[YUNJAE TRUNG VĂN] NGHỊCH LÂN - ĐAM MỸ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện [yunjae trung văn] nghịch lân - đam mỹ - Chương 16 - Chương 20

Chương 16

Hắn biết rõ, cuộc đua xe này, có không ít người cá cược, cơ hồ đều chọn Jaejoong thắng.

Nhưng như vậy thì sao?

Hắn không sao cả…

Mọi người chơi xe vì rất nhiều lý do.

Có thể vì khoa khoang tiền tài quyền thế cùng thưởng thức của mình, nhưng bọn họ đều có điểm chung, chính là rất sợ chết.

Mua xe xịn, chỉ là để tượng trưng cho thân phận mà thôi.

Mỗi khi Yunho gặp phải loại người này đều dùng khinh thường mà đáp lại tự đại của bọn họ, đối với Yunho mà nói, chạy với tốc độ tự do, mới là hưởng thụ kích thích nhất trong cuộc đời.

Hắn không quan tâm liệu mình có chơi đến mất mạng hay không, người quan tâm hắn, ngoại trừ mẹ đã mất, sớm không còn ai rồi.

Thân là cô nhi, hắn gặp quá nhiều mặt xấu của con người, mỗi người, đều vì sinh mạng của chính mình, chưa bao giờ để ý đến người khác.

Cướp đoạt, tổn thương, lợi ích, thậm chí là cừu hận, hết thảy đều là những điều hắn quen thuộc nhất.

Mãi đến khi mẹ thu dưỡng hắn, cho dù bà chỉ là vì tự an ủi mình không thể có con mới làm như vậy, Yunho vẫn rất biết ơn bà.

Bởi vì bà cho hắn một cái họ, từ Yunho biến thành Jung Yunho, cũng cho hắn tình cảm, để hắn không bị nóng nảy của chính mình hủy diệt, mà ngược lại, còn tỉnh táo hơn bất kì người nào.

Dục vọng, sẽ khiến người ta sa đọa điên cuồng, điều này, Yunho đã tận mắt thấy rất nhiều.

Hắn sẽ không để mình chìm đắm đến mức đấy, đây là điều hắn đã hứa rất nhiều lần với mẹ.

Cho nên, hắn thuân theo tia lý trí cuối cùng, do dự giữa hai giới hắc bạch, đáp ứng di ngôn cuối cùng của bà, trở lại Hàn Quốc, hoàn thành việc học, đồng thời cũng gặp, một người giống hắn…

Kim Jaejoong..

Gió đêm rít gào bên tai không hề ảnh hưởng đến quyết tâm tăng tốc của Yunho, nhìn thoáng qua bên cạnh, chỉ thấy một chiếc xe khác không chịu thua cũng đang tăng tốc, thậm chí có ý đồ vượt lên.

Trong đầu hiện lên khuôn mặt xinh đẹp lại vô cùng bướng bỉnh, nở nụ cười, khiến cho Yunho càng nhấn mạnh ga.

Hắn sẽ không xem thường cậu, bởi vì, hắn cùng cậu, đều không muốn thua…

“Ah!”

Gầm nhẹ vượt qua đèn đỏ, rẽ một cái khiến cho Jaejoong đỏ mắt, đau đớn trên người không vì thuốc giảm đau mà giảm đi, chỉ là không muốn cúi đầu, đã kích thích lý trí của cậu.

Cậu chán ghét thua, cũng chán ghét Yunho, cậu chỉ là, không thích ánh mắt như nhìn thấu của anh ta…

Cho dù, cậu và anh ta giống nhau, đều không dễ thay đổi…
“Anh đi chết đi!”

Tiếng chửi bới vang lên, Jaejoong xoay vô lăng, phảng phất như muốn tái diễn lại việc Yunho làm với cậu lần đầu gặp, giẫm chân gã, vụt lao đâm vào xe Yunho.

Va đập mạnh khiến cho Yunho thiếu chút nữa không cầm được tay lái, lúc nắm chắc lại, nở nụ cười vui vẻ.

Không kinh hoảng quá lớn, nhìn phía xe Jaejoong, Yunho không cam chịu yếu thế đáp lại va chạm của cậu, chấn động mãnh liệt khiến cho hai người đều cảm nhận được mùi nguy hiểm, nhưng ai cũng không sợ, cười càng cuồng vọng.

Liếm môi, cảm xúc kích động làm ướt đôi môi khô, cũng khiến cho dục vọng đánh bại ngủ say trong máu thức tỉnh, thân xe bị lõm xuống không ngăn được hai người, ngược lại hưng phấn càng tăng cao.

Giẫm chân ga, nghe tiếng động cơ gào thét như dã thú, va chạm nhau không khoan nhượng, ép xe lại, giới hạn sợ hãi đã tăng lên đến tột cùng…

“Thật sự rất thú vị, Kim Jaejoong…”

Như muốn đáp trả cái nhìn của Yunho, Jaejoong lại một lần nữa đâm tới, lần này, Yunho bị bức phải giảm tốc độ, phát ra tiếng rít chói tai trên đường, chỉ giây lát sau lại gắng sức đuổi theo.

”Tên này…” Phát hiện Yunho kiên cường như vậy, khóe môi Jaejoong bất giác cong lên.

Lúc cậu đang mím môi, chuẩn bị mạnh mẽ đâm vào Yunho thì đột nhiên thấy chóng mặt khiến cho Jaejoong bỏ lỡ cơ hội, lốp xe phát ra tiếng ma sát đáng sợ, cũng khiến cho Yunho lại một lần nữa vượt lên.

Mạnh mẽ giẫm chân ga, Jaejoong đuổi sát theo sau. Giờ phút này, trời đêm lất phất hạt mưa, mơ hồ phủ lên kính chắn gió, tầm nhìn mờ ảo càng khiến cho nguy hiểm tăng lên đến tột cùng.

Chỉ là, đánh bạch một lần, Jaejoong cắn răng đâm vào thân xe Yunho, ý niệm muốn thắng còn mạnh mẽ hơn cơ thể đang kháng nghị, muốn nhân lúc mưa mà khống chế xe Yunho nhưng lại mất tay lái.

Mắt thấy xe mất lái sắp đâm vào dải phân cách, Jaejoong cũng không muốn dừng xe lại, đang lúc cậu cho rằng mình sẽ gặp tai nạn thì xe Yunho đột nhiên giảm tốc độ, ngăn giữa Jaejoong cùng dải phân cách, để Jaejoong không bị đâm vào.

Đột nhiên nhấn phanh muốn dừng xe lại, lốp xe rạch lên mặt đường một đường rất lớn, Jaejoong vẫn đâm vào xe Yunho, hai chiếc xe va vào nhau tạo lên một tiếng vang thật lớn.Quay vài vòng, xe Yunho cùng Jaejoong thật vất vả mới dừng lại, động cơ nóng rực cùng thân xe dưới mưa phun ra làn khói trắng, đỗ ở hai đầu đường…

Thở gấp từng đợt, cảm nhận từng cơn mát lạnh lan truyền trong máu, phẫn nộ đột nhiên ngập tràn hai mắt Jaejoong, tức giận xuống xe, kéo Yunho cũng vừa xuống xe, chửi ầm lên ——

“Anh bị điên à, chắn cho tôi làm gì? Là muốn cười tôi kỹ thuật không tốt, để tôi cảm kích anh sao? Chẳng lẽ anh không biết, như vậy có thể sẽ gặp thần chết sao?”

Nghe Jaejoong phẫn nộ rống lên, Yunho chỉ bình tĩnh nhìn cậu, nở nụ cười, sờ mặt Jaejoong đã ướt nước mưa.

“Cậu, sợ chết sao?”

Lời nói của Yunho vang vọng giữa đêm mưa, sắc bén đâm vào tâm tư Jaejoong, nhìn lẫn nhau, thần sắc trong mắt có chút tương tự…

Túm cổ áo Yunho, kéo xuống, Jaejoong đưa môi mình về phía hắn. Tiếp nhận nụ hôn này, Yunho không làm càn như ban ngày, chỉ ôn nhu hôn Jaejoong, khiến cho xúc cảm mềm mại lan tỏa trong thần kinh…

Hai người bọn họ, có lẽ là một người.

Dưới mưa, hai chiếc xe hỏng đỗ trên đường, đợi không được người đứng ngoài xem thắng bại phát hiện thảm trạng, còi báo động chướng mắt đã đến trước khiến cho bọn họ không dám đến gần.

***

Tít tít!

Tiếng tin nhắn đột nhiên vang lên khiến cho Junsu hoảng sợ, tìm điện thoại trên người Yoochun đang ngủ say, vội vàng ấn mở, tin tức gửi đến khiến cho Junsu mở to mắt.

Jaejoong cùng một người tên là Jung Yunho đua xe, xe hỏng, cảnh sát đến nơi xử lý, Jaejoong cùng Yunho lại không thấy đâu…

Nhíu nhíu mày, Junsu nhìn Yoochun đang ngủ an ổn, tay chậm rãi di động trên điện thoại, ấn nút xóa.

Thực xin lỗi, Yoochun.

Em cũng rất muốn để Yunho cách xa Jaejoong một chút, nhưng nếu như vậy, anh cũng sẽ rời khỏi em…

Em không biết nên nói với anh như thế nào, nhưng anh sớm muộn cũng sẽ rõ.

Yunho đang thăm dò Jaejoong, bất kể tâm tư của em hay anh ngăn cản thế nào, bọn họ tự hấp dẫn nhau.

Bọn họ như vậy, chúng ta cũng không xen vào được…

Jaejoong, cậu, cũng nghĩ như vậy đúng không?

Jung Yunho, đang thăm dò cậu sao…

Chương 17

“Chết tiệt, Jaejoong, nghe máy đi!”

Lúc tỉnh lại, việc đầu tiên Yoochun nghĩ đến là tìm Jaejoong, gọi tới nhà cậu lại phát hiện Jaejoong căn bản không về nhà, ngay cả điện thoại di động của cậu cũng không có người nghe.

Điều này làm cho Yoochun sắp phát điên đến nơi rồi.

“Yoochun, anh bình tĩnh một chút, có lẽ Jaejoong chỉ muốn yên tĩnh một lúc mà thôi.” Junsu khuyên nhủ Yoochun.

“Không có khả năng, Jaejoong đang ở cùng với tên Jung Yunho kia đấy, không nghe thấy giọng cậu ấy, anh không cách nào yên tâm được.” Nói xong, Yoochun lại nhấn gọi.

“Yoochun…”

“Đủ rồi!” Quát Junsu dừng lại, Yoochun không kìm nén được cơn giận trừng mắt nhìn cậu. “Em cứ trấn an anh không có việc gì, Junsu, có phải em muốn thay Yunho giải thích, hắn ta sẽ không làm gì Jaejoong sao?”

Yoochun phỏng đoán, lại khiến cho Junsu mím môi, như thể đoán đúng tâm sự, cúi thấp đầu, điều này càng làm cho Yoochun thêm phẫn nộ bắt lấy hai vai cậu.

“Anh nói rồi, chúng ta không xen vào việc riêng của đối phương, nhưng việc của Jaejoong không giống như thế, em biết Yunho ở đâu đúng không, mang anh đi tìm hắn!”

“Yoochun, anh đừng nóng giận, Yunho anh ấy…”

BA ~!

Lúc tên Yunho phun ra khỏi miệng Junsu, vì ngăn cản Junsu, Yoochun không khống chế nổi mình cho cậu một bạt tai, một cái tát này, khiến cho mặt Junsu đau đớn, cũng khiến Yoochun cả người cứng đờ.

Gã chưa bao giờ nặng tay với Junsu, đây là lần đầu tiên, lại là vì Jaejoong…

Nhẫn nhịn đau, Junsu không để cho mình lộ ra sự yếu ớt, nhẹ nhàng lắc đầu.

“Có tin hay không là tùy anh, em không biết Yunho ở đâu, từ khi hẹn hò với anh, nếu anh ta không đến tìm em, em căn bản sẽ không gặp anh ta…”

Ngữ điệu Junsu rất bình tĩnh, không mang theo chút tức giận nào, lại khiến cho Yoochun vươn tay ôm lấy cậu, lời xin lỗi nghẹn trong cổ, Yoochun không cách nào hình dung cảm giác trong lòng mình.

Gã biết không nên thương tổn Junsu như vậy, cũng không nên không tin Junsu, chỉ có điều, gã lo lắng cho Jaejoong.

Lo lắng cho Kim Jaejoong luôn cậy mạnh…

***

Mưa rơi xuống khiến cả người ẩm ướt, Jaejoong thật sự rất phẫn nộ.

Cậu không hiểu vì sao Jung Yunho muốn trêu chọc cậu, lại cứu cậu.

Nếu cứ như vậy chết đi, cũng không sao cả…

Lúc xe mất lái phi tới dải phân cách, Jaejoong kỳ thật không hề thấy sợ hãi, có lẽ phải nói rằng, cậu có khi còn đang chờ mong cái chết.

Dù sao, từ khi cậu sinh ra đến giờ, đã không có ai lưu luyến cậu rồi.

Cậu không quan tâm người khác nhìn cậu như thế nào, có thích cậu hay không, cậu thầm nghĩ dùng cách của riêng cậu sống, cho dù đến bên bờ vực nguy hiểm, cũng không sao cả…

Thế nhưng, Yunho lại hỏi cậu có sợ chết không, hắn hẳn phải còn rõ hơn mọi người, cậu chờ đón cái chết.

Từ trên người Yunho, cậu thấy được một hình ảnh quen thuộc, tựa như, một Kim Jaejoong khác.
Cho nên, cậu hôn hắn, vì muốn cảm thụ nhiệt độ cơ thể hắn, lúc đôi môi chạm nhau, Jaejoong cơ hồ có thể xác định, trên người Yunho, có đô độc cùng với dòng máu hết sức kiêu ngạo của cậu.

Khi tiếp nhận nụ hôn của hắn, mọi việc đau đầu như tan biến…

Khi theo Yunho trở lại nhà hắn, ngôi nhà vẫn vậy, nhưng Jaejoong lại có cảm giác khác với ban ngày, thực tế là ở chỗ, Yunho yên tĩnh đi cùng.

Không kiêu ngạo thù địch, không có nhu cầu thân thể, Yunho chỉ đơn giản vuốt ve người cậu đang phát sốt, ngồi trong bồn nước ấm, nhu hòa giúp cậu lau lưng, nhìn vết tím do bị đánh ban ngày để lại trên lưng, Yunho vuốt nhẹ, chợt phát hiện, những chỗ khác cũng lác đác có vết thương.

Rất nhạt, nhưng lưu trên da thịt trắng nõn của Jaejoong, lại đặc biệt khiến người ta chú ý.

Yunho không hỏi nó từ đâu ra, chỉ nhẹ tay hơn, phảng phất như muốn yêu thương lướt qua. Jaejoong nhìn từng làn hơi nước lượn lờ trước mặt, vươn tay muốn bắt, lại rơi vào lòng bàn tay Yunho.

“Muốn cái gì?” Yunho không hỏi cậu muốn làm gì, mà như thể hiểu rõ tâm tư của Jaejoong, hỏi cậu muốn cái gì.

Hạ mắt, Jaejoong quay sang nhìn Yunho vẫn mỉm cười như cũ, nhìn chăm chăm, như có thể nhìn thấu Jung Yunho…

“Anh là ai? Vì sao lại tới tìm tôi?” Vì sao, lại khiến cho cậu có cảm giác quen thuộc như vậy?

Thanh âm rõ ràng vang vọng trong phòng tắm đầy hơi nước, đôi mắt đen của Yunho tràn ngập vui vẻ, nhìn gương mặt xinh đẹp kiêu ngạo của Jaejoong, không nói lời nào, chỉ bế cậu ra khỏi bồn tắm.

Thay cậu lau khô thân thể, mặc quần áo sạch sẽ vào, tỉ mỉ sấy khô tóc, lấy thuốc ban ngày thầy thuốc kê cho cậu, nụ cười của Yunho tràn ngập ẩn ý.

“Uống hết thuốc đi.” Không phải mệnh lệnh, mà là đề nghị của Yunho với Jaejoong, giọng điệu như vậy, ngay cả Junsu cũng chưa từng nghe qua.

Đưa mắt nhìn Yunho, Jaejoong trầm mặc uống thuốc, liền xoay người tiến vào trong chăn.

Chăn lạnh như băng, lại bị nhiệt độ cơ thể của Jaejoong hâm nóng, độ ấm như vậy khiến cho Jaejoong dần dần buồn ngủ, đúng lúc này, cậu có thể cảm giác được, có người, nằm phía sau cậu.

“Kim Jaejoong, cậu đã nghe điều này chưa, trên đời này, mỗi người đều có một linh hồn khác tương tự với mình, có thể dung mạo cùng bề ngoài vô cùng khác nhau, nhưng bên trong lại giống nhau.”

Lặng yên nghe, Jaejoong biết rõ, Yunho nhất định đã điều tra cậu, vậy, anh ta chắc chắn đã biết quá khứ của cậu.
“Tôi không sợ chết, cho nên, không quan tâm việc mình làm có nguy hiểm với tính mạng không, mỗi người đều nói tôi điên rồi, cũng có người nói, tôi không dễ chọc, tôi thiếu đi điều mà rất nhiều người có, cảm thông cùng tình yêu…”

Yêu?

Khóe miệng nhếch lên cười trào phúng, Jaejoong không lên tiếng, chỉ là dùng ánh mắt biểu đạt sự khinh thường của cậu với loại tình cảm này…

“Không phải không hiểu được thế nào là yêu, chỉ là trên đời này, không có người đáng giá để tôi dành cho loại tình cảm này!”

Níu chặt chăn trên người, Jaejoong không ngờ tới sẽ nghe được từ miệng Yunho ý nghĩ của hắn…

“Chúng ta chỉ thích hợp đối địch, Jung Yunho, tình yêu quá rẻ mạt, nếu nó cao giá một chút, thì tôi đã không sinh ra.” Quay mặt sang, đón nhận ánh mắt sâu sắc của Yunho. “Tôi bất quá chỉ là một vật bị lợi dụng, một khi sa vào tình yêu, ngay cả chút giá trị cũng không có.”

Lời người phụ nữ sinh ra cậu, Jaejoong chưa bao giờ quên.

Trẻ con đúng ra phải nhận được yêu thương, từ khi cậu hiểu chuyện, đối mặt với ngược đãi của mẹ dành cho mình, Jaejoong không ít lần hỏi vì sao, đổi lấy chỉ là một câu của mẹ “Tao sinh mày, chỉ vì tiền của ba mày mà thôi.”

Không yêu, không hận, không có tình cảm dư thừa, rất đơn giản, chỉ là lòng tham lam.

Khi ham muốn này không cách nào thỏa mãn, tất cả oán hận phát ra trên người cậu, cứ như vậy, đến khi ba ruột tới đón cậu đi mới thôi, lần cuối cùng gặp, Jaejoong thậm chí còn ôm hi vọng.

Hi vọng, mẹ cậu sẽ nói bà không nỡ.

Nhưng, cuối cùng chỉ là si tâm vọng tưởng, bà cầm tiền không quay đầu lại mà sải bước đi, mà ngay cả nhà Jaejoong ở cùng bà cũng bị bán đi, thứ còn lại, chỉ có vết sẹo nhàn nhạt không hết trên người cậu.

Cậu không dễ dàng cúi đầu, không phải là vì không hiểu, chỉ vì cậu là một vật bị lợi dụng, muốn giữ lại tôn nghiêm cuối cùng, mới khiến cho cậu so với người khác còn càn rỡ kiêu ngạo hơn…

“Vật không có giá trị, cùng với người không có giá trị, ai thảm hơn?” Xoay người một cái, Yunho vươn tay giữ đầu cậu, nhìn thẳng vào mắt cậu, không che dấu hiểu biết của hắn với cậu. “Nhìn đi, Junsu nói một chút cũng không sai, hai người chúng ta, thật sự rất giống nhau.”

“Đây là lý do anh tới tìm tôi?” Khiêu khích cười, trong mắt Jaejoong vẫn tràn ngập kiêu ngạo. “Hiểu rõ hai người chúng ta rất giống nhau, vậy nên anh biết đấy, tôi sẽ không nhận thua anh.”

“Tôi biết rõ, cũng bởi vì như vậy, tôi mới càng hứng thú với cậu.” Nhẹ nhàng dùng môi chạm vào môi Jaejoong, giọng điệu Yunho tràn ngập ôn nhu. “Thiếu đi một linh hồn khác giống mình, thì chính bản thân mình cũng không còn nguyên vẹn nữa, Kim Jaejoong, cậu hiểu không?”

“Cho dù tôi vì muốn thắng mà kéo anh chết cùng, cũng không sao cả à?”

Như nghe được chuyện cười, Yunho kéo Jaejoong vào trong ngực mình, Jaejoong không phản kháng, nghe tiếng tim đập của Yunho, theo lời cậu mà nói, đây là lần thứ nhất của Jaejoong, trước mặt người khác, ướt mắt…

Kim Jaejoong, cậu sao có thể xác định cậu kéo tôi chết cùng, mà không phải tôi mang cái chết đến với cậu?



Thật muốn chết, nếu như là ở cạnh cậu, tôi nghĩ tôi sẽ cam tâm tình nguyện….


Cậu không hiểu được hắn là ai, cũng không hiểu, vì sao bọn họ gặp nhau.

Thế nhưng, Jaejoong có dự cảm tinh tường.

Jung Yunho, sẽ không lừa cậu.

Tựa như cậu, không muốn lừa Jung Yunho.

Chương 18

“Cậu thay đổi, Jaejoong.”

Ngẩng đầu, Jaejoong nhìn Han Kyung ném những lời này với cậu, nhíu lông mày, ngay cả trả lời cũng lười.

“Là Jung Yunho ảnh hưởng cậu sao?”

Nghe Han Kyung đề cập đến tên người kia, Jaejoong cuối cùng cũng dừng tay, nhìn anh, nhìn thẳng với ánh mắt tràn ngập cảnh cáo.

Đó là lời nhắc nhở của Jaejoong, nói cho Han Kyung, chuyện của cậu cùng Jung Yunho, không cần anh xen vào.

Cho dù nó xuất phát từ nội tâm chân thành quan tâm, đối với Jaejoong mà nói, nó đều xem như xen vào việc của người khác…

“Nếu Yoochun biết cậu cùng hắn ta thân mật như vậy thì cậu ta sẽ nghĩ như thế nào?” Thức thời không đụng chạm vào đề tài Jung Yunho, Han Kyung vòng vo, chuyển vấn đề lên người Yoochun.

“Anh rốt cuộc muốn nói cái gì?”

Jaejoong trừng mắt nhìn Han Kyung, ngừng tay đang xử lý tư liệu, trong ánh mắt, tràn đầy khí chất cao ngạo mà cậu tựa hồ trời sinh đã có.

“Park Yoochun không thích cậu cùng Jung Yunho có quá nhiều liên hệ, thậm chí, cực kì ghét.” Han Kyung  không quên, ngày đó anh gặp Yoochun trên hành lang, biểu tình của Yoochun thực sự rất tức giận.

Nếu nói rằng, gã muốn mạng của Jung Yunho, Han Kyung một chút cũng không nghi ngờ.

Càng không nói đến, nếu để cho Yoochun biết, Jaejoong hôm nay tới trường học là do Jung Yunho đưa đến, không biết sẽ cư xử như thế nào đây?

Gã chiếm không được, lại bị một học sinh mới vừa chuyển đến đoạt trước một bước, cơn tức này dù ai cũng không nuốt trôi, đặc biệt là việc liên quan đến Jaejoong…

“Cậu ta muốn cũng không quản được, việc của tôi, không cần cậu ta phải đồng ý.” Bê cốc nước lên, Jaejoong nhàn nhạt nhấp một ngụm. “Chuyện của tôi cùng Jung Yunho, là việc riêng của hai người chúng tôi.”

Nhìn kỹ thần sắc Jaejoong thoáng nổi lên biến hóa, Han Kyung  nheo mắt lại, không nói gì thêm, chỉ là nhớ lại lúc anh nhìn thấy Yunho đưa Jaejoong đến văn phòng hội học sinh, sắc mặt Jaejoong…

Cũng lạnh băng, cũng không quan tâm, nhưng ánh mắt dừng trên người Yunho, lại mơ hồ để lộ ra dịu dàng cùng tin cậy…

Từ khi Han Kyung biết Jaejoong đến nay, chưa từng nhìn thấy sắc mặt đó.

Gọi là bạn bè, nhưng kỳ thật anh cùng Park Yoochun giống nhau, bọn họ có thể đến gần Jaejoong, dùng tư cách bạn bè mà ở bên cậu, nhưng không ai bước được vào trong lòng Jaejoong.

Cậu không tin người.

Đây là cảm nhận sâu sắc nhất của Han Kyung về Jaejoong, mặc dù ngoài mặt nói như thế nào, Jaejoong vẫn như cũ ôm chặt thái độ nghi ngờ đối với mọi người, thậm chí, là không quan tâm.

Nhưng có lẽ Jung Yunho không giống vậy, trông thấy ánh mắt của cậu dành cho hắn, hoàn toàn khác biệt, nói rằng cậu để cho hắn tiếp cận, không bằng nói Jaejoong không nghi ngờ hắn thì còn chính xác hơn…

“Vậy Park Yoochun, cậu ta nghĩ thế nào?” Han Kyung  ngăn Jaejoong muốn tiếp tục làm việc, khi đã thu hút được sự chú ý của cậu rồi, liền chậm rãi chạm vào, cổ Jaejoong.

Ở chỗ đó, có một dấu đỏ khiến người ta chú ý…Hiểu ám chỉ của Han Kyung, Jaejoong đỏ mặt hất tay anh ra, chỉ là một đụng chạm rất nhỏ liền gợi lại trí nhớ của Jaejoong…

Trước lúc đến trường học, ngủ ngon một đêm, cơn sốt của cậu đã lui đi, lúc cậu tỉnh dậy lại phát hiện bên cạnh cậu là Yunho đang ngủ, hơn nữa, cậu không chán ghét cảm giác này.

Nói không giật mình là gạt người, nhưng Jaejoong vẫn cố gắng duy trì lạnh lùng của mình, nhìn Yunho mỉm cười với cậu rồi rời giường, thay đồng phục mà Yunho cho mượn, đứng trước gương, có chút bối rối với quần áo quá lớn so với cậu.

Đột nhiên, Yunho ôm lấy cậu từ phía sau, ngón tay luồn xuống dưới đồng phục rộng thùng thình, chậm rãi di động, cuối cùng dừng lại trên cổ của cậu, dùng môi cắn lên một cái.

Nhíu mày, theo bản năng xoay lại, cho Yunho một cú đấm, hắn đột nhiên mỉm cười khiến cho cậu sững lại, Yunho lần này không đánh lại, vươn tay bế Jaejoong lên.

Cắn răng, Jaejoong không nói lời nào, cậu không ngừng phản kháng giãy dụa nhưng vẫn không ảnh hưởng được đến bước chân vững vàng của Yunho, đành phải thuận theo, cuối cùng, Yunho đặt cậu xuống giường, đè lên…

“Tôi cho cậu hai lựa chọn, một đấm vừa rồi, cậu muốn đền bù bằng cách để tôi đưa cậu đến trường hay là để tôi ôm cậu một lần nữa?”

“Nếu như tôi không chọn cả hai thì sao?” Quật cường nhìn chằm chằm Yunho, Jaejoong cũng không phải người dễ dàng cúi đầu.

“Vậy tôi sẽ tự mình quyết định.” Nói xong, Yunho mạnh mẽ dùng thân thể mở hai chân Jaejoong ra, đầy ám chỉ va chạm nơi mẫn cảm của Jaejoong.

Dù là ai cũng biết rõ Yunho sẽ chọn cái gì.

Nheo mắt lại, Jaejoong một chút cũng không muốn làm theo ý của hắn, mà Yunho cũng hiểu rõ ý định của Jaejoong, trước lúc cậu hành động liền bắt lấy hai tay cậu, mặc Jaejoong giãy dụa thế nào cũng không thoát khỏi kìm kẹp của hắn.

Cởi quần Jaejoong ra, lúc cảm giác mát lạnh ập đến, Jaejoong còn tưởng rằng Yunho sẽ thô bạo, xỏ xuyên qua cậu, nhưng Yunho không làm như vậy

Hắn chỉ bật cười, tiếng cười trầm thấp, như thể đang tán thưởng ai đó…
“Cười cái gì? Trêu tôi rất vui sao? Muốn đè thì cứ đè đi, đừng coi tôi là thằng ngốc!” Tính cách quật cường không chịu nhận thua khiến cho Jaejoong nói ra lời khiêu khích, hoàn toàn đã quên mình đang có bệnh.

“Tôi rất muốn làm vậy, nhưng tôi vẫn còn chút tính người, sẽ không tra tấn người mà ngày hôm qua còn phát sốt, muốn làm cũng đợi cậu khỏi đã.” Nhìn vào mắt Jaejoong, Yunho bất giác dịu giọng lại. “Để tôi đưa cậu đến trường thì có vấn đề gì sao?”

“Tôi với anh không phải bạn bè!” Đối với Jaejoong mà nói, chỉ bạn bè mới có thể thân thiết như vậy.

Đó cũng là giới hạn duy nhất của cậu.

“Tôi biết rõ, chúng ta là kẻ thù, thân thể chúng ta rất hợp nhưng đồng thời lại trái ngược, không phải sao?” Hỏi lại Jaejoong, Yunho chậm rãi buông lỏng tay cậu. “Cậu có thể không cho tôi đưa cậu đi, không có nghĩa tôi sẽ làm theo lời cậu”

Jaejoong biết Yunho nói thật, bởi vì, hắn giống cậu, việc đã quyết định, không ai có thể thay đổi…

Mím môi, Jaejoong trầm mặc tiếp nhận lựa chọn Yunho đưa ra, lúc bọn họ cùng bước vào sân trường, Jaejoong dường như có thể cảm nhân rõ có bao nhiêu người kinh ngạc nhìn cậu cùng Yunho.

Trong thế giới của cậu, chỉ có Han Kyung  cùng Yoochun mới có thể quang minh chính đại làm bạn với cậu, cùng cậu đi học. Hôm nay, Jaejoong lại đi đến trường với một học sinh mới chuyển đến, hơn nữa, người này còn đang cư xử rất thân mật với cậu.

Ngày hôm qua, Yunho ôm Jaejoong đi ra khỏi trường, hôm nay lại cùng nhau đến trường, vậy có nghĩa là gì?

Lời đồn lan truyền ầm ĩ trong trường, ai cũng không dám nói trước mặt Jaejoong, chỉ có thể len lén bàn luận. Han Kyung tất nhiên cũng đã nghe bóng gió về việc này, hơn nữa anh tận mắt nhìn Yunho đưa Jaejoong đến văn phòng hội học sinh nên càng không thể xem nhẹ.

Bọn họ, là quan hệ gì?

Han Kyung không có cách nào can thiệp vào chuyện của Jaejoong, hỏi không được đành phải chuyển sang Yoochun, ý đồ dò xét.

Nhưng, đáp án mà Jaejoong cho anh, lại khiến cho Han Kyung cảm giác, Jaejoong đã thay đổi…

“Yoochun có người yêu của cậu ta, chuyện này không đến lượt cậu ta phải lo nghĩ, cậu ta chỉ cần làm bạn tốt là đủ rồi.” Ngụ ý, cậu cùng Yoochun không có khả năng xảy ra chuyện gì.

Vậy Jung Yunho thì sao?

Jaejoong, cậu coi Jung Yunho là cái gì?

Nếu như lời cậu nói, là kẻ thù sao…

Đang lúc Jaejoong muốn nói tiếp, cửa phòng đột nhiên mở, không để cho Han Kyung kịp mở miệng, người tới liền cho Jaejoong một cái tát nảy lửa.

Tức giận trừng mắt, nhìn Jaejoong vẫn rất bình tĩnh, giơ tay lên, lại một cái tát nữa.

Cảm giác nóng bỏng lan rộng trên mặt, Jaejoong nhịn không kêu đau, giương mắt nhìn khuôn mặt có vài phần tương tự với cậu, không chút cảm tình gọi tiếng mà cậu ghét nhất.

“Ba…”

Chương 19

Cái gọi là tình thân, Jaejoong từ trước tới giờ chưa từng được trải nghiệm.

Lúc ở cùng mẹ, cậu biết rõ mình bất quá chỉ là công cụ bị lợi dụng để kiếm tiền, cho nên không ôm hi vọng.

Mãi đến khi ba cậu quyết định đón cậu về nhà, Jaejoong đã từng, hy vọng mọi việc không giống trước kia.

Nhưng, hết thảy bất quá chỉ là cậu si tâm vọng tưởng, lúc cậu bước vào nhà kia bước đầu tiên liền hiểu được, ba cậu đón cậu về nhà chỉ bởi vì vợ ông sau khi khó sinh con gái xong liền không sinh được nữa.

Ông muốn có con trai, mà Kim Jaejoong lại vừa vặn thỏa mãn yêu cầu, cho nên cậu được đón về, chỉ đơn giản như vậy.

Cho tới bây giờ, chưa từng có chuyện gì xảy ra….

Trừng mắt nhìn cậu bị đánh đỏ bừng hai má, Kim Ri Nam một chút áy náy cũng không có, chỉ khẽ gắt lên.

“Tao chưa bao giờ ôm kỳ vọng cao với mày. Nhưng mày lại khiến cho tao ngay cả mặt mũi cũng sắp không còn, vừa đến trường đã nghe giáo viên của mày nói mày ở trường không chỉ cúp học mà còn ở cùng chỗ dây dưa với một học sinh mới, đây là như thế nào, tao càng mất mặt mày càng vui sao?”

Mím môi, Jaejoong lẳng lặng nghe ba trách cứ, nhiều năm qua, đây là việc tốt nhất mà cậu học được từ ngôi nhà kia.

Chỉ cần ông ta phải nhận lấy nhục nhã từ thằng con trai này, ông ta sẽ không chịu được lâu.

Càng phản kháng, càng khiến cho Kim Ri Nam tức giận…

“Thật xin lỗi, ba, con không nghĩ tới việc này.”

“Không nghĩ tới cái gì? Tao quyên tiền cho trường không phải để mày vứt hết mặt mũi của tao đi, Ji Jin cho dù không thích học nhưng lúc trước thỉnh thoảng còn có tên trong top 5 của trường, mày thì sao, ngay cả top 50 cũng không vào được!”

“Thật xin lỗi, ba, con sẽ cố gắng đạt được kỳ vọng của ba.” Ngắn gọn cam đoan, trong mắt Jaejoong vẫn không có chút dao động.

So cậu ta với cô ả kia… Không hổ là ba cậu ta, quả nhiên chỉ một dao là đủ để lấy mạng người! Đứng một bên âm thầm bội phục khả năng đả thương người của Kim Ri Nam, Han Kyung  cho dù muốn nhúng tay vào cũng không nói lên lời.

“Biết điều thì cố gắng đi, nếu không phải mày làm cái chức hội trưởng hội học sinh, cái mặt này của tao không biết phải giấu vào chỗ nào!” Kim Ri Nam ngay cả một cái liếc mắt cũng không cho Jaejoong. “Thật là, mày với mẹ mày căn bản là một dạng!”

Hừ nhẹ một tiếng, ồn ào y hệt lúc trước, Kim Ri Nam hất cửa đi ra, không thèm ngoái đầu lại.

Đánh xong liền đi, đây chính là ba cậu, đến trường học bất quá là vì mặt mũi, mà không thèm quan tâm đến thằng con trai này sống chết ra sao…

Khinh miệt cong khóe miệng, Jaejoong khinh thường bật cười, Han Kyung thấy thế vội vàng bước lên, muốn xem nơi cậu bị đánh lại bị Jaejoong đẩy ra.

“Cậu đi đâu vậy?”

“Tìm tên lắm lời tính sổ!” Jaejoong vừa rồi nghe Kim Ri Nam nói chuyện giáo viên của cậu lắm lời.

Nói cậu vứt hết mặt mũi của ông ta?

Vậy thì vứt xuống đáy vực luôn đi, dù sao, cậu cũng chưa từng vẻ vang khi là con của ông ta.

Biết rõ Jaejoong đang nổi nóng, ngăn cản cậu ta sẽ chỉ khổ mình, mặc dù không đồng ý việc Jaejoong đi tìm giáo viên kia, lại chỉ có thể trơ mắt nhìn cậu đi.

Chỉ hy vọng, Jaejoong có chừng mực một chút…

Phẫn nộ đi dọc hành lang trong trường, toàn thân Jaejoong tản mát ra khí tức lạnh lùng khiến cho các học sinh khác thấy thì không dám chào hỏi, chỉ có thể ở sau lưng cậu xì xào bàn tán.Tiếng trống vang lên, học sinh nhao nhao vọt vào phòng học của mình, cũng khiến cho Jaejoong càng thênh thang bước thẳng trên đường đến phòng giáo viên…

“Này, lớp chúng mày không có giờ à, sao lại xuống đoạt sân bóng của bọn tao?”

“Sao lại không có giờ, chỉ có điều nhờ học sinh mới chuyển đến ban tặng, giờ học này của bọn tao liền biến thành giờ tự học.”

“Có ý gì?”

“Chỉ là cái tên Jung Yunho kia tự dựng chạy đến phòng học của bọn tao đánh ông thầy, kết quả hiện tại bị lôi đến phòng giáo viên, đúng là người dũng cảm…”

Jung Yunho!?

Đi đến cửa sổ bên hành lang liền nghe thấy mấy học sinh khác nói chuyện với nhau trên sân tập, Jaejoong liếc một cái liền nhận ra, cậu ta chính là học sinh của giáo viên mà cậu đang muốn tìm, nếu như cậu ta nói thật, vậy người bị đánh chẳng phải là…

Mím môi một cái, Jaejoong liền xông tới một hướng khác, vừa đến trước phòng giáo viên liền gặp ông thầy kia mặt xanh tím lẫn lộn, rõ ràng là vừa bị người đánh.

Mà lúc cậu liếc sang bên kia, liền thấy Jung Yunho đang đứng nghe mắng…

“Chủ nhiệm, việc này nhất định phải ghi vào hồ sơ, thật quá đáng, làm gì có học sinh nào lại chạy tới đánh giáo viên thế này, như vậy về sau tôi dạy dỗ học sinh thế nào?”

“Cậu bình tĩnh một chút, Jung Yunho vừa mới chuyển đến trường ta không được mấy ngày, đánh cậu chắc chắn có lý do a!” Chủ nhiệm thở dài, đưa ánh mắt nhìn về Yunho. “Em có lời gì muốn nói không?”

“Không có lý do gì, tôi chỉ là nhìn ông ta không thuận mắt mà thôi.” Đáp án rất cuồng vọng, khiến cho chủ nhiệm cùng giáo viên kia đều há hốc mồm.

Không nghĩ tới Yunho sẽ nói như vậy, vị chủ nhiệm đang muốn nói đỡ cho hắn cũng không nói được gì, mà giáo viên bị đánh lại càng tức giận, mặt đỏ bừng, đang định thúc giục chủ nhiệm nhanh chóng chừng phạt thì một cú đấm khác lại nện lên mặt ông!

“Trò Kim!” Chủ nhiệm kinh hô.

“Kim… Kim Jaejoong!” Xoa mặt, giáo viên kia hiển nhiên có chút chột dạ.Nhìn khóe miệng Yunho lộ ra nụ cười, Jaejoong bỗng nhiên có cảm giác, Yunho đánh người, là vì cậu…

“Là tôi bảo Jung Yunho đánh ông ta, hiện tại tôi cũng đánh rồi, chủ nhiệm, muốn phạt thì phạt cả hai a!”

Nói xong, mặc kệ chủ nhiệm đang không biết xử lý tình huống trước mắt như thế nào cùng vị giáo viên tự làm tự chịu, Jaejoong kéo tay Yunho đi ra ngoài, nhìn bên mặt cậu sưng lên, vừa rời khỏi phòng giáo viên, Yunho liền nhẹ nhàng chạm vào.

“Cậu bị đánh?” Không giống như hỏi thăm, ngược lại là đang khẳng định.

“Liên quan cái đ*o gì đến anh, anh không có chuyện gì sao lại đi đánh cái loại người lắm mồm kia làm gì? Chuyện của tôi, tôi sẽ tự mình xử lý.” Jaejoong tức giận nói.

“Tôi chỉ đánh phần của tôi, ai bảo ông ta nói tôi đang bị cậu dạy hư.” Trước việc Jaejoong cậy mạnh, Yunho chẳng những tức giận, ngược lại, cười càng vui vẻ hơn. “Tôi vốn là người xấu, không phải sao?”

Trừng mắt nhìn Yunho, Jaejoong thật sự rất muốn đánh tan cái nụ cười kia, nhìn rất đáng ghét!

Hất tay Yunho, Jaejoong xoay người muốn trở lại văn phòng hội học sinh, đi vài bước, lại bị người từ phía sao kéo lại, trên hành lang không người trong trường, Yunho hôn cậu thật sâu.

Mặt bị đánh hơi nhức. Nhưng dưới nụ hôn của Yunho, Jaejoong lại cảm thấy, cơn đau đã giảm đi…

Tại sao lại như vậy?

Là vì có người giúp cậu xả giận sao?

Hay còn là vì, người này là Jung Yunho?

Cậu không hiểu, một chút cũng không hiểu…

“Trốn học đi, bằng không tôi sợ mình sẽ trực tiếp muốn cậu ngay tại đây…”

Thành thật tuân theo dục vọng của mình, Yunho trần trụi để nó hiện lên trong mắt, mặc dù biết thân thể Jaejoong vẫn chưa khỏi hẳn, nhưng ham muốn đã cắn nuốt toàn bộ lý trí của Yunho.

Đây là lần đầu tiên từ khi chào đời đến giờ, hắn muốn một người đến mức này…

Jaejoong bật cười, không mang theo địch ý hay kiêu ngạo, chỉ đơn thuần cười, vì Jung Yunho thẳng thắn mà cười, cũng vì thảm trạng ban nãy của ông thầy kia mà cười!

Nhìn Jaejoong cười, Yunho bất giác ôm lấy cậu, ngửi mùi hương của riêng Jaejoong, chợt thấy thật thỏa mãn…

Kim Jaejoong, cậu có biết cậu rất đáng sợ không?

Đáng sợ đến mức, ngay cả tôi cũng không nỡ buông ra…

Đây là lần đầu tiên, Yunho thấy mình có lòng đến vậy.

Nếu như tiếp tục trêu chọc cậu ta, một ngày nào đó sẽ bị hủy trên tay cậu ta a…

Đáng sợ nhất là, hắn vậy mà cảm thấy việc đó cũng không sao…

Chương 20

Tuân theo dục vọng của mình, đây là tôn chỉ từ trước tới nay của Yunho.

Hắn chán ghét cảm giác khó chịu khi kìm nén, cho nên đối mặt với thứ mình muốn, hắn chỉ biết tìm tất cả các biện pháp để đoạt được, cho dù gặp nguy hiểm cũng không vấn đề gì.

Huống chi, đây lại là Kim Jaejoong…

Trốn học, trở về nhà hắn, đồng phục tán loạn không được quan tâm bị vứt sang một bên, tiếng thở dốc tràn ngập mùi dâm uế….

Chất dịch nóng hổi thuận theo đường cong trên thân thể trượt xuống, thấm ướt chỗ tư mật đang giao hợp, tiếng va đập phát ra khiến cho người ta phải đỏ mặt.

Hai tay ôm lấy cổ hắn, hai chân Jaejoong bị Yunho giơ lên cao sang hai bên, càng khiến cho vật nóng rực của Yunho chôn sâu vào.

Lúc tiến vào trong tiểu huyệt Jaejoong, cậu liều mạng cắn chặt môi.

Nhìn người kia vẫn mang theo bộ dáng không chịu thua, Yunho xấu tính cắn lên vành tai của cậu, khiến cho thân thể Jaejoong run rẩy một hồi, cũng làm cho bên trong cơ thể cậu co chặt lại…

“Cậu không muốn kêu lên sao? Vậy mà tôi còn cảm thấy tiếng rên của cậu rất mê người đấy…” Nói xong, Yunho không quên liếm một đường từ tai cậu xuống.

“Ngậm… Ngậm miệng anh lại cho tôi, muốn làm thì làm đi… Rên… Ahh…” Mặt đỏ lên, tận lực nhẫn nại khiến cho các giác quan càng trở nên mẫn cảm, chỉ cần Yunho đẩy vào một cái, phân thân Jaejoong liền sẽ chảy ra một ít chất lỏng trắng đục.

Đè nén ham muốn rên ra tiếng, Jaejoong liều mạng bám vào Yunho, cho dù Yunho dụ dỗ thế nào cũng không chịu cúi đầu.

“Cậu cứ bướng bỉnh như vậy, ngay cả lúc làm tình cũng muốn cậy mạnh à….” Hôn lên cổ Jaejoong, đầu lưỡi Yunho không ngừng trêu đùa cậu. “Kêu lên đi, sẽ thoải mái hơn đấy…”

“Câm miệng… Urgghh… Ahhh!” Nhận lấy đâm vào ngày càng mãnh liệt của Yunho, Jaejoong cơ hồ có thể cảm giác được lối vào của cậu theo từng lần đưa đẩy của Yunho mà ngày càng mở rộng.

“Nhịn nhiều sẽ mắc bệnh đấy, cậu chưa nhận đủ giáo huấn sao… Thật là…” Tiếng sau cùng dừng hẳn, trong ánh mắt Yunho lóe ra tia nguy hiểm, vừa hôn vừa đưa tay lấy một lọ đựng chất lỏng, đổ vào cửa huyệt đang ngậm chặt lấy hắn của Jaejoong.

“Cái gì… Jung Yunho… Anh…” Cảm giác lạnh buốt đột ngột khiến cho Jaejoong thất kinh, muốn ngăn cản, cúi đầu lại chỉ có thể thấy chất lỏng màu trắng hơi đặc trượt vào trong tiểu huyệt của cậu.

Theo động tác rút ra rút vào, phân thân Yunho mang theo chất dịch bôi trơn mà di chuyển, chất dịch hơi trong suốt, tản mát ra mùi thơm khiến cho người ta nhịn không được muốn thưởng thức, nhàn nhạt đấy, lại khiến người ta trầm mê…

“Đây là… Vị gì vậy…” Cau mày, hốc mắt Jaejoong ngập nước, không rõ vì sao nơi bị xỏ xuyên kia sau khi đổ chất kia vào, cậu lại càng thêm khao khát dục vọng.

Dùng ngón tay quệt ít chất lỏng đến trước miệng Jaejoong, Yunho cười vươn vào trong miệng, hương hoa ngọt ngào khiến Jaejoong không cách nào bài xích, chỉ có thể để cho Yunho càn quấy trong miệng mình.

Vươn lưỡi liếm nước bọt tràn ra bên môi Jaejoong, Yunho thẳng lưng một cái, phân thân hung hăng tiến vào điểm kích thích trong tiểu huyệt của Jaejoong, khiến Jaejoong không chút phòng bị hét lên..

“Urghhh… Không… Ahh…” Jaejoong cố đè nén giọng mình.

“Đừng nhịn, vừa rồi là thuốc kích thích xúc tiến cảm xúc của cậu, nếu cậu nhịn nữa, nó sẽ càng khó chịu đấy, còn có chỗ này…” Lại vươn tay lấy ít chất lỏng Yunho bôi khắp phân thân đang phấn khởi của Jaejoong.

Cảm giác lạnh buốt trơn ướt ngay lập tức bị nhiệt độ cơ thể Jaejoong hâm nóng, sau đó hương thơm tản ra càng rõ ràng, đầu ngón tay rơi xuống lưng trần Yunho, nếu Jaejoong là phụ nữ, chỉ sợ đã sớm cào từng vết thật dai trên đó.

Đáng tiếc…

Đang lúc Jaejoong bật cười với ý nghĩ của mình, Yunho liền nâng mông Jaejoong lên, hướng thẳng tiểu huyệt ướt át mềm mại đâm vào, khiến cho Jaejoong ngay cả cơ hội hoàn hồn cũng không có, theo bản năng kêu lên.

“Ah… Sâu quá… Anh đủ rồi…  Ahhh…”“Còn chưa đủ, còn muốn… Bên trong cậu thật sự rất thoải mái, bao chặt lấy tôi, ngay cả một khe hở cũng không có…”

“Anh không thể trật tự làm à…. Argghh… Urgghh… Đừng tiến vào nữa… Argghhh…”

“Không thể… Một ngày nào đó, tôi sẽ khiến cho cậu cam tâm tình nguyện rên…” Nói xong, tốc độ đâm rút của một chút cũng không thay đổi.

“Anh mơ đi… Urghh… Urghh…”

Lúc Jaejoong đang muốn phản bác lại Yunho, Yunho liền cầm lấy phân thân của cậu, khiến cho Jaejoong nhịn không nổi bắn ra, khi thân thể cao trào, mật huyệt của Jaejoong lại chặt thêm vài phần, kích thích phân thân của Yunho càng thêm trướng đại…

Không để cho Jaejoong nghỉ ngơi, Yunho đơn giản đè Jaejoong xuống, lại một trận đâm vào khác bắt đầu.

Đã làm mấy lần, Yunho không có cách nào đếm được, chỉ biết lúc hắn dừng lại, Jaejoong cũng chầm chậm vì mệt mỏi mà thiếp đi, lần này, vì sợ Jaejoong lại phát sốt, Yunho giúp cậu rửa sạch sẽ.

Nhìn Jaejoong vì động tác của hắn mà nhẹ cau mày, Yunho bỗng nhiên lộ ra khuôn mặt mà ngay cả hắn cũng không tưởng nổi, ôn nhu nhìn cậu, nhẹ vỗ mặt còn đang sưng vù lên…

Tính rất giống hắn…

Thân thể phù hợp đến đáng sợ…

Rồi lại giấu kín tâm tình khiến cho người khác đau lòng…

“Xem ra, tôi đến không đúng lúc?”

Sau lưng truyền đến giọng nói cắt đứt tầm nhìn của Yunho, mỉm cười quay đầu lại, chỉ thấy một người đàn ông đang hào hứng nhìn chằm chằm Jaejoong trên giường.

Theo bản năng kéo chăn phủ lên người Jaejoong, Yunho đứng lên tiện tay chụp lấy cái quần đang ném về phía hắn. “Vào bằng cách nào?”Giơ chìa khóa trên tay lên, người đàn ông căn bản không sợ chọc tức Yunho. “Nhà này là tôi giúp luật sư nhà cậu tìm đấy. Đương nhiên là có biện pháp vào.”

Khẽ cười, Yunho trực tiếp dùng thân thể chặn tầm mắt của y. “Xem đủ chưa?”

Hắn không thể không phát hiện hứng thú của người đàn ông kia với Jaejoong, nếu là trước đây, Yunho tuyệt đối sẽ hào phóng chia sẻ, nhưng đây là Kim Jaejoong, hắn muốn độc chiếm một mình.

“Đối tượng mới?” Người đàn ông nhướn lông mày, tràn ngập hiếu kỳ.

“Không được sao? Chẳng lẽ tôi tìm ai còn phải báo cáo với cậu?” Trong mắt Yunho lộ ra cảnh cáo. “Tôi nói, xem đủ chưa?”

Giơ tay lên, người đàn ông thức thời xoay người, tùy ý để Yunho thuận tay đóng cửa phòng lại, ngay cả một cái liếc mắt cũng không cho y có cơ hội.

“Thật kỳ lạ nha, từ khi nào mà Jung Yunho của chúng ta lại bảo vệ bạn giường như vậy? Bất quá nói thật, tôi còn tưởng rằng cậu đang có hứng thú với Jaejoong, không nghĩ tới cậu lại có hứng đi tìm người khác.”

“Tôi nói cậu ta là người khác sao. Carr, trí tưởng tượng của cậu quá phong phú rồi.” Tựa vào tường, không quan tâm lưng lạnh như băng, Yunho cười rất có hàm ý khác.

“Cậu ta… Người bên trong là Kim Jaejoong, người mà cậu muốn tôi sắp xếp một đêm với cậu?” Đầu Carr liền tự động tái diễn lại màn kia. “Da của cậu ta đẹp giống hệt phụ nữ a!”

“Có vấn đề sao?” Nhướn lông mày, đáy mắt Yunho lộ ra tia sắc bén. “Cậu tốt nhất hiện tại quên hết những điều mình vừa nhìn thấy đi, bằng không, tôi sẽ tìm biện pháp để cậu quên.

Biết rõ Yunho từ trước tới nay là người nói được thì làm được, Carr vội vàng lui mấy bước, dùng tay xoẹt qua đầu mình, ý bảo y đã quên toàn bộ, một chút cũng không còn.

Yunho thấy thế, nở nụ cười đi ngang qua y, chỉ có điều, cảnh cáo ban nãy của hắn khiến cho Carr để ý.

“Thật khó thấy được nha, tôi lần đầu thấy cậu chú ý việc bạn giường bị người khác nhìn như vậy, hơn nữa, tôi muốn hỏi, cậu có thể đem được cậu ta lên giường, sao lúc trước còn muốn tôi giúp cậu?”

“Cậu ta không cúi đầu.”

“Cái gì?” Không nghe rõ lời Yunho nói, Carr chỉ có thể hỏi lại.

“Tôi nói, bất kể là đua xe hay trên giường, cậu ta chưa lần nào chịu cúi đầu trước tôi, cho nên, cậu ta không giống những người khác.” Ánh mắt nhu hòa hơn hẳn, Yunho không chút sợ hãi sẽ dọa Carr.

Mắt đảo loạn, Carr từ chối cho ý kiến nhún nhún vai, đồng thời nhắc nhở chính bản thân mình, ngàn vạn đừng ra tay với Kim Jaejoong.

Bởi vì, y hiểu ý của Yunho.

Đụng vào Kim Jaejoong, tương đương đối nghịch với hắn.

Chỉ cần người có đầu óc, cũng sẽ không làm việc ngu ngốc này…

“Nói đi, cậu đến tìm tôi có việc gì?” Nhìn bộ dáng có chút khôi hài của Carr, Yunho ngay cả cười cũng lười, chỉ hỏi y ý đồ đến đây.

Hắn tin tưởng, Carr tuyệt đối sẽ không có việc gì mà tìm tới tận cửa…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau