YÊU PHẢI CÔ NGƯỜI HẦU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Yêu phải cô người hầu - Chương 41 - Chương 45

Chương 41

Hai ngày sau, khi tin tức từ vụ mất trộm của ông lão giàu có ấy đang được phát tán rộng rãi.

Tại một ngôi biệt thự lớn, Mã Phong Thất ngồi trên chiếc ghế sofa vừa nheo mắt nhìn bảng tin đang được phát trên chiếc tivi lớn trước mặt. Trong đoạn camera được thu lại trên màn hình ấy là hình bóng của tên trộm đang cố gắng chạy trốn thoát từ ngôi biệt thự hướng ra ngoài cổng. Mã Phong Thất bật tính ngạc nhiên liền dùng điều khiển tua chậm từng bước chân đang chạy của tên trộm ấy trên màn hình tivi. Hắn bắt đầu suy nghĩ phán đoán theo linh cảm của mình rồi nheo mày lẩm bẩm:

"Bóng dáng của tên trộm này thật quen thuộc, cứ như mình đã từng gặp ở đâu rồi vậy"

Hắn lại dùng điều khiển phóng to bóng đen của tên trộm ấy, khi hình ảnh càng to dần thì hắn lại càng ngạc nhiên vì trong khi chạy trốn, tên trộm đã để lộ mái tóc trắng xóa dù đang đội chiếc mũ trùm đầu đen như mực, vì thế mái tóc của anh lại càng nổi bật hơn trong bóng tối vì nó trắng như tuyết. Lúc này Mã Phong Thất bật ngẫm nghĩ:

( Mái tóc trắng như vậy thật sự rất ít người nhuộm màu này, tóc của tên Lăng Nhất cũng màu trắng, không phải là mình hồ đồ đến mức nghĩ hắn chính là kẻ trộm trong đoạn clip này chứ)

Rồi hắn bật cười nhẹ ngẫm nghĩ:

( Nhưng nếu là sự thật thì lại hay biết mấy, với lại nhà của ông già độc thân giàu có này gần nhà của bạn gái hắn, không phải là quá trùng hợp sao?)

Sau một hồi suy nghĩ thì Mã Phong Thất đứng dậy, hắn bật cười khúc khích lẩm bẩm:

"Mình phải điều tra chuyện này, nếu đúng như mình nghĩ rằng Lăng Nhất hắn là kẻ trộm thì hay lắm đây"

7:00 tối tại quán bar, Lăng Nhất bước vào trong không khí nhộn nhịp ồn ào với làn nhạc sóng khiến anh bật cười nhẹ trong suy nghĩ:

(Đã lâu rồi mình không bước vào đây, phong cảnh ăn chơi này mình đã từng là nhân vật chính, nghĩ lại thì số tiền mình đã bỏ ra cho cuộc vui của bản thân quả là không ít, để bây giờ mới hiểu được cảm giác tiếc nuối đến như vậy)

Bỗng một giọng nói vang lên gọi lớn:

"Lăng Nhất, mày đến rồi à"

Nghe tiếng gọi nên Lăng Nhất bật liếc mắt sang một hướng thì thấy Mã Phong Thất đang ngồi giữa hai cô gái trong bộ dạng của một tên công tử xấc xược không khác gì anh lúc trước. Anh tiến tới rồi ngồi xuống nheo mày hỏi:

"Mã Phong Thất, mày gọi tao đến đây đây làm gì? Nếu muốn chế giễu thì xin lỗi, tao đây không có thời gian"

Thấy thái độ khó chịu của Lăng Nhất, Mã Phong Thất lại bật cười cợt rồi gác hai chân lên bàn như một tên phóng đãng rồi nói:

"Làm gì phải khó chịu thế? Tao đang cho mày cảm giác được quay lại như tên công tử như trước mà, với lại cũng không phải vì chuyện này tao mới gọi mày đến đây"

Lăng Nhất vẫn giữ thái độ khó chịu rồi hỏi:

"Mày muốn nói gì thì nói đi, tao còn phải về sớm"

Nghe vậy Mã Phong Thất bật cười nhẹ rồi nhìn hai cô gái bên cạnh mình lên tiếng:

"Hai cô mau qua chỗ Lăng thiếu phục vụ đi, hẳn hai cô biết cậu ta lúc trước là ai chứ"

Bật hai cô gái ấy bĩu môi, nét mặt khinh thường nhìn Lăng Nhất nói:

"Đúng là lúc trước anh ta là một người có tiền và rất khinh thường những người khác, bây giờ lại đến quán bar với bộ dạng ăn mặc không khác gì tên ăn mày thế kia thì ai mà thèm phục vụ nữa chứ"

Cô gái kia cũng lên tiếng:

"Đúng vậy a, xem lại anh ta kìa, đường đường là thiếu gia xài tiền như rác mà bây giờ lại không có tiền mua nổi bộ đồ sang trọng để mà mặc, chắc hẳn bây giờ trở thành tên ăn mày nghèo kiết xác rồi"

Nghe những lời chế giễu đó, Lăng Nhất bật im lặng, hai lòng bàn tay nắm chặt mà không thể làm gì được, nhìn thấy bộ dạng khuất phục của anh nên Mã Phong Thất đã cảm thấy vui lại càng thêm vui. Hắn nhìn hai cô gái kia rồi lên tiếng:

"Mấy cô thích khinh người như thế thì mau biến khỏi mắt tôi đi, dù gì cậu ta cũng là bạn của tôi đấy nên ít nhất phải biết giữ miệng chứ"

Sau vài phút hai cô gái đó cũng đi mất, Mã Phong Thất bật nhẹ que diêm châm lên điếu thuốc trên miệng rồi nhẹ nhàng nói:

"Lần trước ở quán cafe tao có hơi quá đáng, chuyện tao nói đưa bạn gái mày cho tao chỉ là đùa thôi, sau khi suy nghĩ lại thì tao thấy chúng ta cũng đã từng là bạn thời trung học nên hôm nay có ý mời mày đến đây uống rượu, mày không giận gì Mã Phong Thất này chứ?"

Lăng Nhất ngạc nhiên rồi giơ tay cầm ly rượu trên bàn lên lắc nhẹ vài cái trả lời:

"Tao không trách đâu, với lại mày mau nói vấn đề chính đi, không hẳn là chỉ đến đây uống rượu thôi đấy chứ"

Lúc này Mã Phong Thất nghiêng nhẹ đầu bật cười rồi nói:

"Thật ra là vì chuyện mày nhờ tao lần trước, mày có nói là cần thêm một ít tiền để chữa bệnh cho người thân bạn gái mày đúng không?"

"Đúng vậy, nhưng tao nghĩ không cần thiết mượn mày nữa vì tao có thể tự mình kiếm được"

Lăng Nhất liền trả lời khiến Mã Phong Thất ngạc nhiên buộc miệng nói tiếp:

"Tự mình kiếm được? Không phải là trộm cướp đấy chứ?"

Bỗng Lăng Nhất bật giật mình sau câu nói của Mã Phong Thất thì hắn lại bật cười tiếp lời:

"Ý tao là số tiền chữa bệnh lớn như vậy, mày làm sao có thể tự mình kiếm được, chi bằng để tao cho mượn một ít, dù gì Mã Phong Thất này cũng không thiếu tiền"

Anh bật cười gượng rồi hỏi:

"Mày thật sự muốn giúp tao? Không đùa chứ?"

Hắn bật cười rồi vớ tay lấy ly rượu còn lại trên bàn nhìn anh nghiêm túc nói:

"Tao không rảnh đùa với mày những chuyện quan trọng như thế này đâu, với lại đã đến đây còn không cùng tao uống vài ly à?"

Nghe vậy Lăng Nhất đành uống cạn ly rượu trên tay đã cầm nãy giờ rồi trả lời:

"Uống thì uống, nếu mày đã có lòng tốt giúp tao như thế thì muốn uống bao nhiêu cũng được"

Trong quá trình cả hai uống rượu cùng nhau, Mã Phong Thất không hề uống một giọt nào mà thừa cơ đổ toàn bộ rượu xuống sàn. Sau khi đã thấy Lăng Nhất đã có biểu hiện say, hắn cố ý lên tiếng hỏi:

"Mà này, mày có biết vụ mất trộm của lão già giàu có gần nhà bạn gái mày không? Tao nghe nói vụ đó đang hot và đang được cảnh sát điều tra đấy"

Nghe hắn hỏi, mặt Lăng Nhất lúc này đã có chút ửng đỏ, đôi mắt mập mờ kèm theo giọng điệu kéo nhựa trả lời: "À...vụ đó...tao biết chứ, mà mày hỏi làm...gì?"

Hắn bắt đầu cười cợt với ánh mắt nham hiểm rồi tiến mặt lại gần anh hỏi khẽ:

"Tao còn biết tên trộm đó là ai nữa kìa, mày có muốn biết không?"

Lăng Nhất ngạc nhiên rồi cười nhẹ không tin nói:

"Mày đừng đùa nữa được...không? Làm sao...mày biết kẻ trộm đó là...ai được chứ?"

Nghe anh nói, hắn bật cười khúc khích tiếp lời:

"Có một đoạn clip được quay lại trong lúc tên trộm ấy chạy trốn, đáng lẽ tên trộm ấy đã không bị lộ danh tính nếu như tóc hắn cũng màu đen"

Anh bắt đầu cảm thấy từng câu nói của Mã Phong Thất cứ như đã biết được sự thật, anh cố gắng lấy mọi sự tỉnh táo của mình rồi hỏi hắn:

"Thế...tên trộm đó tóc màu gì nào? Làm sao mày biết nó không phải màu đen?"

Hắn không ngại trả lời:

"Là màu trắng, nó y hệt như...tóc của mày vậy"

Bỗng Lăng Nhất giật mình, giọng anh bật run dần rồi nói:

"Mày...mày đang nói cái gì vậy? Mày đang nghi ngờ tao sao?"

Ngạc nhiên trước thái độ sợ sệt của anh, Mã Phong Thất trơ mặt hỏi:

"Tao chỉ nói tên trộm ấy có mái tóc màu trắng nên so sánh với tóc mày thôi chứ có nói mày là tên trộm đó đâu, sao lại phải có tật giật mình như vậy?"

Anh bật đổ mồ hôi dần thì đứng phắt dậy đáp:

"Tao phải về rồi, mày ở lại chơi đi"

Dứt lời anh nhanh chóng quay lưng đi thì hắn lên tiếng:

"Khoan đã, chúng ta còn chưa uống xong, mày vội về làm gì?"

Anh quay mặt lại trả lời:

"Chuyện mượn tiền mày hôm khác tao sẽ đến lấy, với lại tối nay như thế đủ rồi"

Dứt lời anh quay lại bước đi vài bước thì Mã Phong Thất cũng đứng dậy lên tiếng:

"Khoan đã, mày vội vàng khi nghe tao kể về chuyện mất trộm đó nên có tật giật mình à? Hay mày là kẻ trộm đó"

Lăng Nhất bật giật mình, anh nghiếng răng vì biết Mã Phong Thất đang nghi ngờ mình nên lại quay mặt đáp:

"Tật giật mình gì chứ? Chẳng qua tao có chút đau đầu nên hẹn mày hôm khác uống rượu"

Hắn nghiêng đầu cười cợt rồi tiến tới nói khẽ qua ven tai anh:

"Tao biết mày là kẻ trộm đó, nhưng tao sẽ không tiết lộ với bất kì một ai, mày yên tâm" Lăng Nhất lúc này bối rối không tưởng, lòng anh vừa hoang mang vừa bất an vì người biết được chuyện này lại là tên đểu cán, liệu hắn có thật sự giữ bí mật cho anh không? Anh cũng không biết mình nên thừa nhận sự thật với hắn, hay là lại nói dối rằng mình không có liên quan đến chuyện này?

Sau vài giây suy nghĩ anh cũng nghiêm nghị lên tiếng:

"Mày nói gì vậy? Dựa vào cái clip đó mà nghi ngờ tao là kẻ trộm thì đúng là hoang đường, khi nào có bằng chứng rõ ràng rồi hãy nói chuyện này tiếp nhé với lại tao phải về rồi"

Nói xong anh quay lưng đi mất khiến tên Mã Phong Thất tức tối lẩm bẩm:

"Tên khốn, rõ ràng hắn có tật giật mình như thế mà vẫn chối được thì đúng là ngu ngốc, bằng mọi cách mình sẽ vạch trần chuyện này cho bằng được"

Vài ngày sau đó, tại nhà Tư Diệp

Cô nũng nịu ôm lấy cổ Lăng Nhất đang ngồi từ phía sau khẽ nói:

"Nhất Nhất, số tiền mà anh nói sẽ giúp em chữa bệnh cho dì khi nào mới có vậy?"

Lăng Nhất bật đứng dậy, anh quay lại nắm lấy hai bàn tay cô trả lời:

"Tư Diệp, hay là bây giờ anh đem số tiền mình đã trộm được đưa cho em chữa bệnh cho dì, có được không?"

Tư Diệp bật ngạc nhiên kèm theo sự vui mừng hỏi:

"Có thật không?"

"Thật"

Anh vừa mỉm cười trả lời vừa đắn đo ngẫm nghĩ:

( Vốn dĩ mình định để một thời gian sử dụng số tiền đó, nếu sử dụng ngay thì có thể tên Mã Phong Thất đang cho người điều tra mọi hành động của mình, hắn sẽ biết được mình đang giữ một số tiền lớn và sẽ tìm mọi cách để có bằng chứng chứng minh mình là kẻ trộm đó, chi bằng đưa tất cả cho Tư Diệp, dù gì cũng đã giúp cô ấy chữa bệnh cho dì cô ấy thì mình cũng vui rồi)

Một lát sau khi Lăng Nhất mang tất cả số tiền ấy ra đưa cho Tư Diệp, anh nhẹ nhàng vén tóc ven tai cô rồi nói khẽ:

"Em giữ nó cẩn thận, chỉ cần em vui vẻ thì anh đều có thể cho em tất cả mọi thứ"

Cô bật mỉm cười rồi ôm lấy anh đáp:

"Bây giờ thì em tin anh yêu em thật lòng rồi, em xin hứa cả cuộc đời này chỉ có thể ở bên cạnh anh, em hứa đấy"

Anh vui vẻ thả cô ra rồi mỉm cười tiếp lời:

"Được rồi, em đi đi, cầm lấy tiền này mà chữa bệnh cho dì"

Cô gật bật cười đầu đáp "vâng" rồi đi ra cửa mất, khi cánh cửa vừa khép lại, Tư Diệp đứng sau cánh cửa mà nhếch môi nhìn số tiền đã được bỏ cẩn thận trong chiếc túi trên tay nghiêng đầu ngẫm nghĩ:

(Ha, cuối cùng thì tên Nhất Nhất cũng đưa hết toàn bộ tiền cho mình, bây giờ thì mình không cần thiết phải giả vờ ngọt ngào với hắn nữa, đúng là tên đàn ông ngu ngốc mới bị Lạc Tư Diệp này lừa hết năm lần bảy lượt)

Sau một hồi đi trên đường, cột đèn giao thông cũng đã báo hiệu chuyển sang màu xanh dành cho người đi bộ.

Tư Diệp vừa bước chân băng qua đường thì đột nhiên từ xa Mã Phong Thất cũng đang lái xe chạy gần đến với tốc độ rất nhanh, khi vừa thấy cô hắn giật mình liền thắng gấp khiến cô cũng bật giật mình rồi ngã xuống đất. Một tiếng "kít" dài cuối cùng cũng dừng lại. Từ trên chiếc xe, hắn nhanh chóng mở cửa xe rồi bước xuống nhăn mặt tức tối và định mở miệng mắng lấy cô gái kia, nhưng khi thấy cô gái đó là Tư Diệp thì hắn bật thay đổi thái độ mà nhanh chóng tiến tới đỡ lấy Tư Diệp hỏi:

"Cô có sao không?"

Tư Diệp lúc này đứng dậy quát lớn:

"Anh chạy xe kiểu gì vậy? Có thấy là đang đèn đỏ không?"

Bỗng cô ngạc nhiên nhìn hắn lẩm bẩm:

"Ơ...anh là bạn của Nhất Nhất, là tên khốn ở quán cafe hôm trước à?"

Hắn bật cười nhẹ đáp:

"Đúng vậy, tôi là Mã Phong Thất, là tên khốn bị cô mắng ở quán cafe lúc đó đây"

Sực Tư Diệp bật giật mình rồi ngó xuống đất nhìn xung quanh, khi thấy túi tiền lớn đã rơi xuống đất từ vụ ngã lúc nãy thì cô nhanh chóng cầm lấy nó lên rồi thở phào nghĩ:

(May quá, tiền của mình vẫn còn đây)

Mã Phong Thất bật ngạc nhiên tò mò nhìn chiếc túi ấy rồi lên tiếng hỏi:

"Đây là túi gì mà trông nó có vẻ rất quan trọng với cô vậy?"

Tư Diệp lướt qua hắn với thái độ xem thường trả lời:

"Không phải chuyện của anh"

Đột nhiên hắn kéo tay cô từ phía sau khiến cô nhăn mặt quay lại nói lớn:

"Anh lại muốn gì đây?"

Hắn nhìn cô với ánh mắt ma mị rồi nói:

"Chúng ta cần nói chuyện đấy"

Chương 42

Tại quán cafe, Tư Diệp dựa lưng ra ghế khoanh hai tay ngồi với bộ dạng chéo chân thanh cao nheo mày hỏi:

"Rốt cuộc anh muốn nói gì với tôi đây?"

Đối diện cô, Mã Phong Thất vẫn uy nhiên cầm lấy tách cafe đen nóng hổi thưởng thức một hồi rồi đáp:

"Hẳn cô là người hiểu Lăng Nhất hơn ai khác nhỉ? Và cũng chắc chắn hắn sẽ tiết lộ với cô vài bí mật"

"Bí mật? Anh đang nói cái gì vậy?"

Tư Diệp nheo mày khó hiểu hỏi thì hắn liếc nhìn chiếc túi lớn cô để bên cạnh mình rồi lên tiếng nói:

"Nếu tôi đoán không lầm thì chiếc túi cô đang giữ chứa rất nhiều tiền phải không?"

Bỗng cô giật mình liền ngạc nhiên tiếp lời:

"Làm sao anh biết?"

Hắn bật cười nhẹ rồi nói:

"Đương nhiên vì theo trực giác của tôi, nếu là thứ quan trọng thì người ta sẽ giữ kề kề bên mình, tôi còn biết đó là tiền tên Lăng Nhất kia đưa cho cô nữa kìa"

Lúc này Tư Diệp bật liến thoắc ngẫm nghĩ:

(Tên này hắn không lẽ biết chuyện tên Nhất Nhất ăn trộm tiền à? Sao hắn nói có vẻ như biết hết mọi sự thật bậy?)

Bỗng cô lên tiếng hỏi:

"Anh nói gì vậy? Đây là tiền của tôi chứ không phải tiền của Lăng Nhất, không lẽ anh bắt tôi đến cái quán cafe này là để nói chuyện vô vị này đấy à?"

Hắn bật cười nhẹ rồi tiến tới gần mặt cô nói khẽ:

"Tôi có hẳn bằng chứng hắn là tên trộm vụ mất tiền của lão già kia đấy, nếu cô còn không nói sự thật thì khi mọi chuyện phát hiện ra, cô sẽ bị xét tội đồng lõa với tên trộm đó, thử hỏi xem hai người sẽ ở tù bao nhiêu năm đây?"

Tư Diệp bỗng giật mình rồi cô lấp mấp bất an nói:

"Anh...vậy ra anh đã biết hết mọi chuyện?"

Hắn bật cười âm thầm rồi trả lời:

"Đúng vậy, nếu cô không muốn tôi đem bằng chứng ấy giao cho cảnh sát, thì cô phải làm cho tôi một điều kiện"

Tư Diệp bắt đầu thấy được âm mưu của hắn liền nghĩ:

(Tên này thật xảo huyệt)

Rồi cô bật dè chừng hỏi:

"Anh đang uy hiếp tôi? Rốt cuộc anh muốn gì đây?"

Hắn lấy thìa khuấy nhẹ tách cafe trên bàn rồi trả lời:

"Cô chỉ cần giúp tôi có được bằng chứng kết tội Lăng Nhất là tên trộm và bắt hắn phải đi tù, không những cô được hưởng trọn số tiền mà hắn trộm được mà còn có thể rời bỏ hắn, tôi đã điều tra cô đến với hắn chỉ vì tiền mà thôi đúng không?"

Tư Diệp bật ngạc nhiên rồi nói:

"Đúng là vậy nhưng lúc nãy anh nói anh có hẳn bằng chứng kết tội Lăng Nhất là kẻ trộm mà, sao bây giờ anh lại cần tôi giúp chuyện này, không lẽ..."

Bỗng hắn bật cười phá lên nói:

"Tôi chỉ nói thử thôi chứ nào có bằng chứng gì chứ, nhưng cuối cùng cô cũng sợ đến mức mà thừa nhận rồi"

Cô bật cười nhẹ nói:

"Ha, tôi thừa nhận thì sao? Bây giờ anh không có bằng chứng gì thì tôi xin phép đi được rồi chứ?"

Bỗng hắn lên tiếng:

"Khoan đã, cô nghĩ tôi ngu đến mức không chuẩn bị gì sao?"

Chợt hắn lấy chiếc máy thu âm đã giấu kĩ dưới bàn ngay từ đầu lên cho cô xem khiến cô bỗng to mắt giật mình lấp mấp:

"Anh..."

Hắn bật cười xảo huyệt nói:

"Những gì cô nói lúc nãy tôi đều thu vào đây, nếu cô không làm theo điều tôi nói thì tôi sẽ đưa cái này lên mạng, sớm muộn gì cô và tên Lăng Nhất cũng sẽ bị cảnh sát bắt chung thôi"

Bất lực trước tình huống, cô đành chấp nhận yêu cầu của hắn.

Vài ngày sau đó, cảnh sát đột nhiên ập vào nhà tóm lấy Lăng Nhất một cách bất ngờ khiến anh hoang mang lên tiếng hỏi:

"Mấy người làm gì vậy? Sao lại xông vào đây bắt tôi?"

Một người cảnh sát trả lời:

"Anh bị bắt vì bị tình nghi là trộm trong vụ cướp gần đây, mời anh về đồn cảnh sát cùng chúng tôi"

"Cái gì chứ?"

Anh đang nói thì chiếc còng số 8 đã còng vào hai tay anh từ phía sau khiến anh không khỏi hoang mang.

Tại đồn cảnh sát

Sau một hồi sau khi cố gắng chối bỏ thì một viên cảnh sát vừa bước vào rồi đặt một chiếc túi tiền lớn trên bàn khiến anh không khỏi ngạc nhiên ngẫm nghĩ:

(Chiếc túi này...chẳng phải mình đưa cho Tư Diệp rồi sao? Sao bọn họ lại có được nó?)

Sau khi kiểm tra, ba bốn người cảnh sát nhìn nhau rồi lên tiếng:

"Đúng là nó rồi, số tiền vừa đủ với khoảng tiền bị mất trộm"

Rồi bọn họ nghiêm mặt nhìn anh nghiêm giọng nói:

"Chúng tôi có đủ bằng chứng và nhân chứng để kết tội anh là tên trộm đã lẻn vào nhà một phú ông mấy tuần trước, anh còn gì để chối bỏ không?"

Anh nheo mày đáp:

"Cái gì chứ? Dựa vào cái gì mà mấy người kết tội tôi là tên trộm đó?"

Bỗng Tư Diệp bước vào từ cánh cửa khiến anh sửng sờ, cô bật khóc tiến tới nắm lấy tay anh nói:

"Nhất Nhất, sau khi anh đưa cho em số tiền đó khiến em cảm thấy rất ray rứt nên không muốn sử dụng, em muốn anh đi đầu thú nên mới dùng cách này"

Bỗng anh không tin liền to mắt mấp môi hỏi:

"Tư Diệp, em bán đứng anh?"

Cô lại tiếp tục giả vờ trước mặt cảnh sát rồi nhìn anh tiếp lời:

"Em chỉ là vì muốn tốt cho anh thôi, số tiền này em mang đến nộp cho cảnh sát nên anh sẽ không bị tội nặng đâu"

"Em..."

Anh tức giận không nói nên lời thì phía cảnh sát lên tiếng:

"Cô Lạc Tư Diệp bạn gái anh đã thừa nhận với chúng tôi rằng anh đã trộm số tiền này vào mấy tuần trước, chúng tôi cũng đã tìm ra bằng chứng camera trên đường phố bắt gặp tên trộm ấy sau khi trộm tiền đã chạy vào nhà cô Lạc Tư Diệp đây để ẩn thân, cũng kết luận tên trộm ấy chính là anh chứ không phải ai khác"

Lăng Nhất bật đứng dậy, anh nắm chặt hai lòng bàn tay mình rồi nhìn Tư Diệp hỏi:

"Có phải vì em biết họ đã tìm được bằng chứng kết tội anh nên mới giao tiền cho cảnh sát rồi thừa nhận mọi chuyện không?"

Cô bỗng gật đầu nhẹ đáp:

"Đúng như vậy, với lại em cảm thấy làm chuyện này thật ray rứt, em sẽ bán nhà để lo viện phí chữa trị cho dì, còn số tiền này em không muốn vì em mà anh lại đi trộm nó như vậy, Nhất Nhất nghe lời em mà thừa nhận đi, em tin mức án của anh sẽ được giảm mà"
Sau lời nói của Tư Diệp, Lăng Nhất bỗng phút chốc im lặng không nói một lời nào nữa.

Sau vụ việc đó thì trên các trang báo đã kết luận tên trộm chính là anh.

Nhà Lăng Gia lúc này không khỏi sửng sốt, khi Lăng Tổng vừa nghe tin Lăng Nhất đã bị bắt liền lâm bệnh trên giường vì không khỏi các phóng viên vây đến làm phiền mỗi ngày mà đâm ra xấu hổ khi nhị thiếu của tập đoàn Lăng Thị lại đi trộm cướp.

Lăng Diệc Thiên lúc này vì muốn cứu giúp Lăng Thị không bị ảnh hưởng nên đã đứng ra dập tắt dư luận. Khi bước đến trại giam ấy, Diệc Thiên bật nheo mày nhìn đứa em trai hư hỏng đang ngồi bên kia cách anh một thành kính thì lên tiếng hỏi:

"Em có biết em đã làm ra những chuyện gì không? Khi nghe tin nhị thiếu gia của Lăng Thị bị ngục tù thì mọi người không khỏi đồn ầm lên khiến Lăng Thị bị ảnh hưởng, ba cũng đã lâm bệnh và nhập viện. Khi nào em mới biết hối cải đây?"

Lăng Nhất không nhìn anh, mắt anh vẫn hướng xuống đất với chiếc hàm đã mọc đầy râu và vẫn chưa được cạo sau bao tuần, mái tóc trắng xóa đã nhú ra vài lớp màu đen ở chân tóc với đôi mắt lờ đờ hỏi:

"Anh đến đây để thuyết giáo hay là đến thăm tôi vậy?"

Diệc Thiên bật đứng dậy đáp:

"Lần này tôi sẽ không giúp cậu nữa, hi vọng hai năm cải tạo này cậu sẽ học được nhiều bài học, còn việc cậu có nhận ra đúng sai hay không thì tùy vào cậu, nên nhớ ba cũng đã không còn sức khỏe để quản lí Lăng Thị nữa, cũng có thể trước khi cậu còn trong trại giam thì ông ấy đã không chịu nổi mà ra đi rồi"

Dứt lời anh bước đi mất khiến Lăng Nhất phải ngước nhìn trong im lặng. Đôi mắt anh thật nặng trĩu chỉ trông ngóng Tư Diệp đến thăm mình dù chỉ một chút, nhưng thời gian cứ trôi, dường như bóng dáng ấy anh đã không còn được gặp nữa.

Cuối cùng hai năm cũng trôi qua, khi cánh cổng tự do cũng mở ra khiến anh phải ngỡ ngàng. Điều vui nhất cũng đến là anh đã được tự do, anh quyết định trở về Lăng Gia sau một thời gian dài nhưng bóng hình cô gái đó vẫn khiến anh không thể nào quên được. Khi anh tìm đến nhà Tư Diệp thì được biết căn nhà này đã được bán cho người khác từ hai năm trước. Sau vài tháng điều tra thì anh cũng tìm được địa chỉ mới cô đang ở đến một ngày anh cũng chính thức đối mặt với cô cũng là ngày hôm nay, là tại quán bar này. Sau khi nhận thức được mọi chuyện sau bao năm cô chỉ đến với anh chỉ vì tiền, những lời ngọt ngào và lời hứa cô vẫn thường nói với anh tất cả chỉ là giả tạo, anh đã ầm thầm quan sát cô từ xa trong quán bar. Cô vẫn như xưa, vẫn không có gì thay đổi. Bản tính vẫn sắc sảo như trước nhưng gương mặt vì cớ gì đã hiện lên nhiều nét thật mệt mỏi.

Sau khi Tư Diệp quay lưng đi, anh bật cười nhẹ tiếp tục ngẫm nghĩ:

(Bạch Hiểu Nhiên, xin lỗi cô. Thật tình tôi chỉ muốn đưa cô đến đây là để biết được bộ mặt thật của Tư Diệp, hi vọng cô quay về nói với Phó Thuần Dương để anh ta không phải bị loại phụ nữ như cô ta lừa mãi được)

Phía bên kia

Lúc này Hiểu Nhiên bước ra khỏi quán bar, cô chạy thật nhanh trên đoạn đường trở về Phó Gia thì đột nhiên đôi giày cao gót cô đang mang bỗng gãy rụp xuống khiến cô ngã nhào xuống đất mà nhăn mặt:

"Ây da, đau...đau quá đi mất, đôi giày chết tiệt này làm mình không thể chạy được"

Cô cố đứng dậy, hai đầu gối đã sưng tấy do cú ngã vừa nãy vẫn đang ê ẩm. Cô vội xách đôi giày lên tay rồi cố đi từng bước về nhà, vừa đi vừa ngẫm nghĩ:

( Lạc tiểu thư không hề nhớ ngày sinh nhật của anh ta mà đi vui chơi ở quán bar, nói vậy thì đêm nay chẳng phải anh ta lại đón sinh nhật một mình sao?)

Khi cô vừa bước từng bước trên đường thì Lăng Nhất vừa lái xe đến, anh nhìn cô qua ô cửa xe lên tiếng hỏi:

"Này, cô có sao không vậy?"

Hiểu Nhiên nhìn anh rồi nhanh chóng tiến tới nói:

"Anh có thể đưa tôi về Phó Gia không? Tôi cần về gấp"

Lăng Nhất mỉm cười trả lời:

"Được thôi, lên xe đi"

Sau một hồi trên xe, anh lên tiếng hỏi:

"Lúc nãy khi nói chuyện với Tư Diệp xong tôi có bước vào quán bar nhưng không thấy cô nữa, tôi đoán là cô đã tự mình ra về mà không nói với tôi tiếng nào mà, cô đột nhiên về gấp như vậy là có chuyện gì sao?"

Hiểu Nhiên ngồi ghế bên cạnh, cô lên tiếng ngập ngừng hỏi:

"Lạc Tư Diệp tiểu thư...từng là bạn gái cũ của anh sao?"

Anh bật cười trả lời:

"Đúng vậy, sau khi gặp lại tôi thấy cô ta sống rất tốt nên tôi yên tâm rồi mà...sao cô lại biết tên cô ấy, có vẻ như hai người quen biết nhau nhỉ?"

Anh cố tình hỏi để xem phản ứng của Hiểu Nhiên vì đã biết trước Hiểu Nhiên là nữ hầu của Thuần Dương nên việc biết Tư Diệp là không khỏi. Lúc này Hiểu Nhiên vẫn im lặng một vài giây rồi trả lời:

"Thật ra tôi là nữ hầu của nhà Phó Gia, vì một chút chuyện nên tôi mới được Phó Thuần Dương đem về làm việc nên tôi cũng quen biết với Lạc tiểu thư là bạn gái cũ của anh"

Anh lại hỏi:

"Vậy à? Vậy ra Tư Diệp bây giờ là bạn gái của ông chủ cô rồi nhỉ? Ý tôi là...Phó Thuần Dương"

Cô gật đầu rồi đáp:

"Thật ra tôi không có ý nhiều chuyện nhưng mà...Lạc tiểu thư cô ấy đã lừa dối anh phải không? Sự thật rằng cô ấy không chỉ lừa dối anh mà còn lừa dối biết bao nhiêu người đàn ông khác, và có phải...Phó Thuần Dương anh ta cũng đang là một con mồi của cô ấy phải không?"

Lăng Nhất bật ngạc nhiên, anh vừa lái xe vừa đáp:

"Cũng có thể, Hiểu Nhiên tôi có một việc muốn nói với cô"

Cô ngạc nhiên hỏi:

"Việc gì?"
Anh đáp:

"Nếu cô thật sự quan tâm đến Phó Thuần Dương, cô nên trở về nói sự thật này với anh ta, rằng Tư Diệp là kẻ giả tạo, tôi biết việc này khi cô nói ra anh ta sẽ không tin thậm chí sẽ làm gì đó hay tức giận với cô nhưng mà nếu cô thật sự muốn tốt cho anh ta thì cô phải cảnh giác với Tư Diệp"

Hiểu Nhiên gật đầu rồi đáp:

"Tôi hiểu rồi, phiền anh lái xe nhanh một chút vì hôm nay là sinh nhật anh ta, lúc nãy khi vừa đến quán bar thấy Lạc tiểu thư, tôi cũng có thể đoán rằng cô ấy đã không nhớ ngày sinh nhật của anh ta rồi nên đoán chắc hẳn Thuần Dương anh ta đang rất cô đơn ở nhà"

Nghe vậy Lăng Nhất bật cười nhẹ hỏi:

"Vậy ra món quà cô mua hôm qua ở cửa hàng là dành tặng sinh nhật cho anh ta à? Ngạc nhiên thật đó"

"Quà sinh nhật?"

Cô lẩm bẩm thì bật nhớ lại hôm qua cô có mua một chiếc cờ vạt và bỏ vào hộp quà cẩn thận, vốn dĩ cô định tặng nó cho Diệc Thiên nhưng khi Lăng Nhất nhắc đến nó, cô liền thay đổi ý định sẽ tặng ngược lại nó cho Thuần Dương. Bỗng cô sực nhớ ra rồi nhìn Lăng Nhất đang lái xe bên cạnh một cách quen thuộc nhưng vẫn không nghĩ ra đó là gì. Khi chiếc xe vừa dừng lại, Lăng Nhất nhìn sang cô lên tiếng:

"Tới Phó Gia rồi, cô vào đi"

Sau một hồi Hiểu Nhiên cũng bước xuống xe, cô nhìn Lăng Nhất qua ô cửa xe rồi lên tiếng hỏi:

"Khoan đã, tôi cảm thấy anh rất quen, với lại anh vẫn chưa cho tôi biết tên anh là gì?"

Lăng Nhất bật nhìn cô rồi nháy mắt nói:

"Tôi vẫn chưa nói với cô sao? Tên tôi là Lăng Nhất:

"Lăng Nhất?"

Hiểu Nhiên vừa lẩm bẩm rồi bỗng to mắt lại lẩm bẩm tiếp:

"Lăng Nhất...Lăng Diệc Thiên"

Đột nhiên cô nhìn anh trỏ tay ngạc nhiên kinh ngạc nói:

"Anh...anh là..."

Lúc này Lăng Nhất mỉm cười trả lời:

"Bây giờ cô mới nhận ra à? Tôi là em trai song sinh của Lăng Diệc Thiên, vậy thôi chào nhé"

Vừa dứt lời anh liền lái xe đi mất khiến Hiểu Nhiên không khỏi sửng sốt ngẫm nghĩ:

(Thảo nào mình cứ thấy anh ta quen quen, thì ra gương mặt anh ta y hệt anh Diệc Thiên như đúc, chỉ khác nhau mỗi kiểu tóc và màu tóc lẫn cả cách ăn mặc nên làm mình mới không nhận ra, mình đúng là đồ ngốc mà)

Cô bật gõ đầu mình vài cái rồi sực nghĩ lẩm bẩm:

"Mà khoan đã, đây không phải là lúc nghĩ đến chuyện này"

Cô vội chạy vào cổng Phó Gia mất.

Lúc này trên sân thượng, thời gian đã chỉ đến 10 giờ đêm. Thuần Dương vừa uống rượu vừa tức giận ném lấy chiếc điện thoại của mình xuống đất khiến nó vỡ màn hình rồi anh ôm đầu mình nghiếng răng lẩm bẩm:

"Đáng ghét, sao em lại không nhớ sinh nhật của anh, Tư Diệp rốt cuộc em đang ở đâu chứ?"

Đúng lúc ấy Hiểu Nhiên vừa chạy lên sân thượng, cô vừa mở cửa đi vào thì anh lại bật giật mình và sực nghĩ đến chắc chắn là Tư Diệp nhưng không. Khi anh ngước đầu lên nhìn thì Hiểu Nhiên cũng bước đến gần, dù đôi chân xưng tấy và đau đớn nhưng cô vẫn cố gắng đi bình thường mỉm cười lên tiếng hỏi:

"Lạc tiểu thư vẫn chưa đến sao?"

Thuần Dương bật đứng dậy, anh tiến tới nhìn khuôn mặt cô rồi nheo mày nói:

"Cô đi đâu từ sớm đến giờ vậy hả? Mặt của cô là đang trét cái gì đây? Còn cách ăn mặc này nữa là sao?"

Anh vừa nói vừa sờ tay lên mặt cô lại liếc nhìn bộ dạng ăn mặc hở hang của cô bây giờ không khác gì một gái làng chơi. Anh lại lên tiếng hỏi:

"Cô vừa từ quán bar về?"

Hiểu Nhiên bật liếc mắt sang chỗ khác trả lời:

"Điều đó không quan trọng với lại vì hôm nay là sinh nhật chủ nhân của mình nên tôi cũng có một món quà muốn tặng cho anh"

Cô nhẹ nhàng lấy món quà ấy đã giấu sau lưng rồi giơ lên trước mặt anh mỉm cười nói:

"Tặng anh này, sinh nhật vui vẻ"

Bỗng anh ngạc nhiên rồi cầm lấy món quà ấy, cảm xúc lúc này vừa có chút vui mừng lại vừa chó chút khó chịu, anh nheo mày hỏi:

"Cảm ơn vì món quà nhưng cái bộ dạng ăn mặc của cô hiện giờ là sao vậy? Cô vừa từ quán bar về đúng không? Là ai đã dụ dỗ cô ăn mặc thế này hả?"

Hiểu Nhiên liền quay mặt lảng tránh nói:

"Làm gì có, hôm nay tôi chỉ là thay đổi cách ăn mặc và trang điểm đậm lên một tí thử xem sao thôi"

"Không hợp với cô một chút nào"

Bỗng anh nghiêm giọng nói thì cô ngạc nhiên quay lại bật cười trả lời:

"Haha đúng là không hợp với tôi chút nào"

Anh lại nheo mày hỏi:

"Cô vừa đi chơi với ai về phải không? Không lí nào cô lại ăn mặc thế này rồi ra ngoài suốt mấy giờ, nói mau cô vừa đi đâu hả?"

Cô lại tiếp tục tránh lảng rồi liếc nhìn chiêc điện thoại đang bị vỡ trên sàn, liền tiến tới nhặt lên nhìn anh nói:

"Anh ném nó à? Sao điện thoại của anh lại vỡ thế này?"

Rồi cô liếc nhìn mấy chai rượu rỗng trên bàn liền đoán ra anh đã uống không ít, anh tiến tới đặt hai tay lên lan can rồi thở dài nhìn dãy trời đêm xa xăm, làn gió lạnh của màn đêm khẽ thổi qua mái tóc anh khẽ nói:

"Chỉ còn hai giờ nữa, sinh nhật của tôi sẽ kết thúc vậy mà Tư Diệp cô ấy vẫn chưa đến, tôi nghĩ cô ấy đã quên rồi"

Hiểu Nhiên nhìn thấy ánh mắt của anh có chút đườm đượm buồn, cô bước chân tới lên tiếng:

"Không phải như thế đâu, hay là...a...ơ..."

Cô vừa đi vừa nói thì quên mất hai chân mình đang đau đớn vì cú ngã trên đường vừa nãy, đột nhiên vô tình ngã vào người anh khiến anh cũng không khỏi ngỡ ngàng. Ngay khoảnh khắc ấy cứ như định mệnh, anh bật bối rối ngay lập tức buông cô ra rồi nói:

"Cô làm gì vậy? Đột nhiên lại ngã vào người tôi?"

Khi anh vừa buông thì cô lại ngã về phía sau mà nhăn mặt rên vài tiếng:

"A...đau"

Nhìn thấy đôi chân cô đang sưng tấy, anh ngạc nhiên rồi tiến tới hỏi:

"Chân cô bị sao vậy? Sao bây giờ lại đỏ tấy thế kia?"

Anh nhẹ nhàng nắm lấy cổ chân cô lên nhìn qua lại thì liếc mắt nhìn cô hỏi:

"Nãy giờ cô đang cố gắng chịu đựng cơn đau à? Vì cớ gì lại phải cố gắng đi bình thường để cho tôi không phát hiện ra chứ?"

Vừa nói xong anh liền bế cô lên tay khiến cô đỏ mặt nói:

"A...ơ anh làm gì vậy? Thả tôi xuống"

Chương 43

Tại phòng khách

Anh bế cô rồi đặt lên chiếc ghế sofa một cách nhẹ nhàng. Sau đó bối rối mở chiếc hộp cứu thương đã đặt dưới sàn trước mặt mà nâng cổ chân nhỏ nhắn ấy của cô lên khiến cô liền có cảm giác xấu hổ mà phản giác giật chân lại nói:

"Không cần anh phải làm thế đâu, tôi tự làm được"

Nhưng khi cô vừa giật chân lại thì anh lại nắm chặt bàn chân cô ngước mặt nói:

"Ngồi yên đi, mọi người đều ra ngoài cả rồi nên chỉ có hai chúng ta ở nhà và tôi không thể nhờ ai khác thoa thuốc cho cô, với lại cô nghe đây không phải tôi tự mình hạ thấp bản thân như thế này để băng vết thương cho cô đâu mà là vì tôi thương hại cô thôi"

Anh vừa gượng nói vừa bối rối, nét mặt đã có chút gật gượng và ửng đỏ thì cô lại mỉm cười đáp:

"Tôi biết rồi, tôi cũng nào có nghĩ anh lại tốt với tôi như thế đâu chứ"

Anh ngạc nhiên nhìn nét mặt cô, dù anh có nói thương hại cô như thế thì cô vẫn sẽ mỉm cười mà không một chút buồn lòng, giận dỗi. Sau một hồi băng vết thương xong, anh đứng dậy quay lưng hỏi:

"Hôm nay Diệc Thiên không đến đây, cô không thất vọng chứ?"

Cô ngạc nhiên rồi lắc đầu bật cười nói:

"À chuyện này không sao cả, anh ấy sẽ đến đây lần nữa mà nên việc gì tôi phải thất vọng chứ"

Nghe vậy anh quay mặt lại hỏi tiếp:

"Cô thích cậu ta đến vậy sao?"

Cô ngạc nhiên rồi gật đầu đáp:

"Phải, anh ấy vừa dịu dàng vừa tốt bụng như vậy thì ai mà không thích chứ"

Rồi cô bỗng đỏ mặt thầm nghĩ:

( Với lại còn vô cùng đẹp trai nữa)

Nghe cô nói, anh có chút xen kẽ tức giận và có thể thấy đôi mắt long lanh kèm nét mặt của cô khi nhắc đến Diệc Thiên vui vẻ như thế nào. Ngay lúc ấy các cô nữ hầu khác cũng vừa bật mở cửa đi vào sau một hồi ra ngoài chơi vui vẻ. Họ ngạc nhiên nhìn phòng khách khi chỉ có Thuần Dương và Hiểu Nhiên ở nhà. Tiểu Mễ bước vào lo lắng lên tiếng hỏi:

"Hiểu Nhiên, cô từ chiều đến giờ đã đi đâu vậy? Hại tôi tìm kiếm cô suốt đấy"

Hiểu Nhiên quay sang nhìn Tiểu Mễ chắp tay cười gượng nói:

"Xin lỗi nhé, lúc chiều tôi có việc gấp nên ra ngoài mất mà không kịp nói với cô"

Bỗng Tiểu Mễ chớp chớp mắt rồi nhìn Thuần Dương ngơ mặt hỏi:

"Nhưng sao chỉ có cô và chủ nhân ở nhà vậy? Hai người..."

Bật Hiểu Nhiên xua hai tay đáp:

"Không phải đâu, bọn tôi chỉ là nói chút chuyện thôi, khi vừa về tôi bị thương nên chủ nhân anh ấy đã giúp tôi băng vết thương, chỉ có vậy thôi"

"Vậy à?"

Tiểu Mễ vừa nói thì Thuần Dương đã quay mặt lên tiếng:

"Tôi có chút mệt nên lên phòng, nếu có đau hay cần thứ gì thì cứ bảo người khác chăm sóc"

Dứt lời anh đi mất thì Hiểu Nhiên bĩu môi nghĩ:

(Tên này nói chuyện bộ không biết gọi tên sao? Thật là cộc cằn)

Bỗng Tiểu Mễ tò mò hỏi:

"Này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì hả? Sao hôm nay tôi không thấy Lạc tiểu thư đâu hết vậy?"

Hiểu Nhiên thở dài trả lời:

"Cô ấy không đến đâu"

Tiểu Mễ bật khó hiểu hỏi tiếp:

"Hiểu Nhiên, cô nói Lạc tiểu thư không đến là sao chứ? Vậy có nghĩa là hôm nay chủ nhân lại đón sinh nhật một mình à?"

Hiểu Nhiên chợt đứng dậy, cô bước chân đi khập khễnh rồi mỉm cười nói:

"Đúng là vậy, à tôi có chút hơi mệt nên vào phòng nghỉ ngơi đây"

"Ơ được thôi"

Tiểu Mễ ngạc nhiên đáp thì Hiểu Nhiên đi mất.

Tại phòng Thuần Dương, anh mở nhẹ hộp quà cô đã đưa cho anh lúc nãy ra rồi ngạc nhiên, bên trong là chiếc cờ vạt đỏ mới toanh do chính tay cô lựa chọn cho Diệc Thiên vào hôm qua nhưng bất đắc dĩ phải tặng lại nó cho anh mà anh không hề hay biết. Anh nhẹ nhàng đứng trước gương rồi thắc thử chiếc vờ vạt ấy lên cổ áo mình, mỉm cười thầm ngẫm nghĩ:

(Cô ta cũng biết chọn quà đấy)

Rồi anh ngã lưng ra giường, tay gác trán mình ngẫm nghĩ:

"Đáng lẽ ra hôm nay mình có chút thất vọng vì Tư Diệp không đến nhưng cảm giác thất vọng đó cứ như đã được Bạch Hiểu Nhiên bù đắp đi vậy"

Chợt anh nhớ lại câu nói của cô khi anh nhắc đến Diệc Thiên lúc nãy:

[Cô thích cậu ta đến vậy sao?]

[Phải, anh ấy vừa dịu dàng vừa tốt bụng như thế thì ai mà không thích chứ]

Câu trả lời ấy cứ ấn sâu vào tâm trí anh tạo nên một cảm giác thật khó chịu. Anh bật ngồi dậy lẩm bẩm:

"Mình đúng là điên rồi, sao lại khó chịu vì một câu khen ngợi người khác của cô ta chứ, mình đúng thật là..."

Anh lại lấy tay xòa nhẹ hai bầu mắt mình nhăn răng lẩm bẩm:

"Không phải là mình cô đơn quá khi không có Tư Diệp ở đây liền có cảm tình với con nhỏ nữ hầu đó chứ? Không thể nào"

Sáng hôm sau, Tư Diệp vội chạy vào rồi hớt hãi vì một sai lầm quên mất hôm qua là sinh nhật anh, cô to tiếng nhìn mấy nữ hầu trong nhà hỏi lớn:

"Thuần Dương, anh ấy có ở đây không?"

Mấy cô nữ hầu thấy vậy liền đáp:

"A...Lạc tiểu thư, chủ nhân ngài ấy đã đến công ty từ sớm rồi nên không có ở đây ạ"

Bật Tư Diệp nheo mày ngẫm nghĩ:

(Mình đúng là ngu ngốc đến mức quên cả sinh nhật Thuần Dương, nếu không nhờ cuộc gọi của tên Lăng Nhất gửi vào lúc sáng sớm nói rằng mình đã quên mất ngày gì đó quan trọng với cái giọng điệu đáng ghét thì có lẽ mình còn không nhớ hôm qua là sinh nhật anh ấy, hẳn anh ấy đã chờ mình suốt đêm qua mà)

Bỗng một giọng nói vang lên làm cắt đứt mạch suy nghĩ của Tư Diệp lên tiếng: "Lạc tiểu thư"

Tư Diệp giật mình quay lại thì thấy Hiểu Nhiên đang gọi cô, liền nheo mày hỏi:

"Có chuyện gì?"

Vài phút sau ngoài sân vườn, Tư Diệp nhăn mặt khoanh hai tay nhìn Hiểu Nhiên khó chịu hỏi:

"Cô nói cái gì vậy? Hỏi tôi có thật sự có yêu Thuần Dương không là ý gì? Tôi rõ ràng yêu anh ấy và chúng tôi đã quen nhau 3 năm, dựa vào cái gì mà cô lại hỏi Lạc Tư Diệp tôi câu này chứ?"

Hiểu Nhiên nghiêm mặt tiếp lời:

"Có thật không? Thật sự thì có chút thất lễ nhưng tôi biết cô đã lừa dối rất nhiều đàn ông trước khi ở bên Phó Thuần Dương, tôi chỉ mong nếu cô đến với anh ta vì tiền thì sẽ làm tổn thương anh ta đó"

Tư Diệp nhăn mặt đáp:

"Hừ, cô chỉ là một con ả người hầu, dựa vào cái gì mà dám nói với tôi như thế"

Hiểu Nhiên lại tiếp tục nói:

"Hôm qua ở quán bar là do Lăng Nhất đưa tôi đến, tôi cũng rất ngạc nhiên với phong cách ăn mặc của cô hiện giờ khi đến Phó Gia đúng là hoàn toàn khác với khi đến quán bar đó đấy"

Nghe vậy Tư Diệp bật cười phá lên nói:

"Thì sao? Còn cô thân là nữ hầu của Thuần Dương mà lại cùng tên đàn ông khác ăn mặc không khác gì tôi đến cái quán bar đó, thử hỏi xem khi tôi nói chuyện này với Thuần Dương thì anh ấy sẽ trừng phạt cô thế nào đây hả?"

Hiểu Nhiên cũng đối khẩu tiếp lời:

"Vậy nếu tôi nói chuyện hôm qua cô quên mất sinh nhật anh ta mà đến quán bar vui chơi với những người khác thì sẽ thế nào đây? Với lại chuyện của Lăng Nhất tôi chắc Phó Thuần Dương anh ta cũng chưa biết"

"Cô..."

Tư Diệp bật tức tối rồi ngẫm nghĩ:

(Con ả nữ hầu này đúng là không tầm thường, lần trước khi thấy cô ta bị ba nữ hầu kia hiếp đáp nên mình đã không để ý cô ta lại có gan đến mức nói chuyện này với mình)

Rồi Tư Diệp nhẹ giọng lên tiếng:

"Cô đột nhiên nói với tôi chuyện này là vì muốn gì đây? Hay cô muốn tiền?"

Hiểu Nhiên lắc nhẹ đầu với nét mặt không vui nói:

"Tôi không cần tiền, tôi chỉ muốn biết cô có thật sự yêu Phó Thuần Dương không thôi, tôi chỉ hi vọng cô không lừa dối anh ta như những người khác"

"Hửm?"

Tư Diệp có chút khó hiểu rồi vênh mày hỏi:

"Sao cô lại quan tâm Thuần Dương đến như vậy? Không lẽ cô yêu thầm anh ấy?"

"Yêu thầm?"

Hiểu Nhiên lẩm bẩm rồi bật cười nhẹ đáp:

"Lạc tiểu thư, tôi nghĩ cô đã hiểu sai ý tôi rồi, tôi chỉ không muốn cô xem tình cảm anh ta đối với cô là một trò đùa"

Bỗng Tư Diệp bật cười phá lên nói:

"Gì chứ, cô nghĩ cô có tư cách nói với tôi những chuyện này à? Tôi có thật lòng hay đùa giỡn tình cảm với Thuần Dương thì đó là chuyện của tôi và không đến lượt cô quan tâm đến, cô bớt quan tâm chuyện người khác được chưa hả đồ thứ dơ bẩn"

Sau một vài giây im lặng, Hiểu Nhiên cũng không thể nói lại Tư Diệp vì vốn dĩ tư cách của cô chỉ là một nữ hầu nhỏ bé ở Phó Gia, càng không có tư cách quan tâm đến chuyện của người khác nên cô đành quay lưng nói:

"Xin lỗi vì nãy giờ đã nói mấy lời này, cô cứ xem như tôi vẫn chưa nói gì cả, tôi đi làm việc đây"

Khi cô vừa bước đi thì Tư Diệp bật ngạc nhiên lên tiếng:

"Khoan đã, tôi có một chuyện muốn nhắc nhở cô đây" Hiểu Nhiên bật quay lưng lại thì Tư Diệp tiếp lời:

"Bất kể cô có biết được chuyện gì về tôi thì tốt nhất nên im lặng và làm việc của mình đi, nếu cô còn thích quan tâm chuyện người khác nữa như vậy thì tôi tuyệt đối không để yên cho cô đâu"

Nghe vậy Hiểu Nhiên đành gật đầu đáp:

"Được, tôi sẽ không quan tâm chuyện của cô và anh ta nữa"

Tư Diệp bật nhếch môi đáp:

"Nếu vậy thì tốt"

Khi Hiểu Nhiên vừa quay lưng đi dần mất, Tư Diệp nhẹ nhàng sờ tay lên bụng mình lo lắng ngẫm nghĩ:

(Điều quan trọng là cái thai này cũng đã một tháng, nếu mình không làm gì đó thì nó sẽ càng ngày càng to lên, lúc ấy có muốn che giấu cũng không thể được nữa)

Buổi chiều, khi xe Thuần Dương vừa lái vào cổng. Tư Diệp ngồi ở phòng khách cũng phát giác rồi ngẫm nghĩ:

(Thuần Dương anh ấy cuối cùng cũng về rồi)

Sau vài phút, anh bước vào nhà thì ngạc nhiên khi thấy Tư Diệp đang ngồi ở phòng khách nhìn anh nhưng vì quá thất vọng chuyện hôm qua nên anh lướt qua cô một cách hờ hửng thì cô đứng dậy lên tiếng:

"Khoan đã Thuần Dương"

Anh bỗng khựng chân lại rồi quay mặt lại lạnh nhạt hỏi:

"Có chuyện gì?"

Cô tiến tới nhẹ nhàng vài bước với nét mặt đáng thương rồi khẽ nói:

"Hôm qua là sinh nhật anh mà em lại không đến, em xin lỗi, hôm nay chúng ta làm lại được không? Em đã đặt tiệc ở nhà hàng rồi, một chút nữa chúng ta đến đó nhé"

Anh bỗng im lặng một vài giây rồi đáp:

"Không cần đâu, dù gì hai năm qua sinh nhật anh đã không có em, thì thêm một năm nữa cũng không sao"

Nghe vậy Tư Diệp liền tiến đến nắm lấy cánh tay anh nói:

"Thật sự là hôm qua em có việc bận nên không đến dự sinh nhật với anh, không phải là em quên mà"

Anh liền giật tay mình ra rồi quay mặt tiếp lời:

"Nếu em thật sự không quên thì ít nhất ra em đã gọi và chúc mừng sinh nhật anh rồi, em cũng đã không để anh chờ đợi cả đêm qua như vậy"

Dứt lời anh bước chân lên bậc thang thì cô lại ngước mặt phía dưới nói lớn:

"Khoan đã, đúng là em đã quên mất hôm qua là sinh nhật anh, vậy hôm nay chúng ta làm lại nhé, có được không?"

Anh vẫn không nghoảnh mặt lại mà bước dần lên cầu thang nói:

"Anh có việc bận, em về đi"

"Thuần Dương, khoan đã"

Khi anh vừa bước đi lên bậc thang cao dần thì Tư Diệp lại chạy lên bậc thang mà vẫn gọi tên anh nhưng không may trợt chân ngã xuống đất khiến ai nấy đều giật mình hoang mang.

"A...ư...ưm"

Cô bỗng rên lên vài phát rồi ôm lấy chiếc bụng đang ê ẩm của mình thì Thuần Dương chợt quay lại, anh giật mình nhanh chóng bước xuống rồi khuỵu gối nhìn cô lo lắng hỏi:

"Tư Diệp, em không sao chứ?"

Tư Diệp vẫn nhăn mặt, tay vẫn ôm khư khư chiếc bụng mình rồi ngẫm nghĩ:

(Không phải vừa té xuống nên bị động thai rồi chứ)

Khi cố đang vừa nghĩ thì Thuần Dương đã bế cô lên tay khiến cô ngạc nhiên hỏi:

"Thuần Dương, anh làm gi vậy?"

Anh vẫn lo lắng rồi nói:

"Nhìn thấy em đau đớn như vậy, anh nghĩ nên đưa em đến bệnh viện"

"Bệnh viện?"

Tư Diệp lẩm bẩm rồi bật giật mình nhăn mặt nói:

"Không được, đừng đưa em đến đó"

Anh chợt khựng chân lại vì sự phản kháng của Tư Diệp, cô liền nói:

"Em...em không sao cả, chỉ là ngã một chút thôi nên anh thả em xuống đi"

Lúc này cơn đau cũng qua dần, anh vừa đặt cô xuống đất rồi hỏi:

"Em thật sự không sao chứ?"

Cô nhìn anh lắc đầu mỉm cười đáp:

"Em không sao cả, nhìn thấy anh quan tâm em như vậy, em vui lắm"

Anh liền nheo mày hỏi:

"Vì lúc nãy anh thấy em cứ ôm bụng mình mà nhăn mặt đau đớn nên anh liền rất lo lắng, lúc nãy em ngã có đụng phải bụng mình không?"

Cô cười gượng đáp:

"À không, không sao cả rồi anh đừng lo lắng, mà chuyện đến nhà hàng anh đi với em nhé, em muốn bù đắp lại cho anh hôm qua nên anh có thể đi với em không?"

Anh bật lưỡng lự vài giây rồi đành gật đầu đáp:

"Được thôi"

Chương 44

Buổi tối, tại một nhà hàng lớn đã trang trí một cách lộng lẫy, xa hoa và hoành tráng.

Trên chiếc bàn đầy những ánh nến cháy đỏ rực đang đung đưa kia là vài chai rượu vokka và chiếc bánh sinh nhật có in chữ "Happy birthday Thuần Dương"

Tư Diệp khoác lên mình một chiếc váy đỏ vẫn không kém xinh đẹp như ngày nào, ngồi đối diện anh rồi mỉm cười hỏi:

"Anh thấy vừa ý không? Em đã đặt nhà hàng này chuẩn bị vào sáng nay, mọi thứ ở đây đều có tên của anh đó"

Thuần Dương lúc này nhìn xung quanh mình, khắp mọi nơi đều có bong bóng và trang trí rất đẹp đẽ, nhưng trong lòng anh vẫn đang có chút trống vắng gì đó không thể nào tả được. Một cảm giác không vui cũng không buồn, anh bật mỉm cười nhẹ vỏn vẻn đáp ba chữ:

"Anh rất thích"

Tư Diệp bật cười nhẹ, nâng ly rượu đen ấy lên đôi môi đỏ chót của mình kèm theo ánh mắt ma mị hỏi:

"Nếu anh đã vừa ý như vậy thì em vui rồi, mà anh này, khi nào anh mới trả lời em chuyện đó?"

Nghe Tư Diệp hỏi, anh liền ngạc nhiên hỏi ngược lại:

"Chuyện gì?"

Tư Diệp vẫn bật cười tiếp lời:

"Chuyện kết hôn? Anh đã hứa với em sau một tuần sẽ trả lời mà, anh quên rồi sao?"

Lúc này Thuần Dương có chút đắn đo, cảm giác như bị ép vào một bức tường không lối thoát. Là do anh không muốn kết hôn với cô? Hay là do anh chưa sẵn sàng về chuyện này? Trước khi Tư Diệp vừa trở về từ nước ngoài, anh đã không kìm được lòng mình mà muốn cầu hôn cô một cách nhanh chóng, ao ước được đón cô về Phó Gia làm vợ một cách nóng lòng. Nhưng vì cớ gì bây giờ trong anh lại có thêm một sự lưỡng lự, anh im lặng một vài phút thì đáp:

"Chuyện này anh vẫn chưa nghĩ kĩ, em biết anh còn bận rất nhiều việc ở công ty mà, cho nên chúng ta còn rất nhiều thời gian không cần phải gấp về chuyện kết hôn đâu"

Tư Diệp bật nheo mày dần vì không như dự tính, cô hỏi:

"Nhưng em muốn chúng ta kết hôn ngay lập tức, đã 5 năm rồi mà anh còn muốn bắt em phải chờ đợi sao?"

Anh lại ngạc nhiên trước phản ứng của cô rồi bật im lặng một vài giây nói:

"Tư Diệp, anh biết là em rất nóng lòng về chuyện kết hôn nhưng mà..."

Anh đang nói thì Tư Diệp bỗng cắt lời:

"Thuần Dương, em đã nghĩ là anh rất yêu em nhưng dường như thái độ của anh đang nói lên rằng anh không hề muốn cưới em một chút nào phải không?"

Anh bỗng ngạc nhiên trước thái độ gần tức giận của cô rồi theo phản xạ mà đành gật đầu đáp:

"Được thôi, được thôi. Nếu em muốn cưới sớm như vậy thì anh chiều em vậy"

Nhưng khi vừa dứt câu nói này lòng anh bỗng khó chịu một cách tột cùng, có phải anh vừa lựa chọn sai hay không?

Nghe vậy Tư Diệp cũng thay đổi thái độ khó chịu rồi mỉm cười nói:

"Thế thì hay quá, em muốn nội trong tháng này chúng ta đính hôn trước có được không?"

"Đ...Được"

Anh vừa đáp thì cô lại tiếp lời:

"Mà em nói này, mấy nữ hầu ở nhà anh có thể cho họ thôi việc không? Em không thích trong nhà có một người phụ nữ nào khác ngoài em, đương nhiên sau khi kết hôn xong thì anh không cần nữ hầu nữa, chính tay em sẽ chăm sóc cho anh"

"Anh thấy giữ họ lại có sao đâu, sao em lại muốn anh đuổi họ đi chứ?"

Anh khó hiểu trả lời thì Tư Diệp liền nheo mày khoanh tay đáp:

"Là vì em không thích có người phụ nữ nào khác trong nhà, đặc biệt là cô gái tên Bạch Hiểu Nhiên đó, cô ta dường như rất hay nói chuyện với anh, có phải anh và cô ta có mối quan hệ mập mờ gì không?"

Nghe vậy anh liền phản ứng trả lời:

"Em nói cái gì vậy? Sao anh có thể phản bội em chứ, cô gái đó chỉ là một nữ hầu bình thường thôi, em đừng hiểu lầm"

Tư Diệp bỗng yên lòng rồi mỉm cười nói:

"Vậy sao? Nếu như anh đã nói như vậy thì em yên tâm rồi, nếu như tuần này anh không có việc gì bận thì chúng ta đính hôn ngay đi"

"Tư Diệp, anh..."

Anh bỗng nói một cách lưỡng lự thì Tư Diệp liền tiếp lời:

"Sao vậy?"

Anh bỗng lắc đầu nhẹ rồi đáp:

"À không, không có gì, nếu vậy thì theo ý em đi"

....

Sau một hồi của bữa tiệc thì Thuần Dương bật đứng dậy lên tiếng:

"Anh đi vệ sinh một lát, em ngồi ở đây chờ nhé"

Tư Diệp gật nhẹ đầu thì anh cũng vừa bước đi, ngay lúc này cô chợt lấy ra một gói thuốc ngủ đã giấu sẵn trong túi xách của mình rồi cho vào ly rượu đầy trước mặt. Khi thứ thuốc ấy vừa bỏ vào ly, cô vừa mỉm cười xảo huyệt vừa lắc nhẹ ly rượu đó cho đến khi thuốc đã hòa tan dần thì cô lẩm bẩm:

"Xem như kế hoạch của mình cũng gần sắp thành công rồi, bây giờ chỉ còn làm việc này nữa thôi"

Vài phút sau, anh trở về rồi ngồi xuống ghế, Tư Diệp nhanh chóng đưa cho anh ly rượu ấy rồi mỉm cười nói:

"Thuần Dương, chúng ta đã quen biết nhau 5 năm, nhưng em thật sự rất hối hận vì 2 năm qua đã không ở bên anh để tổ chức sinh nhật nhưng mà những ngày tháng còn lại sinh nhật anh em nhất định em sẽ không bỏ lỡ, anh uống với em một ly nhé"

Anh mỉm cười nhẹ rồi giơ tay lấy ly rượu ấy đáp:

"Được thôi, Tư Diệp hôm nay anh cảm thấy rất vui"

Khi cả hai cùng cạn ly, Tư Diệp mấp môi lên ly rượu của mình nhưng mắt lại trông chờ Thuần Dương uống cạn ly rượu đã pha thuốc của cô trước mặt. Khi ly rượu ấy cạn dần, anh đặt ly lên bàn rồi nhìn đồng hồ lên tiếng:

"Đã trễ rồi, chúng ta về thôi"

Cô bỗng mỉm cười đứng dậy rồi đáp:

"Cũng được"

Sau một hồi trên đường lái xe, bỗng đôi mắt anh bắt đầu lờ mờ dần. Anh chợt nheo mắt rồi ngẫm nghĩ:

(Sao lại buồn ngủ thế này?)

Tư Diệp ngồi bên cạnh, cô ngạc nhiên bật hỏi:

"Thuần Dương, anh sao vậy? Anh không khỏe ở đâu à?"

Bỗng anh dừng xe lại, bây giờ anh bắt đầu cảm thấy choáng váng rồi cố gắng lấy tay xoa hai bầu mắt mình trả lời:

"Không hiểu sao...anh có chút chóng mặt"
Khi vừa dứt câu nói, anh liền ngã đầu ra ghế rồi ngủ thiếp đi mất, Tư Diệp chợt nhận ra khi thuốc đã có tác dụng. Cô nhanh chóng kéo người anh qua ghế bên cạnh rồi tự mình ngồi vào ghế lái. Vừa lái xe đi dần thì miệng cong cười nhẹ một cách âm hiểm.

Cô đưa anh về nhà cô, rồi đỡ anh đặt nhẹ lên chiếc giường mà cô vẫn hay nằm mỗi ngày. Nhẹ nhàng cởi từng cúc áo ngoài của anh ra dần rồi ngẫm nghĩ:

( Mình chỉ cần cởi áo của anh ấy ra rồi nằm bên cạnh, có khi sáng mai anh ấy tỉnh dậy cũng chẳng nhớ đêm qua mình đã làm gì đâu nhỉ?)

Tại Phó Gia lúc này, khi màn đêm buông xuống.

Hiểu Nhiên vừa đi trên hành lang vừa lẩm bẩm:

"Kì lạ, sao từ lúc chiều đến giờ anh ta đi với Lạc tiểu thư vẫn chưa về nhỉ?"

Bỗng cô dừng chân lại rồi vả vào hai má mình lắc lư đầu ngẫm nghĩ:

"Mà mình đang nghĩ cái gì vậy? Tại sao mình phải quan tâm anh ta chứ? Với lại chuyện của anh ta mình không nên xía vào thì hơn, dù gì Lạc tiểu thư cô ta cũng đã cảnh cáo mình rồi, và mình cũng không có quyền xen vào nữa"

...

Sáng hôm sau, tại nhà Tư Diệp. Thuần Dương chợt thức giấc khi ánh nắng đã chíu rọi qua khe cửa sổ trên mặt anh. Anh chợt mở mắt dần thì nhìn thấy một trần nhà lạ lẫm không giống như phòng mình mỗi sáng thức dậy. Khi vừa trở mình quay sang một bên, anh bỗng giật mình bật ngồi dậy tột độ vì bên cạnh anh là Tư Diệp với một thân thể không một mảnh vải che thân đang nằm ngủ ngon lành. Anh cũng chợt nhận ra trên người anh lúc này cũng chẳng có quần áo. Anh cố lấy bình tĩnh vì trên trán đã lâm tấm mồ hồi rồi nhớ lại mọi chuyện đêm qua rồi tự hỏi trong suy nghĩ:

(Rốt cuộc đêm qua mình và Tư Diệp đã xảy ra chuyện gì? Tại sao khi tỉnh dậy lại không mặc quần áo chứ?)

Tư Diệp lúc này cũng chợt mở mắt dần, cô ngồi dậy dụi mắt lên tiếng hỏi:

"Thuần Dương, anh sao vậy?"

Anh chợt quay qua rồi hỏi ngược lại:

"Đây là đâu vậy? Tại sao anh và em lại ngủ cùng nhau với bộ dạng này chứ?"

Tư Diệp ngồi dậy rồi mỉm cười đáp:

"Đây là phòng em, đêm qua anh đột nhiên chóng mặt rồi ngủ thiếp đi mất, em đã lái xe rồi đưa anh về đây đó"

Anh bỗng nheo mày rồi hỏi tiếp:

"Vậy đêm qua chúng ta đã làm gì? Sao lại trong tình trạng như thế này chứ?"

Cô bật cười nhẹ đáp:

"Còn làm gì nữa, chúng ta đã làm chuyện đó, anh không nhớ gì à?"

Anh bỗng to mắt rồi lẩm bẩm:

"Em nói cái gì vậy? Sao anh không nhớ gì cả, rõ ràng anh chỉ bất chợt ngủ quên mất, sao có thể..."

Thấy bộ dạng bối rối của anh, Tư Diệp tiến người tới ôm lấy anh nũng nịu nói:

"Chắc có thể đêm qua anh mệt mỏi quá nên vẫn chưa nhớ ra thôi, nhưng thật sự đêm qua anh đã làm điều đó với em, anh phải biết chịu trách nhiệm đó"

Bỗng anh phất tay cô ra rồi đứng dậy mặc áo vào lên tiếng:

"Em mặc đồ vào đi, chuyện tối qua anh không hề nhớ nhưng sao em lại đưa anh về nhà em vậy?"

Cô bật đáp:

"Hôm qua tối như vậy nên em đưa anh về nhà em luôn, không được sao?"

Bỗng điện thoại anh lúc này reo lên, anh lên tiếng:

"Xin lỗi, anh đi nghe điện thoại một lát"

Vừa dứt lời anh đi ra cửa mất. Tư Diệp nhếch nhẹ môi một cách thỏa mãn.

Một tiếng sau, tại bàn ăn sáng.

Thuần Dương ngồi im lặng một hơi trong tâm trạng hỗn loạn vẫn chưa kìm được bình tĩnh. Anh lên tiếng:

"Lúc nãy thư kí của công ty đã gọi báo cho anh trong tháng này phải bàn luận về một hợp đồng quan trọng cho nên...chuyện đính hôn của chúng ta có thể dời lại tháng sau được không?"
Nghe vậy Tư Diệp bỗng nheo mày hỏi:

"Cái gì? Chỉ là một cái hợp đồng thôi mà anh cũng không thể dành ra một ngày để đính hôn với em sao?"

Thuần Dương ngã lưng ra ghế với ánh mắt mệt mỏi rồi thở một hơi dài nhìn cô tiếp lời:

"Tư Diệp, anh có một chút thắc mắc, sao đột nhiên em lại gấp gáp về chuyện kết hôn đến như vậy?"

Bỗng Tư Diệp khựng lại vài giây rồi cười gượng đáp:

"A...tất nhiên là vì em yêu anh rồi, chúng ta đã yêu nhau một thời gian dài như vậy mà anh lại chưa muốn cho em một danh chức Phó phu nhân à?"

Lúc này anh vẫn không thoát khỏi cái suy nghĩ đang ấp ủ trong đầu. Một cảm giác vừa khó chịu lại không cam tâm đang bao trùm lấy anh khiến anh bật đứng dậy rồi lên tiếng:

"Anh vào nhà vệ sinh một lát, em ăn đi nhé"

Vừa dứt lời anh vội đi mất nhưng thái độ khó chịu của anh cũng đủ khiến Tư Diệp phải nhận ra, cô nheo mày nghĩ:

(Nét mặt và thái độ của Thuần Dương làm mình có cảm giác bất an, và mình có thể hiểu được dường như anh ấy vẫn chưa muốn kết hôn với mình hay là...anh ấy đã không còn yêu mình nữa?)

Lúc này bên trong nhà vệ sinh, anh đứng nhìn bản thân mình trước chiếc gương lớn. Rồi nắm chặt hai lòng bàn tay nghiếng răng lẩm bẩm:

"Tại sao mình lại cảm thấy không muốn kết hôn với Tư Diệp vậy?"

Anh bật xoay người rồi bước đến phòng Tư Diệp vì trong lòng anh đang có một vương vấn vẫn không thể tin được. Anh tiến tới chiếc giường của Tư Diệp rồi nhanh chóng lật toàn bộ chăn và gối lên để tìm vệt máu trinh tiết chứng minh cho đêm qua anh đã làm chuyện đó với cô. Khi vừa tìm vệt máu ấy thì trong lòng anh luôn khoác lên một hi vọng rằng chuyện đêm qua không phải sự thật như Tư Diệp nói. Nếu anh thật sự đã làm điều đó với cô thì chắc chắn anh không thể nào tha thứ cho bản thân mình mà đành buộc phải lấy cô làm vợ. Nhưng khi hi vọng vừa cháy lên thì anh lại phải ngỡ ngàng sau chiếc gối trên giường vừa lấy lên ấy thì bên dưới nệm là một vệt màu đỏ trông như màu máu. Anh bất ngờ không tin vào sự thật mà đành luôn miệng lẩm bẩm:

"Không thể nào, không lẽ đêm qua mình đã làm điều đó với Tư Diệp, rõ ràng đêm qua mình chỉ uống một ít rượu và không hề say, tại sao mình lại không nhớ gì cả"

Anh vội đi ra ngoài mất, trở lại vào bàn ăn cùng Tư Diệp với trạng thái hỗn loạn. Tư Diệp bật hỏi:

"Anh sao vậy?"

Thuần Dương nhìn cô một vài giây vì vẫn chưa chắc chắn rồi lên tiếng hỏi lại:

"Thật sự là đêm qua chúng ta đã làm điều đó với nhau à?"

Tư Diệp đành gật đầu rồi đáp:

"Đúng vậy, chúng ta đã rất vui vẻ đấy, anh không nhớ thì chắc là hôm qua anh hơi mệt thôi"

Anh nheo mày lại tiếp hỏi:

"Nhưng đêm qua rõ ràng anh không hề mệt, đột nhiên anh cảm thấy choáng và ngủ lúc nào không hay mất, Tư Diệp em không có làm gì chứ?"

Tư Diệp bật nhận ra sự nghi ngờ của anh rồi nhanh nhẹn đáp:

"Anh không tin em sao? Hay là do bệnh của anh đã tái phát rồi"

"Bệnh? Em đang nói gì vậy?"

Anh khó hiểu hỏi thì Tư Diệp trả lời:

"Không phải lần trước em đã nhờ một vị bác sĩ tâm lí đến khám cho anh sao? Ông ấy đã nói anh mắc phải chứng trầm cảm nhẹ, em nghe nói bệnh này nếu trở nên nặng hơn thì sẽ trong trạng thái mơ hồ, có khi vừa làm gì còn không nhớ rõ nữa, không lẽ anh..."

"Em im đi"

Bỗng anh lên tiếng với giọng điệu khó chịu, nét mặt không hài lòng rồi đứng dậy nói:

"Tên bác sĩ đó mà em cũng tin được, anh đã tìm tên ông ta nhưng thực chất ông ta không nổi tiếng như em nói, chỉ là một tên tay nghề tầm thường mà thôi, với lại cơn ác mộng về mẹ anh, anh đã không còn cảm thấy ám ảnh về nó nữa rồi, tất nhiên không có chuyện anh bị mắc căn bệnh trầm cảm gì đó được"

Tư Diệp bỗng im lặng rồi nghiếng nhẹ răng ngẫm nghĩ:

( Mặc dù mình đã tạo vệt máu giả ở dưới nệm như vậy mà anh ấy lại vẫn chưa hề tin, không được mình phải tìm cách khác)

Buổi chiều tại Phó Gia. Thuần Dương vừa trở về nhà với trạng thái khó chịu không tả được. Hiểu Nhiên đứng trước cửa phòng anh một hồi rồi ngẫm nghĩ:

(Anh ta đã đi đâu từ tối hôm qua đến bây giờ chứ? Còn mặc y nguyên bộ đồ hôm qua trở về nhà nữa)

Bên trong phòng tắm. Nước từ chiếc vòi sen đang xả xuống chảy dọc mái tóc và cơ thể anh. Anh vuốt ngược mái tóc mình lên không ngừng suy nghĩ:

(Mình rõ ràng không có cảm giác gì về đêm qua, cứ như đã ngủ suốt thì làm sao có chuyện đó chứ, đáng ghét)

Anh bực tức rồi tắt nhanh chiếc vòi sen, mở mạnh cửa đi ra vì quên lấy mất chiếc khăn tắm thì chợt thấy Hiểu Nhiên đang ngồi trên giường anh, cô cũng vừa chợt ngước lên thì cả hai như hai pho tượng đứng hình vài giây. Chợt một tiếng "á" vang trời không đỡ nỗi làm các nữ hầu khác bên ngoài cũng phải nghe thấy. Hiểu Nhiên nhanh chóng quay mặt ra sau rồi lấp mấp một cách xấu hổ hỏi:

"Sao...sao anh lại bước ra từ nhà tắm với cái thân thể khỏa thân đó chứ?"

Thuần Dương cũng có chút gượng nhưng rồi tiến tới lấy chiếc khăn tắm treo gần đó mà lên tiếng:

"Tôi phải hỏi cô mới đúng, ai cho cô tự tiện vào phòng của tôi ngồi hả?"

"Là...là vì tôi muốn hỏi anh đã ăn gì chưa? Để biết mà làm buổi tối nhưng khi bước vào phòng thì không thấy anh nên tôi đoán là anh đang đi tắm, tôi ngồi ở đây chờ anh ra rồi hỏi thôi"

Cô trả lời thì anh tiến tới từ phía sau cô nói:

"Hừ, hay cô cố tình vào phòng tôi để nhìn thân hình của tôi hả?"

Cô bật quay lại nhăn mặt đáp:

"Ai...ai mà thèm chứ"

Anh tiếp lời:

"Đi ra ngoài nấu bữa tối đi, còn những gì cô vừa thấy lúc nãy..."

Nói đến đây anh bỗng đỏ mặt rồi gượng nói tiếp:

"Cứ quên hết đi"

Tiếng cửa phòng cũng đóng lại một tiếng "cạch". Phía bên ngoài cánh cửa ấy, Hiểu Nhiên thở phào rồi che bên má ửng đỏ của mình một cách xấu hổ rồi không ngừng ngẫm nghĩ:

(Mình không thấy gì hết, không thấy gì hết)

"Nhưng mà...mình đã nhìn thấy vùng cơ bụng anh ta nhiều lần rồi, tại sao lần này lại có một cảm giác lạ lẫm như vậy chứ, muốn sờ thử quá"

Cô nuốt nước bọt rồi chợt lắc lư đầu cố thoát khỏi cái suy nghĩ ham muốn của mình mà ngẫm nghĩ:

(Bạch Hiểu Nhiên mày đúng là đồ ngốc, sao có thể có cái suy nghĩ đó với tên xấu tính Phó Thuần Dương chứ, đúng là điên mà)

Chương 45

Buổi sáng vài ngày sau

Phía trên ban công lúc này, Thuần Dương gác một tay lên lan can, tay kia lắc nhẹ ly rượu trắng nhìn về dãy trời xa xăm phía trước trong suy nghĩ thì một giọng nói vang lên bên cạnh:

"Mới sáng sớm mà cậu đã gọi tôi gấp qua đây là có chuyện gì vậy?"

Diệc Thiên lên tiếng, mắt đưa liếc nhìn quan sát Thuần Dương mấp môi vào ly rượu ấy đến khi anh uống cạn, sau đó anh thở một hơi dài bất lực càng khiến Diệc Thiên tò mò hơn. Anh lên tiếng:

"Không hiểu sao dạo gần đây tôi cảm thấy rất bất lực"

"Về chuyện gì?"

Diệc Thiên hỏi, anh trả lời:

"Tư Diệp đột nhiên muốn cùng tôi đính hôn ngay lập tức"

Bỗng Diệc Thiên bật cười nói:

"Đây là chuyện tốt mà, chẳng phải cậu đã dự định điều này với cô ấy rất lâu rồi sao? Sao lại còn cảm thấy bất lực chứ?"

Thuần Dương xoay người tiến tới chiếc bàn gỗ gần đó, nhẹ nhàng đặt chiếc ly rượu đã uống cạn lên bàn rồi ngồi xuống đáp:

"Đúng là vậy nhưng bây giờ tôi dường như không còn ý định muốn đính hôn với cô ấy, tôi không biết do nguyên nhân gì nữa"

Sau một hồi quan sát nét mặt bế tắc của anh, Diệc Thiên bật hỏi:

"Vậy cậu còn yêu Tư Diệp không? Hay...cậu đã yêu người khác rồi?"

Nghe câu hỏi ấy, Thuần Dương bỗng bất giác ngạc nhiên phản ứng đáp:

"Cậu nói gì vậy? Tôi rõ ràng rất yêu Tư Diệp, điều đó sẽ không bao giờ thay đổi được, sao tôi có thể yêu người khác chứ?"

Diệc Thiên mỉm cười nhẹ, anh tiến tới ngồi đối diện anh rồi tiếp lời:

"Có thật không? Nếu vẫn yêu Tư Diệp sao cậu lại không muốn đính hôn với cô ấy, hay có điều gì đó đã làm cậu lưỡng lự?"

Anh bật nheo mày trong suy nghĩ rồi đáp:

"Tôi không biết nhưng dường như đúng như lời cậu nói, cũng có thể là do dạo gần đây tôi hay bận rộn rất nhiều chuyện ở công ty nên không có thời gian suy nghĩ kĩ về chuyện này"

Thấy tâm trạng lo âu của anh, Thiên vỗ nhẹ vai anh rồi tiếp lời:

"Cậu làm sao cũng được, nhưng đừng vì vài phút lấn áp mà lựa chọn sai lầm, tôi cũng biết cậu và Tư Diệp đã bên nhau lâu như vậy, nhưng ít ra cậu cũng nên suy nghĩ thật kĩ về chuyện kết hôn vì đó là điều quan trọng của một đời người, không phải cứ nghĩ bên nhau đã lâu thì ắt sẽ bên nhau đến cuối đời đâu"

Dứt lời ấy, bỗng Thuần Dương ngạc nhiên thì Diệc Thiên đã bước ra phía sau anh, anh lập tức đứng dậy lên tiếng:

"Ý cậu là sao? Cái gì mà không phải bên nhau đã lâu thì ắt sẽ bên nhau đến cuối đời chứ?"

Bỗng Diệc Thiên khựng chân lại, anh mỉm cười nhẹ rồi quay lưng đáp:

"Thời gian sẽ cho cậu thấy đâu mới là câu trả lời đúng, tôi chỉ nói vậy thôi còn chuyện cậu lựa chọn thế nào thì đó là do cậu, với lại tôi phải đi đây"

Vừa nói xong Diệc Thiên đã bước đi mất, anh đứng một mình trên ban công rồi thở phào trước làn gió ấm áp của buổi sáng mà lẩm bẩm:

"Diệc Thiên cậu ta nói chuyện rất trưởng thành lại kèm theo cái giọng điệu nhẹ nhàng như vậy, thảo nào con nhỏ Bạch Hiểu Nhiên đó lại thích như thế. Mà khoan đã, Diệc Thiên cậu ta nói đi đây là đi về hay đi đâu vậy chứ?"

Lúc này tại vườn hoa, Hiểu Nhiên vừa chăm chú cắt tỉa những nhánh hoa trước mặt thì Diệc Thiên đi đến gần lên tiếng:

"Hiểu Nhiên, em đang tỉa hoa à?"

Nghe thấy giọng nói anh, cô giật mình quay sang rồi lấp mấp:

"A...anh Diệc Thiên, anh đến hồi nào vậy?"

Anh bật cười nhẹ đáp:

"À anh đến vào lúc sáng, do nói một số chuyện với Thuần Dương ở ban công phòng cậu ta nên em mới không thấy anh thôi"

"Vậy à"

Cô đáp, Diệc Thiên bật hỏi:

"Nhưng vườn hoa này anh nhớ không lầm thì Thuần Dương cậu ta đã cấm em vào đây rồi mà, sao hôm nay lại..."

"À...mấy hôm trước anh ta đã cho phép lại em vào đây để chăm sóc hoa, em cũng đã cố gắng sữa chữa lại những chậu hoa mà mẹ anh ấy đã trồng, mặc dù lần trước bị đám nữ hầu kia cắt tơi tả nhưng cũng may nó đã mọc trở lại"

Cô mỉm cười trả lời thì phía sau vách tường gần đó, Thuần Dương đứng nhìn một hồi quan sát hai người rồi ngẫm nghĩ:

(Xem ra nét mặt cô ta rất vui khi nói chuyện với Diệc Thiên và Diệc Thiên cậu ta cũng thế)

Rồi anh nghoảnh lưng lại, nép mình vào bức tường dày đặc, ngẩn mặt lên trời thở một hơi dài tiếp nghĩ:

(Diệc Thiên cậu ta đến cỡ tuổi này mà vẫn chưa có được một cô bạn gái bên cạnh, nếu thật sự cậu ta và Bạch Hiểu Nhiên đến với nhau thì có lẽ sẽ rất tốt nhưng sao mình lại cảm thấy không can tâm thế này)

Bên vườn hoa, Diệc Thiên nhìn cô bật hỏi:

"Hiểu Nhiên, anh thấy em cũng xinh đẹp và năng động, tại sao lại làm nữ hầu cho Thuần Dương vậy?"

Hiểu Nhiên cười gượng gãy nhẹ đầu rồi đáp:

"A...là do lúc ban đầu em mắc nợ anh ta nên mới vào đây làm nữ hầu để trả nợ thôi, nhưng thời hạn làm việc chỉ cần 1 năm là em có thể được tự do rồi"

Nghe vậy Diệc Thiên bật cười nhẹ:

"Ra vậy, tính đến nay kể từ khi gặp em đến giờ thì chắc em cũng đã làm được ba tháng, em có dự định gì sau khi trả hết nợ cho Thuần Dương không?"

Hiểu Nhiên chợt ngạc nhiên rồi vừa ngẫm nghĩ vừa nói:

"A...cái này em vẫn chưa nghĩ tới, hiện tại em chỉ biết sau khi trả nợ cho anh ta xong đương nhiên em sẽ rời khỏi đây và tìm một công việc bán thời gian gì đó, vì em còn bà nội phải chăm sóc ở nhà nữa, anh biết đó cũng đã mấy tháng em không trở về gặp bà nội rồi"

Diệc Thiên lại tiếp hỏi:

"Sao em không về thăm bà nội vậy? Hay Thuần Dương không cho phép?"

Cô bật giơ hai tay xua qua lại nói:

"A...không có, anh ấy đã cho em về thăm bà một lần từ hồi hai tháng trước nhưng mà...khi trở về thì bà nội lại xua đuổi em vì em chưa kiếm được bạn trai, bà đã cấm em không được quay về nếu chưa mang về cho bà một đứa cháu rễ nên em không thể quay về được"

Nghe vậy Diệc Thiên kéo tay cô rồi nói:

"Anh chắc hẳn em rất nhớ bà mình nên anh sẽ giúp em giả làm bạn trai có được không? Như vậy thì em có thể thoải mái về thăm bà mình rồi"
Bỗng Hiểu Nhiên ngạc nhiên lấp mấp nói:

"Ơ nhưng mà...sao lại..."

Diệc Thiên chợt nháy mắt mỉm cười nói:

"Người thân vẫn là quan trọng nhất, anh chắc bà nội em sống một mình nên em phải biết quay về xem bà ấy ra sao nữa chứ, em cũng yên tâm vì Thuần Dương cậu ta sẽ cho phép chúng ta đi thôi"

Vừa dứt lời bỗng một giọng nói tiến tới vang lên:

"Tôi cho phép cô và cậu ta đi đấy, về thăm bà nội mình đi"

Lúc này Diệc Thiên và Hiểu Nhiên lại càng ngạc nhiên hơn rồi lẩm bẩm đồng thanh:

"Ơ anh...(cậu)"

Một lát sau, trên chiếc xe được Thuần Dương lái. Hiểu Nhiên ngồi phía sau khoanh hai tay trễu mắt lên tiếng:

"Sao anh lại đi theo chúng tôi?"

Thuần Dương đành ngượng đáp:

"Đương nhiên là tôi sẽ đi theo, tôi cũng rất quan tâm sức khỏe của bà cô đấy"

Diệc Thiên ngồi bên cạnh cũng bật cười tiếp lời:

"Thuần Dương cậu ta có lòng như vậy, Hiểu Nhiên em cũng nên vui đi"

Hiểu Nhiên đành buộc miệng nói:

"Được thôi, anh quan tâm bà tôi như vậy thì tôi rất cảm kích"

Một hồi sau khi chiếc xe dừng chân đến một ngôi nhà nhỏ, khi cả ba cùng bước xuống xe. Hiểu Nhiên nhanh chóng tiến tới cửa rào rồi ấn chuông với một khuôn mặt nao nức muốn gặp lại bà mình. Nhưng khi cô ấn chuông thì tiếng chuông lại không phát ra khiến cô ngạc nhiên lẩm bẩm:

"Chuông hỏng rồi à? Bà nội vậy mà lại không kêu người tới sửa, mà khoan đã hình như...cửa rào không khóa"

Cô dùng tay đẩy nhẹ chiếc cửa rào ấy ra rồi lại ngạc nhiên hơn mà ngẫm nghĩ:

(Kì lạ, bà nội là người rất thận trọng, sao lại không khóa cửa rào chứ?)

Thuần Dương tiến tới sau lưng cô bật hỏi:

"Sao vậy?"

Cô quay lại trả lời:

"A...không có gì, chúng ta vào đi"

Khi cánh cửa chính dần mở ra, cả ba người bước nhẹ vào căn phòng khách thật yên tĩnh, Hiểu Nhiên bước chân lên sàn đi từng bước mà lại vừa quan sát xung quanh, cô có thể thấy được những chiếc bàn ghế hay đồ vật trong nhà đã bết dính bụi như không được lau dọn suốt mấy ngày qua, nó lại càng khiến cô bắt đầu cảm thấy bất an. Rồi vô tình chân cô giẫm phải thứ gì đó và làm nó vỡ ra thành vụn nhỏ. Cô cúi xuống nhìn những mẫu thuốc vỡ vụn li ti ấy đang nằm rải rác xung quanh sàn. Và lọ thuốc lại nằm lăn lóc dưới chiếc ghế sofa một cách bừa bộn. Cô nhặt lọ thuốc ấy lên rồi nheo mày lẩm bẩm đọc từng hàng trên đấy:

"Thuốc giảm đau dạ dày"

Diệc Thiên tiến tới thắc mắc bật hỏi:

"Hiểu Nhiên, bà nội em đâu? Sao chẳng thấy ai ở nhà cả vậy?"

Cô phớt lờ câu hỏi của Diệc Thiên, tâm trạng bắt đầu lo lắng rồi chạy khắp xung quanh nhà tìm kiếm bà mình mà lên tiếng gọi lớn:

"Bà nội! Bà đâu rồi?"

Cô vẫn gọi, Thuần Dương cũng cảm thấy bất thường. Anh đi ngang dọc hành lang rồi chợt ngạc nhiên khi thấy cánh cửa hở của một căn phòng, nhìn qua khe cửa ấy anh có thể thấy một người gầy gò đang nằm trên giường bệnh. Anh nhanh chóng mở cánh cửa ấy ra rồi tiến tới bà lão đang nhắm mắt trong giấc ngủ ấy, không kịp suy nghĩ gì anh vội lây lấy người bà rồi lên tiếng gọi:

"Bà nội!"

Bỗng bà chợt mở mắt dần, hình ảnh lờ mờ phía trước của một chàng trai cũng dần hiện rõ, bà ngạc nhiên rồi mấp máy môi lẩm bẩm: "Cậu là..."

Anh đáp:

"Cháu là người đã chăm sóc Hiểu Nhiên mấy tháng qua, hôm nay có đưa cô ấy về đây để thăm bà"

Bỗng nhiên hơi thở bà mềm yếu dần, bà bật cười nhẹ nói:

"Vậy à, tôi đã nghe con bé kể cậu là người chủ mà nó đang làm việc gì đó, hộc..."

Phía sau, Hiểu Nhiên và Diệc Thiên cũng bước vào. Cô nhanh chóng tiến tới ôm lấy bà mình trên giường một cách lo lắng rồi bật khóc nói:

"Bà nội bị làm sao vậy? Sao lại nằm trên giường thế kia? Lại còn uống thuốc giảm đau dạ dày nữa?"

Bà mỉm cười trả lời:

"Cháu gái của ta cũng về rồi, cháu đã tìm được bạn trai ra mắt cho ta chưa?"

Hiểu Nhiên vẫn òa khóc đáp:

"Bà nói gì vậy chứ? Bà trả lời cháu đi, bà nội bị làm sao vậy? Tại sao không nói cho cháu biết chuyện gì đang xảy ra chứ?"

Bà bỗng ho lên vài tiếng "hộc hộc". Sức khỏe đã yếu dần, căn bệnh đau dạ dạy ác tính đã trầm trọng đến mức không thể nào cứu vãn. Diệc Thiên tiến tới lên tiếng:

"Thuần Dương, tôi nghĩ chúng ta nên đưa bà ấy đến bệnh viện, trông bà ấy có vẻ mắc phải bệnh gì đó về dạ dày"

Nghe vậy Thuần Dương đành gật đầu nhanh chóng nhẹ nhàng đỡ lấy bà nội lên nhưng bà đã mấp môi lên tiếng với giọng điệu yếu ớt mà từ chối:

"Không cần...nữa rồi, có đưa ta đến bệnh viện...cũng không chữa khỏi được nữa, ta mắc bệnh này đã mấy năm rồi, ta không sống được nữa đâu"

Bỗng Hiểu Nhiên như sốc toàn tập, người cô lúc này lạnh ngắt một cách lạ lẫm. Nước mắt lại động trên khóe mi mà không ngừng tuôn tràn vô vọng. Cô lấp mấp:

"Tại sao bà nội lại giấu cháu chứ? Đã mắc bệnh nhiều năm như vậy, nếu bà nói sớm thì cháu đã cố gắng kiếm thật nhiều tiền để chữa bệnh cho bà rồi, nếu hôm nay cháu không về thì chắc chắn đã không biết bà ra sao nữa?"

Thuần Dương lên tiếng:

"Cô đừng kích động quá, bà nội vẫn còn sống, tôi sẽ giúp cô tìm một bác sĩ giỏi nhất để chữa bệnh"

Bà nội bỗng mỉm cười nói:

"Ông chủ của Hiểu Nhiên tốt như vậy, lúc đầu tôi đã tưởng cậu là bạn trai của con bé nên nhất thời hưng phấn, thật xin lỗi"

Rồi bà cố gắng giơ bàn tay mềm yếu đặt lên má Hiểu Nhiên tiếp lời:

"Cháu gái bé nhỏ của bà, sau này không có ta...cháu hãy sống thật tốt, ta tuổi đã già nên sớm muộn gì cũng ra đi mà thôi"

Cô lắc đầu mấp môi:

"K...không...không thể như thế được... bà nội không được chết"

Bỗng bà mỉm cười, rồi nhìn Thuần Dương nói khẽ:

"Tuy cậu không phải bạn trai nó...nhưng làm ơn...có thể giúp tôi chăm sóc con bé đến khi nó lấy người thật sự yêu thương nó không? Nó đã mất ba mẹ từ nhỏ...chỉ có thể nương tựa người bà này, cậu có thể giúp tôi được không?"

Trong phút giây ngậm ngùi, Thuần Dương đành gật đầu đáp:

"Được, cháu hứa, cháu hứa sẽ chăm sóc Hiểu Nhiên và đối xử với cô ấy thật tốt, bà yên tâm"

Diệc Thiên cũng ngồi bên cạnh lên tiếng:

"Cả cháu nữa, cháu là Diệc Thiên là bạn của Hiểu Nhiên, cháu cũng sẽ chăm sóc cô ấy như em gái mình"

Lúc này nét mặt bà không còn một chút lo lắng gì nữa, bà không khóc, cũng chẳng nói lời nào mà cứ thế nhắm mắt đi dần, dường như bà đã rời bỏ thế giới này mà không một chút vương vấn. Nhưng bà vẫn thấy được trước lúc đi, cô cháu gái bé nhỏ ấy đã khóc rất nhiều.

Sau khi đám tang được mai táng và kết thúc. Hiểu Nhiên đứng một mình trên một chiếc cầu, nét mặt buồn rượi rượi và khóe mắt đã khóc đến mức sưng húp. Cô nhớ lại những giây phút còn nhỏ, mỗi khi cô thích ăn thứ gì, bà nội đều nhường cho cô một cách không tính toán, khi cô nói cô thích ăn bánh bao, bà nội liền không suy nghĩ mà dùng tiền hôm nay đã kiếm được mua cho cô ăn. Đến bây giờ cô mới nhận ra, người bà ấy đã cho cô rất nhiều thứ, ngay cả chịu nhịn đói để cho cô cháu gái của mình được no bụng. Cô lại bật khóc thì Thuần Dương tiến tới đặt nhẹ tay mình lên vai cô từ phía sau, anh lên tiếng:

"Tôi đã giúp cô mai táng bà nội mình, tôi nghĩ bà ấy muốn thúc giục cô tìm bạn trai là vì không yên tâm để cô một mình trên thế giới hiu quạnh này, nhưng cũng may có tôi và Diệc Thiên nên bà ấy đã yên tâm ra đi, với lại cô đã khóc nhiều ngày như vậy còn chưa chán sao? Mắt sưng cả rồi đấy"

Cô ngẩn mặt nhìn anh, rồi thở dài nhẹ nói:

"Cảm ơn anh, nếu không có anh tôi cũng không biết làm thế nào? Tôi ở với bà nội đã hơn 20 năm, từ lúc sinh ra tôi thì ba mẹ tôi đã gặp tai nạn mà qua đời, nghĩ lại thì tôi vẫn chưa làm gì được cho bà nội, vậy mà..."

Cô bỗng rưng rưng, cổ đã khô hốc nói không thành lời, anh chẳng biết làm gì khác ngoài việc ôm lấy cô gái bé nhỏ trước mặt mình rồi nhẹ nhàng an ủi:

"Đừng khóc, sau này không có bà nội, còn có tôi"

Nghe vậy Hiểu Nhiên lại càng bật khóc lớn hơn, anh nheo mày nói:

"Cô sao vậy? Tôi đã nói là đừng khóc, cô cứ như thế thì người đi đường sẽ tưởng tôi ức hiếp cô đó"

Cô bật hít mũi rồi nói:

"Tôi biết nhưng thân phận của tôi chỉ là nữ hầu, là người làm của anh mà thôi, anh không cần vì lời hứa đã hứa với bà nội tôi mà đối xử tốt với tôi đâu"

"Không...tôi chỉ là..."

Anh bật ấp úng đáp thì cô tiếp lời:

"Anh đừng lo, tôi có thể chăm sóc tốt cho bản thân, tôi không muốn anh thương hại tôi"

"Cô đang nói cái gì vậy? Tôi đang nói thật hoàn toàn không có ý thương hại cô"

Anh nghiêm nghị nói thì cô ngạc nhiên, anh lại tiếp lời:

"Tôi đã nói rồi, sau này tôi sẽ không đối xử tệ với cô nữa, cô cứ làm việc ở nhà tôi một cách thoải mái, xem như là...tôi đã vì bà cô vậy"

Nghe vậy cô gật nhẹ đầu đáp một tiếng "ừm" thì Diệc Thiên lái xe tới rồi lên tiếng:

"Hai người mau lên xe, tôi vừa đặt hẹn một nhà hàng gần đây, trời cũng sắp tối nên đi ăn thôi"

Hiểu Nhiên và Thuần Dương gật đầu rồi cả hai lên xe đi mất.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau