YÊU PHẢI CÔ NGƯỜI HẦU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Yêu phải cô người hầu - Chương 21 - Chương 25

Chương 21

Buổi tối hôm ấy, Tư Diệp bước ra từ phòng tắm của Thuần Dương, cô lau nhẹ mái tóc ướt của mình, trên người chỉ mặc mỗi chiếc áo tắm ngắn củn cỡ ấy, Thuần Dương bước vào phòng liền ngạc nhiên hỏi:

"Tư Diệp, em định ở phòng anh sao?"

Tư Diệp tiến tới cười nhẹ nói:

"Đúng vậy, chúng ta sau này cũng sẽ kết hôn mà đúng không? Vậy nên tối nay..."

Cô nói đến đây, tay giơ lên khẽ vuốt mặt anh với ánh mắt khiêu gợi thì anh gỡ tay cô ra hỏi:

"Em định làm gì? Hay anh nhường phòng này cho em, anh sẽ sang phòng khác ngủ"

Cô ngạc nhiên rồi nheo mày

"Không ý em là...tối nay chúng ta ngủ cùng đi"

Anh cười nhẹ đáp

"Được thôi"

Sau khi màn đêm dần buông xuống, anh liền lên giường nhìn Tư Diệp nằm bên cạnh nói"

"Em ngủ ngon, anh cảm thấy mệt nên ngủ trước đây"

Nói xong anh liền chợp mắt ngay lập tức, Tư Diệp nằm bên cạnh nheo mày khó chịu nghĩ:

(Sao anh ấy lại ngủ liền chứ? Đây không phải điều mình muốn)

Rồi cô nhếch môi choàng tay lên ôm lấy người anh, cố gắng dùng sự quyến rũ của mình mà làm anh phải khuất phục. Anh vừa nhắm mắt vừa cảm nhận bàn tay cô đang sờ soạng vùng ngực anh, liền nheo mày khó chịu ngồi dậy hỏi:

"Tư Diệp, em đang làm gì vậy?"

Tư Diệp ngồi dậy tiếp lời:

"Anh không định làm chuyện gì ngoài việc nhắm mắt ngủ sao?"

Anh nheo mày đỡ trán mình

"Anh chỉ muốn làm điều đó sau khi chúng ta kết hôn, vì anh muốn tôn trọng em"

Tư Diệp liền nói:

"Không cần đợi đến kết hôn cũng được mà, sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ ở bên nhau, lẽ nào anh không có hứng thú?"

Thuần Dương nhìn cô rồi nhấn giọng có chút tức giận

"Dù cho có hứng thú thì anh sẽ là người chủ động chứ không phải là em, nếu em làm vậy...anh liền cảm thấy..."

Tư Diệp ngạc nhiên rồi bật cười

"Ha, anh cảm thấy gì chứ? Em chỉ là...muốn tự mình chủ động hơn thôi"

Bỗng anh nắm lấy tay Tư Diệp nghiêm mặt nói:

"Đừng làm vậy nữa, em không thấy ngại ngùng khi lần đầu tiên làm việc này à?"

Tư Diệp bỗng giật mình rồi cười nhẹ nghĩ:

( Lần đầu? Anh tưởng em thật sự đây là lần đầu với anh sao?)

Cô trả lời

"Em...không ngại ngùng vì đó là anh"

Thuần Dương liền đứng phắc dậy lấy gối mình nói:

"Em ngủ ở phòng anh đi, anh sẽ sang phòng khác"

Anh nói xong liền đi đến cửa thì Tư Diệp bật sửng sờ gọi tên anh

"Thuần Dương"

Cô vừa gọi nhưng anh đã trầm mặc mà mở cửa đi ra ngoài mất khiến cô nghiếng răng tức tối

( Em còn lâu mới tin anh không có hứng thú với em)

Khuya đến, Hiểu Nhiên bước xuống lầu nghoáp một hơi dài tìm nước uống thì cô bước đến ghế phòng khách ngạc nhiên khi thấy anh đang ôm gối ngủ trên ghế.

Cô thắc mắc nghĩ

(Sao anh ta lại ngủ ở phòng khách, thế còn phòng anh ta thì sao?)

Cô lại gác tay lên cằm ngẫm nghĩ

(Mà phải rồi, Lạc tiểu thư có lẽ đang ngủ ở phòng anh ta nên anh ta xuống đây chăng?)

Rồi cô nheo mày

(Mà chẳng phải hai người họ đang quen nhau sao? Thế thì việc gì phải ngủ riêng chứ?)

Sau một hồi cô lắc đầu

(Thôi không quan tâm, không quan tâm)

Cô bật nghoảnh lưng đi thì chợt thấy anh đang nằm co rút bất giác nghĩ:

(Anh ta ngủ ở phòng khách lạnh như vậy mà cũng ngủ được)

Rồi cô đi lấy chăn, bước tới nhẹ nhàng đắp lên người anh đang ngủ trên ghế sofa, quay mặt nghoáp dài lẩm bẩm:

"Mình cũng phải về phòng ngủ rồi a" Cô vừa đi, anh cũng vừa mở mắt tự hỏi:

(Cô ta đắp chăn cho mình thật à?)

Sáng hôm sau, Hiểu Nhiên bước xuống phòng khách liền ngạc nhiên khi thấy anh vẫn chưa dậy nên lẩm bẩm nói:

"Đúng là ngủ như heo"

Rồi cô ôm người nhíp mắt nhăn răng

(Cũng vì nhường anh ta cái chăn nên tối qua mình lạnh đến phát run luôn)

Bỗng cô đi đến gần anh nghĩ tiếp:

(Quan trọng là bây giờ mình phải lấy lại cái chăn, nếu khi anh ta ngủ dậy liền hỏi là của ai thì mình nhục chết mất, anh ta sẽ cười phá lên vì biết mình đắp chăn cho anh ta mà trở nên ngạo mạn chăng?)

Vừa dứt suy nghĩ cô liền kéo nhẹ cái chăn của mình ra khỏi người anh, cái chăn dần tuột ra thì anh lại mở mắt nhìn cô hỏi:

"Cô làm gì vậy?"

Cô giật mình ôm lấy cái chăn của mình lấp mấp:

"A...tôi...tôi đem chăn đi giặt a"

Nói xong cô liền nghoảnh lưng đi thì anh ngồi dậy hỏi:

"Mấy giờ rồi?"

Cô nghoảnh nét mặt ngượng ngạo lại trả lời

"6 giờ sáng thôi, nếu anh muốn ngủ tiếp thì cứ ngủ đi, tôi đi làm việc a"

Cô đi mất, anh chợt buồn ngẫm nghĩ:

(Tư Diệp không lẽ đang giận mình? Cô ấy thậm chí còn không quan tâm mình ngủ ở đâu?)

Rồi anh đứng dậy đi lên phòng mình, mở cửa ra liền thấy Tư Diệp đang nhắm mắt ngủ ngon trên chiếc giường anh, anh nhẹ nhàng tiến lại ngồi xuống nệm, vuốt nhẹ lọn tóc cô lẩm bẩm:

"Anh xin lỗi"

Tư Diệp chợt mở mắt ra, cô lẩm bẩm gọi tên anh

"Thuần Dương"

Anh mỉm cười hỏi

"Anh làm em thức giấc à?"

Tư Diệp ngồi dậy bật cười nhẹ trả lời

"Không có"

Rồi cô ngập ngừng tiếp lời

"Chuyện tối hôm qua...em thật sự xin lỗi, lẽ ra em phải để ý cảm nhận của anh, nếu anh không muốn thì em sẽ không làm như thế nữa"

Anh gật nhẹ đầu rồi nói

"Không sao, chúng ta cùng nhau đi đánh răng, rồi ăn sáng nào" Tư Diệp gật đầu nhưng trong lòng cô vẫn cảm thấy khó chịu

(Rõ ràng lần trước có sợi tóc dài nằm trên nệm giường của anh ấy, chắc chắn anh ấy đã ngủ cùng người phụ nữ khác vậy mà anh ấy lại từ chối khi ngủ cùng mình, rốt cuộc là vì sao?)

Một lúc sau Tư Diệp và anh bước xuống lầu, cô ngồi vào bàn ăn rồi liếc mắt nhìn Tiểu Mễ đang đứng đặt các thức ăn lên bàn trước mặt, cô lên tiếng hỏi:

"Thức ăn trên bàn...là của cô nấu sao?"

Tiểu Mễ ngạc nhiên nhìn Tư Diệp rồi mỉm cười lắc đầu nhẹ

"A...không, toàn bộ thức ăn trên bàn đều là do Hiểu Nhiên phụ trách, tôi chỉ mang ra giúp cô ấy thôi"

Tư Diệp nheo mày

"Hiểu Nhiên? Là cô gái tên Bạch Hiểu Nhiên đó"

Bỗng Thuần Dương ngồi cạnh ngạc nhiên hỏi

"Tư Diệp, em làm sao khó chịu vậy? Cô ta chỉ là người hầu phụ trách thức ăn cho anh mỗi ngày thôi"

Tư Diệp quay sang anh bật cười nhẹ trả lời:

"Em chỉ hỏi vậy thôi mà, em biết anh sẽ không phản bội em, với lại anh làm sao có thể...để tâm tới một đứa hầu nữ được chứ"

Thuần Dương ngac nhiên rồi tiếp lời

"Em ăn đi, nếu không đồ ăn nguội hết đấy"

Tư Diệp bật cười đáp

"Vâng"

Rồi cô liếc mắt nhìn mấy đĩa thức ăn trên bàn rồi ngẩn đầu nhìn Tiểu Mễ lên tiếng gọi

"Này"

Tiểu Mễ giật mình nhìn cô đáp:

"Vâng...Lạc...tiểu thư gọi tôi sao?'

Tư Diệp cầm hai đĩa thức ăn đưa cho Tiểu Mễ nói

"Mau đem vào rồi bảo cô gái Hiểu Nhiên gì đó hầm lại cho nóng đi"

Tiểu Mễ ngạc nhiên trong khi tất cả thức chỉ vừa mới mang ra, vẫn còn nóng nhưng Tư Diệp lại bảo đem vào hầm tiếp. Thuần Dương thấy vậy thắc mắc lên tiếng:

"Tư Diệp, anh thấy thức ăn vẫn còn nóng, em muốn hầm lại làm gì?"

Tư Diệp quay sang nhìn anh cười nói:

"Là vì bụng em không khỏe, nên phải ăn đồ được hầm nóng rất lâu mới được"

Rồi Tư Diệp liếc mắt nhìn Tiểu Mễ nói:

"Mau mau hai đĩa này vào trong đi"

Tiểu Mễ lật đật gật đầu rồi mang vào trong mất, Thuần Dương lo lắng hỏi

"Em nói bụng em không khỏe sao? Em bị từ lúc nào?"

Tư Diệp cười gượng trả lời

"À...chỉ mới vài ngày gần đây"

Anh lại nói

"Thế thì anh đưa em đến bệnh viện kiểm tra nhé"

Cô lắc đầu

"Không cần đâu, chỉ là chuyện nhỏ thôi mà anh đừng lo lắng quá"

Bên trong nhà bếp, Tiểu Mễ mang hai đĩa thức ăn đưa cho Hiểu Nhiên khiến cô ngạc nhiên hỏi:

"Tiểu Mễ, cô làm gì mang ngược lại vào trong bếp vậy? Không phải là đặt trên bàn cho chủ nhân ăn sao?"

Tiểu Mễ chao mày nói

"Tôi đã đặt lên bàn nhưng Lạc tiểu thư lại bảo đem vào cho cô hầm lại nóng hơn, vì cô ấy nói là bụng không khỏe nên chỉ ăn được thức ăn mềm"

Hiểu Nhiên ngạc nhiên rồi nói

"Nhưng như thế này đã là mềm rồi mà, nếu hầm tiếp thì những món này sẽ mềm nhũn ra, ăn không ngon đâu"

Tiểu Mễ tiếp lời

"Cô cứ làm theo lời cô ấy nói đi, Lạc tiểu thư đã bảo vậy mà"

Hiểu Nhiên đành gật đầu

"Được rồi, tôi sẽ đi hầm lại"

Chương 22

Một lát sau, Tiểu Mễ mang hai đĩa thức ăn vừa hầm nóng lại đi ra đặt lên bàn thì Tư Diệp lên tiếng:

"Mãi bây giờ mới đem ra, tôi và Thuần Dương đã ăn xong cả rồi"

Tiểu Mễ sửng sờ thì tiếp lời

"Xin lỗi Lạc tiểu thư, cô bảo tôi đem hầm nóng lại cho nên..."

Tư Diệp nheo mày đứng dậy vênh mặt hỏi:

"Cô muốn nói gì tôi cơ?"

Tiểu Mễ lấp mấp:

"A...tôi...tôi không có ý gì cả"

Thuần Dương cũng đứng dậy lên tiếng:

"Tư Diệp, cô ta không sai đâu, em đã bảo đem vào hầm nóng lại rồi còn gì"

Tư Diệp thay đổi thái độ thân thiện nhìn anh bật cười nhẹ:

"Em chỉ định bảo cô ta dọn bàn thôi mà"

Thuần Dương tiếp lời

"Được rồi, công việc này cứ để cho người hầu làm, chúng ta đi thôi"

Tư Diệp gật đầu rồi cùng Thuần Dương đi ra ngoài mất. Hiểu Nhiên chợt đi ra lên tiếng hỏi

"Hửm? Chủ nhân và Lạc tiểu thư đâu rồi?"

Tiểu Mễ lắc đầu trả lời:

"Ngài ấy và Lạc tiểu thư ra ngoài rồi, cô ấy rõ ràng đã bảo tôi đem vào cho cô hầm nóng lại, nhưng bây giờ mang ra cô ấy lại không ăn"

Hiểu Nhiên ngạc nhiên rồi mỉm cười nói:

"Không sao đâu, chắc là cô ấy no rồi cũng nên"

Tại một hồ nước trong veo, bên cạnh bờ hồ Tư Diệp nắm lấy tay Thuần Dương đung đưa mỉm cười hỏi:

"Thuần Dương, anh không có gì muốn nói với em sao?"

Thuần Dương ngạc nhiên trả lời

"Anh chỉ cần thấy em đứng trước mặt cũng cảm thấy yên lòng rồi"

Bỗng Tư Diệp bật hỏi tiếp:

"Phải rồi, dạo gần đây anh còn mơ thấy ác mộng không?"

Anh ngạc nhiên rồi lắc đầu

"Thỉnh thoảng nó chỉ xuất hiện vài lần, chắc là vì từ khi em trở về, anh liền không để ý đến chuyện khi xưa nữa"

"Vậy à"

Tư Diệp nói, ánh mắt mỉm cười nhìn anh tiếp lời:

"Quả nhiên em đã mời một ông bác sĩ tầm thường đến khám cho anh rồi, anh như thế này sao có thể là mắc chứng trầm cảm sắp bị rối loạn tâm lý được chứ?"

Anh bật cười nhẹ

"Chắc là vậy rồi, anh cũng không thấy mình mắc phải căn bệnh đó, mà...anh cũng rất vui vì em đã lo lắng cho anh"

Cô gật đầu rồi bật cười

"Vâng, em sẵn sàng làm mọi thứ vì anh mà"

Phía xa xa, Hiểu Nhiên mỉm cười nhìn anh và Tư Diệp đang nắm tay nhau ở bờ hồ liền lẩm bẩm mơ mộng:

"Nếu mình cũng đứng đó với anh Diệc Thiên thì hay rồi"

Rồi cô tưởng tượng một dàn cảnh lãng mạng bên hồ trên đầu thì một giọng nói vang lên bên cạnh làm cắt đứt sự tưởng tượng của cô

"Hiểu Nhiên, cô đang nghĩ gì mà vui quá vậy?"

Cô quay sang giật mình lấp mấp khi thấy Diệc Thiên đang đứng mỉm cười hỏi:

"A...anh...anh Diệc Thiên"

Rồi cô bật ngượng cúi mặt nghĩ

(Anh ấy không phải thấy bộ dạng mơ mộng xấu hổ của mình rồi đấy chứ?)

Diệc Thiên bật cười rồi hỏi tiếp:

"Cô đang làm việc sao?"

Hiểu Nhiên lắc đầu

"A...tôi làm xong cả rồi nên đứng dậy chơi thôi"

"Chơi?"

Diệc Thiên lẩm bẩm rồi hướng mắt nhìn Tư Diệp và Thuần Dương từ xa đang đứng bên cạnh hồ nói chuyện gì đó rồi anh chuyển mắt nhìn Hiểu Nhiên hỏi:

"Cô đứng đây xem trộm Tư Diệp tiểu thư và Thuần Dương đang thân mật bên kia à?"

Hiểu Nhiên bật ngượng xua tay qua lại lấp mấp

"A...không có...tôi chỉ là ra đây ngắm cảnh thôi"

Diệc Thiên chợt để ý cổ tay Hiểu Nhiên không có đeo chiếc lắc tay anh tặng, liền nheo mày hỏi:

"Hiểu Nhiên, cô không mang quà tôi tặng à?"

Hiểu Nhiên giật mình nhìn cổ tay mình sực nghĩ:

(A chết rồi, mình quên luôn chuyện chiếc lắc tay, làm sao đây nếu nói bị tên Dương đần độn kia lấy mất rồi thì anh Diệc Thiên sẽ nghĩ gì?)

Rồi cô liền gượng cười trả lời "À... tôi thấy chiếc lắc tay ấy đẹp quá nên không nỡ mang khi làm việc"

Diệc Thiên ngạc nhiên rồi bật cười nhẹ nói:

"Hiểu Nhiên, cô không cần làm vậy đâu, nếu tôi không thấy cô mang nó tôi sẽ buồn lắm đấy"

Hiểu Nhiên chợt cúi mặt e thẹn

"Vậy...vậy một lát nữa tôi sẽ mang sau"

Diệc Thiên chợt nhìn nét mặt cô vừa nói vừa ngượng ngùng rồi giơ tay lên miệng bật cười, tay kia đặt lên đầu cô xoa nhẹ nói:

"Cô đúng là dễ thương, nhưng lần sau nhớ mang nó nhé"

Cô đỏ mặt gật đầu

"Vâng"

(Chắc mình phải nghĩ cách lấy lại sợi dây rồi, nếu lần sau anh Diệc Thiên không thấy mình đeo nó thì mình không biết giải thích ra sao nữa)

Bỗng Thuần Dương và Tư Diệp bước chân đến, anh đen mặt lên tiếng hỏi:

"Diệc Thiên, cậu vào nhà tôi từ lúc nào vậy?"

Diệc Thiên và Hiểu Nhiên ngạc nhiên quay sang nhìn anh thì Diệc Thiên bật cười nhẹ trả lời:

"Tôi đến đây thăm Hiểu Nhiên thôi"

Thuần Dương nheo mày vênh mặt hỏi:

"Ha, xem ra quan hệ hai người tốt quá nhỉ? Mới đi cùng nhau dự tiệc hai ngày trước bây giờ lại qua thăm nhau sao?"

Diệc Thiên lại mỉm cười nói

"Cậu nghĩ sao thì tùy, tôi qua đây không chỉ có mỗi việc thăm Hiểu Nhiên, tôi có việc ở công ty cần cậu đến gấp đây"

Nghe vậy Thuần Dương lướt qua Diệc Thiên rồi nói:

"Tôi biết nhưng lần sau có đến gọi điện thoại báo tôi trước một tiếng được không?"

Diệc Thiên ngạc nhiên thắc mắc hỏi:

"Chẳng phải trước giờ tôi vào nhà cậu rất bình thường sao? Sao tự dưng bây giờ phải gọi báo trước một tiếng?"

Thuần Dương quay mặt lại bật cười nhạt nói

"Báo tôi trước một tiếng, tôi mới ra mở cổng cho cậu vào"

Diệc Thiên nheo trán khó hiểu lại hỏi:

"Mở cổng? Chẳng phải tôi biết mã khóa cổng nhà cậu sao? Cần gì cậu ra mở cho mệt"

Thuần Dương nheo mày

"Hừ, hôm nay tôi mới đổi bảo mật rồi, từ giờ chịu khó đứng bên ngoài bấm chuông đi"

Tư Diệp cười gượng lên tiếng:

"Thuần Dương, anh không cần khó chịu với Lăng thiếu vậy đâu, không phải anh ấy tự mở cổng vào sẽ nhanh hơn sau, giữa anh và anh ấy cũng đâu có xa lạ gì nữa"

Thuần Dương bật cười nhạt rồi lườm Hiểu Nhiên đứng phía sau Diệc Thiên nói:

"Anh chỉ sợ...con chó anh đang nuôi vì một cái dây xích cổ với cái xoa đầu của người khác liền vẫy đuôi không biết đi mất thôi, nhất là đang còn ăn vụng ở nhà chủ của mình nữa chứ"

Hiểu Nhiên đứng gần đó tự hỏi:
( Chó? Ý anh ta nói ai vậy?)

Diệc Thiên ngạc nhiên lên tiếng hỏi:

"Cậu nuôi chó à? Từ bao giờ vậy?"

Thuần Dương nghoảnh lưng nói:

"Mới nuôi thôi, mà nó hư quá nên tối nay chắc tôi sẽ nhốt nó vào lồng"

Hiểu Nhiên nheo mày tức tối dần thầm chửi rủa

(Ý anh ta là mình sao? Cái tên Dương cầm thú này)

Bỗng Tư Diệp nhìn đồng hồ trên tay mình rồi giật mình nghĩ

(Chết rồi, tới giờ hẹn gặp đám Luna mà mình quên mất)

Rồi cô nhìn Thuần Dương vội lên tiếng:

"Thuần Dương, em về đây trước đây, hai anh cứ bàn công việc đi"

Thuần Dương mỉm cười nói:

"Được rồi, để anh đưa em về"

Tư Diệp xua tay trả lời:

"Không cần đâu, anh và Lăng thiếu còn bàn công việc mà, em cũng có việc nên đi trước"

Nói xong Tư Diệp vội đi mất thì Hiểu Nhiên cũng lên tiếng:

"Vậy tôi cũng đi làm việc của mình đây"

Nói xong cô liền cúi mặt đi mất. Thuần Dương chợt nhìn Diệc Thiên nghiêm giọng hỏi:

"Chẳng phải việc ở công ty tôi nhờ cậu giải quyết giúp rồi sao? Sao lại còn đến đây?"

Diệc Thiên ngạc nhiên trả lời:

"Dạo gần đây cậu không đến công ty nên có rất nhiều chuyện phát sinh, tôi biết từ khi Tư Diệp tiểu thư trở về cậu liền quên mất mọi thứ ở Phó Thị, bây giờ thì đến công ty đi"

Thuần Dương bật cười nhạt quay lưng nói:

"Được, nhưng đợi tôi một lát đã"

Nói xong anh liền đi mất khiến Diệc Thiên đứng nhìn khó hiểu.

Lúc này, anh đuổi theo Hiểu Nhiên từ phía sau liền lớn giọng gọi:

"Bạch Hiểu Nhiên"

Hiểu Nhiên giật mình quay lại nhìn anh hỏi:

"Chuyện gì vậy?"

Anh nheo mày vênh mặt nói:

"Cô cũng giỏi quá nhỉ?"

Rồi anh kéo mạnh tay cô đi một cách bất ngờ khiến cô giật mình lấp mấp:

"A...anh...anh lại làm cái gì vậy? Đau...đau tay tôi"

Anh vẫn kéo mạnh tay cô đến một nơi vắng vẻ rồi mở cửa tầng hầm dưới sàn nhà lên, liền vứt cô xuống tầng hầm tối đó rồi hằn giọng nói:

"Cô ngoan ngoãn ở đây đến đêm nay tôi về, tự cân nhắc bản thân đi"

Hiểu Nhiên chưa kịp hoàn hồn thì Thuần Dương đã đóng sầm cửa tầng hầm lại khiến cảnh vật xung quanh cô trở nên tối đen mù mịt, cô lấp mấp gọi lớn:

"Nè, tự dưng anh vứt tôi xuống đây, tôi có làm gì sai đâu chứ?"

Cô đứng dậy nhưng xung quanh mình chỉ là một màu đen, không một chút ánh sáng khiến cô rùng mình nghĩ:

( Không lẽ đây là căn hầm tối đen mà mấy người nữ hầu khác đã nói, rằng anh ta mỗi khi tức giận đều vứt người hầu xuống đây để trừng phạt, bây giờ mình mới tận mắt chứng kiến, thật đáng sợ)

Rồi cô nheo mày lẩm bẩm:

"Mà khoan đã, mình có làm gì sai đâu chứ? Sao cũng bị nhốt dưới căn hầm này?"

Cô vội hét lớn:

"Tên Dương đần độn, anh mau thả tôi ra"

Lúc này Thuần Dương đã cùng Diệc Thiên lái xe đi mất, Diệc Thiên thắc mắc vừa lái xe vừa hỏi:

"Cậu vừa đi làm gì vậy?"

Anh ngồi chống tay ra ô cửa xe bên cạnh bật cười nhạt trả lời:

"Nhốt chó thôi"

Bây giờ mặc cho Hiểu Nhiên kêu hét liên tục vẫn không có ai trả lời lại, cô ngồi xuống chụm người lại co rút vì sợ hãi giữa một màu đen tối om, rồi lấp mấp run giọng rưng rưng nước mắt dần lẩm bẩm:

"Hức...mình muốn về nhà"

Cô chợt nhớ lại căn nhà của mình, mỗi khi đi làm về được nhìn thấy bà nội đang ngồi bên bàn cơm và chờ đợi cô ăn cùng, cô tự hỏi:

"Tại sao số phận của mình lại xui xẻo chỉ vì làm hỏng cái máy bán nước chứ?"

Rồi cô nằm xuống nhắm mắt dần, hồi tưởng lại mọi thứ trước khi bước vào Phó Gia, dù cho có làm việc tăng ca đến đêm mệt mỏi thế nào cũng đỡ hơn là bây giờ phải sống dưới quyền và sự la mắng của người khác, cô bất giác hối hận lẩm bẩm:

"Mình thật sự muốn về nhà"

Chương 23

Buổi tối đến, Thuần Dương vừa lái xe vừa ngẫm nghĩ:

(Chắc bị nhốt dưới hầm từ chiều giờ, cô ta cũng sợ và biết nghe lời hơn rồi)

Rồi anh tưởng tượng bật cười nghĩ:

( Hẳn lát nữa khi thấy mình, cô ta sẽ quỳ xuống cầu xin mình tha lỗi chăng?)

Sau một hồi, anh vừa bước vào nhà thì Tiểu Mễ đi ra phòng khách nhìn ngó tìm kiếm xung quanh,cô lo lắng lẩm bẩm:

"Không biết Hiểu Nhiên đi đâu rồi? Sao từ trưa giờ mình không thấy cô ấy?"

Thuần Dương vội đi vào thì Tiểu Mễ ngạc nhiên lên tiếng gọi:

"A...chủ nhân"

Anh đứng lại nheo mày hỏi:

"Chuyện gì?"

Tiểu Mễ cúi mặt lấp mấp sợ sệt nói:

"Ưm...từ trưa đến giờ tôi không thấy Hiểu Nhiên đâu cả, cô ấy..."

Thuần Dương nheo mày không trả lời rồi quay bước đi, anh hướng đến con đường đến cửa tầng hầm tối đó. Đứng trước cửa tầng hầm, anh bật cười thầm ngạo mạn lẩm bẩm:

"Chắc bây giờ cô ta cũng sợ hãi đến mức giác ngộ ra rồi, tôi không tin sau lần này cô còn dám tái phạm nữa không?"

Anh cúi xuống dần nhẹ nhàng gỡ cửa tầng hầm dưới chân mình bật lên, ánh sáng bắt đầu lọt vào trong căn hầm tối đen và nóng ẩm đấy, anh ngồi ở miệng cửa vọng tiếng xuống gọi:

"Bạch Hiểu Nhiên, cô đâu rồi?"

Anh vừa hỏi nhưng mọi thứ chỉ là sự im lặng đáp lại, anh nheo mày lớn tiếng hỏi tiếp:

"Cô không trả lời, tôi liền đóng cửa nhốt cô tiếp tới sáng mai"

Anh vừa dứt lời liền cảm thấy gì đó không đúng, cô không hề trả lời lại một tiếng nào thì anh liền lo lắng bước xuống bậc thang của tầng hầm, đi trên dãy ánh sáng được rọi từ cửa tầng hầm xuống sàn, hai bên góc vẫn là một màu tối đen, anh nhìn xung quanh vẫn hỏi:

"Cô không trả lời thì đừng trách tôi không nương tay, cô đâu rồi?"

Anh chợt dừng chân lại một chỗ thì thấy cô đang nằm ở một góc tối, liền đi lại nheo mày hỏi tiếp:

"Cô dám ngủ à? Còn không mau tỉnh dậy cho tôi"

Bước tới gần, anh ngồi xuống xem liền thấy mắt cô nhắm lịm nên lây người cô nói tiếp:

"Cô...sao vậy? Không phải vì sợ quá nên ngất luôn rồi chứ?"

Cô bỗng thở dốc bật rên vài tiếng: "ư...ưm".

Anh liền sờ tay đến trán cô giật mình nghĩ:

(Cô ta sốt rồi sao? Mới chỉ nhốt có vài tiếng mà đã không chịu nổi)

Rồi anh bế cô lên tay nheo này nói:

"Đúng là phiền phức"

Anh đành đưa cô ra khỏi tầng hầm. Trên dãy hành lang các người hầu thấy vậy liền bàn tán to nhỏ:

"Chuyện gì vậy? Cô người hầu đó là Bạch Hiểu Nhiên đúng không? Sao lại được chủ nhân bế đi thế kia?"

"Hình như cô ta vừa bị phạt nhốt dưới tầng hầm đấy, chắc là sợ quá nên ngất đi cũng không có gì là lạ"

Thuần Dương bế Hiểu Nhiên bước vào giường của cô, rồi nhẹ nhàng đặt đầu cô lên chiếc gối phía dưới, cô vẫn nhíp mắt mấp máy trong cơn sốt một cách mơ hồ:

"Tôi...muốn về nhà"

Anh liền ngạc nhiên nghĩ

(Cô ta đang nhớ nhà sao?)

Lúc này Tiểu Mễ vội chạy vào lấp mấp lo lắng hỏi:

"Chủ...chủ nhân, Hiểu Nhiên cô ấy sao vậy?"

Thuần Dương trả lời:

"Bị sốt rồi, tôi không biết cách hạ sốt, cô giúp tôi chăm sóc cô ta đi"

Tiểu Mễ gật đầu rồi đáp:

"Vâng ạ"

Rồi anh đứng dậy liền nhìn thấy mép của cái gì lồi ra nằm dưới gối Hiểu Nhiên đang nằm, anh liền tò mò rồi giơ tay xuống kéo ra xem thử nó là gì thì liền ngạc nhiên, đó không có gì đặc biệt ngoài một tấm ảnh. Anh cầm tấm ảnh đó lên xem liền nheo mày, bên trong ảnh là hình của anh và Diệc Thiên chụp cùng nhau thời trung học. Anh ngẫm nghĩ:
( Ra đây là tấm ảnh cô ta lấy trộm trong phòng mình lúc đó, nhưng sao cô ta lại lấy nó)

Anh cầm tấm ảnh rồi quay đi nhìn Tiểu Mễ nói:

"Chăm sóc cô ta hộ tôi, một lát tôi sẽ sang xem tình hình"

Anh nói xong liền đi ra ngoài mất. Tiểu Mễ ngạc nhiên lẩm bẩm tự hoi:

"Ngài ấy vừa lấy gì dưới gối của Hiểu Nhiên vậy?"

Phía bên ngoài phòng khách, Thuần Dương ngồi nheo mày ngẫm nghĩ một hồi:

(Cô ta lấy trộm tấm ảnh này là có mục đích gì?)

Anh nhìn Diệc Thiên và anh ở trong tấm ảnh đó, liền suy đoán ra vài tình tiết dựa theo phán đoán của mình

(Chẳng lẽ cô ta biến thái đến mức lấy ảnh này về hôn mỗi ngày đấy chứ? Không lẽ cô ta thích cả mình và Lăng Diệc Thiên)

Anh bỗng nhớ lại mọi nét mặt ngượng ngùng của cô khi đứng cùng Diệc Thiên, còn khi đứng cùng anh là các biểu cảm khó chịu và cáo gắt, anh liền chao mày khó chịu đoán lại

(Không đúng, chính xác thì người cô ta thích chỉ có mình tên Diệc Thiên)

Rồi anh bật cười nhạt

(Ha, nếu vậy thì phải để cô biết thế nào là sáng mắt ra, đúng là chỉ với chút quà tặng và vài cái xoa đầu dịu dàng của Diệc Thiên cô liền cảm thấy rung động với người khác, đúng là mù thiệt mà)

Anh đứng dậy nheo mày

( Nếu đã thích tên Diệc Thiên thì lấy ảnh có cả mình vào làm gì chứ? Chẳng lẽ làm nền sao?)

9:00 tối, anh đi vào phòng Hiểu Nhiên thì thấy Tiểu Mễ đang ngủ gật bên giường của cô, anh bước vào thì Tiểu Mễ giật mình đứng dậy mở to mắt cúi mặt lấp mấp:

"A...xin lỗi chủ nhân, tôi không cố ý ngủ gật đâu a"

Thuần Dương lên tiếng:

"Cô đi đi, tôi sẽ chăm sóc cô ta"

Tiểu Mễ ngạc nhiên hỏi:

"Ngài định chăm sóc cho Hiểu Nhiên?"

Thuần Dương nheo mày khó chịu:

"Cô muốn gì đây?"

Tiểu Mễ cúi đầu lấp mấp

"A...vâng tôi đi liền"

Cô vội đi mất thì Thuần Dương nhẹ nhàng ngồi xuống nệm giường của Hiểu Nhiên đang nằm, anh vốn không biết cách chăm sóc người bị bệnh nên mới nhờ Tiểu Mễ làm giúp, lúc này anh chợt lẩm bẩm: "Không biết cô ta đã hạ sốt chưa?"

Anh nhìn đôi mắt cô vẫn nhắm lịm và hơi đỏ, miệng cô mấp máy nói gọi hai tiếng:

"Bà...nội"

Bỗng anh ngạc nhiên rồi cười nhạt:

( Xem ra cô ta nhớ bà nội mình như vậy...hẳn lúc chiều mình có hơi quá đáng)

Bỗng cô lại mấp máy vài chữ:

"Dương..."

Anh ngạc nhiên lẩm bẩm:

"Dương...?"

"Dương đần...độn"

Cô vừa nhắm mắt vừa nói trong tiềm thức, anh nheo mày đứng dậy hầm mặt

( Cô ta không những sốt còn dám chửi mình trong mơ)

Rồi anh kìm chế ngẫm nghĩ:

(Nhưng vì cô bị sốt nên tôi tha cho một lần, từ chiều đến giờ cô ta không ăn gì chắc hẳn rất đói)

Rồi anh nghoảnh lưng đi xuống bếp gọi một cô người hầu đứng gần đấy

"Cô...nấu cho tôi một bát cháo nhanh đi"

Cô người hầu cúi đầu lấp mấp

"Vâng...vâng ạ"

Một hồi sau, anh ngồi cạnh giường cô, nhẹ nhàng thổi lấy thìa cháo trên tay, giơ đến đút vào miệng cô. Lúc này trong mơ hồ, cô chợt thấy hình dáng ai đó ngồi trước mặt mình, tay cầm thìa cháo đưa đến miệng cô thì cô liền tự hỏi, đôi mắt cô nặng trịch không thể mở lên mà đành phán đoán:

(Ai vậy? Ai đang chăm sóc mình? Với cách dịu dàng này thì chắc là anh Diệc Thiên rồi)

Rồi cô há miệng nhẹ ra, mắt vẫn không thể mở nỗi mà ăn lấy thìa cháo ấy,

Thuần Dương ngạc nhiên nghĩ:

(Xem ra cũng ngoan ngoãn ăn cháo do mình đút)

Anh lại vớt cháo tiếp, giơ đến miệng cô, cô lại nhíp mắt hỏi trong cơn mơ hồ:

"Anh đang chăm sóc em sao?"

Thuần Dương ngạc nhiên trả lời:

"Phải, ngoài tôi ra thì ai có thể vác xác ngồi đây đút cháo cho cô ăn chứ?"

Cô lại mỉm cười nhíp mắt nói:

"Cảm ơn anh"

Anh lại bật cười nhẹ:

"Cô chỉ cần khỏe lại, sau khi khỏi bệnh tôi đồng ý sẽ cho cô..."

Anh đang nói thì cô mỉm cười, mắt vẫn nhắm lịm nói:

"Em biết anh Diệc Thiên là người tốt mà, chắc chắn anh sẽ không bỏ mặc em đúng không?"

Thuần Dương bật nhăn mặt

(Hóa ra nãy giờ cô ta cứ tưởng mình là tên Diệc Thiên, mình thậm chí còn vừa định đồng ý sẽ cho cô ta nghỉ một ngày quay về thăm bà nội mình, xem ra cô không cần cơ hội này rồi)

Anh liền đứng phắc dậy, đặt tô cháo lên bàn quay lưng ra ngoài mất, cô nhíp mắt nhìn thấy bóng lưng mờ nhạt của anh dần đi thì giơ tay cố hết sức gọi:

"Ơ...anh Diệc Thiên, anh...sao vậy? Sao anh lại bỏ đi chứ?"

Cô đang gọi thì anh đã ra ngoài đóng cửa lại mất. Bên ngoài cửa anh đứng nheo trán mình khó chịu lẩm bẩm:

"Cô ta nghĩ gì mà tưởng mình là Diệc Thiên chứ? Tên Diệc Thiên có ngồi chăm sóc cô được như tôi đâu? Đúng là vẫn không biết nhận dạng giọng nói chủ nhân mình, xem sao khi khỏi bệnh tôi có trừng phạt cô hay không thì biết"

Chương 24

Lúc này, 10:00 tối tại quán bar.

Tư Diệp bước vào thì thấy Luna và Tiểu Nhã đang ngồi với hai người đàn ông lạ mặt khác, cô đắc ý đi đến lên giọng hỏi:

"Xem ra hôm nay có gì rất vui? Sao không cho tôi tham gia cùng hả?"

Tiểu Nhã nhìn Tư Diệp lên tiếng:

"Tiểu Huyên có việc bận nên không đến đây chung vui được.Tư Diệp, lại đây giới thiệu với cô đây là hai người bọn tôi mới quen đấy"

Rồi Tiểu Nhã thì thầm vào tai Tư Diệp cười khúc khích nói nhỏ:

"Hai người họ là doanh nhân đấy, tôi chắc hẳn họ có khá nhiều tiền, nếu được thì cô tới đi"

Tư Diệp bật cười nhếch nhìn hai người đàn ông đang mê mẩn nhìn cô, một trong số hai người đàn ông ấy lên tiếng hỏi

"Cô là bạn của Tiểu Nhã sao? Trong xinh đẹp không kém đấy"

"Chúng ta có thể làm quen không?"

Tư Diệp ngẫm nghĩ tính toán một hồi

(Cũng đã lâu rồi, bên cạnh Thuần Dương mãi mình có vẻ hơi chán, quả nhiên phải tìm cảm giác mới lạ a)

Rồi cô gật đầu bật cười trả lời:

"Được thôi, tôi là Lạc Tư Diệp"

Luna ngồi đối diện liếc mắt nhìn Tư Diệp đang cố lấy lòng hai người đàn ông mới gặp, cô nheo mày khó chịu nghĩ thầm

(Hừ, cô ta lại giở trò cũ mà tiếp cận đàn ông dần, đúng là đê tiện)

Dứt suy nghĩ Luna rót rượu ra ly rồi nhìn Tư Diệp lên tiếng:

"Tư Diệp,cô vừa mới đến đây hay uống một ly đi"

Bỗng hai người đàn ông cười khúc khích nói

"Được a, năm chúng ta cùng uống đi"

"Không say không về"

Tư Diệp gật đầu rồi cầm ly rượu lên cười nói:

"Được, cạn ly đi"

11:00 giờ, Tiểu Nhã say mèm nằm lên sofa ngủ mất, Tư Diệp cũng có chút say liền dựa đầu vào ghế nhắm mắt lim dim thì Luna cười nhếch rồi nhìn hai người đàn ông nói:

"Tư Diệp say rồi, tôi giao cô ấy cho hai anh, còn Tiểu Nhã tôi sẽ đưa cô ấy về"

Hai người đàn ông nghe vậy liền cười khoái chí đỡ Tư Diệp dìu đi nhìn Luna nói:

"Được rồi, cô ta để chúng tôi đưa về"

Luna chợt liếc mắt âm hiểm nói khẽ:

"Nhớ làm cho tốt, tôi hi vọng có nhiều thành quả từ mấy anh,còn nữa...sau khi xong hết mọi chuyện tôi muốn có mấy tấm ảnh cực hot của cô ta, giúp tôi nhé"

Hai người đàn ông bật cười rồi tiếp lời:

"Được thôi, xem như đó là công lao cô giúp bọn tôi"

Chúng đưa Tư Diệp đi mất, Luna nhếch môi lẩm bẩm:

"Ha, thử sau đêm nay cô còn vênh mặt nữa hay không?"

...

Sáng hôm sau, tại khách sạn.Tư Diệp chợt mở mắt dần, cô giật mình ngồi dậy nhìn bản thân mình không một mảnh vải che thân, liền liếc mắt nhìn một trong hai người đàn ông ở quán bar đêm qua đang nằm cạnh mình, cô lại sửng sờ hơn cố nhớ lại mọi thứ tối qua tự hỏi trong suy nghĩ:

(Chuyện gì đã xảy ra? Sao mình lại ở đây? Sao lại ngủ với tên này?)

Cô chợt nhớ lại vài hình ảnh mang máng, rằng đêm qua mình đã uống rất say, sau đó được hai người đàn ông đưa đi mất. Cô to mắt liền nhăn mặt đá mạnh tên đang nằm cạnh mình xuống đất quát lớn:

"Sao anh dám làm chuyện này với tôi hả?"

Tên kia nhăn mặt đứng dậy quát lớn:

"Cô bị điên à? Có muốn chết không?"

Rồi hắn mặc chiếc áo sơ mi vào gài cúc dần cười kháu khỉnh nói:

"Đêm qua chẳng phải cô muốn ngủ cùng tôi sao? Loại điếm rẻ tiền như cô tôi thấy qua nhiều rồi, bớt giả vờ thanh cao đi"

Tư Diệp tức giận hét lớn nói:

"Anh nói gì tên khốn? Cút ngay cho tôi" Bỗng hắn mặc đồ xong thì quay đi vênh giọng nói:

"Đi thì đi, chơi cô xong rồi tôi cũng chẳng cần gì nữa"

Hắn vừa đi mất, Tư Diệp tức giận ném gối xuống đất nhăn trán mình tự hỏi:

(Tại sao? Sao mình lại ngủ cùng tên khốn này chứ?)

Phía bên kia đường, Luna ngồi trên xe mình, tay cầm điện thoại bật cười nhếch nhìn các tấm ảnh được gửi đến, trong đó toàn là ảnh của Tư Diệp ngủ cùng người khác, Luna lẩm bẩm:

"Xem nào, số ảnh này nên làm gì đây?"

...

Tại Phó Gia, Hiểu Nhiên mở mắt dần, cô cố ngồi dậy nhưng toàn thân bất lực ê ẩm, liền thấy Tiểu Mễ đang ngủ gật ở cạnh giường. Tiểu Mễ bỗng giật mình thức giấc liền hỏi:

"Hiểu Nhiên, cô cảm thấy sao rồi?"

Hiểu Nhiên sờ trán mình, mặt tái nhạt nói:

"Tôi không biết, bây giờ toàn thân thể ê ẩm mà...sao tôi lại nằm đây?"

Cô nhớ lại hôm qua rồi sực nghĩ:

(Đúng rồi chẳng phải mình bị tên Dương đần độn kia nhốt vào tầng hầm sao? Với lại hình như đêm qua mình được anh Diệc Thiên chăm sóc thì phải)

Tiểu Mễ trả lời:

"Chủ nhân bế cô vào đây đấy, ngài ấy căn dặn tôi phải ngồi chăm sóc cô cả đêm"

Hiểu Nhiên bỗng nhăn mặt giận dỗi:

"Anh ta...bế tôi á? Hừ, anh ta sao không giỏi bỏ tôi chết dưới hầm đi, đáng ghét"

Tiểu Mễ lấp mấp:

"Hiểu Nhiên, cô đừng đắc tội với chủ nhân nữa, nếu muốn làm việc an nhàn thì cô đừng làm ngài ấy giận"

Hiểu Nhiên nheo mày

"Nhưng hôm qua tôi...tôi có làm gì sai đâu chứ? Mà Tiểu Mễ tối hôm qua anh Diệc Thiên có tới không?"

Tiểu Mễ ngạc nhiên lắc đầu

"Không, Lăng thiếu gia đâu có đến, sao cô lại hỏi vậy?"

Hiểu Nhiên có chút buồn ngẫm nghĩ:

(Vậy không lẽ đêm qua là mình nằm mơ sao? Rõ ràng còn cảm thấy anh Diệc Thiên đút cháo cho mình ăn vậy mà hóa ra là mơ)
Tiểu Mễ lại tiếp lời hỏi:

"Hiểu Nhiên, cô xem lại xem có mất gì không?"

"Mất gì?"

Hiểu Nhiên ngơ mặt hỏi thì Tiểu Mễ ngập ngừng tiếp lời:

"Chẳng hạn như...tấm ảnh đấy?"

Hiểu Nhiên ngẫm nghĩ lẩm bẩm:

"Tấm ảnh?"

Bỗng cô sực nhớ lại

(Nói về ảnh thì mình chỉ có một tấm duy nhất)

Rồi cô nhanh chóng lật gối mình lên bỗng sửng sờ hỏi:

"Ơ...tấm ảnh tôi giấu dưới gối đâu rồi?"

Tiểu Mễ chuyển mắt hướng khác gãy mặt nói:

"A...cái đó..."

"Cô không lo nghỉ ngơi mà tìm kiếm gì vậy?"

Bỗng một giọng nói vang lên ngay cửa khiến Hiểu Nhiên đang lục tung nệm giường thì giật mình nhìn Thuần Dương lấp mấp:

"A...có gì đâu, tôi đang tìm một thứ thôi"

Anh bước tới giơ tay ra hiệu cho Tiểu Mễ thì Tiểu Mễ liền cúi đầu đi ra ngoài mất. Anh bật cười nhạt hỏi:

"Cô đang tìm thứ gì?"

Cô cúi mặt nói

"A...có gì đâu chứ"

Bỗng Hiểu Nhiên đổ mồ hôi lạnh từ ánh mắt của anh đang nhìn cô thì ngẫm nghĩ tự hỏi:

(Sao anh ta có vẻ hầm hực vậy?)

Anh nghiêm giọng:

"Vì hôm nay cô không khỏe nên tôi sẽ cho nghỉ một ngày, nằm nghỉ ngơi đi"

Cô gật nhẹ đầu đáp

"Vâng"

Rồi cô ngoan ngoãn ngồi xuống giường cố tự hỏi:

( Điều quan trọng là ảnh của mình đâu rồi? Đó là tấm hình duy nhất mình có được của anh Diệc Thiên)

Anh đứng nhìn cô nheo mày rồi quay lưng đi thì cô lên tiếng:

"Ơ...khoan đã"

Anh chợt khựng quay mặt lại thì cô cố đứng dậy, nét mặt đáng thương nói:

"Ưm...tôi có thể xin anh một yêu cầu thôi được không? Anh phạt tôi thế nào cũng được, tăng việc thêm cho tôi cũng không sao,tôi hứa sẽ làm việc thật tốt nhưng chỉ cần anh trả tôi tôi sợi dây đó thôi, có được không?"

Cô chụm hai tay cầu xin đáng thương thì Thuần Dương ngạc nhiên nhìn nét mặt cô rồi nheo mày nghĩ:

( Cô ta chỉ vì sợi dây đó mà chấp nhận làm mọi thứ sao?)

Rồi anh lên tiếng hỏi lại:

"Cô muốn lấy lại sợi dây?"

Cô gật đầu, ngẩn đôi mắt to tròn nhìn anh thì anh vênh mày nhếch môi đắc ý nói:

"Mơ đi, còn lâu tôi mới trả nó lại cho cô, muốn lấy lại thì ngoan ngoãn phục vụ tôi cho thật tốt, khi nào không làm tôi hài lòng thì cô vĩnh viễn cũng đừng nghĩ đến việc lấy lại sợi dây"

Rồi anh quay đi đóng cửa lại mất, cô nhăn mặt tức tối nghĩ:

(Biết ngay là không trả mà, nếu vậy thì mình chỉ còn một cách, bằng mọi giá thế nào cũng phải lấy lại sợi dây anh Diệc Thiên tặng mình cho bằng được)

Chương 25

Khuya hôm đấy, Hiểu Nhiên đi trên dãy hành lang hướng đến phòng anh, cô vừa đi vừa nhăn mặt ôm eo mình ngẫm nghĩ:

( Cơ thể ê ẩm quá, mặc dù mình đã hạ sốt nhưng toàn thân vẫn đau nhức là thế nào vậy?)

Lúc này đứng trước cửa phòng, cô cắn răng chần chừ

(Nếu bây giờ vào bên trong mà bị anh ta tóm được, chẳng phải toi đời mình sao? Không được...dù có thế nào cũng phải lấy lại sợi dây của anh Diệc Thiên, mình đã hứa với anh ấy lần sau nhất định sẽ đeo rồi)

Sau một hồi, cô cũng lấy hết can đảm mà giơ tay xuống vặn nhẹ khóa cửa phòng anh liền thấy bật mở mà mừng thầm

(May quá cửa không khóa, không biết anh ta đã ngủ chưa?)

Cô bước nhẹ chân vào căn phòng tối om trước mặt,nhẹ nhàng khép cửa lại rồi nhìn xung quanh căn phòng, chợt thấy anh đang ngủ trên giường thì cô bước lại thở phào nhẹ nhõm

(Anh ta chắc ngủ say rồi, mình phải nhanh lên mới được)

Cô nhón chân bước tới cạnh tủ giường anh nheo mày nghĩ

(Chắc hẳn nó nằm đâu đó trong các hộc tủ này)

Hiểu Nhiên nhẹ nhàng cúi xuống kéo các hộc tủ ra, miệng ngậm chiếc đèn pin nhỏ đã chuẩn bị sẵn từ nãy soi xung quanh từng hộc tủ và tìm kiếm. Tiếng "lục đục" to nhỏ làm anh phát giác mà bật tỉnh, chợt thấy bóng dáng cô đang ngồi lục lọi tủ đồ khiến anh liền bật cười thầm mà nghĩ:

( Ha, một tên trộm không biết phép tắc)

Cô vừa lục các hộc tủ dần xuống liền nheo mày lo lắng

(Đâu rồi, tại sao không có? Anh ta không để ở đây sao?)

Bỗng cô mở sang hộp tủ kế bên, liền ngạc nhiên thò tay vào cầm một sợi dây lên liền mừng rỡ

(Tìm được rồi)

Cô nhanh chóng đeo sợi dây ấy vào tay mình rồi đóng các hộp tủ lại theo vị trí cũ, tắt đèn pin rồi quay lưng nhẹ nhàng định bước ra khỏi phòng thì một bàn tay đặt lên vai cô nói khẽ:

"Cô định đi đâu?"

Cô bật giật mình quay lại lấp mấp nhìn cái bóng đen cao lớn trước mặt:

"A...anh"

Anh liền kéo mạnh tay cô lại nói:

"Cô dám lén lút vào phòng tôi lục lọi đồ đạc à?"

Hiểu Nhiên lấp mấp, cơ thể yếu ớt mà không còn một chút sức lực để giằng co

"A...không có"

(Tự dưng bây giờ không có chút sức lực để cải với anh ta nữa)

Bỗng anh thấy cơ thể cô run run thì thay đổi thái độ hẳn hỏi khẽ:

"Khỏi bệnh chưa?"

Cô ngạc nhiên nhìn anh trong bóng tối trả lời:

"Tôi còn hơi ê ẩm người, mà sao anh biết tôi lén lút vào phòng anh?"

Anh không trả lời câu hỏi đó mà liền nói:

"Cô về phòng đi, nếu ngày mai khỏe thì tiếp tục làm việc"

Cô ngạc nhiên nhìn thái độ anh nghẫm nghĩ:

(Sao tự dưng anh ta tốt đột xuất vậy? Còn cho mình về phòng mà không hỏi là mình vào đây lấy gì nữa? Mà thôi dù sao đây cũng là cơ hội của mình)

Cô đành gật đầu rồi đi ra ngoài mất. Tiếng "cạch" đóng cửa cũng nhè nhẹ mà vang lên.

Anh xoay người tiến lại ngồi vào giường mình tự hỏi:

"Lẽ ra bây giờ người mình nên nghĩ tới là Tư Diệp, đã hơn một ngày mình không gặp cô ấy rồi"

Rồi anh cầm điện thoại lên, màn hình hiện lên thời gian là 12:05 phút, anh liền lưỡng lự rồi tắt điện thoại lẩm bẩm:

"Chắc bây giờ cô ấy ngủ rồi, mình không nên làm phiền thì hơn"

...

Sáng hôm sau, Hiểu Nhiên khỏe khoắn dần, cô đứng ở phòng mình mừng rỡ căng hai tay thở phào

( Đúng là hết bệnh thì cơ thể thoải mái hơn nhiều)

Tại phòng khách, cô bước ra liền thấy Thuần Dương đang ngồi đọc sách thì lên tiếng:

"Chủ nhân, chào buổi sáng a"

Anh không nhìn cô, vẫn chăm chú vào quyển sách đang đọc thì cô bĩu môi:

( Mình chào vui vẻ thế kia mà anh ta không thèm nói một tiếng)

Bỗng anh liếc mắt nhìn cô hỏi:

"Cô thấy phụ nữ thường thích gì?"

Hiểu Nhiên ngạc nhiên hỏi lại:

"Thích gì á? Sao lại hỏi tôi?"

Thuần Dương đóng quyển sạch lại nheo mày nói:

"Tôi định tặng quà cho Tư Diệp, nhưng mãi vẫn không nghĩ ra được nên tặng thứ gì? Vì hầu hết những thứ cô ấy muốn đều không thiếu"

Cô bật cười nhanh nhảu nói:

"Nếu nói về cái này thì tôi hiểu biết lắm, phụ nữ thường thích rất nhiều thứ, anh có muốn biết đó là gì không?"

Anh ngạc nhiên nhìn cô rồi nghiêng nhẹ đầu đáp:

"Nói xem" Cô ngẫm nghĩ đặt ngón tay lên môi, mắt liếc nhìn trần nhà nói:

"Chẳng hạn như một bữa ăn tối lãng mạng, vài câu nói yêu thương ấm áp, còn nữa một nụ hôn ngọt ngào thì sao?"

Thuần Dương đen mặt nói

"Cô bị bại não à? Ý tôi là đồ vật, là đồ mà phụ nữ thích nhất chứ không hỏi bối cảnh đi hẹn hò đâu"

Hiểu Nhiên gãy nhẹ mặt cười gượng:

"Tôi nào biết chứ, trong cuộc đời tôi chỉ cảm thấy nếu người mình yêu tặng mình những điều đó thì tôi đã thấy mãn nguyện rồi, nó không phải những đồ đắt tiền hay trang sức lấp lánh, cũng không phải đồ hàng hiệu hay gì cả, chỉ cần người ấy tặng cái gì tôi đều cảm thấy thích, tôi chắc Lạc tiểu thư cũng cảm thấy vậy"

Thuần Dương ngạc nhiên, rồi anh bật cười nhẹ nói:

"Xem ra cô chẳng biết gì là vẻ đẹp, cô chẳng giống những người phụ nữ tôi đã gặp tí nào cả, họ đều tiếp cận tôi chỉ vì tiền nhưng riêng chỉ có Tư Diệp, khi ấy đã không ngần ngại thích tôi dù tôi chỉ là nam sinh tay trắng và bị đuổi khỏi Phó Gia. Nghĩ lại thì chút quà này còn không đáng đủ để tặng cô ấy, cô nói nếu người yêu mình tặng mình cái gì cũng đều thích phải không?"

Cô gật đầu mỉm cười trả lời:

"Đúng vậy, nếu Lạc tiểu thư thật sự yêu anh thì cô ấy sẽ thích toàn bộ đồ anh tặng thôi, anh suy nghĩ làm gì cho mệt chứ?"

Thuần Dương bật cười

"Được rồi, vì cô góp cho tôi chút ý kiến, nên hôm nay cô nghỉ làm về thăm nhà mình đi"

Hiểu Nhiên bỗng ngạc nhiên sực mừng rỡ hỏi lại:

"Anh thật sự cho tôi về nhà sao?"

Anh gật đầu đáp:

"Ừ, chỉ được một ngày, 7 giờ tối nay tôi vẫn còn chưa thấy cô về thì cô sẽ bị phạt"

Cô gật đầu lia lịa rồi nói:

"Vâng, tôi biết rồi"

Rồi cô nhanh chóng vừa chạy vào phòng mình mừng rỡ nói lớn:

"Được về rồi, cuối cùng cũng được về rồi, vui quá"

Anh nhìn cô bật cười nhẹ

( Có cần vui đến vậy không chứ?)

Rồi anh lấy điện thoại mình ra, nhắn cho Tư Diệp một dòng tin nhắn:

[ Em đang làm gì vậy? Một lát nữa anh đến đón em được không?]

Rồi anh cất điện thoại đi, liền mỉm cười ngẫm nghĩ:

( Một buổi ăn tối lãng mạng à?)

...

Một hồi sau, Hiểu Nhiên bước chân đứng trước cổng rào nhà mình, liền mỉm cười mừng lẩm bẩm:

"Cuối cùng...mình cũng được về thăm nhà rồi"

Cô nhanh chóng chạy một mạch vào nhà gọi lớn:

"Bà nội ơi!"
Lòng cô bây giờ chỉ muốn gặp và làm bà mình ngạc nhiên nhất. Cô chạm tay đến vừa mở cửa vừa cười nói

"Bà nội ơi! Cháu về rồi này"

Nhưng khi cô vừa mở cửa ra thì chợt thấy bà nội cô đang nhắm mắt nằm dưới sàn đất, cô liền sửng sốt giật mình hốt hoảng chạy đến gọi lớn:

"Bà nội, bà làm sao vậy? Sao lại nhắm mắt thế này?"

Nhìn nét mặt nhợt nhạt của bà nội khiến cô bỗng phút chốc sợ hãi hơn, cô tiến tới lây người bà nội mình đang nằm trên sàn bất động ấy, liền khóc lóc nói:

"Bà ơi, sao lại nằm im thế này? Bà không sao đúng không?"

Đột nhiên bà nội cô mở mắt ngồi dậy nhăn mặt quát lớn vào mặt cô:

"Có để yên cho bà già này ngủ không vậy?"

Cô giật mình lấp mấp lùi người ra sau chớp mắt hỏi:

"A...bà nội...bà không sao đúng không? Sao lại nằm trên sàn chứ làm cháu sợ chết được?"

Bà nội cô nhăn mặt nói

"Ta chỉ mệt quá nên đi ngủ, nào ngờ nằm luôn trên sàn,mà cháu về đây làm gì?"

Hiểu Nhiên mếu máo nói:

"Đương nhiên là về thăm bà nội rồi, sao thái độ bà nội không vui tí nào vậy?"

Bà nội cô bỗng đứng dậy nhìn xung quanh hỏi:

"Vậy Tiểu Dương có về cùng không? Ta muốn gặp cháu trai tương lai của ta"

Hiểu Nhiên trễu mắt nói

"Cháu trai gì chứ? Nhân tiện đây cháu sẽ giải thích mọi chuyện cho bà nghe"

Rồi cô ngồi lên ghế thở dài nói:

"Thật ra người đàn ông đó không phải bạn trai cháu, bọn cháu không có cái quan hệ như bà nội nghĩ đâu"

Bà nội cô bỗng nheo mày ngạc nhiên hỏi:

"Sao lại thế? Chẳng phải lần trước hai cháu đã thừa nhận là một đôi sao? Cháu đang đùa với ta phải không?"

Hiểu Nhiên xua tay cố giải thích:

"Cháu nói thật, giữa cháu và anh ta không có quan hệ gì cả, thật ra...có rất nhiều chuyện xảy ra"

Cô vừa nói, vừa chụm hai ngón tay mình thì bà nội cô nhăn mặt cáo giận hỏi:

"Thế là thế nào, vậy thời gian qua cháu đã đi đâu?"

Cô lấp mấp:

"Đương nhiên là...là cháu đang làm việc ở nhà Phó Thuần Dương rồi, anh ta...là chủ của cháu, phải rồi anh ta đã nói là đã phái người đến chăm sóc bà nội mà, sao không thấy ai cả vậy?"

Bà nội cô nhăn mặt trả lời:

"Ta đã đuổi đi cả rồi"

Bỗng bà cô càng nhăn mặt hơn lại hỏi tiếp:

"Vậy tức là...cháu vẫn không có bạn trai?"

Cô gật nhẹ đầu trả lời:

"Vâng..."

Sau một hồi ngoài cổng rào, bà nội đẩy mạnh cô ra ngoài thì cô lấp mấp hỏi:

"Bà nội, bà làm gì vậy? Sao tự dưng đẩy cháu ra khỏi nhà chứ?"

Bà nội xua tay không vui nói:

"Thế thì đi tiếp đi, khi nào có bạn trai thì hãy vác mặt về đây, còn không có thì ta từ cháu"

Cô bật ứa nước mắt buồn lòng nói:

"Sao bà nội lại nhẫn tâm như vậy? Cháu khó khăn lắm mới được về đây, chưa gì bà đã đuổi cháu đi rồi"

Bà nội cô lườm mắt nói tiếp:

"Hừ, cứ tưởng cháu đã có bạn trai, uổng công thời gian qua ta đã đi khoe khắp nơi, vậy mà cháu thật làm ta đáng thật vọng"

Rồi bà đi vào đóng cửa rào lại vẫn không bỏ lại lời nghiêm ngặt mà nói:

"Khi nào cháu mang về một người đàn ông thật sự, thì mới được nhìn mặt ta"

Nghe vậy cô gõ hai tay vào cổng rào bị khóa chặt, nhăn trán nói lớn:

"Tại sao chứ? Bà lúc nào cũng bắt cháu tìm bạn trai, bà thậm chí còn không cần biết cháu đã sống như thế nào trong một tháng qua nữa"

Cô đang nói thì bà cô đã bước vào nhà mất, cô đành quay lưng đi tủi thân lẩm bẩm:

"Bây giờ bà nội còn không cần mình, mình biết đi đâu kiếm bạn trai đây chứ"

Bên trong nhà lúc này, bà cô chợt thở dài rồi đi vào lấy một lọ thuốc trên bàn uống, nét mặt bà buồn mang máng và nhợt nhạt tím tái lẩm bẩm:

"Ta đúng là...không còn nhiều thời gian rồi, chỉ mong Hiểu Nhiên sớm tìm được người đàn ông yêu thương nó, nếu không ta có chết cũng không hối tiếc, phải để lại một đứa cháu gái vẫn còn chưa có ai đứng phía sau bảo vệ ấy, ta thật không nỡ"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau