YÊU PHẢI CÔ NGƯỜI HẦU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Yêu phải cô người hầu - Chương 31 - Chương 35

Chương 31

Buổi tối hôm ấy, Hiểu Nhiên chợt lấy thỏi son mà Diệc Thiên đã tặng, nhẹ nhàng vặn ra rồi thoa lên đôi môi nhỏ nhắn của mình trước gương, đôi môi tái nhợt của cô dần được trở nên tươi tắn, cô mỉm cười áp hai lòng bàn tay vào má mình lắc lư vui sướng nói:

"Đẹp quá, đã lâu rồi mình không hề trang điểm, bây giờ chỉ một tí son thôi cũng đã đủ tươi tắn rồi"

Bỗng Tiểu Mễ bước vào nhìn bộ dáng vui sướng của Hiểu Nhiên thì ngạc nhiên lên tiếng hỏi:

"A...Hiểu Nhiên, cô đang làm gì vậy?"

Tiểu Mễ bước lại chợt thấy Hiểu Nhiên có gì đó rất khác thường, liền nhìn thỏi son cô cầm trên tay mà tò mò hỏi:

"Hiểu Nhiên, cô sử dụng son sao? Từ bao giờ vậy?"

Hiểu Nhiên mỉm cười trả lời:

"A...thì đã từ lâu rồi tôi không sử dụng nên lấy ra son thử ấy mà"

Tiểu Mễ bật cười nói:

"Hiểu Nhiên, cô sử dụng son không hiểu sao tôi lại thấy cô xinh hơn đấy"

"Thật sao?"

Hiểu Nhiên mỉm cười vì lời khen rồi ngượng ngạo nói:

"Ưm...Tiểu Mễ, cho tôi hỏi câu này nhé"

Tiểu Mễ gật đầu đáp:

"Cô cứ hỏi đi"

Hiểu Nhiên vừa bối rối vừa hỏi:

"Cô cảm thấy...một người dịu dàng và tinh ý như anh Diệc Thiên thì thích gì?"

Tiểu Mễ ngạc nhiên hỏi ngược lại:

"Hiểu Nhiên, cô...hỏi vậy là sao?"

Hiểu Nhiên vừa ngượng ngùng vừa lấp mấp nói:

"A...thật ra tôi muốn tặng anh ấy một món quà, dù gì...dù gì anh Diệc Thiên đã giúp đỡ tôi rất nhiều mà, tôi cũng muốn tặng anh ấy cái gì đó"

Tiểu Mễ che miệng bật cười khúc khích tiếp lời:

"Haha, cái này dễ mà, cô có thể tặng anh ấy đồng hồ, cà vạt, ví tiền hay là gì đó, nhưng mà...tôi nghĩ Lăng thiếu gia rất dễ tính nên dù cô tặng thứ gì anh ấy cũng sẽ nhận rất vui vẻ"

"Thật sao?"

Hiểu Nhiên vừa hỏi vừa ngẫm nghĩ:

( Nếu vậy thì...cà vạt thì sao nhỉ?)

...

Sáng hôm sau, Hiểu Nhiên vừa đặt các thức ăn trên bàn thì Thuần Dương vừa ngồi đọc sách vừa liếc mắt nhìn sự thay đổi lạ lùng trên khuôn mặt cô. Anh lên tiếng:

"Cô...mặt cô hôm nay có gì đó rất lạ"

Hiểu Nhiên bật ngạc nhiên nhìn anh hỏi:

"Lạ? Tôi thấy có gì lạ đâu chứ?"

Bỗng cô sực nghĩ:

( Phải rồi, hay là...hôm nay mình thoa son nhỉ? Nên anh ta thấy lạ cũng đúng)

Anh gập quyển sách lại rồi đứng dậy tiến người tới nâng cằm cô lên một cách bất ngờ nhìn một hồi rồi nheo mày, cô nheo mắt khó chịu hỏi:

"Anh làm gì vậy hả?"

Anh chợt sực thấy môi cô có chút hồng hào hẳn rồi hỏi:

"Cô sử dụng son à?"

Cô đáp:

"Đúng, bộ tôi không được dùng sao?"

Anh ngạc nhiên rồi chạm ngón tay cái mình vào môi cô nhìn một hồi khiến cô sởn gai óc lùi người ra sau nhăn mặt nói:

"Anh...anh vừa làm hành động gì vậy hả?"

Anh nhìn ngón tay cái của mình đã dính một ít son trên môi cô rồi liếc mắt nhìn cô hỏi:

"Sao tự dưng hôm nay cô lại thích ăn diện lên vậy?"

Cô bĩu môi e ngại trả lời:

"Là con gái không lẽ không được sao? Tôi cũng muốn mình xinh đẹp hơn thôi chứ bộ"

Anh nheo mắt cao mày nói:

"Thế ở nhà này cô diện lên để cho ai xem vậy hả?"

Cô trả lời:

"Đó là chuyện của tôi, anh có quyền gì mà cấm đoán tôi chứ?"

Anh bật sực ngạc nhiên rồi ngồi xuống ghế nhẹ giọng nói:

"Tôi chỉ nói vậy thôi, ai mà cấm đoán cô chứ"

"Thật à? Thế tôi sử dụng son cũng được phải không?"

Cô hỏi thì anh gật đầu đáp:

"Ừ, ít ra cũng phải ra dáng người hầu của Phó Thuần Dương này chứ, cô có quyền trang điểm hay làm gì đó thì tôi không cấm"

Cô bỗng mừng rỡ hỏi:

"Vậy tôi có được mặc bộ đồ nào khác ngoài cái trang phục nữ hầu trên người này không?"

Anh nheo mày đáp:

"Cô không mặc thì ai biết cô là người hầu chứ? Không mặc thì nhỡ khác nghĩ cô và tôi có mối quan hệ với nhau thì sao?"

"Mối quan hệ gì?"

Cô ngơ mặt hỏi thì anh nheo mày nói:

"Thì người ta sẽ nghĩ cô là em gái của tôi chẳng hạn"

Cô bật cười gượng trễu mắt:

"Bộ tôi và anh giống nhau lắm sao? Nếu tôi là ai khác thì tôi cũng không nghĩ tôi lại là em gái anh đâu"

Thuần Dương bật hỏi:

"Thế nghĩ là gì?"

Cô sực cười ngượng ngạo trả lời:

"Thì...nghĩ tôi là em họ anh chẳng hạn"

Anh bật cười nhẹ nói:

"Thế thì là em gái chứ có khác gì đâu, mà...nếu người khác nghĩ như thế thật thì tôi cảm thật xấu hổ vì người như cô lại bị xem là có họ hàng với tôi đấy"

Cô nhăn mặt khó chịu:

"Cái gì? Sao anh dám mỉa mai tôi hả?"

Rồi cô liếc mắt nhìn chiếc áo sơ mi đầy hoa văn anh đang mặc trên người mà ngạc nhiên hỏi:

"Mà...cái áo anh đang mặc có phải là một trong số đồ tôi mua giúp anh không?"

Anh trả lời tọc:

"Thì sao?"

Cô gãy mặt cười gượng nói:

"À không, ý tôi là...anh mặc rất hợp a"

Rồi cô lại âm thầm nghĩ:

( Không hiểu sao càng nhìn mấy cái áo này mình lại nhớ tới mấy cái áo mình lựa giúp anh Diệc Thiên, hi vọng anh ta sẽ không giận chuyện này)

...

Sau một hồi đến công ty, Thuần Dương đi giữa dãy hành lang thì bị mọi người đều chú ý nhìn anh xì xầm cười nói bàn tán với nhau, anh nheo mày tự hỏi:

( Sao hôm nay không khí kì lạ vậy?)

Anh bước vào văn phòng mình thì ngạc nhiên, Diệc Thiên đang ngồi bên trong rồi liếc mắt nhìn anh không khỏi sửng sờ.

Anh nheo mày nhìn cái áo Diệc Thiên đang mặc rồi nhìn lại áo mình lại tự hỏi:

( Sao cậu ta mặc áo giống mình vậy? Không phải là...trùng hợp chứ?)

Diệc Thiên bật cười lên tiếng:

"Thuần Dương, đến rồi à? Không ngờ hôm nay cậu lại mặc áo đôi với tôi, cố tình sao?"

Thuần Dương nheo mày đáp:

"Áo đôi cái khỉ, sao cậu cũng mặc áo giống tôi, mà khoan đã..."
( Không lẽ từ sáng giờ mọi người cứ nhìn mình cười khúc khích bàn tán, là do cái áo này sao?)

Diệc Thiên lên tiếng:

"Thuần Dương, có phải áo của cậu là do Hiểu Nhiên mua về phải không?"

Anh ngạc nhiên hỏi ngược lại:

"Sao cậu lại biết?"

Diệc Thiên bật cười nhẹ nói:

"Thì toàn bộ đồ của cậu đều mua ở cửa hàng tôi còn gì, nên giống thì cũng không trách được"

Anh bỗng nheo mày hỏi:

"Cái gì? Sao cô ta lại mua quần áo ở cửa hàng nhà cậu chứ?"

"Thì cô ấy nói muốn tôi giúp đỡ nên tôi đành đưa cô ấy đến cửa hàng Lăng Thị mua sắm, sẵn tiện ủng hộ cửa hàng tôi luôn"

Diệc Thiên vừa nói vừa cười khiến anh khó chịu tiếp lời:

"Sao cũng được nhưng tôi không muốn mặc đồ đôi với cậu, tôi hi vọng cái áo này là cái duy nhất giống với cậu thôi đấy"

Rồi anh lấy điện thoại ra gọi về Phó Gia.

Tại Phó Gia lúc này, Hiểu Nhiên đang lau bàn thì chợt nghe thấy tiếng chuông điện thoại đến rồi nhìn xung quanh không thấy ai, cô tự hỏi:

"Hay là mình nhấc máy nhỉ?"

Cô đi đến chiếc điện thoại bàn rồi nhấc máy cất giọng nói:

"Alo, nhà Phó Gia xin nghe"

Tiếng Thuần Dương vọng ra một cách khó chịu lên tiếng:

"Là tôi, mau gọi Bạch Hiểu Nhiên đến nghe máy đi, tôi có chuyện nhờ cô ta đây"

Hiểu Nhiên vừa nghe máy vừa cười gượng đáp:

"Tôi là Bạch Hiểu Nhiên đây, anh muốn nhờ tôi cái gì à?"

Bỗng Thuần Dương ngạc nhiên rồi thay đổi thái độ khẽ giọng nói:

"À...ừm...cô mau mang cái áo khác đến công ty cho tôi, tôi cần áo để thay"

Hiểu Nhiên ngạc nhiên hỏi:

"Hửm? Sao vậy? Sao anh lại muốn thay áo?"

Anh bật hằn giọng tiếp lời:

"Tôi bảo thì làm đi, hỏi nhiều làm gì?"

Cô nheo mày nhăn mặt nghĩ

( Làm thì làm, có cần nói giọng khó nghe vậy không?)

Rồi cô mỉm cười gượng đáp:

"Được thôi, tôi sẽ mang đến cho anh ngay đây"

Vừa tắt máy thì cô thở phào lẩm bẩm:

"Khoan đã, mình mà đến công ty anh ta trong bộ đồng phục nữ hầu này không chừng còn bắt gặp mấy đồng nghiệp cũ thì toi đời luôn"

Rồi cô đi lên phòng mình thay một chiếc váy khác, sau đó tiến đến phòng anh bước vào trong, mở chiếc tủ quần áo của anh ra mà nheo mày tự hỏi:

"Đồ của anh ta nhiều thế không biết, chỉ giỏi bắt nạt người hầu như mình phải giặt tay toàn bộ số quần áo này, đúng là ác độc"

Sau một hồi thì cô cũng lấy bừa một cái áo sơ mi khác ra rồi bỏ vào túi đồ.

Một lát sau, trên dãy hành lang công ty, cô vừa đi vừa nhìn xung quanh lẩm bẩm:

"Đã lâu rồi mình không đến công ty, không biết mấy người đồng nghiệp xấu xa còn nhớ mình không nữa, hi vọng hôm nay sẽ không bị họ bắt gặp"

Rồi cô hướng đến phòng chủ tịch, đứng bên ngoài nhẹ nhàng gõ cửa khiến tiếng "cộc cộc" vang lên bên trong. Thuần Dương đang ngồi trên bàn làm việc kiểm tra sổ sách thì lên tiếng:

"Diệc Thiên, mở cửa giúp tôi đi, cậu đang rảnh rỗi mà"

Diệc Thiên ngồi ở sofa gật đầu rồi đứng dậy bỗng Thuần Dương sực nghĩ:

( Có khi nào là Bạch Hiểu Nhiên không? Mình đã nhờ cô ta lấy giúp mình cái áo mà)

Bỗng anh đứng phắc dậy lên tiếng:

"Khoan đã"

Diệc Thiên bỗng khựng chân lại trước cửa thì quay lại hỏi:

"Sao vậy?"

Anh đi đến nói:

"Cậu lại ghế ngồi đi, để tôi mở cửa"

Diệc Thiên khó hiểu rồi gật đầu:

"Được thôi, vậy còn kêu tôi đi lại mở cửa làm gì chứ?"

Anh nheo mày thì tiếng "cộc cộc" lại vang lên, anh giơ tay đến mở cửa hé ra rồi liếc mắt nhìn bóng dáng nhỏ nhắn của cô bên ngoài mà không dám mở toang cửa ra, cô bỗng giật mình ngẩn mặt nhìn anh hỏi:

"Anh làm gì vậy?"

Anh không trả lời câu hỏi của cô mà hỏi ngược lại: "Đồ tôi đâu?"

Cô giơ túi đồ thì anh nhanh chóng giật lấy rồi cô liếc mắt nhìn qua khe cửa chợt thấy Diệc Thiên đang ngồi bên trong liền bật mừng hỏi:

"A...anh Diệc Thiên cũng ở đây à?"

Thuần Dương nheo mày xua tay nói:

"Cô về được rồi, đi đi"

Anh định đóng cửa lại thì cô chặn tay tiếp lời:

"Khoan đã, nhưng để tôi...tôi chào anh Diệc Thiên đã"

Anh nhăn mặt cáo dần nói:

"Chào hỏi cái quái gì? Về ngay đi"

Diệc Thiên nghe tiếng ồn ào liền đứng dậy bước lại gần phía sau Thuần Dương hỏi:

"Chuyện gì mà ồn ào vậy?"

Hiểu Nhiên chợt thấy anh thì bật cười lên tiếng:

"A...anh Diệc Thiên, anh cũng ở đây ạ?"

Diệc Thiên thấy cô thì cũng bật cười không ngần ngại đẩy người Thuần Dương đang đứng chắn cánh cửa tránh ra nói:

"Hóa ra là Hiểu Nhiên, cô đến đây đưa đồ cho Thuần Dương à?"

Cô gật đầu đáp:

"Vâng"

Thuần Dương nhăn mặt lên tiếng hỏi:

"Cậu vừa đẩy tôi đấy à?"

Diệc Thiên quay sang nhìn anh trả lời:

"Ai bảo cậu đứng chắn cửa làm gì? Làm thế sao tôi thấy Hiểu Nhiên được chứ? Cô ấy nhỏ nhắn vậy mà"

Rồi Diệc Thiên chuyển mắt nhìn Hiểu Nhiên khen ngợi nói:

"Cô đúng là xinh đẹp hơn thường ngày rồi, chiếc váy này rất hợp với cô"

Hiểu Nhiên chợt ngượng lấp mấp:

"A...vâng, phải rồi, em cảm thấy màu son này đúng là rất hợp với em, anh đúng là rất biết cách chọn lựa a"

Lúc này Thuần Dương đứng ở một góc như bị bơ hoàn toàn, anh nheo mày tự hỏi:

( Gì đây? Chỉ là bảo cô ta đến đây đưa đồ nhưng sao lại biến thành chuyên mục trò chuyện về mỹ phẩm thế này?)

Diệc Thiên tiếp lời:

"Tôi đã nói rồi mà, cô sử dụng son sẽ xinh hơn nhiều đấy"

Cô bật cười:

"Vậy ạ, đúng là phải cảm ơn anh rồi"

Bỗng Diệc Thiên mỉm cười rồi chuyển mắt sang Thuần Dương nói:

"Phải rồi, hiếm lắm Hiểu Nhiên mới đến công ty, để tôi đưa cô ấy đi dạo cho biết"

Thuần Dương bỗng sực không vui nghĩ:

( Cái gì mà đi dạo cho biết, cô ta chẳng phải lúc trước làm ở đây thì chỗ nào mà không biết hả?)

Bỗng Hiểu Nhiên mừng rỡ nói:

"Thật không? Em cũng muốn biết xung quanh công ty này thế nào a?"

Thuần Dương nheo mắt nhìn bộ dạng cô đang giả vờ ngây thơ lại ngạc nhiên khó chịu nghĩ:

( Cái gì? Cô ta dám giả vờ không biết gì để được Diệc Thiên dẫn đi dạo, đúng là đồ mặt thớt)

Rồi Diệc Thiên bước ra tiếp lời:

"Vậy thì đi thôi, thật ra công ty này Thuần Dương chỉ mới thu mua lại vài tháng trước, tôi nghĩ cô sẽ thích ở đây"

Sau đó Hiểu Nhiên và Diệc Thiên bước đi xa dần, Thuần Dương nhăn mặt nhìn bóng lưng hai người cắn răng ngẫm nghĩ:

( Bạch Hiểu Nhiên đúng là không biết thân phận, còn dám giả vờ không quen thuộc với công ty này nữa, thật là biết cách nắm bắt thời cơ mà giả nai mà)

Một lát sau bên ngoài dãy hành lang, Diệc Thiên vừa đi vừa nói:

"Hiểu Nhiên, cô chắc hẳn vừa đến đây nên rất khát, tôi mua nước cho cô nhé"

Bỗng cô gật đầu đáp:

"A...vâng"

Rồi cô liếc mắt nhìn dãy hành lang trống trơn phía trước ngẫm nghĩ:

( Nếu mình nhớ không lầm thì đằng trước có máy bán nước tự động mà nhỉ? Sao không còn ở đây nữa?)

Diệc Thiên đưa cô đến khu căn tin phía bên ngoài, cô chợt ngạc nhiên trố mắt hỏi:

"Ơ...từ bao giờ mà ở đây có cả khu căn tin vậy?"

Diệc Thiên ngạc nhiên đáp:

"Hửm? Thật ra chỉ mới được xây từ một tháng trước thôi, toàn bộ mấy bán hàng tự động đều bị dẹp sạch rồi"

Cô lại hỏi:

"Sao lại thế? Chẳng phải như vậy sẽ mua nước tiện hơn sao?"

Diệc Thiên trả lời:

"À...Thuần Dương có nói nếu xây một căn tin trong công ty sẽ giúp mọi người thoải mái hơn, không chỉ bán mỗi nước uống mà còn bán cả thức ăn, đồng thời cũng tạo điều kiện thu nhập cho những người không có điều kiện mở cửa hàng tiện lợi mà được bán ngay trong công ty, với lại Thuần Dương đã gọi người dẹp hết máy bán nước tự động vì cậu ta nói là để tránh tình trạng nhân viên phá hoại vật chất nên bán đồ có người bán sẽ an tâm hơn"

Hiểu Nhiên chợt ngượng ngùng ngẫm nghĩ:

( Nhân viên phá hoại vật chất à? Sao thấy nhột thế này, nhớ lại thì chắc mình là người đầu tiên làm việc đó)

Bỗng Diệc Thiên lên tiếng hỏi:

"Cô có vẻ rất hiểu biết mọi thứ có và không có ở công ty này?"

Hiểu Nhiên chợt giật mình nói:

"À không...em chỉ đoán đại thôi mà"

Diệc Thiên bật cười:

"Tôi cũng chỉ hỏi thôi mà, làm gì mà giật mình thế?"

Vài phút sau, Diệc Thiên đưa cốc cafe cho Hiểu Nhiên rồi nói:

"Cho cô này"

Cô nhận lấy rồi mỉm cười nhẹ, đột nhiên có tiếng điện thoại reo lên, Diệc Thiên chợt lấy điện thoại mình ra nói:

"A...xin lỗi, tôi nghe điện thoại đã"

Anh bắt máy rồi quay mặt ra sau lên tiếng:

"Gì vậy?"

Bỗng nét mặt Diệc Thiên sửng sốt ngạc nhiên nói:

"Cửa hàng nhà tôi có trộm à? Được rồi, tôi sẽ về ngay"

Diệc Thiên vừa tắt máy thì quay sang Hiểu Nhiên vội tiếp lời:

"Xin lỗi cô, bỗng dưng cửa hàng nhà tôi vừa có trộm đột nhập nên tôi phải về kiểm tra đây"

Hiểu Nhiên bật gật đầu rồi đáp:

"A...vậy sao? Vậy anh mau về kiểm tra đi, em cũng định đi dạo một lát rồi sẽ về Phó Gia luôn"

Diệc Thiên gật đầu rồi nghoảnh lưng vẫy tay nói:

"Được rồi, vậy chào nhé"

Anh nói xong liền vội đi mất, Hiểu Nhiên thở dài lẩm bẩm:

"Hi vọng cửa hàng nhà anh ấy không bị mất gì nhiều"

Chương 32

Lúc này Hiểu Nhiên đi lãng vãng xung quanh công ty rồi đứng dưới bóng râm của một cây to thở dài lẩm bẩm:

"Chắc mình cũng nên về Phó Gia, cũng đã tới buổi trưa mất rồi"

Cô bước đi thì đột nhiên vài giọng nói thấp thoáng phía sau vang lên:

"Ôi trời, tôi có nhìn lầm không? Là Bạch Hiểu Nhiên đấy à?"

Nghe vậy Hiểu Nhiên chợt ngạc nhiên quay ra sau thì lại càng bật sửng sốt hơn khi thấy ba người chuyên đi soi mối chuyện nhất trong văn phòng của cô từng làm đang đi đến gần, cô trố mắt sực ngẫm nghĩ:

( Ôi thần linh ơi, chẳng phải là mấy người đồng nghiệp cũ làm chung mình sao?)

Ba người đồng nghiệp ấy đi lại, một cô gái che miệng bật cười nói lớn:

"Hố hố nhìn kìa, đúng là Bạch Hiểu Nhiên rồi, tôi cứ ngỡ là mình nhìn lầm đấy"

Cô gái bên cạnh cũng khoanh tay chế giễu tiếp lời:

"Aiya kể từ ngày bị đuổi việc đến giờ cô sống thế nào rồi? Chắc không có công ty nào dám thu nhận một người vừa ăn cắp vừa phá hoại đồ đạc như cô đâu a"

Cô gái thứ ba cũng chống nạnh lên tiếng:

"Sao cô còn vác mặt đến công ty này được hay vậy? Tôi nhớ ở đây quy định cấm người ngoài ra vào công ty mà"

Lúc này Hiểu Nhiên cố ra vẻ mặt bình thường mặt dù đang đầy khó chịu trong lòng mà bật cười đáp:

"Tôi chỉ đến đây để đưa đồ cho một người thôi, không được sao?"

Ba cô gái kia nheo mày hỏi:

"Ai vậy? Là bạn trai cô à? Tôi tự hỏi tên nào có mắt không tròng lại đi quen biết một người như cô chứ"

"Đúng vậy, cô ta suốt 22 năm có gặp được ai thật lòng đâu, chắc tên bạn trai này là do cô ta tương tư đấy, ai mà dám yêu cô ta chứ?"

Hiểu Nhiên nhăn mặt nói:

"Gì chứ? Mấy cô dựa vào cái gì mà dám nói không ai yêu tôi, tôi rõ ràng có bạn trai đàng hoàng đấy"

Rồi cô nhíp mắt trong lòng mà bật nghĩ:

(Trời ơi! Mình vừa nói cái gì thế này?)

Nghe vậy ba cô gái kia cười phá lên chế giễu hỏi:

"Là ai vậy? Hay là cô nói dối, không ai yêu thì nói thật đi, chẳng ai không cười cô đâu, haha"

"Có phải tên đó mắt có vấn đề không? Một người bình thường như cô mà cũng để ý tới đúng là điên mà"

Hiểu Nhiên không chịu nổi sự nóng giận mà nhăn mặt nói lớn:

"Hừ, nếu tôi có bạn trai thật thì mấy cô phải tự vả vào miệng mình ba cái vì thái độ xem thường người khác đấy"

Ba cô gái kia khoanh tay vênh mặt nói:

"Thế thử xem, bạn trai cô đâu hả? Đưa ra cho bọn tôi chứng kiến nào"

"Chắc tôi phải căng hai mắt mình mà xem ai xấu số thế không biết, haha"

"Nếu như cô nói dối rằng mình có bạn trai thì cô phải vả ngược lại miệng mình đấy, Bạch Hiểu Nhiên"

Hiểu Nhiên sửng sờ quay mặt ra sau nheo mày nhíp mắt lo lắng:

( Đúng là mình tự chuốc lấy mà, rõ ràng có ai thích mình đâu chứ? Hic...bây giờ chẳng phải bị dồn vào thế cùng sau)

Phía gần đó, sau một hồi đứng quan sát thì Thuần Dương đành bật cười cợt lẩm bẩm:

"Đúng là ngu ngốc, không giúp cô là không được mà"

Anh bước chân dần định đi lại thì vài tiếng "xào xạc" của cành cây chỗ Hiểu Nhiên đang đứng vang lên, một người thanh niên bất ngờ nhảy từ cành cây phía trên xổ xuống, chân đáp một tiếng "bịch" kèm theo vài chiếc lá cây vung bay trên không trung. Mái tóc anh ta màu trắng xóa như tuyết kèm theo đôi mắt xanh lam thật tuyệt đẹp, sau đó anh ta vuốt tóc ngang ngược đắc ý đứng bên cạnh Hiểu Nhiên nói lớn:

"Tôi là bạn trai cô ấy đây này"

Nghe câu nói ấy Thuần Dương chợt khựng chân lại bất ngờ ngạc nhiên nhìn cậu thanh niên đó tự hỏi:

( Thằng nhóc đó đâu ra vậy?)

Cách đó vài mét, Hiểu Nhiên và ba người đồng nghiệp kia không khỏi sửng sốt mà to mắt, miệng rộng nhìn anh ta.

Hiểu Nhiên lấp mấp nhìn cậu thanh niên ấy ngơ mặt hỏi:

"A...anh là..."

Cậu thanh niên ấy bật cười nhẹ rồi choàng tay lên vai Hiểu Nhiên nhìn ba người đồng nghiệp kia trả lời:

"Tôi nghe nói mấy người vừa chê tôi mắt có vấn đề, xấu số gì đó phải không? Xin lỗi chứ mắt tôi hoàn toàn bình thường, với lại từ khi quen biết cô ấy tôi cảm thấy cuộc đời mình tràn ngập tươi mới, hoàn toàn không có sự đen đủi gì cả" Ba người đồng nghiệp kia nhăn mặt chỉ tay nói lớn:

"Không đúng, bọn tôi không tin, nếu vậy thì chứng minh đi, cô ta tên gì?"

Cậu thanh niên đó chợt nhớ lại những gì mình nghe được lúc nãy khi ở trên cây, rồi nhìn Hiểu Nhiên giơ tay nhéo một bên má cô bật cười trả lời:

"Là Bạch Hiểu Nhiên, tôi thường gọi cô ấy là bảo bối, vậy như thế đã đủ chứng minh chưa?"

Ba cô gái kia vẫn nghi ngờ lại tiếp hỏi:

"Chưa, tự dưng từ trên cây nhảy xổ xuống biết đâu anh đã nghe lén toàn bộ cuộc trò chuyện của chúng tôi nên muốn giúp cô ta thì sao?"

"Đúng vậy, nếu muốn chứng minh thì hai người hôn nhau đi, có như thế bọn này mới tin được"

Hiểu Nhiên chợt xanh mặt

(Cái gì? Hôn...hôn á?)

Rồi cô nhìn cậu thanh niên ấy lấp mấp:

"A...sao có thể"

Ba cô gái kia đắc ý chống nạnh nói:

"Cái gì? Không dám à? Hay chỉ là bạn trai giả thôi"

"Nếu vậy thì tự vả mặt mình ba cái như đã hứa nhé"

Bỗng cậu thanh niên ấy bật cười nhẹ rồi không ngần ngại quay sang kề môi đến hôn Hiểu Nhiên khiến ba cô gái kia đứng đơ toàn tập, sau đó quay sang nhìn ba cô ta đang to mắt bật sốc nói:

"Thế đã đủ chưa hả? Giờ thì mấy người tự vả vào miệng mình ba cái đi"

Ba cô gái đó nhăn mặt lắc lư đầu:

"Không thể nào"

Hiểu Nhiên bây giờ cảm thấy như cơ thể hóa đá, đầu óc cô quay cuồng choáng váng vì nụ hôn lúc nãy rồi ngã xuống bất tỉnh mất. Cậu thanh niên kia thấy vậy ngạc nhiên cúi xuống đỡ đầu cô lên lo lắng hỏi:

"A...bảo bối, em sao vậy? Sao lại bất tỉnh thế này?"

Rồi cậu liếc mắt nhìn ba người đồng nghiệp kia thì họ tự đánh vào mặt mình mỗi người ba cái rồi lấp mấp nói:

"Bọn tôi tin rồi, bọn...bọn tôi đi a"

Nói xong họ vội đi mất thì Thuần Dương đứng từ xa định bước chân đi lại nhưng khi thấy cậu thanh niên đó bế Hiểu Nhiên lên tay, bỗng dưng một cảm giác vừa khó chịu vừa lưỡng lự đang kìm hãm tâm trí anh, đôi chân không bước đi tiếp mà đành giương mắt nhìn cậu thanh niên đó bế cô đi xa dần.

Anh cắn răng quay mặt đi lẩm bẩm:

"Sao mình phải quan tâm chứ? Đây không phải việc của mình, cô ta chỉ là một người hầu, hoàn toàn không đáng để mình chú tâm tới" Cứ thế anh miễn cưỡng đành bước đi mất.

...

Một hồi sau, Hiểu Nhiên chợt mở mắt thì thấy đầu mình đang được đặt trên đùi một ai đó, liền sửng sốt bật ngồi dậy liền nhận ra mình đang ngồi trên chiếc ghế dài của một công viên.

"Cô tỉnh rồi à?"

Một giọng nói vang lên bên cạnh thì cô bàng hoàng nhìn cậu thanh niên trước mắt đang nhìn mình bật hỏi:

"A...sao...sao tôi lại ở đây?"

"Tự dưng lúc ở công ty cô bất tỉnh nên tôi đã đưa cô ra đây, cũng đã 30 phút rồi"

Anh ta trả lời thì Hiểu Nhiên sực nhớ lại nụ hôn lúc nãy rồi nhăn mặt hỏi:

"Này rốt cuộc anh là ai hả? Sao tự dưng xuất hiện rồi giúp đỡ tôi chứ?"

Anh ta bật cười rồi đáp:

"À, tôi chán quá nên trèo lên cây ngồi chơi, nào ngờ nghe thấy cuộc cải vã của mấy cô bên dưới nên chú ý lắng nghe xem, thấy cô bị dồn vào đường cùng nên tôi nhảy xuống giúp đỡ, được rồi cô cảm ơn tôi đi"

"Bốp" bỗng Hiểu Nhiên tát vào má anh ta khiến anh ta bất ngờ ngạc nhiên rồi cô nhăn mặt quát:

"Ai cần mà giúp hả? Thậm chí tôi và anh còn không quen biết, còn dám tự ý hôn tôi thì anh quả là to gan"

Anh ta sờ bên má mình đang đỏ rát rồi nheo mày nói:

"Gì chứ? Cô trả ơn tôi bằng cái tát này sao? Nếu không nhờ tôi thì cô đã bị bọn họ ức hiếp rồi"

Hiểu Nhiên bỗng sực nghĩ:

(Phải rồi, nếu lúc đó không nhờ anh ta thì mình đã bị bọn họ chế giễu)

Rồi cô miễn cưỡng e ngại nói:

"Thế thì cảm ơn, nhưng dù sao cũng có lỗi của anh vì anh lại dám tự tiện hôn tôi"

Anh ta bật cười lớn:

"Tôi chưa bao giờ thấy ai ngất xỉu vì bị hôn, cô có bị bệnh bất thường không vậy?"

Hiểu Nhiên chợt ngượng quá hóa giận quát:

"Không, tôi hoàn toàn bình thường chỉ tại vì tình hình lúc đó làm tôi có chút choáng váng, nhưng đáng lẽ ra anh phải đưa tôi đến chỗ nào khác nằm thay vì công viên chứ?"

Anh ta xòe hai bàn tay vô tội nói:

"Tôi nào biết còn chỗ nào, trong túi lại không có tiền nên không thể đưa cô đi đâu khác ngoài công viên được"

Hiểu Nhiên chợt nheo mày nhìn bộ dáng nhếch nhác của anh ta, mái tóc bạch kim và hai tai bấm khuyên không khác gì một tên công tử ăn chơi. Cô nói:

"Anh thật sự không có tiền, trông bộ dạng cũng đâu đến nỗi như thế"

Anh ta bật cười đáp:

"À là vì...tôi bỏ nhà đi đấy"

"Anh đang đùa phải không?"

Hiểu Nhiên nheo mắt hỏi thì anh ta gật đầu trả lời:

"Là thật, tôi bỏ nhà đi thật đấy, cũng đã 3 ngày rồi nên tiền trong túi cũng không còn"

Hiểu Nhiên bật đứng dậy lùi ra xa anh ta vài mét dè chừng nói:

"Vậy chắc anh là tên ăn chơi lêu lỏng nên bị ba mẹ đuổi ra khỏi nhà phải không? Nếu vậy thì tạm biệt, chúng ta xem như bây giờ không nợ gì nhau nữa a"

(Tốt nhất mình không nên dính dáng gì tới mấy người không tốt lành này thì hơn)

Rồi cô nghoảnh lưng vội chạy đi mất thì cậu thanh niên ngạc nhiên giơ tay gọi lớn:

"Này cô đi đâu vậy?"

Anh vừa gọi nhưng cô đã chạy đi mất dạng khiến anh bật cười nhẹ:

"Lần đầu tiên có người bỏ chạy vì mình, đúng là một cô gái thú vị"

Chương 33

Tại Phó Gia, Hiểu Nhiên vừa bước trở về thì đã thấy không khí vô cùng căng thẳng. Cô lướt qua Thuần Dương đang ngồi trên ghế sofa thì anh lên tiếng:

"Sao bây giờ cô mới về? Chẳng phải đến công ty tôi đưa đồ rồi về nhà liền sao?"

Cô quay lại nhìn anh cười gượng đáp:

"A...tôi đi dạo cùng anh Diệc Thiên nên về trễ a"

Nghe vậy anh đứng dậy tiến lại gần cô nheo mày nói tiếp:

"Cô nói dối không biết ngượng à, tên Diệc Thiên đã về từ mấy tiếng trước rồi, thế sao cô không lo về mà làm việc nhà hả?"

Cô đành cúi đầu lấp mấp:

"A...tôi xin lỗi, tôi đi làm ngay đây"

Cô đang quay đi thì anh lên tiếng:

"Khoan đã"

Cô trơ mặt nghoảnh lại nhìn anh hỏi:

"Anh còn gì căn dặn à?"

Anh nheo trán miễn cưỡng hỏi:

"Hôm qua cô...cùng Diệc Thiên đi mua quần áo cho tôi à?"

Cô ngạc nhiên rồi gật đầu đáp:

"Vâng"

"Thế lí do gì cô lại...mua toàn bộ quần áo của tôi đều giống với cậu ta hả?"

Anh nheo mày dần hằn giọng nói, tay nắm chặt vạt áo mình nhăn mặt tức giận thì cô vẫn thản nhiên đáp:

"A...tôi thấy nó đẹp mà"

"Đẹp cái khỉ, cô biết sáng nay mọi người đều nói gì không? Rằng tôi và Diệc Thiên mặc áo đôi đấy, ngay cả khi cái áo cô đem tới cũng y hệt cái cậu ta đã măc, cô muốn bị phạt phải không?"

Anh tức giận nói thì cô giơ tay liếc mắt chỗ khác gượng nói:

"Chỉ giống có vài cái thôi mà, dù gì số quần áo này tôi đều mua ở cửa hàng anh ấy nên giống nhau cũng phải"

Anh tiếp lời:

"Hừ, tôi ghét ai đó mặc áo giống mình, cô nên biết điều đó"

Cô lên tiếng:

"A...nếu anh không mặc thì cho tôi đi"

Anh liếc mắt nhìn cô rồi bóp mũi cô lên nói tiếp:

"Cô đang đùa sao? Cô lấy áo một người đàn ông làm gì hả?"

Cô nhăn mặt giật tay anh ra khỏi mũi mình khó chịu nói:

"A...anh làm gì vậy? Thật quá đáng, sao dám bóp mũi một cô gái chứ?"

Anh bật cười nhạt:

"Ai quan tâm chứ, trả lời câu hỏi của tôi đi, cô lấy áo tôi làm gì?"

Cô bĩu môi đáp:

"Thì...anh nói anh ghét ai đó mặc áo giống mình mà, nếu anh bỏ thì thật lãng phí chi bằng cho tôi đem đi bán lại cũng có một ít tiền a"

Bỗng anh nheo mày:

"Bán? Cô nghĩ đồ của Phó Thuần Dương tôi là đồ có thể đem bán thì bán à? Nếu tôi không mặc thì chỉ đem vứt chứ không một ai được mặc nó"

Cô trễu mắt nghĩ:

( Đúng là tên phách lối)

Rồi cô nghoảnh lưng nói:

"Được rồi anh đem vứt hay làm gì tùy anh, bây giờ tôi phải đi làm việc rồi"

Cô vừa bước đi mất thì anh nắm chặt ngực áo mình nghoảnh lưng đi tự hỏi:

"Sao tự dưng...lại thấy hụt hẫn thế này?"

Anh chợt nhớ lại khoảnh khắc nét mặt cô ở công ty đi cùng Diệc Thiên rất hưng phấn, lại còn cười nói với nhau thật thân thiết, chợt anh nhăn mặt vò đầu mình ngẫm nghĩ:

(Sao tự dưng lại nghĩ đến chuyện đó? Đúng là bực mình mà)
...

Lúc này ở quán cafe, Tư Diệp ngồi cùng Tiểu Huyên và Tiểu Nhã đắc ý cầm tấm thẻ của Thuần Dương ra khoe khoang nói:

"Đây là thẻ của Thuần Dương cho tôi, một lát nữa mấy người mua gì tôi đều trả"

Tiểu Nhã ngạc nhiên sáng mắt nói:

"Tư Diệp, sao tự dưng cô lại được cho thẻ thế? Xem ra Phó Thuần Dương anh ta rất xem trọng cô"

Tư Diệp bật cười trả lời:

"Đương nhiên vì tôi là bạn gái anh ấy, chẳng qua 5 năm trước anh ấy vẫn chưa được thừa kế Phó Gia nên không thể cho tôi thứ gì thôi, bây giờ tôi có đòi cả kim cương hay lâu đài còn được đấy chứ"

Tiểu Huyên nheo mày nói:

"Tư Diệp, thật sự thì tôi không có ý xấu gì nhưng mà tôi cảm thấy Phó Thuần Dương anh ta rất đáng thương, cô không thể nghiêm túc trong mối quan hệ với anh ta được à?"

Tư Diệp liếc mắt nhìn Tiểu Huyên rồi trả lời:

"Gì chứ? Nghiêm túc là gì? Tôi cảm thấy mình vẫn chơi chưa đủ, có lẽ tôi lại phải tiếp tục lừa dối anh ấy, dù gì anh ấy cũng sẽ không bao giờ biết được phải không?"

Tiểu Huyên thở dài lên tiếng:

"Cô nghĩ sao cũng được, mà...Tư Diệp, có phải cô béo lên rồi không?"

Bỗng Tư Diệp giật mình tái mặt nheo mày nói:

"Cô nói gì vậy? Tôi có béo đâu chứ?"

Tiểu Nhã cũng nhìn Tư Diệp một hồi rồi lên tiếng:

"Phải rồi, hèn gì nãy giờ tôi cứ thấy Tư Diệp có gì đó rất lạ, chẳng phải trước giờ cô đều giữ dáng sao? Sao bây giờ lại..."

Bỗng Tư Diệp cắt lời khó chịu nói:

"Mấy cô nhầm rồi, tôi mà béo lên sao?"

Rồi cô nheo trán ngẫm nghĩ:

( Phải rồi, dạo gần đây mình lại ăn rất nhiều, thậm chí còn buồn nôn, không phải là mắc bệnh gì rồi chứ)

Bỗng Tư Diệp đứng phắc dậy, cô quay người vừa đi vừa nói:

"Tôi có chuyện phải đi trước, hai người cứ tự nhiên"

...

Tại bệnh viện, sau một hồi kiểm tra trên giường thì Tư Diệp nhìn ông bác sĩ lên tiếng hỏi:

"Tôi bị làm sao vậy? Có phải là do đường tiêu hóa có vấn đề không?" Ông bác sĩ trầm lặng một hồi rồi bật cười hỏi:

"Có phải dạo gần đây cô thường hay buồn nôn không? Có cảm giác thèm ăn và ăn cũng rất nhiều, còn kèm theo triệu chứng mệt mỏi"

Nghe vậy Tư Diệp gật đầu đáp:

"Phải, như thế là bị gì?"

Ông bác sĩ bỗng bật cười đáp:

"Chúc mừng cô, cô đã có thai được hơn 1 tháng rồi đấy"

Câu nói đó vừa khắc sâu vào tâm trí Tư Diệp khiến cô hoảng hốt bật ngồi dậy nói lớn:

"Cái gì? Có thai, ông bị điên sao? Làm sao tôi lại có thai được chứ?"

Ông bác sĩ tiếp lời:

"Cô gái, tôi đã làm bác sĩ bao nhiêu năm nay lẽ nào còn khám sai sao?"

Tư Diệp bàng hoàng tái mặt ngẫm nghĩ:

( Không thể nào, không thể nào được, cái thai này...hẳn là của tên lúc trước ở quán bar rồi, nếu như Thuần Dương biết chuyện này thì chẳng phải mình và anh ấy sẽ kết thúc sao?)

Cô vội đi ra ngoài mất, tâm trí cô lúc này vô cùng rối loạn liền liên tục lẩm bẩm:

"Hay...mình phá cái thai này đi nhỉ? Nếu vậy anh ấy sẽ không bao giờ biết được"

Bỗng Tiểu Huyên gọi đến thì cô liền bắt máy với giọng lo sợ nói:

"Tiểu Huyên, tôi có chuyện muốn gặp cô"

...

Sau một hồi, Tiểu Huyên gọi Tiểu Nhã cùng chạy tới công viên thì thấy Tư Diệp ngồi ở đó. Tư Diệp bật đứng dậy với nét mặt hoảng loạn cùng cực nói:

"Làm sao đây? Tôi phải làm sao với cái thai này, tôi không thể mất đi tất cả chỉ vì nó được"

Bỗng Tiểu Huyên vỗ vai Tư Diệp an ủi nói:

"Cô bình tĩnh lại đi, chúng ta còn cách giải quyết mà"

Một hồi sau, Tiểu Nhã lấy trong túi xách mình ra một lọ thuốc phá thai rồi tiếp lời:

"Tư Diệp, nếu cô muốn bỏ cái thai này một cách âm thầm thì uống thuốc này đi"

Bỗng Tư Diệp rùng mình rồi ôm đầu lắc lư đáp:

"Không được, còn cách nào khác không?"

Tiểu Huyên gác tay lên cầm ngẫm nghĩ một hồi rồi nói:

"Nếu cô không muốn phá ở bệnh viện thì chỉ còn cách uống lọ thuốc này thôi, mặc dù hơi đau đớn một chút, hoặc là...cô phải kết hôn sớm với Phó Thuần Dương thì mới che giấu được nó"

Tư Diệp bật đổ mồ hôi lạnh rồi lấp mấp:

"Kết...kết hôn sao? Làm sao có thể?"

Tiểu Nhã gật đầu:

"Đúng vậy, nếu khi kết hôn xong thì đứa bé trong bụng cô cứ nói là con của anh ta, nhưng chuyện này phải làm nhanh chóng nếu không bụng cô sẽ càng ngày càng to ra mà khó che giấu được"

Tư Diệp lúc nãy vẫn không khỏi lo lắng mà thở dốc nói:

"Tôi...tôi sẽ suy nghĩ, tôi...cảm thấy hơi mệt"

Tiểu Huyên lên tiếng:

"Được rồi Tư Diệp, cô cũng nên bình tĩnh lại rồi suy nghĩ sao cũng được, nếu chuyện này để cho Phó tổng Phó Thuần Dương biết thì mọi công sức của cô sẽ bị đổ vỡ đó"

...

Tối hôm ấy, Tư Diệp ngồi trên giường, cô cầm lọ thuốc phá thai do Tiểu Nhã mua lấy nhìn một hồi lẩm bẩm:

"Mình thật sự không muốn uống nó, vậy là chỉ còn cách đó thôi"

Bỗng cô nắm chặt lọ thuốc rồi nheo mày nghĩ:

"Hiện tại Thuần Dương vẫn chưa biết chuyện mình có thai, nếu anh ấy biết được chẳng phải sẽ rất tức giận sao? Không được mình phải làm gì đó, bằng mọi cách phải kết hôn với anh ấy thật sớm mới được"

Chương 34

Vài ngày sau đó, ánh chiều tà rọi mang máng trên sân vườn. Hiểu Nhiên vừa quét lá vừa thở dài ngẫm nghĩ:

( Haizz, nghĩ qua nghĩ lại thì mình vẫn chưa biết tặng anh Diệc Thiên cái gì? Mấy ngày rồi không gặp anh ấy, buồn quá đi)

Cô đang thở dài ngao ngán thì Thuần Dương vừa ngồi trên bàn hóng gió gần đó vừa nhịp chân lớn tiếng gọi:

"Này, Bạch Hiểu Nhiên"

Nghe vậy cô ngạc nhiên quay lại rồi tiến tới gần anh hỏi:

"Có chuyện gì?"

Anh nheo mắt liếc nhìn mấy chiếc lá dưới chân mình rồi nhìn cô nói:

"Cô quét kiểu gì vậy? Lá còn dưới chân tôi này"

Hiểu Nhiên thấy vậy thì đáp:

"A tôi xin lỗi"

Sau đó cô lấy chổi quét mấy chiếc lá ấy thì anh nheo mày ngẫm nghĩ tự hỏi:

( Cô ta đang suy nghĩ gì mà trong bộ mặt thờ ơ vậy? Mà nghĩ cũng phải còn vài ngày nữa là đến sinh nhật mình, hẳn cô ta cũng biết phải không?)

Bỗng anh lên tiếng hỏi:

"Cô biết mấy ngày nữa là ngày gì không?"

Cô ngạc nhiên rồi hỏi ngơ:

"Ơ ngày gì?"

Bỗng anh nheo trán:

( Không phải là cô ta không biết thật chứ? Chắc chắn mấy người hầu khác cũng đã nói cho cô ta biết rồi, chắc chắn cô ta đang giả vờ)

Nghĩ xong thì anh tiếp lời:

"Vậy tự tìm hiểu đi"

Cô chợt nheo mày khó hiểu lên tiếng hỏi:

"Gì chứ? Anh không nói làm sao tôi biết, là ngày đặc biệt gì sao?"

Anh nhíu mày miễn cưỡng nói:

"Đúng vậy, cho nên cô biết...nên làm gì rồi"

Nói xong anh đứng dậy quay lưng đi mất khiến cô khó hiểu hơn mà lẩm bẩm:

"Là ngày gì vậy trời?"

Lúc này Thuần Dương đi vào phòng mình, anh vừa đóng "cạch" cửa lại thì trong lòng đầy bồn chồn tự hỏi:

"Cô ta ngốc như vậy có hiểu ra vài ngày nữa là đến sinh nhật mình không nhỉ?"

Rồi anh vò đầu mình nhăn mặt nghĩ:

( Sao mình phải trông chờ cô ta nhớ ngày sinh nhật mình chứ?)

Sau đó anh bước đến lấy điện thoại mình trên bàn rồi nhìn số điện thoại Tư Diệp mà lưỡng lự, rõ ràng là dự định chạm vào nút gọi nhưng không hiểu sao anh bỗng khựng tay lại mà ngẫm nghĩ:

( Sao bây giờ mình lại không muốn liên lạc với Tư Diệp vậy? Điều đó không đúng, mình rõ ràng yêu Tư Diệp)

Rồi anh thở dài ngồi xuống nệm giường vuốt mái tóc của mình lên lẩm bẩm:

"Mình...rốt cuộc bị làm sao thế này?"

...

Buổi chiều hôm sau

Tư Diệp vừa bước vào cổng Phó Gia, cô vừa đi vừa thấp thỏm ngẫm nghĩ:

( Rõ ràng là muốn phá đi cái thai nhưng tại sao mình lại không làm được, trước mắt chỉ còn cách giấu Thuần Dương thôi, mình tuyệt đối không thể để anh ấy phát hiện ra được chuyện này)

Sau một hồi Tư Diệp vừa bước đến cửa phòng Thuần Dương, chợt nghe thấy có vài tiếng nói chuyện thấp thoáng bên trong nên cô kề sát tai qua cửa nghe thử mà nheo mày ngẫm nghĩ:

(Có người khác trong phòng Thuần Dương à? Sao ồn ào vậy?)

Lúc này phía bên trong, Thuần Dương cao mày cầm chiếc áo mình ném vào mặt Hiểu Nhiên nói lớn:

"Cô nhìn xem, tôi chỉ nhờ cô giặt có cái áo nhưng tại sao nó lại rách luôn thế này, hay là cô ghét tôi nên muốn trả đũa tôi bằng cách này hả?"

Hiểu Nhiên nhăn mặt trả lời:

"Gì chứ? Rõ ràng lúc đầu tôi có thấy nó rách đâu? Nhưng tại sao khi phơi thì lại bị rách chứ? Với lại anh đâu thiếu áo, nếu không thì lấy cái khác mà mặc đi"

Anh bật cười nhạt nói tiếp:

"Cô bớt biện minh đi, với lại đây là cái áo tôi thích nhất nên bây giờ tôi ra lệnh cho cô phải may lại nó nếu không thì đừng hòng ăn cơm"

"Anh..."

Hiểu Nhiên tức mặt rồi cầm chiếc áo quay mặt đi nói tiếp:

"Được rồi, tôi sẽ đi may lại" Cô vừa đi đến mở cửa thì chợt thấy Tư Diệp đang đứng nhìn thẳng thừng bên ngoài thì giật mình rồi cúi đầu nói:

"A...Lạc tiểu thư, cô...cô đến chơi à?"

Tư Diệp hỏi:

"Sao cô lại ở trong phòng Thuần Dương vậy?"

"A...tôi..."

Hiểu Nhiên đang nói thì Thuần Dương đi đến đẩy đầu cô ra ngoài rồi tiếp lời:

"Ra ngoài đi, ai mượn cô giải thích làm gì?"

Rồi anh nhìn Tư Diệp thay đổi thái độ dịu dàng hỏi:

"Em làm sao lại đến đây?"

Tư Diệp bật cười nhẹ hỏi ngược lại:

"Vậy ra em không thể đến đây được sao?"

Anh trả lời:

"Sao lại không thể? Chỉ là em đến không nói trước với anh một tiếng để anh nhờ người làm chuẩn bị cơm tối cho em"

Rồi Tư Diệp bật cười nhẹ nói tiếp:

"Vậy à, nhưng mà xem ra cô người hầu đó rất được anh chú tâm tới, ngay cả phòng anh cũng có thể cho cô ta ra vào tùy tiện"

Thuần Dương ngạc nhiên rồi đáp:

"Không, anh chỉ bắt phạt cô ta thôi"

Tư Diệp bật cười nhẹ hỏi tiếp:

"Thường ngày hẳn cô ta là người đến phòng anh nhiều nhất nhỉ?"

"Em sao vậy? Sao lại hỏi mấy chuyện này?"

Anh hỏi thì Tư Diệp lắc đầu đáp:

"À không, em chỉ cảm thấy hơi mệt một chút"

Anh liền lo lắng hỏi:

"Em cảm thấy mệt à? Có phải bị bệnh rồi không?"

Tư Diệp lại lắc đầu trả lời:

"À không, anh đi dạo với em một chút nhé"

...

Bên ngoài bờ hồ, phong cảnh yên bình kèm theo làn gió se se thổi qua từng lọn tóc của Tư Diệp và anh.

Tư Diệp ngồi xuống bãi cỏ rồi thở dài một hơi, sau đó lên tiếng hỏi: "Thuần Dương, anh nghĩ...chúng ta có phải đã đến lúc rồi không?"

Bỗng anh ngạc nhiên vì khó hiểu rồi hỏi ngược lại:

"Đến lúc? Ý em là sao?"

Tư Diệp chợt nắm lấy tay anh rồi ngập ngừng nói:

"Thời gian qua chúng ta đã bên nhau nhiều như thế, anh không định...giữ em lại mãi mãi sao?"

Anh chợt ngạc nhiên hơn rồi nheo trán:

"Tư Diệp, em..."

"Đúng vậy, chúng ta kết hôn đi, có được không hả?"

Tư Diệp vừa hỏi thì anh bỗng sực ngạc nhiên tột độ bật đứng dậy nói:

"Sao em lại muốn kết hôn?"

Tư Diệp cũng đứng dậy rồi trả lời:

"Em nghĩ mình đã đến lúc sẵn sàng rồi, Thuần Dương anh biết là em yêu anh mà vậy nên chúng ta..."

Tư Diệp nói đến đây thì anh bỗng khó chịu cắt lời thẳng thừng nói:

"Không được, sao có thể chứ?"

Bỗng Tư Diệp ngạc nhiên thì anh khựng lại rồi sờ trán mình tiếp lời:

"À ý anh là...chúng ta vẫn chưa đến lúc, chuyện này thật sự quá đường đột"

Tư Diệp nheo mày hỏi:

"Tại sao chưa đến lúc? Nhưng em muốn chúng ta kết hôn liền, có được không?"

Lúc này anh bỗng sửng sờ rồi ngẫm nghĩ:

( Sao tự dưng lại không muốn thế này? Rõ ràng chuyện kết hôn mình đã dự tính từ khi Tư Diệp trở về, sao bây giờ mình lại cảm thấy không muốn dù Tư Diệp là người đề nghị trước chứ?)

Anh bật quay lưng đi rồi nói:

"Anh sẽ suy nghĩ lại, em đừng vội vì chúng ta còn nhiều thời gian mà"

"Một tuần được không?"

Tư Diệp bật lên tiếng hỏi thì anh quay lưng lại nhìn cô bỡ ngỡ thì cô nói tiếp:

"Em cho anh một tuần để suy nghĩ, vậy nên sau một tuần đó chúng ta kết hôn được không?"

"Anh..."

Lúc này anh vừa cảm thấy trống rỗng vừa không thể nói gì thêm nữa nên đành gật đầu đáp:

"Được thôi"

Rồi Tư Diệp đi đến nhẹ nhàng ôm lấy anh bật cười nói tiếp:

"Em hi vọng anh sẽ suy nghĩ thật kĩ, sau một tuần chúng ta sẽ bàn lại chuyện này"

Rồi cô thả anh ra tiếp lời:

"Còn bây giờ em phải về đây"

Cô vừa quay lưng đi dần mất thì anh ngồi xuống đỡ trán mình không khỏi bối rối tự hỏi:

"Sao tự dưng thấy thấp thỏm thế này? Lẽ ra mình phải nên vui mới đúng"

Anh nghiếng răng rồi lấy điện thoại mình ra gọi cho Diệc Thiên, sau một hồi thì Diệc Thiên cũng bắt máy mà lên tiếng hỏi:

"Alo, cậu gọi tôi làm gì vậy? Tôi đang bận đó"

Thuần Dương vừa nheo trán vừa nói:

"Tôi cần gặp cậu để hỏi một số chuyện, rất gấp nên mau tới nhà tôi đi"

Nghe vậy Diệc Thiên chợt trả lời với giọng không vui nói:

"Không được, ngày mai đi vì hiện tại tôi đang rất bận với một vị khách..."

Diệc Thiên chưa kịp nói xong đã bị Thuần Dương hầm hực nói lớn vào điện thoại với trạng thái vô cùng khó chịu:

"Thế thì cậu không cần đến nữa đâu"

Rồi anh tắt máy mất, tay vuốt nhẹ mái tóc mình lên mà cúi mặt lẩm bẩm:

"Chết tiệt"

Chương 35

Sáng hôm sau bên ngoài sân vườn, ánh nắng buổi sáng chíu rọi trên bóng lưng của một cô gái thật nhỏ nhắn.

Hiểu Nhiên vừa phơi quần áo ngoài vườn xong thì cô lau trán mình thở phào lẩm bẩm:

"Xong hết việc rồi, bây giờ mình có thể ra ngoài được rồi nhỉ?"

Cô vừa quay lưng bước vào phòng khách thì đã thấy Thuần Dương đang ngồi trên sofa, tay vò đầu mình kèm theo nét mặt nhăn nhó vì suy nghĩ chuyện gì đó đến mức mái tóc rối tung cả lên. Thấy vậy cô liền thắc mắc ngẫm nghĩ:

(Anh ta hôm nay sao vậy? Trông bộ dạng có vẻ gặp chuyện gì đó)

Rồi cô bước lại gần anh lên tiếng hỏi:

"Anh có cần tôi giúp gì không?"

Anh ngẩn mặt nhìn cô rồi đứng dậy lướt qua cô miễn cưỡng trả lời:

"Không cần đâu, tôi chỉ là đang suy nghĩ một số chuyện"

Cô nheo mày khó hiểu rồi hỏi tiếp:

"Có chuyện gì sao? Nếu được thì tôi có thể giúp anh đấy"

Anh quay lại nhìn cô hỏi:

"Cô thì giúp được cái gì cho tôi chứ?"

Hiểu Nhiên vừa gãy mặt vừa liếc mắt chỗ khác tiếp lời:

"À vậy...một lát nữa tôi có thể ra ngoài không?"

Anh ngạc nhiên rồi nheo mày hỏi:

"Cô muốn đi đâu?"

Cô nhìn anh bật cười đáp:

"À mua một số đồ ấy mà, anh không cần phải biết đâu"

Bất chợt anh ngạc nhiên suy đoán ngẫm nghĩ:

(Mua một số đồ? Hay là mua quà sinh nhật cho mình nhỉ?)

Rồi anh bật ngượng ho một tiếng nói:

"A hừm, vậy thì cô đi đi, mấy giờ về cũng được"

Cô ngạc nhiên bật cười mừng hỏi:

"Thật sao? Vậy thì cảm ơn anh, nhưng tôi sẽ về sớm"

Vừa dứt lời cô đã nhanh chóng đi mất thì anh thở dài vỗ nhẹ ngực mình lẩm bẩm:

"Ít ra cũng phải biện lí do khác thay gì đi mua đồ chứ, nói vậy thì tôi biết hết cô định làm gì cả rồi"

...

Sau một hồi trên đường, Hiểu Nhiên vừa đi vừa gác tay lên cằm suy nghĩ:

(Sao tự dưng hôm nay anh ta tốt đột xuất vậy? Mình cứ tưởng khi mình xin ra ngoài anh ta sẽ quát vào mặt và bắt mình làm việc nhà chứ?)

Cô vừa đi ngang qua một quán cafe thì bất chợt bỗng dừng chân lại, mắt hướng vào quán cafe trước mặt mình mà ngạc nhiên hẳn khi thấy nhóm Tư Diệp đang ngồi bên trong qua lớp cửa kính trong suốt. Thấy vậy cô tò mò đứng nhìn một hồi ngẫm nghĩ:

(Đó là Lạc Tư Diệp tiểu thư mà, cô ấy đang đi chơi cùng bạn mình à?)

Phía bên trong quán cafe lúc này, Tư Diệp bật cười hí hửng nhìn Tiểu Nhã và Tiểu Huyên lên tiếng:

"Hôm qua tôi mới đề nghị Thuần Dương về việc kết hôn, chắc chắn sau một tuần nữa anh ấy sẽ đồng ý thôi vì anh ấy sao có thể từ chối việc này được"

Tiểu Huyên cao mày khoanh tay dựa lưng ra sau ghế tiếp lời:

"Không phải chứ, nhanh vậy sao? Vậy còn về chuyện cái thai là thế nào?"

Bỗng Tư Diệp nheo mày không vui ra hiệu nói:

"Cô nên chú ý chút đi, lỡ ai nghe thấy thì toi đời tôi mất"

Nghe vậy Tiểu Huyên gật gù đầu đáp:

"A...thế thì xin lỗi, nhưng mà..."

Bỗng Tiểu Huyên tiến lại gần, tay che miệng mình nhỏ giọng hỏi:

"Cô trước giờ rất cẩn thận về chuyện này mà, làm sao lại để xảy ra chuyện ngoài ý muốn như thế được?"

Tiểu Nhã ngồi bên cạnh cũng lên tiếng:

"Đúng vậy Tư Diệp, cô nói nó đã hơn một tháng, vậy nó là con của ai?"

Tư Diệp bật chéo chân rồi trả lời:

"Hừ, chuyện này tôi cũng đang khó chịu đây, mấy cô vẫn chưa liên lạc được với Luna à?"

"Luna? Sao cô lại nhắc đến cô ta?"

Tiểu Nhã hỏi thì Tư Diệp nghiếng răng trả lời:

"Cô ta là thứ phản bội, chính cô ta đã hại tôi ra nông nổi này, chờ đến khi gặp được cô ta tôi sẽ không bỏ qua đâu"

Tiểu Huyên khó hiểu hỏi:

"Vậy là sao? Luna là kẻ chơi khăm à? Thảo nào cô ta mất tích hơn một tháng nay không thấy lộ mặt" Tư Diệp khó chịu cáo giận nói tiếp:

"Hai cô mau nghĩ cách tìm bằng được cô ta cho tôi, tôi muốn hỏi rõ cô ta rốt cuộc muốn gì? Tại sao lại hãm hại tôi chứ?"

Tiểu Nhã thở dài tiếp lời:

"Được rồi, hiện tại cô đang mang thai, đừng tức giận quá"

Tiểu Huyên lấy điện thoại ra lướt bảng tin một hồi rồi lên tiếng:

"Tôi vừa vào trang cá nhân của Luna nhưng cô ta chặn tin nhắn rồi nên không cách nào nhắn tin được, nghe từ người khác nói cô ta đang đi du lịch hẳn tháng sau sẽ về đấy"

Nghe vậy Tư Diệp bật cười nhạt nói tiếp:

"Vậy à? Để xem tới lúc ấy cô ta sẽ giải thích với tôi ra sao?"

Phía bên ngoài quán cà phê, Hiểu Nhiên thở dài rồi bước đi lướt qua dần mà ngẫm nghĩ:

( Lạc tiểu thư đang ngồi cùng bạn bè tán gẫu, mình cũng rảnh thật khi đứng một hồi nhìn cô ấy nói chuyện, mà cũng phải...giá như mình có những người bạn như thế thì tốt quá)

Bỗng dưng đoạn hồi ức lúc nhỏ lại quay về, khi cô vẫn còn đang học tiểu học và chỉ biết ngồi hiu quạnh trong lớp, vài nhóm bạn gần đó cứ liên tục nói xấu mà cười khúc khích xì xầm:

"Nhìn con nhỏ đó kìa, nghe bảo nó không có ba mẹ và sống cùng bà nội đấy, nhìn dơ bẩn như thế thì chắc không có ai thèm chơi chung nó đâu"

Cứ như thế họ không ngần ngại lấy mọi thứ ném vào người cô bé tiểu học ấy, cô bé đã phải cắn răng chịu đựng nó mỗi khi đến trường nhưng cũng là một sự tức giận khi cô bé chạy về nhà và khóc lóc với bà nội mình, cô đã lớn tiếng và nhăn mặt cáo giận nói:

"Bà nội, tại sao ba mẹ cháu lại mất chứ? Hại cháu bị chọc ghẹo suốt, cháu không muốn đi học nữa đâu"

Người bà lúc này chỉ biết ôm lấy đứa cháu gái bé bỏng đang khóc tèm nhem ấy mà khẽ giọng an ủi:

"Hiểu Nhiên, đừng khóc nếu không ba mẹ cháu sẽ buồn lắm đấy"

Sang học cấp hai và cấp ba cô cũng chỉ đi một mình giữa ngôi trường cách biệt, ngoài việc bị bạn bè trong lớp trêu chọc như vẽ bậy lên bàn học, xé sách vở, bị đổ thừa oan là kẻ trộm cắp trong lớp, chỉ vì như thế cô đã không có một người bạn thân thiết nào.

Quay trở lại thực tại, lúc này cô bật cười nhẹ đi trên vỉa hè mà ngẫm nghĩ:

(Nghĩ lại thì thời gian ngần ấy cũng đã qua rồi, vì sao mình lại cảm thấy tủi thân nhỉ?)

Khi vừa suy nghĩ vừa rẽ sang trái của một đoạn đường thì cô đột nhiên đụng trúng một người nào đó nên choáng váng mà ngã ào ra phía sau lấp mấp nói:

"A...xin...xin lỗi"

"Ơ..."

Sau vài giây định thần thì cô ngẩn mặt lên, nét mặt bắt đầu ngạc nhiên khi thấy người đó cũng đang nhìn mình, đó là cậu thanh niên vài ngày trước. Anh ta cũng ngạc nhiên không kém mà nhìn cô lên tiếng hỏi:

"Là cô à? Trùng hợp thật đó, xem ra chúng ta rất có duyên "

Lúc này Hiểu Nhiên ngơ mặt nhìn anh ta nói trong sự bất ngờ:

"Sao lại là anh? Mà..."

Cô nói đến đây mắt chao đảo liếc nhìn từ trên xuống dưới bộ dạng của anh ta thì thấy quần áo mới hẳn mà ngạc nhiên liền hỏi:

"Anh nói anh bỏ nhà đi mà, sao quần áo lại mới toanh thế kia?"

"Hưm..."

Anh ta bật cười đắc ý rồi vuốt nhẹ mái tóc trắng của mình lên trả lời: "Gì chứ? Thì tôi về lại nhà không được sao?"

Hiểu Nhiên bật cười gượng rồi cố ý tránh mặt nói:

"Hơ hơ, vậy thôi tôi có việc phải đi trước rồi, tạm biệt nhé"

Cô vừa lướt qua anh ta thì anh ta lên tiếng hỏi:

"Này, nhà cô ở đâu vậy? Tôi vẫn không biết"

Cô ngạc nhiên quay lại nheo mày hỏi:

"Anh hỏi làm gì chứ? Chúng ta có quen biết gì sao?"

Anh ta bật cười giơ tay mình đến cô tiếp lời:

"Vậy thì tôi giới thiệu, tôi là..."

"Khoan đã"

Chợt cô cắt lời không vui mà nheo mày nói:

"Anh bị điên à? Ai cần biết tên anh chứ với lại bây giờ tôi có việc bận rồi, tạm biệt nhé"

Dứt lời cô liền quay lưng nhanh chóng bước đi thật nhanh mất để lại cho anh thêm một sự khó hiểu mà lẩm bẩm:

"Cô ta lại lãng tránh mình rồi, thật là"

...

Sau một hồi đứng bên trong một cửa hàng, Hiểu Nhiên vừa chần chừ nhìn mấy chiếc cà vạt trên sạp đồ mà ngẫm nghĩ lưỡng lự:

(Là cái nào nhỉ? Nếu theo mình đoán thì anh Diệc Thiên hay dùng mấy cái màu đỏ)

Cô đang gác tay lên cằm suy nghĩ thì đột nhiên một giọng nói phía sau chòm đến vai cô vang lên khiến cô không khỏi sự giật mình:

"Cô lựa cà vạt à? Cho bạn trai sao?"

Lúc này Hiểu Nhiên bật quay mặt lại ngạc nhiên tột độ mà chỉ tay vào mặt anh ta nói lấp mấp:

"A...anh...anh...anh sao lại theo tôi?"

Anh ta bật cười đáp:

"Thích thì theo thôi, tôi thấy cô đang chần chừ nhìn mấy chiếc cà vạt này hay để tôi giúp cho nhé"

Hiểu Nhiên liền giơ tay lắc đầu thẳng thừng nói:

"Không cần, tôi và anh không nên quen biết thì tốt hơn"

Anh ta ngạc nhiên hỏi:

"Tại sao? Hay là do cô không muốn dính dáng gì tới một người đẹp trai như tôi"

Cô nheo mày tiếp lời:

"Tôi ghét những người như anh đấy, tránh ra đi"

Rồi cô lướt qua anh ta với thái độ không quan tâm mà tiếp tục lựa đồ khiến anh ta khó chịu dần mà lên tiếng:

"Cô kì quặc thật đấy, loại con gái ương bướng như cô thì tôi đây mới gặp lần đầu"

Cô vừa lựa đồ vừa không vui trả lời:

"Hừ, nếu vậy thì anh bám theo tôi làm gì chứ?"

Anh ta bước tới nói:

"Đương nhiên là cần giúp đỡ rồi, sáng giờ tìm mãi vẫn không thấy cô gái nào vừa ý, may mắn mới gặp lại cô nên tôi quyết định sẽ chọn cô"

Cô ngạc nhiên rồi quay lại nheo mày hỏi:

"Gì chứ? Tôi không muốn dính dáng gì tới một kẻ lòe loẹt như anh"

"Lòe loẹt?"

Anh ta nhíu mày lẩm bẩm rồi bật cười đắc ý nói:

"Cô không biết cách ăn mặc thế này là dành cho các thiếu gia như tôi đây sao? Cô từ đâu chui ra vậy?"

Anh vừa nói xong thì đã thấy Hiểu Nhiên không quan tâm đến anh mà đi đến quầy thanh toán từ lúc nào khiến anh nheo mày khó hiểu lẩm bẩm:

"Sao trên đời này lại có cô gái không cảm nhận được sự đẹp trai của mình chứ?"

Tại quầy thanh toán, cô vui vẻ đưa tiền cho cô nhân viên ở đấy rồi đặt chiếc cà vạt mới vừa lựa tinh ý lên quầy mà mỉm cười:

"Lấy cho tôi cái này, gói lại giúp tôi vì tôi sẽ tặng nó cho một người quan trọng"

Nghe vậy cô nhân viên hiểu ý liền gật đầu bật cười đáp:

"Vâng, xin quý khách chờ một lát"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau