi, Jaejoong đương nhiên hiểu rõ.

Dựa vào kinh nghiệm mấy lần trước, tên này thực sự không có ý định buông tha cậu…

“Thả tôi ra… Jung Yunho… Anh chơi chán rồi…” Jaejoong giãy dụa muốn thoát khỏi khống chế của Yunho, lại bị Yunho nghiêng người một cái, đè chặt cậu xuống thảm cỏ.

“Tôi còn chưa đủ, cậu hẳn phải cảm nhận được mới đúng.” Cười tà, mặc kệ Jaejoong có nguyện ý hay không, Yunho liền hung hăng va chạm phân thân của mình vào vách tường mẫn cảm của Jaejoong.

“Ah… Anh… Buông ra… Tôi không có hứng thú với anh…” Jaejoong đỏ mặt, ngay cả hơi thở cũng bất ổn muốn phản kháng.

“Tôi rất muốn tin lời cậu, nhưng mà thân thể cậu không nói như vậy… Ngoan ngoãn nằm yên đi… Một lát nữa là được rồi…” Xem nhẹ kháng cự của Jaejoong, Yunho nâng mông Jaejoong lên, lại một lần nữa vùi sâu vào.

Một lát nữa… Những lời này, Jaejoong một chút cũng không tin, mỗi lần lên giường, Jung Yunho đều nói như vậy, nhưng không có lần nào đơn giản bỏ qua…“Ah… Không muốn… Anh… Jung Yunho… Ah…” Jaejoong muốn đẩy Yunho ra, tay vừa mới duỗi, lại bị Yunho nắm chặt.

Dùng răng khẽ cắn ngón tay Jaejoong, kích động dục vọng của cậu, vươn lưỡi liếm đường vân trên ngón tay, thỏa mãn nhìn Jaejoong vì thân thể chấn động mà nhíu lông mày, Yunho càng không kiêng nể đâm cả vật cương cứng sung huyết vào trong Jaejoong…

“Urghh… Ah… Không muốn…”

“Thật sự không muốn? Thân thể của cậu, hình như không nói như vậy… Thật thoải mái… Cậu thật chặt…”

“Anh đi chết… Ah…. Chậm một chút… Ah…”

“Tôi hình như càng ngày càng thích tiếng rên của cậu rồi… Jaejoong… Gọi thử xem nào, Yunho…” Theo động tác thẳng tiến, Yunho nhẹ nhàng hướng dẫn.

“Câm miệng… Jung Yunho… Ah…. Không muốn… Sâu quá… Ah…”

Cắn mu bàn tay, Jaejoong liều mạng ngăn chặn tiếng rên rỉ sắp không khống chế được, chống người ngồi dậy lại càng khiến cho phân thân Yunho đâm sâu vào, chỗ tư mật không ngừng chảy ra dịch thể ướt át, thậm chí còn phát ra tiếng động rất nhỏ…

Kịch liệt va chạm làm Jaejoong hô hấp cũng không khống chế được, hai tay vịn vào Yunho, ngoại trừ thở dốc ra, cái gì cũng không làm được.

“Cậu quả nhiên là người hợp nhất với thân thể tôi… Không chịu thua cũng không sao, tôi vừa ý cậu ở chỗ đấy…” Chinh phục, phải từ từ mới có hương vị..

Đặc biệt là khi chinh phục người giống mình.

Không cho Jaejoong cơ hội phản bác, Yunho hôn cậu thật sâu, lôi toàn bộ tiếng rên rỉ cùng thở dốc Jaejoong cố giấu bên trong, càng thêm điên cuồng đâm vào rút ra, Yunho như thể muốn hủy đi toàn bộ không gian hô hấp cùng suy nghĩ của Jaejoong.

Ngón tay bất lực nắm chặt ngọn cỏ bên cạnh, tùy ý để cỏ chạy nước, pha lẫn với mùi mồ hôi của hai người khi giao hợp cùng dịch vị, khiến cho sân golf càng thêm vẻ dâm uế…

“Ah… Không… Urghh… Ah…”

“Để cho tôi ra, Jaejoong… Nếu không, tôi sẽ xuất bên trong cậu…”

“Không được… Ah… Tôi… Ah…” Bị khoái cảm Yunho mang đến chiếm cứ, Jaejoong hoàn toàn không khống chế được thân thể mình.

Thử đề bản thân làm theo lời Yunho nhưng Jaejoong lại không cách nào thỏa mãn đòi hỏi của Yunho, buông xuôi để tiểu huyệt của mình cắn chặt phân thân Yunho, mặc kệ phía trước Yunho đang chảy ra dịch thể trước khi cao trào…

Ý thức dần dần mơ hồ, lại một lần nữa cao trào đã tước đoạt toàn bộ khí lực cùng quật cường của Jaejoong, cảm thấy nhiệt độ nóng bỏng của Yunho rải đầy trong bí huyệt, lúc phân thân rút ra, dịch thể Yunho cũng theo vậy mà trượt ra ngoài cửa huyệt của Jaejoong…

Nhìn Jaejoong nằm dài trên thảm cỏ bằng phẳng của sân golf mà cố lấy lại hô hấp, Yunho nhẹ nhàng dùng môi ma sát cổ Jaejoong, nhặt máy nghe trộm vì hoan ái kịch liệt mà rơi xuống bên cạnh, cười, nói:

“Kwon Ji Hee, nghe đủ chưa? Hi vọng anh thỏa mãn với màn biểu diễn của tôi và Jaejoong…”

Nhìn Yunho mỉm cười khiêu khích Kwon Ji Hee, trong mắt Jaejoong bỗng nhiên xẹt qua một tia phức tạp…

Chương 32

Nghe đủ chưa?

Tháo tai nghe ra, Kwon Ji Hee bật cười, hoàn toàn không bất ngờ với việc Yunho phát hiện máy nghe trộm.

Nói thế nào, Yunho cũng là em trai đã lớn lên cùng hắn, đừng nói đến việc vì tranh đoạt quyền ở Kwon gia mà hắn không tiếc sức sai người gây bất lợi cho Yunho, tuy Yunho không chết, nhưng càng ngày càng phòng bị.

Tựa hồ, hắn đang dạy dỗ Yunho người nắm quyền gia chủ phải thế nào, không phải sao…

Dùng sức ném tai nghe xuống mặt đất, giẫm nát nó, Kwon Ji Hee không chút che giấu phẫn nộ của mình, so với hắn đang tức giận, người bên cạnh lại bật cười.

“Cười cái gì, tôi nghĩ cậu còn tức giận hơn tôi đấy chứ.” Liếc sườn mặt người bên cạnh, Kwon Ji Hee chỉ tai gã cũng đang đeo tai nghe. “Đừng nói với tôi, cậu không nghe thấy cái gì?”

“Tôi không nói như vậy, chỉ là đã biết thì sẽ không tức giận, chỉ cần Jaejoong cuối cùng không có quan hệ với hắn, hiện tại xảy ra chuyện gì, tôi đều có thể tiếp nhận.” Nhẹ nhàng gỡ tai nghe ra, gã nheo mắt lại.

“Cho nên, ý của cậu là, vì Kim Jaejoong, cho dù hi sinh Junsu cậu cũng không quan tâm?” Tỉ mỉ quan sát biến hóa trên mặt gã, đây là lần đầu tiên, Kwon Ji Hee quan sát gã cẩn thận.

Từ khi hắn đến Hàn Quốc, bắt đầu tìm kiếm tin tức của Junsu cùng Yunho, cho đến khi người trước mắt chủ động nói có thể giúp hắn, Kwon Ji Hee kỳ thật vẫn không hiểu, gã đến cùng đang nghĩ gì.

Chẳng lẽ, thật sự chỉ vì một Kim Jaejoong, có thể không thương tiếc tổn thương tình nhân đang làm bạn bên cạnh mình sao…

Giương mắt, đón lấy ánh mắt tràn ngập nghi hoặc của Kwon Ji Hee, Yoochun nở nụ cười, nắm chặt tai nghe trong tay, đáy mắt lóe lên một cảm xúc không cách nào hình dung.

“Người tôi yêu là Jaejoong, Junsu vẫn rất rõ ràng điều này, tựa như quan hệ của cậu ấy với Jung Yunho, cậu ấy sẽ hiểu.” Nói vậy nhưng Yoochun cơ hồ có thể cảm giác được tàn nhẫn của mình.

Junsu còn yêu Yunho sao?

Vấn đề này, từ khi bọn họ ở bên nhau, biết rõ chuyện Yunho, Yoochun liền không hỏi cậu nữa. Không phải không có hứng thú, mà lúc đó bọn họ chỉ đơn thuần là nước chảy bèo trôi, khiến cho Junsu không cách nào can thiệp vào tình cảm của gã với Jaejoong…

Bọn họ có thể ở bên nhau, có thể là một đôi, nhưng lòng bọn họ, thủy chung không gần nhau…

“Thật quá mức, tôi còn tưởng rằng Junsu rời Yunho xong có thể gặp được người tốt, kết quả, cậu so với Yunho còn quá phận hơn! Nếu Junsu biết là cậu nói cho tôi tung tích của cậu ấy, thậm chí để tôi tìm cậu đến khiến cho Kim Jaejoong hiểu lầm, không hiểu cậu ấy sẽ nghĩ thế nào…” Cười đưa ra lời bình, ánh mắt Kwon Ji Hee sắc bén thêm vài phần.

“Chỉ cần có thể khiến cho Jung Yunho khỏi cuộc sống của Jaejoong, cho dù muốn tôi lợi dụng Junsu cũng không sao cả…” Mím môi, Yoochun che giấu khó chịu dưới đánh mắt.

Gã thích Junsu, thật vậy, nhưng gã không thể để Jaejoong bị Yunho làm bẩn.

Gã phải ngăn cản Yunho tiếp tục tiếp cận Jaejoong, ngăn cản Jaejoong tiến vào thế giới của Yunho, gã không thể để người gã yêu, lâm vào nguy hiểm…

Thừa dịp hiện tại quan hệ còn chưa sâu sắc… Nếu Jaejoong trở thành một phần không thể mất đi của Yunho, vậy Kwon Ji Hee nhất định sẽ thương tổn cậu ấy, chỉ cần có khả năng tổn thương đến Yunho, cậu ấy sẽ là điểm yếu của Yunho…

Điều này, Kwon Ji Hee cũng đã làm với Junsu, cũng đã làm với những bạn giường khác của Yunho, Jaejoong sẽ không ngoại lệ.

Mà gã, đang nghĩ cách ngăn cản, dù phải đi nước cờ hiểm cũng không tiếc…

Nhìn Yoochun đang chìm vào suy nghĩ, Kwon Ji Hee bật cười, nhìn cảnh sắc phía trước, dần dần, thâm ý cùng giảo hoạt chiếm cứ hai mắt.

Chỉ vì, một người Kim Jaejoong…

Bề ngoài Jaejoong hiện lên trong đầu Kwon Ji Hee, không thể phủ nhận, Jaejoong có một gương mặt hấp dẫn người khác, mà khí chất tản mát ra, càng khiến người kích động, cho dù biết rõ có thể sẽ bị thương, nhưng vẫn nhịn không được động tâm.

Giống như, Park Yoochun trước mặt hắn, người vì Jaejoong mà mong muốn diệt trừ Jung Yunho…

Thực thú vị, không phải sao?

Park Yoochun vì không để cho Yunho đụng vào Kim Jaejoong nên giúp hắn, nếu hắn thật muốn đoạt lại tất cả mọi thứ từ tay Yunho, tựa hồ, cũng chỉ có thể ra tay từ Kim Jaejoong…

Mặc kệ hắn đụng vào Kim Jaejoong hay không, đều có một rắc rối.

Trong rắc rối ấy, người bị tổn thương, lại chỉ có một.

Junsu à, những năm gần đây, sao cậu lại không nghe lời đến vậy, luôn muốn tìm kiếm thứ từ kẻ nhất định sẽ khiến cho cậu bị tổn thương…***

Là không muốn nghĩ, hay là không dám nghĩ, điều này, cậu chưa từng cẩn thận đụng đến.

Chỉ sợ nếu đào bới ra, cậu sẽ không cách nào thừa nhận, tựa như lúc ban đầu ở bên Yunho…

Đứng trước cửa quán cà phê trong nhà hàng, Junsu lấy điện thoại di động ra, xóa tin nhắn hẹn gặp, lúc cậu thở dài một hơi, một đôi tay rắn chắc ôm lấy cậu!

Phần lưng cảm nhận được sự mềm mại, từng là xúc cảm mà cậu quen thuộc nhất, nhưng chính người này, dạy dỗ cậu, nên che giấu tình cảm của mình như thế nào…

“Thật sự là tên không có tiết tháo, không phải anh đã có Kim Jaejoong rồi sao, còn động tay động chân cái gì.” Nói xong, Junsu vuốt lên bàn tay hắn, từng đường vân giống hệt trong trí nhớ, lại khiến cậu mê mang.

“Không giống, cậu không giống với cậu ấy.” Vùi đầu vào cổ Junsu, Yunho không hề có ý định buông tay. “Tôi nói rồi, mặc kệ đổi bao nhiêu người, cậu vẫn là người tôi coi trọng nhất.”

Lời nói của Yunho khiến cho Junsu bật cười, không phải là vui vẻ vì thân phận của cậu, chỉ là thuần túy cười Yunho lạm tình!

“Nói cảm động vậy, nhưng nguyên nhân anh tìm tôi tuyệt đối không đơn thuần.” Kéo tay Yunho ra, Junsu xoay người, đón ánh mắt không hề vui vẻ của Yunho. “Là muốn hỏi, Kwon Ji Hee tìm Kim Jaejoong như thế nào sao?”

Junsu rất muốn tin tưởng, Yunho thật sự quan tâm đến mình như hắn nói, nhưng một người có ngốc, cũng không ngốc với cùng một người hai lần, nhất là, người kia lại là Jung Yunho.

Cậu đã từng ngốc, đã từng trải nghiệm điều đó, sao còn có khả năng dễ tin Yunho đến vậy?

Nhìn chằm chằm Junsu, Yunho không hề có ý định giải thích —— Có lẽ, phải nói là, hắn đã sớm nghĩ tới việc Junsu hiểu rõ mình, cho nên, không hề cảm thấy kinh ngạc.

“Người của tôi nói cho tôi biết, hắn vừa mới đến Hàn Quốc không lâu, thời gian tôi quen Jaejoong cũng không dài, tên kia sẽ không vô duyên vô cớ biết rõ sự tồn tại của cậu ấy, là cậu sao, Junsu, nói cho hắn về Kim Jaejoong…”

Yunho cười cùng với câu hỏi không hề mang theo lực sát thương, dù là ai cũng đều có ảo giác, cho rằng người này không hề tức giận, hắn chỉ muốn biết rõ việc mình đang nghi ngờ, nhưng Junsu sẽ không!

Cậu biết Yunho quá lâu, lâu đến mức đủ để cậu hiểu được, Yunho cười, có nghĩa hắn để ý người kia bao nhiêu.

Cười càng tươi, càng đặt người kia trong lòng…

“Tôi không xấu xa đến vậy, muốn việc đã xảy ra với mình đến với Kim Jaejoong, huống chi, tôi hiểu được Yoochun rất coi trọng cậu ấy, nếu động đến một sợi lông của cậu ấy, Yoochun có thể sẽ lấy mạng tôi, giống như anhvậy.”

Không quan tâm đến việc cậu với Yunho nói chuyện đã thu hút bao nhiêu sự chú ý, Junsu nâng mặt Yunho lên, nhẹ nhàng cọ lên chóp mũi hắn.“Cậu muốn nói cái gì?” Yunho không phải người ngu, sẽ không nhận ra ý trong lời Junsu.

Nở nụ cười bi thương, Junsu dùng ngón tay lướt qua gương mặt Yunho, ánh mắt dịu dàng hẳn,, kinh nghiệm nhiều năm qua khiến cho cậu hiểu biết hơn nhiều so với những người cùng tuổi, kể cả, cảm tình của chính mình.

“Anh không phải đã phát hiện rồi sao, lúc ở bên Kim Jaejoong, vui vẻ trong mắt anh quả thực không thể nào giấu được… Cái này đã vượt quá phạm vi của bạn giường rồi, Yunho, anh trước kia, căn bản sẽ không vì việc Kwon Ji Hee tìm Jaejoong mà tới chất vấn tôi.”

“Vậy thì sao?” Nheo mắt lại, Yunho bắt lấy tay Junsu. “Cậu là muốn nói với tôi, cách tôi đối đãi với Kim Jaejoong đã khác đi, thậm chí, vượt quá phạm vi của bạn giường?”

“Anh so với tôi còn rõ ràng hơn, anh muốn chinh phục Jaejoong, người giống với anh, nhưng đồng thời, cảm xúc che giấu bên dưới là gì, anh đã nghĩ tới chưa?” Nhìn vào hai mắt Yunho, Junsu nở nụ cười hiểu rõ. “Cho dù anh không tin tôi, cũng nên tin tưởng cảm xúc của mình, Yunho, anh đã từng để ý một người như vậy chưa…”

Từng có chưa?

Không có… Chưa từng có, dù là trước đây hay hiện tại, Yunho không cho rằng mình sẽ đặt ai vào trong tâm mình, nhưng hắn đã vì Kim Jaejoong mà phá lệ, đã quên mình sẽ có thể gặp nguy hiểm, chạy tới trước mặt Kwon Ji Hee chỉ vì cứu Kim Jaejoong..

Trúng kế của Kwon Ji Hee, đồng thời cũng sáng tỏ, một vài việc mà Yunho không muốn!

Bất kể có liên lụy tới chữ yêu hay không, không cách nào phủ nhận, Kim Jaejoong quả là một người quật cường lại mê người, khiến cho lòng hắn, bất giác đã dao động.

Cảm giác Junsu ôm lấy hắn, Yunho bỗng nhiên không biết nên làm thế nào, đối mặt với Yunho như vậy, Junsu cười đến vui vẻ.

“Đây là lần đầu tiên, tôi cảm thấy anh như một đứa trẻ, Yunho, anh bây giờ thật đáng yêu.” Đây là điều tự đáy lòng Junsu nghĩ.

Cho dù, người khiến Yunho động tâm không phải cậu, cậu vẫn muốn gặp, một Yunho có cảm xúc, có độ ấm ngày đó.

Nếu không, cậu cần gì phải để cho Yunho gặp Jaejoong đây…

“Từ lúc nào cậu trở nên tính toán như vậy? Chỉ vì muốn nhìn tôi thế này mà cố ý để cho tôi gặp Kim Jaejoong, cậu cũng biết ah, hai người giống nhau, rất khó không hấp dẫn lẫn nhau. Đáng tiếc, Jaejoong lại không nghĩ đến việc này...” Nhớ tới gương mặt không ngừng cậy mạnh của Jaejoong, Yunho bật cười thật lòng.

Không hề có thâm ý, chỉ đơn giản là vui vẻ…

“Tôi không biết cậu ấy nghĩ cái gì, nhưng mà tôi có thể khẳng định mà nói với anh, cậu ấy hiện tại nhất định rất tức giận.” Mang theo vui vẻ dày đặc, Junsu ẩn ý nói.

“Cậu nói nghĩa là sao, cậu… Jaejoong?” Buông Junsu ra, Yunho vừa định hỏi lại, nhưng nhìn vào mắt Junsu, đã thấy Jaejoong ngồi trong xe thể thao trừng mắt nhìn Yunho cùng Junsu.

Nếu  nói hiện tại Jaejoong không tức giận, chỉ sợ thật sự sẽ không ai tin tưởng…

“Thật xin lỗi, tôi tự hẹn Jaejoong đến đây, tôi sợ anh sẽ vì chuyện Kwon Ji Hee mà quá tức giận, động thủ với tôi thì nguy rồi.” Không quan hệ đến tình yêu, cậu chỉ muốn đùa dai một chút mà thôi.

“Cậu… Chẳng lẽ Park Yoochun đã dạy hư cậu? Độc ác vậy!” Theo tiếng chửi rủa của Yunho, Jaejoong cũng nhấn chân ga phóng vụt đi.

“Yunho!” Ném chìa khóa xe cho Yunho, Junsu cười nhìn bóng lưng Yunho vội vã đuổi theo Jaejoong.

Cậu đang thử Yunho, đồng thời, cũng muốn thăm dò suy nghĩ của Jaejoong.

Dù thế nào, Junsu cũng không muốn giao Yunho cho một người không có cảm tình với hắn —— Cậu muốn nhìn thấy, bộ dạng Yunho trước người mình yêu, muốn nhìn thấy, hắn cố gắng chiếm được tình cảm của người khác, sẽ như thế nào…

Thở dài, Junsu hạ mắt, chuẩn bị vào trong quán cà phê nhấm nháp một tách, đột nhiên chiếc xe vụt qua trước mắt, khiến cho Junsu mở to hai mắt.

Tưởng rằng mình hoa mắt, nhưng kiểu dáng xe, cùng biển số, đều rất quen thuộc với Junsu…

Sao lại thế….

Sao anh ấy lại ở chỗ này…

Yoochun, vì sao anh lại ở chỗ này…

Chương 33

Trừng mắt nhìn cảnh vật vụt qua, phẫn nộ của Jaejoong hoàn toàn có thể nhìn thấy!

Mẹ nó! Đây là muốn làm gì, muốn ra uy với cậu sao?

Hẹn cậu đến là muốn nói với cậu rằng dù cậu lên giường với Jung Yunho bao nhiêu lần, đối với Jung Yunho mà nói, cậu ta mới quan trọng nhất sao?

Vậy thì sao?

Cậu cùng với Jung Yunho vốn không có quan hệ gì, tối đa, chỉ là thân thể mà thôi…

Vậy, thân thiết với Jung Yunho, là muốn cho cậu thấy điều gì?

Là nhắc nhở cậu, cậu với hắn, chỉ đơn giản là trò chơi mua bán thôi sao?

Chết tiệt…

“Cút ngay đi!” Tức giận rống lên với chiếc xe ngăn cản phía trước, Jaejoong điên cuồng bóp còi, đồng thời phóng vượt qua chiếc xe đã đỗ sang bên đường.

Sớm biết như vậy, nhìn thấy tin nhắn kia thì đừng đồng ý, nêu không phải cho rằng Junsu muốn nói với cậu về việc liên quan tới Kwon Ji Hee ngày đó, Jaejoong căn bản ngay cả đọc cũng lười.

Đi đến chỗ hẹn, lại khiến cho bản thân nổi giận, vậy là quá đủ rồi!

Dùng sức nhấn chân ga, mặc dù cậu không hay lái xe, nhưng xe Yunho chuẩn bị tính năng cũng là số một, Jaejoong vừa tăng tốc, không hề thấy chấn động, chỉ có cảm giác kích thích khi bánh xe phóng nhanh chóng.

Kỳ thật, Jaejoong cũng không hiểu cậu đến cùng tức giận cái gì, quan hệ Junsu cùng Yunho, cậu sớm đã nghe Yoochun đề cập qua rồi vì sao lúc cậu nhìn tận mắt lại cảm thấy một cỗ buồn bực nghẹn ở cổ, thậm chí khi nghe Kwon Ji Hee so sánh cậu với Junsu còn có cảm giác không thoải mái.

Cậu quả thật rất kiêu ngạo, nhưng đến mức độ này, dường như đã vượt quá mức bình thường rồi…

Cắn răng, Jaejoong lại bị cơn tức giận điều khiển, tăng tốc, cơ hồ cùng lúc, cậu cũng qua kính chiếu hậu nhìn thấy một chiếc xe đuổi sát sau cậu!

Cho dù nhìn không thấy người lái, nhưng chỉ bằng tốc độ cùng khả năng điều khiển kia, Jaejoong liền hiểu được, ngoại trừ Jung Yunho, căn bản không có ai làm được như vậy.

Đuổi theo làm gì, không phải đã có Kim Junsu rồi sao?

Hay là chỉ đơn giản không muốn thua cậu, lại muốn đua với cậu một trận nữa…

“Mẹ nó, anh là xem thường tôi sao!” Ngạo khí hằng ngày bốc lên khiến hai mắt Jaejoong ngập lửa giận, ngay cả chân đặt trên phanh xe cũng thu lại, chỉ chuyên tâm để xe đạt đến tốc độ cao nhất.

Khác với lần bọn họ đua xe vào buổi tối, ban ngày trên đường tràn ngập xe đi tới đi lui, nhưng Jaejoong lại làm như không thấy xuyên thẳng giữa làn xe đó, vì đuổi theo cậu, Yunho cũng gọn gàng bẻ tay lái, hai người một trước một sau không ngừng xông vào giữa dòng xe, khiến người khác sợ hãi vội vàng giảm tốc độ, không muốn bị cuốn vào trong.

Rẽ một cái, khiến cho lốp xe đang chạy với tốc độ cực lớn ma sát kịch liệt xuống mặt đất, hai chiếc xe con đồng thời tỏa ra làn sương mù màu trắng cùng mùi khét khó chịu, Jaejoong muốn ép Yunho dừng lại, Yunho lại đuổi theo không chịu bỏ cuộc.

Tựa như trận đấu mà bọn họ chưa hoàn thành đêm đó, cũng giống hệt, quan hệ của bọn họ.
Ai cũng không chịu cúi đầu, với kiêu ngạo cùng tự tôn từ tận trong xương tủy, bọn họ muốn giành lấy chiến thắng này…

Điện thoại kêu, Yunho không hề xa lạ với nhạc chuông mà hắn cài đặt riêng, cười nhấc điện thoại lên, thanh âm truyền đến quả nhiên là Jaejoong đang nén giận!

“Lập tức ngừng xe lại cho tôi, Jung Yunho, ai bảo anh như côn trùng đuổi theo tôi làm gì?”

“Ai nói đường này chỉ có cậu sử dụng, mà cậu đang lái xe lại còn gọi điện thoại sao?” Yunho hoàn toàn không để mệnh lệnh của Jaejoong trong mắt.

“Anh đang làm cái gì vậy? Không phải đang nối lại tình cũ với Kim Junsu sao? Tôi hảo tâm không đi quấy rầy hai người, giờ lại muốn làm gì đây, sợ tôi nói việc này cho Yoochun à?”

Jaejoong đang gây hấn, lại không hề phát hiện, giọng điệu của cậu chua như thế nào…

“Cậu muốn nói thì cứ nói, tôi sao phải sợ Park Yoochun biết, thứ tôi muốn biết là vì sao cậu lại phát hỏa thế này?”

“Tôi không phát hỏa!”

Phảng phất như xác minh cho lời mình nói, Jaejoong giảm tốc độ, thừa dịp Yunho không để ý, mạnh mẽ đâm tới đầu xe Yunho, tuy chỉ tạo thành chấn động nhẹ, nhưng cũng đủ để biểu đạt cảnh cáo của cậu.

“Xem ra, cậu không hề phát hỏa, chỉ là muốn nhìn tôi chết thôi đúng không?” Đối với hành vi của Jaejoong, Yunho cùng tiếng cười liên tục như lời đáp lại.

Càng nghe, lại càng khó chịu!

Jaejoong phẫn nộ vứt điện thoại sang ghế lái phụ, ngay cả cơ hội nói chuyện cũng không cho Yunho, bất chấp phương thức lái xe của cậu có thể gây nguy hiểm cho người khác, nắm chặt tay lái, trong nháy mắt, ở ngã tư đường, Jaejoong đột nhiên quay đầu 180o rồi tăng tốc.

Chỉ vài giây ánh mắt giao nhau qua cửa sổ xe, Yunho đã hiểu Jaejoong muốn làm cái gì, mà Jaejoong cũng không để hắn thất vọng.Nhấn chân ga, tăng tốc độ lên cao nhất, như không muốn sống mà vọt tới chỗ xe Yunho, mấy cỗ xe bên cạnh thấy thế thì vội vàng dừng lại, thậm chí có người qua đường còn hét lên, chỉ có Yunho vẫn đang tỉnh táo mỉm cười.

Bởi vì hắn giống với Jaejoong, đều hiểu rõ định nghĩa không muốn sống là gì…

Máu Jaejoong sôi lên sùng sục, tăng tốc khiến cho Yunho bật cười, chẳng những không giảm tốc độ, ngược lại làm giống Jaejoong, nhấn chân ga, lao xe tới, mắt thấy hai chiếc xe sắp đâm vào nhau, người qua đường cũng kinh hoảng hét chói tai!

KÍT ——

Lốp xe ma sát với mặt đất tạo nên tiếng động chói tai lan truyền trong không khí, tiếp theo lại là va chạm khiến cho người ta kinh hãi.

Xe Jaejoong vọt tới Yunho, Yunho trong giây lát cuối cùng lại đổi phương hướng, tránh được xe Jaejoong, đầu xe hai người vì va chạm lần này mà đã có dấu vết bị lõm, lúc lốp xe bị trượt đi khiến cho tốc độ giảm hẳn, Jaejoong chuẩn bị tăng tốc rời khỏi hiện trường thì chiếc xe ở phía xa xa lại khiến cho Jaejoong nhíu lông mày.

Là cậu nhìn nhầm sao?

Đây không phải là…

“Yoochun?”

Sự bất an mãnh liệt bao phủ lên tâm Jaejoong, ngay lúc xe Yoochun tiến đến gần, Jaejoong bỗng nhiên có dự cảm nào đó, nhìn đằng trước xe Yoochun chính là xe Yunho, Jaejoong ngay lập tức làm việc mà ngay cả cậu cũng không nghĩ đến!

Quay xe lại, trước khi Yoochun đâm vào Yunho, Jaejoong tăng tốc xông về phía Yoochun, trong tiếng kinh hô của mọi người mà ngăn cản Yoochun, cũng khiến cho xe của mình vì va chạm mãnh liệt mà va vào dải phân cách.

Sau một hồi rung chuyển kịch liệt khiến người ta sợ hãi, xe Jaejoong văng tới dải phân cách, toàn bộ trần xe thay thế lốp xe tiếp xúc với mặt đất, tạo nên cảnh tượng giống hệt như trong phim…

“Jaejoong!” Xuống xe, Yoochun theo bản năng muốn đi cứu Jaejoong.

Chỉ là gã đã bị đoạt cơ hội, Yunho đã tới đập nát cửa sổ xe, lôi Jaejoong trên người đầy vết thương do thủy tinh cứa vào, lúc Yoochun định tới gần, hắn khẽ vuốt ve Jaejoong, lộ ra gương mặt lạnh lùng mà khí phách mười phần.

“Cút ngay, đừng có cản đường!” Tức giận của Yunho toàn bộ thể hiện trong giọng nói của hắn.

“Jaejoong cậu ấy….” Yoochun muốn vươn tay ra, lại bị Yunho gạt đi.

“Park Yoochun, chuyện của tôi với cậu, đợi khi tôi đưa cậu ấy đến bệnh viện xong thì tính toán..” Yunho sao lại không phát hiện ý đồ của Yoochun.

Nếu không phải Jaejoong ngăn cản, chỉ sợ người gặp chuyện này sẽ là hắn.

Nhìn chằm chằm Yunho ôm lấy Jaejoong ngồi lên chiếc xe hắn mượn từ Junsu mà rời đi, Yoochun mím môi, đá một cước vào lốp xe như hả giận, ngay lúc gã lấy điện thoại ra chuẩn bị gọi cảnh sát đến xử lý hiện trường tai nạn, xe Jaejoong vì xăng chảy ra ngoài mà nổ mạnh một tiếng, lửa hừng hực bùng lên.

Giống hệt, tâm tình của Yoochun giờ phút này…

Chương 34

Vì sao…

Đến tột cùng là vì sao lại muốn ngăn cản Yoochun đâm vào Yunho, tự mình đi thay anh ta ngăn cản tai nạn, ngay cả Jaejoong cũng không rõ.

Cậu hiểu được, lúc xe Yoochun xuất hiện, ý thức được Yoochun có thể sẽ có hành vi kia, so với suy nghĩ, chân tay còn hành động nhanh hơn.

Sau đó, lại là một ý nghĩ vô cùng mãnh liệt.

Jung Yunho, không thể có chuyện gì, cậu không muốn nhìn thấy Jung Yunho gặp tai nạn…

Va chạm kịch liệt cùng cảm giác đau đớn khiến cậu hiểu rõ đã xảy ra chuyện gì, cậu thật sự cho là mình sẽ chết, nhưng lúc Yunho kéo cậu ra khỏi xe, Jaejoong bỗng nhiên hiểu một việc.

Vì sao, cho phép mình và Yunho, hết lần này đến lần khác, lên giường…

Vì sao, lúc ở sân golf, cảm thấy tức giận khi Kwon Ji Hee so sánh cậu với Junsu…

Vì sao, nhìn thấy Yunho và Junsu ôm nhau, lại cảm thấy trong lòng không thoải mái…

Tựa như Yunho đã từng nói, bởi vì bọn họ quá mức giống nhau, giống đến mức như thể từ một linh hồn mà tách ra, cho nên, mới không hề phòng bị, tùy ý để anh ta đi vào trong tâm mình.

Jaejoong chán ghét lừa gạt mình, cũng không muốn lừa dối người, nên lúc được Yunho cứu ra, mới dung túng cho bản thân cảm thấy an tâm khi nằm trong ngực Yunho.

Không vì cái gì khác, chỉ là, may mắn Jung Yunho không có việc gì.

Thậm chí ngay cả hậu quả cậu phải nhận, đều quên hết…

***

BA~!

Bất chấp Jaejoong trên người còn vết thương, lúc cậu vừa tỉnh dậy, không thấy Yunho hay Yoochun, nghênh đón cậu, chính là một cái tát đầy phẫn nộ, cùng với gương mặt chán ghét cậu.

“Mày đến cùng là đang làm cái quỷ gì, không đến trường học thì thôi sao lại gây sự như thế này, coi mọi lời tao nói là gió thoảng sao? Nếu không phải tao dùng tiền đè tin tức xuống, mày có biết mặt mũi của tao sẽ còn như thế nào không?” Kim Ri Nam tức giận đến mặt đỏ tía tai, nghiễm nhiên không hề quan tâm đến thương thế trên người Jaejoong.

“Lúc chị đây nhận được điện thoại báo còn tưởng là ai nói đùa, hóa ra là đại thiếu gia Jaejoong nhà chúng ta lấy mạng ra làm trò chơi.” Chẳng những không giúp trấn an Kim Ri Nam, Kim Ji Jin còn đổ thêm dầu vào lửa.Bị lời nói của Kim Ji Jin khơi mào, Kim Ri Nam không đè nén được lửa giận, nhấc tay lên vung tới mặt Jaejoong, nhất thời, trên mặt Jaejoong lại thêm một dấu tay sưng đỏ, nhưng Jaejoong vẫn nhẹ nhàng cười.

“Mày còn dám cười, còn cười được! Nếu không phải mày là con trai tao, tao đã sớm cho người làm thịt mày, giữ lại mày căn bản là để ném mặt mũi của tao đi, thật không hiểu nổi mẹ mày là cái dạng gì thì mới dạy dỗ nên một tên như thế này, mày một chút cũng không giống tao!”

“Ba, ba thử nghĩ xem, Jaejoong giống mẹ nó như vậy… Nói không chừng, nó là do mẹ nó phái về làm xấu thanh danh của ba ấy chứ.” Cuối cùng cũng tìm được cơ hội, Kim Ji Jin đương nhiên không có khả năng buông tha.

Ả so với những người khác, càng thống hận khuôn mặt này của Jaejoong.

“Là như vậy sao?” Tóm lấy Jaejoong đang nằm trên giường bệnh, Kim Ri Nam hung dữ trừng mắt nhìn Jaejoong, không mang theo chút tình cảm phụ tử mà mắng chửi. “Đúng ra tao phải biết sớm rồi chứ, ả đàn bà kia sao có khả năng ngoan ngoãn cầm tiền rời đi, tao đánh giá thấp mẹ con mày rồi.”

Quét mắt nhìn Kim Ji Jin, Jaejoong đã sớm không xa lạ với cảnh tượng này, từ lúc cậu trở lại bên người Kim Ri Nam chỉ khiến cho địa vị cậu càng ngày càng tệ, tựa như lời Kim Ji Jin nói, cho dù thân thể cậu có dòng máu của Kim Ri Nam, Kim Ri Nam vẫn sẽ không coi cậu là con ruột.

Bởi vì trong mắt ông ta, cậu hạ tiện giống hệt mẹ mình…

“Người phụ nữ kia… Thật sự muốn lấy tiền rồi rời đi, đừng có nói tôi có liên quan gì đến bà ta.” Nhíu lông mày, so với lời châm chọc khó nghe của Kim Ri Nam, việc coi cậu là đồng phạm với mẹ mình càng khiến Jaejoong khó chịu.

Cậu là cậu, cho dù người kia đã sinh ra cậu cũng không có nghĩa cậu sẽ giống người kia…

“Thật vô tình, bà ấy không phải mẹ mày sao? Jaejoong đại thiếu gia, đừng quên, mày có thể có khuôn mặt này còn phải cảm kích bà ta mà!” Đây đương nhiên là Kim Ji Jin mượn cơ hội đâm chọc.Mẹ ả không có gia thế lớn, lại không đủ xuất sắc, từ trước tới nay Kim Ji Jin vẫn không được coi trọng, không riêng gì ở nhà, ngay cả những buổi yến tiệc ả đi dự, tuy mang danh phận con nhà danh gia vọng tộc nhưng mọi người sẽ không để mắt đến, chỉ quan tâm đến em trai ưu tú của ả Kim Jaejoong, mà không phải ả, Kim Ji Jin!

“Chị không nói không ai bảo chị câm, Kim Ji Jin, đừng có dựa vào khuôn mặt này của tôi mà nói lắm!” Jaejoong phẫn nộ trừng mắt nhìn ả.

“Mày giọng điệu kiểu gì vậy, cho dù mày không thích Ji Jin, tốt xấu gì nó cũng là chị gái mày!” Lời vừa ra khỏi miệng, Kim Ri Nam lại định giơ tay lên tát cho Jaejoong một cái, lại bị người phía sau giữ chặt! “Cậu là ai?”

Bỏ qua chất vấn của Kim Ri Nam, Yunho mặc kệ ông lảo đảo lui ra phía sau, hắn không coi ai ra gì đi đến chỗ Jaejoong, thân mật sờ lên mặt cậu.

“Cậu là tên ngốc, để người khác đánh mình như vậy?” Lực đạo ngón tay Yunho rất nhẹ, phảng phất như đang đau lòng thay Jaejoong.

“Không liên quan đến anh, đừng đụng tôi.” Né tránh đụng chạm của Yunho, Jaejoong tuyệt không muốn thân cận quá mức với hắn trước mặt Kim Ri Nam.

Không phải quật cường, không phải cái gì khác, cậu chỉ là không muốn để cho Kim Ri Nam tìm đến Yunho gây phiền toái…

“Này! Cậu từ đâu ra vậy? Tôi dạy dỗ con tôi còn cần cậu đồng ý sao? Nhìn bộ dạng cậu như vậy… Hừ, Jaejoong, mày có quan hệ với thằng nhãi này à?” Kim Ri Nam không phải người học nghề mới lăn lộn trên thương trường, đối với một số việc, tất nhiên đã từng nghe nói đến.

Chỉ bằng hành động vuốt mặt Jaejoong vừa rồi của Yunho, Kim Ri Nam liền hiểu rõ, người trẻ tuổi trước mắt tuyệt đối không phải bạn bè bình thường với Kim Jaejoong.

“Con…” Jaejoong muốn mở miệng, lại bị Yunho dùng nụ hôn ngăn cản.

Như thể không thấy Kim Ri Nam và Kim Ji Jin đang đứng đó, Yunho hai tay giữ mặt Jaejoong, bức bách cậu tiếp nhận nụ hôn này, trong lúc quấn quít, Yunho không ngừng dùng răng ma sát nhẹ lên cánh môi Jaejoong, nước bọt dây dưa chảy ra ngoài, tay Yunho càng không kiêng nể dán sát lên hông Jaejoong.

Phối hợp với đầu ngón tay dao động, nụ hôn của Yunho càng thêm phần cuồng nhiệt, nhẹ gặm cắn rôi liếm mút bờ môi đã hồng hồng của Jaejoong, nhìn Jaejoong bị hôn đến không thở nổi, Yunho cười kết thúc nụ hôn, ngẩng đầu nhìn về phía Kim Ri Nam không dám tin, cùng với Kim Ji Jin vừa rồi động tâm với hắn nhưng trong nháy mắt chuyển thành buồn nôn.

“Tôi cùng cậu ấy có quan hệ gì thì sao? Jaejoong đã cứu mạng tôi, tôi sẽ không trơ mắt nhìn người khác sỉ nhục cậu ấy, xin ông tự trọng.” Duy trì lễ phép, Yunho ngầm ý khiển trách Kim Ri Nam.

“Tự trọng? Mày cho mình là cái gì mà dám nói việc này với tao? Jaejoong là con tao, tao muốn nói chuyện với nó thế nào là việc của tao, mày quản cái gì!” Đột nhiên bị một người xa lạ chỉ trích một hồi, cộng thêm hình ảnh Yunho hôn Jaejoong khiến ông giật mình, nộ khí của Kim Ri Nam hiển nhiên yếu đi không ít.

Cúi đầu bật cười, xoay người, Yunho nhìn chằm chằm vào ánh mắt Jaejoong đang thắc mắc vì sao hắn phải xuất hiện, khẽ đụng vào đôi môi Jaejoong còn lưu lại hương vị của mình, nói ra lời mà ngay cả Jaejoong cũng không thể tin được ——

“Không phải ông cho rằng Jaejoong là nỗi sỉ nhục của mình sao? Vậy để tôi mang cậu ấy đi, ông không cần cậu ấy, tôi cần…”

Chương 35

Lúc muốn thứ gì, hắn sẽ không từ bỏ thủ đoạn mà cướp đoạt.

Bởi vì, đó là phương thức sinh tồn mà hắn được dạy, học từ người mẹ của hắn, học đến thấu triệt…

Trừng mắt nhìn Yunho toàn thân tràn ngập khí thế mà tuổi này không thể có được, Kim Ri Nam bỗng nhiên có cảm giác vô cùng quen thuộc, nhưng lập tức bị cơn tức giận của ông đè nén xuống.

“Mày nói mày muốn con của tao? Ha ha, thật đúng là trò cười, mày cho rằng mày là cái gì, Kim Ri Nam tao cho dù không cần thằng con trai này, cũng không tới phiên mày nói muốn là được!” Với việc không mang lại lợi ích, Kim Ri Nam từ trước tới nay không hề có hứng thú.

Nuôi Jaejoong nhiều năm nay, cho dù không có cảm tình gì, tốt xấu, cũng bỏ ra không ít tiền, sao có khả năng chỉ vì một câu nói duy nhất của người ngoài mà buông tay?

Đừng nói chi là, Kim Ri Nam cần một đứa con trai để nối dõi tông đường…

“Tôi không nói tôi không bỏ ra cái gì, ông muốn cái gì mới bằng lòng buông tay? Là tiền sao?” Nheo mắt lại, Yunho vừa mở miệng chính là lợi ích.

“Có phải tiền hay không đều không quan trọng, mày một thằng nhãi ranh bằng cái gì mà dám ở chỗ này dùng khẩu khí đấy nói chuyện với tao, mà tao cũng biết, con số tao muốn, mày không có nổi đâu!” Kim Ri Nam nói rõ không thèm đặt Yunho trong mắt.

Bị thái độ của ông ta chọc cười, Yunho nhìn Jaejoong đang lườm hắn, nở nụ cười cuồng vọng, búng tay một cái, Carr như đã sớm biết Yunho sẽ tìm mình từ bên ngoài thảnh thơi đi vào trong phòng bệnh.

“Cậu… Carr? Cậu ở đây làm gì?” Vừa thấy Carr, Kim Ri Nam khó dấu được sự kinh ngạc.

Lăn lộn trong thương trường nhiều năm, địa vị của Kim Ri Nam, tất nhiên sẽ không hề thấp, nhưng, địa vị của Carr, lại càng khiến ông không cách nào không để ý đến.

Rất nhiều vụ tài chính khổng lồ hay giao dịch buôn bán của Hàn Quốc đều do Carr bao trọn, càng không nói đến, thế lực mà y nắm giữ lớn đến mức nào, cho dù chỉ nghe thấy giọng nói của y không thấy rõ người, Kim Ri Nam vẫn có chút cố kỵ.

Dù sao, ai cũng không muốn lấy lợi ích của công ty mình ra mạo hiểm…

“Tôi tới làm việc cho ông chủ của tôi, xem ra, ông với cậu ấy bất đồng ý kiến đúng không?” Mang theo ý cười, Carr nghiễm nhiên không đặt kinh ngạc của Kim Ri Nam trong mắt. “Đi thôi, Kim chủ tịch, tôi nghĩ tôi với ông có vài chuyện cần nói.”

Làm tư thế mời, Carr lười chờ Kim Ri Nam phản ứng lại, dù sao nếu ông ta không đi cùng y, đợi lát nữa, người thiệt hại nhất chính là ông ta.

Dù thế nào, y cũng đã cảm nhận được, tức giận tản mát từ gương mặt Jaejoong cùng không vui trong mắt Yunho…

Làm việc cho ông chủ? Bất đồng quan điểm?

Cái này là… Chẳng lẽ…

Ánh mắt rơi xuống người Yunho, Kim Ri Nam không hỏi, nhưng chỉ từ nụ cười mà Carr cho ông, cũng đoán được vài phần.

Sao có thể… Thanh niên này… Ông chủ sao lưng Carr sao có thể là một người trẻ tuổi như vậy?

Hắn, sao lại có quan hệ với Jaejoong…

Mang theo nghi vấn đầy mình, Kim Ri Nam do dự đi ra khỏi phòng bệnh, Carr tất nhiên cũng đi theo, trước lúc đóng cửa, không quên nhìn Kim Ji Jin vẫn đang nhìn chằm chằm Yunho.

“Kim đại tiểu thư, cô còn muốn tiếp tục ở trong này sao? Không đi, tôi e rằng lát nữa cô sẽ có phòng bệnh của riêng mình đấy.” Ám chỉ tình cảnh của ả giờ phút này, Carr tuyệt không quan tâm đây có phải uy hiếp hay không.

Xảy ra chuyện, ông chủ của y sẽ tự có biện pháp xử lý…

Nghe thấy lời nhắc nhở của Carr, Kim Ji Jin mặc dù không muốn, dưới ánh mắt của Kim Ri Nam vẫn phải không tình nguyện đi ra khỏi phòng bệnh, trước khi đi còn liếc nhìn Yunho một cái.Mặc kệ hắn là ai, phong thái cùng bề ngoài xuất sắc của hắn cũng đủ khiến cho ả chú ý, chỉ là, Kim Jaejoong sao lại quen hắn?

Đáng giận…

Yunho không thể không phát hiện ánh mắt của Kim Ji Jin, chỉ có điều, hiện tại, so với ả, Yunho càng quan tâm Jaejoong hơn.

Đuổi hai cha con Kim Ri Nam cùng Kim Ji Jin đi, Yunho quay sang định nói chuyện, nhưng Jaejoong lại tặng hắn không phải cảm kích, mà là một đấm vô cùng mạnh!

Trên mặt truyền đến đau đớn, khiến cho Yunho nghiêng mặt đi, không có tức giận, hắn ngược lại cười vô cùng nhẹ nhõm.

“Còn có sức đánh tôi, xem ra thân thể cậu cũng không tệ lắm, tôi không cần quá lo lắng cho cậu đúng không?”

“Đừng có ngồi đây đùa cợt nữa, vừa rồi rốt cuộc là như thế nào? Trước mặt lão già nhà tôi hôn tôi thôi không nói làm gì, còn nói anh muốn tôi? Jung Yunho, anh đã quên rồi sao, tôi nói tôi không tự bán chính mình!” Còn muốn lấy tiền mua cậu? Căn bản coi cậu trở thành đồ vật rồi!

“Tôi biết rõ, cho nên, tôi không mua cậu.” Dùng tay xoa vết tím trên mặt Jaejoong, Yunho nhìn thẳng cậu. “Tôi là mua tự do của cậu từ Kim Ri Nam, mua thân phận con trai của ông ta!”

“Lời này của anh là có ý gì?” Nhìn thẳng vào mắt Yunho, Jaejoong mím môi, “Mua tự do của tôi từ ông ta, không phải chính là mua tôi sao?”

“Nếu như cậu muốn cho là như vậy thì chính là như vậy, nhưng mà cho dù tôi mua cậu, cậu không nhất thiết phải là của tôi.” Tới gần Jaejoong, Yunho để Jaejoong có thể cảm nhận được hơi thở của hắn. “Tôi chỉ giúp cậu, lấy lại tự do của mình.”

“Đây có khác gì tên Kwon Ji Hee kia đâu? Anh và hắn ta quả nhiên là anh em, ngay cả cách xử lý việc cũng giống nhau, đều khiến người ta buồn nôn!” Jaejoong chán ghét nói.

Lúc bị Yunho nhìn chằm chằm…

Lúc hắn nói giúp cậu mua lại tự do…

Cảm giác tim đập thình thịch, không chỉ khiến Jaejoong lạ lẫm, cũng khiến cho cậu theo bản năng muốn tránh xa.
Không nên có cảm giác này với Yunho…

Ngay cả việc đến tột cùng, hắn là ai, vẫn còn chưa rõ ràng, không phải sao?

“Tiêu tiền mà còn bị mắng, có lẽ Junsu sẽ mắng tôi điên mất.” Cười nhẹ, ánh mắt Yunho lại vô cùng tập trung. “Nếu như cậu muốn thì coi như đây là báo đáp việc cậu cứu tôi, bây giờ mới là câu hỏi, Kim Jaejoong, vì sao cậu phải cứu tôi?”

Yunho không phải chưa gặp tình huống đó bao giờ, những vụ đâm xe có mục đích, thường thường, mạng của hắn bị lấy làm mục tiêu, giống việc Yoochun đã làm.

Chỉ bất quá, gã không phải vì Kwon gia, mà là vì một người đàn ông tên là Kim Jaejoong.

Nghe câu hỏi của Yunho, Jaejoong có chút sửng sốt, né tránh ánh mắt của Yunho, đột nhiên, cậu phát hiện mình như bị giẫm vào đuôi mèo, muốn chạy trốn cũng không có chỗ để đi, ngoại trừ…

“Yoochun? Cậu ta ở đâu?” Nói sang chuyện khác cũng được, thuần túy quan tâm Yoochun cũng được, Jaejoong thực sự muốn biết Yoochun có bình an vô sự không.

“Cậu quan tâm gã?” Thu lại nụ cười, Yunho ra vẻ không vui. “Gã thiếu chút nữa đâm chết cậu!”

“Người cậu ta muốn đâm là anh, tôi chỉ là không muốn cậu ta gặp chuyện gì nên mới giúp anh ngăn cản, cho nên, nói cho tôi biết, cậu ta bây giờ đang ở đâu?” Thuận thế tìm lý do, Jaejoong tuyệt không quan tâm Yunho có hiểu lầm cậu và Yoochun hay không.

Dù sao, anh ta đã có Kim Junsu, không phải sao?

Yoochun đã từng nói, gã và Junsu, vốn không thể nào quản được tình cảm của đối phương…

“Cậu quan tâm gã?” Bắt lấy cổ tay Jaejoong, bất chấp trên người cậu vẫn còn vết thương, Yunho không chút che giấu tức giận của mình.

“Cậu ta là bạn của tôi!” Jaejoong không chịu thua ngẩng đầu lên.

“Cậu ta thiếu chút nữa hại chết cậu, cái này đã vượt quá phạm vi bạn bè!” Lực trên tay lớn hơn, Yunho tuyệt không quan tâm liệu có động vào miệng vết thương của Jaejoong hay không.

Mà Jaejoong dường như cũng đang giận dỗi Yunho, không chịu kêu đau.

“Vậy anh mà Junsu thì sao? Tình cũ căn bản là chưa chấm dứt đúng không!” Jaejoong vẫn không quên, một màn mà cậu đã nhìn thấy.

Junsu vuốt ve Yunho, Yunho không hề cự tuyệt, cái ôm kia, bạn bè bình thường không nên có…

Chậm rãi buông lỏng Jaejoong, ánh mắt tức giận của Yunho đột nhiên dịu dàng, nhìn đôi mắt xinh đẹp sáng lấp lánh của Jaejoong, nhìn thấy bóng của mình trong đó, hắn và Junsu đã là quá khứ…

“Tôi thiếu nợ Junsu rất nhiều, nhưng tôi và cậu ấy chỉ là bạn bè, chỉ đơn giản như vậy…”

Trừng mắt nhìn hắn, Jaejoong muốn nói cậu không tin, trong thế giới của cậu, cậu không tin bất luận kẻ nào.

Nhưng, lòng của cậu, lại rung động vì giọng điệu của Yunho.

Như thể, cậu thấy được, vết thương mà Yunho tận lực trốn tránh, không muốn người khác phát hiện…

Đưa mắt nhìn, ngay lúc Yunho đang tiến gần định hôn Jaejoong, cửa phòng bệnh bị người đẩy ra, Yoochun xuất hiện, đi phía sau, là Junsu…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau