XUYÊN QUA THÀNH HOA TRANH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Xuyên qua thành hoa tranh - Chương 96 - Chương 100

Quyển 4 - Chương 95

Mơ hồ, dường như ta đang ở trong một lều bạt rất lớn, bốn phía trang sức kim bích huy hoàng, chói mắt vô cùng, thoạt nhìn thập phần quen mắt.

Vừa mới giật mình nhận ra nơi này là kim trướng của Thành Cát Tư Hãn, Thành Cát Tư Hãn bỗng dưng đứng ở trước mặt, nhìn ta cười đến vô cùng từ ái.

“Phụ hãn chuẩn bị tranh Hoa Hạ rồi, Hoa Tranh ngươi có cao hứng không? Chỉ cần giết ngươi tế Trường Sinh Thiên, thiết kỵ Mông Cổ ta từ nay vĩnh viễn sẽ được thần linh phù hộ, đánh đâu thắng đó!”

Ta muốn kêu to, lại không kêu nổi một tiếng, muốn chạy, nhưng ngay cả đầu ngón chân cũng không nhúc nhích được.

Thành Cát Tư Hãn cất tiếng cười lớn, một đám người Tát Mãn giáo mặc áo bào trắng, đội mặt nạ dữ tợn chậm rãi hiện ra từ trong không trung, nhảy múa cực kì cổ quái. Bọn họ càng múa càng tới gần, đầu ngón tay đều có ngọn lửa màu xanh lục quỷ dị, mỗi một lần xẹt qua bên cạnh đều khiến ta có cảm giác như bị đốt cháy tới tận xương tủy, hơn nữa càng ngày càng mãnh liệt.

Ta đã nghĩ rằng mình sẽ vĩnh viễn bị hãm trong lửa địa ngục như vậy, nếu không phải… có một cảm giác mát mẻ không biết từ đâu kéo tới, chậm rãi bao trùm toàn thân, không biết vì sao, lại có cảm giác quen thuộc khó hiểu.

Phía sau đột nhiên truyền đến những tiếng bước chân hỗn độn, những trói buộc thân thể dường như biến mất trong chớp mắt, ta quay đầu lại theo bản năng. Người đứng trước mặt là Chu Thông, cùng toàn thể Giang Nam thất quái.

Chỉ là… Ta chưa từng nhìn thấy bọn họ như vậy…

Ánh mắt chán ghét, khinh bỉ cùng oán hận, lạnh như băng, khiến ta ngay cả một câu ‘nhị sư phụ’ cũng không thể thốt lên lời.

“Keng” một tiếng, Hàn Tiểu Oanh đã xuất kiếm, trên cổ truyền đến cảm giác lạnh lẽo, lại hơi hơi đau đớn…

“Thát tử Mông Cổ tàn bạo bất nhân, hại chết hàng ngàn hàng vạn người Hán chúng ta, uổng cho ta mắt mù còn dạy dỗ ngươi nhiều năm như vậy, hôm nay ta liền thay trời hành đạo!”







Đối với người hiệp nghĩa mà nói, vĩnh viễn cũng không thể bỏ qua dân tộc đại nghĩa. Cho nên, sớm hay muộn cũng sẽ có một ngày như thế này, ta đã sớm biết.

Cho nên… ta không có gì khổ sở cả… ta đã sớm chuẩn bị tâm lý…







Chỉ là… Vẫn không nhịn được cảm thấy lạnh lẽo một chút… Ách… Chỉ có một chút… thật sự…

Cỗ hơi thở luôn luôn ở trong cơ thể chưa từng rời đi kia, tựa hồ có cảm ứng, dần dần ấm lên, rốt cuộc là nó từ đâu tới? Suy nghĩ này mới chỉ chợt lóe qua trong đầu…người trước mắt đã không còn là Hàn Tiểu Oanh mà là… Lý Lưu Phong.

Bà ấy vẫn khuynh quốc khuynh thành như trước, lại hơi nhíu mày nhìn ta.

“Tiểu nha đầu.” Lại đột nhiên ngừng lại, một lát sau mới hỏi tiếp: “… Ngươi là ai? Tại sao lại ở đây?”

“Ta…”

Yết hầu giống như bị cái gì đó chặn lại, một câu cũng không nói nên lời. Ánh mắt giống như nhìn người xa lạ này… Không… là ánh mắt giống như nhìn một tảng đá ven đường vậy…

“Đúng rồi, sư huynh, ta đang tìm sư huynh, ta muốn đi tìm sư huynh…” Lý Lưu Phong thì thào tự nói, xoay người đi về phía bóng đêm xa xa.

Sư huynh của bà đã chết rồi, bà…bà đừng đi tìm ông ấy nữa! Ta không muốn công lực, cũng không muốn của hồi môn gì hết, cho dù bà không nhận ra ta cũng được… Chỉ là… ta chỉ là muốn bà sống sót… Chén trúc của bà, ta đã sửa lại rồi, ta cũng đã học xong cách ra vào sơn cốc… Ta… ta còn rất nhiều điều muốn nói với bà…

Ta liều mạng muốn đuổi theo phía sau Lý Lưu Phong, nhưng hai chân lại giống như bị chôn chặt, làm thế nào cũng không nhấc lên được, chỉ có thể trơ mắt nhìn bóng dáng kia dần dần hòa vào bóng đêm.

Trong sự tĩnh mịch vô biên vô hạn, cái duy nhất ta có thể nghe được chính là tiếng tim đập của mình, càng ngày càng vang, cuối cùng… giống như có một cây chùy lớn mạnh mẽ giáng vào màng nhĩ.

Toàn thân run rẩy, lòng bàn tay đều là mồ hôi lạnh. Nhưng ngay cả không nghe thấy gì, ta cũng có thể cảm giác được phía sau đang có người… chậm rãi đi tới… Càng ngày càng gần, càng ngày càng gần… lướt qua ta…tiếp tục đi về phía trước.

Ta không nhịn được ngẩng đầu muốn nhìn xem người vừa tới là ai, trong nháy mắt nhìn thấy, ngay cả trái tim cũng như ngừng đập.

Đó là… người mà đời này ta đã nghĩ sẽ không thể gặp lại được nữa…

Cho dù đã nhiều ngày như vậy, cho dù có cố gắng như thế nào, nhưng ta cũng chưa hề mơ thấy hắn, nhưng thiếu niên hăng hái kiêu ngạo kia… vẫn tồn tại trong trí nhớ của ta…giống như khi còn sống…

Hơn mười năm ở chung, ta đã thấy vô số dáng vẻ của hắn, cho dù là cao hứng hay khổ sở, cho dù là đắc ý dào dạt hay là ẩn nhẫn bi thương… nhưng chưa bao giờ nhìn thấy vẻ mặt của hắn như vậy ——

Hờ hững mà lãnh đạm, giống như mất đi tất cả hứng thú đối với thế gian này.

“Đô Sử…”

Hắn dừng cước bộ, chậm rãi quay đầu, nhìn ta, trên mặt lại hiện lên vẻ trào phúng.“Hiện tại cô vừa lòng rồi? Nếu ngày đó cô nói thêm một câu, ta đã không trúng mai phục, cũng sẽ không rơi vào kết cục như bây giờ…”

Kết cục gì? Trong lòng mơ mơ hồ hồ hiện lên suy nghĩ như vậy, vừa ngẩng đầu, toàn thân Đô Sử đều đã thay đổi.

Trên người vẫn mặc bộ khôi giáp bình thường hắn mặc khi xuất chinh, phía trên lại gồ ghề dày đặc vết thương, gương mặt hắn đầy máu, hung tợn tới gần ta, cắn răng nói từng chữ, từng chữ: “Là cô hại chết ta, là cô!”







Hắn nói đúng, rõ ràng ta biết hết mọi chuyện, nhưng lại không nói bất cứ điều gì.

Cho nên…là ta sai…

“Đúng, là lỗi của cô! Nếu không phải do cô không nói gì, làm sao ta lại rơi vào kết cục thế này!”

Thanh âm kia là…

Ta vừa ngẩng đầu, đất trời trước mặt không biết từ khi nào đã chia làm hai nửa, một nửa tối đen như màn đêm, một nửa sáng như ban ngày. Đô Sử đứng ở bên tối đen, mà người đứng ở bên kia lại là… Âu Dương Khắc.

Trên bạch y của hắn đầm đìa máu tươi, trước ngực cắm một mũi thương đen nhánh, ánh mắt nhìn ta tràn đầy hận ý: “Ta đã bị tiểu vương gia giết chết, giờ cô cao hứng rồi chứ?”

Hắn… hắn đã chết?

Đô Sử… không kịp, nhưng mà hắn… Ta đã nói… vì sao lại không nghe? Không, ta căn bản là không có lý do nào để khiến hắn nhất định phải nghe lời ta.

Cho nên… đến cuối cùng… hắn vẫn thích các nàng rồi; cho nên… hắn mới có thể lặp lại vận mệnh như trong truyện; cho nên… vẫn là ta sai lầm rồi.

Đều là do ta sai, ta không nên… không nên…

Cánh tay đột nhiên bị cái gì đó nắm lấy, tựa hồ có người ở bên tai vội vàng nói gì đó, một lần lại một lần, nhưng ta cố gắng thế nào cũng không nghe được rõ ràng, rốt cuộc là đang nói cái gì đây?

Không biết vì sao… ta lại vô cùng muốn biết…

Trời đất ầm ầm sụp đổ, đêm tối cùng ban ngày dần dần giao hòa, trong khung cảnh u ám hỗn độn đó, bóng bạch y vô cùng rõ ràng xẹt qua bên người, ta bối rối vội vàng nắm lấy, chết cũng không chịu buông.

“Ta đã nói rồi… ta đã nói ngươi đừng thích các nàng… ta thật sự đã nói… Ngươi đừng chết… Ta không muốn ngươi chết…”

Ta không biết rốt cuộc mình đang hồ ngôn loạn ngữ gì, ta chỉ biết dùng hết khí lực toàn thân nắm chặt lấy góc áo túm được trong tay, cho dù thế nào cũng không muốn buông ra…“Ta biết… Ta đều biết…”

Thanh âm hắn nghe qua có chút khàn khàn, sẽ không phải… là sinh bệnh đấy chứ? Không đúng, có chỗ nào không đúng… Trong đầu hỗn loạn, có phải ta đã quên mất chuyện gì rất quan trọng hay không…

Hơi thở ấm áp quen thuộc vờn quanh người, tiếng tim đập vững vàng kề sát tai, hòa cùng nhịp vỗ nhẹ nhàng phía sau lưng, làm cho người ta có một cảm giác an tâm khó hiểu.







Ta nhất định là đang nằm mơ đi. Hơn nữa, lại là một giấc mộng không có tiền đồ như vậy.

Người ta đã kiên quyết đi như vậy, làm sao có thể trở lại? Hơn nữa, làm sao có thể… như vậy… như vậy…

Cư nhiên lại yy người khác ôn nhu đối đãi với mình như vậy, cho dù là mộng, này cũng không khỏi quá vô sỉ rồi. Ta đang định bẹo má mình một cái cho hoàn toàn thanh tỉnh lại, bàn tay vừa nâng được một nửa, lại bị người ta ngăn lại.

“Mới tỉnh lại, cô lại định ép buộc mình gì rồi?” Hắn hơi hơi nhíu mày, lại ôn nhu thấp giọng nói: “Cảm thấy sao rồi? Còn khó chịu sao, trước uống thuốc đã…”

Còn đang nằm mơ sao? Ta mờ mịt nhìn quanh bốn phía, nhất thời không nhận ra là thực hay là ảo… Rõ ràng vẫn là gian phòng khách sạn ta ở hơn một tháng, vách tường quen thuộc, chiếc giường quen thuộc, ngay cả ngọn nến đặt trên đầu giường cũng là cái dùng mỗi ngày, khác biệt duy nhất tồn tại chính là…

“Ngươi… Là thật hay là giả?”

Lời vừa ra khỏi miệng, ta liền hận không thể cắn đứt đầu lưỡi chính mình, đây là câu hỏi ngu ngốc gì a!

Hắn không lập tức trả lời, nhìn ta một lúc lâu, mới miễn cưỡng nở nụ cười.

“Hiện giờ cùng cô… sao có thể không phải là thật.”

Mặc dù có câu trả lời rồi, nhưng ta thật sự nghi hoặc chẳng qua chỉ là mình tiến thêm một bước phát triển đến trình độ ảo giác + nghe lầm mà thôi, vì thế thình lình vươn tay nhéo mặt hắn.

Nhất định là sẽ lập tức tan thành mây khói, nhất định… sẽ giống như vô số lần trước, chẳng qua chỉ là ảo giác…

Chỗ bàn tay tiếp xúc ấm áp mà mềm mại, tuy rằng không đến mức cứng rắn như sắt thép, nhưng cũng thật sự tồn tại, không tiêu tán đi, nói cách khác…

Ta giật mình, toàn thân hoàn toàn thanh tỉnh lại, phản ứng đầu tiên là vội vàng rụt tay lại, lại không thành công.

Hắn nắm chặt tay ta, lấy ngữ khí chân thật đáng tin nói hai câu.

Câu đầu tiên là —— “Là ta.”

Câu thứ hai là —— “Ta đã trở về.”

Trong ánh mắt hắn có nhiều cảm xúc phức tạp… Ta đọc không hiểu, chỉ kinh ngạc nhìn hắn, không biết nên nói cái gì mới được.

Sau một lúc lâu, hắn thở dài, vươn tay rút đệm chăn bên cạnh giường, dựa vào phía sau lưng ta, sau đó mới xoay người cầm lấy một cái chén nhỏ bên cạnh, ôn nhu nói:

“Trước uống thuốc đi.”







Ôn nhu săn sóc giống như chưa từng phát sinh chuyện gì, chỉ là… ta không thể lừa mình dối người như vậy.

Ỷ lại sự ôn nhu mà bất cứ lúc nào cũng có thể biến mất của người khác, người như vậy không khỏi quá mức đáng buồn rồi, cho nên… ngay từ đầu, lẽ ra… không nên quen với cảm giác này mới đúng.

“Cám… cám ơn, ta tự mình làm được rồi, Âu Dương… Âu Dương công tử.”

Ta đưa tay nhận lấy chén thuốc, hắn lại không buông tay, trong khoảng thời gian ngắn, tựa hồ ngay cả không khí cũng đều ngưng đọng lại.

“Cô… vì sao phải xa cách ta như vậy?”

Quyển 4 - Chương 96

Người này đang nói cái quỷ gì a, rõ ràng là hắn… Làm sao hiện tại lại thành ta rồi, trong lòng không hiểu vì sao lại cảm thấy ủy khuất, ta quay mặt đi, nhìn chằm chằm ngọn nến trên đầu giường, không hé răng.

Tiếng thở dài nghe thực rõ, rồi sau đó có thứ gì được đặt vào tay.

“Cô… uống thuốc trước đi…”

Trên chén thuốc màu nâu đen còn lờ mờ nhiệt khí bốc lên, uống vào miệng lại chỉ còn ấm ấm, cũng không có cảm giác đắng ngắt, là do sinh bệnh nên vị giác cũng chết lặng rồi sao? Hay là…

Nhìn hơn một nửa chén thuốc còn lại, ta không nhịn được hơi hơi run.

“Còn rất đắng sao? Ta đã cố gắng…” Hắn dừng một chút, lại ôn nhu nói: “Đừng sợ, ta đã chuẩn bị mứt quả rồi, uống xong thuốc sẽ cho cô ngậm, được không?”

Hắn… hắn đây là đang dỗ trẻ con sao, ta đã lớn rồi a… Không nhịn được ngẩng đầu trừng mắt nhìn hắn.

Hắn nhíu mày, cư nhiên phì cười nhìn ta: “Khi ở biệt viện, cũng không biết là ai mỗi lần uống xong thuốc đều lén lút tìm đường ăn…”

“Đó là bởi vì ngươi cố ý chỉnh ta!”

Lúc ấy tuy rằng không biết rõ tình hình, về sau ngẫm lại, cũng không quá khó để hiểu được, thuốc Đông y bình thường làm sao có thể khó uống tới mức đó, nhất định khi đó Âu Dương thiếu chủ ‘tự tay sắc thuốc’ đã bỏ thêm vài thứ quái dị gì đó vào rồi.

“Phải.”

Hắn cư nhiên cười hì hì gật đầu khẳng định, thái độ thản nhiên quả thực giống như là ta đang khen ngợi hắn vậy, ta nhất thời còn đang không biết phải công kích hành vi cực kỳ vô sỉ này như thế nào, hắn lại mở miệng trước:

“Bất quá… Trước khác nay khác, hiện giờ ta chỉ cố gắng làm sao để nó không khó uống.”

Trong thanh âm còn mang theo ý cười thản nhiên.

Không biết vì cái gì, mặt lập tức cảm thấy nóng lên, ta cuống quít bưng chén thuốc lên uống một hơi cạn sạch, đầu cũng không dám ngẩng, vươn tay đưa cho hắn:

“Uống xong rồi! Ngươi… có thể đi rồi!”

Đỉnh đầu truyền đến một tiếng cười khẽ.

“Tiểu cô nương, cô thế này xem như…” Hắn cố ý kéo dài âm điệu, dừng một chút mới tràn đầy ý cười nói: “… Qua sông xong phá cầu, niệm kinh xong đánh hòa thượng sao?”

“Ngươi mới đánh hòa thượng…” Cả nhà ngươi đều đánh hòa thượng, phạm vi mười dặm nhà ngươi đều đánh hòa thượng!

(T.T Thiếu Lâm tự thực quá bi thương… )

Một câu còn chưa nói dứt, bỗng dưng có thứ gì đó bị nhét vào miệng—— ách, may mà không phải khăn lau.

Mềm mềm, ngọt ngọt… lại hơi chua chua vị cam quýt… Ách, tuyến nước bọt bị kích thích, nước miếng giàn giụa, thật sự quá mất hình tượng, ta vội vàng nâng tay muốn che miệng, lại không kịp…







Sau đó… đầu óc liền trống rỗng rồi!







Rốt cục lúc khôi phục lại tinh thần, người nào đó đã đứng thẳng dậy, vẻ mặt chính khí nói mấy câu linh tinh “Mứt quýt này là đặc sản của Gia Hưng”, “Nhớ tới khẩu vị bình thường của cô, hơn phân nửa là sẽ thích ăn nên mua thử”, “Hương vị quả nhiên không tồi”… —— thật giống như kẻ vừa liếm ta một phát không phải là hắn vậy!

“Ngươi… ngươi… ngươi vừa rồi…” Ta ngay cả nói chuyện cũng lắp bắp.

“Khóe miệng cô dính một chút mứt.”

“Vậy…vậy…vậy…ngươi nói với ta không được sao!” Vươn người lên liếm, hắn là cún hay sao…

“Ta đã sớm muốn nếm thử…”

Người nào đó khuôn mặt tuấn tú cười đến xuân về hoa nở, khiến ta nhìn thấy mà nổi bão.

“Lúc ngươi mua sao không ăn đi a! Nói lại không phải đằng kia vẫn còn sao!”

Trên bàn rõ ràng còn một gói, đừng tưởng ta không phát hiện thấy.

Vẻ mặt hắn càng lúc càng cổ quái, ho nhẹ mấy tiếng, mới nói: “Ta sao bỏ được…” Một câu còn chưa dứt lời, lại ho lên vài tiếng, lần này rõ ràng mang theo vẻ đau đớn.

Không đúng, hắn như vậy rõ ràng là bị thương trong người. Ta bất chấp giữ thể diện gì đó, vội vàng kéo vạt áo của hắn ra, bàn tay không nhịn được run lên.“Thương thế của ngươi… sao vẫn chưa khỏi…”

Đã hơn một tháng rồi, nếu như quả thật là ‘vết thương nhẹ’ như lúc ấy hắn nói, đã phải sớm khỏi rồi mới đúng, có thể thấy được… có thể thấy được hắn căn bản đã không nói thật cho ta biết.

Cũng phải… thương thế của hắn như thế nào… dựa vào cái gì mà phải nói cho ta biết, chúng ta chẳng qua chỉ là… người qua đường bèo nước gặp nhau mà thôi…

“Xin lỗi, là ta lắm chuyện rồi, ngươi không cần nói với ta…”

Bàn tay vừa buông vạt áo ra, bỗng dưng lại bị nắm lấy, cả người đã bị kéo vào trong lòng hắn, phản ứng đầu tiên của ta chính là đẩy tên vô sỉ này ra, nhưng đầu ngón tay vươn ra lại đụng tới băng vải trắng… vết thương trên ngực hắn… bàn tay lại không dám dùng sức, chỉ do dự một chút như vậy, cả cánh tay đã bị hắn nắm chặt không thể động đậy.

“Ngươi!”

Ta thật sự muốn đánh người rồi! Đỉnh đầu lại truyền đến thanh âm khàn khàn của hắn.

“Ta sẽ không gạt cô điều gì, chỉ là… Cô hãy nghe ta nói hết… Được không?”







Ma xui quỷ khiến, ta cư nhiên gật gật đầu.

“Ngày đó quả thực chỉ bị một vết thương nhẹ, điều dưỡng một thời gian như vậy, vốn dĩ đã sắp khỏi, mấy ngày trước lại có kẻ không biết trời cao đất rộng tới tìm chết. Khi ấy ta đang vội vã, không có tâm tư triền đấu cùng bọn chúng, liều mạng chịu một chưởng của gã đầu lĩnh, nhờ đó xử lý xong hết mọi chuyện rồi. Lúc này mặc dù trông dọa người, nhưng chẳng qua chỉ là vết thương cũ vỡ ra một chút, cũng không đáng ngại.” Hắn ngừng lại một chút, lại nói: “Ta biết cô tất nhiên không tin, để ta cởi băng vải ra cho cô xem, được không?”

“Không cần!”

Ta vội vàng lắc đầu mãnh liệt, cho dù chỉ là vết thương bề ngoài, mỗi lần thay thuốc cũng đã rất đau rồi, huống chi là vết thương do bị kiếm đâm sâu vào tận ngực… Nghĩ cũng đã thấy đau rồi.

Bất quá, hắn vội vã cái gì a, không lẽ Bạch Đà sơn lại xảy ra chuyện gì? Nhớ rõ trong truyện không có đoạn này a…

“Cô có biết mình bệnh mấy ngày rồi không?”

Ách… Chẳng lẽ không phải ta chỉ vừa ngủ một chút thôi sao? Nhưng nghe khẩu khí của hắn thì hình như không đơn giản như vậy, ta không chắc chắn đoán : “Hai ngày?”

Hắn thở dài.

“Từ lúc cô uống thứ thuốc lang băm kia tới giờ, đã qua năm ngày năm đêm, lúc ta tới đây đã là ngày thứ ba rồi, nếu không phải chưởng quầy nơi này hiểu chuyện, sớm thỉnh danh y tới chẩn trị, lại dùng nhân sâm…”



……

Nói thực ra… ta thật sự bị dọa.

Hôn mê năm ngày năm đêm, ở hiện đại có lẽ cũng đã được xếp vào mức bệnh tình nguy kịch rồi, ta cư nhiên còn sống, hơn nữa thân thể cũng không có vẻ gì là bệnh nặng cả, này… đây là công hiệu thần kỳ của nhân sâm bảo vật y học Trung Hoa sao? Hay là còn do nguyên nhân gì khác, tuy rằng ta không chắc chắn, nhưng…

“Chẳng lẽ ngươi truyền nội lực… Ách…”

Ta do dự một chút, không biết ở trong tiểu thuyết võ hiệp nên dùng từ gì để hình dung hành động như vậy nữa, dù sao hành động “Bảo vệ tâm mạch” bình thường đều thực hiện khi bị người ta đánh trọng thương, ta chỉ sinh bệnh một chút, chắc không đến nỗi như vậy…

“Lúc cô bệnh, có khi nóng, có khi lạnh lạnh run, ta chỉ giúp cô điều tức thôi.”

Lấy trình độ hiểu biết thô thiển của ta mà nói, làm như vậy hình như cũng phải hao tổn không ít nội lực, lại nhìn tới sắc mặt hơi có chút tiều tụy của hắn… Vốn tưởng là do hắn bị thương, kết quả vẫn là bị ta liên lụy sao?

“Xin lỗi…”

Cánh tay đang ôm ta đột nhiên căng cứng, hắn lập tức ngắt lời.

“Ngày ấy… Trong trang xác thực có chuyện quan trọng, nhất định phải tự ta tới giải quyết, vốn tưởng rằng chỉ mất chừng mười ngày, lại nhờ Hồng lão tiền bối cùng Hoàng cô nương chiếu cố cho cô, cho dù có người tới tìm cô gây chuyện cũng có thể bảo hộ cho cô…” Hắn đột nhiên ngừng lại, sau một lúc lâu, mới thản nhiên nói: “Ta luôn luôn tự phụ tính toán chu toàn, ai ngờ người tính chung quy không bằng trời tính, nếu nhìn thấy đóa châu hoa sớm hơn, nếu trên đường không bị… trì hoãn, cô cũng không đến mức bệnh nặng như vậy…”

Hốc mũi bỗng dưng đau xót.

Kỳ thật… đây hoàn toàn là chuyện của ta, kỳ thật… chẳng có nửa điểm liên quan gì tới hắn, kỳ thật… những chuyện này ta đều hiểu tới mức không thể hiểu hơn được nữa…

Nhưng cho dù lý trí kêu gào thế nào, thân thể lại giống như có ý chí của mình vậy, nói ra những lời khiến ta mất mặt vạn phần:

“Lúc có việc, rõ ràng ngươi cũng chẳng ở đây…”

Hắn ngẩn ra, ta nháy mắt thanh tỉnh lại, quả thực hận không thể lập tức chui xuống đất.

Vốn là hai người chẳng có liên quan gì, chỉ là thuận miệng nói một câu, ta có tư cách gì mà so đo… rõ ràng là biết…

Có thứ gì đó bất ngờ dâng lên trong mắt, không muốn bị hắn nhìn thấy dáng vẻ chật vật của mình, ta vung tay đẩy hắn, lại bị hắn nắm chặt không buông, trong thanh âm lại có ý vui mừng:

“Là ta không tốt, không nên tức giận với cô, hại cô khổ sở như vậy. Về sau… sẽ không như vậy nữa…” Hắn ngừng lại một chút, lại ôn nhu nói: “Về sau… Ta ngày ngày đều ở bên cạnh cô…”

“Ai muốn ngươi ở bên cạnh…”

Không biết vì cái gì, nước mắt rơi càng nhiều, cố thế nào cũng không ngừng được, hoàn toàn không thể khống chế khóc nức nở không nói lên lời, những cảm xúc bị dồn nén trong lòng đã lâu, những áp lực rối rắm đã lâu, tựa hồ đều theo nước mắt tuôn ra, tiêu tán trong không khí… Trong trí nhớ, ta chưa bao giờ khóc đến thất thố như vậy trước mặt ai…







Mông lung, tựa hồ có người không ngừng thì thầm bên tai …







“Ta chưa từng thích Hoàng cô nương, cũng không hề thích Mục cô nương.”

“Trong lòng ta vẫn luôn chỉ có một người…”

“Nàng là công chúa cũng được, là dân chúng cũng được…”

“Đời này kiếp này… Ta đều sẽ không buông tay…”







Ấm áp mà… Ngọt ngào…

Quyển 4 - Chương 97

Ta tỉnh.

Sau đó, ta hóa đá rồi.

Trong một buổi sáng sớm trời trong nắng ấm, chim hót hoa thơm, phát hiện bên cạnh mình, không, là dưới thân mình cư nhiên có người, vốn đã là một chuyện thực đáng sợ rồi.

Nhưng càng làm cho người ta bi phẫn hơn là phát hiện ra —— cư nhiên ta mới chính là một kẻ sắc lang.

Thiếu chủ đại nhân thành thành thật thật nằm an phận, tay chân đều đặt ở những vị trí nên đặt, ngay cả một sợi tóc cũng không lệch chỗ, chính nhân quân tử đến mức không thể chính nhân quân tử hơn được nữa.

Trái lại ta, quả thực chính là bạch tuộc hóa thân, cả người cơ hồ đều áp lên người hắn còn chưa tính, bàn tay… bàn tay cư nhiên còn thò vào trong quần áo hắn!

(rốt cuộc là làm sao mà mò vào được a…)

Ta… ta… ta… ta thật sự không biết hóa ra mình còn có bộ mặt đói khát không gì cản trở nổi như vậy a!



Đang cố gắng tự hỏi phải làm thế nào để thần không biết quỷ không hay rời khỏi hiện trường kiêm tiêu hủy chứng cớ phạm tội, ‘khối thịt’ dưới thân đột nhiên lại cử động, ta vội vàng nhắm mắt giả chết.

Có cái gì… Nhẹ nhàng chạm lên trán, ngừng lại một chút, sau đó… nghe được tiếng hô hấp của người nào đó thực rõ ràng.

Cách một lớp vải mỏng manh, có thể cảm giác được rất rõ độ ấm của cơ thể, lồng ngực hơi hơi phập phồng, ngay cả tiếng tim đập cũng đều nghe được rõ ràng… Không biết tại sao, mặt lập tức nóng lên.

Ta nghĩ chắc ta không thể giả bộ nổi nữa.



Đỉnh đầu truyền đến tiếng thở dài của người kia, thản nhiên nói: “Thì ra nàng… thích ở phía trên, hiện tại ta nhớ kỹ rồi.”

Hắn quả thực là ‘không lưu manh sẽ chết’ sao? Ta không thể nhịn được nữa đạp hắn một cước.

“Huynh mới thích ở phía trên ấy!” Cả nhà huynh đều thích ở phía trên…







Ách? Lời này nghe qua có vẻ… có chút… vấn đề…

Người bên dưới lại càng cười đến xuân ý dạt dào, nhìn ta một lúc lâu, mới cố ý kéo dài âm điệu nói: “Chuyện đó… Ta đương nhiên phải làm… Nhưng cũng tùy vào nàng thích mới được.”

=.= Ta muốn đá bay hắn, thật sự!

Không biết tại sao, cánh tay vừa nâng lên lại cảm thấy bủn rủn, rốt cuộc không chống đỡ nổi, nếu không phải người nào đó đúng lúc đảm đương đệm giảm xóc, đại khái ta sẽ lập tức đập đầu xuống giường rồi.

Ta biết mình vẫn còn đang bệnh, nhưng mà… đến mức như vậy thì không khỏi quá khoa trương đi…

Tuy rằng biết rõ với tư thế hiện tại không thể nhìn thấy vẻ mặt của hắn, nhưng lại vẫn theo thói quen ngẩng đầu nhìn về phía hắn.

“Ta đây là làm sao vậy?”

Bàn tay đang nhẹ nhàng vỗ về tóc ta hơi dừng lại một chút, mới nghe thấy thanh âm hắn dường như không có việc gì vang lên.

“Đại phu nói… Nàng là do nỗi lòng tích tụ, lại bị phong hàn xâm nhập, ngày ấy lại bị lang băm kê một đơn thuốc bậy bạ, nếu không phải trong cơ thể có nội lực của Lý tiền bối bảo hộ…” Hắn ngừng lại một chút, lại ôn nhu nói: “Hiện giờ… Nàng nên giữ tâm tình thoải mái để điều dưỡng mới được.”

Có một số việc, hắn không nói nhất định là có lý do của hắn, cũng như ta luôn luôn lảng tránh đề cập tới một số việc, cho nên ——

“… Ừm.”

Chỉ là ta không dự đoán được, lần này thời gian “điều dưỡng” còn lâu hơn so với ở cữ, đợi cho tới lúc Âu Dương thiếu chủ rốt cục mở lòng từ bi cho phép ta xuống giường, cảnh vật bên ngoài đã là mùa hè rồi.

Cho dù trời sinh không phải là một kẻ hiếu động, nhưng ta thực sự cũng rất muốn được ra ngoài đi dạo rồi, bởi vậy đối với chuyện này, ta vốn là nhảy nhót chờ mong vô cùng, nhưng mà bầu trời không thể thiếu gió mưa, nhân sinh khó tránh khỏi gặp khúc chiết…

T.T

“Khụ khụ… Cái kia…” Trên mặt người nào đó phá lệ xuất hiện một loại biểu tình có thể gọi là xấu hổ, “Thúc phụ đã đến trong thành rồi…”

Trong nháy mắt nghe thấy câu đó, trong đầu ta liên tiếp hiện lên đẳng thức:

Thúc phụ nhà hắn = Tây độc Âu Dương Phong = Boss phản diện số một = tâm ngoan thủ lạt + xuống tay ngoan độc + thành phủ thâm trầm + sớm có tiền oán (chuyện Lý Lưu Phong trước kia) + chột dạ khó hiểu (ách, vì sao ta phải chột dạ?)…







Ta không nhịn được rùng mình một cái, sau đó quyết định thật nhanh ngả đầu nằm xuống, sạch sẽ lưu loát lăn một vòng vào trong giường, kéo chăn che kín đầu:

“Ta cảm thấy ta vẫn cần phải điều dưỡng thêm vài ngày mới được… Thật sự!”Lặng ngắt như tờ một lát, có người bắt đầu động thủ túm lấy chăn của ta, ta liều chết ôm lấy không chịu buông tay:

“Ta đau đầu, đau chân, đau toàn thân, không có nửa điểm khí lực… Ta không thể ra ngoài được!”

Người bên ngoài đã có điểm nghiến răng nghiến lợi, “Không có khí lực mà lại có thể ôm chăn chặt như vậy sao!”

Ta bất giác buông lỏng tay, sau đó nháy mắt trên người nhẹ bẫng, trước mắt sáng ngời… đã bị bức thấy ánh sáng mặt trời rồi.

“Khụ khụ, cái kia…” Nhìn gương mặt tuấn tú phóng đại trước mắt, ta cười gượng hai tiếng, ngượng ngùng bổ sung, “Huynh xem này không phải là không có khí lực rồi sao…”

Âu Dương thiếu chủ nhíu mày, cũng không nói gì, chỉ tựa tiếu phi tiếu nhìn ta, khiến ta run sợ trong lòng.

Lần trước lúc ta đổ thuốc ra ngoài cửa sổ bị hắn phát hiện, lúc ta kiên quyết không chịu ăn cái thứ ‘thực phẩm bổ dưỡng’ có hình dạng khả nghi… Vẻ mặt hắn đều là thế này, hậu quả tiếp theo có thể nói là vô cùng ‘thảm thiết’.

“Ta thật sự không muốn đi…” Ta chớp chớp mắt, cố gắng tỏ vẻ đáng thương, “Ta sợ…”

Đây là nói thật.

Không biết có phải là do bóng ma thời thơ ấu hay không, tóm lại từ lúc ta còn là một tiểu Loli hàng thật giá thật, sau lần đầu tiên thức đêm xem Anh Hùng Xạ Điêu, trong một thời gian rất dài, buổi tối nếu gặp ác mộng, nội dung nhất định là bị một đàn rắn độc vô biên vô hạn đuổi theo, giữa đàn rắn còn có một người đàn ông trung niên gương mặt mơ hồ, tay cầm xà trượng, ngửa mặt cuồng tiếu ing~… Ta một mực cho rằng kẻ đó chính là họ Âu Dương tên Phong đại danh đỉnh đỉnh…

Cho nên mới nói, nếu ở trong thế giới này có một nhân vật nổi danh nào mà đánh chết ta cũng không muốn gặp, vậy thì nhất định chính là Âu Dương Phong rồi.

Nhưng mà hiện tại…

“Nàng…” Âu Dương thiếu chủ một tay bóp trán, thoạt nhìn có vẻ vô cùng bất đắc dĩ, “Thôi, nàng cũng biết ta cũng sẽ không bức nàng…” Hắn thở dài, lại không nói thêm gì nữa, ngừng lại một lúc lâu mới lại nói: “… Nếu nàng không muốn, không gặp là được.”

Ta nửa quỳ trên giường, không nhìn thấy rõ vẻ mặt hắn, chỉ là thanh âm kia nghe qua không biết tại sao lại có chút cô đơn, trong lòng không khỏi cảm thấy áy náy, không cần nghĩ ngợi đưa tay giữ chặt ống tay áo của hắn, nhất thời lại không biết nói thế là tốt hay không nữa, lôi kéo nửa ngày mới thốt ra một câu:

“Được rồi…”

Hắn quay lại nhìn ta, “Thật sao?”

Ta cắn răng một cái, “Thật sự!”

“Không hối hận?”

“Không hối hận…”

“Ta thấy nàng hơn phân nửa là còn có chút miễn cưỡng, không bằng…”

Hắn hơi dừng lại, dường như đang lo lắng điều gì, ta vội vàng phất cờ tỏ rõ lập trường:

“Không miễn cưỡng, không miễn cưỡng, một chút cũng không miễn cưỡng, kỳ thật ta ngưỡng mộ thúc phụ đại nhân nhà huynh đã rất lâu rồi, có thể gặp mặt một lần thật sự là tam sinh hữu hạnh, cửu tộc đồng huy, ngũ tạng câu đốt, lục thần bất an…”






Âu Dương thiếu chủ ngẩn ra, mới dở khóc dở cười nói: “Như vậy… việc này cứ quyết định như vậy?”

Ta mãnh liệt gật đầu tỏ vẻ tán thành.

Dừng lại một chút, hắn lại nhíu mày nói: “Nàng… ngưỡng mộ thúc phụ làm chi?”

“…”

Người ta tốt xấu gì cũng là một trong ‘Ngũ Tuyệt’ a, không ngưỡng mộ y chẳng lẽ ngưỡng mộ huynh chắc… Nhưng mà lúc đọc truyện, ta cũng không có nửa điểm suy nghĩ này a.

“… Thôi.” Hắn có vẻ vô cùng đau đầu, “Ta liên hệ với thúc phụ trước…”

Nhìn bóng dáng hắn cầm bút viết giấy trước cửa sổ, không biết vì sao trong lòng có chút khó chịu.

Lén lút tới gần, lặng lẽ kéo lấy góc áo người nào đó bắt đầu ác ý vò nắn, tâm tình hắn có vẻ vô cùng tốt, cười dài để kệ ta chà đạp một lúc lâu, tới tận khi con bồ câu đưa tin cất cánh, mới quay người lại nhu nhu tóc ta.

“Chỉ là gặp mặt một chút thôi, đừng sợ.” Ngừng lại một chút, lại ôn nhu nói, “… Có ta ở đây, không cần lo lắng.”

Mặt ta hơi nóng lên, ngượng ngùng buông tay, bối rối nói: “Huynh… quần áo của huynh giờ không thể mặc ra ngoài được rồi.” Đều bị ta nhu thành dưa muối rồi.

Hắn lơ đễnh gật gật đầu, trầm ngâm một lát, đột nhiên khẽ nở nụ cười, “Đúng là như thế…”

—— Trong nháy mắt, ta có dự cảm điềm xấu.

Sau một lát, trong phòng tạm thời chỉ còn một mình ta, trên giường đặt hai bộ y phục nữ.

Một xanh, một trắng.

Tính chất kiểu dáng thật ra giống hệt nhau, ngay cả vị trí hoa văn ẩn hiện trên áo cũng không hề khác biệt gì.

Nghĩ cũng không cần nghĩ, trực tiếp cầm lấy bộ y phục màu xanh, vòng ra phía sau bình phong thay đồ.

Hừ hừ, ta không thèm mặc cùng một màu sắc với hắn!

Vừa mới thắt xong đai lưng, cửa liền ‘chi nha’ một tiếng mở ra.

Người này vì sao mỗi lần đều tính thời gian chuẩn như vậy, nếu không phải thời đại không đúng, ta nhất định sẽ nghĩ hắn có gắn camera theo dõi gì đó. Vừa oán thầm vừa căm giận đi ra ngoài, vừa nhấc đầu…

Nhất thời tim đập loạn vài nhịp.

Ta vẫn biết hắn mặc bạch y rất dễ nhìn, không nghĩ tới mặc thanh y cũng có thể xuất sắc như vậy.

Tuy rằng vẫn là ‘thế giai công tử anh tuấn’, nhưng mà… Ta quả thực không có sức chống cự đối với loại tạo hình phong tư tuấn tú, ung dung tiêu sái này…

Nước miếng ing

Hoa si ing







Bất quá, hắn không có chuyện gì, sao đột nhiên lại phải thay quần áo ra dọa người như vậy?

Liếc mắt một cái thoáng nhìn đến ống tay áo của chính mình, “Huynh… huynh… huynh cố ý…”

Hắn cười đến mặt mày loan loan gật gật đầu.

Thẹn quá thành giận chà chà chân, ta lại cầm bộ y phục màu trắng đi về phía bình phong, đi được hai bước cũng không thấy hắn có động tĩnh gì, cảm thấy không khỏi có điểm buồn bực, quay đầu nhìn hắn, lại thấy hắn phe phẩy chiết phiến, cười dài nói:

“Mặc bộ nào là tùy ở nàng, chỉ là, cuối cùng ta vẫn có thể xứng đôi…”

Người này thật sự là… Ta cắn răng cố gắng không để ý tới hắn.

Dư quang khóe mắt lại thấy có người chậm rãi đi tới, càng lúc càng gần, gần đến có cảm giác như sắp đụng phải, gần đến mức cơ hồ ngay cả tiếng hô hấp cũng đều có thể nghe được rõ ràng… Trái tim không tự chủ được đập mau hơn.

Tóc ở bên tai nhẹ nhàng bị vén lên, tiếp theo có cái gì đó… được cài lên tóc cực kỳ cẩn thận.

Ta ngẩn ra, đưa tay muốn sờ xem, lại bị hắn nắm lấy không chịu buông. Hơi thở ấm áp hưu hưu bên tai, hắn cúi đầu nói khẽ:

“Lần này… không được trả châu hoa lại cho ta đâu đấy…”

Quyển 4 - Chương 98

Một con bồ câu trắng như tuyết từ ngoài cửa sổ nghiêng ngả lảo đảo bay vào, lấy một loại tư thái sức cùng lực kiệt ngã xuống mặt bàn.

Âu Dương thiếu chủ bình tĩnh dị thường cởi cuộn thư dưới chân nó, mở ra xem.

Ta tròn mắt hữu thần lấy ngón tay chọc chọc con bồ câu đang phơi bụng nhìn trời kia, nó khẽ run rẩy, vẫn nhúc nhích được.

Hoàn hảo... Xem ra vẫn còn sống... Vừa rồi ta đã nghĩ rằng nó bị hai cha con họ Âu Dương kia bức đến chết mệt rồi chứ.

Không phải chỉ là quyết định thời gian địa điểm gặp mặt thôi sao, cần hai người bọn họ gửi thư tới tới lui lui hơn mười lần sao... Hay là vẫn còn nguyên nhân đặc biệt gì bên trong mà ta không biết đây?

Ách... Liếc mắt nhìn Âu Dương thiếu chủ đang chăm chú đọc tin tức, ta xoay người ôm con bồ câu đáng thương lên, đang định đưa nó về ổ ở phía hậu viện nghỉ ngơi cho lại sức, vừa mới đi được hai bước đã bị người ta chặn đường bắt lại.

“Muốn đi đâu?”

Ngữ khí thiếu chủ đại nhân nghe qua có vẻ không tốt, ta vội vàng giơ con bồ câu trong tay lên thanh minh, “Ta đưa nó trở về...”

“Không cần.” Hắn quét mắt liếc nó một cái, “Con súc sinh này chuyên dùng mánh lới, đang giả chết thôi...”

Lời còn chưa dứt, tựa hồ để chứng minh lời hắn nói vô cùng chính xác, con bồ câu trong tình trạng hấp hối đang nằm trong lòng bàn tay ta nháy mắt vỗ cánh bay lên, tinh thần phấn chấn xoay hai vòng nữa trong phòng mới bay ra cửa sổ, phi thẳng về phía hậu viện.

...

...

...

Bà nó! Chim chóc ở Bạch Đà sơn quả nhiên không phải bình thường!

Ta tức giận bất bình trừng mắt nhìn Âu Dương thiếu chủ, hắn làm như không nhận thấy, bàn tay lại càng nắm chặt.

“Tại sao... Lại xa cách ta như vậy rồi?”

Ngẩn ra một lúc ta mới hiểu được hắn đang nói cái gì, không khỏi có điểm chột dạ cúi đầu, tựa hồ vẫn có thể cảm giác được có tầm mắt sáng quắc chăm chú nhìn vào mình.

Sau một lúc lâu, hắn mới thở dài, từ từ nói: “Thúc phụ ở đỉnh Lịch Sơn chờ chúng ta.”

Lịch Sơn cách khách sạn ước chừng ba mươi dặm, chúng ta lại chỉ mất nửa canh giờ là tới —— đương nhiên này không phải là dựa vào bản lĩnh của ta.

Mắt thấy đỉnh núi đã gần trong gang tấc, Âu Dương thiếu chủ mới thả ta xuống, quãng đường núi dài như vậy, sắc mặt hắn lại chỉ hơi hơi phiếm hồng mà thôi, hô hấp cũng chỉ thoáng dồn dập hơn một chút so với bình thường. Tuy rằng không phải người trong võ lâm, nhưng tổng cảm thấy võ công của người này... tựa hồ cũng không phải chỉ thuộc hàng thứ hai như trong sách viết a.

“Là có chỗ nào không thoải mái?”

Ta vội vàng lắc đầu.

Hắn đưa tay giúp ta kéo lại vạt áo, mới thấp giọng nói: “Vậy sao mặt lại hồng như vậy?” Dừng một chút vừa cười nói: “Không lẽ là do mới vừa rồi...”

Ta đạp hắn hắn một cước, phẫn nộ tự mình đi trước, phía sau truyền đến tiếng cười khẽ của người nào đó... Trên mặt lại càng nóng.

Trời xanh mây trắng, gió nhẹ rừng yên.

Thương tùng thúy bách, có người mặc bạch y khoanh tay mà đứng, chỉ cần một bóng dáng, cùng một khí thế uyên đình nhạc trì không giận mà uy —— đã đủ cho ta thấy thế nào gọi là ‘phong phạm cao thủ’ rồi!

[uyên đình nhạc trì: thâm trầm như vực sâu, vững vàng như núi cao]

So với vị Hồng Thất Công động kinh kia, thực hiển nhiên vị trước mắt đây mới không thẹn với danh hiệu ‘Ngũ Tuyệt’ a.

Mà khi vị võ lâm cao thủ này chậm rãi xoay người lại, rốt cục ta đã biết bộ dạng tuấn tú của Âu Dương thiếu chủ là kế thừa từ ai rồi.

Bỏ qua sự khác biệt về tuổi tác, vị lớn tuổi kia, ngũ quan càng thâm thúy hơn một chút, ngay cả con mắt cũng hơi hơi xanh biếc, ở hiện đại thì nhất định là con lai tiêu chuẩn, hơn nữa lại còn mang toàn những nét đẹp. Dáng vẻ Âu Dương thiếu chủ nhu hòa hơn rất nhiều, đại khái là do tiến thêm một bước pha trộn huyết thống người da vàng... Ồ, mắt hoa đào chẳng lẽ là di truyền từ mẹ hắn...

Tuy rằng nhiều năm qua ta luôn nhiệt tình yêu thích những kẻ hỗn huyết dễ nhìn, nhưng dường như người nào đó nhìn vẫn thuận mắt hơn một chút.

...

...

...

Nói lại, diện mạo này nhìn thế nào cũng thấy là hai cha con, còn giống hơn rất nhiều so với cặp cha con hờ tiểu vương gia cùng Hoàn Nhan Hồng Liệt, nhiều năm như vậy, thật sự không có ai nghĩ tới điều đó sao?

...

...

...

Ta còn đang phân tích tình trạng theo sinh vật học, xã hội học cùng với tâm lý học, Âu Dương thiếu chủ đã tiến lên trước vài bước, chắp tay nói: “Thúc phụ.”—— lại chặn đúng tầm mắt của ta mới chết chứ.

Sau một lúc lâu, mới nghe thấy có người “Ừm” một tiếng, thanh âm kia cực giàu từ tính... Ách, giọng nói của Âu Dương Phong khi ở sơn cốc nghe được dường như hoàn toàn khác biệt, chẳng lẽ còn có người thứ tư nào ở đây sao?

Ta đang định từ sau lưng Âu Dương thiếu chủ thò mặt ra ngoài thăm dò tình hình, lại bị hắn duỗi tay kéo lại.

Thiếu chủ đại nhân đương nhiên không cần sợ cha hắn, nhưng mà ta sợ...

Bỏ qua bóng ma thơ ấu không nói, trong nguyên tác, Giang Nam thất quái cuối cùng chết dưới tay Âu Dương Phong, chuyện này thủy chung vẫn luôn khiến ta cảm thấy lo lắng.

Bạch Đà sơn cùng Giang Nam thất quái không có ân oán cũ gì, điểm ấy ta thực khẳng định, cho dù bởi vì chuyện ta bị bắt đi đã từng có hiểu lầm (← làm sao lại thành hiểu lầm rồi a), hiện tại cũng đã giải khai.

Hơn nữa mặc kệ nói như thế nào... Âu Dương thiếu chủ hơn phân nửa là sẽ không đùa giỡn Mục cô nương nữa rồi, cũng sẽ không bị tiểu vương gia cho một thương chọc chết, tiểu vương gia cũng sẽ không có cơ hội bày cho Âu Dương Phong chủ ý giá họa cho Đông Tà nữa, cho dù muốn cướp Cửu Âm Chân Kinh cũng là chuyện của Ngũ Tuyệt bọn họ, cho dù thế nào cũng không thể kéo những cao thủ hàng thứ ba thứ tư như Giang Nam thất quái vào.

Huống chi ta còn từng giả thần giả quỷ dặn dò Giang Nam thất quái tuyệt đối không được đi Đào Hoa đảo, ách, theo ta thấy, rượu mừng của Quách đại hiệp cùng Hoàng cô nương hơn phân nửa sẽ tổ chức ở Tương Dương, có đi hay không cũng không ảnh hưởng gì lớn tới đôi vợ chồng son này...

Cho nên cho dù nghĩ như thế nào, hẳn là Giang Nam thất quái cũng sẽ không xảy ra chuyện gì mới đúng.

Chỉ là mỗi lần nghĩ đến tình tiết trong sách, trong lòng vẫn khó tránh khỏi có điểm bất an không yên, bảo hiểm luôn chê ít, tìm cách thân cận Âu Dương Phong xem ra luôn an toàn...

Ỷ vào việc Tây Độc không nhìn thấy động tác nhỏ của ta, ta nhắm vào chỗ thịt mềm bên hông người nào đó nhéo mạnh một phen, thừa dịp hắn sửng sốt chui ra ngoài.

Hành lễ đúng mực, “Âu Dương tiên sinh.” Nhân tiện liếc mắt nhìn bốn phía một lượt, không thấy có người khác a...

“Ngay cả chuyện này Lý Lưu Phong cũng chưa từng nói với ngươi sao?”

Yên lặng một lát, một giọng nói già nua thô dát bỗng dưng vang lên trên đỉnh đầu, dọa ta giật mình, trước mắt lại vẫn chỉ có một mình Âu Dương Phong.

Y cau mày nhìn ta, ánh mắt lại quét về phía người bên cạnh ta, hừ lạnh một tiếng nói: “Chỉ là thủ pháp vận khí bức thanh, để cho Khắc nhi truyền cho ngươi cũng được.” Thanh âm đã khôi phục vẻ từ tính dễ nghe như trước.

Lúc y nói những lời này, hoàn toàn không nhìn ta, ta nhất thời không biết có nên lên tiếng hay không, đành phải quay đầu nhìn Âu Dương thiếu chủ, hắn lại cười đến cảnh xuân sáng lạn chắp tay nói: “Đa tạ thúc phụ thành toàn.”

Cái gì thành toàn? Thành toàn cái gì...

Âu Dương Phong lại mở miệng, lần này không thể nghi ngờ gì, đích thực là nói với ta.

“Đưa tay.”

Ngữ khí tuy rằng xem như hòa ái, nhưng ta lại không nhịn được run lên run lên.

Từ xưa y độc chẳng phân biệt nhà, người tinh thông độc thuật dù nhiều dù ít gì cũng hiểu được y thuật.

Cho nên... Ta có thể coi hành động lấy ba đầu ngón tay đặt ở mạch môn của ta hơn nữa thỉnh thoảng ấn nhẹ hai cái này của Âu Dương Phong lúc này xem như là... bắt mạch?

Y chẩn mạch, sắc mặt càng ngày càng đen, khiến cho ta cũng càng ngày càng không yên, nói chưa tới hai câu liền bắt mạch, chẳng lẽ ta thật sự trúng kỳ độc gì? Liếc trộm Âu Dương thiếu chủ đang đứng một bên nhìn, hắn mỉm cười lắc lắc đầu với ta.Không biết vì sao, trong lòng lập tức trấn định rất nhiều.

Sau một lúc lâu, Âu Dương Phong mới buông tay, trầm ngâm một lát, ngẩng đầu nhìn Âu Dương thiếu chủ, lấy một loại khẩu khí hơi trách cứ nói: “... Sao còn không có?”

Cái gì còn không có?

“Khụ khụ...” Âu Dương thiếu chủ ở bên cạnh đột nhiên mãnh liệt ho lên, lần này dường như không phải giả bộ, nhìn hắn ngay cả mặt cũng đỏ bừng, xem ra là thật sự bị sặc cái gì đó... Ta không nhịn được đưa tay vỗ vỗ lưng giúp hắn.

Âu Dương Phong có vẻ bình tĩnh hơn, chỉ nhíu mày, lại nói: “Tay chân quá chậm rồi.”

Cái gì... Tay chân?

Âu Dương thiếu chủ cười khổ nói: “Thúc phụ, việc này thực không dám nhọc người phải quan tâm.”

Âu Dương Phong hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, “Cần ta phải…lưu chút dược cho cháu không?”

Âu Dương thiếu chủ không để ý một chút, lại càng ho tới kinh thiên quỷ khiếp...

...

...

...

Hai cha con này một hỏi một ho nửa ngày, rốt cuộc đang nói cái gì vậy?

T.T

Ngộ tính của ta sao lại kém như vậy chứ...

Âu Dương thiếu chủ khó khăn lắm mới dừng ho được, Âu Dương Phong lại mở miệng rồi, lần này cũng là nói với ta.

“Phái Tiêu Dao từ sau nội loạn hơn trăm năm trước, liền phân ra hai chi Hoa Gian cùng Cách Kinh, nội lực trên người ngươi là do Lý Lưu Phong truyền lại, tất đi theo con đường Hoa Gian...” Y liếc mắt nhìn Âu Dương thiếu chủ một cái, “Tiểu tử này lại lo lắng, muốn ta tới xem thế nào.”

Âu Dương thiếu chủ khẽ nhúc nhích môi, lại không nói chuyện.

Âu Dương Phong lật cổ tay, trong tay y xuất hiện hai cuốn sách mỏng manh, cũng không biết trước đó y dấu ở chỗ nào. “Đã là mạch Hoa Gian, hai lộ công phu này cực thích hợp cho ngươi tu tập, nếu có chỗ nào không rõ thì hỏi Khắc nhi.”

Y phất tay, hai quyển sách kia liền chậm rãi bay lại, nhẹ nhàng vừa lúc rơi xuống tay ta, khoảng cách lực đạo không sai chút nào, quả nhiên là cao thủ a...

Nhận thứ gì của người ta, đương nhiên phải cảm ơn.

“Đa tạ...”

Vừa mới nói được nửa câu, liền cảm thấy sau lưng hình như bị đẩy khẽ, không tự chủ được tiến lên phía trước hai bước, cơ hồ trong lúc đó, bên tai vang lên một thanh âm ôn nhu: “Gọi thúc công.”

Ta theo bản năng liền nói theo, “... Thúc công.”

Lời vừa ra khỏi miệng ta liền hận không thể đạp chết tên Âu Dương Khắc hỗn đản này, chiếm tiện nghi cũng vừa phải thôi chứ, hắn kêu “Thúc phụ”, ta kêu “Thúc công”, vô duyên vô cớ thành ra đồng lứa với hắn a!

Nhưng mà... Có cho ta thêm mười lá gan nữa, ta cũng không dám đạp thằng cháu bảo bối của Tây Độc trước mặt y.

Bà nó chứ, lát nữa về sẽ tìm hắn tính sổ!

Hung tợn trừng mắt nhìn người nào đó một cái, hắn lại cười đến sáng lạn như hoa, không, giống hồ ly... Lại liếc trộm Âu Dương Phong, vẻ mặt y tựa hồ cũng có chút sung sướng... Được rồi, ít nhất cũng không chọc tới vị không nên chọc này...

Hai cha con kia còn mắt đi mày lại không biết có ý gì, hơn phân nửa sẽ không chú ý tới ta, ừm... Vừa lúc rảnh rỗi, ta liếc mắt nhìn xem hai quyển sách này tên là gì...

...

...

...

Ta đương nhiên biết bí kíp tùy tùy tiện tiện cũng có thể tặng không thể là ‘Cáp Mô Công’ trấn trang chi bảo của Bạch Đà sơn, nhưng khi nhìn thấy ngoài bìa viết bốn chữ to rồng bay phượng múa ‘Lăng Ba Vi Bộ’ trong nháy mắt vẫn không nhịn được nước mắt đầy mặt.

Quả nhiên Anh Hùng Xạ Điêu vĩnh viễn cũng không thể ly khai bóng dáng Thiên Long Bát Bộ, đây đúng là ‘Lăng Ba Vi Bộ’, tuyệt chiêu chạy trối chết của Đoàn Dự, nói vậy quyển tiếp theo chẳng lẽ lại là ‘Bắc Minh Thần Công’...

Ta lập tức mở quyển sách kế tiếp, sau đó hóa đá tại chỗ...

Quyển 4 - Chương 99

Một trận gió núi không biết từ nơi nào thổi tới, khá là hợp thời thổi loạn từng trang sách, trên bìa sách màu vàng viết rõ ràng bốn chữ to khiến cho người ta có muốn không nhìn cũng không được —— Quỳ! Hoa! Bảo! Điển!

Này… này… này chẳng phải là bí kíp thái giám trong truyền thuyết sao?

Hình ảnh Đông Phương ca ca cầm tú hoa châm trong tay quay đầu cười quyến rũ chợt lóe qua trong mắt ta, ta rùng mình một cái, không kịp nghĩ ngợi, lập tức nhéo người nào đó một phen.

“Huynh… huynh không có tự cung đấy chứ?”

“Lạch cạch” một tiếng, chiết phiến trên tay Âu Dương thiếu chủ rơi xuống đất.

“Rắc” một tiếng, nhánh cây trong tay Âu Dương Phong bị bẻ làm hai đoạn.

...

...

...

Gió núi sưu sưu thổi, giữa mùa hè mà đột nhiên ta lại có cảm giác… thật lạnh.

Một giây sau... Núi lửa bạo phát.

“Ai nói với nàng ta tự cung?!”

Âu Dương thiếu chủ thở hổn hển giơ chân nhấc tay, dáng vẻ này vẫn là lần đầu tiên ta nhìn thấy, ta không nhịn được rụt lui cổ, muốn chui ra phía sau lưng hắn tránh đầu sóng ngọn gió, lại bị hắn lôi ra, tiếp theo rống:

“Nàng… nàng cư nhiên... Nàng sao có thể không biết!”

Ách... Cái kia...

Tuy rằng xem qua không ít tranh ảnh cùng ‘phim tình cảm’, nhưng đời trước cộng đời này thực sự ta chưa từng thấy… rõ ràng!

Nhưng nếu nói tới một người cụ thể, trong lúc gì gì đó, sinh ra phản ứng gì gì đó... Tỷ như mới vừa rồi khi lên núi... Hiển nhiên đủ để chứng minh cơ năng sinh lý của hắn không có vấn đề gì... Ách, phải nói là hoàn toàn không có vấn đề gì đi...

Cho nên căn bản chỉ là do ta suy nghĩ quá nhiều thôi, hay là... người luyện Quỳ Hoa Bảo Điển… là cha hắn?

Liếc mắt nhìn lão soái ca hỗn huyết đứng một bên miễn cưỡng mỉm cười, ta không nhịn được lại rùng mình một cái.

Mắt thấy dáng vẻ người nào đó tôn nghiêm nam tính chịu nhục, không nói đến tột cùng thề không bỏ qua, ta chỉ đành giơ quyển sách thật cao, tránh mặt phía sau bìa sách có tật giật mình lắp bắp:

“Này… Quỳ Hoa Bảo Điển này…không phải là ‘muốn luyện thần công, dẫn đao tự cung’ sao...”

Không dám nói ra miệng là —— cái thứ này cho ta làm gì? Phải biết rằng cho dù ta có muốn luyện, cũng không có cái gì để mà ‘cung’ a!

...

...

...

Một mảnh yên tĩnh, gió núi lại lần nữa sưu sưu thổi qua bên người, thực... lạnh...

Thanh âm nhàn nhã của Âu Dương Phong vang lên đúng lúc.

“Quỳ Hoa Bảo Điển này vốn là võ công của một vị tiền bối Tiêu Dao phái tên là Lý Quỳ Hoa hơn trăm năm trước đã nghĩ ra.”

Ta tròn mắt hữu thần ngẩng đầu lên, muốn tìm dấu hiệu nói dối trên mặt y, kết quả không có... Không chỉ có thế, vẻ mặt y xa xăm nói: “Nghe nói tỷ muội song sinh của vị này cũng sáng chế ra một bộ võ công, tên là Cúc Hoa Bảo Điển, đáng tiếc thất truyền đã lâu.”

... Ta hoàn toàn dại ra.

Lý Quỳ Hoa cùng Lý Cúc Hoa, hai cái tên này rốt cuộc là loại cha mẹ nào mới có thể đặt ra được a!

Âu Dương Phong lại bổ sung một câu: “Quyển sách này mặc dù không phải võ công khắc địch, nhưng nếu tập luyện thường xuyên, nghe nói có tác dụng trú nhan dưỡng sinh cực kỳ hữu hiệu đối với nữ tử.”

O(╯□╰)o Hoa ra Quỳ Hoa Bảo Điển = Mỹ dung thánh kinh?

Ta nói, này quả thực là một thế giới thần quang chiếu rọi đi, nhất định là như vậy!!!

“Tranh nhi, ngươi nghe được từ đâu...” Âu Dương Phong chần chờ một chút, đại khái chúng ta không quá thân quen, y ngượng ngùng nhắc lại vấn đề ‘tự cung’ trước mặt ta, liền hàm hồ cho qua, “... lời đồn đại kia?”

Ta không có can đảm nói dối trước mặt Tây Độc, cho nên quyết định thành thực trả lời vấn đề này.

“Là Kim Dung nói!”

Âu Dương Phong rõ ràng hơi sửng sốt, mới nhíu mày nói: “Kim Dung này... là người thế nào?”“Y là một... tiên sinh kể chuyện.”

T.T Kim lão gia tử, tiểu nhân thực xin lỗi ngài.

Đổ tất cả mọi chuyện lên đầu Kim lão gia tử, vấn đề này thật ra ta đã suy nghĩ tới rất lâu rồi.

Tuy rằng đã cố gắng cẩn thận hết sức rồi, nhưng tiềm thức con người quả thực quá mức mạnh mẽ, ta thật sự không thể cam đoan mình tuyệt đối sẽ không để lộ chuyện gì, tỷ như chuyện Quỳ Hoa Bảo Điển lần này.

Lúc ở đại mac, ỷ vào sự khác biệt rất lớn giữa phong tục Mông - Hán, bình thường đều lôi nhị sư phụ ra làm lá chắn. Nhưng nếu ngày nào đó thật sự bởi vì loại chuyện này mà bay tới tên bắn lén, chẳng lẽ lại muốn nhị sư phụ cũng chắn cho ta sao?

(Ở thành Gia Hưng, Chu Thông đột nhiên hắt xì một cái...)

Nói lại, ta biết tất cả mọi chuyện cũng là từ tiểu thuyết của Kim lão gia tử, nói như vậy ít nhất cũng có thể khiến ta thản nhiên mà đối diện với chính mình... cùng với người nào đó...

Tóm lại, cuối cùng Kim lão gia tử bị ta miêu tả thành một vị tiên sinh kể chuyện uyên bác hiểu nhiều biết rộng, thi nhiều không đỗ, có tài mà không gặp thời..., hơn nữa đặc biệt cường điệu ta cùng lão nhân gia người chỉ là bèo nước gặp nhau, vội vàng chia tay, đừng hy vọng ta có thể đi khắp ngõ ngách thế giới mà đào y ra được.

Chính đang nói tới mức nước miếng tung bay, Âu Dương thiếu chủ thình lình hỏi một câu, “Lần trước nàng nói chuyện A Chu cô nương, cũng là người này nói lại sao?”

“... Ừm.”

Âu Dương thiếu chủ có chút suy nghĩ gật gật đầu.

Nhìn hắn như vậy, ta nhịn nửa ngày, rốt cuộc vẫn không nhịn được lầm bầm một câu, “Vẫn còn nhớ rõ A Chu cô nương à...”

Ta thề là ta đã nói rất nhỏ rồi, nhưng mà không biết vì sao, bị người nào đó tựa tiếu phi tiếu liếc mắt nhìn một cái, lại có điểm chột dạ.

Ách, cho dù hắn nghe được thì làm sao chứ, ta chỉ là đang trần thuật một chuyện thực mà thôi... Đừng có hiểu sai ý a...

Nói lại, đâu chỉ là A Chu... Ngay cả toàn bộ giang hồ này cũng đều là Kim lão gia tử xây dựng lên.

Lại nói tiếp, chúng ta cũng giống A Chu, chỉ là một nhân vật bé nhỏ dưới ngòi bút của y mà thôi.

Chỉ là… khoảng thời gian gần mười sáu năm nay cũng là do chính mình trải qua từng ngày, từng ngày, những người bên cạnh cũng đều tồn tại sinh động...

“Khụ khụ...” Tiếng ho khẽ của Âu Dương Phong kéo thần trí ta đang thần du thiên ngoại lại, “... Kế tiếp các ngươi định như thế nào?”

Những lời này hỏi thực cổ quái, không đầu không đuôi, ngay cả y định hỏi chuyện gì, ta cũng chẳng rõ... Chẳng lẽ các cao nhân đều có loại phong phạm này sao?

“Bảy vị sư phụ của nàng cùng huynh trưởng kết nghĩa đang ở Gia Hưng, bởi vậy...” Âu Dương thiếu chủ liếc mắt nhìn ta một cái, mới tiếp tục nói: “... Đợi tới Gia Hưng rồi hãy quyết định đi.”

Ngày đó tỉnh lại, Âu Dương thiếu chủ đã giới thiệu sơ lược tình huống cho ta nghe.

Chuyện Giang Nam thất quái thần bí mất tích vẫn là một bí ẩn chưa có lời giải đáp, nhưng Giang Nam thất quái + Quách đại hiệp + Hoàng cô nương + Hồng Thất Công một đám mười người quả thực đều tới Gia Hưng. Mà vốn cũng nói là chờ thân thể ta khôi phục lại sẽ tới đó hội hợp cùng bọn họ.Chỉ là… vấn đề rốt cuộc khôi phục đến mức nào mới xem như là tốt… hiển nhiên chúng ta có cái nhìn khác nhau rất lớn.

Ta cảm thấy từ mười ngày trước đã có thể xuất phát rồi, nhưng người nào đó vẫn cứng rắn tới tận hôm nay mới thả cho ta ra khỏi cửa.

Chênh lệch về giá trị vũ lực cùng trí lực do trời sinh cùng kỹ thuật đầu thai còn chưa tính, nhưng mà vì cái gì mà ngay cả bản lĩnh nói lý... người này cũng mạnh hơn ta nhiều tới vậy chứ?

Ta không nhịn được thở dài.

“Tranh nhi.” Âu Dương Phong đột nhiên kêu ta một tiếng, “Nghe Khắc nhi nói ngươi có một viên châu tị độc, có thể để ta đánh giá?”

Ta sửng sốt sửng sốt mới nghĩ ra là y đang nhắc tới hạt châu mà Ích Tây Gia Thố đưa cho ta, vội vàng lấy từ trong túi da ra, hai tay dâng lên. Tuy rằng ngữ khí hòa ái dễ gần, lại có vẻ thương lượng, nhưng ta cũng không dám quên người này có biệt danh là ‘Tây Độc’.

Âu Dương Phong tiếp nhận, lăn qua lộn lại nghiên cứu nửa ngày, vẻ mặt có chút thận trọng nhìn ta nói: “Thông Tê Long Hoàn này cực kỳ hiếm có...”

Này… này… này chính là “Thông tê long hoàn” ?

Nó… nó… nó cư nhiên là thông qua ta đến tay Âu Dương Phong sao?

Trong một thoáng chốc, đầu óc trống rỗng, thanh âm Âu Dương Phong vẫn như cũ không nhanh không chậm nói, nghe vào trong tai, không biết vì sao lại thành đứt quãng.

“Xác thực xuất phát từ thân thể dị thú Tây Vực... Tìm nó nhiều năm... Vẫn chưa hoàn hảo… nên dùng dược liệu chế luyện thêm... Lại đưa lại cho ngươi?”

Ta theo bản năng đáp một tiếng: “Vâng...”

Lại chỉ cảm thấy như có cái gì giáng mạnh vào ngực, cực kỳ khó chịu.

Ta nhớ rõ ràng mười phần, “Thông tê long hoàn” ở trong truyện chỉ xuất hiện một lần, chính là khi Âu Dương Phong dẫn Âu Dương Khắc tới Đào Hoa đảo... cầu thân.

Lúc đó Âu Dương Phong vì biểu đạt thành ý, chính là lấy hạt châu “Thông tê long hoàn” “Đeo trên người bách độc bất xâm, độc xà độc trùng cùng phải tránh xa, khắp thiên hạ cũng chỉ có một viên mà thôi” này đưa cho Hoàng cô nương làm lễ vật gặp mặt.

Hiện tại còn cách thời điểm đó khá lâu, sự tình phía sau rất khó nói trước sẽ như thế nào, vạn nhất thật sự phát triển đến bước đó, ta phải làm thế nào đây?

Chẳng lẽ có thể bảo hắn đừng đi Đào Hoa đảo cầu thân sao?

Phải biết rằng... Chuyện đó... Cũng không phải do ta quyết định được a...

Âu Dương thiếu chủ cùng cha hắn lại trao đổi một ít tin tức mà ta nghe như lạc vào mây mù dày đặc, tỷ như phòng ở, quần áo, ăn uống như thế nào... Tóm lại chính là một đống chuyện bình thường không thể bình thường hơn được nữa, tóm lại cuộc gặp mặt kỳ quái này cuối cùng cũng đã hạ màn trong không khí thân thiết hữu hảo hài hòa viên mãn —— ách, hẳn là xem như viên mãn đi... Ít nhất Âu Dương Phong đại thúc cũng có vẻ thực vừa lòng.

Hơn nữa không biết vì cái gì, hai cha con họ ở chung luôn khiến ta có cảm giác —— trong lòng bọn họ hiểu rõ mối quan hệ chân chính giữa hai người, nhưng lại ngại chuyện gì đó mà không thể làm rõ.

Được rồi, nơi này dù sao cũng là những năm cuối đời Nam Tống.

Tuy rằng chuyện xưa tình yêu giữa Phong thúc cùng tẩu tử y vẫn làm cho người hiện đại thổn thức không thôi, nhưng với tiêu chuẩn của thời đại này, đại khái trăm phần trăm sẽ bị chụp cái danh ‘thông dâm’. Ngay cả người nhà có lẽ cũng không thèm để ý —— ta cảm thấy nếu không phải là một người phụ nữ thập phần kiên cường, hơn phân nửa là không có dũng khí mang danh quả phụ mà sinh con đi —— nhưng hơn phân nửa là vẫn có người không muốn bà ấy phải chịu sự chỉ trích đó.

A, vì sao càng nghĩ càng cảm thấy cuộc đời Phong thúc thực đáng thương a... Người trong lòng không thể cưới, con không thể nhận... ngay cả một tiếng ‘cha’ cũng không được nghe.

Ta nhìn theo bóng áo trắng của Phong thúc, lấy niệm lực lẩm nhẩm ai điếu cho nỗi đau kịch liệt của y...

Trên đầu bỗng nhiên bị gõ nhẹ một cái.

“Hồn ơi trở về...”

Âu Dương thiếu chủ rung đùi đắc ý khẽ ngâm, khuôn mặt tuấn tú cười đến thập phần hòa ái dễ gần, nhưng cặp mắt hoa đào kia lại mị lên khá là nguy hiểm —— như thế này có nghĩa là có chuyện gì đó mà hắn không thích, lại xuất phát từ nguyên nhân nào đó mà không muốn nói ra.

Không nói thì thôi, nhưng mà, vẫn là có điểm lo lắng, ta giữ chặt ống tay áo của hắn lắc lắc, “Làm sao vậy?”

Hắn vẫn như cũ khóe môi mỉm cười nhìn ta, lại không nói một lời.

Không lẽ thật sự đã xảy ra chuyện gì sao... Lòng bàn tay hắn hơi hơi ẩm ướt, hoàn toàn khác biệt với cảm giác khô mà ấm áp bình thường, rốt cuộc là đang khẩn trương chuyện gì vậy?

Ta nhất thời không biết mình có thể làm gì được, ngoại trừ việc... lén lút nắm chặt hơn một chút.

Hắn nắm lấy tay ta, hòa nhã nói: “Mới vừa rồi nghĩ tới một chuyện, nhất thời không để ý, không có gì, nàng đừng lo lắng.” Nói xong lời cuối cùng lông mày đã giãn ra, hiển nhiên tâm tình rất tốt.

—— cảm xúc của người này thay đổi cũng không khỏi quá nhanh đi.

Ách, là bắt đầu từ khi nào, ta lại quen thuộc với vẻ mặt của hắn như vậy rồi...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau