YÊU PHẢI CÔ NGƯỜI HẦU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Yêu phải cô người hầu - Chương 81 - Chương 84

Chương 81

Thuần Dương đang dằn vặt bản thân, ngồi chòm hỏm dưới đất mà gục mặt.

Thứ cảm giác luyến tiếc này ngày càng lấn áp anh, nếu không phải vì người đó là bạn thân chí cốt suốt năm thời cấp 3 của anh thì anh đã không ngoại lệ dùng mọi cách khiến người con gái kia trở về tay mình.

Bỗng, cánh cửa gỗ dày dặn bóng nhoáng gần đó mở ra một tiếng "kẹt" nhỏ, Tiểu Mễ đi vào, hai mắt đỏ lượm và ươn ướt, hít lên hít xuống, làm tiếng sụt sịt khe khẽ vang lên.

Thuần Dương ngạc nhiên, bèn quay mặt sang nơi có âm thanh phát ra đó, hỏi:

"Ai đang khóc vậy?"

Tiểu Mễ bèn dụi nước mắt đi, mỉm cười đáp: "Là tôi, tôi nghĩ mình bị cảm rồi, chủ nhân cần lên phòng không? Tôi đưa ngài đi"

Thuần Dương đứng dậy, thở dài một cách ngây ngốc, cười bi thương hỏi: "Tôi đã thua phải không?"

Tiểu Mễ có hơi ngạc nhiên, Thuần Dương lại rũ mắt rồi cười nhạt.

"Con gái thường thích những người dịu dàng, tôi thì lại không được như vậy"

Tiểu Mễ biết rõ cảm xúc của anh bây giờ cũng giống như cô, đều đơn phương người khác và thừa biết mình sẽ mãi mãi không bao giờ được đáp lại.

Tự dưng cô bất chợt nhớ lại khi nãy, bên ngoài trời đang lạnh lẽo tối đen, cô lại đuổi theo Lăng Nhất tận ra cổng nhà, gọi lớn thất thanh mong anh chịu dừng lại.

"Khoan đã, Lăng Nhất, anh chờ đã"

Lăng Nhất bật khựng chân, quay lại nhìn Tiểu Mễ với nét mặt khó chịu vì cảm thấy áy náy nói:

"Tôi xin lỗi, chỉ vì tôi mà bữa tiệc sinh nhật của cô cũng bị phá hỏng không khí, cô vào trong nhà vui chơi với mọi người đi, tôi phải về rồi"

Tiểu Mễ chợt mím môi, thâm tâm cô vừa bối rối vừa thấp thỏm.

"Lăng Nhất, tôi...có chuyện muốn nói với anh"

Sau đó cô đi tới gần anh, cố gắng lấy hết cảm đảm, lấy hết sự dũng khí của mình, thở ra thở vào, rồi ngượng ngùng lấp mấp: "Thật ra...tôi...tôi xem anh như một người quan trọng, thật đó, cho nên..."

"Mẹ kiếp!" Giọng Lăng Nhất bỗng cáo gắt lên, Tiểu Mễ giật mình, cô ngẩn nhìn nét mặt đang nghiếng răng nghiếng ngạnh của Lăng Nhất vẫn còn bực tức chuyện Thuần Dương đã xúc phạm mình lúc nãy.

Tiểu Mễ chợt ngậm ngùi đi, giọng nhỏ nhẹ ngập ngừng thấp thỏm.

"Anh có thể...nghe tôi nói không?"

Đột nhiên Lăng Nhất sực nhớ ra cái gì đó, bèn nhìn Tiểu Mễ.

"Phải rồi, tôi có một chuyện muốn nhờ cô"

Nói xong, anh ta thò tay vào túi áo khoác mình lấy ra một chiếc hộp vuông nhỏ xinh xắn màu kem, gương mặt trở nên thẹn thùng, đưa đến trước mặt Tiểu Mễ nói:

"Cô có thể...đưa cái này cho Hiểu Nhiên giúp tôi không?"

Tiểu Mễ như bị một tiếng sét đánh ngang tai, người cô thẩn thờ ra, Lăng Nhất lại tiếp lời: "Tôi định tặng Hiểu Nhiên nhưng chưa đưa được, cô giúp tôi nhé"

Tiểu Mễ run run nhìn hộp quà ấy, sự bối rối lo sợ và khó chịu đang bao trùm lấy cô, điều này chẳng khác gì khiến cô chìm trong đáy của vực thẳm.

Cô đứng hình một lúc, mới đưa tay tới lấy món quà thì Lăng Nhất cũng bật cười nhẹ.

"Thế cảm ơn cô trước, lần sau tôi mời cô ăn một bữa nhé, nhớ là phải đưa cho cô ấy đấy"

Tiểu Mễ mím môi đi, nắm chặt hộp quà kia trong tay, đành cố mỉm cười gượng nhìn Lăng Nhất đáp:

"Được rồi, tôi sẽ đưa cho cô ấy"

...

Bấy giờ, Tiểu Mễ cầm chặt chiếc hộp vuông kia, nghĩ một lúc mới lén mở ra xem, liền thấy bên trong là một đôi hoa tai rất xinh xắn, lòng cô đau nhói, cô cảm thấy ghen tỵ, so với những thứ xa xỉ này thì nó thật quá xa vời với cô.

Tiểu Mê bèn mím môi đi, khẽ lẩm bẩm:

"Lẽ ra...mình không nên nhận giúp mới đúng, làm sao đây?"

Thuần Dương nghe thấy tiếng lầm bầm của Tiểu Mễ, bèn chao mày hỏi: "Nhận cái gì?"

Tiểu Mễ giật mình, bèn cất hộp quà kia đi, lấp mấp đáp:

"À tôi...tôi chỉ nói luyên thuyên thôi"

...

Phía bên kia, tại một quán bar quen thuộc, tiếng nhạc xập xình náo nhiệt của một bản EDM đang được một DJ xinh đẹp chơi trên bục sân khấu.

Tiếng cạn ly vang lên, Tư Diệp vừa uống ly rượu vang vừa cùng với bọn Tiểu Huyên, Tiểu Nhã trong bàn và một số người khác trò chuyện.

"Chào mừng Lạc Tư Diệp đã quay trở lại"

Tiểu Huyên cầm chai rượu whisky giơ lên cao, mọi người cũng tán dương vỗ tay "bộp bộp" vui mừng.

Tư Diệp bèn cười nhạt, ngậm điếu thuốc đang nghi ngút khói lên đôi môi được tô màu son đậm loét kia thì Tiểu Nhã lên tiếng:

"May là đứa con đó không ra đời, nếu không khi Tư Diệp sinh ra, tôi còn phát hoảng khi cô ấy sẽ phải từ giã cuộc chơi mà rời khỏi hội, về chăm nom bỉm sữa đó"

Tiểu Huyên cũng tán dương, đồng tình nói

"Phải đấy phải đấy, như thế chẳng hợp với Tư Diệp chút nào"

Tư Diệp uyển chuyển rút điếu thuốc trong môi ra, nhận vào chiếc gạt tàn trên bàn rồi nhếch mép nói:

"Tôi có cảm giác như mình đã trúc bỏ đi được thứ cốt nhục đó, cảm giác như bản thân được sống lại vậy, hừm, dù sao cũng phải cảm ơn mọi người, bây giờ tôi có thể uống rượu và hút thuốc, chẳng sợ gì nữa cả"

Tiểu Huyên cầm chai whisky kia đưa đến Tư Diệp bảo:

"Thế thì hôm nay phải uống cho say đó, chúng ta phải ăn mừng thật lớn a"

Trời ngày càng khuya, sớm đã hơn 11 giờ.

Tư Diệp vừa chào tạm biệt bọn Tiểu Nhã và Tiểu Huyên, định ra vỉa hè đón taxi về nhà, lúc nãy cũng may cô đã uống rất ít, rút kinh nghiệm đợt say tí bí lần trước không cẩn thận nên mới bị Luna hãm hại, điều này làm Tư Diệp luôn cảm thấy vô cùng bức bối.
Cô ta đưa điếu thuốc lên miệng ngậm, tính hút một hơi để quên đi tất cả muộn phiền đã xảy ra với mình bấy thời gian qua thì bỗng chốc sực ngạc nhiên, bất chợt cô ta nhìn thấy Luna và một người ông lạ cũng vừa đi ra khỏi quán bar lúc nãy, níu kéo nhau qua lại trông rất thân mật.

Luna đang ôm lấy tay người đàn ông đó, nũng nịu nói:

"Về nhà anh phải nhắn tin cho em đấy nhé, honey"

Người đàn ông kia gật đầu, khí chất có vẻ như một người giàu có, anh ta cúi xuống hôn lên trán Luna, mỉm cười bảo:

"Anh xin lỗi, nhưng hôm nay em phải tự bắt xe về rồi, anh đang có việc gấp"

Luna có hơi thất vọng, nhưng cũng đành gật đầu mỉm cười dịu dàng, sau đó vẫy tay chào tạm biệt người đàn ông kia thì anh ta cũng leo lên một chiếc xe do tài xế lái, chạy vụt đi mất.

"A...quên mất"

Luna chợt lấy điện thoại ra giơ lên định chụp một vài bức ảnh của bản thân post lên trang cá nhân câu like, nào ngờ khi điện thoại chuyển camera hướng trước, trên màn hình không chỉ có riêng cô, mà còn có một bóng hình lù lù của Tư Diệp đứng nhếch mép phía sau lưng khiến cô giật thót.

Luna nhanh chóng quay lại theo phản ứng, trừng mắt cau mày hỏi:

"Lạc Tư Diệp, cô đứng sờ sờ ngay sau lưng người khác là muốn dọa chết người sao?"

Tư Diệp cười nhạt một tiếng, liếc mắt sang một bên hỏi:

"Người đàn ông lúc nãy chắc là bạn trai mới của cô nhỉ? Kiếm được mối không tệ nha"

Nghe vậy Luna mới bật cười đắc ý, khoanh hai tay nói:

"Thì sao? Tôi bây giờ may mắn hơn cô rất nhiều, đồ hàng hiệu trên người tôi đều là do anh ấy mua cho, cô được như vậy sao?"

Tư Diệp ngước lên cao bật cười khẩy

"Vậy sao? Nhưng có lẽ hôm nay là lần cuối cùng cô được điều đó rồi"

"Ý cô là gì?" Luna cau mày, Tư Diệp bèn cười nhạt đáp: "Tôi chỉ nói thế thôi, chào nhé"

Nói xong Tư Diệp quay lưng đi dần xa về phía trước khiến Luna không khỏi nheo mày cảm thấy chướng mắt.

(Con ả khốn nạn này, cô ta nói vậy là ý gì chứ?)

Đột nhiên có ba bóng lưng to lớn xuất hiện từ phía sau cô, Luna giật mình, bèn quay lại thì đã thấy ba tên đàn ông mặt mũi bậm trợn, cười cợt như mấy tên biến thái quấy rối, cô liền giật mình, chao mày hỏi:

"Mấy người muốn gì?"

Một tên chợt khoác lấy vai cô, bảo:

"Cô em xinh đẹp đứng đây một mình như vậy, hay là đi theo bọn anh chơi đi"

Luna phũ phàng hất tay hắn ra, lướt qua bọn chúng nói:

"Rất tiếc, tôi đây không có hứng với mấy tên dơ bẩn như mấy người, cút đi"

Ba tên kia liền nổi nóng tức giận, một tên bất chợt đưa tay tới vòng lấy cổ cô ghì lại từ đằng sau hỏi:

"Mày nói cái gì? Con ranh láo mồm này"

Luna nghiếng răng, liền quay lại đập túi xách vào cái tên đó, quát tháo:

"Tránh ra, lũ khốn"

Sau đó cô nhân cơ hội quay lưng bỏ chạy, nhưng do mang giày cao gót nên Luna đã sớm ngã nhào về phía trước rồi té ập người xuống vỉa hè, ba tên kia lại cười nháo lên, một tên bỗng đi đến giật lấy tóc cô thật mạnh, kéo ngược đầu cô lên nói:

"Rượu mời không uống, muốn uống rượu phạt sao? Đêm nay bọn tao sẽ cho mày biết thế nào là phép tắc" "Buông tôi ra, lũ điên này" Luna cắn răng, tay chân nóng rát xay xát, trời bây giờ đã tối, người đi đường cũng không có một ai, sự kêu gào của cô là vô vọng.

Luna lại bị chúng kéo đến một con hẻm vắng, cô cố gào lên phản kháng lại chúng, đành dùng lời đe dọa bảo:

"Thả ra, tụi mày có tin tao sẽ báo cảnh sát không?"

"Báo cảnh sát?" Tên bậm trợn đang kéo tóc cô ghì kéo đi hỏi một cách nhả cợt, sau đó hắn ta mạnh tay hất cô té vào tấm tường bên trong con hẻm kia, Luna đau đớn rít lên vài tiếng rồi gục người xuống, sợi dây áo trên vai cô cũng bị tụt ra, sớm đã làm ba tên kia đỏ mặt, chảy nước dãi chết mê chết mệt.

Cô nghiếng răng cố thò tay vào túi xách, lấy điện thoại nhấn số gọi cho cảnh sát nhưng lại bị tên đó bóp lấy cổ thật mạnh, ấn vào bức tường dày kia làm Luna trợn cả hai mắt, nước bọt chảy ròng rã xuống khóe môi, và cô đang vô cùng khó thở.

"Ha...hực...lũ chó này, thả...ra"

Một tên khác bất chợt đi đến giật lấy điện thoại trong tay cô, đập xuống đất một cái "bạch" khiến màn hình bị rạn nứt ra tan tành.

Luna hớp hồn sợ hãi, chúng lại cười giễu nói:

"Lúc nãy mày mạnh miệng lắm mà, giờ còn dám kêu la không con khốn?"

"Mặt mũi cũng đẹp đấy, chơi nó đi đại ca"

"Mối tốt được giới thiệu thế này, sao mà nỡ bỏ qua được"

Mấy câu nói của chúng cứ vang lên bên tai cô, nhưng có một câu là khiến Luna không khỏi bật kinh động.

(Giới thiệu? Đừng nói là...)

Đột nhiên tên bậm trợn đưa tay xé áo cô ra, Luna bật hét toáng lên.

"Cứu...cứu tôi với, cứu tôi, cứu..."

Cô vừa hét, liền bị tên đó đấm vào mặt một phát, hắn gào to:

"Dám la à? Dù có la rát cổ cũng chẳng có ai nghe đâu, con ranh"

Luna nhăn nhíu mặt, hai mắt trừng to cố bò bằng hai tay về phía trước thì liền bị chúng giật lấy tóc nắm lại từ phía sau, cô đau đớn la hét không ngừng, chúng lại thô bạo cởi sạch quần áo trên người cô.

"Không! Dừng lại! Mau dừng lại! Tôi sẽ cho mấy người tiền mà, bao nhiêu cũng được, a hư hư"

Tiếng la hét khóc lóc thất thanh vang ra từ trong con hẻm vắng, cách đó không quá 50m, Tư Diệp ngồi trong chiếc xe taxi bên lề đường, khoanh hai tay lại, chân này gác chân kia, bật cười cực đoan, vui vẻ nghĩ:

(Hừ, thời của cô hết rồi Luna à, giờ này chắc là cô đang kêu gào thảm thiết lắm, tội nghiệp thật)

Rồi cô ta nhìn bác tài, lên tiếng:

"Lái xe đi, đưa tôi đến khu chung cư Quan Viên"

...

Hôm sau, bên trong một rạp chiếu phim lớn, Hiểu Nhiên đứng tại quầy bán bắp nước, cô mặc đồng phục của nhân viên, làm việc rất chăm chỉ.

"Của quý khách là 50 đồng, quý khách có cần thêm gì nữa không?"

Hiểu Nhiên mỉm cười nhìn một vị khách nam đi cùng bạn gái mình sau đó nhận tiền của anh ta đưa, rút một bill thanh toán ra đưa anh ta rồi bảo:

"Cảm ơn, chúc quý khách một ngày vui vẻ"

Thời gian cũng dần trôi đi, mấy chốc trời đã tối mù tối mịt vắng bóng người qua lại, cô vừa thay xong bộ đồ nhân viên ra và mang túi xách lên vai định trở về nhà.

Sau khi chào tạm biệt mấy đồng nghiệp làm chung, Hiểu Nhiên vừa đi ra khỏi rạp phim, vừa thở dài nắn vai mình lẩm bẩm:

"Mệt mỏi quá, phải mau về sớm ngủ một giấc a"

Cô bước ra lề đường, liền thấy có một chiếc xe quen thuộc đậu ở đó, Diệc Thiên đang đứng dựa người vào cửa xe, mặc một chiếc áo len màu xanh lá đậm và quần jean đen, hai tay choàng quanh người mình để đỡ đi cái cơn gió đông lạnh lẽo, hai mắt anh nhắm nghiền lại trông có vẻ mệt mỏi nhưng lại muốn chờ ở đây để đón Hiểu Nhiên về.

Hiểu Nhiên hơi bất ngờ, cô đã không nghĩ hôm nay Diệc Thiên lại đến đón cô, bình thường anh rất bận vì công việc, bao gồm cả tập đoàn Lăng Thị và ở cửa hàng quần áo, thời gian cô bên anh tuy không nhiều cũng không ít, nhưng anh vẫn làm cho cô cảm thấy hài lòng.

(Anh Diệc Thiên đến đón mình sao? Sao anh ấy lại dựa vào xe ngủ thế này?)

Cô đi đến, đưa tay lên sờ vào má anh, thốt nhỏ giọng gọi: "Anh Diệc Thiên"

Diệc Thiên chợt mở mắt ra, nhìn thấy cô anh liền giật mình ngơ ngác, rồi mỉm cười hỏi: "Nhiên Nhiên, em tan làm rồi à?"

"Sao lại đến đón em? Anh đã mệt như vậy mà, với lại bây giờ đã 10 giờ đêm rồi đấy"

Cô chu môi nói, anh liền bật cười một tiếng, bèn quay lại đưa tay mở cửa xe ra trả lời:

"Anh vừa đến đây, tối thế này để em đi xe về một mình không ổn, với lại anh cũng đang rảnh, đến đón bạn gái mình là điều cần làm"

Hiểu Nhiên cảm thấy lòng ngập tràn hạnh phúc, sự dịu dàng của Diệc Thiên vẫn cứ như lần đầu mới gặp, cô liền choàng tay ôm anh từ phía sau, áp đầu vào tấm lưng rộng lớn của anh khiến Diệc Thiên bật ngạc nhiên, anh nghoảnh đầu lại hỏi:

"Em sao vậy? Em thấy mệt à?"

Hiểu Nhiên khẽ giọng đáp, vẫn cố cảm nhận sự ấm áp từ lưng anh mà nhắm mắt tận hưởng.

"Không, em vui lắm, em thật may mắn vì có bạn trai như anh, Diệc Thiên"

Diệc Thiên hơi ngỡ ngàng bèn quay lại, hai tay nắm lấy tay cô, mỉm cười nói:

"Anh cũng vậy, trời bây giờ lạnh lắm, chúng ta về nhà thôi"

"Vâng" Cô gật đầu ngoan ngoãn, anh liền xoa đầu cô rồi cùng nhau trở về nhà.

Hiểu Nhiên chợt thoáng lên một dòng tâm sự, so với bản thân mình trước đây, cô vẫn thấy lựa chọn của mình thật đúng đắn, cô nghĩ mình yêu Diệc Thiên, chắc chắn thế rồi.

Chương 82

Hai ngày sau, tại một căn phòng thoang thoảng mùi thuốc sát trùng.

"Không!!!" Tiếng hét của một cô gái thoát thanh vang lên, sau đó là tiếng gương bị vỡ một cái "rốp" va đập vào cửa phòng bệnh.

Luna thất thần ôm mặt mình, bên má bị một vết thương dài 5cm do dao chém qua rất sâu, được băng lại bằng lớp bông gòn trắng vẫn còn thấu cơn đau đớn.

Hai hàng nước mắt cô chảy xuống, đôi mắt thờ thẩn đưa bàn tay run run sờ lên vết thương thì một vị bác sĩ đứng trước mặt khẽ trấn an cô nói:

"Tình trạng của cô vẫn bình thường, nhưng bên má cô lại bị một vết thương rất sâu, tôi e rằng tỉ lệ để lại sẹo là 80%"

Luna kinh hoảng, cả khuôn mặt này là tất cả đối với cô, cô gào lớn:

"Cái gì chứ? Sao mặt tôi lại có thể để lại vết thẹo đó hả? Dù là bao nhiêu tiền cũng được, các người phải làm gì đó đi chứ"

Vị bác sĩ thở dài tiếp lời:

"Nhưng bây giờ cô cần phải dưỡng thương, chuyện thẩm mỹ thì cô có thể làm sau mà"

"Thẩm mỹ? Tôi mà cần phải thẩm mỹ sao?"

Luna như phát điên nhớ lại cái đêm đó, vì cố chống lại bọn biến thái lưu manh kia, cô đã bị một tên dùng dao xua toạc trúng bên má, cô bất động đau đớn, nhẫn nhục chịu sự khốc nghiệt khi chúng đang làm vấy bẩn cơ thể mình.

"Lạc Tư Diệp, là con chó đó" Luna nghiếng răng tức đến mức sôi sục, sau đó gào thét lên như phát hoảng.

"Là nó, chính là nó, là nó đã hại tôi ra nông nổi này, con khốn đáng chết"

Cô bước chân ra khỏi giường, xua tay xua chân qua lại những thứ mình nhìn thấy làm tất cả mọi đồ đạc trên bàn, mọi thứ đều văng ra đất tạo nên các tiếng động vỡ vang chói tai.

Bên ngoài hai ba người bác sĩ lẫn y tá chạy vào, cố kìm tay chân Luna lại trong khi cô ta đang lên cơn khủng hoảng, không ngừng trấn an.

"Xin cô hãy bình tĩnh lại đi"

"Không! Buông tôi ra, tôi phải tìm con khốn đó, tôi nhất định sẽ phải rạch mặt nó ra"

...

Buổi trưa, Hiểu Nhiên đang dùng khăn lau dọn lại các kệ chứa hàng trong cửa hàng tiện lợi, một người đàn ông đứng từ phía sau cô lên tiếng:

"Hiểu Nhiên, cô mau qua đây mang đống hàng này sắp xếp lên kệ đi"

Cô ngật ngờ quay lại với gương mặt thấm ít mồ hôi lấm tấm trên trán, bèn lấy tay lau vén đi rồi đáp:

"À vâng, tôi làm ngay đây thưa ông chủ"

Bên ngoài của lớp cửa kính trong suốt của cửa hàng, Lăng Nhất đi vào, tiến tới quầy thanh toán của cô nhân viên đứng ở đó, bảo:

"Bán cho tôi hai gói Thăng Long"

"À vâng, quý khách đợi một chút" Cô nhân viên mỉm cười thân thiện, rồi đỏ mặt ngượng nghĩ:

(Anh chàng này đẹp trai quá)

Hiểu Nhiên nhấc một thùng hàng nặng đi ngang qua, vẻ mặt có hơi nặng nhọc khiến Lăng Nhất phải bật ngạc nhiên khi trông thấy, anh bèn thốt lên trong kinh ngạc.

"Hiểu Nhiên, cô làm gì ở đây vậy?"

Hiểu Nhiên hơi bất ngờ, bèn đứng lại nhìn sang anh hỏi:

"Ơ Lăng Nhất, là anh đấy à?"

"Sao cô lại làm ở đây? Lẽ nào là Lăng Diệc Thiên bắt cô đi sao? Lần trước cô đã nói mình làm ở rạp phim rồi mà"

"À, tôi làm hai việc, ban ngày tôi làm ở cửa hàng tiện lợi, ban đêm tôi đến rạp phim làm thêm"

Hiểu Nhiên vừa nói vừa gập người đặt thùng hàng kia xuống đất, sau đó đưa tay vén mồ hôi trên trán thở phào.

"Phù, mệt quá, cuối cùng cũng xong"

Lăng Nhất đi đến, bất chợt kéo tay cô rồi bảo:

"Đi theo tôi"

"A...làm gì vậy? Sao lại kéo tay tôi chứ?"

Anh ta kéo cô ra khỏi cửa hàng tiện lợi, sau đó buông cô ra hỏi:

"Tại sao cô lại như vậy? Tôi cứ nghĩ khi cô làm bạn gái của Lăng Diệc Thiên, anh ta sẽ cho cô ăn sung mặc sướng, nhưng những gì tôi thấy trước mắt không phải như vậy, cô đang làm cái gì vậy hả?"

Hiểu Nhiên đưa tay nắn vai mình, nheo mày đáp:

"Thì tôi đang kiếm tiền chứ gì nữa, anh Diệc Thiên vốn không cho tôi đi làm, nhưng tôi cứ khăng khăng muốn đi thì anh ấy cản được tôi sao?"

"Cô cần bao nhiêu tiền? Hãy ngừng ngay việc này đi, cô chỉ là một cô gái lại làm cùng lúc hai công việc, sức khỏe thì sao đây? Cô có biết xem trọng bản thân mình không đấy?"

Hiểu Nhiên cau mày, khi không lại bị Lăng Nhất quở trách nên có chút khó chịu.

"Anh quan tâm làm gì chứ? Với lại tôi muốn làm gì thì làm, tôi không nói chuyện với anh nữa, đừng có làm phiền tôi"

Nói xong cô liền lướt qua anh rồi bước vào cửa hàng làm việc tiếp khiến Lăng Nhất cảm thấy khó chịu.

(Lăng Diệc Thiên đáng chết, sao có thể để cô ấy làm việc mệt mỏi như vậy chứ? Mình thật sai lầm khi để Hiểu Nhiên cho anh ta chăm sóc mà)

Buổi chiều, Hiểu Nhiên vừa thay đồ nhân viên cửa hàng ra, vội nhìn đồng hồ trên màn hình điện thoại đã chỉ gần đến 5 giờ chiều nên sực hốt hoảng.

"Chết rồi, sắp trễ giờ mất rồi"

Cô liền mang túi xách lên vai rồi chạy toạt ra khỏi phòng thay đồ, sau đó nhìn về phía một cô nhân viên khác đang đứng cặm cụi lau dọn ở quầy thanh toán, vừa chạy vừa hớt hãi bảo:

"Chị Hoa, em đi đây, phiền chị làm tiếp việc còn lại giúp em nhé"

Chị Hoa ngẩn mặt nhìn cô, mỉm cười hỏi:

"Hiểu Nhiên, em lại đến rạp phim làm sao? Chăm chỉ quá đấy"

Hiểu Nhiên vì sợ trễ mất giờ làm nên thậm chí còn không nghe thấy lời nói của chị Hoa, vội vã đẩy cửa chạy ra khỏi cửa hàng mất. Chị Hoa cũng thông cảm vì chuyện này cứ như cơm bữa, ông chủ cửa hàng chợt đi đến, tay cầm cốc trà bốc hơi nóng nhâm nhi một ngụm rồi nói:

"Cô ấy chăm chỉ quá, ngày nào cũng vội vã chạy đi làm thêm, chắc là cuộc sống khó khăn lắm"

Chị Hoa cười nhẹ, ai cũng đều nghĩ Hiểu Nhiên phải sống trong cuộc sống thiếu ăn thiếu mặc, nhờ vậy ai cũng yêu quý cô như người một nhà.

Hiểu Nhiên vừa chạy ra khỏi cửa hàng thì liền thấy Lăng Nhất đang đứng trước đó, cô hơi ngạc nhiên, bèn hỏi:

"Lăng Nhất, anh làm gì ở đây vậy?"

"Cô đến rạp phim làm phải không? Tôi đưa cô đi"

Lăng Nhất đưa tay đến cô cười thân thiện bảo, Hiểu Nhiên bèn nheo mày có chút không vui, lướt qua anh ta nói:

"Khỏi cần, bộ anh không làm gì hay sao hả?"

"Thì tôi đang rảnh rỗi mà, lên xe đi tôi đưa cô đi, bây giờ mà đứng đón taxi thì sẽ trễ đấy"

Hiểu Nhiên hơi lưỡng lự, giờ làm việc ở rạp phim là 5 giờ chiều, cô đã đến trễ nhiều lần nên quản lí ở đó lúc nào cũng không ngớt phàn nàn, nói lần sau cô còn tái phạm thì sẽ bị đuổi việc, Hiểu Nhiên đành mím môi cam chịu, quay lại nhìn Lăng Nhất nói:

"Thế thì nhanh lên, tôi sắp trễ giờ rồi"

15 phút sau, Hiểu Nhiên vừa hớt hãi chạy vào rạp phim thì đã nhìn thấy mấy người đồng nghiệp vào ca làm việc trông thật bận rộn, đột nhiên có một người đàn ông xuất hiện từ sau cô, lên tiếng cằn nhằn:

"Bạch Hiểu Nhiên, cô lại đến trễ nữa rồi, cô tưởng công việc ở đây muốn đến lúc nào thì đến sao?"

Cô quay lại, gục mặt mím môi nhìn người đàn ông chạc 30 mang kính cận kia, ánh mắt đáng thương đáp:

"Tôi xin lỗi quản lí Lâm, trên đường tôi bị kẹt xe cho nên..."

"Đừng có biện minh, mấy hôm trước cô còn nói bản thân vừa đưa một người phụ nữ mang thai sắp sinh nở giữa đường đến bệnh viện nên đi trễ, hôm khác lại bảo vừa giúp một cụ già bị đãng trí về nhà nên đến muộn, người như cô không phải tôi gặp lần đầu, mau đi đi, chỗ chúng tôi không thể tiếp nhận một nhân viên thiếu trách nhiệm như cô được"

"Ơ...không được, anh không thể đuổi tôi được, bởi vì tôi còn có cha mẹ già bệnh tật ở nhà, cuộc sống rất khó khăn, em trai còn đang đi học giữa chừng không đủ sức lao động nên tôi là người gánh vác cuộc sống của gia đình, gia cảnh rất nghèo khó a" Hiểu Nhiên hớt hãi chấp tay khẩn xin một cách đáng thương nhìn anh ta, vị quản lí ấy lại đẩy cặp kính lên, mặt mũi khó chịu nói:

"Vậy sao? Tôi chưa thấy ai gia cảnh nghèo khó mà lại ăn mặc, trang điểm khá giả như cô cả"

Hiểu Nhiên chợt giật mình, mới nhớ lại lớp makeup trên mặt lúc sáng vẫn còn chưa được tẩy sạch, bộ đồ cô đang mặc cũng là lấy từ cửa hàng quần áo nhập khẩu nước ngoài của Diệc Thiên, giá cả và chất liệu không hề nhỏ.

Cô gật gượng, miệng cứng nhắc nói:

"A...quản lí, thật ra..."

"Không nói nhiều, cô chính thức bị đuổi việc" Quản lí Lâm liền phán thẳng vào mặt cô một cách tức giận.

Vài phút sau, Hiểu Nhiên gập người uể oải đi ra khỏi rạp phim, thất thần thở dài."Thật là, lúc nào công việc của mình cũng không được suôn sẻ, mình bị đuổi việc nhiều quá nên sắp ngốc mất rồi"

Đột nhiên cô khựng chân, thấy Lăng Nhất đang đứng dựa người vào bức tường bên ngoài rạp phim như đang đợi ai đó, bèn đi tới hỏi:

"Lăng Nhất, sao anh vẫn còn ở đây? Anh đợi ai à?"

Lăng Nhất bật ngạc nhiên nhìn sang cô, cười nhẹ hỏi ngược lại.

"À không, tôi chỉ đứng đây hóng gió một chút thôi, mà chẳng phải cô vào trong làm việc sao? Sao lại trở ra rồi?"

"Thì tôi bị đuổi việc rồi còn đâu, quản lí đúng là khắc khe, tôi chỉ trễ có một chút thôi mà" Hiểu Nhiên thở dài một hơi chán nản, Lăng Nhất bèn bật cười nhẹ.

"Thế thì hay quá, tôi nghĩ cô chỉ nên làm một việc thôi, con gái ai lại làm một lúc hai công việc chứ"

"Nhưng tôi đang rất cần tiền...à mà thôi, tôi cảm thấy hơi đói, anh đi ăn cùng tôi không?"

Lăng Nhất hơi ngạc nhiên, lại nở rộ nụ cười đùa.

"Được, thế thì cô đãi nhé, ví của tôi hết sạch tiền rồi"

Hiểu Nhiên đẩy vai anh một cái, bật cười hòa nhã bảo:

"Anh nói gì vậy? Tôi mời thì tôi sẽ trả tiền chứ, tôi biết chỗ này ăn ngon lắm, nhất định sẽ không để anh thất vọng"

Một lát sau, hai người đến một quán lẩu xiên thịt bình dân trên phố, quán chỉ có vài chiếc bàn và diện tích khá nhỏ, vách tường xung quanh cũng nhìn ra rõ có mấy chỗ mục nát.

Lăng Nhất ngồi ở một bàn gần đó rồi đảo con ngươi ngó ngang ngó dọc, trễu mắt hỏi:

"Chỗ này mà là chỗ ăn ngon sao? Cô có lộn không vậy?"

Hiểu Nhiên bĩu môi

"Anh đừng xem vẻ bề ngoài mà trông mặt bắt hình dong nhé, tuy ở đây không giống như nhà hàng sang trọng nhưng thức ăn ngon lắm đấy"

"Sao cũng được, nếu đã ăn lẩu thì không có rượu cũng tẻ nhạt lắm, cô biết uống rượu không vậy?"

Hiểu Nhiên chợt ngượng, đưa ngón tay lên gãy má đáp:

"À tôi biết một chút, nhưng mà..."

(Nhưng mỗi lần mình uống say đều mất đi hết lí trí, nhớ lại hồi đó đi uống một chút rượu với đồng nghiệp trong công ty, kết quả khi thức dậy lại bị bỏ rơi một mình trong karaoke, đã thế còn phải thanh toán đống to tàn sau cuộc vui đó nữa chứ)

Thấy ông chủ quán đang đi tới, Lăng nhất bèn quay sang bảo:

"Ông chủ, làm ơn cho tôi hai chai rượu"

Hiểu Nhiên ngạc nhiên, cau mày lo lắng hỏi:

"Ơ, anh tính uống rượu thật sao? Anh còn phải lái xe nữa mà"

"Yên tâm, tửu lượng của tôi cao lắm, cô không uống cũng được, tôi đâu có ép"

Hai tiếng sau, Hiểu Nhiên vừa nằm dài lên bàn, mặt mũi đỏ bừng, nhắm mắt say mèm nhựa giọng nói:

"Tôi lại bị...đuổi việc nữa rồi...ahh"

Lăng Nhất ngồi đối diện nhìn cô, thở dài ngao ngán.

"Sớm biết tửu lượng cô tệ như thế thì tôi cũng chẳng dám cho cô uống rượu làm gì"

Anh bèn đứng dậy, đi đến đặt tay lên vai cô bảo:

"Chúng ta về thôi, đã hơn 8 giờ rồi đấy"

Anh nhẹ nhàng đỡ cô lên, người cô thoang thoảng nồng nàn hơi rượu, cô liền vòng tay khoác lấy cánh tay anh thật chặt, dựa người vào anh hỏi:

"Diệc Thiên à, dì Thất hôm nay nấu món gì...anh nhỉ?"

Lăng Nhất bật ngạc nhiên, sau đó chuyển sang cười nhạt nhủ thầm.

(Chắc là nhìn lầm mình thành ra Diệc Thiên rồi, phải sớm đưa cô ấy về thôi)

Lăng Nhất đỡ cô đi từng bước ra ngoài, đứng trước con xe màu đen, anh mở cửa sau ra rồi nhìn sang cô bảo:

"Hiểu Nhiên, vào trong đi, tôi đưa cô về"

Cô ngẩn mặt nhìn anh cười híp mắt, nói:

"Em không muốn về, chúng ta...đi chơi đi"

Cô vẫn ôm chặt cánh tay Lăng Nhất không buông rồi dựa đầu vào khiến anh cảm thấy buồn cười, bèn hỏi:

"Thôi được, dù sao lâu lâu mới được ra ngoài cùng cô, cô muốn đi đâu?"

"A...đi tàu lượn đi, em muốn chơi cái này...lắm"

"Không được, cô đang say kia mà, sao đi tàu lượn được chứ? Hay là chơi cái khác đi, tôi đưa cô đi nhé"Nghe vậy cô liền nhắm mắt gật đầu ngoan ngoãn, Lăng Nhất bèn phì cười nhẹ.

(Đáng yêu quá)

Anh đưa cô tới vòng đu quay to lớn, hai người ngồi bên cạnh nhau trong chiếc hộp sắt đang di chuyển lên trên.

Khi dần bay lên cao hơn, phong cảnh tuyệt đẹp bên ngoài của thành phố tràn ngập ánh đèn màu cũng hiện ra bên lớp kính trong suốt. Hiểu Nhiên như lần đầu được ngồi đu quay, vẻ mặt cô trở nên rạng rỡ, áp hai lòng bàn tay vào lớp kính kia, ngó ra bên ngoài nói:

"Woa...đẹp quá, anh Diệc Thiên, anh có thấy không? Nhìn nè"

Lăng Nhất ngồi bên cạnh, chống khuỷu tay vào lề khung sắt để đỡ lấy má mình, nhìn sang cô cười nhẹ đáp:

"Tôi thấy rồi, chúng ta ngồi một vòng rồi về nhé"

Hiểu Nhiên lại quay sang anh cười nói:

"A...em vui lắm, đây là lần đầu tiên...ưm"

Đột nhiên cô cảm thấy buồn nôn nên nhanh chóng đưa tay lên khóa lấy miệng mình làm Lăng Nhất bật hốt hoảng.

(Gì vậy? Lẽ nào cô ấy sắp nôn sao?)

Anh chưa kịp nghĩ ra cách đỡ lấy tình huống này, cô đã tự đưa tay sờ lên cổ rồi nuốt một cái ực xuống, chứng kiến cảnh tượng kinh hãi đó, anh liền xanh mặt.

(Cô ấy nuốt luôn rồi)

Hiểu Nhiên lại nhìn Lăng Nhất, ngồi sát bên cạnh anh rồi dựa đầu vào cánh tay anh, nhắm mắt tận hưởng nói:

"Anh Diệc Thiên, lần sau...chúng ta đi nữa nhé"

Lăng Nhất hơi ngượng, chợt cảm thấy vừa vui vừa buồn, bèn đưa tay đẩy nhẹ đầu cô ra khỏi người mình, trầm giọng bảo:

"Đi nữa cũng được, nhưng tôi không phải Diệc Thiên, cô lầm rồi"

Bỗng dưng cô đưa hai tay áp vào mặt anh, sau đó chòm người lên hôn vào má anh một cái, khẽ giọng cười nói:

"Em yêu anh, yêu nhất trên đời này a"

Lăng Nhất bật sửng sờ, thẹn đỏ mặt nghĩ:

(Có lẽ mình nên để cô ấy hiểu nhầm một chút, xem ra lúc say...Hiểu Nhiên khác hẳn khi là một cô gái bình thường)

Nghĩ đến đây anh chợt cong môi cười nhẹ

"Như vậy cũng tốt"

Anh vòng tay quanh sau cổ Hiểu Nhiên rồi kéo đầu cô lại gần mình hơn, nhẹ nhàng đưa các ngón tay búp măng thon thả vuốt ve những lọn tóc xõa dài thơm phức của cô từ trên xuống dưới, quan sát tỉ mỉ các đường nét và biểu cảm ngây ngô trên khuôn mặt tinh xảo của cô khi cô cũng đang nhìn anh bằng đôi mắt tròn xoe chứa lẫn sự ngại ngùng. Lăng Nhất biết vẻ mặt này chỉ dành cho mỗi Diệc Thiên, và mãi mãi anh chỉ có thể đứng phía sau làm bạn của cô không hơn cũng không kém.

Lăng Nhất nheo đôi mắt xanh lam của mình đi, hơi thở dồn dập thứ cảm xúc mạch lạc trỗi dậy, anh khẽ giọng trầm ấm, áp bàn tay lớn của mình vào bên má cô nói:

"Anh cũng vậy, anh yêu em"

9 giờ 30, Lăng Nhất đưa cô về đến nhà Diệc Thiên.

Diệc Thiên cũng đang đứng bên ngoài gục mặt dựa người vào cổng nhà chờ cô, vì lúc nãy anh có gọi điện mãi cho cô nhưng các cuộc gọi đều báo thuê bao nên anh đã cảm thấy sốt ruột lo lắng, nhưng khi thấy Lăng Nhất dừng xe đến, anh đã có chút ngạc nhiên.

Lăng Nhất đỡ Hiểu Nhiên trong tình trạng say mèm ngủ giật dựa ra khỏi xe, Diệc Thiên bèn nhanh chân đi tới, sốt sắn lo lắng hỏi:

"Nhiên Nhiên bị làm sao vậy? Cô ấy đã uống rượu sao?"

"Phải, cô ấy uống tới tận hai chai, anh đưa cô ấy vào nhà đi"

Lăng Nhất đỡ cánh tay cô đang vòng sau cổ mình, bỗng cô ngẩn mặt, ngờ ngạc nhìn hình ảnh lòa nhòa của Diệc Thiên đang đứng trước mặt rồi nhìn sang Lăng Nhất trong ngạc nhiên, lấp mấp hỏi:

"Ơ...sao...sao lại có đến hai anh Diệc Thiên thế này?"

Diệc Thiên bèn đi đến đỡ cánh tay bên kia của cô, ân cần bảo:

"Nhiên Nhiên, để anh đưa em vào nhà"

"Hỡ?" Hiểu Nhiên ngu ngơ nhìn cả hai người bên trái và bên phải mình đều giống nhau như đúc, cô đành vô tình hất tay Diệc Thiên ra, quay sang ôm chặt lấy cánh tay Lăng Nhất rồi nhắm mắt trong hơi men dựa dẫm, lảm nhảm nói:

"Em biết đây mới là anh Diệc Thiên thật, chúng ta đi chơi nữa đi a, em muốn đi...tàu lượn, muốn uống rượu...nữa"

Diệc Thiên bỗng chao mày, bắt đầu cảm thấy khó chịu nên tra vấn hỏi:

"Lăng Nhất, tại sao cô ấy lại đi cùng em? Còn dám uống say thế này hả?"

"Chỉ là đi ăn thôi mà, ai ngờ cô ấy uống nhiều quá nên tôi mới đưa về đây"

Lăng Nhất vừa giải thích vừa cố gỡ hai tay Hiểu Nhiên ra khỏi mình để tránh dính rắc rối khỏi sự nghi ngờ của Diệc Thiên, anh bèn nheo mày nói:

"Này, bên kia mới là bạn trai cô đấy, mau ngoan ngoãn vào nhà ngủ đi, đồ ngốc này"

Cô bật cười, đưa ngón trỏ ấn vào má Lăng Nhất hỏi:

"Nhưng lúc nãy anh còn nói yêu em cơ mà, anh không phải bạn trai em thì còn là ai nữa hả?"

Diệc Thiên bật kinh động, ngay lập tức kéo tay Hiểu Nhiên ngã qua bên mình rồi nhìn Lăng Nhất bảo:

"Em về đi, anh sẽ đưa cô ấy vào nhà"

Lăng Nhất hơi ngạc nhiên trước hành động của anh nhưng cũng đành mỉm cười nhẹ yên tâm, sau đó quay đi nói:

"Được, lúc nãy cô ấy chỉ nói luyên thuyên thôi, anh đừng để ý, tôi về đây"

"Không, em đã nói vậy đúng không? Em thật sự thích Nhiên Nhiên thật đấy à?"

Nghe câu hỏi của Diệc Thiên từ phía sau, Lăng Nhất đã bật khựng chân rồi quay lại nhìn anh, bỏ hai tay vào túi quần, tự miệng thừa nhận.

"Phải thì sao?"

Diệc Thiên nheo mày đi, nhấn giọng từng chữ.

"Thế thì tránh xa cô ấy ra, ngay từ bây giờ"

"Ha" Lăng Nhất liền cảm thấy nực cười, bèn liếc mắt chỗ khác thở dài một hơi rồi nói:

"Phải rồi, so với anh thì mãi mãi Lăng Nhất tôi chỉ là cái bóng, anh có tất cả mọi thứ, mọi người đều yêu thích anh, lão già quá cố cũng xem trọng nâng anh như trứng, và cả cô ấy...cũng thích anh"

Diệc Thiên bật cau mày, sợ Lăng Nhất vì cảm thấy đố kỵ với anh nên đã làm gì đó không hay với Hiểu Nhiên, anh bèn tức giận hỏi:

"Vậy cậu đã làm gì cô ấy rồi? Cậu thừa biết cô ấy là bạn gái của tôi mà, cậu lại tính nhắm tới rồi dụ dỗ cô ấy, xem cô ấy như những người phụ nữ qua lại với cậu trước đây sao?"

Lăng Nhất bật cười nhả cợt, sau đó nói lớn:

"Tôi chẳng làm gì cả, ngoài câu nói đó ra thì tôi chẳng làm gì cả"

Nói xong anh ta liền tức tối quay lưng leo lên xe lái vọt đi mất.

Diệc Thiên chợt nhìn sang Hiểu Nhiên đang áp mặt vào người anh để ngủ thì anh đành gạc bỏ hết sự tức giận của mình với Lăng Nhất luc nãy, hỏi khẽ:

"Em vừa cùng Lăng Nhất đi đâu vậy? Sao điện thoại lại không gọi được? Anh đã rất lo lắng, em có biết không?"

"Ơ?" Cô ngẩn nhìn anh, mặt mũi đỏ ao, trỏ tay lên phì cười trong men say nói:

"Anh là ai vậy? Sao lại giống anh Diệc Thiên đến thế?"

Diệc Thiên chợt cảm thấy đau lòng, bèn đưa tay sờ lên má cô, ánh mắt đượm buồn bảo:

"Nhiên Nhiên, sau này em đừng đi với Lăng Nhất nữa, từ nay anh không cho phép em đi đâu nữa"

Cô ngờ mặt ra, anh bèn xoa đầu cô mỉm cười nói:

"Vào nhà thôi, anh đợi em mãi đấy"

Chương 83

Sáng hôm sau, ngửi được mùi khen khét của ánh nắng chíu rọi bên mặt, Hiểu Nhiên mới mở choàng đôi mắt. Cô ngồi dậy, cảm thấy bản thân vẫn còn thoang thoảng mùi rượu, cô đưa tay sờ lên trán, đầu óc choáng váng và cơ thể vẫn đang ê ẩm nặng trịch.

"Tối qua...mình uống say quá"

Cô tự nói với bản thân, rồi láo liếc mắt xung quanh, nhận ra phong cảnh không có gì lạ, vì đoán chắc đây chính là phòng của cô rồi.

"Hôm qua Lăng Nhất đưa mình về sao? Sao mình chẳng nhớ gì cả?"

Cô đưa tay vớ lấy cái điện thoại trên bàn, vừa nhìn màn hình hiển thị đã hơn 9 giờ sáng, cô mở to con mắt kinh ngạc, không khí yên bình của buổi sáng như tiếng đàn chim hót réo rít bay qua các khung ô cửa sổ, đã bị một tiếng la hét của một cô gái vang lên làm cho kinh động.

"Ahhhh!!! Trễ giờ làm mất rồi"

Một cô gái vừa đáp chân phóng xuống giường, chạy qua chạy lại, ôm đầu loay hoay tìm kiếm gì đó.

"Túi xách của mình đâu rồi? Mình đã để ở đâu rồi a!"

Cô đành chạy vào phòng tắm vệ sinh cá nhân trước, hành động vội vã, vệt kem đánh răng ra bàn chải, sau đó đưa lên miệng chà sát hàm răng mình rồi chao mày tự nhủ.

(Sao mình có thể vô trách nhiệm trong công việc như vậy? Lần này mà bị đuổi việc nữa thì toi đời mất)

Phía dưới nhà, dì Thất vẫn ngồi ở sofa, dì vẫn trong bộ sườn xám quen thuộc hàng ngày. Dì nâng tách trà nóng lởn vởn hơi khói bốc lên mũi, thổi thật nhẹ rồi nhâm nhi uống một ngụm thưởng thức.

Trong khi Hiểu Nhiên vội vã, vừa chạy xuống cầu thang vừa gập người thắt dây giày bata, mấy chốc đá trợt chân rồi ngã lăn lộn xuống phía dưới bậc thang khiến dì Thất không khỏi giật mình hoảng hốt, dì vội đặt tách trà xuống bàn, chạy lại xem tình trạng của Hiểu Nhiên đầu tiên.

"Hiểu Nhiên, cháu làm sao vậy?"

Hiểu Nhiên cố ngồi dậy, cô hơi rên lên vài tiếng, mặt mày nhăn nhíu đau đớn, thấy cổ chân đã sưng đỏ tấy như bị bong gân.

Dì Thất khuỵu gối xuống chỗ cô, lo lắng nói:

"Hiểu Nhiên, cháu làm gì vội vã như vậy? Chân cháu bị thương rồi"

Hiểu Nhiên mếu môi, dì Thất phản ứng như một chuyện hết sức nghiêm trọng, dì đứng dậy vội loay hoay, chợp lấy cái điện thoại trên bàn rồi ấn số tiếp lời:

"Không được, dì phải gọi cho Diệc Thiên thiếu gia"

Hiểu Nhiên sợ Diệc Thiên lo lắng, sợ anh gấp rút từ công ty trở về đây cũng chỉ vì cô, cô bèn lên tiếng ngăn cản.

"Dì Thất, dì đừng gọi"

Dì Thất cầm chiếc điện thoại cầm tay, hốt hoảng hỏi:

"Cháu bị thương rồi, sao có thể không gọi chứ?"

"Không được, anh ấy bận rất nhiều việc, cháu không muốn làm phiền anh ấy, cháu xin dì, dì đừng gọi mà"

Dì Thất chợt khựng lại nhìn cô, rồi lại chao đôi lông mày thanh tú đi, khẽ giọng bảo:

"Nhưng cháu phải đến bệnh viện xem vết thương đã, lỡ có mệnh hệ gì thì dì biết nói sao với Diệc Thiên thiếu gia đây"

Hiểu Nhiên ngồi ngẩn ngơ trên sàn nhà, bật cười khẽ nói:

"Dì yên tâm, chỉ là trợt chân ngã bong gân thôi mà, sao có thể có mệnh hệ gì được chứ?"

Một lúc sau, dì Thất cùng tài xế trong nhà đưa Hiểu Nhiên đến bệnh viện kiểm tra.

Sau khi bác sĩ đã băng bó lại mắt cá chân cho Hiểu Nhiên, ông ấy nói chỉ cần nghỉ ngơi vài ngày, chân sẽ tự động hồi phục.

Hiểu Nhiên gật đầu vui mừng, dì Thất ngồi bên cạnh giường cũng vội cười mừng rỡ khôn xiết, sau đó đứng dậy nhìn cô bảo:

"Dì ra ngoài tìm mua cái gì đó cho cháu ăn nhé, hôm qua cháu uống say, sáng giờ cũng chưa có gì vào bụng cả"

Hiểu Nhiên gật đầu, mỉm cười khách khí.

"Vâng, thế làm phiền dì rồi"

"Có làm sao đâu chứ, chúng ta đều là người một nhà, tương lai thế nào cháu cũng là thiếu phu nhân của Lăng Gia, cứ an tâm nghỉ ngơi đi"

Nói xong dì Thất quay lưng ra khỏi cửa mất, Hiểu Nhiên cũng chợt thở một hơi dài, tự lầm bầm với chính bản thân.

"Xem ra hôm nay đành phải gọi cho ông chủ xin nghỉ vài ngày vậy, cuối cùng thì mình cũng không thể đi làm, đúng là đen đủi"

Cô bước chân trái xuống giường vì chân phải bị bong gân không thể di chuyển, cô vớ lấy một cái nạng gỗ gần đó, chống đi từ từ ra khỏi cửa phòng bệnh.

Vừa mở cửa ra, cũng là lúc có một bóng người với mùi hương nước hoa nồng nàn lướt ngang qua cô, bóng người ấy rất quen, Hiểu Nhiên hơi đờ đẩn nhìn sang người đó từ phía sau, đó một cô gái có mái tóc thẳng dài ngang lưng, gương mặt trang điểm đậm và phong cách ăn mặc không thiếu phần gợi cảm, cô cũng có thể dám chắc đó là Tư Diệp.

"Ơ...sao Lạc Tư Diệp lại ở đây?" Cô lẩm bẩm tự hỏi, lại thấy cô ta rẽ vào một cửa phòng ở gần đó với dáng vẻ kì bí lén lén lút lút.

Hiểu Nhiên gánh nạng bước chân tới xem thử, cô đứng bên ngoài lớp kính lén nhìn xuyên thấu vào bên trong, thấy Tư Diệp đang ngồi nói chuyện với lão bác sĩ trông rất quen mặt, sau đó cô ta thò tay vào túi xách, lấy ra một xấp tiền không hề nhỏ rồi đưa cho vị bác sĩ kia.

Nét mặt Tư Diệp lúc ấy vô cùng đắc ý, hai mắt gian manh nhìn ông ta hỏi:

"Ông có dám chắc chuyện đó thành công chứ? Ngoài việc làm hỏng giác mạc của anh ta, không còn vấn đề nào khác phát sinh phải không?"

Vị bác sĩ đẩy kính lên, nhận lấy xấp tiền cô ta đưa rồi đáp:

"Yên tâm, tôi đã làm theo lời cô nói, cuộc phẫu thuật làm hỏng giác mạc đúng là rất thành công, tôi có thể dám chắc rằng mãi mãi sau này anh ta có muốn nhìn cũng không thấy được gì được nữa"

Tư Diệp chợt vui vẻ, bật cười nhẹ.

"Bây giờ tôi đã đến đưa nốt tiền công 50% còn lại cho ông, nếu lần sau anh ta có đến kiểm tra tái khám, ông hãy nói với Phó Thuần Dương rằng anh ta không thể nhìn thấy được nữa, chữa trị là vô ích"

Lão bác sĩ gật đầu nghe theo, sau đó Tư Diệp đứng dậy khẽ bảo:

"Chuyện này là bí mật giữa tôi và ông, tuyệt đối không được để lộ ra cho ai khác biết được"

Lúc này Hiểu Nhiên đứng bên ngoài, cô hốt hoảng che miệng mình, hai mắt mở to kinh ngạc đến mức không tin những gì mình đã và đang nghe thấy.

(Không thể nào, như vậy là sao? Phó Thuần Dương không phải do tai nạn mà bị mù, mà là...)

Tư Diệp đứng dậy rời khỏi chỗ ông bác sĩ, đi đến mở cửa ra thì đột nhiên bật kinh động giật mình, nhìn thấy Hiểu Nhiên, Tư Diệp liền tái mặt, thốt lên thành tiếng.

"Cô..."

Hiểu Nhiên nhìn cô ta, rồi nheo mày nói:

"Tôi đã nghe hết những gì cô và lão bác sĩ kia nói với nhau rồi, tôi không ngờ cô lại là một người ác độc như vậy, lợi dụng Phó Thuần Dương gặp tai nạn vào phòng cấp cứu, cô đã thuê ông ta phẩu thuật làm hỏng giác mạc của anh ta, tôi nói như vậy có đúng không?"

Tư Diệp hơi thất thần nhìn cô một lúc, sau đó dần cong nhẹ chiếc miệng cười trong đắc ý, khoanh hai tay lại vẫn giả nai bảo:

"Cô đang nói bậy gì vậy? Cô không có bằng chứng, đừng có vu khống người khác"

Hiểu Nhiên cắn răng nói lớn.

"Tôi không vu khống, chính mắt và tai tôi đã nhìn thấy cô đưa tiền hối lộ cho tên bác sĩ kia, tôi sẽ nói chuyện này cho Phó Thuần Dương biết, tôi không hiểu nổi rõ ràng anh ta đã từng rất yêu cô, tại sao cô không biết trân trọng?"
Tư Diệp bỗng ngẩn mặt lên cười khẩy.

"Ahahaha, cô đúng là giỏi bịa chuyện, nhưng cô cũng đừng lí giải mấy câu thừa thải ấy, Phó Thuần Dương anh ta đã không còn yêu tôi, tất cả là tại cô, nhờ sự có mặt của cô mà anh ta đã thay lòng đổi dạ"

"Tôi...sao là tại tôi được chứ?" Hiểu Nhiên chao mày, lòng có chút lo lắng những điều Tư Diệp nói. Tư Diệp nheo mắt lại, khẽ bảo:

"Bạch Hiểu Nhiên, anh ta gặp tai nạn đêm hôm mưa rào đó và lao xuống vực cũng là tại cô, cô mới là người khiến Thuần Dương bị tai nạn dẫn đến mù lòa, cô mới là nguyên nhân khiến anh ta sau này phải chịu dằn vặt vì vết thương lòng lẫn vết xe đỗ ngu ngốc vì đã phải lòng một con ả người hầu nghèo nàn rách nát như cô"

Hiểu Nhiên cau mày ngắt ngang.

"Cô đừng có nói bậy, anh ta vốn lúc đó vẫn không sao, chính cô là kẻ đã hại anh ta, cô hãy tự thú đi"

"Nhảm nhí, tôi sẽ kiện cô ra tòa vì tội dám vu khống tôi đấy, cô có bằng chứng không hả?"

"A...tôi" Hiểu Nhiên bật khựng miệng, Tư Diệp lại xoay lưng cười đắc ý.

"Cô không bao giờ thắng nổi tôi đâu, chỉ dựa vào mắt thấy tai nghe của cô thì đã làm gì được tôi chứ, ahahaha, Lạc Tư Diệp tôi sẽ chống mắt lên xem anh ta sẽ đau khổ suốt phần đời còn lại, nghĩ tới thôi mà đã cảm thấy hưng phấn rồi"

Nói xong cô ta vừa đi ngày càng xa trên dãy hành lang vô tận vừa cười lớn, dã tâm không chút ray rứt mà lại còn rất vui vẻ.

Một lúc sau, dì Thất vừa mua đồ ăn trở về phòng bệnh của Hiểu Nhiên, đã thấy cô ở trước hành lang ngồi bẹp xuống đất, hai mắt mở trân trân thẩn thờ kì lạ.

Dì Thất bèn đi tới, khó hiểu hỏi:

"Hiểu Nhiên, cháu làm sao vậy? Sao lại ra đây ngồi chứ?"

Hiểu Nhiên mím lại đôi môi.

(Mình không thể nói chuyện này cho ai khác biết được, mình cũng không thể gặp Phó Thuần Dương, nếu mình nói ra, có thể tinh thần anh ta sẽ hỗn loạn không chịu nổi, mình phải làm sao đây?)

Cô bắt đầu nhớ lại ngày hôm đó, trong khi cô và Diệc Thiên, Tư Diệp đang vây quanh giường nằm của Thuần Dương trong trạng thái lo lắng. Một vị bác sĩ có đi vào phòng bệnh, thở dài bảo:

"Xin mọi người hãy bình tĩnh, do anh ta lúc lao xuống vách núi đã hứng chịu mọi vật cản phía dưới và toàn thân có vẻ không lành lặn, nhưng rất may tính mạng vẫn còn giữ được, về phần mắt của anh ta hình như có chút vấn đề vì va chạm phải vật nào đó lúc bị tai nạn, cho nên..."

Đột nhiên Tư Diệp bật kích động, nói lớn:

"Thế thì ông mau tìm cách chữa cho anh ấy đi chứ, vì anh ấy là chồng sắp cưới của tôi, nếu anh ấy có mệnh hệ gì thì cả cái bệnh viện của ông có đền nổi không hả?"

Hiểu Nhiên chợt nhớ ra điều này, cô quá sốc, cứ ngỡ lúc ấy là do Tư Diệp thực sự lo lắng cho Thuần Dương, nhìn thấy bầu mắt cô ta sưng húp vì khóc lóc cả đêm, cô đã thật sự tin Thuần Dương là do tai nạn mà dẫn đến mất đi thị lực.

(Hóa ra chỉ là diễn kịch, cô ta và vị bác sĩ đó đã diễn kịch trước mặt mình và anh Diệc Thiên, sao có thể như vậy được chứ?)

Buổi tối, tại ghế sofa phòng khách. Diệc Thiên nhẹ nhàng nâng lấy mắt cá chân phải của cô lên, biểu cảm vừa lo lắng vừa có chút thất vọng.

"Em lại làm anh lo lắng nữa rồi, tối qua em uống say, bây giờ lại té ngã trợt chân, Nhiên Nhiên, sao em không cho dì Thất gọi báo anh về sớm hơn hả?"

Hiểu Nhiên mỉm cười e thẹn.

"Em không muốn anh lo lắng, em biết công việc của anh đã rất bận rộn rồi, với lại bác sĩ bảo chỉ vài ngày thì em có thể đi lại được, không sao đâu"

Diệc Thiên ngẩn mặt nhìn cô, chao đôi lông mày thanh tú lại nói:

"Lần sau anh sẽ không thể để em tự ý che giấu như vậy đâu, em cũng đừng đi làm nữa, hàng ngày anh đều để thẻ tín dụng lên bàn trong phòng em, tại sao em không lấy?"

Cô liếc chỗ khác, ngượng ngập trả lời:

"Em chỉ muốn dùng tiền của bản thân mình, cứ ở nhà mãi, em cảm thấy rất khó chịu"

Diệc Thiên đứng dậy trước cô, khẽ khàng cúi người xuống hôn vào trán cô rồi đưa ánh mắt trầm tư nhìn cô bảo:

"Anh biết mình không thể cản được ý em, nhưng hứa với anh đừng để bản thân bị thương lần nữa, được không?"

"A...vâng" Cô ngập ngượng rồi gật đầu, anh liền xoa đầu cô rồi quay đi tiếp lời:

"Phải rồi, hôm nay anh đã gặp Thuần Dương ở buổi họp, tâm trạng cậu ta đã tốt hơn hẳn, cậu ấy lí thuyết rất tốt trước mặt mọi người, xem ra không có gì để lo lắng"

Nghe nhắc đến Thuần Dương, Hiểu Nhiên đã bật nổi lên cơn sửng sốt. Cô vẫn không thể tin được chuyện Tư Diệp đã làm, mặt mũi cô chợt tái đi, Diệc Thiên cảm thấy lạ bèn quay lại hỏi:
"Sao vậy? Em không khỏe sao?"

Cô lắc đầu cười gượng đáp:

"À không, em cảm thấy hơi đói, chúng ta cùng ăn cơm đi"

"Được" Diệc Thiên không có gì nghi ngờ, sau đó gật đầu mỉm cười đáp lại cô.

...

Vài ngày sau đó, Hiểu Nhiên cũng đã hồi phục, cô có thể đi đứng lại dễ dàng.

Cô bắt xe đến Phó Gia, vừa vào phòng khách thì bỗng dưng khựng chân lại.

Thuần Dương đang ngồi cùng một người đàn ông chạc 40, nói chuyện gì đó trong bầu không khí rất căng thẳng.

"Khách hàng lần này là một người ngoại quốc, ông ấy có lời mời muốn gặp Phó Tổng nên đã liên lạc nhờ tôi đến đây tìm ngài, ông ấy nói sẽ chờ ngài tại London vào ngày mai, ngài không đi không được đâu a"

Thuần Dương đang dựa đầu ra thành ghế, bộ dạng anh trông thật biếng nhác, nhắm mắt bảo:

"Tại sao tôi phải đi? Hãy nói lại với ông ta rằng tôi đây không rảnh rỗi"

"Nhưng...ngài Vitalis nói muốn hợp tác với Phó Tổng về dự án mới, cơ hội lần này có thể biến sản nghiệp Phó Thị cao hơn một bậc, với lại ngài Vitalis bảo rất có hứng thú với đối tác trẻ tuổi như ngài, cho nên..."

Thuần Dương bật cười nhạt, vẫn phủ phàng từ chối.

"Ai quan tâm chứ, Phó Thị bây giờ chưa đủ hưng vượng sao? Nếu muốn gặp sao ông ta không tự bắt máy bay qua đây tìm tôi, Phó Thuần Dương tôi không rỗi qua London chỉ vì cuộc hẹn vớ vẩn này được"

"Cuộc hẹn vớ vẩn? Ngài nói gì vậy? Đây là một cuộc gặp gỡ làm ăn lớn, với lại ngài Vitalis năm ngoái bị tai nạn nên ngài ấy không thể đi lại được, mới phiền tôi đến gặp Phó Tổng nói về chuyện này"

"Hủy hẹn đi, ông ta không đi lại được, tôi thì không thể nhìn thấy gì nên rất bất tiện khi sang nước ngoài, với lại tôi cũng không có hứng thú hợp tác với cái lão Vitalis gì đó, ông chủ Trương, ông về được rồi"

Vị tiên sinh kia vẫn không chịu rời đi, giọng điệu lo lắng, tiếp tục nài nỉ nói:

"Nhưng Phó Tổng, ngài không thể từ chối như vậy được, nếu vậy thì tôi biết nói làm sao với ngài Vitalis đây chứ?"

Hiểu Nhiên chợt đi tới, ngắt ngang lên tiếng:

"Phó Thuần Dương, tôi sẽ cùng anh qua London, tôi tình nguyện làm kẻ dẫn đường cho anh, được chứ?"

Bỗng Thuần Dương sực ngạc nhiên, bộ dạng lười biếng ngồi thảnh thơi dựa đầu vào ghế sofa của anh cuối cùng cũng chịu bật dậy, anh trơ ngác hỏi:

"Ơ...sao em lại tới đây?"

"Tôi tình cờ đến đây nghe được cuộc đối thoại giữa anh và vị tiên sinh này, tôi nghĩ một cuộc làm ăn lớn như vậy anh không thể không đi"

Thuần Dương lại bật cười nhẹ hỏi:

"Chỉ là tôi không muốn đi, lúc nãy em nói muốn tình nguyện làm kẻ dẫn đường, là đang đùa sao?"

"Tôi không đùa, tôi sẽ cùng anh qua London" Hiểu Nhiên đáp lại rất nghiêm túc, làm cho Thuần Dương có chút mập mờ khó hiểu, anh im lặng một hồi, trong lòng chợt suy nghĩ nhẩm nhủ rồi tự suy luận.

(Sao bữa nay cô ấy lạ vậy? Dựa theo lời nói nghiêm túc này, chẳng lẽ cô ấy đã cải nhau với Diệc Thiên, hoặc cũng có thể là do thấy mình có sức hút cao hơn cậu ta nên cô ấy đã suy nghĩ thông suốt, qua đây ngỏ ý với mình chăng?)

Ông chủ Trương bỗng nhìn anh trong khó hiểu, lúc nãy anh còn có phản ứng lười nhác chán chường, tự dưng bây giờ bên má đã có chút phớt hồng kì lạ, ông ta lên tiếng:

"Phó Tổng, bây giờ đã có người tình nguyện cùng ngài qua London rồi, ngài..."

"Được, tôi đi" Anh bỗng chốc thốt lên, ông chủ Trương liền nở rộ nụ cười mừng rỡ.

"Thế thì tốt quá, tôi sẽ liên lạc lại với ngài Vitalis, Phó Tổng, vậy tôi xin phép về trước a"

Nói xong, lão Trương hạ thấp đầu trước Thuần Dương sau đó vội đi ra khỏi cửa mất, không khí mấy chốc lại trở nên im lặng.

"Ngồi đi" Thuần Dương bỗng trầm giọng lên tiếng, Hiểu Nhiên đành ngồi vào ghế đối diện anh, anh bèn hỏi:

"Sao em lại muốn cùng tôi qua London?"

"Thì lúc nãy anh bảo mình không thể nhìn thấy, rất bất tiện khi sang nước ngoài còn gì"

"Thế thì đã sao? Chỉ vì như thế mà em muốn đi cùng tôi à?"

"Lúc nãy tôi nghe vị tiên sinh kia nói đây là một cuộc làm ăn lớn, nếu anh không đi thì thật là đáng tiếc, tôi sẽ hộ tống theo anh sang London"

Thuần Dương bỗng bật cười nhẹ.

"Lí do không đáng tin, đáng tiếc hay không đó là chuyện của tôi, em thì liên quan gì chứ?"

Hiểu Nhiên liền mím môi.

(Mình phải làm sao đây? Không lẽ nói ra chuyện Tư Diệp đã làm với anh ta sao? Nhất định sau đó tình hình sẽ càng tồi tệ hơn, mình cũng vì nghĩ đến chuyện này nên mới giúp anh ta qua London)

Rồi cô nheo mắt lại, ngập ngừng khẽ hỏi:

"Phó Thuần Dương, tôi có thể nói...anh có thể trả lương cho tôi được không?"

Biểu cảm Thuần Dương bỗng có chút ngạc nhiên, cô liền phì cười hớn hở nói:

"Thì cùng anh sang London, tôi sẽ kề cận bên anh, cùng anh đi gặp đối tác rồi sau đó an nhàn trở về nước, anh phải trả cho tôi chút tiền công xem như là phí làm việc vậy, anh cũng thấy đấy, tôi cũng là con người, đâu có ngu ngốc lắm đâu mà đi làm chuyện không có lương"

Anh liền chao mày, biểu cảm hưng phấn lúc nãy tự dưng nhanh chốc tuột xuống dốc.

(Tại sao lại như vậy? Không phải là do nhận ra mình có sức hút nên mới tới đây sao?)

Rồi anh đành cười nhẹ đáp:

"Thôi được, vậy thì trở về nhà rồi nghỉ ngơi đi, ngày mai chúng ta sẽ ra sân bay, trong thời gian đó, tôi sẽ tạm xem em là một con chó dẫn đường"

"Chó?" Hiểu Nhiên sửng sờ ngờ ngạc ra, sau đó cau mày nổi giận: "Sao anh có thể xem tôi là chó được hả? Tôi đang muốn giúp anh đó, cái đồ chết bầm này"

"Sao cũng được, tôi sẽ trả công cho em đàng hoàng, với điều kiện ba ngày cùng tôi ở London, được không?"

Anh hỏi. Hiểu Nhiên liền hạ cơn tức tối, gật đầu đáp:

"Được thôi, vậy anh cũng nghỉ ngơi đi, ngày mai tôi sẽ đến đây sớm nhất có thể"

Chương 84

9h57" trưa hôm sau.

"Xin thông báo, chuyến bay của hãng hàng không mang mã hiệu abcd từ thành phố S đến London sắp khởi hành, để đảm bảo an toàn trong chuyến bay, xin hãy tắt điện thoại di động và các thiết bị điện tử, hoặc chuyển sang chế độ máy bay..."

Giọng nói như micro của một nữ tiếp viên hàng không vang lên thanh thoát trong các toa máy bay. Khắp nơi, mọi người tứ phương, không cùng quốc tịch cũng ngồi ổn định xung quanh, cùng nhau đi đến đất Anh Quốc xinh đẹp.

Hiểu Nhiên và anh cũng đã lên máy bay an toàn. Khi máy bay chập chờn cất cánh, bỗng người cô hơi run lên, cô nhìn sang Thuần Dương ngồi bên cạnh, lên tiếng:

"Phó Thuần Dương, đây là lần đầu tiên tôi đi máy bay, vì thế tôi...có chút lo lắng"

Thuần Dương cười "hực" một tiếng, đầu dựa vào thành ghế, nhắm mắt bảo:

"Chẳng có gì đáng để lo lắng cả, cứ ngủ một giấc đi"

"Nhưng anh không sợ tai nạn máy bay sao? Anh hãy tưởng tượng khi máy bay nổ, mọi thứ sẽ trở nên tan tành, hỗn loạn, ngay cả xác cũng không còn"

Biểu cảm trên mặt của cô vừa lo lắng vừa miêu tả một cách hãi hùng nói. Mặt Thuần Dương không biến sắc, chỉ mở miệng mắng nhẹ.

"Đồ ngốc, tai nạn đó chỉ xảy ra trong số 1% thôi, miệng của em chẳng nói được điều gì tốt đẹp cả"

"Nhưng ở trên máy bay không được sử dụng điện thoại sao? Tôi muốn gọi cho anh Diêc Thiên"

Cô bĩu môi, đúng là lúc sáng vội quá nên cô chỉ kịp nhắn cho Diệc Thiên một dòng tin nhắn, và anh thậm chí còn chưa biết cô đang đi một chuyến du lịch Anh Quốc trong ba ngày.

Thuần Dương chỉ cười một cách nhàn nhạt, bảo:

"Hãy quên tên Diệc Thiên đó đi, qua London thì gọi về nước giá cước rất đắt, với lại đi cùng tôi ba ngày, tôi cấm em nhắc đến cái tên đó"

"Tại sao chứ? Chẳng phải hai người là bạn thân tốt nhất sao?"

Cô vẫn ra giọng thơ ngây hỏi, thì lại thấy anh quay mặt sang bên kia, anh muốn tránh đi đôi mắt thăng trầm buồn bã của mình, trả lời cô với giọng nói rất nhỏ.

"Đó là thân ai nấy lo, ngốc như em thì hiểu cái gì chứ"

Cô chao mày, khi nghe thấy giọng lầm bầm gì đó của anh, cô liền đưa tay lây vai anh, hỏi:

"Anh nói gì trong miệng vậy? Quay qua đây nói chuyện đi chứ, anh đang nói xấu tôi đúng không?"

Anh không thèm so đo với cô, khép mắt lại không thèm trả lời.

Thấy anh đã bơ mình rồi nhắm típ mắt ngủ, Hiểu Nhiên mới khoanh tay lại, phồng má hờn dỗi nghĩ:

(Thôi vậy, dù sao cũng là vì nghĩ đến chuyện của Tư Diệp, điều đó làm mình không ngừng quan tâm đến anh ta, Phó Thuần Dương, anh đúng là đồ ngốc)

Tối đến, Diệc Thiên vừa trở về nhà, anh mặc áo sơ mi trắng vẫn còn thắt cà vạt, chiếc áo vest ngoài lại vắt gọn trên cánh tay.

Anh đi ngang qua phòng khách, chợt thấy dì Thất đang ngồi ở ghế sofa uống trà, thưởng thức giai điệu nhạc trầm qua chiếc máy radio như mọi ngày, anh bèn thốt hỏi:

"Dì Thất, Nhiên Nhiên đi làm chưa về sao?"

Nghe giọng anh, dì Thất ngạc nhiên ngẩn nhìn, bèn lịch sự đặt tách trà xuống bàn rồi đáp:

"À, lúc sáng con bé đã xách đồ đi rồi, nói rằng hôm nay mình sẽ đi London du lịch đấy"

"London? Sao cô ấy lại đến đó chứ?"

"Ơ! Thế Hiểu Nhiên không nói trước với cháu sao? Con bé nói với dì sẽ đi tận ba ngày"

Dì Thất vấn lên sự ngạc nhiên, Diệc Thiên bèn chao mày lại, rồi anh lấy điện thoại ra, bây giờ mới thấy dòng tin nhắn của cô gửi đến lúc sáng, nói rằng mình sẽ về nhà sau ba ngày để cho anh đỡ lo.

Diệc Thiên tức mình thở không ra hơi, mấy khi cô lại bỏ đi mất dạng thế này, vẫn còn không nói trước cho anh một tiếng. Anh bèn ấn gọi lại số của cô nhưng máy báo bận không thể liên lạc, anh mới chao mày tự hỏi:

"Sao Nhiên Nhiên lại đi gấp như vậy? Thế...cô ấy đang đi với ai?"

...

Tại một khách sạn lớn ở Luân Đôn.

Hiểu Nhiên đã mang kính râm lên cho anh, mạnh dạn khoác lấy cánh tay anh rồi dẫn dắt anh đi từng bước, tay còn lại thì kéo chiếc vali đồ đạc của anh ở phía sau.

Đến quầy lễ tân ở gần đó, có một cô gái ngoại quốc rất xinh đẹp, cất giọng hỏi:

"Hello, do you want to rent a room?"

[Xin chào, bạn muốn thuê phòng phải không?]

Hiểu Nhiên liền nhanh chốc hiểu ý, cũng may mười mấy năm bản thân ròng rã đi học, tiếng Anh là môn cô giỏi và thông thạo nhất.

Cô đang định thốt lên trả lời, nào ngờ đã bị Thuần Dương đứng bên cạnh ngắt ngang, đáp:

"Yes, I’d like to book a room"

[Vâng, tôi muốn đặt một phòng]

Nghe vậy cô lễ tân bèn cười khẽ thân thiện, thấy Hiểu Nhiên khoác lấy tay Thuần Dương trông thân mật, cô ta tưởng là một đôi vợ chồng trẻ mới cưới đi du lịch cùng nhau, bèn cười tươi hỏi:

"You two go on honeymoon?"

[Hai bạn đi hưởng tuần trăng mật?]

"Yeah" Thuần Dương cũng hưởng ứng vui vẻ đáp lại, không hề biết Hiểu Nhiên đang đứng bên cạnh, mặt mũi cô tối sầm, cố gắng giữ chút nhẫn nhịn nên im lặng.

(Hắn tưởng mình không hiểu gì sao? Còn dám nhận vơ lung tung nữa, cái tên này)

Cô lễ tân sau khi lưu số phòng vào máy tính, cô ta đột nhiên chắp hai tay rồi nhìn cô và anh, mỉm cười hân hoan thốt lên:

"Woa! You two make a lovely couple!"

[Woa! Hai bạn là một cặp đẹp đôi!]

"Thank you" Thuần Dương cười nhẹ đáp nhận.

Hiểu Nhiên gượng người đi, cô nhắm mắt nhăn mày nhăn mặt, cô không thể im lặng để cho anh nói nhăng nói cuội tiếp, bèn lên tiếng ngắt ngang.

"No, We"re just friends"

[Không, chúng tôi chỉ là bạn bè]

Vừa nghe câu kia, Thuần Dương bật ngạc nhiên, ngậm miệng bất khẩu, vì anh vốn không ngờ cô lại biết tiếng Anh.

...

Sau khi có một nhân viên đưa hai người đến một căn phòng VIP, người nhân viên sớm lịch sự rời đi, Hiểu Nhiên mới nhìn sang Thuần Dương chao mày bảo:

"Này, lần sau đừng có nói lung tung với người khác như vậy nữa, tôi và anh chỉ là quan hệ công việc, có hiểu không?"

Thuần Dương bèn cười nhạt hỏi lại.

"Thế tại sao em lại còn muốn ở cùng phòng với tôi?"

"Đó là vì công việc, địa hình ở đây khác với nhà anh, lỡ anh đi vấp chân hay gặp tai nạn thì sao hả? Tôi không thể vô trách nhiệm như vậy được"

"Nhưng chúng ta ở cùng một phòng, ai mà tin chúng ta chỉ là quan hệ công việc chứ"

Anh tiếp tục trầm giọng giảng bài, nghe vậy cô mới nhăn trán đi, nghĩ đúng là tự vã vào mặt mình rồi.

Cô đành bất quan tâm, dù sao đây cũng là Anh Quốc, nếu người khác nghĩ cô và Thuần Dương là một cặp thì cũng không có gì nghiêm trọng.

"Được rồi, bây giờ mau đưa tôi vào trong đi, tôi muốn đi tắm"

Thuần Dương lên tiếng, vẻ mặt có chút mệt mỏi. Hiểu Nhiên liền tuân lệnh đáp lời:

"Được a"

(Cái khẩu hiệu ra lệnh này quen thật, hệt như lúc mình còn làm người hầu cho anh ta)

Vài phút sau, cô đưa anh vào trong một phòng tắm rộng rãi rồi bảo:

"Đến phòng tắm rồi, nếu anh cần gì thì cứ gọi tên tôi"

Dứt lời, cô liền quay bước đi, tung tăng hát hò, định tới đây sẽ mặc anh muốn làm gì thì làm, bất chợt anh lên tiếng:

"Khoan đã, tôi không nhìn thấy được địa hình ở đây, tôi không biết bồn tắm ở đâu cả"

Cô khựng chân, bèn quay lại nói:

"À phải rồi, anh có thấy đường đâu, nhưng hình như..."

Cô đảo mắt xung quanh, phòng tắm rộng ngang hai thước, thiết kế rất gọn gàng sạch sẽ, nhưng lại không hề có cái bồn tắm nào ở đây.

"Ơ...hình như ở đây không có bồn tắm"

Nghe vậy Thuần Dương bỗng chao mày.

"Đây là phòng VIP, sao lại không có đầy đủ tiện nghi vậy? Chúng ta có đặt lộn phòng không?"

Hiểu Nhiên đi đến cái vòi sen gần đó, nói:

"Nhưng ở đây có vòi sen, cũng có thể tắm được mà"

"Thế em nói xem, tôi sẽ tắm bằng cách nào đây hả?"

Anh đứng phía sau cô hỏi, cô liền cầm chiếc vòi sen kia lên, điều chỉnh nhiệt độ nước nóng cho vừa phải trên máy.

Sau đó cô quay lại tinh nghịch, giơ cái vòi kia phun nước ấm về phía anh, cười khẽ trêu đùa.

"Thì là như này, chẳng lẽ anh còn muốn để tôi tắm cho anh hay sao hả?"

Người anh mấy chốc đã bị cô làm cho ướt nhũng, anh không có phản ứng, mà lại để yên cho cô nghịch ngợm.

Chợt, anh đưa tay cởi cái áo sơ mi trên người ra rồi vứt hớ hên xuống sàn. Cô vẫn trơ ngác nhìn anh trong ngạc nhiên, thấy anh bây giờ ở trần, chỉ mặc mỗi chiếc quần tây ẩm ướt chưa kịp cởi.

Cô bật đỏ mặt, nhận ra đây không phải là cảnh mà cô nên nhìn thấy, bèn lấp mấp bảo:

"A vậy bây...bây giờ tôi đi ra ngoài, anh có thể tắm được rồi"

Nói xong, cô đi tới đặt cái vòi hoa sen kia vào tay anh, rồi định lướt qua anh vụt thân bỏ đi thật nhanh, nhưng bất chợt cô lại bị cánh tay anh chèn ngang qua trước bụng chắn lại.

"Tắm cho tôi đi" Anh bật thốt lên, lời nói trân trơ không có chút xấu hổ.

Cô bèn chao mày, thẹn quá hóa giận, nhìn sang anh cằn nhằn nói:

"Anh có tay cơ mà, còn không tự tắm được sao? Anh đâu phải trẻ con, tôi cũng đâu phải bảo mẫu của anh chứ"

"Nhưng tôi chẳng thấy gì cả, tôi không thể gội đầu, tôi không biết xà phòng ở đâu, em không giúp tôi, tôi tắm bằng cách nào đây hả?"

Nghe đến đây cô mới sực ngạc nhiên, nhận thấy điều anh nói cũng có lí, bèn sờ cằm thoáng suy nghĩ.

(Anh ta nói cũng đúng, dù sao Phó Thuần Dương cũng không nhìn thấy gì, mình sẽ không lo anh ta giở trò đòi bại với mình)Suy nghĩ xong, cô mới thỏa ý chấp thuận, hai tay chống nạnh nói:

"Nếu vậy thì được thôi, mà này, do công việc nên tôi mới tắm cho anh, anh đừng có hoang tưởng rằng là tôi quan tâm anh"

"Được"

Anh vừa nói vừa đưa tay mò mẫm dây kéo quần của mình phía dưới, thấy vậy cô liền nhận ra ý định sắp tới của anh, thốt thẹn hỏi:

"A khoan đã, không lẽ anh tính cởi quần luôn sao?"

"Có ai đi tắm mà lại mặc quần áo chứ"

"Nhưng tôi là con gái, sao anh có thể vô tư như vậy được, anh làm ơn chú ý chút đi"

Nghe vậy anh mới rời tay khỏi dây kéo quần, ý định sớm chốc bị dừng lại, đáp khẽ.

"Được, em bảo không cởi thì không cởi"

Rồi anh ngoan ngoãn ngồi xuống sàn nhà tắm, cô mới yên tâm, nhấc vòi sen phun nước lên mái tóc anh, những sợi tóc kết lại ướt nhũng dính vào nhau, rũ rượi xuống một khuôn mặt điển trai hoàn mỹ.

Cô quỳ hai gối xuống trước mặt anh, nhẹ nhàng thoa dầu gội lên mái tóc anh, dùng đôi tay nhẹ nhàng uyển chuyển, càu nhẹ da đầu cho anh rồi nói:

"Đây là lần đầu tiên tôi gội đầu cho ai đó, nếu anh cảm thấy không thoải mái, cứ nói tôi sẽ điều chỉnh lại"

"Không, như vậy là tốt rồi"

Anh đáp, rồi nhắm mắt tận hưởng cảm giác được phục vụ tận tình kia, cảm nhận từng đầu ngón tay của cô đang vuốt qua mái tóc mình.

Sau khi gội sạch mái tóc kia, cô cầm xà phòng giơ lên trước ngực anh, cô nuốt nước bọt, nhìn chầm chầm vào phần cơ thịt ấy.

(Tuy mình đã thấy cơ ngực và bụng anh ta nhiều lần, cuối cùng thì cũng có thể nhìn gần như vậy rồi)

Bỗng cô khựng lại, nhíp mắt lắc lư đầu liên tục.

(Không được, Bạch Hiểu Nhiên, mày đã có anh Diệc Thiên rồi mà, phải tĩnh tâm, không được để dục vọng trấn áp)

Cô nhắm mắt lại, trong đầu liền nghĩ tới Diệc Thiên, cô dặn lòng, rằng phải cố gắng nghĩ đến hình bóng của Diệc Thiên trong lúc này.

(Anh Diệc Thiên, mình chỉ có anh ấy, mình và Phó Thuần Dương không là gì cả)

Mãi đến vài phút sau, cô mới kìm chế được sự tính thú của mình, rồi đưa miếng xà phòng ấy thoa lên ngực anh, thoa từng vòng một, thoa lên rồi thoa xuống, bọt xà phòng cũng xuất hiện trơn nhớt lên lớp da kia.

Thuần Dương chỉ ngồi nhắm mắt lặng im, mặc cô làm gì thì làm.

Bất chợt, cô đưa tay trái đặt lên ngực anh, anh nhận thấy cảm giác nhồn nhột nên mở mắt ra, hỏi: "Em làm gì vậy?"

Cô cười gượng đáp:

"Thì...phải đặt tay lên mới thoa xà phòng được chứ"

Cô tận dụng thời cơ, lướt đầu ngón tay trỏ dọc xuống khe bụng anh, hai mắt sáng ra như thấy vàng, mặt mũi hứng khởi mất luôn cả tự trọng.

(Mình thật không ngờ, đây là lần đầu tiên mình có thể chạm vào cơ thể của một người đàn ông, tuyệt quá)

Thuần Dương cảm thấy có điều gì đó rất bất thường, anh nhận ra cô đang nghịch tay trên người anh.

Anh nhăn trán lại, vì cảm thấy nhột dưới bụng, anh bèn đưa tay lên bắt lấy tay cô, cô liền giật mình, ngẩn lên mới thấy anh đang nheo mắt hỏi:

"Em đang tận dụng thời cơ sờ cơ thể tôi sao?"

"A...làm...làm gì có"

Cô nhanh nhảu phủ nhận, dần thấy anh đang kéo tay cô lên trước gương mặt rũ rượi nước kia của anh, anh nói:

"Không cần phải giả vờ đâu, em muốn thì tôi thỏa ý cho, sao lại phải chối?"

Cô nhanh rút tay mình ra, dáng vẻ hổ thẹn liếc sang một bên đáp:

"Anh hiểu lầm rồi, tôi đang tắm cho anh cơ mà"

Rồi cô đứng dậy cầm vòi sen phun nước lên người anh, cười gượng bảo:

"Tôi chỉ đang tắm cho anh thôi, với lại cơ thể của anh, tôi đâu có thèm chứ"

Anh tạm dừng suy nghĩ bất thường về cô, nên nhắm mắt lại cười nhạt cho qua.

"Được, tạm tin em"

Sau khi tắm anh xong, cô quay lưng gác chiếc vòi sen lên chỗ cũ, nghe anh đứng phía sau hỏi: "Đồ của tôi đâu?"

Cô mới quay lại vớ tay lấy cái áo sơ mi trắng và chiếc quần dài mình mới mang vào cho anh được xếp gọn để ở gần đó.

Cô đưa đến trước anh, nói:

"Đây này, anh mặc vào đi, cái này anh có cần giúp không đấy?"

Anh đưa tay về phía trước, chợp được cái áo cô đưa, rồi đoán hỏi:

"Đây là áo đúng không?"

"Phải, là áo sơ mi"

Nghe vậy anh mới mặc vào, lượm thượm gài mãi mới xong mấy cái cúc, sau đó cũng mặc luôn chiếc quần cô đưa cho.

"Tôi mặc đồ rồi, em đưa tôi ra ngoài đi"

Nghe anh lên tiếng, cô đang đứng đối lưng mới yên tâm quay lại nhìn anh, bất chợt lại thấy mấy cúc áo anh đang mặc đều mắc lẫn lộn không đúng chỗ.

"Cúc áo của anh mắc sai rồi kìa"

Cô bật cười nói, anh ngạc nhiên, cô mới tự động đi tới đưa tay chỉnh lại mấy cái cúc mắc sai kia, vừa hỏi:

"Thường ngày mắc sai cúc áo, anh nhờ ai sửa lại vậy?"

"Tiểu Mễ"

"Vậy à"

Sau đó cô đưa anh ra ngoài, nhẹ nhàng đỡ anh ngồi lên giường rồi hỏi:

"Bây giờ tôi sẽ đem đồ của anh cho nhân viên đi giặt, anh muốn ăn gì không?""Có, tôi đói rồi"

"Được, vậy đợi tôi một chút"

Trong thời gian đợi nhân viên khách sạn mang đồ ăn lên, cô tranh thủ vào phòng tắm tắm rửa sạch sẽ.

30 phút sau, nhân viên của khách sạn mới đẩy xe đựng thức ăn và nước uống lên phòng cho cô, anh ta đặt lên bàn, sau đó thì rời đi mất.

Căn phòng hiu hẩm chỉ còn lại hai người, Hiểu Nhiên nhìn sang Thuần Dương vẫn còn ngồi chờ trên giường.

"Có đồ ăn rồi, tôi đưa anh lại bàn nhé"

Nghe vậy anh mới đứng dậy, đưa tay lên phía trước, ánh mắt chỉ chăm chăm nhìn đến một hướng đâu đó trong vô tri vô giác, bước từng bước thật chậm rãi trên sàn.

Hiểu Nhiên đau xót nhìn anh, cô không ngờ đôi mắt kia từng sáng biết mấy, lại bị Tư Diệp mưu mô hãm hại ngay chính trên giường phẫu thuật.

Hiểu Nhiên thở một hơi ngậm ngùi rồi đi tới anh, đưa tay mình lên bắt lấy tay anh, nhận thấy biểu cảm ngạc nhiên trên khuôn mặt kia, bản thân cô cũng tự động dịu dàng hơn mọi ngày, cô khẽ giọng nói:

"Phó Thuần Dương, trong thời gian này, tôi sẽ là đôi mắt của anh, vì thế anh hãy tin tưởng ở tôi"

Cô đưa anh lại bàn ăn rồi ngồi xuống ngay cạnh bên anh, khẽ bảo:

"Đừng lo, tôi sẽ đúc cho anh ăn"

Anh ngồi yên gật đầu ngoan ngoãn như cún, không hó hé một lời nào chối từ.

"Nào, há miệng ra"

Cô cầm đũa gấp một con tôm đến trước miệng anh, anh liền há ra rồi nghoạp lấy nó, hành động ấy khiến cô không kìm chế được lòng mà bật phì cười.

"Ahahaha..."

"Em cười gì vậy?"

Anh chao mày phồng má, vừa nhai vừa hỏi, cô vẫn còn che miệng cười nói:

"Không có gì, anh có biết rằng mình đáng yêu lắm không?"

Cô lỡ miệng thốt ra khen ngợi, rồi lại tự dưng bật chột dạ khựng đi, cảm thấy bản thân đã nói điều mà cô chưa từng nói với anh, rồi lại ngạc nhiên hơn, khi thấy trên má anh bây giờ đã có chút phớt hồng.

Cô bối rối ngật ngượng, bảo:

"À...tôi...tôi chỉ khen thế thôi, anh đừng để ý"

Cô lật đật cầm chén cơm trắng lên, bầu không khí chan hòa yên lành lúc nãy tự dưng lại trở nên ngột ngạt. Hai người cứ thế ăn cơm, chẳng nói lời nào nữa.

Tối đến, sau khi thấy Thuần Dương đã yên giấc trên giường, cô tắt đèn đi, rồi ra ghế sofa gần đó nằm xuống, trằn trọc nhớ lại biểu cảm phớt hồng của anh lúc chiều.

Cô chợt thở dài, thấy bản thân thật sự quá ngốc nghếch, tâm hơi nào lại đi nghĩ đến chuyện đó nữa.

(Nghĩ lại thì, sao anh ta lại yêu mình chứ? Mình và anh ta...chẳng hợp nhau tí nào)

...

"Tích tắc tích tắc"

Đồng hồ báo thức chỉ 2 giờ sáng trên bàn cứ nhảy kim kêu liên tục, không gian cũng tĩnh mịch, im lặng vô cùng.

Đột nhiên có tiếng rên rỉ của ai đó khe khẽ vang lên, Thuần Dương đổ mồ hôi, lại nằm mơ thấy hình ảnh mẹ mình treo cổ ngay trước mắt, anh sợ hãi, mấp môi gọi thành tiếng.

"Mẹ...mẹ...hư...ưm..."

Hiểu Nhiên bị đánh thức, cô ngồi dậy bên ghế sofa, mới vừa chợp giấc được một chút, cô dụi mắt nhìn về phía giường tự hỏi:

"Anh ta bị gì vậy?"

Cô đứng dậy đi tới anh, thấy mặt mày anh đang lấm tấm mồ hôi, miệng lại liên tục không ngừng rên rỉ.

"Hư...ưm...mẹ...đừng...đừng mà...đừng..."

Anh nhíu mày nhíu mặt, thân thể run lên, nhìn thấy người mẹ xinh đẹp của ngày nào, lại đang treo cổ lơ lửng trong một căn phòng hiu vắng, ánh nắng chiều tà trong khung cửa sổ phía sau dạ vào đôi gò má hốc hác, hai mắt người phụ nữ ấy khi chết vẫn không thể nhắm lại.

Hình ảnh ấy in sâu vào đáy mắt của một cậu bé đang quỳ gối kinh hãi trước thứ lơ lửng kia, phía sau là hai bóng dáng của hai nữ giúp việc đang che miệng hốt hoảng vì cũng chứng kiến được một cảnh tượng vô cùng hãi hùng.

Thuần Dương nằm trên giường, bị giấc mơ ấy làm cho nửa mê nửa tỉnh, hai mắt anh tự động tuôn chảy hai hàng nước, thấy vậy cô liền kinh động.

(Chẳng lẽ lại gặp ác mộng rồi, mình nên làm gì đây?)

Cô liền ngồi xuống bên giường, đưa tay sờ lên má anh, khẽ gọi thành tiếng:

"Thuần Dương"

Đây là lần đầu tiên cô gọi tên của anh thật thân mật như vậy, thay vì gọi luôn cả họ như mọi khi.

Dù vậy, anh vẫn còn chìm trong cơn mơ. Người anh run rẩy toàn phần, mồ hôi lạnh toát chảy xuống hòa lẫn vào nước mắt trên khuôn mặt ưu tú.

Hiểu Nhiên khá lo lắng cho anh, điều bây giờ cô thể làm đó là đánh thức anh dậy, cô tiếp tục lây anh gọi khẽ:

"Thuần Dương, anh dậy đi"

"Đừng!!!"

Đột nhiên anh mở mắt ra, bật ngồi dậy hét toáng lên trong khủng hoảng, giữa không gian đêm yên tĩnh mịch, cô bị sự la hét ấy làm cho kinh động. Hiểu Nhiên căng cứng mắt ngồi nhìn anh. Anh đang thở hổn hển, rồi lại bật sửng sốt, anh liền loay hoay qua lại tìm kiếm gì đó, hoang mang thốt lên.

"Hiểu Nhiên, Hiểu Nhiên, em ở đâu? Em đâu rồi?"

Cô hoàn hồn lấp mấp đáp lại.

"Tôi...tôi ở đây, anh gặp ác mộng sao?"

Anh liền quay về hướng cô, đưa tay đến trước mặt cô như khẩn xin, vẻ mặt tê dại đi, giọng đáng thương nói:

"Em ở đâu? Anh không thấy em, anh sợ bóng tối, anh sợ lắm"

Cô sửng sờ, liền nhớ lại lời bác sĩ tâm lí khi được Tư Diệp mời đến khám cho anh lúc trước, tất cả đều y hệt như biểu hiện của anh lúc này, cô sửng sốt tột độ.

(Vậy là sao? Tới bây giờ Phó Thuần Dương vẫn còn sống trong cơn ác mộng đó, tại sao lại như vậy?)

Thấy anh cứ xua tay lung tung tìm kiếm cô, cô liền bò đến ôm lấy anh, khẽ giọng trấn an.

"Tôi đây, tôi ở đây, anh đừng sợ"

Anh liền choàng tay ôm chặt lấy lưng cô, cứ như sợ rằng khi buông ra, cô sẽ rời đi mất, hơi thở anh không rõ ràng, thở rất gấp, hoang mang vô tận, run run trong màn đêm nói:

"Anh sợ lắm, đừng rời xa anh, đừng đi đâu cả"

Cô tựa cằm mình lên bên vai anh, tay vỗ nhẹ vào lưng anh, khẽ giọng trấn an.

"Yên tâm, có tôi ở đây rồi, anh sẽ không sao, sẽ không sao mà, để tôi hát cho anh nghe nhé"

Cô nhắm mắt đi, bắt đầu cất giọng hát trong trẻo, tha thiết trong căn phòng lạnh.

_Cuối cùng anh cũng nói ra chứng đa nghi của em

_Có lẽ bởi vì tính cách em, chưa hiểu được tình yêu

_Không để anh đợi quá lâu, cũng không để anh phải phiền lòng

_Xin hãy để em dẫn bước anh đi

_Phải mất bao lâu mới có thể khiến anh yêu em

_Vì em đã quá yêu anh, chẳng thể rời xa nữa

_Muốn nắm lấy tay anh, muốn dịu dàng hôn lên trán anh, em đã im lặng quá lâu

_Khi em nói ra câu "Em yêu anh"

_Là em nguyện chăm sóc anh cả đời này

_Dù anh không cảm động, thì cũng đừng buông tay em.

Giọng hát vừa dứt, cô lùi người thả anh ra, tươi cười nói:

"Bây giờ thì hãy nằm xuống nhắm mắt ngủ đi, tôi sẽ ở bên cạnh trông anh"

Nhưng, đôi mắt anh chợt rã xuống u buồn, nước mắt lại tuôn rơi thành hàng ngay trước mắt cô. Khuôn mặt đắc ý ấy, giờ lại lộ ra vẻ đầy yếu đuối.

Cô như bất động, đó giống như một bức tranh, một Phó Thuần Dương kiêu ngạo như mọi ngày, không ngờ bây giờ lại có một khuôn mặt sầu thảm đến thế.

"Hiểu Nhiên, tôi cảm thấy tim mình rất đau khi nghe em hát, tôi biết kết quả không như mình mong đợi, vì trái tim và đôi mắt em không hề hướng về tôi"

"Anh đang nói gì vậy? Anh mau nằm xuống ngủ tiếp đi"

Cô chẳng biết nói gì ngoài câu này. Bỗng, có một ngón tay chạm đến chóp mũi cô, cô ngạc nhiên, nhận thấy ngón tay cái của anh cũng đang cử động miết lên khuôn cằm của cô, rồi dần dần vuốt dọc lên xương hàm tiến tới gò má.

Anh cố cảm nhận từng đôi nét trên khuôn mặt cô, cảm nhận từng chút một.

Khi ngón tay cái dừng lại ngay bên khóe môi kia, anh biết mình đã đúng vị trí, anh từ từ kề môi tới hôn vào bầu má ấy, cứ như trút hết tình cảm của mình vào cái hôn này, một cách nhẹ nhàng nhất.

Hiểu Nhiên đờ người ra, không chút phản ứng. Cho đến khi anh rời môi đi, khẽ nói:

"Cảm ơn, đó là quà đáp lễ"

Sau đó anh nằm xuống giường, yên lòng nhắm mắt ngủ. Hiểu Nhiên thoát khỏi cơn ngây người, mới ngờ ngạc đưa tay sờ lên má, nơi có vết môi chạm vào của anh lúc nãy, tự nhủ lòng hỏi:

(Anh ta...vừa hôn mình sao?)

Rồi cô liếc mắt xuống nhìn anh. Sau đó kéo tấm chăn lên đắp cho anh rồi cười nhẹ mắng khẽ.

"Đồ ngốc này"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước