YÊU EM ĐẾN VỨT BỎ SINH MỆNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Yêu em đến vứt bỏ sinh mệnh - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

6

Hắn bóp chặt tay cô, gằn giọng:

- Cô Kỳ! Cô có biết, đây chính là người phụ nữ của tôi không?

Cô nhói lòng, nhưng vẫn cố gượng cười:

- Hay cho cái từ người phụ nữ của anh. Phong tiên sinh! Tốt nhất hãy quản người của anh cho tốt, nếu không tôi nhất định sẽ còn đánh cô ta!

Nói rồi cô hằn học nhìn về phía Tần Vy Vy. Nó khóc ròng, vùng vẫy thoát khỏi tay hắn:

- Anh thả em ra! Chuyện này không phải là lỗi của chị ấy! Anh thả em ra!

- Vy!

- Chị đừng có làm thế mà được không? Em biết chị còn yêu anh ấy mà! Chị có thể làm vậy để rời xa anh Tử, nhưng anh ấy vẫn rất yêu chị chị biết không?

Nó đường đột hét lên làm cả hai điêu đứng.

Cô cười chát đắng. Đúng rồi! Cô quên mất là hắn còn yêu cô!

Phong Tử thở hắc, giọng lạnh lẽo:

- Yêu sao? Loại phụ nữ ba ngày bảy ông thế này còn xứng để tôi yêu sao?

Kỳ Nhiên đứng hình, một giọt nước bất giác chảy ra từ hốc mắt.

Loại phụ nữ ba ngày bảy ông...là nói cô sao?

Cô...là loại phụ nữ ba ngày bảy ông sao?

Thấy bộ dạng bất thần của cô, hắn không niệm tình mà vẫn nói tiếp:

- Muốn bao nhiêu tiền, tôi có thể cho cô. Từ nay về sau, đừng bao giờ xuất hiện để phá đám vợ chồng chúng tôi nữa! Vợ chồng chúng tôi...

Ừ đúng rồi! Phong Tử đã là chồng người ta 4 năm trước, sao cô còn phải làm thế chứ?

Kỳ Nhiên đau đớn thở đứt quãng.

Nếu được, cũng đừng bao giờ xuất hiện trước mặt chồng người ta nữa....

***

Cô gục trên bàn, nước mắt chảy ướt đẫm cả cánh tay áo. Cô đưa tay ôm lấy ngực mình, cảm giác đau đớn như bị dao đâm trúng.

Cô ta xứng đáng để tôi yêu sao?...

Loại phụ nữ ba ngày bảy ông...

Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt vợ chồng chúng tôi nữa...

Từng câu nói mạnh mẽ cào xé tâm can cô. Ban nãy, là hắn nói với cô những câu đó! Là hắn đã nhẫn tâm mắng chửi cô ngay trước mặt những người có mặt ở đó. Cô cười chua chát. Sao thế?! Kỳ Nhiên! Đây chẳng phải là điều mày mong muốn sao? Chẳng phải mày muốn người ta sẽ ghét bỏ mình sao? Giờ thì mày đạt được mục đích rồi đó! Người ta ghét mày rồi đó! Người ta còn nói mày như thế đó!

Đáng lẽ ra mày nên vui mới đúng, sao bây giờ lại khóc như kẻ điên thế này?

Cô đưa tay vớ lấy chai rượu gần đấy, đưa lên miệng tu lấy tu để. Rượu chảy ra ngoài, lướt xuống vùng cổ nhỏ bé.

Càng uống cô càng run rẩy, đến mức làm cho cái chai rơi xuống vỡ tan tành.

Nhìn từng mảnh từng mảnh thủy tinh sắc nhọn, cô chợt hiểu ra một điều.

Chỉ cần thế giới này không còn cô, mọi thứ đều sẽ khác!

Chỉ cần cô không còn trên đời này, cuộc sống của hắn cũng sẽ khác!

Đúng vậy! Cái chết sẽ giải thoát được tất cả! Cả cô, và hắn, đều sẽ không cần vấn vương gì nhau nữa.

Nghĩ là làm. Cô mất trí mò lấy một mảnh ly vỡ, từ từ cứa vào cổ tay mình.

Một giọt, hai giọt rồi ba giọt, từng giọt máu chảy đều ra, thấm ướt mảng sàn nhỏ.

Cô tựa đầu vào thành giường, mỉm cười thanh thản.

Kỳ Niệm! Mẹ xin lỗi con! Mấy năm trước, người ta bỏ rơi con, đến hôm nay, mẹ lại bỏ con nữa rồi!

Tần Vy Vy! Hi vọng em sẽ thay chị bên cạnh anh ấy, thay chị chăm sóc cho anh ấy với tư cách của một người vợ!

Còn anh...Tử à! Việc chọn đến cái chết, không phải vì em quá tổn thương, mà là suốt bốn năm qua em đã dày vò anh không ít rồi!

Lần này ra đi, em nguyện ra đi mãi mãi, vì một tương lai khác tốt đẹp hơn.

Kiếp này, cả kiếp sau nữa, em hi vọng chúng ta...vĩnh viễn đừng bao giờ gặp lại!

Chương 7

7

Bệnh viện XXX

Phòng số 0131

Kỳ Nhiên ngồi trên giường bệnh, đôi mắt hướng về phía cửa sổ lóe lên tia u buồn.

Tiểu Niệm nằm trong lòng cô, mí mắt sưng vù vì đã khóc quá nhiều.

Đúng vậy! Nó khóc, vì mẹ của nó lại đi tự tử!

Theo lời kể của những người sống ở chung cư, lúc cô vừa ngất đi cũng là lúc con bé đi học về. Nó thấy cô như vậy liền hét ngược lên, chạy khắp xung quanh tìm người giúp đỡ. Thế là cô được cứu chữa kịp thời, nếu không...

Nhưng có một chuyện cô không hiểu. Sao cô lại phải tự tử?

Vì ai? Vì điều gì? Cô đi buồn bực chuyện gì đến nỗi phải làm như thế?

Đúng lúc này ngoài hành lang vang lên tiếng chạy đầy gấp gáp. Một người đàn ông mang vest chỉnh tề, thở hồng hộc chống tay vào mép cửa, phóng tầm mắt hướng về phía cô. Hắn chạy tới ôm lấy cô, giọng trách móc:

- Kỳ Nhiên! Tại sao em phải làm vậy? Tại sao em phải làm vậy với anh?

Cô chưa kịp trả lời, hắn lại tiếp tục ngó Đông ngó Tây:

- Đi theo anh! Anh sẽ dẫn em tới một bệnh viện tốt hơn! Ở đó sẽ có sự chăm sóc tốt hơn nơi này.

Nói rồi hắn nhẹ nhàng bế cô lên, còn cẩn thận ôm lấy luôn cả Tiểu Niệm. Lúc này cô mới có phản ứng, liền xô hắn ra, giọng ngạc nhiên:

- Xin hỏi...vị tiên sinh này là ai vậy?

Hắn điêu đứng, tựa như mình nghe lầm:

- Nhiên! Em giỡn phải không? Em đang trêu chọc anh phải không?

Cô lắc đầu, trả lời chắc như đinh đóng cột:

- Tôi và anh quen biết nhau sao? Anh có quan hệ gì với tôi sao? Phong Tử chập chững đứng, khóe môi run rẩy không nói nên lời.

Cô...quên hắn rồi sao?

***

- Bác sĩ! Tại sao cô ấy lại quên đi tôi vậy? Tại sao Nhiên Nhiên lại quên đi tôi vậy?

Hắn giận dữ túm lấy áo bác sĩ. Ông ta toát mồ hôi hột:

- Tuy tự vẫn không thành, nhưng sau này sẽ để lại di chứng. Có thể trong thân tâm cô ấy rất muốn quên đi anh, nên hệ thần kinh sẽ sinh ra một loại phản ứng, làm cho cô ấy chẳng có một chút ý niệm về anh nữa. Bây giờ những người nên nhớ, cô Kỳ đương nhiên sẽ nhớ!

Hắn bất lực buông vị bác sĩ ra, nước mắt bất giác rơi xuống. Cô rất muốn quên đi hắn sao? Cô không muốn tiếp tục yêu hắn sao?

Tại sao lại như vậy? Tại sao mọi chuyện lại thành ra như vậy chứ?

***

Từ sau hôm đó, cô và hắn dường như chẳng còn liên lạc nữa.
Kỳ Nhiên cảm thấy là lạ trong người. Cô nhất định cứ muốn xin thôi việc ở Ý, chuyển hẳn về Trung Quốc sinh sống. Lúc đó, chị Mai rất tiếc nuối, nhưng hay chuyện cô tự vẫn nên cũng đành chấp nhận.

Muốn sống tốt ở đây, trước hết phải có một công việc!

Cô đứng trước một căn nhà đồ sộ, trong tay là tập hồ sơ mỏng.

Thấy bảo ở đây đang tuyển giúp việc!

Cô thở dài bước tới bấm chuông, ngay lập tức có một người đàn bà trung niên ra mở cửa. Vừa thấy cô, bà ta liền sửng sốt:

- Kỳ Nhiên phu nhân?!

***

- Bà chủ! Người này muốn xin vào làm...giúp việc!

Bà ta dẫn cô tới đứng trước mặt một người khác. Thoạt nhìn, cô thấy người này rất quen.

Còn người kia vừa thấy cô liền hoảng hốt. Kỳ Nhiên! Là Kỳ Nhiên - đứa con dâu đầu tiên nhưng vô sinh của Phong Gia này.

Thế sao giờ con bé lại mò tới đây?

- Chào phu nhân ạ! Tôi là Kỳ Nhiên, muốn xin vào giúp việc tại căn nhà này. Không biết...phu nhân có thể nhận tôi không?

- Giúp việc?!

Bà ta hoảng quá buột miệng thốt lên. Từng là mợ chủ của Phong Gia, bây giờ lại vào Phong Gia xin việc làm ư?

- Sao vậy phu nhân? Tôi...không được sao?

Kỳ Nhiên thoáng lên tia buồn rầu, ánh mắt đầy mong chờ. Phong phu nhân chưa biết trả lời thế nào, ngoài cửa đã có tiếng quát lớn:

- Kỳ Nhiên! Em còn biết tìm đường mò về nhà chồng của mình sao?

Chương 8

8

- Em còn biết đường tìm về nhà chồng mình sao hả Nhiên?!

Ngoài cửa vang tiếng dõng dạc, xen một chút vui mừng mà không ai hay biết. Cô ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra:

- Anh là...

Hắn cười bước đến, chụp lấy cổ tay cô, hơi dùng lực:

- Nhiên! Em còn muốn quên anh đến bao giờ? Nhìn cho kĩ đây! Anh là Phong Tử! Anh chính là Phong Tử, chồng của em đây!

Cô sợ hãi, cố vặn vịu thoát khỏi tay hắn. Phong lão phu nhân phồng mang trợn mắt.

Cái gì? Chồng ư?

Bà ta chưa kịp kên tiếng phản bác, cô đã hét lên:

- Làm ơn thả tôi ra! Tôi có chồng từ khi nào chứ? Phong Tử anh thì có liên quan gì tới tôi chứ?

Nhìn bộ dạng đau đến mức sắp khóc của cô, hắn không can tâm tiếp tục hăm he:

- Em nói em không nhớ tôi, vậy sao còn tìm tới đây xin việc? Nếu em muốn nối lại tình xưa, hà cớ gì phải dùng cách này?

- Anh buông tôi ra!

Cô dùng hết sức của mình, giựt mạnh tay ra, tiện tay tát cho hắn một cái:

- Anh là kẻ điên! Tôi và anh không quen biết, sao anh cứ đối xử như vậy với tôi? Hóa ra đây là nhà anh sao? Được! Tôi cũng không cần phải tới đây xin việc nữa!

Nói rồi cô thẳng thừng bỏ đi. Hắn cúi gằm mặt sờ vào chỗ vừa bị tát, giọng lạnh lẽo:

- Cứ việc đi nếu em không cần Tiểu Niệm nữa!

Cô khựng lại, hai tay đột nhiên run lẩy bẩy.

Tiểu Niệm con cô...

- Con bé...anh làm gì con bé rồi?

***

Hắn nhìn lên bầu trời đêm, trái tim đau đớn quặn thắt từng hồi.

Ban sáng hắn chỉ thuận miệng nói đến Niệm Niệm, không ngờ lại có thể ép buộc cô ở lại căn nhà này.

Phong Tử đưa chai rượu lên khóe môi, từ từ tu một hơi như uống nước:

- Kỳ Nhiên! Em quên anh thật rồi sao? Em thật sự đã quên đi tình yêu của chúng ta rồi sao?

Nói rồi hắn hèn nhát gục xuống, bàn tay buông thõng trong vô vọng.

Đúng rồi! Em chẳng còn biết anh là ai, sao có thể nhớ đến chút tình cảm mà ta từng trao cho nhau...

Hắn đau khổ tiếp tục nốc cạn chai rượu.

Ở bên ngoài, Phong lão phu nhân đang không ngừng cau có.

Thằng con trai bà, lại đi si tình một đứa con gái như vậy!

Bà ta rời đi, trong lòng nổi lên một trận rối rắm.

Kỳ Nhiên 4 năm trước bỏ đi, cũng là một phần chủ ý của bà. Đột nhiên cô trở lại, há chẳng phải là...
Cô ta muốn bước vào cửa Phong Gia một lần nữa!

Bà ta khẳng định chắc như đinh đóng cột, cho rằng cô có âm mưu nên mới vào đây xin việc.

Mà chẳng phải cô ta mất trí nhớ sao?

Không được! Nếu tình trạng này kéo dài, cho dù có quên nhau hay không, nhất định cũng phải tách chúng nó ra.

Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, huống hồ con trai bà vẫn còn tình ý với Kỳ Nhiên...

Chuyện lần này, bà ta nhất định không để lạc quá xa!

***

- Cô Kỳ! Cô mang ly nước này lên cho thằng Tử được không?

Thấy cô chạy ngang, bà ta liền gọi cô lại. Cô gật gật đầu, dù trong lòng có hơi không thỏa mãn.

Suốt 3 ngày nay, cô vẫn luôn tránh mặt hắn.

Người đàn ông đó rốt cuộc là ai, sao lại dám nói hắn là chồng cô chứ?

Cô mặc kệ! Hắn dùng Tiểu Niệm để uy hiếp cô, chắc chắn chả phải người tốt đẹp!

Kỳ Nhiên đón lấy ly nước, không hề biết rằng cô đang gián tiếp giúp đỡ âm mưu của Phong lão phu nhân.

Ly nước đó...có xuân dược!

Bà ta cười khinh miệt. Bây giờ là buổi tối, Tần Vy Vy có thói quen hay vào dọn dẹp phòng ốc. Đợi xuân dược bắt đầu phát tán, con trai bà sẽ "vớ" lấy nó.

Nhưng quan trọng hơn hết chính là Kỳ Nhiên! Cô ta mang nước lên cho Phong Tử, ít nhiều cũng sẽ được chứng kiến màn ái ân đặc sắc kia. Cô ta sẽ đau lòng, biết khó mà rút lui. Hoặc nếu cô ta mất trí nhớ thật, thì cũng sẽ không dám nghĩ đến chuyện phá hoại hạnh phúc của người khác.

Cái này gọi là, một mũi tên trúng hai con nhạn!

***

Sau khi thấy hắn uống cạn ly nước, cô liền ba chân bốn cẳng bỏ chạy. Nhưng... Hắn vì muốn được gần cô thêm chút nữa, liền cố tình gây khó dễ:

- Hôm nay Vy Vy không dọn phòng, cô vào chà sạch cái bồn rửa mặt trong kia được không?

Cô miễn cưỡng gật đầu. Ở đây hắn là thượng đế, nói một cô phải làm mười!

Cô nhanh chóng chạy vào phòng tắm. Còn hắn lúc này định lén ngắm cô một chút, đột nhiên cảm thấy cả người nóng ran.

Hắn thở dốc ngồi xuống giường, bình tĩnh điều hòa hơi thở.

Phong Tử liếc sang cái ly bên cạnh, đáy mắt nổi một trận lạnh lẽo.

Chết tiệt!

***

Cô kì cọ cái bồn kĩ càng, lén hụt hẫng.

Sao cô lại điên khùng xin nghỉ việc ở Roma, chạy tới đây làm đách gì chứ?

Cô xắn tay áo lên, mở cửa bước ra ngoài.

Chưa kịp định hình mọi chuyện, bỗng một lực mạnh đẩy cô về đằng trước, nhắm ngay hướng chiếc giường mà ngã.

Nghe tiếng thở hằn hộc sau lưng, cô hốt hoảng:

- Phong thiếu....aaa...

Vẫn là chưa kịp nói xong, hắn điên cuồng lao đến xé nát quần áo của cô. Cô hết sức ngăn cản, nhưng không sao có thể chống lại:

- Phong thiếu gia! Anh làm gì vậy? Sao anh lại...ưm...

Hắn tới tấp hôn lên môi cô, còn cắn môi cô đến rớm máu:

- Kỳ Nhiên! Em còn dám hỏi tôi đang làm gì em sao?

- Phong thiếu gia! Rốt cuộc anh đang nói gì vậy?

Hắn nhếch môi cười lạnh lẽo:

- 4 năm trước, cô dùng xuân dược để ép tôi ngủ với người con gái khác! 4 năm sau, cô vẫn dùng xuân dược để lên giường với tôi lần nữa! Trong mắt cô vốn dĩ coi tôi là gì, là gì hả?

Cô định phản bác, nhưng vẫn chỉ là công cốc.

Hắn một tay bịt môi cô, một tay khóa chặt hai tay nhỏ, đặt lên phía trên.

Mặc kệ cô có ư ử thế nào, hắn vẫn liên tục càn quấy ở dưới.

- Kỳ Nhiên! Tôi vốn thực không ngờ, cô lại là loại phụ nữ đáng kinh tởm như vậy!

Hắn thó thé, giọng vô cùng man rợ.

Cô ngọ nguậy, nước mắt tràn ra như suối.

Làm ơn! Đừng làm thế mà!

Phong Tử! Cầu xin anh đừng làm thế với tôi mà!

Chương 9

9

Hắn giật mình tỉnh giấc, phát hiện người trong lòng đang ngủ rất say.

Hắn mơ màng nhớ lại chuyện đêm qua. Đúng rồi! Hắn bị dính xuân dược!

Trong lòng nổi lên một trận căm phẫn, hắn hằn hộc nhìn xuống người bên dưới. Nhưng khi thấy bộ dạng ngủ ngoan như mèo cưng kia, hắn không sao có thể giận được nữa.

Lúc ngủ, cô có thói quen để chân ở ngoài chăn. Cho đến tận bây giờ, thói quen kia vẫn được giữ.

Hắn cười khổ. Đêm hôm qua, những chỗ vốn là nơi mẫn cảm của cô, đều bị hắn làm cho "tan hoang" hết cả lên.

Trong vô thức, hắn đưa tay vén vén mấy sợi tóc lòa xòa trên gương mặt nhỏ. Xa hắn mấy năm, cái vẻ đẹp son sắc kia bỗng phai mờ đi trông thấy.

Lần này gặp lại, xảy ra biết bao nhiêu chuyện, chính hắn cũng chưa thể nào thích nghi kịp.

Vốn muốn ngắm cô thêm một chút, nhưng đột nhiên cô mở mắt. Thứ đầu tiên mà hắn nhận được chính là ánh mắt tràn đầy căm hận.

Cô bình tĩnh ngồi dậy, nhanh chóng tìm cho mình tấm áo sơ mi khác. Đồ tối qua bị hắn xé nát rồi.

Thái độ dửng dưng kia làm hắn lo lắng:

- Nhiên! Em không muốn nói gì với anh sao?

Cô quay lại nhìn hắn, tựa hồ phóng tầm mắt ra xa trùng mây:

- Tất nhiên là có rồi! Phong thiếu gia, bây giờ tôi mới biết anh chính là kẻ bại hoại đến như vậy!

Hắn cúi đầu, trên trán nổi hắc tuyến.

- Dựa vào đâu mà anh cứ bắt ép tôi làm những chuyện mà tôi không muốn chứ? Anh có tư cách gì để chen chân vào cuộc sống của tôi chứ? Phong thiếu gia! Anh đừng nghĩ mình là con nhà nòi mà muốn làm gì thì làm! Có thể phụ nữ khác thì được, nhưng tôi thì không! Tôi sẽ không bao giờ gục ngã trước loại người như...

- Em nói đủ chưa?

Hắn đường đột hét lên làm cô giật mình. Hắn lao xuống giường, chạy tới bóp lấy cổ tay cô, giận dữ:

- Nhìn cho kĩ đây! Phong Tử tôi là chồng em đây! Cái người đang đứng trước mặt em chính là chồng em đây!

Cô ngơ ngác không hiểu chuyện gì. Chồng sao?

Thấy thái độ của cô, hắn càng giận dữ, bóp chặt tay cô đến mức phát khóc:

- Nhớ lại cho tôi! Em nhớ kĩ lại cho tôi! 4 năm trước em đột nhiên rời xa tôi, 4 năm sau đột nhiên em lại xuất hiện bên tôi lần nữa! Kỳ Nhiên! Em rốt cuộc xem tôi là gì? Em rốt cuộc xem Phong Tử này là gì hả?

Cô sợ hãi, trong đầu nổi lên một trận mông lung.

Từng hình ảnh mờ mờ ảo ảo xuất hiện trong đầu cô. Cô cố gắng "nhìn" cho thật kĩ.

Có một người con gái khóc hiu quạnh, xung quanh tràn ngập tiếng rên rỉ của dục vọng.

Có một người con trai đang nắm lấy tay ai đó, mỉm cười khúc khích rồi ôm ai đó vào lòng.

Có một người con trai suốt ngày đòi ai đó sinh con, nhưng sao ai đó lại im lặng mà khóc.

Nhưng rốt cuộc đó là ai? Mọi chuyện xảy ra rốt cuộc là sao? Cô đau đớn ôm đầu, nước mắt vô thức tràn ra.

Đau! Đau quá! Đau từ tâm hồn đến thể xác, đau đến mức cả tâm can đều vụn vỡ.

Có một chuyện cô luôn giấu. Kể từ sau hôm gặp người đàn ông này ở bệnh viện, mỗi đêm cô đều mơ thấy một giấc mơ kì lạ.

Mơ rằng cô đang bước trên lễ đường, cùng với kẻ nào đó cười rất hạnh phúc.

Mơ rằng cô ẵm trên mình một đứa trẻ, cùng với kẻ nào đó bận bịu chăm con.

Mơ rằng đến lúc về già, cô cùng kẻ nào đó nắm tay bên nhau, từ từ hát cho nhau nghe những bản nhạc hồi xưa hồi xửa.

Và rất nhiều rất nhiều giấc mơ nữa, đều xoay quanh duy nhất một người đàn ông.

Càng suy nghĩ, hệ thần kinh càng căng thẳng, làm cô vô cùng đau đớn ôm lấy đầu của mình.

Hắn thấy mồ hôi cô túa ra như suối, liền biết mình đã phạm vào điều kí hụy.

Một người mất trí nhớ, gian khổ nhất chính là tự mình nhớ ra quá khứ của mình!

Hắn vô thức ôm lấy cô, vỗ về cô hết sức dịu dàng:

- Anh xin lỗi! Anh sai rồi! Anh không nên làm như thế với em! Anh không nên tức giận với em!

Cô càng vùng vẫy hắn càng ôm chặt:

- Được rồi! Giờ em hãy thở đều nào! Hít thật sâu rồi thở ra thật chậm! Có anh ở đây rồi! Không ai có thể làm hại em!

Từng lời ngọt nhẹ nhàng rót vào tâm trí cô. Cô bỗng nghe lời một cách kì lạ, hơi thở dần trở nên tốt hơn. Một lát sau, cô trở lại bình thường, cảm giác toàn bộ sức lực đều biến mất trong chốc lát.

Kỳ Nhiên mệt mỏi tựa vào ngực hắn. Phải công nhận một điều, ở bên người này cảm giác rất quen thuộc nhưng cũng rất xa lạ. Ở bên dưới, Phong lão phu nhân đang hồng hộc chạy lên. Tối qua bà ta chủ quan, đi ngủ từ rất sớm. Sáng nay mới phát hiện con bé Kỳ Nhiên vẫn chưa về phòng. Không lẽ...

- Kỳ Nhiên!!!

Bà ta đẩy mạnh cửa ra, bị một màn trước mắt làm cho điêu đứng.

Con bé kia đang nhắm mắt an tĩnh trong lòng Phong Tử, trên người còn mặc áo sơ mi của hắn.

Trên giường là một đống lộn xộn, chính xác là do lần quan hệ đêm qua.

Bà ta lắp bắp chạy tới, không nói không rằng tát cô một cái. Cô thẫn thờ ôm mặt, mọi cảm giác đều không còn nữa.

Đúng lúc đó, đột nhiên ngoài cửa vang lên tiếng thét làm mọi người giật mình.

- Anh...anh và chị ấy...aaa...

Tần Vy Vy hét lên, nước mắt thấm đẫm khuôn mặt. Phong lão phu nhân luống cuống:

- Không! Con dâu ngoan của mẹ! Mọi chuyện không như con nghĩ đâu! Thật ra...

- Bà im đi! Mẹ con bà lừa tôi! Rõ ràng trước mắt thế này, bà còn muốn lấp liếm sao? Phong Tử! Tôi là đã nhìn nhầm anh, mới tin anh một lòng một dạ với tôi!

- Khoan đã...

- Đủ rồi! Nên kết thúc tất cả rồi! Tần Vy Vy tôi sẽ không ở bên cạnh anh thêm một giây một phút nào nữa! Chào anh!

Nói rồi nó bước vội bỏ đi, mặc cho bà ta có la lối thế nào.

Nó chạy thật nhanh thật nhanh, tựa hồ muốn ra khỏi cái nơi này ngay lập tức.

Một lát sau...

Tần Vy Vy thơ thẩn trên đường, môi nở nụ cười nhạt.

Không ngờ nó có thể thoát khỏi nơi đó dễ dàng như vậy!

Nó ngồi xuống hàng ghế đá, nước mắt lại rơi một lần nữa.

Suốt 4 năm qua, ở bên cạnh hắn ít nhiều cũng nảy sinh tình cảm. Nhưng nó biết, và nó cũng hiểu, chỉ cần hắn quan tâm nó một chút thôi, nó cũng sẽ rất vui rồi.

Và nó chấp nhận xem hắn như một người anh trai.

Vy Vy quẹt nước mắt, thở dài thườn thượt.

Lần này em làm lớn chuyện, chỉ là để rút khỏi cuộc chơi này. Từ nay về sau, anh Tử và chị Nhiên phải tự mình giành lấy hạnh phúc rồi.

Em chỉ có thể giúp tới đây thôi.

Lần nữa, em mong anh chị... hạnh phúc!

Chương 10

10

- Cái con nhỏ chết tiệt đó làm cho Vy Vy bỏ đi rồi! Không được! Nhất định không thể để nó đắc ý!

Phong lão phu nhân đi qua đi lại trong phòng, miệng liên tục lầm bà lầm bầm bày mưu tính kế.

Tối qua là do bà quá chủ quan, mới để cho mọi việc lỡ làng như vậy.

- Bây giờ mình không thể nào tấn công vào thằng Tử nữa. Con trai mình yêu sâu yêu đậm cô ta, dù có chuyện gì cũng bênh vực cho cô ta. Vậy thì...

Bà ta dừng lại, đáy mắt lóe lên tia nham hiểm.

Nếu đã không còn cách nào khác, chi bằng cứ trực tiếp đánh vào tâm lí Kỳ Nhiên. Một người phụ nữ yếu ớt như cô ta, bà không tin cô có thể chịu nổi!

Qua điều tra, Phong lão phu nhân biết được Kỳ Niệm. Đó là một đứa trẻ gần lên 4, là con nuôi của Kỳ Nhiên. Tuy vậy, cô ta vẫn yêu thương đứa bé như con ruột của mình.

Nhớ lại cái hôm bị Phong Tử dùng con bé để uy hiếp, bà ta có thể biết được nó rất quan trọng với cô.

Bà cười nhếch môi, lạnh lẽo cất giọng:

- Kỳ Nhiên, Kỳ Niệm! 2 mẹ con các người xong đời rồi!

***

Kỳ Niệm lon ton chạy ra cổng của nhà giữ trẻ, ngơ ngác nhìn xung quanh.

- Cô ơi! Cô có thấy mẹ Nhiên của con đâu không?

Cô giữ trẻ lắc đầu, bảo nó đứng đợi ở đó. Chưa được bao lâu, một chiếc SUV chạy tới, đỗ xịch gần đó. Người đàn bà trông trẻ trung bước ra, mỉm cười hiền hậu:

- Con là Kỳ Niệm, con gái của Kỳ Nhiên đúng không?

Nó gật gật đầu, lại nhớ tới bài học không được nói chuyện với người lạ, nên tránh lui sau đầy cảnh giác.

Phong lão phu nhân cau mày. Con nhóc này không phải là đứa trẻ ngu ngốc!

- Con đừng sợ! Bà là người quen của mẹ con. Hôm nay mẹ con có việc, nên nhờ bà đến đón con giúp. Con đi với bà được không?

Nó lắc đầu, hơi sợ hãi. Bà ta cố thuyết phục:

- Hôm nay mẹ con ở công ty, rất bận rất bận! Mẹ Nhiên còn nói là, nếu con không ngoan, mẹ Nhiên sẽ đánh con đó!

Nó ngờ ngợ nhớ ra điều gì đó, lát sau liền cãi lại:

- Bà nói dối! Mẹ con không đời nào đánh con đâu! Bà tránh ra đi! Bà là người xấu! Con không đi với bà...ưm...

Chưa kịp hét lên, nó đã bị bà ta bịt miệng. Nó ư ử muốn hét lên, nhưng sức của một con nhóc sao bằng một người đã trưởng thành.

Lúc tưởng chừng đã bắt được nó, đột nhiên nó cắn vào tay bà ta một cái, la toáng:

- Cô ơi! Cứu con với! Cô ơi! Cô cứu con với!

Cô giữ trẻ từ trong nhà lúc này chạy ra. Nhưng khi ra đến nơi, chỉ còn lại một bầu không khí yên lặng đến đáng sợ. Cô ta hoảng loạn. Tiểu Niệm...con bé đi đâu rồi?

***

Sau khi nghe tin dữ từ cô giữ trẻ, cô vội vàng bỏ việc nhà đang làm dở dang, bắt taxi chạy một mạch đến nơi đó. Cô ta khóc ròng rã, luôn miệng xin lỗi cô. Cô cắn răng, nước mắt chảy dài.

Biết tìm con bé ở đâu bây giờ?

Gọi cho cảnh sát, cảnh sát lại không chịu vào cuộc. Đơn giản thôi! Từ hiện trường không có bất kì một dấu vết khả nghi nào, hơn nữa con bé chưa mất tích quá 24 giờ đồng hồ.

Cô lang thang trên đường, đi từ nơi này đến nơi khác mà con bé hay đi. Về Trung Quốc chưa được bao lâu, những chỗ mà con bé biết đến là rất ít. Mọi chỗ cần tìm, cô đều đã tìm rồi.

Kỳ Nhiên gục xuống, đưa tay bóp lấy trái tim cằn cỗi.

Con bé là điểm sống duy nhất của cô, bây giờ nó mất đi rồi, cô biết sống thế nào nữa?

Đột nhiên cô nhớ ra một chuyện. Chẳng phải cái tên Phong Tử đó giàu lắm sao? Hắn có thể giúp đỡ cô mà phải không?

Cô vụt chạy về nhà, không thiết nghĩ gì nữa. Con bé mất tích, cô còn cần đến tự trọng sao?

Vừa chạy được một quãng, chiếc điện thoại trong túi cô rung lên khe khẽ. Cô vội vàng bắt máy, hét lên:

- Tiểu Niệm! Là con phải không? Có phải là con không?

Quả nhiên đầu dây bên kia là tiếng con bé, nhưng sao giọng nó nghe vô cùng yếu ớt:

- Mẹ ơi...cứu con...mẹ cứu con...

Nó nói rồi chẳng còn tiếng gì nữa. Cô điên cuồng gào thét gọi tên nó, nhưng đáp lại chỉ là tiếng thở phì phò đứt quãng. - Kỳ Nhiên! Sợ đến vậy cơ à?

Giọng nói lanh lảnh vang lên, làm cô thoáng kinh ngạc.

Người này là...

- Phong lão phu nhân?!

Bà ta hài lòng mỉm cười:

- Giỏi lắm! Mới ở với tôi được vài hôm...à không! Tôi quên mất rằng, cô từng là con dâu của tôi đó!

Cô ngập ngừng khó hiểu, nhưng vẫn mặc kệ:

- Phong lão phu nhân nói gì cũng được! Nhưng sao con tôi lại ở chỗ bà chứ? Có phải nó đi lạc rồi gặp được bà không? Bà có thể...mang nó về giúp tôi được không?

Nghe câu nói kia, bà ta liền cười ha hả:

- Cô ngây thơ thật đó! Hahaha...

- Ý bà là sao?

Bà ta ngồi lại ngay ngắn, giọng nói trở nên uy hiếp vạn phần:

- Kỳ Niệm là do tôi bắt cóc! Muốn cứu con bé, sáng mai hãy đến khu rừng phía Đông thành phố để gặp tôi.

Cô run rẩy, hai chân quỵ xuống:

- Phong lão phu nhân! Sao có thể....?

- Sao lại không thể?

Bà cười khinh bỉ:

- Con dâu ngoan của mẹ! Lần này con quay về Phong Gia, còn mang theo một đứa con. Cơ mà nó không phải con ruột, hà cớ gì con phải lo lắng như vậy?

"..."

Cô im lặng, cố gắng không cho tiếng khóc lọt vào điện thoại. Bà ta tiếp tục hách dịch, phóng tầm mắt sang đứa trẻ đã ngất gần đó:

- Bắt đứa trẻ này, tôi có một vài điều kiện muốn nói với cô. Hãy nhớ rằng, sáng mai mà cô không tới, đứa trẻ này sẽ đi tong! Đừng lo lắng! Những điều kiện mà tôi đưa ra chắc chắn có lợi cho cô. Cô phải hứa với tôi một chuyện, không được để cho bất cứ ai biết chuyện này, kể cả cảnh sát. Chỉ cần để tôi phát hiện, Kỳ Niệm...

Cô hoảng hốt nhận lời, nước mắt rơi như mưa.

Phong lão phu nhân hí hửng tắt máy. Lần này, mọi chuyện nhất định sẽ thành công!

Kỳ Nhiên! Mày đừng mong có thể chen chân vào Phong Gia một lần nữa!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau