YÊU PHẢI CÔ NGƯỜI HẦU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Yêu phải cô người hầu - Chương 76 - Chương 80

Chương 76

Cô có điện thoại à?"

Anh hỏi, cô lấp mấp

"À ừ...chồng tôi gọi thôi, vì hôm nay tôi đi làm khá sớm nên anh ấy lại lo lắng ấy mà"

Nghe vậy Thuần Dương nhắm mắt, trán hơi nhăn lại

"Vậy thì đi nghe đi, đừng để chồng cô đợi lâu"

"Được rồi"

Cô vừa dứt lời, vội đứng dậy đi cách xa anh vài mét, cách đó cô đặt tay lên lan can của sân thượng, tay kia cầm chiếc smartphone bắt máy hỏi

"Alo, anh gọi em có chuyện gì vậy?"

Giọng Diệc Thiên có vẻ khàn trầm hơn hẳn mọi ngày, các tiếng ho "khụ khụ" cứ vang vọng ra từ bên đầu máy khiến cô bật ngạc nhiên, bèn nhăn trán lo lắng hỏi

"Anh Diệc Thiên, anh đang ho sao? Anh có ổn không đấy?"

Phía bên kia, Diệc Thiên vừa lau đầu mũi mình qua miếng khăn giấy khô trên tay, cố gượng giọng cầm điện thoại trả lời

"À thời tiết dạo này có vẻ hơi lạnh, anh không sao đâu"

"Nhưng anh đã uống thuốc chưa đấy? Anh đang ở đâu vậy?"

Cô vội gấp rút hỏi trong lo lắng, cũng chẳng để tâm đến việc dù ai đó có thể nghe thấy cuộc trò chuyện của mình. Vì ở sân thượng này, ngoài Thuần Dương và cô ra thì làm gì có ai khác. Cũng vì tính chủ quan ấy, lạ lùng thay giọng nói của cô đã bất giác lọt vào tai Thuần Dương đang ngồi cách đó vài ba mét. Vì nghe thấy giọng của phụ nữ thấp thoáng đâu đó xung quanh, anh đã cố lắng tai nghe từng chữ một, tiếc thay tiếng gió và các tiếng động đậy của các nhánh cây cảnh được trồng trang trí gần ấy đã làm anh không thể nghe rõ ràng.

Và rồi cuộc gọi điện cũng kết thúc, cô tiến tới gần chỗ anh ngồi thì anh lên tiếng hỏi

"Sao vậy? Cô đã nghe điện thoại xong rồi à?"

"Phải, tôi có việc gấp nên phải về đây, ngày mai tôi lại đến"

Hiểu Nhiên vừa trả lời, tay gỡ cặp kính tròn trên mắt mình xuống rồi gập lại bỏ gọn vào hộp đựng kính trên tay. Có lẽ vì quá lo lắng cho Diệc Thiên, cô quên mất hẳn cả việc giả giọng nói của mình, hành động trong vội vàng gấp gáp.

"Cộp cộp cộp"

Khi các tiếng giày cao gót của cô đang dần dần bước đi xa đến lúc vụt mất bóng. Một cơn gió thổi mạnh qua người anh đang ngồi trên chiếc ghế gỗ trong mơ hồ, anh đờ người, đôi môi hở nhẹ, giọng nói đó anh không thể nào quên được, càng không thể không biết đó là ai.

Buổi chiều, Hiểu Nhiên vừa bắt taxi xuống trước tập đoàn Lăng Thị. Đi được một đoạn từ bên ngoài và bước ra từ thang máy, cô vội vã tiến tới căn phòng của tổng giám đốc đang ở gần ngay trước mặt. Hai tay đẩy mạnh cánh cửa đen nhoáng kia, giọng cất lên gọi lớn

"Anh Diệc Thiên, anh..."

Cửa vừa đẩy ra, cô sực ngạc nhiên im lặng với căn phòng máy lạnh, đầy các tủ gỗ đựng các tập giấy tài liệu và hồ sơ, thêm vào đó là một mùi hương thơm toát ra từ căn phòng thoang thoảng qua đầu mũi.

Đặc biệt hơn ở giữa căn phòng đó, chỉ có mỗi một chàng trai đang ngồi trước bàn làm việc máy tính, tay chăm chú cầm bút trong các mớ hỗn tạp của giấy tờ. Chàng thanh niên ấy vừa ngước lên vì nghe thấy tiếng mở cửa, Hiểu Nhiên thì lại mấp môi nhìn anh ta chầm chầm lên tiếng

"A...anh là..."

Thấy cô, anh ta bỏ hẳn cây bút xuống bàn, đứng dậy tiến tới gần cô bằng một vóc dáng lịch lãm và sang trọng, mỉm cười đáp

"Đừng nói là quên tôi rồi đấy nhé, lâu quá không gặp"

Hiểu Nhiên trơ hẳn cả hai mắt ngẩn nhìn cậu thanh niên kia trước mặt, anh ta mặc một bộ vest đen và chiếc áo sơ mi trắng, mái tóc đen mượt cùng với gương mặt đẹp trai anh tú đến rạng rỡ vô cùng.

"Anh là....anh..."

Anh ta bật cười nhẹ

"Bạch Hiểu Nhiên, chỉ mới có vài tháng thôi đấy, quên cả Lăng Nhất tôi đây thì cô thật quá phũ phàng rồi"

"Lăng Nhất, anh là Lăng Nhất sao?"

Cô hỏi trong sự kinh ngạc, Lăng Nhất lại cười đáp

"Là tôi thì sao? Vừa định hỏi là ai dám tự ý mở cửa phòng làm việc của tôi, may ra đó là cô nên tôi tha cho đấy"

Anh cười hiền, cô trỏ tay vào mặt anh chưa hết sự bàng hoàng hỏi lớn

"Nhưng tại sao tóc anh lại màu đen, vừa rồi đi vào tôi cứ tưởng..."

Lăng Nhất che miệng phì cười

"Tưởng tôi là Diệc Thiên chứ gì? Xem ra cô phải thất vọng rồi, vì bây giờ tôi phải nhuộm lại tóc đen để thay thế cho Diệc Thiên làm việc ở đây nên tôi và anh ta sẽ giống nhau đến mức 98% đấy"

Cô nhăn mặt, khoanh hai tay xoay lưng giận dỗi nói

"Hừ, cho dù thế nào tôi cũng sẽ nhận ra, bởi vì anh Diệc Thiên đẹp hơn anh rất nhiều"

Lăng Nhất cau mày, tay đặt lên vai cô xoay mạnh lại hỏi"Cô nói vậy là sao? Không lẽ tôi không đẹp trai?"

Cô phủi tay anh ra đáp

"Đương nhiên vì anh ấy không có lòng tự cao như anh, mà cũng phải, dạo gần đây anh bận lắm sao? Tiểu Mễ cứ nhắc anh mãi đấy"

"Tiểu Mễ? Cô ấy nhắc tôi làm gì? Với lại cô cũng biết dạo này tôi rất bận với cái tập đoàn Lăng Thị này mà, làm gì có thời gian đến quán cafe gặp gỡ mọi người chứ"

Anh ngạc nhiên nói, Hiểu Nhiên bĩu môi hỏi

"Nhưng không lẽ anh không thể dành ra một vài giờ đến gặp mọi người sao? Với lại gần sắp tới sinh thần của Tiểu Mễ rồi, tôi còn đang lo lắng không biết sẽ tổ chức cho cô ấy thế nào đây"

"Vậy à, nếu vậy tôi sẽ chuẩn bị quà cho cô ấy, tiếc là tôi không thể dự sinh nhật của cô ấy được, có gì cô giúp tôi chuyển lời nhé"

Anh vừa nói, bộ mặt ngây thơ không hiểu chuyện càng khiến Hiểu Nhiên tức tối nói lớn

"Đừng có nhờ tôi, sao anh không tự giác tạo sinh nhật cho cô ấy, với lại dạo này tôi bận lắm nên không có thời gian đâu"

Lăng Nhất ngơ ngác hỏi

"Nhưng tôi cũng bận mà, cô không tổ chức thì ai tổ chức chứ?"

Cô cau mày, hai tay khoanh lại trong bất mãn

"Tôi không biết, cuối tuần này anh tự mình mà lo liệu, với lại anh Diệc Thiên đâu rồi? Tôi đến tìm anh ấy cơ mà"

Lăng Nhất đáp

"Anh ta đã không đến Lăng Thị này được một tháng rồi, cô đến đây thì chỉ có thể tìm thấy mỗi Lăng Nhất tôi đây thôi"

Dứt lời anh cười kháu khỉnh, Hiểu Nhiên bật xoay người nói

"Nhưng người tôi cần tìm là Lăng Diệc Thiên, anh bớt trêu ghẹo tôi đi"

Sau đó cô bước chân tới cửa định bỏ đi, nhưng bèn quay mặt lại nhìn anh tiếp lời

"Chuyện về sinh nhật của Tiểu Mễ, anh giúp tôi tổ chức cho cô ấy trước nhé, xem như là tôi nhờ, tôi cũng chỉ muốn cô ấy được vui thôi"

Dứt lời, tiếng "cạch" mở cửa cũng vang lên, chưa đầy một giây bóng dáng của Hiểu Nhiên đã bước ra vụt mất. Cửa vừa khép lại, Lăng Nhất vẫn đứng đờ cả người, hai tay bỏ vào túi quần rồi mỉm cười buồn lẩm bẩm

"Cô muốn người khác được vui, nhưng còn tôi thì sao đây?"

...

Tại phòng làm việc của Thuần Dương thuộc tập đoàn Phó Thị. Ánh đèn vừa bật lên làm sáng cả căn phòng nhạt nhẽo. Diệc Thiên dựa người ngồi xuống chiếc ghế xoay trước bàn làm việc của tổng giám đốc mà thường ngày người ngồi đó sẽ là Thuần Dương đảm nhiệm. Tiếng ho "khụ khụ" lại vang lên khắp cả căn phòng, anh lắc nhẹ hộp thuốc xuống bàn làm rơi ra vài viên thuốc màu trắng, sau đó bỏ hẳn chúng vào miệng rồi uống một cốc nước nuốt đi.
"Cộc cộc cộc"

Bỗng các tiếng gõ cửa vang lên liên hồi, cứ nhỡ là thư kí nên anh lên tiếng phản đáp

"Vào đi"

Cánh cửa bật mở, tiếng giày cao gót bước vào, Hiểu Nhiên nhìn bóng dáng chàng trai đang ngồi ở bàn làm việc vội lên tiếng

"Anh Diệc Thiên"

Nghe thấy giọng cô, anh lật đật vét đi hộp thuốc giấu xuống gầm bàn, đứng dậy mỉm cười nhìn cô hỏi

"Hiểu Nhiên, là em đến đấy à? Anh còn nhỡ là thư kí cơ đấy"

Cô bước tới gần anh, đặt gọn chiếc túi xách lên bàn làm việc sau đó nhăn mày nói

"Vì nghe tiếng ho của anh qua điện thoại, em đã gấp gáp tới đây, anh có cảm thấy khó chịu gì trong người không? Vẫn ổn đấy chứ?"

Diệc Thiên bật cười

"Chỉ là ho thôi mà, với lại chiều này anh đã uống thuốc nên hình như hết rồi, chỉ vì như vậy mà em tới đây gặp anh sao?"

Cô chấp hai tay sau lưng, lượn lờ đi qua các tủ kệ giấy tờ

"Đương nhiên, mà anh đã xong việc chưa đấy? Với lại thời gian gần đây các nhà đối tác của Phó Thuần Dương có làm khó anh không?"

Diệc Thiên cố mỉm cười, nét mặt hơi nhằn nhọc đáp

"Không, họ vừa bàn luận với anh lúc chiều nay, về mảnh đất trống đang trong dự án xây dựng khu vui chơi đó anh cũng đã giải quyết xong rồi, em đừng lo"

Cô vẫn loay hoay tò mò xem các trang tài liệu khắp trên kệ tủ, vì đã lâu như vậy rồi cô mới có thể được bước chân tới căn phòng làm việc của Thuần Dương, kể từ sau khi mình không còn là nhân viên của công ty này được một khoảng thời gian không ít cũng không nhiều.

"Nếu Phó Thuần Dương không thể nhìn thấy được nữa...tập đoàn Phó Thị này sẽ như thế nào?"

Cô vừa hỏi, vừa quay lại nhìn Diệc Thiên bằng một ánh mắt tiếc nuối, Diệc Thiên ngạc nhiên, bèn cúi mặt, ánh mắt đầy não lòng trả lời

"Biết làm thế nào được, vì cách duy nhất đó là thay mắt, anh không nghĩ việc này sẽ dễ dàng"

Hiểu Nhiên tiếp hỏi

"Vậy là vô phương cứu chữa rồi sao? Nếu Phó Thuần Dương bị mù cả đời, ai sẽ chăm sóc anh ta chứ?"

Diệc Thiên ngạc nhiên nhìn cô, anh không hiểu tại sao cô lại có thái độ lo lắng đến thế, anh đã để ý chuyện này từ lúc cô đến bệnh viện xem tình trạng của Thuần Dương, và cô đã trầm tư não lòng cùng cực suốt mấy ngày trời.

"Hiểu Nhiên, việc cậu ấy không có người chăm sóc cũng là lẽ đơn thuần, vì Thuần Dương khá bất mãn với gia đình và những người xung quanh, nên việc cậu ta không có người bên cạnh chăm sóc cũng đúng"

Cô quay lại nhìn anh, bĩu môi tới gần anh nói

"Nhưng dạo gần đây anh hay về trễ lắm, với lại anh đã chắc mình khỏi bệnh rồi chứ? Vì em thấy nét mặt anh hơi tái đi"

Diệc Thiên vẫn mỉm cười, nghiêng nhẹ đầu cố tỏa ra bình thường bảo

"Anh không sao, với lại công việc ở đây cũng xong rồi, chúng ta về thôi"

"Vâng"

Cô gật đầu, sau khi vừa tắt đèn đi thì căn phòng cũng thoáng chốc tối tăm hẳn. Tiếng "kẹt" của việc kéo cửa cũng vang lên, sau đó hai người cùng bước ra khỏi phòng mất.

Buổi tối vừa tan việc, Lăng Nhất vừa lái xe trên đường với tâm trạng não nề lại nặng lòng. Anh định sẽ ghé sang một quán rượu gần đó uống cho khuây khỏa, nhưng khi vừa dừng xe và tấp vào một con lề, bất chợt anh nhìn thấy Tư Diệp cũng vừa bước ra khỏi cửa quán.

Anh ngạc nhiên, định giơ tay mở cửa bước xuống xe, nhưng lại thấy có một gã đàn ông kì lạ cũng từ quán rượu bước ra ngay sau đó, đi đến khoác lấy vai Tư Diệp cười khúc khích bảo

"Vậy chuyện của chúng ta cứ như vậy mà thỏa thuận nhé, tiền lão tử đây cũng đã đưa cho cô, tối hôm nay cô phải phục vụ cho khách hàng của tôi thật tốt đấy"

Nghe vậy Lăng Nhất bật ngạc nhiên, anh tiếp tục ngồi trong xe quan sát Tư Diệp ngẫm nghĩ

(Tên đó vừa nói gì vậy? Phục vụ cho khách hàng của hắn là ý gì?)

Sau khi nhìn thấy Tư Diệp bước lên một chiếc xe đậu ngay trước xe anh cùng với gã đàn ông đó, họ bắt đầu lái đi thì anh thầm nghĩ

(Mình có nên đuổi theo không? Nhưng rõ ràng Tư Diệp cô ta đang có thai? Sao có thể đi phục vụ khách gì đó được? Hi vọng mình không nghĩ hiểu nhầm tới mức đó)

Được một lúc đắn đo do dự, động cơ chiếc xe phía trước anh cũng dần dần vang lên rồi lái đi, anh mới quyết định sẽ đuổi theo xem thử, tự hỏi rốt cuộc Tư Diệp và gã đàn ông kia sắp định đi đâu.

Chương 77

Tại một khách sạn lớn, người đàn ông kia khoác tay Tư Diệp đi vào trong, đúng lúc Lăng Nhất cũng vừa dừng xe ngay trước khách sạn, anh ngồi trong xe, ánh mắt thoạt kinh ngạc nghĩ

(Họ vào khách sạn rồi, đừng nói là...)

Nghĩ phải điều không hay, anh vội mở cửa xe định đi vào.

Ngay lúc đó, thang máy vừa dừng ngay tầng ba, Tư Diệp cùng gã kia bước ra, hắn đưa cô đến một căn phòng lạ trên dãy hành lang dài thượt, trước cửa phòng, hắn nhìn cô dặn dò thật kĩ

"Bên trong phòng này là lão Chu, ông ta rất biến thái và có sở thích bệnh hoạn, nhưng tôi đã bảo ông ta nhẹ tay với cô một chút, phục vụ xong cô có thể kiếm được thêm một ít tiền từ lão, bây giờ thì vào trong đi"

Tư Diệp bật đắn đo, cô sờ tay lên bụng, tuy cái thai đã bốn tháng nhưng không đến mức to quá để có thể dễ phát hiện. Cô đã cố mặc áo rộng hơn cơ thể một chút cho thoải mái, cũng không nói với gã kia về chuyện mình có thai, lúc này cô nhìn gã đàn ông kia, đôi lông mày hơi chao lại lo lắng hỏi

"Anh có chắc đã bảo ông ta nhẹ tay chứ? Vì tôi rất sợ những gã đàn ông thô bạo, nếu chuyện đó xảy ra, tôi sẽ bỏ về ngay lập tức"

Tên kia bật cười trấn an

"Cô lo gì chứ, tôi chắc chắn đã dặn dò lão rồi, đừng để lão chờ lâu, mau vào trong đi"

Tư Diệp vẫn do dự, dù không phải đây là lần đầu tiên làm chuyện này, nhưng vì cơ thể có hơi ốm nghén nên cô có phần hơi lo sợ.

Tư Diệp bắt đầu giơ tay lên gõ cửa, được một lúc cửa cũng mở, lão Chu bước ra với cái thân trần béo ú và khuôn mặt háo sắc đến kinh tởm, phần dưới ông ta chỉ quấn mỗi lớp khăn trắng, thoạt nhìn qua Tư Diệp, ông ta mới nhìn gã đàn ông phía sau cô, vuốt cằm cười khoái chí bảo

"Cô gái này trông được đấy, là người sẽ phục vụ tôi tối đêm nay sao?"

Gã đàn ông kia cười lại, đặt tay lên vai Tư Diệp đáp

"Đúng vậy, cô gái này có kinh nghiệm lắm, bảo đảm tối nay làm ngài hài lòng"

Nghe vậy lão Chu cười bảo

"Rất tốt, thế thì vào trong đi"

Lão Chu mở cửa mời Tư Diệp, thấy thế cô ta mới chịu bước vào, và khi ông ta vừa khép cửa lại, cô đã để ý thấy ông ta khóa chốt rất cẩn thận, chắc có lẽ vì không muốn ai có thể làm phiền mình trong lúc vui vẻ.

Phía dưới khách sạn, Lăng Nhất đứng trước quầy của cô lễ tân, đưa giấy chứng minh thư ra nói

"Xin lỗi, cô có thể kiểm tra giấy chứng minh thư của tôi, cô gái đi cùng gã đàn ông lúc nãy thật sự là bạn của tôi và tôi đến đây tìm cô ấy có việc, tôi muốn biết số phòng cô ấy ở đâu có được không?"

Cô lễ tân cầm chứng minh thư của anh một hồi, lắc đầu bảo

"Xin lỗi anh, khách sạn của chúng tôi có quy định rất nghiêm ngặc, trừ phi cô gái kia gọi điện xác nhận nói rằng anh là bạn của cô ấy, chúng tôi mới cho anh lên phòng"

Lăng Nhất cau mày dần, bèn hỏi

"Nhưng người thuê phòng cô gái đó tên gì?"

Cô lễ tân vẫn lắc đầu đáp

"Chúng tôi không thể tiết lộ được, đó là quy định"

Không còn cách nào khác, anh không thể biết số phòng của Tư Diệp đang ở, càng không thể đi vào trong này mà không hề thuê phòng.

Đúng lúc thay gã đàn ông đã khoác vai Tư Diệp khi nãy cũng đi ra, hắn ta lướt qua quầy lễ tân và đang có ý định rời đi. Nhưng anh đã đi đến kéo tay hắn lại lên riếng

"Này anh, cho tôi hỏi một chút"

Hắn giật mình, bèn cau mày quay lại hỏi

"Gì vậy? Anh là ai?"

"Lúc nãy tôi có thấy anh khoác tay một cô gái đi vào đây, cô ta là bạn của tôi nên tôi muốn hỏi anh cô ta đang ở phòng nào?"

Anh cố tra hỏi, gã kia sực ngạc nhiên còn thêm chút kinh ngạc, nhưng lại cau mày đáp

"Tôi chẳng biết anh đang nói gì cả"

Hắn vừa đáp, lại có biểu hiện hưng muốn bỏ đi thật nhanh thì anh bèn cau mày, nắm lấy bả vai hắn ghì lại hỏi tiếp

"Rõ ràng lúc nãy tôi thấy anh khoác vai cô ấy vào đây, cô ấy là Tư Diệp bạn của tôi, nếu anh không khai số phòng cô ta đang ở thì tôi sẽ không bỏ qua đâu"

Tên kia bèn quay lại, cười cợt hỏi

"Anh bạn à, đây là khách sạn, cô ta tự ý vào đây thì đó là chuyện của cô ta, liên quan gì đến anh hả?"

Lúc này bên trong phòng, nhìn thấy Tư Diệp đã ngồi yên trên giường, lão Chu bắt đầu tiến tới, giương một nụ cười dâm đãng nhìn cô, ông ta ngồi xuống sát ngay bên Tư Diệp, nhẹ nhàng thè chiếc lưỡi linh hoạt liếm lên bờ má cô khiến cô thoáng chốc đã thấy kinh tởm. Cô ta liền theo phản ứng lùi ra một bên, cau mày nói

"Đừng có làm mấy trò kinh tởm này nữa, chẳng phải ông muốn chơi tôi sao? Thế thì nhanh lên đi chứ"

Lão Chu bắt đầu lột hẳn chiếc khăn quấn trên hông ông ta, khỏa thân trước mặt Tư Diệp bật cười

"Cô nóng vội thế? Chúng ta chỉ mới bắt đầu thôi mà"

Ông ta bắt đầu đè người Tư Diệp xuống giường, liếm khắp chung quanh cổ và hai vai cô, Tư Diệp cắn răng, nắm lấy hai lòng bàn tay chịu đựng một cách kiên nhẫn.

Tất cả là vì tiền, phải chịu đựng, nhất định phải chịu đựng.

Sau một lúc giằng co với tên kia ngay trước cửa khách sạn, hắn mới chịu khai số phòng cho Lăng Nhất biết.

Thế là anh vội vã, chạy vào trong rồi bắt thang máy lên tầng ba.

Khi anh đang chạy trên dãy hàng lang, bất ngờ có tiếng hét thật kinh hoàng của một người đàn ông phát ra từ một căn phòng gần đó. Lăng Nhất tái mặt, vội chạy lại trước cửa căn phòng, gõ mạnh liên tục cùng với giọng điệu sửng sốt

"Này, mở cửa ra, mau mở cửa ra"

Dù anh đã gõ nhiều lần nhưng không có ai ra mở, anh nóng vội, dùng chân đá thẳng vào cánh cửa khiến nó bật ra mở toan toác. Anh thoạt nhìn phong cảnh bên trong, mọi thứ thật hỗn loạn, chăn gối cũng bị vứt tứ tung ra đất, nhưng đập vào mắt đã thấy Tư Diệp nằm bất động trên sàn với cơ thể không một mảnh vải che đậy, máu me từ đâu đó tuôn ra dính bê bết.

Phía bên cạnh, lão Chu đứng bên chân giường, nhìn anh hoảng loạng lấp mấp

"Tôi...tôi không biết cô ta có thai, không phải lỗi tại tôi"
Nói xong, ông ta nhanh chóng khoác lấy quần áo lên người dù toàn thân đang run như cầy sấy, sau đó vội vã bỏ chạy ra ngoài mất dạng.

Thấy vậy Lăng Nhất tiến tới lây người Tư Diệp hoang mang gọi

"Tư Diệp, mở mắt ra đi, cô có nghe tôi gọi không?"

Tư Diệp vừa mở mắt, hơi thở thoi thóp, chỉ lấp mấp đau đớn, hai tay ôm bụng rên rỉ

"Bụng của tôi...đau...đau quá"

Anh cảm thấy có chuyện gì đó không hay, nhanh tay vớ lấy chiếc khăn to treo gần đó, quấn lấy cả thân thể Tư Diệp rồi vội vã nhấc lên bế ra ngoài.

...

Đến bệnh viện, Lăng Nhất ngồi bên ngoài ghế chờ, chỉ lắng tai nghe các tiếng "tít tít" cứ vang lên từ phòng cấp cứu.

Áo anh đã dính một ít máu từ người Tư Diệp, hai gò má và trán lấm tấm mồ hôi kèm vào đó là sự lo lắng đến tột độ.

Một lúc sau, bác sĩ bước ra, anh đã vội đứng dậy gấp gáp hỏi

"Bác sĩ, tình trạng cô ấy thế nào rồi?"

Vị bác sĩ kéo khẩu trang xuống, thở một hơi thở dài báo hiệu niềm không vui. Ông ta nhìn anh, khẽ giọng lên tiếng

"Rất vui cho anh vì cô ấy không sao, nhưng tôi rất lấy làm tiếc, chúng tôi không thể giữ lại được đứa bé"

Lăng Nhất bật sửng sốt, thân thể như tê liệt, lẩm bẩm

"Vậy...đứa con mất rồi sao?"

...

Ngày hôm sau, Hiểu Nhiên lại đến Phó Gia. Vừa đi vào cửa, cô đã thấy Tiểu Mễ đang lau dọn bàn gần đó, bèn lên tiếng

"Tiểu Mễ, mới sáng đã thấy cô dọn dẹp rồi, không định nghỉ ngơi sao?"

Tiểu Mễ ngạc nhiên, ngẩn mặt đứng thẳng người mới thấy Hiểu Nhiên đang đứng ngay cửa, bèn cười tươi đáp

"A...Hiểu Nhiên, cô đến rồi à? Hôm nay là cuối tuần, tôi cứ ngỡ là cô không đến đây chứ"

Hiểu Nhiên đi tới, đập lưng vào ghế sofa thở một hơi dài, chéo chân lại, khoanh hai tay nói

"Sao lại không đến chứ? Hằng ngày tôi chẳng có việc gì làm, muốn đến công ty gặp anh Diệc Thiên nhưng lại sợ anh ấy đang bận nên không dám làm phiền, đến Lăng Thị thì lại gặp tên đáng ghét Lăng Nhất đó, không đến đây thì tôi nên đến đâu hả?"

Tiểu Mễ bật cười nhẹ

"Vậy có nghĩa ở đây không có người cô ghét sao?"

"Đúng vậy"

Cô nhanh miệng đáp nhưng lại bật phắt đứng dậy tiếp lời

"Phải rồi, Phó Thuần Dương anh ta vẫn còn ngủ à?"

"Tôi cũng không biết, từ sáng tới giờ vẫn chưa thấy ngài ấy xuống dùng bữa sáng"

Nghe vậy Hiểu Nhiên nhíu mày, thoạt nhìn đồng hồ đeo trên tay đã gần 10 giờ sáng, cô lướt qua Tiểu Mễ, ra vẻ chán chường nói
"Thật là, mặt trời đã cháy tới mông rồi còn chưa chịu dậy, cứ chờ đó đi, tôi sẽ lên giải quyết anh ta một thể"

Thấy bóng dáng Hiểu Nhiên đã đùng đùng bước lên lầu mất, Tiểu Mễ mới chợt cười nhẹ lẩm bẩm

"Thế thì chúc cô may mắn"

Vừa bước đến trước phòng Thuần Dương, cô khoanh hai tay thầm nghĩ

(Hừ, để tôi xem anh bao giờ mới chịu dậy, ít nhất ra cũng phải đến công ty giải quyết mâu thuẫn của mình đi chứ)

Không do dự, cô đã đưa tay vặn cửa mở ra toan tác, bước chân vào, cô liếc nhìn xung quanh, từ giường ngủ đến cả phòng đều chẳng thấy anh đâu, lúc này Hiểu Nhiên mở mắt to kinh ngạc

(Đâu rồi? Anh ta không nằm trên giường thì là đi đâu chứ? Không lẽ trong phòng tắm?)

Cô thoáng nhìn đến cửa phòng tắm, đang định bước chân đến tìm anh thì bất ngờ đã có hai cánh tay với sức lực mạnh mẽ từ phía sau, choàng lấy quanh cổ cô ôm lại trong đột ngột. Hiểu Nhiên giật bắn người, chưa gì đã vùng vẫy tay chân không biết là tên biến thái nào đang động chạm cô, bèn giơ bàn tay lên, nhanh như chớp đã vã vào má của tên nào đó ngay phía sau một cái thật mạnh, kèm theo tiếng hét vang tận từ phòng ngủ đến hành lang, dội tận ngược xuống phòng khách.

"Aaaaa...tránh xa tôi ra, tên biến thái!!!"

Tiếng hét kinh hoàng vừa dứt, Hiểu Nhiên quay lại, mới nhận ra người mình vừa tát chính là Phó Thuần Dương. Anh đang đứng ngay trước mặt cô, bờ má đã ửng đỏ in rõ năm dấu bàn tay cô vừa ban cho. Hiểu Nhiên sực kinh ngạc lùi về sau mấy bước, cắn đầu ngón tay ngẫm nghĩ

(Chết rồi, sao lại là Phó Thuần Dương, vậy khi nãy mình hét lên và đánh anh ta...trời ơi)

Thuần Dương bắt đầu nheo mày, nét mặt đầy phẫn nộ, xoa vùng má mình lên tiếng

"Cô..."

Hiểu Nhiên lúng túng, vừa bối rối lại vừa ngẫm nghĩ

(Nhưng tại sao anh ta lại ôm mình? Anh ta rõ ràng là không thấy đường cơ mà)

"Bạch Hiểu Nhiên, là cô à?"

Anh thốt hỏi, Hiểu Nhiên giật bắn người

(Sao anh ta lại nhận ra mình? Hay là do lúc nãy mình hét lên, toi rồi, không lẽ anh ta đã biết mình chính là bác sĩ Bạch An, không thể nào)

Anh lại tiếp lời

"Cô còn ở đây không? Tôi cứ tưởng là cô bác sĩ kia nên mới vô tình ôm phải, thật xin lỗi"

Nghe vậy Hiểu Nhiên sực tái mặt

(Cứ ngỡ là bác sĩ Bạch An nên mới ôm sao? Không lẽ anh ta đã thích cô bác sĩ kia rồi? Nhưng bác sĩ Bạch An là mình cơ mà)

Nghĩ xong, cô rón rén bước chân đi, dù sao cũng chẳng muốn đối diện anh trong cái thân phận Bạch Hiểu Nhiên này nên cố ý muốn chuồn thật nhanh đi trước, nhưng khi cô vừa lướt ngang qua anh, anh đã bắt kịp tiếng động bên tai mình, bất ngờ nắm lấy cổ tay cô, quay mặt sang hỏi

"Tôi vẫn chưa nói hết, cô đi đâu vậy?"

Hiểu Nhiên lấp mấp, dùng tay kia cố gỡ tay anh ra khỏi cổ tay mình

"Này...anh...anh làm gì vậy? Buông tay tôi ra"

"Thế cho tôi một lí do chính đáng, tôi lập tức cho cô ra ngoài"

Anh nói, Hiểu Nhiên nhìn anh, cô thật không ngờ bây giờ ánh mắt anh đang nhìn thẳng vào mặt cô, cứ như anh chẳng hề bị mù, mà là đang nhìn thấy cô thật sự.

"Anh chẳng phải không thấy gì sao? Sao lại nhận ra tôi chứ?"

Thuần Dương bật cười nhạt

"Thị lực tôi không tốt, nhưng thính giác tôi không bị hỏng"

Hiểu Nhiên nhăn mặt, cố giật tay mình ra khỏi tay anh nên vùng vẫy bảo

"Thế thì được rồi, anh mau buông tay tôi ra đi"

Cô cố vùng, anh lại nắm chặt hơn

"Nếu tôi buông,cô sẽ bỏ chạy, đừng hành động như trẻ con nữa, cô tính giả làm bác sĩ để lừa tôi sao? Vì mục đích gì chứ?"

Hiểu Nhiên sực giật mình

(Vậy ra...anh ta đã biết tất cả rồi)

"Sao anh lại biết chuyện đó?"

Cô hỏi, anh thoáng chốc trả lời

"Tất cả những gì trên người cô tôi đã quá quen thuộc, đừng nói là giọng nói, tôi còn biết rõ vóc dáng cô thế nào, tưởng qua mắt được tôi sao?"

Lúc này cô không còn sức để vùng vẫy, nên hạ giọng đáp

"Được rồi, nếu anh đã phát hiện ra thì tôi cũng chẳng giấu nữa"

Cô nhìn anh, nét mặt anh hiện rõ sự tò mò muốn biết lí do, nhưng vì thấy anh cứ đưa ánh mắt kia nhìn chầm chầm vào mình, dù biết anh không nhìn thấy nhưng đó là một sự ngượng ngập không thoải mái đối với cô, cô bèn quay mặt đi, hai má ửng đỏ nói

"Vì tôi thấy tư thế này không thoải mái, chúng ta sẽ ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng, được không?"

Anh ngạc nhiên, nhưng rồi chậm rãi cong môi, nhắm mắt cười nhạt

"Được"

Chương 78

Tại sân thượng

"Anh cũng biết đấy, anh Diệc Thiên đã vì anh chịu gánh mọi hậu quả của tập đoàn Phó Thị gây ra, ngay lúc này các nhà đối tác họ thật sự rất tức giận, nếu anh không chịu đến giải quyết sớm nhất thì có thể anh ấy sẽ..."

Hiểu Nhiên ngồi trên chiếc ghế gỗ với nét mặt vô cùng lo lắng, cố gắng dùng mọi lời lẽ, buộc miệng giải thích nhằm thuyết phục Thuần Dương đến công ty nhưng chưa kịp nói hết câu, anh đã ngắt lời cô bằng một chất giọng ảm đạm, khó ưa lẫn đầy nhu nhược nói

"Đủ rồi, vậy ra mấy ngày qua cô bày trò là để giúp Diệc Thiên sao? Bạch tiểu thư vì bạn trai mà đến tận đây lừa Phó Thuần Dương tôi bằng cái trò chơi bác sĩ thì cô quá ngu ngốc rồi, giờ thì nhanh chóng rời khỏi nhà tôi ngay đi"

Hiểu Nhiên ngẩn nhìn anh, đã thấy nét mặt Phó Thuần Dương trông khó coi đến cực độ, cô đứng dậy, chấp hai tay trước mặt anh, ra vẻ đáng thương nói

"Anh không thể phũ phàng như thế được, đó là công ty của anh mà, không lẽ anh nhẫn tâm muốn nhìn anh Diệc Thiên gánh hết trọng trách giúp anh sao?"

Thuần Dương nheo mày, không phải vì anh không muốn đến công ty giải quyết, nhưng vì thấy cô cứ cố gắng dùng đủ mọi cách thuyết phục anh đến công ty chỉ để giúp cho Diệc Thiên đã khiến thâm tâm anh tràn đầy phẫn nộ.

"Đó là chuyện của tôi, sao cô không giỏi quay về và nói với Diệc Thiên hãy lo chuyện của cậu ta đi, tại sao phải đến công ty tôi gánh vác trọng trách làm gì? Bộ cậu ta rỗi hơi lắm sao?"

Hiểu Nhiên bắt đầu tức giận, co bàn tay nắm thành quyền lên trước mặt Thuần Dương.

(Cái tên này là đang thật sự muốn ăn đấm mà, mình phải thông não hắn ra mới được)

Sau đó cô hạ giọng, kìm chế cơn tức tối nói

"Sao anh có thể nói như vậy với người đã giúp anh chứ? Nếu không nhờ anh Diệc Thiên, tập đoàn Phó Thị của anh đã rơi vào tình trạng bế tắc từ tháng trước kìa"

Bất chợt Thuần Dương đứng dậy, gục mặt xuống đất, răng hàm nghiếng chặt, giọng hơi run run như muốn khóc.

"Cái gì cũng Diệc Thiên, Diệc Thiên, cô không biết nhắc tới tên người khác trước mặt tôi sẽ khiến tôi khó chịu hay không vậy?"

Cô hơi ngạc nhiên, người lùi lại, bèn chớp chớp mắt nhìn anh thơ ngây hỏi

"Tôi nhắc tên anh ấy thì sao hả? Anh có ngon thì đến công ty giải quyết chuyện của mình đi, nếu không tôi sẽ bảo anh Diệc Thiên bỏ mặc anh, bỏ mặc cả tập đoàn Phó Thị của anh cho mà xem"

Thuần Dương giận quá hóa cười

"Bạch Hiểu Nhiên, em hà khắc gì phải làm cho tôi tức giận? Tôi không thể ghét bất cứ điều gì xảy ra với mình, ngay cả khi đôi mắt tôi không thể nhìn thấy, nhưng điều tôi ghét nhất chính là em, chính em đã mang đến cho tôi cảm giác được yêu thêm một lần nữa nhưng em cũng phũ phàng dập tắt trái tim tôi, em về đi, chuyện của tôi, tôi tự giải quyết"

Nói xong anh xoay lưng đi, Hiểu Nhiên cũng nhận ra tâm trạng của anh, bèn rũ mắt xuống đất như một người tội lỗi, khẽ bảo

"Đúng là tôi đã làm thế với anh, nhưng cũng chẳng thể phủ nhận được, vì người tôi thích hiện giờ là anh Diệc Thiên, tôi cũng chỉ đến đây thuyết phục anh thôi, hi vọng anh không vì tôi mà bất hòa với anh ấy, hai người đã là bạn rất thân, anh ấy luôn rất lo lắng cho anh, anh nên biết điều đó"

Dứt lời, cô mang túi xách lên vai, quay lưng bước đi mất.

Phía dưới nhà, thấy Hiểu Nhiên từ thang máy bước ra, nét mặt không vui, cả sắc khí như một tảng đá đè nặng, Tiểu Mễ thấy lạ, bèn bật hỏi

"Hiểu Nhiên, sao trông mặt cô buồn bực vậy? Có chuyện gì sao?"

Hiểu Nhiên đi đến Tiễu Mễ, thở dài ũ rũ nói

"Tôi đã nói hết cho Phó Thuần Dương nghe rồi, nhưng anh ta vẫn lại tỏa thái độ đuổi tôi đi, giờ tôi phải làm sao đây?"

Tiểu Mễ ngạc nhiên, bèn cười nhẹ trấn an bảo

"Hiểu Nhiên, cô đừng lo, tôi nghĩ chủ nhân trong lúc tức giận nên mới thế thôi, biết đâu ngày mai ngài ấy chịu đến công ty thì sao?"

Hiểu Nhiên chán chường, ngã người xuống ghế sofa bên dưới, đầu dựa vào thành ghế, ngẩn mặt lên trần nhà buồn bã nói

"Lúc nãy anh ta tức giận lắm, tôi không dám chắc anh ta sẽ chịu đến công ty không nữa, nếu như Phó Thuần Dương không chịu đi thì tôi phải làm sao đây?"

"Ngài ấy không hề nhìn thấy, tôi nghĩ chủ nhân có đến công ty cũng sẽ rất khó khăn, cô không thấy thế sao?"

Tiểu Mễ tiếp lời, Hiểu Nhiên bèn gạt ngón tay lên miệng, suy ngẫm một lúc.

"Cô nói cũng đúng, sẽ như thế nào nếu anh ta bước vào phòng họp với cặp mắt mù lòa như thế nhỉ?"

Cô bắt đầu tưởng tượng, khi Thuần Dương bước vào trong phòng họp trước bao người đối tác, bất chợt vấp phải bậc thềm mà ngã úp mặt, nhào lộn xuống gầm bàn,nghĩ đến đây cô cảm thấy buồn cười, bèn hả họng hốc mồm trước mặt Tiểu Mễ.

Tiểu Mễ chớp chớp mắt nhìn Hiểu Nhiên đang ôm bụng cười lăn lóc trên sofa bằng một ánh mắt kì lạ trong chất vấn.

"Hiểu Nhiên, cô cười gì vậy?"

Hiểu Nhiên dừng cười, bèn ho lên một tiếng trở về với hình thái nghiêm túc.

"A hèm...tôi nghĩ kĩ rồi, có lẽ tôi sẽ đi cùng anh ta đến công ty"

...

Sáng hôm sau, Thuần Dương ngồi trên xe được tài xế lái đến công ty,cuối cùng anh cũng quyết định khoác lên một bộ đồ vest làm việc của mình, thầm tự hỏi

(Hôm qua rõ ràng mình còn không muốn đến công ty, tại sao bây giờ lại thay đổi suy nghĩ nhanh đến thế?)

Trong lúc này, Hiểu Nhiên đứng trước cổng tập đoàn Phó Thị, cứ mãi hi vọng Thuần Dương sẽ đến nên cô đã thầm cầu nguyện khẩn phật vái trời suốt tối qua.

Lúc này cô chấp tay, nhắm mắt lẩm bẩm dù không biết có bao người đi ngang nhìn cô bằng một ánh mắt kì lạ.

"Xin Phật Tổ Như Lai, xin mây xin gió, xin cả cát và biển khơi độ lòng thương xót, con tên Bạch Hiểu Nhiên, xin người hãy làm Phó Thuần Dương đến công ty càng sớm càng tốt, chứ con đứng đây từ sáng đến giờ nắng quá a"

Bất chợt có một chiếc xe oto dừng lại ngay trước mắt cô, Hiểu Nhiên mở mắt ra, mới thấy một người tài xế đi đến mở cửa xe sau cho ai đó, và người bước xuống không ai khác chính là Phó Thuần Dương.

Cô mừng rỡ tột độ, thoáng chốc nghĩ

(Thần linh thật có hiệu quả, mình chỉ vừa cầu xin một chút thì đã thành hiện thực rồi, con cám ơn người Tề Thiên Đại Thánh)

Ngay khi người tài xế kia thận trọng dìu dắt Thuần Dương bước xuống xe, anh mang một chiếc kính râm, nhìn vào ai cũng nghĩ là một tổng tài đầy khí chất phong độ, bỗng người tài xế kia lại nhìn anh, khẽ hỏi

"Ông chủ, có cần cầm theo gậy không?"

Anh ta kéo một chiếc gậy dài hơn 1m từ trong xe ra đưa cho Thuần Dương, nhưng lại bị anh xua tay cau mày nói

"Không cần"

Sau đó anh quay lưng, người tài xế kia lại lo lắng vì anh không hề thấy đường, lại lên tiếng

"Ông chủ, tôi thấy những người khiếm thị thường dùng chó dẫn đường, nếu anh muốn tôi sẽ ra ngoài mua một con đem về hỗ trợ cho anh"

Bỗng Thuần Dương khựng chân lại, lòng tự trọng lại dâng cao, bèn nghoảnh mặt nhăn nhó quát

"Ý anh nói là tôi bị mù sao? Anh có tin tôi đuổi việc anh hay không hả?"

Người tài xế bỗng giật mình bàng hoàng, một lời cũng không dám hó hé. Hiểu Nhiên đi đến, nháy mắt với người tài xế kia ra vẻ mặt tự tin, khẽ bảo"Cứ yên tâm giao cho tôi"

Sau đó cô quay lại định lẽo đẽo theo phía sau Phó Thuần Dương, nào ngờ đã thấy anh vấp chân lao hết nửa người vào hồ cá được trang trí gần đó, cô trố mắt, mọi người đi ngang nhìn thấy đều đứng lại che miệng xì xào

"Đó chẳng phải là Phó Tổng sao? Lâu ngày mới nhìn thấy anh ấy, lại còn lao đầu vào bể cá thì không lẽ tin đồn là sự thật"

"Ý mấy người nói là anh ấy bị mù do tai nạn từ tháng trước trên báo chí sao? Không thể nào"

Thuần Dương cố vớ tay đặt lên thành bể, mãi mới ngóc đầu lên được, nửa thân trên đều bị ướt như chuột lột, tóc và tai rũ rượi che đi ánh mắt, anh cắn răng, từng lời xì xào thốt thía bên tai, bộ dạng uy quyền năm nào bây giờ lại trở nên thê thảm như vậy.

Hiểu Nhiên nhanh chóng đi đến, đỡ lấy anh lên khẽ bảo

"Để tôi đưa anh vào phòng thay đồ nhé"

Thuần Dương không có gì để từ chối, bản thân không thể nhìn thấy, dù có đi cũng chẳng thể nắm bắt phương hướng được.

Một lúc sau cô đưa anh đến phòng thay đồ, nhờ nhân viên giặt ủi đưa đỡ một bộ đồ vest khác cho anh mặc tạm.

"Tôi thật không hiểu, tại sao anh không chịu thừa nhận rằng mình không nhìn thấy chứ?"

Hiểu Nhiên khoanh hai tay lại, thở dài nhìn sang Thuần Dương đang ngồi gục mặt trên chiếc giường y tế gần đó. Mái tóc anh vẫn còn ướt, rũ rượi và rối tung, che đi cả đôi mắt đáng thương đang đỏ hoe phía dưới.

Chợt anh bật cười, một nụ cười lẫn đầy sự thương tâm, anh hỏi

"Em có thấy tôi vô dụng không? Nếu tối hôm đó tôi không lái xe nhanh trên đoạn đường dốc, tôi sẽ không phải chịu sự dằn vặt này"

Anh đang nói, Hiểu Nhiên lại lấy chiếc máy sấy trong một chiếc tủ, tiến tới gần giường anh ngồi, cắm điện vào rồi bảo

"Tóc anh ướt rồi, để tôi làm khô nó cho anh"

Cô bật chiếc mấy sấy tóc lên, tiếng "vù vù" phát ra từ từ ồn ào, cô nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh anh, đưa tay sờ vào từng lọn tóc ướt của anh và hong khô nó bằng một cách khéo léo.

Thuần Dương không từ chối, lại ngồi im cho cô sấy tóc mình, hai mắt đỏ hoe được tóc mái che đậy lại bị gió từ cái máy sấy hất tung lên, khiến Hiểu Nhiên nhìn thấy, bèn ngạc nhiên nghĩ

(Vành mắt anh ta đỏ như vậy, chẳng lẽ là vừa khóc sao?)

"Phó Thuần Dương"

Cô lên tiếng, giọng gọi rất êm ả, anh nghe thấy, bèn hỏi ngược lại cô.

"Sao thế?"

Cô tắt máy sấy, cười hỏi

"Tôi rất vui vì anh cũng chịu đến công ty, nếu không ngại, hôm nay tôi sẽ là đôi mắt của anh có được không?"

Anh ngạc nhiên, bèn cười nhạt, phận sự tùy ý trả lời

"Theo ý em"

Nghe vậy Hiểu Nhiên lấy chiếc kính râm lúc nãy anh mang, nhẹ nhàng đeo lên mắt cho anh rồi cười bảo

"Được, vậy chúng ta đi thôi"

...

Một lát sau, cô đưa anh đi đến trước cửa phòng họp, bất chợt lại nghe thấy giọng quát tháo của mấy người đối tác vang lên bên trong.

Ai nấy đều đứng dậy, mặt mày nhăn nhó, ra vẻ trách móc đổ đầy lên người Diệc Thiên, và trong số đó có một người đàn ông trung niên, chưa gì ông ta đã hất hàm vênh mặt, tức giận nói

"Hừ, tôi chẳng hiểu Phó tổng cậu ta làm ăn kiểu gì? Lại không hề đến đây giải quyết một chuyện lớn như vậy, tôi hủy hợp đồng, không thèm hợp tác với các người nữa"
Diệc Thiên cố trấn an ông già khó tính kia, bèn hạ giọng nài nỉ.

"Xin ông hãy bình tĩnh, tôi chắc chắn cậu ta sẽ đến đây giải quyết thôi"

Nhưng ông ta vẫn nhăn mặt quát tháo, ra vẻ đầy giận dữ hỏi

"Chắn chắc của cậu là bao lâu hả? Bọn tôi đã chờ đợi cậu ta gần một tháng rồi đấy"

"Ông chủ Lý, tôi chỉ mới vắng mặt một tháng, ông đã làm loạn cả lên rồi sao?"

Bỗng một giọng nói từ đâu đó vang lên, ngay phía cánh cửa cũng mở ra, Hiểu Nhiên dìu vai Thuần Dương đi vào khiến ai nấy đều sửng sốt, miệng im bặt đi, riêng chỉ có lão Lý là người khó tính nên không chịu dừng lại sự nóng nảy của mình.

Diệc Thiên nhìn thấy anh và Hiểu Nhiên, bèn ngạc nhiên mừng rỡ lên tiếng

"Thuần Dương, cuối cùng cậu cũng chịu đến rồi"

Hiểu Nhiên đỡ Thuần Dương ngồi vào chiếc ghế giữa bàn họp, ông chủ Lý lại cau mày, ra giọng thanh cao nói

"Cuối cùng cậu cũng chịu đến rồi? Nhưng cũng chẳng thể thay đổi được gì vì tôi đã quyết định sẽ hủy hợp đồng với công ty cậu, cậu cũng đừng hòng năn nỉ được tôi"

Thuần Dương bật cười nhẹ

"Tôi định năn nỉ ông khi nào nhỉ? Ngay từ đầu khi chúng ta kí hợp đồng hợp tác với nhau đều có giao ra một điều kiện, nếu trong quá trình đang xây dựng khu vui chơi giải trí ở mảnh đất đó, ai tự động cắt hợp đồng sẽ bị mất tiền đầu tư, ông không nhớ sao?"

Nghe vậy ông chủ Lý sực ngạc nhiên, bèn lớn giọng nói

"Cậu tưởng mình là một người có trách nhiệm lắm sao? Trong khi mọi người ai cũng đau đầu về chuyện này mà cậu còn mất tăm biệt tích suốt một tháng, tôi cảm thấy một giám đốc như cậu làm ăn thật thiếu uy tín, nếu tôi không hủy hợp đồng thì tự khắc mọi người ở đây cũng sẽ hủy cả thôi"

Thuần Dương bèn gỡ chiếc kính râm xuống,ai nấy đều thoáng chút kinh ngạc, anh cười thừa nhận.

"Không giấu gì mấy người, tôi bị tai nạn nên bây giờ mắt không thể nhìn thấy, nguyên nhân tôi không thể đến công ty cũng là do chuyện này, và tôi không quan tâm mấy người có muốn hợp tác nữa hay không, nếu cảm thấy không ổn với công ty tôi thì hãy đồng ý hủy bỏ hợp đồng, dù sao tiền đầu tư của mấy người cũng sẽ bị tiêu hủy, cả tập đoàn Phó Thị tôi không hề bị thiệt hại"

Nghe vậy mọi người đều nhìn nhau to nhỏ xì xào, Hiểu Nhiên đứng bên cạnh lại khó hiểu tự hỏi

(Cái tên này nói vậy chẳng khác gì xua đuổi mấy nhà đối tác chứ? Có thật sự anh ta sẽ không bị thiệt hại gì hay không? Nhất là uy tín nếu mất đi thì còn ai dám hợp tác với anh ta nữa chứ? Cái đồ đầu heo này)

Cô thầm chửi rủa, bất chợt ông chủ Lý lên tiếng

"Thế cậu sẽ làm gì để tôi chúng tôi tin tưởng cậu nữa đây? Bây giờ khu giải trí ở mảnh đất đó đang bị người khác cấm cản xây dựng, nên nó chỉ mới hoàn thành được có một nửa, không lẽ bây giờ lại cho người đập nát hết toàn bộ công sức ra thành tro sao?"

Thuần Dương vẫn tự tin, ngã người ra ghế bảo

"Chuyện này thì ông không cần lo, tôi đã giải quyết nó ổn thỏa từ hôm qua rồi"

Bỗng ai nấy đều tỏa vẻ ngạc nhiên, không tin vào những gì anh nói, nhưng một cú điện thoại đã gọi đến ông chủ Lý, ông ta bắt máy, người gọi đến là trợ lý của ông, nói rằng lúc nãy có mấy người lúc trước luôn cấm cản họ xây dựng bỗng nhiên đến cúi đầu xin lỗi, còn bảo họ hãy tiếp tục dựng nên một khu vui chơi giải trí ở đây, nhất định sẽ có rất nhiều trẻ em và người lớn đến.

Ông chủ Lý lúc này vô cùng kinh ngạc, bèn tắt máy, gục mặt trước Thuần Dương, khẽ khâm phục bảo

"Tôi tin cậu rồi, tôi sẽ quyết định tiếp tục hợp tác với cậu"

Nghe vậy Thuần Dương tiếp tục hỏi

"Thế còn mấy người khác thì sao? Nếu cảm thấy không hài lòng điều gì cứ tự mình rút đi, tôi không cản đâu"

Mấy người khác nhìn nhau, có vẻ vô cùng khâm phục, cũng đành lên tiếng

"Chúng tôi suy nghĩ kĩ rồi, bọn tôi sẽ tiếp tục đầu tư với tập đoàn Phó Thị"

"Tốt, thế cuộc họp tới đây thôi"

Thuần Dương mỉm cười, Hiểu Nhiên đứng bên cạnh cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm, lòng cũng vui thay.

(Bây giờ mình mới nhìn thấy phong cách làm việc của Phó Thuần Dương, quả nhiên rất đáng ngưỡng mộ)

Một lúc sau, khi mọi người đều đã ra về mất, Diệc Thiên đứng một góc nãy giờ, mới thật sự khâm phục lên tiếng hỏi

"Thuần Dương, động lực nào khiến cậu chịu đến công ty vậy?"

Thuần Dương đứng dậy khỏi ghế, xoay người lại phía Diệc Thiên, cườt nhạt đáp

"Không đến công ty, chẳng lẽ trơ mắt nhìn mấy người kia la mắng cậu sao?"

"Nếu cậu thật sự nghĩ đến tôi thì tôi có phần cảm động đấy"

Diệc Thiên bật cười nhẹ, sau đó nhìn sang Hiểu Nhiên tiếp lời

"Mà anh cũng không ngờ em lại đến đây cùng với Thuần Dương, xem ra hai người bây giờ rất hòa hợp"

Hiểu Nhiên cười gượng, bèn đáp

"À tình cờ em thấy anh ấy đến nên đưa vào phòng họp giúp thôi, dù sao mọi chuyện cũng đã được giải quyết, ưm...hay là chúng ta đi ăn cơm đi"

Diệc Thiên gật đầu, bèn nhìn Thuần Dương đứng một góc trước mặt hỏi

"Thế cậu thì sao? Hay cùng chúng tôi đi ăn cho vui"

Thuần Dương xoay người, ra vẻ bận bịu đáp

"Khỏi cần, tôi sẽ đặt đồ ăn và nhờ thư kí mang vào, dù sao rất lâu rồi tôi mới đến công ty, rất nhiều việc phải làm, hai người đi ăn đi"

Nghe vậy Diệc Thiên bèn cười nhẹ

"Thế thì bọn tôi cũng không ép, Nhiên Nhiên, chúng ta ra ngoài ăn đi"

Hiểu Nhiên gật đầu, sau đó cùng Diệc Thiên bước đi mất.

Căn phòng trở nên vắng lặng, Thuần Dương ngồi vào ghế, thở một hơi dài, rồi lẩm bẩm buồn bực.

"Mọi chuyện đã được giải quyết, sao mình vẫn không thể vui nhỉ?"

Chương 79

Tại nhà hàng, dù đang cùng Diệc Thiên dùng bữa trưa nhưng lòng cô lại cảm thấy hời hợt. Người ngây ra một lúc suy nghĩ chuyện gì đó, hễ cứ gấp món nào cho vào miệng thì lại nhai từ tốn đến vài phút mới nuốt đi. Diệc Thiên ngồi đối diện thấy lạ, anh lên tiếng hỏi:

"Em sao vậy? Đồ ăn không ngon à?"

Cô thoát khỏi mớ suy nghĩ hỗn tạp trong đầu, ngẩn mặt nhìn anh một cách lo lắng.

"Em đang nghĩ tới Phó Thuần Dương, rõ ràng anh ta không nhìn thấy gì thì làm việc kiểu gì chứ?"

Diệc Thiên bật cười nhẹ, anh biết Thuần Dương chỉ muốn dùng cách này để từ chối ăn cơm trưa cùng anh và Hiểu Nhiên, lí do gì thì ai cũng có thể đoán được.

Diệc Thiên phì cười đáp:

"Nhiên Nhiên, cứ mặc kệ cậu ta đi, chắc là đang ngồi ở phòng họp lúc nãy tự kỉ rồi cũng nên"

"Nhưng lúc sáng anh ta còn ngã thân vào bể cá trước công ty, em có chút lo lắng, để em đến xem Phó Thuần Dương có ổn không đã?"

Nói xong cô đứng dậy, sau đó đột ngột quay lưng bỏ chạy mất. Diệc Thiên lại ngồi lẳng lặng một mình, dùng khăn chậm rãi lau đi thức ăn ở khóe miệng, ánh mắt thấp thoáng chút u buồn, thầm nghĩ:

(Nhiên Nhiên, rốt cuộc em đang xem anh là gì chứ?)

Tại tập đoàn Phó Thị.

Thuần Dương đã gọi điện cho tài xế đến đón vì anh đến công ty cũng chỉ để giải quyết vấn đề, sau đó sẽ định về nhà và ngủ một giấc thật ngon lành chẳng hạn.

Bất chợt cánh cửa mở ra, Tư Diệp đi vào, anh nghe thấy tiếng động bèn hỏi:

"Ai vậy?"

Cách đây vài ngày trước, cô ta vẫn còn nằm trong phòng hồi sức, vừa tỉnh dậy đã hay tin Lăng Nhất nói rằng đứa bé trong bụng cô không còn nữa. Anh cứ tưởng cô sẽ rất sốc, nào ngờ Tư Diệp lại cười như một niềm vui vẻ, liên tục lẩm bẩm:

"Cuối cùng nó cũng chết rồi, cuối cùng thì nó cũng không còn nữa, ahahaha"

Lăng Nhất kinh ngạc, cho rằng vừa mới xảy thai nên đầu óc Tư Diệp không được tỉnh tảo, anh bảo cô ta hãy tiếp tục nghỉ ngơi, nhưng cô ta lại kiên quyết bước xuống giường, nhếch môi nói:

"Tôi vốn dĩ muốn đứa bé này phải tự động rời khỏi tôi,sau lần này để xem, nhất định tôi sẽ khiến Phó Thuần Dương phải trả giá"

Cô ta cứ thế rời khỏi bệnh viện, vài ngày sau lại đến Phó Thị vì hay tin Thuần Dương đang ở đây.

Lúc này cô ta nhếch môi, trong khi Thuần Dương cứ nghĩ là tài xế của mình gọi đến, bèn cau mày trách móc:

"Chẳng phải tôi đã dặn anh đứng chờ tôi phía dưới sao? Sao lại lên tận đây chứ?"

Tư Diệp lại dùng giọng mềm mại giả nai, dù hai mắt cô ta đang hiện đầy sự gian xảo:

"Thuần Dương, là em đây"

Nghe vậy anh sực ngạc nhiên:

"Cô là..."

Tư Diệp tiến tới anh, bêu cợt nói:

"Phải, nhiều ngày không gặp lại, bây giờ mới thấy anh trong bộ đồ tổng tài khí chất đó, đột nhiên em có chút không nỡ rời xa anh a"

Anh nheo mày hỏi:

"Lạc Tư Diệp, tại sao cô cứ mãi xuất hiện trước mặt tôi vậy? Mau cút đi"

Cô ta khoanh hai tay lại cười bảo:

"Hừ, anh phũ phàng với bạn gái cũ của mình như thế sao? Bây giờ thai của tôi cũng không còn, nên quay về tính sổ với anh đây"

Anh cười nhạt, ngồi bên ghế bàn họp nhắm mắt nhận xét:

"Vậy sao? Nghe giọng điệu của cô thì chắc là rất vui khi đứa bé mất, đúng là một người mẹ không ra gì"

Tư Diệp bật cười, co bàn tay nắm thành quyền như siết chặt trong tức giận:

"Tôi đã nói rồi, nếu tôi mãi mãi không thể lấy được anh để trở thành nữ chủ nhân của Phó Gia, tôi sẽ không để anh tiến lại gần người phụ nữ nào khác, huống hồ gì Bạch Hiểu Nhiên cô ta cũng đã có Diệc Thiên rồi, anh bây giờ chỉ là một gã tương tư, tình địch cũng là bạn thân, sao mà nỡ tranh giành được chứ nhỉ?"

Thuần Dương không thèm so đo với cô ta, đứng dậy cau mày bảo:

"Cô đang nói nhảm cái gì vậy? Còn không mau cút ra khỏi công ty của tôi"

"Cộc cộc cộc"

Có tiếng gõ cửa bên ngoài vang lên, Tư Diệp bất chập liếc sang, liền nghe thấy giọng Hiểu Nhiên vọng vào hỏi:

"Phó Thuần Dương, tôi nghĩ anh không thấy đường nên định trở về đây dìu anh đi, anh còn trong đó không?"

Thuần Dương nghe thấy giọng cô bèn ngạc nhiên.

(Tại sao cô ấy lại trở về đây chứ? Không được, lúc này không được)

Tư Diệp lại cười ranh ma, tiến tới thì thầm vào tai anh bảo:

"Xem kìa, còn được bạn gái của bạn thân tận tình đến đây quan tâm cơ đấy, nhưng mà...tôi sẽ không để chuyện đó xảy ra đâu"

Tư Diệp nhếch môi, bất ngờ nắm lấy cổ áo Thuần Dương giật mạnh xuống rồi hôn anh một cách cưỡng bạo, anh chốc trừng to mắt căng giọng hỏi:

"Cô làm gì vậy?"

Hiểu Nhiên nghe thấy tiếng "ưm ưm" kì lạ trong phòng,cô không biết chuyện gì đang xảy ra nên bèn đưa tay đến mở cửa, nhưng cũng là lúc một cảnh tượng không hay trước mắt đã lọt vào đáy mắt cô. Người cô như đứng hình, hai mắt giản to nhìn phía trước, đó là Tư Diệp và Thuần Dương đang hôn nhau, và không hiểu sao nó lại khiến lòng cô có một cảm giác tái đi, nhoi nhói như dao cắt.

(Tại sao...hai người họ, tại sao lại như vậy?) Thế là cô không biết làm gì khác, không hiểu sao phản ứng lại trở nên rối loạn, nhanh chóng quay lưng bỏ chạy ra khỏi cửa mất.

Thuần Dương bật phát đẩy Tư Diệp ra, gào lớn:

"Cô điên rồi sao? Liêm sỉ của cô để đâu rồi hả?"

Tư Diệp thậm chí không cảm thấy xấu hổ, cô ta dùng lưỡi liếm môi mình, nhìn Thuần Dương đang phun đầy nước bọt ra ngoài vì cảm thấy kinh tởm, cười nói:

"Lâu ngày không hôn anh, mới thấy anh còn sức thu hút đến vậy, tôi cũng chẳng muốn vô tình để cô ta thấy đâu"

Nghe vậy Thuần Dương sực kinh ngạc hỏi:

"Không lẽ Hiểu Nhiên đã thấy hết rồi sao?"

"Phải, thậm chí còn phản ứng rất mạnh mẽ mà bỏ chạy mất, chắc là tổn thương lắm"

Cô ta tiếp tục cười giễu, Thuần Dương bèn cắn răng nói:

"Cô làm vậy thì có ý gì? Tôi cảnh cáo cô lập tức cút khỏi mắt tôi, nếu không thì đừng trách"

"Hahaha, anh sẽ làm gì tôi hả? Với đôi mắt mù lòa đó...anh nghĩ anh có thể động tay được với tôi sao?"

Cô ta vừa cười, sau đó bước tới cửa ra vào nghoảnh mặt lại nhìn anh bảo:
"Chuyện này chưa kết thúc đâu, tôi đã nói rồi, cả đời này nếu tôi không được vị trí Phó phu nhân thì cũng đừng hòng ai có được, tôi sẽ khiến anh phải chịu dằn vặt cả đời mà chết trong cô độc"

"Cô..."

Nói xong, cô ta đã cười lớn rồi mở cửa đi ra ngoài, đóng sầm lại mất. Thuần Dương co bàn tay nghiếng răng lẩm bẩm:

"Cô đánh giá thấp tôi quá rồi Lạc Tư Diệp, nếu cô đã nói như vậy, tôi sẽ chơi với cô tới cùng"

...

Lúc này Hiểu Nhiên chạy ập vào nhà, không nhìn cũng không chú ý xung quanh, tâm trạng cô bấn loạn, vụt lướt qua dì Thất đang ngồi ở phòng khách rồi lên phòng đóng cửa lại mất. Dì Thất còn chưa kịp ân cần hỏi han đã xảy ra chuyện gì, đã cảm thấy cô vô cùng lạ lẫm.

Đúng lúc Diệc Thiên cũng trở về, anh đi vào nhà thì dì Thất bèn hỏi:

"Thiếu gia,cuối cùng cậu về rồi, đã xảy ra chuyện gì sao?"

Diệc Thiên ngạc nhiên, vẫn vô tư cởi bỏ cái áo vest ra ngoài:

"Dì hỏi vậy là sao?"

Dì Thất tỏa ý lo lắng nói:

"Vừa rồi Hiểu Nhiên về nhà, ta thấy sắc mặt con bé không được tốt lắm nên cứ nghĩ đã cải nhau với cậu"

Nghe vậy anh sực ngạc nhiên:

"Sắc mặt không tốt?"

Rồi lập tức anh chạy lên phòng để xem cô đang xảy chuyện gì, anh đứng trước cửa phòng cô, gõ liên tục lo lắng hỏi:

"Nhiên Nhiên, em sao vậy? Em vẫn ổn chứ?"

Hiểu Nhiên ngồi trên giường, đôi mắt cô rũ xuống, chỉ là thứ hình ảnh đó cứ xuất hiện mãi trong tâm trí cô, hình ảnh Tư Diệp và Thuần Dương đang hôn nhau ngay trong căn phòng chỉ có riêng hai người họ.

(Mình đang làm gì vậy? Tại sao mình lại phải bỏ chạy trong lúc đó chứ?)

"Nhiên Nhiên, mở cửa ra gặp anh đi"

Diệc Thiên liên tục gọi lớn, đập cửa mãi vẫn không thấy cô mở nên anh đã bắt đầu suy nghĩ tiêu cực.

Đang định xông cửa vào thì cô đã đi đến mở cửa ra, anh ngạc nhiên, cô mỉm cười hỏi:

"Sao vậy? Em đang trong phòng tắm thì nghe thấy tiếng anh gọi"

Diệc Thiên nắm lấy hai vai cô, mặt anh lo lắng đến mức sửng sốt:

"Em không sao chứ? Lúc nãy dì Thất nói sắc mặt em không tốt nên anh đã rất lo lắng, anh còn tưởng..."

Cô bật cười nhẹ:

"Em chỉ cảm thấy hơi buồn ngủ một chút, nhưng hôm nay thấy anh về sớm hơn mọi khi, em vui lắm"

Cô tiến tới ôm lấy anh, rồi dụi đầu vào người anh rũ mắt nghĩ:

(Cho dù Tư Diệp có quay lại với Phó Thuần Dương thì mình cũng chẳng quan tâm, nếu thật sự là như vậy, hai người họ cũng có thể được như lúc trước, mình nên vui mới phải)

Thấy vậy Diệc Thiên cũng ôm lấy đầu cô, mỉm cười yên lòng nói:

"Anh cũng rất vui khi nhìn thấy em, nhưng Nhiên Nhiên, anh cảm thấy hôm nay em ôm anh lâu hơn ngày thường nhỉ?"

Bỗng cô bật ngượng, bèn buông anh ra lúng túng giải thích:

"A...là tại vì...là vì..."

Anh bật cười nhẹ vì hành động của cô, cô lại nhìn nụ cười tỏa sáng ấy của anh mà cảm thấy nhẹ nhõm.

(Phải, người mình yêu là anh Diệc Thiên, mình tuyệt đối không thể phụ lòng anh ấy)

...
Tại Phó Gia

Thuần Dương ngồi ở phòng khách, đã nhiều giờ trôi qua nhưng anh vẫn không ngừng suy nghĩ chuyện lúc sáng.

Không phải anh lo vấn đề nằm ở Tư Diệp, mà là ở Hiểu Nhiên, anh không biết cô đã nhìn thấy cảnh tượng lúc đó và phản ứng thế nào.

Dù sao đó cũng chỉ là tự anh suy tưởng, anh chợt nhận ra một điều, người cô yêu là Diệc Thiên, điều đó đã là sự thật từ khi anh nhìn thấy phản ứng lúng túng của cô mỗi khi đứng trước mặt anh ấy.

Anh nghĩ Tư Diệp nói đúng, tình địch lại là bạn thân, anh không muốn trở thành kẻ hèn hạ và luôn nhắm đến bạn gái người khác.

"Tiểu ca ca, ba mẹ anh không đến đón anh sao?"

Lúc này tự dưng anh lại nhớ đến giọng nói của một cô bé, đã rất nhiều năm về trước.

Khi Thuần Dương chỉ mới 10 tuổi, ngày hôm đó hoàng hôn đã rũ bóng, anh đứng trước cổng trường chờ rất lâu. Rồi đột nhiên có một cô bé mang cặp sách đi đến hỏi, mái tóc cô bé ấy ngắn đến vai, đôi má phúng phính như bánh bao kia đã khiến một cậu bé như anh phải bỡ ngỡ.

"Ba anh rất bận nên ông ấy không thể đến đón,còn em, em học ở lớp nào vậy?"

Anh hỏi, cô bé ấy lại mỉm cười đáp:

"Em học ở lớp 1B, em đứng đây chờ bà nội, nhưng sao bà ấy vẫn chưa tới nữa nhỉ?"

Cô bé dứt lời, cứ mãi trông mắt xung quanh tìm kiếm bà mình, rồi lại nhìn anh hỏi:

"Phải rồi, anh biết chơi đan dây không?"

Thuần Dương ngạc nhiên, cô bé lại thò tay vào túi quần lấy ra mấy sợi dây thun rồi nói:

"Những sợi dây thun này có thể thắt được rất nhiều thứ, chẳng hạn như này nè"

Cô bé thắt dây thun thành một ngôi sao năm cánh trước mặt Thuần Dương, lúc ấy không hiểu sao anh lại tỏa vẻ kinh ngạc vì thứ trò chơi trẻ con tầm thường này.

"Hay quá, em làm thế nào vậy?"

Anh thán phục hỏi, cô bé chống nạnh khoa trương nói:

"Là bà nội dạy em đó"

"Em có thể dạy anh không? Trông thú vị quá"

Anh nài nỉ cô bé dạy cho mình, cô bé cũng nhiệt tình chỉ bảo, đúng là cuối cùng anh cũng thắt được, một ngôi sao năm cánh rồi giơ lên trời cao, cô bé vỗ tay cười khen ngợi:

"Hay quá, anh làm được rồi, mà anh tên là gì? Ngày mai chúng ta có thể chơi chung có được không?"

Anh đáp:

"À anh tên là Thuần..."

"Tiểu Dương, về nhà thôi"

Đột nhiên giọng của một người đàn ông vang lên, một người đàn ông mặc một bộ đồ vest sang trọng đang ngồi hàng ghế phía sau trong một chiếc xe oto màu đen được tài xế lái đậu ở gần đó.

Anh chỉ kịp lên tiếng gọi:

"A...ba"

Rồi anh quay lại nhìn cô bé gấp gáp bảo:

"Anh xin lỗi, anh phải về rồi, ngày mai chúng ta lại gặp nhau nhé"

Cứ thế anh chạy đi về chiếc xe oto đó, đến lúc leo lên xe, anh vẫn nhìn thấy cô bé ấy đứng vẫy tay mỉm cười chào mình.

Nếu không nhớ ra cô bé ấy, anh đã không hề biết cô bé đó là ai, vì ngày hôm sau anh đến trường, cô bé đã không còn xuất hiện ở đó nữa, cô bé không phải học cùng trường với anh, anh mới nhận ra trong khi đi học về cô bé thường giúp bà mang mấy gói bánh đậu đi bán, và đống dây thun lộn xộn trong túi quần cô bé là dùng để gói bánh lại.

Quay lại thực tại, bỗng anh đưa tay lên mắt mình, lẩm bẩm như dường như nhận ra:

"Cô bé ấy...là..."

"Chủ nhân"

Bỗng Tiểu Mễ lên tiếng gọi, anh bật giật mình nhướn mày hỏi:

"Gì vậy?"

Tiểu Mễ gượng đáp:

"Cũng không có gì, ngày mai là sinh nhật của tôi, tôi muốn xin phép ngài cho tôi đến bệnh viện thăm mẹ mình, được không ạ?"

"Ừ"

Anh lập tức không nghĩ ngợi mà đồng ý thỏa cầu của Tiểu Mễ, nghe vậy cô vui mừng nói:

"Thật sao? Tôi vui quá, chủ nhân đúng là một người tốt bụng, tôi đã dành dụm một ít tiền tổ chức sinh nhật của mình, tôi biết là mình không có quyền đòi hỏi nhưng mà có thể cho tôi tổ chức ở đây được không? Tôi hứa sẽ không gây ồn ào và sẽ lau dọn sạch sẽ sau buổi tiệc"

Đột nhiên anh cau mày, quả quyết từ chối:

"Không được"

Tiểu Mễ ngạc nhiên, anh lại nheo mày nói:

"Tôi không thích nhiều người tới nhà mình, nếu không ổn thì cô cứ ra ngoài tổ chức ở một karaoke nào đó cũng được, đừng gây náo nhiệt trong nhà tôi"

Bỗng cô rũ mắt, buồn bã đáp:

"Nhưng tôi chỉ đủ tiền để mua bánh và thức ăn đãi mọi người thôi, tôi cũng sẽ mời Hiểu Nhiên đến nhưng ngài không đồng ý thì thôi vậy"

Nghe vậy anh sực ngạc nhiên, bèn nhắm mắt gật gượng bảo:

"Vậy sao? Phải rồi, cô còn đang lo tiền viện phí của mẹ mình ở bệnh viện nhỉ? Cho nên tổ chức sinh nhật bên ngoài rất tốn kém, cứ lấy đại phòng khách này mà làm đi"

Nghe vậy Tiểu Mễ bật mừng rỡ:

"Nếu vậy thì hay quá, tôi cảm ơn ngài chủ nhân"

Anh bật cười nhẹ:

"Đừng lo, tôi là một người rộng lượng, không vì chút chuyện nhỏ này mà tính toán, cứ yên tâm đi"

Chương 80

"Cái gì? Cô nói sẽ tổ chức sinh nhật ở nhà Phó Thuần Dương sao? Anh ta khó tính như vậy, tôi cứ tưởng cô sẽ tổ chức ở bên ngoài chứ?" Hiểu Nhiên ngồi trong phòng mình, tay áp chiếc smartphone lên bên tai ra vẻ ngạc nhiên, Tiểu Mễ thì lại đang rất hào hứng, giọng vọng ra từ điện thoại nôn nao nói: "Không sao không sao, lúc đầu thì ngài ấy nhất quyết từ chối, nhưng khi tôi chỉ cần nhắc đến tên cô thì đã đồng ý ngay"

"Tên tôi? Cô đã làm gì thế?" Hiểu Nhiên trễu hai mắt khó hiểu hỏi, Tiểu Mễ bèn cười cười xua tay trước miệng đáp:

"Thôi bỏ đi bỏ đi, tối hôm nay cô cứ đến chơi nhé, phải rồi, tôi có mời hội chị em làm chung chỗ cafe đến, nhất định sẽ rất vui cho xem"

Nghe vậy Hiểu Nhiên bật dở khóc dở cười, nghe cũng đoán được lại là mấy cô gái lanh chanh nhất trong quán.

"Nếu vậy thì tôi sẽ đến"

"Vậy hẹn gặp cô vào tối nay, bây giờ tôi phải đến bệnh viện thăm mẹ mình rồi, chào nhé" Tiểu Mễ dứt lời, chưa gì đã cụp máy cái rụp bên tai Hiểu Nhiên.

Thế là cô đành thở dài vứt điện thoại lên nệm giường, hai mắt đột nhiên lóe sáng, nhanh như chớp đã phóng tới cái tủ quần áo trước mắt mở ra lục lọi, xem từng cái một rồi vứt tứ tung ra ngoài trong hoảng hốt.

"Thôi rồi, mình sẽ mặc bộ nào đây, tại sao quần áo của mình chẳng có cái nào đẹp hết vậy?" Cô thất thần, ngồi xuống bên đống quần áo lỗi thời, gục mặt nghĩ ngợi:

"Toàn là đồ cũ của vài năm trước, tại sao mình có thể mặc mấy cái này đến dự sinh nhật của Tiểu Mễ chứ? Hay là ra ngoài mua thêm đồ không nhỉ?"

Bỗng cô vừa chợt nhớ ra, đống bạc lẻ trong ví mình lại không đủ mua sắm.

Hôm qua cô đã đến bệnh viện và hỏi thăm tình trạng sức khỏe mẹ Tiểu Mễ thông qua một bác sĩ già điều trị cho bà ấy, vị bác sĩ bảo nếu muốn bệnh nhân nhanh chóng hồi phục và xuất viện, phải cần chi phí rất cao để cải tiến quá trình điều trị, xác xuất hết bệnh sẽ tốt hơn.

Hểu Nhiên cũng biết Tiểu Mễ vì muốn kéo dài thời gian và tiền thuốc men cho mẹ mình để có thể ở bệnh viện tiếp tục săn sóc, nên cô ấy đã phải làm gấp đôi công việc để kiếm tiền trang trải. Vị bác sĩ cũng nói Tiểu Mễ đã nợ tiền viện phí hai tuần, nên hôm qua cô đành dùng toàn bộ tiền dành dụm của mình trả giúp cô ấy.

Nghĩ đến đây, cô chợt thở dài cười nhẹ tự trấn an mình.

"Mình còn một ít tiền, cũng đủ mua quà cho Tiểu Mễ, dù sao ăn mặc bình thường đến dự cũng được mà, có phải đi hẹn hò đâu chứ"

Cô đứng dậy, đành chấp nhận sự nghèo khó của bản thân, sinh ra vốn đã không có gia cảnh tốt đẹp, chỉ bấy nhiêu đây sao có thể khiến cô hạ mình.

"Chỉ mong mẹ của Tiểu Mễ nhanh chóng hết bệnh, hi vọng cô ấy sẽ không phải chịu sự hối hận giống như mình, chỉ tại mình suốt ngày không quan tâm đến sức khỏe của bà nội, và lúc nào bà cũng tỏa ra bình thường, luôn miệng nói mình rất ổn, đến cuối cùng..." Hiểu Nhiên chợt cảm thấy nhói lòng đi, đáy mắt có chút cay cay, công ơn dưỡng dục suốt 20 năm qua của bà nội đối với cô còn chưa kịp báo đáp, bà đã ra đi mãi mãi, đến bây giờ cô vẫn thường hay nghĩ đến bà và tự trách bản thân mình.

Cộc cộc cộc!!! Đột nhiên có tiếng gõ cửa vang lên, cô nhanh chóng dụi đi hàng nước mắt trên khóe mi, đi đến mở cửa ra thì đã thấy dì Thất đứng trước mặt.

"Dì Thất, có chuyện gì sao?"

Dì Thất có chút ngạc nhiên, nhận ra khóe mắt Hiểu Nhiên có phần ẩm ướt và đỏ lượm, nhưng lại không muốn hỏi nguyên do, bèn mỉm cười, tay đưa cho cô một túi đồ rồi bảo: "Cháu cầm lấy đi, đây là đồ của Diệc Thiên thiếu gia nhờ dì đưa hộ cho cháu đấy"

Hiểu Nhiên hơi ngẩn người, bèn cầm lấy túi đồ kia thì bất chợt ngỡ ngàng, bên trong là một chiếc đầm body màu trắng khá tinh tế, cô bỡ ngỡ, tự miệng thầm nhủ:

(Anh Diệc Thiên đã mua cho mình sao? Tại sao anh ấy biết hôm nay mình sẽ đi dự sinh nhật chứ?)

Đó là do vài ngày trước, Diệc Thiên đã vô tình nhặt được điện thoại của cô làm rơi trong xe anh, nên mới thấy mấy dòng tin nhắn trò chuyện của cô với Tiểu Mễ đang bàn bạc về dịp sinh thần này.

"Dì Thất, anh Diệc Thiên đâu rồi ạ?" Cô hỏi, dì Thất cười hòa nhã đáp:

"Cậu ấy đã ra ngoài rồi, nói là đến Lăng Thị xem Lăng Nhất thiếu gia làm việc thế nào, khi cậu ấy đưa cho dì túi đồ này, cậu ấy nói biết cháu không có đồ mặc đi dự sinh nhật nên đã cố tình ra ngoài mua cho cháu đấy"

Nghe vậy cô bật ngượng, lao đao quay đi, nhắm mắt đỏ mặt trong xấu hổ.

(Thật là nhục nhã, không ngờ anh ấy còn nhìn thấu ra là mình không có đủ tiền để mua đồ)

"Vậy khi nào anh ấy trở về vậy dì? Cháu muốn cảm ơn anh ấy"

"Dì cũng không biết, chắc là cậu ấy sẽ về sớm thôi"

Dì Thất nháy mắt cười đáp, lại biểu ý trêu chọc: "Phải rồi, dạo này cháu béo ra đúng không?"

Cô giật mình, hoảng hốt ôm mặt nói:

"Không thể nào, dì đừng đùa nữa mà"

Dì Thất bật cười, nhìn biểu hiện sửng sốt của Hiểu Nhiên, dì cảm thấy thế giới này bỗng dịu dàng đi hẳn.

...

Tại Lăng Thị

"Ahhh! Mấy bảng báo cáo này là muốn giết chết người ta sao?"

Lăng Nhất ngã người ra ghế làm việc một cái "ịch" thở dài than vãn, nhìn đống giấy tờ sổ sách chất như núi trên bàn, hai mắt anh ta nhíp lại một cách chán chường lao lực.

Kể từ khi anh bị giam lỏng ở đây, sáng đến tối chỉ có thể bầu bạn với văn phòng nhạt nhẽo này, Lăng Nhất cảm thấy vô cùng khó chịu, bèn cau mày đứng dậy, tay định hất cái đống sổ sách kia bay xuống đất cho bỏ tức.

"Đáng ghét, cũng tại cái đống này mà mình không thể về sớm được, tại sao lại có những công việc như thế này chứ?"

Cộc cộc! Đột nhiên có hai tiếng gõ cửa vang vọng từ bên ngoài, Lăng Nhất bèn khựng tay lại, ngỡ là thư kí đến nên vọng giọng ra khó chịu bảo:

"Vào đi, làm ơn pha giúp tôi cốc cafe"

Cánh cửa mở ra, Diệc Thiên đi vào, mỉm cười đáp: "Nếu em muốn uống cafe, thì anh vừa đặt người làm hai cốc rồi đấy"

Nghe giọng anh, Lăng Nhất sực ngạc nhiên, liền liếc mắt ra thốt hỏi:

"Lăng Diệc Thiên, sao anh lại tới đây?"

Diệc Thiên vừa đi đến và ngồi vào dãy ghế sofa đằng kia, vừa đáp:

"Anh đến xem em làm việc thế nào, xem ra..." Anh bắt đầu liếc mắt nhìn các tàn thuốc lá rải rác trên bàn và dưới đất, trong số đó lại còn có mấy tờ giấy bị bóp nhồi vứt lung tung xung quanh.

"Trong phòng điều hòa mà em hút thuốc nhiều như vậy sao?" Anh khiển trách, Lăng Nhất lại ngông cuồng ngồi xuống ghế làm việc, gác hai chân lên bàn hất cằm sang một bên, nheo mày đáp:

"Kệ tôi, anh đã giải quyết xong mọi việc ở Phó Thị chưa đấy? Khi nào tôi mới được thoát ra khỏi đây vậy? Ở đây chán đến nỗi không có một cô gái đẹp để ngắm, cũng không được uống rượu, đúng là chán chết mà"

"À, thật ra Thuần Dương đã chịu đến đó giải quyết nên anh cũng an tâm, nhưng mà mấy tờ giấy bị bóp nhồi này là gì vậy?"

Diệc Thiên thắc mắc, bèn cúi người xuống nhặt một tờ giấy bị vò thành nắm nằm dưới chân ghế mình đang ngồi, bèn mở ra xem, bất chợt lại thấy một bức phác họa của một cô gái nào đó đang mỉm cười rất tươi, từng nét bút chì uyển chuyển, chỗ đậm chỗ nhạt, tuy không đẹp như họa sĩ vẽ, nhưng lại khiến người ta nhận ra cô gái này rất có nét, điều này khiến anh có phần hơi ngạc nhiên.

"Đây là..." Anh đang cố hình dung ra người trong bức họa này, chưa đầy 10 giây đã bị Lăng Nhất xuất hiện trước mặt giật ngang đi, càu nhàu nói:

"Chỉ là tôi rảnh rỗi vẽ chơi thôi, có gì đâu mà xem"

Sau đó hắn ta lật đật nhặt toàn bộ mấy tờ giấy bị nhồi vứt lung tung trong văn phòng gom gọn đ cho vào sọt rác bên cạnh, lại đứng phùi tat, thở dài nhẹ lòng trước mặt Diệc Thiên khiến anh lấy làm lạ, bèn nở nụ cười nhẹ hỏi:

""Xem ra người trong bức họa đó là một cô gái, người đó chắc là động lực khiến em có thể ngồi nhiều giờ ở đây nhỉ?"

Nghe vậy Lăng Nhất bật ngượng, hai má có chút ửng đỏ, không biết làm gì để dập tắt được cơn xấu hổ này nên vô phương vô thức thò tay vào túi áo, lấy một bao thuốc lá mở ra, cho một điếu thuốc lên miệng ngậm rồi loay hoay đi lại bàn làm việc tìm bật lửa, cau mày nói:

"Tôi đã nói là chỉ vẽ chơi thôi, sao anh cứ nghĩ quá vấn đề lên vậy?"

Diệc Thiên lại lục tung sọt rác lúc nãy lên, anh lại cầm một tờ giấy bị bóp nhồi khác phía sau Lăng Nhất mở ra lên tiếng:

"Nếu là vẽ chơi sao tờ giấy nào cũng là mỗi một cô gái đó vậy? Hình như anh thấy rất quen"

"Hự" Lăng Nhất giật mình nhún vai một cái, bèn quay lại lao đến Diệc Thiên nhanh như gió, giật trọn mấy tờ giấy anh đang cầm xé nát thành từng mảnh, khó chịu bảo: "Thôi dừng ngay việc tra hỏi đời tư cá nhân của người khác đi, đây chỉ mà một bức họa của một diễn viên nổi tiếng trên mạng thôi"

Lăng Nhất đang cảm thấy bực mình, nheo mắt nhìn Diệc Thiên rồi nhăn nhíu mặt đi nghĩ:

(Không biết anh ta có nhận ra không? Nếu nhận ra bức họa này là Hiểu Nhiên thì chắc mình nên đào một cái hố chui xuống không nhỉ?)

"Vậy sao?" Diệc Thiên thốt ra khỏi đầu môi, giọng nói chứa thứ gì đó có chút nặng nề u ám, lại tiếp tục bật cười ôn hòa hỏi: "Phải rồi, hôm nay Nhiên Nhiên sẽ đến Phó Gia dự sinh nhật của Tiểu Mễ, em có được mời không?"

Nghe thế Lăng Nhất hơi ngờ nghệch, mới nhớ lại cái hôm Hiểu Nhiên có đến đây và bảo anh hãy tự mình tổ chức sinh nhật cho Tiểu Mễ, điều này khiến anh có phần hơi thắc mắc.

(Sao mình lại phải tổ chức cho Tiểu Mễ chứ? Cô ấy bảo vậy là ý gì?)

Lăng Nhất hơi nheo mày, tay gác lên cằm suy nghĩ thì Diệc Thiên lại quay đi, bước tới đống sổ sách trên bàn làm việc đằng kia hỏi:

"Tạm thời công việc ở Lăng Thị anh sẽ tiếp nhận, dù sao cũng cảm ơn em thời gian qua đã thay thế anh, nhưng các số liệu thống kê và các tính toán lợi nhuận trong tháng trước em làm xong rồi à? Tháng này kiếm được bao nhiêu vậy?"

Bất chợt anh mở một sấp giấy tờ trên bàn ra để kiểm tra, chưa đây một giây đã trở nên đứng hình hóa đá.

Tất cả mọi giấy tờ đều bị viết và vẽ linh tinh các hình ảnh không thể nhận diện được, Diệc Thiên mới chợt nhớ lại lúc mới đến đây, cô thư kí có chạm mặt anh và đứng lại mỉm cười chào hỏi.

"Lăng Tổng đến rồi, dạo này tôi thấy em trai ngài làm việc rất tốt, lúc nào đi vào giao tài liệu cho anh ấy, anh ấy đều cầm bút và làm việc rất chăm chỉ, tôi nghĩ tương lai anh ấy có thể tiếp quản Lăng Thị thay thế ngài rất tốt a"

Lúc này Diệc Thiên mới nheo mày đi, quay sang nhìn Lăng Nhất vẫn còn đứng sờ sờ vén cằm suy nghĩ về chuyện sinh nhật, bèn chực mặt khó chịu thốt hỏi:

"Lăng Nhất, cả tháng nay em ở đây làm gì vậy? Tại sao mọi giấy tờ đều bị vẽ bậy lên kia chứ?"

Lăng Nhất còn không hề nghe anh nói, chợt lầm bầm: "Sinh nhật thì mua đại một cái bánh kem là được rồi, có gì đâu mà to tát"

Rồi anh quay sang Diệc Thiên đang đứng nhăn nhó bên bàn làm việc, ung dung bảo:

"Phải rồi, tôi vừa nhớ ra mình còn có chuyện cần làm, anh ở lại làm việc đi, tôi đi đây"

"Khoan đã" Diệc Thiên chưa kịp trách mắng, đã thấy Lăng Nhất vội vã chạy vụt lưng ra khỏi cửa, anh bèn lấy tay đỡ mặt đỡ mày, thở dài chán nản.

"Chỉ mới một tháng mà cậu ta đã như này, nếu mình giao lại cả Lăng Thị cho cậu ta, sớm sẽ phá sản mất"

Buổi tối, Hiểu Nhiên bắt taxi đến Phó Gia, liền được Tiểu Mễ đứng chờ sẵn ở đó mở cửa, vì có hơi không yên tâm, Hiểu Nhiên bèn hỏi: "Tiểu Mễ, cô có chắc là Phó Thuần Dương sẽ không tức giận chứ?"

Tiểu Mễ ra giọng bảo đảm đáp:

"Yên tâm, ngài ấy đã bảo mọi người tôi mời đến cứ vui chơi thoải mái, vậy nên cô đừng có lo"

"Vậy à, hi vọng sẽ như cô nói"

Một lúc sau cô vào trong nhà, mới thấy có bốn cô gái làm ở tiệm cafe lúc trước với mình đang quấn lấy hai bên Thuần Dương ở ghế sofa, hỏi:

"Nè nè, em có nghe Tiểu Mễ kể về anh rất nhiều, anh chính là Phó Tổng của tập đoàn Phó Thị thật sao?"

"Tuy mắt anh không nhìn thấy nhưng em vẫn chấp nhận anh, chúng ta chụp ảnh cùng nhau nhé, anh có bạn gái chưa ạ?"

Hiểu Nhiên nhìn nét mặt của Thuần Dương có vẻ không thích, hai bên anh đều bị sự lôi kéo của bốn cô gái kia nên cảm thấy khó chịu rõ ra mặt.

Chợt họ quay sang thấy Hiểu Nhiên, một người reo lên hỏi:

"Hiểu Nhiên, là cô đấy à?"

"Lâu quá không gặp, nghe nói bây giờ cô đã vớ được một anh chàng điển trai ấm áp rồi, ghen tỵ quá"

"Tôi có xem trên báo, hình như đó là Lăng Tổng của tập đoàn Lăng Thị, tên gì ấy nhỉ?

Một cô gái đưa ngón tay trỏ lên đầu cố gắng nhớ ra thì cô gái kia đã cắt ngang nheo mày bảo:

"Là Lăng Diệc Thiên, cô có xem tin tức kĩ không đấy, nghe bảo anh ta rất đẹp trai, tôi thật nôn nóng muốn gặp thử quá"

"Trời ạ! Anh ta đã là trâu có cọc rồi, cô nói vậy không sợ Hiểu Nhiên sẽ buồn sao?"

Nghe vậy Hiểu Nhiên bèn che miệng cười ngượng, đi đến ngồi xuống trước họ đáp:

"Không sao đâu, ai cũng khen anh ấy như vậy nên tôi không cảm thấy khó chịu gì cả"

Mấy người họ lại chuyển mắt nhìn sang Thuần Dương, một cô gái đặt tay lên vai anh nũng nịu nói:

"Aiya, dù sao phía bên cạnh chúng ta cũng có một tổng tài đấy không phải sao? Em có thể ôm anh được không Phó Tổng?"

Cô gái đó đột nhiên choàng tay tới ôm lấy anh, liền bị anh bất chợt hất tay đẩy ra nghiêm mặt cáo gắt.

"Đừng động vào tôi"

Giọng nói thanh thoát nhưng lại nhấn rất mạnh, đủ để làm cả bốn cô gái kia phải giật hồn giật vía, ngay lập tức họ rời chân khỏi chỗ Thuần Dương, kéo nhau đi ra xa mà xúm lại to nhỏ.

"Anh ta thật đáng sợ, ôm cái thôi mà làm quá à"

"Tôi nghĩ tốt nhất chúng ta không nên động vào thì hơn.

Thấy vậy Hiểu Nhiên chợt đỡ trán mình, thở dài nghĩ:

(Mấy người họ chắc không biết tính tình Phó Thuần Dương ghét kiểu đụng chạm đó rồi, giờ mới để ý, trước giờ mình chẳng thấy anh ta tiếp xúc thân mật với người phụ nữ khác lúc nào cả và chỉ có mỗi mình Tư Diệp, anh ta là loại người không thích trăng hoa sao?)

Bỗng cô nhún vai, chợt nhớ lại hình ảnh cái hôm trong văn phòng đó khi Tư Diệp và Thuần Dương đang hôn nhau, điều này khiến cô có phần hơi trĩu lòng, bèn rũ mắt nghĩ:

(Tại sao mình lại nhớ đến cảnh này chứ? Không lẽ Phó Thuần Dương và Tư Diệp đã quay lại hẹn hò với nhau rồi sao? Vậy mà anh ta nói yêu mình, đúng là nói dối)

"Tôi ấn chuông mãi không thấy ai mở cửa, xem ra ở đây rất đông vui" Lăng Nhất từ bên ngoài cửa đi vào, thấy anh, nét mặt Tiểu Mễ đã sớm chốc rạng rỡ vui mừng khôn xiết, bèn đi tới hỏi:

"Anh cũng tới sao Lăng Nhất?"

"Tôi tới dự sinh nhật của cô mà" Lăng Nhất bật cười nhẹ đáp.

Hiểu Nhiên cũng không ngờ Lăng Nhất thật sự đến đây theo như lời mình, cô bèn đứng dậy khỏi ghế sofa, quay lại nhìn anh ta hỏi: "Thế anh vào đây bằng cách nào?""À chuyện đó..." Lăng Nhất vừa nói vừa ngẩn người nhìn sang cô, liền bỗng hóa ngượng, do hôm nay Hiểu Nhiên mặc một chiếc đầm body màu trắng nên rất tôn dáng, gương mặt cũng được trang điểm và kiểu tóc xõa ra được làm xoăn lọn ở phần đuôi nên vô cùng xinh đẹp, cảm xúc bên trong Lăng Nhất lại dâng trào lên một cách khó tả, hai mắt anh ta trân trân ra nhìn Hiểu Nhiên, mặt mũi còn đỏ hơn ban đầu, đáp:

"À cái hệ thống nhập mã khóa phiền phức quá nên tôi trèo vào đây, cô tới lúc nào vậy Hiểu Nhiên? Sao không gọi nói tôi lái xe đến đón cô đi cùng?"

Đột nhiên bốn cô gái kia chạy đến xúm quanh anh, xôn xao cười típ mắt mê mẩn hỏi:

"Anh là Lăng Nhất sao? Chỉ mới một tháng không gặp mà nhìn anh còn đẹp hơn ban đầu nữa"

"Anh mới nhuộm tóc lại à? Tôi thích anh để tóc trắng cơ? Bởi vì nhìn rất là ngầu a"

Lăng Nhất bật cười gượng đáp:

"À, do công việc nên tôi phải nhuộm lại tóc, mấy cô làm trong quán cafe lúc trước phải không nhỉ?"

Bốn cô gái kia đứng xúm quanh anh, bĩu môi thất vọng nói:

"Đúng vậy, tôi là Gia Gia, anh không nhớ sao?"

"Còn tôi là Tiểu Lợi, hay mang nước cho anh uống đó"

"Vậy sao? Tôi nhớ các cô mà" Lăng Nhất nghiêng đầu bật cười, nhưng bên trong lại cau mày khó chịu.

(Mấy người phụ nữ này thật phiền toái)

Bỗng một cô gái trỏ xuống tay anh ngạc nhiên hỏi: "Mà anh cầm gì vậy? Là quà à?"

"À cái này" Lăng Nhất bèn nâng cái hộp bánh kem mình đang cầm lên đi đến Tiểu Mễ, đưa sang cô nói:

"Tiểu Mễ, tôi có mua bánh kem cho cô lúc trên đường đến đây, vì tôi không biết mua gì tặng con gái cả, hi vọng cô sẽ không trách"

Tiểu Mễ ngạc nhiên, bèn gật gù nhận lấy hộp bánh ấy trong e ngại.

"Cảm...cảm ơn, như vậy là quá tốt đối với tôi rồi"

"Thật sao? Tôi vui quá" Lăng Nhất mỉm cười, rồi lại chuyển mắt sang Hiểu Nhiên bảo: "Phải rồi, giờ mới để ý, hôm nay tôi thấy cô xinh đẹp hơn hẳn đấy Hiểu Nhiên, chiếc váy này rất hợp với cô"

Nghe vậy Hiểu Nhiên bật ngượng, đáp: "Vậy à, cái này là do anh Diệc Thiên mua cho tôi, tôi cảm thấy rất vừa vặn, anh thấy nó ổn chứ?"

"Được đấy" Lăng Nhất sờ cằm nói, sau đó đi đến đưa tay cầm lên một lọn tóc mềm mại của cô, ánh mắt anh ta bỗng trầm ấm hơn hẳn, điều này khiến mấy cô gái lanh chanh kia và Tiểu Mễ phải ngạc nhiên ngẩn nhìn.

Hiểu Nhiên thì đờ mặt ra, Lăng Nhất bèn bật cười trêu hỏi: "Nhưng dạo này cô hơi béo ra đúng không? Xem này"

Anh ta rời tay khỏi tóc cô, sau đó đưa lên nhéo má cô giật lên một phát trêu chọc, cô liền nhăn mặt cáo giận, đưa tay lên má xoa xoa nói: "Anh làm cái gì vậy? Đồ đần này"

Anh ta bật phì cười: "Má của cô hệt như má trẻ em vậy, nói chính xác hơn là má của con lợn đấy"

"Má của con lợn ư?" Hiểu Nhiên nóng đến đỏ mặt, co bàn tay nắm thành quyền lên muốn đấm cho cái tên Lăng Nhất này ra bả.

(Cái tên này, sao dám nói mình như thế chứ? Nhất là trước mặt Phó Thuần Dương nữa, nếu không phải vì đây là tiệc sinh nhật của Tiểu Mễ thì mình đã cho hắn một trận rồi, cái đồ khó ưa này)

Ahh!! Tức quá. Thâm tâm cô đang gào thét dữ dội, nhìn cái mặt tên gian ma kia vẫn còn cười hí hửng trêu đùa.

"Má của con lợn, ahaha" Lăng Nhất vẫn đứng cười khẽ, tay chọc chọc vào má Hiểu Nhiên làm cô không khỏi bực tức quát tháo: "Anh im ngay, còn dám nói nữa tôi sẽ cho anh một trận đấy"

Trong khi đó, một cô gái tên Gia Gia bỗng đi tới Tiểu Mễ, che miệng nhỏ giọng hỏi:

"Tiểu Mễ, cô biết gì về Lăng Nhất không?"

Tiểu Mễ ngây người ra, Gia Gia bèn tiếp lời: "À thật ra tôi muốn làm quen anh ấy nhưng thấy anh ta có vẻ rất thân với Hiểu Nhiên, anh ta đã có bạn gái chưa vậy?"

Tiễu Mễ bèn gục mặt đi, bởi vì cô có cảm giác không thích chuyện này, bèn đáp:

"Tôi cũng không biết nữa, tôi không nói chuyện nhiều với Lăng Nhất, tôi nghĩ...cô nên đi hỏi Hiểu Nhiên thì hay hơn"

"Thế à? Nhưng tôi không thân với Hiểu Nhiên cho lắm, cô thân với cô ấy như vậy thì hỏi giúp tôi đi, được không?"

Tiểu Mễ hơi mím môi khó chịu, đứng bất yên bất động một lúc thì Gia Gia đã cảm thấy khó hiểu.

"Không đâu, tôi nghĩ Lăng Nhất thích một người khác rồi, cô đừng tiếp cận anh ấy"

Tiểu Mễ trầm giọng đi khiến Gia Gia ngạc nhiên, nhìn sang vẫn thấy Lăng Nhất với Hiểu Nhiên đang gây sự đo co, không ngừng đối khẩu nên cô ta cũng dường như hiểu ra, đành thở dài nói:

"Thế à, tôi biết rồi"

Thuần Dương ngồi ở ghế sofa, im lặng nãy giờ thì đột nhiên lên tiếng nhắc nhở.

"Tôi không định gián đoạn cuộc vui của hai người, nhưng làm ơn đừng gây ồn ào trong nhà tôi"

Lăng Nhất bật khựng lại, không khí ồn ào của anh và Hiểu Nhiên cũng bị dập tắt, anh ta bèn nhìn sang Thuần Dương bật cười thẹn.

"Xin lỗi xin lỗi, tôi nghe đồn Phó Tổng rất nóng tính, không dám đụng"

Hiểu Nhiên bèn nhìn sang Tiểu Mễ, mỉm cười nói:

"Thế chúng ta cùng mau ngồi xuống bàn ăn bánh đi, chúc mừng Tiểu Mễ được tròn thêm một tuổi"

Tiểu Mễ chợt đi tới lướt ngang qua cô, vẻ mặt lộ rõ sự khó chịu khiến Hiểu Nhiên bật lấy làm lạ, sau đó đành cùng mọi người ngồi xuống bàn cắt bánh kem và trò chuyện tán gẫu.

"Hiểu Nhiên, tôi nghe nói bây giờ cô đã được bạn trai bao nuôi, cô không đi làm gì sao?" Tiểu Lợi bỗng thốt hỏi.

Hiểu Nhiên bèn ngẫm lại các công việc bán thời gian dạo gần đây của mình, mỉm cười đáp: "À, tôi có làm thêm ở một rạp chiếu phim, ngoài những đồ anh ấy tặng tôi, thì tôi không lấy bất cứ đồng nào của anh ấy cả"

Nghe vậy mọi người đều tỏa vẻ ngạc nhiên, Gia Gia lại chao mày hỏi:

"Sao lạ vậy? Bạn trai giàu có như thế thì tôi nghĩ anh ta sẽ không cho cô đi làm chứ"

Một cô gái khác cũng đồng tình lên tiếng:

"Đúng đó, nếu là tôi thì sẽ bắt anh ta hàng tháng gửi một ít tiền vào thẻ của mình, phụ nữ cũng cần tiền tiêu vặt chứ, nào là mỹ phẩm, đồ dùng cá nhân và những thứ linh tinh khác, nếu được như vậy thì tôi cũng không cần phải đi làm đâu"

Hiểu Nhiên cầm lon nước trái cây lên mặc họ nói qua nói lại, hút một ngụm vào miệng, rũ mắt nghĩ

(Không phải anh ấy không cho mình, chỉ là mình có cảm giác không muốn nợ anh Diệc Thiên quá nhiều nên đều từ chối lấy tiền của anh ấy)

"Anh ta không cho cô tiền tiêu vặt sao? Keo kiệt thật đấy" Lăng Nhất đột nhiên ghé sát vào tai cô thì thầm, cô giật mình, bèn dè người ra nhìn anh ta cau mày hỏi:

"Anh làm gì vậy? Sao lại dí sát vào tai tôi như thế?"

Lăng Nhất bật cười nhẹ

"Nếu là tôi, mỗi tháng sẽ cho bạn gái mình một ít tiền, hơn hẳn còn đưa cô ấy đi mua quà, mua các món hàng hiệu, Lăng Diệc Thiên keo kiệt với cô như vậy, có chắc là anh ta yêu cô không đấy?"

Hiểu Nhiên chao mày

"Sao lại không? Anh đừng nói những điều vô nghĩa nữa"

Lăng Nhất cười "hực" một tiếng, trong khi đó Tiểu Mễ ngồi đối diện hai người, có thể thấy được dường như nãy giờ Lăng Nhất chỉ nhìn mỗi Hiểu Nhiên, điều này khiến cô có phần hơi khó chịu ghen tỵ.

Lăng Nhất chợt nhìn sang Thuần Dương, giễu cợt hỏi

"Phó Tổng không vui sao? Chắc là anh đang rất khó chịu vì không thể nhìn thấy bộ dạng xinh đẹp của Hiểu Nhiên hôm nay, thật đáng tiếc"

Hiểu Nhiên ngạc nhiên, bèn nheo mày nhìn Lăng Nhất.

(Anh ta đang nói gì vậy? Sao lại trêu chọc Phó Thuần Dương bằng chuyện này chứ?)Thuần Dương bỗng cười nhạt, hai tay giang ra hai bên thành ghế sofa, thảnh thơi nhắm mắt hỏi ngược lại Lăng Nhất.

"Thế thì đã sao?"

Lăng Nhất nhếch môi

"Tôi có hay tin anh bị Tư Diệp lừa suốt bao năm nay, bây giờ lại còn mù lòa như thế nên thấy anh có chút đáng thương, bộ dạng của anh bây giờ thật thảm hại, tôi nghĩ anh nên thuê bảo mẫu chăm sóc xuyên suốt 24 giờ cho mình, để không lại ngã vào bể cá trước công ty lần nữa thì không được hay cho lắm"

Rồi anh ta nheo mắt mỉa mai bật cười

"Tôi chỉ nói như vậy thôi, chắc anh không để tâm đâu nhỉ, Phó Tổng"

Thuần Dương im lặng một hồi, mấy cô gái ngồi bên cạnh cũng nhìn nhau không hiểu chuyện gì nên xì xào to nhỏ.

"Mấy người họ đang nói gì vậy?"

"Tôi không hiểu gì a"

Lăng Nhất vốn không thích Thuần Dương từ nhiều năm trước là do Tư Diệp đã vì anh mà bỏ rơi hắn ta, dù bây giờ không còn cảm giác luyến tiếc gì với Tư Diệp, nhưng sự ghét bỏ đố kỵ này vẫn còn vương vấn trong lòng hắn.

Tuy nhiên Thuần Dương không hề tức giận mà chỉ bật cười nhạt.

"Đúng vậy, tôi bây giờ rất thê thảm, nhưng chẳng phải cậu cũng bị cô ta lừa cả tình và tiền đấy sao? Đường đường là nhị thiếu của Lăng thị, em trai của Diệc Thiên mà lại đi trộm cướp, để rồi bị chính Tư Diệp phản bội đưa vào tù ngồi, cậu tưởng cậu hơn tôi ở điểm nào hả?"

Lăng Nhất bật kinh động, Hiểu Nhiên và mọi người ở đó cũng bàng hoàng.

"Tại sao anh lại biết được chuyện này?"

Lăng Nhất đứng dậy trừng mắt hỏi, Thuần Dương chợt lấy tay đập vào mắt mình, cười mỉa mai nói:

"Ha, chúng ta đều là nạn nhân của cô ta cả thôi, tuy tôi đã mất đi đôi mắt của mình, nhưng tôi vẫn có thể làm mọi thứ tôi muốn chứ không như một kẻ vô dụng như cậu, hèn gì ba của cậu chỉ công nhận mỗi Diệc Thiên là con, còn cậu chỉ là đồ thừa thải"

Lăng Nhất bật kích động, lao chân tới giật lấy áo Thuần Dương lên quát hỏi:

"Anh nói cái gì? Ai là đồ thừa thải hả?"

Thuần Dương chợt bỏ tay khỏi mắt mình, mở ra rồi nheo đi, nhếch mép nói:

"Là cậu đấy, đồ thừa thải"

Lăng Nhất nghiếng răng, không kìm được tính nóng nảy nên co bàn tay, đấm vào má Thuần Dương một phát gào lớn

"Anh có tin tôi sẽ giết chết anh không hả?"

Mọi người đột nhiên đứng dậy lùi ra sau sợ hãi, Hiểu Nhiên hơi sửng sốt, nhanh chạy tới can Lăng Nhất ra khỏi Thuần Dương, nheo mày nói: "Lăng Nhất, dừng lại đi, đây là sinh nhật của Tiểu Mễ, anh nghĩ mình đang làm gì vậy?"

Lăng Nhất bật giật mình, nhìn sang mới thấy Tiểu Mễ đang hoảng sợ nhìn anh với đôi mắt rưng rưng tựa như muốn khóc, anh ta cảm thấy mình vừa làm gì đó không đúng, bèn hậm hực nghiếng răng một tiếng rồi quay lưng bỏ chạy ra khỏi cửa.

Ngay khi anh ta vừa chạy đi, Tiểu Mễ cũng đuổi theo anh nên gọi lớn: "Ơ...khoan đã, anh đi đâu vậy?"

Bóng dáng hai người họ cũng không còn, không khí vui vẻ lúc nãy bây giờ lại bị ảnh hưởng, bốn cô gái kia cũng lần lượt kiếm cớ bỏ ra về, quay sang Hiểu Nhiên bảo:

"A...bọn tôi vừa nghĩ ra có việc cần về gấp a"

"Tôi cũng vậy, mẹ tôi vừa nhắn tin bảo có việc, Hiểu Nhiên, cô ở lại chơi vui vẻ nhé"

Họ đột ngột cầm túi xách kéo nhau rời đi, nhỏ miệng nhau bảo: "Đi thôi"

Cuối cùng chỉ còn lại mỗi Hiểu Nhiên và Thuần Dương là vây quanh ở bàn tiệc dang dở.

"Haiz, bọn họ về cả rồi" Hiểu Nhiên đành thở dài, cô nhìn sang Thuần Dương, thấy mặt anh có vết sưng do bị Lăng Nhất đấm vào lúc nãy, và anh vẫn ngồi thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra.

"Anh bị thương rồi, để tôi gọi người băng vết thương cho anh" Cô lên tiếng quan tâm, Thuần Dương vẫn chực mặt im lặng, không thèm nhìn cũng không thèm trả lời lại cô một tiếng. Cảm thấy như bị thinh thường, Hiểu Nhiên bèn cau mày.

(Cái tên này không thèm trả lời mình, đúng là kiêu ngạo mà)

Rồi cô tiến tới, ngồi bên cạnh anh, gắng miệng giải thích:

"Tôi xin lỗi vì hành động của Lăng Nhất lúc nãy, anh ta không có ý gì đâu, chỉ là..."

Thuần Dương bỗng cắt đứt lời cô, hỏi:

"Không nhận ra sao? Lăng Nhất chỉ đang đố kỵ nên cậu ta mới tìm cớ gây chuyện với tôi thôi"

"Ơ thật vậy à?" Hiểu Nhiên trơ mặt ra cười thẹn, bèn nhìn xuống đùi mình cảm thấy không khí có chút kì lạ, nên gật gượng tiếp lời: "À đúng rồi, để tôi đi lấy thuốc thoa vết thương cho anh, đợi tôi một chút"

Cô vừa đứng dậy, đã bị Thuần Dương bắt lấy cổ tay kéo một cái mạnh ngã nhào xuống, chưa kịp bàng hoàng, cả thân thể cô đã áp vào người anh, ngồi bẹp lên đùi anh mà ngượng ngập quát hỏi:

"Anh làm cái gì vậy? Sao lại dám kéo tôi chứ?"

Đột nhiên anh choàng hai tay ôm quanh lấy eo cô, đẩy cô thật chặt vào người mình hơn, nhắm mắt nói:

"Lúc nãy có nghe Lăng Nhất nói em hơi béo, nên anh chỉ có thể dùng cách này mới kiểm tra xem có thật không?"

Cô bật sửng người, hai tay ghì chặt ngực áo anh giật lên tức giận.

"Thế thì đã sao? Đúng là dạo này tôi có tăng lên vài cân, nhưng dáng của tôi vẫn rất chuẩn đó"

Thuần Dương bật cười, tay phải anh rời khỏi eo cô, dần dần đưa lên đẩy đầu cô xuống mặt mình nói: "Thật vậy à?"

Hiểu Nhiên như bất động, cái tư thế gần gũi này cô và anh chưa bao giờ xảy ra.

Lọn tóc mềm mại của cô cũng rũ xuống bên má anh, và anh có thể ngửi thấy mùi dầu gội thơm ngát đang lan tỏa xung quanh qua tóc cô đang chạm bên má mình.

Cô bật ngượng, giật con mắt tự hỏi

(Cái gì đây? Tại sao mình lại...)

Bất chợt cô ngây người, gương mặt anh thật rõ ràng, chỉ thấp dưới mặt cô khoảng 5cm, đôi mắt anh tuy không lớn, nhưng tròng mắt lại trong veo và tuyệt đẹp, sống mũi cao và thẳng vóc, khuôn miệng cứ thập thừng hơi thở phát ra rất nhẹ nhàng, lúc này cô mới nhận ra mình chưa bao giờ dám nhìn kĩ vào mặt Thuần Dương lâu đến thế, tim cô bỗng đập mạnh, cô bèn giơ tay lên bóp chặt lấy ngực mình mà liếc mắt chỗ khác nhướn mày mắng bản thân.

(Mình đang nghĩ cái quái gì vậy? Tại sao mình lại có thể xấu hổ khi ngắm nhìn mặt anh ta lâu như vậy chứ? Tỉnh lại đi Bạch Hiểu Nhiên, mày đã có bạn trai rồi mà)

"Thế nào? Trông anh có đẹp không?"

Thuần Dương bỗng lên tiếng, cô ngạc nhiên, quay lại đã thấy nét mặt anh vô cùng tự mãn, đầu dựa ra thành ghế phía sau, hai mắt nhắm lại vô tư hỏi.

"Ý anh là gì?" Cô chao con mắt khó hiểu nhìn cái tên tự luyến kia, anh lại bật cười đáp:

"Chẳng phải nãy giờ em đang ngắm mặt anh sao? Thế thì cho một lời nhận xét đi chứ?"

Hiểu Nhiên bật ngượng, bắt đầu cảm thấy lúng túng.

(A, tại sao anh ta lại biết? Mắt anh ta không thấy cơ mà, khoan...khoan đã, tình huống này là gì vậy?)

Hai mắt cô đỏ bừng đi, Thuần Dương lại mở mắt ra tiếp hỏi:

"Sao im ru vậy? Tôi có đẹp trai không?"

Anh đưa tay mình giơ lên bắt lấy tay cô, liền thấy phản ứng giật nảy lên của cô mà nghẹn cười thầm.

Hiểu Nhiên bỗng hất tay anh ra, nhanh chóng rời khỏi người anh rồi lùi ra sau vài bước lấp mấp:

"Anh...anh nhìn thấy tôi đúng không? Sao anh có thể nhận ra mọi hành động của tôi vậy chứ?"

Anh ngơ ra một lúc, mới nhắm mắt đáp

"Không có, anh không thấy"

Cô nheo mày, trỏ tay đến anh nói lớn:

"Nói dối, thế tại sao anh lại biết tôi đang ngắm anh? Lại còn bắt được tay tôi lại nữa"

"Là do...linh cảm" Anh đáp một câu ngắn gọn khiến cô ngẩn người ra, cảm thấy nghi ngờ, cô bèn đi tới trước mặt anh cau mày nói: "Tôi không tin, anh mau nói thật đi, có phải anh đã phẫu thuật rồi không? Đừng có giả mù nữa"

Thuần Dương hơi cảm thấy buồn cười, bèn nheo mày hỏi:

"Gì chứ? Tôi giả mù làm cái quái gì? Em đang nghi ngờ tôi sao?"

Cô bật xua tay trước mặt anh, rồi đưa ba ngón tay lên trước anh nói:

"Thế anh đoán xem, đây là số mấy?"

Thuần Dương chợt bắt lấy bàn tay cô, nắm một cách siết chặt khiến cô nhướn mày, anh bật cười nhẹ bảo:

"Ai quan tâm chứ, sao em không thử dán mắt tới đây kiểm tra đi, tôi không hề nhìn thấy"

Cô nghiếng răng, cố giật tay mình ra khỏi tay anh, thẹn quá hóa giận quát:

"Tôi không tin, vẻ mặt tự mãn đó và hành động của anh cứ như một người thấy rành rành vậy, còn nữa, tại sao anh lại nắm tay tôi nữa vậy hả?"

Cô lùi ra lại cố ghì ra, cau mày lớn giọng bảo: "Buông ra, cái tên biến thái nhà anh, anh lại muốn làm gì tôi nữa đây?"

"Biến thái, nghe hay đó" Anh chợt cười khẽ rồi bèn đứng dậy, bất ngờ kéo cổ tay cô ghì sát lại mình, cô liền bàng hoàng, cau mày lấp mấp: "Làm...làm cái gì vậy?"

Anh đưa tay còn lại giơ lên sờ vào má cô, rồi dần dần chuyển từng ngón thanh mảnh xuống phần cằm cô nắm lại, nheo mắt hắc ám nói: "Thì làm những điều biến thái như em đã gọi, không được sao?"

Hiểu Nhiên kinh động, hai mắt trừng trừng ra nhìn anh, đổ mồ hôi lạnh nghĩ:

(Anh ta thật sự không nhìn thấy mình sao? Nhưng như vậy là ý gì chứ?)

"Anh...anh" Cô lấp mấp đỏ mặt, tư thế ngại ngùng khi bị anh dí sát mặt vào nên đâm ra bấn loạn, đột nhiên có một giọng nói vang lên đằng sau, không quá nhỏ nhẹ cũng không quá lớn.

"Nhiên Nhiên"

Cô bật giật mình, quay lại đã thấy Diệc Thiên đang đứng ngay cửa ra vào nhìn cô, cô liền to mắt giật thót, nhanh chóng đẩy Thuần Dương ra xa rồi loay hoay lấp mấp hỏi: "Anh Diệc Thiên, anh...anh đến từ lúc nào vậy?"

Diệc Thiên nở nụ cười nhẹ, ánh mắt lắng đọng trong veo nhưng lại chứa rõ sự bất mãn, trả lời: "Anh mới đến, thấy trời tối nên định muốn đón em về"

Cô bỗng trơ mắt ra nhìn anh, nhưng trong lòng lại nặng nề vô cùng lo sợ.

(Không biết anh Diệc Thiên có nghĩ gì không? Anh ấy đã chứng kiến hết những việc Phó Thuần Dương vừa làm với mình rồi sao? Từ lúc nào vậy chứ?)

Diệc Thiên chợt bước chân đi đến lướt thẳng qua cô, cô giật mình, bèn quay lại đã thấy anh đi đến trước mặt Thuần Dương, bật cười hòa nhã nói:

"Tôi đến đón Nhiên Nhiên về nhà, không phiền chứ?"

Thuần Dương không thèm cười cũng không có vẻ mặt ngạc nhiên, chỉ quay đi đáp hai chữ: "Tùy cậu"

Nghe vậy Diệc Thiên mới quay lại nhìn cô, mỉm cười bảo: "Vậy chúng ta về đi, vừa rồi anh thấy Tiểu Mễ đứng một mình trước cổng nhà nên anh đã được cô ấy mở cửa cho và đi thẳng vào đây"

Hiểu Nhiên bật gượng, cô cảm thấy không khí tuy bình thản nhờ vào tiếng cười cửa Diệc Thiên, nhưng có thứ gì đó rất nặng nề và u ám.

Cô bèn đi đến, khoác lấy tay Diệc Thiên nói: "Vậy chúng ta về đi, em cảm thấy đói rồi"

"Vậy à, anh còn tưởng em đã ăn sinh nhật no rồi, em còn muốn ăn nữa sao?"

Diệc Thiên đưa tay nhéo chóp mũi cô, cô liền bĩu môi, hai người kéo nhau ra khỏi cửa.

"Em chờ về nhà ăn cùng anh mà, tối nay dì Thất nấu món gì vậy nhỉ?"

Tiếng cạch cửa mở ra rồi đóng vang lên, bóng dáng Hiểu Nhiên và Diệc Thiên đã đi mất, giọng nói qua lại của hai người họ cũng không còn nghe rõ, Thuần Dương chợt quay lưng lại, anh nheo mắt đi, đập tay vào mặt mình gục gối xuống khó chịu nghĩ:

(Mình vừa làm gì thế này? Quấy rối bạn gái của bạn thân sao?)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau