YÊU PHẢI CÔ NGƯỜI HẦU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Yêu phải cô người hầu - Chương 36 - Chương 40

Chương 36

Buổi chiều trên một đoạn đường, tiếng bước chân "lộp cộp lộp cộp" cứ không ngừng vang lên. Hiểu Nhiên vừa đi vừa bắt đầu cao mày khó chịu rồi quay ra phía sau mình nhìn cậu thanh niên kia quát lớn:

"Này, sao anh cứ đi theo tôi mãi thế hả? Có tin tôi báo cảnh sát không hả?"

Anh ta dừng chân rồi nhìn cô nheo mày trả lời:

"Là vì cô không chịu nghe tôi nói đấy chứ? Tôi thật sự đang cần một người giúp đỡ"

"Giúp đỡ gì chứ? Sao tôi phải giúp anh?"

Cô nói thì anh tiếp lời:

"Lần trước ở công ty Phó Thị chẳng phải tôi đã giúp cô đỡ mất mặt trước mấy người kia rồi sao? Cô không định giúp lại tôi à?"

"Chuyện đó..."

Cô bật ngạc nhiên lẩm bẩm rồi nheo mày hỏi:

"Thế rốt cuộc anh muốn tôi giúp anh chuyện gì?"

Anh ta bật cười nhẹ đáp:

"Cũng dễ thôi, cô làm bạn gái tôi được không?"

"Cái...anh nói cái gì chứ?"

Cô bất ngờ ngạc nhiên nói lớn thì anh ta xua tay giải thích:

"Không, ý tôi là làm bạn gái giả"

Cô lại ngạc nhiên rồi hỏi:

"Bạn gái giả? Ý anh là sao? Sao anh lại muốn tôi làm bạn gái giả của anh?"

Anh ta nheo trán mình trả lời:

"À thật ra tôi muốn thử xem bạn gái cũ của tôi để xem cô ta có còn yêu tôi không thôi, tôi đã tìm từ tận sáng nay nhưng vẫn chưa có ai để vừa ý và may mắn thay thì gặp cô, chỉ cần đêm ngày mai cô cùng tôi đến quán bar một lát là được"

Cô bắt đầu thấy nghi ngờ rồi hỏi:

"Khoan đã, anh nói như vậy thì bên ngoài có khá nhiều cô gái xinh đẹp hơn tôi đấy, chẳng phải anh chọn tôi làm bạn gái của anh là sai quá sai rồi sao?"

Anh ta bật cười rồi giơ một xấp tiền đến tay Hiểu Nhiên tiếp lời:

"Vì tôi thấy cô khá thú vị thôi, đây là tiền công khi cô giúp tôi xong chuyện, cầm vào tay rồi thì không được trả lại đấy"

Hiểu Nhiên lúc này như bị choáng ngộp bởi số tiền ấy trên tay liền sáng mắt nghĩ:

(Nhiều tiền quá)

Nhưng đột nhiên vài giây sau cô lại bị dập tắt tham vọng mà nheo mày nói:

"Khoan đã, như vậy thì khác gì một cuộc giao dịch chứ? Tôi chỉ đồng ý giúp anh vì anh đã giúp tôi lúc ở công ty thôi"

Dứt lời cô liền trả lại xấp tiền ấy cho anh ta khiến anh ta ngạc nhiên, sau đó nói tiếp:

"Vậy đêm mai phải không? Nếu tôi giúp anh xong rồi thì tôi với anh không còn nợ gì nhau nữa, ngày mai tôi sẽ đến đây gặp anh, còn bây giờ anh không được đi theo tôi nếu không tôi sẽ không giúp anh nữa đâu"

Anh ta bất động vài giây rồi lên tiếng hỏi:

"Cô thật sự không cần tiền sao?"

Cô lắc đầu rồi kiên quyết nói:

"Không, nhận tiền rồi thì còn gì là trả ơn anh lần trước nữa, anh yên tâm ngày mai tôi sẽ ra đây tìm anh"

Nói xong cô quay lưng đi dần mất khiến anh không khỏi ngạc nhiên nhìn bóng lưng cô tự hỏi:

"Không cần tiền à? Chẳng phải đây là thứ phụ nữ luôn yêu thích sao?"

...

Buổi tối, tại Phó Gia

Hiểu Nhiên vừa đứng rửa bát vừa ngẫm nghĩ:

(Thật là...sao tự dưng mình lại đồng ý chuyện giả làm bạn gái của tên kia chứ? Nhỡ đây là một trò đùa thì sao? Nhìn bộ dạng anh ta đúng là chẳng tốt lành gì thật nhưng cách nói chuyện có vẻ rất đàng hoàng không giống như mình nghĩ)

Cô đang đứng ngờ nghệch suy nghĩ thì đột nhiên Tiểu Mễ bước vào nhìn cô rồi lên tiếng hỏi:

"Hiểu Nhiên, cô vẫn chưa rửa bát xong à?"

Hiểu Nhiên giật mình rồi gật gù đáp:

"À...ừ" Bỗng Tiểu Mễ bước lại bật cười khúc khích nói:

"Này, cô biết chuyện gì đang xảy ra không?"

Cô ngạc nhiên hỏi:

"Chuyện gì?"

Tiểu Mễ trả lời:

"Chủ nhân đang ngồi ở phòng khách suy nghĩ chuyện gì đó rất vui đấy, hồi sáng giờ tôi cứ thấy ngài ấy rất cao có nhưng bây giờ tâm trạng dường như thay đổi hẳn"

"Thật sao?"

Cô ngạc nhiên rồi nói tiếp:

"Chắc là anh ta vừa gặp chuyện gì đó rất vui"

Tiểu Mễ mỉm cười nhẹ hỏi:

"Chắc vậy a, mà cô chuẩn bị gì chưa?"

"Chuẩn bị gì? Cơm tối cũng đã làm xong hết rồi, còn chuẩn bị gì sao?'

Hiểu Nhiên nói một cách ngây thơ thì Tiểu Mễ che miệng bật cười tiếp lời:

"Không phải vậy, ý tôi nói là chuẩn bị cho ngày mai đấy, cô đã chuẩn bị quà gì cho chủ nhân chưa?"

Hiểu Nhiên lúc này vẫn không hiểu gì nên ngơ mặt hỏi:

"Quà? Sao tôi phải chuẩn bị quà cho anh ta chứ?"

Tiểu Mễ nháy nhẹ mắt rồi nói:

"Cô vẫn chưa biết gì sao? Ngày mai là sinh nhật của chủ nhân đấy"

"Hả?"

Cô lại ngơ ngác lần ba mà bật ngạc nhiên nói tiếp:

"Cô nói ngày mai là sinh nhật của anh ta, không phải chứ?"

Tiểu Mễ ngạc nhiên tiếp lời:

"Ơ, vậy ra cô vẫn chưa biết à? Không phải hồi chiều cô có mua một món quà mang về sao? Tôi cứ nghĩ cô mua nó tặng chủ nhân đấy"

Lúc này cô ngượng ngạo mà gãy nhẹ mặt tiếp lời:

"À cái này...không phải cho anh ta đâu, mà...cô nói ngày mai là sinh nhật anh ta chắc là được tổ chức lớn lắm nhỉ?" Chợt Tiểu Mễ lắc nhẹ đầu đáp:

"Không đâu, sinh nhật chủ nhân mỗi năm đều rất bình thường không có mấy ai nhớ tới, mấy năm trước đều toàn do Lạc Tư Diệp tiểu thư tổ chức cho ngài ấy không đấy, nhưng 2 năm qua không có Tư Diệp tiểu thư nên chỉ có Lăng thiếu gia là ở bên ngài ấy thôi, dù sao tôi cũng rất hi vọng sinh nhật năm nay ngài ấy sẽ không cô đơn nữa"

Hiểu Nhiên vẫn cười gượng nói:

"Nhưng chẳng phải Lạc tiểu thư đang ở đây sao? Thế thì năm nay anh ta làm gì mà cô đơn nữa chứ?"

...

Cứ thế khuya đến, cô vừa nằm trên giường vừa trằn trọc suy nghĩ:

( Vậy mà mình lại không biết ngày mai là sinh nhật anh ta, mà người làm như mình thì có tư cách gì quan tâm đến sinh nhật anh ta chứ, không nghĩ nữa đi ngủ thôi)

Sau vài giây cô mở mắt bật ngồi dậy rồi chòm lấy món quà đã mua lúc chiều trên bàn cạnh giường, nhẹ nhàng ôm vào lòng rồi mỉm cười ngây ngô lẩm bẩm:

"Chắc chắn ngày mai mình sẽ tặng món quà này cho anh Diệc Thiên, hi vọng anh ấy sẽ thích"

...

Sáng hôm sau, Thuần Dương ngồi ở phòng khách, anh vừa thưởng thức ly cafe vừa hướng mắt vào cuốn sách trên tay mình. Rồi lại liếc mắt nhìn Hiểu Nhiên đang đứng lau bàn trước mặt mà bất giác lên tiếng hỏi:

"Hôm qua cô đi mua gì vậy?"

Cô ngạc nhiên rồi nhìn anh trả lời:

"À, là đồ dùng cá nhân thôi mà...anh hỏi làm gì chứ?"

Anh bật ngượng rồi liếc mắt chỗ khác trả lời:

"Tôi hỏi biết không được sao, ai tin được cô lấy cớ nói ra ngoài mua đồ nhưng thật ra là âm thầm trốn việc ra khỏi nhà chứ"

Nghe vậy cô liền nheo mày khó chịu dần nói:

"Ai mà trốn việc chứ, anh nghĩ tôi là người như thế à?"

Anh tiếp lời:

"Cô không phải thì thôi, làm gì phản ứng quá vậy?"

Rồi anh bật đứng dậy nói tiếp:

"Mà tôi muốn nhắc cô chuyện này, tối nay toàn bộ người hầu trong nhà đều được nghỉ làm nên cô cũng có thể làm gì tùy thích"

Cô ngạc nhiên rồi bật cười mừng hỏi:

"Thật sao?"

(May quá, thế tối nay khỏi phải mắc công xin anh ta ra ngoài, vì mình đã hứa với tên kia là sẽ giúp anh ta làm bạn gái giả cho anh ta rồi mà)

Lúc này anh để ý sự vui mừng của cô liền hỏi:

"Cô có chuyện gì vui sao?"

Cô xua tay đáp:

"À không, làm gì có"

Rồi anh miễn cưỡng ngập ngừng tiếp lời:

"Tối nay...Diệc Thiên cũng đến"

Cô nghe vậy liền vui mừng hưng phấn hỏi:

"Vậy mấy giờ anh ấy đến vậy?"

Anh nheo mày rồi quay lưng trả lời:

"Mấy giờ thì ai nào biết, quan trọng là tối nay cậu ta cũng sẽ đến nên cô làm gì thì làm đi"

Vừa dứt lời anh liền bước chân thẳng thừng đi mất khiến cô lẩm bẩm tự hỏi:

"Mà sao anh ta nói vậy với mình làm gì nhỉ?"

Phía bên kia, anh vừa đi vừa khó chịu nheo mày nghĩ:

(Mình biết ngay cô ta sẽ vui khi nhắc đến Diệc Thiên mà, đúng là tức chết đi được, đồ não cá vàng, thế thì tối nay còn lâu tôi mới cho tên Diệc Thiên bước vào đây nửa bước)

Chương 37

Buổi chiều cũng đến, Hiểu Nhiên bước chân đi đến chỗ hẹn hôm qua. Cô vừa đi vừa ngẫm nghĩ:

(Phó Thuần Dương nói tối nay anh Diệc Thiên sẽ đến, hi vọng mình hoàn thành chuyện này kịp lúc để về Phó Gia gặp anh ấy mà tặng món quà đó nữa)

Khi vừa bước chân đến chỗ ghế vỉa hè, cô dừng lại rồi nhìn xung quanh lẩm bẩm:

"Đâu rồi? Mình và anh ta đã hẹn gặp ở đây, vậy mà anh ta lại chưa đến"

"Cô lầm bầm cái gì thế hả?"

Đột nhiên một giọng nói vang lên từ phía sau khiến cô phải bật ngạc nhiên mà quay lại nhìn, trước mặt cô là một chàng trai có mái tóc trắng với bộ quần áo style cực kì tuyệt đẹp, ánh mắt anh ta xanh biếc như biển cả. Cô ngỡ ngàng to mắt nhìn ngẫm nghĩ:

(Tính ra tên này ăn mặc cũng đẹp thật đấy, đúng là công tử nhà quyền quý có khác)

Anh ta tiến lại rồi bật cười hỏi:

"Sao vậy?Thấy tôi đẹp trai quá nên trố cả mắt ra à?"

Cô chợt dập tắt mọi suy nghĩ mà trễu mắt nghĩ tiếp:

(Nhưng thật sự tính cách có hơi tự cao, mà nhìn kĩ lại sao anh ta có nét giống ai đó ấy nhỉ?)

Anh nheo mày rồi giơ tay xua lên xua xuống trước mặt cô rồi hỏi:

"Cô đang nghĩ cái gì vậy?"

Hiểu Nhiên bật giật mình rồi cười nhẹ đáp:

"À không, mà bây giờ chúng ta đi đâu đây?"

Anh ta gác tay lên cằm rồi nhìn từ trên xuống dưới Hiểu Nhiên mà lắc đầu ngáo ngán nói:

"Cô không thể ăn mặc đẹp một tí để đi cùng tôi à? Thế này đưa cô đi gặp bạn gái cũ tôi hẳn tôi sẽ là người mất mặt nhất quán bar mất"

Cô bật nhăn mặt đáp:

"Hừ, thế thì anh tự đi tìm người khác mà giúp đi, tôi có việc bận mà còn phải cất công đến đây giúp anh mà anh còn chê bai tôi thế à?"

Anh ta nghiêng nhẹ đầu bật cười tiếp lời:

"Nhưng nhìn cô hẳn cũng có nét xinh đẹp, chỉ cần trang điểm và thay đổi ăn mặc một tí sẽ rất tuyệt vời"

Dứt lời anh ta liền kéo tay cô vừa nói:

"Đi thôi, thời gian đến quán bar còn kịp giờ cho đến tối, tôi sẽ cho cô 30 phút để thay đổi"

Cô liền ngạc nhiên mà to mắt nhìn cảm giác quen thuộc này rồi lại ngẫm nghĩ:

( Sao quen quá vậy? Anh ta hẳn rất giống một người nào đó mình quen biết, là ai mới được nhỉ?)

...

7:00 tối, tại Phó Gia.

Thuần Dương đi qua đi lại trên ban công rồi quay vào nhà nhìn xung quanh, không gian yên tĩnh đến lạ vì chẳng còn ai ở trong nhà cả. Anh nheo mày lẩm bẩm:

"Hừ, tự dưng mình cho mấy nữ hầu nghỉ việc tối nay làm gì không biết, bây giờ chẳng còn ai ở nhà cả"

Rồi anh đi xung quanh nhà tìm kiếm bóng dáng cô tự hỏi:

"Còn cô ta đâu rồi? Không phải cũng đi theo mấy người khác ra ngoài tắm suối nước nóng rồi chứ?"

Lúc này cả căn biệt thự ảm đảm đến lạ, mọi thứ còn lại chỉ là tiếng gió xào xạc qua từng khung cửa sổ, chỉ còn một mình anh là bơ vơ trong một không gian rộng lớn của ngôi nhà xa hoa này, anh cao mày ngẫm nghĩ:

( Phải rồi Tư Diệp, hẳn cô ấy sẽ nhớ sinh nhật mình mà đúng không? Mỗi năm cô ấy đều đợi đến đêm rồi xuất hiện trước cổng nhà mình, hay cô ấy đang ở bên ngoài nhỉ?)

Nghĩ xong anh vội đi xuống dưới lầu rồi bước ra sân, liếc mắt nhìn ra cánh cổng lớn với ánh mắt thật hụt hẩn như một con cún con mà lẩm bẩm:

"Cô ấy vẫn chưa đến, nếu bây giờ gọi thì không hợp lí tí nào, chắc chắn cô ấy đang tạo một bất ngờ nào đó cho mình chăng? Thôi thì đợi một lát nữa vậy"

...

Lúc này ở quán bar, Hiểu Nhiên khoác tay anh ta rồi bước vào trong bầu không khí vô cùng nhộn nhịp, cô nheo mày choáng ngộp bởi phong cảnh xung quanh mà ngẫm nghĩ:

(Đây là lần đầu tiên mình được bước vào quán bar, đúng là chốn ăn chơi của xã hội thượng lưu có khác)

Rồi cô nhăn mặt nhìn bộ dạng ăn mặc hở rốn hở vai của mình từ trên xuống dưới mà nhăn mặt lên tiếng nói:

"Mà này, sao tôi lại phải ăn mặc thế này hả?"

Anh ta đi bên cạnh bật cười nói:

"Vì bạn gái cũ của tôi là người thích ăn mặc thế này, nên tôi thích người đi cùng tôi có phong cách ăn mặc giống cô ấy"

Hiểu Nhiên nheo mắt nói:

"Nghe vậy thì chắc bạn gái cũ của anh hẳn là người chẳng tốt lành gì rồi, mà như thế chẳng phải anh còn yêu cô gái đó sao? Cho nên mới thích cách ăn mặc của cô ấy đến vậy"

Anh ngạc nhiên rồi nhìn cô bật cười nhẹ trả lời:

"Không, tôi chỉ nói là tôi thích cách ăn mặc của cô ta thôi mà, cô ta thường tụ tập một nhóm ở đây nên tôi chắc hẳn hôm nay cô ta cũng sẽ đến"

Dứt lời anh nheo mày ngẫm nghĩ:

( Đúng là mình ngu ngốc mới bị cô ta lừa hết lần này đến lần khác, mình đã vì cô ta mà ngồi tù suốt 2 năm, không hẳn là để xem cô ta có còn dám lừa ai được nữa hay không?)

Rồi anh liếc mắt nhìn xung quanh, sau một hồi thì lại nhìn về một hướng mà bật cười nhẹ lẩm bẩm:

"Tìm thấy rồi nhé"

Hiểu Nhiên vẫn ngơ ngác quay sang nhìn anh rồi lên tiếng hỏi:

"Anh cười gì vậy? Tóm lại anh mau nhanh nhanh giúp tôi vì tôi còn có việc quan trọng phải làm nữa"

Anh ta nhìn cô rồi nháy mắt nói:

"Đừng lo, chỉ 15 phút nữa thôi"

Phía bên bàn gần đó, Tiểu Huyên nhìn Tư Diệp đang uống rượu mà cao mày không vui nói:

"Tư Diệp, cô không quan tâm đến đứa con trong bụng của cô sao? Cô cứ uống rượu thì không tốt chút nào đâu"
Tư Diệp phì cười, tay đung đưa ly rượu trên tay trả lời:

"Có sao đâu chứ, chỉ vài ly thôi mà"

Tiểu Nhã cũng lo lắng mà lên tiếng:

"Cô chủ quan quá đấy, khi có thai thì không được phép dùng rượu bia hay thuốc lá đâu"

Nghe vậy Tư Diệp không những không nghe mà còn châm điếu thuốc trên đôi môi đỏ chót rồi cười nhẹ nói:

"Tôi chỉ quan tâm còn vài ngày nữa Thuần Dương sẽ trả lời tôi như thế nào thôi, chắc chắn là đồng ý rồi"

Tiểu Huyên lắc đầu thở dài tiếp lời:

"Thật là, hết lời lẽ để nói với cô luôn"

"Này, tôi lại không ngờ có thể gặp lại cô lần nữa đấy"

Đột nhiên anh đi lại lên tiếng thì nhóm Tư Diệp chợt nhìn anh mà ngạc nhiên, Tư Diệp cũng to mắt nhìn rồi bật cười nhẹ mà nhận đầu điếu thuốc đang hút dỡ trên môi lên bàn nói:

"Hẳn là lâu quá không gặp, cũng gần ba năm rồi, tôi nghe nói anh bị bỏ tù suốt 2 năm, sau đó lại được thả ra ngoài nhưng lại bị ba đuổi ra khỏi nhà và lang thang ngoài xó đường nào đó, sao lại còn ở đây?"

Anh bật cười nhẹ hỏi:

"Hừ, cô không có lời lẽ nào tốt đẹp nào dành cho tôi sao? Với lại ai hại tôi ra nông nổi như thế hả?"

Tư Diệp bật cười phá lên rồi hỏi ngược lại:

"Gì chứ? Bây giờ anh lại muốn gì đây?"

Anh nâng ly rượu đã cầm sẵn trên tay lên rồi đáp:

"Đương nhiên là muốn cùng cô uống vài ly rồi"

Tư Diệp đảo mắt nhìn bộ dạng anh ta rồi bật cười cao ngạo tiếp lời:

"Hừ, anh có tư cách uống rượu với tôi sao? Biến đi"

"Cô..."

Anh nghiếng răng thì Hiểu Nhiên tiến tới từ phía sau lên tiếng:

"Này, đã xong chưa vậy? Tôi còn phải về đấy"

Bất chợt Tư Diệp trố mắt nhìn Hiểu Nhiên, hai người đối mắt nhau đầy sự ngạc nhiên mà đồng thanh lên tiếng:

"Sao cô..."

Hiểu Nhiên nhìn từ trên xuống dưới bộ dạng ăn mặc của Tư Diệp mà không khỏi sửng sờ nghĩ:

(Không thể nào, đây là lần đầu tiên mình thấy Lạc tiểu thư ăn mặc thế này, chẳng phải đến Phó Gia cô ấy đều ăn mặc rất kín đáo sao? Thậm chí cô ấy còn đi bar và trang điểm đậm nữa)

Lúc này Tư Diệp bật to mắt nghĩ:

(Sao con nhỏ này cũng ở đây? Vậy có nghĩa là...)

Anh thấy thế ngạc nhiên rồi lên tiếng hỏi:

"Sao vậy? Hai người quen biết nhau à?"

Hiểu Nhiên đơ một vài giây rồi cô lắc đầu cười ngượng trả lời:

"À không, tôi chỉ thấy cô ấy giống với một người mà tôi biết nên có chút ngạc nhiên thôi"

Tư Diệp bật ngạc nhiên ngẫm nghĩ: (Sao cô ta lại giúp mình? Hừ, nhưng tóm lại cô ta đã thấy bộ dạng này của mình rồi, không khéo nói lại với Thuần Dương thì chẳng phải mình sẽ bị bại lộ sao?)

Sau một hồi suy nghĩ thì Tư Diệp khoanh hai tay bật cười nhẹ lên tiếng:

"Cô gái này là bạn gái mới của anh à? Khá xinh đẹp đấy"

Anh bật cười nhẹ trả lời:

"Đúng vậy, với tư cách là bạn gái cũ của tôi, cô không định nói chuyện riêng với tôi một chút à?"

Nghe vậy Tư Diệp bật suy đoán ngẫm nghĩ:

( Nhìn nét mặt tên này hẳn là muốn nói chuyện đòi lại số tiền mình đã lừa hắn trong suốt một năm qua rồi, nhưng bây giờ mình lại không thể không nghe theo hắn nếu không lỡ để con nhỏ kia biết được, mình chẳng phải tốn công ba năm mới quen được Thuần Dương sao?)

Nghĩ xong Tư Diệp lên tiếng:

"Được thôi, tôi sẽ đáp ứng anh nếu chúng ta ra chỗ riêng tư để nói chuyện"

Vài phút sau, anh và Tư Diệp đi mất để lại Hiểu Nhiên đứng một mình tò mò ngẫm nghĩ:

(Vậy ra Lạc tiểu thư là bạn gái cũ của anh ta)

Rồi cô nheo mày không ngừng tự hỏi:

(Nếu như theo suy nghĩ của mình thì Lạc tiểu thư đã làm gì anh ta? Mà hai người họ yêu nhau từ lúc nào? Nghe cuộc hội thoại lúc nãy thì có vẻ họ đã 3 năm không gặp nhưng 3 năm trước Lạc tiểu thư đã là bạn gái của tên Dương đần độn kia rồi, không lẽ cô ấy trong khi ở bên tên Phó Thuần Dương kia thì lại đi hẹn hò với anh ta sao? Nói vậy không lẽ Lạc tiểu thư đã từng bắt cá hai tay à?)

Cô đang nheo mày ngẫm nghĩ thì Tiểu Huyên và Tiểu Nhã ngồi bạn gần đó thấy lạ lên tiếng hỏi:

"Này, cô là bạn gái mới của tên lúc nãy à?"

Hiểu Nhiên bật cười gượng rồi gật đầu:

"À thì đúng là như vậy"

(Hình như hai cô gái này lần trước mình có thấy ngồi cùng Lạc tiểu thư trong quán cafe, hẳn là bạn cô ấy rồi)

Tiểu Huyên bật cười lên tiếng:

"Trong cô có vẻ hiền lành, nhưng cách ăn mặc thì đúng là dạng không vừa đâu"

"Không vừa?"

Hiểu Nhiên lẩm bẩm rồi bật cười ngượng đáp:

"À cái này...thật ra tôi cũng không muốn ăn mặc như thế đâu"

Tiểu Nhã nheo mày nhìn Tiểu Huyên lên tiếng:

"Mà tên lúc nãy hẳn là một trong các bạn trai của Tư Diệp phải không?"

Tiểu Huyên xòe hai bàn tay lắc đầu trả lời:

"Tôi cũng không biết, thỉnh thoảng có vài tên bạn trai cũ cứ đến làm phiền cô ta, nhiều đến mức tôi cũng không biết Tư Diệp cô ta đã lừa lọc mấy người"

Tiểu Nhã thở dài nói:

"Vậy mà chẳng có ai dám kiện cô ta, tài thật đấy, mà sao tôi cứ thấy anh chàng lúc nãy rất giống ai đó, có phải là đã gặp ở đâu rồi không?"

Tiểu Huyên ngạc nhiên trả lời:

"Cô nói tôi mới để ý, anh ta rất giống ai đó trên báo chí mà mấy tháng trước tôi có đọc qua, hình như là..."

"Cho tôi hỏi một chút được không? Cô gái lúc nãy bạn của hai người...là người như thế nào vậy?"

Đột nhiên Hiểu Nhiên bật lên tiếng làm Tiểu Huyên phải bị gián đoạn suy nghĩ mà nheo mày hỏi:

"Sao cô lại muốn biết?"

Hiểu Nhiên gãy nhẹ mặt cười ngượng trả lời:

"À là vì tôi muốn biết rõ một chút về bạn gái cũ của bạn trai tôi thôi mà"

Tiểu Nhã bật cười ngạo nghễ nói:

"Bạn trai cô đáng thương thật đấy, đụng phải Tư Diệp thì chắc không tổn thất nhẹ rồi"

Cô trơ mắt khó hiểu hỏi:

"Ý cô là sao? Tổn thất gì vậy?"

Tiểu Huyên trả lời:

"Đúng là ngây thơ, đương nhiên là tiền rồi, vì mọi người đàn ông khi yêu phải Tư Diệp đều không có gì là miễn phí"

Đột nhiên Tiểu Nhã khều tay Tiểu Huyên với nét mặt không vui nói nhỏ:

"Này cô nói chuyện này cho người ngoài làm gì chứ? Chẳng khác nào nói xấu sau lưng Tư Diệp cả"

Tiểu Huyên bĩu môi nói:

"Tôi đâu có ý đó đâu"

Hiểu Nhiên bật cười gượng lên tiếng:

"Xin lỗi vì đã tự tiện hỏi hai cô như vậy, tôi cũng không có ý gì đâu, à phải rồi tôi còn việc phải đi trước đây"

Nói xong cô liền nhanh chóng nghoảnh mặt đi mất.

__________________________________

Tác giả said: Dạo gần đây mình bận công việc nên không viết được thường xuyên như trước. Nhưng mình vẫn sẽ ra chương chỉ là hơi lâu thôi. Mong mấy bạn thông cảm:((

Chương 38

Lúc này bên ngoài dãy hành lang của quán bar, Tư Diệp đứng đối diện anh mà khoanh hai tay bật nhếch mép lên tiếng:

"Nhất Nhất, anh dẫn tôi ra đây đứng một hồi lâu như vậy mà không định nói gì sao? Chẳng phải anh đòi nói chuyện gì đó với tôi mà"

Anh quay mặt lại nhìn Tư Diệp nheo mày khó chịu nói:

"Nhất Nhất? Cô có tư cách để gọi tên tôi như thế sao? Cô nghĩ tôi gặp cô thì để nói về cái gì? Tôi thật ngu ngốc mới để cô lừa trong suốt một thời gian dài, khi nghe tin cô không những hẹn hò với một mình tôi mà còn qua lại với nhiều người khác, cô nghĩ tôi sẽ để yên sao?"

Tư Diệp vẫn thản nhiên mà bật cười nhẹ đểu cợt hỏi:

"Hừ, tôi nghĩ chuyện chúng ta đã kết thúc rồi chứ?"

"Kết thúc? Tôi muốn cô trả lại toàn bộ số tiền cô đã lừa tôi trong suốt thời gian qua, bằng không tôi sẽ kiện cô vì tội lừa đảo"

Nghe vậy Tư Diệp vẫn trơ mặt giả vờ ngây thơ hỏi tiếp:

"Tiền gì chứ? Tôi có nợ anh sao? Anh đang vu khống tôi đấy à?"

Anh nghiếng răng nói:

"Cô là đang tính giả vờ với tôi à? Khoảng tiền đó đâu rồi? Cô đã nói cô cần một số tiền lớn để chữa bệnh cho một người thân nên tôi đã tìm mọi cách để cầu xin ba, thậm chí còn bị ông ấy mắng nhiếc và xem thường, vì yêu cô nên tôi đã đánh liều mà bán luôn tài sản trong nhà chỉ hi vọng có thể kiếm đủ số tiền mà cô cần, tôi còn liều mình đi làm vài chuyện xấu và thậm chí bị bỏ tù suốt hai năm qua, trong lúc ấy cô không hề đến thăm tôi dù chỉ một lần, cuối cùng vài tháng trước tôi cũng được thả tự do ra ngoài vậy mà lại nghe được tin cô đang yêu một gã giàu có quyền lực nào đó. Tôi thật không ngờ cô lại đi làm những chuyện như thế, cô đúng là loại phụ nữ rẻ rách nhất mà tôi từng gặp"

Nghe những lời đó Tư Diệp lại bật cười nhẹ, tay lấy điếu thuốc từ gói thuốc lá trên tay rồi nhẹ nhàng đưa lên miệng, châm nhẹ lửa lên đầu thuốc làm khói tỏ ra ngây ngút sau đó nhìn anh ta lên tiếng:

"Anh đang nói gì vậy? Tôi chẳng biết anh đang nói khoảng tiền gì cả, nếu anh mà cứ nói nữa thì sẽ mang tội vu khống người khác đấy, bởi vì điều anh nói tôi lừa tiền anh hoàn toàn không có bằng chứng, anh cũng không thể kiện tôi được"

"Cô..."

Anh nghiếng răng tức giận thì Tư Diệp quay lưng đi rồi nói:

"Anh nói tôi là người phụ nữ rẻ rách, không sai"

Rồi cô nghoảnh mặt nhìn anh ta tiếp câu còn lại:

"Nhưng người đàn ông ngu ngốc như anh mà bị một người phụ nữ rẻ rách như tôi đây lừa phải, thì có tư cách gì để nói chứ? Anh cũng như tôi thôi, chẳng phải trước khi gặp tôi anh đã ở bên biết bao nhiêu người phụ nữ khác sao? Anh nói anh vì yêu tôi nên làm rất nhiều chuyện vì tôi thì ai mà tin chứ"

Dứt lời Tư Diệp bật cười ngạo nghễ vừa nghoảnh mặt bước chân đi dần để lại cho anh một nỗi buồn mang máng, anh lẩm bẩm:

"Đúng là tôi đã từng ở bên biết bao nhiêu người phụ nữ, nhưng khi gặp cô thì tôi đã dừng việc trăng hoa của mình mà ngu ngốc mới yêu cô một cách nghiêm túc, rõ ràng biết cô là một cô gái chẳng tốt lành gì như bao người khác, nhưng không hiểu sao tôi lại không thể buông bỏ được, không phải là đến đây để bắt cô bồi thường số tiền đó, mà là vì...chỉ muốn xem cô có sống tốt không thôi"

...

Khoảng gần ba năm trước, khi Tư Diệp vẫn chưa sang nước ngoài. Sau khi vừa uống rượu từ quán bar và một mình trên đường trở về nhà. Đột nhiên cô bị một đám đàn ông đi đường chú ý tới, họ xoay quanh cô trêu ghẹo và đụng chạm khiến cô nhăn mặt khó chịu kháng cự rồi quát lớn:

"Tránh xa tôi ra, lũ khốn"

Cô vừa nói vừa xua tay đám đàn ông đang cười ngạo nghễ ấy trong bộ dạng khập khiễng đi đứng không vững do đã có chút say rượu nhưng vẫn còn đôi chút tỉnh táo. Ngay lúc này phía bên kia đường gần đó là một chàng trai tóc trắng với bộ dạng của một công tử ăn chơi. Anh chấp nhận rời bỏ gia đình và cơ nghiệp của mình chỉ để tìm lấy cuộc vui cho bản thân và trong người không có gì khác ngoài tiền và thẻ tín dụng. Hai bên anh là hai cô gái vô cùng xinh đẹp đi cặp kè với bộ mặt cười hí hửng chỉ mong được anh cho một ít tiền nên không ngừng nịnh hót.

Một cô gái bên cạnh ôm lấy cánh tay phải của anh nũng nịu lên tiếng:

"Anh Nhất, hôm nay em lại hết tiền rồi"

"Em cũng vậy a, cho người ta một ít có được không?"

Cô gái bên trái cũng nũng nịu không kém mà tiếp lời, nghe vậy anh gạc hai tay hai cô gái đó ra rồi lên tiếng:

"Phụ nữ mấy cô chỉ biết tiền với tiền, đúng là làm người ta phát ngán"

Rồi anh ném xuống đất mấy xấp tiền với thái độ xấc xược mà cao mày nói:

"Nhặt lấy rồi đừng bám lấy tôi nữa, tôi chán mấy cô rồi"

Sau đó anh chỉnh lại phần cổ áo xộc xệch không ngay ngắn của mình rồi bước đi về phía trước, rồi bỗng dưng lại nghe thấy có tiếng cải cọ bên kia mà tò mò đi lại. Sau khi thấy Tư Diệp đang bị đám đàn ông ve vãn phía bên kia đường, anh không ngần ngại tiến tới gần mà lớn tiếng nói:

"Mấy người làm gì vậy? Cô gái này do tôi mua rồi đấy, ai dám ve vãn cô ta thì tôi không bỏ qua đâu"

Đột nhiên đám đàn ông ấy bật liếc mắt sang anh rồi tiến lại gần anh mà nhăn răng cười khúc khích toát lên sự hung bạo nói:

"Mày là thằng nào? Đang nói phét à?" "Cô ta là của bọn này nên muốn giữ mồm thì mau biến đi"

Anh vẫn thản nhiên bật cười ngạo nghễ rồi lấy tiền trong áo mình ra xua trước mặt chúng mà nói:

"Thế cái này thì sao? Muốn bao nhiêu hả?"

Chúng nhìn nhau rồi nhìn anh mỉm cười khúc khích trả lời:

"Nếu mày có lòng như thế thì được"

Sau một lúc chúng lấy tiền đi mất, Tư Diệp nhìn anh một hồi rồi lên tiếng hỏi:

"Sao anh lại giúp tôi?"

Anh bật cười rồi tiến lại gần vuốt ve chiếc cằm thon gọn của cô đáp:

"Vì tôi thích giúp những cô gái xinh đẹp, giống như cô đây"

Bỗng Tư Diệp bật cười nhẹ như đã hiểu ra vài ý mà tiếp lời:

"Hẳn anh giúp tôi không phải chỉ có như vậy"

Anh nghiêng đầu nhẹ mỉm cười, ánh mắt toạc lên sự đểu cợt nói:

"Tôi có khá nhiều tiền, cô muốn bao nhiêu cho một đêm nay?"

Cô im lặng một vài giây rồi hỏi:

"Anh tính lên giường với tôi? Đúng là đàn ông, ai cũng vậy"

...

Sau một đêm dài thì cũng dần tờ mờ sáng, bên trong một căn phòng của khách sạn lớn. Tư Diệp mặc một chiếc áo mỏng ngồi trên giường mà châm nhẹ điếu thuốc ngậm trên miệng, sau đó phà khói tỏa ra ngây ngút vào không trung. Mùi thuốc lá nồng nặc đến mức áp đảo vào bầu không khí của căn phòng vắng lặng. Anh nằm bên cạnh giường mà liếc nhìn cô mỉm cười bật nói:

"Cô đúng là người phụ nữ hư hỏng, lại có thể ngủ với tôi chỉ vì đồng tiền"

Ánh mắt Tư Diệp có chút mệt mỏi, rồi bật cười nhẹ tiếp lời:

"Ai mà không cần tiền chứ"
Anh ngạc nhiên rồi hỏi:

"Cô tên gì? Lần sau tôi vẫn liên lạc với cô được chứ?"

Cô nhìn anh hỏi ngược lại:

"Chúng ta còn gặp lại nhau sao? Tôi nghĩ chỉ cần một đêm nay thôi chứ"

Anh bật cười trả lời:

"Tôi khá thích cô gái nói chuyện thẳng thắng như cô, nói thật thì cô cũng chẳng khác gì những người phụ nữ tôi gặp nhưng không hiểu sao cô lại mang đến cho tôi có cảm giác rất đặc biệt"

Nghe vậy cô bật cười lớn nói:

"Anh sẽ cho tôi bao nhiêu đây? Tôi không nghĩ với ít tiền này thì chúng ta vẫn sẽ còn liên lạc với nhau đâu"

Anh đứng dậy bật cười một tiếng rồi đáp:

"Ha, không thành vấn đề, cô muốn bao nhiêu cũng được, với lại tên tôi là Lăng Nhất, cô tên gì?"

Cô đáp vỏn vẹn ba chữ:

"Lạc Tư Diệp"

"Được, tôi nhớ rồi"

Cứ thế ngày qua ngày, hai người thường đi cùng nhau chơi bời khắp nơi, cũng có thể nói là tính cách khá hòa hợp bởi vì cả hai đều là người chẳng tốt lành gì nên mọi thứ về nhau đều hiểu rất rõ.

Trên con đường giao lộ vắng vẻ của màn đêm, Lăng Nhất vừa lái con xe mui trần với làn gió ngược khiến mái tóc trắng của anh bay lồng lộng trong gió, anh bật cười hớn hở nói lớn:

"Em thích như thế này mãi không?"

Tư Diệp ngồi ghế bên cạnh cũng mỉm cười trả lời:

"Thích lắm"

Anh liếc nhìn cô mỉm cười mà lòng lại chợt thấy một cảm giác lạ lẫm rồi bất chợt hỏi:

"Em hiện tại không có bạn trai à?"

Nghe vậy Tư Diệp bật ngạc nhiên vì cô vẫn còn đang hẹn hò với Thuần Dương mà đành nghiêng đầu, ánh mắt hiện lên sự ma mị hỏi:

"Nếu không có thì anh tính làm gì?"

Anh bật cười nhẹ đáp một tiếng:

"Làm bạn gái anh, anh sẽ cho em tiền"

Cô ngạc nhiên rồi mỉm cười nói:

"Được thôi, anh đúng là loại người chỉ biết mua mọi thứ bằng tiền"

Anh tiếp lời:

"Thì sao? Em cần tiền, anh thì có tiền, hai chúng ta không phải rất hòa hợp sao?"

Tư Diệp bật cười nhẹ nói:

"Đúng là vậy"

Rồi cô liếc mắt ra ô cửa bên phải mà chống cằm ngẫm nghĩ:

(Nhưng mọi thứ chỉ hòa hợp khi có tiền mà thôi, đúng không nhỉ?)

Chương 39

Nhưng cuộc vui thì cũng có lúc tàn. Một tháng sau đó, Lăng Nhất đứng trước ngân hàng mà nhăn mặt tức tối nhìn cô nhân viên ngân hàng nói lớn:

"Cô nói cái gì? Tất cả thẻ của tôi đều bị khóa hết rồi à?"

Cô nhân viên lấp mấp gật gù trả lời:

"Vâng, toàn bộ số thẻ của anh đều bị khóa cả rồi, Lăng tiên sinh đã yêu cầu chúng tôi làm vậy"

Nghe vậy anh tức tối đập tay lên bàn nghiếng răng lẩm bẩm:

"Lão già chết tiệt, khi không lại khóa hết thẻ của mình, khốn kiếp"

Rồi anh bước ra khỏi ngân hàng, lấy điện thoại ra nhìn số anh trai mình mà lẩm bẩm:

"Bây giờ chỉ còn cách tìm anh ta thôi, nếu không có tiền thì làm sao mình sống nổi ngoài đường chứ, hiện tại cũng không thể vác mặt về nhà được"

Một lát sau, anh đến cửa hàng thời trang của Diệc Thiên rồi đi vào một cách ngông cuồng nói lớn:

"Lăng Diệc Thiên đâu? Anh ta có ở đây không?"

Mấy cô nhân viên thấy thế bối rối đi lại ngăn anh đáp:

"Ông chủ đang ở bên trong, mời nhị thiếu đợi một lát"

Nghe vậy không kìm được sự nóng vội nên anh khó chịu nói lớn:

"Mau gọi anh ta ra đây vì tôi có chuyện muốn nói"

Bỗng dưng một giọng nói vang lên tiến tới gần, Diệc Thiên vừa sắn cổ tay áo mình vừa đi ra lên tiếng hỏi:

"Em tới đây làm gì? Không phải đã nhất quyết bỏ nhà đi và ăn chơi lêu lỏng sao?"

Thấy anh, Lăng Nhất bật hạ giọng nói:

"Hừ, lão già kia khóa hết thẻ của tôi rồi, anh có cách nào giúp tôi không?"

Diệc Thiên thở dài trả lời:

"Anh không thể, trừ khi em trở về Lăng Gia rồi cầu xin ba tha thứ, nếu không thì đừng hòng lấy một xu gì nữa"

Nghe vậy Lăng Nhất lại tiếp tục hỏi:

"Vậy anh có thể cho tôi một ít tiền không? Tôi đang cần gấp đấy"

Diệc Thiên nheo mày không vui tiếp lời:

"Sao em cứ cố chấp như vậy? Thay vì ăn chơi lêu lỏng thì mau quay về gánh vác sự nghiệp của Lăng Thị đi, khi nào em mới trưởng thành được đây hả?"

Lăng Nhất phì miệng cao mày quay lưng cười cợt nói:

"Mấy cái sự nghiệp gì đó tôi không cần, vì bên ngoài chẳng phải thú vị hơn là tiếp quản mấy thứ phiền phức đó sao?"

Rồi anh bật cười tiếp lời:

"Anh không giúp thì thôi, có chết đói tôi cũng không thèm quay về nhà đâu, chào nhé"

Nói xong anh liền đi mất khiến Diệc Thiên lắc đầu thở dài mà lẩm bẩm:

"Rồi có ngày em cũng sẽ hối hận thôi"

Vài ngày sau đó, trong túi cũng dần cạn hết tiền. Lăng Nhất đi lang thang trên đường mà ngẫm nghĩ:

(Khốn kiếp, chẳng có tiền nữa rồi, mình chưa bao giờ lâm vào hoàn cảnh như này, quần áo cũng không thể thay mới, cũng không còn tiền thuê khách sạn ngủ đêm nay nữa)

Buổi tối hôm ấy tại nhà Tư Diệp

"Sao? Anh nói thẻ của anh đều bị khóa hết và bây giờ anh là kẻ không có gì trong người à?"

Tư Diệp nhăn mặt nhìn Lăng Nhất đang ngồi thảnh thơi ở ghế sofa mà khó chịu nói, còn anh thì vẫn ung dung tay vớt lấy miếng dưa trên bàn nhai một cách hưởng thụ trả lời:

"Đúng vậy, lão già đó khi không lại khóa hết thẻ của anh, chắc phải ở nhờ nhà em một thời gian rồi"

Bỗng Tư Diệp nheo mày không vui nói tiếp:

"Anh nói gì vậy? Sao anh có thể ở nhờ nhà tôi được chứ?"

Lăng Nhất ngạc nhiên hỏi:

"Tại sao không? Cho bạn trai ở nhờ nhà một thời gian thì có gì không được, dù gì em cũng sống một mình nên rất tiện mà"

Vừa dứt lời anh bật liếc mắt nhìn mấy khung ảnh nhỏ của Tư Diệp để trên bàn trước mặt mình mà tò mò chòm người tiến tới xem cho kĩ, bỗng thấy bên trong ảnh đều là ảnh của cô chụp cùng Thuần Dương trong thật thân thiết. Anh giơ tay đến định cầm lên xem thì Tư Diệp đã nhanh chóng bước tới úp mấy khung ảnh đó xuống mặt bàn với vẻ khó chịu nói lớn:

"Anh đang làm gì vậy? Không được chạm vào đồ của tôi đâu"

Lăng Nhất bật tò mò hỏi:

"Đây là ảnh em chụp cùng ai vậy?"

Cô ôm mấy khung ảnh lên người rồi quay lưng trả lời:

"Là anh họ tôi"

"Anh họ? Em có anh họ à?"

Anh lại tiếp tục hỏi thì cô lại trả lời:

"Đúng vậy, biết rồi thì đừng hỏi nữa"

Anh ngạc nhiên nheo mày nói: "Anh chỉ hỏi thôi mà, sao thái độ của em lại khó chịu vậy?"

Nghe vậy Tư Diệp bật liếc mắt ngẫm nghĩ trong lòng mà nhạo báng:

(Hừ, đương nhiên vì bây giờ anh là một kẻ vô tích sự không có tí tiền tài gì rồi, vậy cũng hỏi)

Rồi cô lên tiếng:

"Anh ở đây cũng được, nhưng khi ai đến, anh tuyệt đối không được thừa nhận rằng chúng ta có mối quan hệ gì với nhau, hãy nói anh là anh trai của tôi, biết chưa hả?"

Anh ngạc nhiên rồi khó hiểu hỏi:

"Tại sao?"

"Anh cứ làm theo điều tôi nói, bằng không thì tôi không thể để anh ở lại nhà tôi được đâu"

Khuất phục nên Lăng Nhất đành thở dài trả lời:

"Được rồi, chưa bao giờ Lăng Nhất này phải đi hạ mặt trước một người phụ nữ để xin ở lại, thật mất mặt"

Sáng hôm sau, Tư Diệp ngồi trước bàn trang điểm thì anh nằm trên giường bên cạnh mà mở mắt ra ngạc nhiên vì bộ dạng ăn mặc kín đáo của cô mà bật hỏi:

"Không ngờ em cũng có cách ăn mặc như vậy đấy, thật không giống em thường ngày chút nào"

Nghe tiếng anh Tư Diệp đứng dậy rồi mang túi xách vào vai mình nhìn anh lên tiếng:

"Tôi ra ngoài đây, anh ở nhà làm hết việc mà tôi đã dặn, tuyệt đối không được chạm vào đồ của tôi, có biết không?"

Anh ngồi dậy gật đầu đáp:

"Biết rồi biết rồi"

...

Một thời gian sau, khi vừa từ chỗ Thuần Dương trở về nhà, Tư Diệp vừa mở cửa đã nghe thấy tiếng ly vỡ trong bếp mà nhanh chóng chạy vào xem, cô trố mắt nhìn mấy chiếc ly và một số bát đã rơi vỡ khắp sàn nhà mà lớn tiếng khó chịu nói:

"Nhất Nhất, anh đang làm gì nhà tôi thế hả?"

Anh quay lại ngờ mặt trả lời:

"Em đã bảo anh rửa bát nhưng anh thấy mấy công việc này không phù hợp với anh, đường đường là nhị thiếu của Lăng Thị sao anh lại có thể đi làm mấy việc này chứ?"

Bỗng Tư Diệp lại nhăn mặt hơn mà nói lớn:

"Gì chứ? Ngày nào anh cũng làm vỡ đồ, anh nghĩ bây giờ anh còn là một công tử nữa sao? Tôi không thể chứa một kẻ vô tích sự như anh ở lại đây thêm được"

Bỗng anh cũng bắt đầu nheo mày khó chịu đáp:

"Cô nói cái gì vậy? Ai vô tích sự chứ?"

Tư Diệp bật khoanh tay nhếch mép nói:

"Tôi nói anh đấy, một kẻ không có một xu dính túi thì chỉ là một kẻ vô dụng thôi"

"Cô..."

Anh tức tối rồi tiếp lời: "Cô chờ đấy, nội trong ngày hôm nay Lăng Nhất này sẽ mang thật nhiều tiền về cho cô sáng mắt"

Rồi anh nghoảnh mặt đi ra mà đóng sầm cửa lại mất.

...

Vài giờ sau tại biệt thự Lăng Gia, một người đàn ông đã ngoài 50 với khuôn mặt nghiêm khắc nhìn Lăng Nhất đang đứng trước mặt mình mà quát lớn:

"Mày còn vác mặt quay về đây làm gì?"

Anh trả lời:

"Con muốn xin ba một ít tiền"

"Tiền?"

Ông đáp một tiếng rồi nhăn mặt quát lớn:

"Mày có tư cách quay về đây xin tiền lão già này à? Mau cút đi"

Nghe những lời đó anh không kìm được sự nóng giận mà nắm chặt lấy hai lòng bàn tay mình nghiếng răng nói:

"Được thôi, nếu ông không mở thẻ cho tôi trong ngày hôm nay thì xem như ông mất đi đứa con trai này"

Nghe vậy người đàn ông bật cười nhễ nhãi đáp:

"Hừ, mày tưởng mày có giá trị lắm sao? Không có mày thì tao vẫn còn Diệc Thiên, rõ ràng là anh em song sinh, giống nhau đến từng chi tiết nhưng nó lại thông minh hơn mày, còn mày chỉ là thằng phá phách chỉ biết gây rắc rối, nếu không biết sửa đổi thì đừng bao giờ vác mặt về đây nữa"

Nghe những lời đó Lăng Nhất đành quay mặt đi, nhưng trong thâm tâm anh không kìm nổi sự ghen tỵ.

Rõ ràng anh và Diệc Thiên là anh em song sinh, nhưng khi sinh ra Diệc Thiên đã được yêu thương và chiều chuộng hết mực, tính cách của anh ấy cũng giống như một thiên thần, dịu dàng và ấm áp. Trong khi Lăng Nhất ngoại hình giống anh đến từng chi tiết, nhưng tính cách lại nóng nảy và thiếu suy nghĩ. Không biết từ bao giờ Lăng Nhất đã ghen tỵ với chính anh trai của mình, anh quyết định thay đổi kiểu tóc và màu tóc chỉ để bản thân khác với Diệc Thiên. Trong khi thời trung học Diệc Thiên luôn là người đứng đầu khối thì anh lại là người luôn bị phạt và kỉ luật của nhà trường vì tụ tập đánh nhau, ăn chơi cùng bạn bè đến đêm mới về nhà. Và anh đã không chịu đựng nổi sự bàn tán của mọi người chỉ vì anh và Diệc Thiên là anh em song sinh nên luôn bị đem ra làm chủ đề so sánh. Nhưng anh lại không ghét anh trai mình vì điều này, anh chỉ ghét bản thân vì bị đem ra so sánh với một người giống hệt mình nhưng lại hơn mình ở mọi điểm. Và đó cũng là lí do anh chán ghét cuộc sống ở nhà và bắt đầu ăn chơi lêu lỏng bên ngoài để được làm chính mình, tìm lấy mọi thú vui của xã hội chỉ để bản thân được vui vẻ.

Sau những ngày tháng hết tiền thì Tư Diệp cũng lạnh nhạt với anh, anh thường nghe cô nói chuyện điện thoại đến đêm với những người đàn ông khác bên ngoài ban công mà chỉ biết âm thầm đứng phía sau cửa ban công nghe lén. Anh cũng không biết cảm giác trong tim mình là gì? Chỉ cảm thấy lo sợ cô sẽ rời bỏ anh, hay là do anh không còn gì trong tay nên mới cảm thấy bất an đến như thế. Cho đến một ngày Tư Diệp bắt đầu bỏ đi qua đêm nhiều lần nên anh đã bắt đầu nghi ngờ cho đến khi đêm đó, khi anh đang đứng hút thuốc trên ban công thì có một chiếc xe sang trọng chạy đến đậu trước cổng nhà phía dưới khiến anh nheo mày nhìn chiếc xe sang trọng trước cổng mà tự mình ngẫm nghĩ:

(Giờ này ai còn đậu xe trước cổng nhà vậy?)

Ngay lúc này từ chiếc xe sang trọng ấy bước xuống là Thuần Dương và Tư Diệp, thấy sự bất an trước mắt mình nên Lăng Nhất đã đứng trên ban công mà trừng mắt quan sát một hồi.

Vài phút sau khi Thuần Dương vừa lái xe đi thì Tư Diệp cũng vừa bước vào nhà, Lăng Nhất liền tiến tới kéo tay cô với bộ mặt hung tợn nói lớn:

"Cô vừa đi đâu về vậy? Sao lại đi cùng người đàn ông khác trở về nhà chứ?"

Tư Diệp liền giật tay mình ra rồi lướt thẳng qua anh trả lời:

"Tôi đi đâu là quyền của tôi, với lại anh tức giận với tôi làm cái gì chứ?"

Nghe vậy Lăng Nhất liền nghiếng răng nói lớn:

"Vậy ra bấy lâu nay cô ra ngoài và về trễ là đi cùng tên lúc nãy à?"

Tư Diệp bật quay lại khoanh hai tay nhễ nhãi nói:

"Hừ, đúng vậy đấy, anh ta là người có tiền và quyền lực, trong khi anh chỉ là tên công tử hết thời và đang ăn bám ở nhà một phụ nữ thôi, việc gì tôi phải sống cùng anh nữa chứ, với lại tôi cũng có một chuyện muốn nói với anh đây, tuần sau tôi sẽ rời khỏi đây nên anh cũng chuẩn bị đi là vừa"

Bỗng Lăng Nhất nghiếng răng hơn rồi hỏi:

"Chỉ cần có tiền là em sẽ ở bên tôi phải không?"

Tư Diệp bỗng ngạc nhiên rồi bật cười nhẹ nói:

"Ha, anh nói vậy là sao? Dù bây giờ anh có nhiều tiền đi nữa thì tôi cũng chẳng muốn sống cùng với anh, tôi chán anh lắm rồi"

Anh bỗng nhìn cô rồi nheo trán tiếp lời:

"Vậy ra em đến với anh cũng chỉ vì tiền thôi sao? Chẳng lẽ bấy lâu nay em không có tí tình cảm nào với anh à?"

Cô bật cười ngạo nghễ trả lời:

"Chẳng phải lúc đầu chúng ta đã bàn giao rồi sao? Mọi thứ chỉ hòa hợp khi có tiền mà thôi, bây giờ anh không còn gì trong tay thì coi như chúng ta cũng không còn gì để nói nữa, khoảng thời gian qua tôi cho anh ở nhà tôi là tốt với anh lắm rồi"

Bỗng anh tiếp lời:

"Khoan đã, em không thể làm vậy với anh được, anh sẽ mang tiền về cho em mà"

Cô nheo trán nói:

"Anh đang đùa phải không? Tôi đã nghe anh nói câu nhất định sẽ mang tiền về đây nhiều lần rồi nhưng cuối cùng cũng có một xu nào đâu, tôi không có thời gian dây dưa với anh nữa nên làm ơn lo liệu rồi rời khỏi nhà tôi đi"

Bỗng anh nghiêm mặt hỏi:

"Em có muốn 1 tỷ không? Anh có thể lấy nó cho em nên làm ơn đừng rời bỏ anh"

Tư Diệp bật nhíu mắt rồi cười phá lên nói:

"Một tỷ? Anh bị thần kinh à? Anh lấy nó bằng cách nào trong khi anh đã bị Lăng Gia đuổi cổ đi rồi chứ? Trừ phi anh đi cướp ngân hàng thôi"

Nói xong cô quay lưng đi thì Lăng Nhất bỗng im lặng dần, anh vớ lấy chiếc áo khoác trên ghế rồi lặng lẽ đi ra ngoài mất trong đêm tối khiến Tư Diệp nghoảnh mặt lại mà ngạc nhiên lẩm bẩm:

"Anh ta lại đi đâu vậy? Đúng là đồ thần kinh"

Chương 40

Vài ngày sau, có vẻ như Lăng Nhất đang làm điều gì đó mờ ám nên anh thường trở về nhà rồi lại ra ngoài mất dạng khiến Tư Diệp không khỏi thắc mắc nhưng rồi cô cũng mặc kệ bỏ qua sự chú ý của mình.

Cho đến 1:00 đêm hôm đó, tiếng chó sủa kèm theo tiếng lạch bạch của vài người chạy trên một con đường vắng vẻ đang đuổi theo một cái bóng đen phía trước. Một người thủ lĩnh với diện mạo cao lớn trong đám người đó vừa chạy vừa hô to với hi vọng bắt được kẻ trộm ấy một cách nhanh chóng nên không ngừng hét lớn:

"Đuổi theo hắn, tên áo đen phía trước chính là kẻ trộm"

Lúc này tại nhà Tư Diệp, khi cô đang ngủ ngon trên giường thì Lăng Nhất cũng vừa vội vã chạy vào nhà rồi nhanh chóng đóng cửa lại thật chặt. Giữa màn đêm vắng lặng của căn phòng khách lại vang lên tiếng thở dốc và tiếng tim đập "thình thịch" trong lồng ngực vì anh vẫn chưa kìm nỗi sự bình tĩnh và sợ hãi. Trên bả vai trái anh đang mang là một chiếc túi lớn, còn tay kia thì cầm một con dao găm nhọn với đầy mồ hôi trên trán đang chảy dọc từng giọt xuống cằm. Nghe tiếng lục đục nên Tư Diệp bật thức giấc rồi đứng dậy bước ra nhìn anh dụi mắt khẽ hỏi:

"Nhất Nhất, giữa đêm khuya như này mà anh làm gì lén lút như ma vậy? Anh có biết anh vừa phá giấc ngủ của tôi không hả?"

Bỗng anh nhìn cô nhe răng dưới một nụ cười đáng sợ huyền bí rồi nói:

"Tư Diệp, anh có tiền rồi, em sẽ không bỏ anh đúng không?"

Nghe vậy Tư Diệp ngạc nhiên khó hiểu hỏi:

"Anh nói gì vậy? Nữa đêm anh đừng làm cái bộ dạng đáng sợ như vừa đi cướp về có được không?"

Thấy sự tò mò của Tư Diệp, Lăng Nhất vẫn im lặng rồi bước chân tiến đến chiếc bàn gần đó. Nhẹ nhàng đặt chiếc giỏ lớn ấy lên mặt bàn mà nhẹ nhàng kéo giỏ tiền ấy ra khiến Tư Diệp phải ngỡ ngàng mà to mắt với số tiền khủng ấy đành kinh ngạc lên tiếng hỏi:

"Nhất Nhất, số tiền này anh từ đâu mà có, đừng nói là..."

Cô quay qua nhìn bộ dạng anh, trên người anh bây giờ đang khoác lấy một chiếc áo khoác mũ trùm đầu đen như quạ. Anh nhẹ nhàng cởi chiếc mũ trùm đầu đó mà lộ ra mái tóc trắng xóa rồi cong nhẹ miệng nhìn cô nói:

"Đúng vậy, đây là tiền được cướp từ một lão già giàu có sống một mình gần đây, với số tiền này cũng đủ để sống một thời gian dài"

Bỗng Tư Diệp bật sợ hãi không thể tin vào mắt mình rồi bật run nói:

"Anh...anh đi cướp thật sao? Anh điên rồi à? Anh sẽ bị bắt đấy"

Lúc này anh không còn một chút sợ hãi mà trả lời:

"Anh sẽ không bị bắt nếu bọn họ không có chứng cứ, với lại trời tối như vậy bọn họ không thể thấy được mặt anh nên em yên tâm"

Bỗng Tư Diệp bật quát lớn:

"Anh điên rồi, mặc dù anh mang rất nhiều tiền nhưng nhỡ không may có người phát hiện ra anh sẽ bị bỏ tù đấy, anh có biết..."

Ngay lập tức anh nhanh chóng tiến tới dùng tay bịt miệng cô lại rồi nhăn mặt nói khẽ:

"Em im lặng một chút có được không? Chủ nhân của số tiền này và cảnh sát đang còn lảng vảng bên ngoài tìm kiếm anh, em la lớn như vậy là muốn anh bị bắt thật sao? Với lại em yên tâm, anh đã quan sát ngôi nhà của lão già đó rất kĩ từ mấy ngày trước, nên cũng biết cách leo vào căn nhà đó mà không bị phát hiện, chẳng may trong lúc lấy được số tiền này từ phòng của lão thì lại va phải cái ly trên bàn rơi xuống đất nên mới làm lão thức giấc, cũng may anh đã chạy kịp ra ngoài và trở về đây, đương nhiên lão ta cũng không thể nhìn rõ mặt anh trong đêm tối đó được nên em đừng lo lắng"

Rồi anh bỏ tay ra khỏi miệng cô tiến tới nhìn số tiền trong giỏ ấy mà cầm lên đếm, miệng cười vui sướng lẩm bẩm:

"Với số tiền này anh có thể trở lại làm Lăng Nhất như lúc trước, không phải sống thiếu thốn như bây giờ nữa"

Chợt Tư Diệp khoanh hai tay bật cười nhẹ tiếp lời:

"Không ngờ đường đường là một thiếu gia của Lăng Thị xài tiền như rác, bây giờ lại có thói đi trộm cướp của người khác rồi đấy"

Bỗng Lăng Nhất nheo mày nhìn cô rồi hỏi:

"Chỉ là do hoàn cảnh nên Lăng Nhất này mới phải làm vậy"

Rồi anh bật đắn đo ngẫm nghĩ:

(Bây giờ mình đã có tiền, nếu như là lúc trước thì mình đã dùng nó đi bar và ở bên bất cứ người phụ nữ nào mình muốn, lẽ ra mình cũng không cần ở lại đây nữa mới đúng)

Trong lúc này Tư Diệp cũng đứng bên cạnh nheo mày bật tính:

(Bây giờ anh ta đã có tiền, không phải là không cần mình nữa rồi chứ, không được số tiền đó lớn như vậy, mình không để dễ dàng để anh ta hưởng trọn nó được)

Rồi cô bỗng tiến tới ôm lấy cánh tay anh hạ giọng lên tiếng:

"Nhất Nhất, anh đã nói sẽ đem tiền về cho em, anh không phải nói không giữ lời chứ"

Nhìn thấy thái độ nũng nịu của Tư Diệp, anh lại không kìm lòng nổi mà ngẫm nghĩ:

(Mình sao vậy? Rõ ràng đã biết cô ta chỉ ở bên cạnh mình vì tiền, nhưng mình lại không muốn rời bỏ cô ta như vậy, rốt cuộc là vì lí do gì chứ?)

Lúc này Tư Diệp vẫn cố gắng nũng nịu tiếp lời:

"Anh sao vậy? Thật ra mấy lời lúc trước em nói với anh chỉ là do em quá mệt mỏi về một chuyện thôi, hoàn toàn không có ý chê bai anh là kẻ vô dụng đâu, anh cũng có thể ở lại bao lâu cũng được, với lại chúng ta đã sống chung một thời gian như vậy rồi lẽ nào anh còn không tin tưởng em"

Nghe vậy Lăng Nhất bật thở dài, anh quay lại ôm lấy người Tư Diệp rồi khẽ nói:

"Anh biết mà, em sẽ không rời bỏ anh đúng không?"

Tư Diệp bật cười nhẹ phía sau lưng anh mà toát lên sự tính toán trả lời:

"Phải, em yêu anh còn không hết, làm sao mà rời bỏ anh được chứ"
Bỗng Lăng Nhất thả cô ra bật hỏi:

"Mà lúc nãy em nói em mệt mỏi về chuyện gì?"

Anh hỏi, cô bỗng thở dài rồi ôm mặt bật khóc trả lời:

"Thật ra em có một người dì rất thân thiết không nay bị mắc bệnh nặng, gia đình dì ấy thì rất nghèo nên không có tiền chữa trị, em thật sự rất muốn giúp dì ấy nhưng lại không đủ tiền nên mới suy ra tức giận với anh thôi"

"Dì? Em có dì nữa à?"

Lăng Nhất ngạc nhiên hỏi, Tư Diệp lại nhìn anh bằng ánh mắt đáng thương trả lời:

"Đó là một người dì rất thân thiết với em từ nhỏ, em thật sự không lừa anh đâu, em xem dì ấy như mẹ thứ hai của mình, nhỡ may dì ấy mất thì..."

Nói đến đây cô bỗng òa khóc lớn hơn, nhìn thấy cô khóc Lăng Nhất không kìm nỗi lòng mình mà ôm lấy cô thật chặt rồi an ủi nói:

"Đừng khóc, anh sẽ lấy số tiền này cho em để giúp dì em, được không hả?"

Tư Diệp bật mừng rồi nhìn anh với đôi mắt vẫn còn long lanh chút nước mắt hỏi:

"Thật không?"

Lăng Nhất mỉm cười rồi trả lời:

"Thật, nhưng mà...em có thể đưa anh đến gặp người dì đó của em được không?"

Nghe câu này, Tư Diệp bỗng phút chốc im lặng một vài giây rồi cũng đành gật đầu mỉm cười đáp:

"Được, vậy thì ngày mai em đưa anh đi gặp dì ấy nhé"

Anh gật nhẹ đầu thì cô cũng bật thầm nghĩ:

(Tên Lăng Nhất này chắc chắn không tin mình có người dì bị mắc bệnh nặng, còn đòi muốn gặp để xác định đây là chuyện thật hay giả đây mà)

Ngày hôm sau, sau khi post lên trang cá nhân tìm gấp người bị ung thư cấp tính và đang trong quá trình điều trị. Tư Diệp lại đưa anh đến một bệnh viện lạ lẫm cùng với số phòng sau khi đã thương lượng với người đó trên mạng xã hội vào buổi sáng. Bước vào căn phòng đầy mùi khử trùng và mát lạnh ấy là một người phụ nữ trung niên với thân hình gầy gò, đôi môi tím ngắt đang ngồi hướng mắt ra ô cửa sổ nhìn về dãy bầu trời xa xăm. Nhìn thấy cô gái ấy thì Lăng Nhật bật chỉ tay hỏi:

"Đó có phải là người dì mà em nói?"

Bỗng người phụ nữ gầy gò ấy quay lại nhìn hai người, rồi bật mỉm cười nhìn Tư Diệp lên tiếng:

"Tư Diệp, cháu đến rồi à"

Tư Diệp cũng gật gượng vui vẻ rồi đáp:

"Vâng, hôm nay cháu có đưa bạn trai đi theo, vì anh ấy đã hứa với cháu có thể giúp dì một ít tiền để điều trị bệnh tật đấy"

Lúc này Lăng Nhất bật tin dần trong sự nghi ngờ của mình mà ngẫm nghĩ:
(Vậy ra chuyện Tư Diệp nói là sự thật, rằng cô ấy có một người dì bị mắc bệnh ung thư, nếu vậy thì cô ấy bấy lâu nay không cố ý chế giễu mình mà chỉ là do chuyện này mới khiến cô ấy mệt mỏi và hay cáo giận với mình à)

Bỗng người phụ nữ gầy gò ấy lên tiếng làm cắt đứt mạch suy nghĩ của Lăng Nhất liền hỏi:

"Cậu là bạn trai của Tư Diệp, xin chào tôi là Mạn Mạn, là dì của Tư Diệp, mặc dù không có quan hệ ruột thịt nhưng tôi là người chăm sóc con bé khi từ nhỏ, rất vui được gặp cậu"

Lăng Nhất cũng bật mỉm cười tiếp lời:

"Cháu là Lăng Nhất, xem ra và dì và Tư Diệp có vẻ rất thân thiết"

Để thêm sự tin tưởng của Lăng Nhất, Tư Diệp không ngần ngại diễn tròn vai của mình mà tiến tới nhẹ nhàng nắm lấy hai bàn tay lạnh ngắt của người phụ nữ ấy lên mỉm cười nói:

"Dì Mạn, dì phải ráng nghỉ ngơi và ăn uống đầy đủ, cháu tin dì sẽ khỏi bệnh mà, với lại khoảng chi phí điều trị cháu sẽ giúp dì một phần nào đó, nếu không cháu không thể không tự trách mình được"

Người phụ nữ ấy cũng bật khóc nức nở rồi đáp:

"Cháu không cần phải làm thế đâu, dì có thể tự lo được mà"

Nhìn thấy cảnh tượng đầm đìa trước mắt, Lăng Nhất bật tin dần thì điện thoại của anh bỗng phút chốc vang lên, anh nghoảnh lưng đi ra cửa nghe điện thoại mất thì Tư Diệp cũng buông tay người phụ nữ đó ra rồi thay đổi bộ mặt khẽ nói:

"Bà làm rất tốt, có vẻ như anh ta đã tin dần, xong chuyện này tôi sẽ gửi bà một ít tiền xem như là chi phí sinh hoạt, mặc dù nó không đủ để bà chữa bệnh nhưng cũng là một khoảng để giúp bà chi trả tiền viện phí của mình"

Bỗng người phụ nữ ấy khó hiểu lên tiếng hỏi:

"Cô gái trẻ, tôi cảm thấy anh ta rất yêu thương cô, vì lí do gì cô lại phải lừa anh ta chuyện này?"

Tư Diệp bật nheo mày rồi khoanh hai tay vênh mặt đáp:

"Bà không cần biết, nhiệm vụ của bà là hoàn thành chuyện này để tôi có thể lấy được lòng tin anh ta, tốt nhất nên diễn tròn vai diễn của mình đi"

Lúc này Lăng Nhất cũng vừa bước vào rồi lên tiếng khiến Tư Diệp giật mình:

"Tư Diệp, chúng ta về thôi, có một người bạn vừa gọi lại cho anh nói rằng sẽ hứa giúp chúng ta thêm một ít tiền, bằng mọi cách anh sẽ giúp dì em chữa bệnh nên em yên tâm"

Nghe vậy Tư Diệp bật mừng rồi nói:

"Thật sao? Nếu vậy thì tốt quá"

Tối hôm ấy, tại một quán cafe.

Trước mặt Tư Diệp và Lăng Nhất là một người đàn ông với bộ dạng không mấy tốt lành. Hắn là Mã Phong Thất, con trai của ông chủ tập đoàn Mã Thị, từng là bạn thời trung học của Lăng Nhất và là một tên côn đồ học đường, vốn dĩ hắn không ưa gì Lăng Nhất cho lắm vì khi thời trung học Lăng Nhất đã cướp đi bao nhiêu cô gái mà hắn nhắm trúng đến. Lúc này nét mặt hắn toát lên sự đểu cợt, tay cầm lấy điếu thuốc rồi phà khói vào mặt Lăng Nhất một cách bất lịch sự mà cười khúc khích lên tiếng:

"Lâu quá không gặp đấy Lăng Nhất, tao nghe nói mày bây giờ lại bị ba đuổi và lang thang ngoài đường như một con chó, hôm qua lại liên lạc và nói muốn nhờ tao để xin một ít tiền, nghĩ lại thì đêm qua tao vẫn còn tức cười đấy"

Nghe cách nói chuyện của hắn ta thì Tư Diệp bật nheo mày ngẫm nghĩ:

(Tên này có thật là bạn của tên Nhất Nhất không vậy? Sao cách nói chuyện cứ như là kẻ thù không kém?)

Lăng Nhất vẫn kìm nén bộ mặt tức giận của mình mà bật cười nói:

"Đúng là bây giờ tao đã bị đuổi khỏi Lăng Gia và sống nhờ vả ở nhà bạn gái, nếu mày có lòng tốt thì một ít tiền này cũng không là gì nhỉ"

Bỗng Phong Thất bật cười lớn rồi liếc mắt nhìn Tư Diệp nói:

"Vậy mày đưa bạn gái mày cho tao, tao sẽ cho mày bao nhiêu tiền tùy thích"

Lăng Nhất bật phản ứng nheo mày rồi đáp:

"Không được, tao mượn tiền chứ không bán bạn gái nên mày hiểu chuyện chút đi"

Nghe vậy hắn ta bỗng ngạc nhiên rồi vứt điếu thuốc xuống đất nói:

"Hửm? Tao có nghe lầm không? Lăng Nhất mà tao biết là tên thiếu gia xài tiền như rác, ở bên hàng trăm người phụ nữ thay đổi như thay áo, vì lí do gì mà mày lại dính lấy một người phụ nữ suốt thời gian qua vậy? Hay là bây giờ trở thành một con chó hoang nên biết bám lấy người khác sống rồi"

Nghe những lời này Tư Diệp bật đứng phắt dậy lên tiếng:

"Mau im miệng mình lại trước khi nói mấy lời dơ bẩn đó đi, với lại bọn tôi cũng không cần đến mức phải hạ thấp bản thân mình mà mượn tiền anh"

Rồi cô kéo tay Lăng Nhất nhìn anh tiếp lời:

"Chúng ta về thôi, thứ bạn như vậy mà anh cũng chơi được thì đúng là không có mắt mà"

Sau một hồi thì Lăng Nhất và Tư Diệp cũng đi mất, tên đàn ông ấy lại bật cười hiểm dưới môi rồi ngẫm nghĩ:

( Tên khốn Lăng Nhất, cũng tại hắn ba hoa mà khiến bao nhiêu người phụ nữ mình yêu cũng rời bỏ mình chỉ để đi theo hắn, mối thù này không thể không trả)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau