YÊU PHẢI CÔ NGƯỜI HẦU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Yêu phải cô người hầu - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

Tôi là Bạch Hiểu Nhiên, 22 tuổi là con gái của một gia đình nghèo khó. Tôi mất ba mẹ từ sớm nên sống cùng bà nội tại một ngôi nhà nhỏ, nhà tuy nghèo nhưng sống rất hạnh phúc cho đến khi tối hôm qua. Do đi làm về muộn nên tôi đi bộ trên vỉa hè trong đêm tối.

...

Buổi tối hôm qua, Hiểu Nhiên vừa đi vừa nghoáp dài nhìn đồng hồ trên tay mình lẩm bẩm:

"Đã 1 giờ sáng rồi à? Thế nào cũng bị bà nội trách móc"

Đột nhiên cô đang đi thì thấy một người đàn ông đang nằm ngủ say ở gốc cây trên vỉa hè. Cô ngạc nhiên tự hỏi:

"Có người chết sao? Giữa đêm thế này mà lại có người nằm đây, không lẽ ma?"

Cô rợn người lạnh sống lưng bật run run nhấp chân bước ngang qua người đàn ông đang ngủ dưới gốc cây đó, liếc mắt nhìn anh ta lẩm bẩm:

"Chắc là người rồi? Anh ta bị sao vậy?"

Cô đi đến gần người đàn ông đó lây người anh gọi:

"Này,anh gì ơi, anh có sao không?"

Bỗng anh ta mấp môi, mắt nhắm lịm đi, mặt đỏ bừng và nồng nặc mùi rượu. Cô thở dài lẩm bẩm:

"Thì ra là kẻ say rượu rồi nằm ngủ ở đây, xem nào mình nên giúp anh ta hay bỏ đi?"

Cô lại lây người anh gọi:

"Này, anh gì ơi? Anh..."

Cô đang nói thì anh liền ngồi dậy rồi nôn thóc lên vỉa hè khiến cô xanh mặt mà đứng dậy, anh nôn xong thì lại nằm xuống thở dốc rồi ngủ tiếp. Hiểu Nhiên nhăn mặt ngẫm nghĩ:

"Làm sao đây? Anh ta thật sự say quá rồi, nếu mình bỏ đi thì anh ta nằm đây không chừng trúng gió chết thì đó là lỗi tại mình, còn nếu mình giúp anh ta thì lại không biết đưa anh ta đi đâu?"

Cô nhìn anh đang lăn qua lại trên vỉa hè, miệng anh bỗng lấp mấp gọi tên ai đó

"Tư...Diệp...!"

Cô ngồi xuống lẩm bẩm:

"Anh ta đang gọi tên ai vậy? Ai là Tư Diệp?"

Cô sờ trán mình lắc đầu qua lại thở dài:

"Thôi mặc kệ, dù sao phải đưa anh ta về chỗ nào đã"

Rồi cô đỡ anh ngồi dậy, dìu đi từng bước trên đường, hơi thở anh nồng nặc mùi rượu cứ phà vào mặt cô khiến cô nhăn mặt mà nói:

"Trời ơi, ghê chết được, anh may mắn lắm mới được một người tốt như tôi giúp đấy"

Một hồi sau, cô dìu anh về nhà cô rồi để anh nằm lên giường mình, thở phào nhẹ nhõm nói:

"Đúng là mệt mà, lần đầu tiên mình đi làm chuyện không đâu"

Rồi cô nhìn anh lẩm bẩm

"Tạm thời cứ để anh ta ngủ trên giường mình đã, như vậy đã là tốt với anh ta lắm rồi"

Sau đó cô đi vào phòng tắm mình mất, một lúc sau bước ra với chiếc áo tắm thở phào thoải mái:

"Đúng là tắm xong nhẹ nhõm hẳn, mát thật đấy"

Cô nhìn sang giường mình, không biết từ lúc nào anh đã lăn xuống giường mà nằm sấp ngủ ngon lành, cô nhíu mày đi lại

"Thật là...đã ngủ mà còn lăn xuống giường nữa"

Cô đỡ anh lên giường nằm lại, sau đó ngồi lên nệm giường thẩn thờ nói:

"Sao mà mệt thế không biết? Nếu anh mà còn lăn xuống giường nữa thì tôi mặc anh đấy"

Bỗng dưng anh mấp máy mở mắt trong mơ màng thì thấy cô đang ngồi cạnh, hình ảnh nhạt nhòa đã khiến anh liền nhìn thành Tư Diệp, bạn gái mình thì nhanh chóng kéo tay cô xuống người mình bất ngờ khiến cô giật mình lấp mấp nói:

"A...cái gì vậy?"

Cô đang nói thì đã bị anh đè xuống giường hôn tới tấp trong khi cô chẳng biết chuyện gì đang xảy ra mà cứ thấy lưỡi mình đang bị quấn bởi chiếc lưỡi khác, cô xanh mặt

( Thần linh ơi? Mùi vị gì thế này? Tởm quá)

Rồi anh thả cô ra gục mặt vào ngực cô lại tiếp tục nhắm mắt lẩm bẩm:

"Tư...Diệp, anh nhớ em"

Chiếc khăn tắm cuối cùng trên người cũng tuột ra dần, cô đang đỏ mặt lấp mấp:

"A...khoan...khoan đã, anh ta làm cái quái gì vậy?"

Ngay lúc ấy, anh liền lấy tay sờ soạn ngực cô trong cơn say khiến cô đẩy anh ra rồi tát vào mặt anh quát lớn:

"Tránh ra...tên biến thái này"

Cú đẩy đã khiến anh lăn xuống đất, cô nhăn mặt thở dốc lấy chăn che người mình lại, chưa kịp bàng hoàng không ngừng lẩm bẩm:

"Trời ơi, anh ta vừa sờ cái quái gì vào ngực mình vậy? Còn gọi tên ai nữa chứ? Thật uổng công mình đưa anh ta về đây vậy mà anh ta lại là tên cuồng dâm, tôi cho anh nằm dưới đất chết luôn"

Chợt cô nhớ lại nụ hôn lúc nãy mà bắt đầu buồn nôn

"Tởm quá, anh ta vừa nôn ngoài đường thế kia mà lại dám hôn mình"

Sau đó liền chạy thật nhanh vào phòng tắm đánh răng lại thật sạch.

Sáng hôm sau, anh mở mắt dần, liền thấy một căn phòng lạ lẫm, anh ngồi dậy trên sàn sờ đầu mình vì cơn choáng, rồi nhíu mày lẩm bẩm:

"Đây là đâu? Sao mình lại ở đây?"

Anh đứng dậy liền nhìn lên giường thì thấy một cô gái mặc chiếc áo ngủ hai dây tuột ra khỏi vai trông thật gợi cảm, nhưng nhìn lên mặt thì người phụ nữ ấy đang ngủ ngon đến mức chảy cả nước vãi. Anh nhíu mày tự hỏi:

"Cô ta là ai? Sao mình..."

Anh cố nhớ lại đêm qua, khi đang uống rượu ở quán bar và say mèm nên đi lang thang trên đường và ngủ ở đâu đó.

Anh nhăn mặt sờ trán mình

"Mình không nhớ gì cả"

Bỗng cô mở mắt ngồi dậy, căng hai tay mình nghoáp dài rồi nhìn người đàn ông đang đứng đờ đẫn trước mặt mình, anh hỏi: "Cô là ai hả? Sao tôi lại ở đây?"

Cô nhăn mặt lướt ngang qua anh lạnh nhạt nói:

"Đêm qua tôi thấy anh ngủ say trên đường nên đưa anh về đây, đây là phòng ngủ của tôi"

Anh nhíu mày:

"Thế sao tôi lại nằm dưới đất?"

Cô nhăn mặt:

"Tôi đưa anh về là tốt lắm rồi còn muốn được nằm lên giường à? Mà...anh không nhớ chuyện đêm qua à?"

"Đêm qua?"

Anh cố nhớ lại chợt thấy vài hình ảnh mang máng mình có hôn ai đó rồi nhìn cô với ánh mắt lạ lùng hỏi:

"Đêm qua tôi và cô đã làm gì?"

Cô nghiếng răng nổi giận:

"Hừ, anh còn dám hỏi tôi sao? Tự dưng bị anh đè ra hôn khiến tôi kinh tởm chết được, còn...còn bị..."

Cô nhớ lại hình ảnh anh ta sờ ngực mình mà đỏ ngượng cả mặt, anh thì lại khó hiểu nheo mày hỏi:

"Bị gì hả?"

Cô nhíu mày đẩy anh ra

"Bây giờ thì anh tỉnh rồi, không đi về giùm tôi đi"

Đột nhiên bà nội Hiểu Nhiên mở cửa đi vào nói:

"Hiểu Nhiên, làm gì mà ồn vậy?"

Bỗng bà nhìn anh với ánh mắt lạ lẫm, rồi thấy cô đang đẩy lưng anh thì ngạc nhiên tột độ nhăn mặt quát lớn:

"Hiểu Nhiên, cháu đang làm gì vậy? Cháu từ bao giờ dám đưa đàn ông vào nhà thế này"

Hiểu Nhiên giơ tay cố giải thích:

"A...không phải như bà nội nghĩ, anh ta...anh ta..."

Bỗng bà nội tiến tới bật cười mừng nắm lấy hai cổ tay anh nói:

"Tốt quá, cuối cùng thì Hiểu Nhiên cũng có bạn trai rồi"

Cô ngơ mặt nhìn mà thốt lời nói:

"Hả?"

Bà nội tiếp lời:

"Ta còn đang lo con bé sẽ không có ai để gả, không ngờ bây giờ có rồi, đúng là một chàng trai tuấn tú"

Cô đi đến giơ tay nói:

"A...bà nội hiểu lầm rồi, không phải như vậy mà"

Bà nội quay sang nhìn cô nhăn mặt:

"Hiểu Nhiên, bà đã dạy cháu không được nói dối, nếu có bạn trai thật thì nên dẫn về nhà ra mắt ta, cháu định giấu đến chừng nào?"

Cô ngơ mặt cố giải thích: "Bà nội nghe cháu nói đã..."

Bỗng bà nội lại nói tiếp

"Thảo nào dạo gần đây cứ thấy cháu về trễ đến đêm suốt, hóa ra là đi hẹn hò, vậy mà ta đã nghĩ quá nhiều rồi"

Cô trễu mắt:

( Do tăng ca nên cháu về trễ đấy, ai mà lại đi hẹn hò chứ?)

Rồi bà quay sang nhìn anh cười nói:

"Cháu trai, cháu tên gì? Nhà ở đâu? Đã quen biết Hiểu Nhiên nhà ta bao lâu rồi? Đã có làm gì chưa?"

Anh đờ mặt rồi quay sang nhìn cô, thì thấy cô đang chấp tay mấp môi cầu xin anh gì đó, anh ngẫm nghĩ:

(Cô ta đang cầu xin mình nhận làm bạn trai cô ta chăng? Thôi nể tình cô ta giúp mình vậy)

Rồi anh liền nhìn bà mỉm cười dịu dàng:

"Cháu chào bà nội, cháu là Phó Thuần Dương, cháu và Hiểu Nhiên đã quen biết hơn một tháng rồi ạ"

Hiểu Nhiên đờ mặt ra hơn:

(Anh ta...anh ta đang nói gì vậy? Mình chấp tay là ý bảo anh ta làm ơn đi giùm mình mà, ai lại bảo anh ta nói quen mình hơn một tháng chứ?)

Bà nội ngạc nhiên bật cười lớn:

"Đã quen hơn một tháng rồi à? Đúng là tin tốt"

Bỗng cô đi đến kéo tay Thuần Dương quay sang bà nội nói:

"Bà nội, bây giờ anh ấy cần về nhà rồi? Không thể đứng đây nói chuyện lâu được đâu"

Rồi cô nhanh chóng dắt tay anh đi ra cửa mất. Đứng trước cổng rào, cô vội xua tay nói:

"Anh đi đi, bà nội tôi có chút phiền phức, với lại cảm ơn anh đã giúp tôi chuyện lúc nãy"

Anh quay lưng đi tiếp lời:

"Xem như tôi trả ơn cô vì đã đưa tôi về đêm qua, tạm biệt"

Nói xong anh lấy chiếc điện thoại ra gọi cho ai đó rồi cất giọng:

"Diệc Thiên, phiền cậu lái xe đến đón tôi, đêm qua tôi uống say nên bị lạc đường rồi, tôi đang ở..."

Anh nhăn mặt nhìn xung quanh liền sửng người ra tự hỏi:

"Mà khoan đã...đây là đâu?"

Anh liền quay lại nhìn vào nhà cô thì thấy cô đã đi vào trong mất, tiếng điện thoại vọng ra hỏi:

"Alo, Thuần Dương, cậu còn nghe máy chứ? Cậu đang ở đâu?"

Thuần Dương nhíu mày nói:

"Đợi một lát, tôi còn không biết đây là đường nào?"

Bên trong nhà Hiểu Nhiên, bà nội cười mừng nói:

"Hiểu Nhiên, cháu lấy đâu ra một người đẹp trai như vậy? Rất hợp ý ta"

Cô cười gượng lên tiếng:

"Bà nội...nghe cháu nói đã"

Bỗng anh chạy từ ngoài vào, nét mặt khó chịu lên tiếng:

"Này, đây là đâu hả?"

Cô quay lại nhăn mặt vểnh mày hỏi:

"Sao anh còn chưa đi?"

Anh tiến lại tiếp lời:

"Tôi không biết đây là đường nào nên không thể gọi người tới đưa về được"

Bỗng bà nội đứng dậy đi đến cười lớn:

"Cháu trai tương lai của ta, cháu quay lại là vì nhớ Hiểu Nhiên phải không?"

Anh nheo mày thì cô đẩy anh ra cửa nói nhỏ:

"Đây là đường x"

Rồi cô xua tay bảo:

"Anh nhanh đi đi, làm ơn trước khi bà nội níu kéo anh lại thì tôi mệt lắm đấy"

Anh nghe xong rồi cầm điện thoại lên nói:

"Alo, Diệc Thiên mau đến đường x đón tôi"

Bỗng Diệc Thiên bật cười nhẹ hỏi:

"Tôi vừa nghe giọng phụ nữ, là Tư Diệp tiểu thư sao?"

Thuần Dương nhăn mặt:

"Không, tóm lại mau lái xe đến đón tôi, tôi thấy mệt lắm rồi"

Chương 2

Tại Phó Gia, Thuần Dương trở về căn phòng mình liền vứt ngay chiếc áo vừa cởi cúc xuống giường, đi vào phòng tắm khó chịu nghĩ:

( Đêm qua mình đã làm gì vậy? Sao không nhớ gì cả)

Anh vặn vòi sen, nước từ vòi phun lên mái tóc anh rồi chảy dọc xuống người thì anh bỗng nhớ lại mang máng hình ảnh ở quán bar đêm qua.

...

Tối đêm qua, anh được hay tin Tư Diệp cũng chính là bạn gái anh từ nước ngoài đã trở về liền nhanh chóng đặt một buổi tiệc ở nhà hàng hoành tráng để cầu hôn cô, nhưng chưa kịp làm điều đó thì anh đã phát hiện Tư Diệp đang bám lấy một người đàn ông khác ở quán bar qua hình ảnh được chụp lén lại từ ai đó và gửi vào điện thoại anh, ngay lúc đó anh sửng sờ mà nhanh chóng chạy đến quán bar đó để tìm Tư Diệp.

Nhưng khi anh đến thì cũng là sự thật mà anh không ngờ tới, Tư Diệp bạn gái anh đang ôm lấy một người đàn ông khác trong quán. Đột nhiên anh đi lại kéo tay cô rồi nhíu mày tức giận nói:

"Tư Diệp, sao em lại..."

Tư Diệp giật mình nhìn anh lấp mấp:

"Anh Thuần Dương, em..."

Thuần Dương nhăn mặt lớn tiếng hỏi:

"Em đang làm gì với hắn ta vậy? Chẳng phải anh đã nhắn tin hẹn em đến nhà hàng rồi sao?"

Bỗng người đàn ông đó đứng lên nhếch môi, cười tự mãn rồi hắn choàng tay ôm lấy vai Tư Diệp tiếp lời:

"Anh là ai vậy? Anh đang quấy rối bạn gái tôi đấy"

Thuần Dương không tin vào mắt mình nhìn Tư Diệp nói:

"Bạn gái? Tư Diệp, em phản bội anh."

Bỗng Tư Diệp liền kéo tay anh cố giải thích:

"Không có, em và hắn ta chỉ là bạn bè, anh đừng hiểu lầm"

Bỗng tên đàn ông kia nói lớn:

"Bạn bè? Chúng ta đã ngủ với nhau nhiều đêm như vậy? Mà là bạn bè sao?"

Thuần Dương sửng sốt rồi nghoảnh lưng đi, phất lấy tay Tư Diệp ra lạnh nhạt:

"Tư Diệp, chúng ta chia tay đi"

Tư Diệp sửng người rồi níu lấy tay anh lại:

"Không,anh hiểu lầm rồi mà, hắn ta đang nói dối, làm sao em có thể..."

Anh vẫn phất tay cô ra lạnh lùng quay đi:

"Buông ra, cô bây giờ...chính thức bị Phó Thuần Dương tôi đá"

Đột nhiên những người xung quanh đó bàn tán:

"Phó Thuần Dương, cái tên này nghe quen a"

"Ôi trời không ngờ bạn gái anh ta vô liêm sỉ đến vậy, lại đi ngủ với người đàn ông khác"

Thuần Dương bước đi dần thì Tư Diệp đuổi theo nhưng cô lại bị tên đàn ông phía sau mình kéo lại, hắn hằn giọng hỏi:

"Cô đi đâu vậy? Chúng ta còn chưa xong tiệc vui mà"

Tư Diệp nhăn mặt quát:

"Lúc nãy anh nói bậy cái gì vậy? Làm Thuần Dương bỏ tôi rồi"

Người đàn ông cười nhếch:

"Thì có sao đâu, theo tôi cô còn được lợi hơn cái tên kia đấy"

Bỗng Tư Diệp tát vào má hắn rồi quát lớn:

"Hừ, anh còn lâu mới bằng Phó Thuần Dương, tránh ra đi"

Sau đó Tư Diệp vội rời khỏi quán bar mất. Tên đàn ông nhăn mặt lẩm bẩm:

"Mẹ kiếp, con khốn này dám đánh tao à? Thằng kia thì có gì hơn lão tử chứ?"

...

Lúc này anh bước ra khỏi nhà tắm, choàng lấy chiếc khăn tắm quanh eo thì nghe thấy tiếng điện thoại đang reo vang trên đầu tủ. Anh cầm lấy điện thoại bắt máy hỏi:

"Alo, chuyện gì vậy?"

Phía bên kia, Diệc Thiên lên tiếng:

"Thuần Dương, chuyện mua lại công ty kia tôi đã giúp cậu rồi, cậu muốn đến đây không?"

Thuần Dương bật cười nhẹ:

"Được rồi, 30 phút nữa"

Anh tắt máy rồi đi thay đồ mất.

Tại công ty, Hiểu Nhiên bước trên dãy hành lang, tay cầm đống tài liệu thở dài:

"Thật là...mình chỉ đến công ty trễ có 15 phút hồi sáng mà đã bị trưởng phòng mắng chửi toe toét"

Một lát sau, Diệc Thiên và Thuần Dương cũng đi trên dãy hành lang của công ty khiến ai cũng ngó nhìn mê mẩn.

Diệc Thiên quay sang nhìn Thuần Dương cười nói:

"Thuần Dương, cậu thấy công ty này thế nào?"

Thuần Dương gật nhẹ đầu:

"Rất tốt, mà...cũng thật chướng mắt"

Anh liếc nhìn đám nữ nhân đang mê mẩn cười khúc khích khắp nơi, Diệc Thiên hiểu ý bật cười:

"Đây chẳng phải trường hợp luôn xảy ra sao? Mà đêm qua cậu làm gì đến nổi say trên đường thế? Không phải hôm qua là ngày đi cầu hôn Tư Diệp tiểu thư à?"

Anh nhíu mày khó chịu: "Bỏ đi, cô ta không đáng để Phó Thuần Dương này quan tâm"

Dù có nói như vậy nhưng thật ra anh chỉ đang dối lòng mình, vì anh và Tư Diệp đã quen nhau 5 năm, làm gì có chuyện dễ quên như vậy.

Tại phòng làm việc, Hiểu Nhiên đặt tập tài liệu lên bàn thì đám nữ nhân trong phòng làm việc nhíu mày cười nhạo nói:

"Aiya Hiểu Nhiên, ngày nào cũng tăng ca đến đêm mà còn sức đến công ty nữa sao? Sao cô không nghỉ luôn cho rồi?"

Mấy cô gái ngồi cạnh cười khúc khích:

"Đúng a, nghe bảo hôm nay có giám đốc mới đấy, không chừng cô cũng sắp bị đuổi việc cũng nên"

Hiểu Nhiên nhíu mày rồi đi đến bàn làm việc của mấy cô gái đó, đập mạnh tay lên bàn phát ra một tiếng "rầm" lớn rồi cao mày nói:

"Mấy cô dựa vào đâu mà nói tôi sắp bị đuổi việc? Chỉ là giám đốc mới thôi có cần làm quá lên vậy không?"

Sau đó cô quay người ra sau bóp lấy bàn tay phải đang đỏ tấy của mình, cố gắng gượng vì cơn đau mà lòng tràn đầy nước mắt.

( Đau tay quá à)

Một lát sau, cô đứng trước máy bán hàng tự động, liền lấy một lon coca ra uống một ngụm thở dài lẩm bẩm:

"Đúng là mệt mỏi, mấy đám nữ nhân chỉ biết ghen tỵ này cứ kiếm chuyện với mình"

Gần dãy hành lang ấy, hai người đang đi thì đột nhiên Diệc Thiên dừng lại nói:

"Thuần Dương, tôi vào trong lấy vài thứ, cậu đứng đây chờ nhé"

Anh gật đầu thì Diệc Thiên cũng vào trong một căn phòng mất. Bỗng anh nheo mày nhìn máy bán hàng tự động từ xa lẩm bẩm:

"Đúng là có chút khát"

Anh đi đến nhìn bóng lưng Hiểu Nhiên đang đứng trước mặt mình, cô đang cầm lon coca lầm bầm gì đó

"Lát nữa mình về phòng làm việc thế nào mấy đám nữ nhân này cũng kiếm cớ soi mói"

Rồi cô quay lại lấy thêm nước trong máy bán hàng tự động cạnh anh đang đứng, nhưng khi bỏ tiền vào thì máy bị kẹt không ra nước khiến cô nhăn nhó tự hỏi:

"Sao lại không ra?"

Cô nhíu mày:

"Hừ, hôm nay bà mới sáng bị trưởng phòng la mắng, vào phòng làm việc thì bị bàn tán nói xấu, bây giờ đến cái máy này cũng muốn bắt nạt bà đấy à?"

Ngay lúc ấy cô lấy tay đập mạnh vào chiếc máy bán hàng tự động khiến máy bị hỏng mất và rơi ra rất nhiều lon nước, cô mừng rỡ sáng mắt:

"Ôi nước nhiều quá"

Thuần Dương đứng cạnh cô nhăn mặt:

( Cô ta dám làm hỏng đồ của công ty mình?)

Anh lên tiếng, mặt nghiêm ngặt khó chịu:

"Này cô"

Nhưng cô không để tâm tới mà nhanh chóng lấy tay lượm hết các lon nước đã rơi ra bật cười nhẹ:

"Đúng là may mắn, chắc không ai thấy mình làm việc này đâu nhỉ?"

Anh giơ tay đến đụng vào vai cô, mặt hầm hực nói:

"Tôi thấy hết rồi nhé"
Cô giật mình đứng dậy khiến mấy lon nước rơi từ trên tay xuống đất, mặt lo lắng nói:

"A...anh...là anh"

Bỗng cô trấn an mình ngẫm nghĩ

( Bình tĩnh, chắc anh ta là nhân viên ở công ty này, mà sao chưa từng thấy qua nhỉ?)

Anh co mày nói:

"Là tôi đấy, giờ thì mấy lon nước kia..."

Anh chưa kịp nói xong đã bị cô bịt miệng lại, sau đó cô ngó nhìn xung quanh liếc mắt nhìn anh nói nhỏ:

"Suỵt...tôi không cố ý đâu, tôi chỉ vô tình làm nước rơi ra thôi nên tôi sẽ chia cho anh một ít, đừng nói ai biết nhé"

Anh nhăn mặt:

(Cô ta đang nói cái gì vậy?)

Rồi anh bật cười nhẹ hỏi:

"Số nước này cô nghĩ tôi sẽ cần sao? Quan trọng là cái máy kia bị hỏng rồi nếu cô không bồi thường thì..."

Anh đang nói thì cô đang tranh thủ nhặt mấy lon nước lăn trên đất, anh to mắt nhìn:

"Này...cô không nghe tôi nói gì à?"

Cô lượm xong thì đứng dậy bật cười lớn:

"Haha, mấy lon nước này là của chị"

Rồi cô nhìn anh, đưa cho anh một lon nháy mắt cười tươi:

"Đây xem như là hối lộ, không được nói ai biết nhé"

Anh vừa cầm lấy lon nước thì cô cũng lướt qua anh đi mất, anh nhíu này:

( Con nhỏ dở hơi này, đã lấy đồ của công ty mình mà còn bảo không được nói ai biết, cô tới số rồi)

Tại phòng làm việc, Hiểu Nhiên ôm lấy đống nước vào khiến ai cũng ngạc nhiên nhìn lên tiếng hỏi:

"Hiểu Nhiên, cô mua nhiều nước như vậy là cho đồng nghiệp sao? Cho tôi một lon với"

"Đúng vậy, keo kiệt là không được đâu"

Hiểu Nhiên bật cười nhẹ đắc ý nói:

"Mấy người còn lâu mới được uống nước của tôi"

Rồi cô ngồi vào bàn làm việc, mấy người kia xì xầm:

"Xía, ai cần nước của cô ta chứ? Đúng là làm giá mà"

Một hồi sau, ông trưởng phòng bước vào ho một tiếng nghiêm ngặt khiến cả văn phòng ai nấy cũng đều im lặng mà tập trung vào máy tính làm việc, ông trưởng phòng cất giọng trầm nói:

"E hèm, tôi đến đây là có chuyện muốn hỏi những người trong văn phòng này"

Ngay lúc đó, cả văn phòng sợ sệt nhìn nhau thì thầm:

"Xem ra trưởng phòng đang tức giận chuyện gì đó?"

"Dáng vẻ này thì chắc ai đó đã vi phạm gì rồi, nếu không sao trưởng phòng lại nghiêm mặt thế kia?"

Đột nhiên ông trưởng phòng liếc nhìn xung quanh, rồi bước chân đi đến bàn làm việc của Hiểu Nhiên đang ngồi, ông lên tiếng:

"Bạch Hiểu Nhiên, cô làm sao có được nhiều nước trên bàn như vậy?"

Hiểu Nhiên giật mình nhìn ông trưởng phòng đổ mồ hôi lạnh, lấp mấp nói:

"À cái này...tôi mua đó, trưởng phòng có chuyện gì sao?"

Ông trưởng phòng nghiêm mặt tức giận quát:

"Ra cô chính là thủ phạm, theo tôi ra ngoài"

Hiểu Nhiên xanh mặt:

(Thủ...thủ phạm?Đừng đùa chứ, không lẽ mình bị phát hiện rồi à? Rõ ràng lúc đó ngoài anh ta ra thì có ai thấy đâu)

Cô và trưởng phòng vừa bước ra khỏi cửa thì mọi người bàn tán:

"Chuyện gì vậy? Bạch Hiểu Nhiên làm gì sai sao? Sao trưởng phòng lại nói cô ta là thủ phạm?"

"Không phải là cô ta ăn cắp nước đấy chứ?"

Trên dãy hành lang, Hiểu Nhiên đi phía sau ông trưởng phòng bật run:

(Nếu mình đoán không lầm thì lát nữa mình sẽ bị phán vào mặt một câu đuổi việc cho xem)

Đứng trước phòng giám đốc, ông trưởng phòng quay lại nghiêm mặt nói:

"Vào đi, đây là phòng làm việc của Phó Tổng"

Cô xanh mặt nói:

"Trưởng phòng, tôi chỉ lấy có mấy lon nước, sao ông lại đưa tôi đến tận phòng tổng giám đốc chứ?"

Trưởng phòng nhăn mặt quát:

"Còn không phải tại cô chuốc lấy sao? Không nói nhiều,vào đi"

Chương 3

Nói xong ông trưởng phòng mở cửa ra, cô bước chân đi vào căn phòng vắng lặng đó, rồi cúi đầu nhìn bóng lưng người đang ngồi trên ghế xoay làm việc trước mặt, lấp mấp nói:

"Chào...tổng...tổng giám đốc, tôi là Bạch Hiểu Nhiên"

Rồi cô nhìn mái tóc anh từ phía sau thắc mắc:

(Sao hôm nay tóc tổng giám đốc hết bạc rồi? Chắc là ông ấy vừa nhuộm lại chăng?)

Anh im lặng một hồi rồi lên tiếng nhưng vẫn không xoay mặt lại:

"Cô biết vì sao tôi lại gọi cô lên đây không?"

Cô gãy nhẹ mặt:

"À thì tôi ăn trộm nước của công ty...cho nên..."

Anh lại hỏi:

"Không, còn một tội nữa"

Cô ngạc nhiên hỏi:

"Tội gì chứ? Tôi chỉ lấy nước thôi, ngoài việc này thì còn tội gì?"

Anh bật cười nhẹ:

"Hừ, cô phá hỏng máy bán nước tự động, cô tính sao đây?"

Cô ngạc nhiên tột độ lấp mấp:

"Sao...sao ngài lại biết?"

(Mà khoan đã, giọng nói người này có phải hơi trẻ không?)

Anh đứng dậy, bật quay người dần ra sau, nghiêng đầu nhìn cô nói tiếp:

"Bởi vì tôi là người tận mắt chứng kiến cô phá hoại nó đấy"

Cô ngạc nhiên tột độ chỉ tay vào mặt anh lấp mấp:

"Sao...sao lại là anh?"

Rồi cô nhăn mặt khoanh hai tay lại nheo mày nói:

"Hừ, được lắm, uổng công tôi cho anh một lon nước vậy mà anh lại đi bán đứng tôi, hại tôi bị kéo lên đây mà anh còn dám giả dạng tổng giám đốc sao?"

Anh nhíu mày:

"Cô bị bại não à? Sao tôi lại phải đi giả dạng làm gì? Vì tôi chính là Phó Thuần Dương, Phó tổng của công ty này"

Cô vẫn không phục tranh cải lại

"Anh còn giả dạng nữa tôi sẽ đi mách tổng giám đốc thật đó, đừng tưởng anh nói vậy thì tôi sẽ tin, tổng giám đốc thật là một lão 60 kìa"

Anh nheo mày

(Xem ta cô ta không biết công ty này mình thu mua lại rồi à? Cũng tốt, chơi cô ta một chút vậy)

Rồi anh bật cười nhẹ

"Thôi được, cô đừng mách, là tôi giả dạng đó"

Cô bật cười toe toét:

"Thấy chưa? Tưởng lừa được tôi à, nếu anh không muốn tôi nói ra chuyện anh giả dạng tổng giám đốc thì mau nói tôi vô tội đi, nói chiếc máy bán hàng đó tự hỏng chứ không phải do tôi làm"

Anh vểnh mày cười thầm

(Cô ta cũng gian thật)

Rồi anh tiến tới bật cười nói

"Cô đang uy hiếp tôi?"

Cô đắc ý vuốt tóc mình tiếp lời:

"Thì sao? Tóm lại anh không nói, tôi không nói thì ai mà biết hả?"

Anh bật cười nhẹ

"Ai sẽ tin cô khi tôi giả vờ làm tổng giám đốc hả? Cô không có bằng chứng"

Cô giật mình nhìn anh nheo mày

"Anh...tính chơi tôi à? Hay nể tình hôm qua tôi đưa anh về nhà, giúp tôi một lần nhé"

Anh bật cười

"Ha, cô đúng là ranh ma, chẳng phải việc hôm qua cô giúp tôi, tôi đã trả rồi sao?"

Cô gãy nhẹ mặt

"À cái đó không hẳn là trả, mà lúc ấy tôi chấp tay là muốn anh đi thật nhanh, ai lại bảo anh nhận làm bạn trai tôi chứ?"

Anh bật cười nhẹ

"Vậy à, cô chấp tay ra vẻ mặt cầu xin như vậy ai lại nghĩ là cô lại muốn xua đuổi tôi"

Cô bật cười toe toét vỗ vai anh

"Vậy chuyện chúng ta anh giấu giúp tôi nhé, tôi sẽ mời anh ăn một bữa để trả ơn a"

Anh phất tay cô ra khỏi vai mình, lạnh nhạt nói

"Không cần, cô tự lo cho bản thân mình đi"

Đột nhiên trưởng phòng đi vào, cười gượng nói:

"Phó Tổng, chuyện về Bạch Hiểu Nhiên tôi sẽ mắng cô ta sao? Ngài cũng đừng tức giận quá a"

Hiểu Nhiên nheo mày ngạc nhiên

"Phó...Phó Tổng?"

Trưởng phòng nhíu mày nhìn cô

"Bạch Hiểu Nhiên, cô còn không mau cúi đầu chào Phó Tổng rồi trở về phòng làm việc"

Cô lấp mấp chỉ tay vào bản thân mình

"A...tôi tôi hả? Cái gì mà Phó Tổng chứ?"

Trưởng Phòng nhăn mặt đánh một cái vào vai Hiểu Nhiên nói khẽ
"Đúng là không có ý thức, người đứng trước mặt cô là tổng giám đốc mới đó, là Phó Tổng của công ty chúng ta"

Lúc này mắt cô như lọt ra ngoài, mồm mở to kinh ngạc nói lớn

"Anh là tổng giám đốc mới, không thể nào"

Thuần Dương nhếch môi

"Cái gì mà không thể nào, tôi không có quyền được làm tổng giám đốc ở đây à? Chứ cô nghĩ tôi là gì ở công ty này"

Cô lấp mấp:

"Nhân...viên"

Anh cao mày khó chịu

(Thế mà cô ta lại nghĩ mình là nhân viên? Trông giống lắm sao)

Rồi cô cúi đầu

"Phó...Phó tổng, vậy tôi đi trước a"

Nói xong cô nhíp mắt nghoảnh lưng định đi nhanh

( Mình quên mất là hôm nay đổi tổng giám đốc, sao có thể nhầm lẫn lớn vậy được chứ?)

Đột nhiên Thuần Dương kéo cánh tay cô lại, hầm hực nói

"Chúng ta vẫn chưa tính xong đâu?"

Cô quay lại cười gượng xua tay

"Ahaha...chúng ta thì có gì để tính chứ?"

Anh nheo mày vênh mặt lên

"Cô vi phạm tội trộm cắp tài sản công ty, phá hoại vật chất công ty, tính sao đây?"

Cô lấp mấp:

"Không....không phải chỉ là mấy lon nước thôi sao?"

Anh nhíu mày

"Còn vi phạm cả tội vu khống tôi giả dạng tổng giám đốc"

Cô nhíp mắt chấp tay cầu xin, nét mặt đáng thương nói

"Tôi có biết anh là thật đâu, hãy tha cho tôi"

Anh vênh mặt, ánh mắt gian tà

"Tổng thiệt hại là 100 triệu, thêm tội vu khống nữa là 150 triệu"

Câu nói của anh vừa dứt thì như một màn đêm quấn lấy Hiểu Nhiên, cô lấp mấp kinh ngạc:

"1...150 triệu! Anh bị điên à? Sao có thể đắc như vậy?"

Anh nhếch môi

"Số tiền này cô làm cả năm cũng chẳng trả hết, nếu cô không trả thì tôi sẽ nhờ người đến nhà cô mỗi ngày để đòi nợ"

Cô nhăn mặt lẩm bẩm

"Nếu vậy bà nội sẽ tức điên lên rồi đuổi mình ra khỏi nhà"

Rồi cô quỳ xuống nắm lấy chân anh khóc lóc

"Cầu xin anh, anh bắt tôi làm gì cũng được, đừng đến nhà tôi đòi nợ a"

Anh bật cười âm hiểm

"Làm gì cũng được phải không?" Cô gật đầu đáng thương như một con cún rồi Thuần Dương đặt tờ giấy nợ lên bàn, lạnh nhạt nói

"Kí đi"

Cô cầm tờ hợp đồng lên nhăn mặt đọc từng dòng chữ lẩm bẩm:

"Hợp đồng làm người hầu? Anh đang đùa với tôi sao? Sao tôi có thể làm cái này chứ?"

Anh nhíu mày, dựa lưng vào ghế sofa đối diện cô. Cất giọng ác ma nói

"Thế tôi sẽ gọi người đến làm phiền nhà cô mỗi ngày, thấy sao hả?"

Cô khóc thầm rồi nhìn vào bảng hợp đồng lẩm bẩm đọc tiếp:

"Nếu không trả nợ sẽ tăng lên tiền lãi mỗi tháng, hợp đồng chỉ có thời hạn một năm"

Anh lên tiếng

"Thay vì cô phải bồi thường 150 triệu, cô chỉ cần làm người hầu của tôi một năm là có thể trả hết nợ"

Cô nheo mày, tay nắm chặt tờ hợp đồng

"Cái này thì khác gì bán thân chứ? Anh đang gài tôi sao?"

Bỗng anh lấy điện thoại ra gọi cho ai đó

"Alo, tôi có việc làm cho mấy người mỗi ngày rồi đây"

Cô liền lên tiếng

"Tôi...tôi đồng ý mà, miễn anh đừng động đến nhà của tôi, cả bà nội tôi nữa"

Anh cười nhếch tắt điện thoại mất

"Tốt"

Rồi cô kí vào bảng hợp đồng đó, cắn răng uất ức

( Mình chỉ phá có cái máy bán hàng tự động,sao lại phải bồi thường cao thế này chứ? Tên ác ma đáng chết này)

Buổi chiều, tại nhà Hiểu Nhiên, cô và anh bước vào thì bà nội cô mừng rỡ chạy ra nói

"Hiểu Nhiên, cháu dẫn bạn trai về rồi đây à?"

Cô nắm lấy tay bà nội mình, ánh mắt đáng thương nói

"Bà nội, từ hôm nay cháu phải đi theo anh ta...à không ý cháu là Thuần Dương, cháu định sang nhà anh ấy sống một thời gian..."

Bà nội ngạc nhiên rồi nheo mày

"Hiểu Nhiên, sao cháu lại vội vã như vậy? Chưa gì đã muốn sang nhà người ta ở rồi à?"

Rồi bà nội xua tay khóc mừng nói:

"Thế thì đi đi, cũng xem như ta đã gả cháu đi rồi, ta phải đi ăn mừng nữa a"

Nói xong bà nội đi mất khiến Hiểu Nhiên trễu mắt

( Rốt cuộc mình có phải cháu của bà nội không vậy?)

Thuần Dương đi đến vỗ vai cô

"Mau dọn đồ đi, tôi không có thời gian ở đây lâu đâu"

Cô gật đầu

"Ừm"

Cô vừa bước vào phòng mình thì đã thấy bà nội dọn sẵn đồ từ lúc nào, bà đi đến vứt đồ của cô lên hai tay cô cười nói

"Hiểu Nhiên, đi nhanh đi, để Tiểu Dương chờ lâu thì không được nha"

Cô cầm lấy đống đồ to mồm không ngờ đến

"Bà nội, sao bà lại nhẫn tâm đến vậy? Bà thậm chí còn dọn sẵn đồ cho cháu"

Bà nội nheo mày thở dài

"Nói thật ta định nếu năm nay cháu không đưa bạn trai về ra mắt thì ta sẽ vứt đồ cháu ra đường đấy"

Rồi bà nội đẩy cô ra cửa vội nói

"Nhanh lên đi, nếu đi rồi thì lâu lâu trở về ghé thăm bà nhé"

Ngoài cổng rào, bà nội xua tay chào Hiểu Nhiên một cách mừng rỡ, cô mếu máo ôm vali khóc lóc

"Sao giống bị đuổi đi vậy nè trời?"

Thuần Dương cầm lấy vali cô nói tiếp

"Như thế chẳng phải tốt hơn sao? Vì bà nội còn không cần cô nữa là"

Một lát sau, trên xe Thuần Dương đang lái thì cô im lặng hẳn, anh thắc mắc hỏi

"Cô tên Bạch Hiểu Nhiên?"

Cô gật đầu, anh lại hỏi

"Cô chỉ sống cùng bà nội à? Không còn ai khác sao?"

Cô lắc đầu

"Không, ba mẹ tôi mất từ sớm rồi"

Anh lại tiếp lời

"Vậy điều này có lợi cho cô, khi làm ở nhà tôi cô còn có thể được trả lương thêm mỗi tháng, cô đương nhiên sẽ chẳng phải thiệt thòi gì"

Cô ngạc nhiên

"Thật à, nhưng công việc thế nào?"

Chương 4

Một lát sau, tại Phó Gia, anh dẫn cô bước vào cửa thì thấy có một dãy nữ nhân mặc đồ người hầu đứng cách hai bên cúi đầu lịch thiệp đồng thanh nói

"Chào mừng chủ nhân đã trở về ạ"

Cô nheo mắt lấp mấp

"Chủ...chủ nhân á?"

Rồi anh nhìn cô lên tiếng

"Cô sẽ giống họ, họ làm gì cô làm đó, giờ thì đi thay đồ đi"

Cô nheo mắt nói

"Khoan...khoan đã, anh mang sở thích bệnh hoạn sao? Sở hữu cả một dãy người hầu thế này còn tuyển thêm tôi làm gì?"

Anh nheo mày khó chịu

"Cô muốn trả nợ không?"

"Muốn"

Cô gục mặt nói thì có một cô người hầu đi đến đưa cho cô một bộ váy đồng phục người hầu. Cô cầm lấy rồi nhíp mắt nói:

"Này tôi không thể tự mặc đồ theo sở thích sao?"

Anh ngồi lên sofa, nheo mày khó chịu nói

"Muốn trả nợ không thì bảo"

Cô bĩu môi

"Mặc thì mặc, ai sợ anh chứ?"

Một lát sau, cô bước ra với bộ đồ nữ hầu như các cô gái khác, anh đứng dậy tiếp lời

"Cô biết làm gì?"

Cô ngẫm nghĩ

"Tôi biết nấu ăn, lau nhà, dọn dẹp,... nhiều thứ lắm"

Anh tiếp lời

"Tốt, đi dọn tất cả các nhà vệ sinh đi"

Cô nhăn mặt

"Này anh quá đáng thật, mới vào đã bắt tôi dọn nhà vệ sinh"

Anh tiến lại nhíu mày vẫn nói câu đã lặp lại nhiều lần

"Cô muốn trả nợ không?"

Cô đành gục mặt nhíp mắt

"Muốn"

Rồi anh nheo mày

"Quy tắc làm người hầu không được nói trống, đặc biệt phải gọi tôi là chủ nhân"

Cô ngẩn mặt lên ra biểu cảm ngớ ngẩn

"Cái gì mà chủ nhân? Tôi không muốn"

Anh nhếch môi rồi tiếp lời

"Cô không muốn, cũng tốt thôi, ngày mai sẽ có người đến nhà cô đòi nợ"

Cô lắc đầu, nét mặt đáng thương đành cố gọi

"Tôi biết rồi, thưa...chủ nhân"

Anh bật cười ác ma

"Làm việc đi, nếu dọn không sạch thì không được ăn cơm"

Cô nghoảnh mặt đi mất, chân tay vẫn ra vẻ khó chịu mà giẫm mạnh lên sàn. Anh nheo mày lên tiếng

"Không được giẫm mạnh chân lên sàn, nếu không bị phạt"

Ngay lúc ấy cô liền đi bình thường, cắn răng chịu đựng

(Hừ, nếu không phải tôi nợ anh thì tôi đã cho anh một trận)

Một lát sau bên trong nhà vệ sinh, Hiểu Nhiên đành lau thật mạnh bồn cầu thật sạch, cô cắn răng tức tối

"Sao mình lại phải đi làm công việc này chứ? Tên ác ma đáng ghét, chết bầm"

Buổi tối trên bàn ăn. Thuần Dương nhìn các thức ăn trên bàn rồi nheo mày

"Đổi thức ăn đi, tôi chán lắm rồi"

Mấy cô người hầu đứng gần đó cúi đầu lấp mấp

"Xin lỗi chủ nhân, bọn tôi chỉ biết nấu những món này thôi"

Anh nhíu mày đứng phắc dậy tức giận nói

"Tôi nói bỏ là bỏ, dọn bàn"

Anh định quay lưng bỏ đi thì Hiểu Nhiên đứng gần đó chạy ra nói

"A...khoan...khoan đã, số thức ăn này cho tôi đi, bỏ thì phí lắm"

Anh nheo mày hỏi

"Cô đã làm việc xong hết chưa?"

Cô mỉm cười

"Dọn hết rồi, cho tôi số thức ăn này nhé"

Anh vểnh mày

"Cô nói ai?"

"Tôi nói anh đấy, anh bị điếc à?"

Anh nâng cằm cô lên hằn giọng nói

"Cô mắng tôi? Cô tưởng cô là ai? Chú ý quy tắc quan hệ chủ-tớ đi"

Cô cắn răng

"Tôi biết...biết rồi, thưa chủ nhân"

Anh bật cười gian tà

"Cô vừa mắng tôi, vừa phạm quy tắc không gọi tôi là chủ nhân thì đêm nay cô không được ăn cơm"

Cô nhăn mặt không phục

"Tôi chỉ lỡ miệng, có cần quá đáng vậy không?"

Anh nghiêm mặt

"Tôi không quan tâm, nếu cô không tôn trọng quy tắc khi vào đây làm việc, tôi đành phải tăng nợ cô lên nhiều hơn"

Cô khuất phục mà cúi đầu "Tôi biết lỗi rồi, tôi không dám vi phạm nữa"

Anh nghoảnh lưng đi mất, cô nhăn mặt đứng dậy lẩm bẩm:

"Tên khốn kiếp, quả nhiên anh ta là một người cao ngạo"

Mấy cô người hầu khác đứng gần đó thấy lạ bàn tán

"Này mấy cô nghĩ cô ta là ai? Sao lại dám lộng hành như vậy? Còn dám mắng cả chủ nhân"

"Chắc là mới vào làm việc nên không biết, chủ nhân tính tình vốn rất nóng giận, nếu như bị mắng chửi như vậy thì ngài ấy đã gọi người bắt nhốt dưới hầm rồi, lần trước có người chỉ làm vỡ có cái cốc liền bị chủ nhân bắt nhốt dưới cái hầm tối đen một tuần đấy, còn cô ta chỉ phạt không được ăn cơm"

"Đúng vậy, hay cô ta vừa vào làm nên chủ nhân bỏ qua cho chăng?"

Khuya hôm ấy, bên trong phòng Thuần Dương, anh nằm trên giường nhíp mắt nhăn mặt, mồ hôi từ trán chảy dọc xuống,cơn ác mộng lại tiến tới,trong cơn mơ anh mơ thấy người phụ nữ đó, một người phụ nữ treo cổ tự sát trước mặt anh, anh lấp mấp cuốn theo giấc mơ mà gọi

"Mẹ...ư..ưm"

Đúng lúc ấy Hiểu Nhiên đi trên dãy hành lang ôm bụng mình

"Thật là...lúc trưa tại sao mình lại không chịu ăn chứ, để bây giờ bị phạt nhịn đói còn số thức ăn kia lúc nãy thì bị bỏ đi đâu mất rồi, tên Phó Thuần Dương này đúng là lãng phí"

Bỗng cô đi ngang một căn phòng thì lại nghe thấy tiếng rên của ai đó. Cô áp tai vào cửa lắng nghe vì tính tò mò, rồi ngẫm nghĩ

( Giờ này ai còn rên thế kia? Không phải đang làm chuyện gì đó chứ)

"Ư...ưm..."

Tiếng rên vẫn không ngừng vang lên trong căn phòng trước mặt cô, cô ngẫm nghĩ

( Có nên mở cửa xem không? Mà nếu gặp trúng chuyện không nên thấy thì nguy lắm)

Rồi cô nghoảnh mặt đi thở dài

"Không được, đó là chuyện riêng của người khác, mình không thể tò mò được"

"Tò mò cái gì?"

Đột nhiên một giọng nói vang lên sau lưng cô, Thuần Dương đứng trước cửa hầm hực nói, cô giật mình quay lại cười gượng tiếp lời

"A...chủ...chủ nhân, tôi chỉ đi ngang qua đây thôi, tôi không biết đây là phòng anh a"

Anh nhíu mày hỏi

"Cô không phải rình trộm trước phòng tôi đấy chứ?"

Cô xua hai tay qua lại lắc đầu

"Không có, tôi chỉ đi dọn dẹp vô tình đi ngang qua đây thôi, không có gì thì tôi đi đây a"

Cô định quay định thật nhanh thì anh kéo tay cô lại hầm giọng nói

"Khoan đã, nếu vậy thì vào phòng tôi dọn dẹp chút đi"

Cô quay lại lấp mấp

"À...vâng ạ"

Cô bước vào bên trong phòng anh, liền nhìn ngó xung quanh ngẫm nghĩ

( Lúc nãy mình nghe thấy tiếng rên mà, không phải là tiếng anh ta chứ?)

Thuần Dương đứng khoanh tay dựa vào tường phía sau lưng cô, ra giọng nói

"Nhìn cái gì? Dọn lại giường ngủ của tôi đi"

Cô nhìn chiếc giường anh, liền thấy rất bừa bộn, cô tò mò hỏi

"Ưm...lúc nãy tôi có vô tình đi ngang nghe thấy tiếng gì đó rất kì lạ, không phải là..."

Anh nhíu mày tiến lại nắm lấy cổ tay cô một cách hung hăng hằn giọng tức giận hỏi

"Cô nghe được gì?"

Cô lấp mấp, ngón tay kia đặt lên môi mình

"À...tiếng ư...ưm của ai đó"

Anh vểnh mày đáp

"Tôi vừa mơ thấy ác mộng" Cô ngạc nhiên

"Thật sao? Tôi còn tưởng anh và ai đó đang..."

Anh tức giận lớn tiếng nói

"Vậy ra cô rình trộm trước phòng tôi, cô có mục đích gì?"

Cô trả lời

"Tôi thì có mục đích gì chứ?"

Anh nghiếng răng rồi đẩy mạnh cô xuống giường một cách bất ngờ, cô lấp mấp hỏi

"A...anh...anh làm gì vậy?"

Anh vểnh mày, tay cởi từng chiếc cúc áo trên người, nhếch môi nói

"Cô không biết quy tắc làm người hầu sao? Đó là phải chiều theo mọi ý muốn của chủ nhân"

Cô nhăn mặt

"Này...anh đang đùa sao? Tôi chỉ nợ tiền anh chứ không cần tới mức phải bán thân chứ"

Anh cúi xuống nâng cằm cô cười gian tà

"Cô đã bước vào đây làm người hầu thì không có tư cách lên tiếng, ngoan ngoãn chiều theo ý tôi"

Cô đẩy anh ra bước xuống định chạy đi vừa phản kháng nói

"Tôi không muốn"

Anh liền kéo mạnh áo cô lại khiến nó bị rách một đường dài xuống dưới, anh nhíu mày lên tiếng

"Nếu cô dám chạy ra khỏi phòng, thì ngày mai bà nội cô sẽ không được yên đâu"

Cô quay lại nhìn nét mặt anh thật giận dữ, cũng không ngờ đến lúc sáng anh lại có bộ dạng rất nghiêm túc, dù có hơi khó chịu nhưng bây giờ cô lại thấy anh thật đáng sợ, cô lấp mấp

"Tôi...tôi biết lỗi rồi, anh tha cho tôi có được không?"

"Nằm xuống"

Anh lớn giọng thì cô ngoan ngoãn ngồi lên giường, người có hơi run thì anh đã kéo cô nằm xuống cạnh mình, ôm thật chặt rồi nói tiếp

"Hát đi, tôi bị ác mộng nên rất khó ngủ"

Cô ngạc nhiên nhìn cạnh mình, anh đang choàng tay ôm cô thật chặt, cơ thể hoàn mĩ của anh đã đập vào mắt cô một cách gần gũi. Cô nhíp mắt hỏi

"Không lẽ mọi người hầu ở nhà này đều bị anh bắt nằm như thế sao?"

Anh nheo mày

"Cô có hát không?"

Nghe thế cô gắng gượng, người vẫn đang run run về sự khó chịu không thoải mái này. Anh nhắm mắt lại dần,giọng hát cô bắt đầu cất lên lấp mấp:

- "Chong....chóng...tre làm thay...đổi thời gian, cánh diều làm...cho mọi...mối quan hệ xa...cách."🎵

Anh bắt đầu nhíu mày mở mắt ra hỏi

"Cô có biết hát không vậy?"

Cô lấp mấp

"Anh ôm chặt tôi thế này thì tôi nào hát được chứ?"

Anh liền thả lỏng cô ra nhăn mặt

"Hát tiếp đi"

Cô lấp mấp

"Tôi...tôi biết rồi"

Cô thở dài rồi cất giọng hát tiếp:

- "Mỗi hồi ức tốt đẹp giữa anh và em đều mắc cạn.

Chỉ là vì để đôi bên sống tốt hơn một chút.

Đến cuối cùng lại trở thành người xa lạ. Không cách nào tìm thấy lối ra."

Đến lúc tan cuộc thì ai nấy đi." 🎶

Hát đến đây, anh nhìn cô bên cạnh nheo mày

"Sao bài hát buồn vậy? Đổi bài"

Cô nhăn mặt cáo giận

"Anh không nghe thì thôi, tôi đã hát cho anh nghe rồi còn gì"

Anh khó chịu nói

"Vậy thì hát tiếp đi"

Cô đành cất giọng tiếp

- "Là ai vứt bỏ đối phương trước, xem đối phương như một công cụ mà vứt đi" 🎶

Anh bắt đầu chướng mày vì lời hát này liền nhớ đến Tư Diệp đã rời bỏ anh, anh định lên tiếng mắng cô thì cô đã nhắm mắt hát một cách say xưa bên cạnh, tiếng hát thật trong trẻo làm vang ra bên ngoài dãy hành lang, một giọng hát thật hay. Anh bắt đầu lắng nghe một cách trực thuộc, tiếng hát của cô bắt đầu dâng cao làm đắm chìm khắc sâu vào tâm trí của anh.

- "Cảm ơn anh đã ở bên em, không màn tất cả thành toàn cho em."

- "Cho dù em không nói ra bản thân rất nhớ anh."

- "Anh vẫn luôn đứng phía đối diện vẫy tay với em."

- "Giống như anh đang nói "không sao cả, anh vẫn luôn ở đây"🎵"

- "Rõ ràng là khóc đỏ cả mắt, luyến tiếc lần cuối cùng gặp nhau, anh đến sau cùng vẫn luôn bảo vệ em, là do em quá nhu nhược mà để anh rời đi"🎵

- "Tin nhắn em vẫn giữ lại không nói ra với anh."🎵

Giọng hát kết thúc lắng xuống dần,cô lên tiếng:

"Tôi hát xong...rồi"

Cô quay qua thì đã thấy anh nhắm mắt ngủ từ lúc nào thì mừng rỡ ngồi dậy lẩm bẩm

"May quá anh ta ngủ rồi, vậy bây giờ mình có thể ra ngoài"

Sau đó cô bước rón rén ra cửa phòng đóng nhẹ cửa lại mất.

Hiểu Nhiên vừa bước ra ngoài thì anh đã mở nhẹ mắt ra, đôi mắt buồn rũ rượi rồi ngồi dậy lật khung ảnh nhỏ đã bị nằm sấp trên bàn, trên khung ảnh là ảnh của anh và Tư Diệp chụp cùng nhau thật hạnh phúc, anh lẩm bẩm:

"Tư Diệp, sao em lại làm vậy với anh?"

Chương 5

Sáng hôm sau, Tư Diệp từ cửa chính vội đi vào hỏi lớn

"Phó Thuần Dương đâu? Tôi muốn gặp anh ấy"

Mấy người giúp việc khác đi ra cản lại nói

"Lạc tiểu thư, chủ nhân chúng tôi vẫn chưa ngủ dậy, xin tiểu thư ngồi chờ một lát bọn tôi sẽ đi gọi ngài ấy ngay"

Bỗng Tư Diệp tát vào má nữ giúp việc đó quát lớn

"Cô là cái thá gì mà đòi ngăn cản tôi lên phòng anh ấy hả?"

Cô giúp việc lấp mấp, má ửng đỏ đau rát trả lời

"Nhưng Lạc tiểu thư, chủ nhân có dặn không được bất kì ai lên phòng ngài ấy nếu không được cho phép"

Tư Diệp nghiếng răng nói lớn

"Cái gì mà cần phải cho phép, tôi là bạn gái anh ấy thì có tôi có quyền"

Đột nhiên một giọng nói vang lên trên bậc thang bước xuống

"Cô đến đây làm gì?"

Thuần Dương nhìn cô hỏi, ánh mắt có chút buồn lẫn tức giận, Tư Diệp đi đến nắm lấy tay anh ra vẻ đáng thương nói

"Thuần Dương, chuyện ở quán bar lúc đó không phải như anh nghĩ, thật ra em và tên đó chỉ là..."

"Đủ rồi"

Anh nhấn giọng nét mặt hiện ra sự tức giận tiếp lời

"Ngay từ lúc đó chúng ta đã không còn quan hệ gì rồi, từ nay đừng bước vào Phó Gia nữa"

Rồi anh nghoảnh lưng đi thì cô khóc lóc lên tiếng

"Khoan đã Thuần Dương, anh không tha thứ cho em sao? Chúng ta đã quen nhau 5 năm lẽ nào chỉ vì một chút hiểu lầm mà anh muốn từ bỏ em?"

Anh quay mặt lại lạnh nhạt nói, ánh mắt căm phẫn

"Vậy 5 năm qua em có cho anh cơ hội được ở bên em không? Lúc nào gọi cho em thì em lại không bắt máy, rồi tự động bỏ sang nước ngoài mất hai năm, khi quay trở về lại ở bên người đàn ông khác, Tư Diệp chúng ta không có kết quả gì nữa, em đi được rồi"

Ngay gần đó, Hiểu Nhiên thắc mắc quay sang cô giúp việc đứng cạnh mình hỏi nhỏ

"Này, cho tôi hỏi cô gái đó là ai vậy?"

Cô giúp việc nhỏ nhẹ trả lời

"Đó là bạn gái của chủ nhân, cô ấy là Lạc Tư Diệp"

Hiểu Nhiên ngạc nhiên lẩm bẩm

"Tư Diệp"

Cô ngẫm nghĩ nhớ lại hôm anh say rượu có gọi cái tên này rồi cô lẩm bẩm tiếp:

"Thì ra là tên cô gái đó"

Tư Diệp kéo lấy tay anh nói

"Thuần Dương, cho em cơ hội cuối em nhất định không bỏ rơi anh nữa, chúng ta quay lại được không?"

Thuần Dương có chút lưỡng lự, vì vốn dĩ anh vẫn còn tình cảm với cô nhưng trong lòng lại tức giận vì chuyện cô ôm người khác ở quán bar, nhìn thấy ánh mắt đầm đìa nước mắt của Tư Diệp anh có chút không nỡ rời bỏ, cô nói tiếp

"Thuần Dương, anh biết em chỉ yêu có mình anh mà, anh tha thứ cho em được không?"

Thuần Dương im lặng rồi hỏi

"Em thật sự hối hận?"

Tư Diệp gật đầu mỉm cười

"Ừm...từ giờ em sẽ ở bên cạnh anh, em không đi đâu nữa"

Thuần Dương tiếp lời

"Vậy...anh tha thứ cho em"

Ngay lúc ấy, Tư Diệp liền ôm chầm lấy anh mừng rỡ nói

"Cảm ơn anh Thuần Dương, em nhất định không phụ lòng anh mà"

Phía gần đấy, Hiểu Nhiên mỉm cười mừng nhìn

( Đúng là một bộ phim tình cảm thật hay a)

Buổi trưa bên ngoài sân vườn.

Hiểu Nhiên ngồi tỉa lại những lá cây héo trên các chậu hoa rồi cô mỉm cười dưới ánh nắng ấm áp nói:

"Mấy bông hoa này đẹp quá"

Nhưng cô cũng không nghĩ có người đang nhìn mình từ phòng khách nãy đến giờ. Thuần Dương vô tình hướng nhìn ra lớp cửa kính đối diện sân vườn và chợt thấy cô đang tỉa hoa mỉm cười rất vui vẻ. Thấy anh đang hướng mắt nhìn nơi khác, Tư Diệp ngồi đối diện lên tiếng hỏi

"Thuần Dương, anh nhìn gì vậy?"

Anh quay lại nhìn cô lắc đầu

"Không có gì"

Tư Diệp chéo chân lên tiếng

"Thuần Dương, hôm trước em không đến được nhà hàng nên lần sau chúng ta cùng đi được không?"

Thuần Dương mỉm cười đáp

"Được thôi"

Một lát sau Hiểu Nhiên đứng dậy thở phào, tay cầm chiếc kéo mừng rỡ rồi ôm bụng mình lầm bầm

"Cuối cùng cũng tỉa xong, nhưng mà đói bụng quá a"

Đột nhiên cô nghe thấy tiếng cải vã sau vách tường liền tò mò đi đến xem, đằng kia là ba cô hầu nữ đang ức hiếp một cô hầu nữ khác, sau đó mạnh bạo đẩy cô gái đó xuống đất quát lớn

"Tiểu Mễ, tôi đã bảo cô đi giặt quần áo giúp tôi, tại sao cô không làm hả?"

Cô gái đó lấp mấp

"Tôi...tôi sẽ đi làm ngay"

Hiểu Nhiên đứng từ xa nheo mày

(Mấy người đó đang ức hiếp cô gái kia, mình phải ngăn họ lại)

Ngay lúc ấy cô chạy đến nói lớn

"Này, mấy người làm gì vậy? Sao lại đẩy cô ấy?"

Ba cô gái kia giật mình rồi vểnh mày

"Tưởng ai hóa ra là người mới" "Nếu cô không muốn bị liên lụy thì nên đi làm việc của mình đi"

Hiểu Nhiên đi đến đỡ Tiểu Mễ đứng dậy hỏi

"Cô có sao không?"

Tiểu Mễ lắc đầu lấp mấp

"Tôi...tôi không sao"

Rồi Hiểu Nhiên nhíu mày nhìn ba cô gái kia nói lớn

"Mấy người vừa làm gì vậy? Sao lại ức hiếp người khác chứ?"

Ba cô gái kia nhăn mặt đẩy Hiểu Nhiên xuống đất nói lớn

"Không phải việc của cô, cô chạy vào bênh vực cho Tiểu Mễ thì cô cũng to gan lắm"

Hiểu Nhiên đứng dậy cáo gắt nói

"Mấy người còn ức hiếp cô ấy thì tôi sẽ nói cho chủ nhân nghe đấy"

Mấy cô gái kia sợ hãi nói

"Cô dám..."

Hiểu Nhiên cười đắc ý

"Sao lại không? Mấy cô là cái gì mà Bạch Hiểu Nhiên tôi đây lại phải sợ"

Tiểu Mễ thấy thế lây vai Hiểu Nhiên nói nhỏ

"Cô đi đi, đừng quan tâm tôi nếu không cô cũng bị liên lụy đó"

Hiểu Nhiên mỉm cười

"Không sao đâu"

Ba cô gái kia nhăn mặt tức giận nói tiếp

"Bạch Hiểu Nhiên, cô tưởng cô nói vậy thì bọn tôi sẽ sợ sao? Cô chỉ là người mới vào thì biết cái gì chứ, tránh ra để bọn tôi dạy dỗ lại Hà Tiểu Mễ"

Hiểu Nhiên vểnh mày nghiêm giọng nói

"Tôi không đùa đâu, Phó Thuần Dương ở bên trong, có tin tôi đi mách anh ta không hả?"

Mấy cô gái kia ngạc nhiên cao mày

"Bạch Hiểu Nhiên, cô có cái quyền gì mà gọi thẳng tên chủ nhân, cô chẳng qua chỉ là người làm lại không có quan hệ thân thích với chủ nhân, sao lại dám gọi thẳng tên ngài ấy?"

Hiểu Nhiên vênh váo đắc ý

"Sao tôi lại không dám? Tôi chỉ mắc nợ anh ta chứ có làm nô lệ của anh ta đâu?"

Ba cô gái kia tức giận hơn lớn giọng nói

"Đúng là vô lễ, bọn tôi đây sẽ dạy dỗ cô một bài học để chừa cái tội vênh váo đó"

Nói xong cả ba cô gái kia tiến lại nắm áo Hiểu Nhiên khiến Tiểu Mễ giật mình giơ tay cản nói

"Khoan đã, mấy người không được đánh cô ấy"

Mặc lời nói của Tiểu Mễ, mấy cô gái đó đẩy mạnh người Tiểu Mễ ra ngoài quát

"Không phải chuyện của cô, tránh ra để bọn tôi dạy dỗ lại con người hầu không biết phép tắc này"

Nói xong ba cô gái đó liền túm tóc và áo Hiểu Nhiên giằng xé mạnh bạo, thấy không ổn nên Tiểu Mễ chạy vào trong mất.

Trong khoảnh khắc bị đánh hội đồng tơi tả ấy, Hiểu Nhiêu xua tay lung tung quát lớn

"Tránh xa tôi ra, mấy người vậy mà đi đánh một mình tôi, đồ hèn hạ"

Ba cô gái ấy nhếch môi, tát mạnh vào má Hiểu Nhiên lên giọng quát

"Câm miệng, lúc nãy cô vênh váo lắm mà, sao giờ không phản kháng lại đi"
Bên trong phòng khách, Tiểu Mễ chạy vào hớt hãi nhìn Thuần Dương đang ngồi cùng Tư Diệp vội nói

"Chủ...chủ nhân, bên ngoài có mấy người hầu đang ức hiếp một cô gái"

Tư Diệp nhăn mặt lớn tiếng nhìn Tiểu Mễ hỏi

"Thế thì cô vào đây báo cáo chuyện nhỏ nhặt này làm gì, có thấy bọn tôi đang trò chuyện cùng nhau không?"

Tiểu Mễ cúi đầu lo lắng lấp mấp

"Nhưng...nhưng mà người bị ức hiếp là Bạch Hiểu Nhiên, tôi...tôi không muốn cô ấy bị đánh"

Ngay lúc ấy Thuần Dương ngạc nhiên đứng phắc dậy nheo mày nói

"Cô nói Bạch Hiểu Nhiên đang bị đánh?"

Tiểu Mễ gật đầu

"Vâng, thưa chủ nhân"

Rồi Thuần Dương bỏ mặc Tư Diệp chạy ra ngoài mất thì Tư Diệp ngạc nhiên nhíu mày lẩm bẩm

"Thuần Dương mà lại quan tâm đến chuyện này sao? Còn bỏ mặc mình đi trước nữa, rốt cuộc là vì sao?"

Bên ngoài, Hiểu Nhiên đang bị ba cô gái kia đánh tơi tả thì một giọng nói vang lên từ đằng sau

"Mấy cô làm gì vậy?"

Ba cô gái giật mình dừng tay quay lại lấp mấp

"A...là Lăng thiếu gia"

Diệc Thiên đi đến nheo mày nói

"Chuyện của các cô tôi sẽ nói cho Thuần Dương biết, ba người mà lại đi ức hiếp một cô gái sao?"

Rồi anh bước đến chìa tay xuống Hiểu Nhiên nhẹ giọng hỏi

"Cô không sao chứ?"

Hiểu Nhiên ngẩn đầu lên nhìn, mái tóc cô rối bù và đầy vết tát trên mặt, cô ngạc nhiên nhìn gương mặt đẹp trai của Diệc Thiên liền bỡ ngỡ xao xuyến

(Đẹp trai quá)

Diệc Thiên mỉm cười dịu dàng nói

"Cô đứng dậy được không?"

Hiểu Nhiên giơ tay đến nắm lấy bàn tay mềm mại của Diệc Thiên rồi đứng dậy lấp mấp ngượng ngùng nói

"Cảm...cảm ơn anh"

Ngay lúc ấy Thuần Dương chạy ra lên tiếng hỏi

"Chuyện gì vậy?"

Anh nhìn người Hiểu Nhiên đầy vết cào xước và bầm tím liền nhìn sang ba cô gái kia đang đứng cúi đầu sợ hãi run bần bật. Anh nheo mày hỏi

"Bạch Hiểu Nhiên bị làm sao vậy? Là ai đánh?"

Diệc Thiên nghiêng nhẹ đầu mỉm cười nói

"Thuần Dương, tính cách người hầu của cậu tệ thật, lẽ ra cậu phải dạy dỗ họ thật tốt mới đúng"

Diệc Thiên nói xong thì Thuần Dương liếc nhìn ba cô gái đang cúi đầu run bần bật kia hỏi

"Chuyện là thế nào?"

Tiểu Mễ đi ra lên tiếng lấp mấp

"A...ưm là ba cô gái này ức hiếp tôi, thấy thế nên Hiểu Nhiên cô ấy đi đến ngăn cản mới bị bọn họ đánh"

Tư Diệp chạy lại gần thắc mắc lên tiếng hỏi

"Chuyện gì vậy? Sao lại ồn ào như thế?"

Thuần Dương nheo mày nhìn ba cô gái kia đáng sợ nói

"Ba cô xuống tầng hầm ở được rồi"

Ba cô gái kia lấp mấp gật gù đầu run rẩy cố giải thích

"Chủ nhân, không phải như vậy, là Bạch Hiểu Nhiên cô ta dám gọi thẳng tên chủ nhân nên bọn em mới thay ngài dạy dỗ, bọn em không làm gì sai cả"

Thuần Dương nheo mày nhìn sang Hiểu Nhiên thì cô quay mặt sang chỗ khác xem như không có chuyện gì, anh nheo mày khó chịu

"Đủ rồi, mấy cô đi làm việc hết đi, chuyện về Bạch Hiểu Nhiên tôi sẽ tính sổ sao? Không cần đợi mấy người dạy dỗ giúp"

Mấy cô gái kia cúi đầu

"Vâng...bọn...bọn em biết rồi"

Rồi họ nhanh chóng đi mất thì Diệc Thiên đứng cạnh cô lên tiếng

"Cô cũng bị thương rồi, tôi đưa cô đi thoa thuốc nhé"

Hiểu Nhiên gật đầu rồi Diệc Thiên nhìn Thuần Dương nói

"Thuần Dương, cậu và Tư Diệp tiểu thư cứ trò chuyện tiếp đi, tôi đưa cô gái này đi băng vết thương"

Thuần Dương nheo mày hỏi

"Diệc Thiên, cậu qua đây có chuyện gì vậy?"

Diệc Thiên mỉm cười

"Không có gì,chỉ là qua chơi một lát không ngờ lại bắt gặp chuyện này nên vào can ngăn, bây giờ không làm phiền thời gian của hai người nữa a"

Nói xong Diệc Thiên kéo tay Hiểu Nhiên nói tiếp

"Đi theo tôi"

Hai người đi mất thì Tư Diệp nheo mày

"Thuần Dương, chuyện giải quyết xong rồi, chúng ta vào nhà đi"

Thuần Dương gật đầu

"Ừm"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau