[YUNJAE TRUNG VĂN] NGHỊCH LÂN - ĐAM MỸ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện [yunjae trung văn] nghịch lân - đam mỹ - Chương 26 - Chương 30

Chương 26

Jaejoong mất tích.

Nói chính xác hơn thì Jaejoong có gọi điện thoại về nhà bảo đi nghỉ rồi không thấy bóng dáng, ngay cả trường học cũng đã xin nghỉ.

Đi đâu, đi cùng với ai, Jaejoong một câu cũng không nói, với việc làm này của Jaejoong, Kim Ri Nam tất nhiên rất tức giận, nhưng tìm không thấy người thì phải làm thế nào đây?

Mà Yoochun bị hỏi tình hình của Jaejoong cũng không biết, đối với kinh ngạc của mọi người, Yoochun cực kì bất đắc dĩ, bởi vì đó là quyết định của Jaejoong, gã không có quyền thay đổi.

Nhưng, nếu để ý cẩn thận, từ lúc Jaejoong không xuất hiện, học sinh mới chuyển đến Jung Yunho cũng biến mất…

Yoochun không ít lần gọi điện thoại cho Jaejoong, nhưng Jaejoong chỉ nghe một lần đầu tiên, nói với gã cậu không có việc gì, những việc khác, Yoochun hỏi không ra, tất nhiên cả chỗ cậu đến.

“Yoochun, anh đừng lo lắng, Yunho sẽ không tổn thương Jaejoong đâu.” Nhìn Yoochun như vậy, Junsu thử an ủi gã.

Kỳ thật rất muốn hỏi Junsu, tin tưởng của cậu với Yunho là từ đâu ra, nhưng Yoochun không hỏi ra miệng, bởi vì dù không hỏi, gã cũng đại khái đoán được đáp án của Junsu ẽ là gì.

Những ngày ở cùng Yunho khiến cho Junsu hiểu rõ Yunho, rời khỏi hắn, là hậu quả của việc hiểu quá mức.

Cho nên, cậu có thể nói, Yunho sẽ không tổn thương Jaejoong…

Đứng trên bể bơi lộ thiên cạnh khách sạn, hưởng thụ ánh mặt trời bao bọc trên người, ánh mắt dừng lại ở mặt nước, chỉ thấy Jung Yunho thân trên để trần, thỏa thích bơi lộ trong nước, Jaejoong hai tay chống lan can, mắt tùy ý đuổi theo thân ảnh Yunho.

Nhưng đã phát hiện ra cậu nhìn chăm chú, Yunho đập tay khiến cho bọt nước bắn lên tung tóe, Jaejoong khinh thường xùy~~ một tiếng, xoay người, không thèm nhìn hắn nữa, đi đến chỗ ngồi gần đó định cầm chai nước uống thì bị người khác cướp đi.

Trừng mắt nhìn Yunho mở to miệng uống, Jaejoong hai tay khoanh trước ngực, nét khó chịu hiện rõ trên mặt Jaejoong, phát hiện ánh mắt Jaejoong, Yunho nở nụ cười.

“Cậu cũng muốn uống?” Chai nước trong tay chỉ còn một nửa, Yunho biết rõ còn cố hỏi.

Mím môi, Jaejoong không lên tiếng, chỉ vươn tay lấy một chai nước khác, lại bị Yunho giữ chặt, trong lúc chưa kịp phản ứng, môi đã thấy có cảm giác ướt át mềm mại.

Nước từ khoang miệng của Yunho tràn vào, định ngăn cản, Yunho lại bá đạo không cho phép, đơn giản chỉ dùng lưỡi đẩy sự kháng cự của Jaejoong, nương theo dòng nước ấm áp tiến vào trong miệng Jaejoong, dây dưa, nước cũng theo nước bọt và chảy ra khóe môi…

Cường ngạnh đè Jaejoong xuống bàn nhỏ phía sau, lồng ngực Yunho trực tiếp dán sát vào Jaejoong, chỉ cách một chiếc áo mỏng, cảm giác hơi lạnh, nhưng không hề ảnh hưởng đến khát vọng đang dâng lên.

Gặm cắn đôi môi bị hôn đến sưng đỏ của Jaejoong, Yunho quyến luyến không muốn buông nhẹ nhàng mút, phảng phất như muốn dung nhập hết hương vị khiến người ta mê người này…

“Anh gọi cái này là chính sự sao?” Tránh nụ hôn của Yunho, Jaejoong trừng mắt nhìn hắn.

Nhìn mắt Jaejoong vì nụ hôn vừa rồi mà hơi ẩm ướt, Yunho hôn lên cổ cậu, ôm lấy eo thon nhỏ của Jaejoong, tuyệt không quan tâm sẽ khiến Jaejoong bực tức.

“Tôi nói có chính sự cần làm là thật, nhưng mà chơi đùa cũng rất quan trọng, cậu không thấy vậy sao?” Thè lưỡi liếm lấy vành tai Jaejoong, giọng nói cực kỳ hấp dẫn của Yunho nhẹ nhàng vang lên. “Tôi nghĩ, cậu cũng rất muốn giống tôi đấy…”

Nhíu lông mày, lời nói của Yunho khiến cậu nhớ đến việc mấy ngày qua, Jaejoong liền dùng khuỷu tay hất vào người hắn!“Tôi không phải anh, chỉ biết dùng nửa người dưới suy nghĩ, tôi vẫn còn muốn sống lâu một chút, cút ngay.”

Jaejoong không thể không nói, với Jung Yunho, cậu không cách nào hiểu rõ được, điều duy nhất biết rõ chính là dục vọng của hắn thực sự không dám khen tặng.

Ngoài miệng nói sẽ không mất nhân tính chạm vào cậu trước khi vết thương khỏi, ngay ngày hôm sau đã vi phạm, không chỉ đè cậu, còn khiến cho cậu toàn thân đau đến không cách nào xuống giường được, ngay cả bác sĩ cũng được mời đến, bảo Yunho đừng có để cậu “Vất vả” quá mức.

Mẹ nó, thật sự là mặt mũi đã bị ném hết đi rồi, Kim Jaejoong cậu đời này còn mặt mũi đâu để nhìn người nữa, cho dù biết rõ bác sĩ không nói về việc kia, nhưng ánh mắt Jung Yunho lại khiến cho cậu trốn tránh thế nào cũng không được…

“Không phải tôi với ai cũng vậy, nói thật ra, cậu là người thứ nhất…” Lời này cũng không giả, trong cuộc đời của Yunho, chưa từng có khát vọng với ai hay cái gì.

Cho dù là khai bao, lần đầu tiên lên giường với hắn, cũng không khiến hắn xúc động.

Quả thực, không thể tưởng tượng nổi…

Có lẽ, là vì Jaejoong tương tự với hắn, cũng có thể là vì Jaejoong trên giường đến chết cũng không chịu nhận thua, khiến cho Yunho cảm thấy mới lạ, cảm xúc hưng phấn tăng vọt.

“Tôi nên cảm thấy vinh hạnh sao?”

Khẽ hừ một tiếng, Jaejoong đẩy Yunho ra, ngồi xuống ghế, căn phản không thèm để ý tới trong mắt Yunho tràn ngập dục vọng…

Nói thật, Jaejoong ngay cả vì sao mình lại đồng ý cùng Yunho tới đây cũng không biết, đừng nói chi, ngay ngày đầu tiên tới đây, trong khách sạn, cậu đã thấy Yunho tựa hồ có địa vị không hề đơn giản.

Không nói căn phòng hắn ở giá bao nhiêu, chỉ riêng thái độ nhân viên khách sạn với hắn đã khiến người ta không thể không hoài nghi, Yunho đến tột cùng là đại nhân vật gì mới có thể khiến cho quản lý khách sạn tự mình tiếp đón, ngay cả sòng bạc trong khác sạn cũng không lấy tiền của Yunho.
Hơn nữa, đám học sinh cá biệt trong trường kia gọi hắn là “Đại ca”, điều này càng khiến Jung Yunho cảm thấy nghi hoặc.

Nói cậu đồng ý với lời mời của Yunho, chẳng bằng nói cậu muốn biết Jung Yunho thực ra là người như thế nào thì đúng hơn…

“Sao vậy, ánh mắt của cậu… Tôi có thể lý giải là vì cậu muốn đè tôi sao?” Từ sau lưng Jaejoong đi ra trước mặt cậu, lắc người, mang theo ý cười, đáy mắt Yunho lóe ra tia nguy hiểm.

Cười câu dẫn, Jaejoong dán tay lên lồng ngực lộ ra của Yunho, dùng móng tay cào từng đường lên da thịt Yunho.

“Anh, rốt cuộc là ai?”

Câu hỏi ngắn gọn mà rõ ràng, lại khiến cho Yunho không để ý đến cảm giác đau nhức mà cười cười, Jaejoong nhìn chằm chằm hắn định dùng nụ cười mà cho qua, ngồi thẳng dậy, cơ hồ là dính sát vào Yunho.

“Vấn đề này đúng ra rất đơn giản mới đúng, không trả lời được sao?”

“Không phải cậu đã cho người điều tra tôi rồi sao?” Vuốt ve Jaejoong, Yunho để mặc Jaejoong cào hắn. “Tôi cho rằng, cậu biết hết rồi?”

“Những tư liệu kia, ai biết thật hay giả.” Thản nhiên nói.

Cậu đi cùng hắn, không có nghĩa là cậu tin tưởng hắn.

Jaejoong từ trước tới nay không hề tin mấy tờ giấy kia, một người có quá khứ đơn thuần như vậy sẽ không có ánh mắt kia.

Một đứa trẻ mồ côi…

Người gốc Hàn quốc tịch Mỹ…

Người thân không rõ…

Giống cậu không sợ chết…

“Muốn nghe kể chuyện sao? Sẽ có cơ hội thôi, tôi không muốn có người không thức thời tới phá hỏng chuyện tốt…” Nghiêng người hôn Jaejoong một cái, ánh mắt Yunho rơi xuống trên người Carr vừa xuất hiện ở đằng kia.

Mà phía sau y, là một mỹ nữ khéo léo thon thả…

“Chúng tôi tới không đúng lúc sao?” Mập mờ nhìn Jaejoong với Yunho đang dán sát vào nhau, Carr không phải không nhận ra sự khó chịu của Yunho.

Liếc mắt nhìn Carr tươi cười mang theo áy náy, Jaejoong thu tay lại, đứng dậy đi đến bên cạnh y, không quên nói:

“Dám dùng ánh mắt này nhìn tôi, tôi không phải Jung Yunho, cẩn thận tôi móc mắt anh ra!”

Chương 27

Nhìn bóng lưng Jaejoong rời bể bơi, Carr chẳng những không tức giận, ngược lại cười đến vui vẻ.

“Cậu ta vẫn vậy a, đáng yêu đến chết đi được, ngay cả người bị dọa cũng cảm thấy thoải mái.” Carr hoàn toàn không che giấu thưởng thức cùng ưa thích của mình với Jaejoong.

Tuy không thể đụng vào nhưng không ai quy định, y không có quyền ca ngợi a!

Quét mắt nhìn y một cái, Yunho căn bản không muốn để ý tới ánh mắt say mê của y, nhìn chằm chăm Carr cùng mỹ nữ đi cùng, Yunho tùy ý để cô cầm khăn tắm choàng lên người hắn, trong mắt hiện đầy dò xét.

“Sao lại đến, tôi bảo cô theo dõi người kia, báo cáo với tôi mà?” Hắn chán ghét phải suy tính nhiều, nhưng nếu như vậy có thể khiến hắn sống sót, hắn không ngại việc này.

“Tôi biết rõ mà, anh cho rằng tôi tự nhiên bay đến Hàn Quốc làm gì?” Giúp Yunho lau tóc ẩm ướt, cô gái tuyệt không quan tâm Yunho đang chất vấn.

Nhìn khuôn mặt tươi cười của cô, thay đổi bộ mặt ôn hòa trước mặt Jaejoong, Yunho lộ ra mặt sắc bén của mình.

“Người đó đã đến?”

“Không có cách nào, ai bảo người đó thích anh, thích đến mức muốn để anh chết.” Ôm thắt lưng Carr, cô gái cười ngọt ngào với Yunho. “Nhưng mà, anh tựa hồ không quá lo lắng chuyện này, còn nhàn hạ thoải mái đi tìm đối tượng mới, không phải sao?”

“Không được sao? Tôi tìm ai còn phải đợi cô đồng ý à?”

“Không cần, chỉ là, ai có quan hệ với anh đều rất xui xẻo.” Đây cũng không phải là nói dối, chỉ là theo kinh nghiệm mà cô làm việc cho Yunho lâu nay, đây là một quy luật.

“Cho nên cô đang muốn nói với tôi, cô cùng với Carr rất xui xẻo sao?” Cầm lấy quần áo sạch bên cạnh mặc vào, Yunho dùng tay vuốt tóc. “Có thời gian phàn nàn, chẳng bằng cô đi làm việc cần làm đi.”

“Tôi có mà!” Cô gái kháng nghị kêu lên.

“Vậy sao cô lại ở chỗ này, không phải tôi bảo cô theo dõi người đó…” Lời kế tiếp của Yunho đều biến mất trước nụ cười của cô gái, cong môi, cười hiểu rõ. “Người đó cũng ở đây?”

“Hoàn toàn là trùng hợp, người đó xuất hiện ngay ngày hôm sau anh đến đây, còn dẫn theo người xinh đẹp vừa rồi, ngay cả tôi cũng giật mình.” Giang hai tay, cô gái ra bộ mình nói thật.

Nhìn ánh mắt có hàm ý khác của cô gái, Yunho như đã hiểu ra cái gì, chửi thầm một câu rồi chạy tới cửa bể bơi. Ôm lấy cổ cô gái, Carr thân mật hôn lên môi cô.

“Thật là hư hỏng, lại lợi dùng Kim Jaejoong, để cho cậu Jung của chúng ta khẩn trương như vậy?”

“Em là phụ nữ, ghen tị với vẻ đẹp của Kim Jaejoong nha…”

Cười cười, cô gái căn bản không che giấu cảm xúc của mình với Jaejoong, từ khi nghe Carr nhắc tới, cô đã nảy sinh lòng hiếu kỳ với Jaejoong, vừa rồi nhìn thấy người chân thật, cô càng không cách nào xem nhẹ cảm giác này…

Jaejoong thật sự rất giống Yunho, đều có hương vị không tin người.

Trong ánh mắt, để lộ ra niềm kiêu ngạo của bản thân.

Hơn nữa cô còn lần đầu tiên nhìn thấy người không cần Yunho đồng ý đã tùy tiện rời đi, nói rõ không thèm để Yunho trong mắt.

Như vậy, nếu Jaejoong gặp người kia, hẳn sẽ rất thú vị a, nếu như cậu thật sự giống Yunho ——

“Xin lỗi, xin hỏi cậu có phải Kim Jaejoong không?”Jaejoong đang đi trên đường đột nhiên có người gọi khiến Jaejoong dừng bước, nghi hoặc nhíu lông mày.

“Có chuyện gì sao?”

“Có người muốn tôi giao vật này cho cậu, muốn mời cậu đến nơi ghi trên đó.” Nhân viên nhà hàng lịch sự nói.

Mở thư người kia giao cho cậu, khẽ lắc, một chiếc chìa khóa xe thể thao cao cấp liền rơi ra, rút tờ giấy bên trong, chỉ thấy đầu đề ghi hai chữ thư mời, nội dung cái gì cũng không có.

“Là ai muốn cậu giao thứ này cho tôi?” Liệu có phải, đám người Lucas không?

Không đúng, chuyện cậu cùng Jung Yunho đến nơi này, hẳn không có người nào biết mới đúng, cho dù biết, Lucas có gan gây sự với cậu lần nữa sao?

Từ lúc hắn bị Yunho đâm…

“Tôi cũng không rõ ràng, người này chỉ bảo tôi nói với cậu, xe đỗ ở trong bãi đỗ xe dưới nhà hàng, nhân viên sẽ mang cậu đi lấy xe, trên xe có nói rõ, cậu nhìn sẽ biết.” Trung thực truyền đạt lại, đối với vấn đề của Jaejoong, nhân viên chỉ có thể trả lời như vậy.

Nhìn sẽ biết?

Cảm giác này, thật đúng là đủ tự đại, khiến người ta không thoải mái…

Cầm chìa khóa xe, Jaejoong hiểu được cậu có thể không đi, nhưng kiêu ngạo từ trong xương tủy lại khiến cho cậu không có lý do sợ hãi, cầm phong thư trong thay, Jaejoong xoay người đi tới thang máy.

Ai tìm cậu?

Tìm cậu có mục đích gì?
Dù sao, đi thì biết thôi, đúng không…

Trong bãi đỗ xe, xe sớm đã được chuẩn bị tốt, Jaejoong lấy chìa khóa mở cửa xe, trên ghế lái dán một bản đổ nho nhỏ, giật nó xuống, Jaejoong không nói hai lời đã khởi động xe.

Nhanh chóng rời bãi đỗ xe, theo hướng dẫn trên bản đồ đi, ngay lúc khóe môi Jaejoong vì thoải mái mà nở nụ cười, điện thoại trong túi rung lên, mắt nhìn tên người gọi, Jaejoong lựa chọn không nghe.

Rung một lát, điện thoại yên tĩnh trở lại, chỉ chốc lát sau, điện thoại lại rung, gọi liên tục như vậy đủ thấy người tìm cậu hẳn đang rất lo lắng.

Nhưng Jaejoong nói không nghe thì chính là không nghe.

Dùng sức nhấn chân ga, vượt qua những chiếc xe rõ ràng tốc độ không bằng cậu, Jaejoong hoàn toàn thích cảm giác như vậy, ở nơi xa lạ, lại càng mang đến cảm giác kích thích!

Mắt thấy vận tốc đang tăng cao, cơ hồ là ngay lập tức, phía sau xe Jaejoong đột nhiên phát ra tiếng va đập, mà xe Jaejoong cũng kịch liệt rung chuyển!

Đây là chuyện gì?

Đang lúc Jaejoong nghi hoặc, xe hai bên trái phải cũng có ý đồ xấu, liên tục va chạm vào xe Jaejoong, để thoát khỏi bọn họ, Jaejoong bất giác tăng nhanh tốc độ.

Cảm giác nguy hiểm dày đặc khiến Jaejoong tập trung lẩn trốn, đồng thời tuân theo sự bức bách của bọn họ mà tăng tốc…

Nhìn hết thảy mọi việc, ngồi xong xe, Lucas ngó nhìn người đàn ông tràn ngập tự tin bên cạnh mình, có chút sợ hãi.

“Cái kia… Sao anh đoán được, Kim Jaejoong sẽ làm theo ý anh, đến bãi đỗ xe rồi lại đi theo bản đồ?”

Liếc mắt nhìn Lucas rõ ràng đang sợ hắn, người đàn ông dùng tay vỗ vào bên tai bị băng bó của Lucas, nghe thấy Lucas ôm tai hét lên, nụ cười liền mang theo chút giảo hoạt.

“Bởi vì tôi cảm giác được, cậu ta rất giống tên nhóc Yunho kia, nếu như vậy, bọn họ sẽ làm theo, bởi vì bọn họ đều là những kẻ không biết chết là cái gì.”

Là không sợ chết, hay là chưa từng gặp, cho nên liều mạng hơn bất kì người nào?

Điểm này, hắn không cần tìm hiểu, sớm muộn sẽ rõ ràng thôi…

“Vậy anh tìm cậu ta để…”

“Thăm dò địa vị của cậu ta, tìm ra, giá trị của cậu ta.” Trong mắt tản ra tia hưng phấn, người đàn ông cất điện thoại vừa mang lại tin tức tốt, cười càng sâu.

Kim Jaejoong không phải mục tiêu của hắn, mà là Jung Yunho.

Nếu như cậu ta nhanh chóng tìm cậu, vậy có nghĩa là gì?

Jung Yunho, tôi sẽ khiến cậu giao đồ của tôi ra.

Chỉ cần, cậu quan tâm người gọi là Kim Jaejoong…

Chương 28

Thật sự không biết, hay giả bộ như không biết….

Dưới sự áp bức của đối phương, Jaejoong không thể không theo ý bọn họ tiến lên, phương hướng thay đổi cùng bọn họ liên tục va chạm, cậu có thể nhận ra điều gì đó không đúng.

Thực tế, những chiếc xe kia bảo trì một khoảng cách nhất định, hơn nữa còn tĩnh toán kĩ càng lực va chạm, Jaejoong cũng có thể đoán được, đây là việc gì.

Muốn tìm cậu, dùng cách này, không khỏi quá tốn công tốn sức rồi…

Nhẹ xùy một tiếng, trong mắt Jaejoong hiện lên tầng hiểu rõ, xe đang theo sát xe cậu tự dưng bao quanh bốn phía, vây Jaejoong ở giữa, không cần nghĩ, Jaejoong cũng biết nơi bọn họ muốn đến đã đến.

Mở cửa, đi xuống xe, vài tên đàn ông cẩn thận vây lấy cậu, chỉ thấy có một người đàn ông rõ ràng là dẫn đầu đi đến chỗ Jaejoong, làm động tác hành lễ với cậu.

“Xin lỗi, dùng cách này mời cậu tới, bởi vì ông chủ chúng tôi sợ cậu không đến cuộc hẹn, nếu có chỗ nào thất lễ thì xin cậu thứ cho, bên này, mời.”

Ngẩng đầu nhìn tòa nhà trước mặt, nếu là người bình thường, tuyệt đối sẽ bị sự hoa lệ của nó khiến cho khiếp sợ. Nhưng Jaejoong chỉ nhếch miệng, dùng khinh thường của mình như đáp lời.

Jaejoong không đi vào trong tòa nhà kia, mà người đàn ông dẫn vào một sân golf rất to bên cạnh tòa nhà, đi trên thảm cỏ xanh mượt, vượt qua một rừng cây, đập vào mắt Jaejoong là một chiếc xe golf cùng bộ đồ chơi golf đang chờ cậu.

“Đây là ý gì?” Jaejoong nhíu lông mày, cảm thấy khó hiểu với cảnh trước mặt.

“Ông chủ của tôi thích đánh golf, cũng tin tưởng trong lúc chơi có thể đạt thành rất nhiều hiệp nghị, cho nên…”

“Tôi không có hứng thú chơi trò chơi của người già, nhanh dẫn tôi đi gặp ông chủ của anh, bằng không thì tôi lập tức đi ngay.” Cậu chỉ muốn nhìn một chút, rốt cuộc là kẻ nào lại dùng thái độ tự đại như vậy đến tìm cậu.

Đã có một Jung Yunho rồi, hiện tại lại thêm một kẻ nữa, thật khiến cho người ta khó chịu…

Có chút khó xử bật cười, người đàn ông nhẹ gật đầu, không ép buộc Jaejoong mà gọi điện thoại rồi mời Jaejoong lên xe golf, xe chạy chốc lát, một người đàn ông đang vung gậy hiện lên trước mắt Jaejoong.

Nheo mắt lại, Jaejoong nhìn chòng chọc người không nên xuất hiện tại đây, nắm chặt tay, chậm rãi đi về phía người đó…

“Sao cậu lại ở chỗ này? Là trò đùa của cậu?”

Đối mặt với chất vấn của Jaejoong, Junsu chỉ cười khổ lắc đầu, vì sao lại ở trong này, vấn đề này ngay cả cậu cũng không thể trả lời.

Bởi vì cậu vốn không nghĩ tới, người kia còn có thể tìm cậu…

Rõ ràng, đã không còn giá trị lợi dụng rồi, không phải sao?

Đã như vậy, vì sao lại phải dính líu đến.

“Nếu như không phải cậu, cậu ở đây làm gì?” Trực tiếp hỏi, Jaejoong một chút cũng không thích dài dòng.

“Tôi tới ôn chuyện, không nghĩ tới, anh ta sẽ tìm được cậu.” Trong giọng nói có khâm phục của Junsu với người kia.

“Cậu nói người kia là ai? Jung Yunho sao? Hay là…”

“Tôi không phải Jung Yunho, cậu Kim, Junsu hoàn toàn không biết việc tôi tìm được cậu rồi, đừng làm khó dễ cậu ấy.”Quay sang, Jaejoong trừng mắt nhìn người đàn ông mặc trang phục chơi golf sau lưng, người nọ, dưới chiếc mũ màu trắng, để lộ một đôi mắt xảo trá.

“Người của tôi, hẳn không khiến cậu chấn kinh đúng không?” Kéo cao mũ lên, ánh mắt của người đàn ông mang theo tán thưởng. “Ánh mắt của tên tiểu tử Jung Yunho kia thật sự là càng ngày càng tốt, cậu rất đẹp.”

Nghe người đàn ông dùng từ mà cậu chán ghét nhất miêu tả cậu, Jaejoong chẳng những không có nửa điểm cao hứng, ngược lại trong mắt tràn ngập sự phẫn nộ, bước lên phía trước, Jaejoong giật gậy đánh golf trong tay người giúp việc gần đó, chỉ vào người đàn ông!

“Trả lời vấn đề của tôi, anh là ai, tìm tôi làm gì?”

Nhìn hành vi quá mức của Jaejoong, người đàn ông bật cười, ánh mắt rơi xuống trên người Junsu, phảng phất như truyền đạt điều gì, một sự ăn ý kỳ lạ…

“Anh ấy là anh trai Yunho, Kwon Ji Hee.”

Anh trai Jung Yunho!?

Ngẩng mặt lên, Jaejoong nhìn người đàn ông trước mặt, gậy trong tay lại tiến gần hắn hơn.

“Cho dù anh là anh trai tên kia, không tìm anh ta, tìm tôi làm cái gì?? Còn nữa, một Jung Yunho còn chưa đủ, còn muốn thay tôi tìm phiền phức khác sao?” Nhìn chằm chằm Junsu, Jaejoong nghiễm nhiên không có thiện ý.

Mím môi, Junsu hoàn toàn không biết giải thích cho bản thân thế nào, bởi vì cậu biết rõ, Jaejoong sẽ không tin tưởng…

“Đừng trách Junsu, là tự tôi muốn gặp cậu, huống hồ, cậu ấy cũng là tôi mời đến.” Kwon Ji Hee gạt cây gậy trong tay Jaejoong ra, đứng trước mặt cậu. “Quả nhiên như Junsu nói, cậu cùng tên Yunho kia giống hệt nhau.”

“Vậy thì sao, tôi là chính tôi, không giống với ai cả!” Nghênh đón ánh mắt của hắn, Jaejoong đặt cây gậy trên cổ Kwon Ji Hee. “Anh tìm tôi, chắc không phải vì nói mấy lời này đâu đúng không?”

Cười nhẹ, Kwon Ji Hee sai người lấy một vali đến, mở ra, bên trong đầy tiền mặt.
“Tôi có việc muốn nhờ cậu giúp, chỉ cần cậu đồng ý, số tiền này sẽ là của cậu, còn có…”

“Đều là đồ bỏ đi.” Jaejoong nhẹ nhàng nói.

“Cái gì?” Như thể không tin mình vừa nghe thấy, Kwon Ji Hee hỏi lại Jaejoong một lần nữa. “Cậu vừa nói cái gì?”

Nở nụ cười câu dẫn cười nhạo Kwon Ji Hee, Jaejoong chỉ thẳng cây gậy vào vali tiền cùng Kwon Ji Hee. “Tôi nói, anh cùng đống đồ này, đều là đồ bỏ đi!”

Jaejoong không chút che giấu khinh bỉ của mình với Kwon Ji Hee, ngôn ngữ mạnh mẽ, cũng để lộ, cậu cùng Yunho giống nhau như thế nào.

Đã từng, có người mắng hắn như vậy, người kia, chính là Jung Yunho…

Nhìn chằm chằm Jaejoong không hề sợ chọc tức hắn, Kwon Ji Hee ngăn người bên cạnh tiến lên giáo huấn Jaejoong, mà tự mình đến gần Jaejoong, dùng ánh mắt như thể hiểu thấu nhìn chăm chăm Jaejoong.

“Rất tức giận sao, bị người khác xem thường… Cậu hẳn chưa phải là người của Jung Yunho đúng không? Thế nào, có muốn giúp tôi đối phó Jung Yunho? Tôi có thể giúp cậu.”

“Anh có thể mang lại lợi ích gì?” Nhướn lông mày, Jaejoong hỏi rất rõ ràng.

“Những thứ Jung Yunho có đều là của tôi, cho nên tôi muốn lấy lại, chỉ có điều, tôi cần một sự hỗ trợ nho nhỏ…”

“Anh muốn mượn tay tôi khiến cho Jung Yunho ngay cả mạng mình cũng ném đi đúng không?”

Nhìn đôi mắt trong veo mà hiểu rõ của Jaejoong, Kwon Ji Hee đột nhiên có ảo giác, tựa hồ, hắn gặp được Jung Yunho năm đó…

“Tôi không có nghĩa vụ giúp anh, cũng không có hứng thú, đừng nói như thể mình là người tốt, như vậy quá dối trá, chỉ khiến người khác cười anh thôi.” Jaejoong không thèm quan tâm liệu mình có rước về nguy hiểm hay không, từng câu từng chữ đều đả thương người rất lợi hại.

Từ lúc nhỏ còn sống bên mẹ, Jaejoong đã hiểu rõ trò chơi này nên chơi thế nào, lúc bị đưa trở về bên người Kim Ri Nam, Jaejoong càng hiểu rõ mọi chuyện.

Không có ai là không vì bản thân mình, cho dù nói thế nào, đều chỉ che giấu dục vọng của mình.

Vì tiền tài cũng có thể bán đứng người được coi là người thân thiết nhất của mình, huống chi, là vì tranh danh đoạt lợi!

Jung Yunho không phải người tốt, chính hắn đã nói.

Kwon Ji Hee cũng không phải thứ tốt lành gì, dù đã ngụy trang, Jaejoong vẫn cảm giác được.

Trong hai người này, Jaejoong phải chọn một…

Ngay lúc Kwon Ji Hee vì lời nói của Jaejoong mà sắc mặt tái nhợt, thủ hạ bên cạnh vốn lặng im cũng bắt đầu đi đến chỗ Jaejoong, đột nhiên tiếng vỗ tay vang lên, tất cả mọi người chuyển mắt đến nơi phát ra tiếng động, chỉ thấy Yunho bước nhanh đến, ôm eo Jaejoong, không chút e dè hôn vào cổ cậu.

Lúc hôn Jaejoong, Yunho không quên đưa ánh mắt sang người Kwon Ji Hee.

Có khiêu khích, có ân oán giữa anh em không cách nào hóa giải, còn có, lời thề không đội trời chung…

Chương 29

Chưa có người nào có thể khiến cho hắn khẩn trương, Yunho vẫn luôn tin tưởng như vậy.

Chỉ là, hiện tại thì sao?

Lúc Yunho vào nhà hàng, tìm khắp nơi không thấy bóng dáng Jaejoong đâu, trong lòng có một dự cảm bất an, có chút không khống chế được sai người tìm, trên đường đi tìm, hắn đâm lung tung dọa sợ không ít người, nhất là khi nhận được tin nhắn của Junsu, hắn càng không cách nào dừng được sự bực bội trong lòng.

Hẳn là không quan tâm…

Nhưng vì sao, hắn lại cảm thấy phẫn nộ với việc Kwon Ji Hee tìm Jaejoong tới?

Thậm chí, lúc phỏng đoán Kwon Ji Hee có làm điều gì bất lợi với Jaejoong, còn có cảm xúc sợ hãi?

Là có cảm tình thật sự, hay chỉ đơn giản là ảo giác nhất thời, đáp án, lúc Yunho nghe thấy Jaejoong nói những lời kia, đã rõ ràng!

Có lẽ, thật sự là một người phân thành hai, cho nên mới giống nhau đến vậy, dẫn đến, để ý sự tồn tại của đối phương.

Bởi vì, đó là một bản thân khác, mà hắn, không muốn chính bản thân bị tổn thuương…

Hai người nhìn lẫn nhau, trong ánh mắt Kwon Ji Hee tràn ngập hận ý cùng sát ý với Yunho, ngược lại, lúc Yunho ôm Jaejoong vào lòng, trong mắt bất giác mang theo an tâm, rồi khôi phục lại một Jung Yunho tỉnh táo.

Yunho xuất hiện, cũng khiến những người khác dừng lại, chỉ có thể nhìn Kwon Ji Hee, đợi lệnh của ông chủ, không dám hành động thiếu suy nghĩ…

“Tôi nghĩ anh sẽ đổi chiêu mới, kết quả, vẫn chọn ra tay với người bên cạnh tôi.” Vuốt vết sẹo nhàn nhạt trên mặt mình, Yunho kiêu ngạo nhìn Kwon Ji Hee.

“Có đôi khi, chiêu cũ vẫn tốt hơn, cậu nghe thấy chưa? Chỉ là tôi không ngờ, cậu bây giờ, so với Junsu còn đến nhanh hơn… Junsu à, cậu giúp tên này đáng giá sao, nó đã tìm được món đồ chơi mới, không phải sao?” Kwon Ji Hee sẽ không ngốc đến mức không biết nguyên nhân Yunho đến nhanh hơn.

Cầm điện thoại trong tay, Junsu liếc nhìn Yunho, cúi đầu mỉm cười.

“Chúng tôi là bạn bè, giúp anh ấy là chuyện lên làm, Ji Hee thiếu gia.” Gọi cái tên đã lâu không gọi, ngay cả Junsu cũng cảm thấy hoài niệm.

Lúc ấy, cậu ở bên người Yunho… Đã từng hy vọng… Cuối cùng, lại hiểu rõ mà mất hết hy vọng…

Kỳ thật nó xảy ra không lâu lắm, nhưng cảm giác như thể đã qua hơn nửa cuộc đời, mãi đến khi gặp Yoochun, cậu mới tìm lại được chính bản thân mình…

Cười chua xót, giương mắt, vừa vặn đối diện với ánh mắt của Yunho, trong mắt hắn bất giác nhu hòa hơn, tuy chưa bằng lúc nhìn Jaejoong, nhưng người sáng suốt cũng nhìn ra, Junsu có một địa vị nhất định trong lòng Yunho…

Phiền chết rồi!

Một ý niệm hiện lên trong đầu, Jaejoong trước sự kinh ngạc của Yunho tránh khỏi vòng tay hắn, vung gậy vẫn còn cầm trong tay, trong lúc mọi người còn chưa kịp phản ứng, đập mạnh vào mặt Kwon Ji Hee, Kwon Ji Hee tuy tránh được cú này của Jaejoong, cũng không khỏi lảo đảo vài bước.

Đnag lúc lửa giận của Kwon Ji Hee bay đầy trời, Jaejoong lại cầm gậy chỉ vào Yunho.“Ai là người của anh? Ân oán ở đâu ra liên quan gì tới tôi? Còn có, tôi không phải món đồ chơi của anh!”

Nghe thấy phẫn nộ cùng thanh minh rõ ràng của Jaejoong, Kwon Ji Hee nhíu chặt lông mày, đánh giá cậu, mà Yunho chỉ tặng Jaejoong một tràng cười.

Nhìn Yunho cười bộ dáng bất lực của mình, lửa giận của Kwon Ji Hee lại bùng nộ, vung tay lên, muốn người đang đứng đợi gần đó vây lại, cơ hồ ngay lập tức, Yunho thu lại nụ cười, lạnh lùng trừng mắt nhìn bọn họ.

Khí thế như vậy, khiến cho người không khỏi sợ hãi.

Chân như thể bị đóng xuống đất, không ai dám tiến lên nửa bước, cười yếu ớt, Yunho nắm cây gậy trong tay Jaejoong, chỉ vào bọn họ.

“Các cậu là người Kwon gia, chủ nhân của Kwon gia là ai, các cậu không phải biết rõ ràng nhất sao?”

Mặc dù dòng họ bất đồng, nhưng có một số việc, dòng họ cũng không có cách nào quyết định.

Hai mặt nhìn lẫn nhau, những người kia có chút khiếp đảm lui lại, nhìn bọn họ như vậy, Kwon Ji Hee càng thêm tức giận, quơ lấy một cây gậy vung đến chỗ Yunho, chỉ là trước khi Yunho bị đánh trúng, Jaejoong đoạt cây gậy trong tay Yunho, thay hắn cản!

Kim Jaejoong!

Đối với hành động của Jaejoong, không riêng gì Kwon Ji Hee cảm thấy kinh ngạc, thậm chí Yunho cùng Junsu cũng thấy vô cùng ngạc nhiên.

Trong lúc hai cây gậy va vào nhau, Jaejoong hiện nhiên có chút đuối sức, Kwon Ji Hee phát ra tiếng rống giận dữ, trên trán Jaejoong cũng lấm tấm mồ hôi, mắt thấy Jaejoong không chống cự được nữa, Yunho vươn tay kéo cây gậy đang giao chiến của hai người ra.

Kwon Ji Hee nhìn Yunho, sau một hồi giằng co, hắn lựa chọn vứt cây cậy, quay người lên xe golf rời đi, đám thủ hạ kia cũng đi theo toàn bộ, chỉ là trước khi đi, ánh mắt Kwon Ji Hee nhìn Jaejoong tràn ngập mập mờ…“Không sao chứ, cậu…”

Không để Yunho nói hết quan tâm của mình, Jaejoong trực tiếp nắm lấy cây gậy, đập nhẹ vào bụng Yunho.

“Tôi không biết anh rốt cuộc là ai, bất quá chuyện của anh, ít dây dưa đến tôi đi, tôi không phải tên kia, không có hứng thú tiến vào thế giới của anh!” Quét mắt nhìn Junsu bên cạnh, Jaejoong tin tưởng Yunho hiểu được người cậu nói tới là ai.

“Tôi cùng Yunho bây giờ là bạn bè.” Vô luận Jaejoong tin hay không, Junsu vẫn muốn nói rõ ràng.

“Mấy lời này nói với Yoochun ấy, tôi không quan tâm quan hệ của cậu và anh ta là gì, chỉ cần đừng gây phiền toái cho tôi là được rồi.” Lấy chìa khóa của chiếc xe vừa rồi, Jaejoong ném nó cho Junsu.

Tiếp được chìa khóa, Junsu ngay cả cười cũng có chút miễn cưỡng, không phải vì Jaejoong không quan tâm, mà là vì Jaejoong nhắc đến Yoochun.

Người kia, trong lòng chỉ có cậu ấy…

Ngó nhìn Jaejoong đứng trước mặt Yunho mỉm cười, Junsu do dự một lát, mở miệng.

“Yoochun rất lo lắng cho cậu, anh ấy vẫn đang tìm cậu, gọi điện thoại cho anh ấy đi, nếu như cậu còn coi anh ấy là bạn.”

Yunho nhìn Junsu, ánh mắt kia, là tán thưởng của hắn với cậu.

Biết rõ hắn hứng thú với Jaejoong, cũng hiểu rõ ý đồ cùng dụng tâm của Yoochun với Jaejoong, nhưng vẫn dám ở trước mặt hắn hỏi Jaejoong có muốn liên lạc với Yoochun hay không, việc này, chỉ sợ mỗi Kim Junsu làm được….

Đứng giữa Junsu cùng Yunho, Jaejoong vừa vặn nhìn thấy ánh mắt của Yunho, không hiểu sao, tự đáy lòng, Jaejoong chán ghét ánh mắt Yunho nhìn Junsu.

Không có lý do gì…

Bước tới, Jaejoong ôm lấy cổ Yunho, hôn hắn thật sâu, như thể tuyên cáo cái gì, cũng cho Junsu một câu trả lời.

Dù thế nào, sẽ không liên lạc với Yoochun…

Cúi đầu cười khổ, Junsu không nói gì, chỉ đơn giản quay người, đi đến một chỗ khác trong sân golf…

Buông Yunho ra, Jaejoong thở gấp, mặt có chút ửng đỏ nhìn chằm chằm đôi mắt Yunho đã bị khơi lên dục vọng, Jaejoong nghiêng người, nhẹ nhàng mở miệng cắn một cái trên cổ Yunho, cái cắn khẽ này, cũng khiến cho Yunho động thủ, đẩy ngã Jaejoong.

Lúc thân thể Jaejoong nằm xuống thảm cỏ, Yunho vươn tay ôm lấy cậu, hai người thuận theo độ dốc lăn xuống chỗ thấp hơn, mãi đến chỗ bằng phẳng, tốc độ mới chậm lại, cuối cùng dừng lại.

Cùng lúc, tay Yunho cũng tiến vào trong quần Jaejoong…

Chương 30

“Anh muốn làm cái gì?”

Phát hiện ý đồ của Yunho, ngăn tay Yunho tiếp tục tìm kiếm sâu hơn, Jaejoong trừng mắt nhìn hắn, trong mắt tràn đầy không thể tưởng tượng nổi.

Không trả lời vấn đề của Jaejoong, Yunho dán môi lên tai cậu, rút tay ra, lúc xẹt qua sau lưng cậu, cũng lấy ra một vật thể tròn nho nhỏ màu đen trên người Jaejoong.

Đại khái, là thừa dịp lúc Jaejoong không chú ý, đặt lên đi a.

Chỉ là, ngay cả vật nhỏ như vậy cũng phát hiện, vậy Jung Yunho đến tột cùng là dạng người gì, lại sống cuộc sống như thế nào, mới cảnh giác như vậy.

Hơn nữa, quyền lực của hắn ở Kwon gia…

Nhíu lông mày, Jaejoong ra sức tìm manh mối trong trí nhớ của mình, lại bị Yunho cắn khẽ một cái lôi lại sự chú ý.

“Anh…” Jaejoong muốn mở miệng, nhưng bị ngón tay Yunho đặt bên môi ngăn cản.

“Tên đó muốn nghe, chúng ta liền làm cho hắn nghe, miễn cho hắn quá nhàm chán.” Hạ thấp giọng, Yunho thì thầm bên tai Jaejoong, âm lượng này, chỉ có bọn họ nghe thấy.

Định cự tuyệt, ở nơi như thế này mà làm chuyện kia, nếu như bị phát hiện…

Nhưng nhìn vào ánh mắt đầy hào hứng cùng khiêu khích của Yunho, cùng với lửa giận do Kwon Ji Hee khơi mào, Jaejoong đã đánh mất năng lực suy nghĩ, để yên cho Yunho hôn cậu.

Đầu lưỡi dây dưa hưởng thụ hương vị Yunho, Jaejoong ngầm đồng ý để tay Yunho suồng sã tiến vào trong quần áo cậu, đụng vào da thịt trơn mềm mà nóng bỏng, Yunho xấu xa nắm chặt điểm nhỏ trước ngực Jaejoong.

“Có cảm giác rồi hả?” Đối với ảnh hưởng mà mình để lại trên người Jaejoong mấy hôm nay, Yunho tựa hồ rất hài lòng.

“Tôi chỉ là phối hợp với anh, mà anh có khi còn có cảm giác hơn a?” Không chịu thua dùng đầu gối ma sát hạ thân Yunho, Jaejoong xoay người khẽ liếm tai Yunho. “Nếu như bị trông thấy, làm sao bây giờ?”

“Sẽ không có người tới đây đâu, nơi này là sân đánh golf tư nhân, là sản nghiệp của Kwon gia…” Ngụ ý, sẽ không có ai dám chen vào.

Chỉ có điều, chọn gặp mặt Jaejoong ở đây, có nghĩa là tên Kwon Ji Hee kia không thật sự muốn gây bất lợi cho Jaejoong, có lẽ, là thăm dò mà thôi ── Vậy hắn không ngại diễn cho tên kia xem!

Dù sao, người được lợi, là hắn mà…

Cởi cúc áo Jaejoong, Yunho thè lưỡi hôn lên làn da đã hồng của Jaejoong, nghe thấy Jaejoong bất giác tràn ra tiếng rên khẽ, hàm răng cũng thuận thế kéo khóa quần Jaejoong xuống, cách lớp quần lót mềm mại mà liếm láp, nóng ẩm như vậy, khiến cho Jaejoong theo bản năng cong người, cũng làm cho dục vọng đã trướng lên lộ ra trước mặt Yunho.

“Phản ứng của cậu thật mê người…” Hai tay chống lên sân cỏ, Yunho tự đáy lòng ca ngợi, cũng cảm giác được, ngón tay Jaejoong đã cầm lấy phân thân của hắn.

Không khiêu khích giống hắn, Jaejoong ngược lại trực tiếp đụng vào nơi đầy mạch máu trên thân thể, quần áo cởi ra một nửa như ẩn như hiện khiến Jaejoong càng thêm gợi cảm, Yunho tận lực hạ thấp người, để phân thân của hắn ma sát ngón tay Jaejoong và cả phần bụng trắng mịn của cậu.

Da thịt đã trải qua rèn luyện co giãn không thua phụ nữ, mà xúc cảm lại còn tốt hơn…

“Ah… Anh đừng quá phận… Ah…” Cách lớp vải, Yunho cố ý dùng đầu ngón tay khều nhẹ phân thân cậu, Jaejoong đè nén không được rên rỉ kêu ra tiếng.

“Cảm giác coi như không tệ, quả nhiên, tôi yêu tiếng rên của cậu mất rồi…” Không cởi đồ lót của Jaejoong ra, Yunho ngược lại kéo quần hắn xuống, mạnh mẽ vứt quần lót sang một bên, tạo thành một hình ảnh dâm loạn.“Jung Yunho… Ah…” Vốn định chửi ầm lên lại bị động tác kéo đồ lót xuống của Yunho khiến cho cả người run rẩy.

Vẫn còn quần áo ngăn cách, trong lúc Yunho có ý định dùng sức tiến vào giữa đùi cậu, Jaejoong muốn tránh, nhưng Yunho lại như thể biết rõ cách tra tấn người đang đắm chìm trong dục vọng, chậm rãi chuyển động, như có như không ma sát phân thân ướt đẫm đã tràn ra chất lỏng ở lối vào của Jaejoong.

“Urgg… Anh chơi chán rồi… Ah…” Cảm giác được ngón tay Yunho mang theo quần áo mà tiến vào cửa huyệt cậu, Jaejoong không tự chủ được nắm chặt tay hắn. “Anh thật sự… Định… Ah…”

“Đã bắt đầu rồi thì phải làm đến cùng, đây là nguyên tắc chơi của tôi… Làm tình cũng vậy…”

Rút ngón tay dính đầy dịch thể của Jaejoong ra, đang lúc Yunho muốn tiến thêm một bước, Jaejoong lại đột nhiên đẩy ngã Yunho, ngồi dậy, dưới cái nhìn của Yunho, chậm rãi há mồm, dùng khoang miệng nóng ẩm ngậm lấy tính khí Yunho.

Dục vọng phấn khởi sưng lên trong miệng Jaejoong, phun ra nuốt vào, nước bọt lóng lánh chảy ra ngoài miệng Jaejoong, lại khiến cho Yunho nhịn không được vươn ngón tay ra lau đi.

Cảm thụ ngón tay Yunho đang vuốt ve, Jaejoong thè lưỡi liếm, tựa như đang liếm láp phân thân Yunho…

“Hô…” Hít sâu một hơi, Yunho liều mạng khắc chế suy nghĩ áp đảo Jaejoong, tiến vào trong cơ thể cậu, tùy ý để Jaejoong bốc đồng khiêu khích…

Chỉ thấy, Jaejoong dùng hàm răng lôi áo ra, quần đang mặc bị tuột đến bắp chân, có chút khó khăn mở hai chân, ngồi trên bụng Yunho, để cho phân thân Yunho chạm vào bờ mông non mềm của cậu, chậm rãi ma sát…

Bộ dạng kia, quả thực quyến rũ đến cực điểm…

“Đáng giận…”

Cảm thụ sung sướng Jaejoong mang lại cho hắn, Yunho vô thức muốn đấm mạnh xuống đất, lại bị Jaejoong ngăn cản, lấy máy nghe trộm Kwon Ji Hee để lại trong tay Yunho ra, Jaejoong để nó gần sát tai Yunho.

Yunho đang nghi hoặc nhìn Jaejoong, cậu cúi người dán sát vào hắn, nhìn vào mắt Yunho, cửa huyệt đóng chặt của cậu chậm rãi mấp máy, để phân thân Yunho cảm nhận được ẩm ướt non mềm bên trong…“Ah… Uhmm… Ah… Vào không được…” Mới để Yunho ở lối vào, Jaejoong đã toàn thân đầy mồ hôi, thở hổn hển, định dừng lại.

“Bình tĩnh… Từ từ sẽ vào được, tôi giúp cậu…” Nở nụ cười câu dẫn, Yunho lại để ngón tay của mình đâm vào trong huyệt mềm nhỏ của Jaejoong, mở rộng một hồi liền thẳng lưng một phát, phân thân của hắn chui thẳng vào trong bí huyệt của Jaejoong.

“Ah ── Anh tên khốn… Ah… Hô… Đừng cử động…” Tay đặt trên lồng ngực Yunho, trên trán Jaejoong nhỏ ra từng giọt mồ hôi, thần sắc trên mặt, không rõ là thống khổ hay khát vọng.

Ôm cổ Jaejoong, Yunho hôn cậu, thì thầm với Jaejoong:

“Muốn kích thích Kwon Ji Hee thì dùng sức một chút, bằng không sẽ thất bại đấy…”

Cảm nhận được Yunho tràn ngập khiêu khích thúc thẳng phân thân vào trong cơ thể cậu, vật nóng rực chôn sâu trong cơ thể khiến Jaejoong biết rõ Yunho khát vọng cậu như thế nào, bất giác xiết chặt tiểu huyệt, ôm chặt lấy Yunho.

“Anh… Tên khốn… Ah… Không được động…” Mang theo đe dọa, ngón tay Jaejoong cào từng đường trên ngực Yunho.

“Muốn tôi không động thì cậu tự làm đi, bằng không cứ tiếp tục như vậy, cả tôi và cậu đều khó chịu.” Nhắc nhở Jaejoong tình huống bây giờ, Yunho không có ý định dừng lại đơn giản như vậy.

“Không cần anh nói tôi cũng biết… Chết tiệt… Ah… Anh nhất định phải lớn như vậy sao…” Cảm giác phân thân Yunho trướng lên trong tiểu huyệt của cậu, Jaejoong ngay cả động đậy người cũng khó khăn.

“Còn thời gian trách tôi không bằng cậu tìm cách làm thế nào để tôi thoải mái đi…” Nghiêng mặt qua, khẽ cắn lên ngực Jaejoong, Yunho tuyệt không để chỉ trích của Jaejoong vào trong lòng.

Ngược lại, coi nói là ca ngợi, đầu ngón tay xoa nắn phân thân Jaejoong đặt trên bụng mình, kích thích giác quan Jaejoong, khiến cho cửa huyệt của cậu co rút càng nhiều hơn…

“Urghh… Đừng đụng vào… Không phải anh muốn tôi động sao… Dừng tay lại cho tôi… Ah…” Bắt được tay Yunho, trong mắt Jaejoong ngập nước, định khống chế mọi việc.

“Tôi chỉ là muốn giúp cậu… Muốn tôi dừng tay, cậu tốt nhất tập trung chút đi…” Để chứng minh lời hắn nói có bao nhiêu thành khẩn, Yunho không quên thúc người lên, phân thân của hắn càng chôn sâu trong tiểu huyệt nóng bỏng của Jaejoong.

Cắn răng chịu đựng va chạm đột ngột của Yunho, trừng mắt nhìn hắn, Jaejoong đương nhiên biết rõ đây là xem thường của Yunho với câ, thở hổn hển, cúi đầu xuống cắn lên cổ Yunho một cái, như thể trả thù Yunho vừa cắn cậu.

Chịu đựng cảm giác khó chịu mà cái nóng rực của Yunho mang đến cho cậu, nhìn Yunho lấy máy nghe trộm trong tay cậu ra đặt tới bên miệng, Jaejoong ngay cả quyền lợi kìm nén cũng bị đoạt mấy, chỉ có thể chậm chạp đong đưa eo ma sát tính khí Yunho.

“Ah… Urghh… Thật sâu… Ah…” Nắm chặt tay lại, Jaejoong liều mạng nhẫn lại khoái cảm xen lẫn đau đớn kia.

Dù sao, không có bất luận thứ gì bôi trơn, chỉ có dịch thể của hai người, đúng là hơi khô ráo..

“Ah… Đừng biến lớn nữa… Arghh… Jung Yunho…”

“Giỏi quá… Jaejoong, cậu làm rất tốt…” Tự đáy lòng khen ngợi, thần sắc Yunho bắt đầu xuất hiện cảm xúc hưởng thụ.

Nếu không phải đã định để Jaejoong tự chuyện động, chỉ sợ, giờ phút này, Yunho đã sớm xoay người áp đảo Jaejoong, hung hăng đâm dục vọng của mình vào trong cơ thể cậu, quản việc có bị người nhìn thấy hay không làm gì, phải làm đến khi thân thể thỏa mãn mới thôi…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau