YÊU PHẢI CÔ NGƯỜI HẦU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Yêu phải cô người hầu - Chương 26 - Chương 30

Chương 26

Lúc này cô lang thang trên đường vừa buồn vừa ngẫm nghĩ:

( Không lẽ bây giờ mình lại quay về Phó Gia làm việc. Không được, hiếm lắm mới được ra ngoài thôi thì đi chơi cho thỏa thích đã)

Tại quán ăn lúc này, tiếng bát "cạch cạch" chồng lên nhau khiến mọi người trong quán đều hướng nhìn về một cô gái. Hiểu Nhiên vừa ăn đúng năm bát thì cô xỉa răng sờ bụng vui sướng nói:

"No quá, không ăn nỗi nữa rồi"

Cô lại bước ra khỏi quán, liền đi ngang một cửa hàng quần áo nữ đứng nhìn ngẫm nghĩ:

( Đã lâu rồi mình không mua cho bản thân một bộ quần áo nào, đúng là trước giờ mình chỉ chú tâm vào làm việc suốt ngày nên chẳng có thời gian để mua sắm, chắc là bây giờ đến lúc mua sắm rồi nhỉ?)

Cô bước đi vào cửa hàng mất thì một hồi sau, Thuần Dương cũng dẫn Tư Diệp bước vào bên trong cửa hàng này khiến Tư Diệp nheo mày khó hiểu hỏi:

"Thuần Dương, sao anh lại đưa em đến cái cửa hàng nhỏ này chứ?"

Thuần Dương mỉm cười trả lời:

"Anh nghĩ đêm nay em không cần mặc những đồ đắt tiền, cứ khoác lên người thứ đồ giản dị nhất thì anh sẽ thích hơn"

Tư Diệp khó hiểu nheo trán tiếp lời:

"Thứ đồ giản dị, anh đùa sao? Sao em có thể mặc mấy thứ đồ tầm thường này được chứ?"

Thuần Dương bật ngạc nhiên nghĩ:

( Cô ấy không thích sao? Phải rồi phụ nữ lúc nào cũng muốn mặc mấy thứ đồ hàng hiệu nên Tư Diệp không thích cũng đúng, lẽ nào Bạch Hiểu Nhiên cô ta lừa mình, cái gì mà người yêu mình luôn thích mọi món đồ mà mình tặng chứ?)

Bên trong phòng thử đồ, Hiểu Nhiên cố kéo chiếc dây kéo sau lưng mà nhăn mặt nhíp mắt thở dốc nghĩ:

( Chết rồi, lúc nãy ăn nhiều quá nên bụng mình căng ra, chật quá đi)

Cô vừa nhíp mắt vừa giơ tay đến mở hé cửa ra nhìn cô nhân viên đứng gần đấy lên tiếng nói:

"A...cô gì ơi? Cô giúp tôi kéo dây kéo lên được không?"

Bỗng cô giật mình khi thấy Thuần Dương và Tư Diệp đang đứng gần đó, liền nhanh chóng khép cửa lại sực nghĩ:

(Sao hai người họ lại ở đây? Đây rõ ràng...là cửa hàng quần áo nhỏ thôi mà, lẽ ra với bản tính của Phó Thuần Dương thì anh ta sẽ đưa Lạc tiểu thư đến một cửa hàng hiệu lớn mới đúng)

Lúc này Thuần Dương bỗng quay sang đứng nhìn phòng thử đồ trước mắt liền nheo mày tự hỏi:

( Sao giọng nói lúc nãy quen quá vậy?)

Bỗng cô nhân viên đi đến phòng thử đồ của Hiểu Nhiên lên tiếng:

"Quý khách, cô cần giúp gì à?"

Cô nhân viên vừa kéo nhẹ cửa ra thì Hiểu Nhiên nấp người xuống để cô nhân viên che chắn mình, rồi cô xua tay nói:

"A...không cần đâu, tôi tự kéo được rồi, cô ra ngoài đi"

Cô nhân viên ngạc nhiên hỏi:

"Quý khách không cần giúp gì sao? Dây kéo của quý khách còn chưa kéo lên được kìa"

Hiểu Nhiên cố cười gượng nói nhỏ:

"Không cần đâu, cô ra ngoài đi, nếu có gì tôi sẽ gọi cô sau"

Nghe vậy cô nhân viên khó hiểu đành quay lưng đi mà đáp một tiếng:

"Vâng"

Hiểu Nhiên vội đóng cửa lại, cô đổ mồ hôi lẩm bẩm:

"Mình không thể bước ra cho hai người họ thấy được, làm sao đây?"

Lúc này bên ngoài, Thuần Dương nhìn Tư Diệp lên tiếng hỏi:

"Em thật sự không thích à? Nếu vậy anh sẽ đưa em đến cửa hàng hiệu được không?"

Tư Diệp cười gượng trả lời:

"Được...được a, em cảm thấy cái cửa hàng này nhỏ bé như vậy, hoàn toàn không có bộ đồ nào thích hợp với em đâu"

Thuần Dương mỉm cười nói:

"Vậy được"

Anh định quay đi thì ngạc nhiên chợt thấy túi xách của Hiểu Nhiên được để trên bàn gần đấy thì Tư Diệp đi đến ôm lấy cánh tay anh chợt hỏi:

"Thuần Dương sao vậy? Chúng ta đi thôi"

Anh đành gật đầu rồi cùng cô bước ra khỏi cửa hàng mất. Bên trong phòng thử đồ, Hiểu Nhiên mở cửa bước ra thở phào ngẫm nghĩ:

(Hai người họ đi rồi, may quá)

...

Tối đến, dưới ánh nến của một nhà hàng kèm theo phong cảnh đầy lãng mạng của một bàn ăn tại tầng thượng. Tư Diệp và Thuần Dương ngồi đối diện nhau, anh lên tiếng hỏi:

"Em thích như thế này chứ?"

Tư Diệp mỉm cười trả lời:

"Em thích lắm"

Anh chợt ngẫm nghĩ điều Hiểu Nhiên đã nói rồi bật cười thầm: ( Bữa ăn tối lãng mạng, sau đó là vài câu yêu thương ấm áp à, Bạch Hiểu Nhiên cô ta cũng mơ mộng nhiều thứ không kém)

Rồi anh nhìn Tư Diệp lên tiếng:

"Tư Diệp, em ăn gì để anh gọi cho nhé"

Cô mỉm cười trả lời:

"Như thường lệ đi"

Anh quay sang phục vụ gọi món trong khi Tư Diệp đang cầm điện thoại mình lên, cô sửng sờ to mắt nhìn hàng loạt các ảnh nóng đang được đăng trên mạng xã hội và được nằm ngay trang đầu tiên, mặc dù cô gái trong các bức ảnh mặt đã được làm mờ đi nhưng cô cũng có thể cảm nhận ra đó là cô chứ không phải ai khác. Cô xanh mặt sợ hãi tự hỏi:

( Cái gì vậy? Chuyện này là sao? Là ai đã đăng những tấm ảnh này?)

Cô lướt màn hình điện thoại nhìn thông tin cá nhân người đăng đều trống rỗng, cả tên tài khoản cũng chỉ viết mỗi chữ "Rose".

Cô nhăn mặt ngẫm nghĩ:

( Người tên Rose này là ai? Chắc hẳn có người đang muốn hãm hại mình, cũng may các ảnh đều được làm mờ khuôn mặt nếu không mình đã không còn mặt mũi nào ngồi đây nữa rồi)

Thuần Dương gọi món xong thì anh nhìn sang chợt thấy nét mặt Tư Diệp đang lo lắng tột cùng trong lúc xem điện thoại.

Anh thắc mắc lên tiếng hỏi:

"Em sao vậy? Có gì...trong điện thoại à?"

Tư Diệp không để tâm lời anh hỏi mà mắt hướng vào điện thoại lướt xem các bình luận phía dưới của mọi người đang đầy chê bai và chỉ trích với những dòng chữ đầy cay nghiệt về cô gái trong các bức ảnh hot trên bảng tin, cô nhăn mặt đứng dậy đổ môi đầy người rồi nhìn Thuần Dương nói:

"A...em...em đi vệ sinh một lát"

Nói xong cô lật đật đi mất khiến Thuần Dương khó hiểu nhìn bóng dáng cô đi khuất, anh tự hỏi:

(Tư Diệp...sao cô ấy lại hốt hoảng và sợ hãi đến như vậy?)

Bên trong nhà vệ sinh, Tư Diệp bước vào rửa tay mình, cô to mắt đờ đẩn lo sợ tột độ tự hỏi:

( Là ai? Là ai đã đăng nó? Không lẽ là tên đã ngủ cùng mình hôm đó, chắc hẳn sau khi bị mình la mắng nên hắn đã tức giận và trả thù mình bằng cách này chăng?)

Rồi cô quay lại sửng sốt:

( Không được, mình phải bắt hắn xóa hết loạt ảnh này, hiện tại hắn chỉ làm mờ mặt mình nhưng chưa chắc gì lần sau hắn sẽ làm thế, đúng là tên khốn)

Rồi cô cắn răng đi nhanh ra ngoài, trùng hợp thay cô chợt thấy tên đã ngủ cùng mình cũng vừa bước ra khỏi nhà vệ sinh nam bên cạnh, cô nheo mày lẩm bẩm:

"Là hắn, không thể sai được, không ngờ mình lại còn gặp được hắn ở đây"

Cô nhanh chóng đuổi theo bóng lưng tên đó rồi đi ra ngoài mất.

Sau một hồi lâu trên tầng thượng, thức ăn cũng đã được mang lên gần 15 phút, Thuần Dương nheo mày dần tự hỏi:

(Tư Diệp đã đi 15 phút rồi, sao còn chưa thấy quay lại?)

Anh lại quyết tâm chờ thêm 15 phút nữa nhưng vẫn không thấy cô quay trở lại, anh liền lấy điện thoại mình ra đành gọi cho cô.

Lúc này trên đường phía dưới của nhà hàng, Tư Diệp nhăn mặt bực tức nhìn xung quanh

( Đáng ghét, mình rõ ràng thấy hắn bước ra khỏi đường này mà, sao giờ lại biến mất thế này?) Bỗng điện thoại cô reo lên, cô lấy điện thoại mình ra lẩm bẩm:

"Là Thuần Dương gọi"

Rồi cô hướng mắt nhìn lên tầng thượng của nhà hàng phía trên tự nghĩ:

"Nếu bây giờ mình bỏ đi đột ngột, hẳn anh ấy sẽ hỏi lí do mất, nhưng khó khăn mình mới thấy được tên khốn kia xuất hiện ở đây, mình phải hỏi rõ mọi chuyện cho bằng được"

Tư Diệp đang lưỡng lự thì cô chợt thấy tên đó xuất hiện trước mặt, hắn đang choàng tay lên vai cặp kề với người phụ nữ khác cười khúc khích, Tư Diệp không hề suy nghĩ gì mà lập tức tắt máy của Thuần Dương rồi chạy theo tên đó gọi lớn:

"Này"

Tên đó và người phụ nữ bên cạnh bật khựng chân quay lại nhìn Tư Diệp nheo mày thì cô đi đến nghiêm mặt nói:

"Nói chuyện chút đi"

Người phụ nữ bên cạnh tên đó nhăn mặt hỏi:

"Cô là ai vậy hả?"

Tên đàn ông đó bật cười nhẹ nhìn người phụ nữ bên cạnh nói

"Anh cũng không biết, cô là ai thế hả?"

Tư Diệp nhăn mặt tức tối nói lớn"

"Anh nói gì thế? Sau đêm đó thì lại giả vờ nói không quen biết tôi, mau xóa ngay mấy tấm ảnh đó đi"

Tên đàn ông ngây thơ hỏi:

"Tấm ảnh gì chứ?"

Tư Diệp nheo mày tức giận đáp:

"Là ảnh mà anh đã chụp tôi trong đêm đó, mau gỡ nó xuống bảng tin đi"

Hắn cười khúc khích nói:

"Tôi nào biết, muốn thì đi tìm cô gái tên Luna bạn của cô đấy, cô ta là người nhờ tôi chụp lấy mấy tấm ảnh đó. Còn bây giờ tôi phải đi hẹn hò với mỹ nữ của tôi đây"

Tư Diệp sực ngạc nhiên lẩm bẩm:

"Luna? Cô ta là người làm sao? Sao có thể?"

Hắn nheo mày rồi choàng tay ôm vai người phụ nữ bên cạnh nói tiếp:

"Muốn hỏi gì thì tôi cũng trả lời rồi, bây giờ thì tôi đi được rồi chứ?"

Nói xong thì hắn và người phụ nữ đó quay lưng đi mất, Tư Diệp bỡ ngỡ to mắt lẩm bẩm tự hỏi:

"Tại sao Luna lại làm vậy? Không lẽ cô ta là người chơi mình?"

Cô nhanh chóng lấy điện thoại ra cố gọi cho Luna trong trạng thái tức giận và muốn được làm rõ mọi chuyên nhưng máy lại không liên lạc được khiến cô nhăn mặt:

"Sao lại không liên lạc được? Đáng ghét, cô ta đúng là người chơi mình rồi" Tư Diệp vừa tức tối vừa quay người lại dần thì chợt thấy Thuần Dương đã đứng phía sau mình từ bao giờ khiến cô giật mình lấp mấp:

"A...Thuần...Thuần Dương"

Thuần Dương nheo mày nhìn cô hỏi với nét mặt nghiêm ngặt:

"Sao em lại ở đây? Anh đã đợi em hơn 30 phút trên tầng thượng, khi gọi thì em lại tắt máy nên anh đã nghĩ có chuyện gì đó xảy ra, em đang làm gì vậy?"

Tư Diệp cố bình tĩnh mỉm cười trả lời:

"A...em chỉ xuống đây gặp một người bạn thôi, cô ấy vừa đi rồi, xin lỗi đã làm anh đợi lâu hay chúng ta lên trên ngồi lại nhé"

Anh nheo mày tức giận nói:

"Anh hủy bàn rồi, em thậm chí quên mất anh đang ngồi trên đấy hay sao mà xuống đây gặp bạn của mình lâu như vậy?"

Tư Diệp lại cố cười nhẹ cho qua mà nói:

"Em xin lỗi, em sẽ đền bù cho anh mà, bây giờ chúng ta đi nơi khác nhé, được không hả?"

Nghe vậy, cảm giác khó chịu vẫn không rời khỏi khiến anh lại lên tiếng hỏi tiếp:

"Lúc nãy anh thấy tâm trạng em rất lo lắng chuyện gì đó? Sao vậy?"

Tư Diệp lấp mấp:

"Em...em chỉ cảm thấy không khỏe một chút"

Thuần Dương bật ngạc nhiên rồi tiếp lời:

"Hay anh đưa em về, anh nghĩ bây giờ em nên nghỉ ngơi thì hơn"

Tư Diệp nghe vậy đành gật đầu vì tâm trạng của cô đang khá tệ nên nói tiếp:

"Được, vậy buổi hẹn của chúng ta đành để lần sau vậy"

Chương 27

Sau khi đưa Tư Diệp về nhà, anh cũng trở về Phó Gia. Lòng anh đang cảm thấy khó chịu vì có cảm giác Tư Diệp đang giấu anh chuyện gì đó.

Anh bước vào phòng mình rồi nheo mày nghĩ:

(Từ khi Tư Diệp trở về, dường như cô ấy thường có những biểu hiện rất kì lạ, thường hay chăm chú điện thoại hơn cả mình, không phải là đang nhắn tin với ai chứ?)

Vài tuần sau đó, tại nhà Tư Diệp.

Cô đứng trong nhà vệ sinh nôn thóc vào bồn rửa mặt, sau đó lại thở dốc và mệt mỏi, nét mặt kém sắc nhăn răng tự hỏi:

"Kì lạ, sao dạo gần đây mình hay có cảm giác chóng mặt và buồn nôn thế này?"

Cô bước ra khỏi nhà vệ sinh liền lẩm bẩm:

"Hay là do thức ăn không tiêu hóa, chắc là vậy rồi"

Cô chìa tay lấy chiếc điện thoại trên bàn rồi chợt thấy tin nhắn của Tiểu Nhã hẹn đi mua sắm.

Một hồi sau, Tư Diệp đứng cùng Tiểu Nhã trong cửa hàng quần áo lớn. Tiểu Nhã chợt nhìn Tư Diệp ngạc nhiên hỏi:

"Tư Diệp, sao nét mặt cô xanh xao quá vậy? Bị bệnh à?"

Tư Diệp bật cười nhẹ đáp:

"Làm gì có, chỉ là...ăn phải đồ ăn không được tươi"

Tiểu Nhã tiếp lời:

"Này, cô biết tin gì không?"

"Chuyện gì?"

Tư Diệp ngạc nhiên hỏi, mắt và tay vẫn đang lựa quần áo thì Tiểu Nhã trả lời:

"Luna cô ta vừa có bạn trai đấy, trông cũng khá đẹp, tôi đã thấy cô ta đăng ảnh khoe khoang trên trang cá nhân"

Bỗng Tư Diệp nheo này nghĩ:

( Phải rồi, nhắc tới Luna thì mình vẫn chưa hỏi chuyện cô ta lúc ở quán bar hôm đó, tại sao cô ta lại nhờ tên đàn ông đó chụp lại ảnh của mình? Tại sao mình lại ngủ cùng tên đó chứ?)

Rồi Tư Diệp lên tiếng hỏi:

"Tiểu Nhã, dạo gần đây cô có liên lạc được với cô ta không?"

Tiểu Nhã xòe hai tay bĩu môi trả lời:

"Tôi cũng không biết, cô ta khi có bạn trai là vậy đấy, lúc nào cũng mất liên lạc một thời gian, đúng là không xem trọng bạn bè gì cả, khi bị bạn trai đá thì cũng vác xác mời chúng ta đi hộp đêm uống rượu giải sầu. Cô thấy đấy, Luna tính khí cô ta rất gây gắt, cũng có thể nói là bốc đồng, thậm chí đi ngoài đường chỉ cần thấy ai mang đồ giống mình thì cô ta lại chặn người đó lại và vênh mặt chỉ rõ đồ của cô ta mới là hàng thật, tôi đúng không hiểu nổi mà"

Tư Diệp bật cười nhạt nói:

"Hừ, tôi cũng không hiểu tại sao khi xưa chúng ta lại cho cô ta vào nhóm, đúng là nực cười"

Tiểu Nhã ngẫm nghĩ tiếp lời:

"Chắc là vì...cô ta cũng là một tay ăn chơi không kém nên khi xưa tôi và Tiểu Huyên khá khích cô ta, nói về tiền bạc thì cô ta cũng dễ dãi lắm, mượn là có"

Tiểu Nhã vừa nói vừa cười thì Tư Diệp nheo mày nghĩ

(Nếu cô ta dễ dãi tiền bạc như thế thì tại sao khi xưa mình chỉ mượn cô ta có một ít tiền thì cô ta liền tính toán và nói không có, đúng là thứ xảo huyệt)

Buổi chiều, tại Phó Gia.

Trên ban công phòng anh, Thuần Dương liếc mắt nhìn Hiểu Nhiên đang đứng dưới sân quét lá từ xa, anh tự hỏi:

"Đã lâu rồi mình không cảm thấy cuộc sống êm đềm như vậy, dạo gần đây cô ta không hề phạm lỗi gì, mình cũng không có cớ phạt cô ta nên chán chết được"

Đột nhiên một tiếng la "woa u woa....a" vang lên khiến toàn bộ phong cảnh yên bình của anh bị dập tắt, anh nhăn mặt quay lưng hướng vào cửa ban công bước đến nheo mày nhìn Diệc Thiên bên trong phòng mình. Tiếng game trên màn hình phẳng của tivi cùng với tiếng "cạch cạch" của máy chơi game trên tay Diệc Thiên khiến anh nheo mày thẳng thừng đi đến tắt ngay màn hình thì Diệc Thiên cao mày lên tiếng:

"Cậu làm gì vậy? Tôi đang chơi lại mấy cái game hồi xưa từng chơi, đang hay vậy mà"

Thuần Dương nhăn mặt nói:

"Muốn sao không mang về nhà mà chơi đi chứ? Đúng là ồn ào"

Diệc Thiên bĩu môi trả lời:

"Tôi cũng không ngờ là cậu còn giữ mấy cái băng game khi xưa chúng ta chơi cùng nhau đó"

Thuần Dương nheo mày hơn rồi ném mấy băng game vào người Diệc Thiên nói tiếp:

"Lấy hết đi rồi về nhà giúp tôi"

Diệc Thiên cười nhẹ ôm mấy game đứng dậy rồi nói:

"Có cần vô tình vậy không? Nhưng chơi một mình chán quá chắc tôi sẽ rủ Hiểu Nhiên chơi cùng"

Thuần Dương liền nhăn mặt nói thẳng thừng:

"Không, biến về nhà đi"

Nghe vậy Diệc Thiên liền nheo mày khó hiểu rồi đi ra cửa phòng anh mất tự lẩm bẩm:

"Có gì mà khó chịu vậy chứ?"

Bên ngoài sân lúc nãy, Hiểu Nhiên vừa quét lá xong thì Diệc Thiên đi đến cười lên tiếng:
"Hiểu Nhiên, cô quét xong chưa?"

Cô quay lại nhìn Diệc Thiên trả lời:

"Em quét xong rồi, mà...anh làm gì ôm nhiều băng game vậy?"

Diệc Thiên mỉm cười nói:

"Chơi cùng không? Đây toàn bộ là mấy thứ tôi và Thuần Dương chơi cùng nhau thời trung học, hồi đấy cậu ta chơi tệ cực kì"

Hiểu Nhiên ngạc nhiên rồi hỏi:

"Vậy chắc anh Diệc Thiên chơi rất giỏi nhỉ?"

"Phải, tôi vừa xin Thuần Dương cho cô nghỉ giải lao đấy, hay đến nhà tôi chơi chung nhé sẵn tham quan nhà tôi luôn"

Cô bật ngượng sửng sốt nói:

"Đến...đến nhà anh á?"

Diệc Thiên gật đầu thì Thuần Dương xuất hiện bất thình lình chen giữa hai người lên tiếng:

"Không được, cô ta còn chưa được phép của tôi thì không được đi đâu hết"

Diệc Thiên bỗng nheo mày hỏi:

"Cậu đây là không nể mặt tôi à? Dù gì Hiểu Nhiên cũng làm việc xong rồi, tôi sẽ đưa cô ấy đến nhà tôi chơi một lần thì có sao đâu chứ?"

Hiểu Nhiên gật đầu, đôi mắt long lanh hiện lên sự thích thú đáp:

"Vâng, em cũng muốn đến nhà anh lắm"

Thuần Dương liền chuyển mắt nhìn cô nheo mày nói:

"Cô...đi rửa bát đi"

Hiểu Nhiên nhìn anh trả lời:

"Tôi rửa xong cả rồi"

Anh lại nói:

"Thế thì đi giặt quần áo đi"

Cô lại trả lời:

"Tôi đã làm lúc sáng cả rồi"

Anh lại kiếm cớ nói:

"Thế thì đi lau dọn toàn phòng khách cho tôi, không nói nhiều"

Hiểu Nhiên nhăn mặt khó chịu hỏi:

"Gì...gì chứ? Anh là đang cố ý không cho tôi đi phải không?"
Anh vênh mặt nói

"Cô nên nhớ là cô đang làm việc cho ai hả? Không có phép của tôi thì cũng đừng hòng bước ra khỏi đây"

Bỗng Diệc Thiên đặt tay lên vai Hiểu Nhiên lên tiếng:

"Nếu không ra khỏi đây được vậy chúng ta đến phòng khách đi, cô vừa làm việc còn tôi vừa chơi game cho cô xem, thấy thế nào hả?"

Cô liền gật đầu đáp:

"Vâng"

Nói xong Diệc Thiên đi cùng Hiểu Nhiên vào phòng khách mất bỏ lại Thuần Dương đứng đờ đẫn một mình ngoài sân.

Trong phòng khách lúc này, Thuần Dương bước vào nheo mày nói lớn:

"Này, sao hai người dám..."

Anh vừa đi vào thì đã thấy Diệc Thiên và Hiểu Nhiên đang đứng cười nói trước mặt.

Hiểu Nhiên cúi xuống nhặt lấy một băng game lên cười nói:

"Em thấy cái này thú vị này, chơi cái này trước nhé"

Diệc Thiên gật đầu trả lời:

"Được rồi"

Phía sau, Thuần Dương bây giờ đột nhiên có cảm giác chạnh lòng, lẽ ra anh phải tỏ ra không quan tâm mới đúng, anh thầm nghĩ:

(Diệc Thiên trước giờ hiếm lắm mới thấy cậu ta tiếp xúc với một cô gái khác, với lại Bạch Hiểu Nhiên cô ta cũng thật sự thích cậu ta, mình bây giờ chẳng phải là người thừa sao?)

Sau một hồi, Hiểu Nhiên đứng phía sau ghế nhìn Diệc Thiên đang chơi game, cô lên tiếng khen ngợi:

"Woa...chắc khi còn cấp ba anh chơi rất nhiều game nhỉ? Thao tác tay rất nhạy a"

Diệc Thiên cười nhẹ trả lời:

"Ừ, bây giờ chơi lại thật nhớ khi xưa quá"

Hiểu Nhiên mỉm cười thầm nhớ lại bóng dáng thời cấp ba của Diệc Thiên trong tấm ảnh mà nghĩ:

( Đúng là thời cấp ba anh Diệc Thiên trông không khác gì bây giờ nhỉ? Anh ấy vẫn luôn có nụ cười thật dịu dàng)

Bỗng cô sực nhận ra tự hỏi:

(Mà tấm ảnh đó...từ ngày mình bị sốt tới giờ thì mất dạng luôn, mình đã tìm khắp nơi mà vẫn không thấy đâu cả)

Rồi cô liếc mắt quay lại nhìn Thuần Dương đang điềm đạm ngồi uống cafe ở dãy ghế sofa đằng sau. Anh chợt liếc lên nhìn cô thì hai người bỗng chạm mắt nhau, cô liền liếc mắt sang Diệc Thiên đang ngồi chơi game mà lên tiếng:

"Anh Diệc Thiên, em quên mất mình cũng phải đi làm việc, anh cứ ngồi chơi đi nhé"

Cô định nghoảnh lưng đi thì Diệc Thiên quay mặt lại kéo tay cô nói:

"Khoan đã, cô khỏi làm việc đi, ngồi xuống chơi cùng tôi"

"Nhưng..."

Cô vừa nói vừa liếc mắt sang Thuần Dương thì thấy anh có vẻ không quan tâm gì đến, miệng vẫn nhấp cốc cafe bên dãy ghế phía sau thì Diệc Thiên lên tiếng:

"Yên tâm, Thuần Dương cậu ta chỉ nói vậy thôi, có gì tôi sẽ chịu trách nhiệm"

Cô đành gật đầu rồi ngồi vào ghế cạnh Diệc Thiên, anh đưa máy chơi game cho cô rồi mỉm cười nói:

"Này, chơi cùng tôi đi, chơi một mình thì chán lắm"

Cô liền lấp mấp ngượng ngùng má ửng đỏ trả lời:

"Nhưng...nhưng em có biết chơi đâu"

Diệc Thiên bật cười nhẹ rồi nhích lại ngồi gần cô, anh nhẹ nhàng cầm tay cô lên chạm vào máy chơi game rồi hướng dẫn nhẹ nhàng:

"Làm thế này này"

Cô ngạc nhiên nhìn anh đang ngồi sát mình liền vừa có cảm giác ngượng ngùng lại vừa khó thở, ngón tay Diệc Thiên vẫn đang kìm lấy ngón tay cô chỉ các thao tác chơi game khiến cô bật run run dần.

Sau một hồi Diệc Thiên buông tay mình ra nhìn cô mỉm cười nói:

"Cô hiểu không? Bây giờ thì chơi thử đi, tôi chắc hẳn cô sẽ cảm thấy thích"

Hiểu Nhiên bỡ ngỡ rồi gật đầu đáp:

"Vâng..."

Phía sau,Thuần Dương bật đứng dậy quay lưng đi, nét mặt anh vừa nhăn nhó vừa bực tức, dường như có cảm giác khó chịu và chướng mắt đang bao vây lấy anh, anh tự hỏi:

( Lẽ nào không có Tư Diệp ở đây, khi nhìn thấy một nam một nữ khác thân thiết trong nhà nên mình sinh ra cảm giác khó chịu chăng?)

Chương 28

Buổi tối, sau khi Diệc Thiên vừa mới ra về mất. Thuần Dương nheo mày nhìn Hiểu Nhiên đang đứng vui vẻ trong bếp lau bát mà ngẫm nghĩ:

( Mình đã không ngờ cô ta lại vui vẻ khi gặp Diệc Thiên đến thế, bộ dạng ngu ngốc chết được)

Rồi anh tiến vào lên tiếng gọi lớn:

"Bạch Hiểu Nhiên"

Cô ngạc nhiên quay lại nhìn anh hỏi:

"A...sao vậy?"

"Cô...hẳn bây giờ đang rất vui"

Anh nói, cô ngạc nhiên mỉm cười trả lời:

"Tôi vẫn vậy mà, có gì khác sao?"

Anh nheo mày rồi tiếp lời:

"Tôi chỉ nhắc cho cô trước một điều thôi, đừng nên vọng tưởng quá"

Nghe lời này của anh thì cô ngạc nhiên hỏi:

"Ý anh là sao?"

Anh quay lưng bật cười nhẹ lên giọng đểu cợt:

"Diệc Thiên trước giờ không có bạn gái, không chừng cậu ta thích đàn ông đấy, cô cũng nên tìm hiểu trước khi tiến tới để không thôi vỡ mộng"

Hiểu Nhiên lại sửng sờ hơn lấp mấp:

"Gì...gì chứ? Sao anh dám nói xấu anh ấy hả?"

Anh quay lại nhếch môi vênh mặt nói:

"Tôi chỉ nói sự thật, với lại nếu thích phụ nữ thì cậu ta chỉ thích những mẫu con gái có thân hình hoàn mĩ và xinh đẹp, còn cô...chẳng có gì cả, đều phẳng như cái sân bay thế kia thì không chừng còn chẳng ai thèm chứ đừng nói là tên Diệc Thiên"

Hiểu Nhiên như bị kích động rồi nhăn mặt nói lớn:

"Anh đang bêu xấu tôi, mà khoan đã..."

Bỗng cô sực ngạc nhiên tiếp lời hỏi:

"Sao anh lại nói mấy lời này với tôi vậy?"

Bỗng anh đen mặt nói tiếp:

"Tôi chỉ nhắc nhở cô thôi, Diệc Thiên tuy bề ngoài cậu ta rất dịu dàng nhưng bên trong là tên kén chọn đấy, cô còn lâu mới lọt vào mắt cậu ta được, thế nên tôi chỉ nhắc cô...đừng có quá ảo tưởng trong khi bản thân mình chỉ là người hầu của Phó Thuần Dương tôi, biết thân phận của mình một chút đi"

Lúc này Hiểu Nhiên không quan tâm đến lời nói của anh mà tâm tư hỗn loạn suy đoán:

( Không phải anh ta biết mình thích anh Diệc Thiên đấy chứ?)

Rồi cô chợt buồn trả lời:

"Tôi biết, loại người như tôi thì còn lâu mới được anh ấy để ý tới nhưng mà...mắc mớ gì liên quan đến anh hả?"

Cô bắt đầu lên giọng nổi cáo thì anh ngạc nhiên nhăn mặt nói lớn:

"Cô đang giở cái giọng khó chịu với tôi à? Cô nghĩ cô là ai?"

"Là người hầu"

Cô trả lời thẳng thừng rồi nói tiếp:

"Nếu không phận sự gì thì mời anh ra ngoài cho, tôi còn phải làm việc, chỗ này đang rất dơ bẩn nên không tiện cho một người cao quý như anh đứng đây lâu đâu"

"Cô..."

Thuần Dương liền cứng họng xoay người quay đi ra ngoài mất kèm theo sự tức tối.

Anh đi trên dãy hành lang mà tức giận ngẫm nghĩ:

( Bạch Hiểu Nhiên đáng ghét, mình còn tốt bụng nhắc nhở cô ta vậy mà dám giở cái giọng khó chịu đó, mà khoan đã sao mình lại phải bỏ đi chứ?)

Anh vò đầu mình rồi đi vào phòng mất.

Tại nhà bếp lúc này, Hiểu Nhiên lẩm bẩm tự hỏi:

"Sao tự dưng anh ta bước vào bếp nói mấy lời này với mình làm gì chứ? Điều quan trọng là tại sao anh ta biết mình thích anh Diệc Thiên?"

Rồi cô nhíp mắt lo sợ tưởng tượng bộ mặt ác ma của Thuần Dương không ngừng lo lắng

( Nhỡ anh ta nói với anh Diệc Thiên thì mình chẳng còn mặt mũi nào gặp anh ấy nữa? Không được, mình không muốn a)

...

Sáng hôm sau, Thuần Dương đứng ở phòng khách chuẩn bị đến công ty thì Hiểu Nhiên đi ra cúi đầu lấp mấp:

"A...chào buổi sáng ạ"

Anh ngạc nhiên nghĩ:

(Sao tự dưng hôm nay thái độ cô ta lạ vậy?)

Cô lấp mấp hỏi:

"Chủ nhân có muốn ăn thêm không? Tôi làm cho nhé"
"Khỏi cần"

Anh dứt khoác trả lời thì cô lại e ngại nói:

"A...vậy chuyện tối hôm qua, xin anh...giữ bí mật giúp tôi được không?"

"Hửm?"

Anh ngạc nhiên hỏi lại:

"Bí mật gì?"

Cô vừa gượng nói mắt liếc nhìn chỗ khác trả lời:

"Là chuyện đó...đó"

Anh nheo mày bắt đầu cáo dần nhấn giọng hỏi:

"Tôi hỏi là chuyện gì?"

Cô nhíp mắt lấp mấp:

"Về anh Diệc Thiên, anh đã biết rồi đúng không? Ý...ý tôi là...tôi..."

Bộ dạng ấp úng ngại ngùng của cô khiến anh khó chịu mà quát tháo:

"Thôi đi, nói như thế thì ai mà nghe được hả? Tôi không có thời gian ở đây dây dưa với cô"

Rồi anh quay người bước đi mất khiến cô tức tối ấm ức nghĩ:

( Thật đáng ghét, anh mà nói thì tôi không thèm trả nợ anh luôn)

Một hồi sau tại công ty, Thuần Dương ngồi trên ghế làm việc, một tay chống nghiêng đầu, tay kia cầm chiếc bút bi gõ "tạch tạch" trên bàn với vẻ nhàm chàn, rồi vừa nghiêm mặt khó chịu nhớ lại nét mặt ngượng ngùng của cô lấp mấp lúc sáng mà thầm nghĩ:

( Mới sáng đã thấy cái mặt ngại ngùng của cô ta là không khỏi tức rồi, cô ta chỉ nói chuyện dễ nghe nhất khi sắp cầu xin mình làm gì đó, chiêu này mình đã quá quen thuộc)

Buổi tối, tại vũ trường, tiếng nhạc chốn ăn chơi vẫn ồn ào như mọi khi.

Tư Diệp nâng ly rượu lên miệng mình uống một hớp, thấy thế Tiểu Nhã và Tiểu Huyên thắc mắc lên tiếng hỏi:

"Tư Diệp, có phải cô bị bệnh không? Sắc mặt cô không được tốt nên đừng uống nữa"

Tư Diệp bật cười nhẹ, tay lắc lư ly rượu nói:

"Tôi không sao cả"

Rồi cô dựa đầu vào ghế nắn trán mình tự hỏi:

( Sao phong cảnh vũ trường làm mình choáng váng thế này? Chuyện này trước giờ chưa xảy ra với mình)

Rồi cô liếc nhìn các ánh đèn lấp ló xung quanh kèm theo tiếng nhạc sóng mà nheo mắt vì cơn chóng mặt thì Tiểu Nhã lo lắng lên tiếng:

"Tư Diệp, nếu không khỏe thì cô về đi, hay là cô say rồi"

Tư Diệp trả lời:

"Không sao, tôi vừa mới uống có vài ly, sao có thể say nhanh vậy được?"
Rồi Tiểu Huyên tiếp lời:

"Nếu vậy thì bàn tiếp chuyện lúc nãy đi, cô và Phó Tổng thế nào rồi? Cô đã từng thề nhất định sẽ lấy được chức phận Phó phu nhân mà đúng không?"

Tư Diệp bật cười nhẹ đáp:

"Đương nhiên rồi, tôi chắc chắn sẽ lấy được, chẳng qua bây giờ...tôi vẫn muốn cảm giác tự do như bây giờ hơn nên tôi hẳn sẽ đợi một thời gian nữa"

Tiểu Nhã chợt hỏi:

"Cô không sợ để lâu sẽ có người cướp mất vị trí Phó phu nhân đó à? Tư Diệp, cô chủ quan quá đấy"

Tư Diệp bật nheo mày rồi cười đắc ý:

"Hừ, ai mà dám tranh giành với tôi chứ, với lại Thuần Dương anh ấy chỉ một mực yêu một mình tôi, sẽ không bao giờ có ai thay thế vị trí của tôi được đâu"

Tiểu Huyên nghe vậy liền nheo mày nói:

"Làm sao cô biết được đàn ông sẽ không thay đổi? Sao cô không tự hỏi vì sao đến bây giờ anh ta vẫn chưa cầu hôn cô?"

Tư Diệp ngạc nhiên rồi đáp:

"Chỉ là...anh ấy vẫn chưa chuẩn bị thôi, hẳn anh ấy còn rất bận công việc nên chưa nghĩ đến chuyện đó thì sao?"

Tiểu Huyên lại khoanh tay nói:

"Như thế không được rồi, cô nên nắm bắt cơ hội ngay từ bây giờ, nếu là tôi thì tôi đã không chần chừ như vậy, mà tôi nghe nói Phó Thuần Dương anh ta có sở thích rất lạ, trong nhà có phải chứa rất nhiều nữ hầu không?"

Tư Diệp đắc ý hỏi:

"Thì sao?"

Tiểu Huyên bật nheo mày nói tiếp:

"Cô cũng biết nữ hầu bổn thận là gì à? Là luôn nghe lời chủ nhân mình đấy, cũng có thể anh ta...thừa lúc không có cô mà đã ngủ với nhiều người rồi cũng nên"

Nghe vậy Tư Diệp bỗng giật mình, cô sực nhớ lại sợi tóc dài nằm trên nệm giường Thuần Dương lúc ấy mà nghĩ:

( Đúng vậy, mình cũng không biết được anh ấy có thật sự hướng về một mình mình hay không? Nếu thật sự anh ấy ngủ cùng nhiều người hầu khác thì mình cũng chẳng biết được)

Nghĩ xong Tư Diệp cố bật cười nhẹ bình thản trả lời:

"Tôi không quan tâm đâu, dù anh ấy có ngủ với toàn bộ người hầu trong nhà, nhưng chỉ cần anh ấy luôn yêu một mình tôi là được, và vị trí Phó phu nhân sớm muộn gì cũng là của tôi mà thôi"

Tiểu Nhã thở dài tiếp lời:

"Tức là cô không quan tâm anh ta ở bên người phụ nữ nào à? Cô chỉ quan tâm đến vị trí thiếu phu nhân thôi đúng không? Tư Diệp cô lừa dối anh ta lâu như vậy, không sợ đến một ngày anh ta phát hiện được sao?"

Tư Diệp nhếch môi nói:

"Anh ấy sẽ không bao giờ biết được, chuyện này chỉ có nhóm chúng ta biết thì anh ấy sao biết được chứ?"

Rồi Tiểu Huyên bật cười nói tiếp:

"Tôi thật không hiểu chỉ vì một trò cược mà anh ta lại thật sự phải lòng cô, cô đúng là cao tay mà còn với được cả một người hiếm có trong số mười người đấy, địa vị anh ta đúng là không hề tầm thường"

Tư Diệp bật cười đắc ý:

"Ha, đương nhiên rồi, con cá lớn như vậy sao tôi có thể dễ dàng bỏ qua được, tôi chỉ mua vui với bọn đàn ông bên ngoài một thời gian ngắn nhưng Thuần Dương mới là con chốt tôi cần đáng quan tâm nhất"

Tiểu Nhã và Tiểu Huyên cười khúc khích nói:

"Bọn tôi chờ ăn mừng của cô đấy, nếu trở thành Phó phu nhân thì đừng quên công lao của bọn tôi a"

Tư Diệp lại tiếp tục uống rượu rồi đáp:

"Tôi biết rồi, hai người nhất định sau này sẽ có phần công lao"

...

11:00 đêm, trên một chiếc xe đậu bên lề đường.

Sau khi Tư Diệp đã say rượu và nằm bất tỉnh đằng sau ghế, Tiểu Huyên ngồi ở ghế trước nhìn sang Tiểu Nhã ngồi ở ghế lái mà hỏi:

"Tiểu Nhã, Tư Diệp hôm nay có vẻ uống rất nhiều, chúng ta đưa cô ấy về nhà liệu có ổn không?"

Tiểu Nhã thở dài rồi cười nói:

"Cũng được, nhưng chúng ta sẽ đưa cô ấy đến Phó Gia, cô thấy sao hả?"

Tiểu Huyên ngạc nhiên hỏi:

"Vậy cũng được sao?"

Tiểu Nhã trả lời:

"Phải, Tư Diệp là bạn gái của Phó Thuần Dương đấy, xem như lần này chúng ta giúp cô ấy một lần vậy, với lại cô thấy sắc mặt Tư Diệp có gì đó xanh xao không? Nếu để cô ấy về nhà mình một mình như thế thì ai chăm sóc cô ta đây"

Tiểu Huyên đành gật đầu mỉm cười:

"Tôi cũng thấy thế, vậy chúng ta đến Phó Gia đi"

Chương 29

Một hồi sau, Tiểu Nhã dừng xe trước cổng nhà Phó Gia, rồi cô và Tiểu Huyên đỡ lấy hai tay Tư Diệp bước xuống xe. Bỗng Tiểu Huyên mở to mắt chợt nhìn căn biệt thự to lớn trước mặt mà lên tiếng hỏi:

"Tiểu Nhã, cô chắc đây là Phó Gia chứ, sao lớn quá vậy?"

Tiểu Nhã trả lời:

"Có gì mà cô ngạc nhiên ghê thế? Nhà Phó Gia rất quyền lực và giàu cấp bậc thành phố nên căn biệt thự cô thấy trước mắt chỉ là phần nhỏ trong tài sản Phó Gia thôi"

"Không phải chứ, vậy không lẽ Tư Diệp vớ được cả một gia tài khổng lồ sao?Ghen tỵ quá"

Sau một hồi thì Tiểu Nhã và Tiểu Huyên cũng tiến tới bấm chuông.

Khoảng vài phút sau có một nữ hầu bước ra nhìn bên ngoài cổng rồi lên tiếng hỏi:

"Hai người là ai vậy?"

Tiểu Nhã lên tiếng đáp:

"Bọn tôi là bạn của Tư Diệp, phiền cô vào nói với Phó Tổng, Tư Diệp đang ở bên ngoài"

Nghe vậy cô người hầu cúi đầu rồi đi vào trong mất, sau một hồi thì Thuần Dương cũng lật đật chạy xuống.

Cánh cổng bắt đầu mở dần ra, anh nheo mày nhìn Tư Diệp đã ngủ say mất đang được Tiểu Huyên và Tiểu Nhã đỡ lấy, liền thắc mắc hỏi:

"Chuyện gì vậy? Sao Tư Diệp lại trong tình trạng thế kia?"

Tiểu Huyên cười gượng trả lời:

"Tư Diệp uống khá say nên bọn tôi đưa cô ấy về trả cho anh"

Anh liền đỡ lấy Tư Diệp đang nồng nặc mùi rượu thì thắc mắc hỏi:

"Sao cô ấy lại uống rượu?"

Tiểu Nhã trả lời:

"À hôm nay có một buổi tiệc nhỏ của chúng tôi nên cô ấy uống khá nhiều, vậy không làm phiền nữa a"

Nói xong Tiểu Huyên và Tiểu Nhã liền lên xe lái đi mất. Thuần Dương vừa cõng Tư Diệp đi vào nhà vừa ngẫm nghĩ:

( Người cô ấy toàn mùi rượu? Sao lại uống nhiều đến như thế?)

Anh đưa Tư Diệp vào phòng mình, nhẹ nhàng đặt cô trên nệm giường rồi kéo chăn đắp lên người cô. Bàn tay anh nhẹ nhàng vuốt mái tóc cô rồi ngẫm nghĩ:

( Đã 5 năm rồi, 3 năm Tư Diệp tận tình bên cạnh mình, 2 năm còn lại là thời gian xa cách, mặc dù bây giờ ở bên nhau nhưng sao mình lại có cảm giác khoảng cách cứ như xa ngàn bước chân, mình vẫn không hiểu cô ấy đang nghĩ gì, có muốn cùng mình kết hôn hay không? Dường như mình cứ cảm thấy Tư Diệp có gì đó rất lạ, hay là do mình tưởng tượng nhỉ?)

Nghĩ xong anh gỡ nhẹ túi xách của cô vẫn còn đang đeo trên vai, rồi đặt lên cạnh bàn gần đấy thì tiếng chuông tin nhắn từ đâu đó reo lên, anh liếc nhìn chiếc điện thoại của cô nằm trong túi xách thì tò mò lấy ra xem mà ngẫm nghĩ:

( Mình có nên kiểm tra điện thoại cô ấy không?)

Anh định bấm vào mục tin nhắn nhưng bỗng khựng ngón tay lại rồi nheo mày:

( Không được, mình không thể nghi ngờ Tư Diệp, cũng không thể kiểm tra điện thoại cô ấy như vậy, lẽ ra mình phải tin tưởng cô ấy mới đúng)

Rồi anh đặt điện thoại Tư Diệp lên bàn, liếc nhìn cô đang ngủ trên giường bỗng thở dài tự hỏi:

"Tư Diệp, em vẫn...yêu anh phải không?"

...

Sáng hôm sau, ánh nắng kèm theo tiếng chim ríu rít của 8 giờ sáng vang lên bên ngoài rèm cửa, Tư Diệp mở mắt dần rồi ngồi dậy lẩm bẩm nhìn xung quanh:

"Đây là...phòng của Thuần Dương mà, sao mình lại..."

Cô nheo trán rồi đứng dậy bước chân xuống lầu, chợt nghe thấy tiếng nói chuyện phía dưới phòng khách.

Thuần Dương lúc này ngồi chéo chân, tay nâng cốc cafe lên miệng mình thưởng thức rồi nheo mày nói:

"Đắng quá, cô không bỏ đường à?"

Hiểu Nhiên bĩu môi trả lời:

"Gì chứ? Anh dám nói đắng trong khi đã uống gần một nửa cốc cafe sao?"

Anh nheo mày tiếp lời:

"Tôi thích nói gì thì nói, cô không có quyền trả lời lại"

Hiểu Nhiên bật im ấm ức thì Tư Diệp bước xuống lầu, bỗng cô giả vờ chóng mặt rồi khuỵu chân xuống rên rỉ:

"A...ưm"

Thuần Dương nghe thấy vậy thì nhanh chóng đứng dậy đi đến đỡ cô lo lắng hỏi:

"Tư Diệp, em sao vậy? Em không khỏe chỗ nào?"

Tư Diệp đỡ trán mình nhìn anh lắc đầu trả lời:

"Em không sao"

Rồi anh liếc mắt Hiểu Nhiên nói:

"Đi pha cho tôi ly nước chanh"

Hiểu Nhiên nghe vậy liền lấp mấp đáp:

"A...vâng" Cô đi vào trong mất thì Tư Diệp nhìn anh hỏi:

"Thuần Dương, đêm qua...sao em lại ở đây?"

Thuần Dương mỉm cười nhẹ trả lời:

"Là bạn của em đưa em về, họ nói em uống rất nhiều rượu, sao em lại không xem trọng sức khỏe của mình như vậy?"

Tư Diệp ngạc nhiên nhìn nét mặt Thuần Dương lo lắng như vậy rồi ngẫm nghĩ:

( Quả nhiên Thuần Dương vẫn luôn quan tâm đến mình, mình biết anh ấy vẫn yêu mình mà, chắc chắn anh ấy sẽ không bao giờ yêu ai khác ngoài mình được)

Rồi cô mỉm cười nói:

"Em chỉ là tùy hứng thôi, cảm ơn anh đã quan tâm chăm sóc em"

Lúc này Hiểu Nhiên vừa mang ly nước chanh ra, cô giơ hai tay đưa nói:

"A...nước chanh có rồi đây"

Thuần Dương giơ tay đến định lấy thì Tư Diệp đã giơ lấy ly nước chanh trước rồi mỉm cười nhìn Hiểu Nhiên nói:

"Cảm ơn cô"

Hiểu Nhiên ngạc nhiên rồi gật đầu mỉm cười đáp:

"Vâng, nước chanh có công dụng tốt lắm, nếu Lạc tiểu thư uống hết không chừng còn giảm đi mệt mỏi nữa, khi xưa tôi cũng thường được bà nội pha nước chanh cho uống đấy, đó là lí do vì sao tôi rất ít khi bị bệnh"

Bỗng Tư Diệp nhăn mặt nghĩ:

( Sao con nhỏ này nói nhiều quá vậy?)

Rồi cô cố cười thân thiện đáp:

"Được rồi, cô đi đi"

Hiểu Nhiên nghe vậy rồi cúi đầu đi mất. Thuần Dương lên tiếng hỏi:

"Tư Diệp, anh đỡ em đến ghế phòng khách ngồi nhé"

Tư Diệp gật đầu thì anh đỡ cô đến ghế sofa ngồi, cô nhìn ly nước chanh một hồi rồi nói:

"Thuần Dương, em cảm thấy không muốn uống nước chanh cho lắm"

"Sao vậy? Người em bây giờ toàn mùi rượu, em có muốn đi tắm trước không?"

Cô gật đầu rồi đứng dậy:

"Được rồi, em nghĩ em sẽ lên phòng tắm trước, đợi em một lát em sẽ xuống ngay"

Nói xong Tư Diệp vừa đi mất thì anh liền nheo mày mang ly nước chanh vào bếp lớn giọng nói:

"Bạch Hiểu Nhiên, cô xem cô pha nước chanh kiểu gì mà Tư Diệp lại không uống? Cô muốn bị đuổi việc phải không?"

Hiểu Nhiên đang loay hoay thì quay mặt lại nhìn anh hỏi: "Gì chứ? Cô ấy không uống sao?"

Anh bật cười thầm nghĩ

(Hừm, xem như có cớ để phạt cô rồi)

Anh lại vênh mặt nói:

"Cái này chua quá, lần sau cô tập làm lại đi"

Hiểu Nhiên cầm lấy ly nước chanh ấy rồi uống thử lẩm bẩm:

"Tôi có thấy chua đâu, sao lại..."

Rồi cô liếc mắt nhìn anh nói tiếp:

"Rõ ràng rất ngọt mà, sao lại chua được chứ? Nếu không tin thì anh uống thử đi"

Anh nhíu mày nói:

"Gì chứ? Cô định cho tôi uống đồ thừa của cô vừa uống à?"

"Nhưng tôi chỉ muốn chứng minh vị của nó thôi, rõ ràng rất ngọt mà"

Cô vừa nói vừa nheo mày ngẫm nghĩ thì anh tiếp lời:

"Tóm lại sau này cô cần quan tâm đến khẩu vị của Tư Diệp, cô ấy muốn ăn gì, thích gì thì cô phải nắm bắt thật rõ, có hiểu không?"

Cô gật đầu rồi đáp:

"Tôi hiểu rồi"

Bỗng cô sực nghĩ:

( Lần trước Lạc tiểu thư nói chỉ ăn được thức ăn mềm, lần này là không uống được đồ chua, chắc mình phải ghi nhớ thật kĩ rồi)

Rồi cô ngẩn mặt nhìn Thuần Dương thì thấy anh vẫn đứng nhìn chưa đi liền hỏi:

"Anh còn cần gì nữa sao? Sao lại chưa đi?"

Anh ngạc nhiên rồi bật ho "khụ khụ" nói tiếp:

"Tôi bị cảm, cô ra ngoài mua thuốc giúp tôi đi"

Cô ngạc nhiên hỏi:

"Anh bị cảm à? Thế có sao không?"

Anh lại bật ngạc nhiên hơn

(Đây là lần đầu tiên cô ta hỏi quan tâm mình)

Rồi anh trả lời:

"Không sao, mà..."

Anh nói đến đây, mắt liếc chỗ khác e ngại nói:

"Cô biết mua đồ cho tôi không? Ý tôi là...tôi đang cần vài bộ quần áo mới nhưng không có thời gian đi mua, sẵn tiện cô ra ngoài mua thuốc rồi mua giúp tôi vài bộ"

Cô chớp mắt ngơ mặt hỏi:

"Hở? Anh vừa nói gì? Nhưng tôi có biết anh mặc đồ gì đâu? Cũng không biết size, với lại tôi thấy trong tủ quần áo của anh rất nhiều đồ rồi, sao lại còn mua nữa?"

Anh nheo mày nói:

"Cô tưởng tôi sẽ giống cô sao? Chỉ mặc đi mặc lại mấy bộ chán chết được"

Rồi anh lấy thẻ ra đưa vào tay cô nói tiếp:

"Cầm lấy đi, mua bao nhiêu cũng được, đồ không vừa hay không đẹp, tôi liền phạt cô đền bù toàn bộ tiền đồ cô đã mua đấy"

Cô trố mắt nói:

"Cái gì? Nhưng tôi..."

Anh quay lưng cắt lời nói:

"Được rồi, bây giờ tôi phải lên phòng xem Tư Diệp thế nào đã, cô đi nhanh đi"

Nói xong anh đi ra ngoài mất thì cô nhìn tấm thẻ vip chưa bao giờ được cầm trên tay trong suốt 22 năm trời, rồi nhíp mắt lẩm bẩm:

"Nhưng mà...nhỡ mình mua không vừa ý anh ta, có phải lại tăng thêm thời gian trả nợ không? Mình không muốn đâu a"

Rồi cô chợt nghĩ ra một ý:

( Phải rồi, về điều này mình có thể nhờ anh Diệc Thiên giúp đỡ, chắc chắn anh ấy rất hiểu rõ các đồ hợp ý Phó Thuần Dương hay mặc, nhân cơ hội này mình cũng có thể gặp anh ấy a)

Chương 30

Một hồi sau, tại cửa hàng quần áo thuộc tập đoàn Lăng Thị.

Hiểu Nhiên vừa bước vào cửa hàng cùng Diệc Thiên vừa trố mắt nhìn sự lộng lẫy xung quanh mình, mọi thứ đều là hàng hiệu và được sắp xếp rất ngay ngắn và đẹp đẽ, cô bỡ ngỡ nói lớn:

"Ơ...anh nói đây là cửa hàng của Lăng Thị à? Lớn thật đấy"

Diệc Thiên đi phía sau Hiểu Nhiên, anh mỉm cười đáp:

"Ừ, mà tôi thắc mắc sao em lại muốn đến cửa hàng hiệu vậy?"

Cô quay lại trả lời với nét mặt lo lắng:

"Là vì Phó Thuần Dương anh ta nhờ em mua giúp vài bộ quần áo đấy, em không biết mua cái nào nên mới nhờ anh giúp, anh biết đấy anh ta khó tính thế mà, chắc chắn nếu mua về không vừa ý thì anh ta sẽ tăng nợ của em lên mất"

Diệc Thiên ngạc nhiên rồi tiếp lời:

"Thật à? Thuần Dương sao lại bảo người hầu đi mua quần áo giúp mình chứ? Mà thôi, nếu vậy tôi sẽ giúp em chọn vài bộ nhưng tôi không biết Thuần Dương mặc size gì?"

Cô ngẫm nghĩ rồi gượng hỏi:

"Thế anh Diệc Thiên mặc size gì?"

Cô hỏi xong thì anh ngạc nhiên, bỗng cô liền sực lấp mấp nói:

"À là vì...vì em thấy vóc dáng anh và Phó Thuần Dương ngang tầm nhau, nên em nghĩ...nếu...nếu mua đồ phù hợp với size của anh, em nghĩ anh ta cũng sẽ mặc vừa"

Nghe vậy Diệc Thiên bật cười đáp:

"Vậy à, thế em đoán xem, bộ nào vừa với tôi?"

Cô ngẫm nghĩ rồi liếc mắt nhìn các dãy quần áo được treo trên giá treo bên cạnh, rồi sờ tay lên vừa lựa vừa nói:

"Chắc là..."

Cô chợt lấy ra vài bộ quay lại nhìn Diệc Thiên tiếp lời:

"Em nghĩ mấy cái này vừa với người của anh này"

Diệc Thiên ngạc nhiên rồi bật cười nhẹ hỏi:

"Thật à?"

Rồi cô vừa cười vừa phát ngượng ngẫm nghĩ:

( Trời ơi, rõ ràng đến là lựa đồ cho Phó Thuần Dương, sao bây giờ lại có cảm giác như lựa cho anh Diệc Thiên vậy, xấu hổ quá đi mất)

Diệc Thiên bước tới gần cô mỉm cười nói:

"Hiểu Nhiên, tôi cảm thấy em rất có mắt thẩm mỹ chọn quần áo nam, hay em chọn cho tôi vài bộ luôn nhé, tôi cũng muốn được ai đó lựa đồ cho mình"

Anh vừa nói vừa liếc mắt e ngại thì Hiểu Nhiên bật mừng thầm gật đầu lịa lịa:

"Vâng, em sẽ lựa giúp anh mà"

...

Sau một hồi, trên đường về nhà.

Diệc Thiên vừa lái xe vừa lên tiếng hỏi:

"Hiểu Nhiên, em mua nhiều đồ như vậy? Có chắc chắn Thuần Dương sẽ thích chứ?"

Hiểu Nhiên nhìn mấy túi quần áo chợt cười gượng nói:

"A...em cũng không biết, chắc là...anh ta sẽ thích thôi"

Rồi cô nhíp mắt ngẫm nghĩ:

( Hình như mình mua lố quá rồi, tự dưng lúc nãy mình chỉ lo lựa đồ cho anh Diệc Thiên nên toàn bộ quần áo của Phó Thuần Dương mình đều lựa y hệt anh ấy rồi, mà chắc không sao đâu nhỉ?)

Buổi chiều, về đến Phó Gia.

Hiểu Nhiên bước xuống xe rồi nhìn Diệc Thiên lên tiếng hỏi:

"Ơ...anh Diệc Thiên không vào Phó Gia chơi một lát à?"

Diệc Thiên nhìn cô qua ô cửa xe mỉm cười nói:

"Không, tôi có cảm giác Thuần Dương không thích tôi đến nhà cậu ta nhiều cho lắm, dù sao thì hôm nay cũng cảm ơn em vì đã lựa đồ cho cả tôi"

Cô bật ngượng lấp mấp:

"A...em...em cũng phải cảm ơn anh vì đã giúp em đi mua đồ cho Phó Thuần Dương a"

Diệc Thiên bỗng bật cười nhẹ nói:

"Biểu cảm của cô đáng yêu thật đấy"

Rồi anh chợt lấy thỏi son kem màu hồng đã âm thầm mua ở cửa hàng mình lúc nãy đưa qua ô cửa xe cho cô nháy mắt nói tiếp:

"Hiểu Nhiên, đây là quà tôi tặng em, tôi bảo đảm em sẽ xinh đẹp hơn nếu dùng nó mỗi ngày"

Hiểu Nhiên chợt lúng túng đỏ mặt:

"A...anh Diệc Thiên, cái này...sao lại..."

Anh mỉm cười tiếp lời:

"Cầm lấy đi, tôi đã tranh thủ lúc cô lựa quần áo mà âm thầm mua nó đấy"

Cô chợt nhận lấy không khỏi ngại ngùng hỏi: "Mà sao...anh biết nhiều thứ quá vậy? Còn biết là con gái thích son nữa"

Anh bật cười đáp:

"À...là nhờ Thuần Dương cả đấy, cậu ta cứ nhờ vả tôi mua đồ mà phụ nữ thường thích để cậu ta tặng Tư Diệp tiểu thư, nên từ đó tôi cũng tìm hiểu phụ nữ thường thích gì, ghét những gì. Tôi nghĩ cô trước giờ rất ít sử dụng son, cứ dùng một lần đi rồi cô sẽ thấy thích cho xem"

Hiểu Nhiên chợt gật đầu mãn nguyện rồi nói:

"Cảm ơn anh, em thích nó lắm"

Rồi anh giơ tay nói:

"Vậy chào nhé, tôi đi trước đây"

Nói xong Diệc Thiên lái xe đi mất, Hiểu Nhiên chợt nhìn thỏi son trên tay mình mà âm thầm vui mừng lẩm bẩm:

"Đây là món quà thứ hai anh Diệc Thiên tặng mình, không ngờ anh ấy vừa dịu dàng lại còn rất tinh ý, anh ấy đúng là mẫu người lí tưởng mà mình hằng kiếm bấy lâu rồi"

Cô vui vẻ đi vào trong nhà thì thấy Thuần Dương đang ngồi cùng Tư Diệp ở phòng khách, chợt khựng chân lại đứng ngoài cửa ngẫm nghĩ:

( Chắc mình phải đi cửa khác, anh ta và Lạc tiểu thư đang nói chuyện vui vẻ vậy mà, hơn nữa mấy túi đồ này mang vào chẳng phải rất dễ bị người khác chú ý sao?)

Nghĩ xong rồi cô xách mấy túi quần áo mới mua của Thuần Dương đi bằng đường khác mất.

Tại phòng khách, Thuần Dương vừa nói chuyện với Tư Diệp vừa liếc mắt nhìn đồng hồ đã chỉ hơn 4 giờ chiều. Anh nheo mày ngẫm nghĩ:

( Sao con nhỏ đó còn chưa về thế không biết? Đừng nói là lấy thẻ của mình rồi sử dụng xả láng đi nhé)

Tư Diệp bỗng giơ điện thoại mình lên, màn hình là mấy túi xách hàng hiệu đang hot khắp các trang mạng cho Thuần Dương xem rồi cười nói:

"Thuần Dương, em thấy mấy cái túi này rất đẹp, anh mua cho em nhé"

Anh ngạc nhiên rồi gật đầu:

"Được, em mua gì anh cũng chiều"

Rồi anh ngẫm nghĩ:

( Nhắc đến túi xách thì nhớ lại Bạch Hiểu Nhiên cô ta cũng mang mỗi cái túi giản dị và rẻ tiền không kém, hẳn nếu là một cái túi mới chắc cô ta sẽ rất vui)

Tư Diệp lại giơ điện thoại mình tiếp lời:

"Thuần Dương, nếu đã mua túi xách cho em thì mua luôn đôi giày này đi nhé, em rất thích nhưng chưa có cơ hội mang nó"

Thuần Dương lại gật đầu rồi giơ tấm thẻ đến cô nói:

"Tư Diệp em không cần phải xin anh đâu, em lấy thẻ này mà dùng đi, muốn mua gì cũng được, đừng ngại"

Tư Diệp bật mừng cầm lấy tấm thẻ rồi đáp:

"Vâng, anh đúng là tốt với em nhất mà"

Rồi cô ôm lấy cổ Thuần Dương hôn nhẹ vào má anh một phát sau đó đứng dậy nói:

"Phải rồi, em chợt nhận ra em còn có việc phải làm, em về trước đây"

Anh đứng dậy gật đầu:
"Ừm...vậy anh sẽ đưa em về"

Bỗng Tư Diệp vừa quay đi vừa vẫy tay nói:

"Không cần đâu, em có hẹn với đám Tiểu Huyên và Tiểu Nhã, gặp lại anh sau"

Nói xong Tư Diệp liền đi mất, anh thở phào lẩm bẩm:

"Cuối cùng cô ấy cũng về"

Bỗng anh sực giật mình rồi đập nhẹ hai tay vào má mình:

"Không đúng, sao mình lại có suy nghĩ như vậy, đáng lẽ ra Tư Diệp ở bên cạnh mình mới khiến mình vui vẻ, cô ấy về sớm như vậy đúng là không hay chút nào"

Rồi anh quay mặt đi trên dãy hành lang tiến đến phòng mình, chợt mở cửa ra thì thấy Hiểu Nhiên đang đứng sắp xếp quần áo của anh bên trong, anh nheo mày tiến vào hỏi:

"Cô về từ lúc nào vậy?"

Hiểu Nhiên quay sang nhìn anh đáp

"A...tôi mới về thì thấy anh đang nói chuyện với Lạc tiểu thư nên đi bằng cửa khác, mà...tôi mua quần áo như anh bảo rồi, anh xem có được không?"

Cô đưa mấy túi đồ cho anh thì anh cầm lên xem một hồi rồi hỏi:

"Cô mua mấy thứ này ở đâu?"

Cô trả lời:

"A là..."

Bỗng cô sực ngẫm nghĩ:

( Khoan đã, liệu mình nói mình được anh Diệc Thiên đưa đến cửa hàng anh ấy mua mấy thứ đồ này thì anh ta sẽ không hài lòng và nói mình làm việc không tốt, toàn nhờ sự giúp đỡ của người khác)

Rồi cô mỉm cười nhìn anh trả lời:

"A...tôi mua đại ngoài cửa hàng thôi"

Anh bật cười nói:

"Tốt, tôi thấy đồ cô lựa cũng rất vừa, mà này...còn thuốc của tôi đâu?"

Cô sực giật mình nghĩ:

( A quên mất, mình chỉ lo lựa đồ nên không nhớ đến chuyện mua thuốc cảm cho anh ta)

Rồi cô lấp mấp ngẩn mặt nhìn anh với dáng điệu lo lắng nói:

"A...tôi...tôi quên rồi, tôi xin lỗi, bây giờ tôi ra ngoài mua cho anh có được không?"

Chợt nhìn thấy cử chỉ hành động đó của cô, tâm trí anh bắt đầu xao lãng, mặt có chút ửng đỏ rồi bật bình tĩnh đáp:

"Không cần đâu, cô cũng đã cố gắng mua đồ giúp tôi rồi"

Bỗng cô lo lắng nói:

"Nhưng...nhưng anh nói anh bị cảm mà đúng không? Không uống thuốc là không được đâu"

Anh chợt ngạc nhiên hỏi:

"Cô lo lắng cho tôi à?"

Cô miễn cưỡng trả lời:

"Phải, anh mà chết thì tôi còn biết phục vụ cho ai nữa"

( Đương nhiên tất cả là vì trả nợ, nếu không nợ anh ta thì còn lâu mình mới nói cái giọng miễn cưỡng này)

Rồi cô liếc nhìn nét mặt ngỡ ngàng của anh đang nhìn mình thì ngạc nhiên hỏi:

"Anh sao vậy? Không phải cảm mà hành sốt đỏ cả mặt đấy chứ?"

Anh bật quay người ra sau đỡ trán mình nói:

"Không sao, tôi đi đây"

Anh mở cửa ra ngoài mất thì cô ngạc nhiên nhìn khó hiểu, vừa bước ra bên ngoài cửa thì anh bật khựng chân lại nhận ra có gì đó sai sai mà thầm nghĩ:

( Mà khoan đã, đây là phòng mình chứ đâu phải nhà bếp, sao mình lại phải đi ra chứ?)

Anh lại quay trở ngược mở cửa phòng mình đi vào trong nhìn Hiểu Nhiên vì quá ngượng mà khó chịu nói:

"Tôi quên mất, sao cô lại đứng trong phòng tôi, ra ngoài mau"

Cô vừa đi vừa trả lời:

"Tôi biết rồi"

Cô lướt qua anh bước ra khỏi cửa phòng thì anh đã đóng sầm cửa lại khiến cô nheo mày:

( Mới lúc nãy còn nói chuyện rất êm đẹp, tự dưng bây giờ tỏ ra thái độ khó chịu với mình, đúng là khó hiểu)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau