YÊU PHẢI CÔ NGƯỜI HẦU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Yêu phải cô người hầu - Chương 11 - Chương 15

Chương 11

Buổi tối,Thuần Dương nghiêm mặt ngồi trên sofa nhìn ba cô gái đang đứng cúi đầu trước mặt mình, họ bật run vì có cảm giác bất an chập đến,một cô gái lấp mấp hỏi:

"Chủ nhân, ngài...ngài gọi bọn em lên đây là có chuyện gì?"

Thuần Dương đứng dậy đi đến gần ba cô người hầu ấy lên tiếng:

"Mấy cô có gì muốn nói với tôi không?"

Cô gái đó lấp mấp

"Bọn...bọn em thì có gì để nói với chủ nhân chứ?"

Ngay lập tức anh giơ tay đến bóp mạnh lấy cổ cô ta một cách bất ngờ nói lớn

"Tôi đã thấy mấy cô tái phạm nhiều lần, chẳng qua là vì thương hại nên mới để mấy người tiếp tục ở đây làm việc,giấy nợ mấy người cũng đã kí, còn tính giả vờ không biết gì sao?"

Cô gái vùng vẫy nắm lấy cổ tay Thuần Dương nhăn mặt đau đớn lấp mấp

"Bọn em không có làm gì sai cả, sao chủ nhân lại..."

Hai cô gái còn lại run rẩy lấp mấp cúi đầu

"Chủ...chủ nhân, xin ngài bớt giận, có phải có ai đó đã nói xấu bọn em không?"

Thuần Dương bật cười nhạt

"Ha...giờ này còn có tư cách mà hỏi tôi sao? Giả vờ tốt lắm, tôi nhớ mấy người kí giấy vào đây làm việc chứ đâu kí giấy làm bà chủ nhà này nhỉ?Thế dựa vào đâu mà mấy cô có quyền...ngược đãi người hầu của tôi?"

Vừa nói xong, anh đẩy mạnh cô gái đó vào cạnh bàn không thương tiếc khiến cô ta lăn ra đất ho xốc ra máu, cả đám người hầu đứng gần đó cũng cảm thấy sợ hãi theo đều cúi đầu không dám nhìn cảnh tượng trước mặt, hai cô gái còn lại xanh mặt sợ hãi liền quỳ xuống cúi đầu

"Xin...xin chủ nhân bớt giận, bọn em biết sai rồi"

"Bọn em không dám kiếm chuyện với ai nữa, xin ngài hãy tha cho bọn em"

Thuần Dương bật cười nhạt rồi cúi xuống nâng cầm hai cô gái kia lên tiếp lời:

"Tôi nghe nói mấy cô rất thích trò giật tóc người khác, hay để tôi cho thử một lần nhé"

Hai cô gái ấy khóc lóc van xin

"Bọn em biết lỗi rồi, xin chủ nhân tha cho"

Nghe những lời van xin đó, anh nghiêng đầu cười nhẹ

"Tôi vốn dĩ không muốn hành hạ phụ nữ, nhưng dường như mấy cô muốn làm chủ nhà này nên tôi không còn cách nào khác"

Rồi anh tiếp lời

"Hai cô giật tóc nhau cho tôi xem nào, người nào thắng thì tôi tha, thua thì lại tiếp tục chịu phạt"

Ngay lúc ấy, tiếng va chạm cấu xé kèm theo tiếng va vỡ đồ đạc khiến những người hầu khác bên ngoài cửa phòng khách bàn tán bất an:

"Hình như chủ nhân đang dạy dỗ người hầu bên trong, không biết là ai xui thế?"

Một cô người hầu kế bên nói nhỏ:

"Theo tiếng la này tôi nghĩ là ba người nữ hầu hay gây chuyện nhất trong Phó Gia rồi"

"Thế thì chết rồi, hiếm khi chủ nhân mới dạy dỗ người hầu, mỗi lần như thế nét mặt chủ nhân rất đáng sợ, vì ngài ấy từng bị ảnh hưởng tâm lí đấy, tôi e là..."

Một cô người hầu khác lo sợ nói

"Chúng ta có thể ngăn được ngài ấy không?"

"Cô điên à? Vào trong đó là chết đấy, ngài ấy sẽ dạy dỗ luôn chúng ta, cô có tưởng tượng được cảnh bị ngài ấy hành hạ không? Ngài ấy không nương tay với phụ nữ đâu"

Một cô gái phản ứng sợ hãi nói thì Hiểu Nhiên đi lại thắc mắc hỏi

"Sao mấy cô tập trung trước cửa phòng khách nhiều thế?"

Mấy cô gái lấp mấp nói

"Chủ nhân đang dạy dỗ người hầu bên trong, cô tốt nhất không nên...vào"

Cô người hầu đó chưa nói hết thì Hiểu Nhiên đã cảm thấy tò mò vì tiếng đồ bị đập vỡ bên trong phòng khách liền mở cửa đi vào, mấy cô người hầu khác liền nhanh chóng kéo tay cô lại ngăn cản nói

"Cô không được vào đó, ngài ấy đang tức giận, quy tắc khi dạy dỗ người hầu không được ai bước vào trong xem đâu" Hiểu Nhiên ngơ mặt hỏi

"Tại sao? Nhưng tiếng đập đồ lớn quá, tôi muốn xem bên trong đang xảy ra chuyện gì?"

Cô vẫn một mạch mở cửa đi vào thì mấy cô người khác nhăn mặt lo lắng

"Cô ta đúng là không biết sống chết, chúng ta đã ngăn rồi mà không nghe"

"Mặc kệ cô ta đi"

Phía bên trong, anh bóp mạnh mồm một cô gái đang kiệt sức vênh mặt gian tà nói

"Hẳn cô là người hay chủ mưu mọi thứ rắc rối nhỉ? Vậy....đứng lên tát hai người bọn họ, tôi sẽ tha cho cô"

Cô gái mấp môi vì sợ hãi rồi cố gắng đứng dậy nhìn sang hai cô gái đang giật tóc nhau trước mắt, cô đành đi vào nhập cuộc như một người chơi.

Đột nhiên Hiểu Nhiên đi vào thấy cảnh tượng trước mắt, cả ba cô người hầu đều giằng xé áo nhau để được chủ nhân tha cho, bọn họ không ngần ngại dùng toàn bộ sức lực tát vào má nhau còn Thuần Dương thì lại ngồi lên ghế chéo chân xem màn kịch hành động trước mắt, anh nhếch môi cười nhẹ thì Hiểu Nhiên đi đến can ngăn ba cô gái đang cấu xé lẫn nhau ấy đến mức thân thể nhem nhuốc và đầy vết thương

"Này...dừng lại, mấy người sao lại đánh nhau thế?"

Thuần Dương nheo mày lên tiếng

"Bạch Hiểu Nhiên, ai cho phép cô vào đây, có nghe lệnh cấm của tôi không vậy?"

Hiểu Nhiên nheo mày nhìn anh

"Bọn họ sao lại đánh lẫn nhau, không phải anh..."

Anh bật cười đứng dậy

"Đó là cách tôi dạy dỗ người hầu, cô không có bổn phận gì thì ra ngoài đi"

Cô đứng chần chừ rồi nhíp mắt nhìn cảnh cả ba cô gái đang vật vã nhau trên sàn, cô lắc lư đầu

"Không...tôi không muốn họ đánh nhau, tôi không cần biết họ đã làm sai những gì nhưng phải cấu xé lẫn nhau thật sự rất tàn nhẫn, xin anh hãy cho họ dừng lại đi"

Anh ngạc nhiên rồi nheo mày hỏi

"Lẽ ra điều này cô phải vui, sao lại muốn tha cho họ?"

Cô mím môi

"Tôi chỉ không muốn họ gây gổ nhau, nếu anh muốn phạt họ vậy thì phạt cả tôi đi, tôi cũng đã phá phách vườn hoa của mẹ anh, nhiều lần vi phạm phép tắc của anh" Anh sửng sờ nhìn cô, liền cảm thấy có chút nực cười vì đây là lần đầu tiên, có người tự động vác mặt đến cầu xin anh chịu phạt, đã vậy còn chịu phạt thay những người đã hãm hại mình nữa chứ, anh không hiểu, một chút cũng không, vì sao cô gái trước mặt mình lại có thể ngốc đến thế.

Rồi anh lớn tiếng

"Dừng lại"

Đột nhiên ba cô gái kia bắt đầu dừng cấu xé lẫn nhau, quần áo rách và cơ thể họ đầy vết cào bầm tím, tóc rối bù và tơi tả. Thuần Dương nheo mày nhìn Hiểu Nhiên hỏi lại:

"Cô thật sự muốn bị phạt?"

Hiểu Nhiên cúi đầu gật một cái rồi nói

"Tôi chỉ vừa vào làm hai tuần đã vi phạm rất nhiều điều rồi, anh có thể phạt tôi"

Anh bật cười nhạt, tay đỡ mặt mình nói

"Sao trên đời này lại có thể loại người như cô chứ? Thậm chí tôi còn cho cô cơ hội giải thích mọi chuyện, nhưng cô lại tự đi nhận mọi lỗi lầm của người khác gây ra cho mình, rõ ràng vườn hoa của tôi là do bọn họ phá, nhưng sao cô lại nhận lỗi thay chứ?"

Cô ngạc nhiên nhìn anh lấp mấp

"Vậy ra...anh đã biết?"

Anh nghiêng nhẹ đầu tiến lại gần cô hỏi

"Tôi chỉ cố tình để xem cô có giải thích hay không? Vậy mà cô lại chọn cách nhận lỗi thay vì biện minh cho mình"

Cô nghiêng đầu mỉm cười nhẹ

"Vậy là...số nợ của tôi sẽ không được tăng lên đúng không?"

Anh ngạc nhiên rồi nheo mày

"Số nợ sẽ vẫn nguyên 150 triệu, nhưng bây giờ cô phải chịu phạt vì không chịu giải thích minh oan cho bản thân mình"

Cô sửng sờ lấp mấp

"Sao...sao tôi lại bị phạt chỉ vì chuyện đó?"

Rồi anh nhếch mắt nói

"Bởi vì cô bị phạt vì tội bao che cho bọn họ, nếu cô nói sớm hành vi của họ thì vườn hoa của tôi đâu phải bị nát tươm tất như thế"

Cô lấp mấp

"Vậy ra...anh đang phạt họ vì chuyện này sao?"

Anh nheo mày

"Cô yên tâm vì sau khi phạt họ xong, sẽ tới lượt cô"

Rồi anh đi đến vứt ba tờ giấy nợ vào người ba cô gái kia lạnh nhạt nói

"Số nợ mà mấy người nợ tôi lúc trước, cũng như được xóa bỏ, bây giờ thì lập tức cút khỏi Phó Gia ngay đi"

Ba cô gái lấp mấp cúi đầu

"Vâng...vâng ạ"

Họ đi ra ngoài mất thì Hiểu Nhiên lướt ngang qua anh, anh lên tiếng

"Cô đứng lại"

Cô quay lại cười gượng

"Tôi quên mất mình có chuyện cần làm"

Anh nghiêng nhẹ đầu cười nhạt

"Chẳng phải lúc nãy cô muốn chịu phạt sao?"

Chương 12

Trước cửa phòng anh, anh bỏ tay cô ra rồi nheo mày nói:

"Quỳ đi, quỳ trước phòng tôi đến sáng"

Cô sửng sờ hỏi:

"Này, sao tôi phải quỳ trước phòng anh chứ?Ý...ý tôi là chủ nhân"

Anh nhíu mày lớn tiếng:

"Tôi bảo quỳ thì quỳ"

Nghe vậy cô đành cúi mặt vâng lời đáp:

"Tôi biết rồi"

Rồi cô quỳ trước phòng anh, anh lại tiếp lời:

"Hát đi"

Cô nhăn mặt nói

"Hát? Tôi đã quỳ rồi, sao lại còn phải hát?"

"Bởi vì cô bị phạt"

Anh thẳng thừng nói rồi nheo mày tiếp lời:

"Nếu tôi mà nghe thấy cô dừng hát, tôi sẽ trừng trị cô nặng hơn"

Rồi anh mở cửa phòng mình đi vào mất, cô khụ mặt thở dài lẩm bẩm

"Bây giờ mình chẳng có tâm trạng gì để hát cả"

Bỗng anh mở cửa ra nheo mày khó chịu hỏi

"Sao không hát? Cô muốn bị phạt nặng hơn à?"

Cô nhìn anh lấp mấp

"Tôi...tôi biết rồi"

Anh bất ngờ đi ra kéo tay cô vào phòng mình rồi nói

"Cô quỳ dưới sàn hát đi, để cô bên ngoài thì tôi không biết cô lại tự lẻn trốn về phòng mình"

Cô đành gật đầu,đêm hôm ấy cô vừa hát vừa quỳ cạnh giường anh.Khi màn đêm đã lặn xuống thì cổ họng cô bắt đầu khô hốc, vừa khô cả miệng vừa mỗi chân vì đã quỳ suốt mấy tiếng.Cô nhìn anh đang ngủ trên giường liền nhíp mắt, bóp nhẹ cổ họng mình.

( Hát từ nãy giờ làm cổ họng mình khát quá, làm sao đây)

Cô cố đứng dậy rồi lẩm bẩm

"Chắc anh ta ngủ rồi, sẵn cơ hội này mình sẽ trốn về phòng, anh ta biết mới lạ"

Rồi cô bước chân rón rén ra cửa, vặn nhẹ khóa cửa chuẩn bị đi ra ngoài thì tiếng rên của anh vang lên

"Ưm...mẹ...đừng..."

Cô giật mình quay lại thì thấy anh đang nhắm mắt ngủ nhưng lại gặp cơn ác mộng gì đó. Mồ hôi nhễ nhãi trên trán và toàn thân anh run bần bật, cô tiến tới lẩm bẩm:

"Anh ta sao vậy?Gặp ác mông à?"

Anh lại mấp môi vài tiếng:

"Không..."

Giấc mơ ấy lại ám ảnh anh, lại là giấc mơ có một cậu bé đang đứng nhìn một người phụ nữ treo cổ tự xác trước mặt mình, gương mặt người phụ nữ đã chết ấy hiện lên một nụ cười đáng sợ dưới lớp tóc dài đen mượt bị phủ khuất,cậu bé sợ hãi tột độ và toàn thân đứng đờ đẫn, lấp mấp gọi:

"Mẹ..."

Lúc này Hiểu Nhiên bối rối không biết làm gì, đành chạy đi lấy khăn ướt tiến đến giường ngồi cạnh lau nhẹ mặt anh, anh vẫn bị cuốn theo giấc mơ đó nhưng lại có cảm giác mát lạnh trên mặt mình, cô lấp mấp lo lắng gọi

"Chủ nhân, anh không sao chứ?"

Anh mở dần mắt ra nhìn cô, tim vẫn đập thình thịch lồng ngực vì sợ hãi, cô lại hỏi

"Lúc nãy anh gặp ác mộng gì đó rất khủng khiếp, nên tôi đành lấy khăn lau nhẹ mặt anh" Anh vẫn không thể bình tĩnh được sau khi mơ thấy giấc mơ đó, liền kéo mạnh người cô xuống người anh ôm chặt, nét mặt sợ hãi vẫn còn run run nói cạnh ven tai cô

"Cô...cô nằm cạnh tôi đi, tôi không muốn lại mơ thấy cơn ác mộng đó"

Cô ngạc nhiên rồi ngẩn đầu nhìn anh nói

"Khoan...khoan đã, sao tự dưng tôi phải nằm cạnh anh? Không được"

Cô cố ngồi dậy thì anh nghiêm mặt nói

"Làm đi, đây là lệnh"

Cô giật mình đành lấp mấp

"Nhưng mà...nhưng mà tôi muốn đi uống nước"

Một hồi sau dưới nhà bếp, sau khi uống nước xong thì Hiểu Nhiên quay sang nhìn Thuần Dương đứng bên cạnh nheo mày hỏi

"Sao anh lại đi theo tôi xuống đây?"

Anh tiếp lời

"Tôi bị ám ảnh giấc mơ đó nên...không thể ở lại phòng ngủ một mình"

Cô bắt đầu cười sặc sụa nói

"Á há giấc mơ đó có gì mà kinh hồn vậy? Không lẽ anh mơ thấy ma?"

Anh nheo mày nghiêm giọng nói

"Cô im ngay cho tôi, cười cái gì hả?"

Cô liền bịt miệng mình cố nhịn cười nói

"Anh mơ thấy gì vậy? Nói cho tôi biết với"

Anh không trả lời cô mà sờ đầu mình nghiếng răng tự hỏi

(Đã nhiều năm như vậy, sao lại còn thấy cơn ác mộng đó)

Rồi cô bước đi thì anh liền nắm tay cô lại hỏi

"Cô đi đâu vậy?" "Đương nhiên là lên phòng ngủ rồi"

Cô trả lời thì anh vẫn nắm tay cô lấp mấp giữa căn nhà tối om nói

"Không được đi trước, cô phải kéo tay tôi đi"

Cô ngạc nhiên thốt hai chữ:

"Cái gì?"

Trên bậc thang tối om, cô vừa bước đi thì anh cũng đi bên cạnh nắm tay cô, cô có thể cảm nhận được bàn tay anh đang rất run rẩy và đổ cả mồ hôi, cô nhíu mày hỏi:

"Này, tay anh nắm chặt quá khiến tay tôi ướt nhẹp theo luôn rồi"

Anh nhíu mày nghiếng răng

(Chết tiệt, mỗi lần mơ thấy giấc mơ đó thì mình liền cảm thấy sợ hãi, bây giờ bất đắc dĩ phải nắm tay con nhỏ người hầu này mà bước đi)

Rồi anh lên tiếng

"Cô cằn nhằn cái gì chứ?"

Cô tiếp lời

"Nếu mà anh sợ sao không bật tất cả các đèn lên, đúng là nhát gan"

Anh cắn răng hằn giọng nói

"Cô im ngay, tôi không muốn lãng phí tiền điện"

Cô to mắt ngạc nhiên nói

"Anh mà cũng sợ lãng phí tiền điện sao?Tôi có nghe nhầm không vậy?"

Anh thở dài

"Mẹ tôi đã từng dạy tôi, cho dù có giàu có thế nào cũng phải biết tiết kiệm, cô bớt lảm nhảm đi được không?"

Cô ngạc nhiên tò mò hỏi tiếp

"Vậy mẹ anh là người rất hà tiện nhỉ?"

Lúc này anh chợt khẽ nói, ánh mắt có chút buồn trong màn đêm

"Đương nhiên vì mẹ tôi có xuất thân không tốt, nên đã có tính tiết tiệm và sống khó khăn từ nhỏ"

Rồi anh cao mày hỏi

"Mà sao cô thích hỏi chuyện riêng tư của người khác quá vậy? Cô mà còn lép mép là tôi sẽ phạt cô nặng hơn"

Nghe vậy Hiểu Nhiên liền tiếp lời

"Không nói thì không nói, làm gì căng vậy? Mà...lúc nãy anh mơ thấy gì thế?"

Anh nheo mày khó chịu hơn

"Cô..."

Cô liền giật mình nói

"Tôi không hỏi nữa...không hỏi nữa"

Một lát sau trong phòng anh, anh nằm lên giường nhìn cô bên cạnh nói

"Cô nằm yên ngay đây, tuyệt đối không được đi đâu, nếu tôi gặp ác mộng thì cô nhanh đánh thức tôi dậy, nếu không tôi sẽ phạt cô thật nặng"

Rồi anh nhắm mắt lại còn cô nằm cạnh anh thở dài than vãn nghĩ

(Sao lại là mình chứ?)

Chương 13

8:00 sáng hôm sau.

Tư Diệp mang giỏ trái cây bước vào cửa Phó Gia với tâm trạng rất vui, liền quay sang cô người hầu gần đó lên tiếng hỏi

"Thuần Dương đâu rồi? Nói tôi đến gặp anh ấy"

Cô người hầu cúi đầu rồi trả lời

"Chủ nhân ngài ấy còn đang ngủ, sáng giờ vẫn chưa xuống, hay để tôi lên phòng gọi ngài ấy..."

Cô người hầu đang nói thì Tư Diệp cắt lời

"Khỏi, tôi sẽ tự lên gọi anh ấy dậy"

Nói xong cô bước lên bậc thang hướng đến phòng Thuần Dương.

Lúc này Hiểu Nhiên vừa mở mắt ra thì ngạc nhiên lẩm bẩm

"Sáng rồi á? Đêm qua mệt quá nên mình ngủ quên mất"

Rồi cô cố ngồi dậy thì chợt thấy cánh tay anh đang đè lên người mình, cô nhíu mày nhìn anh vẫn còn đang ngủ bên cạnh, nhẹ nhàng gỡ tay anh lên thì tiếng gõ cửa bên ngoài khiến cô giật mình

"Cộc cộc"

Tư Diệp đứng bên ngoài lên tiếng gọi

"Thuần Dương, anh vẫn còn ngủ sao? Em đến gặp anh đây"

Hiểu Nhiên giật mình lẩm bẩm

"Tiếng này là...là Lạc tiểu thư"

Rồi cô đặt nhẹ tay anh xuống giường, lây người anh gọi

"Chủ nhân, chủ nhân à"

Anh vẫn nhíp mắt ngủ, mấp môi vài chữ

"Ồn...quá"

Phía bên ngoài Tư Diệp nheo mày lẩm bẩm

"Sao Thuần Dương lâu vậy? Không lẽ không có trong phòng?"

Cô lên tiếng

"Thuần Dương,nếu anh không mở cửa là em vào đó"

Bên trong phòng,Hiểu Nhiên cố lây người anh gọi

"Chủ nhân,sáng rồi, anh mau dậy đi"

Anh vẫn phất tay ra quay người về bên kia ngủ tiếp khiến cô nhăn mặt

(Tên này sao ngủ như heo vậy)

Rồi cô đứng dậy ngẫm nghĩ

(Chắc mình phải mở cửa thôi, hi vọng Lạc tiểu thư không hiểu lầm vì mình ở trong phòng anh ta chứ?)

Hiểu Nhiên đi đến sờ tay đến chưa kịp vặn cửa thì cánh cửa đã mở dần ra, Tư Diệp đứng bên ngoài nhìn cô ngạc nhiên lẩm bẩm

"Sao cô..."

Hiểu Nhiên cười gượng cúi đầu

"Chào buổi sáng Lạc tiểu thư, tôi đến phòng gọi chủ nhân dậy nhưng anh ấy không chịu dậy, làm phiền cô a"

Tư Diệp nghiêng đầu nghi ngờ hỏi "Cô vào đây từ lúc nào?Sao nãy giờ tôi gọi cô không lên tiếng?"

Hiểu Nhiên lấp mấp

"À...lúc nãy tôi đang ở trong nhà vệ sinh dọn dẹp lại đồ cho chủ nhân nên...nên không nghe thấy Lạc tiểu thư gọi"

"Vậy à..."

Tư Diệp nói, rồi bước thẳng vào trong phòng Thuần Dương tiếp lời

"Cô đi được rồi, tôi sẽ tự mình gọi Thuần Dương dậy"

Hiểu Nhiên cúi đầu "vâng" rồi ra ngoài mất, trên dãy hành lang vừa đi cô vừa thở phào

"May quá, Lạc tiểu thư không nghi ngờ mình, dù gì cô ấy cũng là bạn gái của cái tên Phó Thuần Dương kia, ai lại thấy một nữ nhân trong phòng bạn trai mình mới sáng sớm mà không ghen chứ"

Lúc này bên trong phòng Thuần Dương, Tư Diệp tiến chân đi đến gần giường anh rồi mỉm cười gọi

"Thuần Dương, anh vẫn còn ngủ đấy à? Mau dậy đi em có mang trái cây qua cho anh này"

Anh vẫn nhíp mắt ngủ rồi cô ngồi xuống giường bật cười

"Thật là, anh ngủ say quá đấy"

Bỗng cô ngạc nhiên khi nhìn thấy sợi tóc dài nằm trên gối bên cạnh Thuần Dương, cô nhặt lên xem một hồi rồi nhíu mày lẩm bẩm

"Sợi tóc này...là tóc phụ nữ"

Rồi cô âm thầm nghĩ

( Sao lại có tóc con gái nằm trên giường Thuần Dương, không đúng anh ấy vốn không có thói trăng hoa, làm gì có chuyện đưa phụ nữ về nhà)

Rồi Tư Diệp nhíu mày nhớ lại Hiểu Nhiên lúc nãy có mặt trong phòng anh, cô lẩm bẩm

"Không lẽ cô ta..."

Bỗng Thuần Dương lên tiếng

"Tư Diệp, là em à?" Tư Diệp giật mình rồi nhìn Thuần Dương đã mở mắt từ lúc nào bật cười

"Thuần Dương, anh dậy rồi, anh có biết nãy giờ em gọi anh nhiều lần lắm không?"

Thuần Dương ngồi dậy tiếp lời

"Vậy à, xin lỗi em, không hiểu sao đêm qua anh lại ngủ ngon như vậy"

Tư Diệp ngạc nhiên nhíu mày

"Ngủ ngon? Đêm qua anh ngủ ngon đến vậy sao?"

Thuần Dương lắc nhẹ đầu

"Không hẳn, hôm qua anh có gặp chút ác mộng"

Rồi Tư Diệp nhéo má anh mỉm cười nói

"Thôi nào, mau đi đánh răng rồi xuống ăn sáng cùng em"

Anh gật đầu cười nhẹ rồi đứng dậy đi mất.

Tư Diệp lại cầm sợi tóc đã giấu trong tay lên xem lại, ánh mắt bắt đầu đa nghi ngẫm nghĩ

(Sợi tóc này không tự dưng vô cớ nằm trên giường anh ấy được, nhất định là có người phụ nữ nào đó đã nằm cạnh anh ấy suốt đêm qua, và mình chỉ có thể đoán được rằng...nó là của hầu nữ lúc nãy)

Một lát sau tại bàn ăn. Tiểu Mễ đi ra đặt các thức ăn lên bàn thì Thuần Dương thắc mắc lên tiếng hỏi

"Bạch Hiểu Nhiên, cô ta đâu rồi?"

Tiểu Mễ ngạc nhiên rồi trả lời

"Hiểu Nhiên cô ấy đang ở trong bếp, tôi giúp cô ấy mang thức ăn ra ạ"

Thuần Dương nghe vậy gật nhẹ đầu

"Vậy à"

Tư Diệp ngồi bên cạnh lên tiếng

"Thuần Dương, lúc sáng anh có nói với em, anh lại gặp ác mộng nữa phải không?"

Anh gật nhẹ đầu rồi tiếp lời

"Đúng vậy, nhưng bây giờ anh thấy ổn rồi"

Nét mặt Tư Diệp lo lắng nói

"Anh đã nói với em anh luôn gặp ác mộng rất nhiều lần, nên em muốn đưa anh đến bác sĩ tâm lý để kiểm tra thử xem"

Thuần Dương ngạc nhiên rồi tiếp lời

"Không cần đâu, dù gì cũng đã nhiều năm như vậy, cần gì đến bác sĩ nữa"

Tư Diệp ra vẻ lo lắng nói

"Anh không được từ chối, nếu lần này kiểm tra thử biết đâu sẽ trị được chứng gặp ác mộng của anh, với lại em rất lo lắng cho anh nên anh nghe lời em khám thử nhé"

Anh nghe vậy đành gật đầu

"Được, anh nghe lời em"

Chương 14

Vài giờ sau, Thuần Dương ngồi trước một ông bác sĩ tâm lý tại phòng khách, ông ta nheo mày nhìn mặt anh một hồi lâu rồi hỏi

"Phó tiên sinh, tôi đã nghe Lạc tiểu thư nói anh mắc chứng gặp ác mộng nhiều năm rồi, anh có thể kể cho tôi nghe về cơn ác mộng đó không?"

Thuần Dương nhăn mặt nói

"Tôi...không thích nhắc lại nó"

Bỗng Tư Diệp ngồi bên cạnh nắm tay anh mỉm cười trấn an nói

"Không sao đâu, anh cứ kể cho ông ấy nghe đi, ông ấy là bác sĩ tâm lý nổi tiếng mà em quen biết, hiếm lắm em mới mời ông ấy đến đây khám bệnh cho anh đó"

Thuần Dương nghe vậy liền yên tâm kể mọi việc, sau một hồi thì ông bác sĩ nghiêm giọng nói

"Theo tôi được biết thì Phó tiên sinh, anh mắc chứng trầm cảm vì cơn ác mộng ám ảnh đó đã nhiều năm nay rồi"

Thuần Dương ngạc nhiên nheo mày bật cười nhẹ hỏi

"Trầm cảm? Ha...ông nói gì vậy? Phó Thuần Dương tôi mà lại đi mắc phải cái bệnh đó à?"

Ông bác sĩ thở dài nói

"Anh không tin thì thôi, tôi đã khám qua rất nhiều người chưa bao giờ sai, biểu hiện căn bệnh đó là anh sẽ có lúc vui buồn thất thường, những khi việc gì đó không vừa lòng mình thì anh liền sẽ nổi cơn tức giận đến mức phát điên,cũng sẽ mắc chứng sợ bóng tối,sợ ở một mình,nếu anh không chữa trị sớm hơn thì tôi cũng không đoán được anh sẽ ra sao đây nữa"

Thuần Dương lại nghiếng răng đỡ trán mình nói

"Những triệu chứng đó...tôi đều bị qua"

Tư Diệp ngạc nhiên tiếp hỏi

"Vậy Thuần Dương, em nghĩ anh nên quan tâm đến tình trạng sức khỏe tâm lý của mình, anh không thể xem thường được"

Rồi cô quay sang ông bác sĩ tiếp hỏi

"Vậy bác sĩ, có cách nào giúp anh ấy khỏi bệnh không?"

Ông bác sĩ đẩy kính rồi tiếp lời

"Có đấy, nếu muốn thoát khỏi căn bệnh này thì Phó tiên sinh phải chấp nhận cơn ác mộng kia và quên nó đi đã, vì nó chính là nguyên nhân khiến anh ta phát bệnh, với lại trong thời gian này tâm lý Phó tiên sinh cần được vui vẻ mà không một chút buồn phiền, cũng đừng để anh ấy tức giận quá vì nếu vậy sẽ ảnh hưởng đến cảm xúc anh ta, khiến anh ta không thể kìm chế được bản thân mà trở nên phẫn nộ"

Thuần Dương mở to mắt sờ đầu mình lẩm bẩm

"Sao tôi có thể mắc phải căn bệnh này chứ?"

Rồi ông bác sĩ để lên bàn một lo thuốc khiến Tư Diệp và Thuần Dương ngạc nhiên, ông ta tiếp lời

"Đây là lọ thuốc an thần, nếu anh lên cơn thì hãy dùng nó"

Thuần Dương nheo mày không chấp nhận rồi phất lọ thuốc mạnh văng xuống đất, tức giận quát

"Ý ông là tôi bị tâm thần sao? Sao lại đưa tôi cái lọ thuốc dành cho mấy người điên chứ?"

Ông bác sĩ đứng dậy lấp mấp

"Tôi...tôi chỉ kê thuốc cho anh,xem ra với hành động này của anh đủ để nhận biết tình trạng bệnh đến đâu rồi"

Thuần Dương bắt đầu nhăn mặt hơn quát lớn

"Cút ngay, ông cút ngay cho tôi"

Anh tức giận hơn thì Tư Diệp ngăn anh lại lo lắng nói

"Thuần Dương, bình tĩnh đi, ông ấy chỉ là bác sĩ khám bệnh thôi"

Ông bác sĩ lật đật bước đi, đến cửa ông ta nghoảnh lưng lại nói

"Tính khí anh thất thường như vậy? Nếu anh không nghe tôi thì cũng biến thành người bị tâm thần mà thôi"

Anh nheo mày nhớ lại mẹ anh, bà cũng là mắc chứng tâm thần mà thắc cổ tự tử, anh không phục ném ngay chiếc ly vào ông bác sĩ thì ông ta giật mình mở cửa đi ra mất, chiếc ly vừa kịp lúc va vào cửa rơi xuống vỡ tan tành. Tư Diệp không khỏi sửng người nhìn anh lấp mấp

"Thuần Dương...anh"

Anh ôm đầu mình cố bình tĩnh lại rồi nhìn Tư Diệp lên tiếng

"Tư Diệp, em không phải...sợ anh chứ?"

Tư Diệp có chút hoàn hồn rồi mỉm cười nhẹ nói

"Không đâu, anh đừng tức giận nữa,đừng để ảnh hưởng đến tâm lý"

Anh ngồi xuống sofa rồi thở phào

"Tư Diệp, anh rõ ràng là người bình thường, sao ông ta lại nói giống như anh là tên bị tâm thần chứ?"

Tư Diệp ngồi xuống cạnh anh cố an ũi

"Phải, anh rõ ràng là Phó Thuần Dương, một người hoàn toàn bình thường mà"

Bỗng Hiểu Nhiên đi ra nhìn thấy mấy cô người hầu đang đứng bàn tán gần đó, cô tò mò lại hỏi

"Lúc nãy tôi nghe thấy có tiếng ồn ào? Chuyện gì à?"

Mấy cô người hầu lấp mấp nói nhỏ:

"Bọn tôi vừa nghe lén cuộc trò chuyện của chủ nhân và bác sĩ tâm lý đó" Hiểu Nhiên ngạc nhiên

"Bác sĩ tâm lý? Sao đột nhiên anh ta lại nói chuyện với bác sĩ?"

Một cô người hầu tiếp lời

"Tôi nghe nói chủ nhân bị mắc phải ác mộng dẫn đến ảnh hưởng tâm lí, biểu hiện như là sẽ hay tức giận và sợ bóng tối, sợ ở một mình đấy"

Hiểu Nhiên lại ngạc nhiên hơn

"Cái này không phải rối loạn tâm thần nhẹ sao?"

Mấy cô người hầu nheo mày nói

"Bạch Hiểu Nhiên, bọn tôi khuyên cô đừng tùy tiện nói chủ nhân bị tâm thần, ngài ấy ghét sự sỉ nhục này lắm đấy"

Hiểu Nhiên xua tay

"Tôi biết rồi, anh ta nào nghe được chứ"

Một lát sau Tư Diệp khoác tay Thuần Dương ra vườn dạo mất, Hiểu Nhiên đi ra phòng khách rồi nhặt lên một lọ thuốc nằm trên sàn, cô cầm lên xem lẩm bẩm

"Thuốc an thần? Không phải dành cho anh ta chứ? Vậy ra anh ta thật sự..."

Rồi cô nhìn qua lớp kính cửa đối diện vườn hoa, liền thấy Thuần Dương và Tư Diệp đang cười nói vui vẻ bên ngoài, cô nheo mày lẩm bẩm

"Mặt anh ta vui hớn hở vậy mà lại là người mắc chứng bệnh này"

Rồi cô gác tay lên cằm suy nghĩ

(Chuyện này đúng là sự sỉ nhục đối với anh ta, ai lại nghĩ đường đường là Phó tổng tài của công ty Phó Thị lại mắc chứng trầm cảm này chứ, thảo nào đêm qua tay anh ta nắm chặt mình run run đến vậy, mà...cơn ác mộng đó là gì thì mình chẳng biết)

Bỗng Diệc Thiên đi vào lên tiếng

"Hiểu Nhiên, cô đứng suy nghĩ gì mà thẩn thờ vậy?"

Hiểu Nhiên giật mình lấp mấp

"A...anh Diệc Thiên"

Diệc Thiên chợt nhìn lọ thuốc lên tay cô cầm ngạc nhiên hỏi

"Thuốc an thần? Hiểu Nhiên...không lẽ cô..."

Cô liền xua tay nói

"A...không phải, lọ thuốc này không phải của tôi, là của anh ta đó"

"Anh ta?"

Diệc Thiên chợt nhìn Thuần Dương và Tư Diệp qua lớp cửa kính của phòng khách, hai người họ đang nói chuyện thân thiết bên ngoài thì anh lại hỏi

"Hiểu Nhiên, ý cô lọ thuốc này là của Thuần Dương?"

Cô gật đầu, ánh mắt buồn rũ rượi nói "Vâng, tôi không biết anh ta có quá khứ như thế nào, nhưng để gặp cơn ác mộng và sợ hãi như thế thì chắc đều có nguyên nhân"

Diệc Thiên ngạc nhiên đặt tay lên xoa đầu cô mỉm cười

"Trông bộ dạng của cô lo lắng cho Thuần Dương còn hơn cả Tư Diệp tiểu thư nữa"

Hiểu Nhiên giật mình lấp mấp

"À...không tôi chỉ cảm thấy buồn giúp anh ta thôi, dù sao anh ta cũng là chủ của tôi mà, hoàn toàn không có ý gì khác...đâu"

Cô vừa nói vừa liếc mắt quan sát nét mặt của Diệc Thiên, anh bật cười

"Haha, cô đúng là một cô gái có cảm xúc a"

Lúc này bên ngoài vườn, Thuần Dương vô tình nhìn qua lớp cửa kính của phòng khách, anh bỡ ngỡ nhìn Diệc Thiên đang xoa đầu Hiểu Nhiên cười nói rất thân thiết.

"Thuần Dương, em nghĩ anh nên tạm gác công việc ở công ty mà nghỉ ngơi cho thật khỏe, vậy nên em sẽ..."

Tư Diệp đang nói thì cô ngạc nhiên nhìn Thuần Dương, ánh mắt anh đang hướng nhìn qua lớp của kính của phòng khách, cô liếc mắt nhìn xem là cái gì mà anh lại chăm chú nhìn đến mức không nghe những gì cô đang nói. Nét mặt cô bắt đầu khó chịu lên tiếng gọi

"Thuần Dương"

Anh quay lại nhìn cô thì cô thay đổi nét mặt mỉm cười nói

"Anh có nghe em đang nói gì không?"

Anh ngạc nhiên rồi bật cười

"Có phải em bảo anh tạm gác công việc ở công ty không?"

Cô lại bật cười

"Đúng vậy, vì em muốn anh trở nên vui vẻ hơn cho nên cuối tuần này có vũ hội đấy, anh đi cùng em nhé"

Anh ngạc nhiên rồi gật đầu

"Được"

Lúc này trong phòng khách, Diệc Thiên gác tay lên cằm mỉm cười hỏi

"Phải rồi Hiểu Nhiên, cô có bao giờ dự tiệc chưa?"

Cô ngạc nhiên rồi lắc đầu ngượng ngùng nói

"Chưa, từ khi sinh ra tôi còn chẳng biết tiệc là cái gì?"

Diệc Thiên bỗng bật cười rồi tiếp lời

"Vậy cuối tuần này cô đi cùng tôi nhé, có một vũ hội được tổ chức rất lớn, thường thì mỗi năm tôi đều đi cùng Thuần Dương nhưng năm nay Tư Diệp tiểu thư, bạn gái cậu ta về rồi nên tôi không có người đi chung có chút tủi thân a"

Hiểu Nhiên chợt ngượng ngùng rồi nói

"Nếu vậy thì...tôi sẽ đi cùng anh, nhưng mà tôi không biết gì về vũ hội cả, tôi sợ sẽ làm mất mặt anh"

Diệc Thiên ngạc nhiên rồi nghiêng đầu cười ôn hòa

"Không sao đâu, chỉ cần cô đồng ý thì tôi vui rồi"

Một lát sau trên dãy hành lang,Hiểu Nhiên vừa đi vừa chợt mừng mỉm cười

(Mình còn không nghĩ đến anh Diệc Thiên lại mời mình tham dự tiệc với anh ấy, không biết buổi tiệc ấy ra sao nhỉ? Nôn nóng quá đi)

Lúc này Thuần Dương đi xuống đối diện cô, anh ngạc nhiên vì cô đang mỉm cười một mình thì lên tiếng

"Bạch Hiểu Nhiên, cô đã làm xong cơm trưa chưa vậy?"

Cô giật mình rồi đáp lời

"A...tôi sẽ đi làm ngay"

Anh nheo mày cao có hỏi

"Cô...làm gì cười vui vậy? Có chuyện gì à?"

Cô lắc đầu xua tay

"A...nào có"

Rồi anh lướt ngang qua cô tiếp lời

"Thế thì mau làm cơm trưa đi, Tư Diệp không thể nhịn đói lâu đâu"

Cô bĩu môi nhìn bóng lưng anh đang đi xa trên dãy hành lang lẩm bẩm

"Nói chuyện gì mà nét mặt cao có thế?"

Chương 15

Cuối tuần, Diệc Thiên đi vào Phó Gia, anh bước ngang qua phòng khách thì Thuần Dương ngồi ở ghế chợt lên tiếng

"Diệc Thiên, đi đâu vậy?"

Diệc Thiên quay lại mỉm cười rồi đáp

"À không, cậu vẫn chưa đưa Tư Diệp tiểu thư đi chọn trang phục à, còn vài tiếng nữa là đến vũ hội rồi mà"

Thuần Dương bật cười nhẹ

"Cô ấy bảo muốn tự mình đến cửa hàng mua sắm nên chút nữa tôi sẽ lái xe đến cửa hàng đó đón cô ấy"

Diệc Thiên tiếp lời

"Vậy à mà thôi cậu cứ lo việc của cậu đi, tôi đi tìm Hiểu Nhiên đã"

Thuần Dương nheo mày hỏi

"Cậu tìm cô ta làm gì?"

"Tôi mời cô ấy đến dự tiệc cùng mình, dù gì cậu cũng đi với Tư Diệp tiểu thư rồi, nếu tôi đi một mình thì tủi thân lắm"

Diệc Thiên vừa nói xong Thuần Dương bật cười nhẹ

"Tôi biết nhưng cậu không mời ai lại đi mời cô ta, chẳng phải làm trò cười cho cả buổi tiệc sao?"

Diệc Thiên tiếp lời

"Sao lại làm trò cười được? Hiểu Nhiên tuy có chút không hiểu biết về giới thượng lưu nhưng cô ấy khá dễ thương nên tôi chọn cô ấy đi cùng mình"

Thuần Dương nhếch môi

"Tôi đảm bảo cậu mà đưa cô ta đi thì chỉ vạ thêm sự xấu hổ thôi, cô ta quê mùa như thế thì chỉ chuốc thêm phiền phức"

Diệc Thiên bật cười nhẹ

"Thuần Dương, trông cậu có vẻ ghen tỵ với tôi nên nói mấy lời độc miệng đó, tôi không trách đâu"

Thuần Dương nhăn mặt trả lời

"Ghen tỵ cái gì chứ? Bớt ảo tưởng đi"

Rồi Diệc Thiên đi thẳng vào trong vừa đi vừa nói

"Đến giờ rồi, tôi không có thời gian nói chuyện với cậu đâu, vậy nhé"

Diệc Thiên vừa rẽ đi mất, Thuần Dương nheo mày lẩm bẩm

"Diệc Thiên trước giờ không đi cùng phụ nữ, cậu ta làm gì dám vênh váo vậy chứ?"

Một lát sau, Diệc Thiên đưa Hiểu Nhiên đến một cửa hàng thời trang lớn, cô ngạc nhiên to mắt nhìn rồi hỏi

"Anh Diệc Thiên, anh đưa tôi đến cửa hàng lớn thế này làm gì?"

Diệc Thiên bật cười

"Thế cô nghĩ cô mặc thế này đến buổi tiệc à, nếu đã đi cùng tôi thì cô phải thật tỏa sáng, đi thôi"

Nói xong anh kéo tay cô đi vào cửa hàng mất.

Bên trong cửa hàng, Diệc Thiên lựa vài chiếc váy rồi vứt lên tay Hiểu Nhiên nói

"Cô mặc thử đi, bộ nào đẹp thì lấy"

Cô to mắt lấp mấp

"Nhưng mà...tôi..." Bỗng hai cô nhân viên cạnh đó cười nói lên tiếng

"Diện mạo tiểu thư đây vốn đã rất xinh đẹp, nếu cô mặc những chiếc váy này lên thì đẹp biết bao"

Diệc Thiên mỉm cười nói

"Phiền hai cô đưa cô ấy đi thử đồ, sẵn tiện trang điểm cho cô ấy giúp tôi, vì tối nay tôi sẽ đưa cô ấy đến một buổi tiệc hoành tráng"

Hai cô nhân viên ngại ngùng cười khúc khích thì thầm nhau

"Chắc là ngài ấy dự định cầu hôn bạn gái mình rồi"

"Ghen tỵ quá a"

Hiểu Nhiên cười gượng

(Nếu là vậy thì tôi cũng mừng rồi, chỉ tiếc là mối quan hệ chúng tôi còn chưa bay lên đến mức đó nữa)

Bỗng hai cô nhân viên liền kéo hai tay Hiểu Nhiên đi vào trong mất.

Diệc Thiên lấy điện thoại ra rồi xem bảng tin trên mạng xã hội, lướt đến tin Tư Diệp đăng ảnh cùng Thuần Dương ở cửa hàng vừa mới 30 phút trước, anh bật cười nhẹ nghĩ

(Xem ra cậu ta vui vẻ hơn nhiều rồi, nếu là hai năm gần đây từ khi Tư Diệp tiểu thư bỏ sang nước ngoài, ngày nào Thuần Dương cũng nhắc tên cô ấy)

Một giờ sau, tiếng "cộp cộp" của giày cao gót bước ra, Hiểu Nhiên nhìn Diệc Thiên đang ngồi chờ bên ngoài, cô lên tiếng gọi

"Anh Diệc Thiên, tôi...tôi xong rồi"

Anh chợt quay lại ngạc nhiên tột độ, Hiểu Nhiên bây giờ như một người khác,thậm chí anh còn chẳng nhận ra cô, trong cô bây giờ chẳng khác gì một nàng công chúa khoác lên mình một chiếc váy trắng tinh khôi, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng và kiểu tóc xoăn lọn nhẹ xõa dãi trông thật dễ thương, anh bước lại gần giơ tay đến vuốt nhẹ lọn tóc bên tai cô, mỉm cười nói

"Cô đẹp lắm"

Cô ngại ngùng đỏ mặt lấp mấp

"A...thật sao? Lúc này nhìn vào gương tôi cũng không nhận ra đây là mình nữa"

Rồi anh kéo tay cô nói
"Đi thôi, đến buổi tiệc nào"

Cô chợt nhìn bàn tay anh nắm chặt lấy cô, liền tưởng tượng cười thầm

(Thế này chẳng khác gì mình và anh Diệc Thiên là một đôi, nếu có thể nắm tay anh ấy thế này thì tốt quá rồi)

Lúc này tại buổi tiệc, Tư Diệp đi đến ôm lấy cánh tay Thuần Dương mỉm cười

"Thuần Dương, chúng ta sang kia uống rượu đi"

Anh gật đầu rồi đi theo cô qua kia, bỗng cánh cửa mở ra Hiểu Nhiên bật run khoác tay Diệc Thiên đi vào buổi tiệc, cô to mắt nhìn mọi người xung quanh đang hướng nhìn về mình, cô nhíp mắt nghĩ

( A...thì ra đây là phong cảnh của buổi tiệc sao? Xa hoa quá đi)

Đột nhiên mọi người xung quanh hướng nhìn bàn tán

"Nhìn kìa, Lăng thiếu đến rồi, bên cạnh không phải là bạn gái anh ấy chứ?"

"Không thể nào, anh ấy trước giờ chưa từng có bạn gái, sao bây giờ lại..."

"Mà có phải nhìn rất hợp đôi không? Cô gái đi bên cạnh anh ấy cũng xinh đẹp không kém, không biết là thiên kim nhà nào?"

Hiểu Nhiên ngượng ngùng nghe những lời nói đó, cô bật run run thì Diệc Thiên cúi xuống mỉm cười nhìn cô nói khẽ

"Hiểu Nhiên đừng lo lắng, cô bây giờ chẳng khác gì ngôi sao sáng cả"

Cô lấp mấp thiếu tự tin

"Nhưng tôi..."

Anh áp hai tay lên má cô mỉm cười ôn hòa như ánh mắt trời

"Đừng sợ, có tôi bên cạnh cô mà"

Cô đỏ mặt gật đầu

"Vâng"

Tư Diệp đứng gần đó nheo mày nhìn

(Đó là Lăng Diệc Thiên, bên cạnh chẳng phải là nữ hầu nhà Thuần Dương sao? Vậy Thuần Dương có biết cô ta cũng đến không?)

Cô ngẫm nghĩ rồi nhìn sang Thuần Dương đang uống rượu trò chuyện với những người bên kia.

Diệc Thiên đưa nước trái cây cho Hiểu Nhiên cười nói

"Cô lần đầu đến đây nên uống nước trái cây đi"

Cô cầm lấy rồi mỉm cười

"Cảm ơn anh"

Một hồi sau, bỗng Hiểu Nhiên chợt thấy căng thẳng giữa chốn xung quanh bữa tiệc, cô lên tiếng

"Anh Diệc Thiên, tôi muốn đi rửa tay một chút"

Diệc Thiên ngạc nhiên rồi gật đầu

"Ừm cô đi đi"

Cô nói xong liền đi mất.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau