YÊU PHẢI CÔ NGƯỜI HẦU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Yêu phải cô người hầu - Chương 56 - Chương 60

Chương 56

"Aaaa....đáng ghét"

Tư Diệp đi vào phòng mình hất mọi đồ đạc trên bàn trong tức giận gào lớn.

Sau đó ngồi xuống giường thở "hộc hộc" cố kìm sự nóng nảy của bản thân

(Khốn kiếp, nếu mình không ngăn chặn Luna thì cô ta sẽ phá hủy hết mọi thứ của mình)

"Cộc cộc cộc"

Bỗng Hiểu Nhiên chợt gõ cửa, Tư Diệp lại nheo mày lên tiếng hỏi:

"Là chuyện gì nữa?"

Hiểu Nhiên vừa mở cửa ra, tay cầm một đĩa trái cây tiến vào nói:

"Tôi mang trái cây cho cô đây, Lạc tiểu thư"

Khi vừa bước vào thì cô nhìn thấy một ít đồ đã bị hất xuống đất, cũng nhận ra tâm trạng của Tư Diệp đang không vui. Đặt đĩa trái cây lên bàn thì Tư Diệp lên tiếng:

"Tôi nhớ là đâu có nhờ cô gọt trái cây mang lên đây nhỉ?"

Hiểu Nhiên cúi mặt đáp:

"Ông chủ Phó đã nói với tôi ở nhà chăm sóc cô thật tốt nên tôi tự mình mang trái cây lên đây thôi, cô có cần thêm gì nữa không?"

Tư Diệp bật đứng dậy nheo mày hỏi:

"Cô đang giả nai với tôi sao? Cô và Thuần Dương bấy lâu nay có tình ý gì? Cô đang cố câu dẫn anh ấy đúng không?"

Hiểu Nhiên ngạc nhiên, trơ mắt hỏi:

"Cô nói gì vậy? Tôi chỉ là người hầu thì có tình ý gì với chồng sắp cưới của cô chứ? Anh ấy chỉ là ông chủ của tôi thôi"

Tư Diệp bật cười nhạt:

"Cô đừng tưởng là tôi không biết, cô lúc nào cũng xuất hiện xung quanh anh ấy, miệng thì nói không có tình ý nhưng năm lần bảy lượt vì sao Thuần Dương đều muốn giữ cô lại ở căn nhà này, cô và anh ấy rốt cuộc đã có gì với nhau chưa hả?"

Thấy Tư Diệp lại bắt đầu tức giận, Hiểu Nhiên đành đáp:

"Tôi chẳng có gì với anh ta hết, xin Lạc tiểu thư đừng nghi ngờ lung tung, nếu không có gì nhờ thì tôi đi đây"

Sau đó cô quay lưng vừa bước tới cửa thì Tư Diệp đã hất đĩa trái cây trên bàn xuống văng ra đất.

"Rốp" tiếng vỡ đĩa văng lung tung ra đất. Hiểu Nhiên giật mình quay lại sửng sờ nhìn thì Tư Diệp tiến tới nói:

"Loại phụ nữ như cô tôi gặp qua rất nhiều, cô có thể câu dẫn Diệc Thiên hay Lăng Nhất gì đó tôi không quan tâm, nhưng đối với Thuần Dương tôi cấm cô lại gần anh ấy nửa bước"

Hiểu Nhiên vẫn nheo mày quả quyết:

"Tôi vốn không có ý gì với chồng sắp cưới của cô đâu nên hãy yên tâm, tôi chỉ hi vọng cô thật lòng đối với anh ta vì anh ta yêu cô rất nhiều"

Tư Diệp nhếch môi:

"Hừ, tất nhiên rồi, việc này cần đến một con người hầu như cô nhắc nhở sao?Tôi cũng thừa biết là anh ấy yêu tôi nên cô có với tới cũng không có cửa"

Dù rất tức giận vì bị chế giễu, Hiểu Nhiên đành nhịn nhục rồi quay lại mở cửa cố tránh mặt Tư Diệp thì cô ta lại lên tiếng:

"Khoan đã, cô không định dọn dẹp lại phòng tôi sao? Đĩa trái cây vỡ văng lung tung như vậy, nhỡ tôi giẫm trúng thì sao hả?"

Nghe vậy, Hiểu Nhiên đành quay lại luôn tự lẩm bẩm với lòng mình:

(Bạch Hiểu Nhiên, dù cô ta có chế giễu hay chửi mắng mày cũng không sao, mày chỉ là người làm thôi, không có quyền cải)

Sau đó cô đi đến dọn các mảnh sành của chiếc đĩa thì Tư Diệp khoanh hai tay dựa lưng vào cạnh chiếc bàn gần đó tiếp lời:

"Hiện tôi đang mang thai, rất có thể là người thừa kế Phó Gia sau này, nói thật cái mặt của cô tôi đã không ưa nổi từ lúc ban đầu rồi, dọn dẹp cho kĩ vào"

Hiểu Nhiên vừa dọn dẹp vừa đáp:

"Tôi biết rồi, cô không cần nhắc"

Chợt Tư Diệp vừa nghĩ ra một ý, cô cầm con dao gọt trái cây trên bàn rồi mạnh tay cắt qua ngón tay mình một cách thâm độc, máu đang tuôn ra từ vết cắt mà rơi giọt xuống đất dần thì Hiểu Nhiên quay lại, vừa thấy cảnh tượng ấy cô to mắt bàng hoàng hỏi:

"Cô làm gì vậy? Sao tự dưng lại tự cắt tay mình chứ?"

Đúng lúc ấy Thuần Dương vừa trở về nhà, bỗng nghe thấy tiếng la thất thanh trên phòng Tư Diệp, anh thoáng giật mình rồi vội chạy lên xem.

Vừa bật mở cửa phòng ra, anh vừa gọi:

"Tư Diệp, em sao vậy? Sao lại la to đến thế?"

Nhưng khi vừa mở cửa, anh to mắt nhìn Tư Diệp đang bật khóc, ngón tay đang chảy máu không ngừng thì anh vội đi vào hỏi:

"Tay em làm sao vậy?"

Cô ta vừa khóc vừa trỏ tay vào Hiểu Nhiên đáp:

"Anh nhìn xem, cô ta không cẩn thận mang trái cây vào còn làm rơi khiến mảnh đĩa văng lung tung thế này, em có ý tốt nên ngồi xuống dọn dẹp giúp cô ta nên mới không may tay bị cắt trúng" Hiểu Nhiên sửng sờ vì trình độ diễn xuất của Tư Diệp phải nói là rất đỉnh, cô nheo mày:

"Này cô hết chuyện đổ lỗi cho người khác rồi sao? Rõ ràng cô mới là người..."

Bỗng Thuần Dương cắt lời:

"Đủ rồi, cô mau dọn dẹp đống này đi"

Ngay phút giây ấy, Hiểu Nhiên bật ngỡ ngàng vì anh dường như không muốn nghe cô giải thích, chỉ cần như thế thôi cũng đủ khiến tâm hồn của một cô gái bị hụt hẫng, lòng cô chợt đau như cắt vì cứ như mọi chuyện anh đều nghĩ là do cô làm.

Tư Diệp thì lại bật đắc ý nói:

"Cô ta làm việc bất cẩn như vậy nếu giữ cô ta ở Phó Gia tiếp tục làm việc sẽ làm chết con của chúng ta mất, anh mau đuổi cô ta đi đi"

Thuần Dương dìu Tư Diệp đi ra ngoài vừa khẽ giọng nhẹ nhàng:

"Được rồi, chỗ này đang dọn dẹp, em ra phòng khách ngồi một lát nhé"

Cánh cửa đóng lại, Hiểu Nhiên lại bị bơ vơ một mình. Cô cúi xuống nhặt lại từng mảnh sành của chiếc đĩa vừa buồn vừa ngậm ngùi:

(Mình không được khóc, tại sao khi thấy anh ta không cho mình giải thích lại cảm thấy nghẹn ngào đến vậy?)

Một lát sau khi dọn dẹp xong và định đem túi đựng rác xuống vứt, vừa bước xuống lầu lại bắt gặp tình trạng Thuần Dương đang lo lắng băng lấy vết thương trên tay Tư Diệp ở phòng khách. Ánh mắt anh thật âu yếm đến tận tình, Tư Diệp bật liếc mắt sang nhìn Hiểu Nhiên đang đứng gần đó, cô ta nhếch môi như khiêu khích thì cô liền bước đi mất. Anh cũng vừa ngẩn mặt lên hỏi:

"Tư Diệp, em còn đau không?"

Cô ta mỉm cười đáp:

"Không, tất cả là nhờ anh đấy"

Anh mỉm cười nhẹ rồi đứng dậy cầm hộp cứu thương quay lưng nói:

"Vậy đợi một lát, anh ra ngoài mua thêm thuốc băng cho em"

Tư Diệp lại nũng nịu níu kéo:

"Anh đừng đi, em muốn ở gần anh hơn nên việc mua thuốc cứ nhờ người hầu đi mua giúp là được rồi"

Thấy vậy anh đành đáp:

"Được rồi"

Bước ra trước cổng, Hiểu Nhiên đặt túi rác vứt vào thùng rác gần đó thì Tiểu Mễ đi ra, thấy cô ấy định đi đâu đó thì Hiểu Nhiên bật lên tiếng hỏi:

"Tiểu Mễ, cô đi đâu vậy?"

Tiểu Mễ chợt quay lại đáp:

"A...Hiểu Nhiên, chủ nhân nhờ tôi đi mua thuốc để thoa vết thương cho Lạc tiểu thư đấy, cô đi cùng không?"

Hiểu Nhiên mỉm cười gật đầu: "Cũng được"

Một lát sau khi mua thuốc xong, Tiểu Mễ vừa buồn vừa thở dài, thấy lạ Hiểu Nhiên hỏi:

"Cô sao vậy? Cứ thở dài mãi"

Tiểu Mễ đáp:

"Đột nhiên bệnh viện vừa gọi cho tôi lúc sáng nói là tiền viện phí của mẹ tôi đã nợ một tháng rồi, nếu không trả thì bà ấy không thể ở bệnh viện được nữa, sức khỏe thì vẫn không tốt hẳn lên được tí nào"

Hiểu Nhiên ngạc nhiên lo lắng hỏi:

"Cô làm gì nợ đến hai tháng vậy? Không phải tiền lương làm ở Phó Gia không đủ chi trả sao?"

Tiểu Mễ trả lời:

"Tháng trước tôi đã dùng một ít tiền mua quà cho mẹ, nên tháng này không đủ tiền để đóng, tôi đang suy nghĩ không biết có thể ra ngoài làm việc kiếm thêm không?"

Hiểu Nhiên bật nói:

"Sao cô không nói với tôi? Tôi đã nói là sẽ giúp cô mà"

Tiểu Mễ ngạc nhiên, nhưng rồi đáp:

"Nhưng tôi rất ngại việc để người khác giúp mình"

Nghe vậy Hiểu Nhiên bèn đặt hai tay lên vai Tiểu Mễ mỉm cười tiếp lời:

"Không sao đâu, tôi với cô là bạn tốt, dù gì tôi cũng còn dư một ít tiền nên tôi sẽ giúp cô"

...

Tại bệnh viện, bước vào một căn phòng. Có một người phụ nữ đã 50 tuổi, gương mặt kém sắc nhưng nhìn rất phúc hậu, thấy Tiểu Mễ bà liền lên tiếng:

"Mễ Mễ, con đến rồi à?"

Tiểu Mễ đi đến gần giường bà vui vẻ nói:

"Mẹ, hôm nay con có đưa một người bạn làm chung với mình, cô ấy là Bạch Hiểu Nhiên"

Bà chợt ngẩn mặt nhìn Hiểu Nhiên thì cô gật đầu mỉm cười đáp:

"Cháu chào bác, cháu là bạn của Tiểu Mễ"

Bà cũng mỉm cười:

"Chào cháu"

Một lát sau bước ra ngoài bệnh viện, Hiểu Nhiên lên tiếng:

"Tiểu Mễ tiền viện phí một tháng ở đây thật sự rất cao, với lại sức khỏe mẹ cô yếu như vậy cô không định tự mình chăm sóc bà ấy sao?"

Tiểu Mễ chợt buồn đáp:

"Tôi cũng định như vậy nhưng nếu vừa chăm sóc bà ấy, tôi không thể đi làm kiếm tiền được, còn phải lo viện phí, chi trả sinh hoạt hằng ngày, tôi thật sự rất mệt mỏi"

Hiểu Nhiên vừa nghĩ vừa nói:

"Mà khoan đã, cô nói cô muốn đi làm thêm phải không?

Tiểu Mễ gật đầu rồi buồn bã nói:

"Đúng vậy, nhưng nghĩ lại thời gian đều làm ở Phó Gia hết rồi, làm sao mà làm thêm được chứ?"

Hiểu Nhiên đáp:

"Nhưng khoảng từ giờ tối sau khi chuẩn bị cơm cho Phó Thuần Dương và Lạc tiểu thư thì giờ đó chúng ta rảnh hoàn toàn mà, và đương nhiên chúng ta có thể đi làm thêm bên ngoài cho đến khuya, cô thấy thế nào?"

Tiểu Mễ vẫn lo lắng chợt nói:

"Nhưng làm sao có thể, tôi thấy cũng được nhưng quan trọng là chủ nhân thôi, ngài ấy sẽ cho phép chứ?"

Hiểu Nhiên vẫn tự tin đáp:

"Ngày mai tôi sẽ xin anh ta thử, dù gì ra ngoài làm thêm cũng kiếm được một chút tiền sinh hoạt"

Tiểu Mễ gật đầu:

"Được, tôi tin tưởng ở cô đấy"

Chương 57

Buổi tối tại phòng khách, Thuần Dương chao mày nhìn Hiểu Nhiên khó hiểu hỏi:

"Cô nói là muốn ra ngoài làm việc thêm vào buổi tối kiếm tiền sao? Công việc ở đây còn chưa đủ để cô hài lòng à?"

Hiểu Nhiên đáp:

"Tôi chỉ là muốn kiếm thêm ít tiền cùng Tiểu Mễ, dù gì buổi tối bọn tôi cũng không có việc gì làm, mẹ Tiểu Mễ thì cần tiền để nằm viện nên tôi muốn giúp cô ấy"

Thuần Dương phản đối nói:

"Nếu vậy thì tôi chỉ đồng ý với Tiểu Mễ còn cô thì không"

Cô nheo mày hỏi:

"Tại sao?"

Anh không vui đáp:

"Cô ấy còn lo cho người thân thì tôi có thể thông cảm nhưng còn cô cần lo cho ai khác sao mà lại cũng muốn đi làm thêm?"

Cô chao mày:

"Nhưng tôi cũng cần tiền lo cho bản thân mình, anh làm sao hiểu được chứ? Công việc tôi làm ở nhà anh chỉ là trả nợ thôi, tôi muốn tự mình kiếm thêm tiền cũng không được sao?"

Anh đành thở dài:

"Nếu vậy thì tôi chấp nhận"

Nghe vậy cô nói:

"Vậy từ sáng đến tối tôi sẽ làm mọi việc ở nhà anh, sau khi xong việc tôi và Tiểu Mễ sẽ ra ngoài đi làm, anh yên tâm bọn tôi sẽ làm sắp xếp công việc hợp lí nhất có thể"

Bỗng anh hỏi:

"Cô định làm gì?"

"Tôi vẫn chưa biết, tóm lại tôi làm gì cũng không liên quan gì đến anh đâu"

Cô không vui nói thì anh chợt buồn rồi tiếp lời:

"Được, vậy cô làm gì làm, tôi không ý kiến với lại chuyện hồi sáng..."

Cô sực ngạc nhiên rồi quay lưng đáp:

"Là lỗi của tôi, anh không cần trách đâu, là tôi bất cẩn mới để Lạc tiểu thư bị thương, tôi hứa sẽ không để tình trạng như vậy xảy ra nữa"

Nói xong cô bước đi mất thì anh ngạc nhiên, anh nhận ra thái độ của cô đang lạnh nhạt vì lúc sáng không để cô có cơ hội giải thích, nhưng anh có thể biết cô vốn không phải người bất cẩn như vậy mà là do Tư Diệp bày trò vu oan.

...

Vài ngày sau, tại một quán cafe.

Tiểu Mễ đã mặc đồng phục nữ hầu vào rồi nhìn Hiểu Nhiên nói:

"Hiểu Nhiên, xem ra đồng phục làm ở đây không khác gì mấy ở Phó Gia nhỉ? Chỉ là nó có hơi hở hang một tí ở ngực và chân thôi"

Hiểu Nhiên đứng trước gương ngượng nói:

"Cũng đúng vì cafe này được gọi là cafe hầu gái, nên việc ăn mặc như này cũnv chỉ để thu hút khách đến mà thôi"

Hiểu Nhiên vừa thắt chiếc nơ dài ở cổ áo xong thì Tiểu Mễ ngạc nhiên nói:

"Woa, nhìn cô xinh đẹp và đáng yêu trong bộ đồ này quá, khác hẳn với lúc mặc đồ hầu nữ ở Phó Gia nha"

Cô đỏ mặt nhìn xuống đùi mình:

"Nhưng cô có cảm thấy nó khá ngắn không? Đến mức quần trong của tôi cũng sẽ dễ thấy nếu nhìn từ phía dưới"

Tiểu Mễ mỉm cười chụm hai tay mình lại nói:

"Không sao, không sao chỗ này phục vụ cũng rất tốt, chỉ cần mang nước và thức ăn ra cho khách thôi, không có đụng chạm gì bậy bạ đâu"

Hiểu Nhiên lấp mấp:

"Nhưng vấn đề là nó ngắn quá nên làm tôi có chút..."

Chợt Tiểu Mễ đẩy lưng cô nói:

"Thôi đừng nói nữa, chúng ta ra ngoài làm việc đi nào"

Bên ngoài, ông chủ ngạc nhiên cười nói:

"Hai cô ra rồi à? Trông cũng hợp đồ lắm, đặc biệt là cô gái này xinh thật đấy"

Ông ta nhìn Hiểu Nhiên thì cô ngượng hỏi:

"Nhưng ở đây không có bộ đồ nào dài hơn một chút sao?"

Ông chủ chuyển mắt trỏ tay vào các nhân viên hầu nữ khác đang phục vụ ở các bàn nói:

"Ở đây các nhân viên đều ăn mặc như vậy để thu hút khách, cô yên tâm quán chúng tôi rất lành mạnh, không có chuyện sàm sỡ đụng chạm gì đâu"

Tiểu Mễ cũng cười đáp:

"Hiểu Nhiên, yên tâm đi, chỗ này mọi người đều làm rất tự nhiên nên cô đừng lo lắng"

Bỗng tiếng chuông bật cửa của khách mới vào, ông chủ lên tiếng:

"Xem kìa, là khách mới đến, hai cô mau ra phục vụ đi"

Tiểu Mễ năng động đáp:

"Vâng, vậy tôi sẽ đi"

Thấy Tiểu Mễ đã đến bàn khách mới đến mỉm cười phục vụ. Hiểu Nhiên cũng bật nghĩ:

(Mình cũng tập trung cố gắng vào làm việc thôi, không thể không làm được)

11 giờ khuya đến, hai cô gái đi trên đường về trong mệt mỏi.

Tiểu Mễ căng hai tay mình lên trời mỉm cười nói:

"Hiểu Nhiên, cô thấy công việc ở đây thế nào? Cũng rất dễ làm đấy chứ"

Hiểu Nhiên đáp:

"Đúng vậy, tôi nghĩ tới tháng mình cũng sẽ kiếm được ít tiền, cô cũng có thể lo viện phí cho mẹ mình rồi"

Tiểu Mễ mỉm cười nói:

"Nhưng cũng cảm ơn cô, nhờ cô đã thuyết phục chủ nhân cho chúng ta ra ngoài làm thêm nên tôi mới có cơ hội này"

Hiểu Nhiên cũng mỉm cười:

"Tôi cũng xin giúp tôi mà, khách sáo làm gì chứ"

...

Cứ thế một tuần sau, buổi sáng Hiểu Nhiên ra vườn chăm sóc hoa và tưới cây, lại giặt quần áo và dọn dẹp nhà cửa, buổi trưa lại vào bếp làm thức ăn và nước uống, chiều chuẩn bị làm bữa tối và rửa bát cùng Tiểu Mễ sau đó đến quán cafe làm việc. Thời gian bận rộn ngày càng tăng lên. Khi cô và Tiểu Mễ vừa rời khỏi cổng mất thì Thuần Dương đứng từ bang công phòng mình ngó xuống nghẫm nghĩ:

(Dạo này cô ta đang làm gì? Tại sao lại về khuya đến vậy? Thậm chí còn trang điểm nhẹ trước khi đi không phải là làm một công việc bất hợp pháp chứ?)

Tại quán cafe, Hiểu Nhiên đến một bàn của người khách mới đến, cô mỉm cười hỏi:

"Quý khách dùng gì ạ?"

Vị khách nhìn thấy cô liền mê mẩn

(Trời ơi mỹ nữ)

"Người đẹp, tôi có thể xin số điện thoại cô được không?"

Vị khách ấy giơ điện thoại mình lên nói thì cô liền đáp:

"Xin lỗi, tôi không dùng điện thoại"

Anh ta lại hỏi: "Thế địa chỉ nhà cô ở đâu? Tôi rất muốn được làm quen cô"

Cô lảng tránh:

"Quý khách dùng gì tôi sẽ mang ra ngay vì tôi còn bận rất nhiều việc"

"À...ờ...cho tôi một ly matcha"

Anh ta lấp mấp thì cô đáp:

"Vâng, có ngay thưa quý khách"

Cô vừa quay lưng đi thì tiếng chuông mở cửa vang lên, Lăng Nhất bước vào ngồi ở một bàn trống thì mấy cô nhân viên hầu nữ khác nhìn nhau cười nói:

"Nhìn kìa, người đó đẹp trai quá, phong cách ăn mặc cũng rất tuyệt, hình như là khách lần đầu mới đến"

Cô gái kia tiếp lời:

"Để tôi ra phục vụ anh ta"

Khi thấy một hầu nữ tiến tới gần bàn mình thì Lăng Nhất lên tiếng:

"Cho một chai bia kèm ít mì ý sốt cà chua"

Cô hầu nữ ấy hỏi:

"Vâng, anh đi một mình ạ?"

Lăng Nhất đáp một tiếng, mắt vẫn nhìn thực đơn

"Ừ"

Cô ta liền cố khẽ hỏi thêm:

"Một chai bia và mì ý, anh có cần thêm gì khác không?"

Lăng Nhất liền lạnh nhạt nhìn cô ta đáp:

"Tôi chỉ gọi hai món đó"

"A...vâng"

Cô hầu nữ gật gù vì thái độ cục súc của anh liền quay lưng đi. Đúng lúc Hiểu Nhiên vừa mang matcha ra rồi đặt lên bàn của vị khách kia thì những vị khách cạnh bàn gần đó lên tiếng gọi:

"Cô gái, bọn tôi muốn gọi thêm ít đồ"

Nghe vậy Hiểu Nhiên quay lại đáp:

"Vâng, quý khách cần gì thêm ạ?"

Mấy tên khách háo sắc nói:

"Cũng không có gì, cô có thể ngồi ở đây trò chuyện và rót bia cho bọn tôi không?"

Hiểu Nhiên ngạc nhiên rồi đáp:

"Không, quán chúng tôi không có yêu cầu này"

Cô vừa quay lưng đi một tên khách đã kéo tay cô lại nói:

"Nhưng chúng tôi muốn cô ngồi ở đây rót bia, không lẽ cô không làm"

Cô quay lại giật tay mình ra từ chối:

"Xin lỗi, tôi không thể"

Chợt nghe thấy tiếng ồn ào bên kia bàn, Lăng Nhất chợt ngẩn mặt nhìn thấy Hiểu Nhiên thì sực ngạc nhiên không tưởng. Những tên khách vẫn cố gây khó dễ cho cô, cô nheo mày phất tay một tên ra nói lớn:

"Buông ra, tôi đã nói là không được mà"

Một tên đứng dậy nheo mày tức giận:

"Cô phục vụ kiểu gì vậy hả? Cô dám cải lời khách sao?"

Chợt Lăng Nhất đi đến lên tiếng:

"Xin lỗi, theo như tôi biết thì quán cafe này không có dịch vụ đó, nếu mấy người muốn uống bia có người tiếp thì nên đến quán bar đi"

Hiểu Nhiên ngạc nhiên sực hỏi:

"Lăng Nhất, sao anh lại ở đây?"

Mấy tên khách kia bật đứng dậy nói:

"Không ăn uống gì nữa, về thôi, đúng là bực mình" Sau đó họ kéo nhau đi mất thì ông chủ chợt đi ra chao mày nói:

"Cô làm gì vậy? Sao khách của tôi đi hết rồi?"

Hiểu Nhiên lấp mấp:

"Bọn họ..."

Chưa kịp giải thích thì Lăng Nhất đã vứt sấp tiền vào người ông chủ quán đáp:

"Bọn họ đang gây khó dễ cho cô gái này nên tôi đã đến can ngăn, với lại tiền này là tiền bồi thường, tôi có thể mượn cô nữ hầu này ngồi ăn cùng bàn mình được chứ?"

Ông chủ nhận lấy sấp tiền ấy rồi sáng mắt trả lời:

"Nếu vậy thì được, mượn bao lâu cũng được a"

Tại bàn Lăng Nhất, anh mỉm cười hỏi:

"Vui thật đấy, không ngờ làm ở Phó Gia không đủ cô còn vào đây làm nữa à?Từ khi nào vậy?"

Hiểu Nhiên đáp:

"Từ một tuần trước thôi, cũng cảm ơn anh vì lúc nãy nếu không có anh thì tôi đã bị mấy tên khách đó lôi kéo mãi rồi"

Lăng Nhất nói:

"Đây là quán cafe hầu nữ nên việc bị đụng chạm là chuyện thường thôi"

Hiểu Nhiên đáp:

"Nhưng ông chủ có nói ở đây là quán lành mạnh mà, chẳng qua lúc nãy xui xẻo mới gặp mấy tên đó"

Lăng Nhất bật cười:

"Cô đúng là ngây thơ, tuy lành mạnh nhưng dù gì cũng là cafe hầu nữ, ăn mặc ngắn và hở hang như vậy không có chuyện sẽ không bị đụng chạm lần hai đâu, với lại tôi chỉ cần bỏ chút tiền và muốn cô ngồi với tôi thì ông chủ quán này đã sáng mắt rồi, cô thử nghĩ xem nếu lần sau người bỏ tiền ra không phải là tôi mà là một người khác, cô sẽ phải ngồi rót bia cho người đó thật đấy"

Hiểu Nhiên cúi mặt:

"Tôi quả thật không biết, mà sao lúc nào anh cũng phóng đãng như vậy, lấy một số tiền lớn đưa cho người khác thật lãng phí"

Anh bật cười:

"Có bao nhiêu đâu chứ, bộ cô khó khăn lắm hay sao mà lại đi làm thêm vậy?"

Cô lắc đầu:

"À không, tôi chỉ đi làm cùng một người bạn cũng là nữ hầu ở Phó Gia, do hoàn cảnh khó khăn nên cô ấy phải đi tìm việc làm thêm bên ngoài vào giờ này nên tôi quyết định đi làm cùng cô ấy thôi"

Đúng lúc Tiểu Mễ mang thức ăn và bia ra tiến đến bàn Lăng Nhất thì ngạc nhiên nhìn Hiểu Nhiên nói:

"Hiểu Nhiên cô không làm việc à? Sao lại ngồi đây?"

Rồi cô chuyển mắt sang nhìn Lăng Nhất thì ngỡ ngàng:

"Ơ..."

Mái tóc màu trắng cùng hai bên tai xỏ hai ba khuyên các kiểu, cằm và trán cũng xỏ đính các viên kim cương nhỏ thật kì lạ. Phong cách ăn mặc với chiếc áo sơ mi xanh lam và chiếc quần rách thời thượng không bao giờ hết hot. Bộ dạng nhìn vào cũng đủ khiến người ta nhận thấy anh không phải là một người lành mạnh.

Lăng Nhất mỉm cười nhìn Tiểu Mễ nói:

"Xin chào, cô là người làm chung với Hiểu Nhiên ở Phó Gia nhỉ?"

Bỗng Tiểu Mễ to mắt bật hỏi:

"Lăng thiếu gia, sao bây giờ ngài lại thay đổi phong cách như thế này? Làm tôi có chút không nhận ra luôn"

Lăng Nhất ngạc nhiên:

"Gì chứ? Cô nói vậy là sao?"

Hiểu Nhiên cười đáp:

"Tiểu Mễ cô ấy tưởng anh là anh Diệc Thiên đấy"

Rồi cô nhìn Tiểu Mẽ tiếp lời:

"Tiểu Mễ cô nhầm người rồi, đây là Lăng Nhất, em trai song sinh của anh Diệc Thiên"

Tiểu Mễ lại to mắt lần hai:

"Cái gì?"

Một hồi sau Tiểu Mễ cười nói:

"Ra anh là em trai của Lăng thiếu gia, tôi không biết ngài ấy còn có em trai, thật xin lỗi"

Lăng Nhất cười đáp:

"Không sao, dù sao lúc nãy cô gọi tôi là Lăng thiếu gia cũng không sai"

Tiểu Mễ gật đầu rồi nói:

"Vậy hai người nói chuyện cùng nhau đi, tôi phải đi làm việc a"

Nói xong cô đi mất thì Lăng Nhất mỉm cười lên tiếng:

"Cô gái đó đúng là đáng yêu"

Hiểu Nhiên bật hỏi:

"Phải rồi, thông thường anh hay đến những nơi đại loại như này sao?"

"Đại loại? Ý cô là gì?"

Anh vừa ăn mì vừa nhìn cô hỏi thì cô chao mày trả lời:

"Đương nhiên là những nơi không lành mạnh như chỗ tôi làm, à không ý tôi là một nơi có các cô gái vây quanh, như quán bar hay quán bia chẳng hạn"

Anh bật cười nhẹ:

"Thì sao? Tôi gọi tắt đó là thiên đường"

"Thiên đường ư?"

Cô lẩm bẩm rồi trễu mắt:

"Anh đúng là tên háo sắc"

Anh bật cười:

"Cô đang hiểu lầm gì phải không? Tôi chỉ đến đây ăn mì và uống bia thôi, tôi đã làm gì đâu mà cô gọi là háo sắc"

Hiểu Nhiên đứng dậy đáp:

"Vậy anh cứ ăn đi, tôi còn đi làm việc nữa"

Lăng Nhất ngạc nhiên bật nói:

"Khoan đã, tôi bỏ tiền cho cô ngồi ở đây nghỉ ngơi mà cô lại muốn đi làm"

Cô quay lại chao mày đáp:

"Tôi không cần nhé"

Chương 58

Ngày hôm sau, khi đang dọn dẹp cơm trên bàn. Tiểu Mễ vừa nhìn đồng hồ vừa lo lắng nói:

"Hiểu Nhiên gần đến giờ làm mất rồi, hôm nay chúng ta có đến kịp không?"

Hiểu Nhiên cũng vừa dọn cùng cô vừa đáp:

"Bây giờ đành phải mang đống chén này rồi sáng sớm hôm sau rửa vậy"

Khi hai người vừa dọn dẹp bát vào bồn rửa chén liền nhanh chân vội gấp rút đến chỗ làm thì Tư Diệp lại bước ra phòng khách. Thấy Hiểu Nhiên và Tiểu Mễ đang vội, cô ta lên tiếng:

"Pha cho tôi cốc cafe"

Chợt Tiểu Mễ và Hiểu Nhiên dừng lại, Hiểu Nhiên đẩy vai Tiểu Mễ nói:

"Cô đi trước đi, tôi pha cafe rồi đến sau"

Tiểu Mễ lo lắng:

"Nhưng làm sao được, hằng ngày chúng ta đều đi chung mà"

Chợt Tư Diệp cao mày bật hỏi:

"Hai cô muốn đi đâu? Công việc ở đây không làm lại muốn trốn việc ra ngoài à?"

Tiểu Mễ lấp mấp:

"A...bọn tôi định ra ngoài làm thêm thôi, bây giờ đã đến giờ đi rồi Lạc tiểu thư"

"Làm thêm? Hừ"

Tư Diệp nheo mày, cô ta tiến tới nói:

"Tôi không cần biết nhưng bây giờ tôi muốn uống cafe, có đi làm không?"

Hiểu Nhiên trả lời:

"Vậy để tôi làm"

Nói xong cô quay vào bếp mất thì Tư Diệp lại liếc mắt sang Tiểu Mễ ra lệnh:

"Còn cô nữa, tôi muốn ăn trái cây nên vào bếp gọt cho tôi đi"

Tiểu Mễ chợt nhìn thời gian đã đến giờ làm, vì sợ sẽ mất công việc nên lo lắng từ chối:

"Nhưng bây giờ tôi phải đi làm thêm rồi, tôi không thể gọt trái cây cho cô ăn được"

"Cái gì?"

Tư Diệp cắn răng quát:

"Công việc bên ngoài quan trọng đến mức tôi chỉ nhờ sai cô có một chút xíu cô cũng không làm được, không làm thì nghỉ việc đi"

Tiểu Mễ gật gù bèn cúi đầu đáp:

"A vâng...tôi sẽ làm mà, xin cô đừng giận"

Một tiếng sau vừa đến quán cafe.

Ông chủ quán vừa nhìn đồng hồ trên tay mình vừa bật hỏi:

"Sao hai cô đến muộn vậy? Trễ một tiếng rồi đấy"

Hiểu Nhiên nhanh trí đáp:

"Xin lỗi, bọn tôi bị kẹt xe lúc trên đường nên tới muộn, mong ông thông cảm"

Ông chủ bèn nói:

"Vậy mau đi thay đồ đi, khách bên ngoài bây giờ đông lắm"

"A...vâng ạ"

Hai cô gái đồng thanh đáp

...

9:00 tại Phó Gia, Thuần Dương vừa trở về nhà sau công việc mệt mỏi. Anh đi ngang phòng khách thì Tư Diệp lên tiếng gọi:

"Thuần Dương"

Anh quay lại thấy cô đang ăn trái cây thì ngạc nhiên

"Em còn ngồi đây sao? Mau lên phòng ngủ sớm đi"

Tư Diệp đứng dậy không vui

"Anh cho Bạch Hiểu Nhiên và Tiểu Mễ ra ngoài làm thêm sao? Anh xem công việc ở bếp còn chưa xong thì bọn họ đã vội đi làm mất, đến mức em muốn nhờ người làm cũng không có"

Thuần Dương đáp:

"Chẳng phải em đã tự mình đuổi hết nữ hầu giúp việc trong nhà đi sao? Nên bây giờ trong nhà rất ít người, họ không thể làm hết công việc được đâu"

Tư Diệp lại tiếp lời:

"Nhưng rõ ràng Bạch Hiểu Nhiên là người phụ trách ở bếp, anh cho cô ta ra ngoài như vậy nên không có ai làm đồ ăn cho em, với lại vừa đi đã trang điểm rồi chắc chắn là làm một công việc không bình thường"

Anh ngạc nhiên bèn đáp:

"Được rồi, em lên phòng nghỉ ngơi đi, cần gì cứ nói anh"

Tư Diệp ngoan ngoãn gật đầu lên phòng mình mất. Anh ngồi vào ghế sofa thở dài lo âu. Dù biết rằng mình có trách nhiệm lo cho Tư Diệp, nhưng anh không thể làm gì khác mà tâm trí vẫn nghĩ đến vừa lo cho Hiểu Nhiên.

Tại quán cafe, Lăng Nhất lại đến, anh ngồi vào bàn trống rồi vẫy tay khi thấy Hiểu Nhiên đang đi tới, cô bật hỏi:

"Anh lại đến nữa à?"

Anh đáp:

"Có lí do gì mà tôi không thể đến, hằng ngày tôi sẽ đến đây ủng hộ cô, xem như bản thân cũng có việc để làm rồi"

Cô bật cười:

"Vậy anh dùng gì? À đúng rồi anh ăn được đồ ngọt không? Tôi muốn mời anh một phần pudding"

Lăng Nhất ngạc nhiên gật đầu

"Được thôi"

Hiểu Nhiên đi vào trong mất. Một lát sau cô mang đĩa bánh pudding ra đặt lên bàn rồi mỉm cười nhìn anh nói:

"Bánh của anh, tôi không biết anh cũng ăn được đồ ngọt đấy"

Lăng Nhất bật hỏi:

"Mà sao cô lại mời tôi?"

Cô đáp:

"À do một chút lòng thành thôi, anh cứ ăn đi, xem như tôi mời"

Anh mỉm cười nhìn đĩa bánh ngon trước mặt

"Nếu là vậy thì thật không nỡ ăn"

Hiểu Nhiên đáp:

"Anh cứ ăn đi, đây là món bánh mà tôi thích nhất"

Thấy cô có lòng như vậy, anh bèn đáp;

"Được rồi, cảm ơn cô"

Cô đáp: "Không có gì, nếu cần thêm gì thì bảo tôi nhé"

Đã hơn 10 giờ, khi các khách đã rời khỏi quán dần nhưng Lăng Nhất vẫn còn ngồi quan sát Hiểu Nhiên làm việc. Cô đi đến khó hiểu hỏi:

"Này anh đã ngồi ở đây từ lúc mới vào tới giờ hơn hai tiếng rồi, không định về sao?

Lăng Nhất mỉm cười nghiêng đầu đáp:

"Tôi đợi đưa cô và Tiểu Mễ về, không được à?"

Cô ngạc nhiên:

"Nhưng để làm gì, anh không cảm thấy bất tiện à?"

Anh sờ cằm vừa nghĩ vừa bật cười hỏi:

"Tôi có nên vào đây làm không nhỉ? Tôi cảm thấy công việc của cô rất thú vị"

"Hả? Anh vào đây làm?"

Hiểu Nhiên vừa kinh ngạc vừa tưởng tượng Lăng Nhất trong bộ đồ hầu nữ mà không khỏi ôm bụng phì cười lớn

"Ahahaha"

Lăng Nhất nheo mày khó hiểu

"Cô cười gì vậy?"

Cô đáp:

"Đây là nơi dành cho nữ làm việc, anh vào đây lẽ nào định làm hầu nữ sao?"

Lăng Nhất bật đứng dậy khỏi ghế nói

"Không làm hầu nữ thì làm nam phục vụ không được sao? Cô nghĩ cái quái gì vậy?"

Cô ngừng cười bật hỏi:

"Nhưng anh đường đường là nhị thiếu nhà Lăng Thị, anh không cần làm cũng có tiền, khi không lại vào đây làm việc là có ý đồ gì?"

Lăng Nhất đáp:

"Tôi vào đây trải nghiệm công việc không được à? Với lại tôi không sống ở nhà họ Lăng nữa nên đừng xem tôi là thiếu gia"

"Cái này..."

Hiểu Nhiên gãy má mình thì ông chủ đi đến cười nói:

"Rất hợp lí, tôi cảm thấy cậu thanh niên này nếu vào quán làm việc sẽ gây thu hút cả khách nữ, cậu có muốn vào quán tôi làm không?"

Lăng Nhất nhắm mắt cười hiền:

"Rất sẵn lòng"

Hiểu Nhiên bật nói:

"Vậy có nghĩa là quán chúng ta chỉ có một mình anh ta là nam phục vụ ư?"

Mấy cô nhân viên hầu gái gần đó vui mừng vây lại Lăng Nhất nói:

"Anh sẽ vào đây làm thật sao? Thế thì tốt quá"

"Chúng ta làm quen đi"

Lăng Nhất mỉm cười đáp:

"Tôi là Lăng Nhất, rất hân hạnh được biết các cô"

Thấy anh được lòng các cô nhân viên hầu gái khác trong quán. Tiểu Mễ bước đến cạnh Hiểu Nhiên mỉm cười nói:

"Xem ra quán chúng ta có thành viên mới rồi"

Cô gật đầu:

"Ừ, không ngờ đấy"

...

Buổi tối tan làm, phía trên đường Lăng Nhất vừa lái xe thì Tiểu Mễ và Hiểu Nhiên ngồi phía sau. Hiểu Nhiên thắc mắc lên tiếng hỏi:

"Mà sao anh lại ngẫu hứng muốn đưa bọn tôi về vậy?"

Lăng Nhất đáp: "Dạo này trên đường rất nguy hiểm, để hai cô gái như hai cô về nhà như vậy tôi thật sự không yên tâm"

Hiểu Nhất bật cười nhẹ:

"Anh cũng nhiều thời gian thật, ngồi ở quán từ đầu đến bây giờ chỉ để đưa bọn tôi về"

Anh cười nhẹ thì Tiểu Mễ lên tiếng:

"Lăng thiếu gia có lòng thành như vậy thật là tốt quá, hiếm khi có người đàn ông nào tốt bụng như anh ấy, chúng ta không nên phụ lòng a"

Lăng Nhất cười nói:

"Tiểu Mễ, cô không cần gọi tôi là Lăng thiếu gia đâu, cứ gọi là Lăng Nhất hay gì đó cũng được"

Tiểu Mễ mỉm cười vui mừng hỏi:

"Thật sao?"

"Thật đấy"

Anh nói, hai người cứ thế trò chuyện thật vui vẻ.

Đến Phó Gia

Anh mỉm cười nhìn Hiểu Nhiên và Tiểu Mễ nói:

"Hai cô vào nhà đi, ngày mai chúng ta sẽ là đồng nghiệp nhé"

Hiểu Nhiên mỉm cười bước xuống xe vẫy tay anh đáp:

"Tạm biệt, mai gặp lại"

Anh gật đầu rồi lái xe đi mất, chợt Tiểu Mễ bật lên tiếng:

"Chủ nhân, ngài ra đây làm gì vậy?"

Hiểu Nhiên ngạc nhiên quay lại, Thuần Dương lạnh lùng đi đến lên tiếng:

"Vào nhà đi"

Tiểu Mê gật đầu

"A vâng"

Khi cô vừa đi thì Hiểu Nhiên cũng lướt qua anh định vào nhà thì anh lên tiếng:

"Tôi chỉ bảo Tiểu Mễ, không bảo cô"

Cô đành đứng lại rồi hỏi:

"Anh muốn nói gì với tôi?"

Anh nheo mày:

"Cô vừa đi đâu về vậy?"

"Tôi đã rồi mà, tôi đi làm"

Cô đáp, anh không vui trách móc

"Tôi đã thắc mắc cả tuần nay cô làm gì? Lại còn trang điểm như thế này ra ngoài không ngờ là đi cùng Lăng Nhất, cô còn nói là đi làm à?"

Hiểu Nhiên cao mày hỏi:

"Tại sao anh lại cằn nhằn tôi? Tôi hi vọng ngoài việc làm ở nhà anh thì những chuyện bên ngoài tôi đi đâu?Tôi làm gì? Không đến lượt anh quản"

Cô quay lưng đi thì anh lên tiếng:

"Khoan đã, cô đứng lại cho tôi"

Hiểu Nhiên quay lại khó hiểu hỏi:

"Anh lại muốn gì đây?"

Anh tiến tới cao mày nói:

"Đương nhiên tôi quản cô là vì đã hứa với bà nội cô, lỡ cô có chuyện gì thì sao hả? Hơn nữa có phải cô lấy cớ đi làm để tôi cho ra ngoài và đi theo tên Lăng Nhất kia chơi bời không?"

Cô bật hỏi:

"Này, sao anh cứ luôn nói Lăng Nhất một cách không tốt như vậy? Anh hiểu rõ anh ta sao?"

Thuần Dương bật nói:

"Tất nhiên vì hắn ta là em trai của Diệc Thiên, cô nào biết được hắn là một tên ăn chơi phóng đãng chứ, có phải hắn cho cô tiền rồi cô đi với hắn không?"

Cô đáp:

"Anh nghĩ tôi là loại người như thế sao? Anh đừng lấy cớ là vì đã hứa với bà nội tôi, bởi vì tôi không cần"

Anh bật im lặng, cô quay lưng lạnh nhạt nói:

"Ông chủ Phó, thay vì lo lắng và quan tâm tôi, anh nên chăm sóc vợ tương lai của mình"

Dứt lời cô đi dần vào trong mất, anh im lặng. Lúc nào cũng thế, dù anh có cố tìm cách quan tâm cô cũng không có quyền, sau đó chỉ là những cuộc cải vã không cần thiết. Cô lại càng cố gắng né tránh anh hơn, chỉ cần anh tiến tới cô thì cô lại cách xa ra và hỏi một câu dè ngặt:

"Anh cần gì? Tôi sẽ làm cho anh"

Thấy cô ngủ quên ngoài bàn ăn, anh chỉ khẽ lẳng lặng rồi khoác lên người cô một chiếc áo mỏng, thấy cô đang đứng ngoài vườn nắn vai mình vì mệt mỏi, anh chỉ âm thầm rót một ly nước rồi để sẵn lên bàn phòng khách cho cô. Anh không thể chính thức quan tâm cô một cách đàng hoàng vì trước mặt cô anh đều quan tâm Tư Diệp, và đối với anh chỉ âm thầm như thế là đủ.

Sang hôm sau tại quán cafe, Lăng Nhất đã khoác lên người bộ đồ nam phục vụ nghiêm chỉnh. Cả đám hầu gái vây lấy anh cười khúc khích nói:

"Đẹp quá, bộ đồ này rất hợp với anh đấy anh Nhất"

Anh mỉm cười nhìn các cô gái rồi chuyển mắt sang nhìn Hiểu Nhiên đang đứng phục vụ ở một bàn khách mới vào. Cô làm việc rất chăm chỉ, lại được các vị khách nam chú ý và rất dễ tiếp chuyện. Tiểu Mễ đi lại vỗ vào vai Lăng Nhất nói:

"Lát nữa thấy khách nữ vào, anh nhớ ra tiếp họ nhé"

Lăng Nhất mỉm cười đáp:

"Được rồi"

Với bản tính đào hoa và rất dễ làm quen với con gái từ trước, anh đã thu hút khá nhiều khách nữ đến quán và tăng thêm thu nhập cho ông chủ.

Đã gần 11 giờ khuya, anh vừa lau bàn dọn dẹp thì Hiểu Nhiên đi đến vỗ vai anh nói:

"Này, anh thấy công việc thế nào? Vì trước giờ anh chưa từng đi làm nên tôi đã lo cho anh không làm được, không ngờ lại tiếp thu rất tốt"

Lăng Nhất bật cười:

"Cô quá xem thường tôi rồi, hàng ngày tôi đều không có gì làm nên rất nhàm chán, được đến đây và làm việc cùng cô và Tiểu Mễ khiến tôi rất vui"

Cô mỉm cười:

"Vậy chúng ta mau dọn dẹp rồi cùng về thôi"

"Được"

Anh gật đầu đáp

Chương 59

Hôm sau tại quán cafe

Thấy Hiểu Nhiên đang lau bàn trong tình trạng không tập trung và ánh mắt mơ hồ dường như đang nghĩ gì đó. Lăng Nhất tiến lại cố tình bắt chuyện bật hỏi:

"Hiểu Nhiên, hôm nay Tiểu Mễ không đi làm sao?"

Hiểu Nhiên nhìn anh chợt nhớ lại lúc chiều.

Sau khi đã làm mọi công việc ở Phó Gia thì Tiểu Mễ ngã người nằm trên giường, mặt cô kém sắc rồi nhìn Hiểu Nhiên nói với giọng điệu mệt mỏi:

"Hiểu Nhiên...chắc hôm nay tôi không đủ sức làm việc rồi, hay...cô giúp tôi xin nghỉ một ngày nhé"

Hiểu Nhiên lo lắng sờ trán cô hỏi:

"Tiểu Mễ, trán cô nóng quá, có cần tôi nấu nước chườm cho cô không?"

Tiểu Mễ lắc nhẹ đầu mỉm cười nói:

"Không cần đâu, tôi vừa uống thuốc rồi, nghỉ một đêm chắc sẽ khỏe lại mà"

Kết thúc suy nghĩ mình, cô nhìn Lăng Nhất đáp:

"À...hôm nay cô ấy sốt nên đã xin phép nghỉ làm một ngày rồi"

Bỗng Lăng Nhất mỉm cười hỏi:

"Cô có chuyện gì sao? Tôi thấy hôm nay nét mặt cô không được vui cho lắm"

Hiểu Nhiên lắc đầu:

"Tôi nào không vui chứ, mà anh không lo làm việc đi"

"Tôi biết rồi Bạch tiểu thư"

Lăng Nhất gật đầu tuân lệnh rồi đi qua bên kia, nhưng anh cũng đoán được cô đang không vui chuyện gì đó.

11 giờ tối, Lăng Nhất vừa lái xe trên đường vừa nhìn qua kính chiếu hậu mình vẫn còn thấy nét mặt Hiểu Nhiên đang trầm tư. Vì lúc này trong đầu cô đang tràn ngập hình ảnh anh luôn quan tâm lo lắng cho Tư Diệp mỗi khi trước mặt cô, cô áp hai lòng bàn tay vào má mình nhíp mắt nhăn nhó nghĩ:

(Vì sao cả ngày hôm nay hình ảnh của tên đần đó và Lạc Tư Diệp cứ thoang thoảng xuất hiện trong đầu mình vậy, làm ơn biến khỏi đầu tôi đi, đáng ghét quá đi à)

Thấy hành động kì lạ của cô, Lăng Nhất lên tiếng hỏi:

"Cô có đói không? Giờ này tôi biết còn một quán ăn rất ngon đấy"

Nghe vậy Hiểu Nhiên đáp:

"Anh đói sao? Nhưng giờ này nếu ăn uống tôi sẽ tăng cân mất"

Anh bật cười:

"Cô có tăng hay không cũng rất xinh đẹp mà, lo gì chứ"

Cô bĩu môi:

"Anh là con trai làm sao hiểu được, mà nếu anh đói thì cứ ăn đi, tôi có thể ngồi chờ"

Một lát sau, anh đưa cô đến một tiệm đồ nướng còn mở cửa.

Cô chợt ngạc nhiên nhìn tiệm đồ nướng ấy thì anh nói:

"Vào đi, quán này ăn rất ngon"

"À...ờ"

Cô mấp môi gật đầu.

Ngồi vào bàn ăn, anh chống khuỷu tay lên bàn hòa quyện hai bàn tay vào nhau nhìn cô hỏi:

"Cô muốn ăn gì cứ gọi đi, tôi mời"

Cô ngạc nhiên

"Nhưng tôi đã nói sẽ chờ anh ăn mà, đột nhiên anh lại mời tôi ăn là sao?"

Anh mỉm cười:

"Một mình tôi ăn mà để một cô gái chờ thì xem làm sao được"

Vài phút sau, khi thức ăn được đặt lên bàn là những món đồ nướng. Thấy cô cứ nhìn mãi mà không gấp ăn, anh đành gấp một con mực nướng vào đĩa cô nói:

"Cô ăn đi, đừng nhìn mãi thức ăn như vậy sẽ nguội mất"

Cô bật cười:

"Anh cũng chu đáo thật, cảm ơn"

Sau đó cô gấp con mực nướng ấy lên miệng và nhai, anh mỉm cười nhìn rồi hỏi:

"Ngon chứ?"

Cô mỉm cười gật đầu, anh cũng vui lây theo, sau một hồi cô bật lên tiếng:

"Lăng Nhất"

"Gì vậy?"

Anh ngạc nhiên, cô ngập ngừng:

"Có phải...mẫu người như Tư Diệp, vừa xinh đẹp vừa sắc sảo mới được yêu thương không?"

Anh lại ngạc nhiên hơn rồi đáp:

"Không, tình yêu sao có thể dựa vào mẫu người được, tại sao cô lại hỏi vậy?" Cô ngượng ngùng liếc mắt xuống đĩa thức ăn mình đáp:

"Vì tôi thấy bản thân mình không được như cô ấy, tôi không biết cuộc sống của những người chỉ biết sử dụng hàng hiệu, tôi cũng không biết trang điểm một cách thuần thục nên làm cho bản thân mình trở nên xấu xí"

Lăng Nhất mỉm cười, đứng dậy chòm người đến chỗ cô ngồi đối diện, nhẹ nhàng nâng chiếc cằm nhỏ nhắn của cô lên thì cô ngạc nhiên, anh nói:

"Cô nghĩ sai rồi, cô không hề xấu xí, cô rất đẹp"

Cô chớp chớp mắt nhìn anh thì anh sực buông tay ra quay mặt chỗ khác ngượng nói:

"À...tôi chỉ muốn cho cô biết cô không hề kém Tư Diệp, chỉ vậy thôi"

Bỗng cô nhẹ lòng rồi bật cười thì anh ngạc nhiên, cô đáp:

"Tôi biết rồi, cảm ơn anh"

Một tiếng sau về đến Phó Gia, cũng đã hơn 12 giờ

Cô bước xuống xe xoa bụng mình vui sướng nói:

"No quá, tiếc là hôm nay Tiểu Mễ không đi làm cùng vì cô ấy bệnh mất rồi"

Lăng Nhất nhìn cô qua ô cửa xe nháy mắt nói:

"Vậy cô vào nhà đi, cho tôi gửi lời hỏi thăm đến Tiểu Mễ nhé, tôi cũng rất lo lắng cho cô ấy"

Cô gật đầu vẫy tay:

"Được rồi, ngủ ngon nhé"

Anh lại nói:

"Không, cô vào trước đi, như vậy tôi mới yên tâm đi về"

Cô ngạc nhiên rồi vừa quay lưng vừa trả lời:

"Nếu vậy thì tôi vào đây, tạm biệt anh"

Khi cô đi dần vào cổng Phó Gia mất thì Lăng Nhất thở phào, nhìn đồng hồ trên tay đã chỉ đến hơn 12 giờ mà lẩm bẩm:

"Sắp 1 giờ sáng rồi, hôm nay mình về muộn thật"

Bỗng một giọng nói vang lên cạnh xe anh:

"Vậy sao không dự định về sớm hơn mà phải để tới giờ này?"

Lăng Nhất ngạc nhiên, nhìn qua ô cửa xe là Thuần Dương đang đứng nhìn trần trần vào anh bằng ánh mắt không mấy thân thiện.

Vài phút sau Lăng Nhất bước xuống xe mỉm cười hỏi:

"Thật ngạc nhiên, muộn thế này mà Phó tổng lại bước ra đây mà vẫn chưa ngủ, anh đang có chuyện gì buồn sao?"

Thuần Dương nhìn bộ đồng phục phục vụ của Lăng Nhất đang mặc liền nheo mày:

"Cậu làm phục vụ à? Sao lại mặc đồng phục?"

Lăng Nhất đáp:

"Đúng vậy, tôi làm cùng Hiểu Nhiên và Tiểu Mễ nên cũng tiện đưa đón cô ấy về nhà, bây giờ cũng gần một giờ sáng mất rồi" Bỗng Thuần Dương tiến tới đẩy một tay vào xe Lăng Nhất, tay kia bất ngờ nắm lấy cổ áo anh giật xuống thì Lăng Nhất bật kinh ngạc.

Giương ánh mắt không vui, Thuần Dương nheo mày hỏi:

"Cậu là đang có ý định gì với Hiểu Nhiên? Không lí nào một tên xài tiền như rác lại đi làm phục vụ được, hơn hẳn khi xưa cậu đừng tưởng tôi không biết con người cậu, đừng giả vờ tốt bụng rồi cố tình tiếp cận cô ấy"

Lăng Nhất sửng sờ rồi đẩy người Thuần Dương ra, hai tay chỉnh lại cổ áo mình vênh mặt cong nhẹ môi hỏi:

"Cho hỏi hành động của anh vừa rồi là cảnh cáo tôi sao? Đừng làm tôi mắc cười chứ"

Thuần Dương cao mày nói:

"Tôi đã để ý cái hôm cậu đưa Hiểu Nhiên về đây thật không bình thường, hôm nay còn lại về muộn đến tận gần 1 giờ sáng, cậu lại muốn dụ dỗ cô ấy như những cô gái trước đây của cậu phải không?"

Bỗng Lăng Nhất ngạc nhiên trước thái độ của anh liền bật hỏi:

"Này, chuyện tôi tiếp cận hay có ý gì với cô ấy liên quan gì đến anh?"

Thuần Dương liền đáp:

"Tôi là ông chủ của cô ấy và tôi không muốn cô ấy tiếp xúc với một người không tốt lành như cậu"

"Hahaha"

Lăng Nhất bỗng phì cười lớn thì anh nheo mày khó hiểu, tự hỏi rằng mình đã nói gì đáng cười sao?

Vừa dừng cười, anh nhìn Thuần Dương với ánh mắt ma mị nói:

"Đúng là tôi có ý với cô ấy, tôi vừa nhận ra cô ấy không giống với những cô gái tôi đã từng gặp, nếu anh đi kiếm chuyện với tôi chỉ với tư cách là ông chủ của cô ấy thì thật là nực cười, thay vào đó anh nên chăm sóc Lạc Tư Diệp, cô ấy đang mang thai đó"

Thuần Dương nheo mày hỏi:

"Sao cậu lại biết cả Tư Diệp? Còn biết được cô ấy đang có thai"

Lăng Nhất sực im lặng vì mình lỡ nói ra điều không cần thiết, bèn xoay lưng hướng vào xe mình đáp:

"Chỉ là tôi từng quen biết cô ta thôi, không có gì đâu"

Rồi anh mở cửa xe mình quay lại nhìn Thuần Dương tiếp lời:

"Tôi rất mong anh đối xử tốt với cô ta, cả đứa con của cô ấy"

Sau khi Lăng Nhất bước vào xe mình rồi khởi động lái đi dần, Thuần Dương có chút khó hiểu mà lẩm bẩm:

"Đứa con của cô ấy? Là ý gì?"

...

Vài ngày sau anh bước vào phòng Tư Diệp nhưng không thấy bóng dáng cô đâu. Nghe thấy tiếng nước chảy vang lên của phòng tắm, anh cũng đoán được cô đang đi tắm và không nỡ lên tiếng gọi. Đành ngồi lên giường chờ thì tiếng điện thoại của cô vang lên trên bàn gần đó.

Tiếng chuông tin nhắn cứ đổ xuống liên hồi mà phát ra tiếng "ting ting". Dù không mấy quan tâm nhưng nó cũng đủ khiến anh phải để ý đến. Anh đứng dậy đi đến bàn cầm điện thoại Tư Diệp lên thì thấy mọi tin nhắn đều đến từ một nhóm trò chuyện. Bỗng tin nhắn nhóm hiện lên từ Tiểu Nhã:

[Nhìn xem, tôi đã có bạn trai rồi đấy]

Anh bèn nhấp vào tin nhắn thì chợt thấy ảnh của Tiểu Nhã chụp cùng bạn trai mình gửi vào khoe trong nhóm, rồi lướt xem các dòng phía trên đều là những cuộc trò chuyện của thiếu nữ như bình thường. Nhưng anh lại thêm một chút nghi hoặc, bèn nhấp vào danh bạ của cô kiểm tra mọi liên lạc gần đây. Khi vừa nhấp vào, anh không thể tin được điện thoại cô lại lưu hẳn hơn 100 số, và đặc biệt hơn mọi cái tên liên lạc đều là tên của đàn ông.

Anh vừa lướt vừa nheo mày

(Gì vậy? Sao toàn là số liên lạc của đàn ông thế này?)

Chợt Tư Diệp vừa mở cửa phòng tắm, thấy bóng lưng anh đang chăm chú làm gì đó bên cạnh bàn. Cô vừa lau tóc vừa hỏi:

"Thuần Dương, anh vào phòng em làm gì vậy? Em vừa đi tắm nên không biết anh vào đây"

Anh không trả lời mà vẫn chăm chú làm gì đó, thấy lạ cô tiến tới gần chợt thấy anh đang cầm điện thoại mình đọc tin nhắn, cô liền bàng hoàng giật mình tiến tới giật lấy điện thoại lại bật run hỏi:

"Anh...anh tại sao anh lại đọc trộm tin nhắn của em chứ?"

Anh nhìn cô, cô thì lại có nét mặt run sợ mà liếng thoắt qua lại thì anh thản nhiên đáp:

"À, anh nghe thấy tiếng tin nhắn cứ gửi đến liên tục nên hơi khó chịu, không ngờ đó chỉ là tin nhắn nhóm của bạn em gửi đến"

Tư Diệp ngạc nhiên rồi bật hỏi:

"Vậy...vậy à, mà anh đến phòng em có gì không?"

Anh đáp:

"Cũng không có gì, định mời em ra nhà hàng ăn thôi, em đi chứ?"

Tư Diệp gật đầu mỉm cười

"Vâng, vậy để em thay đồ đã"

"Được rồi"

Anh vừa dứt lời, sau đó quay lưng mở cửa đi ra ngoài mất. Thấy anh vừa đi, Tư Diệp bật run sợ nhìn vào điện thoại mình mà hoang mang

(Thuần Dương đã đọc được cái gì rồi?)

Cô liền kiểm tra lại hộp tin nhắn của mình vì vẫn chưa xoá đi, chợt thấy tin nhắn của Lăng Nhất vẫn còn trong điện thoại liền giật mình lo lắng

(Không biết Thuần Dương có để ý đến mình và Lăng Nhất đã nhắn tin với nhau vụ ở bệnh viện khoa sản không? Nhưng nét mặt anh ấy không có gì bất thường, còn định đưa mình đến nhà hàng thì chắc là vẫn chưa đọc được)

Chương 60

Tại nhà hàng lớn, sau một hồi quan sát thái độ của Thuần Dương vẫn thản nhiên không có gì xảy ra, anh vẫn ung dung gắp thức ăn nhai một cách bình thường. Thấy vậy Tư Diệp cũng có chút bớt lo lắng thì anh nhìn cô bật hỏi:

"Tư Diệp, thức ăn ở đây không ngon à? Sao em không ăn tiếp đi?"

Cô cười đáp:

"À không, em chỉ ngạc nhiên lâu lắm rồi anh mới mời em đến nhà hàng ăn đấy"

Anh mỉm cười:

"Em nghĩ gì vậy? Chúng ta sắp kết hôn rồi nên những việc như thế này rất bình thường, hơn nữa anh cũng muốn con của chúng ta được bổ sung đầy đủ, em mau ăn đi"

Tư Diệp cười hiền nói

"Thuần Dương, em rất hạnh phúc khi được nghe anh nói câu này"

Chợt anh ngập ngừng

"Anh đã sắp xếp rồi, cuối tháng này...chúng ta kết hôn nhé"

Câu nói ấy khiến Tư Diệp ngỡ ngàng, nước mắt rưng rưng cảm động không ngờ đến

"Anh nói thật sao?"

Anh gật đầu

"Hiện tại anh không mang theo nhẫn nên việc cầu hôn em có chút không đúng, anh sẽ đợi thời cơ thích hợp đưa cho em sau"

Cô gật đầu liền vui mừng trong thâm tâm nhưng sực nheo mày nói:

"Khoan đã, em vẫn không vui một chuyện"

Anh bỗng ngạc nhiên thì cô tiếp lời:

"Bạch Hiểu Nhiên, khi nào anh mới cho cô ta rời khỏi Phó Gia đây, em vẫn không tin anh nhất định sẽ kết hôn với em trong khi cô ta còn có mặt ở nhà"

Anh ngẫm nghĩ một hồi rồi đáp:

"Bây giờ em cũng sắp là thiếu phu nhân nên việc gì không hài lòng em cứ tùy ý làm đi"

Tư Diệp bỗng ngạc nhiên, tự hỏi mình có đang mơ không? Sao bây giờ anh lại ngoan ngoãn nghe lời cô đến vậy?

Và ngày hôm sau khi được Thuần Dương cho phép mọi quyền hành trong nhà. Việc đầu tiên của Tư Diệp là tiến tới phòng giặt đồ mà Hiểu Nhiên đang làm.

Thấy cô đang ủi phẳng quần áo cho Thuần Dương trên bàn thì cô ta đi vào lên tiếng:

"Này, quần áo của Thuần Dương, ai cho phép cô động vào hả?"

Hiểu Nhiên quay lại nhìn Tư Diệp, cũng nhận ra cô ta lại bắt đầu kiếm cớ gây sự với cô như thường ngày. Cô im lặng không đáp vẫn tiếp tục ủi quần áo cho anh thì cô ta đi đến đẩy người Hiểu Nhiên ra nói:

"Tôi đang hỏi mà cô lại không trả lời à? Cô xem thường tôi đúng không?"

Hiểu Nhiên bị đẩy ngã lưng vào chiếc tủ phía sau, cô bật rên:

"A...cô..."

Tư Diệp nhếch môi đắc ý:

"Hừ, tôi làm sao?"

Sau đó cô ta liếc nhìn chiếc bàn là vẫn còn cắm điện đặt trên áo Thuần Dương ở bàn, cầm lấy chiếc bàn là đó lên, Tư Diệp bước chân tới gần Hiểu Nhiên với ý nghĩ thâm độc. Hiểu Nhiên vẫn trơ mắt nói:

"Cô định làm gì? Mau bỏ xuống vì rất nguy hiểm, nó có thể làm bỏng cô đấy"

Tư Diệp bật cười nhạt đáp:

"Tới bây giờ cô còn giả vờ quan tâm tôi sao?"

Cô ta bắt đầu cầm chiếc bàn là nóng ấy tiến đến gần, Hiểu Nhiên bật nép mình vào chiếc tủ sau lưng xanh mặt lấp mấp:

"Lạc...Lạc Tư Diệp...cô đang định làm gì vậy?"

Tư Diệp nhếch môi:

"Tôi ghét khuôn mặt của cô, vì thế đừng trách tôi"

Bỗng Hiểu Nhiên ngỡ ngàng thì Tư Diệp đã đi đến gần cô, cô giật mình chặn cánh tay cô ta lại thì cô ta lại nhăn mặt dùng sức cố hủy hoại dung mạo của cô

Hiểu Nhiên cắn răng la lớn:

"A...cô làm gì vậy? Cô điên rồi à? Mau dừng lại"

Tư Diệp lại cố đẩy chiếc bàn là ấy vào gần cô hơn rồi gào lớn:

"Đồ hồ ly tinh, tôi ghét khuôn mặt giả nai của cô, đi chết đi"

"A...dừng lại"

Hai người cứ xô đẩy nhau, Tư Diệp lại cố hủy hoại khuôn mặt của Hiểu Nhiên đến phát sợ. Sau một hồi giằng co, Hiểu Nhiên đã đẩy mạnh Tư Diệp ra khiến chiếc bàn là bị tuột dây khỏi ổ cắm và văng xuống đất. Tư Diệp thì lại ngã ra sàn rồi nhăn mặt thì Hiểu Nhiên vẫn chưa hết bàng hoàng trước cảnh tượng vừa xảy ra.

"A...ư...ưm"

Cô ta bật rên sau cú ngã, thấy Tư Diệp ôm bụng mình trong đau nhói, Hiểu Nhiên bật run lo lắng hỏi:

"Cô...cô làm sao vậy? Cô không sao chứ?"

Tư Diệp vẫn ôm bụng mình bật rên:

"Đau...đau quá, cứu tôi với"

Dù bị Tư Diệp tấn công nhưng Hiểu Nhiên vẫn không ngừng lo lắng đi lại đỡ Tư Diệp

"Cô đau bụng à? Tôi thật sự không cố ý, tôi..."

"Tránh...tránh ra"

Tư Diệp bỗng phất tay Hiểu Nhiên thì đúng lúc Thuần Dương từ bên ngoài chạy vào, anh nhìn Tư Diệp đang đau đớn ôm bụng mình thì lại liền đi đến đỡ cô, lo lắng tột cùng hỏi:

"Tư Diệp, em lại làm sao vậy? Em đau ở đâu?"

Tư Diệp nhăn mặt trỏ tay vào Hiểu Nhiên thì anh chuyển mắt nhìn cô, cô xua hai tay cố giải thích:

"Không...không phải tôi mà"

Không để ý đến cô, anh liền bế Tư Diệp lên tay vội chạy ra ngoài mất.

...

Một lát sau tại bệnh viện, vị bác sĩ vừa kiểm tra kết quả siêu âm ở bụng Tư Diệp trong lúc cô đang bất tỉnh trên giường. Thuần Dương vội lo lắng nhìn vị bác sĩ hỏi:

"Cô ấy sao rồi? Con của tôi có sao không?"

Ông bác sĩ đáp:

"Không sao, chỉ là chấn động nhẹ nên cái thai vẫn an toàn"

Nghe vậy anh yên lòng thở phào nhẹ nhõm thì ông ta lại tiếp lời:

"Tôi khuyên anh đừng để cô ấy bất cẩn như vậy nữa vì trong thời gian này thai rất dễ bị tác động xấu bên ngoài, nếu còn gặp trường hợp nặng hơn bây giờ có thể sẽ không giữ được đâu, anh cũng nên bồi bổ cho cô ấy nhiều hơn vì đứa trẻ đang rất khỏe mạnh, thai nhi cũng đã có hình dạng rồi và bây giờ sức khỏe của người mẹ vẫn là trên hết"
Nghe vậy anh gật đầu thì bỗng sực nhận ra có gì đó không đúng, anh nheo mày hỏi:

"Ông vừa nói cái gì? Thai chỉ mới có một tháng thì làm gì có hình dạng được chứ? Ông có lầm gì không?"

Ông bác sĩ trỏ tay vào màn hình siêu âm nói:

"Tôi đã khám sai bao giờ? Cậu nhìn xem, nó đã có nhịp tim rồi"

Anh chợt to mắt bàng hoàng, rồi ngập ngừng bật hỏi:

"Vậy theo ông nói...nó đã bao nhiêu tháng rồi?"

Ông bác sĩ bật cười trả lời:

"Đã 3 tháng rồi, không chừng 6 tháng nữa có thể sinh ra một thiên thần đấy"

Nghe vậy Thuần Dương liền kinh ngạc, nét mặt nổi giận giật lấy áo vị bác sĩ hung hăng hỏi:

"Cái gì? Vậy ra nó đã được 3 tháng, ông đang nghiêm túc đúng không? Nếu như ông dám lừa tôi thì cái bệnh viện của ông sẽ không làm ăn được thêm một ngày nào nữa đâu"

Ông bác sĩ sợ sệt lấp mấp:

"Nhưng...nhưng tôi không khám sai, lẽ ra anh phải là người biết rõ con của mình mấy tháng chứ? Sao lại trách tôi?"

Anh chợt buông cổ áo ông bác sĩ ấy ra cố bình tĩnh lại không ngừng lẩm bẩm:

"Không thể nào, không thể như thế được"

Anh bắt đầu cố nhớ lại mọi chuyện, cái hôm vào đêm sinh nhật đó có gì đó rất lạ, khi vừa lên xe thì bỗng một cơn choáng đã khiến anh ngủ thiếp đi mất. Vừa tỉnh dậy thì lại thấy mình đang trên giường ngủ cùng Tư Diệp. Lúc này anh lại nheo mày:

"Hình như có gì đó không đúng ngay từ đầu"

Đột nhiên thấp thoáng hình ảnh cái ngày anh bắt tại trận cô ở quán bar đang ôm người đàn ông khác, anh đã tiến tới kéo tay cô trong sự tức giận:

"Tư Diệp, sao em lại..."

Tư Diệp giật mình đứng dậy nhìn anh lấp mấp:

"Anh Thuần Dương, em..."

Anh nhăn mặt lớn tiếng hỏi:

"Em đang làm gì với hắn ta vậy? Chẳng phải anh đã nhắn tin hẹn em ở nhà hàng rồi sao?"

Bỗng người đàn ông ấy đứng lên nhếch môi cười tự mãn, choàng tay khoác lấy vai Tư Diệp hỏi:

"Anh là ai vậy? Anh đang quấy rối bạn gái tôi đấy"

Anh không tin vào mắt mình nhìn Tư Diệp nói:

"Bạn gái? Tư Diệp, em phản bội anh"

Tư Diệp liền kéo lấy tay anh cố giải thích, ánh mắt đáng thương:

"Không có, em và hắn ta chỉ là bạn bè, anh đừng hiểu lầm"

Bỗng tên đàn ông kia nói lớn

"Bạn bè? Chúng ta đã ngủ nhiều đêm như vậy? Mà là bạn bè sao?"

Vừa kết thúc hồi tưởng, lúc này Thuần Dương vô cùng bàng hoàng, anh nhìn Tư Diệp đang nhắm lịm mắt trên giường mà bật ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, đôi chân vừa bủn rủn kèm theo cơn nhói của lồng ngực co thắt vì quá sốc, tay sờ vào mặt mình, đôi mắt mở to kinh hoàng tột độ

"Tất cả là sao? Tại sao bây giờ mình mới nhớ ra, vậy ra Tư Diệp không phải ngủ với mình là lần đầu, nếu vậy thì vệt máu trên giường lúc đó...?"

Một lát sau Tư Diệp cũng mở mắt, nhìn thấy trần nhà của bệnh viện thì cô bật ngồi dậy

"Đây...đây là đâu?"

Anh ngồi ghế bên cạnh lên tiếng

"Tư Diệp, em tỉnh rồi"

"Thuần Dương, đây là..."

Tư Diệp sửng sờ hỏi thì anh mỉm cười đáp

"Là bệnh viện, lúc nãy thấy em đau đớn ôm bụng mình như vậy nên anh đã rất lo lắng đưa em đến đây, em thấy thế nào rồi?" Cô bật giật mình liền nói

"Em...em ổn rồi, chúng ta mau về thôi"

Anh tiếp lời

"Anh vẫn còn lo cho em, hay tạm thời em ở bệnh viện kiểm tra một ngày nữa rồi hẳn về nhà nhé"

Cô kiên quyết lắc đầu phản đối:

"Không, chúng ta mau về đi, em ghét ở bệnh viện lắm"

Nghe vậy anh đành gật đầu:

"Được rồi, nếu em đã muốn vậy thì anh không ép, bác sĩ đã bảo anh phải tẩm bổ cho em thật nhiều vào, anh cũng đã quyết định để đảm bảo sức khỏe của em lẫn con chúng ta, anh muốn chăm sóc em thật chu đáo nhất"

Tư Diệp vẫn lo lắng sợ anh đã biết về chuyện cái thai liền e dè hỏi:

"Thật...thật sao? Bác sĩ còn nói gì khác không?"

Anh đáp:

"Không, ông ta chỉ bảo vậy thôi"

Bỗng cô nhẹ lòng rồi mỉm cười thì Thuần Dương tiếp lời:

"Chuyện lúc nãy ở nhà anh cũng đã quyết định rồi, anh nghĩ Bạch Hiểu Nhiên đang cố tình hãm hại em nên anh sẽ không để cô ta ở nhà được nữa, em thấy thế nào?"

Tư Diệp bỗng vui mừng, cô đáp:

"Thuần Dương, em rất vui vì anh cuối cùng cũng thấy bộ mặt thật của cô ta rồi, nếu giữ cô ta lại thêm một ngày nào đó em sợ con chúng ta sẽ bị ảnh hưởng"

Anh mỉm cười

"Anh biết rồi, anh sẽ làm như ý em muốn"

...

Về đến Phó Gia, Thuần Dương vừa đỡ Tư Diệp bước vào nhà thì đã thấy Hiểu Nhiên đứng đó nhìn anh và Tư Diệp bằng nét mặt lo lắng. Anh đỡ Tư Diệp lướt qua cô lên phòng mất. Sau một hồi cũng bước xuống thì Hiểu Nhiên đã vội đi lại hỏi

"Lạc tiểu thư sao rồi? Cô ấy không bị gì chứ? Con của cô ấy có sao không?"

Anh đáp:

"Cái thai không sao"

Nghe vậy Hiểu Nhiên bỗng nhẹ lòng, cô đặt tay lên ngực mình thở phào nhẹ nhõm thì anh tiếp lời:

"Tôi cũng có chuyện muốn nói với cô"

Chợt cô ngạc nhiên

Vừa ngồi xuống ghế sofa, cô nhìn anh hỏi

"Thật sự không phải tôi làm đâu, anh tin tôi phải không?"

Anh ngồi ghế đối diện cô, trên tay là một bản hợp đồng rồi đặt xuống bàn thì cô ngạc nhiên trơ mắt

Anh lạnh nhạt nói

"Cô đã từng nói muốn nghỉ việc ở Phó Gia mà phải không? Đây là bản hợp đồng cô đã kí với tôi để trả nợ, hiện giờ không cần nữa, cô kí xong thì có thể đi"

Hiểu Nhiên chợt sửng sờ hỏi

"Anh là đang muốn đuổi việc tôi? Không phải anh đã bắt buộc tôi phải hoàn thành mấy tháng còn lại như bản hợp đồng sao? Sao bây giờ lại..."

Anh đáp:

"Cô không cần phải ở đây nữa, kể từ bây giờ Phó Thuần Dương tôi chính thức hủy bỏ hợp đồng làm việc với cô, cô cũng không còn thiếu nợ tôi gì cả, ngoài ra cô cũng có thể sống một cuộc sống mà cô mong muốn"

Hiểu Nhiên chợt ngậm ngùi nhìn anh, khóe mắt bắt đầu đọng nước

"Có phải anh nghĩ tôi đẩy Lạc tiểu thư nên bây giờ mới muốn tôi rời khỏi Phó Gia không? Anh không tin tôi sao? Tôi hoàn toàn không cố ý chỉ là cô ấy cứ..."

Anh lại cắt lời rồi đứng dậy lạnh nhạt

"Chuyện này cô không cần giải thích nữa, đi đi, hãy làm những gì mình muốn, tôi đã cho cô tự do rồi"

"Tự do..."

Cô lẩm bẩm, anh bèn quay lưng bước đi mất, cô cầm tờ hợp đồng mình đã kí với anh lúc ban đầu. Tự hỏi lẽ ra mình phải vui mới đúng, nhưng chỉ cần anh tin cô không làm gì sai thì dù cô có rời khỏi Phó Gia cũng cảm thấy cam lòng, nhưng khoảnh khoắc này cứ như anh không hề tin tưởng cô dù chỉ một chút. Cô nắm hai mép tờ giấy ấy khiến nó bắt đầu nhăn đi, ngừng uất ức mà tức giận lẩm bẩm:

"Phó Thuần Dương đáng ghét, anh không tin tôi thì tôi mặc anh, vậy bây giờ tôi sẽ rời khỏi đây cho anh vừa lòng"

Buổi chiều, Hiểu Nhiên đã dọn xong mọi đồ đạc của mình vào vali, cô sờ cằm mình lẩm bẩm:

"Hình như mình còn quên thứ gì đó thì phải"

Chợt cô bất giác nhớ ra

"Đúng rồi, anh ta vẫn còn giữ sợi dây của anh Diệc Thiên tặng mình, mình không thể đi mà không có nó được"

Cứ thế cô đi lên phòng Thuần Dương, đứng trước cửa phòng anh thì cô lại lưỡng lự không dám gõ cửa.

(Nếu mình không gặp anh ta lấy lại sợi dây đó thì mình sẽ không có cơ hội lấy lại được)

Rồi cô nhíp mắt đành lấy hết can đảm gõ cửa phòng anh trong bối rối

Cánh cửa cũng bật mở, anh bước ra thì cô cúi mặt lấp mấp:

"A...tôi...tôi định lên đây gặp anh lấy lại sợi dây"

Anh biết cô sẽ gặp anh lấy lại nó nên đã cất sẵn trong người. Rồi thò tay vào túi mình đưa ra nói:

"Trả cô, cô đi được rồi chứ?"

Cô cầm lấy sợi dây thì anh đã đi vào phòng mình đóng cửa lại một cách lạnh lùng mất

Cô bật mếu môi nghĩ:

(Ngay cả lúc đuổi mình đi anh ta cũng có bộ mặt lạnh nhạt, đồ đáng ghét)

Ngoài cổng Phó Gia, cô kéo vali mình đứng đón taxi.

Anh thì lại đứng trên sân thượng rồi hướng mắt về phía cổng nhìn cô trước lúc rời đi, sở dĩ anh làm vậy là vì không muốn cô bị Tư Diệp tiếp tục gây chuyện, thấy cô đã đón được taxi và bước lên xe đi dần, anh mỉm cười nhạt, một nụ cười buồn mà lẩm bẩm:

"Tôi xin lỗi"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau