YÊU PHẢI CÔ NGƯỜI HẦU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Yêu phải cô người hầu - Chương 66 - Chương 70

Chương 66

...

"Cũng được, nhưng trước khi đi, anh có đôi lời muốn nói"

Câu nói của Diệc Thiên chợt buông xuống làm Lăng Nhất ngạc nhiên.

Khi mọi khách mời đang vây quanh đứng nhìn cả năm người. Diệc Thiên đã quay sang Hiểu Nhiên một cách kì lạ, rồi nhìn mọi người có mặt ở đây lên tiếng:

"Tôi đã muốn nói điều này từ rất lâu, có một cô gái đã cho tôi thấy sự tốt bụng và lương thiện, cô ấy đã dạy tôi cách xua tan mọi mệt mỏi và muộn phiền của cuộc sống, đối với ai khác cô ấy có thể chỉ là một bông hoa nhỏ bé giữa chốn đông người, nhưng đối với tôi cô ấy là ngôi sao sáng nhất của buổi tiệc cưới ngày hôm nay, và sau bấy lâu dự định của bản thân, hôm nay tôi quyết định bày tỏ thật lòng mình với cô ấy một cách đúng đắn nhất"

Lúc này Thuần Dương chợt quay lại nhìn Diệc Thiên một cách ngỡ ngàng, lòng bồn chồn sự lo âu vì cũng đoán ra được Diệc Thiên sắp định bày tỏ với ai đó, và điều anh không mong muốn nhất đó lại là cô. Và rồi cũng như điều anh lo sợ, Diệc Thiên chợt nắm lấy tay Hiểu Nhiên lên trong khi cô đang ngơ ngác không hiểu chuyện, anh khẽ nhìn cô nói:

"Thật ra anh đã từ lâu muốn nói với em câu này, anh rất thích em, em có chấp nhận làm bạn gái anh không?"

"Ơ..."

Hiểu Nhiên sực ngẩn ngơ, Thuần Dương liền cao mày đi đến lên tiếng:

"Lăng Diệc Thiên, ai cho phép cậu tỏ tình công khai trước lễ cưới của tôi?"

Anh đi đến giật tay Hiểu Nhiên ra khỏi tay Diệc Thiên, không do dự nhìn cô tiếp lời

"Tôi không cho phép hai người đến bên nhau vì...vì tôi cũng thích em"

Đột nhiên cả khách mời của lễ cưới nhìn nhau trầm trồ, Hiểu Nhiên lại thêm một pha đơ mặt mấp môi hỏi

"Khoan đã, hai người đang nói gì vậy? Đây là thật hay là giả vậy?"

Diệc Thiên đáp

"Lễ cưới này của Thuần Dương và Tư Diệp là giả nhưng lời nói và tình cảm của anh dành cho em là thật"

Thuần Dương cũng tiếp đáp

"Anh cũng vậy, ngay từ đầu anh không hề yêu Tư Diệp, anh mới chợt nhận ra bản thân mình, người anh thích chính là em"

"Nhưng tôi..."

Hiểu Nhiên lấp mấp

Lúc này cả bầu không khí quanh cô thật choáng ngợp, trước mặt cô là hai chàng trai có tỉ lệ nhan sắc cao lại mang danh thế giàu có nhất bậc thành phố, xung quanh là mọi người đang đứng che miệng mình không ngừng bàn tán qua lại.

Cô bắt đầu choáng váng vì tình cảnh không biết đây là mơ hay là thật, tự hỏi có phải do vết cắt đang chảy máu khiến bản thân cô bắt đầu cảm thấy cơ thể mất tỉnh táo thế này hay không?.

Cô mấp môi

"Nhưng...nhưng tôi..."

Thuần Dương cao mày hỏi

"Em mau trả lời đi, giữa tôi và Diệc Thiên em chọn ai?"

Cô bất giác bình tĩnh, tự cảm nhận nơi đáy lòng mình, rõ ràng mọi thứ đau buồn và phiền muộn đều đến từ anh, thế lí nào cô lại chọn anh trong khi Diệc Thiên lại là người ấm áp và tâm lí, vừa dịu dàng lại rất thấu hiểu. Thấy ánh mắt cô bắt đầu chuyển sang nhìn Diệc Thiên thì anh đã có chút bất an, nhưng điều đó đã xảy ra trước mắt, cô đã tiến tới Diệc Thiên trước mặt anh và nói:

"Anh Diệc Thiên, thật ra em cũng thích anh từ cái ngày đầu tiên chúng ta gặp mặt, dù bản thân em biết mình không xứng với anh nhưng em muốn anh biết tình cảm bấy lâu nay của mình"

Chợt Diệc Thiên dần bật vui mừng, anh ôm lấy cô vào lòng rồi đáp

"Thật tốt quá, anh cũng vậy"

Nhìn thấy màn cảnh cô ôm Diệc Thiên trước mặt, anh như không còn chút tâm trí nào mà quay lưng đi trong lẳng lặng trước bao người hướng nhìn. Bóng lưng anh càng dần càng đi xa, ánh mắt đạm sầu đến cùng cực. Vì ngay từ đầu anh đã biết cô sẽ không hề chọn mình, cũng biết cô có tình cảm với Diệc Thiên từ rất lâu. Chỉ vì thấy Diệc Thiên đang tỏ tình với người mình thích mà tâm tư lại khó chịu đến mức đi đến bộc lộ hết tất cả, để rồi cuối cùng lại rời đi như một kẻ thừa.

Buổi tiệc cưới cũng kết thúc, mọi người đều giải tán mà ra về mất dần. Tư Diệp vẫn còn ngồi ở đó với ánh mắt mơ hồ. Tiểu Huyên và Tiểu Nhã thì cố lây người cô trấn an.

Dù biết chuyện của Tư Diệp đã không thành, Tiểu Huyên vẫn an ủi cô lên tiếng

"Tư Diệp, mặc kệ Phó Thuần Dương đi, không có anh ta vẫn còn có người khác mà, cô đừng luyến tiếc nữa"

Tiểu Nhã cũng tiếp lời

"Phải đó, đặc biệt còn có hai bọn tôi bên cạnh, bọn tôi đưa cô về băng vết thương trên tay nhé"

Bỗng Lăng Nhất bước chân đến, anh khuỵu chân xuống trước mặt Tư Diệp, nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay bị thương của cô lên vừa băng lại vừa nói

"Mặc dù tôi đã giúp cô nhưng kết quả vẫn không theo ý muốn, Tư Diệp trở về nhà thôi"

Tư Diệp nhìn anh cắn răng quát

"Tránh ra, chắc anh bây giờ đang rất vui và cười nhạo tôi"

Rồi cô ta đứng dậy nói

"Cho dù có phải cố gắng cả đời thì tôi nhất định không bao giờ thay đổi ý định với Thuần Dương đâu"

Sau đó cô ta bước đi dần thì Tiểu Huyên và Tiểu Nhã vội đuổi theo gọi lớn:

"Khoan đã Tư Diệp, chờ bọn tôi với"

Bóng lưng ba cô gái đi mất, Lăng Nhất thở dài lẩm bẩm

"Đến bây giờ cô ta vẫn không chịu buông thì mình cũng phục"

...

Tại Phó Gia, màn đêm bắt đầu dần buông xuống, Thuần Dương trở về nhà trong tình trạng nồng nặc mùi rượu.

Chợt thấy anh vừa bước vào cửa, Tư Diệp đã vội đi đến nắm lấy tay anh nói

"Thuần Dương, anh đã đi uống rượu sao? Để em đưa anh lên phòng"

Anh phất tay cô ra lảo đảo bước đi

"Mau biến khỏi...mắt...t...tôi đi"

Cứ thế anh bước chân lên bậc thang thì Tư Diệp nhìn anh đi mất.

Vừa mở cửa phòng mình, anh đã bước vào trong rồi vấp phải vật cản dưới chân mà ngã sấp mặt xuống sàn. Căn phòng bừa bộn vô cùng, từ khi Hiểu Nhiên đi đã không có ai bước vào đây dọn dẹp nữa, đến mức sách trên tủ và đồ vật trên bàn cũng rơi xuống sàn không ai nhặt lên. Anh cố ngồi dậy dựa lưng vào thành giường. Khuôn mặt đỏ bừng say rượu đến kiệt quệ.

Lại nâng chai rượu trên tay lên rồi nốc một hồi, sau đó tự nhiên nôn thốc lên sàn nhà mà ngã lăn ra nằm nhắm lịm mắt ngủ đi mất.

"Thuần Dương, em có pha nước chanh cho anh tỉnh rượu đây"

"Cạch" tiếng cánh cửa phòng bỗng bật mở. Tư Diệp bước vào trong, thấy cảnh tượng trước mặt cô không thể nào chịu nổi mà nhăn mặt nghĩ:

(Mình thật không ngờ Thuần Dương lại vì con nhỏ đó mà uống nhiều rượu đến vậy, nếu mình biết trước cô ta là mối hiểm họa thì đã không để cô ta ở Phó Gia lâu thế này)

Sau đó Tư Diệp vội xuống lầu bảo người hầu lên dọn dẹp.

...

Sáng hôm sau anh mở mắt dần trên chiếc nệm ấm. Bật ngồi dậy bước ra khỏi giường với thân thể đầy mùi rượu. Tư Diệp bước vào, trên tay là một tô cháo nóng mỉm cười nói

"Thuần Dương, em đã nấu cháo cho anh rồi, em đút anh ăn nhé"

Anh không trả lời, đi lại mở tủ áo mình lấy ra một bộ đồ thì Tư Diệp lại hỏi

"Anh định đi đâu vậy?"

Anh cởi cúc áo mình rồi mặc vào chiếc áo khác thì Tư Diệp đặt tô cháo lên bàn, đi lại gần anh hỏi

"Em đang hỏi anh đấy, sao anh không trả lời?"

Vừa gài xong cúc áo, anh quay vào hỏi:

"Chiếc cà vạt màu đỏ của tôi đâu rồi?"
Tư Diệp đáp

"À, cờ vạt của anh em đã nhờ người lên lấy và đem giặt rồi, bên trong tủ còn nhiều cái lắm đấy"

"Tôi không cần"

Anh bật nói thì Tư Diệp ngạc nhiên. Anh vênh mặt tiếp lời

"Tôi chỉ cần chiếc cờ vạt đó, cô mau gọi người mang lên cho tôi đi"

"Nhưng nó vẫn còn ướt mà"

Tư Diệp đáp thì anh lướt qua cô không vui nói

"Tôi không cần biết"

( Đó là quà cô ấy tặng mình hôm sinh nhật, mình không thể không dùng nó được)

Bước xuống phòng giặt, anh lục tung rổ quần áo bẩn lên khiến Tiểu Mễ đứng gần đó ngạc nhiên hỏi

"Chủ nhân, ngài đang làm gì vậy? Số quần áo đó đều bẩn cả rồi"

Chợt anh dừng lại, lấy trong rổ ra một chiếc cà vạt màu đỏ rồi mỉm cười nhẹ khiến Tiểu Mễ khó hiểu. Bỗng anh quay qua nhìn cô hỏi

"Cô đi làm cùng Hiểu Nhiên phải không? Tôi muốn biết địa chỉ nơi làm việc đó"

"Ơ..."

Tiểu Mễ bật ngạc nhiên

...

Buổi tối đến, Hiểu Nhiên đang đứng phục vụ ở một bàn khách

"Quý khách vừa gọi bánh quy nhỉ? Xin hỏi anh có gọi thêm nước không?"

Vị khách lắc đầu thì cô gật đầu đáp

"Vâng, tôi sẽ mang ra ngay"

Chợt cánh cửa vừa mở, Thuần Dương bước vào nhìn xung quanh các bàn ăn uống có vô số các nhân viên hầu nữ khác, trên tay anh là một bó hoa hồng đỏ thì một cô gái đi lại lên tiếng:

"Xin hỏi quý khách đến một mình ạ?"

Anh gật đầu thì được mời vào một bàn trống gần đó. Vừa cầm thực đơn lên nhìn một hồi lâu thì cô nhân viên hầu nữ lại hỏi

"Anh đã chọn được món chưa ạ?"

Anh hỏi ngược lại

"Ở đây có cô gái nào tên Bạch Hiểu Nhiên không?"

Cô ta ngạc nhiên

"Xin hỏi anh cần tìm cô ấy làm gì?"

Thuần Dương đáp

"Tôi chỉ muốn hỏi vậy thôi, tôi là bạn của cô ấy"

Cô nhân viên cười đáp

"Vâng, ở quán chúng tôi đúng thật là có người tên Hiểu Nhiên"

Anh liền đứng dậy, đưa bó hoa hồng của mình cho cô nhân viên rồi nói

"Vậy thì giúp tôi mang bó hoa này tặng cô ấy, bây giờ tôi có việc gấp nên phải đi rồi"

Vừa dứt lời anh quay lưng mở cửa đi mất khiến cô nhân viên khó hiểu.

Đúng lúc ấy Hiểu Nhiên vừa đi ra tiếp bàn thì cô gái kia mang bó hoa đi đến cô lên tiếng

"Hiểu Nhiên"

Cô ngạc nhiên thì cô gái kia đưa bó hoa lên tay cô cười nói

"Có người gửi tặng cô đấy, là một người vô cùng đẹp trai"

Hiểu Nhiên ngạc nhiên nhận lấy bó hoa trơ mặt hỏi
"Ơ...nhưng là ai mới được?"

Cô gái kia lắc đầu đáp

"À tôi cũng không biết, cách ăn mặc và dáng vẻ anh ta rất thời thượng nên tôi đoán chắc là một doanh nhân"

Hiểu Nhiên mỉm cười

"Được rồi cảm ơn cô"

Hơn 10 giờ tối, thấy Hiểu Nhiên ôm một bó hoa hồng thì Tiểu Mễ ngạc nhiên hỏi

"Hiểu Nhiên, bó hoa này đâu ra vậy?"

Hiểu Nhiên lắc đầu

"Tôi cũng không biết, có người đã gửi nhân viên khác đưa cho tôi"

Tiểu Mễ tiếp lời

"Có khi nào là Lăng thiếu gia không?"

"Ý cô là anh Diệc Thiên?"

Hiểu Nhiên bật hỏi thì Tiểu Mễ gật đầu nói

"Không phải anh ấy thì còn ai nữa, hai người bây giờ là một cặp rồi mà, ghen tỵ quá đi"

Hiểu Nhiên mỉm cười nhẹ

"Chắc vậy rồi"

Lăng Nhất cũng đứng gần đó, thấy Hiểu Nhiên đang ôm một bó hoa hồng mà tâm trạng vô cùng vui vẻ. Anh mỉm cười nhẹ dưới môi, lòng vô cùng tiếc nuối vì đã đến sau anh trai mình một bước.

Tối hôm ấy vừa trở về căn hộ, sau khi đã tắm rửa sạch sẽ và đứng trước chiếc gương lớn. Lăng Nhất cúi người sờ tay lên mặt mình, bắt đầu tháo từng chiếc khuyên ở hai bên mép tai đặt xuống bàn. Cũng vừa sờ lên mặt tháo các viên cườm nhỏ đã đính lên cằm và trán bấy lâu như sở thích.

Mái tóc trắng đã bắt đầu mọc các sợi tóc đen ở đỉnh đầu mà chưa kịp nhuộm lại. Thay vào đó anh lại tự mình lấy một hộp thuốc nhuộm có sẵn trong tủ, tự mình pha và nhuộm lấy từng nhúm tóc trên đỉnh đầu thành mau đen xen kẻ màu trắng.

Sau một tiếng trôi qua thì trước gương là một chàng trai hoàn toàn khác biệt. Anh mỉm cười nhẹ dưới môi, vì kể từ đây anh hoàn toàn đã thay đổi bản thân mình.

Hôm sau vừa bước vào quán cafe, ai nấy đều nhìn anh một cách trầm trồ và hết sức ngạc nhiên. Anh bước dọc qua các nữ nhân viên đang che miệng mình xì xào thì Tiểu Mễ cũng to mắt mà nhìn anh bước lại gần. Anh giơ tay lên mỉm cười nói

"Chào buổi tối, Tiểu Mễ"

Tiểu Mễ to miệng hỏi

"Ơ...anh anh...anh là Lăng Nhất?"

Lăng Nhất nghiêng đầu cười trả lời

"Không phải tôi thì là ai"

Tiểu Mễ không tin vào mắt mình lại hỏi

"Sao tự dưng anh lại thay đổi quá vậy? Mới hôm qua vẫn còn là..."

"À đột nhiên tôi có chút chán phong cách cũ nên thay đổi diện mạo một chút thôi"

Anh đáp thì Tiểu Mễ chụm hai tay mình lại nói

"Sau khi thay đổi như này thì nhìn anh rất giống Diệc Thiên thiếu gia, y hệt luôn chỉ là khác ở phần tóc thôi"

Lăng Nhất bật cười

"Vậy à"

Sở dĩ anh để tóc xen kẻ hai màu như vậy là vì không muốn giống Diệc Thiên từ đầu tới cuối. Dù bản thân có muốn để lại tóc đen hoàn toàn cũng không làm được.

Bên trong quầy pha chế, Lăng Nhất đi vào thì thấy Hiểu Nhiên đang cúi mắt xuống bàn làm nước. Anh lên tiếng gọi

"Hiểu Nhiên"

Cô ngẩn mặt nhìn anh, lại càng sực ngạc nhiên hơn mà trơ mắt nhìn diện mạo mới của Lăng Nhất.

"Ơ...Lăng Nhất, là anh sao?"

Anh tiến tới cười đáp

"Thật tốt vì cô còn nhận ra tôi"

Cô mỉm cười

"Sao lại không? Mà sao hôm nay anh thay đổi phong cách vậy? Khuyên tai đâu cả rồi?"

Anh đáp

"Tôi không thích mang nữa nên bỏ vào tủ rồi, cô thấy bây giờ tôi như thế nào?"

Cô bật cười

"Trông anh có vẻ lịch thiệp hơn hẳn đấy, mà tôi vẫn có chút không quen mắt với diện mạo mới này của anh"

Lăng Nhất bật cười nhẹ, tay vuốt tóc mái nói

"Tôi vốn dĩ định để lại màu tóc đen hoàn toàn, nhưng..."

Cô bật cười tiếp lời

"Dù anh để kiểu nào cũng rất hợp mà, tôi tự hỏi nếu anh để lại tóc đen thì tôi có nhận ra anh và anh Diệc Thiên không nữa?"

Lăng Nhất chợt buồn nhẹ thì Hiểu Nhiên lại hỏi

"Mà phải rồi, từ hôm xảy ra chuyện ở lễ cưới...Tư Diệp vẫn ổn chứ?"

Lăng Nhất ngạc nhiên trả lời

"À...cô ta lại trở về Phó Gia rồi, tôi nghe nói vậy, có vẻ như bây giờ vẫn ổn"

Hiểu Nhiên cười nhẹ, ánh mắt như nhẹ lòng hẳn. Anh bật hỏi

"Hiểu Nhiên, kể từ khi ngày đó tới giờ, cô đã chuyển đến Lăng Gia ở rồi à?"

Cô gật đầu

"Đúng vậy, anh Diệc Thiên đã đón tôi về sống cùng vì anh ấy không yên tâm tôi sống một mình ở nhà như vậy, hơn nữa có dì quản gia cũng rất tốt"

Lăng Nhất cười nhẹ yên tâm rồi quay lưng nói

"Vậy tốt rồi, nếu có gì không vui cô cứ nói tôi, tôi có thể giúp"

"À được"

Cô ngạc nhiên đáp thì Lăng Nhất đã đi ra ngoài mất

Chương 67

Lúc này Thuần Dương vừa lái xe đến đối diện đường trước quán cafe của Hiểu Nhiên. Anh ngồi trong xe một hồi liếc mắt nhìn bó hoa mới mua để bên cạnh. Từ cái hôm lễ cưới đến nay đã gần hai tuần nhưng anh vẫn không thể nào chấp được việc mình đã không còn tư cách để nói chuyện với cô nữa.

Anh bước xuống xe cầm lấy bó hoa đó với ý định sẽ tặng cô lần cuối và cố gắng quên đi cô thật nhanh hết mức có thể, nhưng chợt thấy cô mở cửa bước ra trước quán cafe, anh giật mình nấp sau xe mình quan sát cô đang tưới những chậu cây trang trí trước quán, lúc này anh mới nhận ra hình ảnh này thật quen thuộc, cô thường đứng tưới hoa trong vườn nhà anh vào lúc sáng sớm lại vừa hát hò hăng say. Anh cũng nhận ra bộ đồ cô đang mặc vẫn là nữ hầu, nhưng rất tiếc cô không còn là nữ hầu của riêng anh nữa. Cô ngày càng biết cách trang điểm và trở nên xinh đẹp khi ở bên Diệc Thiên, anh thì chỉ biết ngậm ngùi cô đơn từ sáng đến tối ở công ty và trở về với căn nhà trống vắng ảm đạm. Dù anh có muốn đưa cô trở về Phó Gia cũng không còn tư cách nữa rồi, hợp đồng cũng đã hủy bỏ, càng không thể cứ lưu luyến bạn gái của người khác.

Nhưng đột nhiên có một chiếc xe đã dừng lại trước cô, Diệc Thiên bước xuống rồi tiến tới vén mái tóc cô mỉm cười thật nhẹ nhàng, cô cũng vậy. Anh đứng sau xe mình ở đối diện đường, bất chợt nhận ra giữa cái hạnh phúc và phong cảnh trước mắt vốn dĩ không thuộc về mình.

Thầm tự trách bản thân tại sao lại quá ngu ngốc, nếu anh nhận ra sớm hơn thì có thể chỗ đứng của Diệc Thiên bên cạnh cô bây giờ phải là anh mới đúng. Đôi tay anh bắt đầu run dần, dù cầm lấy bó hoa nhưng không thể nào tiến tới tặng cô một cách chính thức. Anh cắn răng lại mở cửa xe mình rồi bước vào khởi động, tăng tốc chạy thật nhanh chạy đi mất.

Lúc này trước quán, Hiểu Nhiên nhìn Diệc Thiên bật hỏi:

"Sao hôm nay đột nhiên anh lại đến đây vậy?"

Diệc Thiên mỉm cười đáp

"Anh đến đón em về sớm hơn một chút, vì hôm nay dì Thất có nấu nhiều món lắm, chúng ta về ăn cùng nhau nhé"

Cô mỉm cười gật đầu

"Vậy để em xin phép quản lí, anh chờ một chút nhé"

Anh gật đầu thì cô cũng đi vào trong quán mất. Cô vừa đi thì Lăng Nhất cũng bước ra khiến Diệc Thiên ngạc nhiên.

Anh mấp môi vì diện mạo mới của Lăng Nhất mà bật thốt hỏi

"Nhất...là em đấy à?"

Lăng Nhất tiến lại gần anh rồi nói

"Là tôi, công việc của anh dạo này thế nào?"

Diệc Thiên ngạc nhiên, đây là lần đầu tiên anh được Lăng Nhất hỏi thăm thế này nên có chút bất ngờ, anh bèn đáp

"Cũng bình thường, chỉ là có chút mệt mỏi thôi, anh cũng rất ngạc nhiên khi em đã biết làm việc và thay đổi như thế này"

Lăng Nhất thở dài một hơi, đưa mắt nhìn anh nói

"Tôi đã suy nghĩ rất lâu rồi, tôi muốn quay về Lăng Thị giúp anh một phần công việc, có được không?"

Câu nói ấy khiến Diệc Thiên bỗng mỉm cười thoáng chốc vui mừng

"Nếu em muốn vậy thì không có vấn đề gì để từ chối"

Chợt Hiểu Nhiên bước ra, cô ngạc nhiên khi thấy Diệc Thiên và Lăng Nhất đang nói chuyện thì Diệc Thiên nhìn cô hỏi

"Hiểu Nhiên, xong rồi à?"

Cô gật đầu đáp

"À...vâng ạ"

...

Một lát sau tại nhà họ Lăng

Bà quản gia vừa đặt các món ăn trên bàn rồi nhìn Hiểu Nhiên và Diệc Thiên cười vui nói

"Hôm nay ta đã đặc biệt chuẩn bị nhiều món ngon để chúc mừng Diệc Thiên thiếu gia và Hiểu Nhiên đó"

Hiểu Nhiên nhắm mắt cười hiền

"Cảm ơn dì, dì Thất"

Diệc Thiên cũng lên tiếng

"Những món dì ấy nấu ngon lắm đấy, Hiểu Nhiên em ăn nhiều vào"

Hiểu Nhiên gật đầu đáp

"Vâng"

"Đoằng" bỗng một tiếng sấm bật vang lên bất ngờ khiến cô giật mình. Cơn mưa bắt đầu òa xuống thật lớn thì Diệc Thiên bật nói

"Thật may là hôm nay anh đưa em về sớm, không thì khó mà về được trong lúc mưa thế này"

Cô cũng gật đầu đáp

"Đúng vậy, may thật đấy"Nhưng chợt đâu đó lòng cô lại cảm thấy bất an thì Diệc Thiên gấp thức ăn vào chén cô nói

"Em ăn đi"

Cô gật gù đáp

"A...vâng ạ"

Phía bên kia, cơn mưa nặng nhọc phủ kín ngoài đường thật mờ mịt. Thuần Dương dừng xe tại một thành cầu, tay cầm bó hoa tươi chưa kịp tặng mà mở cửa xe bước xuống. Mưa lại ào ạt tạt lấy người anh thật lạnh lẽo, điện thoại trong xe lại vang lên tiếng chuông cuộc gọi của Tư Diệp liên tục không ngừng mà anh không hề biết. Sau đó là dòng tin nhắn cô gửi đến trong lo lắng:

[Thuần Dương, bên ngoài mưa to lắm, anh ở đâu sao còn chưa về nhà?]

Nhưng lúc này anh đang đứng bên ngoài xe, bước chân tiến tới thành cầu rồi nhìn bó hoa đang bị mưa tạt vào đã đọng đầy nước. Anh cắn răng giơ bó hoa ấy lên cao rồi ném xuống dòng sông phía dưới. Bó hoa cứ thế rơi xuống mặt sông rồi nổi lền bền trôi dần đi xa, anh lại nắm chặt lòng bàn tay mình, mái tóc ướt mẹp phủ xuống cả đôi mắt đầy đau thương. Anh thật sự hối hận, nếu chịu nhận ra sớm hơn thì bản thân đã không tốn nhiều thời gian như vậy, nếu nhận ra sớm hơn anh đã không để cô bị người khác cướp đi mất. Anh đấm mạnh vào thành cầu trong bất lực hét lớn:

"Rốt cuộc tôi đã làm gì sai? Tại sao ông trời cứ luôn cướp đi mọi thứ tốt đẹp từ tôi chứ?"

Trời lại bắt đầu gầm gừ kèm theo sấm chớp, anh gục mặt vào thành cầu, cơn mưa vẫn ào ạt lên người anh mà ướt đẫm. Mưa thì vẫn không ngừng rơi, chỉ là chẳng ai thấy ở đâu đó trên khuôn mặt chàng trai có lẫn cả nước mưa và nước mắt hòa quyện trong tuyệt vọng.

Sau đó anh lên xe mình và đóng cửa lại, bắt đầu khởi động xe rồi tăng tốc dần chạy giữa cơn mưa nhạt nhòa kém tầm nhìn. Vừa chạy đến một cua quẹo của một con dốc, anh đã không để ý biển báo ở lề đường mà rẽ cua chạy nhanh đi mất. Tấm biển báo thì chỉ có vài dòng chữ nhỏ gọn, đó là "Cảnh báo!Xin giảm tốc độ vì phía trước là vách núi"

Vừa lái xe, Thuần Dương vừa cắn răng đắm chìm trong nỗi buồn vô tận, khi tiếng điện thoại lại vang lên những giai điệu đã nghe đi nghe lại nhiều lần. Anh chuyển mắt nhìn màn hình điện thoại để kề bên ghế thì thấy tên người gọi đến là Tư Diệp, bèn không quan tâm rồi ngẩn nhìn đường lái phía trước thì sực ngạc nhiên khi thấy hướng xe anh đang chạy đến không phải là con đường nữa mà là một vách núi.

Do đường trơn dốc của cơn mưa và vận tốc lái xe không hề nhỏ, anh giật mình xoay mạnh vô lăng cố chuyển hướng đầu xe nhưng cuối cùng lại không kịp. Chiếc xe lao thẳng xuống vách núi trong đêm tối của cơn mưa rào lớn, ngay khoảnh khắc sinh tử ấy anh đành phải gỡ dây an toàn và mở cửa xe bên cạnh nhảy xổ ra ngoài từ trên không. Xe thì bay xuống vách núi nổ tung mất, còn anh lại rơi vào ngọn cây gần đó từ trên cao mà ngã nhào xuống bãi đá gần phía dưới nằm bất động.

Vừa nghe thấy tiếng nổ "bùm" thật lớn, những người dân gần đó không khỏi tò mò vội đi ra xem, khi thấy cái gì đó đang cháy rất lớn ở dưới vực sâu, họ nhìn nhau lên tiếng

"Có tai nạn, mau gọi cứu hộ đi"

...

Vài ngày sau, Hiểu Nhiên vừa ngủ dậy trên chiếc giường ấm. Cô bật ngồi dậy thì bà quản gia cũng vừa mở cửa đi vào lên tiếng:

"Hiểu Nhiên, cuối cùng cô cũng dậy rồi"

Cô nhìn bà quản gia đang mỉm cười trìu mến thì bà ấy tiếp lời:

"Diệc Thiên thiếu gia đang chờ cô dưới nhà ăn, ngài ấy bảo tôi lên đây gọi cô dậy đấy"

Nghe vậy cô bước xuống giường đáp:

"Cháu biết rồi, dì Thất"

Một lát sau cô đi đến bàn ăn Diệc Thiên đang ngồi chờ, anh mỉm cười nói:

"Chào buổi sáng"Cô bối rối ngồi vào ghế thì anh lại nói:

"Bên ngoài bây giờ ai cũng biết chúng ta là của nhau rồi, em không cần ngại hay gì đó với anh như lúc ban đầu đâu"

Cô bật ngượng đáp

"Nhưng mà em vẫn chưa hết kinh ngạc vì chuyện này dù đã mấy ngày rồi, đây có phải là mơ không?"

Nghe vậy Diệc Thiên bật cười nhẹ, đành đứng dậy tiến tới chỗ cô ngồi, nhẹ nhàng áp hai tay vào hai bầu má cô nâng lên hôn thật nhẹ thì cô bật đỏ cả mặt, sau đó anh nhìn cô nói

"Đây không phải mơ, anh là Lăng Diệc Thiên, em nhìn xem"

"A...em...em biết rồi"

Cô gật gù mặt xuống đáp thì anh tiếp lời

"Ăn nhanh đi, anh đưa em đi mua thêm đồ mặc, bây giờ em đã chuyển đến đây ở thì việc đầu tiên anh sẽ chăm sóc cho em"

Nghe vậy cô gật đầu mỉm cười:

"Vâng"

Một lát sau, anh đưa cô đến cửa hàng của chính mình rồi nói:

"Ở đây đều là của em, em muốn gì cứ lấy đi"

Lúc này nhìn cả cửa hàng lớn, cô vẫn choáng ngợp với những gì mình nhận được thật sự quá lớn, Diệc Thiên tiến tới lấy từng bộ đắt giá nhất ra rồi nhìn cô tiếp lời

"Em mặc thử đi nhé, đây là những bộ anh nhập khẩu từ nước ngoài về, nó rất hợp với em"

Cô sực ngỡ ngàng, không hiểu sao lại cảm thấy trong lòng như được sưởi ấm mà bật cảm động khóc nức nở lên khiến Diệc Thiên ngạc nhiên, anh vội tiến tới hỏi:

"Em sao vậy? Anh làm gì em không vui à?"

Cô ngẩn mặt nhìn Diệc Thiên dụi mắt mình mỉm cười nói

"Không, em rất vui, em không ngờ bây giờ lại là bạn gái của anh và điều này em chưa bao giờ dám nghĩ đến, thật sự em..."

Diệc Thiên ngạc nhiên, tay giơ lên vén nước mắt cô đáp

"Đừng khóc, những thứ này xứng đáng thuộc về em"

Hiểu Nhiên mỉm cười, vì trên đời này ngoài bà nội ra chỉ có anh là tốt và thấu hiểu cô nhất. Cũng cho rằng bản thân mình chọn anh là một quyết định đúng đắn và không hề hối hận. Đột nhiên một cuộc gọi bất chợt chuyển đến từ điện thoại anh, Diệc Thiên lên tiếng

"Xin lỗi, hình như anh có điện thoại"

Anh thò tay vào túi mình lấy chiếc thoại ra xem thì ngạc nhiên vì số lạ gọi đến, đành bắt máy hỏi

"Alo, là ai vậy?"

Hiểu Nhiên nhìn anh, vốn cứ tưởng chỉ là cú điện thoại công việc nên không mấy để tâm đến.

"Phải, tôi là Lăng Diệc Thiên"

Chợt người trong điện thoại đã nói gì đó khiến anh phải tái mặt mà kinh ngạc hỏi lớn

"Anh nói cái gì?"

Sau đó anh tắt máy mất thì Hiểu Nhiên tò mò bật hỏi

"Sao nét mặt anh xanh xao quá vậy? Có chuyện gì à?"

Diệc Thiên nhìn cô vội đáp:

"Thuần Dương...cậu ta gặp chuyện rồi"

"Ơ..."

Nghe vậy cô giật bắn người làm rơi cả chiếc túi xách của mình đang cầm xuống đất.

Chương 68

Một lát sau tại bệnh viện, Diệc Thiên và Hiểu Nhiên vội chạy vào thì đã thấy Tư Diệp ngồi gục mặt một mình ở hàng ghế đằng xa. Bước chân đến anh vội hỏi

"Thuần Dương sao rồi? Cậu ta ở phòng nào?"

Tư Diệp ngẩn mặt nhìn anh, hai bầu mắt đã khóc đến sưng húp và kém sắc.

Khi cô ta đưa hai người đến trước một căn phòng, vừa mở cửa Hiểu Nhiên và Diệc Thiên không thể ngờ được trước mặt mình là một cơ thể bị bầm dập và xay xát được băng khắp nơi trên người, đôi mắt anh cũng được băng lại nằm bất tỉnh ở giường.

Hiểu Nhiên bật sốc, tay giơ lên che miệng mình run rẩy lấp mấp

"Không...không thể nào"

Cô đi đến chiếc giường đó, nhìn Thuần Dương đã nhắm mắt bất động mà lòng bồn chồn lo lắng nghĩ

(Không ngờ chỉ mới cái hôm ở buổi tiệc cưới đến giờ không gặp nhau mà anh ta đã trở nên như thế này, nhìn thấy anh ta ra nông nổi như vậy tại sao mình lại cảm thấy đau lòng chứ?)

Thấy người Hiểu Nhiên bắt đầu bật run lên vì lo lắng, Diệc Thiên quay sang nhìn Tư Diệp liền hỏi

"Cậu ta sao rồi? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Tư Diệp cúi mặt đáp

"Người ta phát hiện Thuần Dương đã lái xe lao xuống vách núi, xe thì bị nổ tung nhưng rất may anh ấy đã nhanh chóng phóng ra khỏi chiếc xe đó trong chớp nhoáng, tiếc thay thân thể lại đáp trúng cành cây từ trên cao cho nên toàn thân bị thương nặng bầm dập, anh ấy hôn mê đến nay đã ba ngày rồi"

Diệc Thiên bật sửng sờ, Hiểu Nhiên thì lại bật khóc nói

"Tại sao anh ta lại thành ra như thế này chứ?"

Diệc Thiên dù bản thân cũng rất sốc nhưng vẫn cố bình tĩnh tiến lại ôm lấy đầu Hiểu Nhiên vào lòng mình an ủi

"Hiểu Nhiên, bình tĩnh nào, anh tin chắc Thuần Dương không sao cả"

Đột nhiên ông bác sĩ mở cửa bước vào thì Hiểu Nhiên đã vội đi lại ông ta lên tiếng hỏi

"Bác sĩ, anh ấy có sao không? Tại sao lại trông nghiêm trọng thế này?"

Ông bác sĩ thở dài đáp

"Xin mọi người hãy bình tĩnh, do anh ta lúc lao xuống vách núi đã hứng chịu mọi vật cản phía dưới và toàn thân có vẻ không lành lặn, nhưng rất may tính mạng vẫn còn giữ được, về phần mắt của anh ta hình như có chút vấn đề vì va chạm phải vật nào đó lúc bị tai nạn, cho nên..."

Tư Diệp bỗng nheo mày kích động nói lớn

"Thế thì ông mau tìm cách chữa cho anh ấy đi chứ, vì anh ấy là chồng sắp cưới của tôi, nếu anh ấy có mệnh hệ gì thì cái bệnh viện của ông có đền nổi không hả?"

Vị bác sĩ lắc đầu

"Xin cô hãy bình tĩnh, bây giờ chỉ có thể theo dõi tình trạng của anh ta thôi,ngoài ra tôi không còn cách nào khác"

Vừa dứt lời ông bác sĩ đã quay lưng bước ra ngoài mất để lại một căn phòng vắng lặng.

Hiểu Nhiên bước chân đến gần giường Thuần Dương đang nằm, nhẹ nhàng sờ tay lên cơ thể trầy xước của anh mà nghẹn ngào

(Đồ ngốc, anh đã làm gì để bây giờ phải ra nông nổi thế này?)

Tư Diệp chợt đi đến phất tay cô ra không vui nói

"Anh ấy có ra sao cũng không cần cô quan tâm, đừng có ở đây giả vờ khóc lóc nữa"

Diệc Thiên cao mày đi đến lên tiếng

"Tư Diệp, đây là bệnh viện và Thuần Dương đã trở nên thế này, cô còn tâm trí để gây chuyện sao?"

Tư Diệp nhăn mặt trỏ tay vào Hiểu Nhiên tức giận nói lớn

"Hừ, là ai đã làm anh ấy ra thế này hả? Là cô ta, chính cô ta là nguyên nhân khiến anh ấy không ăn không uống, lúc nào cũng trở về nhà trong tình trạng say rượu, lúc nào anh ấy cũng nhắc tên cô ta trong nhà, trong khi cô bây giờ lại sống an nhàn ăn mặc sung sướng ở nhà họ Lăng thì quan tâm đến anh ấy làm gì chứ? Mau cút đi"

Hiểu Nhiên chợt sửng sờ lấp mấp

"Tôi..."

Bỗng Diệc Thiên kéo tay cô nói

"Hiểu Nhiên, chúng ta về thôi, tạm thời chỉ có thể để Thuần Dương cho Tư Diệp chăm sóc"

Sau đó anh đưa cô đi mất. Khi cánh cửa phòng bệnh đóng lại, Tư Diệp nhìn Thuần Dương bật khóc nức nở lẩm bẩm

"Thuần Dương, anh tỉnh lại đi, em thật sự rất lo cho anh"

...

Buổi tối, Hiểu Nhiên ngồi bên trong căn phòng vắng lặng, cô nghẫm nghĩ về anh và không thể hiểu được cảm giác đang khó chịu dồn dập trong lồng ngực của mình lúc này, càng không thể hiểu lời Tư Diệp đã nói có thật hay không?

Cô lẩm bẩm tự hỏi:

"Phó Thuần Dương, anh ta thật sự yêu mình sao?"

Cô chợt nhận ra mình chưa bao giờ nghĩ về anh, càng không quan tâm đến cảm giác của anh, dù bây giờ cô và Diệc Thiên đã ở bên nhau như vậy nhưng trong lòng vẫn muốn được quay về Phó Gia làm việc, vẫn muốn được nghe anh sai bảo mỗi ngày. Nhìn thấy anh ra nông nổi trên giường bệnh, thân xác đầy vết thương thì không hiểu sao lại cảm thấy đau lòng.

"Két"

Bỗng tiếng cánh cửa bật mở, cô ngạc nhiên ngẩn nhìn thì Diệc Thiên đã mở cửa phòng cô, anh đứng nhìn cô rồi hỏi

"Hiểu Nhiên, em vẫn còn bận tâm chuyện Thuần Dương sao?"

Cô im lặng, anh tiến tới ngồi cạnh cô bên giường mỉm cười nói

"Thật may vì Thuần Dương vẫn còn sống, anh cũng rất lo cho cậu ấy giống như em vậy"

Cô lên tiếng hỏi, ánh mắt trầm tư nhìn xuống đất

"Anh Diệc Thiên, sao anh ấy lại mất cẩn thận như vậy? Là do lỗi của em sao?"

Diệc Thiên ngạc nhiên đáp

"Không, không phải lỗi của em, dù Tư Diệp có nói vậy nhưng em cũng đừng để trong lòng, cô ấy vốn là người hay khó chịu với người khác"

Rồi anh xoa đầu cô tiếp lời

"Cũng muộn rồi, em ngủ đi"

"Vâng"

Cô đành gật đầu thì anh đã tiến tới hôn nhẹ vào má cô khiến cô ngạc nhiên, sau đó anh đứng dậy nói

"Anh sẽ đến bệnh viện xem tình trạng của Thuần Dương thường xuyên, em đừng lo"

Dứt lời anh bước ra ngoài đóng cửa lại mất. Cô liếc mắt ra ô cửa sổ gần đó, tâm tư vẫn bất an ngẫm nghĩ:

(Không biết Phó Thuần Dương có sao không nhỉ? Sao mình lại thấy lo thế này?)

...

Vài tuần sau, tại bệnh viện.

Tiếng "tút tút" quen thuộc trong phòng hồi sức vang lên liên hồi. Thuần Dương nheo trán mình, tay chân bắt đầu run lẩy mẩy một cách kì lạ.

Giấc mơ ấy lại bắt đầu xuất hiện, một cậu bé tầm 12 tuổi vẫn còn rất hồn nhiên vui vẻ sau khi từ trường học trở về nhà. Trên tay cậu là bảng bằng khen thành tích top nhất của cuộc thi hội họa vẽ tranh ở trường và quyết định sẽ đi khoe với mẹ mình nên vô cùng hưng phấn.

"Mẹ ơi, con vừa đạt được giải nhất cuộc thi vẽ đấy, mẹ..."

Khi cậu bé vừa vặn cánh cửa phòng mẹ mình ra, một cảnh tượng trước mắt đã làm cậu tái mặt đi rơi cả bảng giấy khen ấy xuống đất.

"Ư...hơ..."

Cậu bé to mắt nhìn một người phụ nữ đang treo cổ trước mặt mình, mái tóc dài đen mượt đang đung đưa theo cơn gió lướt qua từ cửa sổ, dưới khóe miệng người phụ nữ vẫn cười một cách quái dị. Lúc này hai đôi chân cậu như ngã khuỵu xuống mà mấp môi gọi

"M...mẹ..."

"Bịch bịch bịch"

Bỗng tiếng bước chân của hai người giúp việc kèm theo tiếng cười đùa tám chuyện của họ dần đi đến. Một cô giúp việc giơ bàn tay mình lên khoe khoang nói

"Cô nhìn chiếc nhẫn của tôi xem, hôm qua anh ấy đã cầu hôn tôi đấy"

Cô gái kia cũng chụm hai tay mình lại ngưỡng mộ

"Ôi ghen tỵ quá, tôi ước gì mình cũng được cầu hôn giống như cô a"

Nghe vậy cô gái kia che miệng mình bật cười đáp

"Hahaha cô sẽ được như ý thôi"

Khi nhìn thấy cậu đang ngồi bẹp dưới sàn trên hành lang trước cửa phòng mẹ mình. Đôi mắt cậu kinh hãi tột độ nhìn chằm chằm vào bên trong, thấy lạ hai người bèn đi đến bật hỏi

"Thiếu gia, ngài làm gì ngồi ở đây...vậy?"
Vừa nói, hai cô giúp việc ấy chợt ngẩn mặt lên nhìn bóng người lơ lửng trên trần nhà bên trong phòng liền tái mặt la lớn

"Á...phu nhân...phu nhân tự tử rồi"

Giấc mơ lại ùa về dù đã một thời gian không xuất hiện trở lại. Anh bật mở mắt, mồ hôi nhễ nhãi trên trán đang ướt đẫm. Vốn đã sốc vì cơn ác mộng này, anh lại thêm một pha giật mình vì cơn đau ở hai mắt mà bật rên nhăn nhó:

"Ư...ưm"

Anh nheo trán mình, tay sờ lên miếng vải băng ở mắt mà khó chịu nghĩ

(Cái gì vậy? Tại sao mắt mình lại được băng lại chứ? Chả thấy gì cả)

Sau đó anh cố ngồi dậy với cơ thể nặng trịch vẫn còn đau nhức và ê ẩm.

Một y tá đang chăm sóc anh liền thấy anh đã tỉnh lại và ngồi dậy nên vui mừng nói

"A...cuối cùng bệnh nhân này cũng tỉnh rồi, đợi một lát tôi sẽ gọi bác sĩ cho anh"

Sau đó cô ấy vội chạy ra ngoài tìm bác sĩ mất. Lúc này anh chợt bàng hoàng ngồi trên giường, tay sờ lên miếng băng trên mắt mà đau đớn tự hỏi

(Tại sao mình không thấy gì cả? Chuyện gì đã xảy ra vậy? Hai mắt mình nhói quá)

Khi bác sĩ vừa chạy vào, anh chỉ nghe mỗi tiếng động "bịch bịch" và "cạch cạch" bên tai dù không thấy được gì. Vị bác sĩ đứng bên cạnh liền lên tiếng

"Anh thấy trong người thế nào rồi? Anh cử động được chứ?"

Thuần Dương nheo trán mình, quay đầu theo hướng tiếng nói phát ra bật hỏi

"Ông là ai? Tại sao mắt của tôi phải băng lại chứ?"

Vị bác sĩ đáp

"Tôi là bác sĩ, bây giờ tôi sẽ tháo miếng vải băng này ra khỏi mắt cậu"

"Mau tháo nhanh đi, nó làm tôi thật sự khó chịu rồi đấy"

Anh cáo gắt nói thì ông ta lại đáp

"Được rồi"

Sau đó vị bác sĩ đưa tay đến tháo miếng vải băng ấy ra trong hồi hộp, cả cô y tá bên cạnh cũng thế.

Khi tấm vải dần được tháo xuống, đột nhiên đôi mắt anh trong thật mơ hồ không một chút cảm xúc. Anh sửng người, vì cho dù có mở mắt hay không mở thì xung quanh mình vẫn đều là một màu đen như mực. Anh nheo mày hỏi

"Này...sao tối quá vậy? Mau bắt đèn lên đi vì tôi không thấy gì cả"

Nghe vậy cô y tá ngạc nhiên bật nói

"Bác sĩ, hình như anh ấy không thấy gì thì phải"

Vị bác sĩ lại hỏi

"Anh không thấy gì sao? Tôi là bác sĩ, người đang đứng trước mặt anh đây"

Thuần Dương bật sửng sờ, anh giơ tay lên khoảng không trước mặt mình, vẫn như cũ đôi mắt vẫn không cảm nhận được gì ngoài một màu đen phủ quanh.

"Tôi...tôi không thấy gì cả, mắt của tôi..."

Anh giơ hai tay lên xoa hai bầu mắt mình, sau đó mở ra nhưng vẫn là một màu đen tăm tối, cảm giác sợ hãi lại bắt đầu lấn tới, anh sợ bóng tối, anh bắt đầu hoang mang thì bác sĩ lại nói

"Anh nằm yên, tôi sẽ kiểm tra lại mắt của anh"

Thuần Dương cao mày liền hỏi lớn

"Tôi không phải bị mù rồi chứ? Ông mau kiểm tra lại đi"

"Anh hãy giữ bình tĩnh, hiện tại anh cảm thấy mắt mình thế nào? Có đau đớn gì không?"

Ông ta hỏi, anh vội hoảng trả lời

"Có hơi nhói một chút nhưng quan trọng là tôi chỉ thấy mỗi màu đen hệt như lúc nhắm mắt vậy, ông mau khám lại cho tôi nhanh đi"

...

Sau một hồi vị bác sĩ cũng bước ra ngoài mất, anh ngồi trầm tư một mình trên giường, tay sờ lên mắt mình nhớ lại lời bác sĩ đã nói lúc nãy.

Sau khi kiểm tra xong, ông ta thở dài lắc đầu nói

"Phó tiên sinh, tôi rất tiếc phải báo cho anh một tin buồn, sau khi kiểm tra ở giác mạc hai mắt của anh tôi phát hiện có vết xước, có lẽ trong lúc tai nạn mắt của anh đã va phải thứ gì đó nên đã ảnh hưởng đến dây thần kinh thị giác, anh có lẽ đã bị mù rồi"

Lúc này anh lẩm bẩm rồi bật cười nhẹ

"Mình mù rồi, ha"

Chợt Tư Diệp vừa chạy ập đến vì nhận được thông báo từ cuộc gọi của bệnh viện nói rằng Thuần Dương đã tỉnh lại. Cô mở cửa đi vào, thấy anh đang ngồi trên giường sờ tay vào mắt mình liền đi đến nắm lấy tay anh lên vui mừng nói

"Thuần Dương, em vừa nhận được cuộc gọi từ bệnh viện nói anh đã tỉnh lại và đã vội đến đây, em thật sự rất vui"

Chợt anh phất tay cô ra, sau đó nheo mày hỏi

"Tư Diệp, là cô sao? Cô đang đứng trước mặt tôi à?" Bỗng Tư Diệp ngạc nhiên

"Thuần Dương, anh không thấy em sao? Em đang ở bên cạnh anh đây"

Nghe vậy anh im lặng, cô lại hỏi:

"Thuần Dương, có phải bác sĩ đã kiểm tra cho anh rồi phải không? Mắt của anh thế nào rồi?"

Anh bật cười nhẹ đáp

"Ha, cuối cùng ông trời cũng ứng nghiệm lời thề của tôi đã nói với cô, bây giờ tôi mù thật rồi"

"Cái gì?"

Tư Diệp bật sửng sốt nói lớn,nhìn anh nghiếng răng tiếp lời

"Anh nói anh mù rồi sao? Anh không thấy em sao? Em đang đứng trước mặt anh này, anh đừng đùa có được không?"

Cô ta giơ tay mình qua lại trước mặt anh thì anh cười nhạt nói

"Cô nhìn còn không thấy sao? Tôi chả thấy gì ngoài một màu đen cả, tại sao bây giờ cô còn dám xuất hiện trước mặt tôi?"

Chợt Tư Diệp đặt tay lên bụng mình đáp

"Nhưng em là vợ tương lai của anh mà, cả đứa bé trong bụng này nữa, nó sẽ là con anh..."

"Cô im đi"

Bỗng anh quát lớn khiến cô ta giật mình, anh nghiếng răng nói

"Đừng nhắc cái thai của người khác trước mặt tôi, cô muốn bao nhiêu tiền thì mới chịu rời khỏi Phó Gia đây, đừng nghĩ tôi không nói thì cô sẽ càng ngày càng lộng hành"

Tư Diệp bật khóc nức nở đáp

"Thuần Dương, anh không niệm tình chúng ta từng yêu nhau sao? Nếu bây giờ anh đuổi em đi thì ai sẽ chăm sóc cho anh chứ?"

Anh lạnh lùng nói

"Tôi không cần, Tư Diệp, cô đi đi"

Chợt Tư Diệp ngạc nhiên, anh tiếp lời

"Tôi đã niệm tình vì cô đang mang thai nên mới không áp bức cô rời khỏi Phó Gia, toàn bộ thẻ của tôi đều nằm ở hộp tủ trong phòng, cô muốn lấy bao nhiêu thì lấy rồi rời khỏi Phó Gia đi"

Cô nheo mày khó hiểu

"Tại sao anh có thể phũ phàng đuổi em đi như thế trong khi bản thân anh bây giờ không có ai để nương tựa chứ? Mấy ngày qua là em chăm sóc anh đấy, anh còn không biết ơn ngược lại muốn đuổi mẹ con em đi sao?"

Thuần Dương bật cười nhẹ, vẫn một mực từ chối

"Tôi không cần cô thương hại, tôi có ra sao cũng không cần cô chăm sóc, mau cút đi"

Lúc này Tư Diệp nheo mày nghĩ

(Phải rồi, bây giờ anh ta đã trở thành một tên mù lòa thì việc quản lý tập đoàn Phó Thị là điều không thể, sớm muộn gì nó cũng phá sản mà thôi thì việc gì mình phải ở đây chăm sóc một tên thiệt hại thế này chứ?)

Đột nhiên Tư Diệp thay đổi thái độ mình khoanh hai tay vênh váo nói

"Hừ, thật phí công tôi bám theo anh tới giờ này, cuối cùng bây giờ anh chỉ là tên phế nhân, anh mù rồi thì sớm muộn gì tập đoàn Phó Thị cũng phá sản"

Thuần Dương nheo mày hỏi

"Vậy ra trước giờ từ đầu đến cuối cô chưa bao giờ yêu tôi mà tiếp cận tôi chỉ vì tài sản sao?"

Tư Diệp bật đáp

"Đúng vậy, nhìn lại anh bây giờ xem, ngay cả mắt còn không thấy đường thì sẽ làm gì được nữa chứ"

Anh cắn răng gào lớn

"Cô mau cút khỏi mắt tôi ngay"

Cô ta cười lớn đắc ý

"Bây giờ anh chỉ còn một mình không ai nương tựa, sao không thử quỳ xuống cầu xin Lạc Tư Diệp tôi xem, biết đâu...tôi sẽ ở lại chăm sóc anh một cách chu đáo nhất"

Anh tức giận hơn gào thét

"Tôi không cần cô chăm sóc, đúng là Phó Thuần Dương tôi mù mới yêu phải loại đàn bà như cô, cô cút ngay cho tôi"

Anh xua tay lung tung thì cô ta quay lưng đi lại mở cửa ra nói

"Hừ vậy thì số thẻ trong tủ anh tôi sẽ lấy trọn"

"Cạch"

Khi tiếng cánh cửa đóng lại, lúc này toàn bộ không gian vắng lặng hẳn, Thuần Dương nghiếng răng rồi thò tay lấy chiếc gối trên giường tức giận ném xuống đất gào lớn

"Đáng ghét"

Chợt tiếng cánh cửa lại bật lên, anh nheo mày quát

"Cô còn quay lại đây làm gì? Cút ngay"

Diệc Thiên lên tiếng

"Là tôi, Diệc Thiên đây"

Anh ngạc nhiên, Diệc Thiên liếc nhìn chiếc gối vô tội bị ném xuống đất bèn tiến tới nhặt nó lên đem lại đặt lên giường anh, thở dài nói

"Tôi rất vui vì cậu đã tỉnh lại và tôi cũng đã nghe bác sĩ nói về tình trạng của cậu rồi"

Thuần Dương bật cười nhạt hỏi

"Thì sao? Bây giờ tôi đã trở thành một tên mù, không ai bên cạnh nữa rồi, cậu nói xem đây có phải là quả báo tôi đáng nhận được không?"

Diệc Thiên lắc nhẹ đầu mình bật hỏi

"Trước lúc bị tai nạn cậu đã làm gì?"

Chợt anh im lặng, Diệc Thiên thở dài nói

"Cậu không nói cũng được, dù sao tôi cũng sẽ giúp cậu sắp xếp mọi việc, khi nào cảm thấy khỏe lại cứ gọi cho tôi, với lại tình trạng của cậu hiện giờ đã không nhìn thấy gì nữa rồi nên cũng khó tự chăm sóc cho bản thân mình, cho nên tôi sẽ nhờ người..."

"Không cần đâu"

Bỗng anh cắt lời khiến Diệc Thiên ngạc nhiên, anh đưa mắt nhìn về một hướng tiếp lời

"Tôi sẽ tự mình lo được, cậu đừng giúp một người như tôi nữa, thời gian qua tôi đã nợ cậu rất nhiều, từ việc sắp xếp công việc ở tập đoàn Phó Thị và cả chuyện của Tư Diệp, tôi không thể cứ mãi làm phiền cậu như thế"

Diệc Thiên chợt im lặng một vài giây rồi đáp

"Được rồi, nhưng dù sao tôi cũng sẽ giúp một phần khi cậu còn ở bệnh viện, sau khi xuất viện thì cậu có thể tùy ý làm theo quyết định của mình, còn bây giờ tôi phải ra ngoài gặp bác sĩ để hỏi một chút chuyện về tình trạng của cậu, hi vọng có thể giúp ít cho cậu được gì đó"

Sau đó anh quay đi bước về phía cửa ra thì Thuần Dương bật hỏi

"Cô ấy vẫn sống tốt khi ở bên cậu phải không?"

Chợt Diệc Thiên ngạc nhiên, anh quay lại nhìn Thuần Dương bây giờ thật thảm hại, đôi mắt không còn chút cảm nhận gì nữa rồi mà hướng lên nhìn trần nhà. Anh đáp

"Cô ấy vẫn ổn, cảm ơn cậu đã hỏi thăm"

Thuần Dương cười nhẹ, ánh mắt có chút buồn nói

"Diệc Thiên, tôi không dám đòi hỏi gì nhiều, chỉ mong cậu thay tôi chăm sóc cô ấy thật tốt"

Diệc Thiên đáp

"Được rồi, tôi tự mình biết làm việc đó, cậu nghỉ ngơi đi"

Sau đó anh quay lưng mở cửa ra ngoài mất.

Chương 69

Tại một căn phòng khác của bênh viện, Diệc Thiên mở cửa đi vào nhìn ông bác sĩ đã ngồi đợi sẵn ở đó anh lên tiếng

"Tôi đến rồi, tôi muốn hỏi chuyện về tình trạng mắt của Thuần Dương"

Ông bác sĩ gỡ cặp kính của mình ra rồi thở dài đặt lên bàn làm việc, nhìn chiếc ghế đối diện nói

"Vậy thì mời anh ngồi"

Diệc Thiên đi đến ngồi vào ghế, sau đó anh bật hỏi

"Về mắt cậu ta, không lẽ không có cách nào để chữa khỏi sao?"

Ông bác sĩ đáp

"Theo như tôi thấy thì mắt của anh ta đã bị tổn thương khá nặng, không thể nào chữa khỏi được nữa chỉ trừ một việc thôi"

Anh ngạc nhiên

"Một việc? Cho dù là bao nhiêu tiền cũng được, chỉ cần có cách chữa trị mắt của cậu ta thì tôi sẵn lòng chi trả"

Ông bác sĩ nhìn anh đáp

"Không phải có tiền là có thể chữa được đâu, nếu có một đôi mắt lành lặn khác thay vào thì anh ta có thể nhìn thấy trở lại"

Diệc Thiên ngạc nhiên nheo mày

"Ý ông là..."

Ông bác sĩ gật đầu

"Đúng vậy, nếu có người hiến mắt cho anh ta thì mới chữa được thôi, ngoài ra cũng không còn cách nào khác nếu không muốn bị mù cả đời"

...

Buổi tối, Diệc Thiên vừa trở về nhà thì đã thấy Hiểu Nhiên ngồi ở phòng khách. Cô đứng dậy vội đi đến hỏi

"Anh Diệc Thiên, hôm nay anh đến bệnh viện xem anh ta thế nào rồi?"

Diệc Thiên mỉm cười đáp

"Cậu ta tỉnh lại rồi, hiện sức khỏe còn rất yếu ớt nên tạm thời phải ở bệnh viện theo dõi một thời gian nữa"

Hiểu Nhiên mỉm cười chợt yên lòng rồi lại hỏi

"Thế thì tốt quá, nhưng mà về phần mắt của anh ấy thế nào?"

Anh bèn đáp

"Mắt của cậu ta bị tổn thương khá nặng, e rằng chỉ có thể chịu mù cả đời thôi"

"Cái gì?"

Hiểu Nhiên bật sốc nói lớn

"Bị mù rồi, anh nói Phó Thuần Dương bị mù rồi sao?"

Diệc Thiên gật đầu, ánh mắt lo lắng trả lời

"Đúng vậy, anh chỉ lo cho cậu ấy bây giờ không còn ai chăm sóc, vừa rồi cũng nghe được chuyện Thuần Dương bị tai nạn đã được phát tán rộng rãi ra bên ngoài nên chỉ sợ không bao lâu nữa những người hợp tác với cậu ta dần biết được việc này sẽ tự động rút bỏ hợp đồng với tập đoàn Phó Thị, vì họ biết Thuần Dương không còn khả năng quản lí sản nghiệp Phó Gia nữa và hậu quả thì em cũng biết rồi đấy"

Hiểu Nhiên bật sửng sờ

"Không thể nào, nếu như thế không phải một thời gian sau tập đoàn kinh doanh Phó Thị sẽ bị phá sản sao?"

Chợt Diệc Thiên lướt qua cô đáp

"Bây giờ anh chỉ có thể cố gắng giúp cậu ta một phần, cũng thật may Lăng Nhất đã chịu trở về giúp anh ở tập đoàn Lăng Thị, thay vào đó mọi việc ở cửa hàng anh có thể giao cho quản lí và nhân viên làm giúp còn về Phó Thị anh sẽ thay Thuần Dương quản lí một thời gian, trước mắt chỉ có thể làm như vậy thôi"

Bỗng cô nheo mày lên tiếng

"Nhưng về Phó Thuần Dương thì sao? Ai sẽ chăm sóc anh ta chứ?"

Diệc Thiên quay lại nhìn cô đáp

"Anh đã nói sẽ nhờ người đến chăm sóc nhưng cậu ta không chịu, anh cũng hết cách rồi"

Hiểu Nhiên bật im lặng thì Diệc Thiên tiếp lời

"Hiểu Nhiên, nếu em cũng lo cho Thuần Dương thì cứ đến thăm cậu ấy đi, một lần thôi cũng được"

Cô ngạc nhiên thì anh quay đi mất. Lúc này cô ngẫm nghĩ

(Mình cũng có thể đến thăm anh ta mà phải không?)

Tại Phó Gia

Tư Diệp bật mở cửa đi vào phòng Thuần Dương lục lọi mọi ngăn tủ cao mày nhăn mặt nghĩ

(Đâu rồi? Anh ta đã nói là để toàn bộ thẻ ở trong tủ mà, tại sao mình vẫn không thấy vậy chứ?)

Khi mở đến một ngăn tủ cuối cùng có chứa vài cuốn sách, Tư Diệp ngạc nhiên khi thấy mép của chiếc thẻ bị các quyển sách ấy đè chồng lên nhau thì lập tức lấy đống sách ấy ra. Đúng là toàn bộ thẻ tín dụng gồm 5 6 cái đều nằm dưới đống sách này. Cô vui mừng lấy toàn bộ chúng ra mỉm cười lẩm bẩm

"Hừ, mấy cái thẻ này chắc chứa không ít tiền, chỉ cần có chúng thì mình có thể sống thoải mái một thời gian rồi"

Sau đó cô ta đi ra đóng cửa phòng Thuần Dương lại, dọn dẹp hành lí mình bước xuống cầu thang thì vài ba cô người hầu còn sót lại đứng gần đó nhìn cô ta bằng ánh mắt ngạc nhiên. Tư Diệp nhìn họ cao mày nói

"Nhìn cái gì? Không bao lâu nữa tập đoàn Phó Thị sẽ bị phá sản, bây giờ căn nhà này sắp bị người ta thu mua lại rồi thì mấy cô còn dọn dẹp làm cái gì chứ? Chi bằng nghỉ việc hết đi"

Một cô người hầu ngạc nhiên lên tiếng hỏi

"Ơ...điều cô nói là thật sao? Tập đoàn Phó Thị sắp bị phá sản thật à?"

Tư Diệp đắc ý đáp

"Hừ, tôi nói dối các cô làm cái gì chứ? Chính vì thế cho nên Lạc Tư Diệp bây giờ tôi mới rời khỏi đây"

Rồi cô ta kéo hành lí lướt qua mấy cô người hầu nhếch môi tiếp lời

"Phó Thuần Dương anh ta bây giờ còn không đủ tài chính trả lương cho mấy cô đâu, mau rời khỏi đây đi"

Vừa thấy Tư Diệp đã đi mất, mấy cô nữ hầu nhìn nhau lo lắng nói

"Này, tôi thấy có chút lo, nghe nói chủ nhân bị tai nạn kết quả hai mắt không còn nhìn thấy gì rồi, e rằng không thể tiếp quản tập đoàn Phó Thị nữa, chúng ta có nên nghỉ việc không?"

Mấy cô gái kia cũng gật đầu đáp

"Tôi không làm nữa đâu, có lẽ tôi nên tìm một công việc khác thì hơn"

"Tôi cũng vậy a"

Vài tiếng sau toàn bộ nữ hầu trong nhà đã tự động dọn hành lí của mình rời khỏi mất. Khuya đến Tiểu Mễ tan làm quán cafe trở về, bước vào nhà cô ngạc nhiên nhìn xung quanh khi máy hút bụi bị vứt lung tung và rác cũng chưa kịp dọn. Cô lên tiếng gọi lớn"A Lệ, Lý Quỳnh, Tiểu Xuyên, mấy cô đi đâu hết rồi sao lại dọn dẹp phòng khách dang dở thế này chứ?"

Không nghe thấy tiếng trả lời lại, cô đi vào phòng ngủ của mấy cô gái đó thì ngạc nhiên khi thấy dường như mọi đồ đạc và hành lí của họ đã biến mất. Cô lẩm bẩm tự hỏi

"Mấy người họ dọn đồ đi đâu cả rồi?"

...

Sáng hôm sau, Tư Diệp đứng trước máy ATM bỏ các thẻ vào vừa ấn mật mã vừa nhăn mặt lẩm bẩm

"Cái quái gì thế này? Sao lại không đúng?"

Cứ thế các thẻ cô cho vào đều báo sai mã pin, một vài thẻ nhập quá nhiều lần nên đã bị khóa đi mất khiến Tư Diệp nhíu mày khó chịu

"Đáng ghét, không lẽ anh ta đổi mật khẩu cả rồi, thế này thì làm sao mà rút tiền được chứ? Không phải mọi công sức của mình đều vô dụng cả rồi sao?"

Tại bệnh viện, Thuần Dương vẫn ngồi trầm tư trên giường, tay sờ lên cơ thể mình ngẫm nghĩ

(Dường như cơ thể cũng bớt đau đớn một chút rồi, nhưng bây giờ cho dù ban đêm hay ban ngày mình cũng không phân biệt được)

Chợt cánh cửa bật mở, Hiểu Nhiên bước vào nhìn anh, trên tay là túi trái cây mang đến. Anh nghe thấy tiếng động liền bật hỏi

"Ai vậy?"

Cô im lặng, tiến chân đi đến đặt túi trái cây lên bàn rồi quay sang nhìn anh. Vừa đứng trước mặt anh, cô nhìn đôi mắt mơ hồ ấy mà bật nghĩ

(Anh ta đúng là không thấy mình)

"Ai vậy? Tại sao không trả lời?"

Thuần Dương nheo mày hỏi, tay giơ lên xua về phía trước thì vô tình chạm phải ngực cô khiến anh ngạc nhiên, cô thì bật giật mình lùi ra phía sau một bước bật đỏ mặt, liền lấy tay ôm ngực mình lại lên tiếng hỏi

"Ưm...anh chạm vào cái gì thế hả?""

Bỗng anh sực ngạc nhiên nhăn trán mình nghĩ

(Giọng nói này...là Hiểu Nhiên ư? Không thể nào, chắc chắn là mình nghe lầm, làm sao cô ấy có thể đến đây được?)

Để thử lại độ chính xác có phải cô hay không? Anh giả ngây hỏi

"Nhưng tôi vừa chạm vào cái gì vậy? Nó mềm mềm..."

Chưa kịp nói hết câu cô đã ngượng mặt tức giận tát vào má anh một phát quát lớn

"Anh im ngay cho tôi"

Cú tát đã làm bên má anh bắt đầu nóng rát, anh sờ tay lên má mình với ánh mắt ngỡ ngàng có chút vui mừng bật nghĩ

(Đúng là cô ấy rồi)

Chợt cô quay sang lấy táo từ túi trái cây đã mang đến, nét mặt vẫn còn chút tức giận nói

"Thật tốt vì thấy anh vẫn còn sống, tôi có mang trái cây đến cho anh đây, anh muốn ăn không?"

Anh cố tỏa ra thái độ không vui bật hỏi

"Tại sao em lại đến đây?"

Cô ngạc nhiên trả lời

"Tôi đến thăm anh không được sao? Dù sao anh cũng từng là chủ của tôi nên khi hay tin anh bị tai nạn, tôi đã rất lo lắng"

Anh sực nhẹ lòng cúi mặt nghĩ

(Hóa ra cô ấy vẫn lo lắng cho mình)

Bỗng cô lấy ghế ngồi xuống trước mặt anh, tay cầm dao vừa gọt vỏ táo vừa nói

"Anh còn đau không? Tôi nghe nói mắt của anh không thể thấy được nữa cho nên rất tiếc"Anh nheo mày hỏi

"Em quan tâm đến anh chỉ vì anh là từng là chủ của em sao? Hoàn toàn không có ý nào khác à?"

Cô ngạc nhiên đáp

"Đúng vậy, ngoài điều đó ra thì tôi còn có ý gì khác chứ?"

Rồi cô cầm miếng táo ấy giơ lên trước anh nói

"Tôi gọt táo rồi này, anh ăn đi"

"Không ăn"

Anh lạnh nhạt trả lời thì cô bật đứng dậy đáp

"Vậy à, anh không ăn thì tôi không còn lí do gì để ở đây nữa"

Sau đó cô buộc túi đựng táo lại định rời đi thì anh giơ tay lên khiến cô ngạc nhiên nheo mày hỏi

"Anh giơ tay lên làm gì vậy?"

Anh ngượng đáp

"Lấy táo em đưa chứ làm gì?"

Hiểu Nhiên khó hiểu hỏi

"Thật là lúc nãy còn nói không ăn cơ mà? Sao bây giờ lại muốn ăn rồi?"

Sau đó cô đưa miếng táo lên tay anh, anh liền đưa đến miệng ăn đi mất rồi lại nói tiếp

"Cho anh miếng nữa"

Cô đành ngồi xuống ghế trở lại gọt lấy miếng táo thứ hai rồi đưa cho anh nói

"Đây này"

Bỗng anh đưa tay ra định lấy miếng táo đó nhưng không biết chỗ nào, tay cứ giơ lên hụt xuống trong khoảng không thì cô chợt đau lòng, đành cầm lấy tay anh lại thì anh ngạc nhiên rồi đặt miếng táo ấy vào bàn tay anh nói

"Nó ở đây"

Anh cầm miếng táo đó lên miệng mình cắn nhẹ, bật cười nhạt nói

"Anh đúng là không thấy gì nữa rồi, em thấy có thấy buồn cười không?"

Nhìn nét mặt đau thương của anh, không hiểu sao mắt cô lại bắt đầu đọng một màn nước mắt rồi chảy dọc xuống má. Anh không thể nhìn thấy cô khóc mà nhai miếng táo ấy vào miệng nói tiếp

"Anh đã mong em đến thăm anh nhưng cuối cùng cũng mãn nguyện rồi, Diệc Thiên cậu ấy vẫn đối xử tốt với em chứ?"

Hiểu Nhiên lau nước mắt mình mỉm cười đáp

"Tốt lắm, chúng tôi ở bên nhau rất hạnh phúc"

Nghe vậy anh mỉm cười nhẹ, khẽ giọng nói

"Hiểu Nhiên, anh thật sự rất muốn thấy em cười"

Bỗng cô ngạc nhiên thì anh cúi mặt tiếp lời

"Nhưng tiếc là bây giờ không thể thấy được nữa, nếu chịu nhận ra sớm hơn thì anh nhất định sẽ không đánh mất em, chắc chắn thế"

Hiểu Nhiên hỏi

"Tôi có một thắc mắc, anh thật sự yêu tôi sao?"

Thuần Dương bật cười chỉ vỏn vẹn đáp một chữ "ừ" nhưng trong lòng lại đầy nghẹn ngào xót xa.

Hiểu Nhiên lại cắt thêm một miếng táo bật hỏi

"Tư Diệp thì sao? Không phải anh luôn miệng nói yêu cô ấy à? Thế lí nào bây giờ anh lại nói yêu tôi chứ?"

Anh trả lời

"Tư Diệp chỉ là do anh ngộ nhận, em đừng nhắc đến cô ta nữa, dù sao tư cách của anh bây giờ với em chỉ là người dưng không ai nợ ai, cảm ơn em đã đến thăm anh"

Cô đưa miếng táo ấy giơ đến miệng anh rồi đáp

"Được rồi anh ăn đi"

Anh vừa ăn vừa hỏi

"Phải rồi, hôm nay là ngày mấy?"

Cô đáp

"Hình như 3/8 thì phải, mà sao anh hỏi vậy?"

Anh lắc đầu đáp

"Không có gì, chỉ là 12/8 là ngày giỗ mẹ anh"

Cô ngạc nhiên

"Ngày giỗ của mẹ anh? Vậy..."

Anh tiếp lời

"Anh định sẽ đến mộ thăm mẹ mình nhưng bây giờ không thể tự mình đi được, em giúp anh được không?"

"Nhưng..."

Cô lưỡng lự thì anh bật cười nhẹ nói

"Nếu em không đi được cũng không sao, anh không ép đâu"

Một lát sau trên xe buýt đang chạy, Hiểu Nhiên vừa ngồi vừa cúi mặt nghĩ

(12/8 là ngày giỗ mẹ anh ta, không ngờ bản tính Phó Thuần Dương vốn khó ưa như vậy nhưng lại là một người con hiếu thảo, nghĩ lại mình không thể không giúp được)

Chương 70

Hơn một tuần sau khi vết thương toàn thân cũng lành hẳn, Thuần Dương bắt đầu bước chân xuống giường, anh thò tay mò lung tung về phía trước, chân bước đi từng bước với ý định muốn ra ngoài cho dù có bằng bất cứ giá nào. Đến một bức tường dày đặc, anh sờ tay vào lần theo bức tường đó nghiếng răng

(Đáng ghét, ngay cả cửa ra vào mình cũng không tìm được)

Chợt cô y tá mở cửa đi vào thấy anh đang sờ tay mò mẫm thành tường bên cạnh cố tìm cửa ra, cô ngạc nhiên hỏi

"Anh làm gì vậy? Anh cần lấy gì sao?"

Thuần Dương nheo mày đáp

"Tôi muốn ra ngoài"

Cô y tá can ngăn

"Không được, hiện tại anh không nhìn thấy đường thì làm sao đi ra ngoài được chứ? Xin hãy quay lại giường của mình đi ạ"

Anh khó chịu nói lớn

"Suốt ngày bắt tôi ngồi ở cái giường đó không biết chán sao? Tôi nói muốn ra ngoài là ra ngoài"

Bỗng Hiểu Nhiên bất chợt vừa đi vào thấy cô y tá đang kéo tay cố đưa anh quay lại giường mình thì anh đẩy mạnh tay cô ta ra nói

"Hôm nay chính xác là ngày giỗ mẹ tôi, tôi không thể không đi, tránh ra đi"

Anh cố bước chân, tay mò lấy cửa ra thì Hiểu Nhiên bật lên tiếng

"Y tá, tôi có thể đưa anh ta đi được không?"

Nghe vậy cô y tá đành gật đầu đáp

"Vâng nếu có người đi cùng thì được ạ"

Anh ngạc nhiên hỏi

"Hiểu Nhiên, là em à?"

Cô đáp

"Tôi đến đây đưa anh đi thăm mộ mẹ mình, dù sao hôm nay tôi cũng rảnh"

Anh có chút vui nói

"Không ngờ là em đến thật, anh cứ ngỡ em sẽ không đồng ý"

Cô bĩu môi

"À thì...mà thôi anh đi được rồi nhỉ? Cơ thể thế nào rồi?"

"Đỡ đau rồi, anh có thể bước chân đi được, nhưng mà..."

Anh vừa đáp vừa nhấp chân bước tới thì đột nhiên vấp phải bánh của chiếc xe đẩy dụng cụ bên cạnh mà bất ngờ lao về phía trước, Hiểu Nhiên giật mình hoảng hốt liền theo phản xạ tiến tới đỡ lấy người anh lại. Thấy vậy cô y tá lật đật kéo chiếc xe đẩy đi chỗ khác lên tiếng

"A...xin lỗi, tôi vô ý quá, tôi sẽ đẩy chiếc xe này đến nơi khác ngay đây"

Khi y tá vừa kéo chiếc xe đó đi mất, anh sực nhận ra mình đang ôm lấy người cô mà bật hỏi

"Hiểu Nhiên, em ổn chứ?"

Cô đỏ mặt lấp mấp hỏi ngược lại

"Tại sao anh không bỏ tôi ra hả?"

Anh sực buông tay ra, gãy nhẹ má mình chuyển mắt chỗ khác đáp

"Anh quên thôi"

...

Một lát sau, tiếng động "rà rà" của bánh xe phát ra trên vỉa hè.

Cô đẩy anh trên chiếc xe lăn vừa đi trên đường vừa nói

"Hiện tại tốt nhất anh nên đi xe lăn thì hơn, để anh tự bước chân đi không khéo lại vấp phải gì đó rồi va vào người khác mất"

Thuần Dương bật cười, mắt đã mang một chiếc kính râm lên để che đi đôi mắt mù lòa của mình đáp

"Anh chỉ mới vấp có một lần mà, không có lần sau đâu"

Cô nhăn trán nói

"Anh tốt nhất nên làm theo ý tôi, với lại anh mà va vào ai khác thì tôi không chịu trách nhiệm đâu"

"Được rồi, được rồi"

Anh đáp, đi được một đoạn đường thì bỗng cô dừng lại trước một tiệm hoa, anh ngạc nhiên hỏi

"Sao vậy?"

Cô trả lời

"Anh ngồi đây đợi một lát, tôi mua một thứ đã"

Sau đó cô đi vào tiệm bán hoa mất khiến anh thắc mắc. Một lúc sau bước ra khỏi tiệm bán hoa, trên tay cô cầm là một đóa hoa phong lan rồi đưa đến tay anh thì anh ngạc nhiên hỏi

"Gì vậy?"

Cô đáp

"Là hoa phong lan trắng, anh định đến thăm mộ mẹ mình bằng tay không sao?"

Anh sờ tay lên bó tay vài giây, rồi bật hỏi

"Em còn nhớ mẹ anh thích hoa phong lan trắng à?"Cô gật đầu

"Ừ, chẳng phải có lần anh đã mắng tôi xối xả vì làm hỏng mất vườn hoa của mẹ anh sao? Kể từ ngày đó tôi đã nhớ rất kĩ loài hoa này, sao mà quên được"

Anh cười nhẹ hỏi

"Nhưng đó không phải em làm mà, sao lại tự nhận lỗi là mình phá hỏng vườn hoa đó chứ?"

Cô bắt đầu đẩy xe lăn anh đi rồi trả lời

"Tôi không quan tâm, nếu một ngày nào đó có người làm hỏng món đồ của ba mẹ tôi thì tôi nhất định sẽ tức giận giống như anh vậy, nhưng rất tiếc là tôi không được nhìn thấy ba mẹ mình lần nào cả"

Anh ngạc nhiên, cô lại tiếp lời

"Bà nội đã nói ba mẹ tôi mất sau khi tôi được hai tháng tuổi, họ bị tai nạn"

Anh im lặng hẳn, vì trước giờ anh không hề biết hoàn cảnh của cô lại bi đát đến vậy, cô lại lên tiếng

"Còn anh thì sao? Ba mẹ anh thế nào? Anh may mắn hơn tôi vì còn được gặp họ đấy"

Anh bật cười nhạt đáp

"May mắn ư? Nó không như em nghĩ đâu"

Cô ngạc nhiên

"Sao lại nói vậy? Nhà anh vừa giàu có vừa quyền lực, hồi nhỏ chắc là một tên nhóc sống sung sướng rồi làm gì hiểu được hoàn cảnh sống thiếu thốn là thế nào chứ? Không như tôi ngay cả tiền đi học cũng không đóng nổi, do hoàn cảnh nghèo khó nên nhà trường đã miễn học phí cho tôi suốt năm cấp 1 đấy, lúc đây bà nội tôi đã lớn tuổi, tuy còn chút sức khỏe nhưng bà cũng ráng làm việc bên ngoài lo cho tôi đầy đủ, nghĩ lại thì tôi thật có lỗi, chưa kịp báo đáp công ơn dưỡng dục của mình thì bà đã không còn nữa"

Thuần Dương bật nói

"Nếu biết em sớm hơn, anh nhất định đã cho em đi học đầy đủ, không để em chịu cảnh thiếu thốn như vậy"

Cô bật cười

"Anh đùa sao? Thời tôi học cấp 1 anh cũng chỉ là tên nhóc học cấp 2 thôi, nghĩ lại xem anh chỉ hơn tôi có 4 tuổi, lúc đấy một tên nhóc như anh có thể giúp tôi sao?"

Anh cười nhẹ thì cô nheo mày

"Nhưng anh chưa trả lời tôi? Ba mẹ anh thế nào?"

Bỗng anh im lặng không đáp thì cô cũng không hỏi nữa. Lẳng lặng đẩy chiếc xe lăn anh đi trên đường trước bao người qua lại, có lẽ anh không thích kể về gia đình mình nên cô cũng không thể tùy ý ép anh được.

Một lát sau đến trước nghĩa trang, cô đưa anh đi dọc hai bên dãy mộ rồi hỏi

"Này mộ mẹ anh ở đâu? Tôi chả biết cái nào cả"

Anh đáp

"Tần Lý Phi, nằm dãy bên trái đấy, em tìm thử xem"

"Tần Lý Phi?"

Cô lẩm bẩm rồi nhìn dọc hàng mộ bên trái thì ngạc nhiên khi thấy một ngôi một nhỏ có khắc tên "Tần Lý Phi". Liền lên tiếng

"A...tìm được rồi"

Cô đẩy anh tới trước ngôi mộ đó rồi nói

"Tôi đã đưa anh đến trước mộ mẹ mình rồi đấy"Nghe vậy anh bước chân xuống xe lăn, một tay tháo chiếc kính mát xuống, tay kia cầm bó hoa lên thì cô đi lại lấy bó hoa trên tay anh nói

"Bó hoa này...để tôi đặt cho"

Nghe vậy anh đành gật đầu đưa bó hoa đó cho cô thì cô ngồi xuống, nhẹ nhàng đặt nó trước mộ mẹ anh rồi mỉm cười đưa mắt nhìn ba chữ khắc trên mộ mà lẩm bẩm

"Tần Lý Phi, Tần..."

Bỗng cô nhận ra có điều gì đó không đúng bèn quay lại nhìn anh hỏi

"Này chẳng phải mẹ anh lấy ba anh họ sẽ đổi thành họ Phó sao? Sao lại mang họ Tần?"

Anh biết ngay cô sẽ hỏi điều đó bèn ngồi xuống cạnh cô đáp

"Là vì mẹ anh không được công nhận vào nhà Phó Gia, nó đã được ngăn cấm từ lúc bà nội anh còn sống"

"Như vậy là sao?"

Cô khó hiểu thì anh ngẩn mặt lên trời thở một hơi dài nặng nhọc rồi đáp

"Anh đã nghe kể...chỉ vì lí do mẹ anh có xuất thân không tốt, trước khi gặp ba, bà ấy đã làm rất nhiều việc để trang trải cuộc sống, thậm chí còn làm nhân viên tiếp bia ở quán bar và vũ trường. Đúng lúc ấy ba anh đang ở độ tuổi anh hiện giờ, ông ấy là một kẻ đào hoa và yêu thích rất nhiều phụ nữ nhưng không hiểu sao khi gặp mẹ anh ở quán bar ông ấy đã đem lòng yêu mến, sau khi ông đem mẹ về ra mắt bà nội thì bà đã phản đối quyết liệt và cấm tuyệt đối không chấp nhận mẹ anh bước vào Phó Gia nữa bước chỉ vì công việc của mẹ không có phẩm chất đạo đức cao, nhưng ba đã chống lại bà nội và quyết định đưa mẹ vào nhà chung sống như một người vợ, họ thậm chí không hề kết hôn nên bà không có danh phận gì ở Phó Gia cả, hơn nữa bà ấy lại sống trong nhà dưới sự cay gắt của bà nội, hằng ngày còn phải làm việc nhà, nấu ăn và dọn dẹp, sau khi bà nội mất, cứ tưởng rằng cuộc sống sau này sẽ an nhàn và hạnh phúc thì ba anh lại ra ngoài tìm người phụ nữ khác đem về nhà hằng đêm, ông ấy không còn quan tâm đến mẹ anh nữa"

Nghe vậy Hiểu Nhiên bật nghẹn ngào hỏi

"Vậy...mẹ anh đã trở nên thế nào?"

Anh bật cười nhạt cúi mặt xuống đất, ánh mắt hiện lên nỗi buồn thấy rõ

"Đến một ngày bà ấy không thể chịu nổi được sự đả kích giày vò thể xác lẫn tinh thần này, suốt ngày chỉ biết tủi thân một mình ở vườn hoa chăm chút từ sáng đến chiều và lâu dần đã có dấu hiệu của bệnh tâm thần bất thường, bà đơn độc và không ai thấu hiểu, thường tận mắt chứng kiến ba anh thân mật với người phụ nữ khác trong nhà nhưng chỉ biế cắn răng nhẫn nhịn và khóc một mình trong phòng, do lúc nhỏ anh chưa nhận thức được nỗi đau đó nên nhiều lần vô tình nhìn thấy bà ấy khóc, lại ngây thơ hỏi tại sao mẹ lại khóc vậy? Bà không trả lời, miệng cứ luôn lẩm bẩm những từ ngữ gì đó thật tiêu cực, đến một ngày bà ấy bắt đầu có dấu hiện mất ý thức, tự đập phá đồ đạc trong nhà và thường xuyên nói chuyện một mình, ba anh đã có ý định đưa bà đến bệnh viện tâm thần để chữa trị nhưng bà đã sợ hãi và tự nhốt mình trong phòng, rồi đến một ngày...bà ấy tự sát"

Nghe câu đấy Hiểu Nhiên giật bắn mình

"Tự...tự sát?"

Anh gật đầu

"Ừ, chính mắt anh đã nhìn thấy...tư thế chết của mẹ mình trong căn phòng đó"

"Không thể nào"

Bỗng Hiểu Nhiên bật khóc, nghe thấy tiếng khóc của cô anh ngạc nhiên hỏi

"Sao vậy? Em đang khóc à?"

Cô lắc đầu vén nước mắt trên mi mình trả lời

"Chỉ là nghe anh kể về mẹ mình, tôi thấy bà ấy thật đáng thương"

Anh quay sang cô, đưa bàn tay áp vào che đi đôi mắt mình nói

"Anh đã luôn bị giấc mơ đó ám ảnh, thỉnh thoảng gần đây tự dưng nó bắt đầu xuất hiện trở lại, anh tự hỏi...có phải là vì không có em bên cạnh, nên nó mới như thế không?"

Anh vừa nói xong, nhẹ nhàng vuốt kẽ tay mình xuống đưa mắt nhìn Hiểu Nhiên, dù hình ảnh về cô trước mặt anh không thể nhận định rõ ràng nhưng từng đường nét và lời nói của cô đã in sâu trong tâm trí anh một cách trực thuộc. Cô đang ngỡ ngàng nhìn anh thì anh lại đưa tay về phía trước chạm lấy bầu má căng mịn của cô bằng ánh mắt âu yếm nói

"Hiểu Nhiên, lẽ ra...anh nên trân trọng em sớm hơn mới đúng"

Bỗng tim cô bất chợt đập thình thịch, mặt có chút đỏ ửng nhưng có điều gì đó đã khiến cô gạt tay anh ra, thái độ dè chừng giữ khoảng cách

"Xin lỗi, anh cũng biết tôi đã là bạn gái của anh Diệc Thiên rồi mà,xin anh đừng nói những lời đường mật như vậy nữa"

Anh hụt hẫn, đành đứng dậy đáp

"Ừ"

Một lúc sau Hiểu Nhiên vừa cấm nhang trước mộ mẹ anh rồi chấp tay lạy một cái, sau đó đưa mắt nhìn anh đang ngồi trước bia mộ mẹ mình thật trầm tư mà bật nghĩ

(Mình không ngờ mẹ anh ta đã chết trong đơn độc, chỉ tự hỏi nếu một ngày không còn ai bên cạnh nữa, anh ta có như mẹ mình không?)

Sau một hồi mặc niệm anh cũng đứng dậy trước bia mộ mẹ mình rồi lên tiếng

"Cảm ơn em đã đưa anh đến đây ngày hôm nay, chiều rồi phải không?"

Cô lắc đầu đáp

"Không chỉ mới giữa trưa"

(Phải rồi anh ta không thể nhìn thấy ánh sáng mặt trời, nếu như là mình chắc chắn sẽ rất khó chịu, nhưng tại sao Phó Thuần Dương lại không có nét mặt đó?)

Anh vừa quay lại, làn gió đung đưa qua mái tóc anh bay bổng thật nhẹ nhàng, tay đẩy lấy phần gọng kính râm đã bị tuột dưới cánh mũi rồi đưa lên mắt. Khi đôi mắt đã bị khuất đi mất, anh bỏ hai tay vào túi quần mình mỉm cười đáp

"Vậy à? Anh cứ tưởng đã chiều rồi vì anh cảm thấy nhiệt độ ngoài trời bỗng dưng mát hẳn, em có thấy vậy không?"

Cô ngạc nhiên, dù anh đã trở thành một kẻ mù lòa, đôi mắt không còn tinh tường nhìn thấy rõ mọi vật như trước nhưng độ mỹ nam của anh vẫn không hề mất đi, cô bước tới gần anh bật cười lên tiếng gọi

"Phó Thuần Dương"

Anh ngạc nhiên, bỗng chốc nheo mày cao có

"Bạch Hiểu Nhiên, em dám gọi cả họ tên tôi ư?Thật to gan"

Chợt cô đẩy chiếc xe lăn đến chân anh đáp

"Nếu đã xong rồi thì ngồi lên xe đi, tôi đưa anh đến một nơi được không?"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau