YÊU PHẢI CÔ NGƯỜI HẦU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Yêu phải cô người hầu - Chương 61 - Chương 65

Chương 61

Vừa về đến nhà mình, cô buông vali rồi ngồi xuống giường trong bực tức

"Thật đáng ghét, tôi sẽ không quay về Phó Gia nữa đâu, chúc anh và Lạc Tư Diệp có một cuộc sống hạnh phúc, đồ khó ưa"

Đang nhăn mày cáu mặt thì bỗng điện thoại cô vang lên, cô thò tay vào túi xách mình lấy ra xem thì chợt ngạc nhiên khi người gọi đến là Diệc Thiên, liền hít thật sâu rồi thở phào lấy lại bình tĩnh bắt máy hỏi:

"A...anh Diệc Thiên, có chuyện gì ạ?"

Tiếng Diệc Thiên vọng ra bật hỏi:

"Hiểu Nhiên, em sao rồi? Anh nghe Thuần Dương nói đã đồng ý cho em nghỉ việc ở Phó Gia nên anh đã vội gọi cho em"

Cô mỉm cười đáp:

"À, em không sao, ngược lại em còn thấy rất vui khi anh ta đồng ý cho em rời khỏi Phó Gia nữa nên em đã dọn về nhà mình rồi"

Diệc Thiên yên lòng nói

"Vậy à, anh cứ lo lắng không biết em sẽ đi đâu, một lát anh đến nhà em được không?"

Cô ngạc nhiên rồi nhìn đồng hồ trên tường đã chỉ đến 5 giờ chiều, cũng vừa lo nghĩ vì 7 giờ tối đã phải đến quán cafe làm việc. Không thấy cô trả lời Diệc Thiên lại hỏi:

"Hiểu Nhiên, em vẫn còn nghe máy chứ?"

Cô cười gượng

"Vậy mấy giờ anh đến?"

Anh đáp:

"Anh đang làm việc, có thể đến 6 giờ tối sẽ xong, sẵn tiện mời em đi ăn luôn nhé"

Cô lấp mấp lưỡng lự

"Nhưng...nhưng hôm nay em không thể"

Anh ngạc nhiên hỏi:

"Sao vậy? Em bận gì sao?"

Cô đáp:

"À không, vậy lát nữa chúng ta gặp cũng được"

"Vậy lát gặp nhé"

Anh đáp rồi tắt máy mất. Cô thở dài nghĩ:

(Hôm nay đành tạm nghỉ một ngày vậy)

7 giờ 30 tại nhà hàng, Diệc Thiên nhìn Hiểu Nhiên ngồi đối diện bàn ăn mình. Anh để ý hôm nay cô lại đeo chiếc lắc tay anh tặng mà mỉm cười hỏi:

"Hôm nay anh thấy em đeo chiếc lắc tay đó, là vì đi cùng anh sao?"

Cô ngạc nhiên rồi ngượng nói

"A...không phải đâu"

Anh bật cười vì thái độ ngượng ngập của cô, bèn nói:

"Từ cái hôm Thuần Dương đến kéo em đi nên chúng ta vẫn chưa gặp nhau lần nào, hôm nay thấy em anh thật sự rất vui"

Cô lại ngượng mặt, mắt cúi xuống nhìn đùi mình rồi lấp mấp:

"A...có gì đâu chứ, mà dạo này anh bận lắm ạ?"

Diệc Thiên gật đầu, tay cầm dao vừa cắt miếng thịt bò trên đĩa vừa đáp:

"Đúng vậy, do chỉ có một mình anh quản lí tập đoàn Lăng Thị lại vừa quản lí cả cửa hàng nên không có thời gian, giá như Lăng Nhất chịu quay về giúp anh một phần thì đã đỡ biết mấy"

"Lăng Nhất"

Cô lẩm bẩm rồi bật nghĩ

(Đúng rồi, anh Diệc Thiên vẫn chưa biết Lăng Nhất đang làm ở quán cafe cùng mình, nếu nói ra anh ấy có bất ngờ không?)

"Ưm...anh Diệc Thiên, em có chuyện này muốn nói với anh"

Cô ấp úng nói thì Diệc Thiên ngạc nhiên:

"Em muốn nói gì?"

Cô đáp:

"Thật ta Lăng Nhất...anh ta đang đi làm cùng em"

"Sao?"

Vừa nói ra bỗng Diệc Thiên đã ngạc nhiên không kém.

Một hồi sau

Khi Diệc Thiên dừng lại trước quán cafe hầu nữ. Anh ngỡ ngàng nhìn qua lớp cửa kính ra vào mà ngạc nhiên không tưởng. Lăng Nhất đang trong bộ đồ đồng phục nhân viên và đang làm việc rất chăm chỉ. Hiểu Nhiên đứng bên cạnh lên tiếng:

"Hiện anh ấy đã làm cùng em mấy ngày rồi, em cũng không ngờ anh ấy rất biết cách làm thu hút khách nữ, còn nói chuyện rất cởi mở nữa"

Diệc Thiên lắc lư đầu không tin vào mắt mình

"Anh chưa bao giờ thấy Lăng Nhất thế này, khi nãy em nói nó đi làm anh còn không tin nhưng bây giờ anh có thể tin rồi"
Cô mỉm cười hỏi

"Anh không định vào trong sao?"

Diệc Thiên lắc đầu nói:

"Nó sẽ không vui nếu như thấy anh"

Cô ngạc nhiên:

"Nhưng chẳng phải anh muốn gặp Lăng Nhất sao? Sao bây giờ lại không muốn vào?"

Chợt anh nhìn cô tiếp lời

"Không, được nhìn thấy nó bắt đầu thay đổi mà không còn đến các chốn ăn chơi như xưa nữa, anh đã thấy mãn nguyện rồi"

"Ơ...vâng"

Cô đành gật đầu mỉm cười hiểu ý vui thay.

Khi Diệc Thiên vừa lái xe đi mất, cô quyết định bước vào quán cafe thì mọi người đều hướng nhìn cô. Tiểu Mễ chợt đi lại nói:

"Hiểu Nhiên, cô cuối cùng cũng đến rồi"

Cô đi lại đáp:

"Xin lỗi, tôi đến muộn"

Tiểu Mễ lại nói:

"Đừng lo, chuyện của cô ở Phó Gia tôi đã biết và nói giúp quản lí thông cảm rồi, cô vào thay đồ đi"

Hiểu Nhiên gật đầu thì Tiểu Mễ nắm tay cô lại tiếp lời

"Mà khoan đã, khi nãy không thấy cô đến nên Lăng Nhất anh ta cứ hỏi về cô đấy, cứ tưởng hôm nay cô có chuyện gì đó nên không đến làm"

Cô mỉm cười rồi nhìn bóng lưng Lăng Nhất từ xa đáp:

"Tôi biết rồi"

Phía bên kia, Lăng Nhất đứng trước bàn ba người khách nữ mỉm cười hỏi:

"Xin hỏi mấy vị tiểu thư xinh đẹp đây dùng gì?"

Ba cô gái đó cười hí hửng nhìn nhau xì xào

"Đẹp trai quá"

"Đúng là mẫu người của tôi, phong cách của anh ấy tôi rất thích"

"Có nên xin số không?"

Một cô gái lên tiếng:

"Cho hỏi anh có sử dụng instagram không? Chúng ta kết bạn nhé"

Anh mỉm cười đáp
"Tôi không sử dụng tài khoản gì cả, thay vì muốn gặp hay nói chuyện với tôi các cô có thể đến đây"

Nghe vậy mấy cô gái đó vui mừng nói

"Vậy ngày nào tôi cũng đến"

"Tôi sẽ đến đây thường xuyên luôn"

Sau vài phút Lăng Nhất cũng bước vào quầy pha chế, anh lên tiếng:

"Cho một soda và hai nước cam"

Bỗng không thấy ai anh đành thở dài:

"Sao không có ai vậy?"

Đúng lúc Hiểu Nhiên vừa bước ra từ phòng thay đồ, anh quay lại thì ngạc nhiên. Cô đang chỉnh lại chiếc váy đồng phục hầu nữ của mình, mái tóc nâu xoăn lọn dài đến lưng trong thật dễ thương khiến Lăng Nhất phải ngờ nghệch. Cô nhìn anh nói

"Lăng Nhất, hình như nhân viên pha chế vừa bận đột xuất nên đi rồi, hôm nay tôi sẽ vào thay thế, anh cần gì sao?"

Anh lấp mấp

"À...một cốc cafe đen..."

Bỗng anh sực giật mình vì đầu óc bây giờ trống rỗng

(Khoan đã, ba cô gái đó đã gọi gì ấy nhỉ?)

Hiểu Nhiên đi lại quầy nước lẩm bẩm hỏi lại

"Một cafe đen sao?"

Khi cô vừa đặt tách xuống chuẩn bị pha cafe thì anh lên tiếng:

"Khoan đã, hình như tôi nhầm, là một soda và hai nước cam mới đúng"

Rồi anh cười nghệch mặt ra khiến cô nheo mày

"Thật là, tôi xém nữa đã làm cafe rồi đấy"

Khi cô vừa chăm chú pha nước cam thì anh tiến tới bật hỏi

"Sao hôm nay cô đến trễ vậy? Tôi còn tưởng là cô nghỉ làm"

"Tôi có chút việc nên đến trễ, thay vì đứng đây hỏi chuyện anh cũng đi lấy lon soda đi, nó có sẵn trong tủ lạnh đấy"

Anh ngượng mặt quay lưng đáp:

"À...ừ"

Một lát sau khi làm xong hai ly nước cam, cô nói:

"Anh mang ra cho khách đi, nếu cần gì cứ vào nói tôi"

Anh gật đầu rồi mang đi ra ngoài thì Tiểu Mễ cũng vừa đi vào trêu ghẹo lên tiếng:

"Cô Hiểu Nhiên, cho tôi hai ly trà nóng nào"

Hiểu Nhiên cao mày:

"Cô là ý gì?"

Tiểu Mễ bật cười đáp:

"Cô sướng thật, không còn làm ở Phó Gia nữa rồi, không còn cô nữa ở đó nữa nên tôi có chút tủi thân"

Hiểu Nhiên vừa pha trà vừa nói:

"Chúng ta sẽ gặp ở quán cafe này mỗi buổi tối mà, tôi cũng rất vui vì khi rời khỏi Phó Gia rồi vẫn còn được làm việc cùng cô, cả Lăng Nhất nữa"

Rồi Hiểu Nhiên đặt hai tách trà nóng lên khay của Tiểu Mễ thì Tiểu Mễ nhấc lên đáp:

"Nhưng cô đi rồi sẽ không còn ai vào làm bếp nữa, cô biết gì không hồi chiều chủ nhân ngài ấy còn vào bếp gọi tên cô, nhưng đi vào chỉ thấy tôi nên ngài ấy đã quay đi mất, tôi đoán ngài ấy rất nhớ cô đấy"

Dứt lời Tiểu Mễ đi ra ngoài mất thì Hiểu Nhiên nheo mày phồng má lẩm bẩm:

"Hừ, anh ta mà nhớ tôi thì trời sẽ sập mất, tôi không tin đâu"

...

Hơn 9 giờ tối, bỗng cơn mưa bắt đầu rơi dần rào rạt bên ngoài thật lớn. Thuần Dương đóng cửa bang công mình lại rồi đi vào ngã người ra giường, tay gác lên trán thở dài nghẫm nghĩ:

(Cô ấy đã rời khỏi nhà được hơn 5 tiếng rồi)

Chợt anh nhớ lại lúc sáng đã lạnh nhạt và vứt bản hợp đồng chấm dứt công việc của cô lên bàn, nét mặt cô lúc ấy dường như rất hụt hẫn. Anh bật ngồi dậy vò đầu vì sự ngu ngốc tột cùng của mình:

"Đáng lí ra lúc sáng mình nên nói chuyện đàng hoàng một chút thì có phải hay hơn không? Tại sao lại tỏa ra lạnh lùng đối với cô ấy như vậy chứ?"

Rồi anh đập đầu vào gối mình không ngừng tự trách bản thân

"Tại sao mình lại hồ đồ như vậy, có lẽ Hiểu Nhiên đang nghĩ mình thật sự đuổi việc cô ấy đi, thật ngu ngốc mà"

Chương 62

Tại quán cafe, mưa càng lúc càng lớn xào xạc trước cửa ra vào. Khách cũng càng ngày càng ít đi và rời khỏi quán dần thì Tiểu Mễ lo lắng nhìn qua cửa sổ nói:

"Mưa lớn quá, liệu lát nữa tôi có thể về được không?"

Lăng Nhất đi đến vỗ vai cô

"Đừng lo, còn có tôi mà"

Tiểu Mễ ngạc nhiên thì Hiểu Nhiên cũng bước đến gần lên tiếng:

"Tiểu Mễ cô yên tâm đi, Lăng Nhất tiện đường đi ngang Phó Gia nên anh ta sẽ đưa cô về mà"

Tiểu Mễ lại lo lắng hỏi:

"Nhưng còn cô thì sao? Cô không còn về Phó Gia được nữa"

Cô mỉm cười:

"Không sao đâu, tôi đón taxi về cũng được"

Lăng Nhất liền nói

"Nhưng giữa đường xá mưa lớn thế này rất khó có taxi đi ngang, hay là để tôi đưa cô về luôn"

Hiểu Nhiên xua tay từ chối

"Không cần đâu, nhà của tôi ngược hướng nhà anh nên anh cứ đưa Tiểu Mễ về được rồi, tôi tự lo được"

Anh lại kiên quyết nói:

"Không được, sao tôi có thể để cô đi về một mình như vậy chứ?"

Cô đáp:

"Cảm ơn nhưng đừng lo lắng cho tôi, tôi về được mà"

Nghe cô nói vậy thì Lăng Nhất đành hết cách im lặng.

Nhưng rồi một hồi sau khi đóng cửa quán cafe, thấy Hiểu Nhiên vẫn đứng cố tìm taxi bên lề đường thì Lăng Nhất lên tiếng:

"Cô đúng là ngang bướng, lên xe đi, tôi đưa cả hai về"

Tiểu Mễ cũng nói:

"Hiểu Nhiên, Lăng Nhất có lòng tốt như vậy cô cũng lên xe đi, anh ấy không thấy bất tiện đâu"

"Nhưng mà..."

Cô lưỡng lự thì Tiểu Mễ kéo tay cô nói:

"Đi thôi, mưa lớn thế này cô có đứng mãi cũng chả thấy có xe nào đi ngang đâu"

Cô đành gật đầu rồi cùng Tiểu Mễ bước lên xe mất.

Một lúc sau, Lăng Nhất vừa lái vừa nói:

"Mưa lớn thật, hình như thời tiết có báo là giông bão đấy"

Hiểu Nhiên bĩu môi:

"Sao hôm nay lại xui xẻo thế này? Vừa bị đuổi khỏi Phó Gia còn gặp bão nữa"

Nghe vậy anh ngạc nhiên bật hỏi:

"Cô không còn làm ở Phó Gia nữa à?"

Cô gật đầu thì Tiểu Mễ nói:

"À do có chút chuyện nên cô ấy nghỉ việc rồi, mà anh có lái xe được không? Vì tôi thấy phía trước khó nhìn quá"

Phía trước xe, nước mưa không ngừng tạt vào kính thì anh mỉm cười nói:

"Không sao, tôi vẫn lái được mà"

Tiểu Mễ đáp:

"Thật may vì có anh, nếu không thì hôm nay tôi và Hiểu Nhiên có lẽ sẽ không về được nhà đâu"

Anh bật cười thì Hiểu Nhiên lên tiếng:

"Lăng Nhất, bây giờ anh đưa tôi về trước rồi tiện đưa Tiểu Mễ về Phó Gia luôn phải không? Vì căn hộ anh tiện đường đi ngang Phó Gia mà"

Anh vừa lái xe vừa đáp:

"À...thật xin lỗi, tôi định đưa Tiểu Mễ về trước nên đang trên đường đến Phó Gia"

Hiểu Nhiên chợt ngạc nhiên:

"Nếu vậy khi đến Phó Gia anh sẽ phải chạy ngược về nhà tôi một đoạn lận đấy, sau đó lại cất công chạy đến căn hộ của anh không phải rất bất tiện sao?"

Anh mỉm cười đáp:

"Tôi không ngại đâu, cô yên tâm, cũng gần đến Phó Gia rồi"

Vài phút sau xe dừng lại. Tiểu Mễ bước xuống xe kéo một chiếc ô đã mang sẵn ra rồi nhìn Lăng Nhất và Hiểu Nhiên nói:

"Hai người về đi, cảm ơn nhé"

Lăng Nhất mỉm cười vẫy tay

"Cô vào nhanh đi, mưa còn lớn lắm đấy"

Tiểu Mễ gật đầu rồi quay lưng chạy nhanh vào Phó Gia. Hiểu Nhiên cũng bồi hồi nhìn về ngôi biệt thự mình đã ở mấy tháng đến mức quen thuộc, bây giờ lại không trở về nữa nên có chút không quen. Lăng Nhất bắt đầu lái xe đi, anh vừa hỏi:

"Cô có lạnh không?"

Cô đáp:

"À không"

30 phút sau đến một chung cư lớn. Anh dừng xe vào bãi đậu xe thì Hiểu Nhiên thấy lạ bật hỏi:

"Ơ...tới nhà tôi rồi sao?"

Cô nhìn qua ô cửa xe thì ngạc nhiên thì anh đáp:
"Xuống xe đi, chỗ này không có nhà đâu"

Cô lẩm bẩm:

"Không có nhà, là sao vậy? Không phải đến nhà tôi sao?"

Anh bước xuống xe rồi bật mở cửa chỗ cô ngồi nói:

"Đi theo tôi"

Cô đành bước xuống xe rồi lẽo đẽo đi phía sau anh, sau khi bước ra khỏi thang máy và đến tầng 5 của chung cư. Cô nghi hoặc lên tiếng hỏi:

"Này, đây là chung cư mà, anh đang đưa tôi đi đâu thế này?"

Lăng Nhất vừa đi đến cửa một căn hộ vừa mở khóa nhìn cô nói:

"Đương nhiên là căn hộ của tôi, cô nghĩ bây giờ mưa lớn thế này tôi nào rảnh đưa cô quay lại nhà cô chứ, hơn nữa sẽ rất nguy hiểm nên tôi đưa cô về đây"

Cô sực giật mình:

"Cái gì? Lăng Nhất anh đang làm gì vậy? Anh đã nói sẽ đưa tôi về nhà mà"

Anh tiến tới kéo tay cô nói:

"Vào trong đi, tôi không làm gì cô đâu"

Cô giật tay lại nói:

"Này anh đừng lừa tôi, cho dù chúng ta có quen biết nhưng tôi vẫn không tin anh đâu, anh đã nói sẽ đưa tôi về nhà nhưng anh lại đưa tôi đến căn hộ của anh, hơn nữa anh còn sống một mình nữa, anh tính làm gì tôi vậy hả?"

Anh nheo mày:

"Tôi có sống một mình đâu, cô yên tâm đi, vào trong sẽ biết"

Nghe vậy cô bật hỏi:

"Anh thật sự không sống một mình? Hay là anh sống với tên đàn ông nào khác, có thể là bạn anh chẳng hạn"

Anh cao mày đáp:

"Thôi nào, tôi thề với cô không có tên đàn ông nào khác ngoài tôi đâu"

Nghe vậy cô đành nghẫm nghĩ:

(Mình có nên tin tưởng anh ta không? Dù sao cũng quen biết không lâu, hơn nữa anh ta lại là em trai của anh Diệc Thiên nữa, có sao không nhỉ?)

Thấy cô lưỡng lự, Lăng Nhất đi vào nhà nhìn cô nói:

"Nếu cô không vào thì ngủ bên ngoài đi, tôi đã nói hết lời với cô rồi"

Khi anh gần đóng cửa lại thì cô lên tiếng:

"Khoan đã, anh còn sống cùng người khác đúng không? Nếu không phải đàn ông thì là phụ nữ à? Hay là trẻ con?"

Anh đáp:

"Cũng có thể nghĩ như vậy, vào đi, tôi thuê chỗ này rộng lắm"

Cô bĩu môi:

(Ai quan tâm chuyện đó chứ? Anh ta cứ thản nhiên như vậy làm mình bất an thật)

Sau một hồi cô cũng bước vào trong, Lăng Nhất chợt đóng cửa lại và khóa thật chặt thì Hiểu Nhiên lại bật run lo lắng quay lại hỏi:

"Này sao anh lại khóa cửa vậy?"

Anh quay lại nói:
"Cô muốn ăn trộm vào nhà sao?"

Cô bật run thì anh lướt qua cô nói:

"Tạm thời cô cứ ngủ ở đây một đêm đi, ngoài trời mưa lớn nên tôi không thể đưa cô về nhà được"

Cô bỗng nhìn xung quanh căn phòng rộng bật hỏi:

"Nhưng tôi có thấy ai sống cùng anh đâu? Anh..."

Lăng Nhất bỗng nhấc con mèo xám gần đó lên nói:

"À ý tôi nói là con mèo này, nó sống cùng tôi, tôi có sống một mình đâu"

Cô to mắt miệng rộng rồi trỏ tay:

"Anh...anh rõ ràng nói có phụ nữ hay trẻ con sống cùng anh mà"

Anh trơ mặt hỏi:

"Tôi nói vậy khi nào, con mèo này là giống cái"

Cô nắm hai lòng bàn tay chỏ ra sau nhíp mắt bật quát:

"Tôi không biết, anh lừa tôi đúng không?"

Lăng Nhất bật cười nhạt đặt con mèo xuống đất rồi nhìn cô nói:

"Cô thôi ngay thái độ sợ run người đó đi, phòng tắm đằng kia cô có thể dùng sau đó tới tôi"

Cô đen mặt rồi tưởng tượng:

(Theo như những bộ phim mình đã xem thì những tên háo sắc thường để con mồi của chúng tắm rửa thật sạch sẽ sau đó mới ăn)

Rồi cô lắc đầu nói:

"Tôi không tắm"

Anh cao mày:

"Gì chứ? Tôi không ngờ cô lại người ở bẩn như vậy, cô không tắm thì tôi tắm"

Sau đó Lăng Nhất đi lấy quần áo rồi bước vào phòng tắm đóng cửa lại mất. Hiểu Nhiên thở phào không ngừng lo lắng:

(Nhất định không bình thường, mình thật ngu ngốc quá mới để anh ta lừa vào đây, hơn nữa anh ta còn thản nhiên như vậy nên mình đã không cảnh giác, làm sao ra khỏi đây hả trời?)

Hơn 10 giờ tối, Lăng Nhất ngồi chéo chân trên ghế sofa trong chiếc áo choàng tắm, tay lật cuốn sách liếc mắt nhìn Hiểu Nhiên vẫn ngồi lì trong run sợ ở ghế trước mặt, anh thở dài nghĩ:

(Cô gái này đang nghĩ cái quái gì vậy?)

Anh bật hỏi:

"Cô không định đi tắm sao?"

Cô nhìn anh mếu máo nói:

"Không, anh có ý định gì đó với tôi phải không? Nếu vậy tôi thà ở bẩn thì hơn"

Anh đỡ trán mình rồi đóng cuốn sách lại tiến lại gần cô thì cô bật sợ hãi nói:

"Anh...anh lại đây làm gì?"

Anh nhìn cô nói:

"Tôi không làm gì cô đâu, đi tắm đi"

Hiểu Nhiên vẫn nhíp mắt lắc lư đầu:

"Không, nếu tắm thì tôi làm gì có đồ thay chứ, với lại ai biết được anh sẽ làm gì tôi"

Lăng Nhất đi vào tủ quần áo mình lấy bừa cho cô một cái áo sơ mi của anh rồi tiến lại đưa cô nói:

"Cô mặc tạm áo tôi đi, hơi rộng nhưng vừa đấy"

Cô đỏ mặt nói:

"Anh không thấy ngại sao? Tại sao có thể thản nhiên đưa tôi cái áo của anh chứ? Anh có biết nếu mặc cái áo này vào nó sẽ rất ngắn không?"

Lăng Nhất đáp:

"Cô làm ơn có suy nghĩ bình thường đi được không? Tôi thề sẽ không làm gì cô hết"

Hiểu Nhiên bật đứng dậy ôm chiếc áo sơ mi anh nói:

"Tôi không tin, trừ khi cả đêm hôm nay anh phải chứng minh anh không có ý định xấu với tôi đi"

Lăng Nhất thở dài nói:

"Được rồi, cô muốn tôi làm gì?"

Một lát sau cô lấy băng keo xoay quanh hai cổ tay anh chụm vào nhau, anh ngạc nhiên bật hỏi:

"Này cô là đang có ý gì? Sao lại trói tôi?"

Cô lại tiếp tục trói chân anh lại bằng băng keo cuộn rồi đẩy anh lên ghế sofa, sau đó xòa hai bàn tay mình nhìn anh yên tâm nói:

"Được rồi, như thế này tôi sẽ yên tâm hơn"

Rồi cô cầm áo sơ mi anh đi vào phòng tắm mất thì Lăng Nhất ngọ nguậy tay chân vì đã bị trói chặt, anh lây người trên ghế sofa rồi ngã xuống đất nheo mày nói lớn:

"Này Hiểu Nhiên, sao cô có thể làm vậy được chứ? Tôi không thể gỡ ra được"

Trong phòng tắm, cô vừa vặn vòi sen vừa đáp:

"Phải chịu thôi, ai bảo anh là đàn ông chứ"

Chương 63

Một lát sau Hiểu Nhiên bước ra với chiếc áo sơ mi ngắn đến sát đùi. Cô vừa lau tóc mình vừa vui sướng nói

"Đúng là tắm xong thoải mái hẳn a"

Lúc này Lăng Nhất nằm dưới sàn vì tay chân bị trói chặt, cô thì lại bước đến gần khiến anh chuyển mắt chỗ khác, mặt có vài ba gạch đỏ ngượng lớn giọng

"Đừng bước lại gần tôi đồ ngốc"

Cô ngạc nhiên khựng chân lại đáp

"Nhưng anh ngã xuống đất rồi kìa, dù gì đây cũng là nhà anh hay là anh lên giường ngủ đi, tôi sẽ ngủ ở sofa"

Lăng Nhất vẫn không nhìn cô thẹn trả lời

"Cũng được nhưng tôi bị trói thế này làm sao đi vào phòng mình được chứ?"

Hiểu Nhiên lại tiến tới gần mỉm cười nói

"Vậy thì tôi đỡ anh lên"

Nhưng anh liền bật từ chối lên tiếng

"Dừng...dừng lại, nếu cô cứ đến gần tôi thì phía dưới của cô..."

Cô ngạc nhiên thì sực nhận ra mình đang mặc chiếc áo sơ mi rất ngắn của Lăng Nhất, nếu bước lại gần anh sẽ càng ngày càng thấy quần lót của cô mất. Cô đỏ mặt lúng túng hỏi

"Anh...anh đã thấy gì rồi?"

Lăng Nhất ngượng đáp

"Chính vì thế tôi mới bảo cô đừng lại đây, đồ ngốc này"

Cô sực nói

"Hay anh nhắm mắt lại đi, như vậy tôi mới có thể đỡ anh ngồi dậy được"

Lăng Nhất bèn hỏi

"Tôi đã thề sẽ không làm gì cô rồi mà, tại sao cô còn trói tôi chứ?"

Cô xòe tay bĩu môi

"Ai tin được nữa đêm anh sẽ làm gì tôi chứ? Thôi thì cứ ráng chịu đựng cho đến hết đêm nay đi"

Anh bật ngượng rồi đành nhắm mắt

"Vậy cô mau đỡ tôi ngồi dậy đi, nằm dưới sàn làm tôi khó chịu quá"

Cô đành tiến lại gần trả lời

"Vậy được, đừng mở mắt ra nhé"

Tiếng bước chân dần bước đến, trán Lăng Nhất chợt đổ mồ hôi dọc xuống cằm, vừa đi đến cô khuỵu chân xuống nói:

"Nhưng mà tôi trói tay anh thế này, liệu nữa đêm anh muốn đi vệ sinh thì phải làm sao đây?"

Anh liền mở mắt ngượng đáp

"Biết như vậy thì đừng trói tôi chứ"

Vừa đập vào mắt anh là cặp đùi trắng muốt của cô khiến anh đỏ mặt nhanh chóng nhắm mắt lại khó chịu nói lớn

"Tại sao cô lại ngồi sát tôi vậy hả?"

Hiểu Nhiên giơ tay đến cởi băng keo ở chân anh thì anh ngạc nhiên hỏi

"Cô làm gì vậy?"

Cô đáp:

"Tôi sẽ gỡ trói chân cho anh nhưng tay thì không, như vậy sẽ cho anh thoải mái hơn"

Vừa cởi trói chân xong thì anh cũng ngồi dậy được, cô tiếp lời

"Anh vào phòng ngủ đi, tôi sẽ ngủ ở sofa"

Anh bèn đáp

"Không, cô ngủ ở giường đi, tôi là đàn ông nên việc nhường cô là trên hết"

Sau đó anh đi lại ghế ngồi xuống thì cô xoay người nhìn anh

"Nếu anh đã muốn vậy thì tôi không ép, ngủ ngon nhé"

Cô vừa đi vào phòng tắt đèn mất rồi nằm lên giường kéo chăn lên người. Lăng Nhất cũng nằm gọn yên trên ghế sofa dù hai tay đã bị trói lại để cô bớt cảm giác bất an.

Đồng hồ cứ tích tắc giữa đêm đã hơn 1 giờ sáng. Cơn mưa bên ngoài cũng dừng lại lúc nào không hay biết mà tạo nên một không gian vắng lặng.

Lăng Nhất chao mày vì vẫn không thể ngủ được, anh bật ngồi dậy rồi liếc nhìn căn phòng Hiểu Nhiên đang nằm,dường như cô đã ngủ đi mất. Đành đứng dậy đi vào bếp tìm một con dao rồi cúi xuống ngậm lấy nó cố cứa qua miếng băng cuộn trên tay.

Sau một hồi miếng băng ấy cũng rách ra dần thì tay anh cũng được gỡ trói. Anh thở dài vứt miếng băng trói đó vào sọt rác rồi ngẫm nghĩ:

(Cô ta cảnh giác quá mức rồi)

Rồi anh đi vào phòng mình nhìn cô đang nằm trên giường ngủ ngon giấc mỉm cười nghĩ:

(Thật may cho cô vì tôi còn nhân tính, nếu là người khác thì cô toi rồi, cô gái ngốc)

Anh cúi xuống vén lọn tóc của cô bên tai qua kia rồi sực nhận ra

(Tại sao một cô gái tốt như vậy mình không để ý ngay từ đầu nhỉ? Mãi đến bây giờ mới thấy mình mới là người ngu ngốc)

Chợt cô xoay lưng qua bên kia thì anh đứng dậy lẩm bẩm:

"Ngủ ngon"

Sáng hôm sau, tiếng chim ríu rít ngoài cửa kèm theo ánh nắng rọi vào bên má Hiểu Nhiên. Cô nhăn trán mở mắt dần rồi ngồi dậy, vừa bước xuống giường đi ra ngoài dụi mắt thì đã không thấy Lăng Nhất ở ghế sofa đâu. Đột nhiên một mùi hương của thức ăn thoang thoảng qua đầu mũi, cô ngạc nhiên đi vào bếp theo tiếng gọi của mùi hương ấy. Một chàng trai với mái tóc trắng đang đứng trước bếp rất thuần thục, tay thái những miếng thịt thật nhỏ rồi cho vào nồi. Cô tiến tới lên tiếng:

"Thơm quá đi mất"

Lăng Nhất ngạc nhiên quay lại hỏi

"Cô dậy rồi, đã rửa mặt chưa đấy?"

Cô bật cười:

"Tôi vừa dậy vì bị mùi thơm thức ăn của anh dụ dỗ đến đây đấy, không ngờ anh cũng biết nấu ăn, tài thật"

Lăng Nhất bật cười nhẹ nói:

"Tôi sống một mình nên việc tự nấu ăn là chuyện bình thường, nhớ lại hồi xưa còn làm một tên thiếu gia ăn chơi thì tôi chẳng biết rửa bát nữa huống gì là nấu ăn"

Hiểu Nhiên đáp

"Thật à, nhưng bây giờ anh sống tự lập như vậy rồi, còn biết làm mọi công việc nhà nữa, anh không giống một thiếu gia chút nào"

Lăng Nhất búng vào trán cô thì cô chao mày hỏi:

"Anh làm gì vậy?"

Anh đáp:

"Mau đi rửa mặt đánh răng đi, sau đó còn ra ăn sáng"

Cô gật đầu rồi đi vào phòng tắm vệ sinh cá nhân mất. Anh nhìn bóng lưng cô đi mỉm cười nhẹ rồi quay lại tắt bếp.

Bên trong phòng tắm đầy hương thơm, Hiểu Nhiên đi vào nghẫm nghĩ:

(Bây giờ mình mới để ý phòng tắm nhà anh ta thơm thật, hơn hẳn nhà mình nữa)
Chợt thấy bàn chải đánh răng còn mới chưa khui hộp trên mặt tủ ở nhà tắm.

Cô cầm lên ngạc nhiên tự hỏi:

"Là anh ta vừa mua cho mình sao?"

...

Một lát sau trên bàn ăn, cô gấp thử các món trên bàn vừa ăn vừa vui sướng nói:

"Ngon quá"

Lăng Nhất phì cười:

"Được rồi, cô không cần phải khen tôi như vậy đâu"

Cô nhíp mắt:

"Nhưng ngon thật mà, tôi không đùa đâu, anh vừa đẹp trai lại nấu ăn ngon như thế chắc không ít cô gái bị thu hút nhỉ?"

"Thế cô có bị thu hút không?"

Anh chợt hỏi thì cô ngạc nhiên, anh bật cười:

"Tôi đùa thôi"

Bỗng cô sực nhận ra:

"Ơ...khoan đã, rõ ràng hôm qua tôi đã trói tay anh rồi mà"

Anh cầm chén cơm vừa nhai vừa đáp:

"Đây là nhà tôi nên dù cô có trói tôi bằng gì đi nữa tôi cũng sẽ tự mình tìm cách thoát được, làm ơn đi"

Hiểu Nhiên bỗng giật mình hỏi

"Này vậy tối qua anh không làm gì tôi chứ?"

Anh nheo mày:

"Tôi có làm gì hay không lẽ ra cô là người nên biết chứ?"

Cô ngẫm nghĩ:

(Chắc tối qua không sao đâu nhỉ, thân thể mình vẫn cảm thấy bình thường)

Đột nhiên chú mèo lông xám đi đến không ngừng kêu "meo meo" thì cô ngạc nhiên.

"Ơ...con mèo"

Lăng Nhất đặt chén cơm mình xuống bàn bật đứng dậy khỏi ghế nói:

"Hình như nó đói rồi, để tôi cho nó ăn đã"

Rồi anh đi vào bếp mở một chiếc tủ, sau đó lấy ra một gói thức ăn dành cho mèo đi đến gần cô tiếp lời

"Mèo của tôi chỉ ăn được thức ăn thôi, và mỗi khi đói nó đều kêu liên tục như vậy"

Khi thức ăn được đổ ra một chiếc khay nhỏ. Chú mèo ấy vừa ăn vừa được anh vuốt ve một cách âu yếm thì Hiểu Nhiên mỉm cười hỏi

"Nó hiền lành quá nhỉ, tất cả là nhờ anh sao?"

Anh đáp

"Có lẽ vậy"

Bỗng cô lại gần khuỵu gối xuống, xoa lấy đầu anh thì anh ngạc nhiên, cô mỉm cười nói:

"Ở đây cũng có một con mèo to xác nữa này, hơn hẳn lại rất dễ thương"

Anh ngượng mặt nói:

"Cô làm gì vậy? Đừng xem tôi là con mèo chứ?"

Cô chuyển mắt nhìn chú mèo xám đang ngồi liếm tay mình, rồi nhìn Lăng Nhất bật cười đáp:

"Nhưng anh thấy không? Anh rất giống mèo, hahaha"

Anh bật ngượng rồi xoay mặt đi lẩm bẩm:

"Là cô mới đúng"

Chương 64

Một lát sau tại bồn rửa bát.

Hiểu Nhiên kéo hai tay áo mình lên nhìn Lăng Nhất bên cạnh hưng phấn nói:

"Để tôi rửa bát cho, dù gì tôi cũng đã được anh nấu cho ăn nên cũng muốn phụ một chút công việc"

Anh lên tiếng

"Không cần đâu, để tôi làm"

Chợt cô đẩy tay vào người anh từ chối

"Đây là công việc của tôi, anh cứ đứng xem hay làm gì đó cũng được"

Tiếng vòi nước bắt đầu xà xuống bồn rửa. Lăng Nhất nhìn bóng dáng Hiểu Nhiên đang rửa từng chiếc bát vui vẻ hát hò hăng say.

"Là lá la...."

Đột nhiên hình ảnh cái ngày anh sống ở nhà Tư Diệp bỗng hiện lên, ngày đấy cô vừa ra ngoài và mở cửa trở về nhà, chợt giật mình vì các tiếng động vang lên trong nhà bếp mà hớt hãi chạy vào xem.

"Nhất Nhất, anh đang làm gì nhà tôi thế hả?"

Anh quay lại ngờ mặt trả lời:

"Em đã bảo anh rửa bát nhưng anh thấy mấy công việc này không phù hợp với anh, đường đường là nhị thiếu của Lăng Thị sao anh có thể đi làm mấy việc này chứ?"

Bỗng Tư Diệp lại nhăn mặt hơn và nói lớn

"Gì chứ? Ngày nào anh cũng làm vỡ đồ, anh nghĩ bây giờ anh còn là một công tử nữa sao? Tôi không thể chứa một kẻ vô tích sự như anh ở đây thêm được"

Kí ức ấy lại quay về khiến Lăng Nhất bật cười nhạt làm Hiểu Nhiên ngạc nhiên. Anh cầm bát lên vừa rửa cùng cô vừa nói:

"Để tôi giúp cô, tôi muốn cho cô thấy công việc này tôi vẫn làm được, tôi không phải một kẻ vô tích sự phải không?"

Cô ngạc nhiên bật cười:

"Tôi đã nói anh vô tích sự khi nào, anh cũng có ưu điểm chỉ là anh không nhận ra thôi"

Anh mỉm cười, trong lòng dường như đã thấy thoải mái hơn, vì sau những lời thị phi chê bai chế giễu, anh cũng được một cô gái cho thấy bản thân mình không hề bất tài.

...

Chủ nhật đến, Hiểu Nhiên vừa đi trên đường. Bỗng cô sực ngạc nhiên khi các biển dán quảng cáo khắp nơi đều là ảnh sắp cưới của Thuần Dương và Tư Diệp. Mọi người đều vây lấy nhau xì xào đứng trước biển quảng cáo đó chỉ trỏ bàn tán.

Cô tiến tới nhìn tờ giấy quảng cáo một hồi, đó là anh và Tư Diệp trong bộ trang phục cưới thật đẹp mắt và cao quý. Cô bật cười nhẹ lẩm bẩm

"Ha, hai người thật xứng đôi, một người ngu ngốc không phân biệt đúng sai, còn một người vừa cộc cằn lại giỏi diễn xuất, cuối cùng hai người cũng sắp được bên nhau rồi"

"Ting"

Bỗng tiếng chuông tin nhắn điện thoại vang lên, cô lấy điện thoại mình ra ngạc nhiên lẩm bẩm

"Là tin nhắn từ anh Diệc Thiên, anh ấy gửi gì ấy nhỉ?"

Cô tò mò bèn nhấp vào xem thì màn hình hiện lên vài dòng chữ:

[Hiểu Nhiên, ba ngày nữa là lễ cưới của Thuần Dương và Tư Diệp diễn ra, anh muốn hỏi là em có rảnh không? Đi cùng anh đến dự được chứ?]

Bỗng cô chao mày:

"Cái gì chứ? Sao mình lại phải đến dự đám cưới của tên khốn kiếp đó? Mình không đi đâu"

Cô nhập tin nhắn:

[Xin lỗi, đó là đám cưới của Phó Thuần Dương, một người như em có thể đến dự sao?]

Sau đó cô nhấp gửi đi liền nghĩ:

(Mình vẫn nên từ chối khéo anh Diệc Thiên, vì vốn dĩ có được mời hay không mình cũng không muốn đến)

"Ting" bỗng tin nhắn chuyển đến, cô lại cầm lên xem lẩm bẩm

[Có thể, chỉ cần em đi cùng anh thì hoàn toàn đều có tư cách, em cũng đến chúc phúc cho Thuần Dương được không?]

Cô lại chao mày:

"Không phải chứ, chúc phúc cho loại người đó ư? Mình không muốn tí nào"

Rồi cô nhập tin nhắn:

[Nhưng anh ta sẽ không vui nếu thấy em đến dự, với lại anh ta không hề mời em nên em cũng không cần thiết phải đến]

Cô nhấp gửi đi vẫn một mực từ chối khéo thì Diệc Thiên lại gửi đến một hình ảnh.

Cô nhấp vào xem vừa ngạc nhiên: "Gì vậy? Là ảnh à?"

Tin nhắn bật mở, hình ảnh mà Diệc Thiên gửi đến là tấm thiệp mời đám cưới có khi rõ ràng ba chữ "Bạch Hiểu Nhiên". Cô sực ngỡ ngàng tự hỏi

"Sao...sao anh ta lại mời mình đến dự chứ?"

Diệc Thiên lại gửi tin nhắn:

[Thiệp mời của em đang ở chỗ anh, hôm đấy anh qua đón em nhé]

Cô sực nói lớn:

"Không...không...mình thật sự không muốn đi mà"

Bỗng mọi người trên đường đều đổ ánh mắt về phía cô, cô e dè xấu hổ che mặt mình vội đi vừa nghĩ:

(Thật là, tại sao anh ta lại mời mình chứ? Không lẽ định mong mình chúc phúc thật sao?)

...

Ba ngày sau tại nhà hàng đã được trang trí hoành tráng và đẹp mắt. Mọi người tụ tập xung quanh cùng nâng rượu trò chuyện với nhau trong ồn ào. Toàn bộ khách mời đều là những doanh nhân lớn và quyền quý.

Lúc này tại phòng trang điểm. Tư Diệp ngồi trước một chiếc gương lớn trong bộ váy cưới thật lộng lẫy, tay sờ lên khóe môi cong nhẹ nhìn bản thân mình trong chiếc gương mà thoáng vui mừng

"Cuối cùng thì ngày này cũng đã đến, mình đã mong chờ nó từ rất lâu rồi"

Bỗng Tiểu Huyên và Tiểu Nhã đẩy cửa đi vào lên tiếng:

"Tư Diệp, xong chưa? Mọi người bên ngoài đều đang chờ đấy"

Tư Diệp đứng dậy quay lại đáp:

"Xong rồi"

Chợt Tiểu Huyên và Tiểu Nhã che miệng mình to mắt trầm trồ nói:

"Trời ơi đẹp quá!"

"Bạn của tôi cuối cùng cũng được xuất giá rồi"

Tư Diệp bật cười hỏi

"Hai người xem Thuần Dương đã chuẩn bị xong chưa vậy?"

Tiểu Nhã đáp:

"Anh ta đang tiếp rượu bắt tay với khách mời bên ngoài, hình như xong cả rồi chỉ còn chờ mỗi cậu thôi"
Nghe vậy Tư Diệp nhếch môi:

"Tốt, cuối cùng thì Lạc Tư Diệp này cũng có thể chính thức bước vào Phó Gia rồi"

Bên ngoài nhà hàng, Diệc Thiên và Hiểu Nhiên cũng bước chân lên bậc thềm tiến vào trong thì có hai người mặc đồ đen đứng trước cửa ra vào lên tiếng:

"Xin lỗi, cho phép bọn tôi được kiểm tra thiệp mời của hai vị"

Diệc Thiên lấy ra hai tấm thiệp đưa hai người mặc áo đen đó, sau khi kiểm tra xong thì một người nói:

"Thiệp mời hợp lệ, mời ngài và vị tiểu thư đây vào trong"

Anh ta mở cánh cửa ra, bên trong là một phong cảnh choáng ngợp của bầu không khí xa hoa và lộng lẫy. Bỗng Hiểu Nhiên khựng chân lại không dám tiến vào thì Diệc Nhiên ngạc nhiên hỏi:

"Hiểu Nhiên, có chuyện gì à? Sao em không vào?"

Cô cúi mặt không đủ tự tin nói:

"Nơi này không phù hợp với em"

Anh mỉm cười nhẹ nhàng đáp:

"Đừng nói vậy, chẳng phải lúc trước em cũng vào vũ hội với anh sao? Với lại Thuần Dương đã có lòng mời em đến nên anh nghĩ cậu ta cũng muốn được nhận lời chúc phúc từ em"

Nghe vậy cô hạ quyết tâm đành gật đầu rồi khoác lấy tay Diệc Thiên bước vào trong.

Vẫn là phong cảnh lần đầu cô bước vào vũ hội hôm đó, ánh mắt của mọi người đều hướng dồn vào cô và Diệc Thiên mà xì xào:

"Nhìn kìa, Lăng thiếu của Lăng Thị và bạn gái anh ta đến rồi"

"Cô gái đi cùng anh ta có phải là cô gái đến dự vũ hội lần trước không? Lần này cô ấy lại đi cùng Lăng thiếu thì chắc chắn có quan hệ của họ không bình thường, hơn nữa lại được đến dự lễ cưới của Phó Tổng thế kia"

Mọi người lại tiếp tục bàn tán, Hiểu Nhiên lo lắng bật nghĩ

(Sao mọi người đều nhìn mình vậy trời?)

Chợt Diệc Thiên nhìn cô nói:

"Hiểu Nhiên, trong số người được mời đến ở đây cũng đã có mặt tại vũ hội lần trước nên mọi người đều nhớ đến em, em cũng đừng lo lắng vì lần này em không phải mang thân phận là hầu nữ của Thuần Dương nữa, một lát anh sẽ cho em thấy"

Vừa nói xong Diệc Thiên nhìn cô có một chút ẩn ý. Cô cũng đành gật đầu yên tâm.

Phía bên kia Thuần Dương đang bắt tay với các khách mời, mọi người đều chúc mừng anh rất nồng nhiệt thì Diệc Thiên và Hiểu Nhiên đi đến. Anh chuyển mắt sang thì đã thấy cô đang khoác tay Diệc Thiên trong thật thân mật. Cô thì lại chuyển mắt ra hướng khác tránh ánh mắt anh dù đã được anh mời đến tham dự lễ cưới của mình. Anh vẫn cố giữ trạng thái êm đềm bước lại gần nhìn Diệc Thiên nói:

"Tôi rất vui vì lễ cưới của tôi và Tư Diệp có mặt cậu ở đây, Diệc Thiên"

Diệc Thiên cũng mỉm cười

"Chúng ta đã là bạn bè nhiều năm, hôm nay tôi thật sự rất vui cho cậu, tôi tin chắc rằng cả Hiểu Nhiên cũng thế"

Thuần Dương lại chuyển mắt sang nhìn Hiểu Nhiên rồi giơ ly rượu đến nhìn cô bằng ánh mắt xem như một khách mời:

"Tôi cũng rất vui khi được Bạch tiểu thư đây đến tham dự lễ cưới này, cô có thể cùng tôi uống một ly rượu chung vui không?"

Cô nhìn anh một vài giây, tay giơ lên cầm ly rượu anh đưa rồi mỉm cười nói:

"Tôi cũng rất vui vì một người thấp kém như tôi lại được vinh dự nhận lấy thiệp mời của ông chủ Phó, à không là Phó tổng chứ"

Anh bật cười nhạt, ánh mắt u sầu rồi lấy một ly rượu khác trên khay của người phục vụ, nhẹ nhàng tiến đến gần giơ ly mình lên nói:

"Nếu vậy thì chúng ta uống với nhau một ly nhé, Bạch tiểu thư"

"Được"

Cô cũng giơ ly mình lên cạn với ly của anh rồi đưa đến môi mình uống đi, anh lại nhìn cô vừa uống trước rồi mới uống ly của mình. Sau đó anh quay lưng nói:

"Khoảng 30 phút nữa lễ cưới sẽ diễn ra, hai người có thể đi dạo cùng nhau ở đâu đó trước cũng được"

Chợt Hiểu Nhiên ngạc nhiên rồi mỉm cười nhẹ, ánh mắt có chút u buồn vì anh đúng là không còn chút tức giận nào nữa rồi, có phải vì cô đã không còn là nữ hầu của anh hay không?

Bỗng Diệc Thiên nhìn cô hỏi

"Hiểu Nhiên, em có muốn đi dạo quanh đây một lát không?"

Cô gật đầu:

"Vâng"

Chương 65

Phía bên ngoài nhà hàng, Lăng Nhất bước xuống xe. Anh đứng nhìn một hồi thì Luna cũng vừa mới đến, cô ta hất gọn mái tóc ngắn của mình cùng với chiếc váy sành điệu màu xanh dương thật gợi cảm, ôm túi xách tiến tới cửa ra vào thì hai người mặc đồ đen kia chặn lại nói:

"Xin lỗi tiểu thư, cô có thiệp mời không?"

Luna nheo mày đáp

"Tôi không có nhưng tôi là bạn của cô dâu, tôi có thể vào trong chứ?"

Hai người kia lắc đầu:

"Xin lỗi, những ai không có thiệp mời thì sẽ không được vào, mong cô thông cảm"

Chợt Luna nhăn mặt lớn tiếng:

"Cái gì chứ? Nhưng tôi là bạn của Lạc Tư Diệp, tôi muốn đến chúc phúc cho cô ta cũng không được sao"

Thấy hai người kia vẫn từ chối không cho Luna vào thì Lăng Nhất tiến tới hỏi

"Cô là bạn của Tư Diệp?"

Luna quay lại nhìn anh thì ngạc nhiên:

"Anh chẳng phải là Lăng Nhất sao?"

Lăng Nhất vẫn cao ngạo, tay chỉnh chiếc cờ vạt trên cổ đáp:

"Xem ra chúng ra rất giống nhau, muốn đi vào trong nhưng lại không được mời"

Luna bật cười khoanh tay nói

"Anh cũng muốn đến xem bạn gái cũ của mình kết hôn với người khác nhỉ? Nghe đồn anh từng bị cô ta đá cơ mà"

Nghe vậy anh cười nhẹ

"Thật là, cái vết tích bị đá của tôi không thể xóa bỏ được sao? Hôm nay tôi đến là thật lòng muốn chúc phúc bạn gái cũ của mình, hoàn toàn không có ý gì khác"

Rồi anh nhìn Luna với ánh mắt gian tà cong nhẹ môi hỏi:

"Vậy...cô có muốn cùng tôi bước vào đây dự lễ cưới một cách hợp pháp không?"

"Ơ..."

Bỗng Luna ngạc nhiên.

Bên trong nhà hàng, đã đến giờ lễ cưới diễn ra.

Mọi người đều hướng mắt về sân khấu được trang trí lộng lẫy cùng chiếc bánh kem nhiều tầng được trang trí các ly rượu rỗng bên trên.

Thuần Dương bước lên bục sân khấu, anh cầm micro lên tiếng:

"Cảm ơn quý vị đã đến dự lễ cưới của tôi ngày hôm nay, rất cảm ơn mọi sự góp mặt của mọi người và lời chúc phúc gửi đến Phó Thuần Dương tôi vô cùng cảm kích"

Mọi người phía dưới đều vỗ tay triền miên, Hiểu Nhiên cũng vậy. Dù đã sống ở Phó Gia và luôn cải nhau với anh, nhưng cô cũng không ngờ rằng hôm nay mình lại là khách mời ở lễ cưới này.

Thuần Dương lại tiếp lời:

"Và sau đây tôi muốn mọi người được biết đến bạn gái tôi, cũng sẽ là người cùng tôi bước lên sân khấu này, cô ấy là Lạc Tư Diệp"

Vừa dứt lời thì từ cánh cửa gần đó bật mở ra, đó là một cô dâu trong chiếc váy cưới thật đẹp mắt. Tư Diệp tiến đến thềm sân khấu với bao ánh mắt trầm trồ hướng nhìn và tiếng vỗ tay "lộp bộp" phía dưới.

Bước đến cạnh Thuần Dương, cô ta nhìn các khách mời phía dưới mỉm cười nói:

"Chào mọi người tôi là Lạc Tư Diệp, hôm nay tôi rất vui vì mọi người đã đến và tham dự lễ cưới của tôi và Thuần Dương, và tôi rất hạnh phúc sau những năm gắn bó với anh ấy cuối cùng cũng có thể đến ngày này"

Rồi Tư Diệp quay lại nhìn anh, nhẹ nhàng nắm lấy đôi bàn tay của anh lên đưa ánh mắt trìu mến tiếp lời

"Thuần Dương, hơn 5 năm trước em là nữ sinh cấp ba, anh là sinh viên đại học khoa kinh doanh chính trị, chúng ta đã bắt đầu quen và yêu nhau cho đến bây giờ, hôm nay cuối cùng anh cũng có thể khoác lên cho em một chiếc váy cưới thật đẹp, em rất vui"

Thuần Dương bật cười nhẹ đáp:

"Đó là điều anh nên làm"

Từ phía dưới, mọi người đều mong chờ anh và Tư Diệp bắt đầu nghi lễ thành hôn.

Đương nhiên Luna và Lăng Nhất cuối cùng cũng trà trộn vào lễ cưới bằng cách hóa trang thành hai nam nữ lao công.

Vừa bước ra khỏi nhà vệ sinh và thay lại bộ đồ dự tiệc, hai người đi dọc dãy hành lang thì Luna đã cáo gắt nói:

"Tại sao một người như tôi lại phải hóa trang thành lao công rồi bước vào từ cửa sau mà không phải là cửa chính?"

Lăng Nhất đi bên cạnh đáp:

"Đó là cách duy nhất có thể vào đây, cô đừng có thanh cao nữa"

Luna cao mày:

"Hừ, lần sau tôi thề sẽ không nghe theo ý kiến của anh nữa đâu, mặc cái bộ đồ đó vào thiệt là mất đi sự cao quý của tôi"

Lăng Nhất cũng nhíu mày đáp

"Tôi là nhị thiếu của Lăng Gia còn không mấy phàn nàn, cô cáo gắt làm gì chứ?"

Bước vào cửa ra vào, Luna và Lăng Nhất tiến vào số đám đông khách mời phía dưới.

Trên sân khấu, khi Thuần Dương và Tư Diệp đang trao nhẫn cho nhau thì một người đàn ông đứng giữa làm chủ hôn lên tiếng:

"Nhẫn cũng đã trao, bây giờ cô dâu và chú rể có thể hôn nhau rồi"

Chợt Tư Diệp nhìn Thuần Dương, phía dưới mọi người không ngừng tung hô các kiểu:

"Hôn đi hôn đi"

Tiểu Nhã và Tiểu Huyên cũng chụm hai tay mình lại mong chờ bọn họ kết thúc bằng một nụ hôn trong lễ cưới.

Hiểu Nhiên đứng gần đó, thật sự không hiểu sao cô lại không muốn nhìn thấy cảnh này, cô cúi mắt xuống đất thì Diệc Thiên đứng bên cạnh cô lên tiếng:

"Hiểu Nhiên, cuối cùng Thuần Dương cậu ta đã hạ quyết tâm với Tư Diệp rồi, em không vui sao?"

Cô sực nhìn anh rồi mỉm cười nhẹ trả lời

"Không, em vui chứ, chỉ là nơi này thật sự có chút không thoải mái với em"

Bỗng anh nắm tay cô thì cô sực ngạc nhiên, anh mỉm cười ấm áp nói:

"Đã ổn rồi chứ"

Cô bật ngượng lấp mấp

"Ơ...anh Diệc Thiên, cái này..."

Diệc Thiên nhìn cô đưa ngón tay trỏ lên miệng thổi nhẹ nói:

"Suỵt, một lát anh sẽ cho em bất ngờ"

Trên sân khấu, Tư Diệp bắt đầu nhắm mắt chờ anh trao nụ hôn. Khi mọi người phía dưới đều hô vang ồn ào, anh nhìn Tư Diệp lưỡng lự thì chủ hôn khẽ nói:

"Phó tổng, ngài còn chần chừ gì nữa, mau hôn vợ của mình đi chứ"

Anh chuyển mắt nhìn vị chủ hôn hỏi:

"Tôi không làm có được không?"

Bỗng Tư Diệp mở mắt ra nheo mày:

"Thuần Dương, tại sao anh còn chưa hôn em? Mọi người phía dưới đều đang chờ đó"

Bỗng Luna từ phía dưới khách mời đi lên lớn tiếng nói:

"Tôi muốn phản đối lễ cưới này"

Chợt ai nấy đều hướng nhìn cô, Thuần Dương cũng vậy. Tư Diệp to mắt nhìn Luna ở phía dưới sân khấu thì đột nhiên tràn ngập sự lo lắng tột độ.

(Luna? Ai cho cô ta vào đây chứ?)

Tiểu Huyên và Tiểu Nhã đứng gần đó liền nhanh chóng đến kéo tay Luna can ngăn nói:

"Luna, cô đang nói gì vậy? Mau rời khỏi đây đi"

Luna phất hai tay Tiểu Huyên và Tiểu Nhã ra trước mọi người, cáo gắt trỏ tay mình về phía Tư Diệp trên sân khấu khiến Tư Diệp hoang mang trơ mắt nhìn. "Lạc Tư Diệp cô là kẻ trơ trẽn, lừa hết người này đến người khác chỉ để kiếm danh lợi cho bản thân mình, Phó Thuần Dương anh hãy mở to mắt ra nhìn con ả đó đi, cô ta là kẻ lừa dối"

Chợt Thuần Dương sực ngạc nhiên thì Tư Diệp hoang mang quát lớn:

"Ai đó mau đưa cô ta đi đi, mau biến khỏi lễ cưới của tôi, nhanh lên"

Mọi người đều ồn ào tự hỏi:

"Chuyện này là sao? Cô gái đó là ai?

"Trông cô ta có thù oán gì đó với cô dâu"

Chợt Tiểu Huyên và Tiểu Nhã lại cố kéo Luna rời khỏi lễ cưới thì cô ta lại hung hăng giẫy giụa với hai cô bạn đó ra quát:

"Hai cô làm gì vậy? Đến bây giờ còn dám đứng về phe Tư Diệp sao? Cô ta đã cho hai cô những gì mà lại bênh vực cô ta đến thế?"

Tiểu Nhã kéo một bên tay Luna vừa đi vừa đáp:

"Luna dừng lại đi, cô đừng phá hoại lễ cưới của Tư Diệp nữa"

Tiểu Huyên cũng kéo tay còn lại của cô ta tiếp lời:

"Đúng vậy, mau rời khỏi đây đi trước khi bảo vệ kéo cô ra ngoài"

"Buông...buông tôi ra"

Luna cố vùng vẫy thì đã bị Tiểu Nhã và Tiểu Huyên lôi dần ra ngoài cửa mất.

Hiểu Nhiên đứng gần đó, cô cũng có thể nhận ra đây là cô gái đã đến Phó Gia lần trước mà không khỏi chất vấn.

Mọi người vẫn còn bàn tán qua lại, Tư Diệp vừa bị một phen hú vía mà mừng thầm nghĩ:

(Tiểu Huyên và Tiểu Nhã làm tốt lắm, xém tí nữa thôi là mình toi rồi)

Rồi cô chuyển mắt nhìn Thuần Dương vẫn còn đang bàng hoàng đứng nhìn thì chợt nắm tay anh nhẹ giọng nói:

"Thuần Dương, anh đừng nghe những gì người phụ nữ lúc nãy đã nói, cô ta thật ra rất ghét em nên cố tình đến đây muốn phá hủy lễ cưới của chúng ta cho nên mới ăn nói hồ đồ như vậy"

Thuần Dương bỗng mỉm cười đáp:

"Anh tin em Tư Diệp"

Rồi anh bỗng rút tay mình ra khỏi tay cô tiếp lời:

"Nhưng anh nghĩ buổi lễ kết hôn của chúng ta đành phải khép lại tại đây thôi"

Chợt Tư Diệp ngạc nhiên:

"Ơ...sao lại..."

Anh quay xuống nhìn mọi khách mời đang ngơ ngác phía dưới lên tiếng:

"Xin lỗi vì đã cất công lừa dối mọi người, lễ cưới này tôi chỉ làm cho vui thôi, mọi người bất ngờ chứ?"

Bỗng ai nấy ngạc nhiên tột độ. Tư Diệp còn ngạc nhiên hơn rồi kéo tay Thuần Dương hoảng hốt hỏi

"Thuần Dương, anh đang nói bậy cái gì vậy?"

Khắp các khách mời phía dưới đều nhìn nhau một cách khó hiểu, Lăng Nhất cũng ngạc nhiên không kém mà bật nghĩ

(Phó Thuần Dương anh ta đang làm cái gì vậy?)

Chợt Thuần Dương phất tay Tư Diệp ra nói:

"Xin lỗi em Tư Diệp, đây chỉ là lễ cưới giả do anh sắp đặt thôi, chỉ có khách mời ở đây và em là thật"

Tư Diệp đang to mắt không nói nên lời vì quá sốc mà quát lớn

"Anh đang đùa với em sao? Mọi người đều đang nhìn chúng ta mà anh lại nói đây là một lễ cưới giả, anh bị điên à?"

Anh bật cười nhạt, rồi nhìn cô ta hỏi

"Ừ, sao em không giải thích chuyện cái bụng của em không phải của anh đi?"

Tư Diệp lại giật mình bật run hơn:

(Sao Thuần Dương lại biết đây không phải con anh ấy?)

"Thuần Dương, đây là con anh mà, anh làm ơn đừng nói như thế nữa được không?"

Anh gỡ chiếc nhẫn cưới mình vừa đeo trên tay với Tư Diệp, giơ lên trước mặt cô nói:

"Cô tưởng tôi là thằng ngốc sao? Tôi có thể bị cô lừa 5 năm nhưng kể từ khi cô đến nhà tôi sống thì cô không thể qua mắt tôi đâu"

Rồi anh buông lỏng chiếc nhẫn ấy rơi xuống sàn sân khấu khiến Tư Diệp trơ mắt nhìn theo.

"Lộp cộp lộp cộp" chiếc nhẫn lăn xuống thềm phía dưới rồi nằm gọn trên mặt đất của tấm thảm đỏ trước mọi khách mời. Anh bật cười nhạt: "Tôi đã cho cô một lễ cưới mà cô ao ước, cô hài lòng chứ?"

Tư Diệp bật hoang mang, cổ họng khô hốc mà bật khóc nói:

"Hức, sao tự dưng anh lại trở nên như vậy? Chẳng phải mấy ngày qua anh còn rất quan tâm dịu dàng với em sao?"

Anh tiến tới vén nước mắt cô khẽ hỏi:

"Anh tự hỏi những lần em khóc thế này, có bao giờ là nước mắt thật dành cho anh không? Em có bao giờ yêu anh không? Em có bao giờ quan tâm anh dù chỉ một chút không? Hay là em quan tâm đến vị trí được bước vào Phó Gia của anh, em nói đi"

Tư Diệp ngẩn mặt nhìn anh, đôi mắt đọng nước vì quá sốc lấp mấp:

"Em..."

Thuần Dương cười nhạt:

"Sao anh lại ngu ngốc đến thế nhỉ? Anh đã tận tâm tận lực yêu em cơ mà, nhưng anh vừa chợt nhận ra những ngày tháng qua tất cả chỉ là ảo tưởng, khi cái thai em đang mang, tình cảm của em dành cho anh và những lời hứa thề non hẹn biển em đã nói, nước mắt của em nữa, tất cả chỉ là lừa dối, Tư Diệp, chúng ta kết thúc đi"

Bỗng Tư Diệp gào lớn:

"Phó Thuần Dương, anh bị tâm thần phải không? Bây giờ trước mặt mọi người thế này anh lại làm thế với em? Anh có biết giữ sỉ diện cho em không hả?"

Thuần Dương bước xuống bậc thềm với nét mặt lạnh lùng vừa đáp:

"Cô thôi ngay việc đứng đó gào thét đi, nếu đã thỏa mãn rồi thì đi vào phòng thay đồ và cuốn hành lí rời khỏi Phó Gia, tôi không có thời gian nhiều lời với cô đâu"

Bóng lưng anh chợt đi dần, Tư Diệp cắn răng rồi đi đến đẩy ngã các ly rượu được đặt trên chiếc bánh kem nhiều tầng rơi xuống đất làm mọi người hốt hoảng. Cô ta cầm lên một mảnh cắt thủy tinh của chiếc ly vỡ rồi lên tiếng:

"Nếu anh dám rời bỏ em ở đây, em sẽ chết cho anh xem"

Thuần Dương chợt quay lại nheo mày nhìn thì Tư Diệp đã bước xuống thềm sân khấu trước mặt mọi người vừa khóc vừa nhìn anh, bàn tay cầm mảnh cắt thủy tinh ấy đến mức máu chảy dọc xuống cổ tay rồi rơi xuống đất nói lớn:

"Phó Thuần Dương, em đã làm mọi thứ, làm tất cả để có được anh, nếu một ngày anh rời bỏ em thì em sẽ tự kết liễu chính bản thân mình cho anh thấy"

Anh nheo mày căng hai mắt nhìn cô thì đột nhiên Hiểu Nhiên từ gần đó chạy ra ngăn Tư Diệp lo lắng nói:

"Dừng lại, cô đang mang thai đó, đừng kích động"

Chợt Tư Diệp chuyển tay cầm mảnh thủy tinh ấy giơ đến Hiểu Nhiên quát lớn

"Đừng lại gần tôi"

Hiểu Nhiên giật mình đứng lại, cô ta bật cười nói tiếp

"Ha, tất cả là tại cô, chính cô đã phá hủy mọi thứ của tôi nên đừng dùng bộ mặt giả tạo đó quan tâm tôi được không?"

Hiểu Nhiên mấp môi

"Nhưng cô không quan tâm cho đứa bé trong bụng mình sao? Cô điên rồi"

"Hahaha"

Tư Diệp cười lớn thì Thuần Dương đi đến cao mày nói

"Lạc Tư Diệp, cô mau bỏ mảnh thủy tinh đó xuống cho tôi"

Tư Diệp lại giơ đến anh nói lớn

"Thế thì bây giờ anh mau bắt đầu lại lễ kết hôn với em đi, hãy nói với mọi người ở đây rõ ràng là anh yêu em mà, tại sao bây giờ anh lại thay đổi mọi thứ như vậy? Anh nói đi chứ"

Anh nhìn Tư Diệp không thể đáp thì Hiểu Nhiên lên tiếng

"Mặc dù tôi không biết gì về tình cảm của hai người nhưng tôi có thể biết anh ta rất yêu cô, bây giờ cô mau bỏ mảnh thủy tinh ấy xuống đi"

Tư Diệp lại cắn răng

"Cô im đi, loại người giả tạo như cô có tư cách lên tiếng sao?"

Rồi cô ta giơ mảnh cắt ấy lên cổ mình nhìn anh nghiêm hỏi

"Em muốn hỏi anh lần cuối, anh có chịu nói với mọi người ở đây rằng anh yêu em không? Anh thật sự có muốn kết hôn với em không?"

Anh sửng sờ thì Tư Diệp đã giơ miếng cắt ấy kề lên cổ, nước mắt cô cứ chảy dọc hai bên má trong thật thảm hại. Anh bắt đầu mấp môi

"Tôi..."

Anh sực nghĩ lại mọi thứ ngay từ đầu, sau cái hôm say rượu và bất tỉnh ngủ ở vỉa hè ấy, anh đã không còn tình cảm gì với Tư Diệp nữa, chỉ là do phủ nhận về tất cả, anh đã không nhận ra sớm hơn mà tưởng rằng bản thân lại còn yêu cô chân thật.

Và suy nghĩ vừa nhận ra ấy nó chỉ thấp thoáng trong đầu anh vài giây, sau đó anh nhìn Tư Diệp thẳng thừng đáp

"Tôi đã không còn yêu cô từ lâu rồi, từ lúc ở quán bar nhìn thấy cô đang ôm người khác, tất cả đã kết thúc ngay từ đó"

Tư Diệp chợt sửng sờ

"Không...anh nói dối, thế tại sao anh lại chấp nhận tha thứ cho em, tại sao anh lại quan tâm em? Tại sao vậy chứ?"

Thuần Dương lạnh nhạt đáp

"Là bởi vì tôi đã lầm tưởng"

Mọi người đều xì xào dần, anh tiếp lời

"Lầm tưởng rằng tôi vẫn còn tình cảm với cô, tôi đã tự dối lòng mình bấy lâu nay mà cố gắng ở bên cô trong khi bản thân mình đã bắt đầu thích người khác, cô bây giờ không xứng đáng để Phó Thuần Dương này quan tâm nữa"

Tư Diệp chợt ngậm ngùi rồi cắn răng nói

"Anh sẽ phải hối hận vì đã đối xử với em như ngày hôm nay"

Cô ta bắt đầu cứa mảnh cắt ấy vào cổ mình thì Hiểu Nhiên đi đến giật tay cô ta lại can ngăn nói

"Đừng...đừng mà, cô dừng lại đi"

"Buông...buông tay tôi ra"

Tư Diệp cắn răng gào lớn liền giơ mảnh cắt ấy xượt qua tay Hiểu Nhiên khiến mọi người đều hốt hoảng.

Khi thấy tay Hiểu Nhiên đang chảy máu dần thì Diệc Thiên đã vội chạy ra nắm tay cô lên lo lắng nói

"Hiểu Nhiên, em bị thương rồi"

Thuần Dương cắn răng nhìn Tư Diệp thì cô ta lắc lư đầu như vô tội đáp

"Không phải tôi, là do cô ta cứ tiến tới cho nên..."

Chợt Lăng Nhất đi ra lên tiếng

"Băng lấy vết thương cho cô ấy đi"

Bỗng Diệc Thiên ngạc nhiên nhìn anh hỏi

"Lăng Nhất, sao em lại ở đây?"

Thuần Dương cao mày tiến tới gần Tư Diệp bắt đầu nổi giận ra lệnh nói

"Cô đang làm cái gì vậy? Mau bỏ mảnh thủy tinh đó xuống cho tôi

Thấy anh đang tiến đến dần, Tư Diệp lùi người về sau thì vô tình vấp phải váy cưới của mình mà ngã đáp lưng xuống đất

Ngay lúc ấy Lăng Nhất nhìn Diệc Thiên nói

"Anh mau đưa Hiểu Nhiên đi đi, tôi sẽ lo phần Tư Diệp"

Diệc Thiên ngạc nhiên rồi mỉm cười đáp

"Cũng được, nhưng trước khi đi, anh có đôi lời muốn nói"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau