YÊU EM ĐẾN VỨT BỎ SINH MỆNH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Yêu em đến vứt bỏ sinh mệnh - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

Hắn ôm lấy cô từ sau lưng, thó thé:

- Em sinh cho anh một đứa con được không?

Cô hơi giật mình, mắt lóe lên tia lo sợ. Nhưng rồi cô lại bình tĩnh trả lời hắn:

- Có thể từ từ được không?...

Hắn mỉm cười nhẹ, hôn lên má cô:

- Được chứ! Anh có thể chờ!

Nói rồi hắn xoay lưng bước đi khỏi phòng làm việc.

Có một chuyện hắn không biết, rằng cô vô sinh.

Là vô sinh, vô sinh đó!

***

Hắn leo lên giường, bàn tay khẽ luồn vào trong váy ngủ mỏng kia:

- Anh muốn có con!

Cô ngần ngại đẩy tay hắn ra, hơi nhói lòng:

- Em chưa sẵn sàng...

- Nhưng anh thật sự rất muốn có con!

Hắn vẫn tiếp tục lần mò sâu hơn. Cô bất giác sợ hãi, vội xô hắn ra xa. Hắn ngạc nhiên nhìn cô. Cô lắp bắp rời khỏi giường, không dám nhìn vào mắt hắn:

- Em...em còn công việc nữa! Lúc này vẫn chưa là lúc thích hợp để sinh...
Hắn thở dài, buồn rầu:

- Được! Anh có thể chờ em!

Cô gật đầu, khẽ khàng chạy ra ngoài.

Làm sao cô có thể nói, cả đời này cô cũng không có cơ hội sinh con cho hắn đây?

Làm sao cô có thể nói, đứa con mà hắn mong ước, chỉ có thể được mang lại bởi một người phụ nữ khác?

Cô chỉ có thể bắt hắn chờ, chờ đợi và đợi chờ.

***

"Mẹ mong con có thể rút khỏi chuyện này!"

- Vâng! Con hiểu mẹ muốn nói gì!

"Con dâu ngoan. Cuộc sống của Phong Gia sau này nhờ con."
Cô cười nhạt nhẽo tắt máy. Mẹ chồng cô biết chuyện cô bị vô sinh rồi.

Bà ấy muốn cô rời xa Phong Tử, để hắn tới với một cô gái khác nguyên vẹn hơn...

Nghĩ tới đây, nước mắt cô bất giác chảy đều.

***

Cô hòa một ít xuân dược vào ly nước, tay run run khi cầm nó đưa cho hắn.

Nhìn hắn uống một hơi gần hết, cô lại kìm không nổi lòng mà muốn đưa tay hất đi.

Không được! Mọi chuyện vốn đã được sắp đặt rồi!

Cô mỉm cười đón lấy cái ly rỗng, thật nhanh chạy ra ngoài. Kế đó cô đẩy cô gái đã được chọn vào, khóa chốt bên ngoài lại.

Ban đầu còn có tiếng ném vỡ và la hét. Nhưng một lát sau tiếng thở dốc và rên rỉ đã vang lên dồn dập.

Cô gục xuống tại chỗ, đưa tay bịt miệng không cho tiếng khóc xuyên tạt bầu không khí nóng bỏng trong kia.

Em xin lỗi! Không phải là em yếu đuối, mà là em không có tư cách để mạnh mẽ.

Còn gì tệ hơn khi một người vợ, một người con dâu không thể sinh con, sinh cháu chứ?

Em mong sau đêm nay anh và cô gái kia sẽ có một cốt nhục - thứ mà em vĩnh viễn không thể cho anh.

Giờ thì em phải đi rồi. Tạm biệt anh! Tạm biệt anh!

Tạm biệt người chồng mà em luôn yêu nhất!

Hi vọng chúng ta chỉ là đoạn đường song song, không bao giờ gặp lại.

Chương 2: Gặp lại

2

"Ngày 3 tháng 2

Thành phố Roma, I-ta-li-a

Bầu trời mùa đông ở đất nước này khá dễ chịu. Nhưng đông mà! Gió thì vẫn rít trên mái nhà, nhiệt độ thì thấp, không khí ẩm ướt bao trùm cả một thủ đô đầm ấm. Buổi tối rất lạnh! Không biết có lạnh hay không, nhưng đối với một người con từ mảnh đất Châu Á bước qua đây, em thật sự cảm thấy lạnh lẽo. Lạnh tự đáy lòng, lạnh tự trong tâm hồn lạnh ra. Nếu bây giờ có anh bên cạnh, thật không thể nghĩ anh sẽ ôm em như thế nào, nhét chăn cho em ra sao. Thậm chí anh sẽ bắt em ngồi bên lò sưởi cả hàng giờ đồng hồ. Lúc đó em sẽ sợ, sợ mình biến thành món "người nướng mùa đông" mất!

Chỉ là đó mãi là một lo sợ vu vơ - một nỗi lo sợ cả đời này em không cần lo sợ.

Ở Giang Tô có lạnh lắm không? Mà anh đã mua áo ấm mới chưa? Cô vợ mới...có nấu món cháo đậu xanh cho anh ăn mỗi sáng không?

Em có thể đoán được câu trả lời. Dù là có hay là không, em vẫn rất muốn được quay về đó - về bên anh.

Phong Tử! Những đứa trẻ đã lớn chưa nhỉ? 4 năm rồi! Em đi 4 năm rồi! Anh là kẻ luôn cố gắng. Vì sự cố gắng đó, em nghĩ anh đã có đứa con thứ 2.

Em đã đi rất nhiều nơi để quên đi anh, quên đi những tháng ngày..."

"Reng...reng....reng..."

Tiếng chuông điện thoại vang lên làm bầu không khí yên tĩnh trong nhà không còn nữa.

Cô gấp lại cuốn nhật kí đang viết dở, khẽ khàng nhấc máy:

- Chị Lan! Bên kia có việc gì sao?

Đầu bên kia có tiếng gió vút lành lạnh:

" Đúng vậy! Tác phẩm của em làm họ cảm động, cho nên đã đồng ý cho em xuất bản nó thành sách. Hơn nữa...em còn có thể về lại Trung Quốc!"

Cô lập tức bật dậy, hỏi gấp:

- Em có thể về nước?

"Đúng vậy! Tiểu Nhiên của chị! Sau bao cố gắng, cuối cùng sách của em có thể xuất bản, không những vậy còn sẽ được nghỉ phép một thời gian dài nữa."

Cô mỉm cười, nước mắt chực rơi.

4 năm đằng đẵng, cô chuyên tâm làm một tác giả viết truyện. 4 năm đằng đẵng, không biết có bao nhiêu tác phẩm bị trả về. 4 năm đằng đẵng, cô thức khuya dậy sớm, ngóng trông từng ngày đợi tác phẩm của mình được công nhận.

Cuối cùng, cô cũng làm được rồi! Kỳ Nhiên hơi khựng lại, bàn tay nắm chặt lấy cái máy.

Có một chuyện...

***

- Mẹ! Đây là Trung Quốc sao?

Đứa trẻ hồn nhiên nắm lấy tay cô, từ từ bước xuống bậc thang dài. Đáy mắt cô lóe lên màn sương mỏng, trái tim như vỡ òa một lần rồi hai lần:

- Đúng vậy! Đây chính là Trung Quốc! Đây chính là quê hương của mẹ!

Cô con gái "3 tuổi rưỡi" cười hì hì:

- Thích quá thích quá!

Cô xoa đầu nó, thở phào:

- Được rồi! Chúng ta về khách sạn nào!

Nó vâng vâng dạ dạ, rất ngoan đi trước cô vài bước. Kỳ Nhiên mãi nhìn quanh nhìn quẩn, không để ý con bé đã lon ton chạy tút.
Tiểu Niệm đang chạy, đột nhiên đâm sầm vào một người. Nó ngã xuống đất, chân rớm máu.

Người kia vội đỡ nó lên, phủi sạch vết bẩn trên chân nó:

- Con gái! Con đi với ai? Sao lại lang thang một mình thế này?

Nó chỉ chỉ đằng sau:

- Mẹ đằng kia!

Người đàn ông mỉm cười, có ý dẫn nó đi tìm mẹ. Dường như cô gái bên cạnh hắn muốn nhắc nhở điều gì, lại không lên tiếng.

Lúc này cô đang hoảng hốt tìm nó. Nghe giọng của nó đằng xa, cô vội chạy lại, mừng rơn:

- Con bỏ đi đâu vậy? Con bỏ mẹ đi đâu vậy?

Tiểu Niệm cúi đầu, giọng thó thé:

- Con xin lỗi! Tại con phấn khích quá! Nhưng mẹ ơi! Có chú kia dẫn con đi tìm mẹ. Chú ấy đó!

Nói rồi nó lại chạy sang chỗ người kia đang đứng, níu níu tay:

- Chú! Mẹ con đó chú!

Nhìn theo hướng con bé vừa chỉ, phát hiện...

Chiếc túi xách trong tay cô không giữ vững mà rơi xuống. Hắn bất động, mí mắt co giật liên hồi.

Hình bóng người ấy - một người mà ta đã cố chôn sâu vào tim đột nhiên cuộn dậy như sóng trào. Xô bồ, mạnh mẽ, đập nát đi bức thành trì cuối cùng mà bấy lâu nay đã dày công xây dựng.

Hai người vô thức lên tiếng:

- Tiểu Nhiên!

- Anh Tử!

Cô đưa tay bịt môi. Người không muốn gặp, đến hôm nay lại tương phùng rồi!

Chương 3

3

Cô ái ngại nhìn người trước mặt.

Người trước mặt là người trong tim!

Hắn cũng chăm chú nhìn cô.

Hình bóng này, biết bao lâu rồi hắn vẫn chưa ngó thấy?

Cô gái tên Tần Vy Vy đi với hắn cũng chớp chớp con mắt.

Cái chị này là Kỳ Nhiên phải không?

Còn bé Niệm hùng hổ ăn kem, chu cái môi nhỏ nhỏ dính đầy socola:

- Mẹ ơi! Mẹ cho con thêm ly nữa được không?

Cô mỉm cười lắc đầu:

- Không được! Ăn nhiều không tốt cho sức khỏe!

Nó bĩu môi:

- Từ khi sinh ra, đây là lần đầu tiên con qua Trung Quốc. Mẹ cho con ăn thêm ly nữa đi mà! Kem ở đây khác hẳn kem ở Roma luôn!

Phong Tử nhàn nhạt lên tiếng:

- Thì ra suốt thời gian qua, em ở Ý sao?

Cô không dám nhìn hắn, chỉ lặng lẽ gật đầu.

- Vậy đây là con em sao?

Cô cũng cúi đầu im lặng.

- Là con em với người đàn ông khác sao?

Cất giọng lạnh rã, hắn mệt mỏi khôn cùng. Cô có con, với người khác chứ không phải hắn sao?

Kỳ Nhiên tính lắc đầu, nhưng lại nhìn sang Tần Vy Vy nên đồng thuận: - Đúng vậy! Con của em với một người đàn ông khác ở Ý!

Nghe thấy câu này, trái tim cô đơn bao lâu nay tựa như vụn vỡ. Hắn khó khăn nói tiếp:

- Thế người đó đâu? Sao để em với con bé về nước một mình?

Cô chưa kịp trả lời, Tiểu Niệm ở bên đã bám lấy tay cô:

- Mẹ! Sao mẹ nói ba con chết rồi? Mẹ dặn con đừng nhắc tới ba con nữa mà?

Cô lắp bắp không biết trả lời thế nào, hết nhìn con bé lại lén nhìn sang hắn. Cô không biết nói dối!

Phong Tử vừa kinh ngạc vừa kiên nhẫn đợi cô trả lời. Cô nói dối hắn!

- À đúng rồi! Em về nước còn có việc. Em đi trước nhé! Chào!

Nói rồi cô vội bế Tiểu Niệm đi, mặc cho ánh mắt của hắn vẫn luôn phóng theo mình.

Tần Vy Vy dõi theo đứa trẻ, mắt lóe lên tia đau buồn.

***
Một tuần sau đó, cô cố tình tránh né để không gặp hắn nữa.

Còn hắn thì hủy luôn chuyến bay đáng nhẽ ra hôm đó phải đi. Hắn cho người tìm cô nhưng vô dụng.

Một tối dạo trong siêu thị, bất chợt cô gặp Tần Vy Vy.

Hai người lên tầng, ngồi đối diện nhau qua khung cửa sát đất.

- Dạo này...em và anh Tử sống tốt chứ?

Vy Vy hớp một miếng cacao, lễ phép:

- Em và anh ấy...Mà không phải chị bị vô sinh sao? Cô bé đi với chị chẳng nhẽ...

Cô lắc đầu:

- Không! Chị bị vô sinh là thật! Còn Tiểu Niệm là chị nhận nuôi. Lúc chị qua Ý được nửa năm, trong một chuyến từ thiện gặp được bé gái mới sinh đã bị vứt vào côi nhi viện. Chị động lòng. Vả lại sống bên đó một thân một mình, có tiếng khóc và bận rộn với một đứa trẻ vốn là niềm vui.

Vy Vy gật gật đầu chăm chú lắng nghe. Nhìn đôi mắt to tròn lấp lánh của nó, cô bật cười:

- Cô bé của chị! Có phải đứa con của em cũng lớn như vậy rồi không?

Nó hơi ngạc nhiên:

- Con?!

- Đúng vậy!

Cô nở nụ cười nhợt nhạt:

- 4 năm rồi nhỉ! Chắc cũng sang đứa thứ 2 rồi chứ? Tụi trẻ sống có tốt không? Nó có giống anh Tử không? Chắc chúng nó được ông bà nội cưng lắm nhỉ?

- Chị! Chị không cần hỏi nữa! Em và anh ấy không có con!

Tay cô hơi khựng lại, một màn trong suốt chảy qua mắt. Vy Vy kiên định nhắc lại từng chữ:

- Từ lúc chị đi cho đến hiện tại, em và anh Phong Tử...chưa từng có con!

Chương 4

4.

- Em và anh ấy...chưa từng có con!

Cuối cùng cô cũng không thể kiềm lòng nữa. Tách cafe trong tay rơi xuống, cô hốt hoảng hỏi lại:

- Sao...sao có thể chứ? Vy Vy! Em đang đùa chị đúng không? 4 năm rồi! Đã 4 năm để cho hai người bên nhau rồi!

Vy Vy lóe lên tia đau buồn, từ từ giải thích:

- Xin lỗi chị! Em không thể có con, cũng như không muốn có con với anh Phong Tử! Sau đêm bị bỏ xuân dược, anh ấy không hề chạm vào em. Anh ấy không phải thần thánh, nên sau một đêm quan hệ chưa thể có... được. Hơn nữa...

Nó thở dài, giọng run rẩy:

- Suốt thời gian qua, em và anh ấy đơn giản chỉ có một mối quan hệ là anh em. Em không hề có tình cảm với anh ấy, anh ấy thì vẫn yêu chị. Suy cho cùng, tụi em ở chung một nhà chỉ để che mắt bàn dân thiên hạ thôi!

Kỳ Nhiên bịt miệng, một giọt nước mắt chảy qua bờ mi.

- Năm đó mẹ em cần tiền chữa bệnh, nên em mới đồng ý thay chỗ của chị. Cứ tưởng sinh một đứa con xong có thể rời đi, ai ngờ mọi chuyện lại phức tạp như vậy. Em hối hận rồi! Em không muốn duy trì cuộc hôn nhân ngoài ấm trong lạnh này nữa!

Cô nắm lấy tay nó, tha thiết:

- Không được đâu! Em không thể nói kết thúc là kết thúc như vậy được. Em hứa với chị...hứa với chị là sẽ sinh con cho Phong Gia mà! Em...

Vy Vy khó xử, e dè:

- Em xin lỗi chị! Em không thể sinh khi anh ấy không chạm vào em được!

Kỳ Nhiên lắc đầu, nước mắt rơi lả chả:

- Chị hi sinh hạnh phúc của mình, tình yêu của mình để em đến bên anh Tử. Nếu em đi, mọi thứ chị đã bỏ ra đều sẽ đổ sông đổ bể mất!
- Vậy tại sao chị không về bên anh ấy đi?

Nghe đến đây, trái tim cô nhói lên. Cô rụt tay lại, giọng lạnh rã:

- Không được! Chị là mụ đàn bà vô sinh!

Tần Vy Vy hét lên:

- Chị điên à? Vô sinh thì có tội à?

Một vài ánh mắt phóng về hướng này. Cô ngại ngùng, nhưng lại không kìm được nước mắt, chỉ biết vụt chạy đi rồi nhỏ giọng:

- Chị xin lỗi! Nhưng từ khi dám đưa anh ấy uống ly nước có xuân được, chị đã không còn tư cách để về bên anh ấy rồi!

Kỳ Nhiên chạy ra khỏi nơi đó, để lại bao nhiêu hoang mang cho mọi người. Vy Vy cố nuốt nước mắt.

Vô sinh, không có tội. Mà tội, lại chính là bên nhà chồng!
***

Phong Tử thở dài bước qua cửa xe đã có người mở sẵn.

Trời đầu xuân lành lạnh, không biết em có áo ấm chưa?

Chiếc xe chạy bon bon trên đường nhựa lớn.

Hắn bâng quơ nhìn ra ngoài, bất chợt thấy đôi nam nữ đang vui vẻ đi bên nhau. Hắn vội cho người dừng xe, còn mình thì nhanh chóng chạy ra.

Không sai! Là cô! Là cô đang tay trong tay với một người đàn ông khác!

Nụ cười trên môi cô thật tươi tắn. Bầu không khí kia thật hạnh phúc.

Thì ra em...có người mới rồi!

Hắn cười đau khổ trở lại xe. 4 năm rồi, hắn còn lưu luyến gì đây?

Chờ cho chiếc xe đi khỏi, cô mới vội vàng rụt tay lại, đưa cho kẻ kia một sấp tiền mặt:

- Cảm ơn anh đã giúp tôi! Nếu còn dịp...à mà không. Tôi cũng sẽ về nước sớm, nên có lẽ không cần anh đóng giả làm bạn trai tôi nữa. Tạm biệt!

Kẻ kia hớn hở đón lấy cọc tiền rồi chạy đi.

Kỳ Nhiên bơ vơ giữa bầu trời hiu quạnh.

Cô ngước nhìn theo hướng chiếc xe vừa chạy, tựa như hình bóng hắn vẫn còn đó:

- Thấy em có hạnh phúc mới, anh đã sẵn sàng để từ bỏ em chưa? Còn em...đã bỏ anh từ rất lâu, hình như là từ 4 năm về trước rồi!

Chương 5

5

Đột nhiên Tần Vy Vy gọi điện, bảo muốn gặp cô. Cô cũng ngờ ngợ nhận lời gặp mặt. Lần này về nước có 3 tuần, những người nên gặp thì vẫn phải đi gặp.

Quán cafe vắng tanh. Cô nhìn quanh quẩn vẫn không phát hiện Vy Vy ở đâu. Thế là cô đành một mình ngồi chờ nơi góc, thơ thẩn nhìn ra đường phố xa xa.

Cùng lúc này Phong Tử bước vào, lẩm bẩm:

- Kì lạ! Tần Vy Vy hẹn mình tới đây làm gì cơ chứ?

Hắn tần ngần nhìn quanh một lượt, phát hiện...

Cô mất kiên nhẫn gõ tay lên mặt đồng hồ. Nửa tiếng rồi! Vy Vy cho cô leo cây nửa tiếng rồi!

Cô thở dài đứng dậy. Con bé này! Nhất định cô sẽ mắng cho nó...một trận!

Cô thẫn thờ nhìn người trước mắt mình. Người đàn ông đó...

Phong Tử mỉm cười chát đắng. Đứng nhìn cô lâu như vậy rồi, sao hai chân vẫn còn run rẩy thế chứ?

Thấy thái độ vừa kinh ngạc vừa sợ hãi kia, hắn không kìm lòng được mà thốt lên tiếng gọi sâu sắc:

- Nhiên!!!...

Hắn định nói gì đó nữa. Hình như là...

Anh nhớ em!

Kỳ Nhiên vịn vào chiếc ghế, cố làm cho mình dũng cảm hơn một chút:

- Chào anh, Phong tiên sinh!

3 chữ Phong tiên sinh vô cùng lạnh lẽo, làm trái tim hắn tựa như vỡ vụn ra thành trăm mảnh.

Cô lén thở mạnh để bản thân mạnh dạn hơn. Cô nở nụ cười khách sáo, bước ngang qua hắn như chưa hề quen biết.

Hắn níu lấy tay cô, giọng trầm khàn:

- Em...thật sự quên anh rồi sao?

Cô khựng lại, con tim lỡ làng một nhịp.

- Phong tiên sinh! Mong anh có thể giữ cho mình một chút tự...ưm...

Chưa kịp nói xong, hắn đã nhanh tay ôm lấy cô, thô bạo áp lấy môi mình xuống môi cô. Cô giãy giụa không ngừng. Nhưng...

Hơi ấm này, mùi hương này, sao vẫn có thể làm cô rung động một cách dễ dàng vậy chứ?

Sau một hồi dây dưa, hắn mới chịu buông cô ra. Kỳ Nhiên lấy lại ý thức, tức giận tát hắn một cái: - Cái tên điên này! Anh dám cưỡng hôn tôi sao?

Hắn chạm vào vùng má đau rát, cười hời hợt:

- Cô có cần phải làm quá lên như vậy không? Chẳng phải ở phương Tây người ta chào hỏi nhau bằng nụ hôn sao? Hơn nữa vừa rồi cô cũng là tự nguyện, sao có thể gọi là cưỡng hôn chứ?

Cô câm nín, hốc mắt bắt đầu ứ nước. Đúng vậy! Nếu bị hắn cưỡng hôn 100 lần, cô cũng sẽ tự nguyện để hắn hôn đến 100 lần!

- Cô Kỳ! Với tư cách là một người...chồng cũ, liệu tôi có thể hỏi rằng, người đàn ông hiện tại có tốt hơn tôi ở điểm nào không?

Cô ngập ngừng không biết trả lời thế nào. Thì ra hắn vẫn rất để ý đến cô.

- Phong tiên sinh! Anh có thấy mình đã đi quá xa rồi không? Anh là người ngoài cuộc, không nên...

- Vậy nếu bây giờ anh nói anh yêu em, thì anh có thể thoát khỏi vai người ngoài không?

Hắn cắt ngang lời nói của cô, làm cô điêu đứng.

Anh nói anh yêu em...

Cô cười chát đắng, mắt đẫm lệ:

- Yêu tôi ư? Anh không có tư cách!

Nói rồi cô vụt chạy ra ngoài, để lại cho hắn một bầu trời rối bời và tâm tư.

Xin lỗi khi đã nói với anh những câu đó! Vì anh là người luôn cố gắng. Chỉ cần cho anh thấy một tia hi vọng, anh nhất định sẽ không bỏ cuộc! Em nhất định, nhất định sẽ khiến anh không còn yêu em, thậm chí là không thể nào yêu em được nữa!

***

- Vy Vy! Sao em lại làm vậy?

Cô phẫn nộ nói với nó. Nó sợ hãi giải thích:

- Em...em xin lỗi! Em không cố ý...em chỉ muốn để hai người được nói chuyện rõ ràng...

- Nhưng chị không cần! Là chị không cần em phải ra mặt! Em hiểu không?

Cô giận dữ đập bàn, làm ly matcha mất đà rơi xuống vỡ tứ tung. Nó tái mặt, hốc mắt đầy nước:

- Em xin lỗi chị! Em xin lỗi chị! Em....aaaa

Đột nhiên cô vụt dậy tát nó một cái, còn lấy ly nước trà tạt thẳng vào người nó:

- Tôi cần cô can thiệp vào chuyện này sao? Tôi bảo cô đi làm như vậy sao? Cái con này! Mày nhận tiền rồi cũng chưa đủ phải không?

Nói rồi cô đánh tới tấp vào nó. Phục vụ chạy ra đỡ giúp mới có thể cản cô.

Đúng lúc này Phong Tử ở đâu chạy vào, xô ngã cô ra rồi ôm lấy Vy Vy:

- Tần Vy Vy! Cô làm sao vậy?

Cô nằm dài dưới đất, nhìn hắn ôm người khác mà nước mắt chảy đều. Đúng rồi! Quan tâm con bé và ghét cô đi! Đây chính là tất cả những gì cô muốn!

Vy Vy sợ hãi giải thích:

- Không! Tất cả là tại em! Tại em muốn hai người quay về bên nhau nên em mới dàn xếp cho 2 người gặp nhau! Là tại em! Chị ấy không có tội! Vô sinh không có tội!

Nghe nhắc đến hai từ vô sinh, hắn bàng hoàng. Còn cô lúc này vội vàng lấp liếm, đứng dậy tiếp tục đánh nó:

- Mày còn giải thích à? Mày còn dám nói tao thế à? Mày...

Phong Tử một lần nữa xô cô ra, lửa giận bốc đầy đầu.

- Đủ chưa? Các người làm vậy đủ chưa?

Bầu không khí rơi vào trạng thái hoảng loạn cực độ. Hắn bước tới túm lấy tay cô, bóp mạnh:

- Kỳ Nhiên! Ai cho phép cô, chạm vào người phụ nữ...của! tôi?!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau