YÊU PHẢI CÔ NGƯỜI HẦU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Yêu phải cô người hầu - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

Tại phòng y tế, cô ngồi trên sofa còn Diệc Thiên thì khuỵu gối thoa thuốc lên tay cô một cách nhẹ nhàng.Cô nhìn anh ngượng ngùng ngẫm nghĩ

( Anh ấy vừa đẹp trai vừa dịu dàng như thế, đúng là mẫu đàn ông bao người mơ ước mà)

Diệc Thiên ngẩn đầu lên nhìn cô mỉm cười dịu dàng hỏi

"Cô còn đau không?"

Cô ngập ngừng nói

"Có...có hơi đau một chút"

Anh bật cười nhẹ

"Chưa bao giờ thấy một cô gái nào can đảm như cô, lại đi vào bảo vệ một cô gái khác để mình bị đánh thế này"

Hiểu Nhiên ngượng ngùng nói

"Ưm...tính tôi vốn khi thấy ai đó bị ức hiếp liền không chịu được mà đi đến can ngăn"

Diệc Thiên đứng dậy, mỉm cười hỏi

"Cô tên gì?"

Cô lấp mấp

"A...ừm...tôi tên Bạch Hiểu Nhiên"

Diệc Nhiên tiếp hỏi

"Hình như trước giờ chưa thấy qua cô ở nhà Phó Gia, cô là người mới à?"

Cô bĩu môi nhìn chỗ khác

"Đúng vậy, tôi vừa vào đây làm hai ngày do một số chuyện..."

( Nói mới biết mình cũng bị công ty đuổi việc luôn rồi nên đành làm giúp việc ở đây, đúng là đen đủi)

Diệc Thiên bật cười giơ tay đến

"Còn tôi là Lăng Diệc Thiên, bạn thân của Thuần Dương, rất vui được biết cô"

Cô ngẩn nhìn Diệc Thiên liền có chút rung động, anh thật dịu dàng, nụ cười anh như một tia nắng ấm áp của thiên thần giơ tay đến chào đón cô khiến cô đỏ mặt giơ bàn tay run run ấy lên mà lấp mấp

"Tôi...tôi...cũng rất vui được biết anh"

Cô nắm lấy bàn tay mềm mại của Diệc Thiên bắt tay cảm nhận ngẫm nghĩ

( Tay anh ấy mềm thật, thích quá à)

Diệc Thiên có chút ngạc nhiên rồi rút tay mình ra mỉm cười nói tiếp

"Hân hạnh được làm quen, tôi có thể gọi cô là...Hiểu Nhiên được không?"

Cô vui mừng gật đầu lia lịa

"Được...được mà"

Diệc Thiên cũng bật cười

"Vậy...cô gọi tôi là Diệc Thiên cũng được, chúng ta cũng xem nhau như bạn bè"

Cô ngạc nhiên rồi mừng rỡ

(Không ngờ có thể được làm bạn với anh ấy, đúng là phúc lợi mà)

Hiểu Nhiên đứng dậy cúi đầu

"Hôm nay thật sự cảm ơn anh rất nhiều, nếu không nhờ anh thì tôi đã bị ba cô gái kia đánh bầm dập rồi"

Diệc Thiên nghiêng nhẹ đầu nói

"Không có gì, chuyện nên làm mà"

Rồi anh lại tiếp lời

"Vậy...tôi đi đây, không làm phiền cô nữa"

Cô gật đầu mỉm cười

"Vâng"

Anh đi mất, cô nắm chặt lòng bàn tay mình giơ lên nhìn hạnh phúc lẩm bẩm, đắm chìm trong cảm xúc

"Bàn tay mình vừa được anh Diệc Thiên nắm lấy, thật là hạnh phúc quá đi"

Cô nhảy tung tăng thì Tiểu Mễ bên ngoài đi vào hỏi

"Hiểu Nhiên, cô sao rồi?"
Hiểu Nhiên ngừng tăng động rồi nhìn Tiểu Mễ mỉm cười

"Tôi không sao, vết thương cũng nhẹ mà"

Tiểu Mễ đi đến cúi đầu áy náy

"Thật sự rất cảm ơn cô vì cô là người duy nhất đã đứng ra bảo vệ tôi"

Hiểu Nhiên nắm lấy hai vai Tiểu Mễ mỉm cười nhẹ

"Không có gì, từ nay về sau bọn họ chắc chắn không dám ức hiếp cô, cứ tin tôi"

Tiểu Mễ gật đầu cười thì Hiểu Nhiên nói tiếp

"À...chúng ta xem nhau là bạn được không? Dù gì tôi vào đây cũng không có ai quen biết để trò chuyện"

Tiểu Mễ gật đầu

"Được thôi, nếu cô thắc mắc gì thì cứ hỏi tôi"

Trên dãy hành lang, Hiểu Nhiên quay sang nhìn Tiểu Mễ đang đi cạnh mình hỏi

"Tiểu Mễ, cô làm ở đây bao lâu rồi?"

Tiểu Mễ trả lời

"Đã ba tháng rồi"

Hiểu Nhiên lại thắc mắc

"Vậy cô làm sao lại muốn vào đây làm?"

Ánh mắt Tiểu Mễ chợt buồn lặng xuống, cô nói

"Thật ra mẹ tôi đang bị bệnh nặng ở bệnh viện nên cần rất nhiều tiền điều trị. Chính vì điều đó nên tôi mới vào đây làm"

"Ra vậy"

Hiểu Nhiên nói liền ngẫm nghĩ

( Hoàn cảnh của Tiểu Mễ thật đáng thương)

Rồi cô nắm lấy hai tay Tiểu Mễ nói tiếp

"Tiểu Mễ, sau này nếu cần giúp đỡ cô cứ nói với tôi, tôi rất sẵn lòng"

Tiểu Mễ mỉm cười

"Hiểu Nhiên, cô đúng là người tốt, nhưng sao cô lại vào đây làm thế?"

Hiểu Nhiên chợt gượng gãy nhẹ mặt mình hướng nhìn chỗ khác

"À cái này...nói ra có chút xấu hổ nên..." Tiểu Mễ mỉm cười

"Không sao đâu, cô không nói cũng được"

Hiểu Nhiên gật đầu cười tươi

"Ừm"

Tại phòng khách, Tư Diệp vừa về mất thì Diệc Thiên bước vào phòng khách nhìn Thuần Dương cười hỏi

"Cậu quay lại với Tư Diệp tiểu thư rồi à?"

Thuần Dương mỉm cười

"Ừ, tớ đã cho cô ấy một cơ hội, vì vốn dĩ tớ không thể buông bỏ Tư Diệp được"

Diệc Thiên ngồi lên ghế mỉm cười nói tiếp

"Vậy cũng tốt rồi, ra cậu vẫn còn rất yêu Tư Diệp "

Thuần Dương bật cười nhẹ rồi hỏi

"Cậu đưa nhỏ giúp việc kia đi băng vết thương rồi à?"

Diệc Thiên bật cười, tay vuốt nhẹ cằm mình ngẫm nghĩ nói

"Ừ, đúng là có chút ngạc nhiên, Hiểu Nhiên cô ấy là một cô gái tốt, lại dám bảo vệ người khác để bản thân bị đánh như vậy"

Thuần Dương đứng dậy tiếp lời

"Cô ta mà tốt gì? Là một con ngốc thì có"

Diệc Thiên ngạc nhiên hỏi

"Thuần Dương, trông cậu rất quan tâm Hiểu Nhiên"

Thuần Dương nheo này khó hiểu

"Quan tâm gì chứ?"

"Cậu còn nhớ cả họ tên một người hầu thì chắc là không đơn giản rồi, vì các người hầu khác cậu có nhớ tên ai đâu?"

Diệc Thiên nói, Thuần Dương bật cười nhẹ

"Không, tôi và cô ta ban đầu có chút rắc rối"

( Phải rồi, cô ta là người giúp mình khi mình nằm say trên đường mà, không nhớ tên mới lạ)

Rồi anh quay lại nhìn Diệc Thiên tiếp lời

"Mà cậu qua đây không đơn giản chỉ để chơi thôi đúng không?"

Diệc Thiên bật cười nhẹ

"Có chút rắc rối ở công ty nên qua đây gọi cậu thôi"

Rồi Thuần Dương nheo mày

"Nếu là vậy sao không nói sớm hơn"

Diệc Thiên bĩu môi xòe hai tay vô tội

"Ai nào biết, tôi không nỡ phá hoại thời gian hạnh phúc của cậu và Tư Diệp tiểu thư lúc nãy đó đấy chứ, mà vấn đề cũng không lớn lắm nên tôi định nói cho cậu biết sau"

Rồi Diệc Thiên đứng dậy rồi lại hỏi

"Cậu tính bao lâu nữa cầu hôn Tư Diệp tiểu thư, hai người quen nhau 5 năm rồi mà"

Thuần Dương ngẫm nghĩ, ánh mắt có chút lưỡng lự vì đáng lẽ hôm ở nhà hàng đó anh đã định cầu hôn cô, cuối cùng lại thấy cô phản bội mình nên bây giờ anh có chút bất an liền nói

"Tôi sẽ chờ một cơ hội thích hợp khác, với lại bây giờ tớ và Tư Diệp vừa giải hòa nên không tính tới chuyện này"

"Vậy à..."

Diệc Thiên nói rồi bước đi giơ tay mình lên

"Vậy tớ về đây, tớ còn chuyện cần giải quyết a"

Nói xong Diệc Thiên đi mất, Thuần Dương đứng ngẫm nghĩ

(Hiện tại Tư Diệp lâu lắm mới ở bên cạnh mình thế này, về chuyện cầu hôn có lẽ sẽ đợi thời gian thích hợp sau)

Chương 7

Thuần Dương đi ra dãy hành lang thì thấy Hiểu Nhiên đang đứng với Tiểu Mễ cười nói trong nhà bếp, anh đi vào nhìn một hồi nheo mày

( Mới bị đánh tơi tả mà bây giờ còn cười nói được)

Anh nhấn giọng gọi

"Bạch Hiểu Nhiên"

Cô giật mình quay lại nhìn, đi đến trả lời

"Anh gọi tôi có chuyện gì?"

Anh nheo mày

"Cô quên tội của mình lúc nãy à? Cô dám gọi thẳng tên tôi"

Hiểu Nhiên liếc mắt sang chỗ khác, đổ mồ hôi lạnh

"A...tôi lỡ miệng, vì tức quá nên mới gọi thẳng tên anh, có một lần thôi mà"

Thuần Dương vênh mày hỏi

"Một lần? Thế cô tưởng một lần là không bị phạt sao?"

Rồi anh kéo mạnh tay cô ra ngoài khiến cô lấp mấp

"A...đau quá, anh lại kéo tôi đi đâu?"

Một lát sau anh dẫn cô đến phòng mình, mở các tủ quần áo ra nói

"Lấy hết toàn bộ quần áo của tôi đem giặt đi"

Cô trố mắt nhìn

"Cái gì? Có bẩn đâu mà giặt, anh thật quá đáng"

Anh nheo mày tiến lại hầm hực nói:

"Cô không muốn làm chứ gì? Vậy số nợ đó..."

Cô nhăn mặt đi vào lấy đống quần áo của anh xuống, mặc dù rất tức cũng phải cố mỉm cười thật tươi miễn cưỡng nói:

"Tôi sẽ giặt sạch hết quần áo của chủ nhân a"

Anh khoanh tay cười vênh mày

"Tốt, nếu tối nay tôi về còn chưa giặt sạch thì cô sẽ bị phạt tiếp, xem như đây là hình phạt vì cô dám gọi thẳng tên tôi mà còn nữa..."

Anh tiến tới nhéo mạnh má cô khiến cô nhăn mặt hơn

"A...a...làm gì vậy? Đau quá"

Anh nghiêm giọng nói

"Cô là người đầu tiên dám vô lễ với tôi, tôi đã bảo cô gọi tôi thế nào? Nói chuyện với tôi thế nào hả?"

Cô lấp mấp ứa nước mắt

"Tôi biết sai rồi, thưa chủ nhân"

Anh buông tay ra khỏi má cô quay mặt nói

"Ra ngoài giặt hết đống quần áo này đi"

Nghe thế cô nhanh chóng ôm đống quần áo ra ngoài lên tiếng

"Tôi biết rồi"

Trên hành lang cô uất ức lẩm bẩm
"Không cho tôi gọi thẳng tên thì tôi sẽ gọi anh là tên đần độn, đáng ghét mình vừa bị đánh đau ê ẩm người thế này bây giờ còn phải giặt hết số quần áo của anh ta, so với tên đần độn kia thì Lăng Diệc Thiên anh ấy quả nhiên là một thiên thần"

Cô sờ má mình mỉm cười khúc khích mơ mộng rồi lẩm bẩm

"Không biết khi nào mới gặp lại anh Diệc Thiên a"

Tại phòng giặt ủi, Thuần Dương đi vào vểnh mày nhìn Hiểu Nhiên lên tiếng

"Ai cho cô sử dụng máy giặt?"

Cô quay lại nheo mày

( Tên này đúng là chơi mình rồi)

Rồi cô lên tiếng hỏi

"Thế thì tôi giặt bằng gì chứ? Đồ nhiều như thế mà"

Thuần Dương bật cười nhạt, nhếch môi thẳng thừng nói

"Giặt tay thì đồ mới sạch"

Cô mím môi tức giận nhưng lại cố bình tĩnh nói

"Giặt tay thì giặt tay chứ"

Cô ôm lấy giỏ quần áo rồi đi ra cửa sau mất.

Phía cửa sau, cô ngồi vò mạnh từng chiếc áo nhăn mặt tức tối

"Tôi vò cho áo anh rách luôn, dám bắt tôi giặt tay à"

Anh đi ra nhìn sau lưng cô một hồi rồi khoanh tay bật cười thầm

"Hừ, chắc cô ta tức lắm"

Rồi anh nhìn đồng hồ trên tay mình lẩm bẩm

"Mình không có thời gian ở đây, tới giờ đến công ty mất rồi"

Anh nghoảnh lưng đi mất. Buổi chiều, cô mang đống quần áo đã được khô vào phòng Thuần Dương, cô mở nhẹ tủ để các đống quần áo vào sắp thật gọn gàng. Rồi nhìn xung quanh căn phòng lẩm bẩm

"Phòng anh ta gọn thật đấy, mà nếu không xem thì thật lãng phí, để tôi xem anh có giấu mấy thứ đen tối hay không?"

Cô đi đến nhìn lên đầu chiếc tủ cạnh giường liền thấy các khung ảnh được để trên đấy, cô ngạc nhiên cầm lấy khung ảnh nhỏ của Thuần Dương chụp cùng Tư Diệp lên xem, lẩm bẩm

"Hai người này trông thật thân thiết, không biết họ hẹn hò bao lâu rồi nhỉ? Mà thôi...không quan tâm"

Cô đặt khung ảnh đó xuống rồi nhìn mấy khung ảnh còn lại, có một khung ảnh Thuần Dương chụp cùng Diệc Thiên thời trung học, cô cầm lên xem thì ngạc nhiên

"Đây là ảnh của anh Diệc Thiên thời trung học sao? Quả nhiên anh ấy và tên đần độn kế bên là bạn thân, cô nhíp mắt lại lung lây người mình nói tiếp:

"Thật là muốn lấy ảnh anh Diệc Thiên đi quá à"

Rồi cô ngẫm nghĩ

"Nếu lấy một tấm chắc không sao đâu nhỉ, tên đần độn kia cũng sẽ không biết đâu"

"Mà không có ảnh nào chụp một mình anh Diệc Thiên sao? Sao toàn là ảnh chụp cùng tên ác ma này không vậy?"

Cô lục tung các khung ảnh còn lại rồi nhíp mắt

"Thế này mình đành phải lấy một tấm rồi, mặc kệ vậy"

Cô rút tấm ảnh ra khỏi một khung ảnh rồi cầm lấy đi ra cửa mừng rỡ, đột nhiên Thuần Dương mở cửa đi vào khiến cô giật mình giấu tấm ảnh ra sau lưng, anh nghiêng đầu nhíu mày hỏi

"Cô làm gì trong phòng tôi vậy?"

Cô cười gượng

"A...tôi mang đồ đã giặt của anh vào phòng ấy mà...anh vừa về à?"

Anh gật đầu rồi nhìn dáng vẻ kì lạ của cô hỏi

"Cô giấu gì ngoài sau lưng vậy?"

Cô cười gượng rồi nhanh chóng đi ra cửa nói

"Có gì đâu, không còn gì nữa thì tôi về phòng mình a"

Cô cầm tấm ảnh giấu diếm rồi chạy đi mất, Thuần Dương nheo mày nhìn rồi khó hiểu

"Cô ta lấy gì trong phòng mình vậy?"

Anh đi vào phòng vứt chiếc cà vạt xuống giường liền ngạc nhiên nhìn mấy khung ảnh trên tủ không ngay ngắn như thường ngày, anh lật lên một khung ảnh bị úp mặt xuống bàn lên xem nhíu mày vì thấy trên khung ảnh trống không. Anh tự hỏi

"Tấm ảnh trên đây đâu mất rồi?"

Tại phòng Hiểu Nhiên, cô cầm lấy tấm ảnh vui mừng nói

"Cuối cùng mình cũng có ảnh của anh Diệc Nhiên"

Rồi cô nhíu mày nhìn Thuần Dương đứng cạnh Diệc Nhiên trong tấm ảnh nhăn mặt khó chịu

"Tên này nhìn vào chướng mắt quá, nếu có một mình anh Diệc Nhiên thì có phải dễ nhìn hơn không?"

Cô lấy chiếc kéo lên nhìn tấm ảnh một hồi

"Nếu cắt ra thì tấm ảnh không còn nguyên vẹn, thôi thì để tên ác ma này ở đây vậy, người mình quan tâm chỉ có anh Diệc Thiên thôi"

Tối hôm ấy cô cầm tấm ảnh lên âu yếm cười mừng cứ như báo vật. Sau đó cô cất tấm ảnh xuống gối ngủ của mình mỉm cười vui lẩm bẩm

"Mình giấu tấm ảnh dưới gối, hi vọng không ai phát hiện a"

Chương 8

Sáng hôm sau, tâm trạng của Hiểu Nhiên tốt hơn ngày thường, cô vui vẻ làm việc nhà thật sốt sắn thì Thuần Dương bước xuống ngạc nhiên nghĩ tự hỏi:

(Hôm nay cô ta có gì mà vui vậy?)

Cô ngẩn lên nhìn anh mỉm cười nói:

"Chủ nhân chào buổi sáng a"

Thuần Dương lạnh nhạt lướt qua cô lên tiếng:

"Xem ra cô thuần thục rồi nhỉ, cứ tiếp tục phát huy"

Cô gật đầu

"Tôi biết rồi, tôi sẽ cố gắng không vi phạm nữa"

Anh ngồi lên ghế phòng khách, dựa lưng nhìn cô khó hiểu vì hôm nay cô cứ cười mãi. Hiểu Nhiên vừa lau nhà vừa hát hò vui sướng

"Là lá la..."

Thuần Dương tự ngẫm nghĩ:

( Tự hỏi hôm qua cô ta lấy tấm ảnh trong phòng mình làm gì chứ? Mà ảnh đó là gì thì mình chẳng nhớ rõ)

Một lát sau cô đi lại lên tiếng hỏi

"Chủ nhân, khi nào anh ra ngoài?"

Anh nheo mày thắc mắc nói

"Cô hỏi làm gì?"

Cô mím môi

"Tôi hỏi cho biết ấy mà, mà chủ nhân, anh thích ăn gì thế?"

Anh ngạc nhiên lại hỏi tiếp

"Từ lúc nào cô quan tâm đến khẩu vị của tôi?"

"Thì tôi muốn hiểu rõ chủ nhân của mình một chút không được sao?"

Cô vẫn cười nói thì Thuần Dương nheo mày

( cô ta vậy mà muốn hiểu rõ về mình, dây thần kinh chạm mạch sao?)

Anh trả lời ngắn gọn

"Tôi không biết mình thích món nào, miễn ngon là được"

Rồi cô chấp hai tay bật cười

"Vậy à, vậy tối nay tôi sẽ vào bếp nấu cho anh vài món ngon a"

Anh ngạc nhiên rồi hỏi

"Hôm nay cô có chuyện gì vui sao?"

Cô quay lưng cười nói

"Không có, tôi vẫn bình thường mà"

Rồi cô đi mất, Thuần Dương đứng dậy nheo mày nghi ngờ

( Tôi còn lâu mới tin cô không có chuyện gì)

Tối hôm ấy, cô đặt các thức ăn lên bàn do chính tay mình vừa nấu trước mặt Thuần Dương cười nói

"Chủ nhân, mời anh thưởng thức a"

Anh ngạc nhiên rồi hỏi

"Là cô nấu những món này?"

Cô gật đầu

"Đúng vậy"

Anh cầm đũa lên gắp ăn thử thì ngạc nhiên

( không ngờ cô ta lại có cả tài nấu ăn)

Cô hỏi

"Ngon không?"

Anh lạnh nhạt, miệng vẫn nhai thức ăn nói

"Tạm được"

Rồi cô đứng lấp mấp ngượng ngùng

"À...thật ra tôi có chuyện muốn xin anh"

Thuần Dương nheo mày

(Biết ngay là không có gì bình thường mà)

"Nói đi"

Cô lấp mấp

"Ưm...ngày mai anh cho tôi nghỉ một ngày nhé"

"Làm gì?"
Anh nhìn cô hỏi thì cô tiếp lời

"Tôi muốn về nhà thăm bà nội"

Anh đặt đôi đũa xuống bàn, nghiêm giọng nói

"Cô vừa đến đây một tuần thì đã đòi về nhà à?"

Cô bĩu môi

"Tôi chỉ lo cho bà nội thôi, bà tuổi cao sức yếu thì sao tự mình chăm sóc bản thân được"

"Điều này thì cô khỏi quan tâm vì tôi đã nhờ người đến chăm sóc bà nội cô rồi"

Cô ngạc nhiên

"Sao chứ? Anh thật sự còn gọi cả người chăm sóc bà nội tôi?"

Anh bật cười nhẹ

"Tôi biết cô cuối cùng cũng lo vấn đề này nên nhờ người đến thay thế cô chăm sóc bà nội thật tốt rồi,từ nay việc của cô là ngoan ngoãn làm người hầu cho nhà tôi, còn nữa...về vấn đề tôi đã cho người chăm sóc bà nội cô nên bây giờ việc làm của cô sẽ tăng lên đó là mọi thức ăn tôi ăn sau này đều do cô phụ trách"

Cô to mắt sửng sờ rồi gật đầu

"Tôi biết rồi"

Anh nhìn cô nói tiếp

"Hôm nay cô làm rất tốt, về sau cố gắng tìm hiểu sở thích của tôi nhiều hơn và thuần thục công việc hơn đi"

Cô lại miễn cưỡng gật đầu rồi khóc thầm

( nếu không vì xin nghỉ một ngày thì tôi cần quan tâm đến sở thích của anh làm gì chứ, chẳng qua ngày mai có một cửa hàng bánh vừa giảm giá một ngày,hic)

Thuần Dương nhìn cô cười thầm

(Thì ra cô ta vui chỉ vì mong mình cho phép cô ta nghỉ một ngày, mỗi việc này mà vui đến vậy sao?)

Anh lên tiếng

"Ngày mai Tư Diệp bạn gái tôi sẽ đến ăn cơm tối, cô giúp tôi chuẩn bị đi"

Cô nghoảnh lưng với trạng thái tuột sức sống nói

"Biết rồi"

Bỗng một giọng nói vang lên,Diệc Thiên đi vào từ cửa lên tiếng hỏi:

"Thuần Dương, đang ăn tối à?"

Vừa nghe thấy giọng anh, cô liền quay lại thay đổi thái độ mừng rỡ

(Anh Diệc Thiên tới rồi)

Thuần Dương đứng dậy tiếp lời

"Diệc Thiên, mau lại đây dùng cơm luôn đi"

Diệc Thiên mỉm cười ngồi vào bàn ăn liền khen ngợi

"Trông thức ăn có vẻ ngon đấy"

Bỗng Hiểu Nhiên xuất hiện cười nói "Là tôi nấu đấy, anh ăn cùng nhé"

Diệc Thiên ngạc nhiên rồi bật cười hỏi

"Hiểu Nhiên, cô nấu hết đấy à?"

Cô gật đầu lia lịa

"Ừm ừm"

Lúc này Thuần Dương ngồi đối diện nheo mày

( Sao cô ta thay đổi thái độ hẳn vậy?)

Sau một hồi Diệc Thiên gấp thử các món ăn trên bàn, anh ăn xong thì mỉm cười nói

"Ngon lắm"

Cô liền vui mừng hỏi

"Thật sao?"

Anh gật đầu nói tiếp

"Thuần Dương đúng là may mắn khi có người giúp việc như cô, không những nấu ăn ngon mà còn rất tốt bụng nữa"

Hiểu Nhiên như được cảm hóa vui sướng tột độ mỉm cười nói

"Vâng, vậy anh cứ ăn ngon miệng, tôi vào bếp làm việc tiếp đây"

Vừa nói xong cô đi mất, Thuần Dương nheo mày thắc mắc lên tiếng:

"Diệc Thiên, cậu từ bao giờ thân thiết với cô ta thế?"

Diệc Thiên vừa ăn vừa cười nói

"À lần trước băng vết thương cho Hiểu Nhiên nên chúng tớ xem nhau như bạn bè"

"Bạn bè?"

Anh lẩm bẩm thì Diệc Thiên bật cười

"Không phải Hiểu Nhiên rất dễ thương sao? Cũng khá xinh đẹp ấy chứ"

Thuần Dương lạnh lùng nói

"Xinh đẹp gì chứ?"

Tại nhà bếp, Hiểu Nhiên vừa lau bát vừa mỉm cười nghĩ

( không biết anh Diệc Thiên đang nói gì vậy nhỉ?)

Bỗng Tiểu Mễ thắc mắc đi lại hỏi

"Hiểu Nhiên, cô đang nghĩ gì mà cười tươi một mình thế?"

Hiểu Nhìn nhìn cô lắc đầu

"À không có"

Tiểu Mễ bật cười

"Cô thích ai đó sao?"

Cô bật đỏ mặt lắc đầu phủ nhận

"Không có...làm gì có chứ, mà...có đó"

Tiểu Mễ bật cười khúc khích nói nhỏ

"Có thể tiết lộ cho tôi biết được không? Là ai vậy?"

Cô lấp mấp ngượng ngùng một hồi rồi nói

"À...là...cô thấy anh Diệc Thiên thế nào?"

Tiểu Mễ ngạc nhiên tột độ nói lớn:

"Hiểu Nhiên, đừng nói là cô thích..."

Tiểu Mễ đang nói thì Hiểu Nhiên bịt miệng cô lại

"Suỵt, nói nhỏ thôi, nếu ai nghe được thì tôi ngại chết mất"

Ánh mắt Tiểu Mễ có chút lo lắng tiếp lời:

"Hiểu Nhiên, cô thích Lăng thiếu gia thì tôi không trách nhưng mà...địa vị của anh ấy cao lắm, Lăng thiếu gia là con một của Lăng Thị, vốn chơi cùng chủ nhân chúng ta từ thời trung học nên bọn họ không phải người có địa vị tầm thường đâu"

Nét mặt Hiểu Nhiên bỗng đáng thương bĩu môi nói

"Nhưng mà người ta là đơn phương mà"

Tiểu Mễ thở dài vỗ vai Hiểu Nhiên

"Haizz, được rồi, được rồi, dù có thế nào tôi cũng ủng hộ cô"

Chương 9

Buổi tối hôm sau, Thuần Dương và Tư Diệp đi vào nhà thì đã thấy Hiểu Nhiên đang đứng đặt các thức ăn vừa mới nấu trải trên bàn.

Tư Diệp thấy thế bật cười rồi ngồi vào ghế lên tiếng

"Thuần Dương, anh đã gọi người chuẩn bị cả cơm tối rồi đấy à?"

Anh đáp một tiếng:

"Ừ"

Hiểu Nhiên mỉm cười thân thiện nhìn Tư Diệp nói:

"Mời Lạc tiểu thư dùng cơm vui vẻ ạ"

Bỗng Tư Diệp nhìn cô một hồi nheo mày hỏi

"Cô là cô gái bị đánh lần trước?"

Cô cười gượng

"Vâng...là tôi"

"Cô đi được rồi"

Bỗng Thuần Dương lạnh lùng nhìn Hiểu Nhiên lên tiếng thì cô bĩu môi rồi cúi đầu đáp "vâng" rồi quay đi mất, vừa đi vừa lẩm bẩm:

"Đúng là người chủ khó ưa"

Sau một hồi Tư Diệp thắc mắc lên tiếng hỏi:

"Thuần Dương, sao tự dưng hôm nay anh lại mời em đến nhà ăn cơm mà không phải đến nhà hàng?"

Anh mỉm cười đáp

"Chúng ta trước giờ đều ăn bên ngoài, chi bằng về nhà ăn sẽ ngon miệng hơn"

"Vậy à"

Tư Diệp nói rồi ánh mắt cô lặng xuống tiếp lời:

"Thuần Dương, đã lâu rồi chúng ta không cùng nhau ăn cơm thế này, nói thật thì hai năm qua sang nước ngoài em cảm thấy có lỗi với anh, vậy nên chúng ta ngày mai cùng nhau đi mua sắm nhé"

Tư Diệp vừa nói vừa nắm chặt tay Thuần Dương, anh mỉm cười yên lòng mà trả lời:

"Được, Tư Diệp lần này em không được rời xa anh nữa đấy"

Cô vừa gật đầu mỉm cười thì tiếng "ting" của hàng loạt tin nhắn phát ra từ điện thoại cô khiến cô liền giật mình lấy ra điện thoại ra xem một hồi thì Thuần Dương thắc mắc hỏi

"Sao vậy? Ai nhắn tin em à?"

Cô gật đầu nhìn anh mỉm cười

"À...là tin nhắn nhóm của những người bạn bên nước ngoài của em"

Rồi Tư Diệp nhìn lại màn hình điện thoại mình, những dòng tin nhắn đó không được gửi từ nhóm, mà là từ một người đàn ông, mỗi dòng tin nhắn đều hiện ra sự tức giận:

[Cô đâu rồi? Sao không bắt máy hả con khốn?]

[Dám cắt đứt liên lạc với tôi thì cô không xong đâu, đừng để tôi gặp được cô trên đường nếu không thằng bạn trai mới của cô sẽ bị tôi cho bẹp mặt]

[10 triệu cô đã lấy của tôi, tôi nhất định không bỏ qua đâu]

Tư Diệp cắn nhẹ răng, mặt hầm hực ngẫm nghĩ

( thằng khốn ở quán bar hôm trước cứ làm phiền mình, nếu hắn cứ nhắn tin mãi thế này sớm muộn gì Thuần Dương cũng sẽ phát hiện)

Rồi cô bấm vào chặn tất cả số của tên đó, Thuần Dương ngồi bên cạnh, anh nheo mày lên tiếng hỏi:

"Tư Diệp, đã xong chưa?"

Cô cất điện thoại rồi mỉm cười

"Xong rồi,chúng ta dùng cơm đi"

Vài ngày sau, Hiểu Nhiên mặc chiếc váy bình thường ngồi tỉa hoa trong vườn, cô mỉm cười thầm

( hừ, hôm nay không có tên Dương đần độn ở nhà thì mình tha hồ mặc đồ bình thường rồi, mặc cái đồ nữ hầu kia suốt ngày khó chịu chết được)

Đột nhiên vài cô nữ hầu khác bước ra khoanh tay đắc ý nói

"Bạch Hiểu Nhiên, sao cô dám mặc đồ bình thường hả? Quy tắc của người làm ở đây là bắt buộc phải mặc theo đồng phục"

Hiểu Nhiên đứng dậy nhìn mấy cô gái kia ngạc nhiên gẫm nghĩ

( Đây chẳng phải mấy người đánh mình lần trước sao?)

Rồi cô nheo mày nói

"Tôi thích mặc đồ gì là quyền của tôi, mấy cô có tư cách gì lên tiếng?"

Ba cô gái đó nghiếng răng tức giận nói lớn

"Cô cũng chỉ là người hầu thì có tư cách gì vênh váo hả?"

Hiểu Nhiên không quan tâm cúi xuống sờ nhẹ một bông hoa phong lan trắng vừa mới chớm nở rồi mỉm cười lẩm bẩm

"Không uổng công mình chăm sóc cả vườn hoa này, cuối cùng nó cũng nở" Một trong ba cô gái kia tức tối nói lớn:

"Bạch Hiểu Nhiên, cô đang cố tình bơ chúng tôi sao?"

"Thái độ của cô là không xem chúng tôi ra gì phải không?"

Hiểu Nhiên đứng dậy thở dài lướt ngang qua mấy cô gái đang tức giận hầm hực đó bật cười, vẫn không quên bỏ lại một câu

"Chẳng qua tôi không thích nói nhiều với mấy kẻ không biết điều"

Nghe vậy một trong ba cô gái kia nhăn mặt liền giơ tay đến túm lấy tóc Hiểu Nhiên từ đằng sau giật mạnh quát lớn:

"Đúng là đắc ý, hôm nay không có chủ nhân ở nhà thì bọn tôi sẽ cho cô một trận"

Hiểu Nhiên nhăn mặt phản kháng cố vùng vẫy ra khỏi bàn tay của cô gái kia, cô nói lớn:

"Buông ra"

Cô càng nói thì cô gái kia giật càng mạnh hơn, cô ta nhếch môi bật cười nói tiếp:

"Để xem bây giờ không có ai ở đây thì làm sao cứu được cô"

Hiểu Nhiên nhíu mày nhăn mặt hỏi

"Mấy cô không sợ tôi về nói với Phó Thuần Dương, khi đó mấy cô sẽ bị đuổi việc à?"

Ba cô gái đắc ý nói

"Đuổi việc? Người bị đuổi việc là cô mới đúng"

Rồi hai cô gái kia đi lại lấy kéo cắt sạch những bông hoa mà Hiểu Nhiên đã chăm sóc hàng ngày, những bông hoa phong lan trắng đứt đoạn rơi xuống đất khiến cô sửng sốt nhăn mặt quát lớn:

"Này, mấy cô cắt hoa của tôi làm gì?"

Cô gái kia vẫn giật tóc cô vênh mặt nói

"Khi chủ nhân về bọn tôi sẽ nói cô không những không chăm sóc khu vườn mà còn phá hoại nó, để xem cô có bị đuổi khỏi Phó Gia không thì bảo"

Hiểu Nhiên nhíu mày nắm mạnh tay cô gái kia giằng co.

"Buông tôi ra, không được phá hoa của tôi"

Cô vùng vẫy trong khi hai cô gái kia đang lấy kéo cắt sạch các nhánh hoa trong vườn, rồi cô đẩy mạnh cô gái đang giật tóc mình ngã xuống đất, vội chạy đến ngăn cản hai cô gái kia đang phá hoại vườn hoa mà quát lớn

"Dừng lại, mấy người tại sao lại muốn hại tôi?"

Hai cô gái kia bật cười

"Chẳng phải cô tự chuốc lấy sao?"

Rồi cô gái kia lên tiếng

"Nói cho cô biết, đây là vườn hoa mà phu nhân, mẹ của chủ nhân khi còn sống rất thích, nếu chủ nhân về thấy cô phá hoại nó chẳng phải có chuyện vui để xem sao?"

Hiểu Nhiên nheo mày "Mấy cô thật độc ác, còn lâu Phó Thuần Dương mới tin lời mấy cô nói, tôi không sợ đâu"

Ba cô gái kia quay lưng đi đắc ý nói

"Cô cứ chờ xem"

Họ đi mất thì Hiểu Nhiên nhặt lại những nhánh hoa phong lan đã bị cắt tơi tả ấy, trong đó có một bông hoa nhỏ vừa mới nở lúc nãy cô nói, cô tiếc nuối lẩm bẩm

"Mình đã chờ bông hoa này nở vậy mà"

Tối hôm đấy, Thuần Dương trở về nhà thì ba cô gái kia chạy lại giả vờ hốt hoảng nói

"Chủ nhân, có chuyện lớn rồi"

Anh nheo mày hỏi

"Chuyện gì?"

Một trong ba cô gái ngập ngừng tiếp lời:

"Vâng, là Bạch Hiểu Nhiên..cô ta...cô ta phá hoại cả vườn hoa của phu nhân trồng rồi ạ"

Nghe lời nói đó Thuần Dương giật mình nhanh chóng chạy ra vườn hoa xem thử thì thấy Hiểu Nhiên đang trồng lại vài chậu hoa trong vườn, cô ngồi thở dài lau mồ hôi trên trán mình

(Chết thật rồi, mấy cô ta đúng là đáng ghét, mình đã mua hoa khác về trồng nhưng vẫn không đủ)

Thuần Dương lớn giọng gọi

"Bạch Hiểu Nhiên, cô làm gì với vườn hoa của tôi vậy?"

Hiểu Nhiên giật mình đứng dậy nhìn anh lấp mấp

"A...anh về rồi à?"

Anh tiến đến nghiêm mặt nhìn toàn bộ vườn hoa bị cắt tả tơi và vài chậu hoa được trồng lại bằng loại hoa khác, anh nhăn mặt tức giận lớn tiếng hỏi

"Hoa đâu cả rồi? Mấy chậu hoa phong lan trắng của mẹ tôi đâu cả rồi?"

Cô lấp mấp

"a...thật ra..."

Anh nghiếng răng nhìn mặt mũi cô lắm lem bùn đất, liếc nhìn tay cô đang cầm một chiếc kéo tỉa hoa nhăn mặt quát

"Cô dám phá hoại cả vườn hoa của mẹ tôi sao? Sao có thể đem mấy loài hoa xấu xí khác vào đây trồng chứ?"

Cô nhíu mày

"Ngay cả anh cũng nghĩ là tôi làm sao? Tôi đang cố gắng chỉnh sửa lại vườn hoa nên mới ra ngoài mua hoa khác về trồng, còn mấy bông hoa phong lan trắng lúc đầu đã bị cắt mất cả rồi"

Thuần Dương đẩy mạnh cô ngã xuống đất

"Cô có biết đây là những gì mẹ tôi thích không hả? Chỉ những bông hoa đó là do chính tay mẹ tôi trồng lúc còn sống, cô nghĩ gì mà lại đi cắt bỏ chúng chứ?"

Cô đứng dậy lấp mấp, lòng có chút hụt hẫn

"Sao...anh không tin tôi?"

Rồi cô liếc nhìn ba cô gái đứng phía sau cười khúc khích nhíu mày, cô liền đi đến kéo mạnh tay mấy cô gái kia nói lớn

"Mấy cô mới là người phá cả vườn hoa, sao lại đổ tội cho tôi"

Ba cô gái kia giả vờ không biết gì, ra nét mặt đáng thương nói

"Bạch Hiểu Nhiên, mỗi ngày chỉ có cô là ở vườn hoa, cô dựa vào cái gì mà đổ thừa cho chúng tôi"

"Chủ nhân, chính mắt chúng em thấy cô ta cắt hết hoa của phu nhân đó, cô ta còn nói muốn thay đổi hoa trong vườn nữa nên mới đi mua mấy loài hoa xấu xí này về trồng đấy ạ"

Hiểu Nhiên nheo mày giơ tay lên định đánh mấy cô gái kia, vừa giơ vừa quát lớn

"Này đừng có vu khống tôi, rõ ràng mấy người..."

Đột nhiên Thuần Dương đi lại nắm mạnh tay cô nghiêm giọng, ánh mắt tức giận hầm hực

"Bạch Hiểu Nhiên, cô đúng là xảo biện, cô từ nay...không được phép bước vào vườn hoa này nửa bước"

Hiểu Nhiên ngạc nhiên sửng sờ

"Anh..."

Rồi anh buông tay cô ra tức giận đi mất, ba cô gái kia cười đắc ý

"Ôi thật đáng thương"

"Cô nói chủ nhân sẽ không tin chúng tôi chứ gì, giờ thì cô sáng mắt rồi nhé"

Sáu đó ba cô gái đẩy mạnh người Hiểu Nhiên ngã xuống đất cười nhạo rồi đi mất.

Chương 10

Sáng hôm sau,Hiểu Nhiên vừa đi trên dãy hành lang vừa tức tối lẩm bẩm:

"Anh không tin tôi thì tôi cũng chẳng cần, cũng khỏe vì từ nay khỏi phải chăm sóc vườn hoa mỗi ngày rồi"

Đột nhiên Tiểu Mễ lo lắng đi lại hỏi

"Hiểu Nhiên, tôi nghe nói tối hôm qua cô vừa bị chủ nhân mắng, là thật sao?"

Hiểu Nhiên xua tay thở dài

"À, mặc kệ anh ta, chẳng qua tôi vừa sửa lại vườn hoa nên bị mắng thôi"

Tiểu Mễ tiếp lời

"Vậy cô không định đi xin lỗi chủ nhân sao? Thật ra vườn hoa đó có từ khi phu nhân, mẹ của ngài ấy còn sống tự tay trồng đó, phu nhân vốn rất thích hoa phong lan nên sau khi phu nhân mất thì vườn hoa đó là kỉ niệm cuối cùng của chủ nhân về mẹ mình, chủ nhân tức giận cũng không có gì là lạ"

Hiểu Nhiên gác tay lên cằm suy nghĩ một hồi

"Vậy sao? Vậy mà tôi lại không biết"

Rồi Hiểu Nhiên tiếp lời

"Thôi, bây giờ tôi phải ra cửa hàng mua lại hoa phong lan đây, Tiểu Mễ cô giúp tôi việc ở đây nhé"

Tiểu Mễ gật đầu rồi thắc mắc nói

"Cũng được nhưng mà cô định mua hoa phong lan trắng làm gì, chủ nhân đã cấm túc cô không được vào vườn hoa rồi mà"

Hiểu Nhiên quay lại bật cười rồi nói

"Suy cho cùng cũng là lỗi của tôi, nên dù có thế nào tôi cũng phải trồng lại cho bằng được hoa phong lan trắng mà mẹ anh ta yêu thích"

Vừa dứt lời cô đi liền mất, trong lòng cô bây giờ có chút hụt hẫn vì anh đã không tin cô, nhưng điều đó cũng chẳng thể làm cô cảm thấy buồn bực.Vì bản tính của cô vốn dĩ không bao giờ chịu khuất phục trước bất kì ai,dù cho anh có mắng cô đến thế nào,bởi vì cô chỉ biết làm đến khi nào anh vừa lòng thì mới thôi.

Sau một hồi lục tung các cửa hàng bán hoa trên đường,cuối cùng còn lại một cửa hàng, cô bước vào thở dốc mệt mỏi khuỵu gối rồi nhìn bà chủ bán hàng lên tiếng

"Cho tôi hỏi...ở đây có hoa phong lan trắng không?"

Bà chủ ngạc nhiên rồi bật cười

"Có a, cô muốn mua về trồng hay để tặng?"

Nghe vậy Hiểu Nhiên bật mừng thầm

( thật là may quá, sáng giờ đi khắp các cửa hàng mà toàn nhận cái lắc đầu)

Cô mỉm cười nói tiếp

"Vậy lấy cho tôi một chậu,tôi muốn đem về trồng"

Bà chủ mỉm cười đáp

"Vâng, cô đợi tôi một lát"

Đột nhiên một giọng nói sau lưng cô vang lên

"Hiểu Nhiên, cô làm gì ở đây?"

Cô quay lại ngạc nhiên tột độ nói

"Anh Diệc Thiên"

Rồi cô nhìn trên tay Diệc Thiên đang cầm là một bó hoa hồng đỏ thì cô liền sửng sờ

( Anh Diệc Thiên sao lại cầm bó hoa hồng thế kia?)

Cô cố mỉm cười hỏi

"Anh cũng đến đây mua hoa sao?"

Diệc Thiên gật đầu

"Ừ, bó hoa này dùng để tặng bạn gái"

Đột nhiên câu nói của Diệc Thiên làm Hiểu Nhiên giật mình mở to mắt dần thì anh lại tiếp lời

"Đương nhiên là mua giúp Thuần Dương để cậu ta tặng bạn gái rồi"

Nghe vậy cô chợt thở phào

(Thì ra là mua giúp, vậy mà mình cứ tưởng)

Anh lên tiếng hỏi

"Còn cô? Sao lại ở đây?"

Cô mỉm cười

"À tôi cũng đến mua hoa"

Rồi bà chủ bán hoa đi ra đưa cho cô một chậu hoa phong lan trắng tuyệt đẹp mỉm cười nói:

"Hoa của cô đây"

Hiểu Nhiên cầm lấy chậu hoa thì Diệc Thiên ngạc nhiên lên tiếng

"Hoa phong lan trắng, Hiểu Nhiên sao cô lại mua loại hoa này?"

Hiểu Nhiên bật cười

"À tôi có chút chuyện cần giải quyết ấy mà"

Diệc Thiên tiếp lời

"Hoa phong lan trắng là hoa mẹ của Thuần Dương rất thích đấy"

Lúc này cô bắt đầu thấy có lỗi rồi lại hỏi

"Chắc hẳn anh ta rất quý mẹ mình phải không?"

Diệc Thiên gật nhẹ đầu

"Ừ, thật ra có nhiều chuyện xảy ra lắm mà để tôi đưa cô về Phó Gia" Cô xua tay ngượng ngùng

"A...không cần đâu, tôi tự về được"

Nghe vậy Diệc Thiên liền giật lấy chậu hoa nhỏ trên tay cô rồi nói

"Đừng ngại, tôi cũng đang định đến Phó Gia,không lẽ cô định ôm chậu hoa này đi về đấy một mình sao?"

Nghe vậy cô đành mỉm cười gật đầu lên xe anh đưa về.

Tại Phó Gia, cô và Diệc Thiên đi vào trong nhà rồi cô cầm lấy chậu hoa mỉm cười nói

"Cảm ơn anh đã đưa tôi về đây, nếu không còn gì nữa thì anh cứ làm việc của mình đi"

Diệc Thiên bật cười

"Được, vậy tôi phải vào trong gặp Thuần Dương đây"

Rồi anh đi mất, Hiểu Nhiên ôm chậu hoa lẩm bẩm

"Suy cho cùng đúng là lỗi của mình, bây giờ chỉ cần sửa lại vườn hoa một chút nữa là được,rồi trồng hoa này vào thì chắc chắn anh ta sẽ không giận mình nữa"

Ngay lúc ấy, Thuần Dương đứng trên sân thượng khó chịu suy nghĩ thì Diệc Thiên từ phía sau đi đến lên tiếng

"Đi khắp nhà không thấy, hóa ra cậu ở đây"

Nghe tiếng anh, Thuần Dương quay lại nhìn Diệc Thiên thì Diệc Thiên đặt bó hoa hồng vừa mua lên bàn nói tiếp

"Tôi mua hoa như cậu bảo rồi, chắc chắn Tư Diệp tiểu thư sẽ thích"

Nét mặt Thuần Dương vẫn có chút không vui lên tiếng hỏi

"Cảm ơn, nhưng sao lại mua hoa hồng?"

Diệc Thiên mỉm cười

"Cậu bảo tôi mua nhưng tôi có biết mua hoa gì đâu, nên đành mua hoa hồng, mà sao cậu lại đứng đây trầm tư vậy? Có chuyện gì à?"

Thuần Dương nheo mày khó chịu nói

"Đương nhiên có chuyện rồi, con nhỏ người hầu kia vậy mà cô ta dám phá hết toàn bộ hoa phong lan của nhà tôi"

Diệc Thiên ngạc nhiên hỏi

"Ý cậu là Hiểu Nhiên?"

Thuần Dương nhăn mặt cao mày

"Thế cậu nghĩ tôi đang nói ai?"

Diệc Thiên bật cười

"Vậy à, lúc nãy tôi gặp cô ấy ở tiệm bán hoa đấy, thấy cô ấy mua hoa phong lan trắng nên tôi cũng rất thắc mắc đây"

Thuần Dương ngạc nhiên hỏi

"Sao cô ta lại đi mua hoa đó?"

Diệc Thiên xòe tay bĩu môi nói

"Tôi nào biết, chắc là đem về trồng"

Rồi Thuần Dương nhanh chóng đi lại ban công ngó xuống vườn hoa ngạc nhiên khi thấy cô thậm chí không quan tâm việc anh cấm túc cô vào vườn hoa nửa bước mà còn ngồi cặm cụi trồng lại hoa phong lan phía dưới.

Diệc Thiên đi lại gác tay lên ban công cạnh Thuần Dương cũng nhìn xuống bật cười: "Chắc cô ấy đang chuộc lại lỗi lầm của mình nên mới ngồi trồng lại như thế, mà cậu nghĩ Hiểu Nhiên thật sự là người phá vườn hoa thật à?"

Thuần Dương vẫn nheo mày khẳng định

"Không phải cô ta thì là ai? Nếu cô ta thật sự không làm thì cần gì chịu oan ức cho tôi mắng cả đêm qua chứ"

Diệc Thiên bật cười nhẹ, ánh mắt du dương nhìn xuống phía dưới nói

"Sao cậu không xem lại camera ghi hình, cậu nghĩ hàng ngày Hiểu Nhiên chăm sóc vườn hoa thế kia mà lại đi phá hoại đúng là chẳng hợp lí chút nào"

Nghe vậy Thuần Dương cũng có chút khó chịu liền đi vào trong nhà mất.

Tại phòng anh, anh nhanh chóng bật đoạn ghi hình trên màn hình máy tính lên xem, sau một hồi xem xong thì bật cười nhạt dưới môi, Diệc Thiên đứng phía sau thở dài lên tiếng

"Sao trên đời này lại có cô gái ngốc như thế chứ? Mà cậu cũng trách lầm người ta mất rồi"

Thuần Dương đứng dậy tiếp lời

"Dù thế nào cũng là lỗi của cô ta, ai bảo cô ta không chịu giải thích"

Rồi anh đi ra ngoài mất, Diệc Thiên gác tay lên miệng cười nhẹ lẩm bẩm:

"Đúng là thú vị"

Bên ngoài vườn hoa, Hiểu Nhiên đứng dậy thở dài lấy tay lau mặt mình

"Xong rồi"

Rồi cô cười nhẹ đắc ý

"Nghĩ lại thì vườn hoa cũ chỉ có mỗi hoa phong lan, nhưng mình lại trồng thêm nhiều hoa khác vào nên có vẻ đẹp hơn nhiều, vậy mà anh ta lại chê xấu xí, đúng là bị mù...mà"

Cô vừa nói vừa quay ra sau chợt giật mình khi thấy Thuần Dương đã đứng từ phía sau cô lúc nào không biết, nét mặt anh nghiêm nghị nhìn cô thì cô lùi lại đổ mồ hôi lạnh cúi mặt xuống đất

( chết...chết rồi, anh ta nghe thấy cả rồi sao, mà còn bắt tại trận mình vào vườn hoa trong khi bị cấm nữa chứ)

Anh lên tiếng hỏi

"Cô làm gì vậy? Sao dám bước vào đây lần nữa? Cô không nghe lời lệnh cấm của tôi sao?"

Cô ngẩn mặt lên nhìn anh lấp mấp

"A...tôi...tôi quên mất, bây giờ tôi sẽ ra ngoài ngay"

Cô định quay đi chuồn thật nhanh thì anh kéo tay cô lại, nét mặt hầm hực nói:

"Cô tưởng nói vậy tôi sẽ tin sao? Mặt cô dính cả đất thế kia, cô vừa làm gì vậy?"

Anh cố tình giả vờ hỏi dù đã biết hết mọi chuyện, cô lấp mấp xoa bàn tay lắm lem bùn đất của mình

"A...tôi...tôi nghịch đất ấy mà"

Anh vênh mặt khó chịu nói

"Cô đùa với tôi sao? Lúc nãy đứng trên ban công, tôi đã thấy hết mọi việc cô làm rồi"

Cô sửng sờ ngạc nhiên nhíu mày

"Thấy...thấy hết rồi à?"

( trời ơi, tại sao mình không để ý chứ, nếu vậy thì anh ta sẽ mắng mình một trận nữa cho xem)

Anh khoanh tay cao mày lên tiếng

"Cô có một phút để giải thích chuyện này?"

Cô nghe vậy liền cúi đầu

"Xin lỗi, vì tôi đã phá phách vườn hoa của anh"

Anh bỗng ngạc nhiên nheo mày khó hiểu

(Rõ ràng cô ta không làm, sao lại tự nhận lỗi)

"Ngu ngốc"

Anh lạnh nhạt phán hai từ vào mặt cô khiến cô sửng sốt rồi anh nói tiếp

"Nếu cô chịu nhận lỗi sớm hơn thì đã không bị phạt nhiều thế này, cô bị tăng thêm nợ vì tội phá phách"

Cô thở dài chấp nhận đành gật đầu

"Được"

( Dù gì khi nghỉ việc ở đây mình cũng chẳng biết làm gì, cũng bị đuổi khỏi công ty rồi còn đâu? Dù sao ấn tượng của anh ta về mình không còn tốt rồi, cho dù có cố gắng giải thích đến mấy thì cũng không thể làm gì được)

Anh lại tức tối thêm nắm hai vai cô lung lay lên tiếng

"Như thế mà cũng được sao, cô đang đùa với tôi à?"

Cô nhìn anh rồi mỉm cười

"Chẳng phải là tôi làm sai sao? Anh phạt tôi cũng không có gì là lạ, tôi sẽ cố gắng làm việc tốt hơn, vậy tôi đi trước đây"

Rồi cô nghoảnh mặt quay đi trước mặt anh, anh nheo mày khó hiểu

(Cô ta thậm chí không tức giận việc mình trách lầm cô ta mà lại còn nhận lỗi dù mình không làm chuyện này, cô ta bị điên sao?)

Anh có chút không phục liếc mắt nhìn đóa hoa phong lan cô vừa trồng dưới đất, cánh hoa bay bay theo gió khiến anh nhớ lại đêm qua đã lớn tiếng với cô thế nào, nhưng cuối cùng bây giờ cô lại mỉm cười mà không hề mang một nét mặt tức giận, cũng không thèm giải thích mặc cho anh hiểu lầm,anh lẩm bẩm

"Đúng là người phụ nữ ngốc nghếch"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau