YÊU PHẢI CÔ NGƯỜI HẦU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Yêu phải cô người hầu - Chương 46 - Chương 50

Chương 46

Buổi tối tại nhà hàng. Hiểu Nhiên vẫn ngồi một góc với ánh mắt buồn rười rượi thì Diệc Thiên bật lên tiếng mỉm cười nói:

"Hiểu Nhiên, sau này không có bà nội em thì vẫn còn anh và Thuần Dương bên cạnh, em đừng buồn nữa mà hãy vui lên đi"

Cô ngạc nhiên rồi thở một hơi dài, sau đó đành mỉm cười đáp:

"Vâng, em biết rồi, em sẽ không buồn nữa vì khi ra đi, em chắc bà nội cũng không muốn thấy em như thế này"

Diệc Thiên bật cười tiếp lời:

"Em suy nghĩ như thế là tốt rồi, chúng ta cùng gọi món đi, đây là nhà hàng nổi tiếng mà bọn anh hay đến, ở đây rất ngon đó"

Thuần Dương cũng lên tiếng:

"Cô cứ tự nhiên, tôi chắc hẳn đây là lần tiên cô bước chân đến nhà hàng sang trọng này nên rất ngại, muốn ăn gì thì cứ gọi đi"

Hiểu Nhiên bật cười nhẹ rồi nói:

"Được thôi, tôi sẽ gọi thật nhiều món ngon, dù gì người trả tiền vẫn là hai anh mà"

Nghe vậy Diệc Thiên mỉm cười nhẹ vì sự đáng yêu của cô còn Thuần Dương thì bĩu mặt ngẫm nghĩ:

(Cái gì mà hai người trả chứ, người trả tiền vẫn chỉ có mỗi Phó Thuần Dương tôi đây mà thôi)

Một hồi sau trong lúc ăn, bỗng Diệc Thiên bật đứng dậy khiến Hiểu Nhiên và Thuần Dương ngạc nhiên đồng thanh thốt hỏi:

"Sao vậy?"

Diệc Thiên chợt nhìn đồng hồ trên tay mình với thái độ lo lắng rồi đáp:

"Tôi quên mất là phải về sớm để sắp xếp lại cửa hàng, hai người cứ tiếp tục ăn đi, tôi phải về đây"

Sau đó anh vội gấp rút quay lưng đi thì Hiểu Nhiên đứng phắt dậy lên tiếng:

"A...anh Diệc Thiên, khoan đã"

Diệc Thiên bỗng quay lại nhìn cô hỏi:

"Sao vậy?"

Cô lấp mấp gật gượng rồi mỉm cười đáp:

"A...không...không có gì, nếu có việc gấp như vậy thì anh về đi"

Nghe vậy Thiên cũng bật cười tiếp lời:

"Được rồi, vậy anh đi đây"

Dứt lời anh quay đi mất thì Hiểu Nhiên cũng ngồi xuống ghế, Thuần Dương nheo mắt lên tiếng:

"Cô có chuyện gì à? Sao thái độ lại gật gượng như vậy? Diệc Thiên cậu ta bận công việc nên về trước rồi, một lát nữa tôi sẽ đưa cô về Phó Gia luôn"

Cô mỉm cười rồi cúi mặt xuống bàn, tay vừa gấp thức ăn vừa đáp:

"Được...được thôi"

Lúc này bỗng nhiên trong lòng cô có một chút ngại ngùng xen lẫn với bối rối mà lòng tự hỏi:

(Sao không khí đột nhiên có chút khó thở thế này? Là vì mình chỉ còn ngồi ăn với anh ta sao?)

Ngay lúc này, đột nhiên điện thoại anh không ngừng reo vang. Anh chợt lấy điện thoại ra nhìn một hồi, tên cuộc gọi đến chính là Tư Diệp. Hiểu Nhiên nhìn anh thắc mắc bật hỏi:

"Sao vậy? Anh không nghe máy à? Nãy giờ tôi nghe tiếng chuông tin nhắn từ điện thoại anh rất nhiều nhưng không thấy anh xem"

Anh im lặng một vài giây rồi đứng dậy lên tiếng:

"Vậy tôi đi nghe điện thoại một lát"

Dứt lời anh đi ra xa một vài mét rồi nghe điện thoại:

"Alo, có chuyện gì vậy?"

Đầu dây bên kia thoát lên một giọng khó chịu cùng cực mà lên tiếng hỏi:

"Thuần Dương, anh làm gì sáng giờ vậy? Em đã gọi rất nhiều lần nhưng không thấy anh nghe máy nên em rất lo lắng cho anh"

Anh nheo mày bật đáp:

"Hôm nay anh có việc bận nên không có thời gian, điện thoại thì để ở phòng làm việc nên không thấy em gọi đến, anh xin lỗi"

Nghe vậy Tư Diệp tiếp lời:

"Vậy à, hại em lo lắng cho anh từ sáng đến giờ đấy, bây giờ anh đang ở đâu? Chúng ta đi ăn có được không?"

Bỗng Thuần Dương đáp:

"Anh đang còn ở công ty, hôm nay anh về muộn nên có lẽ không thể ăn cùng em được rồi"

Tư Diệp đành mỉm cười nói:

"Thế thì tiếc quá, em đang trên đường đến nhà hàng mà chúng ăn ta hay ăn đấy, vốn dĩ định mời anh đến cùng mà anh bận mất rồi"

Chợt Thuần Dương ngạc nhiên rồi nghiêm hỏi:

"Em nói cái gì? Em đang trên đường đến nhà hàng mà chúng ta hay đến à?"

Tư Diệp ngạc nhiên rồi đáp:

"Đúng vậy, em vừa gọi trước Tiểu Huyên và Tiểu Nhã đến ăn cùng, có chuyện gì sao?"

Chợt Thuần Dương mỉm cười đáp:

"À không có gì, nếu vậy thì em đi ăn đi"

"Được a"

Tư Diệp đáp rồi tắt máy mất, nhẹ nhàng mỉm cười rồi nhìn bác tài xế taxi cau mày lên tiếng:

"Làm phiền ông chạy nhanh lên một chút có được không? Tôi sắp đói chết rồi"

Người tài xế vừa nheo mày vừa lái xe đáp:

"Trên đường đang nhiều xe thế này, nếu lái nhanh sẽ rất nguy hiểm, tiểu thư yên tâm vì nhà hàng mà cô muốn đến sắp tới rồi"

Tư Diệp khoanh hai tay vẫn nhăn mặt nói tiếp:

"Thế thì nhanh lên, tôi không muốn trễ hẹn với bạn của tôi đâu"

Người tài xế bật im lặng lắc nhẹ đầu chán nản ngẫm nghĩ:

(Sao lại có vớ phải vị khách cộc cằn thế này chứ?)

...

Lúc này ở nhà hàng, Thuần Dương nhanh chóng tiến tới bàn Hiểu Nhiên gần đó một cách gấp rút nói:

"Đi thôi, Tư Diệp đang trên đường đến đây, tôi không thể để cô ấy thấy tôi đi cùng cô được"

Hiểu Nhiên chợt ngạc nhiên liền đứng dậy lấp mấp:

"Ơ...nhưng tôi vẫn chưa ăn xong"

"Muốn thì về nhà mà ăn tiếp"

Chưa kịp suy nghĩ gì thì anh đã quay lưng vội đi thanh toán, sau đó nhanh chóng ra bãi đậu xe mất.

Tại bãi đậu xe, Hiểu Nhiên nheo mày đi theo anh từ phía sau lên tiếng:

"Có cần gấp gáp như thế không? Đồ ăn trên bàn còn nhiều như vậy mà lại bỏ, thật là phí quá"

Anh quay mặt lại nói:

"Cô đúng là không hiểu chuyện, muốn thì lần sau đến ăn tiếp còn bây giờ thì phải về để tránh mặt Tư Diệp, tôi không muốn cô ấy thấy rồi hiểu lầm tôi và cô có gì đó với nhau đâu"

Lúc này phía dãy xe đậu gần đó, Tiểu Huyên đang chỉnh lại tóc của mình còn Tiểu Nhã thì vội lấy thỏi son ra cùng chiếc gương cầm tay mà trang điểm. Chợt nghe thấy có tiếng cải cọ thì Tiểu Nhã lên tiếng:
"Này, cậu có nghe thấy tiếng nam nữ cải nhau không?"

Tiểu Huyên cũng vừa chỉnh tóc qua chiếc gương cầm trên tay vừa đáp:

"Mặc kệ đi, dù gì cũng không liên quan đến chúng ta, cậu gọi điện thoại hỏi xem Tư Diệp đã đến chưa vậy?"

Tiểu Nhã lắc đầu trả lời:

"Không cần gọi đâu, tớ nghĩ cô ấy gần đến đây...rồi"

Bỗng vừa dứt câu, Tiểu Nhã chợt thấy Thuần Dương và Hiểu Nhiên từ xa leo lên một chiếc xe, rồi dần dần lái đi lướt ngang qua trước mặt cô khiến cô ngạc nhiên lên tiếng:

"Ơ...đó là..."

Tiểu Huyên cất chiếc gương đi rồi ngẩn mặt ngạc nhiên hỏi:

"Hửm? Sao vậy?"

Tiểu Nhã nhìn bóng dáng chiếc xe lái dần ra ngoài mất rồi bỡ ngỡ đáp:

"Hình như tớ vừa thấy bạn trai của Tư Diệp"

Tiểu Huyên ngạc nhiên hỏi:

"Bạn trai? Là ai mới được? Cậu biết cô ấy qua lại với rất nhiều đàn ông mà, nói vậy thì ai biết là người nào chứ?"

Tiểu Nhã trả lời:

"Là Phó Thuần Dương, tớ không nhìn lầm đâu, anh ta vừa đi với một cô gái khác, hẳn là vừa ăn xong ở nhà hàng này"

"Sao? Không phải chứ?"

Nghe vậy Tiểu Huyên cũng ngạc nhiên không kém gì Tiểu Nhã.

...

Một hồi sau bên trong nhà hàng.

"Tớ không nhìn lầm đâu, rõ ràng Phó Thuần Dương vừa mới đến đây, lại còn đi chung với một cô gái khác đấy"

Tiểu Nhã nhìn Tư Diệp đối diện mình hớt hãi nói. Tư Diệp nheo mày khó hiểu hỏi:

"Gì chứ? Chắc là cậu nhìn lầm rồi, Thuần Dương vừa gọi với tớ xong, anh ấy nói là đang ở công ty, làm gì có chuyện xuất hiện ở đây chứ?"

Tiểu Huyên cũng lên tiếng:

"Tớ cũng không tin là Phó Thuần Dương anh ta lại nói dối Tư Diệp đâu, Tiểu Nhã chắc là cậu nhìn lầm rồi đó"

Tiểu Nhã bật đứng dậy khẳng định nói:

"Không đâu, tớ rõ ràng thấy hai người họ bước lên xe và lái đi trước mặt tớ, chính xác là Phó Thuần Dương, không thể sai được"

Tư Diệp khoanh hai tay rồi ngã người ra sau ghế, chéo chân thanh cao hỏi:

"Cậu chắc chứ?"

"Tớ chắc chắn mà, cái cô gái đi cùng anh ta quen lắm, giống như là...đã gặp ở đâu đó rồi vậy"

Tiểu Nhã vừa đáp vừa ngẫm nghĩ cố nhớ lại đã gặp Hiểu Nhiên ở nơi nào thì Tư Diệp nói tiếp:

"Là cô gái nào chứ? Thuần Dương anh ấy chỉ yêu một mình tớ, làm gì có chuyện qua lại với một người phụ nữ nào, tớ còn thậm chí kiểm tra phòng và điện thoại anh ấy, nhưng làm gì có người phụ nữ nào khác chứ?"

Chợt Tiểu Huyên nghẫm nghĩ lên tiếng:

"Chẳng phải nhà anh ta có rất nhiều hầu nữ sao? Tư Diệp, sao cậu không nghĩ đến việc anh ta giàu có và địa vị lớn như vậy, làm gì có chuyện không có người phụ nữ nào chết mê chết mệt chứ, hơn nữa khi cậu bỏ đi một thời gian dài thì biết đâu anh ta đã qua lại với mấy cô hầu nữ trong nhà rồi"

Chợt Tư Diệp bật nhăn mặt bất an rồi đứng phắt dậy nhìn Tiểu Nhã hỏi:

"Tiểu Nhã, cậu nói cậu thấy người con gái đi cùng đó có hình dáng ra sao?"

Tiểu Nhã cố nhớ lại rồi trả lời:

"Lúc nãy tớ thấy cô ta mặc một chiếc váy màu đen, nét mặt cũng rất xinh đẹp, mái tóc xoăn lọn dài và màu nâu ánh kim"

Tư Diệp chợt suy nghĩ một hồi rồi nhanh chóng lấy điện thoại ra gọi cho Thuần Dương nhưng lại thuê bao. Cô nghiếng răng quay lưng nhìn hai cô bạn của mình rồi nói:

"Hai cậu cứ ăn đi, tớ có việc phải đi trước"

Dứt lời cô đã nhanh chóng vội đi mất.

...

Tại Phó Gia, Hiểu Nhiên nheo mày đứng trong bếp pha lấy cốc cà phê nóng thì Tiểu Mễ ngạc nhiên lên tiếng hỏi:

"Hiểu Nhiên, cô bị sao vậy? Từ nãy đến giờ cứ thấy nét mặt cô không vui"
Hiểu Nhiên bật nhìn Tiểu Mễ mỉm cười lắc đầu trả lời:

"À không, tôi chỉ đang suy nghĩ một số chuyện"

"Là chuyện bà nội cô sao? Tôi nghe nói bà cô vừa mất, cô không phải buồn vì chuyện đó chứ?"

Tiểu Mễ lại hỏi, Hiểu Nhiên bật thở dài rồi đáp:

"Cũng không phải, tôi không còn thấy buồn về chuyện bà nội nữa nhưng mà..."

Nói đến đây ánh mắt cô bỗng buồn dần rồi bật nói tiếp:

"À quên nữa, tôi phải mang cốc cafe này ra cho Phó Thuần Dương"

"À...ừm"

Tiểu Mễ đành gật đầu thì cô bước đi mất.

Bên ngoài phòng khách, Thuần Dương đang nhấp chuột trên chiếc laptop trên bàn một cách chăm chú. Cô đi đến nhẹ nhàng đặt cốc cafe lên bàn rồi quay lưng bước nhẹ đi, bỗng anh lên tiếng:

"Cô bị câm à?"

Cô bật quay lại nheo mày nói:

"Anh lại muốn gì đây? Sao lại mắng tôi chứ?"

Anh liếc nhìn cô rồi đáp:

"Đặt cafe xuống mà không nói lời nào, cô đừng quên cô còn một khoảng thời gian làm việc cho nhà tôi, vậy nên chú ý một chút đi"

Bỗng cô bĩu môi lẩm bẩm:

"Vậy mà lúc chiều còn có người nói sau này tôi sẽ không đối xử tệ với cô nữa, cô cứ làm việc ở nhà tôi một cách thoải mái, hóa ra chỉ là nói suông"

Bật anh đứng dậy nhìn bộ dạng cô rồi nói:

"Hừ, cô đang lầm bầm cái gì vậy? Sao còn chưa đi tắm rồi thay đồ đi, mặc bộ đồ dự tang từ sáng giờ còn chưa thỏa mãn sao?"

Cô bĩu mỗi đáp:

"Tôi biết rồi, anh là đang cố tình nói tôi ở bẩn chứ gì?"

Anh lắc đầu trước cô gái thiếu suy nghĩ này rồi thở dài tiến tới đặt hai tay lên vai cô cúi mặt tiếp lời:

"Đúng là tôi đang chê cô ở bẩn đấy, đi tắm dùm đi hay...muốn tôi dẫn đi tắm hả?"

Cô bật gượng đỏ mặt lấp mấp nói:

"Cái...cái gì chứ? Tôi mà cần anh dẫn đi tắm giúp sao? Tôi không phải trẻ con"

Anh bật cười nhẹ tiếp lời:

"Vậy thì đi tắm rồi tối đến phòng tôi, tôi cần cô giúp một chuyện"

Khi anh vừa dứt lời, bỗng một giọng nói vang từ phía cửa lên tiếng:

"Cái gì hả?"

Chợt căn phòng bỗng im ắng dần, Hiểu Nhiên và anh không thoát khỏi ngạc nhiên tột độ khi Tư Diệp vừa đến lúc nào mà không hay biết. Cô ta tiến tới với nét mặt khó chịu cùng cực rồi nhìn anh và Hiểu Nhiên tiếp hỏi:

"Cái gì mà tắm rồi thì đến phòng anh? Anh và cô ta có quan hệ gì vậy?"

Bỗng Thuần Dương bật trơ mặt hỏi ngược lại:

"Tư Diệp, em đến từ lúc nào?Chẳng phải em nói đang đi ăn ở nhà hàng sao?"

"Trả lời em đi, rốt cuộc anh và cô ta có quan hệ gì hả?"

Tư Diệp chợt quát lớn với trạng thái tức giận thì Hiểu Nhiên bật lên tiếng giải thích:

"A...cô hiểu lầm rồi, chúng tôi chỉ là quan hệ chủ tớ, chỉ có như...vậy thôi"

Chưa kịp dứt câu thì một cái tát trời giáng của Tư Diệp đã chuyển sang vào má cô khiến cô không thể nào đỡ kịp. Sau đó Tư Diệp bỗng nheo mày nói:

"Ai cho cô có quyền lên tiếng giải thích hả? Chẳng qua chỉ là một người hầu, vậy mà cuối cùng cũng lộ bộ mặt thật lại đi quyến rũ chủ nhân của mình trong khi biết anh ấy đã có bạn gái nữa chứ"

Chợt Thuần Dương kéo tay Tư Diệp rồi nói:

"Tư Diệp, em làm gì vậy? Giữa anh và cô ta không có gì hết, em hiểu lầm rồi"

Tư Diệp bật trợn mắt rồi hỏi:

"Hiểu lầm? Chính tai em nghe anh bảo cô ta tối nay đến phòng anh, là để làm gì hả?"

"Anh..."

Anh bật cứng miệng rồi nhìn hai người phụ nữ trong sự bất lực. Hiểu Nhiên bật cúi đầu rồi nói:

"Tôi xin lỗi, tôi đi làm việc của mình đây"

Sau đó cô vội ôm lấy gò má còn nóng rát của mình chạy đi mất khiến anh định đuổi theo vừa gọi:

"Bạch..."

Nhưng chưa kịp gọi hết tên thì Tư Diệp đã kéo tay anh lại rồi bật khóc nói:

"Anh còn muốn đuổi theo cô ta trong khi em đang đứng đây sao? Rốt cuộc là sao hả? Anh và cô ta không phải như em nghĩ đúng không?"

Anh quay lại nhìn Tư Diệp rồi đáp:

"Anh..."

Tư Diệp lại tiếp hỏi:

"Khi nãy, anh và cô ta vừa đến nhà hàng đúng không? Bạn của em đã thấy...anh và cô ta đi cùng nhau, thật sự em không muốn tin, em muốn nghe anh giải thích, có đúng là anh đang lừa dối em không vậy?"

Chợt anh bỗng im lặng vài giây, rồi đành đặt hai tay lên vai Tư Diệp nói:

"Không phải như em nghĩ đâu, anh và cô ta chỉ là quan hệ chủ tớ, sao có thể chứ? Anh gọi tối nay cô ta đến phòng là để dọn dẹp một chút thôi, anh hoàn toàn không có lừa dối em"

Khi nghe những lời đó, Tư Diệp bật nheo mày nói:

"Em không tin, hai người vừa đi ăn cùng nhau ở nhà hàng, chắc chắn trong thời gian em không có ở đây, anh và cô ta đã qua lại với nhau"

Anh bật tiếp lời:

"Em sao vậy? Trên đời này anh thề anh chỉ yêu mình em, hoàn toàn không có người phụ nữ khác, nếu anh yêu người khác thì anh chắc chắn anh sẽ bị mù"

Rồi anh nhẹ nhàng ôm Tư Diệp vào lòng rồi nhỏ nhẹ nói:

"Em nói em muốn đính hôn, anh sẽ nghe lời em, em đừng giận nữa"

Chợt Tư Diệp bỗng thay đổi thái độ tức giận dần chuyển sang mỉm cười rồi hỏi:

"Có thật là anh đồng ý đính hôn với em rồi phải không?"

Anh nhìn cô gật đầu đáp "ừm", sau đó cô vội ôm lấy anh một cách vui sướng rồi đáp:

"Thế thì anh không được nuốt lời đâu đó"

Lúc này bên ngoài cửa gần đó, Hiểu Nhiên nép mình vào góc tường rồi chợt buồn ngẫm nghĩ:

(Sao mình lại buồn vậy chứ? Rõ ràng mình không hề có lỗi gì mà lại bị ăn tát, đến cuối cùng thì mình cũng chỉ là một hầu nữ, không có gì đặc biệt nên dù đúng hay sai cũng không có quyền phản kháng, chỉ có thể nhẫn nhịn mà thôi)

Chương 47

Tại phòng khách lúc này.

Thuần Dương nhìn Tư Diệp bật hỏi:

"Em có đói không? Lúc nãy em nói em chưa ăn gì thì đã vội đến đây, hay anh nhờ người làm cơm cho em nhé"

Tư Diệp bật nũng nịu rồi nói:

"Em không ăn, em vẫn không yên tâm về anh và cô gái Bạch Hiểu Nhiên đó"

Anh thở dài đáp:

"Anh đã nói rồi, giữa anh và cô ta không có gì cả, dù gì anh cũng đã chấp nhận đính hôn với em thì em còn nghi ngờ anh sao?"

Nghe vậy Tư Diệp chợt nhẹ lòng, cô nắm lấy bàn tay anh rồi nhỏ nhẹ nói:

"Nếu vậy thì chứng minh anh và cô ta không có gì đi, em không muốn thấy cô ta trong ngôi nhà này nữa, anh cho cô ta thôi việc đi có được không?"

Bỗng Thuần Dương ngạc nhiên rồi lưỡng lự, thấy nét mặt không vui ấy của anh thì lại càng làm Tư Diệp nghi ngờ hơn. Cô nheo mày tiếp lời:

"Sao vậy? Chẳng phải anh và cô ta không có gì sao? Nếu vậy thì mau đuổi cô ta đi đi"

Anh đáp:

"Nhưng cô ta còn đang mắc nợ anh nên phải làm đúng một năm để trả nợ, em đừng suy nghĩ quá mà bỏ qua chuyện này đi có được không?"

Tư Diệp vẫn khăng khăng nói:

"Hừ, anh là đang cố tình giữ chân cô ta lại đúng không? Em biết anh không phải vì số nợ mà tính toán, dù cô ta có nợ anh bao nhiêu thì nó cũng không là gì với anh cả, chẳng qua là anh không nỡ đuổi cô ta đi đúng không?"

Anh đứng dậy quay lưng tránh mặt Tư Diệp tiếp lời:

"Sao em lại nghĩ như vậy chứ? Cô ta là nữ hầu mà anh thấy thích nhất thôi, có lẽ vì cô ta khá giỏi học hỏi và làm tốt công việc, em đừng hiểu lầm"

Tư Diệp bật đứng dậy, nét mặt khó chịu hơn lúc ban đầu mà phản ứng:

"Vậy thì càng không được, thế thì ngày từ bây giờ em sẽ chuyển qua đây ở, em không cho phép bất cứ nữ hầu hay cô gái nào lại gần anh ngoài em"

Nghe vậy Thuần Dương vừa ngạc nhiên lại vừa không an lòng. Nhưng vì không muốn làm người đàn ông hai lòng nên anh quyết định cho Tư Diệp đến ở cùng mình chỉ mong cô nghĩ rằng anh không có lỗi với cô.

...

Sáng ngày hôm sau đó, bên ngoài vườn hoa. Hiểu Nhiên chăm chút sờ nhẹ tay lên từng nhánh hoa nhỏ đang khoe sắc dưới ánh mặt trời. Đột nhiên Tư Diệp bước đến từ phía sau khoanh hai tay lên tiếng:

"Cô cũng được phân công nhiều việc quá nhỉ? Vừa là người nấu ăn, phụ trách dọn dẹp phòng cho Thuần Dương, giặt quần áo cho anh ấy, lại còn được bước vào vườn hoa của mẹ anh ấy nữa chứ"

Sau đó Tư Diệp bước lại vài bước, sờ nhẹ tay lên nhánh hoa hồng đỏ vừa nở phía dưới rồi nheo mày tiếp lời:

"Đôi lúc tôi tự hỏi cô có phải là một người hầu giúp việc hay là vợ anh ấy không nữa"

Chợt Hiểu Nhiên ngạc nhiên quay sang đối mặt với Tư Diệp rồi bật hỏi:

"Lạc tiểu thư không ở trong nhà sao mà lại ra đây làm gì?"

Cô ta bật cười khúc khích rồi vênh mặt đáp:

"Thuần Dương đến công ty rồi, tôi ở nhà một mình cũng chán nên muốn quan sát xem cô làm việc thế nào? Dù gì tôi cũng là vợ sắp cưới, là Phó phu nhân của anh ấy, cũng xem như là chủ của cô đấy"

Hiểu Nhiên chợt im lặng một hơi rồi cố gượng cười nói:

"Vậy ra hai người sắp kết hôn, bản thân tôi là nữ hầu của ông chủ Phó nên cũng cảm thấy vui mừng thay"

Tư Diệp bật liếc mắt rồi đáp:

"Hừ, đừng có giả nai, tôi biết cô luôn cố gắng tiếp cận anh ấy trong khi tôi không có ở đây, thậm chí cô còn ngủ cùng anh ấy nữa kìa, tôi đã vào phòng anh ấy và thấy có vài sợi tóc dài, nó rất giống màu tóc của cô đấy"

Hiểu Nhiên chợt quay lưng rồi đáp:

"À, chắc là do khi dọn dẹp phòng và giường anh ta, tóc của tôi đã rụng xuống không chừng"

Tư Diệp bật nghiếng răng rồi kéo mạnh tay Hiểu Nhiên lại, kề mặt đến gần cô với thái độ hăm dọa rồi nói:

"Cô đừng có biện minh, bởi vì trực giác của người phụ nữ không thể nào sai được, cô nên nhớ với thân phận của chính mình vì người anh ấy yêu là tôi, chứ không phải cô"

Nói xong Tư Diệp đẩy mạnh Hiểu Nhiên ra rồi tiếp lời:

"Nếu để tôi thấy cô qua lại với anh ấy một lần nữa, tôi sẽ không để yên cho cô đâu"

Dứt lời Tư Diệp liền bước đi mất, Hiểu Nhiên thở một hơi dài rồi lẩm bẩm tự hỏi:

"Mình đã làm gì để bị xem là người thứ ba thế này?"

Một lúc sau bên trong nhà vệ sinh

Tư Diệp vội nôn thốc vào bồn rửa tay rồi cô nhanh chóng xả nước đi mất. Thở dốc với nét mặt xanh xao lẩm bẩm: "Thật đáng ghét, cái thai này đã được hơn hai tháng, nếu mình không làm gì đó chắc chắn một ngày nào đó không thể nào che giấu nổi, con tiện nhân Luna kể từ khi hãm hại mình thì lại biệt tâm tích không thấy xuất hiện, tốt nhất cô nên đi chết đi, đừng để Lạc Tư Diệp này tìm được cô thì xem như cô chết chắc"

Vài ngày hôm sau, tại sân bay.

Tiếng giày cao gót "lộp cộp" giữa sân bay cùng với tiếng kéo hành lí khiến ai nấy cũng phải ngẩn nhìn. Đó là một cô gái tóc ngắn với chiếc kính râm đen che mất đi một đôi mắt đẹp, chỉ chừa lại một chiếc mũi cao và đôi môi đỏ chót của màu son hàng hiệu khiến bao cô gái yêu thích phải ganh tỵ. Cô gái bước đến quầy của một nhân viên rồi tháo nhẹ chiếc kính râm ấy ra lên tiếng hỏi:

"Cho tôi hỏi một chút, bây giờ là mấy giờ?"

Cô gái nhân viên nhìn đồng hồ trên tay mình rồi đáp:

"Vâng là 3 giờ chiều thưa tiểu thư"

Nghe vậy cô gái nhẹ nhàng mang chiếc kính râm ấy lên, rồi mỉm cười nói:

"Cảm ơn"

Cô quay lưng kéo hành lí đi về một hướng mất cùng với nhiều người trầm trồ xung quanh bàn tán khen ngợi

"Cô gái đó đẹp quá, là người mẫu à?"

Một lúc sau khi tiến đến khách sạn.

Khoảng 7 giờ tối, cô gái mặc một chiếc áo tắm để lộ một bầu ngực căng tròn trông thật quyến rũ. Miệng cắn nhẹ một quả táo, tay kia cầm lấy chiếc điện thoại áp lên bên tai mình mỉm cười hỏi:

"Vậy là cô ta có thai hơn 2 tháng rồi à, đúng là như tôi dự định rằng cô ta sẽ không phá đi cái thai đó"

Sau đó cô bật cười, miệng vừa nhai táo vừa hé lộ ánh mắt thâm hiểm sau một hồi nói chuyện điện thoại xong. Cô tựa chiếc eo thon vào cạnh bàn gần đó rồi lẩm bẩm:

"Lạc Tư Diệp, cô cướp đi mọi người đàn ông của tôi thì tôi sẽ lấy đi những thứ mà cô mong muốn có được, đừng có hòng trở thành Phó phu nhân trong khi...bản thân cô chỉ là con điếm"

Tại Phó Gia.

Tư Diệp mang lấy cốc cafe đã tự mình pha sẵn trong bếp, đột nhiên Hiểu Nhiên bước vào khi nhìn thấy cô ta đang loay hoay tìm lọ đường nên cô bước đến lên tiếng:

"Lạc tiểu thư đang tìm lọ đường à? Tôi để nó ở bên kia"

Hiểu Nhiên vừa lên tiếng vừa trỏ tay lên chiếc kệ cao phía trên. Tư Diệp quay sang nhìn cô lên tiếng:

"Đã biết tôi tìm lọ đường còn không lấy giúp, đứng đó mà chỉ trỏ hay sao?"

"Vâng, vậy để tôi lấy"

Hiểu Nhiên gật đầu đáp rồi bước tới gần chiếc tủ kệ, nhẹ nhàng nhón chân rồi giơ tay lên gần lọ đường ấy, đột nhiên Tư Diệp bật cười nhẹ, tay cầm cốc cafe nóng ấy bất ngờ hất vào người cô khiến cô bật nóng mà phát lên tiếng:

"A...cô...cô làm gì vậy?"

Hiểu Nhiên quay sang nhìn Tư Diệp rồi nhìn lại cái áo của mình đã lấm lem cafe đen, vừa ẩm vừa nóng thì Tư Diệp đắc ý lên tiếng:
"Tôi thấy cô chướng mắt nên làm vậy thôi"

Hiểu Nhiên nhăn nhẹ mặt rồi hỏi:

"Tôi không làm gì sai, tôi đang cố lậy lọ đường cho cô nhưng sao cô lại làm vậy?"

Nghe vậy, Tư Diệp cầm lấy cốc cafe đã bị hất đi lúc nãy rồi buông lơ chiếc cốc ấy xuống đất khiến nó vỡ văng tứ tung, tiếng cốc vỡ vang lên một tiếng "cốp" lớn, sau đó cô ta tiếp lời:

"Tôi không cẩn thận làm vỡ cốc rồi, cô giúp tôi dọn dẹp đi"

Hiểu Nhiên nhận ra Tư Diệp đã bắt đầu không ưa gì mình, cô nheo mày nói:

"Cô là đang muốn gì?"

Tư Diệp bật cười đáp:

"Thái độ của cô như vậy là sao? Đang muốn chống đối tôi à? Mau dọn dẹp sạch sẽ đi, nếu không Thuần Dương về tôi sẽ mách anh ấy trị tội cô đấy"

Hiểu Nhiên bật đáp:

"Hừ, tôi không làm sai, tại sao phải dọn dẹp đống này trong khi cô cố tình làm vỡ nó chứ? Còn hất cafe vào người tôi nữa"

Tư Diệp vẫn vênh mặt đáp:

"Vì tôi là bạn gái của Thuần Dương, tương lai sớm muộn gì cũng là chủ của cô, biết điều thì dọn dẹp đi, còn dám lên tiếng với tôi nữa à?"

Hiểu Nhiên bật kìm chế cơn tức giận, sau đó cúi người nhặt từng mảnh vỡ chiếc cốc ấy mà dọn dẹp, Tư Diệp thỏa mãn rồi quay lưng bước ngoài mất.

Buổi tối khi Thuần Dương vừa trở về nhà, anh bước vào nhà nhìn mặt những nữ hầu trong nhà rồi lên tiếng:

"Bạch Hiểu Nhiên đâu? Bảo cô ta dọn cơm tối cho tôi"

Đột nhiên Tư Diệp bước ra lên tiếng:

"Cơm tối sau này do em phụ trách, anh không cần phải gọi cô ta làm nữa đâu"

Anh bỗng ngạc nhiên rồi ngẫm nghĩ:

(Mình quên mất là Tư Diệp đã dọn đến đây ở, sao lại không có cảm giác thoải mái thế này?)

Một lúc sau, tại bàn ăn. Anh gấp những món do Tư Diệp vừa nấu lên rồi cho vào miệng, Tư Diệp ngồi cạnh vui vẻ hỏi:

"Có ngon không?"

Anh gật nhẹ đầu đáp:

"Ngon lắm, em học nấu ăn từ khi nào vậy?"

"Em sống 1 mình ở căn hộ nên cũng phải biết nấu ăn chứ, mà sao nãy giờ anh không ăn những món khác, chỉ ăn mỗi một món vậy?"

Anh nhìn những đĩa thức ăn khác rồi đáp:

"Anh có chút không quen miệng với khẩu vị này, mặc dù những món em nấu rất ngon"

Tư Diệp bật nheo mày:

"Không quen miệng? Vậy thường ngày anh ăn cái gì? Chẳng phải những thứ này sao?"

Anh đáp:

"Từ ngày mai em đừng nấu nữa, đã đến đây ở thì em không cần phải động vào việc gì, việc nấu ăn đã có Bạch Hiểu Nhiên lo rồi"

Cô ta bật nghiến răng rồi cười nhẹ hỏi:

"À là do anh không thích ăn món của em nấu, mà thích ăn món cô ta nấu à? Với lại một người thấp kém như vậy anh còn gọi cả họ tên cô ta làm gì chứ?"

Anh đặt đũa xuống bàn rồi nói:

"Em sao vậy? Anh đang rất mệt nên em đừng gây chuyện nữa, anh đã nói với em là anh và cô ta không có mối quan hệ nào khác ngoài chủ tớ đâu"

Dứt lời anh đứng dậy nói tiếp:

"Anh cảm thấy mệt nên lên phòng trước đây, nếu em chưa ăn gì thì cứ ăn đi"

Nói xong anh liền bước đi mất. Tư Diệp bật cảm thấy không can tâm nên lòng ngẫm nghĩ:

(Sao Thuần Dương lại tỏ thái độ với mình như vậy chứ?)

Chương 48

Sáng sớm hôm sau, Thuần Dương đi vào bếp thì chợt thấy bóng dáng Hiểu Nhiên đang loay hoay bên trong. Anh đứng phía sau lưng cô, tay vừa vớ mở tủ lạnh rồi lấy một chai nước, vừa đưa mắt liếc nhìn quan sát cô đang chăm chú làm đồ ăn. Mùi thơm của đồ ăn quen thuộc làm anh không thể nào quên được, khi cô bật quay lại chợt thấy anh, nét mặt có chút ngạc nhiên nhưng đành cúi đầu lên tiếng:

"Chào buổi sáng ông chủ Phó, cơm của ngài tôi sắp làm xong rồi, một chút nữa sẽ đặt trên bàn"

Bỗng cử chỉ e ngại của cô làm anh thấy lạ lẫm, anh ngạc nhiên tiến tới bật hỏi:

"Cô hôm nay sao vậy? Sao lại nói chuyện với tôi một cách mất tự nhiên như thế? Chẳng phải thường ngày cô hay mạnh miệng gọi thẳng họ tên tôi sao?"

Cô cố tránh mặt anh rồi đáp:

"Tôi chỉ làm đúng nghĩa vụ của một người hầu thôi, với lại bây giờ tôi phải mang đồ ăn đem lên cho ngài, mời ngài ra ngoài đợi một lát"

Lúc này bầu không khí bỗng xa lạ dần, anh khó chịu rồi kéo tay cô lại nghiêm mặt hỏi:

"Cô có chuyện gì à? Sao hôm nay lạ vậy?"

Cô rụt rè giật tay mình ra khỏi tay anh, rồi bật mỉm cười đáp:

"Tôi nghĩ ngài không nên nói chuyện nhiều với một người làm như tôi, bây giờ tôi mới nghĩ thân phận của tôi chỉ là một người làm của anh mà thôi, tôi chỉ muốn làm tốt công việc nên mong anh đừng thắc mắc gì nữa"

Dứt lời cô quay lưng đi càng khiến anh bận lòng, anh chợt ngẫm nghĩ:

(Có phải hôm trước mình nói với Tư Diệp mình và cô ta chỉ là quan hệ chủ tớ, nên bây giờ cô ấy giận chăng?)

Nghĩ xong anh có muốn giải thích nhưng bản thân lại không cho phép, có lẽ vì bản thân mình đã có bạn gái nên tiếp xúc với người con gái khác là sai lầm nên đành quay lưng đi mất.

Một lúc sau trên bàn ăn, Tư Diệp quan sát cách ăn và nét mặt của anh, cô mỉm cười lên tiếng:

"Xem ra thức ăn của cô gái đó rất hợp khẩu vị với anh, chả trách khi ăn món em nấu, anh lại không có nét mặt tốt như vậy"

Anh chợt ngạc nhiên rồi nhìn Tư Diệp bật nói:

"Em đang nói gì vậy? Ai nấu cũng như nhau thôi, em ăn đi rồi một lát ra ngoài mua sắm hay gì đó, anh còn phải đến công ty"

Bỗng Tư Diệp bĩu môi đáp:

"Ngày nào anh cũng đến công ty, mấy hôm nay em ở nhà thật sự rất chán, anh vẫn chưa chọn được một ngày thích hợp để hai chúng ta đính hôn sao?"

Anh bật im lặng một vài giây rồi đáp:

"Nếu như em muốn thì cuối tuần này chúng ta đính hôn, anh sẽ tranh thủ sắp xếp công việc"

Nghe vậy cô ta bật gật đầu vui sướng, bỗng anh lên tiếng hỏi:

"Tư Diệp, dạo này anh thấy sắc mặt em không tốt, anh đưa em đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe nhé"

Cô bật ngạc nhiên rồi cười gượng đáp:

"Em có làm sao đâu chứ, không cần phải đến bệnh viện kiểm tra đâu"

Anh lại tiếp lời:

"Như thế anh không yên tâm, một lát nữa anh sẽ nhờ người đưa em đến bệnh viện kiểm tra thử, vì dạo này anh thấy em rất lạ"

Nghe vậy, Tư Diệp bỗng thoáng chốc trong suy nghĩ:

( Dạo này đúng là sắc mặt mình kém đi rất nhiều, chả trách Thuần Dương đã bắt đầu để ý rồi, nếu mình từ chối đi khám thì anh ấy sẽ càng lo lắng và bắt mình đến bệnh viện cho bằng được, chi bằng gật đầu thử xem sao)

Sau đó cô đành gật đầu đáp:

"Vậy em sẽ tự mình đi khám, anh không cần lo đâu"

Anh tiếp lời:

"Nếu em nói vậy thì anh nghe em, với lại em muốn ăn gì thì cứ nhờ giúp việc mua, xin lỗi vì thời gian gần đây anh rất bận nên không thể bên em thường được"

Tư Diệp vẫn bật cười nói:

"Không sao, em hiểu mà, anh ăn nhanh rồi còn đến công ty"

Anh mỉm cười rồi gật đầu "ừ" một tiếng.

...

Một hồi sau, tại bệnh viện

Bên trong căn phòng khám sức khỏe phụ khoa.

Tư Diệp xem bảng kết quả vừa khám thai của mình rồi ngẫm nghĩ:

( Cái thai cũng đã có hình dạng của một đứa bé rồi nên không bao lâu nữa bụng mình sẽ to ra, làm cách nào để có thể sắp xếp mọi chuyện ổn thỏa đây?)

Một lát sau, khi Tư Diệp vừa bước ra khỏi phòng khám, đột nhiên có một giọng nói vang lên:

"Oh tôi đang nhìn lầm sao?"

Tư Diệp bỗng ngẩn nhìn người phát ra giọng nói trước mặt mình thì chợt nhận ra người đó không ai khác chính là Lăng Nhất. Đột nhiên cô to mắt nhìn anh với bao sự lo lắng bắt đầu tràn ngập, nó như cả một màu đen đè lên cơ thể một cách nặng nề, cô liếng thoắt ngẫm nghĩ:

(Lăng Nhất, sao anh ta lại ở đây? Vậy có nghĩa là anh ta đã thấy mình bước ra khỏi phòng khám khoa sản)

Lăng Nhất bỗng tiến tới, anh ung dung bật cười hỏi:

"Lạc tiểu thư sao lại ở đây, còn vừa mới bước ra khỏi phòng khám khoa sản nữa chứ? Đừng nói với tôi là..."

Anh vừa nói vừa liếc mắt nhìn bao tài liệu kết quả vừa khám thai trên tay Tư Diệp, liền tiếp lời:

"Cô đến đây khám thai sao?"

Tư Diệp to mắt nhìn anh rồi nhanh chóng đảo mắt nheo mày nói:

"Sao anh lại ở đây? Còn đứng trước phòng khám khoa sản?"

Lăng Nhất mỉm cười rồi đưa mắt nhìn một người phụ nữ và các bác sĩ trong phòng sinh trước mặt mình rồi đáp:

"Lúc nãy đang đi trên đường tôi bắt gặp một thai phụ đang đau bụng bất chợt và nghi rằng cô ấy sắp sinh nên nhanh chóng đưa cô ấy đến bệnh viện gấp, nhưng mà cũng thật là ngạc nhiên khi tôi thấy Lạc Tư Diệp cô xuất hiện ở đây nữa cơ đấy"

Tư Diệp bật sợ hãi rồi xoay người né tránh:

"Anh đừng nghĩ bậy, tôi chỉ là đến kiểm tra thử thôi, hoàn toàn không như anh nghĩ đâu"

Lăng Nhất nghiêng nhẹ đầu, nhìn bóng lưng đang bối rối của Tư Diệp bật cười nói:

"Cô không thể nói dối trước một người đã từng sinh sống với cô đâu, đặc biệt khi chúng ta còn từng có mối quan hệ rất thân mật"

Sau đó anh bước đến trước mặt cô rồi tiếp lời:

"Nếu tôi đoán không lầm thì cô mang thai rồi phải không? Là con của Phó Thuần Dương, người mà cô mong muốn có được bấy lâu hay là...của ai khác vậy?"

Tư Diệp bật nghiêm mặt đáp:

"Anh là đang cố tình chế giễu tôi có thai ngoài ý muốn với người khác đúng không?"

Lăng Nhất bật cười lớn nói:

"Tôi chỉ hỏi vậy thôi mà, nếu là cái thai của Phó Thuần Dương thì cô đâu cần lo lắng sợ sệt như vậy, vì chỉ cần cô mang thai con anh ta, tự khắc anh ta sẽ cho cô làm Phó phu nhân không chừng, nhưng với vẻ mặt này thì tôi e rằng cái thai là của tên sở khanh nào khác rồi"
Cô nheo mày rồi lên tiếng:

"Tốt nhất anh nên im miệng và đừng nhúng vào chuyện của tôi, chuyện tôi đến khoa phụ sản anh không được tiết lộ với bất kì ai, nếu không tôi không sẽ bỏ qua cho anh đâu"

Chợt nét mặt Lăng Nhất nghiêm túc dần, anh bật hỏi:

"Vậy ra...đó là sự thật, cô có thai thật à? Bao lâu rồi?"

Cô đành đáp:

"Đã 2 tháng, đó là một sự cố ngoài ý muốn nên tôi cũng không muốn như vậy"

Anh lại hỏi:

"Vậy cô tìm cách che giấu nó à? Hay là đang có một âm mưu nào khác rồi, nếu Phó Thuần Dương anh ta biết cô đang mang thai và không phải con anh ta, là chuyện lớn đấy"

Cô nheo mày khó chịu hỏi:

"Tự mình tôi sẽ biết cách giải quyết, anh quan tâm làm gì?"

Anh bật cười khúc khích:

"Hay cô muốn tôi giúp, tôi nghĩ là một mình cô sao có thể tự lo liệu được mọi chuyện, không khéo lại đổ vỡ kế hoạch và bị phát hiện, lúc ấy còn có khi Phó Thuần Dương anh ta sẽ bỏ rơi cô một cách không thương tiếc"

Tư Diệp bật cười lớn rồi hỏi:

"Anh muốn giúp tôi? Anh thì giúp tôi được gì chứ trong khi chúng ta bây giờ chẳng còn mối quan hệ gì nữa cả, thật là nực cười"

Lăng Nhất vẫn nghiêng đầu mỉm cười đáp:

"Không lẽ phải có mối quan hệ thì tôi mới có thể giúp cô sao?"

Tư Diệp chợt nghi ngờ hỏi:

"Tại sao anh lại muốn giúp tôi, hay là muốn điều kiện gì khác?"

Anh bật cười đáp:

"Cô nghĩ Lăng Nhất tôi là loại người vậy sao? Dù sao cô cũng là người phụ nữ tôi từng yêu, từng bỏ rơi tôi, nhưng đó là quá khứ rồi, hiện tại tôi vẫn muốn giúp cô không điều kiện, đơn giản chỉ là...tôi muốn thế thôi"

...

Một lát sau trên xe Lăng Nhất, Tư Diệp vẫn ra nét mặt dè chừng bật hỏi:

"Tôi không tin anh lại chấp nhận giúp tôi như vậy? Rốt cuộc anh muốn gì thì cứ nói đi, đừng làm bộ làm tịch nữa"

Lăng Nhất vừa cài dây an toàn vừa đáp:

"Cô vẫn luôn có suy nghĩ nghi ngờ lòng tốt của đối phương như vậy sao?"

Tư Diệp lại cười hời hợt rồi nói:

"Đúng vậy, không có ai đi giúp một người mà không có mục đích, tôi nghĩ anh không phải muốn moi tiền từ tôi đấy chứ?"

Anh vừa bật cười nhẹ vừa khởi động xe, khi tiếng cơ động bắt đầu phát tiếng "rừ rừm", anh trả lời:

"Cô nghĩ gì vậy? Đường đường tôi là nhị thiếu gia của Lăng Thị đấy, mặc dù hồi xưa tôi bị ba đuổi ra khỏi nhà vì ăn chơi lêu lỏng và không có một xu dính túi, mới đi ăn bám phụ nữ như cô đây, nhưng bây giờ tôi đã không như trước nữa, không phải là kẻ trắng tay như cô nghĩ đâu"

Tư Diệp chợt ngẫm nghĩ rồi hỏi:

"Vậy anh muốn gì, không phải tôi là người khai báo với cảnh sát rồi bắt anh sao? Nếu không tại tôi thì những năm đó anh không phải ngồi trong song sắt đâu, hay anh đang muốn cố tình tiếp cận rồi trả thù tôi?"

Anh im lặng một vài giây rồi hỏi:

"Sao cô lại nghĩ vậy? Tôi phải nên cảm ơn cô mới phải, vì nhờ cô mà những năm cải tạo ấy tôi mới có thời gian suy nghĩ về mọi chuyện, bản thân cũng thay đổi dần hơn xưa, tôi nên biết ơn cô mới đúng"

Bỗng cô bật cười hỏi:

"Ha, anh tưởng tôi ngốc sao? Không lí nào người khác lại chịu giúp đỡ với một người đã lừa dối, phản bội mình, nếu anh muốn trả thù tôi thì anh cứ việc nói thẳng"

Sau một hồi nghe những câu hỏi tràn ngập sự nghi nghờ của Tư Diệp, anh quay sang nhìn cô với ánh mắt gian tà lên tiếng:

"Tốt nhất cô nên im lặng đi, tôi sẽ không giải thích hay trả lời mấy câu hỏi vớ vẩn của cô đâu, bởi tôi là người biết được bí mật của cô, nếu lỡ không may tôi nói ra...liệu chuyện tốt đẹp có đến với cô nữa không?"
"Anh..."

Tư Diệp chợt nghiếng răng im lặng dần, cô biết mình đang bị hăm dọa và vẫn một mực e dè đề phòng với Lăng Nhất.

Một hồi sau tại siêu thị.

Tư Diệp lẽo đẽo đi phía sau Lăng Nhất nhăn mặt lên tiếng:

"Này tên kia, khi không anh lại đưa tôi tới siêu thị làm cái gì vậy hả?"

Anh vẫn im lặng không trả lời, tiến tới kệ xếp hàng gần đó lấy rất nhiều thứ, sau đó đi thanh toán. Tư Diệp chợt thắc mắc đống đồ anh mua, đó là một đống thức ăn và thực phẩm, cô lên tiếng hỏi:

"Này, anh rốt cuộc muốn hành xác một thai phụ như tôi đi khắp siêu thị với anh như vậy là để cho anh đi mua thức ăn sao?"

Đúng lúc vừa thanh toán xong, anh quay sang đưa cho Tư Diệp túi thực phẩm ấy rồi nói:

"Cô đang mang thai, nên cần bổ sung rất nhiều chất dinh dưỡng để tốt cho đứa bé, nên tôi cố tình đến đây mua những thứ này cho cô"

Bỗng Tư Diệp ngạc nhiên rồi nheo mày hỏi:

"Anh đang cố tìm cách giảm sự nghi ngờ của tôi về anh à? Vô ích thôi, hiện tại tôi đã chuyển đến nhà của Thuần Dương ở nên có sẵn thức ăn và nước uống, không cần anh phải mua giúp đâu"

Nghe vậy Lăng Nhất bật ngạc nhiên, anh im lặng vài giây rồi bật cười nói:

"Vậy à, tôi cứ tưởng cô còn sống một mình ở căn hộ, không ngờ đã chuyển đến Phó Gia ở rồi"

"Hừ, đúng vậy, tôi hiện tại có người chăm sóc đầy đủ, anh không cần phải cố lấy lòng tôi vậy đâu"

Tư Diệp khoanh tay vênh mặt đáp thì Lăng Nhất chợt quay lưng tiếp lời:

"Vậy thì túi đồ này tôi đem về nhà tôi vậy, dù sao cũng sắp hết thực phẩm rồi"

9:00 tối tại Phó Gia. Lăng Nhất dừng xe trước cổng thì Tư Diệp nhanh chóng bước xuống xe, anh cũng nhanh chóng bước xuống rồi lên tiếng gọi:

"Này"

Tư Diệp nhìn anh, thái độ khó chịu hỏi:

"Gì hả?"

Anh liếc mắt nhìn xuống chân cô đang mang là một đôi giày cao gót hàng hiệu, anh lên tiếng:

"Từ lúc có thai tới giờ, cô vẫn mang giày cao gót à? Từ ngày mai cất nó vào tủ đi, cô nên mang những loại giày thấp, nhỡ không may vấp ngã thì..."

Anh đang nói thì Tư Diệp bật cắt lời nói:

"Đủ rồi, anh là đang cố giả vờ quan tâm tôi à?"

Sau đó cô bỗng tiến tới anh, nét mặt khó chịu, nhỏ giọng tiếp lời:

"Với lại tôi cảnh cáo anh, từ bây giờ bất cứ nơi đâu, anh không được nhắc đến cái thai này, nhỡ may người khác nghe được thì anh đừng trách tôi"

Lăng Nhất bật điềm tĩnh đáp:

"Tôi biết rồi, nhưng tôi chỉ muốn khuyên cô nên đổi giày đi, còn nữa, quần áo cũng nên mặc những loại rộng rãi thoải mái một chút, đừng cố mặc các loại đồ ôm sát như vậy nữa, cô vào nhà đi kẻo lạnh"

Tư Diệp có chút ngạc nhiên nhưng rồi quay lưng đáp:

"Được rồi, anh cũng về đi"

Sau đó cô bước vào cổng mất, anh cũng yên tâm rồi phóng xe đi mất.

Bên trong nhà, Tư Diệp vừa đi được một đoạn, cô đứng lại ngẫm nghĩ:

( Rốt cuộc tên Lăng Nhất có tốt thật hay không? Hay hắn chỉ muốn mình cảm hóa lòng tốt của hắn sau đó lại tìm cách giở trò trả thù, mình phải cảnh giác hắn ta mới được)

Khi cô vừa bước vào nhà, chợt Thuần Dương ngồi ở phòng khách đứng dậy lên tiếng:

"Tư Diệp, em về rồi à"

Cô tiến tới gật đầu đáp:

"Vâng, em vừa ăn tối bên ngoài rồi, anh đang làm gì vậy?"

Thuần Dương đáp:

"Anh vừa xem lịch và sắp xếp công việc, dự định cuối tuần này chúng ta có thể đính hôn rồi"

Cô bật thoáng vui mừng rồi nói:

"Vậy à"

Anh lại hỏi:

"Đúng vậy, mà...em đến bệnh viện kiểm tra thế nào rồi"

Cô đã chuẩn bị sẵn câu trả lời vì biết thế nào anh cũng hỏi câu này, bèn nhanh nhẹn đáp:

"À cũng không có gì, bác sĩ bảo do em ăn uống không điều độ nên khuyến nghị em ăn nhiều một chút, không có gì nghiêm trọng đâu"

"Vậy à, tốt quá rồi"

Anh nói, Hiểu Nhiên chợt đi đến đặt tách cafe lên bàn nhỏ nhẹ lên tiếng:

"Cafe của ông chủ"

Anh nhìn cử chỉ của cô không còn tự nhiên như trước, cũng hiểu được vì bây giờ trong nhà lại có thêm một người nên đã không còn thoải mái như lúc ban đầu. Tư Diệp chợt liếc mắt lên tiếng:

"Sẵn tiện pha cho tôi một cốc nước cam không đường"

Hiểu Nhiên gật đầu đáp một tiếng "vâng" rồi đi vào trong mất. Thuần Dương lên tiếng:

"Tư Diệp, hôm nay cô ấy làm nhiều việc nên rất mệt hay là để anh nhờ người khác pha cho em"

Cô nheo mày đáp:

"Em muốn cô ta pha thì cô ta phải làm, anh quan tâm cô ta có mệt hay không làm gì chứ?"

Thuần Dương ngạc nhiên, không biết là từ bao giờ, anh bắt đầu để ý cảm giác của Hiểu Nhiên, để ý việc cô làm, để ý cả việc cô đi đâu hay làm gì. Lòng anh bật co thắt tự hỏi:

(Mình có phải thích cô ta rồi không? Sao lại khó chịu như vậy chứ?)

Rồi anh nhìn Tư Diệp tự trấn an lòng mình

(Không đúng, Tư Diệp là người mình yêu, không thể có ai thay thế được, rõ ràng mình yêu Tư Diệp, chắc chắn là như vậy)

Chương 49

Một tuần sau lễ đính hôn cũng diễn ra. Thuần Dương và Tư Diệp đứng bên nhau tạo dáng để hoàn thành bộ ảnh cưới. Tư Diệp trong chiếc váy trắng lộng lẫy xa hoa và xinh đẹp thì nhiếp ảnh gia đứng từ xa nheo mắt lên tiếng:

"Phó tổng, phiền anh ôm lấy eo của Lạc tiểu thư một chút có được không?"

Nghe vậy Thuần Dương đành miễn cưỡng choàng tay ôm lấy eo cô nhưng tâm tư lại tràn đầy hỗn loạn và khó chịu, ánh mắt hướng về chỗ khác thì nhiếp ảnh gia lại lên tiếng:

"Phó tổng, ánh mắt của anh phải nhìn Lạc tiểu thư một cách âu yếm mới có thể tạo ra được mẫu ảnh đẹp, phiền anh hợp tác một chút có được không?"

Anh nheo mày khó chịu dần thì Tư Diệp bật nói:

"Thuần Dương, anh sao vậy? Mau phối hợp với em để chụp ảnh đi"

Anh bèn đáp:

"Được rồi"

Một lát sau anh bước ra ngoài vì cảm giác khó chịu ngột ngạt trong cơ thể, Tư Diệp đi phía sau lên tiếng:

"Thuần Dương, em muốn chúng ta có một bộ ảnh cưới đẹp, em nghĩ bên Hawaii cảnh cũng rất ưng ý hay là chúng ta sang đó làm một chụp đi"

Nghe vậy anh không vui đáp:

"Tư Diệp, chúng ta đính hôn rồi nên em không cần phải lo đâu, về chuyện em muốn sang Haiwaii chụp ảnh thì hãy đợi đến khi nào chúng ta kết hôn đi"

Cô nheo mày:

"Em không muốn đợi đến đó, em muốn nội trong tháng này"

Anh quay lại nhìn cô nói:

"Xin lỗi hôm nay anh thấy có chút không khỏe, chúng ta về đi"

Tư Diệp lại khó chịu hơn, cô bước đến gần anh đáp:

"Sao lại khó chịu? Ngay cả khi chụp ảnh cưới với em anh còn không chịu hợp tác, anh có nghĩ đến cảm giác của em không?"

"Anh..."

Lúc này Thuần Dương lại bận lòng đến lạ, bao cảm giác khó chịu tràn ngập lấy anh một cách không bình thường thì một chiếc xe dừng lại bên cạnh khiến anh ngạc nhiên khi đó lại là xe của Diệc Thiên. Lại càng ngạc nhiên hơn khi cánh cửa xe bật mở, người bước xuống không ai khác lại là Hiểu Nhiên. Anh trố mắt nhìn trong suy nghĩ:

(Bạch Hiểu Nhiên, sao cô ta lại đi cùng xe Diệc Thiên chứ?)

Khi bước xuống Hiểu Nhiên cũng ngạc nhiên không kém khi thấy anh và Tư Diệp trước mặt mình thì Diệc Thiên đi bên cạnh lên tiếng:

"Thuần Dương, cậu cũng đưa Tư Diệp đến xem váy cưới đấy à?"

Thuần Dương tiến lại gần cao mày khó chịu hỏi:

"Cũng là ý gì?"

Rồi anh liếc nhìn Hiểu Nhiên:

"Ai cho phép cô ra ngoài trong lúc đang làm việc ở nhà tôi?"

Cô mấp môi:

"Tôi..."

Diệc Thiên đáp:

"Là tôi đến đón cô ấy đi, dù gì công việc đã làm xong hết nên tôi đưa cô ấy đến đây xem thử qua vài mẫu váy cưới của cửa hàng này, cô ấy có mắt nhìn rất rốt nên việc chọn lựa nhập mẫu váy cưới thịnh hành về cửa hàng tôi sẽ xuất sắc hơn"

Thuần Dương bật cười nhạt hỏi:

"Ha, công việc của cậu ở cửa hàng nhàn rỗi đến mức đến nhà bắt người hầu của tôi muốn đi lúc nào cũng được sao? Thậm chí cô ta còn không bén mảng đến gọi xin phép tôi thì lí do gì được đi hả?"

Diệc Thiên ngạc nhiên đáp:

"Cô ấy chỉ là người làm chứ không phải bạn gái cậu, việc gì đi đâu đều phải xin phép?Thái độ của cậu không vui và tỏa ra cáo gắt như vậy là ý gì?"

Chợt Hiểu Nhiên lên tiếng:

"Anh Diệc Thiên nói đúng, công việc ở nhà anh tôi đều làm đầy đủ, còn về việc ra ngoài hay về lúc nào là chuyện của tôi, tôi hi vọng anh sẽ để tôi tự do một chút"

Thuần Dương bật cười hỏi:

"Tự do? Tôi giam giữ cô sao? Tôi cấm cô ra ngoài sao? Tôi chỉ cần cô gọi xin phép tôi một tiếng tại sao cô không làm?"

Hiểu Nhiên trả lời:

"Lúc nãy tôi đã gọi cho anh nhưng không liên lạc được, không phải là tôi tùy tiện đi không xin phép"

Anh nheo mày:

"Cô gọi lúc nào chứ? Nếu gọi thì tôi đã nghe thấy rồi"

Vừa nói anh vừa thò tay vào túi quần lấy điện thoại mình ra thì ngạc nhiên khi màn hình điện thoại đã tối đen do hết pin mất. Diệc Thiên bật cười nói:

"Là do điện thoại cậu tắt mất nên Hiểu Nhiên không có lỗi, với lại để tránh mất thời gian nên tôi đưa cô ấy vào cửa hàng đây"

Vừa dứt lời Diệc Thiên nắm tay Hiểu Nhiên kéo đi vào cửa hàng trước mặt anh, thái độ anh không vui dần thì Tư Diệp bước lại gần lên tiếng:

"Vì một con người hầu anh lại khó chịu như vậy? Ngay cả đi ra ngoài còn phải xin phép anh thì chắc chỉ có mỗi cô ta bị bắt buộc phải làm thế đúng không?"

Dường như anh không quan tâm cô hỏi gì liền nhìn Tư Diệp nói:

"Em đứng đây đợi một lát, anh vừa nhận ra mình để quên ví tiền trong cửa hàng" Vừa nói xong anh đã vội bước đi khiến Tư Diệp to mắt nhìn bật lẩm bẩm:

"Anh ấy còn thậm chí không nghe mình hỏi gì sao? Rốt cuộc là vì lí do gì khiến anh đã thay đổi như vậy?"

Bên trong cửa hàng, một nhân viên ngạc nhiên nhìn Thuần Dương vừa vào lên tiếng:

"A Phó tổng, anh lại cần gì sao?"

Anh chuyển mắt nhìn sang bên kia thì thấy Diệc Thiên đang đưa Hiểu Nhiên xem các mẫu váy cưới lộng lẫy bắt mắt trước mặt.

Hiểu Nhiên nhìn toàn bộ váy ở cửa hàng mà bật cười nói:

"Những chiếc váy này đẹp quá, em nghĩ cái nào cũng rất thích hợp với cửa hàng của anh"

Diệc Thiên tiến tới gần sau lưng cô đáp:

"Em có thích không? Anh định cho em tham khảo mẫu mã và chất liệu của nó, hi vọng em có thể giúp anh tạo ra một bộ váy cưới đẹp nhất có thể để phục vụ cho cửa hàng"

Hiểu Nhiên quay lại nhìn anh e ngại:

"Nhưng sao em có thể có lựa chọn tốt được chứ? Nhất là em không hiểu gì về thời trang"

Anh mỉm cười đáp:

"Anh thích những bộ quần áo giản dị em mặc, nó rất thuần khiết hơn là những bộ hàng hiệu đắt tiền nhưng lại kém sự ngây thơ"

Lúc này đứng từ xa, Thuần Dương đen mặt nghĩ:

(Làm cái gì phải đưa nhau đi xem váy cưới chứ? Trông cứ như sắp kết hôn không bằng)

Rồi anh tiến tới gần Diệc Thiên và Hiểu Nhiên lên tiếng:

"Cậu đưa cô ta đến đây đúng là nực cười, không khéo lại bị phóng viên chụp được lại tưởng đại thiếu gia của Lăng Thị đưa một cô gái quê mùa đi xem váy cưới, đúng là làm trò cười cho thiên hạ"

Diệc Thiên quay lại đáp:

"Nhưng tôi không quan tâm việc bị chụp lại hay không? Tôi chỉ đang thắc mắc cậu lại vào đây làm gì?"

Thuần Dương nhanh nhẹn trả lời:

"Tôi chỉ vào lấy lại cái ví để quên thôi"

Diệc Thiên bật cười hỏi:

"Là vào lấy ví hay là không cam lòng khi tôi đưa Hiểu Nhiên vào đây"

Nghe vậy Thuần Dương nheo mày thì Hiểu Nhiên lên tiếng:

"Về chuyện đi cùng anh Diệc Thiên thì tôi sẽ tranh thủ về sớm, anh không cần phải lo đâu"

Thuần Dương cao giọng nói:

"Ai lo cho cô? Ý tôi là ai quan tâm cô đi cùng ai hay về lúc nào chứ?"

Nghe vậy Hiểu Nhiên hỏi: "Vậy à? Vậy tôi được phép về lúc nào cũng được phải không?"

Anh quay lưng đáp:

"Trước 6 giờ tối tôi không thấy mặt cô ở nhà thì tốt nhất đừng về nữa"

Rồi anh bước đi mất khiến Hiểu Nhiên ngạc nhiên nghĩ:

(Anh ta đang giận mình sao?)

Chợt Diệc Thiên lên tiếng:

"Hiểu Nhiên"

"Hửm?"

Cô quay lại nhìn Diệc Thiên thì nét mặt bỗng nghiêm túc dần, anh hỏi:

"Em có mong muốn rời khỏi Phó Gia và kết thúc làm việc cho Thuần Dương không?"

Cô ngạc nhiên:

"Sao anh lại hỏi vậy?"

Anh đáp:

"Nhìn thấy việc cậu ta khó khăn với em như vậy anh biết em không thoải mái, chỉ cần em muốn anh có thể giúp em nghỉ việc ở Phó Gia, thật ra cửa hàng anh cũng đang cần nhân viên, em có thể đến làm cho anh thay vì làm người hầu cho cậu ta như vậy"

Hiểu Nhiên chợt hỏi:

"Có thể sao?"

Anh gật đầu

Tối đến

Bên trong phòng khách, Thuần Dương nhìn đồng hồ đã hơn 6 giờ tối. Anh khó chịu nghĩ:

(Mình đã nói trước 6 giờ tối cô ta phải có mặt ở nhà mà, dám về trễ thì xem như cô toi rồi)

Đột nhiên tiếng cửa cổng bật mở, anh lẩm bẩm:

"Cuối cùng cũng về, để xem tôi phạt cô nặng như thế nào"

Anh ngồi ngay ngắn vào ghế sofa, cố tình cầm tờ báo lên đọc chờ cô bước vào. Nhưng khi cánh cửa mở ra thì không phải là Hiểu Nhiên mà lại là Diệc Thiên. Anh đứng dậy bật hỏi:

"Sao lại là cậu?"

Rồi anh nhìn phía sau Diệc Thiên thì không thấy Hiểu Nhiên đâu, Diệc Thiên bước vào lên tiếng:

"Đương nhiên là tôi, hay là cậu đang trông chờ Hiểu Nhiên về"

Thuần Dương chuyển mắt chỗ khác đáp:

"Ai quan tâm cô ta chứ? Tôi cứ ngỡ là Tư Diệp về vì cô ấy vừa xin phép tôi ra ngoài một chút"

Diệc Thiên ngồi vào ghế sofa rồi đặt một số tiền lớn lên bàn thì Thuần Dương ngạc nhiên cao mày bật hỏi:

"Cậu làm gì vậy?"

Diệc Thiên đáp:

"Hiểu Nhiên sẽ không trở về đây nữa, đây là tiền tôi trả giúp cô ấy việc cô ấy nợ cậu, đồng nghĩa với việc cô ấy không còn là người hầu của cậu nữa"

Nghe vậy Thuần Dương bật đứng phắc dậy cao mày:

"Cậu muốn dùng tiền chuộc cô ta sao? Tôi vẫn chưa đồng ý thì việc gì cậu không đưa cô ra về đây gặp tôi, cô ta đâu rồi?"

Diệc Thiên thở dài đáp:

"Tôi đưa cô ấy về nhà tôi rồi, và tôi đến đây để nói chuyện với cậu nhân tiện lấy đồ của cô ấy đi luôn"

Thuần Dương chợt bật cười lớn đáp:

"Khi không cậu đưa cô ta đi giúp cậu xem váy cưới rồi tự tiện đưa cô ta về nhà mình, sau đó lại mang một đống tiền để trước mặt tôi, cậu nghĩ Phó Thuần Dương tôi cần tiền của Lăng Diệc Thiên cậu chắc"

Diệc Thiên nheo mày hỏi:

"Vậy cậu muốn gì để tôi có thể đưa cô ấy ra khỏi Phó Gia? Cô ấy sẽ sống tốt hơn là khi làm việc cho cậu, việc cậu cấm túc cô ấy khiến tôi không hài lòng"

Thuần Dương lướt qua anh đáp:

"Hừ, việc tôi làm gì cô ta sao cậu lại không hài lòng? Cậu thích cô ta nên mới muốn dùng tiệc chuộc cô ta khỏi tay tôi sao? Nếu vậy thì còn lâu tôi mới chấp nhận"

Dứt lời anh bước đi mất khiến Diệc Thiên không vui tự hỏi:

"Phó Thuần Dương, rốt cuộc cậu muốn gì ở Hiểu Nhiên trong khi mình đã có Tư Diệp, cho dù là gì đi nữa thì tôi cũng không cho phép cậu làm như vậy"

Chương 50

Tại biệt thự Lăng Gia.

Hiểu Nhiên ngồi ở phòng khách nghẫm nghĩ:

(Đột nhiên mình đến nhà anh Diệc Thiên thế này và không về Phó Gia nữa, không biết Phó Thuần Dương anh ta có nói gì không?)

Rồi một dàn trí tưởng tượng của cô trên đầu khi Phó Thuần Dương đang thương lượng với Diệc Thiên về việc anh mang tiền đến trả nợ giúp cô. Anh không những không khó chịu mà còn bật cười lớn nhìn Diệc Thiên đáp:

"Cậu muốn dùng tiền này trả nợ cho cô ta?"

Diệc Thiên gật đầu thì anh phì cười nói:

"Cũng được, vậy xem như cô ta không còn là người làm cho tôi nữa, ngay từ bây giờ cô ta thuộc về cậu"

Lúc này cô nhăn mặt rồi lắc đầu mạnh xua đuổi đống suy nghĩ trong trí tưởng tượng của mình bèn nghĩ:

(Chắc hẳn anh ta sẽ không quan tâm đến mình đâu, có khi còn đồng ý với anh Diệc Thiên và cho mình nghỉ việc rồi cũng nên, như thế mình nên vui mừng mới phải)

Nhìn thấy tâm trạng của Hiểu Nhiên phấn khởi đến vậy, bà quản gia tiến tới đặt cốc nước cam lên bàn nhìn cô mỉm cười trìu mến lên tiếng:

"Mời tiểu thư dùng nước cam của tôi làm"

Cô sực tỉnh trong sự phấn khích của mình rồi nhìn bà quản gia lấp mấp:

"A...vâng, cảm ơn"

Cô nhấc cốc nước cam lên nhâm nhi rồi liếc mắt nhìn xung quanh căn nhà trống vắng nghẫm nghĩ:

(Nhà anh Diệc Thiên không có nữ hầu mà chỉ có mỗi bác quản gia, thật yên tĩnh chứ không như nhà Phó Thuần Dương, giờ mình mới nhận ra anh ta tưởng mình cao quý chắc, đến mức phải cần người người hầu xung quanh phục vụ tận tay tận miệng, đúng là mắc bệnh hoàng tử mà)

Bà quản gia lên tiếng hỏi:

"Vị tiểu thư là bạn của Diệc Thiên thiếu gia sao? Trông thật xinh đẹp"

Hiểu Nhiên cười gượng đáp:

"A vâng, cháu là Bạch Hiểu Nhiên, người là quản gia ở đây sao?"

Bà quản gia gật đầu đáp:

"Cứ gọi tôi là dì Thất, ngay khi thấy thiếu gia đưa tiểu thư về đây tôi đã rất ngạc nhiên"

Hiểu Nhiên ngạc nhiên thì bà tiếp lời:

"Suốt hơn 20 năm phục vụ cho Lăng Gia, tôi chưa từng thấy cậu ấy dẫn về một người bạn hay một người con gái nào khác ngoài Thuần Dương thiếu gia cả"

Nghe vậy cô ngạc nhiên hỏi:

"Vậy là sao? Anh Diệc Thiên chưa từng đưa ai về nhà ạ?"

Bà gật đầu thở dài đáp:

"Cô là người con gái đầu tiên bước chân vào đây đấy, Bạch tiểu thư"

Hiểu Nhiên cười đáp:

"Cứ gọi cháu là Hiểu Nhiên, không cần gọi tiểu thư gì đó đâu"

Bà quản gia mỉm cười hỏi:

"Vậy ra cô là bạn gái của Diệc Thiên thiếu gia phải không?"

Cô lấp mấp cười gượng xua tay:

"A không phải, cháu chỉ là bạn của anh ấy thôi, không phải bạn gái đâu"

Bà quản gia ngạc nhiên:

"Nhưng lại được thiếu gia đưa về đây nghĩa là cô rất quan trọng với ngài ấy, vậy mà cô lại không phải bạn gái ngài ấy sao?"

"Quan trọng ư?"

Cô hỏi thì bà quản gia tiến tới lấy khung ảnh nhỏ trên bàn gần đó lại cho cô xem rồi nói:

"Đúng vậy, thiếu gia không có nhiều bạn, ngoài cậu Thuần Dương ra thì ngài ấy chưa bao giờ quan tâm đến ai khác"

Hiểu Nhiên cầm bức ảnh ấy lên xem, đó là Diệc Thiên khi còn cấp ba chụp cùng Thuần Dương. Cô lẩm bẩm tự hỏi:

"Sao anh ấy lại không có nhiều bạn vậy? Chẳng phải anh ấy rất ưu tú và dịu dàng sao? Cháu nghĩ người như anh ấy sẽ được các cô gái vây lấy rất nhiều"

Bà quản gia trả lời:

"Cô biết ngài ấy còn có một người em trai song sinh chứ?"

Hiểu Nhiên liền ngạc nhiên hỏi:

"Là Lăng Nhất sao?"

"Đúng vậy, hai người bọn họ dù giống nhau nhưng tính cách lại khác xa nhau hoàn toàn, Lăng lão gia luôn xem trọng và đè áp lực mọi việc lên Diệc Thiên thiếu gia vì ngài ấy rất tài giỏi, còn Lăng Nhất thiếu gia thì không bén mảng quan tâm gì đến, chính vì cái áp lực bắt buộc Diệc Thiên thiếu gia luôn phải hoàn hảo trong mắt người khác, đó là lí do tại sao ngài ấy không được phép có nhiều bạn bè"

Hiểu Nhiên chợt nhận ra, lòng cô không hiểu sao lại hiểu được nỗi lòng của Diệc Thiên một phần nào đó, cô hỏi:

"Nhưng cháu không hiểu, mặc dù vậy anh Diệc Thiên vẫn luôn mỉm cười, lẽ ra anh ấy phải cô đơn chứ? Và vô lí nhất tại sao anh ấy lại không được phép có nhiều bạn bè?"

Bà quản gia thở dài:

"Ngài ấy luôn tỏa ra mình ổn, tôi vẫn còn nhớ cái ngày ngài ấy vẫn là đứa trẻ bình thường như bao người khác, ngài ấy đã có rất nhiều bạn bè vây lấy, nhưng đột nhiên ba của ngài ấy cấm túc ngài ấy không được chơi với những người khác vì sợ Diệc Thiên thiếu gia sẽ nhiễm thói hư tật xấu như Lăng Nhất thiếu gia vậy, từ đó ông ấy đã cấm túc ngài không được tiếp xúc với bất kì ai khác, nếu không ông ấy sẽ gây khó dễ cho họ, và người duy nhất Diệc Thiên thiếu gia được tiếp xúc chỉ có cậu Thuần Dương thôi"

"Vậy à"

Cô hiểu ra dần rồi nghẫm nghĩ:

(Nói cũng đúng, Lăng Nhất anh ta nhìn qua đã biết không tốt lành gì rồi, thảo nào ba anh Diệc Thiên không muốn anh ấy giống như em trai mình nên mới cấm túc anh ấy giao lưu với người khác, vậy mọi chuyện không phải tại Lăng Nhất hết sao?)

Đột nhiên tiếng bấm chuông không ngừng vang lên ồn ào. Bà quản gia ngạc nhiên tự hỏi:

"Là ai mà bấm chuông liên hồi thế này? Hiểu Nhiên cháu cứ ngồi yên ở đây, ta ra ngoài xem thử nhé"

"Vâng ạ"

Hiểu Nhiên vừa đáp thì bà quản gia đi ra ngoài mất. Cô ngồi xuống ghế nghẫm nghĩ:

(Vậy ra anh Diệc Thiên phải sống một cuộc sống ràng buộc như vậy, tại sao anh ấy luôn mỉm cười chứ?)

"Bạch Hiểu Nhiên"

Đột nhiên tiếng gọi lớn vang lên bên ngoài, Hiểu Nhiên giật mình thì cánh cửa bật mở ra, Thuần Dương bước vào nhìn cô thở dốc thì cô to mắt đứng lên nhìn anh bàng hoàng lấp mấp:

"Anh...anh đến đây làm gì chứ?"

Bà quản gia đi vào lên tiếng:

"Thuần Dương thiếu gia, khi không cậu lại bấm chuông liên tục như vậy rồi gấp rút chạy vào đây là tìm Hiểu Nhiên sao?"
Hiểu Nhiên mấp môi hỏi:

"Anh tìm tôi sao?"

Anh tiến tới nói lớn:

"Cô nghĩ cái quái gì vậy? Cô muốn nghỉ việc lắm sao? Còn dám đến nhà Diệc Thiên nữa chứ? Tôi đã nói cô phải về trước 6 giờ tối cơ mà"

Cô vẫn trơ mặt hỏi:

"Nhưng anh bảo nếu tôi không về trước 6 giờ tối thì đừng về nữa cơ mà?"

Anh nheo mày:

"Tôi bảo thế nào thì cô làm thế đó sao? Cô có bị ngu ngốc không?"

Cô nheo mày trả lời:

"Nhưng trước giờ anh luôn bắt tôi phải làm theo ý anh mà đúng không? Tôi không muốn làm việc cho anh nữa"

Nghe vậy anh cắn răng thì Diệc Thiên đi vào lên tiếng:

"Câu có nghe gì không? Cô ấy không muốn làm việc cho cậu nữa, cậu không thể ép buộc người khác làm theo ý mình đâu"

Thuần Dương bật cười đáp:

"Nhưng tôi không đồng ý việc cô ta nhờ cậu lấy tiền giúp cô ta nghỉ việc ở Phó Gia, tôi không cho phép cô ta âm thầm nghỉ việc mà không đứng trước mặt tôi nói tiếng nào"

Hiểu Nhiên tiếp lời:

"Anh không cho tôi nghĩ việc sao? Ban đầu tôi nợ anh nên phải làm người hầu cho anh, chỉ cần trả tiền là tôi có thể nghỉ việc mà đúng không?"

Anh nheo mày đáp:

"Chúng ta đã thỏa thuận việc cô trả nợ cho tôi một năm, không có thỏa thuận bắt buộc cô phải trả tiền thì có thể thoát khỏi Phó Gia, vậy nên cô phải làm việc cho tôi mấy tháng còn lại, đừng hòng nghĩ đến việc tự do nữa"

Diệc Thiên bật hỏi:

"Thuần Dương, cậu có thấy cậu quá đáng không? Tiền thì không nhận mà lại bắt cô ấy làm đúng thời hạn một năm, chẳng qua cậu muốn giữ cô ấy lại thôi nên mới đến tận đây, đừng giả vờ vì cái hợp đồng làm việc gì đó nữa"

Thuần Dương ngạc nhiên, lúc này anh chợt nhận ra. Hiểu Nhiên không hiểu chuyện gì xảy ra liền bật hỏi:

"Anh Diệc Thiên, anh đang nói gì vậy?"

Thuần Dương liền kéo tay cô thì cô nhăn mặt:

"Anh làm gì vậy?"

Anh vẫn kéo mạnh tay cô lướt qua Diệc Thiên rồi đáp:

"Cậu nghĩ sao cũng được, vì tôi phải đưa cô ấy về bằng mọi giá"

Sau khi bước ra khỏi cửa thì cô cố giật tay lại phản kháng nói lớn:

"Anh làm gì vậy? Thả tay tôi ra"

Đến khi bóng dáng hai người đi mất thì Diệc Thiên lẩm bẩm:

"Vậy là đúng như mình nghĩ"

Bên ngoài, Thuần Dương kéo tay cô đi thẳng thừng thì cô liên tục giật tay mình nói:

"Anh buông tôi ra, tôi không muốn về Phó Gia nữa, anh Diệc Thiên sẽ trả tiền cho anh nhưng tại sao anh không nhận, tôi đã hứa với anh ấy sẽ không làm việc cho anh nữa, tôi sẽ làm ở cửa hàng anh ấy"

Bước tới xe, Thuần Dương không ngần ngại đẩy mạnh cô vào rồi đóng sầm cửa lại, sau đó anh lên xe mặc cho cô đang cố chống cự liên tục nói lớn:

"Anh có nghe tôi nói gì không? Làm ơn hãy cho tôi tự do, không có tôi vẫn còn có những nữ hầu khác mà, anh có thể bắt họ giặt quần áo cho anh mà không cần sử dụng máy giặt, anh có thể bắt họ nấu ăn cho anh mỗi ngày và bắt họ phải hiểu khẩu vị của anh, anh cũng có thể bắt họ dọn dẹp phòng anh mỗi sáng và đánh thức anh dậy mà, vậy thì lí do gì anh không cho tôi nghỉ việc chứ?"

Anh im lặng một hồi, rồi khởi động xe dần khẽ nói:

"Im lặng đi"

Nghe vậy cô không la hét nữa thì chiếc xe dần lái đi, cô đành ngồi im nghẫm nghĩ: (Rốt cuộc anh ta muốn làm gì mình chứ? Tại sao lại không cho mình nghỉ việc?)

Bỗng anh lên tiếng:

"Vì tôi lười phải dạy lại mọi thứ cho người khác, cô đã thuần thục công việc trong nhà tôi, tôi không thể để cô đi được"

Cô ngạc nhiên rồi nói:

"Hừ, sớm hay muộn gì tôi cũng sẽ đi, việc gì anh phải giữ tôi lại, anh chỉ lấy cái cớ giữ tôi lại làm việc cho anh và bắt nạt tôi thôi"

Nghe vậy anh bật cười nhẹ mà không nói gì nữa khiến cô khó hiểu hỏi:

"Anh cười cái gì chứ? Tôi nói không đúng sao?"

Lúc này anh không hiểu sao lòng lại vui đến vậy, mặc cho cô cào nhào nhăn nhó, anh vẫn thấy vui vẻ và lái xe.

"Này anh trả lời tôi đi chứ? Rốt cuộc làm sao anh mới cho tôi nghỉ việc, tôi không muốn về nhà anh nữa, làm ơn dừng xe cho tôi xuống đi"

Cô nhăn mặt không vui dần thì anh lên tiếng:

"Tôi sẽ phạt cô vì tội dám âm thầm đi với Diệc Thiên, tội thứ hai là dám đến nhà cậu ta và âm thầm muốn nghỉ việc, tội thứ ba là cô dám nói trước mặt cậu ta về việc không muốn về Phó Gia nữa"

Cô nheo mày khó hiểu:

"Này, tôi không muốn làm người hầu của anh nữa, còn mấy tội mà anh kể thật vô lí, mau dừng xe, tôi muốn xuống xe"

Cô hét lớn thì anh nhăn mặt nói:

"Cô còn không im lặng thì Phó Thuần Dương tôi không nương tay đâu"

Mặc vậy cô vẫn hét:

"Nhưng tôi muốn xuống xe, tôi không muốn theo anh về"

Đột nhiên anh thắng gấp xe lại khiến cô đập đầu về phía trước

"Aiya...anh làm cái gì vậy? Đầu của tôi"

Cô bật rên thì anh nhăn mặt dần bật hỏi:

"Tôi làm gì sai với cô sao?"

Cô xoa đầu mình vì cơn đau rồi khó hiểu nhìn anh mếu máo nói:

"Cái gì chứ? Anh thắng gấp như vậy là muốn tôi đập đầu chết sao?"

Anh nắm chặt hai bàn tay mình lại hỏi:

"Tôi đang hỏi...tôi làm sai gì với cô nên cô mới không muốn theo tôi về, không lẽ Diệc Thiên cậu ta quan trọng đến mức nói gì cô cũng nghe sao? Thậm chí cô còn phản kháng và muốn làm việc cho cậu ta, cô nói đi, tôi thua cậu ta về cái gì chứ?"

Cô nheo mày hỏi:

"Anh đang nói cái gì vậy? Anh không biết là tôi thích anh ấy sao? So với anh và anh ấy thì anh ấy là một người dịu dàng, biết suy nghĩ, biết quan tâm đến người khác"

Rồi cô sực nhận ra tiếp lời:

"Cơ mà...anh hỏi tôi anh thua anh ấy về cái gì là sao?"

Anh nghiếng răng tay gõ mạnh lên xe quay sang nhìn cô nói lớn:

"Cô đúng là ngu ngốc, tôi cũng có thể dịu dàng như cậu ta được vậy, cô chỉ cần thấy ai đó đối xử với cô ấm áp lại cho người ta tốt hơn tôi, chỉ cần cậu ta cười với cô một chút thì cô liền quay lưng vẫy đuôi mà bỏ chủ, trong khi người chủ này lại chạy tức tốc đến đây bắt cô về mà cô còn không muốn, cô đúng là loại người ngu ngốc"

Cô nhăn mặt quát:

"Anh đang nói cái quái gì vậy? Với lại tôi là người chứ không phải là chó, anh nói cái gì mà anh ấy tốt hơn anh? Anh bị tâm thần phân liệt à?"

Lúc này bên ngoài xe, một bà lão và đứa cháu gái đi ngang qua. Vì tiếng ồn ào trong xe thì đứa cháu gái thì nhìn bà mình ngây thơ lên tiếng:

"Bà ơi, chiếc xe đó ồn quá"

Người bà mỉm cười trả lời:

"Chắc là đôi vợ chồng trẻ cải nhau đó mà, giống baba và mama cháu vậy"

Ngay trong xe, anh nhăn mặt nói:

"Cô ngu ngốc vừa thôi, khi về nhà tôi sẽ trừng phạt cô"

Cô đẩy cửa xe rồi bước xuống đáp:

"Hừ, tôi còn lâu mới theo anh về, anh đã mắng tôi ngu ngốc nhiều lần rồi, anh đúng là loại người khó hiểu"

"Cô dám bước xuống xe thì đừng trách tôi"

Anh lên tiếng hăm dọa thì cô đóng cửa xe lại đáp:

"Tôi cứ xuống đấy, anh về nhà đi, tôi không muốn về Phó Gia nữa"

Rồi cô quay lưng bước đi bộ về phía trước thì anh tức tối bước xuống xe chạy đến kéo mạnh cánh tay cô thì cô giật mạnh nói:

"Buông ra, anh làm như vậy là không đúng với một cô gái, tôi bảo anh thả tôi ra cơ mà"

Lúc này đúng lúc Lăng Nhất chợt chạy đến thì liền dừng xe khi thấy cảnh tượng từ xa trước mặt, Thuần Dương đang kéo tay Hiểu Nhiên khiến anh to mắt bất ngờ nhìn.

Cùng khoảnh khắc tại nhà Tiểu Huyên bây giờ, Tư Diệp đang chống tay lên cằm uống cafe trong sự nhàm chán thì một tin nhắn đến. Cô bật máy lên xem thì to mắt nhìn tấm ảnh Lăng Nhất vừa gửi qua, đó là cảnh Thuần Dương đang kéo tay Hiểu Nhiên trên đường khiến cô bật đứng dậy thì tin nhắn của Lăng Nhất lại đến với dòng khiêu khích:

[Chồng sắp cưới của cô bây giờ đang trên đường níu kéo cô gái khác rồi, tôi nghĩ cô nên từ bỏ ý định bắt anh ta nhận cái thai ngoài ý muốn của mình đi]

Chợt Tư Diệp nắm chặt điện thoại mình nhăn mặt kích động quát lớn:

"Đồ khốn"

Bên trong nhà tắm, Tiểu Huyên giật mình liềm bước ra bật hỏi:

"Tư Diệp, cậu sao vậy? Hét lớn như thế làm tớ giật cả mình đấy"

Tư Diệp không vui quay lưng nói:

"Tớ có việc phải đi đây"

Sau đó cô vội đi mất khiến Tiểu Huyên vừa lau tóc vừa khó hiểu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau