YÊU PHẢI CÔ NGƯỜI HẦU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Yêu phải cô người hầu - Chương 16 - Chương 20

Chương 16

Bên trong nhà vệ sinh, Hiểu Nhiên vừa đứng rửa tay vừa thở dài

(Căng thẳng quá, lần đầu mình tới buổi tiệc lớn thế này, mọi người xung quanh toàn ăn mặc lộng lẫy haizzz)

Bỗng có tiếng nói chuyện cười hi hí thấp thoáng bên ngoài khiến cô ngạc nhiên nghĩ

( Là ai đang nói chuyện vậy?)

Cô bước đến vừa mở cửa thì liền ngạc nhiên khi thấy bóng lưng Tư Diệp đang cầm điện thoại chống nạnh, nét mặt vui cười hớn hở khi đang nói chuyện với ai đó.Hiểu Nhiên đứng một hồi bối rối nghĩ

(Là Lạc tiểu thư, sao cô ấy lại đứng trước cửa nhà vệ sinh nhỉ? Mà cô ấy nói chuyện với ai sao dịu dàng quá vậy?)

Tư Diệp lúc này tay cầm chiếc điện thoại kề tai dịu giọng nói:

"Em biết rồi, bây giờ em đang đi dự tiệc sinh nhật của một người bạn, ngày mai em sẽ đến gặp anh ở quán bar"

Tiếng điện thoại vọng ra một giọng đàn ông đáp lại

"Được, anh chờ em tiểu mỹ nhân"

Tư Diệp mỉm cười rồi ấn tắt máy mất, cô quay lại chợt thấy Hiểu Nhiên đứng nhìn thì cô giật mình tột độ. Hiểu Nhiên bước ra cười gượng nói:

"A...Lạc tiểu thư, tôi không cố ý nghe lén cuộc trò chuyện của cô đâu, tôi chỉ là vô tình bước ra thì thấy cô thôi"

Tư Diệp nheo mày ngập ngừng hỏi

"Thế...cô nghe thấy hết rồi à?"

Hiểu Nhiên gãy má cười gượng

"À không, tôi chỉ vừa mới đi ra thì thấy cô đứng ở đây"

Tư Diệp nheo mày không khỏi lo lắng

"Vậy sao?"

(Cô ta thật sự không nghe cuộc trò chuyện của mình với tên kia chứ, nếu không cô ta mách lại với Thuần Dương thì mình sẽ không tránh khỏi sự nghi ngờ của anh ấy)

Hiểu Nhiên cúi đầu nói

"Cũng không còn gì nữa tôi phải đi đây"

Cô nói xong lướt ngang qua Tư Diệp thì cô ta lên tiếng

"Khoan đã"

Hiểu Nhiên khựng chân quay lại thì Tư Diệp tiếp lời

"Cô đến cùng Lăng thiếu à? Cô là bạn gái anh ta?"

Hiểu Nhiên lắc đầu xua tay đỏ mặt lấp mấp nói

"A...không, bọn tôi chỉ là bạn bè, chẳng qua anh ấy không có người đi cùng nên đưa tôi theo"

Tư Diệp bật cười nhạt nghĩ

(Biết ngay mà, vịt ghẻ thì làm sao ngang tầm với thiên nga được, mà trông nét mặt ngượng ngùng của cô ta vậy là sao?)

Rồi Tư Diệp tiếp lời

"Vậy à, tôi muốn hỏi cô chuyện này?"

Hiểu Nhiên ngạc nhiên rồi hỏi:

"Chuyện gì? Cô cứ nói"

Tư Diệp lại ngập ngừng,ánh mắt chăm chú quan sát nét mặt Hiểu Nhiên rồi nói:

"Thuần Dương anh ấy...có bao giờ bắt người hầu ngủ cùng mình không?"

Hiểu Nhiên ngạc nhiên trước câu hỏi của Tư Diệp, rồi mỉm cười nhẹ lắc đầu

"Không, chủ nhân trước giờ ngoài việc bảo người hầu lên phòng dọn dẹp, chứ chưa bao giờ bắt ai ngủ cùng mình cả"

Tư Diệp lại hơi nghi ngờ nghĩ

(Kì lạ, nếu vậy thì sợi tóc dài đó là thế nào?)

Hiểu Nhiên lại nói tiếp "Vậy không còn gì nữa thì tôi đi a"

Dứt lời cô liền nghoảnh lưng đi mất, Tư Diệp nhíu mày lo lắng tự hỏi

(Mà lúc nãy cô ta thật sự không nghe gì đúng không?)

Trên dãy hành lang hướng đến sảnh tiệc.Hiểu Nhiên vừa đi vừa ngẫm nghĩ nghi ngờ

(Kì lạ, Lạc tiểu thư sao lại hỏi mình chuyện đó? Lẽ nào cô ấy nghi ngờ tên Dương đần độn kia ngủ cùng người phụ nữ khác, cũng may mình nhanh trí nói không, xem như lần này tôi giúp anh đấy Dương đần độn)

Rồi Hiểu Nhiên lại tiếp tục thắc mắc ngẫm nghĩ

(Mà lúc nãy Lạc tiểu thư đang nói chuyện với ai? Sao lại ngọt ngào như vậy còn nói dối là đi dự sinh nhật bạn trong khi cô ấy đi vũ hội cùng Phó Thuần Dương chứ)

Rồi cô vả vào hai má mình lắc lư đầu lẩm bẩm:

"Mà sao mình phải quan tâm chứ? Chắc Lạc tiểu thư có lí do nên mới nói là đi dự sinh nhật bạn, chắc là vậy rồi"

Cô đi ra sảnh tiệc thì chợt thấy Thuần Dương và Diệc Thiên đang đứng nói chuyện với nhau, cô giật mình nấp vào cạnh tường nghĩ

( A...tên Dương đần độn kia đang đứng với anh Diệc Thiên, sao mình dám đi ra đây?)

Rồi cô trấn an mình

(Mà khoan đã, mình được anh Diệc Thiên mời đến đây đàng hoàng, việc gì phải sợ anh ta chỉ trích, việc làm ở nhà mình cũng đã làm xong cả rồi, vậy đây là thời gian mình được tự do)

Rồi cô bước ra tới gần chỗ Diệc Thiên và Thuần Dương đang đứng gọi lớn

"Anh Diệc Thiên, tôi xong rồi"

Diệc Thiên và Thuần Dương chợt quay lại nhìn cô, Thuần Dương bất giác ngạc nhiên bỡ ngỡ không tin vào mắt mình nhìn bộ dạng xinh đẹp của cô trước mặt ngẫm nghĩ

(Không ngờ cô ta ăn diện lên cũng khác thật)

Diệc Thiên đi lại gần Hiểu Nhiên rồi nói

"Hiểu Nhiên, một lát nữa cô làm bạn nhảy với tôi nhé"

Cô ngạc nhiên lấp mấp bối rối:

"Hả...a...ơ...nhưng tôi..."

"Cô không biết nhảy phải không?Không sao, tôi dạy cô"

Diệc Thiên vừa nói vừa mỉm cười thì Hiểu Nhiên gật nhẹ đầu, bỗng Thuần Dương bật cười nhạo lên tiếng "Diệc Thiên, cậu định mời cô ta nhảy thì chắc đầu óc có vấn đề phải không?"

Bỗng Hiểu Nhiên nhăn mặt nói lớn

"Anh nói gì thế hả? Đầu óc anh mới có vấn đề đấy"

Cô vừa mắng xong liền giật mình

(Ôi không, khi nghe anh ta cười nhạo anh Diệc Thiên thì mình liền không tự chủ được bản thân mà mắng lại anh ta rồi)

Lúc này Thuần Dương nheo mày hằn giọng nói

"Bạch Hiểu Nhiên, cô dám mắng tôi? Cô có biết thân phận của mình không vậy?"

Hiểu Nhiên bật cười nhẹ

"Tôi biết nhưng đó chỉ là ở nhà anh, còn bây giờ hãy tỏ ra không quen biết tôi đi"

Thuần Dương cười nhạt

"Dựa vào đâu mà cô đòi lên mặt với tôi, ngoan ngoãn quay về làm người hầu của Phó Thuần Dương này đi"

Nghe lời nói đó, mọi người xung quanh bỗng nhìn về hướng ba người trầm trồ bàn tán:

"Người hầu? Cô gái đó là người hầu á?"

"Là người hầu của Phó Tổng à? Nhưng sao cô ta lại đi với Lăng thiếu?"

"Thân phận người hầu thấp kém như vậy mà cũng dám vác mặt đến đây dự tiệc đúng là không biết xấu hổ"

"Tôi cứ tưởng cô ta là thiên kim của nhà nào chứ?"

Lời bàn tán đó không ngừng to nhỏ xung quanh, Diệc Thiên tức giận lên tiếng

"Thuần Dương, cậu có cần nhắc đến thân phận của Hiểu Nhiên như vậy không?"

Thuần Dương cười nhạt

"Đó là sự thật, tại sao tôi không được nhắc?"

Hiểu Nhiên nhìn xung quanh mọi người đang nhìn cô, cô nheo mày nhìn Thuần Dương chửi thầm

(Tên đần độn chết tiệt, thật uổng công lúc nãy tôi nói giúp anh với Lạc tiểu thư mà)

Rồi cô bật cười nói

"Vậy thì sao? Tôi tuy là người hầu của Phó Thuần Dương anh, nhưng đó chỉ là hợp đồng trả nợ, tôi chỉ trả nợ khi ở nhà Phó Gia, còn ở đây là bên ngoài thì anh không quyền chế giễu tôi đâu"

Thuần Dương nhăn mặt tức giận thì Tư Diệp đã quan sát mọi chuyện từ nãy giờ, cô đi đến giả vờ không hiểu chuyện gì rồi mỉm cười hỏi

"Chuyện gì vậy? Có cải nhau sao?"

Tư Diệp đi đến ôm lấy cánh tay Thuần Dương thì Diệc Thiên cũng kéo tay Hiểu Nhiên nói

"Hiểu Nhiên, chúng ta đi thôi"

Cô gật đầu rồi đi với Diệc Thiên qua chỗ khác thì Thuần Dương nheo mày mặt hầm hực tức giận

(Bạch Hiểu Nhiên,cô dám nghoảnh lưng đi,còn dám lên mặt với tôi thì lát nữa về nhà tôi nhất định không bỏ qua cho cô đâu)

Tư Diệp nhìn nét mặt Thuần Dương rồi nghi ngờ nghĩ

(Chỉ là một con người hầu, sao anh ấy lại tức giận như vậy?)

Rồi cô lên tiếng hỏi

"Thuần Dương, anh đang tức giận sao?"

Thuần Dương ngạc nhiên rồi nhìn Tư Diệp lắc đầu

"À không, anh chỉ có hơi khó chịu trong người, chúng ta qua kia ngồi đi"

Chương 17

Lúc này, Diệc Thiên kéo tay Hiểu Nhiên ra một chỗ trống, rồi anh giơ tay đến dịu dàng nói:

"Hiểu Nhiên nắm lấy tay tôi, tôi dạy cô nhảy"

Hiểu Nhiên gật đầu vừa ngượng ngùng vừa giơ tay mình đến nắm lấy tay anh. Sau một hồi cô giẫm phải chân anh thì giật mình bối rối nói

"A xin lỗi, tôi...tôi không cố ý"

Diệc Thiên mỉm cười nhẹ

"Không sao"

Tại bàn rượu gần đó, Thuần Dương vừa cầm ly rượu nhấp vào môi vừa liếc nhìn Hiểu Nhiên và Diệc Thiên đang nhảy trước mặt mình từ xa, anh nheo mày

(Thật chướng mắt)

Tư Diệp ngồi bên cạnh giơ ly rượu mình đến anh lên tiếng:

"Thuần Dương, cạn ly nào"

Anh quay lại nhìn cô ngạc nhiên trong suy nghĩ

(Phải rồi nãy giờ mình có chút lơ Tư Diệp, không biết cô ấy giận không?)

Anh mỉm cười giơ ly mình cạn vào ly cô rồi nói

"Tư Diệp, anh có chuyện muốn hỏi em"

"Chuyện gì vậy?"

Tư Diệp ngạc nhiên hỏi, ánh mắt anh nhìn cô rồi tiếp lời

"Sao tự dưng em lại về nước đột ngột vậy?"

Cô bỗng ngạc nhiên hơn,rồi ngập ngừng cười nói

"À em...là vì đã học xong thiết kế nên quay về đây gặp anh mà"

Anh ngạc nhiên rồi hỏi

"Lúc ấy em muốn học thiết kế? Tại sao không nói anh?"

Tư Diệp lấp mấp

"A...em biết là anh sẽ không chấp nhận việc em xa anh đột ngột như vậy nên em mới đành không nói cho anh biết, với lại...em nghĩ chỉ có cách này mới làm anh không phải chờ đợi em"

Bỗng nét mặt Thuần Dương nghiêm nghị thất vọng nhìn Tư Diệp nói:

"Em nói gì vậy? Chúng ta đã ở bên nhau 3 năm thì chút chờ đợi này đối với anh có là gì? Khi ấy hay tin em đã bỏ đi đột ngột mất, gọi điện thoại thì em chỉ bắt máy vài lần, lúc đó anh đã không ngừng nghĩ về em"

Tư Diệp ngạc nhiên rồi lấp mấp

"Em xin lỗi...anh cũng biết lúc ấy em thật sự rất bận, hoàn toàn không có thời gian để gọi cho anh thường xuyên, em hứa lần này sẽ không như thế, em sẽ không bỏ rơi anh đột ngột như vậy nữa, anh tha lỗi cho em nhé Thuần Dương"

Thuần Dương chợt yên lòng cười nhẹ rồi đáp một tiếng "ừ".

Mặc dù nói vậy nhưng anh vẫn không có chút can tâm khi bị bỏ rơi suốt hai năm như thế, anh càng không thể tức giận với cô mà đành tha thứ cho cô về tất cả. Và anh cũng chỉ có thể biết được rằng...anh vẫn còn yêu cô.Vì cô chắc hẳn là mối tình đầu của anh rồi.

Đoạn diễn biến 5 năm trước quay lại, anh và cô gặp nhau vào một buổi tối ở cửa hàng tiện lợi.

Nhưng cách đó là một tháng trước khi gặp cô.

Tại công ty Phó Thị, anh vẫn trong lốt nam sinh cấp ba vừa mới tốt nghiệp đứng trước bàn làm việc của ba anh và nói sẽ chọn ngành mỹ thuật nên ông ta đã rất tức giận và ném ngay cuốn sách vào đầu anh chỉ trỏ quát lớn:

"Cái gì mà đòi vào ngành mỹ thuật, còn công ty này thì sao đây? Suốt ngày cứ cắm mắt vào vẽ mấy cái tranh nhảm nhí đó, mày muốn làm tao tức chết sao?"

Nét mặt anh vẫn lạnh nhạt, vẫn không cảm xúc, rồi im lặng nghoảnh lưng đi mất trước mặt ông ta khiến ông ta tức điên hơn.

Vài ngày sau khi vừa trở về nhà và bước vào phòng mình, anh sửng sờ vì toàn bộ các tranh vẽ và dụng cụ mỹ thuật đều đã biến mất liền nhanh chóng chạy đến phòng làm việc của ông ta sửng sốt hỏi:

"Ông đã làm gì với đồ của tôi rồi?Tranh vẽ của tôi đâu cả rồi?"

Ông ta ngước mặt lên nhếch môi nói:

"Tao thấy chướng mắt quá nên đem đốt cả rồi, nếu mày vẫn khăng khăng chọn mỹ thuật thay vì quản trị kinh doanh thì tao sẽ đốt luôn tất cả các di ảnh của mẹ mày"

Anh tức tối nắm chặt hai lòng bàn tay nghiếng răng nhìn ông ta bật một tiếng:

"Ông..."

Ông ta đi đến cười cợt nói:

"Tao muốn đến một ngày mày mang bằng tốt nghiệp quản trị kinh doanh về đây, bằng không thì toàn bộ đồ vật của mẹ mày trong nhà tao đều vứt hết, thay vì đi học cái trường mỹ thuật không có tí tương lai kia thì mau chấp nhận gánh vác cả Phó Thị sau này đi"

Anh tức giận rồi đành chấp nhận trả lời:

"Được, tôi sẽ lấy ngay cái bằng đó về cho ông, sau đó thì tôi không phải nghe mọi lời ông nói nữa"

Anh nói xong liền chạy ra ngoài mất sau khi cảm thấy buồn bực vì bị ba ép buộc phải học kinh doanh thay vì theo đuổi ước mơ của anh là trở thành một họa sĩ. Diệc Thiên khi ấy vẫn luôn là người bạn ủng hộ anh đầu tiên nên vỗ vai anh an ủi nói

"Lại bị ba phản đối nữa à? Sao cậu không liều mình mà làm một phen nhỉ? Dù gì ước mơ vẽ tranh cậu đã bỏ bao nhiêu tâm huyết, bây giờ lại dễ dàng từ bỏ vậy sao?"

Nét mặt Thuần Dương khó chịu nói

"Tôi không biết, bây giờ đành phải cho ông ta vừa lòng trước đã"

Kể từ khi bước chân vào trường đại học không mong muốn ấy, mỗi ngày anh đều cảm thấy nhàm chán nên thường đến quán bar và ngồi uống rượu một mình. Ánh đèn lấp lóa kèm theo tiếng nhạc sôi động nhộn nhịp trong quán bar không ngừng vang lên. Có một nhóm nữ sinh mang bộ dạng bad girl gồm bốn người ngồi cạnh bàn anh gần đấy trong đó có Tư Diệp.

Bỗng một cô gái bên trái Tư Diệp tên Tiểu Huyên vênh mặt hướng mắt về bàn Thuần Dương đang ngồi một mình lên tiếng:

"Nhìn kìa, anh chàng đó đẹp trai quá, ngày nào tôi cũng thấy anh ta đến quán bar uống rượu một mình"
Một cô gái khác ngồi cạnh Tư Diệp bên phải tên Tiểu Nhã cũng khoanh tay chéo chân tiếp lời cười cợt hỏi

"Này, mấy cô nghĩ anh ta có bạn gái chưa?"

Tiểu Huyên trả lời

"Chắc chưa đâu, tôi chỉ thấy anh ta luôn đi một mình"

Rồi Tiểu Huyên đẩy tay Tư Diệp đang ngồi giữa nói

"Tư Diệp, tôi thách cô cưa được anh ta đấy, chẳng phải trò này cô giỏi nhất sao?"

Tư Diệp bật cười nhạt hỏi

"Ha, bao nhiêu?"

Tiểu Huyên và Tiểu Nhã bật cười cùng nhau rồi ra giá đặt cược:

"Tôi cược một trăm"

"Tôi thì cược một triệu đấy"

Và cô gái còn lại tay tầm điếu thuốc, dáng ngồi chéo chân thanh cao tên Luna đắc ý lên tiếng:

"Tôi dám cá cô sẽ bị anh ta từ chối thôi, đừng có cao ngạo quá"

Tư Diệp bị chạm bởi lời nói đó của Luna liền vuốt nhẹ tóc đắc ý nói

"Nếu tôi làm được, cô tính gì đây?"

Luna ngạc nhiên rồi chướng mày nói

"Nếu cô làm được, tôi trả cô hai triệu, còn nếu cô thua thì cô phải trả tôi"

Tư Diệp bật cười nhạt rồi giương mắt nhìn sang Thuần Dương ngồi bàn bên cạnh nói tiếp:

"Hừ, thế thì cô chuẩn bị tiền đi, vì tôi nhất định sẽ thành công"

Vài ngày sau đó, Tư Diệp đứng ở cửa hàng tiện lợi mua vài món đồ thì trùng hợp thay, Thuần Dương cũng đứng cạnh cô mua vài thứ. Cô ngạc nhiên liếc nhìn anh đứng bên cạnh mình liền nghĩ

(Là anh ta, hẳn là cơ hội cho Tư Diệp mình rồi)

Rồi cô chợt để ý thẻ sinh viên anh đang đeo trên cổ ngạc nhiên hơn

( Phó Thuần Dương, anh ta là sinh viên đại học ngành kinh doanh à, thú vị đây)

Đến quầy tính tiền bỗng Tư Diệp giả vờ quên mang tiền và hẹn sẽ đến trả lại sau thì cô nhân viên bán hàng liền chao mày nói:

"Xin lỗi cô, chúng tôi không thể làm thế được"

Tư Diệp ra nét mặt đáng thương nói tiếp:

"Nhưng tôi thật sự quên mang tiền rồi và tôi đang cần những món đồ này rất gấp, cô có thể giúp tôi ghi giấy nợ được không?"

Cô nhân viên bán hàng vẫn không đồng ý thì Thuần Dương bước đến từ phía sau lên tiếng:

"Tôi trả giúp cô gái này"

Tư Diệp ngạc nhiên rồi nhìn anh hỏi:
"Anh thật sự trả tiền giúp tôi?"

Thuần Dương lạnh nhạt tính tiền xong thì cầm túi đồ mình nghoảnh lưng đi chỉ để lại một câu:

"Không cần trả lại"

Cứ thế anh bước ra khỏi cửa hàng mất, Tư Diệp bật cười thầm rồi đuổi theo gọi lớn:

"Khoan đã, anh gì ơi?"

Thuần Dương chợt khựng chân lại rồi quay mặt lại nhìn thì cô mỉm cười rồi để tờ giấy số điện thoại mình vào tay anh nói

"Cảm ơn anh vì lúc nãy, đây là số của tôi, tôi sẽ trả lại anh tiền sau"

Thuần Dương ngạc nhiên rồi đáp

"Cô khỏi trả cũng được"

Tư Diệp lắc đầu

"Không được, tôi nói rồi tôi sẽ trả lại anh mà"

Thuần Dương đành cầm lấy tờ giấy ấy rồi lạnh nhạt nói

"Sao cũng được"

Anh vừa nghoảnh lưng đi thì cô chợt cười gian xảo

(Ha, anh ta có vẻ khó chơi nhưng mình sẽ không bỏ cuộc đâu)

Nhiều ngày sau đó, Thuần Dương vừa bước ra khỏi cổng trường liền không để ý lướt đi qua Tư Diệp đang đứng chờ ở đó, cô lên tiếng gọi:

"Anh Thuần Dương"

Anh ngạc nhiên nghoảnh lại nói

"Cô..."

Cô tiến lại cầm tiền đưa anh rồi mỉm cười

"Em đến đây để trả tiền cho anh về chuyện lần trước"

Anh lạnh nhạt hỏi

"Sao cô biết tên tôi? Cả trường tôi đang học"

Cô nghiêng đầu bật cười tươi

"Nhờ thẻ sinh viên của anh đang đeo trên cổ nên em mới có thể đến đây tìm anh được"

Anh lấy tiền lại rồi nghoảnh lưng nói

"Vậy không còn gì nữa thì tôi đi đây"

Tư Diệp vội chạy đến nói

"Khoan đã, lần này em muốn mời anh đi ăn, có được không?"

Thuần Dương nhìn cô bằng ánh mắt khó chịu rồi bật hỏi

"Cô muốn gì đây?"

Cô trả lời

"Em tên Lạc Tư Diệp, em muốn làm bạn với anh"

"Bạn? Không cần"

Anh nheo mày không vui thì cô tiến lại ôm lấy cánh tay anh tiếp lời

"Đi thôi, em cảm thấy anh rất dễ thương đấy"

Cứ thế nhiều ngày sau đó, cô đều đứng chờ anh trước cổng trường đại học, cùng dẫn anh đi ăn mặc dù anh vẫn một mực từ chối,luôn cổ vũ anh và ủng hộ anh về tất cả. Sau vài tuần, cô lúc nào cũng lẽo đẽo đi phía sau anh khiến anh khó chịu hỏi:

"Sao cô đi theo tôi mãi vậy?"

Tư Diệp đi phía sau anh không ngần ngại trả lời

"Vì em thích anh"

Nhưng anh lại không quan tâm lời nói đó vì đã nghe qua nhiều lần và cũng nghĩ cô như mấy đám nữ sinh hồi cấp ba thường gặp.Vài tháng cũng trôi qua, có lẽ anh đã có chút thiện cảm với cô.

Trên một bãi cỏ xanh, anh cầm nhẹ cọ một cách uyển chuyển lên bức tranh vẽ từng chi tiết nét mặt của Tư Diệp trước mặt mình vì cô đã đề nghị muốn anh thử vẽ cô một lần. Có thể nói anh đã có chút rung động, vì trên thế giới này ngoài Diệc Thiên ra thì còn có cô là luôn ủng hộ anh về ước mơ hội họa này. Khi vẽ xong thì cô lại chạy đến cười hỏi:

"Đã xong chưa?"

Anh mỉm cười nhẹ đáp

"Xong rồi"

Tư Diệp cầm lấy bức tranh ngạc nhiên cười tươi nói

"Đúng là rất đẹp a"

Chương 18

Một tháng sau đó cũng đến sinh nhật anh, một bữa tiệc sinh nhật không có nhiều người nhớ đến và anh cũng chẳng muốn quan tâm.Nhưng Tư Diệp lại cầm chiếc bánh kem và đã thắp vài ánh đèn cầy trên đấy, sau một hồi đứng dưới bầu trời đêm phía trước cổng nhà anh, anh vừa bước chân ra cổng thì ngạc nhiên nhìn cô hỏi:

"Gì vậy?"

Cô cười tươi bước lại gần anh nói:

"Thuần Dương, sinh nhật vui vẻ"

Anh liền có chút cảm động, rồi lên tiếng hỏi

"Sao em lại biết sinh nhật anh?"

Cô đáp

"Đương nhiên biết vì em đã tìm hiểu mọi thứ về anh, anh ước đi"

Anh mỉm cười rồi không ngần ngại nói

"Em làm bạn gái anh nhé"

Cô ngạc nhiên sửng sờ một hồi nhưng trong lòng lại cười mừng tột độ nghĩ

(Cuối cùng...mình cũng thành công rồi)

Cô gật đầu rồi bật cười

"Vâng"

Một tuần sau, cô dẫn anh đến quán cafe gặp nhóm bạn bè mình, ba cô bạn của cô đã hết sức ngạc nhiên khi thấy cô đã thắng trò cá cược đành khâm phục khẩu phục. Sau đó cả bốn người cùng hẹn nhau vào nhà vệ sinh và bỏ Thuần Dương ngồi một mình ở bàn.

Bên trong nhà vệ sinh, Tiểu Huyên và Tiểu Nhã đành đưa tiền cá cược như đã hứa, Tư Diệp bật cười đếm tiền rồi nhếch môi nhìn Luna nói

"Cô thì sao? Đừng nói không giữ lời đấy nhé"

Luna có chút không phục đành đưa cho cô hai triệu rồi nheo mày hỏi:

"Cô làm sao thu phục được anh ta trong ba tháng vậy?"

Tư Diệp bật cười nhẹ đáp

"Dùng nhiều thủ đoạn là có thể, bởi vì trên thế giới này không có người đàn ông nào là không chịu đổ gục trước tôi"

Tiểu Huyên và Tiểu Nhã lại hỏi

"Thế cô sẽ đá anh ta sau cuộc cá cược thành công này?"

"Phải rồi, cô cũng từng làm vậy với nhiều người rồi mà"

Tư Diệp ngạc nhiên rồi ra ánh mắt gian xảo cười cợt nói:

"Ha, mấy cô biết gì không? Ngay từ đầu tôi vốn định làm vậy sau khi biến anh ta thành bạn trai tôi vì trò chơi cá cược này nhưng đột nhiên tôi phát hiện anh ta là con của một nhà kinh doanh quyền lực và tương lai sẽ là người thừa kế tập đoàn Phó Thị đấy"

Ba cô bạn kia bỗng ngạc nhiên tột độ, Luna nheo mày nói

"Nói vậy là..."

Tư Diệp cười nhạt trả lời

"Đúng vậy, tôi nghĩ tôi sẽ bắt đầu với anh ấy bằng một mối tình thật thì sao? Dù gì bên ngoài chẳng ai có gia thế cao như anh ta đâu, tôi sẽ nắm bắt cơ hội này có khi sau này còn ngồi vào chiếc ghế thiếu phu nhân của Phó Thị ấy chứ"

Tiểu Huyên nhăn mặt luyến tiếc nói:

"Biết vậy tôi đã giành lấy cơ hội này trước cô rồi"

Tiểu Nhã cũng không phục tiếp lời:

"Tôi cũng không ngờ tương lai anh ta lại là tổng tài đấy, ghen tỵ quá đi"

Tư Diệp nghoảnh lưng đi đắc ý nói

"Thôi, nói chuyện với mấy cô đủ rồi, tôi phải ra ngoài kẻo anh Thuần Dương chờ lâu"

Cô vừa bước ra ngoài mất thì Luna khoanh tay khó chịu nói:

"Xí, có gì đáng tự hào chứ? Tôi không tin Lạc Tư Diệp cô ta lấy được chức phận Phó phu nhân tương lai đâu, đúng là nghênh ngang"

Tiểu Uyên và Tiểu Nhã ngạc nhiên hỏi

"Luna, lẽ nào cô cũng đang ghen tỵ với Tư Diệp?" Luna nheo mày hơn nói

"Hừ, mấy cô chờ xem, Lạc Tư Diệp không được như ý nguyện đâu,tin tôi đi"

Vài năm sau,cuối cùng anh và Tư Diệp cũng ở bên nhau được ba năm, anh cũng tốt nghiệp đại học nhưng sau đêm đó anh đã cải nhau với ba anh một trận và vứt bằng tốt nghiệp đại học khoa kinh doanh lên bàn cho ông ta xem, nghiêm giọng nói:

"Tôi đã lấy được bằng tốt nghiệp như ý ông nói rồi, còn cuộc sống của tôi sẽ do chính tôi lựa chọn, tôi tuyệt đối không muốn thừa kế cái công ty này"

Bỗng ông ta đứng dậy sốc quát lớn

"Thế thì cút ngay khỏi Phó Gia đi, tao không có đứa con như mày"

Anh nghe những lời đó liền vui mừng nghoảnh lưng đi, vì vốn dĩ anh chẳng muốn sống cuộc sống ràng buộc như vậy nữa. Đêm hôm ấy anh nắm tay Tư Diệp đi trên đường, rồi bỗng anh nhìn sang cô lên tiếng:

"Tư Diệp, anh có chuyện này muốn nói với em"

Cô ngạc nhiên rồi hỏi

"Là chuyện gì?"

Anh ngập ngừng, ánh mắt quan sát cô tiếp lời

"Lúc chiều anh vừa cải nhau với ba anh, và cũng bị ba đuổi khỏi Phó Gia rồi"

Cô sửng sờ hỏi lại

"Cái gì? Anh bị đuổi khỏi Phó Gia rồi?"

Anh gật đầu nhưng vẫn không chút lo lắng mà vui mừng nói

"Ừ, cuối cùng anh cũng thoát khỏi căn nhà đó, anh cũng nói với ông ta là sẽ tuyệt đối không thừa kế tập đoàn Phó Thị. Bây giờ anh có thể tự do và làm mọi điều mình muốn, nhưng trước hết anh muốn hỏi em Tư Diệp, em có muốn cùng anh trốn khỏi đây thật xa và đến nơi khác sinh sống không?"

Tư Diệp không khỏi bàng hoàng tột độ trong suy nghĩ lúc này

( Nếu Thuần Dương không thừa kế tập đoàn Phó Thị thì chẳng phải là vô người vô tích sự không có tiền tài gì sao? Nếu vậy chức thiếu phu nhân của Phó Gia sao này mà mình hằng mơ ước sẽ không được thực hiện, mình đã tốn 3 năm ở bên anh ấy vậy mà...không được mình không muốn)

Rồi cô lên tiếng, nét mặt không vui nhẹ giọng nói:

"Thuần Dương, sao anh lại muốn rời khỏi Phó Gia chứ, em nghĩ anh nên quay về xin lỗi ba mình, dù gì ông ấy chỉ là muốn tốt cho anh, thừa kế tập đoàn Phó Thị có gì là không tốt"

Thuần Dương tiếp lời

"Nhưng anh không thích, với lại bây giờ anh đã có em nên anh không sợ gì cả. Đợi sau khi anh tự mình kiếm thật nhiều tiền thì chúng ta sẽ kết hôn, sống một cuộc sống bình thường như bao cặp vợ chồng khác, Tư Diệp em có đồng ý không?"

Tư Diệp lắc đầu rồi cười gượng nói "Không...anh đang đùa sao?"

Thuần Dương bật ngạc nhiên thì cô tiếp lời:

"Ý em là anh làm như thế không được, nhà Phó Gia chỉ có một mình anh là con, anh bỏ đi thì ba anh phải làm sao? Thuần Dương anh nghĩ kĩ lại đi, anh không thể từ bỏ nhà của mình được"

Thuần Dương nheo mày

"Anh nghĩ em sẽ hiểu anh chứ, anh đã phát chán khi mỗi ngày đều gặp ông ta kề cặp với hàng tá phụ nữ bên ngoài, mẹ anh..."

Nói đến đây anh bắt đầu run giọng đau lòng, ánh mắt lặng xuống đất nói tiếp:

"Mẹ anh cũng vì anh ông ta mà đau lòng đến mức phát điên,cũng tự sát chỉ vì ông ta, anh không thể tha thứ cho ông ta được"

Tư Diệp liền nắm lấy hai cổ tay anh rồi mỉm cười nói

"Em biết mà, em sẽ luôn ủng hộ anh"

Mặc dù nói vậy nhưng cô vẫn không can tâm mà trong lòng đầy khó chịu dồn dập.

Anh mỉm cười rồi nói

"Thật à, quả nhiên chỉ có em là luôn ủng hộ bên cạnh anh mọi lúc"

Đêm hôm ấy, Tư Diệp về nhà mình liền dựa lưng vào cửa không phục tức tối lẩm bẩm:

"Đáng ghét, mình đã tốn ba năm ở bên cạnh anh ta chỉ vì chức phận Phó phu nhân sau này, vậy mà anh ta lại đòi đi từ bỏ những thứ mà anh ta đáng được hưởng lấy, nếu mình không được làm Phó phu nhân thì việc gì phải đi theo anh ta chịu khổ chứ, đúng là điên mà"

Cô ôm đầu mình tức giận không ngừng.

Vài tuần sau, cô không lời từ biệt mà sang nước ngoài mất, trước khi đi cô chỉ để lại một tin nhắn gửi cho anh để nói khéo nhầm cắt đứt quan hệ:

[Xin lỗi anh Thuần Dương, em đột nhiên có việc quan trọng nên sẽ sang nước ngoài vài năm, sở dĩ em không thể kịp tạm biệt anh là vì em rất gấp nên phải đi sớm, nếu anh không thể đợi được thì cứ quên em đi]

Sau một ngày làm việc bán thời gian bên ngoài, anh chợt đọc thấy tin nhắn đó đã gửi từ lúc chiều mà anh không kịp đọc sớm hơn, liền sửng sốt chạy đến nhà Tư Diệp nhưng cô đã đi mất,anh cố gọi cho cô thật nhiều lần nhưng đều thuê bao. Anh vừa chạy trên đường vừa tự hỏi:

"Tại sao,tại sao em lại bỏ đi mất? Tại sao em lại muốn anh quên em?"

Nhiều ngày sau đó, cuối cùng thì cô cũng bắt máy cuộc gọi của anh, anh liền mừng rỡ hỏi:

"Tư Diệp, em cuối cùng cũng bắt máy, trả lời anh, em đang ở đâu?"

Giọng Tư Diệp phát qua điện thoại nói

"Thuần Dương, em đã nhắn tin cho anh rồi mà, em phải sang nước ngoài gấp vì có một số chuyện, dự kiến sẽ đi rất nhiều năm hoặc có thể sẽ định cư luôn ở đây, em xin lỗi em không thể ở bên anh được nữa"

Anh nghiêm giọng nói

"Em nói gì vậy? Có phải em sợ anh sẽ đau lòng nên mới bảo anh quên em đi đúng không? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Em mau nói cho anh biết"

Tư Diệp cười nhẹ trả lời

"Thật ra em có một người chị họ hàng định cư ở đây, chị ấy nói sẽ đưa em sang đây học thiết kế nên dự kiến em sẽ đi nhiều năm, em phải đi gấp vì thời gian của chị ấy rất ít"

Bỗng Thuần Dương nghiêm giọng nói

"Không sao, anh có thể chờ em, chỉ cần em không rời xa anh thì bao nhiêu năm anh cũng chờ được"

Tư Diệp cười gượng nói

"Vậy em tắt máy đây, em còn có việc phải làm rồi"

Cô nói xong liền tắt máy mất để lại cho anh một sự vương vấn đầy nhớ nhung, mỗi ngày anh đều tích cực làm việc bên ngoài mặc dù đã bị đuổi khỏi Phó Gia và quyết định sống tự lập, vừa cố gắng dành dụm tiền cầu mong một ngày cô trở về bên anh sau đó sẽ dự định cầu hôn cô dưới một nơi đầy lãng mạng. Nhưng thời gian dần trôi, những cuộc gọi nói chuyện với cô càng ngày càng ít, cô lúc nào cũng nói bận và tắt máy đột ngột mất, lúc nào trong điện thoại cũng phát ra những tiếng nhạc sóng như vũ trường nhưng cô lại nói là đang đi karaoke với những người bạn, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng đàn ông trong điện thoại thì cô lại nói là giọng của một người đồng nghiệp làm việc chung. Nhưng anh đã cố trấn an mình và quyết tâm tin tưởng cô về tất cả mọi chuyện. Anh cũng tự nói với lòng mình trên đời này anh chỉ yêu mình cô và cô cũng chỉ có mình anh.

Sau một thời gian lưu lạc bên ngoài kiếm sống thì cũng có một cuộc gọi được gọi tới, người ta thông báo ba anh đã nhập viện vì căn bệnh viêm não hắc tính và chẳng sống được bao lâu, thế là tâm nguyện của ông ta để lại cả tập đoàn Phó Thị anh đều phải gánh vác mà không thể từ chối được vì anh là con của ông ta.

Hai năm sau khi hay tin từ Tiểu Huyên và Tiểu Nhã rằng Thuần Dương đã trở thành tổng tài của tập đoàn Phó Thị, Tư Diệp liền hối hận mà bắt máy bay quay về nước gặp anh còn thông báo cho anh biết rằng cô sẽ trở về. Anh hay tin đó liền mừng rỡ tột độ đặt ngay một nhà hàng đã dự định sẽ cầu hôn cô bấy lâu. Nhưng khi vừa về nước cô lại tấp ngay vào quán bar và vui chơi với những người đàn ông khác mà quên đọc tin nhắn rằng anh đang đợi cô ở nhà hàng.

Và hình ảnh cô đang bám lấy người đàn ông khác được chụp lén từ Luna, một cô gái trong nhóm ba người bạn của cô. Sau đó cô ta liền gửi cho Thuần Dương vì sự ghen tỵ của bản thân mình. Luna vừa gửi đi thì cô ta nhếch môi lẩm bẩm:

"Tôi thề tuyệt đối sẽ không bao giờ để cô có thể đạt được mục đích trở thành Phó phu nhân trong tương lai đâu"

Chương 19

10:00 tối, sau khi bước ra cửa chính của buổi tiệc, bỗng Diệc Thiên quay sang Hiểu Nhiên lên tiếng:

"Hiểu Nhiên, cô đi ra cổng chờ tôi trước nhé, tôi sực nhớ ra cần gặp một người bạn để lấy đồ"

Hiểu Nhiên gật đầu rồi đáp

"Được, vậy tôi ra cổng chờ anh"

Cô nói xong thì Diệc Thiên quay đi mất, cô quay lưng vừa đi vừa ngượng ngùng lẩm bẩm:

"Lúc nhảy với anh Diệc Thiên ở buổi tiệc, mình giẫm phải chân anh ấy nhiều lần như vậy mà anh ấy vẫn mỉm cười, ngại quá à"

Vừa đi tới cổng thì cô chợt thấy Thuần Dương và Tư Diệp đang đứng bên ngoài, cô liền giật mình nấp người ra sau cổng lòng tự hỏi:

(Sao tự dưng mình lại phải trốn chứ?)

Cô hé mắt qua khe cổng ngó nhìn Thuần Dương và Tư Diệp đang nói chuyện thân thiết, cười nói rất vui vẻ bên ngoài.

Thuần Dương đưa Tư Diệp một hộp quà khiến Tư Diệp ngạc nhiên, cô mở ra xem thì bên trong là một sợi dây chuyền tuyệt đẹp lấp lánh rồi mừng rỡ nhón chân hôn lên má Thuần Dương cười tươi nói:

"Cảm ơn anh, đây là món quà mà em thích nhất đấy"

Anh mỉm cười nhẹ đáp:

"Không có gì"

Lúc này Hiểu Nhiên đứng sau cánh cổng quay lưng lại chợt thấy chạnh lòng nghĩ:

(Tự dưng mình lại đứng đây nhìn trộm hai người họ, đúng là từ lâu cũng rất muốn thoát ế nhưng cớ sao ông trời lại bất công với tôi như vậy chứ)

Cô nhíp mắt ngồi xuống ngẫm nghĩ nhớ lại về thời cấp ba của mình, trong bộ dáng mái tóc ngắn đáng yêu của cô cùng với bộ đồng phục nữ sinh đang đứng lấp ló ngoài cửa của một phòng học để nhìn lén một chàng trai, đó là một anh chàng học trưởng khóa trên cực kì ưu tú đã khiến cô động lòng ngay từ đầu năm.

Ngày hôm sau cô liền cầm bức thư tình lấy hết can đảm đứng trước chàng trai học trưởng đó lấp mấp:

"A...cái này...xin...xin học trưởng nhận lấy"

Chàng trai học trưởng đó có chút ngạc nhiên rồi giơ tay đến nhận lấy bức thư tình của cô bật mỉm cười hỏi

"Em muốn tôi làm bạn trai em?"

Cô ngượng ngùng cúi mặt gật đầu

"Vâng"

"Cũng được"

Vị học trưởng đó đáp một cách thản nhiên, nét mặt tươi cười khiến cô say nắng như hòa vào cảm xúc mạch lạc của tuổi thanh xuân rộn ràng.

Ngày hôm sau Hiểu Nhiên lại cầm món quà đi tặng vị học trưởng đó thì chợt thấy anh ta đang đứng với một cô nữ sinh khác từ đằng xa, vẫn nét mặt ngượng ngùng của cô nữ sinh đó giống hệt cô hôm qua, tay cô ta giơ lá thư tình đưa trước mặt chàng trai học trưởng đó ngượng ngùng lấp mấp.Hiểu Nhiên lúc này đứng từ xa hướng mắt quan sát, cô đã tin rằng chắc chắn anh ấy sẽ từ chối và nói anh ấy đã có bạn gái rồi nhưng không. Anh chàng học trưởng đó vẫn tươi cười hớn hở nhìn cô nữ sinh kia giống hệt nụ cười anh ta đối với cô hôm qua và hỏi

"Em muốn tôi làm bạn trai em?"

Cô nữ sinh đó ngượng ngùng gật đầu

"Vâng"

"Cũng được"

Anh trả lời một mạch khiến Hiểu Nhiên đứng từ xa cách đó vài mét liền sửng sờ rơi cả món quà trên tay xuống đất rồi nghoảnh lưng chạy đi thật nhanh và cũng khóc thật nhiều, thế là mối tình của cô lại rạn nứt kể từ hôm ấy.

Đến khi lên đại học vẫn vậy, đột nhiên có một người con trai với nước da trắng chạy đến ngượng ngùng tỏ tình với cô, thế là cô lại vội đồng ý và sau đó lại ăn quả đắng chưa đến một tuần. Cô phát hiện người con trai đó đang quấn quýt hôn người con trai khác ở sau trường học khiến cô hóa đá,sau khi nghe những lời giải thích và xin lỗi của chàng trai đó. Anh ta vẫn ngượng ngùng đứng trước mặt cô với bộ dạng ẻo lã nói:

"Xin lỗi cô, vì muốn chứng minh mình không phải đồng tính nên tôi mới tỏ tình với cô, nhưng bây giờ tôi chợt nhận ra mình thật sự thích con trai, tôi hi vọng cô thông cảm cho tôi"

Cô nghiếng răng tức giận quát một tràng vào mặt anh ta nói lớn:

"Thông cảm cái đầu anh, anh nghĩ tôi là thứ để anh chứng minh giới tính à"

Dứt lời cô lại quay mặt chạy đi thật nhanh mất.

Lúc này quay lại thực tại, Hiểu Nhiên ngồi thở phào lẩm bẩm:

"Đúng là từ trước đến giờ mình không có mối tình nào suôn sẻ, thảo nào bà nội cứ lo lắng mình sẽ không gả đi được"

Bỗng Diệc Thiên đi đến lên tiếng:

"Hiểu Nhiên, sao cô lại ngồi đây?"

Cô nhìn anh lấp mấp đứng dậy trả lời:

"A...tôi ngồi đây chờ anh"

Diệc Thiên ngạc nhiên mỉm cười rồi chuyển mắt nhìn Thuần Dương và Tư Diệp đang đứng bên ngoài cổng,chợt hai người họ cũng đang nhìn anh và Hiểu Nhiên. Rồi Diệc Thiên chuyển mắt nhìn Hiểu Nhiên tay đưa một hộp trang sức ra cho cô nói:

"Lúc nãy tôi có nói sẽ đi gặp người bạn lấy một món đồ, thật ra cái này là quà tặng cho cô xem như cảm ơn cô đã cùng tôi đi dự tiệc"

Hiểu Nhiên ngạc nhiên bỡ ngỡ rồi lắc đầu "A không cần đâu, được đến đây một lần tôi cũng rất vui, lẽ ra tôi phải cảm ơn anh mới đúng"

Diệc Thiên bật cười nói:

"Đừng ngại, xem như một chút lòng thành tôi tặng cho cô vậy, nếu cô không lấy...tôi sẽ chẳng biết tặng cho ai đâu"

Rồi anh mở hộp trang sức nhỏ ấy, lấy ra một chiếc lắc tay rồi nhẹ nhàng nắm tay Hiểu Nhiên lên đeo vào khiến cô xao xuyến đỏ mặt.

Thuần Dương và Tư Diệp đứng nhìn ngạc nhiên, anh nheo mày khó chịu.

Diệc Thiên mang chiếc lắc tay ấy vào tay cô rồi mỉm cười nói tiếp:

"Cô lấy nó rồi không được trả lại nhé"

Hiểu Nhiên mỉm cười vui mừng rồi gật nhẹ đầu đáp:

"Vâng, cảm ơn anh Diệc Thiên"

Rồi cô cùng Diệc Thiên lướt qua Thuần Dương khiến anh xám mặt đứng nhìn thì Tư Diệp đứng cạnh cố tình lên tiếng mỉa mai nói:

"Không ngờ Lăng thiếu cũng rất biết cách làm con gái vui đấy, nhưng chiếc lắc tay đó mang lên tay một nữ hầu có vẻ không hợp cho lắm"

"Đúng vậy, không hợp chút nào"

Bỗng Thuần Dương lẩm bẩm thì cô ngạc nhiên,Tư Diệp tiếp lời:

"Thuần Dương, chúng ta về thôi"

Anh nhìn cô rồi gật đầu đáp một tiếng: "Ừ"

Tại Phó Gia, Diệc Thiên vừa dừng xe thì Hiểu Nhiên cũng bước xuống, cô nhìn anh qua cửa xe mỉm cười nói:

"Cũng muộn rồi, anh về đi, tôi có thể tự vào nhà"

Diệc Thiên vẫn ngồi trên xe nhìn cô gật đầu nhẹ nói:

"Hiểu Nhiên,ngủ ngon"

Cô mỉm cười đáp

"Anh cũng vậy"

Rồi Diệc Thiên lái xe đi mất, cô thở phào vui mừng lẩm bẩm:

"Woa hôm nay vui quá"

Cô nghoảnh lưng giơ cổ tay mình lên không trung nhìn chiếc lắc tay tuyệt đẹp ấy, mỉm cười thích thú lẩm bẩm:

"Đây là món quà của anh Diệc Thiên tặng mình, mình sẽ giữ gìn cẩn thận luôn"
Bỗng Thuần Dương vừa lái xe trở về sau khi đưa Tư Diệp về nhà, liền thấy Hiểu Nhiên đứng trước cổng Phó Gia giơ tay lên xem chiếc lắc tay mỉm cười thích thú, anh tức giận liền bấm còi xe một tiếng "bíp" dài khiến cô giật mình rồi anh nhíu mày lớn giọng nói:

"Tránh ra, đứng lấn cả cổng thì ai mà vào được hả?"

Cô liền nhích chân tránh ra thì anh liền lái xe ngông cuồng chạy vào mất, cô nhíu mày lẩm bẩm:

"Có cần quát lớn vậy không chứ?"

Một lát sau, Hiểu Nhiên vừa trở về phòng mình thì Thuần Dương mở cửa tiến vào khiến cô giật mình hỏi:

"A...anh vào đây làm gì?"

Anh liếc nhìn xuống tay cô rồi nhìn cô vênh mặt nói:

"Hừ, cô quên chuyện ở bữa tiệc rồi à? Cô còn cả gan mắng tôi thì bây giờ chịu phạt"

Cô nhíu này nói:

"Cái gì chứ? Là do anh chế giễu tôi còn nói anh Diệc Thiên đầu óc có vấn đề trước nên tôi buộc miệng nói lại thôi"

Thuần Dương nheo mày nghiêm giọng:

"Tôi muốn nói gì thì nói, cô không có quyền trả treo"

Cô nhăn mặt hơn tiếp lời:

"Đừng nghĩ tôi thiếu nợ anh thì anh có quyền chế giễu tôi"

Anh nhếch môi cười nhẹ

"Cô chưa từng biết bổn phận của người hầu chỉ được hướng mắt và phục vụ một mình chủ nhân của mình thôi sao?"

"Gì chứ? Anh đâu phải Thượng Đế"

Cô trả lời thì anh tức giận hơn nắm mạnh cổ tay cô lên nói:

"Cô quên điều kiện trong bảng hợp đồng rồi sao? Đó là...luôn nghe theo điều chủ nhân nói, giống y hệt một con chó luôn trung thành chỉ với một mình chủ nhân của mình, cô cũng nên biết thân biết phận mà nghe lời đi"

Cô nhăn mặt đáp:

"Nhưng tôi không phải chó"

Anh chợt nhìn bộ dạng ăn diện của cô rồi nheo mày tức giận ra lệnh:

"Thế thì chứng minh mình là con người xem nào, sau này có sự cho phép của tôi, cô mới được bước ra khỏi Phó Gia, nếu có sự cho phép của tôi, cô mới được nghoảnh lưng với chủ của mình, biết không hả?"

Cô nghiếng răng nhìn nét mặt giận dữ của anh ngẫm nghĩ

(Bây giờ mình không nên cải lại anh ta thì hơn)

Rồi cô lấp mấp

"Tôi...tôi biết rồi, anh buông tay tôi ra đi"

Anh chợt nhìn chiếc lắc tay trên cổ tay cô rồi không ngần ngại giật đứt ra khiến cô giật mình nói:

"A...anh làm gì thế hả? Sao lại giật đồ của tôi?"

Anh cầm chiếc lắc tay đó lên cười nhếch

"Đồ của cô? Cô nên biết thân phận mình chút đi, tôi không muốn thú cưng trong nhà mình lại mang xích cổ của người khác đâu"

Rồi anh buông tay cô ra, cô liền giơ tay cố lấy lại nói:

"Trả đồ cho tôi, anh định lấy đi đâu?"

Anh quay lưng đáp

"Xem như đây là hình phạt cô dám chống đối tôi ở buổi tiệc, muốn lấy lại thì nên biết điều chút đi"

Rồi anh mở cửa ra ngoài mất, cô cắn răng

(Tên này...bị điên sao? Sao anh ta dám lấy lắc tay anh Diệc Thiên tặng cho mình chứ?)

Vừa trở về phòng mình, Thuần Dương cầm chiếc lắc tay ấy lên nhíu mày lẩm bẩm:

"Đây là hậu quả vì cô dám chọc giận tôi"

Rồi anh mở hộp tủ của mình ra vứt chiếc lắc tay này vào trong sau đó đóng mạnh tủ lại.

Chương 20

Buổi sáng, đứng trước bàn ăn, Hiểu Nhiên vừa tức tối vừa đặt các đĩa thức ăn lên bàn thì Thuần Dương đang ngồi vênh mày hỏi:

"Cô bị câm à?"

Cô nheo mày bực dần

"Anh muốn gì đây?"

"Ít nhất mỗi bữa cơm cô đều phải chúc tôi ngon miệng, còn nữa, nét mặt của cô hiện giờ là đang đưa tang sao?"

Anh nghiêm giọng nói thì Hiểu Nhiên càng khó chịu hơn rồi nghĩ:

( Mình phải nhịn, hiện tại anh ta là chủ nên có quyền chửi mắng mình, nếu muốn lấy lại sợi dây anh Diệc Thiên đã tặng thì mình phải đành mỉm cười cho anh ta vừa lòng đã)

Rồi cô thay đổi nét mặt cố mỉm cười nói:

"Mời chủ nhân ăn sáng ngon miệng"

Thuần Dương vừa lòng thì bật tiếp lời:

"Tốt, xem ra cô biết điều hơn rồi, với lại tuyệt đối sau này nếu bị tôi mắng cô phải im lặng, nếu cải lại một tiếng tôi liền phạt cô"

Hiểu Nhiên miễn cưỡng gật đầu trả lời

"Tôi hiểu rồi"

Cứ thế mỗi ngày Thuần Dương đều gọi cô nhiều lần để sai vặt. Anh đứng giữa phòng khách lớn giọng gọi:

"Bạch Hiểu Nhiên"

Bỗng cô từ nhà bếp chạy ra đáp:

"Vâng, anh gọi tôi"

Anh liếc nhìn sàn nhà ra lệnh:

"Lau sàn nhà sạch lại đi"

Cô nhìn sàn nhà rồi nói:

"Một lát nữa tôi sẽ lau, bây giờ tôi phải rửa bát"

Bỗng anh nheo mày nói:

"Làm đi, đây là lệnh"

Cô đành miễn cưỡng gật đầu

"Tôi biết rồi"

Một hồi sau cô đang lau sàn nhà thì tiếng anh vọng trên phòng lại gọi lớn:

"Bạch Hiểu Nhiên"

Cô liền chạy một mạch đến phòng anh hỏi:

"Anh gọi tôi gì vậy?"

Anh nheo mày vứt cho cô thêm đống quần áo nói:

"Giặt đi, nhớ là giặt tay đấy"

Cô ôm lấy đống đồ nheo mày trả lời:

"Nhưng tôi còn chưa lau sàn xong, hay để một lát nữa tôi sẽ..."

Bỗng anh cắt lời:

"Cô dám cải lệnh tôi à?"

Cô lại đành cắn răng miễn cưỡng gật đầu rồi ôm đống quần áo đi ra ngoài mất.

Tại phòng giặt ủi, cô ngồi vò từng chiếc áo nhíp mắt mệt mỏi

( Đáng ghét, anh ta tính hành mình đến chết hay sao? Nhiều công việc như vậy sao làm hết một lượt chứ)

Tiểu Mễ thấy thế đi lại hỏi:

"Hiểu Nhiên, tôi vừa giúp cô rửa bát rồi, chủ nhân lại bắt cô giặt quần áo sao?"

Hiểu Nhiên gật đầu ra nét mặt đáng thương nói

"Đúng vậy, Tiểu Mễ cảm ơn cô đã giúp tôi"

Tiểu Mễ cúi xuống tiếp lời

"Hay để tôi phụ cô giặt quần áo nhé"

Hiểu Nhiên lắc đầu

"A không cần đâu, cô cũng có việc phải làm mà"

Tiểu Mễ bật cười đáp

"Tôi làm xong cả rồi, bây giờ rảnh nên đến giúp cô"

"Nếu vậy thì..."

Hiểu Nhiên lưỡng lự thì Thuần Dương đi vào khoanh tay đứng dựa vào thanh cửa lên tiếng:

"Ai giúp cô ta tôi liền phạt quỳ gối ngoài trời cả ngày"

Bỗng Tiểu Mễ giật mình đứng lên cúi đầu lấp mấp:

"Chủ...chủ nhân"

Hiểu Nhiên nhìn anh trong lòng đầy tức tối

( Hắn chắc chắn là cố tình trúc giận mình rồi)

Rồi anh nhìn cô vênh mày lên tiếng:

"Bây giờ cô lập tức đi pha cho tôi cốc cafe"

Hiểu Nhiên lại nhăn mặt

"Nhưng tôi đang giặt quần áo mà"

Anh lại vênh mặt nói

"Đây là lệnh"

Cô đành đứng dậy rửa tay mình rồi lướt qua anh ra ngoài pha cafe. Tiểu Mễ đứng gần đó lo lắng thầm nghĩ

(Hiểu Nhiên đã làm gì để rồi bị chủ nhân hành hạ như thế chứ?)

Một lát sau, cô đặt cốc cafe lên bàn cho anh, anh liếc nhìn cốc cafe đang còn nóng ấy liền hỏi:

"Cô tính làm tôi bỏng miệng luôn hay sao?"

Cô cố mỉm cười nói

"Chủ nhân, anh có thể đợi một lát, cafe sẽ nguội theo ý anh muốn mà"

Anh nheo mày nghiêm giọng

"Tôi muốn uống liền"

Cô chướng mày nhưng vẫn cô cười nói:

"Vậy anh dùng đá không? Tôi sẽ đi lấy"

"Lấy đi"

Anh bảo, cô liền đi vào trong mang đá ra thì thấy anh đã uống sạch cốc cafe từ lúc nào, cô liền hỏi:

"Anh uống hết rồi sao?"

Anh cắm mắt vào cuốn sách trên tay trả lời

"Cô lấy lâu quá nên tôi uống sạch rồi"

Cô nheo mày nghĩ

( Mình chỉ vừa bước vào trong có vài phút, mà là lâu sao?)
Anh lại lên tiếng:

"Giặt quần áo xong, cô ra đây gặp tôi"

Cô liền gật đầu rồi đi vào trong mất.

Sau một hồi, cô đã phơi toàn bộ quần áo ra ngoài trời, rồi lau trán mình thở phào lẩm bẩm:

"Phù, cuối cùng cũng xong"

Bên trong phòng khách, cô bước đến gần anh nói

"Tôi làm xong việc rồi"

Nghe vậy Thuần Dương đóng quyển sách trên tay lại rồi đứng dậy tiếp lời

"Đi theo tôi ra sân"

Nói xong anh liền bước đi nên cô đành lẽo đẽo đi theo dù không biết sắp tới lại bị bắt làm công việc gì.

Đến sân vườn thoáng mát, cô liền lên tiếng hỏi:

"Sao anh lại đưa tôi đến đây? Ở đây là làm gì?"

Anh vẫn im lặng rồi đi đến một bụi cỏ, vạch ra để lấy một chiếc đĩa bay đồ chơi cho chó đã giấu bấy lâu.

Anh cầm lên thì cô ngạc nhiên khó hiểu lẩm bẩm:

"Cái đó..."

Anh quay lại cười nhạt rồi ném đi thật xa, cô hướng mắt nhìn chiếc đĩa bay đó bay trên không dần mất dạng, rồi quay lại nhìn anh hỏi:

"Anh làm gì vậy?"

"Nhặt lại cho tôi"

Anh nói, cô như sét đánh vào tai mà trố mắt hỏi:

"Cái....gì?"

Anh vênh mặt gian tà tiếp lời:

"Tôi bảo cô nhặt lại cho tôi, không nghe sao?"

Cô sửng sờ hỏi

"Nhưng cái đó chẳng phải dành cho chó sao?"

Anh nhếch môi

"Tôi biết, vậy nên tôi mới ra lệnh cho cô nhặt lại, nếu trong vòng 10 phút nữa cô vẫn chưa nhặt được và trở về đây, cô sẽ bị phạt"

Cô cắn răng

(Anh ta dám xem mình là chó sao?)

Rồi cô ngạc nhiên nghĩ tiếp

(Khoan đã, tên này thật sự đầu óc không được bình thường, mấy ngày trước còn được bác sĩ tâm lý bang cho lọ thuốc an thần mà, nhưng trước hết đành phải làm vừa lòng anh ta đã)

Rồi cô nghoảnh lưng chạy đi nhặt lại đĩa bay mất, anh bật cười thầm đứng nhìn bóng dáng cô khuất mất mà nghĩ:

(Ha...nếu nghe lời chủ thế này thì tôi đâu phải cất công dạy dỗ cô)

Buổi trưa đến, cô chạy từ xa tay cầm chiếc đĩa bay đến chỗ anh đang ngồi trên bãi cỏ thảnh thơi, cô cúi gối thở dốc lấp mấp nói:

"Tôi...tôi nhặt được rồi"

Anh cầm lấy chiếc đĩa bay rồi đứng dậy lại tiếp tục ném đi, cô lại trố mắt lấp mấp:

"Này...anh..."

"Nhặt tiếp đi"

Anh lạnh nhạt nói, cô nhăn mặt trả lời:

"Anh thật quá đáng, anh đang..."

Cô đang nói thì bị anh lườm một cái khiến cô nghoảnh lưng tiếp lời:

"Tôi...tôi sẽ đi nhặt"

Cô lại chạy đi mất, anh lại ngồi xuống bãi cỏ thảnh thơi bật cười nhạt tự hỏi:

"Khi nào chó con mới trở về đây?"

Buổi chiều, cô thở dốc kiệt sức ngã khuỵu nằm xuống bãi cỏ sau khi phải chạy khắp nơi trước mặt anh, mở nhẹ mắt giơ chiếc đĩa bay đến cho anh lấp mấp hụt hơi nói

"Tôi...tôi nhặt rồi đây, làm ơn...đừng ném...đi nữa"

Anh ngồi chống tay ra sau bãi cỏ, rồi nhìn bộ dạng nhễ nhãi đầy mồ hôi của cô, hơi thở tỏa ra "hộc hộc" không còn chút sức lực, anh nghĩ (Hành hạ cô thế này đủ rồi)

Rồi anh đứng dậy nói

"Vào nhà thôi"

Nói xong anh liền nghoảnh lưng đi thì cô vẫn nằm kiệt sức trên bãi cỏ

( Trời ơi, mỏi chân đến mức không thể đứng dậy được nữa, đợt tập thể dục này đúng là khủng khiếp)

Anh đang đi thì khựng chân lại quay ra sau nhìn cô chướng mày vì vẫn thấy cô nằm đó. Anh bước đến hỏi:

"Sao còn chưa vào?"

Cô ngước mắt nhìn anh trả lời

"Tôi kiệt sức rồi, ê ẩm cả hai chân nên không ngồi dậy nổi"

Anh vểnh mày nói

"Đúng là yếu kém, tôi chỉ mới bắt cô chạy vài vòng thì đã không đi nổi"

Cô nheo mày

"Thế thì anh thử đi nhặt xem, tôi phải chạy mấy vòng,vượt rào,vạch bụi cây, còn bị chó nhà hàng xóm rược đuổi mới tìm được chiếc đĩa bay anh ném, tôi sắp chết rồi"

Cô ra sức than vãn, anh bật cười nhẹ khiến cô ngạc nhiên

( Anh ta cười ư?)

Anh cười xong lại nghiêng đầu vênh mặt hắc ám ngước xuống nhìn cô nói:

"Vậy ngày mai...chúng ta lại tiếp tục nhé"

Cô trố mắt lấp mấp không thành lời, miệng mấp máy từng tiếng:

"Tôi...không...muốn"

(Tên này đúng là tâm thần rồi, trước khi trả nợ hết mình sẽ bị anh ta hành hạ còn lại bộ xương khô, sau đó về gặp bà nội như thế nào đây, mình không thể nghĩ đến cảnh tượng đó)

Cô lắc lư đầu nhíp mắt nói:

"Tôi không muốn sống nữa, giết tôi đi'

Bỗng hai cánh tay chạm đến nâng người cô lên dần, cô ngạc nhiên mở mắt ra nhìn anh đang bế mình đi, lấp mấp hỏi:

"A...anh làm gì vậy?"

Anh lạnh nhạt nói

"Chẳng phải cô nói không đi nỗi sao?"

"Tôi biết nhưng anh không cần phải làm như thế, tôi tự đi được"

Cô trả lời nhưng anh vênh mày nói

"Im lặng đi"

Bên trong phòng khách, Tư Diệp đang ngồi cầm gương tô lại đôi môi nhỏ của mình, bỗng giọng nói thấp thoáng đi vào dần khiến cô bật mừng mà phán đoán:

"Là giọng của Thuần Dương, anh ấy vừa đi đâu vậy?"

Ngay tại cửa, Thuần Dương bế Hiểu Nhiên vào, cô nhăn mặt nói:

"Bỏ tôi xuống được rồi, tôi đã bảo không cần...mà"

Bỗng Thuần Dương nhìn sang ghế phòng khách, anh bỡ ngỡ nhìn Tư Diệp đang ngồi nhìn anh một cách kinh ngạc, Tư Diệp sửng sờ không thể ngờ điều mình đang thấy trước mắt nên làm rơi cả thỏi son đang cầm trên tay xuống đất vang lên tiếng "lạch bạch". Cô lấp mấp to mắt nói:

"Thuần...Dương"

Đột nhiên anh liền giật mình nhanh chóng thả Hiểu Nhiên lăn xuống đất, lên tiếng hỏi:

"Tư Diệp, em đến đây từ lúc nào?"

Tư Diệp nhìn anh bằng ánh mắt căm phẫn hỏi ngược lại:

"Chuyện này là sao? Sao anh lại bế cô ta?"

Hiểu Nhiên đứng dậy giơ tay lấp mấp giải thích

"A...không phải như cô nghĩ đâu, tôi bị mỏi chân nên chủ nhân giúp tôi vào nhà thôi"

Tư Diệp khoanh hai tay bật cười nhẹ

"Ha, mỏi chân rồi được chủ nhân bế vào sao? Cô tưởng cô đang lừa ai? Có mỏi chân cũng không đến lượt Thuần Dương phải bế cô vào tận nhà thế đâu"

Thuần Dương đi đến tiếp lời:

"Khoan đã Tư Diệp, anh thật sự chỉ giúp cô ta bế vào trong nhà chứ không có ý gì khác"

Tư Diệp nheo mày nói

"Anh nghĩ nói vậy em sẽ tin sao? Trong khi cô ta có liệt cả hai chân thì anh cũng không có quyền được bế cô ta đi vào nhà đâu"

Thuần Dương nhíu mày hỏi

"Em không tin anh? Anh và cô ta hoàn toàn không có gì"

Tư Diệp bật cười nhẹ

"Em cứ tưởng anh một mực chung thủy với em, hóa ra không phải"

Nghe vậy Thuần Dương lớn giọng nói:

"Còn em thì sao? Ngay cả khi em bỏ anh sang nước ngoài hai năm và cắt đứt luôn liên lạc, quay trở về thì lại giang díu với người đàn ông khác ở quán bar. Em có tư cách gì nói anh hả?"

Hiểu Nhiên đứng gần đó, cô nhón nhẹ chân đi từng bước định chuồn lẹ, vừa đi vừa nghĩ:

(Chết rồi, chết thật rồi, không ngờ mình lại bị Lạc tiểu thư hiểu lầm trầm trọng như thế, mình không nên đứng đây thì hơn)

Tư Diệp chợt nắm lấy hai cổ tay Thuần Dương, hạ giọng nói:

"Em xin lỗi chỉ là vì em không muốn mất anh nên em sẽ tin anh lần này, được không hả Thuần Dương?"

Ánh mắt cô nhìn anh đáng thương, anh lại không kìm lòng mà ôm cô nói khẽ:

"Sau này em đừng nghĩ lung tung nữa, anh sẽ không làm thế với bất cứ người phụ nữ nào khác ngoài em"

Tư Diệp gật nhẹ đầu trả lời:

"Ừm"

Rồi ánh mắt cô hiện lên sự gian xảo ngay sau lưng anh nghĩ thầm

( Hừ, tưởng em sẽ dễ dàng bỏ qua như vậy sao? Em có thể tin anh nhưng còn cô ta thì không)

Rồi anh buông cô ra hỏi tiếp:

"Mà em đến đây lúc nào? Sao không báo cho anh biết trước một tiếng?"

Tư Diệp mỉm cười trả lời:

"Em vừa đến thì không thấy anh, nên ngồi ở phòng khách chờ anh một lát"

Rồi cô tiếp lời

"Tối nay...em ở lại đây được chứ?"

Anh ngạc nhiên vì đây là lần đầu tiên Tư Diệp nói muốn ở nhà anh qua đêm, anh liền mỉm cười gật đầu

"Được"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau