YÊU EM ĐẾN VỨT BỎ SINH MỆNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Yêu em đến vứt bỏ sinh mệnh - Chương 11 - Chương 14

Chương 11

11

Cô lo lắng cho Tiểu Niệm, thức tới nửa đêm mới chợp mắt được một tí.

- Mẹ ơi! Mẹ cứu con với! Mẹ tới cứu con với!

- Nhiên Nhiên! Em quay lại với anh đi! Em quay lại với anh đi có được không?

Tiểu Niệm và Phong Tử từ đâu đứng trước mặt cô, một người hướng Đông một người hướng Tây. Họ luôn miệng gọi cô, dang tay chờ đón lấy cô.

- Bọn họ bắt cóc con rồi! Mẹ mau cứu con đi huhu!

Thấy con bé khóc, cô xót ruột chạy đến chỗ nó. Vừa được vài bước lại nghe tiếng hắn:

- Nhiên Nhiên! Tần Vy Vy đã đi rồi! Chúng ta đã có thể bên nhau rồi!

Cô ngờ ngợ bước về phía hắn, lòng nổi lên một trận cồn cào.

- Mẹ ơi! Cứu Niệm Niệm với! Họ giết con mất!

- Nhiên Nhiên! Hãy quay về bên anh! Mọi chuyện trước đây anh sẽ xem như chưa từng xảy ra có được không?

Cô hoảng loạn nhìn bọn họ.

- Mẹ không cần con phải không? Sao mẹ lại không đến cứu con?

Kỳ Niệm giận dỗi hét toáng lên. Cô lắp bắp giải thích, lại nghe được giọng nói lạnh lùng xa xăm:

- Em không muốn quay lại với anh hả? Anh là chồng của em đây! Hay em đã có hạnh phúc mới rồi?

Cứ thế, hai người bọn họ liền tục gào lên với cô. Cô đau khổ ôm lấy đầu, nước mắt chảy như suối:

- Không! Các người đừng hành hạ tôi nữa! Các người đừng ép buộc tôi nữa! Tôi không muốn gì cả! Tôi không muốn ai hết! Tôi không cần! Tôi không cầnnnnnnn...

Kỳ Nhiên hét lên, giật mình tỉnh giấc.

Hơi thở dồn dập và đứt quãng làm cô nghẹn ngào. Một giấc mơ đáng sợ!

Nhưng quan trọng hơn hết...

Cô nhớ lại được mọi thứ rồi!

- Thì ra mình đã quay lại căn nhà đó, còn lên giường với anh Tử. Vy Vy bỏ đi mất, Tiểu Niệm cũng đã bị bắt cóc. Chỉ mấy ngày thôi, tại sao mọi thứ lại cứ đổ dồn lên đầu mình thế này?

Cô nhắm mắt, một dòng nóng hổi chảy ra.

***

- Phong thiếu gia! Hôm nay tôi có việc ở bên ngoài, anh cho phép tôi nghỉ một ngày được không?

Cô khúm núm trước mặt hắn, trái tim đau như búa bổ. Phong thiếu gia Phong thiếu gia! Ai đời lại phải đi gọi chồng của mình là như thế chứ?

Nhận thấy sắc mặt của cô kém hơn thường ngày, hắn liền quan tâm:

- Kỳ Nhiên! Em có việc gì sao?

Cô lắc đầu, giở giọng lạnh lùng: - Cảm ơn thiếu gia đã quan tâm!

Nói rồi cô chạy một mạch ra ngoài, sợ đến mức chả dám nhìn hắn một cái.

Hắn hướng theo bóng lưng cô, bắt đầu nghi ngờ một số chuyện.

Hôm nay, cô rất lạ!

***

Cô thở hồng hộc, lắng nghe tiếng điện thoại chập chờn:

- Giờ thì đi về hướng con thác đi! Vứt điện thoại xuống, nếu không tôi sẽ đẩy con bé xuống vực!

Phong lão phu nhân hăm dọa, mỉm cười ngó sang Tiểu Niệm bên cạnh.

Chỉ một lát nữa thôi, màn đặc sắc nhất sẽ diễn ra!

Cô nghe lời vứt điện thoại xuống rồi hướng ngược lên phía con thác.

Đợi cô đi xa một chút, Phong Tử mới xuất đầu lộ diện, nắm lấy cái máy. Hắn mở vào nhật kí cuộc gọi, phát hiện người vừa nói chuyện với cô không ai khác lại chính là mẹ mình. Hắn giận dữ đấm mạnh vào cái cây gần đó.

Chết tiệt! Mẹ hắn muốn làm gì cơ chứ?

***

Tiểu Niệm vừa nhìn thấy cô liền không ngừng giãy giụa, thét gọi mẹ. Cô cười nhẹ nhõm. Trên người con bé không có vết thương nào cả!

Cô ném ánh mắt sắc nhọn sang bà ta, lạnh lùng:

- Phong lão phu nhân! Bà muốn gì?
Bà ta nhếch môi hời hợt, giọng khinh bỉ:

- Không có ai tới đây đấy chứ?

- Mau vào chủ đề chính đi, bà Phong!

- Ha?! Được thôi. Cô cũng thẳng thắn lắm.

Bà ta đứng dậy, bước đến gần Tiểu Niệm:

- Tôi có ba điều kiện muốn đưa ra. Đừng lo lắng! Những điều kiện này phải gọi là vô cùng vô cùng có lợi cho hai mẹ con các người.

Cô gật đầu, lắng nghe lời bà ta nói:

- Thứ nhất: cô và đứa trẻ này phải chuyển sang sống ở Đức! Nhà và phương tiện cần thiết tôi cũng đã chuẩn bị đầy đủ. Thứ hai: tôi sẽ cho cô một số tiền lớn, cô nhất định phải nhận nó!

Kỳ Nhiên kinh ngạc. Cái này gọi là điều kiện sao?

- Đừng vội đắc ý! Tất cả những cái trên chỉ là nhạc nền cho điều kiện thứ ba: cô phải rời xa thằng Tử con tôi, mãi mãi!!!

Phong Tử đứng đằng xa, nghe xong câu này mà điêu đứng.

Mẹ hắn...là loại người này ư?

Cô lúc này cũng chả khác gì hắn. Nếu là lúc còn mất trí nhớ, cô sẽ chẳng ngần ngại mà đồng ý. Nhưng bây giờ...

Kỳ Nhiên run rẩy nắm chắc bàn tay mình, bất chợt nhớ lại giấc mơ kì lạ.

1 bên là tình yêu, 1 bên là tình thân. Hai bên đều nặng như núi, cô biết chọn bên nào đây?

Thấy thái độ của cô, Phong lão phu nhân cười lấp liếm:

- Sao nào con dâu? Chỉ cần rời xa thằng Tử, không những cứu được đứa trẻ này, mà còn có được một cuộc sống an nhàn, sung túc. Biết bao nhiêu người muốn có được, mà lại chả có được!

Cô cúi đầu, trán nổi hắc tuyến:

- Đã gọi tôi là con dâu, mà bà còn đối xử với tôi như thế sao?

Bà ta ngạc nhiên, phát hiện có điều gì đó không ổn.

- Đúng vậy! Đứa con dâu kia đã quay trở lại rồi đây. Mẹ còn xem con là con dâu, chứng tỏ mẹ thật sự...rất nhớ con!

Phong lão phu nhân hơi thất thần, xen lẫn một chút sợ hãi.

Cô từ từ tiến tới, mắt lóe lên tia đáng sợ:

- Mẹ có biết đứa trẻ mẹ đang bắt là ai không? Là con của con đó! Cũng có thể xem như đây là cháu nội của mẹ đó! Mẹ yêu quý! Mẹ lại đi nhẫn tâm bắt cóc cháu mình sao?

Bà ta sợ hãi lùi ra sau, lắp bắp:

- Cô....cô....

Chương 12

12

- Mẹ chồng yêu quý! Mẹ nhớ con lắm, phải không?

Cô cười nham hiểm, từng bước từng bước tiến về phía trước. Bà ta hoảng loạn lùi về phía sau, lắp bắp:

- Cô đừng qua đây! Nếu không...

- Oh~ Lâu lắm mới gặp nhau, con không thể ôm mẹ một cái được sao?

Bà ta nhìn quanh nhìn quẩn, phát hiện Tiểu Niệm vẫn đang bị trói, để ngồi dưới đất. Bà vớ lấy nó, ép nó đứng dậy:

- Kỳ Nhiên! Thêm một bước nữa, con bé này cũng sẽ gần con thác thêm một bước nữa!

Nói rồi bà ta dẫn nó đứng sát ra vách núi. Con thác đổ từ trên cao xuống, bọt trắng xóa. Cô biết khó mà lui, giở lại giọng nhẹ nhàng hơn:

- Mẹ! Đây là chuyện của người lớn, con bé không có tội! Mẹ thả nó ra, chúng ta từ từ thương lượng được không?

Phong lão phu nhân nhếch mép:

- Chúng ta thương lượng sao? Kỳ Nhiên! Cô cũng lật mặt nhanh lắm đó!

Cô cúi đầu im lặng. Kỳ Niệm giãy giụa, la toáng:

- Mẹ cứu con với! Họ tiêm thuốc cho con! Đau lắm!

Cô quặn lòng nhìn nó. Chắc chắn con bé bị tiêm thuốc mê!

Một đứa trẻ chỉ mấy tuổi đầu, họ đành lòng làm vậy sao?

- Mày câm mồm cho tao! Bây giờ chả ai có thể cứu được mày đâu! Biết điều thì khuyên mẹ mày buông tha cho con trai tao đi!

Bà ta gầm lên, nó sợ hãi nín thin thít.

- Sao nào? Cô không đồng ý với những điều kiện đó sao?

- Tôi...

- Cô chắc chắn thông minh hơn tôi nghĩ. Bây giờ mà cô đồng ý, không những cứu được con bé, mà sau này còn có một cuộc sống cả nghàn người mơ ước. Nhưng nếu ngược lại, mọi chuyện sẽ xảy ra theo chiều hướng xấu đi. Thứ nhất, chắc chắn Kỳ Niệm sẽ bị hại. Thứ hai, việc cô chọn ở bên thằng Tử, còn có một tay tôi quyết định nữa. Chắc gì cô có thể được bên nó? Tần Vy Vy đi rồi, tôi cũng sẽ tìm một người khác cho con trai tôi thôi!

Cô nghiến răng nghiến lợi, cố gắng cất tiếng:

- Tôi có thể hỏi bà một câu được không? Tại sao bà lại ghét bỏ tôi như vậy? Tại sao bà lại không chấp nhận tôi là con dâu của bà?

- Tại vì...

- Tại vì tôi vô sinh, đúng không?

Cô cất tiếng, khóe môi nở nụ cười chát đắng.

Phong Tử đứng đằng xa, hai tay run lẩy bẩy. Cô bị vô sinh sao?

- 4 năm trước, tôi nghe theo lời bà rời xa anh Tử. 4 năm trước, là tôi một mực ngu muội muốn rời xa anh Tử. 4 năm trước, bà bảo tôi cho anh ấy lên giường với cô gái khác. Tất cả xảy ra ở 4 năm trước, tất cả đều đã xảy ra ở 4 năm trước!

Cô hét lên làm hắn điêu đứng.

Cô rời xa hắn, đơn giản vì cô không thể sinh con cho hắn.

Thế mà thời gian qua, hắn luôn oán hận cô, trách cứ cô tại sao lại bỏ hắn đi. Hôm cô đánh Vy Vy, hắn đã chửi cô là "ba ngày bảy ông" cũng chính vì lí do đó. Có những lúc hắn tỏ ra lạnh nhạt với cô cũng là vì lí do đó. Thậm chí hắn còn nhục mạ cô trước mặt mọi người cũng là vì lí do đó.

Lí do đó, là câu mà mẹ hắn đã để lại ám ảnh cho hắn:

- Con bé Kỳ Nhiên giang díu với người khác, bị mẹ phát hiện nên không dám quay lại Phong gia nữa rồi!

Hắn ôm mặt. Kẻ đứng sau những bi kịch này, lại chính là người mẹ mà hắn tôn sùng nhất! ***

Bà ta đẩy đẩy Tiểu Niệm về phía con thác, hăm dọa:

- Kỳ Nhiên! Tôi không có nhiều thời gian để nghe cô tâm sự! 1 là tình thân, 2 là tình yêu. Cô muốn lấy thứ nào đây?

Cô hoảng loạn nhìn con bé đã tái mặt lên vì sợ hãi. Phong lão phu nhân giở giọng xảo trá:

- Mà tôi cũng nói cho cô biết. Cái chữ tình yêu kia, một khi cô chọn, chỉ đổi lại được sự cô đơn. Vì tôi, sẽ không bao giờ để cô đến bên thằng Tử!

- Còn con, cũng sẽ không để cho mẹ làm hại vợ và con của con!

Giọng nói chắc nịch vang lên, làm mọi người kinh ngạc. Bà hoảng hốt:

- Tử...Tử...

Cô vừa ngạc nhiên, lại xen chút kì vọng, lại xen chút vui mừng, lại xen chút sợ hãi. Hắn khảng khái bước tới, ôm lấy vai cô, mỉm cười:

- Vợ anh, là Kỳ Nhiên! Còn con gái của anh...

Hắn chỉ vào con bé bị trói đằng kia:

- Là cô bé Tiểu Niệm!

Cô bất chợt rơi nước mắt, hạnh phúc như vỡ òa.

4 năm đánh đổi, hôm nay lấy được một câu mong chờ.

4 năm hi sinh, hôm nay đổi lại một giây phút chờ mong.

Phong lão phu nhân thảng thốt:

- Tử! Sao con lại có thể tới đây?

- Mẹ thả con gái con ra đi! Nó là cháu nội của mẹ đó!
Bà ta lắc đầu, cương quyết:

- Không đúng! Nó không mang dòng máu của con! Nó không phải là con của con, càng không phải là cháu của mẹ! Nó không hề có tư cách làm người nhà của Phong Gia!

Vừa nói bà ta vừa lắc mạnh người, làm con bé chao đảo. Nó nhìn xuống con thác dưới chân, sợ đến mức không thốt nổi thành lời. Cao quá! Rớt xuống từ đây, không chết cũng hóa thành tiên!

- Con nói lại một lần nữa! Mẹ mau thả con bé ra!

"..."

- Được thôi! Cứ làm thế nếu mẹ không cần đứa con trai này nữa!

Hắn hời hợt lên tiếng. Bị chọt vào trúng tim đen, bà ta giận dữ hét lên:

- Tao nuôi mày khôn lớn đến chừng này, để mày vì người ngoài mà phản bội lại tao hả? Ba mày mất sớm, một mình tao gánh hết cả nhà họ Phong. Phong Gia đạt được những thứ như hôm nay, đều là một tay tao quản thúc. Tao chỉ muốn có một người xứng đáng để trao lại những thứ đó. Cô ta không thể sinh con nối dõi, tao trách cô ta là sai sao? Cô ta là cái thứ vô sinh, tao ghét cô ta là sai sao?

Cô im bặt, trái tim thổn thức.

Đúng vậy! Mày là cái thứ vô sinh!

Hắn cắn môi ôm chặt cô hơn, có ý an ủi:

- Mẹ không sai, nhưng cách làm của mẹ lại quá sai rồi!

Phong lão phu nhân lắc lắc đầu, cười bấn loạn:

- Tao mặc kệ! Tao dám làm tới hôm nay, cũng sẽ gánh được hậu quả sau này. Tử! Hôm nay mày vì cô ta mà phản tao, thì cũng đừng mong tao niệm tình mẹ con với mày! Con bé này, nhất định phải chết!

Nói rồi bà ta đẩy con bé ra sát vách núi. Nó hoảng loạn giãy giụa, hét lên đầy sợ hãi. Bà ta mỉm cười ác độc:

- Xuống dưới đó, nhớ quay lại báo "hiếu" mẹ mày!

Nói rồi bà ta dùng lực đẩy nó xuống, mắt lóe lên tia thỏa mãn.

Bất chợt một bàn tay rắn chắc túm lấy con bé, xoay ngược con bé vào trong. Bà ta phản ứng nhanh túm lấy tà áo nó, nhưng vì chụp trượt, nên mất đà ngã về phía sau.

Rơi xuống dòng thác cao vút, chỉ trong chốc lát bà ta đã hòa mình vào con nước siết.

Hắn điên cuồng chạy tới gần đó, không tin vào những gì mình đang thấy.

Hắn bí mật liên lạc với tên thư kí, ra hiệu cho tên đó phải cứu lấy con bé. Thật không ngờ...

Phong Tử quỵ xuống, nước mắt lưng tròng bờ mi.

Mẹ hắn...

Mẹ hắn mất rồi sao?

Mẹ hắn...

Mẹ hắn vừa rơi xuống dưới kia sao?

Ai đó trả lời dùm hắn đi! Ai đó cho hắn đáp án đi!

Mọi thứ chỉ là một giấc mộng thôi, có đúng vậy không?

Hả?!

Có đúng vậy không?

Chương 13

- Mẹ ơi! Mẹ sao vậy?

Tiểu Niệm bước tới gần cô, tỏ vẻ lo lắng. Cô mỉm cười véo má nó một cái:

- Con ăn cơm xong chưa đấy?

Nó gật gật đầu, ánh mắt hồn nhiên:

- Mẹ đang buồn sao?

Cô buồn buồn đáp lại. Đúng vậy! Cô chính là không những buồn, mà còn đang rất rối bời.

Phong lão phu nhân - mẹ chồng cô...chết rồi!

Sau hôm ở trên núi, Phong Tử liền trở nên lạnh nhạt. Hắn không quan tâm đến việc gì cả, chỉ ru rú trong phòng, thơ thẩn nhìn ảnh mẹ hắn. Đôi lúc, cô còn thấy hắn khóc.

Cho dù bà ta là người độc ác, nhưng suy cho cùng vẫn chính là mẹ hắn.

Kỳ Nhiên đau lòng, bất giác ôm lấy Tiểu Niệm. Nó dựa vào lòng cô, cảm giác ấm áp lan tận cõi lòng:

- Mẹ ôm con đừng chặt quá nhé! Con thở không được.

Cô xoa đầu nó, nước mắt rơi xuống thành dòng.

Đứa trẻ bé bỏng, tội nghiệp thế này, sao lúc trước cô còn nỡ bỏ nó chứ?

Sao cô có thể vì một chút đau đớn mà tự vẫn chứ?

Sao cô không nghĩ đến cảnh nó sẽ trở thành đứa bé côi cút, không nơi nương tựa cơ chứ?

Chẳng phải cô luôn muốn có con sao? Bây giờ ông trời cho cô, đáng nhẽ cô phải thật trân trọng nó chứ?

Cô thở chậm đều, nhẹ nhàng âu yếm Tiểu Niệm.

Cảm ơn con đã ở bên mẹ! Cảm ơn con đã xuất hiện trong cuộc đời mẹ! Cho dù có chuyện gì xảy ra, mẹ nhất định sẽ không bỏ con!

Mẹ hứa, mẹ nhất định sẽ không bỏ con!

***

Cốc...cốc...cốc...

Cô gõ cửa phòng, lòng thầm mong hắn sẽ mở cửa.

Ở bên trong hắn hét lên:

- Tôi đã bảo đừng làm phiền tôi cơ mà!

Cô đau lòng bước vào, giọng dịu dàng:

- Là em đây, anh Tử!

Hắn thấy cô, ban đầu là ngạc nhiên, sau lại cảm thấy mệt mỏi. Một luồng sợ hãi xen lẫn cô đơn dâng tràn cõi lòng. Cô đi tới, đặt xuống gần hắn một chén cháo nhỏ.

- Anh ăn một chút đi.

Hắn cúi đầu im lặng. Cô dè dặt:

- 4 năm trước, mỗi ngày em đều nấu cháo này cho anh ăn. Bây giờ anh vẫn thích nó mà phải không? Anh ăn đi, một chút thôi cũng được!

Hắn đưa mắt nhìn cô, đáy mắt lóe lên tia kì lạ. Bàn tay của hắn run rẩy, từ từ đưa đến gần chén cháo. Đột nhiên hắn rụt tay lại, thì thào:

- Đút cho anh...được không?

Cô mỉm cười, ngồi xuống cạnh hắn.

Hắn ăn xong muỗng cháo đầu tiên, khẽ khàng:

- Lâu như vậy rồi, em vẫn có thể giữ được mùi vị này.

Kỳ Nhiên gật đầu, chuẩn bị đút tiếp thì bỗng hắn cất tiếng:

- Nói cho anh biết mọi chuyện đi! Em...vô sinh sao?

Cô kinh ngạc, hai bàn tay run rẩy nắm chắc chén cháo. Nhưng thấy ánh mắt thành khẩn kia, cô bình thản gật đầu.

Mọi chuyện đã qua hết rồi, không phải sao?

- Đúng như anh nói: em vô sinh!

Hai chữ vô sinh đâm ngược vào tim cô. Một người phụ nữ không nguyên vẹn, há chăng chỉ là một tấm giẻ vứt. - Lúc biết được tin này, em đã rất đau khổ. Em tìm mọi cách để tránh xa anh, tìm mọi cách để không thấy mặt anh. Vì một lần đối diện, lại chính là một lần em cảm thấy có lỗi. Em không làm tròn trách nhiệm, không thể cho anh một đứa con. Em cảm thấy...rất rất có lỗi với anh!

Cô nhìn hắn, một giọt nước mắt chảy xuống.

Những lời lẽ này, em đã muốn nói từ rất lâu rất lâu. Những câu từ này, em đã giấu từ rất lâu rất lâu. Chỉ mong có thể một lần nói ra. Đến hôm nay, mọi sự đều rõ ràng rồi.

Hắn thấy cô khóc, bất giác không cầm lòng, ôm chặt lấy cô. Cô ngạc nhiên dựa vào vai hắn.

- Anh xin lỗi! Là anh có lỗi với em! Anh đã không quan tâm em, bỏ mặc em đối diện với sự thật đáng sợ đó. Anh đã chẳng suy nghĩ cho em, còn luôn miệng trách móc em trong suốt một thời gian dài.

Hắn ngập ngừng nói tiếp:

- Nhưng cũng phải cảm ơn em! Cảm ơn em vì đã quay về bên anh. Cảm ơn em vì đã không oán hận anh. Cảm ơn em vì đã hi sinh cho anh suốt mấy năm qua. Cảm ơn em, cảm ơn em nhiều lắm!

Cô ôm hắn, mỉm cười:

- Mọi chuyện đã qua rồi! Tất cả...đã qua rồi!

Phong Tử nhắm mắt, nước mắt chảy đầy:

- Anh thật sự rất nhớ mẹ của anh! Anh thật sự rất nhớ bà ấy...

- Em biết! Sau tất cả, bà ấy vẫn chính là mẹ của anh. Hơn nữa, bà ấy vẫn chính là mẹ của em!

- Em...không trách bà ấy sao?

Cô lắc đầu, giọng bình thản:

- Không hề! Từ đầu cho tới cuối, em chưa bao giờ hận bà ấy!

Hắn xúc động ôm lấy cô, khóc òa như một đứa trẻ.

***

Sáng sớm, cô mở mắt đã không thấy Tiểu Niệm đâu.

Cô hoảng hốt chạy đôn chạy đáo, tìm từ nhà trên xuống nhà dưới cũng không thấy nó đâu. Lại chạy lên phòng tìm Phong Tử, cũng chả có mặt hắn ở đó.

- Hôm nay chủ nhật, bọn họ lại đi đâu cơ chứ?

Cô vội vàng chạy ra vườn, cũng chả thấy ai.

Quái lạ! Người hầu đâu? Quản gia đâu? Họ đi đâu hết rồi?

Cả khu vườn vắng tanh không một bóng người. Cô bóp nhẹ mi tâm, thở dài. Rốt cuộc căn nhà này là đang có âm mưu gì đây?
Đột nhiên con bé từ đâu xuất hiện, chạy ra với một bó hoa đỏ thắm:

- Mẹ! Mẹ qua bên đó với chú đi!

- Chú?

- Dạ! Con kí tên vô giấy rồi! Mẹ về nhà ở với chú đi!

Lúc này hắn cũng xuất hiện, mỉm cười nhìn cô.

Cô cười đáo để, véo má nó:

- Con nhóc này! Cái gì mà kí giấy chứ?

Nó bịu môi đẩy tay cô ra, rút trong túi ra một tờ giấy.

Cô đen mặt, nhìn "hợp đồng buôn bán"

"Kỳ Niệm sẽ được ăn kem cả đời nếu chịu gả mẹ con cho chú. Chú hứa sẽ chăm sóc tốt cho mẹ con, cả con nữa!"

Đọc tới dòng chữ cuối cùng, cô chực rơi nước mắt:

"Chú hứa, chú sẽ cho con một người ba. Mà người ba đó, lại là chú!"

Cuối trang là cái "chữ kí" của nó, đúng hơn là nó vẽ bậy bạ vô đó. Phong Tử bước tới, dịu dàng ôm lấy cô:

- Lêu lêu! Xem ai kia bị bán đến nỗi khóc luôn rồi kìa!

Cô cười tươi, nước mắt không tự chủ rơi xuống:

- Đáng ghét! Anh lại đi dụ dỗ con nít như thế!

Hắn cười hì hì, nháy mắt với nó. Nó cũng cười hì hì, đưa ngón cái ra tỏ vẻ thích thú.

Hắn nắm lấy bó hoa tươi thắm, quỳ xuống trước mặt cô, ánh mắt chân thành:

- 4 năm qua, anh luôn cho rằng gặp em chính là một loại đày đọa. Tới giờ anh mới biết, trong chữ đày đọa đó là một loại hạnh phúc không phải ai cũng có được. Anh hi vọng mỗi ngày sau này, khi mở mắt có thể thấy em, khi nhắm mắt có thể ôm em. Mỗi lần em vui, anh sẽ là người duy nhất ăn hết bàn thức ăn em nấu; mỗi lần em buồn, anh sẽ là người đầu tiên lau nước mắt cho em. Kỳ Nhiên! Anh có điều này muốn nói với em từ rất lâu rất lâu rồi. Đó là anh yêu em, anh thật sự rất yêu em! Yêu em đến mức có thể từ bỏ sinh mệnh nhỏ bé này, chỉ mong em có một quãng đời hạnh phúc. Vì thế, hãy để cho anh được bên em. Hôm nay và cho đến cả mai sau, hãy để anh là chỗ dựa vững chắc nhất cuộc đời em. Kỳ Nhiên! Em có đồng ý...lấy anh không?

Cô vỡ òa, đưa hai tay ôm lấy miệng mình.

4 năm chờ đợi, cuối cùng đổi lại những năm tháng bên nhau không rời.

4 năm xa cách, cuối cùng đổi lại cả đời hạnh phúc đến răng long đầu bạc.

4 năm hi sinh, cuối cùng cũng có thể về lại bên nhau, viết nốt câu chuyện tình đầy ngang trái và bi thương.

Cuối cùng cái ngày mà em vẫn luôn mơ thấy, bây giờ cũng thành sự thật rồi!

Phong Tử mỉm cười, ánh mắt chan hòa:

- Em có đồng ý lấy anh không?

Cô sung sướng gật đầu, nước chảy đầy hốc mắt:

- Em...đồng ý!

Đột nhiên tiếng hò hét chúc mừng từ đâu vang dội cả lên. Nhìn kĩ mới biết, hóa ra nãy giờ người hầu hay quản gia đều nấp một chỗ xem màn cầu hôn lãng mạn này.

Hắn hạnh phúc đưa bó hoa cho cô, từ từ đứng lên, nghé sát môi cô thì thào:

- Yêu em đến vứt bỏ sinh mệnh!

Cô nhắm mắt, chuẩn bị đón nhận nụ hôn ngọt ngào, bỗng nhớ ra gì đó, liền xô hắn ra, chạy tút vào trong nhà.

Lát sau cô quay lại trước sự ngỡ ngàng của mọi người:

- Xin lỗi! Ban nãy đi tìm người vội quá, quên chưa đánh răng!

Cả đám người thở phào lên. Xỉu!!!

______♡♡______

HẾT

Chương 14: Ngoại truyện 1: Đi ngủ

Trong bữa ăn, Phong Tử cứ đá đá chân cô, dùng ánh mắt "gợi tình" để nhìn cô. Cô hiểu ý, hơi đỏ mặt một chút, những vẫn gật gật đầu đồng ý.

Tiểu Niệm thấy ba mẹ cứ nhìn nhìn nhau, liền ngây thơ hỏi lại:

- Ba mẹ chơi trò gì vậy? Cho con chơi với!

Hắn á khẩu:

- Không được! Trò này chỉ giành cho người lớn, hơn nữa chỉ có 2 người được chơi!

Nó bĩu môi không chịu:

- Thì ba để con với mẹ chơi đi! Con cũng lớn rồi chứ bộ. Vả lại làm ba thì phải nhường cho con chứ!

Cô đang nhai bỏm bẻm, liền phụt cơm ra ngoài.

E hèm e hèm. Chuyện này không đùa được đâu!

- Mẹ sao vậy? Con nói gì sai sao?

Kỳ Nhiên ngượng cười. Không phải là sai, mà là quá sai!

***

Đêm đến, hắn ngoan ngoãn nằm trên giường, ôm lấy cái gối lăn qua lăn lại như mèo con.

Cô từ trong phòng tắm bước ra, thở hắc một cái. Ban ngày đến công ty làm việc với hắn, ban đêm cũng phải "làm việc" với hắn. Cơ mà...

Việc này phải làm trên giường!!!

Hắn thấy cô hai mắt sáng như sao, lập tức nằm lại ngay ngắn. Hắn cởi một bên áo, để lộ bờ vai vững chãi, cười tà nháy mắt với cô một cái:

- Tới đây đi baby! Anh sẵn sàng phục vụ em đêm nay!

Cô đen mặt. Cái gì mà phục vụ chứ?

Kỳ Nhiên bước tới, nằm ườn trên người hắn, kêu ca:

- Hôm nay em mệt lắm!

Hắn nghe xong liền tỏ vẻ đáng thương:

- Nhưng ban nãy em đồng ý rồi mà!

"..."

- Vợ yêu quý! Em thật sự đành lòng nhìn anh chết đói sao?

- Chết đói? Anh mới ăn xong mà?

Hắn nũng nịu:

- Không! Thèm thịt cơ! - Thịt? Nãy cũng có ăn luôn rồi mà?

Hắn lườm cô một cái, tiện tay véo má cô:

- Là thịt, nhưng thịt của em!

Nói rồi hắn hí hửng đè cô xuống, tay nhanh chóng lần mò vào sâu trong váy ngủ. Cô yêu chiều thuận ý.

Tình nồng ý thắm còn đang dang dở, đột nhiên bên ngoài cửa mở toang ra, một luồng ánh sáng lọt vào đến lóa mắt. Kế đó là một con nhóc bước vào, hét ngược:

- Ba! Ba không được ăn thịt mẹ!

Hai người hoảng hốt ngồi lại ngay ngắn. Cô ngượng chín mặt, còn hắn thì lắp bắp giải thích:

- Chuyện...chuyện này...Nhưng mà sao con lại vào đây?

Nó hùng hổ bước tới, cao giọng:

- Nếu không phải là đi uống nước, thì sao con có thể nghe được âm mưu xấu xa của ba chứ?

- Âm mưu xấu xa? Thật ra...không như con nghĩ đâu!

Cô hổ thẹn lấy chăn che mặt. Nó vẫn khách khí, vẻ mặt "anh hùng":

- Mẹ đừng có sợ! Con sẽ bảo vệ mẹ! Con sẽ không để mẹ bị ba ăn hiếp đâu!

Hắn"..."

Cô"..." Nó chạy tới, chui tọt lên giường, đứng sừng sững giữa hai người. Nó đưa tay véo lấy mặt hắn, kì kèo:

- Sao ba dám ăn hiếp mẹ chứ? Sao ba dám ăn thịt mẹ chứ?

Hắn rên rỉ kêu đau. Cô loay hoay không biết làm thế nào.

- Căn nhà này còn có con nên mẹ sẽ an toàn! Từ nay về sau ba đừng hòng động tới mẹ!

Nó chống tay lên hông, vẻ mặt "anh hùng" vô cùng tự đắc. Phong Tử khóc không ra tiếng, gật gật đầu:

- Nghe lời con gái bảo bối! Tại hạ xin nghe lời con gái bảo bối!

Nói xong rồi vẫn thấy nó đứng đó.

Còn nó nghe xong rồi vẫn thấy hắn ngồi chình ình ra giường.

- Sao ba còn chưa đi?

- Sao con còn chưa đi?

Hai người lên tiếng hỏi cùng lúc. Lát sau ngờ ngợ lại trả lời cùng lúc:

- Con sẽ ngủ ở đây!

- Ba sẽ ngủ ở đây!

Cô phụt cười. Hai cha con diễn trò hề vui quá!

Hắn đau đầu:

- Đây là phòng của ba với mẹ, con về phòng con đi!

Nó nhất định khômg chịu thua:

- Đây là mẹ của con, ba về ngủ bên phòng con đi!

"..."

- Vả lại, nếu con đi thì ba sẽ lại ăn hiếp mẹ. Đã làm anh hùng thì phải làm cho trót! Con sẽ cứu mẹ khỏi tay ba, ba đừng hòng giở trò sau lưng con!

Cô chịu không nổi nữa, ngồi cười ha hả đến đau bụng.

Đã làm anh hùng thì phải làm cho trót! Haha...con bé cũng khí phách gớm!

Tối đó có người bị hất hủi, phải ngậm ngùi qua ôm "gấu bông" ngủ.

Hắn khóc ròng một dòng sông. Con với chả cái! Ép hắn thành bã thế này đây. Huhu...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước