YÊU PHẢI CÔ NGƯỜI HẦU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Yêu phải cô người hầu - Chương 51 - Chương 55

Chương 51

Lúc này ở lề đường, Thuần Dương nắm chặt hai vai Hiểu Nhiên nói lớn:

"Cô có thôi ngay đi được không? Bây giờ cô bước xuống xe như vậy là lại muốn đến nhà tên Diệc Thiên chứ gì?"

Cô tức giận liền đáp:

"Đúng vậy, anh có quyền gì ngăn cản tôi chứ, buông tôi ra"

Hai người cứ giằng co trên đường, bất lực trước cô gái ngang bướng này, anh cắn răng liền tiến tới dùng miệng mình khóa lấy miệng cô một cách mạnh bạo khiến cô ngạc nhiên sửng sốt mà to mắt. Chưa kịp bàng hoàng thì tay anh đã đẩy lưng cô lại gần mình hơn mà hôn một cách nhiệt tình. Chợt nhận ra có gì đó không đúng, cô vội đẩy mạnh anh ra xa, mặt đỏ bừng trỏ tay lấp mấp:

"Anh...anh...anh...anh dám"

Anh nhìn cô, cô lại sờ tay lên môi mình ngỡ ngàng đơ cả người, anh lên tiếng:

"Giờ thì cô hiểu chưa hả?"

Cô ngạc nhiên, anh quay sang chỗ khác vì ngượng rồi đặt tay lên trán vuốt mái tóc mình lên tiếp lời:

"Tôi không biết cảm giác này là gì? Nhưng tôi vừa chợt nhận ra bản thân mình rất kì lạ, tôi khó chịu, tôi tức giận, tôi không vui khi cô ở gần Diệc Thiên, tôi..."

Đột nhiên anh đang nói thì một cái tát trời giáng đã đập vào má anh, anh bàng hoàng quay sang nhìn cô thì đã thấy cô chảy hai dòng nước mắt trước mặt, cô quát lớn:

"Anh nghĩ anh đang làm gì vậy? Anh là người đã có vợ sắp cưới, anh lại còn dám hôn tôi, anh làm như vậy là có ý gì chứ?"

Anh trả lời:

"Này, chẳng qua là cô cứ chống đối nên tôi mới phải dùng cách này, chỉ là một cái hôn thôi có cần cô phản ứng mạnh mẽ đến vậy không?"

Cô nhăn mặt quát:

"Nhưng tôi không muốn dành nó cho người đã có bạn gái, đặc biệt là tôi không thích anh"

Câu nói ấy chợt làm anh đau nhói, cô quay lưng liền chạy đi mất, anh giơ tay gọi nhưng đôi chân lại cứng đơ không thể đuổi theo.

"Bạch..."

Rồi anh rút tay lại chợt sực nghĩ:

(Xém tí nữa, xém tí nữa thôi là mình bộc lộ hết cho cô ta nghe rồi)

"Thuần Dương"

Đột nhiên một giọng nói vang phía sau lưng, anh quay lại nhìn Tư Diệp đang đứng trước mặt mình, ánh mắt có chút kì lạ. Anh trơ mắt ngạc nhiên hỏi:

"Tư Diệp, sao em lại ở đây?"

Cô tiến tới mỉm cười:

"Câu này để em hỏi mới đúng, anh làm gì đứng đây vậy?"

Anh liếc mắt sang chỗ khác trả lời:

"À, anh vừa đi ăn ở gần đây, đúng lúc gặp em thì chúng ta cùng về thôi"

"Vâng"

Cô đáp, anh lại quay lưng lại nhìn xung quanh tìm kiếm bóng dáng ai đó thì Tư Diệp cố tình bật hỏi:

"Sao vậy? Anh đang tìm ai à?"

Anh quay lại lắc đầu đáp:

"Không, ta về thôi"

Phía bên kia, Hiểu Nhiên đi vào một công viên gần đó, cô ngồi vào chiếc xích đu với tâm trạng lâng đâng hỗn loạn thì vài tiếng bước chân bước đến lên tiếng:

"Tối thế này còn ngồi ở đây một mình sẽ rất nguy hiểm, công chúa của tôi"

Cô giật mình ngẩn mặt lên, đó là Lăng Nhất. Bèn mấp môi ngạc nhiên hỏi:

"Lăng Nhất, là anh sao?"

Lăng Nhất nghiêng đầu mỉm cười đáp:

"Đúng vậy, tình cờ tôi đi ngang qua đây và thấy cô"

Anh tiến tới đứng cạnh chiếc xích đu cô ngồi rồi hỏi:

"Cô có chuyện gì sao?"

Cô cúi mặt, ánh mắt buồn đáp:

"Không có gì"

Anh mỉm cười tiếp lời:

"Là Phó Thuần Dương, anh ta làm gì cô à?"

Cô ngạc nhiên thì anh bật cười đáp:

"À, thật ra lúc nãy tôi có thấy anh ta đứng ở gần đây cùng với Tư Diệp và họ cùng nhau về nhà rồi"

Nghe vậy cô chợt buồn lẩm bẩm:

"Vậy à"

"Cô muốn về không? Tôi đưa cô về"

Anh hỏi thì cô tiếp lời:

"Tôi không muốn về Phó Gia"

Anh bật cười:

"Vậy là chắc về nhà Lăng Diệc Thiên nhỉ?"

Cô ngẩn mặt nhìn anh hỏi:

"Mà anh không sống cùng anh Diệc Thiên sao?"

Anh ngạc nhiên đáp:

"Không, tôi ở căn hộ riêng, tôi không thích về nhà, sao cô lại hỏi vậy?"

Cô lắc đầu nhẹ, mỉm cười đáp:

"Không có gì"

Một hồi sau, gió thổi qua trời càng lúc càng lạnh. Lăng Nhất ôm người liếc mắt nhìn cô vẫn còn ngồi trên xích đu với ánh mắt thẩn thờ thì trơ mặt hỏi:

"Này, rốt cuộc cô có định đi về không? Cô đã ngồi đây hơn 30 phút rồi"

Cô vẫn thẩn thờ đáp:

"Cứ mặc tôi, anh về trước đi"

Anh đáp:

"Tôi không có thói quen để một cô gái ngồi ở đây vào đêm tối thế này được, tôi đưa cô về"

"Nhưng tôi không biết phải về đâu, tôi không muốn về Phó Gia, cũng không muốn về nhà anh Diệc Thiên trong bộ dạng thế này"

Cô nói thì anh hỏi:

"Sao cô không nghĩ sẽ về nhà mình chứ?" "Nhà tôi?"

Cô lẩm bẩm thì đứng dậy tiếp lời:

"Tôi quên mất là mình có nhà"

Lăng Nhất bật phì cười:

"Cô đúng là đồ ngốc mà, vậy thì về thôi"

Tại Phó Gia, đã hơn 9 giờ tối. Anh không ngừng lo lắng nghẫm nghĩ:

(Chắc hẳn cô ta về nhà Diệc Thiên rồi)

Bỗng Tư Diệp bước đến ngồi cạnh anh lên tiếng:

"Thuần Dương, nãy giờ anh có chuyện gì sao? Em thấy dường như anh đã nhìn ra cửa hơn 20 lần"

Anh ngạc nhiên đáp:

"Không có gì, anh chỉ là có thói quen nhìn vậy thôi"

Rồi anh chợt bật nói:

"Tư Diệp, anh có một câu hỏi"

Cô ngạc nhiên rồi mỉm cười:

"Anh cứ hỏi đi, em luôn sẵn sàng lắng nghe anh mà"

Anh nhìn ánh mắt cô êm đềm đến vậy, miệng co cứng không thể mở lời rồi cố gắng gượng lên tiếng:

"Anh đã từng nói trên đời này anh chỉ yêu có mình em, nếu một ngày nào đó anh thay lòng, em có trách anh không?"

Tư Diệp ngạc nhiên, cô nheo mày:

"Anh hỏi vậy là sao? Chúng ta sắp kết hôn rồi, anh đừng nói như vậy có được không?"

Anh bật đứng dậy nắn trán mình tiếp lời:

"Anh chỉ là hỏi vậy thôi, anh có chút mệt, anh đi ngủ sớm đây"

Sau đó anh bước lên lầu mất khiến Tư Diệp e dè sợ sệt, chợt cô nhớ lại mọi chuyện lúc nãy khi vừa chạy trên đường đến đã chứng kiến. Đó là cảnh anh đang hôn Hiểu Nhiên và định bộc lộ với cô ấy cũng đủ khiến Tư Diệp phẫn nộ. Nhưng có điều gì đó đã khiến cô không thể can ngăn phút giây đó mà đành đứng trơ mắt nhìn.

Lúc này cô ranh đang có ý định thay đổi, sợ rằng anh thật sự đã thay lòng mà yêu người khác. Cô nắm chặt lòng bàn tay mình nghĩ:

(Cho dù là bằng cách gì đi chăng nữa, cả đời này anh chỉ có thể lấy một mình em mà thôi)

Bên kia nhà Hiểu Nhiên, cô vừa bước xuống xe của Lăng Nhất thì anh lên tiếng:

"Cô vào nhà đi, nhớ ngủ sớm đấy"

Cô quay lại nhìn anh qua ô cửa xe bật nói:

"Lăng Nhất tôi có chuyện muốn hỏi anh...có được không?"

Anh ngạc nhiên mỉm cười đáp:

"Tôi luôn sẵn lòng trả lời cô, cứ hỏi đi"

"Anh và Tư Diệp đã từng yêu nhau đúng không? Cô ấy là người thế nào? Và tại sao hai người lại chia tay?"

Anh ngạc nhiên rồi cúi mặt bật cười nhạt hỏi:

"Đột nhiên cô muốn biết chuyện của tôi và Tư Diệp là có ý gì?"

Cô gượng xua tay:

"A...tôi chỉ là tò mò thôi, hoàn toàn không có ý xen vào chuyện đời tư của anh, vì hồi trước anh đưa tôi đến quán bar, tôi đã nghe người ta nói cô ấy là loại người chuyên đi đào mỏ và qua lại rất nhiều đàn ông, cho nên..."

"Cho nên cô muốn biết cô ta là người thế nào và có thật sự yêu Phó Thuần Dương hay chỉ lợi dụng anh ta thôi đúng không?"

Cô ngượng đáp:

"Tôi chỉ muốn biết thôi, hoàn toàn không có ý quan tâm gì đến Phó Thuần Dương đâu"

Anh bật cười:
"Nếu cô quan tâm anh ta vậy sao không đối diện với Tư Diệp giành lấy anh ta đi"

Cô đỏ mặt nói:

"Anh đang nghĩ cái gì vậy? Sao tôi có thể giành chồng sắp cưới của người khác chứ? Với lại tôi đã có người mình thích rồi"

Anh hỏi:

"Là Lăng Diệc Thiên?"

Cô gật đầu đáp:

"Đúng vậy, người như anh ấy mới đáng thích chứ không phải tên khó ưa Phó Thuần Dương kia"

Rồi cô nhăn mặt:

"Mà dù gì anh ấy vẫn là anh trai anh, đừng gọi thẳng tên như thế chứ"

Anh bật cười nhạt:

"Tôi chỉ sinh sau anh ta có vài phút, tại sao phải gọi bằng anh? Với lại cuộc sống anh ta tốt hơn tôi bội phần, được ông già quan tâm tận tình thế còn gì?"

Cô tiếp lời:

"Nhưng anh như vậy là không đúng, với lại anh có chắc liệu anh ấy có sống tốt như anh nghĩ không?"

Lăng Nhất lại cười, một nụ cười buồn sâu thẳm:

"Cô thì biết gì trong khi mọi người đều khen ngợi anh ta, còn tôi thì chỉ nhận lại sự chê bai, chỉ trích của lão già đó"

Sau đó anh cười cợt:

"Tôi đã tự hỏi bản thân mình, tại sao hai con người sinh cùng một ngày, khuôn mặt không khác gì nhau nhưng tôi lại không có tài cán gì trong khi anh ta lại giỏi mọi thứ mà tôi không thể làm được"

Anh chỉ tay vào chính mình nói với giọng bất lực, nét mặt đáng thương nhìn cô thì Hiểu Nhiên nghiêng đầu mỉm cười đáp:

"Làm sao mà giống được, vì anh là Lăng Nhất mà"

Anh ngạc nhiên thì cô tiếp lời:

"Nếu anh hoàn toàn giống anh ấy thì anh sao có thể là chính mình được, nhưng mà nhìn kĩ lại anh cũng đáng yêu đấy chứ, mái tóc trắng xóa này làm anh nổi bật hơn rất nhiều"

Lăng Nhất bật cười, anh đỡ trán mình nói:

"Cô nói gì vậy chứ, quả là một người phụ nữ kì lạ"

Hiểu Nhiên nheo mày:

"Cái gì mà kì lạ? Ý tôi là nếu anh hoàn toàn giống anh Diệc Thiên thì tôi không thể nào nhận ra anh và anh ấy được, "

Lăng Nhất tiếp lời:

"Vậy ra bộ dạng của tôi lúc này cũng không tồi, cô cũng vào nhà đi, tôi phải về cho thú cưng của tôi ăn nữa"

Dứt lời anh khởi động xe thì Hiểu Nhiên lên tiếng:

"Nè khoan đã, chuyện về Tư Diệp anh quên đi nhé, dù sao tôi cũng không có ý muốn biết"

Anh nhìn cô mỉm cười rồi giơ tay lên đáp:

"Chuyện đó phải tự mình cô khám phá ra rồi, tôi không có nghĩa vụ giúp cô định nghĩa con người cô ta như thế nào đâu"

Dứt lời anh bắt đầu lái xe đi mất, cô thở phào lẩm bẩm:

"Mình phải tự khám phá con người Tư Diệp sao? Mà mình quan tâm đến chuyện này làm gì nhỉ?"

Cô lại thở phào rồi quay lưng đi vào nhà mất.

Đã hơn 10 giờ tối

Lúc này tại phòng Thuần Dương, anh cầm điện thoại mình lên nhập dòng tin nhắn:

[Cô đang ở đâu? Đã về nhà Diệc Thiên chưa hay còn bên ngoài?]

Vừa nhập xong anh lại lưỡng lự rồi xóa đi mất, lại nhăn mặt nghĩ:

(Hẳn cô ta về nhà Diệc Thiên rồi, có lẽ mình không nên lo lắng quá nhiều)

Rồi anh đập mặt mình vào chiếc gối bên cạnh, nheo mày trong suy nghĩ:

(Thật sự không muốn thừa nhận, nhưng tại sao mình lại không muốn kết hôn với Tư Diệp chứ?)

Tại căn hộ của Lăng Nhất

Có một con mèo lông xám chuột đang ăn vài mẩu vụn của thức ăn dưới sàn, Lăng Nhất nhìn chú mèo ấy rồi giơ tay xoa nhẹ đầu cô mèo, chú mèo lại cựa đầu mình vào tay anh một cách đáng yêu, anh mỉm cười khẽ lẩm bẩm:

"Mày biết gì không? Hôm nay tao lại được một cô gái khen là đáng yêu"

Rồi anh đỡ mặt mình không khỏi ngượng mà bật cười:

"Haha mày chúc mừng tao đi, lần đầu tiên tao được khen đấy"

Sau đó anh đứng dậy đi đến rèm cửa ban công nhìn bầu trời đêm mà thở phào, đôi mắt vừa vui vừa nhẹ nhõm như được kéo ra khỏi một vùng tối đen của sự lãng quên trong bao lâu nay, vì đó là câu khen đầu tiên mà chính tai anh nghe thấy từ một cô gái.

Sáng hôm sau, tại công ty Phó Thị.

Trong phòng họp, xung quanh mọi người đều đang bàn về công việc thì Thuần Dương lại không tập trung. Anh chống cằm lạc lõng trong đống suy nghĩ cả đêm qua tự hỏi:

(Không biết Bạch Hiểu Nhiên cô ta đang làm gì, tối qua chắc là ngủ rất ngon ở nhà Diệc Thiên, cô được lắm)

"Phó tổng, phó tổng à"

Đột nhiên người bên cạnh khều tay anh thì anh giật mình nhìn lại xung quanh bàn họp, mọi người ai nấy đều nhìn anh chằm chằm, anh ngơ mặt hỏi:

"Gì vậy?"

Người trợ lí đứng bên cạnh thì thầm vào tai anh nói nhỏ:

"Nãy giờ mọi người đều đang bàn về chủ đề chi phí cho dự án xây dựng khu giải trí mảnh đất phía đông, Phó tổng anh ổn chứ? Nãy giờ anh cứ chống cằm suy nghĩ gì đó mà không tập trung vào công việc"

Nghe vậy anh sực nhận ra mình vừa lơ là nên bật nói:

"Xin lỗi, mọi người vừa nói gì, có thể nói lại được không?"

...

Buổi chiều, anh vừa lái xe trên đường vừa cao mày:

(Hình ảnh con nhỏ đó cứ vây quẩn trong đầu mình, đúng là tức chết mà)

(Mình cũng không thể để cô ta ở nhà Diệc Thiên an phận thế được, và nhất là cô ta còn đang nợ mình)

Vừa dứt suy nghĩ anh đã quay đầu xe mình rồi tăng tốc hướng đến nhà Diệc Thiên mất

Chương 52

Buổi tối, anh bấm chuông cửa nhà Lăng Gia. Sau một hồi thì Diệc Thiên cũng phải bước ra từ cổng nhà vì sự khó chịu mà lên tiếng hỏi:

"Cậu đến đây làm gì? Lại còn bấm chuông ồn ào trước nhà tôi"

Thuần Dương tựa người vào xe quay lại vênh mặt hỏi ngược:

"Đừng tưởng tôi quên mất cô ta, con nhỏ đó đâu rồi?"

"Ai chứ?"

Diệc Thiên hỏi, Thuần Dương nhăn mặt ngượng đáp:

"Còn ai vào đây ngoài Bạch Hiểu Nhiên, tôi muốn đưa con nhỏ đó về vì cô ta vẫn chưa trả hẳn nợ cho tôi"

Diệc Thiên ngạc nhiên nheo mày:

"Cậu đang nói gì vậy? Hôm qua chẳng phải cậu một mực kéo tay cô ấy về nhà sao? Hôm nay lại bước đến đây nói là muốn tìm cô ấy, cậu lại để cô ấy đi đâu rồi?"

Chợt Thuần Dương sực ngạc nhiên hỏi:

"Tối hôm qua cậu không đưa cô ta về nhà mình sao?"

Diệc Thiên cao mày:

"Gì chứ? Cậu kéo cô ấy về thì tôi còn làm gì được nữa, không phải người biết rõ cô ấy đang ở đâu là cậu sao?"

Nghe vậy Thuần Dương bật thoáng lo lắng:

(Nói vậy là tối hôm qua cô ta không ở nhà Diệc Thiên, vậy đã đi đâu?)

Diệc Thiên cũng lo lắng rồi tiến tới hỏi:

"Này Thuần Dương, rốt cuộc Hiểu Nhiên đi đâu rồi, tối qua cậu và cô ấy không về nhà cùng nhau sao?"

Thuần Dương đáp:

"Tối qua tôi và cô ta cải nhau nên tôi bỏ mặc cô ta trên đường và về một mình, tôi cứ ngỡ cô ta sẽ gọi cậu ra đón nhưng mà..."

Bỗng Diệc Thiên nhăn mặt tiến tới giật lấy cổ áo Thuần Dương tức giận gào lớn:

"Cái gì? Sao cậu có thể để cô ấy đi một mình như vậy trong khi không phải cậu đến bắt cô ấy theo mình về bằng được sao? Rồi cậu lại vô trách nhiệm đi về một mình mà không lo sự an toàn cho cô ấy"

Anh đẩy người Diệc Thiên ra rồi chỉnh lại cổ áo mình quay lưng đáp:

"Không phải là tôi vô trách nhiệm, mà là cô ta cứ một mực đòi xuống xe thì biết làm cách nào được"

(Hơn hẳn khi cô ta chạy đi,lúc ấy mình cũng định đuổi theo nhưng không hiểu sao lại cảm thấy nếu tiếp tục giữ, mình lại không biết nói gì để khiến cô ta hiểu ý mình)

Rồi anh leo lên xe thì Diệc Thiên nghiêm mặt nói:

"Cậu vẫn cứ tỏa ra như thế"

Thuần Dương ngạc nhiên, anh nheo mày đáp:

"Lăng Diệc Thiên, cậu đang nói vớ vẩn cái gì vậy?"

Diệc Thiên bật cười nhạt tiếp lời:

"Ngay cả bản thân mình muốn gì cậu cũng không nhận ra thì sớm muộn gì cũng làm tổn thương cả hai cô gái, cậu chỉ có một sự lựa chọn thôi, rõ ràng bản thân mình đã có Tư Diệp, cậu còn quan tâm đến Hiểu Nhiên làm gì, hãy để cô ấy tự do đi"

Thuần Dương ngạc nhiên rồi nói:

"Cậu hiểu lầm gì rồi phải không? Tôi chỉ xem cô ấy à người làm của mình mà thôi hoàn toàn không có tình cảm gì với cô ta đâu"

Diệc Thiên tiếp lời:

"Cậu không thể dối lòng mình được mãi đâu, tôi tin chắc điều đó"

Vừa dứt lời Thuần Dương đã cao mày rồi lái xe đi mất. Diệc Thiên liền vội lấy điện thoại mình ra gọi cho Hiểu Nhiên vì lo lắng.

Lúc này Thuần Dương vừa lái xe, vừa nheo này khó chịu trong suy nghĩ:

(Diệc Thiên cậu ta nói đúng, mình chỉ là...đang tự dối lòng mình thôi)

Rồi anh nhớ lại câu nói của cô tối hôm qua trong hồi tưởng:

[Này, chẳng qua là cô cứ chống đối nên tôi mới phải dùng cách này, chỉ là một cái hôn thôi có cần cô phản ứng mạnh mẽ đến vậy không?]

[Nhưng tôi không muốn dành nó cho người đã có bạn gái, đặc biệt là tôi không thích anh]

Chợt anh nhăn mặt rồi đánh tay vào vô lăng một cái, sau đó lẩm bẩm:

"Sao mình lại khó chịu về câu nói đó của cô ta chứ?"

Rồi anh cầm điện thoại mình lên liều bấm vào số cô và gọi đi vừa suy nghĩ:

(Bạch Hiểu Nhiên, cô bây giờ đang ở đâu?)

Nhưng khi vừa bấm gọi thì cuộc gọi lại báo máy bận khiến anh ngạc nhiên sợ sệt hơn:

"Có khi nào hôm qua mình bỏ rơi cô ta trên đường, sau đó cô ta bị bắt cóc rồi không?"

Rồi anh liền cố bấm gọi tiếp nhưng đều vẫn báo máy bận, anh nhăn mặt lái xe trở lại nơi hôm qua anh và cô cải nhau. Đến nơi, anh bước xuống xe nhìn ngó xung quanh một cách lo lắng tự hỏi:

"Rốt cuộc cô đi đâu rồi? Con nhỏ ngốc nghếch này"

Sau đó lại vội chạy khắp nơi tìm kiếm cô trong hồi hộp

Lúc này tại nhà Hiểu Nhiên, cô vừa tắt cuộc gọi của Diệc Thiên đã gọi đến hỏi thăm, rồi thở dài tự hỏi:

"Đột nhiên anh Diệc Thiên gọi cho mình rồi hỏi mình đang ở đâu? Sao anh ấy biết hôm qua mình không cùng Phó Thuần Dương về nhà nhỉ?"

Rồi cô bật đứng dậy khỏi ghế sofa căng hai tay mình lên cao nói:

"Thôi không quan trọng, mình nên đi tắm cái đã"

Trên đường lúc này, anh không ngừng tìm kiếm cô, khi chạy ngang một công viên thì anh chợt dừng chân lại rồi bật nghĩ:

(Khoan đã, cô ta không về nhà Diệc Thiên thì chỉ còn một nơi mình chưa tìm thôi)

Rồi anh quay lưng đi về hướng xe mình, vội vào xe khởi động lái đi mất.

Vài phút sau, Hiểu Nhiên vừa bước ra khỏi phòng tắm. Cô lau tóc mình bằng khăn rồi ngồi trước gương mỉm cười:

"Căn nhà này khiến mình nhớ quá, nhất là bà nội"

Ánh mắt cô buồn dần, sau đó tựa đầu lên mặt bàn mà nhắm mắt, luồn gió nhẹ thổi qua khe cửa đã làm cô đi sâu vào giấc ngủ.

Một lát sau, phía bên ngoài Thuần Dương vừa đến nhà cô liền bước xuống xe. Anh đi đến cổng rào rồi nghĩ:
(Đóng cửa mất rồi, cô ta có trong nhà không nhỉ?)

Sau đó anh lên tiếng gọi liên hồi:

"Bạch Hiểu Nhiên"

Tiếng gọi vang lên trong giấc ngủ của cô khiến cô bật tỉnh mà ngồi dậy dụi mắt lẩm bẩm:

"Là ai gọi mình vậy? Hơn nữa giọng nói này..."

Cô đi đến kéo rèm cửa mình ra rồi nhìn từ ban công xuống, thấy anh liền ngạc nhiên. Anh ngước mặt lên nhìn cô lên tiếng:

"Cô còn đứng trơ mặt đó ra làm gì? Mau xuống mở cửa cho tôi"

Cô nheo mày vọng giọng xuống đáp:

"Tại sao tôi phải mở cửa cho anh? Tôi đã nói rồi tôi muốn nghỉ việc"

Anh nhăn mặt trả lời:

"Cô tưởng muốn nghỉ là nghỉ được sao? Thời hạn một năm cô làm cho tôi còn chưa hết trong khi còn tận đến 7 tháng nữa, cô làm như vậy là muốn lật hợp đồng à?"

Cô tức giận đùng đùng quay mặt đi rồi bước xuống nhà mở cổng rào nhăn mặt nhìn anh nói:

"Hừ, thế thì anh cần gì để tôi có thể nghỉ việc? Tôi biết anh không cần tiền nhưng cũng đừng quá đáng như vậy chứ?"

Anh bật cười tiến lại gần cô giương mắt:

"Khi kết thúc 7 tháng còn lại thì cô muốn đi đâu thì đi, tôi không cản"

Lúc này cô thoáng nghĩ:

(Tên này đúng là ngoan cố, dù mình có nói gì đi nữa cũng vô ích, hay là cố làm cho anh ta hết 7 tháng còn lại nhỉ?)

Thuần Dương cúi mặt đặt một tay lên vai cô vênh mặt hỏi:

"Cô nghĩ xong chưa hả? Nếu hợp đồng chưa kết thúc tôi sẽ không buông tha cho cô, ngoan ngoãn quay về Phó Gia rồi phục vụ cho tôi đi"

Cô không vui gạt tay anh ra đáp:

"Tôi không về"

Anh nheo mày rồi thò tay vào túi áo mình lấy ra chiếc lắc tay mà Diệc Thiên đã tặng cho cô cao ngạo nói:

"Nếu cô không về thì cái lắc tay này tôi sẽ đem vứt đi mất"

"Anh lấy nó từ đâu vậy hả?"

Cô sực ngạc nhiên rồi nheo mày giơ tay đến cố giật lại nhưng bị anh đẩy tay vào trán bật trêu đáp:

"Cô đừng quên đồ của cô còn để ở chỗ Phó Thuần Dương tôi, đêm qua tôi đã vào phòng cô và phát hiện được một số đồ linh tinh"

Cô bật ngượng nhăn răng hỏi:

"Anh đã lục đồ của tôi sao? Sao anh có thể?"

Anh cười cợt đáp:

"Nếu cô không theo tôi về, tôi sẽ đưa toàn bộ số hình của Diệc Thiên khi cô lén vào phòng tôi lấy và đưa cho cậu ta xem, chắc sẽ rất vui a"

Cô nheo mày:

"Anh đúng là cao ngạo, tôi còn lâu mới về"

Anh lại lấy điện thoại ra rồi nhấn số của Diệc Thiên gọi trước mặt cô, khi tiếng rung chuông vang lên cô ngạc nhiên hỏi:

"Anh làm cái gì vậy?"

Anh vênh mày đáp:
"Còn gì khác ngoài nói cho cậu ta biết chuyện này chứ? Rằng cô thầm thích cậu ta bấy lâu nay không dám thổ lộ"

"Anh...khoan đã, tôi sẽ về mà"

Cô ngượng nói lớn, nghe vậy anh nhếch môi rồi tắt máy mất nhìn cô nói:

"Tốt, thế thì về thôi"

Một lát sau trên xe, cô ngồi cắn răng nghĩ:

(Tên đáng ghét, thế mà mình lại bị anh ta uy hiếp bằng cách này)

Buổi tối vừa trở về Phó Gia, Hiểu Nhiên không vui bước thẳng thừng vào trong khiến anh đi phía sau không khỏi buồn cười vì hành động ngang ngược của cô. Cô bật dừng lại rồi quay ra sau nhìn anh lên tiếng:

"Tôi cũng đã về rồi, anh có thể trả chiếc lắc tay cho tôi được không?"

Anh đáp:

"Để phòng cô lật hợp đồng, tạm thời tôi sẽ giữ nó hết 7 tháng còn lại"

Anh cầm chiếc lắc tay ấy rồi xoay đung đưa trên ngón tay trước mặt cô khiến cô không khỏi tức giận nói:

"Nhưng tôi muốn lấy lại nó, trả nó cho tôi"

Anh thản nhiên lướt qua cô ra lệnh:

"Sau 15 phút, tôi phải có một cốc cafe để uống, làm nhanh đi"

Sau đó anh đi lên lầu mất thì cô lớn giọng nói:

"Anh làm gì vậy? Tôi đã bảo trả cho tôi mà"

Anh vẫn ung dung không trả lời cô mà mỉm cười đi lên phòng mình mất. Cô đứng tức giận thì Tiểu Mễ đi ra lên tiếng:

"Hiểu Nhiên, cô cuối cùng cũng chịu quay về rồi"

Hiểu Nhiên đáp:

"Tôi chỉ là bất đắc dĩ thôi"

Tiểu Mễ bật cười nói:

"Như vậy là tốt lắm rồi, cô định nói cho cô biết việc này"

Hiểu Nhiên ngạc nhiên bật hỏi:

"Chuyện gì?"

Tiểu Mễ lo lắng đáp:

"Thật ra từ ngày Lạc tiểu thư đến đây, cô ấy đã gây khó dễ cho nhiều nữ hầu khác và tự tiện đuổi họ rời khỏi Phó Gia rồi, hiện tại chỉ còn 5 đến 6 nữ hầu trong nhà này thôi"

Hiểu Nhiên sực ngạc nhiên hơn, cô hỏi:

"Cái gì? Vậy Phó Thuần Dương anh ta biết việc này không?"

Tiểu Mễ lắc đầu:

"Tôi nghĩ là không nhưng dường như ngài ấy không để ý việc số nữ hầu trong nhà ngày càng ít đi thì phải, tôi không thấy ngài ấy thắc mắc về việc này"

Hiểu Nhiên trễu mắt nói:

"Chắc chắn anh ta phải biết chứ, tôi chỉ vừa mất tích hai ngày còn đến làm phiền cho bằng được và đòi trả hẳn nợ theo như hợp đồng cơ mà, huống gì mấy nữ hầu khác biến mất mà anh ta không để ý"

"Nhưng...họ chỉ là những người không có công việc mới vào đây làm thôi, trong hợp đồng thì ngài ấy có bảo nếu họ không muốn làm nữa thì có thể rời đi nếu muốn, đương nhiên tôi cũng vậy"

Tiểu Mễ đáp thì Hiểu Nhiên như bị dao cứa vào người bật nghĩ:

(Vậy ra chỉ có một mình mình là mắc nợ anh ta và bất đắc dĩ phải vào đây làm, thảo nào anh ta quyết không buông tha cho mình như vậy)

Rồi cô bật hỏi:

"Nhưng Tiểu Mễ, cô vẫn còn ở đây làm việc trong số 5 6 người còn lại sao?"

Tiểu Mễ chợt buồn đáp:

"Tôi thật sự không muốn nghỉ việc, cô biết đấy tôi vẫn còn người mẹ bị bệnh nặng ở bệnh viện nên tiền viện phí rất cao, nếu bị Lạc tiểu thư ghét bỏ tôi sẽ bị cô ấy đuổi việc như những người khác thật đấy"

Hiểu Nhiên nói:

"Cô đừng lo, cô là đang làm việc cho Phó Thuần Dương thì tại sao phải sợ cô ta chứ? Nếu cô ta gây khó dễ cho cô cứ nói với tôi"

Tiểu Mễ gật đầu thì Hiểu Nhiên lên tiếng:

"Quên mất, tôi phải đi pha cafe cho anh ta đây"

Sau đó cô đi vào bếp mất thì Tư Diệp vừa mở cửa đi vào khiến Tiểu Mễ giật mình, cô quay lại cúi đầu lên tiếng:

"Chào mừng Lạc tiểu thư đã về"

Tư Diệp đi đến, cô bật hỏi:

"Thuần Dương đã về chưa?"

Tiểu Mễ lấp mấp:

"A...ngài ấy vừa về và lên phòng mình rồi ạ"

Tư Diệp nheo mày nhìn bộ dạng sợ sệt của Tiểu Mễ rồi bật nói:

"Cô có cần phải run như vậy trước mặt tôi không?"

"A...tại tôi..."

Tiểu Mễ lấp mấp thì Tư Diệp đẩy người cô ra đáp:

"Nhìn bộ dạng thấp hèn của những người như cô khiến tôi phải kinh tởm,tránh ra đi"

Sau đó Tư Diệp lướt ngang qua Tiểu Mễ rồi lên lầu mất.

Chương 53

Trên phòng Thuần Dương, anh đang ngồi trên giường lau mái tóc ướt của mình thì Tư Diệp bỗng gõ cửa, lầm tưởng Hiểu Nhiên đã pha cafe xong và mang lên, anh bảo:

"Cứ để cafe ở phòng khách cho tôi, cần gì phải mang tận lên đây chứ"

Bỗng Tư Diệp mở cửa phòng anh ra khiến anh ngạc nhiên:

"Tư Diệp, là em à? Anh cứ ngỡ..."

Tư Diệp mỉm cười hỏi:

"Cứ ngỡ là nữ hầu nào đó mang cafe lên tận đây cho anh à?"

Anh gật đầu thì cô tiến tới ngồi cạnh anh tiếp lời:

"Để em lau tóc cho anh"

Cô giơ tay đến chiếc khăn anh đang cầm thì anh chợt gạt tay ra đáp:

"Không cần đâu, anh tự lau được"

Chợt Tư Diệp thấy hụt hẫng, anh hỏi:

"Em vừa đi đâu về vậy? Trên người đầy mùi nước hoa"

Cô mỉm cười đáp:

"Em có thói quen sử dụng nước hoa khi ra đường mà, em vừa đến nhà Tiểu Huyên chơi một lát và tranh thủ về đây với anh đấy"

Anh đứng dậy, đặt khăn lau tóc mình lên bàn gần đó bật hỏi:

"Tư Diệp, hình như em có từng nói với anh em sang nước ngoài hai năm và học thiết kế cùng một người chị đúng không?"

Bỗng cô ngạc nhiên rồi cười gật gượng đáp:

"Phải...sao...sao anh lại hỏi vậy?"

Anh quay lại nhìn cô tiếp lời:

"Anh chỉ thắc mắc vì không thấy em nhắc về nó nữa, nếu đã phí hai năm học xong rồi em không định thực hiện ước mơ của mình sao?"

Tư Diệp bật cười đáp:

"A chuyện này em nghĩ nó không cần thiết nữa, vì sau này em sẽ lấy anh mà đúng không? Nên về việc em học thiết kế chỉ là để cho vui thôi"

Bỗng anh nheo mày không vui:

"Tư Diệp, em nói gì vậy? Em vì đi học thiết kế mà đột ngột rời bỏ anh hai năm, khi không bây giờ lại nói học chỉ để cho vui, em đang nghĩ gì vậy chứ?"

Tư Diệp bật đứng dậy nắm lấy cánh tay anh nhẹ giọng nói:

"Thuần Dương, thật ra khi sang nước ngoài hai năm em đã rất hối hận và quyết định từ bỏ việc học, chọn lựa quay về đây ở bên cạnh anh vì đối với em thì anh quan trọng hơn bất cứ gì hết, cho nên chuyện này không cần thiết nữa rồi"

Chợt Thuần Dương có chút nực cười, anh bật hỏi:

"Tư Diệp, em đã tốn nhiều thời gian học thiết kế như vậy rồi lại dễ dàng từ bỏ như thế sao? Em đừng nói là vì anh, vì khi trở về em còn đang ở quán bar ôm ấp người đàn ông khác kìa"

Anh gạt tay Tư Diệp ra thì cô bật nheo mày nói:

"Không phải chuyện này chúng ta đã không nhắc nữa rồi sao? Sao anh lại..."

Anh tiếp lời:

"Đột nhiên anh cảm thấy có nhiều thứ về em anh không hiểu được, đừng nói là kết hôn vì chính bây giờ anh còn không biết em đang làm gì, mặc dù đã bên nhau lâu như vậy, anh còn không biết ba mẹ em là ai? Và mọi thứ về em anh đều cảm thấy rất mập mờ"

Bỗng Tư Diệp bất an, cô hỏi:

"Nhưng chúng ta bây giờ không phải rất hạnh phúc sao? Và còn sắp kết hôn nữa, đột nhiên bây giờ anh lại nói như vậy là ý gì chứ?"

Anh đáp:

"Thế ba mẹ em là ai? Anh đã từng hỏi về vấn đề này nhưng em lại nói họ ở bên nước ngoài công tác và chưa quay trở về được, lúc bên nhau ba năm, em cũng chưa từng nói với anh rằng em thích học thiết kế, rồi tự dưng đột ngột sang nước ngoài và bảo qua đấy học hành và sẽ định cư không quay về nữa, sau hai năm lại quay về đây và nói là vì anh, anh còn không biết rằng em thích gì? Hằng ngày em đi đâu và làm gì nữa?"

Tư Diệp khẽ nụng nịu, tiến tới nắm lấy tay áo anh:

"Những chuyện đó anh không cần biết, anh chỉ cần biết rằng em đang ở bên anh, và tương lai chúng ta sẽ là một đôi vợ chồng hạnh phúc, anh đừng nói như vậy nữa được không?"

Thuần Dương nheo trán bật hỏi:

"Sao em có thể nghĩ khi một người không hiểu gì nhiều về đối phương thì làm sao có thể bên nhau được? Trong khi có quá nhiều điều em giấu anh"

Tư Diệp tiếp lời:

"Nhưng chúng ta đã biết nhau từ hồi anh còn là sinh viên, đã lâu như vậy rồi mà anh lại bảo rằng anh không hiểu em"

Anh hằn giọng nói:

"Vì mọi thứ mà anh muốn biết, em đều không trả lời anh, em có biết anh đang nghĩ gì không? Nghĩ rằng chuyện em nói sang nước ngoài học thiết kế chỉ là nói dối thôi, em qua đấy làm gì sao anh biết được, những cuộc gọi anh gọi đến đều rất kì lạ, em không nói gì nhiều mà chỉ đáp rằng em bận, em sẽ gọi cho anh sau, thế mà chờ đến một tuần sau em vẫn chưa gọi cho anh một lần nào, việc học của em ở đó bận đến mức không có một phút để gọi cho anh sao? Em nói đi chứ"

Tư Diệp lấp mấp, thấy Thuần Dương đột nhiên nghi ngờ thì cô bèn sợ hãi:

"Em..."

Anh tiếp lời:

"Em nói muốn kết hôn, nhưng sao em không kể cho anh nghe về em nhiều hơn, còn nữa, dạo gần đây em đừng tưởng là anh không biết, em lại tự tiện đuổi nữ hầu của anh là vì cái gì chứ?"

Cô bắt đầu bật khóc đáp:

"Là vì em không muốn ngôi nhà này có người phụ nữ nào khác ngoài em, em muốn đuổi việc hết từng người một"

Anh nghiêm mặt:

"Tư Diệp, em vẫn chưa là vợ anh, em không có quyền"

Tư Diệp sực ngỡ ngàng:

"Anh...anh dám nói như vậy với em sao? Có phải anh đã yêu người khác rồi cho nên bây giờ tìm cớ gây chuyện rồi nghi ngờ em đúng không?"

Anh đáp:

"Anh sẽ kết hôn nếu em nói cho anh biết mọi thứ về em, còn nữa..."

Anh vừa nói vừa tiến tới kéo hộp tủ mình ra, lấy một cái que thử thai đã được sử dụng rồi giơ lên nhìn cô hỏi:

"Có một nữ hầu tìm thấy nó trong nhà vệ sinh khi dọn dẹp ở phòng em và mang lên đưa cho anh xem, trả lời anh đây là cái gì?"

Cô sực bối rối:

"Cái này..."

Anh lại tiếp hỏi:

"Anh đã nghi ngờ về nó, em rốt cuộc có bao nhiêu chuyện giấu anh vậy hả?"

Tư Diệp bật to mắt rồi đáp:

"Thật ra em đã có thai"

Câu trả lời ấy khiến anh sửng sốt, một cảm giác hoang mang lập lờ xuất hiện, anh bèn hỏi:

"Em có thai? Đừng nói là..."

Cô gật đầu, ánh mắt sợ sệt đáp:

"Đúng vậy, hồi sinh nhật anh một tháng trước, chúng ta đã ngủ cùng nhau nên cái thai này là của anh, nó đã được một tháng rồi"

Anh sửng người:

"Gì chứ? Em không đùa đúng không?"

Bỗng Tư Diệp ôm mặt bật khóc:

"Em cũng không tin nên mới mua que thử thai về thử, kết quả là sự thật, lúc nãy bước vào đây em đã định nói với anh về chuyện này"

Anh nheo trán mình lắc lư đầu:

"Sao có thể chứ? Rõ ràng lúc đó anh không nhớ gì cả"

Anh sờ trán mình không khỏi thắc mắc thì Tư Diệp tiếp lời:

"Nhưng rõ ràng anh cũng thấy máu ở trên giường em mà, điều đó là sự thật, chúng ta đã ngủ cùng nhau nên bây giờ..."

Nói đến đây cô tiến tới ôm lấy anh, nước mắt cứ tuôn trào xuống hai gò má ra vẻ đáng thương:

"Anh không phải vô trách nhiệm từ bỏ chính đứa con mình tạo ra chứ?"

Anh nheo mày đẩy cô ra nói:

"Anh không tin, vậy là cái tháng đã một tháng, không thể nào, sao anh có thể làm điều đó chứ?"

Rồi anh nhìn cô nói trong nghiêm túc: "Tư Diệp, nếu là thật thì ngày mai anh sẽ đưa em đến bệnh viện khám, được không?"

Cô lại sợ hãi hơn, nếu đến bệnh viện, anh sẽ biết được cô đã mang thai hơn hai tháng chứ không phải một tháng nữa, thấy cô ngật ngờ thì anh xoay lưng tiếp lời:

"Vậy đi, ngày mai anh sẽ tự mình đưa em đến bệnh viện thì kết quả sẽ chắc chắn hơn"

Dứt lời anh bước ra khỏi phòng mình mất, Tư Diệp sợ sệt ngồi xuống giường nghẫm nghĩ:

(Anh ấy đã nghi ngờ mình rồi, làm sao đây, nếu ngày mai đi khám thì Thuần Dương sẽ biết hết tất cả, cơ hội bước vào Phó Gia của mình sẽ bị hủy hoại)

Cô nắm chặt hai lòng bàn tay mình không ngừng lo lắng.

Bên kia, Thuần Dương bước xuống bậc thang thì đúng lúc Hiểu Nhiên cũng vừa mang cốc cafe lên cho anh. Hai người chạm mặt nhau thì cô lên tiếng:

"A...cafe của anh tôi làm xong rồi, lâu quá không thấy anh xuống nên tôi định mang lên"

Anh bước đến, tay vớ lấy cốc cafe rồi nhìn cô nói:

"Cô vất vả rồi, vào phòng nghỉ ngơi đi"

Sau đó anh lướt qua cô thì cô ngạc nhiên quay lại nhìn bóng lưng anh nghĩ:

(Gì vậy? Khi không lại cho mình nghỉ ngơi, không phải lại bắt mình làm cái này cái kia nữa sao?)

Thấy thắc mắc, Hiểu Nhiên lại đi theo anh ra ngoài. Bỗng thấy anh đang ngồi ở vườn hoa suy nghĩ gì đó, cô đi đến lên tiếng:

"Anh có chuyện gì sao?"

Anh ngẩn mặt nhìn cô hỏi:

"Cô ra đây làm gì?"

Cô chéo hai tay ra sau, ngập ngừng nói:

"Tôi chỉ là..thấy anh rất lạ, nên ra đây xem thử anh có bị làm sao không?"

Anh đứng dậy bật cười nhạt hỏi:

"Cô quan tâm tôi sao?"

Cô chuyển mắt chỗ khác đáp:

"Ai quan tâm anh chứ? Tôi chỉ là tò mò"

Anh cười nhẹ hỏi:

"Thay vì ra đây nói chuyện với tôi, sao cô không dành thời gian đó gọi Diệc Thiên cho đỡ nhớ"

Cô bật ngượng đáp:

"Anh nói vậy là ý gì? Việc tôi nhớ hay không nhớ anh ấy liên quan gì tới anh"

Anh tiếp lời:

"Thế thì việc tôi ngồi đây thẩn thờ suy nghĩ liên quan gì tới cô"

Cô cứng miệng rồi nhăn mặt quay lưng nói:

"Thế thì tôi không làm phiền anh nữa, xem như tôi chưa nói gì đi"

Cô vừa bước đi vài bước thì anh lên tiếng:

"Khoan đã, thật ra tôi có một chuyện muốn nhờ cô"

Cô ngạc nhiên quay lại hỏi:

"Chuyện gì?"

Anh tiến tới khẽ giọng:

"Mấy hôm trước ở nhà bếp, tôi biết là cô bị Tư Diệp hất cafe vào người và bị chế giễu gây khó dễ, tôi đã rất muốn hỏi...cô có sao không?"

Cô ngạc nhiên, bởi vì lúc đó chỉ có cô và Tư Diệp thì làm sao anh lại biết được chuyện đó, cô trơ mặt hỏi:

"Sao anh lại biết?"

Anh mỉm cười nhẹ, đôi mắt hiện lên sự quan tâm đáp:

"Tháng trước tôi vừa nhờ người đặt camera ở bếp, nên vô tình mở lên xem và biết thôi"

Cô bật sửng sờ nghĩ:

(Vậy những lúc ở nhà bếp mình luôn lầm bầm chửi bới anh ta, anh ta đã nghe hết rồi sao?)

Anh cười hiểm nói:

"Vẻ mặt cô bây giờ trong thật ngớ ngẩn khi biết tôi luôn theo dõi từng câu mắng chửi của cô dành cho tôi rồi nhỉ?"

Cô lấp mấp gật gượng đáp:

"A...tôi nào có ý đó, mà khoan đã khi không anh lại đặt camera ở bếp, nơi tôi làm việc là có ý gì?"

Cô nheo mày hỏi thì anh quay lưng tiếp lời:
"Để theo dõi xem cô có nói xấu tôi không? Sau đó sẽ tính sổ với cô sau nhưng thật đúng như tôi dự tính"

Chợt Hiểu Nhiên bật ngượng thì anh quay lại nhìn cô mỉm cười nói:

"Với lại tôi đã từng hứa với bà nội cô nhất định sẽ đối xử với cô thật tốt, và đó lí do tôi buộc phải đưa cô về đây làm tròn lừa hứa của mình, sau khi dứt hợp đồng, cô có thể đi"

Sau đó anh lướt qua cô đi dần. Cô sửng sờ rồi giơ tay mình lên nắm chặt lại, thoáng buồn bật nghĩ:

(Thì ra đó là lí do anh ta muốn bắt mình về Phó Gia cho bằng được, ra là do đã hứa với bà nội nên mới không đồng ý nhận tiền của anh Diệc Thiên và quyết để mình làm việc ở đây cho đến hết thời hạn, đó cũng là nghĩa vụ chăm sóc mình ư? Vậy mà mình cứ tưởng)

Bỗng cô sực ngạc nhiên:

"Mà sao mình lại buồn vậy nhỉ?"

Sáng hôm sau, tại bệnh viện khoa sản

Bác sĩ đang khám cho Tư Diệp bên trong phòng. Thuần Dương đứng bên ngoài chờ kết quả trong lo lắng, cố nhớ lại những gì đã xảy ra trong hôm sinh nhật mình:

(Rõ ràng hôm đấy vừa uống rượu cùng Tư Diệp xong, mình đã làm gì vậy nhỉ?)

Anh nheo mày:

(Tại sao bây giờ mình chả nhớ gì cả, lúc ấy cô ấy và mình cùng nhau lên xe và sắp trở về nhà thì đột nhiên mình ngủ quên mất)

Anh vò đầu mình nhăn mày tối mặt thì bác sĩ bước ra lên tiếng:

"Anh có phải là chồng cô Lạc Tư Diệp không?"

Anh quay lại đáp:

"Không, chúng tôi vẫn chưa kết hôn"

Vị bác sĩ bật cười nói:

"Cô ấy thật sự đã có thai, chúc mừng cậu"

Anh nheo mày nghiêm túc đặt hai tay lên vai vị bác sĩ hỏi:

"Thế cái thai đã bao nhiêu tháng rồi?"

Bỗng Tư Diêp bước ra đáp:

"Một tháng"

Rồi cô nhìn vị bác sĩ mỉm cười ẩn ý:

"Đúng không bác sĩ"

Vị bác sĩ gật gượng đáp:

"À...ờ đúng vậy"

Thuần Dương bật sửng sờ, chuyện này thật sự quá sốc đối với anh, anh cũng không biết mình nên vui hay buồn liền vội hỏi:

"Giấy khám đâu? Tôi muốn xem giấy khám"

Vị bác sĩ liền giơ một tờ giấy cho anh xem, anh lật đật nhìn từ trên xuống dưới, khi bảng kết quả lại đúng như sự thật, cái thai đã được một tháng thì vị bác sĩ lại nói:

"Hiện tại cô ấy đang mang thai, rất cần sự chăm sóc của anh cho nên cố gắng tẩm bổ cho cô ấy thật nhiều vào"

Anh im lặng thì Tư Diệp tiến lại nói:

"Thuần Dương, đây đúng là tin tốt, em rất hi vọng khi đứa bé này sinh ra, chúng ta sẽ là một gia đình hạnh phúc cho nên tháng sau chúng ta kết hôn luôn có được không?"

Anh không nói gì, ánh mắt vẫn không tin vào những gì đang diễn ra thì cô tiếp lời:

"Em biết là anh vẫn chưa chấp nhận được sự thật nên chúng ta quay về rồi suy nghĩ thêm nhé"

Dứt lời cô ôm lấy cánh tay anh đi dần xa.

Khi bóng dáng Tư Diệp và anh đi mất thì Lăng Nhất chợt bước ra từ phòng khám, vị bác sĩ đẩy kính mình bật hỏi:

"Tôi đã làm theo lời hai người dặn, tuy có chút kì lạ nhưng tại sao hai người lại lừa dối anh ta trong khi cô Lạc Tư Diệp đã mang thai hơn hai tháng chứ? Có phải cái thai đó là con của anh không?"

Lăng Nhất bật cười nhẹ, tay giơ lên một sấp tiền đáp:

"Ông hỏi nhiều làm gì? Cầm lấy đi, với lại tôi muốn cho ông biết một điều, cái thai đó cũng không phải của tôi"

Dứt lời anh vứt sấp tiền ấy vào người vị bác sĩ rồi bước đi dần mất.

Tại Phó Gia, vừa đến nhà.

Tâm trạng anh vô cùng não nề và nặng trịch, Tư Diệp lên tiếng:

"Thuần Dương, anh không vui sao? Chúng ta đã có con với nhau rồi đó"

Anh nói:

"Em đừng nói nữa, anh cần thời gian suy nghĩ về mọi chuyện"

Sau đó anh bước lên phòng mất thì Tư Diệp nhếch môi:

( Cũng may tối hôm qua mình đã nhanh trí nhờ tên Lăng Nhất giúp, sau đó anh ta đã sắp xếp mọi thứ đến phòng khám trước mình và còn làm một bảng kết quả khám thai giả một tháng, vậy là không bao lâu nữa mình có thể chính thức bước vào Phó Gia rồi)

Đúng lúc đó Tiểu Mễ vừa vô tình nghe thấy, cô chạy ra vườn hoa thì thấy Hiểu Nhiên đang tỉa lá, vội lên tiếng:

"Hiểu Nhiên, Hiểu Nhiên à"

Hiểu Nhiên đứng dậy quay lại nhìn bộ dạng lật đật của Tiểu Mễ chạy đến bèn hỏi:

"Cô làm gì hớt hãi vậy? Có chuyện gì sao?"

Tiểu Mễ đáp:

"Tôi vừa nghe lén được một chuyện đấy"

Hiểu Nhiên ngạc nhiên hỏi:

"Chuyện gì mà làm cô lật đật như vậy, nói nghe xem"

Tiểu Mễ lo lắng nói:

"Chủ nhân và Lạc tiểu thư vừa từ bệnh viện về thì phải, và tôi còn nghe được Lạc tiểu thư đã có thai với chủ nhân rồi"

Chợt Hiểu Nhiên sửng sốt, nhưng rồi cố bật cười nhẹ hỏi:

"Thế thì có chuyện gì làm cô sợ hãi đến vậy chứ? Bọn họ có con trước thôi mà, sớm muộn gì chẳng kết hôn?"

Tiểu Mễ bật đáp:

"Tôi rất sợ Lạc tiểu thư bước vào đây làm thiếu phu nhân và như thế công việc của tôi sẽ rất khó khăn, cô cũng biết cô ấy vừa vào đây không lâu đã tự mình đuổi các nữ hầu khác, còn gây khó dễ cho họ nữa, một khi lên chức thiếu phu nhân thì tôi không thể làm việc được nữa, nếu bị đuổi việc mất thì tôi còn biết làm gì để kiếm tiền lo viện phí cho mẹ chứ?"

Hiểu Nhiên xoa vai Tiểu Mễ nói:

"Cô nghĩ quá rồi đấy, sao cô ấy có thể đuổi toàn bộ chúng ta được chứ?"

Tiễu Mễ nhíp mắt nói:

"Nhưng mà cô cũng đã bị Lạc tiểu thư để mắt tới lâu rồi, cô ấy rất ghét những người làm công như chúng ta, dù không phải chuyện của chủ nhân thì chúng ta cũng sẽ bị ghét bỏ, huhu tôi phải làm sao đây"

Hiểu Nhiên đáp:

"Đừng lo lắng, không có gì phải sợ cả, tôi sẽ bảo vệ cô mà"

"Nhưng mà..."

Tiểu Mễ nói thì Hiểu Nhiên tiếp lời:

"Đương nhiên tôi còn vui mừng khi cô ta đuổi việc tôi nữa, làm như tôi muốn ở lại Phó Gia lắm không bằng"

Tiểu Mễ nắm lấy tay Hiểu Nhiên mỉm cười nói:

"Nghe cô nói như vậy tôi cũng yên tâm, chỉ tự hỏi khi bị đuổi việc thì một người không được ăn học đàng hoàng như tôi đi xin việc ai sẽ nhận chứ, vì bây giờ muốn kiếm một công việc lương cao không phải dễ dàng gì"

Hiểu Nhiên thở dài nghĩ:

(Tiểu Mễ thật sự rất sợ mất việc cho nên mới gắng gượng ở Phó Gia tới bây giờ, tất cả cũng vì người mẹ đang bệnh nặng ở bệnh viện thôi, ít ra mình còn may mắn hơn cô ấy vì không có ai phải lo cả)

Chương 54

Vài ngày sau, tại cửa hàng quần áo của Lăng Thị.

Bên trong phòng làm việc, Diệc Thiên đang loay hoay với đống sổ sách trên bàn thì một cô nhân viên đi vào lên tiếng:

"Ông chủ, bên ngoài có Phó tổng đến tìm anh ạ"

Nghe vậy Diệc Thiên ngạc nhiên bèn đáp:

"Được rồi, tôi ra ngay"

Vừa dứt lời Thuần Dương đã mở cửa đi vào lên tiếng:

"Tôi tự vào đây luôn rồi, không cần ra đâu"

Diệc Thiên ngạc nhiên, nhưng vẫn sắp xếp sổ sách trên bàn ngay ngắn bật hỏi:

"Khi không cậu lại đến đây tìm tôi vào lúc tôi đang bận rộn thế này, thật đáng ngạc nhiên"

Thuần Dương ngồi vào ghế sofa chéo chân thở dài trong im lặng. Thấy lạ Diệc Thiên tiến tới ngồi bật hỏi:

"Sao vậy? Lại gặp chuyện buồn phiền gì à?"

Anh đáp:

"Tư Diệp đã có thai"

Bỗng Diệc Thiên ngạc nhiên rồi mỉm cười nói:

"Đó là chuyện tốt, tôi rất mong chờ đám cưới của hai người"

Thuần Dương chợt nheo mày nói:

"Tôi vẫn không chấp nhận được sự thật, dạo gần đây tôi có cảm giác mình không còn yêu Tư Diệp nữa, Diệc Thiên cậu nói xem, ngay cả bây giờ biết bản thân đã có con ngoài ý muốn nhưng tôi vẫn không dám phủ nhận cái thai này, tôi thật sự không muốn kết hôn với cô ấy"

Nghe vậy Diệc Thiên rót ly nước trên bàn nói:

"Vậy bây giờ cảm giác của cậu với Tư Diệp là gì?"

Thuần Dương vừa nghĩ vừa đáp:

"Tôi chỉ cảm thấy khoảng cách của tôi và cô ấy ngày càng khác biệt, không còn giống như lúc ban đầu nữa"

Diệc Thiên lại hỏi:

"Vậy cậu nghĩ xem thứ gì đã khiến cậu ra nông nổi như thế? Khi cậu không còn muốn kết hôn với Tư Diệp thì chứng tỏ lòng của cậu đã chứa một người khác rồi"

Thuần Dương bật ngạc nhiên, anh bật cười nhẹ đáp:

"Tôi biết nhưng mà tối hôm qua tôi dự định sẽ nói với Tư Diệp chuyện này, rằng tôi không muốn kết hôn với cô ấy thì đột nhiên cô ấy lại có thai với tôi, thật trớ trêu, tôi không thể làm một thằng đàn ông tồi mà không chịu trách nhiệm được, nhưng nếu chịu trách nhiệm thì bản thân tôi sẽ cảm thấy rất khó xử với tình cảm của chính mình"

Diệc Thiên thở dài:

"Đúng vậy, tôi nghĩ Tư Diệp cũng rất quan tâm đến cậu không phải sao? Tôi còn nhớ cách đây vài tháng trước khi vừa nghe tin Tư Diệp trở về cậu còn rất nao nức và nóng lòng cầu hôn với cô ấy, nhưng vì sự xuất hiện của một bông hoa nhỏ nào đó đã khiến cậu quên đi việc mình yêu Tư Diệp đến thế nào"

Chợt Thuần Dương im lặng thì Diệc Thiên tiếp lời:

"Tôi biết là cậu đang rất phân vân nhưng cũng phải biết chịu trách nhiệm, nếu cậu vẫn không chấp nhận được thì chỉ có việc phá cái thai đó đi thôi"

Anh chợt lẩm bẩm:

"Phá thai, sao tôi có thể làm thế được chứ? Và đứa con đó lại chính là con của tôi, tôi không làm được"

Diệc Thiên đáp:

"Vậy thì chỉ còn một cách là cậu đành kết hôn với cô ấy thôi, giữa tình cảm và trách nhiệm, cậu chỉ chọn được một lần"

...

Phía bên kia tại cửa hàng tiện lợi, Hiểu Nhiên vừa mua đồ xong và bước ra ngoài. Cô vừa đi vừa thẩn thờ nghĩ:

(Vậy ra họ đã có con với nhau, sao mình lại cảm thấy không vui thế này)

Chợt Lăng Nhất từ đâu đó xuất hiện trước mặt cô lên tiếng gọi:

"Hiểu Nhiên"

Cô ngẩn mặt nhìn Lăng Nhất trước mặt mình trong ngơ ngác:

"Ơ..."

Lăng Nhất bật hỏi:

"Cô đi mua đồ à? Dạo này được ra ngoài thoải mái nhỉ?"

Cô mỉm cười đáp:

"Chỉ là đi mua đồ thôi mà, có phải đi chơi đâu"

Lăng Nhất lại hỏi:

"Tôi cũng định mua cafe, cô đi với tôi không?"

Một lát sau khi mua cafe xong, cô và Lăng Nhất ngồi ở ghế đá công viên. Anh đưa cốc cafe cho cô rồi nói:

"Cô uống đi, tôi mua cho đấy"

Cô nhận lấy đáp:

"Cảm ơn, mà hôm nay anh không làm gì sao?"

Anh cầm cốc cafe mình vừa bật mở ra vừa trả lời:

"À không, hôm nay tôi bận phải mang thú cưng của tôi đến trung tâm chăm sóc, một lát nữa tôi sẽ đón nó về"

"Thú cưng? Là chó hay mèo vậy?"

Cô hỏi, anh mỉm cười:

"Là mèo, rất đáng yêu đấy"

"Thật à? Tôi cũng muốn xem thử con mèo của anh"

Cô bật cười nói thì Lăng Nhất đứng dậy đáp:

"Vậy cô ngồi ở đây một lát, tôi đến trung tâm chăm sóc thú cưng gần đây một chút"

Cô gật đầu thì Lăng Nhất vừa đi mất.

15 phút sau anh quay lại, trên tay là một con mèo xám đã lớn. Hiểu Nhiên bật đứng dậy hỏi:

"Đó là thú cưng của anh?"

Lăng Nhất vừa xoa đầu con mèo trên tay vừa trả lời:

"Đúng vậy, hằng ngày tôi đều nói chuyện với nó, rất biết nghe lời"

Anh đặt con mèo xuống đất, mỉm cười vuốt ve con mèo ấy với nét mặt đầy yêu thương thì Hiểu Nhiên bật cười tiến tới ngồi xuống cạnh cùng anh xoa chú mèo ấy nói:

"Trông anh rất thích động vật, tên nó là gì?"

Anh đáp:

"Tôi không đặt tên cho nó, nên nó không có tên"

Hiểu Nhiên hỏi: "Sao anh không đặt tên?"

Anh đáp:

"Tôi đã từng gọi nó là Tiểu Diệp nhưng mà cảm thấy không hợp nên không gọi nữa"

"Tiểu Diệp?"

Cô ngạc nhiên tiếp lời:

"Này đừng nói với tôi tên của nó bắt đầu từ Tư Diệp nhé"

Lăng Nhất bật im lặng vài giây, anh trả lời:

"Tôi chỉ tình cờ đặt là Tiểu Diệp thôi, không có liên quan gì đến Tư Diệp đâu"

Hiểu Nhiên hỏi:

"Vậy à, mà hồi trước anh không ở Lăng Gia sao? Anh đã đi đâu vậy?"

Anh đáp:

"Nếu tôi nói tôi vào tù thì cô tin không?"

Cô ngạc nhiên trễu mắt nói:

"Anh đùa à? Một người như anh dù có bộ dạng của một tên công tử đào hoa cũng làm gì đến mức vào tù chứ?"

Lăng Nhất bật cười, tay ôm con mèo của mình lên rồi nhìn cô:

"Tôi thật sự đã ngồi trong đấy 3 năm, đáng nhẽ ra sẽ phải ngồi lâu hơn nếu không nhờ ba tôi lo tiền bạc"

Hiểu Nhiên ngạc nhiên bật hỏi:

"Nếu là vậy, sao anh lại vào đó?"

Anh vuốt ngược mái tóc mình không ngại trả lời:

"À, do cần tiền quá nên tôi liều mình vào nhà của một lão già giàu có sống một mình, tiền lấy được cũng chưa kịp xài đã phải ngồi tù rồi"

Hiểu Nhiên cao mày:

"Thật khó tin, nhà anh giàu có như vậy mà lại để anh đi cướp sao? Anh có nói quá không vậy?"

"Trước khi cô gặp tôi thì tôi không phải như bây giờ đâu"

Lăng Nhất nói thì cô bỗng chốc khó hiểu, anh lại hỏi:

"Mà này, cô sống ở Phó Gia ổn chứ?"

Cô đáp:

"Cũng bình thường"

"Không, ý tôi hỏi..."

Lăng Nhất bật nói rồi nhìn cô:

"Tư Diệp có làm khó cô không?"

Hiểu Nhiên lắc đầu:

"À không, sao anh lại hỏi vậy?"

Lăng Nhất mỉm cười:

"Vậy thì tốt, cũng không có gì đâu"

Sau đó anh bật nói:

"Trưa rồi đấy, tôi đưa cô về Phó Gia nhé"

Cô xua tay cười gượng:

"Không cần đâu, tôi làm phiền anh quá rồi"

Anh đáp:
"Không sao, dù gì tôi cũng đang rảnh"

...

Một hồi sau tại Phó Gia, Lăng Nhất mở cửa xe thì Hiểu Nhiên cũng bước xuống, cô mỉm cười nói:

"Cảm ơn anh đã đưa tôi về"

"Không có gì"

Anh đáp thì từ phía cổng nhà, Tư Diệp chợt bước ra cười cợt lên tiếng:

"Ngạc nhiên chưa? Hôm nay con nữ hầu đó được anh đưa về tận nhà cơ à?"

Hiểu Nhiên quay lại ngạc nhiên hỏi:

"Lạc tiểu thư, cô nói gì vậy? Lăng Nhất chỉ đưa hộ tôi về thôi"

Tư Diệp khoanh hai tay vênh mặt nói:

"Tôi không hỏi cô"

Rồi cô ta nhìn Lăng Nhất, cười cợt chế giễu:

"Tôi không có ý ngăn cản anh và cô ta đến với nhau, chỉ là nhìn qua hai người có vẻ không hợp cho lắm, đặc biệt là cô ta thật xấu xí làm sao"

Lăng Nhất chợt hỏi:

"Lạc tiểu thư, cô chẳng phải đang có thai sao? Cô nên vào nhà nghỉ ngơi thì hơn"

Tư Diệp bật cười:

"Tôi biết vì bây giờ tôi được Thuần Dương chăm sóc rất tốt, anh không phải lo"

Đúng lúc ấy Thuần Dương cũng vừa về. Anh dừng xe lại trước cổng rồi bước xuống xe lên tiếng hỏi:

"Có chuyện gì à?"

Tư Diệp bỗng ngạc nhiên, anh tiến tới nhìn Hiểu Nhiên và Lăng Nhất thì nheo mày nói:

"Cậu là Lăng Nhất, em trai của Diệc Thiên?"

Lăng Nhất bật cười nhẹ giơ tay lên trả lời:

"Là tôi, lâu lắm rồi mới gặp lại anh, không ngờ bây giờ đã là một tổng tài quản lí cả tập đoàn lớn mạnh"

Thuần Dương giơ tay đến bắt tay với Lăng Nhất rồi mỉm cười hỏi:

"Thế hôm nay vì nguyên nhân gì cậu lại đứng trước nhà tôi?"

Lăng Nhất đáp:

"Tiện đường nên tôi đưa Hiểu Nhiên về nhà giúp thôi, nếu không còn gì nữa tôi về trước đây"

Dứt lời anh mở cửa xe mình thì Hiểu Nhiên lên tiếng:

"Khoan đã Lăng Nhất"

Lăng Nhất quay lại bật hỏi:

"Gì vậy?"

Cô đưa cho anh một chiếc vòng cổ rồi nói:

"Anh cầm lấy rồi mang vào cổ con mèo của anh, lúc nãy tôi vừa mua nó đấy, xem như là quà cảm ơn anh đưa tôi về"

Anh nhận lấy rồi cười đáp:

"Cảm ơn, vậy tôi về đây"

Cô gật đầu thì anh lên xe lái đi dần mất.

Thuần Dương nheo mày không vui nói:

"Cô có duyên với anh em nhà họ Lăng quá nhỉ? Bây giờ lại còn đi cùng cả Lăng Nhất cơ đấy?"

Hiểu Nhiên quay lại hỏi:

"Anh đang nói vớ vẩn gì vậy? Lăng Nhất và anh Diệc Thiên đều là bạn của tôi, tôi đi với ai liên quan gì đến anh sao?"

Anh nhăn trán không vui:

"Nhưng cô nên tránh xa tên Lăng Nhất đó ra, cậu ta không giống như Diệc Thiên ấm áp của cô đâu, mà là một tên đào hoa đấy"

Cô nheo mày:

"Anh nói xấu Lăng Nhất làm gì chứ? Chẳng phải lúc nãy hai người còn bắt tay nhau vui vẻ lắm sao?"

Anh đáp:

"Tôi bắt tay vậy thôi chứ nào ưa tên đó, dù là em trai của Diệc Thiên đi nữa nhưng cậu ta là một kẻ không ra gì, bộ dạng thì lòe loẹt, hơn nữa còn mang tội danh xấu, cô đi theo hắn không chừng sẽ học được vài thói hư đấy"

Cô nhăn mặt thì Tư Diệp bật lớn tiếng:

"Đủ rồi, hai người đang xem tôi là không khí sao?"

Chợt Thuần Dương giật mình thì Tư Diệp nhăn mặt nói:

"Em đang đứng ngay ở đây mà anh lại nói chuyện với cô ta, anh còn không để mắt đến em nữa"

Không muốn gặp chuyện, Hiểu Nhiên chợt thẳng thừng đi vào trong nhà lãng tránh mất thì Thuần Dương nhìn Tư Diệp nói:

"Tư Diệp, anh cũng đang muốn hỏi em ra đây làm gì? Anh đưa em vào nhà nghỉ ngơi nhé"

Tư Diệp vẫn không vui đáp:

"Thuần Dương, em không muốn thấy cảnh anh nói chuyện với cô ta nữa có được không?"

Anh trả lời:

"Anh chỉ nói chuyện với người hầu của mình, không có ý gì khác thì việc gì em phải tức giận?"

Tư Diệp nheo mày:

"Nhưng những câu nói của anh nói với cô ta không hề bình thường, em nghe vào còn tưởng là anh đang ghen vì cô ta đi cùng Lăng Nhất đấy"

Anh đáp:

"Anh không có, chúng ta vào nhà thôi, em đừng nghĩ lung tung nữa"

Dứt lời anh quay lưng đi dần thì Tư Diệp bật nghĩ:

(Chắc chắn Thuần Dương và con nhỏ đó không bình thường, mình không thể để cô ta ở lại Phó Gia lâu hơn được nữa)

Chương 55

Tại bàn ăn, Thuần Dương kéo ghế đỡ Tư Diệp ngồi xuống cẩn thận. Hiểu Nhiên và Tiểu Mễ mang thức ăn đặt trên bàn thì Tư Diệp liếc mắt qua lại, trên bàn đều là những món ăn chế biến từ cá, cô ta cao mày không vui nói:

"Hôm nay sao lại là cá, tôi đang mang thai nhỡ bị hóc xương thì sao?"

Hiểu Nhiên đáp:

"Cá này tôi đã tách xương bớt rồi, nếu Lạc tiểu thư ăn cẩn thận sẽ không bị gì đâu"

Bỗng Tư Diệp cầm đũa lên rồi ném vào người cô tức giận gào lớn:

"Tôi nói như vậy mà cô còn bắt tôi ăn cá sao? Tôi muốn cô nấu món khác cho tôi"

Thuần Dương bật đứng dậy lên tiếng:

"Tư Diệp, em làm gì vậy? Sao lại ném đũa vào người cô ấy chứ?"

Hiểu Nhiên đành gật đầu nói:

"Vậy tôi sẽ đi nấu món khác"

Nói xong cô cầm đĩa cá lên thì Thuần Dương bật nói:

"Không cần đâu, cứ để xuống đi, nếu đã cất công nấu rồi mà không ăn thì có phải rất lãng phí không?"

Tư Diệp nheo mày:

"Nhưng Thuần Dương, em có thể bị hóc xương mà, bảo cô ta làm món khác đi"

Anh đáp:

"Thế thì anh tách xương cho em là được chứ gì"

Bỗng Tư Diệp ngạc nhiên, thay đổi thái độ tức giận sang mỉm cười vui vẻ nói:

"Vậy cũng được"

Hiểu Nhiên đành đặt lại đĩa cá lên bàn rồi cúi đầu:

"Vậy chúc ông chủ và Lạc tiểu thư dùng cơm ngon miệng"

Tư Diệp bật lườm mắt:

(Chỉ cần là đồ cô nấu thì tôi đã không thấy ngon ngay từ đầu rồi)

Sau đó Tiểu Mễ liền kéo tay Hiểu Nhiên đi ra xa

Thuần Dương bắt đầu tách từng miếng xương ra khỏi con cá trong đĩa rồi gấp qua chén Tư Diệp nói:

"Em ăn đi, anh tách xương đi rồi"

Tư Diệp mỉm cười:

"Vâng"

Từ xa, Tiểu Mễ nhìn Hiểu Nhiên lo lắng nói:

"Thật đáng sợ quá, tôi còn tưởng cô sẽ bị bắt đi làm lại món khác đấy"

Hiểu Nhiên nắn vai mình thở dài trả lời:

"Có gì đâu chứ, dù gì Lạc tiểu thư cũng đang mang thai cho nên cô ấy không muốn ăn cá cũng phải"

Tiểu Mễ cao mày:

"Tới bây giờ cô còn nghĩ như vậy sao? Cho dù có thai hay không chỉ cần cô ấy đã ghét cô thì cô có làm gì cô ấy cũng sẽ gây chuyện, và đương nhiên ngay cả Thuần Dương chủ nhân còn không làm gì được ngoài việc cưng chiều cô ấy cho cô ấy vừa lòng đấy"

Hiểu Nhiên bật đáp:

"Cũng đúng, dù gì cô ấy cũng là vợ sắp cưới của anh ta nên việc bênh vực vợ tương lai của mình là điều trên hết mà"

Bỗng Tiểu Mễ chán chường:

"Đột nhiên tôi cảm thấy kể từ bây giờ sống ở Phó Gia không dễ dàng gì nữa rồi, nhất là lúc nào cũng phải tránh nét mặt của Lạc tiểu thư"

Rồi Tiểu Mễ nhìn vào phòng ăn bật nói:

"Hiểu Nhiên, cô nhìn kìa, chủ nhân còn tận tình tách xương cá cho Lạc tiểu thư ăn thì đúng là hai người họ sắp lấy nhau mất rồi"

Hiểu Nhiên nheo mày xoay lưng nói:

"Vậy thì sao chứ? Hai người họ cũng rất hợp, dù tính tình của Lạc Tư Diệp có chút cộc cằn nhưng tôi không sợ đâu"

Tiểu Mễ bật cười đẩy vai cô trêu hỏi:

"Có phải vì bây giờ cô có Diệc Thiên thiếu gia rồi nên không quan tâm nữa phải không? Cô sướng thật đấy"

Nhiên bật ngượng đáp:

"Không có mà, tôi và anh ấy chỉ là bạn bè thôi"

Tiểu Mễ che miệng cười khúc khích rồi hỏi:

"Mà phải rồi, cô và Diệc Thiên thiếu gia tiến triển đến đâu rồi?"

"Vẫn chưa có gì, tôi cũng không có can đảm để bày tỏ vì anh ấy ưu tú hoàn hảo như vậy, làm gì để ý đến một cô gái bình thường như tôi chứ"

Hiểu Nhiên vừa trả lời, ánh mắt có chút buồn tủi thì Tiểu Mễ đành thở dài:

"Nhưng hai người trông thân thiết lắm mà, còn tặng quà cho nhau nữa, thi thoảng lại ra ngoài cùng nhau mà cô lại chưa có tiến triển gì"

Hiểu Nhiên tiếp lời:

"Dạo này anh Diệc Thiên rất bận rộn, tôi còn rất ít gặp anh ấy kể từ cái hôm bị Phó Thuần Dương kéo về thì tới hôm nay vẫn chưa gặp nhau lần nào"

Chợt Tiểu Mễ nháy mắt, cô hỏi:

"Sao cô không thử gọi anh ấy rồi hẹn anh ấy đi xem phim? Sau đó hai người sẽ có một đêm thật lãng mạng, còn rất thích hợp cho việc tỏ tình nữa"

Vừa nói Tiểu Mễ bật cười khúc khích thì Hiểu Nhiên ngượng nói:

"Cô nghĩ xem tôi mà ra ngoài lâu như vậy thì Phó Thuần Dương anh ta lại cằm nhằn cho xem, tôi còn không có thời gian nữa là"

Tiễu Mễ ngạc nhiên:

"Phải rồi, sao chủ nhân quản cô quá vậy? Tôi còn thấy ngạc nhiên nữa mà"

Cô nheo mày:

"Đương nhiên là tôi thiếu nợ anh ta rồi, làm sao mà để tôi tự do đi lại được chứ?"

Tiểu Mễ xòe tay lại thở dài:

"Vậy cô khó mà có cơ hội tiến triển với Diệc Thiên thiếu gia được, nhưng mà cô cũng nên mừng vì trong thời gian này chủ nhân sẽ không có thời gian quản cô đâu, ngài ấy phải lo cho Lạc tiểu thư mất rồi vì cô ấy đang mang thai người thừa kế Phó Gia sau này đó"

Hiểu Nhiên bật không vui nói:

"Thế thì tốt, tôi rất mong anh ta không gây chuyện với tôi mọi lúc mọi nơi mà tập trung lo cho vợ sắp cưới của mình"

Rồi cô thẳng thừng bước đi dần thì Tiểu Mễ ngạc nhiên tự hỏi:

"Nếu là chuyện tốt thì cô nên vui mới đúng chứ? Tại sao lại có nét mặt khó chịu vậy?"

...

Lúc này tại quán cafe, Tiểu Huyên và Tiểu Nhã đang chéo chân lướt điện thoại mình thì một giọng nói tiến tới gần bàn hai người:

"Lâu quá không gặp, hai người bạn của tôi"

Hai cô gái chợt ngẩn mặt lên nhìn liền sực ngạc nhiên to mắt lấp mấp: "Lu...Luna"

Luna trong chiếc váy ôm body đen thật gợi cảm, mái tóc ngắn đến vai cùng đôi môi đỏ như táo đặt túi xách mình lên bàn, ngồi xuống mỉm cười nói:

"Tôi vừa về nước cách đây không lâu nên định hẹn gặp hai người, không ngờ tình cờ đi ngang qua đây nên ghé vào xem"

Tiểu Huyên ngỡ ngàng hỏi:

"Cô đã đi đâu trong bấy lâu nay? Bây giờ trở về xinh đẹp hẳn"

Tiểu Nhã nhìn chiếc túi xách của Luna trên bàn sáng mắt nói:

"Đây có phải là mẫu túi xách hàng hiệu có giá trên vài chục triệu không? Luna cô bây giờ giàu đến nỗi mua toàn hàng hiệu như vậy là kiếm được mồi ngon nào rồi à?"

Luna bật cười nhẹ đắc ý đáp:

"Tôi đang quen một người bạn trai là tỷ phú ở Anh, nên những thứ này đối với tôi rất dễ mua lấy, phải rồi không thấy Lạc Tư Diệp ở đây nhỉ?"

Tiểu Nhã trả lời:

"Cô đi lâu và cắt đứt liên lạc như vậy thì lấy gì biết tình hình bây giờ chứ? Tư Diệp đã đính hôn với Phó Thuần Dương và chuẩn bị làm thiếu phu nhân Phó Thị mất rồi"

Luna bật nheo mày:

"Đính hôn rồi? Có lầm không vậy? Bằng cách nào chứ?"

Tiểu Huyên đáp:

"Cô ấy đã có thai ngoài ý muốn về gã nào đó, rồi nói với Phó Thuần Dương đó là con của anh ta, cũng dễ hiểu thôi, nếu như vậy thì Tư Diệp sắp trở thành Phó phu nhân thật rồi"

Luna bật cười nhẹ đứng dậy mang túi xách mình lên vai nói:

"Vậy à, cố gắng lâu như vậy cuối cùng cũng sắp được bước vào Phó Gia"

Bỗng Tiểu Nhã hỏi:

"Mà khoan đã, trước khi mất liên lạc cô đã làm gì Tư Diệp vậy? Cô ấy cứ luôn muốn tìm cô đấy?"

Luna bật cười đáp:

"Tôi đã làm gì đâu, ngoài việc tạo cho cô ta cái thai đó"

Chợt Tiểu Huyên và Tiểu Nhã nheo mày, Tiểu Huyên nói:

"Vậy ra cô là người hại Tư Diệp ư? Rõ ràng chúng ta cùng một nhóm sao cô lại làm chuyện đó chứ?"

Luna quay lại nhăn trán hằn giọng không vui:

"Hừ, trước khi trách tôi hãy trách tại sao bao nhiêu lần lượt đàn ông của tôi cố tiếp cận, cô ta đều giành tất chỉ trong vài phút, tôi còn không hề xem cô ta là bạn ngay từ đầu"

Dứt lời Luna tức giận bước ra khỏi cửa quán cafe mất thì Tiểu Huyên và Tiểu Nhã nhìn nhau lo lắng.

Tại cổng nhà Phó Gia. Luna bước xuống xe nhìn ngó xung quanh nhà Thuần Dương bật nghĩ:

(Sao không có ai cả?)

Đúng lúc Hiểu Nhiên đang quét lá gần đó, cô nhìn thấy một cô gái đang đứng trước cổng liền bật nghĩ:

(Ai vậy nhỉ?)

Cô đi đến mở cổng thì ngạc nhiên nhìn Luna trong ngỡ ngàng

(Cô gái này là ai? Cô ấy đẹp quá)

Cô lên tiếng:

"A...cô đến tìm ai?"

Bỗng Luna tiến tới bật hỏi:

"Này, có Lạc Tư Diệp ở trong không?"

Hiểu Nhiên gật đầu đáp:

"Có, cô là bạn của cô ấy à?"

Luna mỉm cười nói:

"Đúng vậy, tôi muốn gặp cô ta"

Một lát sau Hiểu Nhiên đưa Luna vào nhà, căn nhà trống trơn không một bóng người thì Hiểu Nhiên quay lại mỉm cười nói: "Mời cô ngồi ở phòng khách, tôi mang nước ra ngay"

Luna ngồi xuống ghế liền liếc mắt xung quanh thấy lạ bật nghĩ:

(Mình đã từng nghe nói nhà Phó Gia có rất nhiều nữ hầu xung quanh, sao bước vào ngoài cô gái này ra thì chẳng có ai khác vậy? Không lẽ đã bị Tư Diệp dọn dẹp hết rồi)

Bỗng Luna bật hỏi:

"Cho tôi hỏi một chút, Phó Thuần Dương anh ta có nhà chứ?"

Hiểu Nhiên đáp:

"À, ngài ấy vừa đến công ty mất rồi, hiện tại chỉ có Lạc Tư Diệp tiểu thư là đang nằm trên phòng nghỉ ngơi thôi"

Luna bật đứng dậy:

"Tốt, phòng cô ta ở đâu? Tôi muốn tận tình lên thăm người bạn này a"

Hiểu Nhiên đáp:

"Hay để tôi lên gọi cô ấy xuống, cô không cần phải cất công lên đâu"

Nói xong cô vội đi mất.

Tại phòng Tư Diệp, Hiểu Nhiên gõ cửa thì Tư Diệp nhăn mặt lớn giọng:

"Ai thế hả? Có biết bây giờ tôi đang ngủ không?"

Cô ta bước xuống giường mở cửa ra chợt thấy Hiểu Nhiên lại càng thêm tức giận, quát lớn:

"Cô lại có chuyện gì thế hả? Tính phá giấc ngủ của tôi sao?"

Hiểu Nhiên đáp:

"Xin lỗi, có người đến tìm cô nên tôi mới phải lên đây gõ cửa, không có ý phá giấc ngủ của cô đâu"

Tư Diệp nheo mày:

"Cô nói là có người đến tìm tôi?"

(Không lẽ là Tiểu Huyên và Tiểu Nhã)

Một lát sau bước xuống phòng khách, Tư Diệp to mắt nhìn Luna đang ngồi ở ghế nheo mày nói:

"Luna, là cô đấy à?"

Luna đứng dậy cười đáp:

"Là tôi, phải bắt một thai phụ đi từ lầu xuống đây quả thực rất ác độc"

Tư Diệp cắn răng tiến tới nói:

"Đừng giả nai với tôi, chính cô là người hại tôi ra nông nổi này"

Luna bật cười lớn:

"Cái gì mà tại tôi chứ? Chẳng qua là cô ngu ngốc nên mới phải nhận cái thai đó thôi"

Tư Diệp chợt nhìn xung quanh vì sợ sẽ có người nghe thấy, cô cao mày nói:

"Chúng ta ra ngoài nói chuyện đi"

Bên ngoài vườn, Tư Diệp quay lại nhìn Luna với vẻ mặt căm hận:

"Cô còn mặt mũi đến đây gặp tôi thì đúng là không biết liêm sỉ, hôm ấy cô đã hại tôi phải lên giường với gã nào đó và kết quả là như thế này đây"

Luna vênh mặt nói:

"Chẳng phải là nhờ tôi nên cô mới vào Phó Gia và sắp chuẩn bị kết hôn rồi sao? Nếu không có cái thai đó cô nghĩ Phó Thuần Dương anh ta sẽ giữ cô lại à? Đúng là ngu ngốc"

Tư Diệp gào lớn:

"Vớ vẩn, cho dù không có nó thì Thuần Dương vẫn cưới tôi vì anh ấy yêu tôi, có phải cô đang ganh tỵ với tôi nên mới dùng thủ đoạn hèn hạ này không?"

Luna khoanh hai tay mình:

"Là lỗi của cô, tất cả là do cô nên bạn trai cũ của tôi đã chia tay tôi và chạy đi theo đuổi cô, tuy vẻ ngoài xinh đẹp nhưng thật chất cô chỉ là một con điếm có thể lên giường bất cứ người nào nếu như có tiền"

Tư Diệp bật cười nhẹ:

"Rất tiếc con điếm mà cô nói sắp được bước vào Phó Gia làm thiếu phu nhân rồi đấy, đến cuối cùng cô vẫn thua tôi thôi"

Luna vênh mặt đáp:

"Vậy sao? Nếu như tôi nói với Phó Thuần Dương tất cả mọi chuyện về cô và cái thai đó thì sao nhỉ?"

"Cô dám..."

Tư Diệp tức giận nói thì Luna bật cười:

"Hahaha, thì kết quả cô sẽ bị đá khỏi Phó Gia một cách đẹp mắt, một thân một phận ôm lấy cái thai và sinh nó ra trong vô ích"

"Cô dám sao?"

Tư Diệp trừng mắt nói thì Luna quay lưng đáp:

"Sao lại không? Ngay cả chuyện cô vừa trở về nước quyến rũ đàn ông khác ở quán bar, chính tôi là người đã bảo Phó Thuần Dương đến xem cho vui mắt đấy, cứ ngỡ rằng chuyện hôm đấy đã đủ làm anh ta bỏ rơi cô nhưng không hiểu sao lại giữ loại đàn bà như cô đến bây giờ, anh ta đúng là mù rồi"

Tư Diệp nheo mày:

"Vậy ra cô là người hại tôi tất cả mọi chuyện, cô đúng là đồ hai mặt"

"Hai mặt? Là cô mới đúng"

Luna nhếch môi nói thì Tư Diệp tiến tới định tát cô nhưng cô đã lùi người ra sau cười lớn:

"Xem kìa, tôi không muốn bị một thai phụ tát vào má đâu, đặc biệt là dạo này cô xấu xí đi hẳn, phải mang cái bụng đó chắc là mệt lắm"

Tư Diệp gào lớn:

"Cút khỏi đây ngay, cô cút nhanh cho tôi"

Luna xoay lưng đáp:

"Đương nhiên là tôi sẽ rời khỏi đây và mong chờ đám cưới của hai người a, hahaha"

Dứt lời cô ta vừa đi vừa cười lớn trong vui vẻ.

Tư Diệp nắm chặt lòng bàn tay mình nghiếng răng nghĩ:

(Con ả Luna chết tiệt, hại mình ra thế này còn dám uy hiếp mình nữa)

Bước tới cổng Phó Gia, Luna dừng chân lại trước xe mình rồi nhếch môi nghĩ:

(Lạc Tư Diệp cũng giỏi thật, tưởng mình sắp thực sự làm thiếu phu nhân chắc, tôi còn lâu mới để cô được như ý)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau