XUYÊN QUA THÀNH HOA TRANH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Xuyên qua thành hoa tranh - Chương 91 - Chương 95

Quyển 3 - Chương 90

Đánh nhau với một tiền bối cao nhân mang danh hiệp nghĩa có một điểm ưu việt, chính là khi y biết mình đuối lý, ngươi có thể đuổi đánh y chạy loạn đầy đất, y cũng không dám đánh trả.

Bởi vậy sau một buổi chiều hỗn loạn kia, ta cùng Hoàng cô nương thực sung sướng mà đánh cho Bắc Cái một trận tới phát nghiện, hơn nữa, ta dám lấy đầu bảo đảm ngay cả cha của Hoàng cô nương cũng chưa từng được nện nhiều quyền cước như vậy lên người đường đường ‘Cửu Chỉ Thần Cái’.

Quách đại hiệp mờ mịt từ đầu tới đuôi đều không hiểu là chuyện gì xảy ra, gian nan từ trên giường đứng lên, trên mặt khắc bốn chữ ‘ta muốn khuyên can’, nhưng hắn vừa mở miệng, đã bị Âu Dương thiếu chủ nhàn nhã đứng một bên xem náo nhiệt giơ tay điểm nhẹ một cái, lập tức không nói được gì nữa, nhân tiện nói một câu, ta cảm thấy chờ Hoàng cô nương thu thập xong Hồng Thất Công, người nào đó sớm hay muộn gì cũng sẽ bị ‘trời phạt’ vì đã có hành vi như vậy với Quách đại hiệp.

Quách đại hiệp là người tốt bụng, nhưng Hồng Thất Công hiển nhiên không phải.

Theo như ý ta, y chính là kẻ bóp hồng cũng phải kiếm quả mềm nhất mà bóp.

Cho dù là Hoàng cô nương cùng ta đuổi đánh y, hay là Âu Dương thiếu chủ đã góp phần kéo dài thời gian y bị đuổi đánh, sau đó mọi người đều bình yên vô sự, muốn cười thì cười, muốn ăn thì ăn, muốn ngủ thì ngủ, duy nhất một kẻ ăn đau khổ chính là Quách đại hiệp, hắn quả thực là giống như rơi vào ‘địa ngục oán niệm’ vậy.

Trên cơ bản, mỗi ngày trừ bỏ ăn uống ngủ ra, hầu hết thời gian của Quách đại hiệp đều là đi theo Hồng Thất Công tới rừng cây nhỏ ở ngoại ô.

Ta nhớ Kim lão gia tử viết nguyên tắc truyền thụ võ công là “phải tránh có người khác ở bên”, bởi vậy cho dù tâm ngứa khó nhịn cũng không dám chạy tới hiện trường rình coi.

Nhưng làm một nữ bát quái, mang một trái tim bát quái vĩnh viễn lòe lòe tỏa sáng không ngừng thiêu đốt, ta thật sự rất ngạc nhiên không biết khóa huấn luyện của Hồng Thất Công rốt cuộc bi thảm tới mức độ nào, mới có thể khiến cho Quách đại hiệp vốn có thể chất chịu ngược phi thường trở nên tiều tụy như thế này?

Loại tình cảnh này làm cho ta đột nhiên nhớ tới một câu nói được lưu truyền trên mạng: “Thức dậy còn sớm hơn gà, làm còn mệt hơn trâu, ăn còn kém hơn heo.”

Nói Quách đại hiệp ăn còn kém hơn so với heo, đương nhiên không có chuyện Hoàng cô nương phụ trách chuẩn bị bữa ăn ngược đãi người trong lòng mình, mà là mỗi lần nàng đưa cơm tới, Quách đại hiệp còn chưa động đũa được mấy lần, Hồng Thất Công đã gió cuốn mây tan, ăn sạch bách mâm thức ăn rồi.

Nhưng lại là cái kiểu có bao nhiêu ăn hết bấy nhiêu, bao nhiêu cũng không khách sáo.

“Hoa tỷ tỷ, tỷ có biết hôm nay ta mang bao nhiêu đồ ăn qua đó không?”

Hoàng cô nương nghiến răng nghiến lợi mãnh liệt chặt chém cái thứ đã không còn nhìn ra hình dạng gì trên thớt, khí thế kia khiến ta phụ giúp bên cạnh nhìn thấy mà run sợ trong lòng, nàng sẽ không coi cái thứ đó thành Hồng Thất Công đấy chứ?

“Phần của tám người ăn, ước chừng đủ cho tám người ăn đi! Nhưng Tĩnh ca ca vẫn không được ăn!” Cái thớt đáng thương ‘rắc’ một tiếng bị chém làm hai nửa, mà ta chỉ có thể kính ngưỡng vô hạn đối với cái dạ dày không đáy của Hồng lão tiền bối.

Cái dạ dày đấy nhất định có sức chứa giống như không gian thứ nguyên, nhất định là như vậy đi!

Đều là người học võ công, có thảm trạng của Quách đại hiệp để so sánh, khách quan mà nói, tình trạng của ta có thể xem là ‘hạnh phúc tươi đẹp như hoa’ a.

Nếu còn nói có gì đó bất mãn cùng oán hận, đại khái ngay cả lão thiên gia cũng không thể chịu được mà phóng sét đánh chết ta mất.

Nhưng mà ta thực bất mãn a…

Nếu đã đưa ra yêu cầu học võ, đương nhiên ta đã sớm chuẩn bị tâm lý huấn luyện gian khổ “Chạy bộ vạn thước”, “ trát trung bình tấn cả ngày”, “dùng yết hầu bẻ gãy ngọn thương”, “đập nát tảng đá lớn trên ngực” … cùng với những việc tương tự như thế, nhưng ta có nghĩ thế nào cũng không thể ngờ được, võ đường của ta, lại bắt đầu ở trên một cái giường.

Buổi chiều ngày đó, sau khi Âu Dương thiếu chủ đọc xong bức mật hàm mà con bồ câu đáng chết nhà hắn mang tới, cười đến xuân về hoa nở nói cho ta biết, bởi vì thúc phụ nhà hắn lúc này không ở Bạch Đà sơn, cho nên không thể chuyển những điển tịch võ công thích hợp cho ta luyện tới chỗ hắn được.

“Ách, vậy phải đợi bao lâu?”

Kỳ thật lúc ấy ta cũng đã chuẩn bị sẵn tư tưởng trường kỳ kháng chiến rồi, kết quả người ta tiếp tục cười đến xuân phong nhộn nhạo nói cho ta biết, tuy rằng không có điển tịch, nhưng ta cũng có thể học cách khống chế nội lực của mình như thế nào với hắn trước.

Kế tiếp Âu Dương thiếu chủ liền giải thích với ta từ Hoàng đế nội kinh đến Thái Cực âm dương đến kinh mạch huyệt đạo, đan điền bách hội, trên cơ bản, toàn bộ quá trình, ta đều lơ mơ giống như bị mây mù dày đặc vây quanh, cái duy nhất có thể miễn cưỡng nghe hiểu là giờ phút này ta đang ở trong tình trạng như thế nào.

Phiên dịch thành ngôn ngữ hiện đại, đại khái giống như là có được một chiếc xe thể thao Ferrari vẻ ngoài phong cách, nội thất xa hoa, động cơ mạnh mẽ, thiết kế sang trọng, lại là loại số lượng hạn chế toàn cầu, mà ta lại hoàn toàn không biết sử dụng!

Bởi vậy trước khi muốn học làm xiếc ‘xe bay’, ‘đi ba bánh’, hẳn là ta cần phải học tập đàng hoàng từ chỗ “Tay lái là lấy tay nắm lấy, chân ga cùng phanh lại là dùng chân mà đạp, dây an toàn phải thắt qua người” cùng một đống thường thức cơ bản như vậy.

Ta thừa nhận hắn nói có lý, nhưng mà… ánh mắt vẫn không nhịn được liếc về phía Quách đại hiệp số khổ đang vừa đeo tảng đá trên lưng, vừa nhảy cóc vòng quanh sân.

“Cái kia… ta thật sự không cần giống như hắn sao?”

Âu Dương thiếu chủ vẻ mặt bình tĩnh đáp lời: “Luận về nội lực mà nói, cô đã là thiên hạ đệ nhất. Hồng lão tiền bối còn không bằng một nửa của cô, càng không cần nói tới những kẻ khác… Còn luyện cái đó làm chi?”

ORZ ta cũng có ngày trở thành ‘thiên hạ đệ nhất’ sao? Tuy rằng là thứ ‘thiên hạ đệ nhất’ vô dụng như thế này.

Quên đi, vô dụng thì vô dụng, ta nhẫn!

“Vậy…khi nào thì ta mới có thể học lái xe… ta là nói khống chế nội lực…”

“Tối nay được rồi, chỉ là…” Âu Dương thiếu chủ ngẩng đầu nhìn nhìn phía trước, nhíu mày nói: “Nơi này không ở được nữa.”

Nhờ phúc Hồng Thất Công ban thưởng, nóc nhà đã bị thủng một lỗ lớn, gió lạnh thoải mái thổi qua, quả thật không phải là nơi có thể ở được.

Kỳ thật chỉ cần không bị mưa, nằm trên giường có thể thấy gió thổi trăng sáng cũng khá là thú vị, ta cũng không ngại tu tập võ công ở đây, bất đắc dĩ thiếu chủ đại nhân ý chí kiên định, đành phải nhận mệnh chuẩn bị hành lý chuyển nhà.

Bất quá đáng chết ở chỗ, Duyệt Lai khách sạn nhà bọn họ sinh ý vẫn phi thường tốt, làm sao có phòng trống để ở giờ?

“Cái kia… lúc trước ta thấy trưởng quầy nói với Hồng Thất Công là khách phòng đều đã đầy…”

Kỳ thật cho dù Hồng Thất Công có trèo lên cây ngủ, nằm trên tảng đá ngủ, hay nhảy xuống hồ mà ngủ cũng chẳng liên quan tới ta, ta chỉ muốn xác định một chút xem mình có phải ngủ dưới kho chứa củi hay không mà thôi.
Kết quả Âu Dương thiếu chủ gật gật đầu, vẻ mặt thành khẩn nói: “Đúng là như thế.”

Ta trợn mắt nhìn hắn, hắn lại nở nụ cười, ngừng lại một chút, mới nói: “Khách phòng đã đầy, chúng ta tới thư phòng ở tạm mấy ngày trước…”







Ta quyết định thật nhanh lập tức dừng lại, tiếp theo xoay người một trăm tám mươi độ, lủi trở lại. Vừa chạy được hai bước, đã thấy hoa mắt, người nào đó đã chắn trước mặt ta, khiến ta tức giận tới nghiến răng nghiến lợi, ồn ào với hắn.

“Vừa mới bị người ta đâm một kiếm, ngươi dùng khinh công làm gì a!”

Người này là sợ mình chết chưa đủ mau sao.

“Hử?” Âu Dương thiếu chủ nhíu mày, tựa tiếu phi tiếu liếc mắt nhìn ta, “Cũng không biết là ai… làm cho ta phải vận nội lực như vậy…”

Ta lập tức chột dạ phát lắp bắp.

“Ta… ta… ta chỉ định đi thương lượng với Hoàng cô nương một chút, xem có thể đến phòng họ ở tạm hai ngày không mà thôi. Ngươi… ngươi ở thư phòng một mình cũng được.”

Ta không muốn đi tới nơi nguy hiểm đó!

“Như vậy…” Hắn lại không miễn cưỡng ta, chỉ cười khổ nói: “Như vậy cũng tốt, miễn cho ban đêm vết thương của ta đau đớn, lại làm phiền tới cô.”

Ngừng lại một chút, mới lại nói: “Vốn cũng phải… cứ luôn như thế…”

Bản thân biết rõ lời nói của người này chỉ tin được một nửa, nhưng không biết vì sao, nghe được câu cuối của hắn, ta lại có điểm áy náy không nhấc nổi chân.

Ta vẫn đặc biệt chú trọng tới việc dưỡng sinh, là vì không muốn lại sinh bệnh. Trong trí nhớ, thân thể này trong mười mấy năm qua cũng chỉ bị bệnh một lần khi Đà Lôi đang chinh chiến ở bên ngoài, nhưng đã đủ khiến ta không muốn đối mặt một lần nữa rồi. Cảm giác tất cả mọi người trên thế giới này đều bỏ mình lại, chỉ có một mình mình chống chịu chờ đợi cái chết, thực tịch mịch…

Âu Dương thiếu chủ hơn phân nửa là không có nhiều tật xấu như ta, nhưng mà… nhưng mà… Vạn nhất…

Ta ngầm bóp chặt tay một phen, cố gắng từ tốn hỏi hắn.

“Ngươi… Đại phu nhà ngươi đâu?”

“Giang Nam có việc, y đã tới đó xử lý rồi.”

“Vậy…vậy nhóm cao thủ nhà ngươi đâu?”

“Đại sự đã xong, bọn họ tự nhiên đã trở về.”
“Ách…”

Ta vẫn còn đang giãy dụa, muốn tìm một lý do nào đó để mình có thể yên tâm thoải mái không phải lo tới hắn, Âu Dương thiếu chủ đã một hơi phủ định hết tất cả những khả năng mà ta có thể tính tới.

“Chưởng quầy cùng tiểu nhị đều có công việc riêng của mình, ngày thường cũng đã không có cách nào, huống chi là lúc đông khách thế này; tuy có ám vệ thường lui tới liên lạc, nhưng cái bọn họ học lại không phải là trị bệnh cứu người.”

Trong đầu bỗng nhiên linh quang chợt lóe, “Vậy cơ thiếp của ngươi…”

Đáng thương ta còn chưa nói dứt câu đã bị Âu Dương thiếu chủ chém đinh chặt sắt ngắt lời.

“Sớm phân phát ‘toàn bộ’ rồi.”

Khẩu khí kia có điểm nghiến răng nghiến lợi, rất có ý tứ hàm xúc. Kẻ thức thời là trang tuấn kiệt, ta quyết định không nên xâm nhập thảo luận vấn đề này với hắn nữa.

Bất quá, nhìn bộ dạng và khí thế này của hắn, ta thực hoài nghi kỳ thật là hắn muốn đánh nhau chứ không phải cần chăm sóc đi…

Mang một trái tim bi thương thấy chết không sờn, ta đi theo Âu Dương thiếu chủ, lẩm bẩm lầu bầu ồn ào lết tới thư phòng nhà hắn, sau đó… Toàn thân giống như hóa đá.

“Này…này…này…kia…kia là cái gì!”

Ta run run giơ tay, chỉ về phía thứ to lớn như quái vật, bề ngoài nhìn vô cùng quen mắt chiếm cứ toàn bộ phần phía sau của thư phòng… Sẽ… sẽ không phải là thứ mà ta đang nghĩ đi…

Âu Dương thiếu chủ vẻ mặt bình tĩnh trả lời ta một chữ: “Giường.”

Đó là giường sao? Cho dù bề ngoài rất giống, nhưng mà… Trên thế giới có loại giường nào đầu đội trời, chân đạp đất, cơ hồ rộng như nửa cái phòng, đến mức đủ để nhồi cả một sân luyện nhu đạo cùng với thể dục tự do vào sao?

Nhìn thấy nó, một đống lớn từ ngữ không CJ linh tinh như “Đại bị đồng miên”, “Một nam n nữ” cứ phía sau tiếp phía trước lần lượt nhảy ra trong đầu ta.

[CJ: trong sáng; Đại bị đồng miên: cùng ngủ chung chăn]

Kia… kỳ thật… chuyện đó…có hoang dâm vô sỉ tới mức nào đi nữa thì đấy cũng là việc riêng của người ta, ta không xen vào, càng không muốn quản.

Vấn đề là… hình như người nào đó đã từng nói với ta, trong thư phòng chỉ có một chiếc giường nhỏ thôi thì phải? Vì thế ta lại bị hắn biến thành kẻ ngốc mà xoay vòng vòng sao?







Ta nghiến răng nghiến lợi xoa tay chờ nghe xem lần này hắn giải thích như thế nào!

“Này… không phải là cái cũ, thực ra là hôm nay bất đắc dĩ mới sai người lập tức làm một cái mới.”

Căn cứ vào những gì mà Âu Dương thiếu chủ thập phần vui sướng nói lại, đây là do những người trong khách sạn đã sử dụng những chiếc giường cũ hợp lại, cho nên chỉ trong vài canh giờ là làm xong rồi.

Nhưng mà… nhưng mà vì sao phải hợp thành cái thứ khổng lồ này a? Tùy tiện khiêng một cái giường nào khác vào là ngủ được rồi mà… Thế nhưng người nào đó lại thở dài.

“Thời tiết ẩm thấp, cực kì bất lợi cho cơ thể, chắc hẳn cô cũng biết. Nếu là bình thường cũng không có vấn đề gì, chỉ là lúc này ta có thương tích trong người, không thể vận khí, không thể hộ thể…”

“Ta ngủ dưới đất là được a.”

Người nào đó lại thở dài.

“Tối nay cô bắt đầu luyện nội lực, lúc này tối kỵ tiếp xúc với đất ẩm, nhẹ thì bị thương, nặng sẽ mất mạng.”

Ta nuốt một ngụm nước miếng, không dám cậy mạnh nữa, nhưng vẫn không nhịn được oán giận một câu.

“Vậy kê hai chiếc giường vào không phải là được rồi sao.”

“Lộ tuyến luyện công của cô rất đặc biệt, cho dù trong lúc ngủ cũng sẽ bất tri bất giác tập luyện, nếu không có người ở bên để ý, rất dễ tẩu hỏa nhập ma. Bởi vậy nhất định phải cùng giường, lại cùng… Ta biết cô xưa nay cực kì để ý tị hiềm, cho nên mới sai người chế ra cái giường lớn này…”

Vì thế đều là vì ta mới thành ra như vậy?

Người nào đó thở dài lần thứ ba, phối hợp với vẻ mặt “Ta vốn tâm hướng minh nguyệt, nề hà minh nguyệt chiếu mương máng”, khiến ta nhìn mà cảm thấy áy náy dâng theo mức lũy thừa.

[Ngã bổn tương tâm bỉ minh nguyệt, nại hà minh nguyệt chiếu câu cừ: ý nói đối phương không hiểu được tâm ý của mình.]

Chẳng lẽ… có lẽ… đại khái… thật sự là ta đã suy nghĩ quá nhiều?

Quyển 3 - Chương 91

Trên thế giới này, có nhiều thứ mà trời sinh đã hiển nhiên là không thể hòa hợp được với nhau.

Ví dụ như kim cương biến hình cùng nơ con bướm màu hồng phấn, ví dụ như mèo với nước, như ta cùng võ công…

Cho dù Âu Dương thiếu chủ phi thường kiên nhẫn giảng giải từ “Khí tại đan điền”, “Ý thủ thiên trung”, “Từ Đại Chuy đến Mệnh Môn” như thế nào, như thế nào… ta cũng đều cực kỳ khiếp sợ khi phát hiện ra mình chẳng những không rõ vận khí như thế nào, chân tay để thế nào, thậm chí ngay cả một loạt tên các huyệt đạo trên cơ thể mà hắn gọi ra như gọi đồ ăn nhanh, ta cũng không rõ ràng lắm.

T.T Sớm biết thế này, năm đó ta đã cố gắng thành thành thật thật học hết bộ thủ pháp mát xa toàn thân nghe nói là rất trâu bò của nhị sư phụ rồi!

Âu Dương thiếu chủ ngừng lại, đưa tay day day thái dương, có vẻ vô cùng đau đầu.

Ta quả thực xấu hổ tới mức muốn che mặt rơi lệ chạy vội, hắn mới thở dài nói:

“Thực ra cũng không phải không có biện pháp, chỉ là… Cô đừng cho là ta có ý đồ khinh bạc cô…”

Nhìn người nào đó một tay ôm ngực thỉnh thoảng ho nhẹ, sắc mặt tái nhợt giống như có thể tắt thở bất cứ lúc nào, ta rất muốn phun rầm rĩ —— “Ngươi hiện tại có thể khinh bạc được ai chứ?”

Đương nhiên, vì sự hài hòa ổn định của xã hội cùng với sự an toàn của chính bản thân mình, những lời như vậy cứ biết trong lòng là được rồi, không cần phải nói ra mà rước vạ… Ta nhịn cười gật gật đầu.

Âu Dương thiếu chủ có vẻ càng đau đầu hơn rồi.

Biện pháp mà hắn nói, kỳ thật cũng không liên quan gì tới ‘khinh bạc’, ít nhất là ta cảm thấy như vậy.

Chẳng qua là “Lấy chỉ tướng nại, dẫn khí nhập thể”, làm cho ta có thể cảm nhận được hướng đi của kinh mạch trong cơ thể. Nếu loại trình độ này cũng có thể xem như phi lễ, có lẽ trước đây ta đã bị bác sĩ châm cứu giảm béo phi lễ tới mức thương tích đầy mình rồi.

Nhưng mà sau đó, khi Âu Dương thiếu chủ yêu cầu ta “thực hành” tìm các huyệt vị tương ứng với hình vẽ trên cơ thể hắn, ta có cảm giác…hình như là chính mình mới đang phi lễ hắn…

Đầu tiên, ta không có bản lĩnh nhận được ngay huyệt vị một cách sạch sẽ lưu loát như hắn.

Không thể dùng một móng vuốt là chọc được đúng vị trí, vì thế đành phải sờ khắp một lượt —— chỗ huyệt đạo sẽ có cảm giác hơi hơi lõm xuống, mò như vậy là được. Làm cho người ta thực khó chịu là, có đôi khi phương hướng ta sờ soạng hoàn toàn sai lầm, người nào đó cư nhiên lại cứ cười hì hì mà nhìn, không hề có chút ý định nhắc nhở nào!

Tiếp theo, người này quả thực là rất hời hợt, cái dáng vẻ tựa vào đầu giường, vạt áo mở rộng một nửa, lại còn cười đến xuân ý dạt dào… khiến ta nhìn mà tâm cũng nhảy dựng.

Hơn nữa ——

Không thể không thừa nhận là… cảm giác chạm vào người này… cũng tốt lắm…

Nhưng mà ——

Cho dù là như vậy, ta cũng có thể thề với trời, ít nhất lúc sờ soạng huyệt vị trên người Âu Dương thiếu chủ, ta tuyệt đối không có nửa điểm suy nghĩ muốn chiếm tiện nghi của hắn a!

Về phần hắn… Ách, ta cảm thấy hẳn là cũng không có.

Loại cảm giác này rất khó để chứng thực, nếu cứng rắn muốn biết, ta cũng chỉ có thể nói, giống như là trực giác của phụ nữ đi.

Giống như là lúc chúng ta chen chúc nhau trên xe buýt, giữa những người bình thường không thể không phát sinh đụng chạm thân thể với chúng ta, cùng với bọn ‘sắc lang trên xe buýt’ dám sỗ sàng cần lấy giày cao gót mà giẫm nát chân, đồng bào nữ giới đều có thể phân biệt được đúng tám, chín phần mười.

Bởi vậy lấy trực giác phụ nữ của ta mà phán đoán, Âu Dương thiếu chủ hẳn là không có ý đồ sỗ sàng a!

Cho nên sau nửa ngày cọ tới cọ lui, không biết là xuất phát từ ảo giác hay là thật sự có thể cảm giác được một tia ‘khí’ vận hành trong cơ thể, Âu Dương thiếu chủ rốt cục khai ân nói hôm nay có thể nghỉ ngơi rồi, sau đó, ta cơ hồ là nháy mắt gục xuống giường không dậy nổi nữa.

Sau đó lúc nửa đêm, tỉnh lại mà toàn thân toát mồ hôi lạnh.

Bởi vì ta đột nhiên nghĩ tới một chuyện —— một đoạn nghiệt duyên giữa lão ngoan đồng Chu Bá Thông cùng Lưu quý phi của Đoàn hoàng gia không phải cũng bắt đầu từ điểm huyệt nhận huyệt đó sao?







Tới tận chục năm sau, ở trên Đào Hoa Đảo, Chu Bá Thông vẫn còn sợ hãi nói với Quách Tĩnh: “… Không nên thấy mặt đàn bà, càng không nên chạm vào người họ, ngươi dạy nàng công phu điểm huyệt, để cho nàng sờ soạng huyệt đạo trên khắp người ngươi, như thế lại càng là ngu ngốc… muốn cưới nàng làm vợ, lại càng vạn vạn không thể…”

Tuy rằng ngay từ đầu hai người đó cũng chỉ là ôm tấm lòng chính trực mà thuần khiết muốn học võ công mà thôi, nhưng cuối cùng cư nhiên lại củi khô lửa bốc, còn thò ra một đứa con trai…







Nghĩ đến đây, ta không nhịn được rùng mình một cái.

Nói đến củi khô lửa bốc…

Trừ phi bị hạ cái loại xuân dược “không ooxx không thể giải”, nếu không ta tuyệt đối sẽ không dục hỏa đốt người tới mức thú tính phát tác chồm lên mạnh mẽ ooxx Âu Dương thiếu chủ —— điểm tự tin ấy ta vẫn có!

Về phần Âu Dương thiếu chủ, tình huống có vẻ phức tạp hơn rồi.

Nếu dựa theo nguyên tác truyện miêu tả, hắn chính là một kẻ “Quyết chí thề không bỏ đùa giỡn lưu manh” cộng thêm “t*ng trùng hướng não”, như vậy ta đã sớm bỏ chạy cách hắn ba ngàn năm ánh sáng cũng vẫn thấy chưa đủ xa rồi.

Mà trên thực tế, người này tuy rằng cũng là một kẻ sắc phôi, nhưng ít ra cũng là một tên sắc phôi có thẩm mỹ, còn chưa tới mức bụng đói ăn quàng, tùy tiện ra tay—— huống chi một kẻ vừa bị người ta chọc cho một kiếm thì còn có thể làm được gì chứ!

Kỳ thật suy luận như vậy xong, lại có thể an tâm ngủ, cũng không biết vì sao, lại cảm thấy bản thân mình có điểm nhỏ mọn.

Mà càng đáng giận là người nào đó cư nhiên lại nằm cách đó không xa mà ngáy, nghiến răng, nói mơ, chảy nước miếng —— được rồi ta thừa nhận hắn không ngáy, không nghiến răng, không chảy nước miếng, cũng chưa nói mơ, nhưng mà… Ta nhìn hắn thực ngứa mắt a a a a!

Ta thì đang rối tinh rối mù, hắn cư nhiên lại có thể ngủ thoải mái như thế, thực không có thiên lý…

Trong tình huống tâm trạng đang cực kỳ bất bình, ta… ta đã làm một chuyện vô cùng tà ác:

Vụng trộm bò qua, đạp một cước lên đùi Âu Dương thiếu chủ, sau đó tay chân cùng sử dụng, vội vàng bò lại giả bộ ngủ. (← thật sự là quá vô sỉ rồi! )

Đợi nửa ngày vẫn không thấy phía sau có động tĩnh gì, ta đang muốn lặng lẽ bò lại cho hắn một cước nữa, bả vai lại đột nhiên bị cái gì đó vô cùng nặng đè xuống rồi.Không phải quỷ áp giường, là ‘heo’ áp giường!

Con bà nó chứ, chỉ nghe thấy người chết đuối nặng, không ngờ ngủ chết cũng nặng như vậy a.

Sau lần thứ n ra sức đẩy cái ‘móng heo’ trên vai ra mà không có kết quả, ta tức giận thầm kêu gào trong lòng.

Uy, ta không phải gối ôm a!

Uy, ngươi cút về phía bên kia của ngươi cho ta a!

Uy…

Tiếng hô hấp đều đều mang theo hơi thở ấm áp từ đỉnh đầu phất qua.

Không biết tại sao, bàn tay vốn muốn hung hăng nhéo tay hắn một trận lại do do dự dự thả xuống.

Mấy ngày nay, hắn hẳn là vẫn chưa được ngủ một giấc ngon lành nào đi… chuyện này ít nhất cũng có một nửa trách nhiệm là tại ta, huống chi…hắn còn đang bị thương…

Quên đi, áp liền áp đi, coi như là… Ách… luyện tập mang vác nặng cũng được…

Ngày hôm sau lúc tỉnh lại, mặt trời đã lên, trên cái giường lớn siêu siêu siêu siêu siêu cấp, đã chỉ còn một mình ta.

Cách bình phong có thể nghe thấy bên ngoài có tiếng nói chuyện bị ép xuống cực nhỏ, đại khái là Âu Dương thiếu chủ bắt đầu công việc hàng ngày rồi. Căn cứ vào bảng giờ giấc nghỉ ngơi của hắn bình thường, không tới hai, ba canh giờ hoàn toàn không thể hoàn thành công việc, cho nên thời gian này hẳn là hắn không thể nhớ tới ta được.

Vụng trộm mở cửa bên của thư phòng chạy ra ngoài, ta chạy thẳng đến phòng bếp.

Lúc này Hoàng cô nương hẳn là đang chuẩn bị bữa sáng cho Quách đại hiệp.

“Ngươi cảm thấy Âu Dương Khắc có thể là loại nam nhân đáng khinh ‘Có tiện nghi không chiếm mới là vương bát đản’ hay không?” Loại câu hỏi có phỉ báng rõ ràng như vậy, hiển nhiên là không thể hỏi được, huống chi ta cũng không cảm thấy hắn tới mức đó.

Cho nên ta châm chước cách dùng từ một chút, hỏi Hoàng cô nương là ——

“Tu tập nội công như thế nào?”

Cho dù nội công Tiêu Dao phái ‘phương pháp tu luyện khác biệt so với các phái khác’, chỉ cần có thể điều khiển được ‘luồng khí lưu động trong cơ thể’ để tránh ‘tẩu hỏa nhập ma’, thì ta cũng không cần phải dính lấy hắn ‘24 giờ một ngày bất kể thời tiết’.

Hoàng cô nương nghiêng đầu nghĩ một lát, mới cười khanh khách nói: “… Khi còn bé phụ thân dạy ta tập võ, cũng là như thế.”

Những lời này nghe qua thì không có vấn đề gì, nhưng nếu cẩn thận cân nhắc ——

Thứ nhất, đó là ‘Khi còn bé’ ;

Thứ hai, đó là ‘Phụ thân của nàng’ ;



Cho dù luận về tuổi tác, ta cũng đã sớm thoát ly phạm trù ‘nhỏ tuổi’, huống chi Âu Dương thiếu chủ hắn cũng không phải cha ta!

Vì thế ta càng rối rắm rồi.

Nói lời cảm ơn cùng Hoàng cô nương, xoay người ra ngoài, sắc trời còn sớm.

Dù sao hiện tại cũng không có việc gì, ta quyết định tìm một nơi yên tĩnh không có người, thoải mái mà rối rắm, suy nghĩ cho rõ ràng…Ven hồ, ánh mặt trời vừa phải, trong rừng gió lạnh phơ phất, ta ôm chân ngồi dưới tàng cây, nhắm mắt dưỡng thần.

Lúc đầu, ta nghĩ rằng Âu Dương thiếu chủ vì theo đuổi Hoàng cô nương nên mới cứng rắn theo chúng ta cùng đi Giang Nam, sau lại chậm rãi suy nghĩ lại.

Dù sao, cho dù là một nam nhân não tàn tới mức nào đi nữa, cũng sẽ không thể công khai ở chung một phòng với một người khác phái ngay trước mặt người trong lòng, huống chi là Âu Dương thiếu chủ duyệt nữ vô số, tán gái thủ đoạn cao minh?

Cho nên ta mới thuận lý thành chương suy luận đại khái là hắn thật sự có việc phải đi Giang Nam, đồng hành cùng chúng ta có vẻ dễ dàng che dấu thân phận, mà những chuyện đã xảy ra hôm trước cũng chứng tỏ ta không đoán sai, không phải sao?



Vì thế còn có cái gì mà phải suy nghĩ đâu, tất cả đều thực bình thường, ta hẳn là nên đứng dậy vỗ vỗ mông trở về khách sạn đi, sau đó vẫn như bình thường, trước sau như một a.

Chỉ là… Tuy duy của con người thực là kỳ diệu a.

Rất nhiều chuyện chưa bao giờ lưu ý, một khi có cơ hội, sẽ thình lình ùa ra từ một góc nào đó trong trí nhớ, cho dù muốn ngăn cũng không ngăn lại được.

Khi ở vương phủ…

Khi ở ngôi miếu đổ nát…

Lúc ở trong rừng…

Khi gặp kẻ địch…

Còn có…

Ta bóp chặt tay mình một phen.

Dừng đi! Đừng có suy nghĩ miên man như vậy nữa, nếu không cuối cùng chỉ có thể suy ra được một kết luận không thể tưởng tượng được… Ta lại suy nghĩ nhiều quá rồi!

Này… không phải đã từng có một chuyện xưa nói về tác dụng tâm lý đó sao?

Đại ý chính là có người hoài nghi hàng xóm ăn trộm mất cái búa của mình, sau đó nhìn nhất cử nhất động của những người khác đều thấy như kẻ trộm; kết quả chờ tới khi y tìm thấy búa trong nhà mình, lại thấy tất cả các hành động của người khác đều có phong phạm người tốt rồi.

Đơn giản mà nói, đây là ‘Trong lòng có JQ, trước mắt thấy JQ’ trong truyền thuyết…

Hơn nữa, hành động của Âu Dương thiếu chủ hẳn chỉ là do vô thức a.

Nếu như là cố ý… chẳng lẽ hắn lại làm ra vẻ không theo đuổi Hoàng cô nương mà quay sang theo đuổi ta chắc? Thằng ngốc cũng biết bên kia ‘vẻ bề ngoài’ cùng ‘hồi môn’ đều có vẻ cao hơn a.

Đường đường Bạch Đà sơn thiếu chủ sao lại là kẻ ngốc được chứ?







Bạch Đà sơn thiếu chủ…

Bạch Đà sơn… thiếu chủ… làm sao có thể là kẻ ngốc chứ?

Trong mắt những kẻ biết giá trị hàng hóa, cho dù là một cái áo cũ, một tờ giấy rách cũng đều có giá trị tồn tại của nó, huống chi là một ‘Công chúa’, ta vì sao… lại quên mất ‘giá trị’ của chính mình rồi?

Tiếng bước chân nhẹ nhàng quen thuộc truyền tới, ta theo bản năng nín thở, lại vội vàng thả lỏng, làm bộ như vô thức nghiêng đầu, vùi mặt vào trong cánh tay.

Biết rõ đứng trên lập trường hắn mà nói, chuyện này là đúng đắn, cho dù thật sự làm như vậy cũng không cảm thấy áy náy, hơn nữa… loại chuyện này kì thật đã sớm thành thói quen, không phải sao?

Chỉ là không biết vì cái gì, lúc này đây dường như ta cần một chút, ách, có lẽ phải nhiều thời gian hơn một chút để điều chỉnh cảm xúc, mới có thể tỏ ra bình thường mà đối mặt với hắn…

Giả bộ ngủ, thực là không có tiền đồ, nhưng cũng là biện pháp rất hữu dụng.

Tiếng bước chân dừng ở bên cạnh.

Ta vẫn cố gắng duy trì hô hấp ổn định, thả lỏng cơ thể, hoàn toàn dựa vào lỗ tai để phán đoán nhất cử nhất động của hắn.

Hắn tựa hồ lại không cử động, sau một lúc lâu, mới nghe thấy hắn than nhẹ một tiếng, tiếp theo là tiếng quần áo ma sát sột soạt, sau đó… có cái gì đó mềm mại nhẹ nhàng phủ lên người.

Ngón tay lén lút chạm vào, loại cảm giác quen thuộc này hiển nhiên là… ngoại bào của hắn…

Trên đời này thực hiếm có người ngay cả làm có lệ cũng chu đáo như vậy.

Hắn… Cho dù là diễn trò, chịu làm đến nước này cũng đã là rất có thành ý rồi.

Cho nên ——

Trong lòng ta đã có chủ ý.

“Ta có lời muốn nói với ngươi.”

“Được.”

Hắn đáp rất kiên quyết.

Quyển 3 - Chương 92

Có một số việc, cho dù có không tình nguyện, nhưng lúc cần đối mặt thì vẫn phải đối mặt.

“Mới vừa rồi là ta giả bộ ngủ thôi, không cần phải như vậy.” Ta cởi áo choàng ra trả lại cho Âu Dương thiếu chủ, “Ngươi còn đang bị thương, nếu bị cảm lạnh thì thực không tốt.”

Hắn ngừng lại một chút, mới đưa tay chậm rãi nhận lấy, nhưng lại vẫn không mặc vào.

Theo thói quen, thiếu chút nữa thì ta lại cằn nhằn mấy câu “Sao lại không biết tự chăm sóc thân thể” linh tinh, may mắn lời nói ra tới miệng lại vẫn nuốt lại kịp.

Hiện tại nghĩ lại mới phát hiện trước giờ mình quả thật rất đáng ăn đòn, cư nhiên cứ luôn luôn bắt buộc người khác nhận cái gọi là ‘ý tốt’ mà chưa chắc người ta đã cần. Về sau… sẽ không như vậy nữa…bất quá, cũng không có cái gọi là ‘về sau’ nữa rồi…

Thái dương đã lên tới đỉnh đầu, ánh mặt trời xuyên qua tầng mây, ánh xuống mặt hồ lấp lánh.

Âu Dương thiếu chủ khoanh tay đứng bên bờ, bạch y bị gió thổi nhẹ nhàng bay, cho dù chỉ là những người qua đường nhìn thấy, cũng hiểu được, trong truyện, Kim lão gia tử hạ bút viết tám chữ bình luận về hắn ‘Phong thần tuyển tú, phiêu dật như tiên’ thật sự là cực kỳ chuẩn xác.

Khó trách ngay cả Hoàng Dược Sư là một người có mắt nhìn cao như vậy cũng hiểu được ‘Âu Dương Khắc người này tuấn nhã tài hoa không chỗ nào không giỏi, đúng là đối tượng rất tốt để tuyển’, ‘Rất xứng với Dung Nhi’ vân vân.

Ách, nếu không phải sớm biết Quách đại hiệp mới là vai nam chính, kỳ thật ngay cả ta cũng sẽ nghĩ như vậy a.

“Cái kia… có thể phiền ngươi ngồi xuống được không?”

Chiều cao chênh lệch cỡ nào a, ngửa cổ nói chuyện thật sự là quá mệt mỏi rồi, yêu cầu này của ta hẳn là cũng chưa tới mức quá phận đi.

Hắn gật gật đầu, nhấc vạt áo, ngồi xuống đối diện với ta.

“Lần này rời thảo nguyên, ta không định trở về.”

Đương nhiên, nếu bị Thành Cát Tư Hãn tóm về làm đám hỏi, hoặc là làm gì đó, vậy lại là một chuyện khác rồi.

Âu Dương thiếu chủ đột nhiên gật gật đầu, thản nhiên nói: “Ta biết.”

“Ách?” Hắn làm sao mà biết được?

“Khi cô ở chỗ Lý tiền bối…” Hắn dừng một chút, liếc mắt nhìn ta một cái, mới nói tiếp: “… Người ta phái tới thảo nguyên tìm hiểu thật hư mọi chuyện đã trở lại.”

Khó trách vẫn luôn cảm thấy dường như chuyện gì hắn cũng đều biết, thì ra đúng là hắn đã tìm hiểu hết thật. Như thế đỡ khiến ta phải mất công ngồi kể chuyện xưa nữa.

Chỉ là ngoại trừ những chuyện bề ngoài có thể tìm hiểu được, còn có những việc, Âu Dương thiếu chủ cho dù có thần thông quảng đại, nhất định cũng không thể biết được hết.

Ta nhức đầu, quyết định vẫn nói lại từ đầu.

“Mông Cổ tinh binh cưỡi ngựa vốn là thiên hạ vô song, khi ngộ địch người người đều anh dũng tiến lên phía trước, không sợ chết mà lùi bước. Thành Cát Tư Hãn lại cực giỏi thu phục lòng người, dưới trướng có vô số danh tướng, trong vòng hai mươi năm, nói không chừng có thể nhất thống thiên hạ.”

Cho nên mới nói, trong tất cả các hãn của Mông Cổ, mắt nhìn người của y quả thực là hạng nhất.

Tuy rằng ta không có khả năng nhìn thấu tâm tư Âu Dương thiếu chủ, nhưng theo lẽ thường mà suy đoán, cũng không ngoại trừ hai phương diện: thứ nhất là cấu kết nghiệp quan, phát dương quang đại thế lực Bạch Đà sơn; thứ hai chính là dựa thế tiến thêm một bước, thâu tóm từ giang hồ tới triều đình.

Theo lịch sử, Tây Vực là đất phong của Sát Hợp Đài, con trai thứ hai của Thành Cát Tư Hãn, nhưng lúc này còn cách thời gian Thành Cát Tư Hãn phong đất cho bốn người con trai rất lâu, chỉ cần trước đó nhắc nhở Đà Lôi lưu tâm, xin lấy vùng đất phong chỉ bằng một mẩu so với lãnh thổ rộng lớn của đế quốc Mông Cổ trong tương lai kia, cũng không phải là việc khó.

Nếu Tây Vực thành đất phong của Đà Lôi, vậy tự nhiên là không có gì phải lo lắng nữa; cho dù cuối cùng vẫn là phong cho Sát Hợp Đài, cũng vẫn có rất nhiều đường sống.

Nếu chỉ là vì như vậy, Âu Dương thiếu chủ thật sự không cần phải ủy khuất chính mình đến… đến… mức này đi, cho nên có lẽ…đại khái là hắn còn muốn cái gì đó, ví dụ như…ví dụ như ngôi vị Phò mã chẳng hạn…

“Trước lúc ta rời khỏi đại mạc, Quách Tĩnh từng liều chết lập được công lao rất lớn. Nếu phong thưởng ít sẽ sợ người khác cảm thấy không thỏa đáng, nếu phong thưởng quá cao lại sợ các tướng lĩnh không phục, bởi vậy Thành Cát Tư Hãn mới tính phong hắn làm ‘Kim đao Phò mã’.”

Quan trọng là ‘phò mã’, cho tới bây giờ cũng đều chỉ là ‘phò mã’, về phần rốt cuộc sẽ thành thân với vị ‘công chúa’ nào cũng không quan trọng, chẳng qua là Thành Cát Tư Hãn không có đứa con gái thứ hai nào nữa, cho nên khi đó mới mang ta ra làm giải thưởng.

“Cũng may chuyện này đã bị ta phá quấy khiến thất bại, Triệu vương phủ bên kia đã trở mặt cùng Thành Cát Tư Hãn, cũng không phải lo lắng tới chuyện tiểu vương gia nữa, chỉ là…”

Ta có chút do dự địa liếc mắt nhìn Âu Dương thiếu chủ một cái, không biết tiếp theo nên nói thế nào mới không đả thương tới lòng tự tôn của người khác, dường như hắn nhận ra điều gì, nhìn ta gật gật đầu.

“Chỉ là có lẽ… người vừa ý Thành Cát Tư Hãn hơn phân nửa không phải là người có thể đi lại trong võ lâm, mà là kẻ có thể công thành đoạt đất. Quách Tĩnh tuy rằng không thông minh bằng ngươi, nhưng hắn từ nhỏ đã mưa dầm thấm đất lớn lên trong quân, lại ở cùng một chỗ với Đà Lôi nhiều năm như vậy, luận về bản lãnh cầm quân đánh giặc, ngươi chưa chắc đã bằng hắn.”

Huống chi còn có Vũ Mục Di Thư cùng Hoàng cô nương đã mưu túc trí hỗ trợ bên cạnh Quách đại hiệp, bất quá, những chuyện này cũng không thể nói ra… Ta thở dài.

“Nếu ta gửi thư tìm cách bức Thành Cát Tư Hãn, hẳn là có thể kéo dài thời gian; nếu ngươi có thể cố gắng học được tiếng Mông Cổ trong ba tháng, lại có thể nước tới chân mới nhảy đọc được mấy bản binh thư, có lẽ còn có thể nắm chắc thêm một phần thắng; nếu được Đà Lôi hỗ trợ —— chuyện này ngươi không cần lo lắng, ta sẽ nói với hắn —— sẽ nắm chắc thêm ba phần thắng.” Ta nghĩ nghĩ, hẳn là không còn quên gì nữa rồi, “Chỉ là nếu chỉ như vậy, khả năng ngươi có thể làm Kim đao phò mã của Thành Cát Tư Hãn cũng không lớn… Ngươi còn có lợi thế gì khác có thể dùng được không?”

Chờ một lúc lâu cũng không nghe thấy Âu Dương thiếu chủ trả lời, ta đang có chút kỳ quái, mới nghe được hắn thản nhiên nói: “Thì ra trong lòng cô, ta là người như vậy…”

Ta cúi đầu, không muốn bị hắn nhìn thấy vẻ mặt mình.

“Cho dù là nhị sư phụ bọn họ… Ngay từ đầu cũng là vì Quách Tĩnh…”

Rất nhiều chuyện, kỳ thật chỉ cần cẩn thận suy nghĩ một chút, liền có thể hiểu được tất cả.
Chu Thông cũng không phải tên biến thái mắc chứng luyến đồng, nếu không phải nể mặt Thành Cát Tư Hãn, làm sao y có khả năng kiên nhẫn cả ngày lăn lộn cùng một chỗ với một con bé Mông Cổ năm tuổi như ta.

Giang Nam thất quái cũng vậy, đây cũng chỉ là chuyện thường tình mà thôi, huống chi trong nhiều năm như vậy, bọn họ vẫn là thực tâm đối đãi với ta…

“Cho nên, thật sự không có vấn đề gì.”

Ta cố gắng làm cho lời nói của mình tỏ ra thoải mái.

“Ta chỉ là muốn giúp ngươi một chút mà thôi, ách, ngươi cũng biết, con người ta đôi khi cũng không có tự giác, không nghĩ nhiều, đôi khi cũng đắc ý vênh váo, đại khái cũng rất dễ gây ra nhiều chuyện phiền toái —— kỳ thật lúc trước cũng đã gây ra cho ngươi không ít chuyện phiền toái rồi. Cho nên… cho nên ngươi thật sự không cần phải như vậy… không cần như vậy… chuyện gì có thể hỗ trợ ngươi, ta sẽ gắng sức làm, ví dụ như chuyện Kim đao phò mã đó…”



Câu nói kế tiếp ta không có cơ hội nói ra miệng nữa, bởi vì Âu Dương thiếu chủ sắc mặt xanh mét… đánh một chưởng lên thân cây bên cạnh ta.

Cây đại thụ lớn chừng một người ôm lập tức gãy lìa, ầm ầm đổ xuống đất, những mảnh vụn ở chỗ gãy bắn ra xung quanh, bắn lên người đau rát…

“Ngươi… ngươi sao lại vận nội lực rồi!”

Hắn liếc mắt nhìn ta một cái, lại không đáp lời, ngược lại lấy từ trong lòng ra một vật, trầm giọng nói: “Kim đao này… cùng ngôi vị phò mã, cô quả thực nghĩ ta thèm muốn sao?”

Nhìn kim đao cách biệt đã lâu trong tay hắn, ta há miệng thở dốc, lại không biết nên nói gì mới được.

Nếu không phải vì cái này, vậy thì là vì cái gì đây? Trừ bỏ cái này, ta còn có cái gì đáng giá, đáng để hắn…

Đại khái là hắn đang nói cho ta biết, ta ngay cả giá trị để lợi dụng cũng đều… đều không có… Quả thật ta đã đánh giá mình quá cao rồi…

“Chuyện của cô, không có việc nào ta không rõ ràng. Ta muốn gì, cô quả thật nửa điểm cũng không rõ sao?”

“Ta…”

Nếu là người qua đường giáp, tống binh ất, long bộ bính nói với ta như vậy —— cho dù là Nhạc Thiếu Đông hoặc là ai khác —— có lẽ ta đều đã tự kỷ mà nghĩ rằng người nọ có ý với ta. Nhưng mà, là Âu Dương thiếu chủ hắn nói… hơn phân nửa là không phải ý này rồi.

Ta… không thông minh được như hắn a…

Yên lặng một lúc lâu, Âu Dương thiếu chủ mới lại lần nữa mở miệng nói: “Quả thế…” Hắn chạm nhẹ lên kim đao trong tay, bỗng dưng khẽ nở nụ cười, trong thanh âm lại không có nửa điểm ý cười, “Nếu đã như thế, kim đao này… cũng không cần phải tiếp tục giữ lấy nữa rồi…”

Ta đuổi theo đòi lâu như vậy, rốt cuộc hắn cũng định trả kim đao lại cho ta rồi sao? Không biết vì sao, dường như… ta lại không hề cảm thấy cao hứng chút nào…

Mắt thấy tay hắn vừa nhấc, giống như muốn đưa kim đao lại, ta theo bản năng đưa tay muốn nhận lấy, hắn lại đột nhiên thu tay, song chưởng hợp lại —— “Keng” một tiếng vang nhỏ, thanh kim đao đã bị hắn đánh gãy thành hai nửa.

Không đợi ta phản ứng lại, hắn lập tức vung tay ném hai nửa kim đao về phía mặt hồ.

Hắn đây là… đang làm cái gì?
“Cô không rõ?”

Ta mờ mịt gật gật đầu.

“Không rõ, thì chậm rãi nghĩ, sẽ có ngày cô hiểu được!”



Ta đứng trong rừng, nhìn theo bóng dáng người nào đó phẩy tay áo bỏ đi, trong đầu chỉ lặp đi lặp lại một câu —— này xem như… “cắt đứt” rồi sao?

Chờ tới khi ta mờ mịt trở lại khách sạn, sắc trời đã tối mịt, vừa bước vào cửa, thiếu chút nữa đã va phải Quách đại hiệp đang lao đầu ra. Còn chưa kịp mở miệng, đã bị hắn vội vã túm lấy.

“Hoa Tranh, đang…đang muốn đi tìm muội. Bảy vị sư phụ đã xảy ra chuyện rồi!”

Ta lập tức bị những lời này kéo trở lại với hiện thực.

Quách đại hiệp đầu đầy mồ hôi, lắp bắp nửa ngày cũng chưa nói ra được chuyện gì, may mắn còn có Hoàng cô nương ở phía sau bổ sung, bằng không ta thật sự sẽ gấp tới độ nện cho hắn một trận.

Nói ngắn gọn chính là —— Giang Nam thất quái mất tích ở gần Thái Hồ rồi, hơn nữa mất tích thật sự kỳ quái, ít nhất lấy mắt nhìn của đám người theo dõi chuyên nghiệp mà nói thì là như vậy.

“Tĩnh ca ca, Hoa tỷ tỷ, hai người đừng vội. Nói không chừng bảy vị sư phụ của các ngươi có chuyện gì phải bí mật đi làm, lại phát hiện tung tích việc đó, mới có thể bí mật ẩn mình… Chờ chúng ta đến đó đã rồi nói sau. Huống chi…” Hoàng cô nương liếc mắt lén nhìn lên trần nhà, cố ý nói to: “Huống chi Hồng lão tiền bối đức cao vọng trọng, nhiệt tình khí khái, nếu gặp việc này, nhất định sẽ không bàng quan đứng nhìn.”

“Ha ha ha ha!” Cùng với tiếng cười to quen thuộc, một thân ảnh từ trên trần nhà nhẹ nhàng ngảy xuống, “Đó là đương nhiên, đó là đương nhiên! Lão khiếu hóa liền đi Giang Nam một chuyến cùng các ngươi!”

Gánh nặng trong lòng ta liền được giải khai, không nhịn được thở ra một hơi.

Vị Hồng Thất Công này thoạt nhìn thật không thể dựa vào, nhưng võ công tuyệt đối là cao cường. Huống chi luận về việc thu thập tin tức, thiên hạ còn có tổ chức nào có thể so sánh với Cái Bang bang chúng trải rộng khắp từ nam tới bắc?

Nếu đã quyết định tới Giang Nam, tự nhiên là không nên chậm trễ, ta vội vàng lên lầu chuẩn bị hành lý, lại bị Hoàng cô nương gọi lại.

“Hoa tỷ tỷ, trước lúc đi Âu Dương công tử dặn chúng ta, bảo tỷ cưỡi con ngựa trắng của hắn, con ngựa già cứ để lại khách sạn, sẽ có người chăm sóc.”

Trước khi đi…

“Ủa, Hoa Tranh, muội không biết sao?”

Hoàng cô nương kéo Quách đại hiệp một phen, mới cười khanh khách nói với ta: “Âu Dương công tử đi rất vội, khi đó Hoa tỷ tỷ không ở khách điếm, có lẽ hắn cũng không tìm được tỷ, cho nên mới phải dặn dò chúng ta rồi.” Nàng nghiêng đầu nghĩ nghĩ, lại nói: “Ta thấy hắn nhận được truyền tin bồ câu đưa nên vội vàng đi ngay, nói là trong trang có việc gấp cần phải giải quyết, chờ mọi chuyện an bài ổn thỏa sẽ trở lại, Hoa tỷ tỷ đừng lo lắng.”

Ta miễn cưỡng cười cười với Hoàng cô nương, gật gật đầu lên lầu.

Hoàng cô nương thông minh như vậy nhưng cũng sẽ có lúc đoán sai, ta dám cược một lạng vàng Âu Dương thiếu chủ sẽ không trở lại… Ách, muốn cược nhiều hơn cũng được a.

Cho nên, còn có cái gì phải lo lắng đâu… Căn bản là không cần phải như vậy a…

Lúc xuống lầu, trong đại sảnh không có một bóng người, đại khái ba vị kia đã tới hậu viện rồi. Ta do dự một chút, vẫn đi tới trước quầy, chưởng quầy đang cúi người không biết làm cái gì.

“Chưởng quầy, có thể nhờ ngài một việc không?”

Ở lại đây đã rất lâu, cũng coi như quen biết với chưởng quầy, cho nên ta nghĩ… nhờ y việc nhỏ này hẳn cũng không phải là quá đáng đi.

“Hoa cô nương, có chuyện gì cô cứ việc nói!” Chưởng quầy trước sau như một cười đến giống như phật Di Lặc.

Ta mở túi da, lấy ra một cái gói đưa cho y.

“Này là của thiếu chủ các ngài, ách, lúc trước gửi ở chỗ ta, hắn quên cầm đi, phiền ngài thay ta trả lại cho hắn được chứ?”

“Tất nhiên rồi! Tôi lập tức sai người cấp tốc đưa đi…”

“Không không không, không cần gấp như vậy.” Ta vội vàng xua tay, “Không… cũng không phải là thứ gì quan trọng.”

Chẳng qua là một đóa châu hoa mà thôi… Âu Dương thiếu chủ tuy rằng chưa hề đưa kim đao cho ta, nhưng dù sao cũng đã không còn trong tay hắn rồi, như vậy chiếu theo ước định, ta cũng nên trả lại ‘vật bảo đảm’ cho hắn mới đúng.

Cho nên ——

“Ngài cứ đưa đi như những lần liên lạc bình thường là được rồi.”

Như vậy… là được rồi…

Quyển 4 - Chương 93

Giang Nam cuối xuân, cỏ biếc én lượn. Một mảnh mưa bụi mênh mông càng thêm vẻ sơn ôn thủy nhuyễn, khắp nơi cảnh trí đẹp như tranh họa.

“Hạnh hoa, mưa bụi, Giang Nam” mong ước được thấy đã lâu, giờ đây ngay tại trước mắt, nhưng ta lại không khơi dậy nổi nửa điểm hứng chí ngắm cảnh.

Đến đây đã ba ngày rồi, nhưng vẫn không tìm được đến một chút dấu vết nào của Giang Nam thất quái.

Vốn dĩ trong lòng vẫn còn âm thầm hy vọng: có lẽ giống như lời Hoàng cô nương nói, có lẽ bọn họ phát hiện thấy chuyện gì đó nên mới bí mật ẩn thân. Nhưng mấy ngày qua người của Cái Bang ở vùng Giang Nam đã sớm nghe theo hiệu lệnh của Hồng Thất Công lật tung từng tấc đất ở khu vực này lên, nếu bọn họ có thể tự do hành động, hẳn là đã sớm đi ra gặp chúng ta rồi.

Đơn thuần nhất, chỉ cần nhìn sắc mặt càng ngày càng ngưng trọng của Hồng Thất Công là biết đã có chuyện gì không ổn.

Việc ta có thể làm được, quả thực rất ít ỏi.

Ngoại trừ việc không gây thêm phiền phức, cũng chỉ có thể cố gắng nhớ lại tình tiết từng chương trong truyện, vò đầu cân nhắc từng câu từng chữ xem có điều gì có thể đem lại tin tức hay không.

Theo lý thuyết lúc này Giang Nam thất quái sẽ không xảy ra chuyện gì mới đúng.

Từ việc ở Thái Hồ, tới chuyện ở Đào Hoa đảo, thực sự là còn cách thời điểm này rất xa, còn quá sớm để xảy ra tình tiết Âu Dương Phong cùng Dương Khang giết Giang Nam thất quái—— nghĩ đến Âu Dương Phong, ta liền không nhịn được thở dài một hơi.

Dương Khang hiến kế giết Giang Nam thất quái chẳng qua cũng chỉ là để lấy lòng Âu Dương Phong, muốn làm truyền nhân võ công của y. Chỉ cần Âu Dương Khắc không chết, ý đồ này của Dương Khang vĩnh viễn sẽ không đạt được, cũng sẽ không cần thiết phải làm như vậy.

Mà Âu Dương Khắc… Hắn… hắn hiện tại đương nhiên là sống rất tốt, ách, hơn phân nửa là đang tiêu dao tự tại ở đâu đó rồi.

Tuy rằng lấy khối lượng công việc bình thường của hắn mà nói, chắc cũng không quá tiêu dao được, nhưng hẳn cũng tốt hơn so với việc vô duyên vô cớ bị kéo vào những chuyện nguy hiểm không liên quan tới mình đi.

Cũng không biết vết thương của hắn thế nào rồi, có đỡ hơn hay chưa…



Ách, ta lại đang suy nghĩ linh tinh gì a, rõ ràng người ta hoàn toàn không liên quan tới mình, căn bản không cần ta phải nhiều chuyện…



Véo mạnh tay mình một cái, ta cố gắng kéo suy nghĩ của mình lại cho đúng hướng.

Trong truyện, sau lúc ở Bắc Kinh, Giang Nam thất quái cùng hai người Tĩnh, Dung mỗi bên một ngả, từ đó trở đi không nhắc tới một chữ, tới tận khi ở Quy Vân trang tại Thái Hồ, khi Mai Siêu Phong tới trả thù mới đột nhiên ‘viu’ một tiếng xông ra không báo trước. Trong khoảng thời gian mấy tháng đó, rốt cuộc bọn họ đã đi tới đâu, gặp những chuyện gì, đương nhiên lại càng không đề cập tới.

Vì thế cuộc đời ta lần đầu tiên nghiến răng nghiến lợi với Kim lão gia tử —— viết nhiều thêm một chút về Giang Nam thất quái thì lão sẽ chết à?







Ba giây sau, vốn đang yên yên ổn ổn đi trên đường, ta ma xui quỷ khiến tự dưng đâm đầu vào tường.

T.T Kim lão gia tử, tiểu nhân sai lầm rồi, ngài đại nhân có đại lượng buông tha ta đi.

“Hoa Tranh, muội đi đường mà sao cũng không cẩn thận vậy?”

Quách đại hiệp tốt bụng mà thân thiết ân cần thăm hỏi, nghe vào tai lại khiến người ta sinh ra cảm giác muốn nện cho hắn một trận, Hoàng cô nương vừa nhịn cười vừa giúp ta xoa xoa trán —— gần đây sự chú ý cùng chiếu cố của hai người bọn họ đối với ta thẳng tắp bay lên, thường xuyên khiến ta có cảm giác mình biến thành đứa nhỏ ba tuổi.

Chỉ là…lực đạo trên tay Hoàng cô nương quả thực cũng quá mạnh rồi, dù ta có thế nào đi nữa thì cũng không thể da dày thịt béo giống như Quách đại hiệp nhà nàng được a.

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của nàng, ta lại ngại nói “Nữ hiệp tha mạng đây là đầu người chứ không phải đầu heo a”, cho nên chỉ có thể vừa nhe răng trợn mắt cứng rắn chịu đựng, vừa hết nhìn đông lại nhìn tây để phân tán lực chú ý.

Sau đó liền thấy… một kẻ vốn tưởng đời này sẽ không gặp lại, cũng không muốn gặp lại nữa.

Lúc này hắn lại đứng cách đó không xa, mỉm cười gật đầu với ta, tuy rằng nhìn qua vẫn là vẻ hòa ái dễ gần như bình thường, nhưng ta lại chỉ cảm thấy ngay cả hô hấp cũng trở nên khó khăn, theo bản năng lui về phía sau vài bước, đưa tay muốn níu chặt…níu chặt…





…Trong lòng bàn tay trống rỗng, ngoại trừ khí lạnh ra thì chẳng còn gì nữa… Đây…không phải là đương nhiên sao? Đương nhiên… sẽ không có gì hết a…

“Hoa tỷ tỷ, tỷ đừng…” Thanh âm Hoàng cô nương từ phía sau vang lên, rất gần mà tưởng như rất xa.

“Không sao, Dung nhi, đó là tam… tam ca của ta, Quách Tĩnh cũng biết.”

Bắt buộc bản thân mình phải tập trung chú ý tới nguy cơ trước mắt kia, ta nhìn Hoàng cô nương, nặn ra một nụ cười, không nhìn tới Quách đại hiệp đang ra sức gật đầu làm chứng bên cạnh.

“Ta thấy không giống, ngay cả bàn tay tỷ cũng đang phát run.”

“Ách… Cái kia… trước đây hắn từng bỡn cợt ta vài lần, cho nên nhìn thấy hắn khó tránh khỏi có chút sợ hãi. Bất quá nhiều năm như vậy rồi, hắn cũng không còn động chân động tay với ta nữa, huống chi… Lúc này còn có các ngươi đi theo phía sau, không phải sao?”

Biết rõ là có trăm ngàn sơ hở, nhưng có những lúc, vẫn không thể không nói dối.

Hoàng cô nương hồ nghi nhìn ta một lúc lâu, có lẽ là câu cuối cùng của ta khiến nàng cảm thấy cũng có thể tin được, mới buông tay ta ra.

“Hoa tỷ tỷ, chúng ta lặng lẽ theo phía sau, nếu có việc, tỷ chỉ việc lớn tiếng kêu lên là được.”

Cho dù mơ hồ đoán được nàng làm như vậy nhất định là có lý do gì đó mà ta không biết, nhưng có dụng tâm hay không cũng có thể cảm nhận được, săn sóc tỉ mỉ thân thiết như vậy… làm cho người ta không thể không cảm động…

Không nhịn được vòng tay ôm lấy nàng, sau đó mới buông ra, xoay người.

Oa Khát Đài cực có kiên nhẫn, vẫn đứng tại chỗ chờ ta, vẻ mặt ung dung giống như thợ săn đang đánh giá con mồi… Nếu còn có con đường thứ hai để chọn, ta nhất định sẽ không có cốt khí mà bỏ chạy.

Chẳng qua, ta không còn lựa chọn nào khác mà thôi.

Cho dù có sợ nữa, yếu đuối hơn nữa cũng vậy, kết quả vẫn là phải cắn răng một mình vượt qua —— đạo lý này không phải ta đã sớm hiểu sao?

Không nên kỳ vọng, không được ỷ lại… Những chuyện kia…chỉ cần cố gắng quên đi…là được…

Ta thẳng lưng, đi về phía Oa Khát Đài, mưa bụi phất lên mặt, lên người nhiều như lông trâu, bị gió thổi qua, toàn thân hơi hơi lạnh…

“Tam ca.”

Ta khom người thi lễ với Oa Khát Đài, trước khi chưa trở mặt, về tình về lý, đây là chuyện mà ta nên làm.

Hắn hơi hơi gật đầu, đánh giá ta từ trên xuống dưới một lúc lâu, nhìn tới tận khi ta phát sợ trong lòng, mới mỉm cười nói:
“Đã lâu không gặp, muội tử lại càng trổ mã xinh đẹp hơn rồi, so với tiên nữ trên Tuyết Sơn có lẽ cũng chẳng thua kém gì… Nếu để cho mấy thằng nhãi An Trần của tộc Hoằng Cát Lạt Đặc, hay Thoát Hốt Sát Nhi của tộc Xích Khất Liệt Tư nhìn thấy, chỉ sợ cho dù là liều chết cũng muốn xông vào kim trướng cầu thân với phụ hãn rồi.”

Nửa câu đầu chỉ là hàn huyên vô nghĩa, có thể bỏ qua, nhưng nửa câu sau tựa hồ rất có ý tứ hàm xúc bên trong.

Quả nhiên, hắn hơi dừng một chút, liền cười đến ôn hòa vô cùng tiếp tục nói: “Muội yên tâm, mấy thằng nhãi kia đã sớm bị ta mắng đuổi về, bảo đảm sẽ không dám nảy sinh suy nghĩ này trong đầu nữa.”

Tộc Xích Khất Liệt Tư cùng tộc Hoằng Cát Lạt Đặc đều đã bị hắn mượn sức rồi sao, vậy tình cảnh Đà Lôi chẳng phải là…

“Muội tử nhà ta tất nhiên phải gả cho anh hùng hảo hán hạng nhất, bọn chúng làm sao xứng. Ngay cả Đô Sử của tộc Khắc Liệt… Nhân vật như vậy, đợi nhiều năm như thế cũng không có kết cục tốt đẹp gì, chậc chậc…”

“Oa Khát Đài!” Cho dù biết hắn nhắc tới Đô Sử là đang cố ý khiến ta hỗn loạn, nhưng rốt cuộc vẫn không thể nhịn được lửa giận trong lòng, “Rốt cuộc ngươi muốn nói gì?”

“Ha ha.” Hắn cười hai tiếng, cũng không trả lời ta, hai tay chắp ở sau người, hai mắt nhìn trời, thản nhiên hỏi: “Lúc muội nhìn thấy, Đà Lôi vẫn còn sống chứ?”

Hắn… hắn làm sao mà biết ta đã gặp Đà Lôi?

Oa Khát Đài quay đầu liếc mắt nhìn ta một cái, nở nụ cười, “Nhìn vẻ mặt này của muội, lúc này hẳn là nó đã về bắc rồi, ở trong quân, nó rất có uy vọng, tinh binh của phụ hãn hơn phân nửa lại ở dưới trướng của nó… Ồ, nếu muội muốn trả thù ta thay Đà Lôi, không ngại chờ thêm một thời gian nữa xem.”

Oa Khát Đài, còn có… còn có hắn… Mỗi lần những người như bọn họ nói chuyện với ta, nhất định thường xuyên có cảm giác ưu việt của những kẻ có chỉ số thông minh cao đi.

Dễ dàng nhìn thấu tâm tư người khác, sau đó đùa bỡn làm vui, có lẽ đối với bọn họ là một trò chơi, nhưng ta không có nghĩa vụ nhất định phải phối hợp.

Ta cắn răng không hé miệng.

Oa Khát Đài tựa hồ lại không phật ý vì thái độ của ta, ngược lại càng cười đến thoải mái.

“Lần này trước khi chúng ta nam hạ, phụ hãn phân phó riêng, ngoại trừ đại sự việc quân ‘Liên tống công kim’, chuyện quan trọng nhất chính là tìm muội trở về—— sao, Đà Lôi ngay cả chuyện này cũng không nói cho muội biết? Ồ… Ta quên mất, từ nhỏ nó đã thương muội tận xương, khó trách tình nguyện bị phụ hãn trách phạt cũng không muốn bắt muội trở về, bất quá…”

Hắn lấy một loại khẩu khí vừa tán thưởng, lại có vẻ trào phúng nói:

“Nó đã nghĩ mọi chuyện quá đơn giản rồi. Hoa Tranh, chúng ta đánh cược một phen chứ —— nếu muội thắng, ta liền đáp ứng muội một chuyện, sao nào? Nếu ta thắng…”

Hắn cũng không nói tiếp, chỉ cười dài nhìn ta, cái vẻ mặt nắm chắc phần thắng này…quả thực rất đáng ghét.

“Muốn đánh cược gì?”

“Nếu có chuyện gì nguy hiểm tới tính mạng muội, Đà Lôi tất nhiên sẽ không đứng im bàng quan —— muội nghĩ như vậy sao?” Hắn ngừng lại một chút, mới nói tiếp: “Chỉ là, chuyện trước mắt…”

Ta ngắt lời hắn, “Tam ca, cược này không nên đánh.”

Sau đó, lần đầu tiên nhìn thấy vẻ mặt hắn… có thể gọi là kinh ngạc.

Oa Khát Đài nói đúng. Có một số việc, quả thực Đà Lôi không biết.

Nhưng cho dù thế nào đi nữa, hắn cũng không thể ngờ được, chuyện này ta cũng biết —— theo phương diện nào đó mà nói, thậm chí ta còn biết rõ ràng hơn hắn —— chẳng qua không có kẻ nào biết là ta biết mà thôi.

Ta không muốn làm bà cốt, cho tới bây giờ cũng chưa từng biểu hiện kỳ tích “sinh ra đã biết nói”, “sinh ra đã hiểu chuyện”, bởi vậy lúc thân thể này còn bé bị bọc trong tã lót, cũng không có kẻ nào nghĩ rằng khi nói chuyện phải tránh mặt ta.

Cho dù đó là chuyện liên quan tới thân thể này, ta cũng phải thật lâu sau mới suy nghĩ cẩn thận được kia rốt cuộc là chuyện gì…

Oa Khát Đài trầm ngâm một lát, dường như nghĩ tới chuyện gì, đột nhiên nở nụ cười.

“Hoa Tranh, nghe Tam ca một câu, những năm tới, nếu muội có thể không về thảo nguyên, thì đừng trở về.”

Vì sao những lời hắn nói lại giống hệt những lời Bác Nhĩ Hốt nói, chẳng lẽ Bác Nhĩ Hốt cũng bị hắn mượn sức rồi —— tạm thời bất luận hắn nói những lời này là có lý do gì, nhưng mặc kệ là trong lịch sử hay trong sự thật, đây cũng đều là chuyện không thể a.

Đang hoài nghi, lại nghe hắn thản nhiên nói:

“Phụ hãn chỉ có một đứa con gái là muội, hiện nay muội là công chúa duy nhất của đế quốc Mông Cổ, tương lai… là trưởng công chúa duy nhất. Đà Lôi là huynh trưởng của muội, chẳng lẽ ta… lại không phải sao?”

Quyển 4 - Chương 94

Oa Khát Đài ném lại một câu không đầu không đuôi như vậy rồi bỏ đi.

Hơn nữa không thể không thừa nhận là, nhìn qua thì hắn không hề có ý đồ muốn tóm ta về, cũng không có ý định muốn bóp chết ta —— đương nhiên này cũng có thể là vì có Quách đại hiệp cùng Hoàng cô nương đi theo phía sau không xa.

Vừa nghĩ tới đây, chỗ cánh tay trái lại hơi âm ỉ đau rồi.

Tuy rằng đã là vết thương cũ từ rất nhiều năm về trước rồi, tuy rằng trước mặt Đà Lôi lẫn nhị sư phụ đều vỗ ngực cam đoan chỗ gãy xương đã được tiếp lại rất tốt rồi, tuyệt không có hậu hoạn gì nữa, nhưng mỗi lần nhìn thấy Oa Khát Đài… Vẫn không nhịn được có cảm giác run sợ từ tận đáy lòng…

Khi ấy hắn chẳng qua cũng chỉ mười ba, mười bốn tuổi, lại có thể vừa cười sáng lạn như ánh mặt trời, vừa không chút do dự vặn gãy cánh tay ta, cũng thừa cơ vu oan cho Đà Lôi tới sau đó —— lúc ấy thân thể này chỉ có hơn một tuổi, ngoại trừ việc vừa gào khóc tỏ vẻ rất đau vừa liều mạng chui vào lòng Đà Lôi tỏ vẻ không phải do y gây ra, ta cũng không dám nhiều lời hơn dù chỉ một chữ.

Cho tới bây giờ Đà Lôi bọn họ cũng chỉ nghĩ là khi đó do ta không biết gì, đã tự làm gãy tay mình.

Nếu khi nãy ta phát động cơ quan bên hông, có phải… kẻ duy nhất biết sự thật kia cũng sẽ biến mất hay không?

Ta… kỳ thật chính là một kẻ nhát gan không hơn không kém, ngay cả dũng khí đánh cược một phen cũng không có.

Cười khổ nhấc vò rượu bên cạnh lên, ngửa đầu từng ngụm từng ngụm nuốt xuống.

Thứ rượu màu hổ phách thuần hậu lại mang theo một chút cay độc, cũng không say lòng người, trong cơ thể có một luồng khí ấm áp lưu động, cho dù gió đêm thổi qua cũng không biết rét lạnh là gì.

“Được lắm! Con nhóc trộm rượu của ta, bản thân mình trốn ở đây uống!” thanh âm Hồng Thất Công hô to gọi nhỏ từ trên trời giáng xuống.

Ta ngay cả nhìn cũng lười liếc mắt nhìn y một cái, nâng tay đưa cái vò cho y, “Còn dư một ít, muốn uống thì uống đi, nếu không thì ta uống…”

Nói còn chưa dứt, trên tay đã nhẹ bẫng, Hồng Thất Công đã chộp lấy vò rượu, đặt mông ngồi xuống bên cạnh ta, vội vàng uống từng ngụm từng ngụm, vừa uống còn vừa lầu bầu “Ai nói không uống”, “Con nhóc dạo này càng ngày càng hư hỏng a” … mấy câu linh tinh, ta chỉ coi lời y nói như gió thoảng bên tai.

Lười biếng tựa vào thềm đá lạnh lẽo như nước, ngước mắt nhìn lên, giống như có thể đem toàn bộ linh hồn hòa nhập với không trung, ta chỉ cảm thấy toàn thân vô cùng thoải mái, không nhịn được “nổi thi hứng”.

“Uy, ta muốn ngâm thơ a!”

Hồng Thất Công rõ ràng là bị sặc, ngồi bên cạnh ho mãnh liệt không dứt.

Ta mặc kệ y, lẩm bẩm đọc mấy câu ‘thơ’ có ấn tượng nhất trong đầu —— “Đại Minh hồ, minh hồ đại, trong hồ Đại Minh có hoa sen, trên mặt hoa sen có con cóc, chọc một cái ~ nhảy mất~ “

“Phụt!”

Thềm đá trước mặt lập tức bị Hồng Thất Công phun ướt một mảng, ta ghét bỏ nhìn y.

“Xấu tốt gì ngài cũng là người đứng đầu Cái Bang, cho dù không thích sạch sẽ, cũng nên nghĩ cho người khác một chút chứ? Nước miếng với rượu văng hết cả lên bậc thang rồi, nếu còn cứ phun như vậy, ngày mai điếm tiểu nhị nhà người ta phải quét tước thế nào a?”

Nét mặt già nua của Hồng Thất Công đã không còn có thể nhìn ra là màu gì nữa rồi.

“Ngươi…ngươi ngâm cái quái gì vậy? !”

“Vè cũng là thơ a!” Ta đúng lý hợp tình liếc nhìn Hồng Thất Công một phen.

Kỳ thật những loại vè linh tinh “Chó vàng lông trắng, lông trắng sờ mềm”, hay là “Nhìn xa Thái Sơn đen xì xì…” … ta đây thuộc một bụng!

“Ờ… Bất quá thơ đúng đắn, ta cũng biết mấy bài… để ta tìm lấy một bài hợp với phong cảnh… Có!” Thanh thanh yết hầu, hoàn toàn mặc kệ người nghe duy nhất có chịu được hay không, ta cao hứng phấn chấn rung đùi đắc ý thì thầm: “Ngân chúc thu quang ~ lãnh họa bình, khinh la tiểu phiến ~ phác lưu huỳnh; thiên giai dạ sắc ~ lương như thủy, tọa khán…tọa khán…”

[Bài thơ Thu Tịch của Đỗ Mục]

Trợn mắt ngây ngốc nhìn thiên không tới nửa ngày, với hiểu biết nông cạn về thiên văn học của ta, chỉ có thể nhận biết sao Bắc Cực cùng chòm Bắc Đẩu thất tinh, về phần Khiên Ngưu cùng Chức Nữ, rốt cuộc chúng nó nằm ở chỗ nào ta cũng không biết a.

Đưa tay xoa mặt, ta nở nụ cười khổ.

“Bài thơ này thực không hợp với phong cảnh a, tiêu đề rõ ràng là ‘Thu Tịch’, bây giờ còn chưa tới mùa hè a… Nghĩ tiếp, nghĩ tiếp…”

“Con nhóc…” thanh âm Hồng Thất Công nghe qua đứng đắn hiếm có, “Ta nghe Tĩnh nhi nói, ngươi tặng khối ngọc bội tùy thân cho bọn nó rồi? Còn nói mấy câu kì quái…”

Quách đại hiệp thật đúng là cái đồ miệng rộng, chuyện gì tới chỗ hắn cũng đều không giấu được, bất quá ——

“Nào có gì kì quái đâu a.”

Không phải chỉ là chúc hai người bọn họ trăm năm hảo hợp, thiên trường địa cửu đến bạc đầu, sớm sinh quý tử thôi sao… Được rồi, ta thừa nhận mấy lời chúc này hẳn là nên chúc vào dịp lễ cưới mới đúng, nói tại một gian phòng nhỏ trong khách sạn… thời gian địa điểm hoàn toàn không phù hợp, khó trách nghe qua lại thấy có điểm quỷ dị. Nhưng ta chẳng qua chỉ là muốn đưa tặng lễ vật khi mình còn chưa chết thôi mà, lão nhân gia ngài khẩn trương như vậy làm gì a?

Hồng Thất Công trầm ngâm một lát, mới cực kỳ thận trọng hỏi:

“Nghe nói… Ngọc bội kia lúc đầu là do Hoàn Nhan Hồng Liệt đưa cho ngươi, trong đó có gì cổ quái?”

“Đúng vậy.” Ta nhìn nhìn ngón tay mình, không chút để ý lên tiếng, “Khá cổ quái, ví dụ như gặp nước không ướt, gặp lửa không bị cháy, ban đêm phát sáng… A, còn có cái quan trọng nhất là, dấu diếm kịch độc trúng phải sẽ chết ngay lập tức —— hai đồ đệ bảo bối của ngài lúc này nói không chừng đã bị ta làm hại miệng phun máu tươi hấp hối rồi, ngài còn không mau đi xem một chút?”

Từ ngày đầu tiên đồng hành tới giờ, vị cao nhân võ lâm này luôn rất cảnh giác với ta, không phải ta không biết. Đứng ở lập trường yêu nước yêu dân, yêu hai đồ đệ bảo bối của y mà nói, đại khái ta là một kẻ vô cùng khả nghi:Thân là người dị tộc lại xuất phát mục đích nào đó không thể cho ai biết mà tinh thông Hán văn (← này tuyệt đối là nhìn nhầm rồi)

Còn có thiên ti vạn lũ quan hệ với phái Tiêu Dao thần long thấy đầu mà không thấy đuôi (← này vẫn là ảo giác)

[thiên ti vạn lũ: ngàn tơ vạn sợi, ý chỉ quan hệ rất lằng nhằng]

Còn là thanh mai trúc mã với nam đồ đệ của y (← cái này lại càng là ảo giác rồi!)



Bề ngoài hi hi ha ha cãi nhau ầm ĩ không kiêng kỵ gì, bất quá cũng chỉ là muốn dò xét ta mà thôi, thật đáng tiếc là… Ta căn bản không có cái gì để y dò xét cả, bởi vậy trong mắt y, đại khái ta lại càng giống như kẻ bí hiểm bụng dạ khó lường a.

Bất quá chỉ cần ta không làm chuyện gì xấu, y cũng không thể đổ lên đầu ta được, về phần y không xem ta như người nhà, vấn đề này… dù sao ta cũng không coi y như người nhà, này cũng rất công bằng thôi.

Nói thật ta cũng không quá so đo chuyện này, chỉ là… Hiện tại…

Ta nhếch nhếch khóe miệng, chờ Hồng Thất Công giận tím mặt phẩy tay áo bỏ đi, tốt nhất là… tha cả hai người Tĩnh, Dung đi đi.

Đợi một lúc lâu vẫn không thấy có động tĩnh gì, chẳng lẽ đã thi triển khinh công ‘viu’ một tiếng bay đi rồi? Cho dù tự trọng thân phận không thể đánh ta, vậy ít nhất cũng phải ném vỡ toang bình rượu để biểu thị sư tức giận trong lòng một chút chứ?

Muốn ngẩng đầu nhìn xem y đã đi hay chưa, nhưng không biết vì sao toàn thân lại lười biếng không muốn cử động, loáng thoáng nghe thấy tựa hồ trên đỉnh đầu có tiếng người thở dài.

“Con nhóc… Tâm tư tội gì nặng như vậy…”

Y nói cái gì vậy a, cúi xuống nói chuyện như vậy mà không đau lưng sao.

“Ngươi bị người ta hiểu lầm, trong lòng tất nhiên là thấy khó chịu, nếu ngươi hiểu lầm người khác… vậy thì thế nào đây?”

Ta là người thành thật luôn tuân thủ kỷ cương, yêu hòa bình, làm việc thường xuyên suy nghĩ cho người khác, đi trên đường ngay cả một con chuột cũng không dám giẫm chết, ta… ta có thể hiểu lầm ai được chứ! Hồng Thất Công nhất định là già rồi nên hồ đồ…

Ta xoay người, không để ý tới y nữa.

Trong lúc mơ mơ màng màng đó tựa hồ nghe thấy Hồng Thất Công than thở cái gì “tiểu tử thối họ Âu Dương”, “muốn cho lão Độc Vật đẹp mặt” linh tinh, giọng nói mơ hồ giống như đã đi xa rồi, đương nhiên cũng có thể là ta đầu óc không tỉnh táo lắm nên nghe lầm.

Bất quá, tiểu tử thối họ Âu Dương ——cách nói này thật đúng là mới mẻ, thiếu chủ đại nhân có hôi thối lúc nào a, cho dù là nam nhân, hắn vẫn luôn sạch sẽ, sạch sẽ, cho nên hương vị trên người cũng thực nhẹ nhàng khoan khoái dễ ngửi…






Bà nó chứ!

Quăng vò rượu, ta trở về đi ngủ…

Buổi sáng ngày hôm sau, ta bị tiếng phá cửa kinh động làm tỉnh giấc.

Lần này vào không phải là Hồng Thất Công, mà là đệ tử đắc ý học được tuyệt học phá cửa chân truyền của y, Quách đại hiệp.

Quách đại hiệp một cước đá văng cửa phòng, nhanh như hổ đói vồ mồi xông tới trước giường ta —— nếu không phải đã biết người này trung hậu tốt bụng tới mức trên đời hiếm thấy, lại không phải sắc lang, đại khái ta đã rút đao tự vệ rồi.

“Hoa Tranh, có tin tức của bảy vị sư phụ rồi!”

Hoàng cô nương đi theo phía sau bổ sung: “Mới vừa rồi đệ tử Cái Bang đưa tin lại, ở thành Gia Hưng phát hiện một nhóm người tướng mạo cực kì giống bảy vị sư phụ, hành tung quỷ bí khó lường, chúng ta nên mau chóng tới đó xem sao.”

“Chúng ta nhanh đi!”

Ta nhấc chân đang muốn xuống giường, vừa mới đứng lên, lại không biết vì sao chân mềm nhũn, cả người thẳng tắp đổ xuống đất, nếu không phải kịp chống tay, bảo đảm sẽ thành chó gặm phân. Chỉ là… Cánh tay vì sao lại cũng nặng nề như vậy…

Hoàng cô nương vội vàng đỡ lấy ta. “Hoa tỷ tỷ, tỷ…người tỷ rất nóng!”

Xoay tay lại sờ sờ trán mình, không nóng a, lại đưa tay kia sờ sờ trán Hoàng cô nương, lại thấy trán nàng có vẻ lạnh… Đại khái đúng là ta phát sốt rồi…

Hoàng cô nương không khỏi phân trần một phen đẩy ta lên giường, nhíu mày nói: “Hoa tỷ tỷ, tỷ nghỉ ngơi đi đã.”

“Ta không sao a…” Ta thật sự cảm thấy mình rất bình thường, thần trí cũng thanh tỉnh… Ngoại trừ việc chân tay mềm nhũn, đầu có hơi đau ra…

Nàng trầm ngâm nói, “Hoa tỷ tỷ không thể đi Gia Hưng được rồi…”

Ta không đợi nàng nói xong, vội vàng đoạt lấy quyền dẫn dắt chuyện.

“Dung nhi các ngươi đi trước, ta sẽ theo sau.”

“Nhưng mà… Hoa tỷ tỷ, tỷ ở một mình sao được, nếu không…”

Hoàng cô nương muốn nói lại thôi liếc mắt nhìn ta một cái, nhã ý nghe qua đã hiểu, ta đương nhiên cũng không phải chờ người ta nói mới biết. Nhưng rõ ràng là chính mình không chiếu cố tốt thân thể mới sinh bệnh, làm sao có thể bắt người ta ở lại gánh vác hậu quả chứ?

“Không sao, có lẽ đêm qua bị chút phong hàn, bảo điếm tiểu nhị đi mời đại phu tới kê đơn sắc thuốc, nằm vài ngày là được rồi. Hơn nữa…” Ta đặc biệt nhấn mạnh, “… Ta cũng có nội lực trong người a.”

Cho dù có lý do chính đáng mười phần như vậy, ta vẫn phải nước miếng tung bay cằn nhằn một hồi lâu, mới thật vất vả thuyết phục được Hoàng cô nương cùng Quách đại hiệp dẫn Hồng Thất Công đuổi tới Gia Hưng, để lại một mình ta ở khách sạn dưỡng bệnh.

Nhân tiện nói một câu, thời đại này quan phủ quản lý khách sạn khá là chặt chẽ, có quy định rõ ràng là khách sạn có nghĩa vụ phải chiếu cố khách nhân sinh bệnh, huống chi ta cũng có khả năng trả tiền thuốc men cùng phí ăn ở.

Uống hết một chén thuốc đắng muốn chết —— tuy rằng còn chưa đến mức là chén thuốc khó uống nhất trong đời ta—— điếm tiểu nhị thu thập xong liền lui ra ngoài.

Trong phòng im ắng, ta nhìn chằm chằm nóc giường nửa ngày, chỉ cảm thấy đầu óc càng ngày càng trầm, sau đó liền… ngủ mất.

——————————

(Thu Tịch – Đỗ Mục

Ngân chúc thu quang lãnh họa bình

Khinh la tiểu phiến phác lưu huỳnh

Thiên giai dạ sắc lương như thủy

Tọa khán Khiên Ngưu, Chức Nữ tinh

Đêm Thất Tịch – Bản dịch của Phí Minh Tâm

Nến tỏa ánh thu lạnh bình phong

Quạt lụa đuổi xua đóm long đong

Thềm trời màu đêm mát như nước

Ngưu Lang Chức Nữ gặp trên không.)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau