YÊU PHẢI CÔ NGƯỜI HẦU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Yêu phải cô người hầu - Chương 71 - Chương 75

Chương 71

Một lúc sau, cô đẩy xe lăn đưa anh tới một bãi cỏ trống sau nghĩa trang. Đó là nơi có gió thổi lồng lộng và những ngọn hoa cỏ mọc khắp xung quanh đang bị gió làm lung lây. Cô vừa dừng xe lại trên mảnh đất được phủ đầy cỏ dưới chân, phía trước là một giao lộ nhỏ tầm 3m có xe cộ đang chạy qua lại thì anh bật hỏi

"Em đang đưa anh đi đâu vậy?"

Cô đưa mắt nhìn bãi cỏ xanh quanh mình đáp

"Một bãi cỏ phía sau nghĩa trang mộ của mẹ anh"

Anh sực ngạc nhiên

"Sao em lại đưa anh đến đây? Không phải chúng ta nên đi về sao?"

Cô trả lời

"Thấy anh ở bệnh viện suốt nên tôi đưa anh đến đây hóng gió một tí, mà anh đói chưa?"

"Anh không đói, em đói à?"

Anh hỏi, cô chuyển mắt nhìn một quán ăn bên kia đường đằng xa nói

"Ừ, anh đợi một lát nhé, tôi qua kia mua đồ ăn và nước uống, sau đó sẽ trở lại ngay"

"Nếu vậy thì em đi đi"

Anh đành gật đầu đáp thì cô quay bước chân đi mất.

Nghe tiếng chân cô đã đi xa, anh thở dài nhắm đôi mắt lại, sau đó mở mắt ra chợt tiếc nuối lúc bản thân mình còn nhìn thấy, tại sao lại không tận dụng nó để đến những nơi thoải mái thế này. Anh thò tay vào túi quần mình lấy ra một chiếc cờ vạt màu đỏ, dù nó chỉ là chiếc cờ vạt bình thường nhưng anh xem nó là một báo vật quan trọng, bèn lẩm bẩm

"Có lẽ chỉ hôm nay mình và cô ấy mới đi cùng nhau, sau này thì sẽ không còn được như vậy nữa phải không?"

Đột nhiên một luồn gió mạnh ập đến làm chiếc cờ vạt trên tay anh bất chợt bay đi, anh giật mình vội bước chân xuống bãi cỏ rộng, cúi người đưa tay vừa mò lấy bãi cỏ dưới chân vừa tìm chiếc cờ vạt trong lo lắng

"Đâu rồi?"

Chiếc cờ vạt ở phía trước anh đã bay xuống nằm gọn trên giao lộ cách chỗ anh 5m. Thuần Dương cố đưa tay vừa nhấp chân mò mẫm xung quanh cố tìm chiếc cờ vạt quý giá của mình mà càng dần tiến về phía trước.

Lúc này tại quán ăn bên kia đường, Hiểu Nhiên đang đứng loay hoay vào quầy bán hàng. Chợt có một cậu bé đứng gần đó, tay lây mẹ mình đang đứng kề bên thì người mẹ ấy cúi xuống ngạc nhiên hỏi

"Chuyện gì vậy?"

Cậu bé trỏ tay về phía giao lộ đằng xa nói

"Mẹ, chú ấy đang làm gì vậy?"

Người mẹ ngẩn nhìn, Hiểu Nhiên cũng nhìn theo hướng trỏ tay của cậu bé kia thì to mắt kinh hãi, anh đang cúi người giữa làn đường trong xe cộ qua lại, tay vẫn mò dưới dưới chân tìm kiếm gì đó thì cô vội chạy đi. Đúng lúc ông chủ quán cũng vừa quay ra đưa túi thức ăn cho cô lên tiếng

"Thức ăn của cô...đây"

Nhưng ông bỗng ngạc nhiên khi thấy cô đã biến đâu mất dạng không một lời lẽ.

Lúc này cô từ quán ăn chạy đến anh vội lớn tiếng hỏi

"Này...anh đang làm cái gì vậy?"

Nghe thấy giọng cô, anh đứng dậy giữa đường thì có một chiếc xe oto chạy đến bất chợt dừng lại bóp cò ồn ào, cô chạy tới sát giao lộ nhìn anh đang đứng giữa đường nheo mày

"Tôi đã bảo anh ở yên đằng kia mà, sao lại đi lung tung chứ?"

Anh im lặng, cô vừa bước chân ra làn đường tiến về phía anh vừa nói

"Đứng yên đấy, tôi đưa anh vào ngay"

Chợt người lái xe oto đưa đầu ra ô cửa nhăn mặt cáo giận

"Này cô kia, sao lại để một người mù như vậy ra đường chứ?"

Cô quay lại đáp

"A...tôi xin lỗi"

Rồi cô kéo tay anh nói

"Đi theo tôi"

Khi cô vừa đưa anh trở lại chiếc xe lăn đằng bãi cỏ rồi tức giận hỏi lớn

"Anh có biết nghe lời không? Khi không lại đi ra đường như thế lỡ không may anh bị tai nạn thì tôi biết phải làm sao hả?"

Anh không trả lời một vài giây thì khẽ nói

"Em giúp anh tìm cờ vạt được không? Anh làm rơi nó rồi"

"Cờ vạt?"

Cô ngạc nhiên rồi cao mày

"Gì chứ? Anh bước ra đường nguy hiểm như vậy chỉ để tìm cờ vạt sao? Bỏ đi"

Anh bật đứng dậy đáp

"Không, nó là thứ quan trọng anh không thể bỏ nó được, nếu em không tìm giúp thì anh tự mình tìm vậy"

Anh bắt đầu bước chân đi thì cô lên tiếng

"Được rồi được rồi, tôi tìm giúp anh là được chứ gì, anh đứng yên đây nhé, không được đi đâu đấy"

Sau đó cô quay lưng bước chân ra giao lộ nhỏ nhìn xung quanh thở dài lẩm bẩm

"Trời ạ, có khi cái cờ vạt đó bay mất tiu luôn rồi, làm sao tìm đây?"

Vừa liếc mắt nhìn xung quanh chợt cô nhìn thấy một mảnh vải đỏ từ xa mắc kẹt vào tấm biển báo quảng cáo của một cửa hàng đối diện, liền đi đến ngẩn mặt lên nói

"Đúng rồi, chắc có lẽ đây là chiếc cờ vạt mà anh ta tìm"

Rồi cô nhón chân chìa tay lên lấy nó xuống, sau đó bỗng sực ngạc nhiên

"Chiếc cờ vạt này..."

Cô bỗng phút chốc nhận ra, liền ngẫm nghĩ

(Chẳng phải nó là quà của mình đã mua cho anh Diệc Thiên nhưng bất đắc dĩ phải tặng lại cho anh ta vào hôm sinh nhật sao?)

Sau đó cô đưa mắt nhìn anh ở đối diện đường lẩm bẩm

"Anh ta vì chiếc cờ vạt của mình mà bất chấp nguy hiểm để tìm nó ư?"

Nghe tiếng bước chân gần đến, anh lên tiếng

"Sao rồi? Em tìm thấy không?"

Cô im lặng một hơi rồi thốt hỏi

"Sao anh lại muốn tìm nó? Một thứ không đáng giá như vậy anh cũng có thể mua cái khác mà"

Bỗng anh nheo mày không vui

"Em nói gì vậy? Chiếc cờ vạt đó rất quan trọng với anh vì nó chỉ có một cái duy nhất, không có cái thứ hai đâu, nói như vậy là em vẫn chưa tìm được nó à?"

Cô nhìn chiếc cờ vạt mình đang cầm trên tay, lòng có chút tội lỗi ngẫm nghĩ

(Dù gì cái này mình vốn không phải dự định tặng cho anh ta, vậy mà anh ta lại xem trọng nó như vậy)

Cô bèn đáp
"Tôi xin lỗi, hình như nó bay mất tiu rồi"

Anh sửng người rồi vội bước chân đi nói

"Không được, anh phải tìm lại nó"

Cô liền kéo tay anh lại, ra giọng khó chịu hỏi

"Bây giờ anh không thấy gì thì làm sao đi tìm chứ? Với lại anh hại tôi lo lắng đến mức bỏ cả thức ăn ở cửa hàng rồi, đói chết đi được"

Nghe vậy anh đành cúi bộ mặt bất lực xuống, khẽ giọng nói

"Anh xin lỗi, hôm nay...em vất vả rồi"

Cô đáp

"Anh đừng tìm nó nữa, bây giờ ở yên ngay đây và đừng đi đâu như lúc nãy nhé, tôi lại cửa hàng lấy thức ăn rồi sẽ trở lại ngay"

Sau đó cô quay lưng bước đi được vài bước, bỗng anh nắm chặt lòng bàn tay mình nhăn nhẹ mặt vì bắt đầu cảm thấy bản thân mình thật vô dụng

"Mất rồi? Vậy là mất rồi? Tại sao mình lại bất cẩn đến mức đánh mất một thứ quan trọng như vậy chứ?"

Cô sực ngạc nhiên khi nghe thấy lời nói đó của anh bèn quay lại nhìn rồi nghẫm nghĩ

(Tôi định đưa lại cho anh chiếc cờ vạt này nhưng thấy thật có lỗi, chỉ vì mất đi thứ này mà anh trở nên khó chịu như vậy sao? Phó Thuần Dương, anh rốt cuộc đối với tôi là thật lòng thật dạ à?)

Buổi chiều cô đưa anh trở về căn phòng của bệnh viện, vừa đỡ anh lại giường mình thì cô lên tiếng hỏi

"Thế khi nào anh định xuất viện vậy?"

Anh im lặng, bỗng cô thấy hụt hẫn, có vẻ như vừa mất đi chiếc cờ vạt đã làm anh tiếc nuối, khiến toàn bộ tâm trạng vui vẻ lại tuột dốc đến vậy, cô đành tiếp lời

"Vậy tôi về đây, nếu cần gì thì anh gọi y tá cũng được"

Sau đó Hiểu Nhiên vừa quay đi, cô bước chân về phía cửa thì bất chợt anh lên tiếng

"Cảm ơn"

Cô sực ngạc nhiên liếc mắt ra phía sau mình, anh lại nói

"Cảm ơn em ngày hôm nay đã đưa anh đi thăm mộ mẹ mình, cảm ơn rất nhiều"

Cô quay lại, thấy ánh mắt anh vẫn ngó xuống đất thì bật đáp

"Không có gì"

Anh lại hỏi

"Giờ em về nhà Diệc Thiên sao?"

Cô gật đầu

"Phải, tôi đã chuyển đến đó sống rồi mà, xin lỗi vì đã không thể tìm được chiếc cờ vạt của anh"

Anh đáp

"Không, nếu đánh đổi nó chỉ để đi với em cả ngày hôm nay thôi anh cũng mãn nguyện rồi"

Cô cúi mắt mình xuống đất, lòng đang cảm thấy bối rối vì không biết việc mình lấy lại chiếc cờ vạt đó có đúng hay không? Chợt anh mỉm cười nhẹ tiếp lời

"Sống tốt nhé"

Nghe câu đấy, cô bật run lòng mình, cứ như một chút nghẹn ngào lại bắt đầu bộc phát đành quay lưng mở cửa nói

"Vậy tôi về đây, tạm biệt"

Cô ra ngoài đóng cửa lại mất, bỏ lại anh một mình trong căn phòng vắng lặng, anh đưa mắt về phía cửa sổ đang có gió bay vào, bèn lẩm bẩm

"Hôm nay là ngày cuối cùng, em sẽ không tới đây nữa phải không?"

...

Tối đến, Hiểu Nhiên ngồi trầm ngâm trong bồn tắm. Cô bắt đầu nghĩ về anh rồi lẩm bẩm

"Sao tự dưng mình lại cảm thấy Phó Thuần Dương đáng thương thế này? Giờ này anh ta chỉ có một mình ở bệnh viện, thật đơn độc"

Một lát sau cô bước xuống lầu thì dì Thất lên tiếng

"Hiểu Nhiên"Cô ngạc nhiên

"Ơ...sao ạ?"

Dì Thất tiến tới hỏi

"Hôm nay Diệc Thiên thiếu gia không trở về sớm hơn ngày thường, cháu biết vì sao không?"

Cô liền sực nghĩ

(Phải rồi, anh Diệc Thiên đã nói sẽ đến Phó Thị thay Phó Thuần Dương quản lí, công việc của anh ấy ngày càng tăng lên như thế mà)

Sau đó cô nhìn dì Thất trả lời

"Có lẽ anh ấy làm việc chưa về thôi, dì Thất có chuyện gì sao?"

Dì Thất chợt thở dài, ánh mắt buồn lòng nói

"Thật tội nghiệp cho Thuần Dương thiếu gia, mới còn trẻ đã bị tai nạn mù lòa rồi, nhà họ Phó chỉ có một mình cậu ấy là con nối dỗi, nếu không nhìn thấy gì thì chẳng phải mọi thứ sẽ bị sụp đổ sao? Hơn nữa bây giờ cũng chỉ có thể sống đơn độc như vậy suốt đời"

Hiểu Nhiên khó hiểu hỏi

"Dì Thất, anh ta giàu có như vậy có thể thuê người chăm sóc mà, cần gì phải lo lắng chứ?"

Dì Thất đáp

"Cháu đúng là không hiểu chuyện, những người giàu có thường không gặp được kẻ thật thà, cháu tưởng tượng xem sẽ ra sao khi người cháu thuê vào nhà chăm sóc lại lấy cắp đồ trong nhà trước mặt cháu chứ? Như vậy mà được sao?"

Cô ngạc nhiên

"Phải rồi, anh ta đang bị mù, như thế sẽ không thấy gì cả"

Dì Thất lại thở dài tiếp lời

"Thật là bất hạnh, bị bạn gái phản bội đã gặp tai nạn về mắt, nếu mẹ cậu ấy còn sống chắc chắn sẽ rất đau lòng"

...

Tại quán cafe, chợt Hiểu Nhiên bước vào trong nhìn xung quanh, cô ngồi vào một bàn gần đó.

Một lát sau, Tiểu Mễ vừa đặt tách cafe lên bàn trước mặt cô lên tiếng hỏi

"Vậy ra hôm nay cô đến đây là muốn hỏi ý kiến của tôi về chuyện của chủ nhân à?"

Hiểu Nhiên gật đầu, ánh mắt bấn loạn nhìn xuống bàn đáp

"Phải, tôi không biết phải làm thế nào, khi thấy anh ta như vậy tôi thật không nỡ bỏ mặt anh ấy, cô nói xem tôi phải làm sao đây?"

Tiểu Mễ ngồi vào ghế rồi nhìn cô đáp

"Nếu lòng cô đã muốn quay lại thì tại sao không quay về đi, nhưng trước tiên cô và Lăng thiếu gia dạo này thế nào rồi?"

Hiểu Nhiên nhìn Tiểu Mễ trả lời

"Cũng bình thường, dù chúng tôi đã ở bên nhau và cuộc sống khá êm đẹp, nhưng từ khi hay tin Phó Thuần Dương bị tai nạn đến giờ tôi đã không yên tâm và luôn lo lắng, cô nói xem rốt cuộc tôi bị làm sao vậy chứ?"

Tiểu Mễ bật cười nhẹ rồi dùng thìa khuấy tách cafe của Hiểu Nhiên lên, đưa mắt nhìn cô hỏi

"Cô nghĩ lại xem, cô thật sự thích Lăng thiếu gia chứ?"

"Ý cô là sao?"

Hiểu Nhiên ngạc nhiên thì Tiểu Mễ nhìn cô đáp

"Cô cũng có thể thích Lăng thiếu gia bằng một loại tình cảm khác, đó không phải tình yêu, đương nhiên tôi sẽ không trách cô vì Lăng thiếu gia là một người hoàn hảo nên sẽ rất nhiều cô gái rung động nhất thời, giống như cô vậy"

Hiểu Nhiên cúi mặt nói

"Nhưng mà...tôi cảm thấy mình rất thích anh Diệc Thiên, tôi nghĩ mình đối với anh ấy là tình yêu thật"

Tiểu Mễ thở dài

"Tôi chưa từng có bạn trai nên về việc định nghĩa tình yêu cho cô hiểu là điều không thể, nhưng theo tôi quan sát được mọi thứ xung quanh cô, đối với chủ nhân cô có thể rất ghét ngài ấy trong những buổi đầu gặp mặt, nhưng về sau cô có cảm thấy ngài ấy khác hẳn lên không?"

Hiểu Nhiên chợt gật đầu

"Cô nói đúng, những ngày đầu tôi thật sự rất ghét anh ta, còn bây giờ thì không cảm thấy nữa"

Tiểu Mễ bật cười

"Tôi đã nhận ra ngài ấy thích cô từ rất lâu rồi, chỉ là do cô ngốc lúc nào cũng nghĩ đến Lăng thiếu gia nên hoàn toàn không để tâm đến cảm xúc của ngài ấy thôi"

Hiểu Nhiên bật ngượng bĩu môi nói

"Cho dù anh ta thích tôi thì đã sao? Người tôi thích là anh Diệc Thiên cơ"

Tiểu Mễ đáp

"Thật à? Nếu đã thích Lăng thiếu gia thì cô nên quay về sống an nhàn bên anh ấy, còn về chủ nhân cô không nên quan tâm nhiều làm gì? Nếu cô luôn nghĩ đến ngài ấy thì chỉ có thể cô thích ngài ấy thôi"

Chợt Hiểu Nhiên nheo mày đáp

"Không đúng, tôi không thể nào thích anh ta được"

Tiểu Mễ đẩy tách cafe đã khuấy đều xong rồi đưa qua Hiểu Nhiên nói

"Đó chỉ là cảm nghĩ của tôi, về chuyện tình cảm của cô chỉ có một mình cô là người hiểu rõ nhất"

Bỗng Hiểu Nhiên chợt im lặng thì Tiểu Mễ đứng dậy ngượng hỏi

"Mà đúng rồi, hôm giờ...cô có gặp Lăng Nhất không?"

Hiểu Nhiên ngạc nhiên nhìn cô rồi lắc đầu

"Tôi không gặp, nghe nói anh ta nghỉ việc ở đây và về Lăng Thị quản lí rồi, cô không biết sao?"

Tiểu Mễ đáp

"Tôi mà biết thì hỏi cô làm gì chứ, kể từ khi nghỉ việc anh ta chả nói với tôi tiếng nào"

Hiểu Nhiên bật cười hỏi

"Vậy sao? Cô nhớ anh ta à?"

Tiểu Mễ đỏ mặt lấp mấp

"Làm...làm gì có, tôi không thèm nói chuyện với cô nữa"

Sau đó Tiểu Mễ quay lưng bỏ đi mất vì ngại ngùng thì Hiểu Nhiên cười nhẹ lẩm bẩm

"Đúng là dối lòng mà"

Chương 72

Vài tuần sau Thuần Dương cũng được xuất viện trở về nhà. Vừa bước xuống xe, Diệc Thiên đẩy lưng anh đi vào cổng nói

"Dường như cậu đã khỏe hơn rồi, để tôi nhờ người hầu chăm sóc cậu"

Anh hỏi

"Diệc Thiên, công việc của cậu bận rộn như vậy nhưng vẫn tận lực tận tâm đưa tôi về đây, cậu không thấy phiền sao?"

Diệc Thiên bật cười đáp

"Chúng ta là bạn bè nhiều năm, những chuyện như thế này sao tôi có thể không làm được"

Bên trong phòng khách, Tiểu Mễ đang dọn dẹp ở bàn thì đột nhiên ngẩn mặt lên vì nghe thấy tiếng cánh cửa chính bật mở, khi thấy Diệc Thiên đang đỡ anh đi vào trong thì cô vội vui mừng lên tiếng

"A cuối cùng chủ nhân cũng trở về nhà rồi"

Thuần Dương bật hỏi

"Cô là ai vậy?"

Tiểu Mễ cười gượng trả lời

"Ngài quên tôi rồi sao? Tôi là Tiểu Mễ"

Bỗng Diệc Thiên nhìn xung quanh khó hiểu nói

"Sao chẳng có ai hết vậy? Những người hầu khác đâu rồi?"

Tiểu Mễ trả lời

"Bọn họ đều dọn hành lí bỏ đi cả rồi, chỉ còn tôi ở đây dọn dẹp thôi"

Bỗng Thuần Dương nheo mày không vui

"Sao lại đi hết rồi? Vậy chỉ có mình cô là làm mọi công việc ở đây sao?"

Cô gãy nhẹ má đáp

"Vâng...vâng ạ, Lạc tiểu thư đã nói với họ rằng căn nhà này sắp bị thu mua rồi cho nên họ mới rời đi như vậy"

Anh nghiếng răng

"Lại là Tư Diệp"

Nghe vậy Diệc Thiên mỉm cười lên tiếng

"Tóm lại chỉ còn nhờ cô thôi Tiểu Mễ, cô là bạn tốt nhất của Hiểu Nhiên mà đúng không?"

Tiểu Mễ gật đầu đáp

"A...vâng ạ"

Diệc Thiên tiếp lời

"Vậy tôi giao Thuần Dương cho cô, hãy chăm sóc cậu ấy thật tốt"

Cô liền gật đầu

"Vâng, tôi sẽ cố gắng hoàn thành mọi việc, ngay cả việc chăm sóc chủ nhân, xin Lăng thiếu gia hãy yên tâm"

Thuần Dương lại cao mày nhăn mặt

"Tôi không muốn, tôi tự mình lo được, một cô gái như cô sao có thể lo hết mọi công việc ở đây chứ?"

Tiểu Mễ lấp mấp

"Nhưng...nhưng tôi làm được, xin ngài hãy tin tôi"

Diệc Thiên bèn nói

"Thuần Dương, bây giờ chỉ còn Tiểu Mễ ở đây thôi, tôi nghĩ cậu nên giao hết mọi thứ cho cô ấy"

Anh đành quay lưng, ra thái độ khó chịu bảo

"Vậy cậu về đi, dù gì tôi cũng về được nhà rồi, cảm ơn"

Diệc Thiên bật cười nhẹ

"Không có gì, cậu cứ lên phòng nghỉ ngơi đi nhé"

"Ừ"

Anh đáp rồi đưa tay giơ lên xua vào không khí thì Tiểu Mễ nói

"A.. để tôi đưa ngài lên phòng mình"

Thấy Tiểu Mễ đang đỡ anh lên bậc thang, Diệc Thiên cũng yên tâm mà rời đi mất.

Vài ngày sau, anh ngồi trên giường trong phòng mình, tay vừa sờ lên cằm chợt nhận ra một phần nhám của các sợi râu đã mọc mà nheo mắt nghĩ

(Mình đã ở bệnh viện một tháng đến mức râu cũng mọc rồi)

Sau đó anh đứng dậy định đi tìm dao cạo râu trong phòng tắm thì lại đi nhầm đến kệ tủ đựng sách, vô tình làm rơi mấy quyển xuống đất thì lại nheo mày quay đi mò tiếp vào không khí đến mức khó chịu nói lớn

"Đáng ghét"

Vừa đi anh vừa ngẫm nghĩ

(Vừa rồi chạm phải tủ sách, nếu không lầm thì hướng phòng tắm ở đây)

Anh đi theo hướng trong đầu mình vừa suy nghĩ, cuối cùng cũng đi vào được phòng tắm. Nhưng lại thò tay quơ lung tung trên bàn để dụng cụ vệ sinh cá nhân làm mọi thứ rơi ra văng xuống đất. Bèn cúi xuống, tay mò chiếc dao cạo râu thì lại không tìm được vì nó đã văng xuống sau cạnh bàn, đôi mắt anh lờ mờ vì khung cảnh phía trước thật mờ nhạt rồi cắn răng khó chịu

"Ngay cả tự lo cho bản thân mình cũng không thể, Phó Thuần Dương này sao có thể vô dụng như vậy chứ?"

Một lát sau tại bàn ăn, anh cầm chiếc đũa ngược lên tay rồi đưa đũa tới gấp hụt thức ăn trên bàn, Tiểu Mễ đứng nhìn anh thở dài nói

"Chủ nhân, nếu ngài không ăn được hay là tôi bỏ thức ăn vào chén cho ngài nhé"

Thuần Dương cao mày

"Không cần, tôi tự mình làm được"

Anh lại kiên quyết gấp đôi đũa ngược vào miếng rau trên đĩa rồi bỏ vào miệng. Tiểu Mễ cũng vừa đặt ly nước lọc lên bàn cho anh nói

"Chủ nhân, tôi để ly nước lọc ở đây, ngài muốn uống không?"

Nghe vậy anh giơ tay lên bàn tìm lấy ly nước lọc, đôi mắt lờ đờ không rõ thì đột nhiên khuỷu tay lại đẩy trúng ly nước ấy làm rơi xuống đất, nghe thấy tiếng vỡ ly bên tai và chiếc ly cũng vỡ tươm tất văng ra khắp sàn.

Tiểu Mễ vuốt trán mình lại thở dài

"Không được rồi"

Anh nheo mày hỏi

"Tôi vừa làm vỡ ly sao?"

Tiểu Mễ gật đầu đáp

"Là ly nước tôi đặt lên bàn cho ngài"

Thuần Dương im lặng, anh chưa bao giờ cảm thấy bản thân thảm hại lại bất lực như vậy, bèn bật đứng dậy nói

"Tôi không ăn nữa"

Anh quay đi thì Tiểu Mễ vội lên tiếng

"Khoan đã chủ nhân, mảnh ly tôi còn chưa dọn dẹp, ngài sẽ giẫm vào mất"

Anh sực đứng lại thì cô tiếp lời

"Ngài ngồi vào ghế đi, đợi tôi dọn dẹp xong thì ngài có thể đi"

Anh đành ngồi lại vào ghế, nghe thấy tiếng dọn dẹp của Tiểu Mễ, anh khó hiểu hỏi

"Tại sao cô vẫn còn ở đây làm việc?

Lẽ ra cô nên giống những người khác và rời khỏi đây mới đúng"

Tiểu Mễ đáp

"Tôi đã làm việc ở đây lâu rồi, nhờ ơn chủ nhân mà mẹ tôi mới có tiền viện phí chữa bệnh, cho nên tôi làm sao dám rời khỏi đây nếu chưa có chỉ định của ngài"

Thuần Dương lại hỏi

"Nếu tôi đồng ý cho cô rời khỏi đây thì sao?"

Tiểu Mễ cúi mặt đáp
"Nếu như vậy thì tôi đành phải chấp nhận thôi, vì đó là mệnh lệnh của ngài, mà để tôi đi vứt túi rác này đã"

Cô giơ lên túi đựng mảnh ly thì anh lại nói

"Vậy sẵn tiện đưa tôi ra vườn hoa được không?"

Một lát sau, anh ngồi vào ghế trước vườn hoa lớn. Anh có thể ngửi được mùi hương dịu nhẹ của những bông hoa đang khoe sắc dưới ánh mặt trời.

Lúc này ngoài cổng Phó Gia, Hiểu Nhiên vừa bắt taxi bước xuống xe thì đúng lúc Tiểu Mễ cũng vừa đi ra vứt túi rác. Hai người nhìn nhau, Tiểu Mễ lên tiếng

"Ơ...Hiểu Nhiên"

Hiểu Nhiên bước lại gần Tiểu Mễ hỏi

"Tôi định đến tìm Phó Thuần Dương, nghe nói anh ta đã xuất viện rồi"

Rồi cô liếc nhìn túi rác trên tay Tiểu Mễ nói

"Cô đang làm việc sao?"

Tiểu Mễ gật đầu

"Phải, tôi định đem vứt mảnh ly vỡ này, chủ nhân ngài ấy đã làm vỡ cái thứ ba kể từ khi mới về nhà rồi"

Nghe vậy Hiểu Nhiên tiếp lời

"Vậy để tôi vào xem anh ta thế nào?"

Vài phút sau, Hiểu Nhiên đi vào cửa, cô nhìn xung quang phòng khách thì không thấy anh đâu, chợt chuyển mắt sang lớp cửa kính đối diện vườn hoa thì thấy bóng dáng anh đang ngồi ở ghế bên ngoài.

Lúc này Thuần Dương vẫn ngồi cảm nhận mùi hương của cánh hoa đang thoang thoảng qua mũi. Chợt nghe thấy tiếng bước chân bước đến gần, anh ngạc nhiên lên tiếng hỏi

"Tiểu Mễ, cô lấy giúp tôi cốc nước được không?"

Hiểu Nhiên nhìn anh rồi thở một hơi dài, anh ngạc nhiên

"Cô thở dài đấy à? Nếu mệt mỏi thì cứ nghĩ ngơi đi"

Hiểu Nhiên đành lặng lẽ đi vào nhà lấy một ly nước lọc bước ra vườn rồi ngồi cạnh bên ghế anh, khẽ lên tiếng

"Nước của anh, tôi đã lấy rồi đây"

Anh sực ngạc nhiên, giơ tay lên về phía cô, mắt vẫn chuyển hướng lệch chỗ khác. Cô đành đưa ly nước vào tay anh thì anh cầm lấy rồi uống đi, sau đó lại nheo mắt hỏi

"Sao em lại đến đây?"

Cô đáp

"Phải có lí do mới được đến sao? Tôi đến thăm anh"

Anh bật cười nhạt

"Thăm sao? Một kẻ mù lòa vô tích sự như tôi ư?"

Hiểu Nhiên đáp

"Tôi tin sẽ có cách điều trị mắt cho anh, hiện tại anh vẫn không thấy gì nhỉ"

Đột nhiên anh bắt đầu khó chịu cùng cực nói lớn

"Nếu anh thấy thì đã nhận ra em rồi, tại sao em lại còn quan tâm anh? Không phải bây giờ em nên ở bên Diệc Thiên mà em hằng mơ ước sao?"

Cô sực ngạc nhiên, nét mặt anh bây giờ đang tức giận, cô cũng chẳng hiểu tại sao anh lại như thế thì cúi mặt mấp môi

"Tôi..."

Thuần Dương lại bật cười đau thương hỏi

"Hay em đang thương hại tôi? Thấy bộ dạng thê thảm của tôi hiện giờ nên em không đành lòng buông bỏ, nếu như vậy thì em về đi"

Cô ngẩn mặt đáp

"Không phải như thế"

"Thế thì tại sao? Tại sao em lại đến đây chứ? Để nhìn một kẻ mù lòa như tôi sao?"

Anh cắn răng nói lớn thì cô tiếp lời

"Tôi không có tư cách thăm anh như một người bạn sao? Tôi không hề có ý xem anh là một kẻ mù hay gì hết"

Anh bật cười nhạt quay mặt đi chỗ khác, buông lời lạnh nhạt

"Em về đi, giữa tôi và em không hề có tình cảm nào dành cho bạn bè, tôi không xem em là bạn"

Nghe vậy Hiểu Nhiên bật đứng dậy tức giận nói

"Được thôi, từ nay về sau tôi không thèm đến gặp anh nữa, tôi đã có ý tốt đến thăm anh vậy mà anh lại nỡ đuổi tôi đi, tôi về đây, tạm biệt"

Cô vừa nghoảnh lưng tức giận đùng đùng bỏ đi thì anh chợt giơ tay lên định gọi cô quay lại, nhưng bèn rút tay mình về mà cong nhẹ môi, mỉm cười một cách tuyệt vọng, vì anh đang muốn quên đi cô thật nhanh và để cô ở bên Diệc Thiên một cách hanh phúc, anh có thể xua đuổi cô bằng những lời nói lạnh nhạt khó nghe, nhưng càng không thể cho phép trái tim mình vẫn còn vương vấn lấy cô nữa, hơn nữa anh cũng xem trọng Diệc Thiên đến nhường nào, và càng không thể cứ lưu luyến bạn gái của người khác như thế. Lúc này anh nhắm mắt lại, lòng dù xót xa nhưng cũng phải cố chịu đựng mà lẩm bẩm

"Như thế này sẽ tốt hơn, tạm biệt em"

Bên ngoài cổng, Hiểu Nhiên tức giận đi ra định đón taxi đi thì chợt Tiểu Mễ chạy đến lên tiếng gọi"Khoan đã Hiểu Nhiên"

Hiểu Nhiên quay lại thì Tiểu Mễ đi đến lên tiếng hỏi

"Cô chỉ vừa mới đến tại sao lại về rồi? Không ở lại nói chuyện với chủ nhân sao?"

Hiểu Nhiên phồng má khoanh hai tay hất mặt nói

"Hừ, tôi không thèm nói chuyện với anh ta đâu, vừa rồi anh ta còn dám đuổi tôi về cơ đấy"

Tiểu Mễ thở dài

"Haizz, tôi biết chủ nhân là một người nói một lời nhưng thâm tâm lại là đằng khác, bây giờ cô quay về khác gì bỏ ngài ấy một mình chứ"

Hiểu Nhiên bĩu môi

"Nhưng tôi không có quan hệ gì với anh ta cả, dù có đến thăm với tư cách một người bạn nhưng anh ta còn không chấp nhận tôi"

Tiểu Mễ trả lời

"Vậy cô định không tới đây nữa sao? Ngài ấy bây giờ thật sự rất đáng thương đấy"

Hiểu Nhiên liền giơ tay đón taxi quay lại đáp

"Kệ anh ta chứ, tôi sẽ không đến đây nữa đâu"

Sau đó cô bước lên xe đi mất thì Tiểu Mễ thở dài

"Hai người tính tình như vậy thì khác gì nhau chứ, hễ cứ gần nhau lại như mèo với chuột"

Một lúc sau, Tiểu Mễ vừa đi đến vườn hoa, cô đặt đĩa trái cây bên ghế anh nói

"Chủ nhân, tôi gọt táo cho ngài rồi đây"

Anh chợt hỏi

"Cô ấy về thật rồi sao?"

Tiểu Mễ ngạc nhiên bật nghĩ

(Không lẽ ngài mong cô ấy ở lại sao?)

Sau đó cô bèn mỉm cười đáp

"Cô ấy đã về rồi, lúc nãy tôi thấy cô ấy giận lắm, chắc là không quay lại đây nữa đâu"

Nghe vậy anh cúi mặt mỉm cười buồn nói

"Vậy à"

Chợt bên ngoài cổng, Tư Diệp vội bước xuống taxi, thái độ khó chịu nheo mày lẩm bẩm

"Hừ, Thuần Dương sao anh ta có thể đưa mình mấy cái thẻ vô tích sự được chứ? Mình phải đến đây hỏi lại mật mã mới được"

Khi thấy Tư Diệp từ xa bước tới, Tiểu Mễ ngạc nhiên lấp mấp

"Chủ...chủ nhân"

Anh hỏi

"Cái gì?"

Tiểu Mễ đáp

"Lạc tiểu thư, cô ấy đang đến đây"

Chợt Thuần Dương ngạc nhiên thì Tư Diệp đã đi đến trước mặt anh, khoanh hai tay nheo mày nói

"Phó Thuần Dương, tại sao anh có thể đưa tôi mấy cái thẻ vô tích sự kia được chứ?Ngay cả mật mã cũng đổi thì tôi làm sao rút tiền được hả?"

Anh thản nhiên ngồi trên ghế bật cười nhạt

"Mật mã là gì thì cô phải tự mình dò xét rồi, tôi làm sao biết được"

Cô ta cắn răng tức giận

"Nhưng anh đã bảo tôi lấy toàn bộ thẻ trong tủ của anh, nếu không nói mật mã thì làm sao sử dụng được hả? Chẳng phải mật mã tất cả đều là ngày sinh nhật của tôi sao?"

Anh đáp

"Tôi chỉ nói cô lấy hết thẻ trong tủ, chứ có bảo sẽ nói mật mã đâu, cô không rút được thì đó là lỗi của cô"

Cô ta nghiếng răng

"Anh đùa sao? Bây giờ bộ dạng ra đã ra nông nổi như vậy còn ra vẻ cao thượng, mau nói cho tôi biết mật mã là gì đi, mau lên"

Anh nhắm mắt bật cười cợt

"Sao cô không cúi đầu xuống đất quỳ dưới chân tôi, biết đâu...tôi sẽ tiết lộ vài con số cho cô biết"

Tư Diệp sực ngạc nhiên rồi nheo mày

"Anh đang trả đũa tôi phải không? Đừng tưởng mấy cái thẻ tín dụng của anh đáng giá tới mức Lạc Tư Diệp tôi phải cúi đầu năn nỉ"

Anh đáp

"Mỗi thẻ trong đó chỉ chứa vài tỷ, cô không lấy thì thật tiếc quá"

(Vài tỷ ư? Nhiều quá)

Nghe vậy Tư Diệp sực tiếc nuối rồi cắn răng nghĩ

(Số tiền lớn như vậy, nếu mình không lấy được thì thật đáng tiếc)

Bỗng Thuần Dương tiếp lời

"Phải rồi, cái bụng của cô vẫn còn chứ? Hay là đã đi phá bỏ mất rồi?"

Tư Diệp chợt sờ bụng mình, dường như thai đã hơn 4 tháng nên kích cỡ cũng to lên, cô ta nheo mắt nói

"Anh đang nói cái gì vậy? Nó rõ ràng là con của anh mà anh lại dám hất bỏ nó, anh có đáng mặt đàn ông không?"

Tự dưng anh phút chốc cảm thấy có chút nực cười, ra giọng đểu cợt đáp

"Đừng đùa chứ, thai của cô rõ ràng đã hơn ba tháng, sao cứ lấy đứa con đó ra bôi bác danh dự tôi vậy?"

Cô ta nhăn mặt

"Hừ, cho dù nó không phải con của anh nhưng ít nhất ra anh cũng phải chịu trách nhiệm chứ"

Bỗng anh ngẩn mặt lên trời, cười thật lớn khiến Tư Diệp bắt đầu khó chịu, anh nói

"Lạc Tư Diệp, cô mặt dày như vậy sao không thông minh hơn ngay từ đầu, cô có thể phá bỏ nó đi để bây giờ không phải khổ sở như vậy, hay là định giữ nó lại và đến đây xin ăn vạ từ tôi"

Tư Diệp nheo mày thì anh chéo chân tiếp lời

"Phó Gia từ nay không hoan nghênh cô, đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa"

Tư Diệp bật cắn răng quát

"Anh tưởng như vậy anh sẽ được yên ổn sao? Lạc Tư Diệp tôi thề tuyệt đối sẽ không để anh được hạnh phúc, nhớ kĩ lời tôi"

Sau đó cô ta quay lưng đi mất. Tiểu Mễ nhìn Thuần Dương lên tiếng

"Chủ nhân, vậy ngài có cần gì nữa không? Nếu không Tiểu Mễ tôi xin đi làm việc của mình"

Anh bèn nói

"Ngày mai kêu người đến đổi khóa cổng đi, tôi không muốn thấy Lạc Tư Diệp cô ta bước vào đây dù chỉ nửa bước"

"A vâng ạ"

Cô cúi đầu đáp rồi quay lưng đi mất.

Chương 73

Nhiều ngày sau, vào một buổi sáng đẹp trời, tiếng chim ríu rít cùng với tiếng gió xào xạc đung đưa qua những hàng cây xanh được trồng bên ngoài, vẫn là căn phòng thân quen đó. Thuần Dương ngồi trên giường, tay vớ lấy một quyển sách trên tủ bàn bên cạnh dù không biết nó có tựa là gì? Đưa tay lật lên trang đầu tiên cũng không biết mình có cầm ngược sách hay không? Chỉ là muốn thử xem đã bao lâu rồi mình chưa hề đọc sách vì nó là thứ khiến bản thân của anh trước kia luôn cảm thấy chán chường. Cứ nghĩ mỹ thuật chính là con đường mà mình luôn theo đuổi, nào ngờ lại phải theo tình tiết nhận lấy sản nghiệp của gia đình và làm một ước mơ ham muốn xa vời bấy lâu bị dập tắt. Anh còn nhớ như in những năm tháng bị chính ba của mình nhốt vào phòng và bắt buộc phải đọc sách thay vì cứ cắm đầu vào tranh vẽ. Bỗng một vài tiếng gõ cửa vang lên "cộc cộc" phía bên ngoài khiến mạch suy nghĩ của anh bị dừng lại, anh lên tiếng

"Vào đi"

Cánh cửa bật mở, có hai người đàn ông mặc đồ đen đi vào, bộ dạng cúi đầu lịch thiệp nói

"Ông chủ, bọn tôi sẽ đưa ngài đến bệnh viện kiểm tra lại mắt"

Bỗng anh ngạc nhiên nheo mày hỏi

"Mấy người là ai vậy?"

Một người mặc đồ đen đáp

"Bọn tôi được Lăng thiếu thuê đến đây đưa đón bảo vệ ngài, từ nay ngài muốn đi đâu hãy gọi chúng tôi"

Thuần Dương thoáng có chút nực cười, chỉ cần nhắc đến Lăng thiếu hay Diệc Thiên, anh đều cảm thấy bản thân mình bất tài đến mức việc gì cũng có sự góp mặt của cậu bạn mình.

"Gì chứ? Bây giờ tôi thân tàn ma dại đến mức phải cần người đưa đón bảo vệ sao?"

Rồi anh bước chân xuống giường lên tiếng

"Được thôi, ra ngoài hết đi"

Nghe vậy hai người họ cúi đầu đáp

"Vâng"

Sau đó họ đi ra ngoài đóng cửa lại mất, anh đứng dậy thì lại một tiếng "kẹt" mở cửa vang lên, có hai người giúp việc mặc đồ nữ hầu đi vào mỉm cười dịu dàng nói

"Chủ nhân, bọn em phụ trách dọn phòng và giúp ngài thay đồ, ngài cần thay đồ ra ngoài đúng không ạ?"

Thuần Dương lại ngạc nhiên nheo mày

"Mấy cô..."

Bọn họ đáp

"Bọn em là nữ hầu mới vào làm, hi vọng có thể phục vụ chủ nhân thật tốt"

Thuần Dương lại không ngờ, vì sao bản thân biết rõ mình bận rộn đến vậy, Diệc Thiên lại còn âm thầm quan tâm đến anh, anh chỉ thắc mắc liền nghĩ

(Tất cả những thứ này...đều là do Diệc Thiên làm hết sao?)

Khi một cô nữ hầu đi lại gần anh tiếp lời

"Bọn em nghe nói chủ nhân không thể nhìn thấy gì, hãy để bọn em giúp ngài lựa quần áo và thay đồ"

Bỗng anh cảm thấy khó chịu bèn xua đuổi nói lớn

"Tôi không cần, ra ngoài đi"

Hai nữ hầu đó bỗng giật mình, liền cúi đầu lấp mấp đáp

"A...vâng, bọn em ra ngoài liền"

...

Một hồi sau, tại bệnh viện

Sau khi bác sĩ vừa kiểm tra hai bên mắt của anh thì bèn hỏi

"Phó Tổng, hiện giờ anh cảm thấy mắt của mình như thế nào?"

Anh ngồi trên ghế, đưa mắt về một hướng thẳng băng, đằng sau là hai người mặc đồ đen đứng chờ, anh đáp

"Rất chói và hình ảnh trước mắt đều mờ nhạt"

Vị bác sĩ thở dài đáp

"Phó Tổng, về tình trạng của ngài đúng là không thể cứu vãn, nếu ngài đồng ý làm một ca phẫu thuật thay mắt chắc chắn tỉ lệ sẽ thành công 98%"

Anh ngạc nhiên lẩm bẩm

"Phẫu thuật?"

Vị bác sĩ gật đầu

"Đúng vậy, là thay mắt anh với một đôi mắt bình thường khác, đương nhiên quan trọng vẫn là chờ người hiến mắt, vì không thể ai cũng làm điều đó được"

Một lúc sau, anh ngồi phía sau xe đang lái trầm mặc nghĩ

(Nếu có người hiến mắt mình có thể nhìn thấy trở lại, nhưng ai lại đi làm điều ngu ngốc đó chứ?)

Bỗng một người vệ sĩ lái xe quay xuống nhìn anh lên tiếng

"Ông chủ, ngài có muốn đi đâu nữa không?"

Anh đáp

"Trở về nhà đi"

Nhưng rồi anh sực nghĩ ra điều gì đó bèn đổi ý nói

"Không, hãy đưa tôi đến...một phòng khám của một vị bác sĩ tâm lý tốt nhất"

...

Phía bên kia, khi Hiểu Nhiên vừa bước ra từ một quán cafe lớn thì cô bất chợt nhìn thấy từ xa có một ông lão đang vừa đi vừa chống gậy trông rất khó khăn, đôi chân có vẻ yếu ớt nên từng bước đi chỉ nhấp mỗi chưa tới 20cm. Thấy vậy cô vội đi đến đỡ ông ta hỏi

"A...ông không sao chứ?"

Ông ta được cô đỡ đi nên vui mừng đáp

"Tôi không sao, cảm ơn cô"

Cô lại hỏi

"Người thân của ông đâu? Sao lại để ông đi ra ngoài nhọc nhằn thế này?"

Ông ta bật cười trả lời

"Ta sống độc thân, làm gì có con cháu nào chứ?"

Một lúc sau vừa đưa ông ta đến cửa nhà mình, cô ngẩn nhìn tấm bảng hiệu trước cửa nhà ông ấy bật ngạc nhiên

( Phòng khám tâm lí, ông ấy là bác sĩ tâm lí sao?)

Bỗng ông ta quay lại nhìn cô cười nói

"Do chân của ta bị tai nạn hồi tháng trước nên đi lại có chút khó khăn, nhờ gặp cô nên ta mới có thể trở về nhà an toàn"

Cô mỉm cười hiền

"Vậy lần sau ông đi đường nhớ cẩn thận nhé, hơn nữa cháu phải đi đây"

Ông ta gật đầu thì cô cũng định quay lưng đi, nhưng lại đúng lúc thay có một chiếc xe chạy đến rồi dừng một tiếng "kít" trước mặt hai người. Cô ngạc nhiên đứng nhìn thì từ chiếc xe đó có hai người mặc đồ đen bước xuống, tay đẩy cửa sau ra rồi nhìn một bóng dáng của người đàn ông khác mang kính râm bên trong xe lên tiếng

"Ông chủ, đã tới nơi rồi"

Lúc này cô không để tâm mấy, bèn nghĩ chắc có lẽ là người quen của ông lão này nên không có gì lo nghĩ nhiều.

Nhưng khi hai người vệ sĩ dìu vai người đàn ông đó bước xuống xe rồi đứng ngang nhiên trước cửa phòng khám, Hiểu Nhiên lại to mắt bật ngỡ ngàng vì đó không phải ai khác mà lại là anh, liền bật quay ra sau che mặt mình lại lúng túng ngẫm nghĩ

(Tại sao Phó Thuần Dương lại ở đây? Mà khoan đã tại sao mình lại phải che mặt?)

Chợt người đàn ông lúc nãy chống gậy nhìn anh đứng trước mặt bật hỏi

"Cậu muốn đến khám sao?"

Anh gật đầu đáp

"Phải, tôi muốn gặp bác sĩ Lý, cho hỏi ông ấy có ở đây không?"

Ông ta đáp

"Vậy thì thật may mắn, ta là bác sĩ Lý, mời cậu vào"

Ông lão bật quay lưng lại mở cửa rào còn hai người vệ sĩ kia thì đỡ anh đi vào trong mất, dù Hiểu Nhiên đang đứng trơ trơ bên cạnh nhưng vốn dĩ anh không hề nhìn thấy cô. Cô liếc nhìn khi cánh cửa phòng bệnh tâm lí đã đóng lại, lại không tin vào mắt mình bèn lẩm bẩm"Phó Thuần Dương, không ngờ anh ta lại đến phòng khám tâm lí, không phải chứ?"

Sau đó cô lấp ló nhìn vào cửa sổ bên trong nhà qua cánh cửa rào, cũng chỉ thấy mỗi hình ảnh thấp thoáng bóng dáng anh ngồi trước mặt bàn của ông lão lúc nãy và nói chuyện gì đó thật khiến cô không khỏi tò mò.

Phía bên trong, anh vừa ngồi xuống nhưng vẫn mang khư khư chiếc kính râm trên mặt thì ông lão bật hỏi

"Xin thứ lỗi cho tôi nhưng cậu không thể gỡ chiếc kính đó xuống được sao?"

Anh nheo mày không vui đáp

"Tôi không thích, với lại ông mau kiểm tra cho tôi đi, tôi không có nhiều thời gian"

Chợt bác sĩ Lí tiếp hỏi

"Cậu tên gì? Với lại có việc gì khiến cậu gấp gáp như vậy trong khi đã muốn dự định đến phòng khám của tôi?"

Anh nheo mày

"Phó Thuần Dương, tôi chỉ là vô tình tìm được phòng khám của ông và tôi đang muốn kiểm tra bản thân mình lại một chút"

Bỗng ông ta thở dài nói

"Nếu vậy thì cậu có thể đi, tôi trước giờ chưa hề khám cho bệnh nhân nào mang tính tình khó chịu như cậu"

Anh sực nhíu mày

"Gì chứ? Bệnh nhân đến khám ở đây còn phải dựa vào thái độ vui vẻ nữa sao?"

Ông đáp

"Phòng khám của tôi trước giờ luôn như vậy, khi nào thái độ cậu tốt lên hẳn thì hãy đến đây"

Bỗng anh đứng phắt dậy quay lưng nói

"Không cần, tôi sẽ đến một bác sĩ khác"

Thế là chưa đầy 5 phút, anh đã bước ra ngoài với trạng thái cộc cằn khó chịu. Khi Hiểu Nhiên đứng bên ngoài đã thấy hai người vệ sĩ mở cổng rào ra cho anh, cô ngạc nhiên nghĩ

(Sao ra nhanh vậy? Chẳng phải anh ta vừa mới tới sao?)

Bỗng anh vội đi ra hỏi

"Đúng là khó chịu, hai người chắc đây là phòng khám nổi tiếng chứ? Sao lại đưa tôi tới một chỗ thô lỗ với khách hàng như vậy?"

Một người vệ sĩ cúi đầu đáp

"Ông chủ, nhưng theo như chúng tôi tra cứu trên mạng thì bác sĩ Lý ở đây là người đã hành nghề nhiều năm và có kinh nghiệm rất cao, cho nên..."

Anh không vui cắt lời

"Thế thì không cần khám nữa, tôi muốn về nhà ngay bây giờ"

Sau đó hai người họ mở cửa đưa anh lên xe rồi lái đi mất. Hiểu Nhiên đứng nhìn bóng dáng chiếc xe đi dần bèn thấy lạ

(Sao bây giờ thái độ của anh ta lại tệ như vậy? Không phải là bị bệnh thần kinh thật rồi chứ?)

Chợt ông lão vừa chống gậy bật mở cửa thì thấy cô vẫn còn đứng trước nhà mình, bèn ngạc nhiên hỏi

"Cô vẫn chưa về sao?"

Hiểu Nhiên quay lại nhìn ông ta thắc mắc hỏi

"A thật ra cháu có quen biết người đàn ông lúc nãy, anh ta đã làm gì sai sao?"

Bác sĩ Lý thở dài đáp

"Ta chưa bao giờ gặp phải tình trạng người nào đến khám mà lại tỏ ra thái độ khó chịu đến vậy? Thế là ta đuổi cậu ta đi rồi"

Cô ngạc nhiên thì ông ta tiếp lời

"Ta có thể hiểu được cậu ta đang rất ray rứt chuyện gì đó và đang dần dần khó chịu với mọi thứ xung quanh mình, cũng có thể nói tâm lí đang rất bất ổn"

Cô bật hỏi

"Thế là sao? Sao ông lại biết rõ tâm lí của anh ấy như vậy?"

Ông ta đáp

"Ta đã khám cho nhiều người nên vừa nhìn qua cậu ta khá có lòng tự trọng, ngay cả mắt mình không thể nhìn thấy nhưng cậu ta vẫn không dám thừa nhận rằng mình bị mù, nếu cô quen biết cậu ấy thì hãy an ủi động viên cậu thanh niên đó, khi nào tâm trạng cậu ta ổn định thì hãy đến đây gặp ta"

Nghe vậy cô gật đầu cười nói

"A...vâng, nếu vậy cháu xin phép đi đây, tạm biệt ông"

Buổi tối, cô nằm trên giường mình, ngẫm nghĩ về thái độ của Thuần Dương lúc sáng thật gay gắt kèm thêm lời của vị bác sĩ tâm lí đó lại nói, bèn nheo mày lẩm bẩm

"Tâm lí bất ổn, khó chịu với mọi thứ xung quanh"Rồi cô bật ngồi dậy nhớ lại hôm cô đến nhà anh, anh đã quát tháo và đuổi cô về thì lại phồng má giận dỗi

"Chẳng phải hôm ấy anh ta cũng tức giận với mình như thế sao? Đừng có nói lúc đó do tâm lí bất ổn đấy chứ?"

Rồi cô chợt ngẫm nghĩ

(Nhưng nói cũng phải, với tình trạng mắt anh ta hiện giờ mình có thể hiểu được cảm giác đó vô cùng khó chịu, lại không có ai bên cạnh động viên, an ủi, vừa cô đơn lại thường xuyên mơ thấy ác mộng, nói không chừng kéo dài vài năm nữa, anh ta sẽ bị thần kinh phân liệt mất, có khi nào sẽ giống như mẹ mình và..."

Nghĩ đến đây, cô lại sợ anh sẽ tự tử nên đập hai tay vào má mình nhíp mắt lắc lư đầu nói

"Mình đang nghĩ bậy cái gì vậy trời?"

"Cộc cộc"

Bỗng tiếng gõ cửa vang lên bên ngoài, cô ngạc nhiên rồi lên tiếng

"Tới ngay đây"

Khi vừa bước xuống giường mở cửa ra và chợt thấy Diệc Thiên đang đứng trước mặt mình. Hiểu Nhiên mấp môi nhìn anh nói

"Ơ anh..."

Bất chợt anh đi đến ôm lấy người cô một cách mệt mỏi, kề đầu mình qua đầu cô khẽ nói với một giọng nhỏ nhẹ

"Hiểu Nhiên, để anh dựa vào người em một chút có được không?"

Cô bật ngạc nhiên

"Anh Diệc Thiên"

Đúng là mấy tháng nay Diệc Thiên khá bận rộn từ sáng đến tối nên ít khi về sớm và nói chuyện với cô, cô cũng hiểu được điều đó nên choàng hai tay ôm lấy anh cúi mắt khẽ hỏi

"Anh mệt sao?"

Chợt anh buông cô ra, tuy khá mệt mỏi nhưng anh lại mỉm cười để che giấu điều đó, đưa mắt nhìn cô đáp

"Không, chỉ là anh nhớ em"

Thấy nụ cười của anh thật êm đềm nên làm cô yên tâm hẳn, lại bật cười nhẹ hỏi

"Thật hiếm khi thấy anh về sớm, anh đã ăn tối chưa?"

Anh đáp

"Anh chưa ăn, vừa trở về nhà đã lên đây tìm em rồi"

Cô tiếp lời

"Thế thì chúng ta xuống ăn đi, em cũng chưa ăn"

Sau đó cô quay lưng bước đi dần thì anh thở dài, cứ như mọi mệt mỏi đều đã được tan biến trong phút chốc.

Vừa ngồi dưới bàn ăn, Hiểu Nhiên vẫn vô tư gấp thức ăn nhai đi trong miệng, chợt cô ngẩn nhìn Diệc Thiên thì lại thấy anh ngồi nhìn cô chầm chầm thì cô bèn hỏi

"Sao vậy? Anh không ăn à?"

Anh lắc đầu mỉm cười, tay cầm chén cơm lên nói

"À không, anh chỉ muốn hỏi là cả ngày hôm nay em làm gì?"

Cô đáp

"À hôm nay em vừa đi làm từ thiện ở một viện dưỡng lão, sau đó lại đến một quán cafe thư giản một chút, rồi..."

Bất chợt cô nhớ đến Thuần Dương thì bèn tiếp lời

"Rồi chỉ thế thôi"

Diệc Thiên bật cười

"Vậy sao?"

Cô cười hiền rồi hỏi

"Thế hôm nay anh làm gì? À em quên mất, dạo này em không thấy Lăng Nhất đâu nhỉ?"

Diệc Thiên đáp

"Lăng Nhất đang tập tành học quản lí công ty nên rất bận rộn, anh cũng không ngờ bây giờ nó lại thay đổi đến vậy, không biết có nhờ vào em không nữa?"

Cô cười gượng nói

"Làm gì có chứ, đó là do anh ấy thật sự muốn thay đổi mà"

Rồi cô nhìn anh tiếp hỏi

"Mà cho dù vậy, tuy đã có Lăng Nhất phụ giúp nhưng anh thường về rất trễ, có chuyện gì sao?"

Anh nhắm mắt trả lời

"Dạo gần đây công ty của Thuần Dương đang cạnh tranh với một công ty khác nên làm cho việc quản lí trở nên khó khăn hơn, hơn nữa anh cũng đã nói với cậu ấy về việc này và sẽ thay cậu ta gánh vác một thời gian để cậu ta có thể an tâm bình phục, nhưng hôm nay những người hợp tác họ đã nổi giận khi không thấy Thuần Dương xuất hiện trong một thời gian dài, họ đang lo lắng số tiền đầu tư vào để xây dựng một khu giải trí ở mãnh đất trống thuộc tập đoàn Phó Thị sẽ bị tuột mất nên vô cùng nóng vội muốn tìm gặp cậu ta, nhưng cậu ta lại không muốn gặp họ vì sợ mọi người bên ngoài sẽ biết cậu ta bị mù lòa, cho nên hồi chiều họ đã gây khó dễ cho anh"

Hiểu Nhiên sực ngạc nhiên lo lắng

"Vậy anh không sao chứ?"

Anh mỉm cười đáp

"Anh không sao"

Rồi anh đứng dậy nói

"Anh lên phòng tắm đây, đột nhiên thấy hơi nóng"

"Vâng, vậy anh đi đi"

Cô gật đầu đáp thì anh quay mặt đi mất, lại liền nhìn chén cơm của anh vẫn chỉ ăn mỗi một nữa bèn lo lắng ngẫm nghĩ

( Trông anh Diệc Thiên dạo này gầy đi hẳn, mình lại không thể phụ giúp anh ấy được chuyện gì? Với lại điều đáng lo nhất là nếu Phó Thuần Dương anh ta không chịu đến công ty họp mặt với các doanh nhân đã bỏ tiền vào hợp tác, sợ rằng anh Diệc Thiên sẽ phải gánh chịu lỗi lầm này thay anh ta mất)

Tại phòng Diệc Thiên, anh vừa lột chiếc áo vest bên ngoài để xuống nệm giường, liếc nhìn cánh tay mình đã bị băng lại vào lúc chiều đang còn chút đau nhói nên nhăn trán hồi tưởng

Cách đây vài tiếng trước, khi đang ngồi họp bàn giao cùng những người hợp tác của Thuần Dương trong một căn phòng đầy căng thẳng và ngột ngạt, một người đàn ông đã đứng dậy tức giận đập mạnh tay lên bàn ra giọng khó chịu với Diệc Thiên nói lớn

"Tại sao đã lâu như vậy rồi Phó Tổng, Phó Thuần Dương của tập đoàn này còn chưa đến gặp chúng tôi trong khi đang có một công ty khác nhất quyết đòi thu mua mảnh đất đó để xây dựng thêm một công ty riêng của họ, hơn nữa họ không ngần ngại làm khó các công nhân xây dựng vì biết chúng ta đang cố gắng làm một khu vui chơi giải trí ở đó, vậy mà tới bây giờ vẫn chưa thấy cậu ta đến giải quyết vấn đề này là sao hả?"

Diệc Thiên bật đứng dậy khỏi ghế ra sức thuyết phục đáp

"Xin ông hãy bình tĩnh, Thuần Dương có việc hệ trọng nên vẫn chưa tới đây được, nhưng cậu ta có bảo tôi sẽ thay thế cậu ta giải quyết chuyện này"

Bỗng người đàn ông đó sực thêm tức giận, anh vừa dứt lời đã xua tay bất ngờ ném ly nước về phía anh làm nó rơi xuống đập mạnh vào cạnh bàn khiến mảnh ly vỡ bất ngờ văng tứ tung vào lớp vải áo vest bên ngoài của Diệc Thiên nhưng may mắn thay anh vẫn an toàn, tuy nhiên anh lại bị một mảnh ly khác văng vào cánh tay phải mà bất chợt rướm máu đỏ nhỏ giọt xuống đất dần, còn người đàn ông đó lại nhăn mặt quát tháo

"Nhưng người bọn tôi họp tác là cậu ta, không phải cậu và bọn tôi cần cậu ta đến đây ngay lập tức"

Anh bật mấp môi, tay trái vịn lấy tay phải mình che vết thương lại cúi mắt nói

"Tôi nhất định sẽ bảo Thuần Dương đến đây giải quyết mọi việc, xin các ngài đừng nóng vội"

Bỗng mấy người họp tác khác đứng dậy tiếp lời

"Chúng tôi sẽ chờ tin Phó tổng tới đây giải thích hết mọi chuyện và sớm giải quyết mảnh đất đó, nếu không thì mau bồi thường toàn bộ số tiền bọn tôi đã bỏ vào đi"

Vài phút sau họ cũng bỏ về mất, Diệc Thiên lại ngồi ngã người ra ghế giữa bàn họp nhíp mắt nắn trán mình.

Lúc này quay về thực tại, anh mệt mỏi bước vào phòng tắm. Vốn dĩ anh không thể thay thế Thuần Dương trong dự án xây dựng khu vui chơi giải trí này, cũng không biết cách làm thế nào để Thuần Dương có thể đến công ty trở lại, cuối cùng đành mím môi tự nhủ với lòng mình sẽ cố gắng thuyết phục những nhà đầu tư khó tính này bằng tất cả mọi giá.

Chương 74

Ba ngày sau khi đã suy nghĩ tính toán kĩ càng mọi chuyện, Hiểu Nhiên liều mình bước chân tới Phó Gia, trên người cô khoác lên một chiếc áo sơ mi trắng cùng với chiếc váy công sở màu đen đang ôm gọn vòng ba của mình, mái tóc nâu xoăn lọn dài đã búi lên một cách thật gọn gàng và ra vẻ lịch thiệp. Vừa đưa tay đẩy phần gọng của chiếc kính tròn hai bên mắt, Hiểu Nhiên đứng trước cổng Phó Gia một hồi lâu trong tư thế lưỡng lự vì hôm nay cô quyết định sẽ lấy hết mọi can đảm mà đặt lòng bàn tay lên bầu ngực mình cố trấn an tinh thần đang bối rối bấn loạn trong cơ thể này, hai mắt cô bắt đầu hơi nheo lại ngẫm nghĩ

(Bây giờ mình không thể lấy cái tên Bạch Hiểu Nhiên gặp anh ta được, và chỉ còn cách duy nhất đó là giả mạo làm bác sĩ tâm lí, sau đó cố gắng thuyết phục Phó Thuần Dương đến công ty trở lại, tuy anh ta không thể nhìn thấy gì nhưng có thể nhận ra giọng nói của mình, mình phải giả giọng một cách cẩn thận mới được)

Và sau một hồi lưỡng lự suy nghĩ, cô cũng đã quyết định ấn chuông và liều mình làm mọi cách để có thể giúp Diệc Thiên một phần nào đó, dù biết rõ việc giả mạo là phạm pháp nhưng cô không thể không làm được.

15 phút sau, một cô người hầu gõ cửa phòng anh lên tiếng

"Chủ nhân, có một cô gái tự xưng mình là bác sĩ và muốn đến khám cho ngài, hiện cô ấy đang ngồi chờ ở dưới phòng khách ạ"

Lúc này Thuần Dương bật ngồi dậy trên giường, anh ngạc nhiên lẩm bẩm

"Mình có mời bác sĩ nào tới đâu, sao tự dưng lại..."

Lúc này Hiểu Nhiên ngồi dưới phòng khách, cô nhìn những cô hầu nữ đang đi qua đi lại trước mặt mình mà cúi đầu làm việc chăm chỉ, bèn suy ngẫm không ít

(Thật không ngờ bây giờ nhà anh ta thu mua người hầu đến làm việc như mua bán hàng hóa, nhưng cũng may bọn họ đều là người mới nên sẽ không nhận ra mình chính là Bạch Hiểu Nhiên, nữ hầu cũ của ngôi nhà này)

Khi chợt thấy Thuần Dương được một cô người hầu đỡ từng bước chân xuống bậc thang, và anh vừa được ngồi vào chiếc ghế sofa đối diện Hiểu Nhiên, hai mắt anh bắt đầu nheo lại lờ đờ nhìn cô bằng một hình ảnh nhạt nhòa trước mặt bật hỏi

"Cô nói cô là bác sĩ đến khám cho tôi? Cô là ai? Đến từ phòng khám nào? Và đặc biệt là ai gọi cô đến?"

Hiểu Nhiên bật đổ mồ hôi dọc, người cứng đơ nhìn anh ngồi trước mặt, đúng là việc giả mạo này thật khó khăn với cô, cô gượng nghĩ

(Anh ta hỏi nhiều vậy thì ai mà trả lời kịp chứ, với lại mình không thể sai sót được vì chỉ cần bất cẩn một chút thôi là kế hoạch của mình sẽ bị thất bại hoàn toàn)

Rồi cô chéo chân, vuốt cổ mình chỉnh thanh giọng đáp

"Tôi là học viên của bác sĩ Lý, là ông ấy gọi tôi đến đây"

Bỗng anh ngạc nhiên

"Bác sĩ Lý? Chẳng phải mấy hôm trước ông ta không muốn khám cho tôi sao? Với lại ông ta cũng chẳng biết nhà tôi và tôi là ai? Nếu cô nói cô là học viên của ông ta và được ông ta gọi đến đây thì thật vô lí"

Cô lại chỉnh giọng ngượng ngạo không tự nhiên trả lời

"Nếu anh không tin thì có thể đến phòng khám ông ấy hỏi thử, với lại tìm nhà anh cũng đâu có khó, vì tất cả mọi thông tin và hình ảnh của anh đều nằm trên các trang báo chí, cho nên từ nay tôi sẽ giúp anh chữa trị bệnh tình của chính mình"

Anh thoáng chốc nheo mày nghi ngờ, mắt nheo nheo nhìn cô hỏi

"Khoan đã, nhưng cô chưa khám sao biết tôi có bệnh, với lại giọng của cô bị cảm cúm à? Sao nghe ngột ngạt quá vậy?"

Cô giật thót, liến thoắt bóp cổ mình lại gắng gượng trả lời

"À đúng...đúng vậy, tôi bị cảm nên giọng không được bình thường, nhưng bác sĩ Lý vẫn chấp nhận khám cho anh nên mới gọi tôi đến thay thế, ông ấy đã tuổi cao sức yếu nên việc đi lại có chút khó khăn, với lại ngày hôm đó ông ấy cố tình đuổi anh đi là để anh có thể tịnh tâm trở lại, sau đó mới nhờ tôi đến đây theo dõi bệnh tình của anh đấy"

Thuần Dương nữa ngờ vực, nữa tin tưởng bật nghĩ

(Cô ta biết rõ chuyện hôm đó mình đến phòng khám bác sĩ Lý như vậy chắc thật sự là người do ông ta đưa tới rồi)

Rồi anh lại hỏi

"Vậy tôi sẽ trông cậy vào cô, cô tên gì?"

Cô thản nhiên đáp

"Bạch..."

Bỗng anh sực ngạc nhiên thì cô giật mình liền bóp mũi mình gượng giọng nói lại

"Bạch...An, tên tôi là Bạch An"

Anh nheo mày lại hỏi

"Cô họ Bạch sao?"

Cô gật đầu cười gượng gạo đáp

"Đúng...đúng vậy, anh muốn gọi sao thì tùy"

Bỗng anh bật cười nhẹ nhắm mắt nói

"Họ của cô thật giống với một người mà tôi quen biết, dù sao tôi sẽ gọi cô bằng một tiếng bác sĩ Bạch cho đúng chức phận và độ quen biết của chúng ta, với lại theo như cô thấy đấy, thị lực của tôi không tốt cho nên tôi không thể nhìn thấy cô được"

Cô lại bóp mũi mình trả lời

"Tôi biết chứ, nhưng anh yên tâm, với lại để không mất thời gian của anh nên tôi sẽ hỏi anh vài câu hỏi, được không?"

Anh gật đầu đáp

"Được thôi"

Rồi cô vuốt ngực mình thở phào một hơi,cứ như bước đầu tiến vào độ tin tưởng của anh đã vượt qua trong phút chốc.

Vài phút sau, cô nhìn anh, nghiêm túc lên tiếng hỏi

"Lí do mà anh đến phòng khám tâm lí là gì? Anh cảm thấy bản thân mình không ổn chỗ nào sao?"

Anh đáp

"Suốt mấy tháng nay tôi cứ thấy khó chịu trong người, dễ cáo gắt, đầu óc mơ hồ dần, tối ngủ lại hay mơ thấy ác mộng, sợ bóng tối, chỉ cần không nghe thấy tiếng người nào bên cạnh thì cơn khủng hoảng của nỗi sợ hãi ở một mình lại dồn dập, tôi nghĩ bản thân đang bắt đầu có dấu hiệu gì đó nên mới tìm đến phòng khám của bác sĩ Lý"

Nghe vậy Hiểu Nhiên bật ngạc nhiên cắn nhẹ đầu móng tay mình nghĩ

(Thì ra anh ta đã chịu đựng nhiều thứ như vậy? Thảo nào gặp ai cũng đều khó chịu, nhưng theo mình kiểm tra học hỏi trên mạng ba ngày qua chẳng phải đây cũng là một dấu hiệu của bệnh tình sao?)

Thấy cô im lặng dần thì anh lại lên tiếng

"Thế nào? Cô nói xem tôi có bị bệnh hay không?"

Cô bật ho lên một tiếng "e hèm" rồi nắn cổ mình trả lời

"Đó cũng là một dấu hiệu của bệnh tâm thần"

Nghe vậy anh bật nheo mày tối mặt dần thì cô sực bàng hoàng nhớ ra lần trước khi anh được một bác sĩ tâm lí do Tư Diệp mang đến cũng phán một câu tương tự như cô, nói rằng anh có dấu hiệu bị trầm cảm nhẹ, thế là ông ta bị anh đuổi đi quát tháo không thương tiếc, lúc này cô bèn lấp mấp tiếp lời

"Ý...ý tôi là anh vẫn chưa đạt tới mức đó, chỉ là nghe theo dấu hiệu anh vừa kể rất giống với bệnh tâm thần, nhưng có lẽ anh chỉ bị nhẹ nên không sao"

Bỗng anh cao mày khó chịu hỏi

"Thế là sao? Tóm lại tôi có bệnh hay không?"

Cô ấp úng trả lời

"À có...có đấy"
Anh nhăn trán mình, thái độ bắt đầu mất thiện cảm thì cô lại nói tiếp

"Tôi chỉ nói theo điều bản thân tôi cảm thấy, còn về độ chính xác hay không còn phải dựa vào việc theo dõi anh hàng ngày, cũng có thể anh chỉ bị áp lực về tinh thần nên mới suy ra như vậy"

Chợt anh dịu thái độ lại, điềm đạm hỏi

"Vậy sao? Tôi thấy cô nói đúng, vậy cách chữa thế nào?"

Cô cười gượng, lại lấn sâu hỏi

"Vậy anh có thể nói cho tôi nghe áp lực của anh là gì không?"

Anh ngạc nhiên, bèn nheo mày hỏi ngược lại

"Cô hỏi làm gì?"

Cô đáp

"Tôi là bác sĩ nên cần biết về tình trạng của anh, hay anh đang lo lắng về mắt của mình vì không thể nhìn thấy được nữa"

Anh lại cao mày khó chịu

"Bác sĩ nào cũng lắm lời như cô sao? Có cần hỏi mấy câu về đời tư của người khác không hả?"

Cô nhanh nhẹn trả lời

"Đa số các bác sĩ đều tra hỏi cuộc sống của anh, có như vậy mới có thể hiểu ra và tìm cách chữa bệnh cho anh được, anh không hợp tác với tôi thì làm sao mà chữa được chứ?"

Nghe vậy anh nhăn trán, bộ mặt hầm hực như lửa nói

"Nhưng tôi không muốn, cô có cách nào khác thay vì cứ hỏi về chuyện đời tư của tôi không vậy?"

"Nếu vậy thì...được thôi, tôi sẽ sắp xếp lịch theo dõi anh hàng ngày"

Cô vừa nói xong, sau đó mang túi xách mình lên đứng dậy tiếp lời

"Ngày mai tôi lại đến, khi nào cần anh cứ nhờ người gọi tôi, tôi có để tờ giấy viết số điện thoại của mình trên bàn"

Dứt lời, cô bèn quay lưng đi dần ra cửa chính thì bất chợt anh lại lên tiếng

"Cô không tới cũng được, dù sao Phó Thuần Dương tôi vẫn không tin tưởng cô lắm"

Nghe vậy cô ngạc nhiên quay lại nhìn anh ngồi ở sofa, nhăn mày tối mặt nguyền rủa

(Cái tên chết bầm này, thì ra anh ta còn chưa tin tưởng mình, được thôi, tôi mà không thuyết phục anh đến công ty trở lại thì tôi không còn là Bạch Hiểu Nhiên nữa, hãy đợi đấy)

Sau đó cô quay lại mở cửa bỏ đi mất.

7 giờ sáng hôm sau, khi tiếng gõ cửa cứ vang lên ồn ào "cộc cộc" bên ngoài khiến Thuần Dương phải khó chịu trăn trở mình trên giường ngủ mà bật nhăn mặt dần, mắt vẫn còn nhíp đi vô thức, nhưng tiếng gõ cửa vẫn không ngừng nghĩ, lại còn càng lúc càng lớn hơn nên khiến anh phải trở người qua lại, mở mắt bật ngồi dậy cao mày hỏi lớn

"Là ai mà dám làm phiền tôi trong lúc ngủ vậy?"

Bên ngoài cửa, Hiểu Nhiên đứng khoanh hai tay bên cạnh một cô nữ hầu hiền lành, liếc mắt nhìn cô ta đang cúi đầu trước cửa phòng anh lên tiếng

"Chủ nhân, hôm nay bác sĩ Bạch lại đến"

Nghe vậy anh nheo mày, lại đáp người nằm xuống giường tiếp tục nhắm mắt nói

"Về đi, tôi chẳng muốn khám gì cả"

Nghe vậy bên ngoài cô nữ hầu mấp môi

"Nhưng mà..."

Rồi cô ta nhìn Hiểu Nhiên bên cạnh tiếp lời

"Xin lỗi bác sĩ Bạch, chủ nhân của tôi vẫn còn ngủ, tôi nghĩ ngài ấy chưa muốn gặp ai bây giờ nên xin cô hãy về đi"
Hiểu Nhiên bật nhăn trán mình, nheo mắt nói

"Không, tôi đã đến đây rồi làm sao có thể trở về được"

Rồi cô đưa tay mình đến cửa tự tiện vặn khóa phòng anh ra thì cô người hầu kia bật giật mình can ngăn nói

"Ơ cô không thể tùy tiện vào phòng ngài ấy được đâu"

Hiểu Nhiên vẫn khư khư nhìn cô người hầu đáp

"Cứ mặc tôi, nếu anh ta có tức giận tôi sẽ chịu trách nhiệm"

Rồi cô bước vào phòng anh, liếc mắt nhìn thấy Thuần Dương vẫn còn nhắm mắt say ngủ trên giường, bèn nheo mày nghĩ

(Đúng là tên lười biếng, trời bây giờ đã sáng tới mông rồi vậy mà còn chưa chịu thức dậy)

Rồi cô đi đến bên cửa sổ, đưa hai tay kéo mạnh hai bên rèm cửa ra khiến ánh nắng nóng của buổi sáng bất ngờ chói rọi vào mặt anh, căn phòng cũng trở nên sáng sủa dần thì anh bèn kéo cả chăn lên đắp kín người mình, trăn trở qua lại nhăn mặt nói với giọng nhựa nhựa lên tiếng

"Ai...cho phép mấy người vào phòng tôi, ra...ngoài đi"

Hiểu Nhiên lại bước đôi giày cao gót tới gần giường anh, thấy anh đã kéo chăn lên đắp kín người để tránh ánh sáng mặt trời ngủ tiếp thì cô lại liếc mắt quan sát nhìn căn phòng và tủ sách anh thật bừa bộn, cũng đoán ra anh đã không hề cho phép bất kì ai bước vào phòng mình dọn dẹp dù chỉ một lần, cô lại bước vào kiểm tra phòng tắm, đồ đạc hay khăn cũng bị vứt lung tung rơi rải trên sàn, cuối cùng lại thở dài sau đó tự mình dọn dẹp hết mọi thứ trong căn phòng cho ngay ngắn nhân lúc anh đang ngủ.

Một tiếng sau, khi cứ nghe thấy các tiếng lục đục bên tai thì anh nheo mày dần rồi mở mắt, bật ngồi dậy lên tiếng hỏi

"Ai vậy? Tôi đã bảo là bất cứ ai cũng không được phép bước vào phòng tôi mà"

Đúng lúc ấy Hiểu Nhiên cũng vừa đóng tủ quần áo anh lại sau khi đã sắp xếp gọn gàng ngay ngắn, cô thản nhiên để giọng thật mình đáp

"Tôi thấy phòng anh hơi bừa bộn nên dọn giúp rồi"

Bỗng anh bật ngạc nhiên

"Giọng nói này..."

Cô bèn sực giật mình, bất chợt quay mặt lại cười gượng bóp mũi mình nói

"À tôi là bác sĩ Bạch, anh dậy rồi thì đi đánh răng đi, từ hôm nay tôi sẽ kề bên cạnh theo dõi tình trạng của anh"

Anh cqo mày

"Nhưng vừa rồi tôi nghe thấy giọng cô rất rõ, sao bây giờ lại ngột ngạt trở lại rồi?"

Cô bật ho khụ khụ lên vài tiếng, nắn cổ mình đáp

"Anh nghe lầm đấy chứ, giọng của tôi vốn như vậy mà"

Anh bắt đầu bước xuống giường, đứng dậy ra lệnh nói

"Nhưng ai cho phép cô vào phòng tôi, ra ngoài mau"

Cô khó hiểu hỏi

"Nhưng theo tôi thấy anh không thể nhìn thấy gì, sao có thể tự mình chăm sóc bản thân được vậy?"

Anh nhắm mắt đáp

"Tôi quen phương hướng trong phòng này nên tự biết đi, và không lí nào một người lạ lại tự mình dọn dẹp phòng tôi như cô được, hay cô đang biện lí do này để có thể tùy tiện vào phòng trộm đồ của tôi thoải mái?"

Hiểu Nhiên bật ngạc nhiên, cô nheo mắt tức tối nghĩ

(Cái tên này...)

Rồi cô cười gượng bóp mũi mình trả lời

"Sao có thể? Tôi là bác sĩ nên anh cứ tin tưởng ở tôi, tôi chăm sóc người bệnh rất tốt"

"Tôi có bệnh sao?"

Anh hỏi, cô đổ cả mồ hôi dọc tận xuống trán nói

"Tóm lại để theo dõi kiểm tra xem anh thật sự có bệnh hay không? Từ nay tôi sẽ bám theo anh, à không kề bên cạnh anh theo dõi từng chút một, bây giờ anh cần đi đánh răng rửa mặt rồi nhỉ?"

Vừa nói cô vừa bước tới Thuần Dương tiếp lời

"Để tôi đưa anh vào phòng tắm vệ sinh cá nhân, như vậy sẽ tiện lợi hơn"

Nhưng anh sực gắt giọng nói lớn

"Không cần, tôi tự mình làm được"

Cô sực ngạc nhiên đứng lại thì đã thấy anh tự đưa tay mình mò về phía trước rồi đi vào cửa phòng tắm, nhưng vì tò mò nên cô lại bước đến cửa thì đã thấy anh đang cố xua tay trên mặt bàn chỉ để tìm bàn chải đánh răng của mình như thường lệ, nhưng do lúc nãy cô đã dọn dẹp và để nó nằm gọn ở một nơi khác nên không tài nào khiến anh có thể tìm ra được. Thấy anh cứ gập người vuốt lấy xung quanh mặt bàn thì cô đã bước tới lấy bàn chải trong một các lọ được đặt trên tủ cao, nhẹ nhàng đưa đến tay anh thì anh đã cầm lấy, nhưng lại bật nheo mày hỏi

"Tại sao cô còn chưa ra ngoài?"

Cô liến thoắt qua lại đáp

"À thì tôi đã nói rồi, tôi sẽ chăm sóc cho anh khi anh là bệnh nhân của tôi mà"

Bỗng anh hằn giọng nói lớn

"Ai là bệnh nhân của cô, tôi nói cô không nghe sao? Ra ngoài"

Cô giật mình bóp mũi đáp

"Nếu anh cứ tỏa ra khó chịu với người khác như vậy thì chứng tỏ anh có dấu hiệu bị bệnh đấy, với lại tôi đã nói sẽ kề bên giúp anh mọi việc, làm ơn hợp tác một chút đi"

Anh nheo mày rồi hạ thái độ khó chịu của mình nói

"Tôi đang thấy chướng mắt nếu như cô cứ đứng đây nhìn tôi đánh răng, không lẽ cô tính xem tôi đi vệ sinh luôn sao?"

Nghe vậy cô bật ngượng đỏ mặt quay lưng ấp úng trả lời

"À ờ...thế tôi ra ngoài đây"

Sau đó cô vội ra ngoài đóng cửa phòng tắm lại mất.

Chương 75

Tại bàn ăn sáng, khi những người hầu bếp vừa đặt các đĩa thức ăn nóng hổi lên bàn, Thuần Dương cố cầm đôi đũa gấp lấy những gì có thể gấp được trên các đĩa thức ăn trước mặt, anh không thể thấy rõ những gì phía trước, nhưng có thể thấy một hình ảnh vô cùng mờ nhạt, hai mắt vừa nheo lại gắng gượng nhìn cho kĩ, cuối cùng cũng mần nhọc gấp được miếng thịt bò lên miệng mình nhai đi.

Hiểu Nhiên ngồi đối diện, cô đưa tay xua qua lại trước mặt anh nhưng anh chẳng có phản ứng gì, vẫn tiếp tục ăn chén cơm của mình như một thói quen không để ý đến. Bất chợt, cô lại nghĩ ra nhiều trò nghịch ngợm nhân lúc anh không nhìn thấy, đưa tay lên kéo mi mắt mình xuống rồi thè lưỡi nhìn anh một cách tinh nghịch, tự dưng lại thấy thích thú nên ngồi ôm bụng cười một mình. Nghe thấy các tiếng cười thỏ thẻ cứ khúc khích trước mặt, anh cao mày hỏi

"Cô đang cười sao?"

Cô ngồi yên lại trên ghế, nghiêm túc bóp mũi mình đáp

"Không...không có"

Anh lại tiếp tục ăn, không can tâm, cô lại nghĩ thêm trò thứ hai mà bước chân nhẹ nhàng tới bên cạnh Thuần Dương đang ngồi, bỏ hẳn một quả ớt to vào chén cơm của anh, nét mặt cô chiếm hẳn hết phần gian tà không ai bằng sau đó lại che miệng cười thầm nghĩ

(Lần này cho anh cay chết luôn, ai bảo hôm đó dám nổi giận đuổi tôi về cơ chứ)

Bỗng anh nheo mày vì các tiếng động bên cạnh mình, dù thị lực không tốt nhưng về mặt thính giác thì anh không thể không cảm nhận được

(Cô bác sĩ này không lẽ tiếp xúc với mấy bên nhân thần kinh khác nên nhiễm bệnh luôn rồi sao? Sao cô ta cứ cười khúc khích mãi vậy?)

Anh vẫn tỏa ra vẻ vô tư, gấp đũa vào chén cơm tiếp tục ăn như không nhận biết gì, cô lại đứng bên cạnh đưa mắt nhìn anh sắp ăn phải trái ớt đó nên vô cùng thích thú quan sát. Khi thấy anh đã gấp trái ớt đưa lên miệng, trong phút giây ấy cô đã mong chờ một màn cảnh của một núi lửa phun trào nên hứng thú đưa mắt nhìn chầm chầm quan sát một cách không chớp mắt. Tuy nhiên bất chợt thay, Tiểu Mễ từ đó đâu đó bên ngoài đi vào nhà, hai tay đang cầm một túi đựng trái cây và các túi thực phẩm vừa mua ở siêu thị. Vừa nhìn thấy Hiểu Nhiên đứng bên cạnh Thuần Dương quan sát anh ăn cơm, cô đã ngạc nhiên lên tiếng gọi lớn

"A...Hiểu Nhiên"

Hiểu Nhiên bỗng giật bắn người, nghe thấy cái tên thân quen được gọi lên bất chợt, đương nhiên anh cũng không khỏi kinh ngạc mà dừng ngay việc ăn cơm của mình. Thấy anh có biểu hiện bắt đầu nghi hoặc, cô lúng túng vội kéo tay Tiểu Mễ chạy vào trong bếp với một tốc độ vượt bậc mất dạng.

...

Tại nhà bếp, sau một hồi giải thích Tiểu Mễ cũng hiểu ra, cô chớp mắt nhìn Hiểu Nhiên hỏi

"Vậy ra cô đang định giả mạo làm bác sĩ tâm lí à? Như vậy là phạm pháp đó, với lại chủ nhân mà biết được tôi không dám chắc cô sẽ được tha đâu"

Hiểu Nhiên che miệng nhỏ giọng

"Nhưng biết làm thế nào được, tôi bất đắc dĩ vì anh Diệc Thiên nên mới đến đây kề cạnh bên anh ta, chỉ cần tâm trạng anh ta ổn định và chịu đến công ty trở lại thì tôi mừng lắm rồi"

Lúc này bên ngoài bàn ăn, Thuần Dương bật đứng dậy khỏi ghế, anh loay hoay lên tiếng gọi

"Tiểu Mễ, Tiểu Mễ"

Nghe thấy anh gọi tên mình, Tiểu Mễ sực ngạc nhiên thì Hiểu Nhiên đã vội chấp hai tay nhìn cô với ánh mắt đáng thương nói

"Xin cô hãy giúp tôi, tôi không thể bị lộ dễ dàng như vậy được"

Hết cách, Tiểu Mễ đành khoanh hai tay trong giận dỗi

"Nhưng tôi không thể thông đồng với cô lừa ngài ấy được, với lại cô có biết nếu ngài ấy biết cô thật sự ở đây thì sẽ rất vui mừng không?"

Hiểu Nhiên không quan tâm, hai tay lắc lư vai Tiểu Mễ liên tục nài nỉ

"Tiểu Mễ cô phải giúp tôi, nếu lần này anh ta chịu đến công ty thì Bạch Hiểu Nhiên tôi sẽ đồng ý với cô một điều kiện, cô muốn tôi làm gì cũng được, làm ơn"

Nhìn thấy nét mặt đáng thương của Hiểu Nhiên, Tiểu Mễ đành thở dài gật đầu.

"Được rồi, được rồi, giúp thì giúp, nhưng nhớ những gì cô nói đấy"

...

Vài phút sau, Tiểu Mễ bước đến bàn ăn của Thuần Dương đang ngồi lên tiếng hỏi

"Chủ nhân, ngài gọi tôi sao?"

Anh nheo mắt nghi hoặc

"Vừa rồi tôi nghe cô gọi tên Hiểu Nhiên, cô ấy đang ở đây à?"

"A...không...không có, tôi đang...đang gọi một cô người hầu trong nhà, trùng hợp thay cô ấy cũng tên Hiểu Nhiên ạ"

Tiểu Mễ lấp mấp, anh nheo mày trong khó chịu

"Vậy ra không phải cô ấy tới đây, cô không đùa chứ?"

Tiểu Mễ đổ mồ hôi đáp

"Cô ấy không tới đây, chẳng phải tháng trước ngài đã đuổi cô ấy đi sao? Làm sao cô ấy có thể tới đây được nữa chứ?"

Anh sực buồn bèn nghĩ

(Cũng phải)

Rồi anh nhăn trán không vui tiếp lời

"Tóm lại mau bảo cô người hầu tên Hiểu Nhiên đó đổi lại tên đi, trong nhà này tôi không muốn có bất kì ai gọi cái tên này một lần nữa"

Tiểu Mễ ngạc nhiên thì Hiểu Nhiên đứng bên cạnh cô nhăn đỏ mặt tức tối

(Thật không ngờ anh ta lại ghét mình như vậy? Vậy mà nói là yêu mình, tất cả chỉ là nói dối)Tiểu Mễ gãy má cười gượng đáp

"Vậy tôi sẽ bảo cô ấy đổi lại tên ạ"

Anh lại tiếp lời hỏi

"Còn cô bác sĩ tên Bạch An đâu rồi? Tôi đang thắc mắc nãy giờ sao không nghe thấy giọng cô ấy, không phải là bỏ về rồi chứ?"

"A...ơ cô ấy...."

Tiểu Mễ lúng túng rồi chuyển mắt sang Hiểu Nhiên đang đứng bên cạnh vì không biết trả lời như nào, chưa gì Hiểu Nhiên đã nắn giọng không vui đáp

"Tôi đây"

Thuần Dương bật ngạc nhiên, nhưng lại đặt hai tay lên bàn ăn rồi hòa quyện vào nhau hỏi

"Cô nãy giờ vẫn ở đây sao?"

"Ờ"

Hiểu Nhiên cục súc đáp, anh lại nheo mày nghĩ

(Kiểu nói chuyện và thái độ này là sao? Mình còn chưa làm gì cô ta mà)

"Tôi vừa quyết định rồi, tôi sẽ chấp nhận cô theo dõi khám bệnh cho tôi, tôi tên Phó Thuần Dương"

"Ờ"

Anh vừa nói, cô cũng trả lời thì anh cao mày hỏi

"Cô có chuyện gì sao? Nói chuyện có vẻ không được vui cho lắm"

Cô liếc mắt phồng má gượng giọng

"Tôi rất ổn"

Anh bật đứng dậy tiếp lời

"Bây giờ tôi muốn lên sân thượng, cô đưa tôi đi được không?"

"Đ...Được thôi"

Hiểu Nhiên hơi ngạc nhiên, bắt đầu bước chân đi tới, tay nắm lấy vai anh định dìu đi thì anh tiếp lời

"Ở đây có một thang máy lên tầng thượng rất nhanh, cô có thể hỏi người hầu nó ở đâu"

"À ừ"

Cô gật đầu rồi nghĩ(Mình thừa biết vị trí trong nhà này mà, cần gì đi hỏi người hầu chứ)

Khi cô dìu anh từng bước đi vào bên trong thang máy, anh thì đứng một góc bên cạnh còn cô thì khoanh hai tay ngẫm nghĩ

(Nếu mình không hoàn thành kế hoạch mà bị bại lộ thì không biết sẽ ra sao nữa, có khi anh ta sẽ kiện mình vì tội giả mạo rồi bắt mình lên đồn cảnh sát mất)

Lên tới tầng thượng, anh bước chân đi ra một chỗ bàn ghế gần đó rồi ngồi xuống, cô cũng đi lại kéo chiếc ghế dựa gỗ ở đó, nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh anh với tâm trạng lân la kì lạ, cũng phải vì đây là lần đầu tiên, cô được ngồi riêng cùng anh ở sân thượng thế này, cũng chẳng biết phải làm gì khác ngoài việc chiều theo mọi ý anh muốn. Tại đây cô có thể nhận thấy một luồn gió mát thổi ập qua mái tóc mình, không khí vô cùng mát mẻ và dễ chịu chưa bao giờ hết. Nhìn bộ dạng Thuần Dương đang ngồi điềm tĩnh trước mặt, đôi mắt anh như bị lắp mờ đi bởi những điều mệt mỏi phiền muộn và chỉ biết nhìn chầm chầm đến hướng gió thổi đến một cách vô thức, vô hồn thật kì lạ.

"Những lúc rảnh rỗi anh thường lên tầng thượng ngồi thế này à?"

Cô lên tiếng hỏi, anh quay sang đáp

"Ừ"

Chợt thấy bóng dáng người phụ nữ trước mặt thật mờ nhạt hư ảo, tuy hình ảnh có vẻ không rõ ràng, từ tóc tai đến cả hình bóng đang ngồi sờ sờ ngay trước mặt, nhưng vì lí gì cảm giác trong thâm tâm anh lại sôi sục đến thế

(Kì lạ, dù mới gặp cô bác sĩ này chỉ 2 ngày mà mình có cảm giác cô ta rất giống Hiểu Nhiên, có khi nào mình đang nhầm lẫn quá rồi không?)

Hiểu Nhiên chợt ngẫm nghĩ

(Thường thì các bác sĩ tâm lí sẽ hỏi về cuộc sống, suy nghĩ, áp lực của bệnh nhân, mình nên hỏi câu gì cho chính đáng đây?)

Chợt cô nắn giọng mình lên tiếng

"Khi anh đã chấp nhận tôi khám bệnh cho anh thì anh cũng đã chọn việc kể hết đời tư của mình cho tôi nghe, vậy tôi có một số câu hỏi muốn biết rõ về anh hơn một chút, anh phải trả lời thành thật"

Anh dựa lưng ra ghế, bật chấp thuận trả lời

"Hỏi đi"

Cô ho lên một tiếng "khụ khụ" rồi nhắm mắt nghiêm nghị hỏi

"Trước tiên tôi muốn biết áp lực của anh là gì? Nó cũng là nguyên nhân chính khiến anh mất bình tĩnh và bất ổn tâm lí"

"Tôi không biết"

Anh thản nhiên trả lời trong một giây, cô bật cao mày

"Sao lại không biết được? Bản thân anh chắc chắn phải hiểu rõ điều gì khiến anh ra như vậy chứ?"

"Có quá nhiều thứ trong đầu tôi, tôi chẳng biết cái nào là áp lực thật sự, nếu tôi biết điều gì khiến tôi ra nông nổi như vậy thì cần gì tới cô chứ? Cô có phải là bác sĩ không vậy?"

Anh bắt đầu khó chịu, cô thì nhăn mặt tức tối, anh lại tiếp lời

"Tôi đã mong mình sẽ ngồi ở sân thượng để nghe ai đó hát, cô làm được không?"

Cô ngạc nhiên, bộ mặt lo lắng nghĩ

(Hát? Nhưng với cái giọng giả này của mình sao mà hát được chứ?)

Cô trả lời

"Rất xin lỗi nhưng tôi hát không hay, với lại tôi cũng không biết hát"

Anh lại tiếp lời

"Hay cô kể cho tôi nghe về cô, rồi tôi mới có hứng kể về chuyện của mình"

Cô cao mày dần, rõ là cô đến đây để tìm hiểu và cố gắng động viên cho tâm trạng anh vui vẻ, sau đó sẽ tìm cách thuyết phục anh đến công ty giải quyết mọi chuyện. Bây giờ không lẽ sẽ phải kể cho anh nghe về bản thân mình ư. Bỗng cô ho lên một tiếng rồi hỏi

"Nhưng anh muốn hỏi tôi về chuyện gì?"

Anh đáp

"Gia đình, tình yêu, sở thích, cô muốn kể cái nào cũng được"

Cô mấp môi

"Được...được thôi, tôi sẽ kể về..."

Cô vừa nghĩ, lại vừa ngẫm một hồi dài khiến anh cao mày hỏi

"Về cái gì chứ?"

Đột nhiên điện thoại cô bất chợt reo lên trong túi xách, cô bất giác lấy ra xem thì ngạc nhiên đó là số của Diệc Thiên đang sờ sờ trên màn hình, bèn cắn răng nghĩ

(Sao tự dưng anh Diệc Thiên lại gọi mình ngay lúc này chứ?)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau