XUYÊN QUA THÀNH HOA TRANH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Xuyên qua thành hoa tranh - Chương 86 - Chương 90

Quyển 3 - Chương 85

Quách đại hiệp vẻ mặt ngượng ngùng kéo tay Hoàng cô nương tới giới thiệu với Đà Lôi, ba người giờ phút này trò chuyện với nhau có vẻ rất vui.

Cho dù tương lai tình thế sẽ phát triển thế nào, ít nhất trong lúc này tạo mối quan hệ tốt với Hoàng cô nương cũng không sai, Đà Lôi hẳn là đã hiểu được những gì ta ám chỉ.

Trên lưng Bác Nhĩ Hốt trúng một đao, may mà miệng vết thương không sâu, ta vừa xử lý miệng vết thương giúp y, vừa không nhịn được miên man suy nghĩ.

Đám truy binh Hoàng Hà Tứ Quỷ dẫn theo, quả thực giống như lời Triết Biệt nói, đã bị Quách đại hiệp cùng Hoàng cô nương đánh đuổi hết rồi, chỉ là không biết có còn viện binh phía sau nữa hay không, hơn nữa… Âu Dương thiếu chủ đến bây giờ vẫn chưa quay lại, không biết liệu có thể xảy ra chuyện gì hay không?

Tuy rằng biết là cho dù hắn có xảy ra chuyện gì, ta cũng không thể giúp được, nhưng chưa thấy hắn bình an trở về, trong lòng khó tránh khỏi có điểm bất an không yên…

Ách… Cái bệnh hay lo lắng quá độ này của ta, đại khái đã tới mức hết thuốc chữa rồi…

Vết đao trên lưng Bác Nhĩ Hốt tuy nông nhưng lại hẹp và dài, muốn rửa được sạch vết thương, nhất định phải xé hoặc cắt đoạn áo đó ra, ta đánh giá lực tay của mình cùng độ bền chắc của trường bào Mông Cổ một lát, sau đó…

“Bác Nhĩ Hốt thúc thúc, cho ta mượn bội đao của ngài dùng một chút.”

Bác Nhĩ Hốt đối với Đà Lôi vô cùng tốt, cũng là người ta thân cận nhất trong Tứ Kiệt, cho nên ta vẫn gọi y là “Thúc thúc”.

Y ngẩn ra, mới tháo bội đao xuống đưa cho ta, “Công chúa…”

Ta quả thực muốn ôm đầu kêu rên rồi.

“Nơi này là Trung Nguyên, mệnh lệnh của Thành Cát Tư Hãn tạm thời còn chưa có tác dụng ở đây, ngài tạm tha cho ta đi!”

“Hoa Tranh…” Bác Nhĩ Hốt nở nụ cười, ngừng lại một chút, mới hỏi: “Kim đao của ngươi đâu?”

Tay ta run lên, thiếu chút nữa thì chọc một lỗ trên lưng y.

“Cái kia…” Ta cắn răng quyết định lần tới khi gặp thiếu chủ đại nhân, nhất định phải bóp cổ hắn bắt hắn phải nhổ kim đao của ta ra mới được! “Ta cho một vị bằng hữu mượn rồi.”

“Kim đao đại hãn ban cho, sao có thể tùy ý để rời khỏi người?” Bác Nhĩ Hốt không đồng ý liếc mắt nhìn ta một cái, ngẩng đầu nhìn về phía Quách đại hiệp cùng Hoàng cô nương, “Cho dù ‘Kim đao Phò mã’ không phải là Quách Tĩnh, cũng cần phải được đại hãn chấp thuận, huống chi…”

Miệng vết thương đã băng bó xong rồi, khóa giáo dục “Mối quan hệ giữa Kim đao cùng yêu nước, yêu nhà, yêu đại hãn” của Bác Nhĩ Hốt đại thúc vẫn có vẻ mới chỉ bắt đầu. Lần đầu tiên phát hiện thì ra y cũng có thể lải nhải như vậy, nói lại, trên chiến trường, kẻ địch hẳn sẽ không bị y lải nhải tới phát điên, vung đao tự sát đấy chứ…

Này đã là lần thứ mấy phải nghe lải nhải vì tội đem kim đao cho người khác mượn rồi a a a a!

Chết tiệt! Kim đao, lần sau gặp mặt chính là ngày chết của ngươi! Xem ta có đập ngươi ra thành sắt vụn không…

Bất quá… Giờ phút này ta chỉ có thể yên lặng quay đầu đi, chảy xuống hai hàng nước mắt chua xót.

“Nha, tiểu cô nương đây là làm sao vậy?” Thanh âm mang theo ý cười từ trên đầu vang lên, “Ta mới chỉ rời đi một lát, cô liền lo lắng thành như vậy sao…”

Tuy rằng lời kịch xuất trướng vẫn đáng ăn đòn như vậy, nhưng thanh âm nghe qua lại khác hẳn vẻ thoải mái bình thường.

“Uy… Ngươi làm sao vậy?”

Không có ngoại thương, nếu không trên áo trắng sẽ có vết máu rõ ràng, nhưng sắc mặt có hơi xanh…

“Mới vừa rồi ở ngoài rừng gặp ba người Sa Thông Thiên kia, đối một chưởng với Bành Liên Hổ… Không sao…”

Bành Liên Hổ?

Ta bất chấp nói chuyện, túm lấy tay hắn, cẩn thận kiểm tra.

Trên tay Bành Liên Hổ có độc châm hoàn, chỉ cần đâm bị thương, chất độc sẽ theo vết thương đó mà đi vào mạch máu —— cho dù chỉ bị châm một lỗ nhỏ, chỉ cần đổ máu, tuyệt không sống được sau năm canh giờ.

“Bành Liên Hổ hiện tại ở đâu?”

Lúc trước nếu không phải nhị sư phụ thi triển ‘Diệu Thủ Không Không’ trộm được giải dược, ngay cả người đứng đầu Toàn Chân Thất Tử là Mã Ngọc cũng thiếu chút nữa mất mạng… Đúng rồi, ta cũng từng học Diệu Thủ Không Không, tuy rằng trình độ gà mờ như mèo ba chân… nhưng ít nhất cũng có thể thử một chút…

Âu Dương thiếu chủ khẽ nhíu mày, liếc mắt nhìn ta một cái, mới nói: “Có lẽ là trốn về Triệu vương phủ rồi.”

“Vậy giải dược phải làm sao giờ?” Ta gấp đến độ giậm chân.

Hắn ngừng lại một chút, nhưng không lập tức trả lời.

Tay trái hẳn là không có vấn đề, ta buông ra, giơ tay định túm tay phải của hắn kiểm tra xem thế nào, lại bị hắn đè ngược lại.

“Ta không bị thương…”

“Ách?”

“Chuyện cô nói với ta, ta đương nhiên ghi tạc trong lòng… Sao có thể để y làm bị thương…” khóe môi Âu Dương thiếu chủ hơi nhếch lên, cười đến thập phần thích ý nói: “Nhưng kẻ kia tự cho là đã đắc thủ, lại trúng một chưởng của ta, không điều dưỡng mất một năm rưỡi, nhất định không thể khôi phục lại được công lực.”

Ta hoài nghi nhìn hắn.

Thiếu chủ đại nhân cười khổ xòe tay phải, giơ lên trước mắt ta, tỏ vẻ để mặc người ta muốn làm gì thì làm. Ta trừng mắt nhìn hắn, tỉ mỉ nhìn một lượt từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài, hình như… Quả thật không có vết thương nào…

Chỉ là còn có chút để ý tới vấn đề sắc mặt, “Vậy… nội thương?”

Đánh người khác tới mức phải điều dưỡng một năm rưỡi, bản thân mình hẳn không thể có chuyện không tổn hao lông tóc chút nào đi?

Quả nhiên hắn hơi ngừng lại, mới chậm rãi đáp: “Chỉ hơi tổn hại chút nội lực, điều tức một đêm là không sao rồi.”

Không có ngoại thương, nhưng nội thương… Lấy tiêu chẩn dân thường như ta mà nói, hoàn toàn không thể biết được Âu Dương thiếu chủ nội thương tới mức nào…Quách đại hiệp từ nhỏ đã lớn lên cùng chúng ta, Đà Lôi có chuyện, y tuyệt đối sẽ không bỏ mặc, Hoàng cô nương là do nể mặt Quách đại hiệp, nhưng mà… Chuyện này từ đầu tới đuôi đều không có nửa điểm liên quan tới hắn a…

Hiện tại nghĩ lại, kì thật lúc đó ta mượn ngựa của hắn là được, sao lại vội vàng kéo hắn chạy tới đây giao tranh với kẻ xấu chứ…

Mu bàn tay đột nhiên bị người ta nhẹ nhàng vỗ vỗ.

“Thật sự không có việc gì…” Hơi dừng lại, Âu Dương thiếu chủ nhẹ nở nụ cười, “… Ngẫu nhiên cũng tin ta một lần được không?”

Còn có tâm tình trêu chọc chứng tỏ người này bị thương không nặng thật, ta yên lặng phán đoán trong lòng.

Nhưng ai mà biết lần sau sẽ thế nào… Nếu còn có lần sau… Không, hẳn là sẽ không có nữa rồi…

“Hoa Tranh, muội lại đây cho ta!”

Đà Lôi đột nhiên cao giọng gọi ta, ta sửng sốt sửng sốt, vội vàng buông tay chạy qua. Không biết vì sao, cảm thấy vẻ mặt Đà Lôi khá là nghiêm túc.

“Chúng ta phải mau chóng quay về đại mạc.” Đà Lôi dừng một chút, nhìn về phía Quách đại hiệp, “An đáp, ta chỉ có một muội tử, nàng lẻ loi một mình bên ngoài, ta thật sự không yên lòng, nhờ ngươi chiếu cố nàng nhiều hơn.”

Quách đại hiệp đương nhiên là hào khí bừng bừng gật đầu, còn vỗ ngực cam đoan mấy lời linh tinh ‘Muội tử của ngươi cũng chính là muội tử của ta’, ngay cả Hoàng cô nương cũng cười khanh khách gật đầu —— tốt xấu gì các ngươi cũng nên trưng cầu ý kiến đương sự một chút chứ?

Ta đủ chân đủ tay, cần gì người chiếu cố a, hơn nữa, lấy thể chất hấp dẫn mọi chuyện của Quách đại hiệp mà nói, ở gần hắn mới càng nguy hiểm.



“Quách Tĩnh an đáp!”

“Đà Lôi an đáp!”

—— Uy, các ngươi thật sự coi ta không tồn tại phải không!



“Quách Tĩnh an đáp!”

“Đà Lôi an đáp!”



Thực hiển nhiên hai vị này hoàn toàn đắm chìm trong tiết mục “huynh đệ tình thâm” “nắm tay hai mắt đẫm lệ”, hoàn toàn không đếm xỉa tới sự tồn tại của ta… Đây là đạo lý gì a!

Ta vô cùng hậm hực ngồi một góc vẽ vòng tròn.

“Tứ Vương gia.”

Triết Biệt dắt ba con tuấn mã đi tới, vừa thấy đã biết là tuấn mã của Mông Cổ có kinh nghiệm chiến trận, hơn phân nửa là trong trận hỗn chiến vừa rồi, chúng nó tự chạy trốn, nghe được tiếng huýt sáo quen thuộc mới chạy về, chỉ là… Không thấy con Thanh Thông của Đà Lôi a, lần này nam hạ không cưỡi nó sao?

Ta cảm thấy có điểm kỳ quái, không nhịn được lại quay đầu nhìn bốn phía xung quanh vài lần, chợt nghe một giọng nói vang lên sau lưng.
“Thanh Thông… còn ở thảo nguyên, lần này ta không cưỡi nó tới đây…”

Nếu Đà Lôi nói như vậy, ta liền tin tưởng… Cố gắng tin tưởng hắn không nghĩ một đằng nói một nẻo, gật mạnh đầu.

“Ừm.”

Ngừng lại một lúc, Đà Lôi vươn tay ôm lấy ta, sau đó xoay người lên ngựa, đưa mắt nhìn chúng ta một lượt.

“An đáp, Hoàng cô nương, muội tử ta liền nhờ các ngươi lo lắng rồi.”

Nói một lần còn chưa đủ, lại phải nhắc lại lần nữa, ta lại không đáng tin như vậy sao!

“Nàng tuổi nhỏ, kiến thức nông cạn, lại hoàn toàn không cảnh giác với người khác…”

ORZ… Đây là đang nói ai a, nói ai a…

“Nếu có kẻ xấu lợi dụng nàng mềm lòng, ở bên dụ dỗ, còn xin hai vị ra tay giải quyết cho, ngày sau nếu có kẻ nào ghi hận, cứ tính lên đầu ta là được.”

Ta lấy tay bóp trán, thực vô lực nhìn Đà Lôi, chẳng lẽ hắn nghĩ khắp Trung Nguyên đều có kẻ xấu dụ dỗ nhi đồng sao…

Quách đại hiệp vỗ ngực, phỏng chừng đang định phát biểu lý luận “Muội tử của ngươi cũng là muội tử của ta”, Hoàng cô nương lại kéo hắn một phen, mỉm cười đáp:

“Yên tâm, yên tâm, nếu thực sự có kẻ xấu mưu đồ gây rối Hoa tỷ tỷ, chúng ta tuyệt không khoanh tay đứng nhìn, tất nhiên sẽ thiên đao vạn quả, băm thây vạn đoạn hắn… Đúng không, Âu Dương công tử?”

“Đó là đương nhiên.”

Ách, Âu Dương thiếu chủ đứng sau ta từ khi nào vậy?

Đà Lôi hừ lạnh một tiếng, ngẩng đầu nhìn sắc trời, mới chuyển hướng ta nói: “Hoa Tranh, muội tự bảo trọng… Ta… nếu ta có rảnh, sẽ tới thăm muội.”

Trong vài năm tới, hắn làm sao có thời gian rảnh chứ… Tuy rằng biết rõ chỉ là lời nói trấn an, ta lại vẫn gật đầu nói với hắn “Được!”

Hắn dừng một chút, quay đầu nói với Bác Nhĩ Hốt cùng Triết Biệt: “Đi thôi!”, cũng không chờ bọn họ lên tiếng trả lời, liền vung dây cương, phóng ngựa chạy về phía bắc.

Triết Biệt thi lễ với ta, cũng lên ngựa đuổi theo Đà Lôi. Bác Nhĩ Hốt không biết vì sao lại chần chờ một chút, đi tới vươn tay ôm lấy ta, trong nháy mắt kia… Ta rõ ràng nghe được y hạ giọng, nói nhanh một câu:

“Hoa Tranh, trong mấy năm tới, có thể không về thảo nguyên thì ngàn vạn đừng về!”

Ta nhìn bụi đất tung lên phía sau vó ngựa, tâm loạn như ma.

Tạm thời không biết vì sao Bác Nhĩ Hốt lại nói như vậy, nhưng hiển nhiên là y đã cố ý đợi Đà Lôi đi mới nói với ta… Nói cách khác, đối với chuyện này, Đà Lôi không biết chút nào.

Bác Nhĩ Hốt là người rất quan trọng đối với Đà Lôi, y cũng trung thành và tận tâm với Đà Lôi, nhưng nếu xét thật kĩ, người mà y nguyện ý trung thành thật sự, chính là Thành Cát Tư Hãn. Nếu có chuyện gì Bác Nhĩ Hốt biết mà Đà Lôi không biết, vậy đó chắc chắn là do Thành Cát Tư Hãn yêu cầu.

Vốn tưởng rằng Thành Cát Tư Hãn tìm ta về là vì đám hỏi, nhưng xem ra dường như là có chuyện khác rồi.

A… Thành Cát Tư Hãn…

Ta cố gắng khống chế vẻ mặt của chính mình, để tránh lộ ra vẻ trào phúng.

Dù sao bên cạnh cũng còn có những người khác, vẻ mặt mang đầy ác ý trong lòng này…thực sự là…rất xấu xí a…

Một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai ta, “Cô… Làm sao vậy?”

“Không có gì.” Ta cúi đầu, không muốn nhiều lời.

Phía sau truyền đến một tiếng than nhẹ, “Ta thấy cô… không giống như… không có việc gì a…”

May mắn hắn không đi tới phía trước nhìn… Trong lòng mơ mơ hồ hồ suy nghĩ, ta nâng tay nhu nhu ánh mắt, lại liều mạng lau lau mặt mình, mới xoay người nhìn Âu Dương thiếu chủ đưa ra một thỉnh cầu… đại khái có chút ép buộc:

“Ta muốn học võ công.”

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Phun rầm rĩ:

Hoa tiểu ngốc đồng hài, tốt xấu gì cũng nên có chút ý thức phòng sói đi, móng vuốt bị người ta hết sờ lại nắm, vậy mà vẫn không chú ý sao?

Thiếu chủ đại nhân, ăn đậu hủ tiểu ngốc cũng quá nhiều đi… Ngươi cũng giả bộ quá giỏi đi, bất quá Hoa tiểu ngốc tuy rằng thực ngốc, nhưng Đà Lôi huynh cũng thực tinh mắt a…

Bổ sung toàn bộ quá trình sỗ sàng của Tiểu Khắc như sau:

Tuyên bố mình đối chưởng với Bành Liên Hổ → tiểu ngốc túm tay trái của hắn kiểm tra → thực tự nhiên cầm tay tiểu ngốc → đưa tay phải cho tiểu ngốc xem → tiếp tục thực tự nhiên đem tay phải hợp với tay trái → liên tục thực tự nhiên bắt đầu sờ + nắm.

Sau đó Đà Lôi nổi bão gọi tiểu ngốc qua, tiểu ngốc buông tay chạy tới…

Nói lại, ‘Thương thế’ của Tiểu Khắc kia cũng chỉ là do nén giận mà thôi…

Quyển 3 - Chương 86

Không biết có phải bởi vì thỉnh cầu của ta thực quá mức tưởng tượng hay không, Âu Dương thiếu chủ cư nhiên ngẩn ra, mới cau mày nhìn về phía ta: “Vì sao?”

“Ách… Bởi vì muốn học…”

“Ồ?” Hắn nhíu mày, cố ý kéo dài thanh âm.

Kỳ thật ta biết hắn muốn hỏi gì, nhưng chuyện này cũng không phải chỉ hai ba câu là nói ra hết được.

Huống chi tùy tiện làm liên lụy tới người khác…chuyện như vậy… trong lúc vô ý làm một lần, đã cảm thấy không hay rồi, ít nhất khi đầu óc thanh tỉnh, ta cũng không muốn lặp lại lần thứ hai nữa.

Cho nên… Cho dù bị hắn nhìn thật chột dạ, nhưng ta vẫn cố gắng chịu đựng, không nói ra nguyên nhân thật sự.

“Hiện tại ta cảm thấy… khi có việc…có võ công…vẫn là tốt hơn.”

Xét về mặt nào đó thì lời này cũng là đúng.

Vốn dĩ với ta mà nói, võ công cũng không phải là thứ nhất định phải có.

Chỉ cần nghĩ cách để giữ chân Giang Nam thất quái không tới Đào Hoa đảo, tránh khỏi chuyện mà Thành Cát Tư Hãn đang dàn xếp, sau đó là có thể có hai mươi năm để từ từ lo lắng giải quyết chuyện của Đà Lôi.

Nhưng tình hình hiện tại… Tạm thời chưa kể tới nhị sự phụ bọn họ, tình cảnh của Đà Lôi đã nguy hiểm hơn so với ta tưởng tượng rất nhiều, tính nhẫn nại của Thành Cát Tư Hãn cũng kém hơn so với ta nghĩ rất nhiều.

Vốn nghĩ rằng cho dù y không tuân thủ giao ước ba năm, ít nhất cũng có thể chờ được một năm rưỡi, ta cũng có thể lợi dụng thời gian đó mà chuồn mất, ai ngờ…

Đầu đột nhiên bị người ta xoa nhẹ vài cái, hơi ngừng lại, hắn lại không thu tay lại giống như bình thường.

“Nếu cô muốn học võ, ta tự nhiên sẽ dạy cô.” Hắn ngừng lại một chút, lại ôn nhu nói: “Chỉ là… Khi cô có việc, sao ta lại không ở bên cạnh chứ…”

Tuy rằng biết người này bất quá cũng chỉ là thuận miệng mà nói thôi, nhưng mà… Ách… Nói như thế nào đây… Trong nháy mắt vừa nghe được như vậy, cư nhiên có một chút cảm giác, dường như ấm áp, dường như…

May mắn cũng chỉ là trong nháy mắt mà thôi, ta còn chưa tới mức cảm thấy những lời này là thật.

Bất quá nếu trực tiếp trả lời “Ta không tin” thì không khỏi quá coi thường người ta đi, cho nên ta chỉ thuận miệng lên tiếng, nhảy vọt qua đề tài này.

“Vậy… chừng nào thì ngươi rảnh… để dạy ta?”

Đi cùng nhau nhiều ngày như vậy, đại khái ta cũng có thể nhìn ra được, Âu Dương thiếu chủ tuyệt đối không hề nhàn nhã như vẻ bề ngoài. Muốn hắn sắp xếp lịch làm việc dày đặc của mình mà dành ra một chút thời gian, chỉ sợ cũng không phải là dễ dàng, cho nên ta nghĩ… Ta phải hẹn trước mới được.

Quả nhiên, hắn trầm ngâm một lát, mới từ từ nói: “Có lẽ mười ngày sau…”

Lời này nói ra thực không chắc chắn. Bất quá, chính mình vô duyên vô cớ gây thêm phiền toái cho người khác, không thể đòi hỏi nhiều, vậy cứ chờ mười ngày đi… Ta gật gật đầu.

Sau đó trên mặt Âu Dương thiếu chủ lộ ra vẻ…có thể gọi là ‘thất vọng’.

Ta đã hợp tác lắm rồi, hắn nói thế nào liền làm như vậy, ngay cả nửa điểm dị nghị cũng không có, còn muốn như thế nào nữa a…

“Điển tịch võ học Tiêu Dao phái… cũng phải mất chút công sức đi tìm theo chỉ dẫn mà Lý tiền bối lưu lại…”

Chỉ dẫn Lý Lưu Phong để lại… Là tờ giấy ghi hai chữ ‘Tam’ cùng ‘Thất’ nhét trong ngọc bội sao?

Ta tròn mắt hữu thần nhìn Âu Dương thiếu chủ, còn chưa kịp hỏi ra miệng, hắn đã khẽ nở nụ cười.

“… Đúng là cuộn giấy kia.”Tuy rằng không hiểu vì sao hai chữ đơn giản không thể đơn giản hơn đó lại có thể là ‘chỉ dẫn’ được, nhưng mà… Cái gọi là ‘đi tìm’ chẳng lẽ chính là chỉ ‘tìm bảo vật’ ?

Tìm bảo vật tìm bảo vật tìm bảo vật tìm bảo vật…

A a a! ‘Cướp Biển Caribbean’ của ta, ‘Thuyền Trưởng Điên’ của ta, ‘Đoạt Bảo Kì Binh’ của ta, ‘Cổ Mộ Lệ Ảnh’ của ta… WOW… Ách, vì sao đều là bảo tàng tây phương… Mặc kệ rồi, hai mắt ta tỏa sáng, lập tức túm lấy Âu Dương thiếu chủ.

“Ta cũng phải đi, ta cũng phải đi!”

Hắn rõ ràng là ngẩn ra, “Đi… đâu?”

“Ngươi đi đâu ta liền theo đó!” Dù sao cứ đi theo hắn là được, nghĩ nghĩ, vì tăng cường sức cạnh tranh, ta lại bổ sung một câu, “Ngươi yên tâm, ta không cần bất cứ thứ gì cả!”

Võ công bí tịch, kỳ trân dị bảo, linh đan diệu dược… mấy thứ này đối với ta thật sự không có tác dụng gì, mắt nhìn thấy, tay sờ được một phen là đủ rồi, quan trọng là đời trước + đời này ta cũng chưa từng có cơ hội thực hiện một chuyến ‘đi tìm kho báu’ nào a!

“Vậy cũng không được…”

“Ách?” Chẳng lẽ là muốn ta phải nộp phí ‘du lịch tìm kho báu’ sao?

“Chuyện này nói ra cũng dài, chỉ có điều… Dù thế nào thì cô cũng nên biết…”

Ai có thể nói cho ta biết, vì sao người trước mắt kia lại có thể giữa ban ngày ban mặt mà cười đến xuân ý dạt dào, xuân tâm nhộn nhạo như vậy không?

“Chẳng qua…” Âu Dương thiếu chủ dừng một chút, sau đó mới nói ra chân tướng làm cho ta ORZ vô cùng.

Đơn giản mà nói, theo như ta hiểu thì ngay cả thiếu chủ đại nhân cũng không biết rõ lịch sử gốc rễ của vấn đề, điển tịch võ công của Tiêu Dao phái đã được cất giữ bảo quản ở Bạch Đà sơn hơn năm mươi năm rồi —— có vẻ còn lớn hơn cả tuổi của Âu Dương đại thúc a.

Những điển tịch đó đều được cất giữ trong một cái hòm đặc chế, tất cả những hành vi bạo lực định dùng để phá cái hòm đều có thể khiến những thứ trong đó bị tự động tiêu hủy. Duy chỉ có một phương pháp mở, đó là sử dụng mật mã do người của Tiêu Dao phái đã dùng thủ pháp đặc biệt nào đó mà ấn định, nếu không, mọi thứ bên trong sẽ ‘bùm’ một phát, tự bạo hết…

(Bên dưới tỉnh lược quá trình giải mã mà chắc chắn ta nghe sẽ không hiểu)

Tóm lại, sau lần trước Lý Lưu Phong đại náo Bạch Đà sơn, Âu Dương thiếu chủ nhà bọn họ cũng chỉ thiếu hai chữ ‘Tam’ cùng ‘Thất’ này là có đủ mật mã rồi.(Không nên hỏi ta vì sao, ta căn bản là không hiểu được những gì thiếu chủ đại nhân giải thích! )







Nghĩ đến trình độ BT của võ học Tiêu Dao phái, ta không nhịn được thốt lên, “Vậy cha ngươi… thúc phụ ngươi chẳng phải là thiên hạ vô địch rồi sao?”

=_=! ! ! Nguy hiểm thật, thiếu chút nữa đã nói ra miệng!

Chỉ là… Lắp bắp mơ hồ như thế, không biết thiếu chủ đại nhân có nghe thấy không, ta thập phần lo lắng lén lút nhìn trộm …

Âu Dương thiếu chủ ho nhẹ hai tiếng, mới nói: “Có những công phu của Tiêu Dao phái, chỉ có nữ tử mới có thể tập luyện…”

Ách! Lý Lưu Phong chẳng lẽ định chơi khăm Âu Dương đại thúc sao, khiến cho y xem được mà không luyện được… Chiêu này cũng thực ngoan độc rồi!

“Bạch Đà sơn cất giấu tổng cộng mười chiếc hòm sắt, ngày ấy Lý tiền bối tới, chúng ta mới biết thì ra mỗi chiếc hòm sắt, thủ pháp mở đều không giống nhau. Sau khi tìm thấy cuộn giấy bên trong ngọc bội, thúc phụ đã mở chiếc hòm mà lúc trước Lý tiền bối tìm ra, trong đó có ba bí kíp quả nhiên chỉ thích hợp cho nữ tử luyện. Về phần chín chiếc còn lại…”

Hắn tựa tiếu phi tiếu quét mắt nhìn ta một cái, “Bà ấy nói… Thuận tiện để làm hồi môn của cô rồi.”

Một đạo sét bất thình lình này suýt nữa thì đánh ta ngã lăn xuống đất.

Lý Lưu Phong đại khái chắc là lo lắng ta quá mức vô dụng, vạn nhất ngay cả Âu Dương thiếu chủ cũng không dạy nổi, cho nên đành phải ký thác hy vọng lại cho vị danh sĩ nào đó vậy.

Ta cũng biết bà ta an bài chuyện này cũng là xuất phát từ lòng tốt, nhưng mà, nhưng mà… Loại hành vi đem thịt tới trước mặt người ta rồi còn lấy đi này… Bà ta hoàn toàn không lo lắng tới hậu quả sao?

Tạm thời trước mắt chưa tính tới chuyện ta có thể mở được mấy cái hộp sắt biến thái tới cực điểm này hay không, chỉ bằng độ chấp nhất đối với võ học của Âu Dương đại thúc, ta mà dám ôm chúng nó chạy trốn, tuyệt đối sẽ bị đuổi giết ngàn dặm đến chết… Không, là hành hạ đến chết a!

Ta không nhịn được rùng mình, sống lưng lạnh toát, quyết định thật nhanh:

“Ta bỏ qua!”

Cho dù là di sản cũng có thể bỏ qua quyền thừa kế chứ…

Âu Dương thiếu chủ ngẩn ra, không lập tức trả lời.

“Ta không cần những thứ đó làm của hồi môn!” Ta nước mắt đầy mặt kéo ống tay áo Âu Dương thiếu chủ, “Cứ để chúng ở nhà ngươi cả đời cũng được!”

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Phun rầm rĩ

“Ngươi đi đâu ta liền theo đó!”, “Ngươi yên tâm, ta không cần bất cứ thứ gì cả!” —— Uy, Hoa tiểu ngốc đồng hài, rốt cuộc ngươi có biết chính mình đang nói cái gì hay không a? =_=! ! !

Loại lời nói này, nghe thế nào cũng thấy giống như tình nguyện không danh không phận cùng tình nhân bỏ trốn đến chân trời góc biển, thiếu chủ đại nhân nghe được những lời mờ ám vô cùng này, tự nhiên không nhịn được ban ngày ban mặt mà bắt đầu xuân ý dạt dào, phóng thích nội tiết tố giống đực rồi… (cầm thú a cầm thú)

Quyển 3 - Chương 87

Ta vô cùng khinh bỉ nhìn Âu Dương thiếu chủ.

“Lần này tuyệt không nói dối.” Hắn cười khổ nói: “Cô có muốn ta chỉ trời mà thề?”

=_=! ! ! Nói cách khác trước kia hắn thường xuyên lừa ta?

“Sáng nay khi…” Âu Dương thiếu chủ ý vị thâm trường liếc mắt nhìn ta một cái, “Ta vừa cầm lấy đai lưng, cô liền… Ách… tiếp nhận.”

Ta đoán chắc hẳn hắn vốn muốn nói là ‘giật lấy’ đi.

Lúc ấy vừa bị tiếng kêu của điêu nhi đánh thức, ta cũng không nhớ rõ mình đã làm những gì. Nhưng mà hắn vừa nói như vậy, hình như ta bắt đầu có chút ấn tượng. Tựa hồ khi ấy đã giật cái gì đó trong tay người kia, hơn nữa lúc không giật được, lại còn…

“Ách… Cái kia… Ta…” Nhắc tới chuyện này, có cảm giác thực khó mà mở miệng, “… Có phải đã đạp ngươi một cước không?”

Âu Dương thiếu chủ cười đến thập phần ôn hòa gật gật đầu, đồng thời không quên triển lãm cho ta xem nửa dấu chân in trên áo hắn —— không cần CSI trình diện, cũng có thể nhìn ra kia tuyệt đối là dấu chân phải của ta.





Ta quả thực nên vì hành vi của mình mà che mặt lau lệ chạy vội. Nhưng mà làm người chẳng những phải phúc hậu, còn phải biết phụ trách a.

“Ách, xin lỗi rồi.”

Bất quá… Hình như những lời thế này đã nói với hắn nhiều lần rồi thì phải.

Tuy rằng hoàn cảnh mỗi lần đều không giống nhau, nhưng cuối cùng cũng đều là nói lời xin lỗi, sau đó không còn câu nào khác nữa —— nghe thế nào cũng thấy giống như là kiểu nói của loại người “Khiêm tốn nhận, chết cũng không hối cải” a.

Ngoại trừ việc “Dũng cảm nhận sai”, ta cảm thấy mình cũng nên bồi dưỡng thêm một phẩm chất tốt đẹp nào đó đi, nhất là nghĩ tới chuyện, lúc đó tình trạng hỗn loạn, nói không chừng đã đạp hắn một cước rất đau.

“Nếu không, ngươi đá lại cũng được…”

Nói còn chưa dứt, đã bị chiết phiến gõ một cái lên đầu.

“Cô lại đang nói bậy bạ gì đó?”

Người này xuống tay thật đúng là nặng a… Cho dù không phải là đạp lại, nhưng thế này cũng coi như thanh toán xong rồi!

Ta bi phẫn một tay ôm đầu, một tay đưa ‘đầu sỏ gây chuyện’ lại cho Âu Dương thiếu chủ.

“Này, trả lại ngươi!”

Hắn lại không cầm, ngược lại cười dài nhìn ta nói: “Đai lưng này được dệt từ tơ vàng, cực kì bền chắc —— việc này khi ở biệt viện, lúc cứu ta, cô cũng đã xác nhận rồi…”

Vừa nghĩ tới chuyện lúc đó kéo thiếu chủ đại nhân từ trong động ra ngoài, chẳng những khiến cho mặt hắn bị trầy xước, còn so độ cứng giữa đầu hắn với vách đá… ta không nhịn được có điểm chột dạ.

“Mặt trên còn có chút trò vặt phòng thân, thích hợp với cô hơn.”

Những điều này ta đều đã nhìn ra, ví dụ như nút dải rút ở đai lưng, ví dụ như trong đai, cùng với những vị trí khác, đều có lò xo tinh xảo rất nhỏ giấu dưới hoa văn màu vàng, thiết kế cùng chế tác đều cực kì xảo diệu. Tuyệt đối là thứ chuyên dùng để giết người diệt khẩu, thần không hay quỷ không biết!

Nhưng mà… Ít nhất ta cũng còn có quan điểm thẩm mỹ cơ bản a…

Ý ta cũng không phải là nó khó coi, mà là đai lưng tinh xảo hoa lệ này hoàn toàn không phù hợp với ta a… Ngươi đã từng thấy kẻ nào dùng túi xách Gucci làm giỏ đựng thức ăn chưa ?

Ách, cũng không phải ta nói nó giống cái giỏ đựng thức ăn a…

“Lại nói tiếp, có một chuyện thật ra ta đã sớm muốn hỏi cô rồi.” Âu Dương thiếu chủ ngừng lại một chút, mới cười nói: “Cô… là không thích quần áo của người Hán?”

Làm gì có chuyện đó! Ta vốn chẳng có chút quyến luyến nào với y phục Mông Cổ cả.

Thật ra đời trước cũng đã rất thích y phục cổ trang người Hán, chỉ là khi đó không có dũng khí mặc ra đường mà thôi.

Cho dù là hiện tại, nếu có điều kiện, ta cũng ước gì có thể mặc mỗi ngày a, vấn đề cũng không phải là do không đủ điều kiện…

Nhắc tới chuyện này, ta liền không nhịn được mà bi ai.

Không phải là do không có tiền, số vàng mà Thành Cát Tư Hãn cho ta đại khái cũng đủ để ta ăn chơi cho tới chết rồi, tiết kiệm một chút hẳn cũng đủ để nuôi sống hai người ấy chứ, huống chi còn có tuyệt kỹ ‘Diệu thủ không không’ của nhị sư phụ, bất kì lúc nào cũng có thể có ngân hàng dự phòng.

Nhưng với tình huống trước mắt mà nói, một kẻ mà bất kỳ lúc nào cũng phải chuẩn bị sẵn sàng nhảy cửa sổ, trèo tường mà chạy, khi cần thiết tuyệt đối không tiếc chui lỗ chó, đương nhiên là ăn mặc càng giản dị tự nhiên, càng không bắt mắt, càng giống đại thẩm ven đường mới càng an toàn a.Chờ tới khi nào có thể dàn xếp xong mọi chuyện, tìm một trấn nhỏ ở Giang Nam mà ẩn cư, ta… ta tuyệt đối sẽ mua đủ ba trăm sáu mươi lăm bộ quần áo mà thay đổi, cam đoan không ngày nào mặc giống ngày nào!

Đang chìm trong vô hạn khát khao với viễn cảnh tủ quần áo chật cứng trong tương lai, trên đỉnh đầu thình lình lại vang lên một câu nói nhỏ ——

“Thì ra là thế…”

Ách! Ta…chẳng lẽ lại lầm bầm thành tiếng rồi sao?

Nước mắt đầy mặt, ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy người nào đó vẻ mặt hiểu rõ gật đầu…

ORZ… Ngày hôm nay quả thực là xui xẻo!

“Như vậy lại càng dễ rồi.”

Cái gì dễ? Hai mắt ta sáng ngời hữu thần nhìn Âu Dương thiếu chủ.

Hắn hơi trầm ngâm, mới từ từ nói:

“Tập võ… Cũng không phải một vài ngày là xong được. Trước khi học thành, có bao nhiêu phương pháp tự bảo vệ mình cũng vẫn là ít.”

Những lời này của hắn thực đúng với những gì ta nghĩ.

Những thứ nhị sư phụ cho ta, để ứng phó với những tình huống bình thường thì không thành vấn đề, nhưng nếu gặp chuyện như Đà Lôi sáng nay, ta thực không có biện pháp.

“Vậy…phải như thế nào?” Ta vô cùng có thành ý thỉnh giáo hắn.

Nếu đã nói như vậy, nhất định hắn phải có suy nghĩ gì rồi

“Trên áo ta cũng có cơ quan, có lẽ cô cũng biết…” Âu Dương thiếu chủ ngừng lại một chút, ý cười trên mặt càng nùng, “… Như thế nào?”

Nghe thấy những lời này, ta nghĩ ta đã hiểu được ý hắn rồi.

Từ cái đai lưng này có thể thấy, một thân y bào của thiếu chủ tuyệt đối dấu diếm không ít cơ quan ẩn mật. Nếu ta không đoán sai, đại khái ngay cả những hoa văn khác nhau thêu trên áo cũng ẩn giấu không ít huyền cơ.

Nếu như gặp phải địch thủ không biết rõ nội tình, cho dù có cẩn thân cỡ nào cũng không thể phòng bị được chuyện này —— xuất môn ra ngoài, mặc quần áo như vậy, hệ số an toàn tuyệt đối sẽ rất cao.

Nếu không lo lắng tới chuyện sau này liệu có thể bị diệt khẩu vì biết quá nhiều bí mật nhà hắn, cùng với loại quần áo đó ta mặc vào liệu có giống như ‘vượn đội mũ người’ hay không … thì đây thật đúng là một ý kiến hay.

“Như thế nào?” Âu Dương thiếu chủ nhíu mày, cực có kiên nhẫn chờ ta trả lời.
Nếu trong thời gian ngắn mà vẫn chưa thể thoát khỏi tình trạng ‘bốn người đồng hành’ này, dù sao cũng có Hoàng cô nương cùng Âu Dương thiếu chủ hai sinh vật lòe lòe tỏa sáng đi bên cạnh, chỉ cần ta không ăn mặc sặc sỡ như cây thông Noel, hẳn vẫn sẽ không gây sự chú ý, cho nên ——

“Được. Nhưng mà…” Ta do dự một chút, vẫn đưa ra một yêu cầu không biết có quá phận hay không, “… Dù sao cũng phải thuận tiện hành động a.”

Tay áo phiêu phiêu, tà váy tung bay… Đẹp thì đương nhiên là có đẹp, nhưng đối với một kẻ không có khinh công mà nói, này chẳng khác nào trong lúc chạy trối chết còn kiếm thứ cột vào cho vướng chân.

Âu Dương thiếu chủ nhẹ nở nụ cười, “Những chuyện đó… Ta tự nhiên hiểu được, cô cứ yên tâm.”

“À.” Ta gãi gãi đầu, “Vậy còn tiền…”

Ta biết này không phải thứ có thể dùng tiền là mua được, cũng biết Âu Dương thiếu chủ tuyệt đối sẽ không so đo vấn đề tiền bạc với ta, nhưng ít nhất trong phạm vi đủ khả năng, cũng muốn thanh toán sòng phẳng a.

Âu Dương thiếu chủ liếc mắt nhìn ta một cái, nhíu mày nói: “Trước kia khi cô quen biết Nhạc Thiếu Đông ở Tây Vực, cũng chưa từng khách khí như thế… Tại sao hiện tại lại so đo những chuyện này với ta đến vậy?”

Ta há miệng thở dốc, nhất thời không biết nên trả lời như thế nào.

Ngữ khí của hắn nghe qua vẫn có vẻ thản nhiên như bình thường, nhưng tổng cảm thấy dường như còn dấu diếm gai nhọn a.

“Ta… ta chỉ là không muốn…” Không muốn bị hắn coi như một kẻ luôn đúng lý hợp tình muốn chiếm tiện nghi của người khác mà thôi… Trong ngực không hiểu sao lại cảm thấy khó chịu, ta nhìn chằm chằm mũi chân mình, không hé răng nữa.

Sau một lúc lâu, đầu đột nhiên bị người ta xoa nhẹ vài cái, ta nâng tay định gạt đi, không nghĩ tới cư nhiên ‘ba’ một tiếng vỗ vừa vặn vang lên, làm ta giật cả mình, vừa nhấc đầu, người này cư nhiên giống như không có việc gì, cười dài nhìn ta.

“Ban đêm ta có chút chuyện phải tự mình đi làm, có lẽ phải tới trưa mai mới xong. Khi nào ta trở về, sẽ tới nói với cô một tiếng…” Hắn ngừng lại một chút, “Tối nay không cần chờ ta rồi, cô cũng sớm nghỉ ngơi cho tốt.”

Ta sửng sốt sửng sốt, chuyện này hình như hôm qua hắn cũng đã nói với ta rồi, rốt cuộc là chuyện quan trọng gì mà phải làm suốt đêm không thể về a? Đêm qua hắn vốn đã ngủ muộn rồi, rạng sáng hôm nay lại bị ta kéo ra ngoài lâu như vậy… Ta vội vàng túm lấy ống tay áo của hắn.

“Ngươi không thể dành thời gian nghỉ ngơi một chút sao?”

Âu Dương thiếu chủ ngẩn ra, vẻ mặt thoạt nhìn có chút khó xử.

“Này…”

Ta vội la lên: “Cho dù là nửa canh giờ cũng được mà…”

Quanh năm suốt tháng như vậy, cho dù có là thân thể người luyện võ cũng không chịu nổi.

Hắn trầm ngâm một lát, mới đáp: “Được.” Ngừng lại một chút, lại nói: “… Đều nghe cô.”

Đuôi lông mày khóe mắt đều là ý cười.

Nói thế này hình như là ta đang cưỡng bách hắn? Quên đi, không so đo với hắn… Ta mím mím miệng, đẩy hắn về phía giường.

“Ngươi có thể ngủ bao lâu?”

“Nửa canh giờ…”

Ta trừng mắt liếc nhìn hắn một cái, “Thế nếu ta nói là một canh giờ thì sao?”

“Ta liền ngủ chừng một canh giờ.”

Hứ! Thế nếu ta nói mười hai canh giờ, không lẽ ngươi cũng ngủ thành heo luôn sao? Ta âm thầm lầm bầm trong bụng … Lại thấy thời gian không nhiều lắm, cho nên lười tranh cãi với hắn tiếp.

“Mau ngủ, mau ngủ, tới giờ ta gọi ngươi.”

“Ừm…”

Âu Dương thiếu chủ lần này khá là phối hợp nằm lên giường, không lâu sau, tiếng hô hấp của hắn dần trở nên đều đều.

Ta nói… Người này nhất định ngay cả lúc ngủ cũng phải cười như hoa vậy sao…

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Thiếu chủ buổi tối xuất môn là muốn đi xử lý Nhạc Thiếu Đông… Mọi người có muốn hắn nếm chút đau khổ không?

Quyển 3 - Chương 88

Không biết vì sao, đêm nay ta ngủ thật không ngon.

Lăn qua lộn lại gần như cả đêm, thẳng đến tận khi sắc trời đã tảng sáng, cuối cùng mới mơ mơ màng màng ngủ gật, sau đó bắt đầu không ngừng nằm mơ.

Thời điểm mở mắt ra lần nữa, có chút hốt hoảng, không biết rốt cuộc mình đang ở nơi nào, là mộng hay là tỉnh.

Thật lâu thật lâu trước kia, lâu đến mức cơ hồ ta đã quên mất, từng có người cười hì hì nói với ta: “Sau khi gặp ác mộng, lúc tỉnh lại hẳn là phải cao hứng mới đúng, bởi vì tất cả những chuyện đáng sợ đã thấy đều là giả a.”

Ta nở nụ cười khổ với người không tồn tại trong không trung kia.

Nếu tất cả đều là sự thật thì sao? Nếu tất cả ác mộng cuối cùng đều trở thành sự thật… Như vậy, lúc tỉnh lại, nếu không muốn khóc, cũng chỉ có thể cười khổ như thế này mà thôi…

Ánh mặt trời chói lọi từ ngoài cửa sổ chiếu vào, thật sự là rất chói mắt.

Nâng tay che khuất mắt, cố gắng không nhìn những vệt lấp lánh, lành lạnh trên bàn tay, cố gắng điều chỉnh gương mặt cùng cơ thể —— luyện tập nhiều năm như vậy rồi, không cần gương ta cũng biết phải làm thế nào mới có thể bày ra một vẻ mặt thích hợp.

Cửa đột nhiên ‘chi nha’ một tiếng bị đẩy ra, tiếp theo truyền đến tiếng bước chân nhẹ nhàng quen thuộc.

Ta vội vàng ấn gối đầu xuống dưới chăn, xoay người nhảy xuống giường.

“Ngươi đã trở lại sao, không có việc gì chứ…”

Sao có thể không có việc gì…

Cho dù người kia rõ ràng đã thay một bộ y bào tuyết trắng sạch sẽ không nhiễm một hạt bụi, cho dù hành động của hắn vẫn vô cùng điềm tĩnh thong dong, nhưng từ lúc hắn tiến vào, trong phòng truyền đến một hương vị tinh ngọt, làm sao ta lại không ngửi được chứ.

Đó là… dấu hiệu chứng tỏ trước đó không lâu đã bị máu chảy thành sông.

Mỗi lần Đà Lôi từ chiến trường trở về đều mang theo hương vị như vậy, cho dù mỗi lần y đều rửa sạch sẽ trước rồi mới tới gặp ta… Ta cũng chỉ có thể làm bộ như không biết.

Đó là… thế giới mà ta hoàn toàn không thể tham gia.

Chuyện ta có thể làm, cũng chỉ có hai việc mà thôi —— chờ đợi cùng băng bó vết thương.

“Ngươi… bị thương ở đâu rồi?”

Cho dù xét về phương diện nào đi nữa, những kẻ bị ‘xử lý’ dưới tay Âu Dương thiếu chủ tuyệt đối không thể nhiều hơn Đà Lôi được, bởi vậy mùi máu tươi còn nồng hơn trên người Đà Lôi này, cũng chỉ có thể phát ra từ chính bản thân hắn mà thôi.

Hắn ngẩn ra, lập tức nở nụ cười khổ.

“Ta sớm nên nghĩ đến, sao có thể qua mắt cô được…” Ngừng lại một chút, lại nhíu mày nhìn về phía ta, “Cô… Rốt cuộc có ngủ chút nào không?”

Theo ánh mắt hắn, nhìn lại chiếc áo khoác có nhiều nếp nhăn trên người, ta có hơi lo lắng giải thích với hắn: “Có ngủ…”

Hắn nhíu mày nhìn ta, từ chối cho ý kiến.

Trong lòng không hiểu vì sao bỗng nhiên lại bốc hỏa, người này thực không phân biệt được nặng nhẹ a!

“Rốt cuộc ngươi bị thương ở đâu rồi?”

Hắn thở dài, nâng tay chỉ chỉ chỗ ngực trái, nơi gần trái tim.

“Không để ý nên trúng một kiếm, không trúng chỗ yếu hại… Đã băng bó xong rồi, chỉ cần tĩnh dưỡng một thời gian là không sao nữa…”

Nhẹ nhàng thử chạm vào nơi hắn chỉ, đầu ngón tay quả nhiên cảm nhận được một lớp băng thật dày, như vậy thực không có cách nào xác định thương thế a, ta có chút do dự nhìn hắn, không rõ mình có nên nói như vậy hay không nữa.

“Cái kia… để ta xem… miệng vết thương một chút được không?”

Hắn gật gật đầu, đưa tay cởi vạt áo.

“Từ từ!” Ta nhìn lướt qua bốn phía, phát hiện chỉ có một chỗ có vẻ thích hợp để kiểm tra, “Nằm lên giường trước đi.”

Ngồi chồm hỗm trên giường, thầm hít sâu một hơi, đưa tay cởi bỏ quần áo hắn.

Người nào đó dựa vào đầu giường, vẻ mặt tự nhiên, ngược lại tay ta lại hơi hơi phát run.

Từ vai trái đến nách phải, một tầng lại một tầng vải trắng băng bó kỹ càng hơn phân nửa ngực, mùi máu tươi hòa lẫn với mùi thuốc so với lúc trước càng nồng hơn ập thẳng vào mặt, một cảm giác choáng váng khó hiểu không ngừng quanh quẩn trong đầu —— ta thực xác định mình không mắc bệnh hoa mắt, cũng không phải bệnh tụt huyết áp phát tác, chỉ là cảnh tượng này thực quen thuộc, rốt cuộc đã thấy ở đâu?

Người gần ngay trong gang tấc, thanh âm nghe qua lại thực mơ hồ.

“Cô… Làm sao vậy?” Ngừng lại một chút, hắn lại ôn nhu nói: “Vết thương nhỏ mà thôi, không sao.”Cách một tầng băng vải như vậy, rốt cuộc có phải ‘vết thương nhỏ’ hay không, ta không nhìn ra được.

Điều duy nhất ta có thể nhìn ra là —— người đã giúp hắn xử lý vết thương trước đó là một người chuyên nghiệp, ách, tuyệt đối vượt xa loại tiêu chuẩn gà mờ như ta. Lúc này nếu không cẩn thận làm băng vải tuột ra, ta cũng không biết có thể băng bó lại được như trước hay không nữa, càng không cần phải nói tới chuyện bôi thuốc linh tinh khác…

Giúp hắn kéo lại vạt áo, ta nhìn hắn cười cười.

“Này không cần tới ta xem rồi. Ách, nếu không ta xuống phòng bếp làm chút đồ bổ máu…”

Câu nói kế tiếp lập tức bị ta nghẹn nuốt trở lại bụng —— đầu óc ta hôm nay đại khái là bị tắc nghẽn rồi, thật muốn đập vài phát xem nó có thông được không.

Lúc ấy ở Tây Vực chạy trối chết, hắn không mang gì theo người, ta máy móc hành động một phen, cũng coi như phù hợp với nhân sinh quan. Hiện tại hắn căn bản đang ở trong địa bàn của mình, cho dù là trị thương hay điều dưỡng cũng đều có người tự khắc chuẩn bị thỏa đáng, làm sao cần đến ta làm gà mẹ.

Có thể thấy được quả nhiên ta thuộc loại không ngủ đủ tư duy sẽ hỗn loạn, thế này không biết có thể sang bên Hoàng cô nương thương lượng kiếm chỗ ngủ bù chút hay không…

Phủi phủi bụi trên áo, ta đứng lên.

“Kia…nghỉ ngơi cho tốt đi, ta ra ngoài trước…”

Nói còn chưa dứt, chân trái người nào đó đột nhiên không biết cố ý hay vô tình co lên —— giữa ta cùng mép giường lập tức giống như có một tòa núi cao ngăn qua, nếu muốn xuống giường, trừ phi ta có thể vô sỉ trèo qua người hắn…

Bà nó chứ, chân dài thì rất giỏi sao!

Ta tức giận trừng mắt nhìn hắn, hắn lại nở nụ cười khổ.

“Vốn là sợ cô lo lắng mới… Sớm biết như thế…”

“À.” Ta gật đầu lung tung, dù sao hắn cũng chỉ nói như vậy, ta cũng biết thế, sao cũng được.

Im lặng một lúc lâu, hắn mới chậm rãi mở miệng nói:

“Mặc dù ta bị thương, cũng không có việc gì. Chuyện đêm qua… Ta đã chuẩn bị từ sớm, hơn phân nửa cao thủ của Bạch Đà sơn đều bị ta điều tới đây, Pháp Vương cũng dẫn người trong Hồng giáo ra tay tương trợ…”

Đại thúc cũng đến đây? Ta không nghĩ ngợi thốt lên, “Ích Tây Gia Thố cũng đến đây sao?”

Âu Dương thiếu chủ gật gật đầu, trên mặt lại lộ ra một nụ cười khó hiểu.

“Hắn tự nhiên cũng đến đây, ta còn nói lời cảm tạ với hắn.”

Nói lời cảm tạ?

Nhớ không lầm thì võ công của Ích Tây Gia Thố đã hoàn toàn mất hết rồi, nói lại, với tính cách một lòng hướng Phật của hắn, cho dù có còn võ công, đại khái cũng sẽ không tham dự vào việc giết chóc đi.“Hắn quả thật không hề tham dự.” Âu Dương thiếu chủ mỉm cười, “Nhưng thật ra cũng cổ quái, Duyệt Lai khách sạn kia không biết vì sao lại có được một loại độc kì lạ, ngay cả ta cũng chưa từng gặp qua. Nếu không phải có mang theo hạt châu của cô trong người, đêm qua chỉ sợ đã mất không ít tay chân —— hạt châu kia vốn là của hắn tặng cô phải không? Bởi vậy ta đã tới nơi Hồng giáo nghỉ tạm, giáp mặt nói lời cảm tạ hắn một phen…”

Nghe qua thì thực là hợp tình hợp lý, nhưng không biết vì sao lại cảm thấy có điểm kì quái? Ta gãi gãi đầu.

“Vậy… Bọn họ đâu?”

Âu Dương thiếu chủ ngẩng đầu nhìn ánh mặt trời bên ngoài một lát, mới đáp: “Lúc này hơn phân nửa đã trở về rồi.”

Ta ngẩn ra.

“Bọn họ biết cô cùng ta… cùng một chỗ, vốn cũng nói sau khi xong việc sẽ tới gặp cô. Nhưng lúc rạng sáng, trong giáo có tin cấp báo truyền tới, mặc dù không biết là chuyện gì, nhưng ta thấy sắc mặt Pháp vương có vẻ rất lo lắng, có lẽ là ở Tây Tạng đã xảy ra đại sự gì. Vốn Ích Tây Gia Thố nói muốn một mình du lịch Trung Nguyên một phen, nhưng không biết vì sao cũng lại theo về.”

Ngừng lại một chút, Âu Dương thiếu chủ lấy từ trong áo ra một vật đưa cho ta, mỉm cười nói: “Pháp vương tuy vội đi, nhưng cũng không quên nhờ ta chuyển chiếc kim cương linh này cho cô. Y nói nếu cô có cơ hội du lịch tới Tây Tạng, nhất định phải tới tìm y. Bình thường nếu có chuyện gì, cũng có thể dùng vật ấy để nhờ người của Hồng giáo giúp đỡ…”

[kim cương linh: chuông kim cương, tượng trưng cho trí tuệ]

Ta cầm chiếc kim cương linh kia, trong lòng ngổn ngang tư vị, không nói lên lời.

Kim Luân pháp vương xuất hiện ở Thần Điêu Hiệp Lữ đã là ‘đại sư âm hiểm’ ‘cao gầy’ ‘giống như gậy trúc’, mà Ích Tây Gia Thố lại là ‘đại sư huynh đã chết sớm’ ngay cả tên cũng không lưu lại …

Ta từng vô số lần muốn dựa vào nội dung của hai bộ Anh Hùng Xạ Điêu cùng Thần Điêu Hiệp Lữ mà phỏng đoán xem, rốt cuộc trong thời gian khoảng hai mươi năm đó đã xảy ra chuyện gì, mới có thể làm cho người ta có sự thay đổi lớn như vậy, nhưng ngay cả nửa điểm cũng không nhận ra.

Lúc nghe Âu Dương thiếu chủ nói bọn họ vội vàng trở về Tây Tạng, trong lòng không phải không hoảng hốt, nói không chừng cái gọi là dị biến chính là bắt đầu từ lúc này. Chỉ là… Ta không biết bọn họ vừa gặp phải chuyện gì, cho dù muốn nhắc nhở bọn họ, cũng không biết phải bắt đầu từ đâu a…

Đầu đột nhiên bị người ta nhu nhu, giọng nam trong sáng quen thuộc mang theo ý cười thản nhiên vang lên.

“Nếu cô nhớ Pháp vương bọn họ, đợi xong việc ở Giang Nam rồi, ta cùng cô tới Tây Tạng một chuyến cũng được.”

Ta rầu rĩ đáp một câu. “Không phải…”

Thật sự không phải như thế…

Những chuyện trong sách không viết, ta thật sự không có cách nào, như vậy… Đối với những điều trong sách đã viết… Ít nhất ta cũng có thể làm chút gì đi?

Ta cố lấy dũng khí nhìn thẳng Âu Dương thiếu chủ.

“Ta có việc muốn nói với ngươi.”

Hắn ngẩn ra một chút, lập tức nói: “Được.”

“Nhưng mà có một điều kiện…”

“Được.”

“Cho dù cuối cùng ngươi quyết định như thế nào, cũng đừng hỏi ta nguyên nhân…”

“Được.”

“Ách, còn có… Ngươi có biết Mục Niệm Từ Mục cô nương không?”

Âu Dương thiếu chủ ngây ra vài giây, có chút không xác định hỏi:

“Cô nói… là người trong lòng tiểu vương gia sao?”

“Phải.” Ta gật gật đầu.



Vậy không có vấn đề gì rồi…

Ta thầm hít sâu một hơi, rốt cuộc thốt ra những lời đã lặp đi lặp lại vô số lần trong lòng, vẫn rối rắm do dự không biết có nên nói ra hay không ——

“Ngươi… đừng thích Hoàng cô nương… cũng đừng thích Mục cô nương…”

Quyển 3 - Chương 89

Loại chuyện ‘xuyên không’ này, cho dù ở hiện đại cũng không có mấy người sẽ tin, huống chi là ở những năm cuối đời Nam Tống.

Nhị sư phụ bọn họ vốn suy đoán trong người ta từng phát sinh chuyện thần quái gì đó, cho nên lúc ta rời khỏi đại mạc, đã từng ấp a ấp úng, nửa che nửa đậy nói với nhị sư phụ mấy câu giả thần giả quỷ: “Hải đảo phía đông là nơi đại hung, phải tránh không thể đi”. Bọn họ nhiều lắm cũng chỉ cho rằng ta đột nhiên nhận được ‘thần dụ’ của thần linh mà thôi.

Về phần Đà Lôi, cho dù ta có nói gì hắn cũng đều nghe, cho nên ngay cả giải thích cũng không thèm giải thích, cứ thế bắt hắn phải thề.

Nhưng Âu Dương thiếu chủ không giống như vậy.

Người này tâm tư kín đáo, tư duy sâu sắc, suy nghĩ kín kẽ. Một khi khiến hắn sinh nghi, cho dù lúc ấy không có hành động gì, về sau hắn nhất định cũng sẽ trăm phương nghìn kế không tiếc đào hết tổ tông mười tám đời nhà người ta ra để giải thích nghi hoặc… Ta cũng không đủ tự tin mình có thể thuận lợi lừa dối trước mặt hắn.

Tuy rằng ta đã thuộc làu toàn bộ tình tiết trong ‘Xạ Điêu Anh Hùng Truyện’, nhưng không thể không nói là, cho tới bây giờ vẫn có một số chỗ không giống với nguyên tác.

Ví dụ như Âu Dương thiếu chủ tựa hồ cũng không có hành vi “Dẫn cơ thiếp đi khắp nơi bắt những nữ tử mỹ mạo để dâm ô” —— ngay cả cơ thiếp của hắn cũng đều đã phân phát hết rồi a.

Mà Hoàng cô nương tựa hồ cũng không căm thù hắn tới tận xương tủy đến mức vừa thấy mặt liền xuất ‘Mãn Thiên Hoa Vũ’ phóng kim châm hạ độc thủ—— ít nhất hiện tại mọi người còn vui vẻ tổ chức thành đoàn du lịch, không phải sao?

Cho nên… Ta cũng không dám khẳng định những tình tiết kia sẽ dựa theo nguyên tác mà phát triển mạch lạc, nói không chừng, cuối cùng, kết cục sẽ là Âu Dương thiếu chủ đường làm quan rộng mở ôm mĩ nhân về thì sao?

Bởi vậy muốn dự phòng trước cũng thực là một vấn đề nan giải a.

Không thể nói rõ ràng quá, cũng không thể mập mờ quá, điều kiện tiên quyết là phải tận lực không để ảnh hưởng tới tình tiết chính trong nguyên tác, còn phải kiếm chút đường sống cho người nào đó quay về…

Không thể nói thẳng “Ngươi cẩn thận kẻo tiểu vương gia sẽ một thương đâm chết ngươi đấy.”, vạn nhất hắn nghe thấy thế, đơn giản tiên hạ thủ vi cường, xử lý tiểu vương gia trước —— tuy rằng chuyện này với Giang Nam Thất Quái mà nói, cũng không phải là không tốt —— nhưng… nhưng… cha của nam nhân vật chính trong Thần Điêu Hiệp Lữ nên đổi thành ai giờ?







Được rồi, kỳ thật ta cũng không quan tâm lắm tới chuyện “Dương Quá có thể sinh ra hay không” cùng với “Cha hắn rốt cuộc là ai”.

Ta chỉ là cảm thấy lúc này người ta còn chưa làm chuyện xấu, vậy mà đã lấy lý do “tương lai sẽ làm chuyện xấu” để xử lý y, thì thực có điểm rất không phúc hậu rồi.

Cho nên mấy ngày nay ta luôn cân nhắc tình tiết truyện, cuối cùng phát hiện ‘rút củi dưới đáy nồi’ đại khái sẽ là một biện pháp tương đối ổn thỏa.

Truyền nhân của Tây Độc kiêm Bạch Đà sơn thiếu chủ Âu Dương Khắc, cuộc sống vẫn thực dễ chịu, phiền não lớn nhất bất quá cũng chỉ là tán gái chưa toại. Cuộc đời có hai tai kiếp lớn —— gãy chân cùng toi mạng —— đều tập trung ở nửa sau của truyện, hơn nữa hai tai kiếp này đều có quan hệ nhân quả cả.

Quá trình cơ bản đại khái phát sinh như sau:

1. Quyết chí không bỏ đùa giỡn lưu manh với Hoàng cô nương → gãy chân.

2. Sau khi gãy chân vẫn quyết chí không bỏ đùa giỡn lưu manh với Hoàng cô nương → ở Ngưu Gia thôn nhân tiện đùa giỡn lưu manh với Mục cô nương → tiểu vương gia tức giận bão nổi → toi mạng.

Từ 1 và 2, ta có đẳng thức:

Đùa giỡn lưu manh với Hoàng cô nương = (gãy chân) + (toi mạng)

Lo lắng đến sự tồn tại của chuyện “đùa giỡn Mục cô nương”, đẳng thức này có thể phát triển thêm một bước trở thành:

(Đùa giỡn lưu manh với Hoàng cô nương) + (Đùa giỡn lưu manh với Mục cô nương) = (gãy chân) + (toi mạng)

Đem đẳng thức này chuyển hóa biểu đạt dưới dạng ngôn ngữ sẽ là:

“Nếu không muốn gãy chân cùng toi mạng, tốt nhất là đừng có đùa giỡn lưu manh với hai vị cô nương này.”

Đương nhiên kết luận như vậy tuyệt đối không thể trực tiếp nói ra miệng, ta cũng chưa chán sống đâu.

Cho nên sau một hồi uyển chuyển tìm từ ngữ, trau chuốt cho hợp lý, cuối cùng kết luận nói ra miệng là như vậy ——

“Ngươi đừng thích Hoàng cô nương… cũng đừng thích Mục cô nương.” Hơn nữa ta còn lập tức bổ sung thêm một điều kiện phía sau, “… Nếu được.”

Ta… cũng chỉ có thể nhắc nhở đến nước này mà thôi.

Dù sao, chuyện tình cảm cũng không phải điều mà lý trí có thể khống chế được, vạn nhất người ta tình nguyện vì ý trung nhân mà gãy chân cùng toi mạng thì sao? Làm sao mà ngăn được…“Được.”

“Ách, cái gì?” Ta theo bản năng hỏi lại một câu.

“Ta nói —— ‘Được’.”

Ta có điểm vô lực day trán, rốt cuộc hắn có nghe rõ ta nói cái gì hay không a? Sẽ không phải là do buột miệng vì lúc trước liên tục nói ‘Được’ đấy chứ.

Ý cười theo đáy mắt hắn dần dần tản ra.

“Cô… bảo ta đừng thích Hoàng cô nương, cũng đừng thích Mục cô nương, ta tự nhiên là nghe theo cô rồi…”

Uy! Ta chỉ là đang đề nghị mà thôi, có nghe hay không là tùy hắn, hắn nói sao lại giống như ta đang cứng ngắc áp đặt hắn rồi.

“Vậy cô nói…” Hắn hơi hơi cúi người, thanh âm càng thêm khàn khàn, “Ta nên thích vị cô nương nào… mới được đây?”

Này… này… này… chuyện này… đâu có liên quan gì tới ta a! Ta làm sao mà biết được ở thế giới này Kim lão gia tử phân phối cho hắn vị cô nương nào a!

“Ta… ta… ta… ta làm sao mà biết!”

“Cô…”

Âu Dương thiếu chủ vừa phun ra một tiếng, sắc mặt chợt đại biến, cánh tay trái phút chốc lấy tốc độ cực nhanh vươn tới phía sau ta, ta còn chưa kịp phản ứng lại, cả người đã bị trùm trong bóng tối.

“Uy! Ngươi làm gì…”

Ta vừa sờ soạng lung tung lôi kéo cái chăn trên đầu, vừa tức giận mãnh liệt kháng nghị, còn chưa nói dứt, bàn tay đã bị bên ngoài chăn đè lại, thanh âm hắn vội vàng mà rõ ràng vô cùng truyền vào trong tai: “Đừng lên tiếng!”

Xảy ra chuyện gì?

Còn chưa kịp nghĩ gì, trên đỉnh đầu đã truyền đến một tiếng nổ ‘Oành’, ngay sau đó liền nghe một trận lách cách hỗn loạn giống như trời mưa. Cho dù cách một tầng chăn, ta vẫn có thể cảm giác được cánh tay người kia đang đè tay ta cực kỳ căng cứng, từ khi biết hắn tới nay, đây là lần đầu tiên ta phát hiện hắn cũng có lúc khẩn trương như vậy, chẳng lẽ là có kình địch đột kích? Hắn vừa mới bị thương, thế này… đánh thắng được ai a! Ta giãy dụa vươn tay với lấy túi da trên đầu giường…

“Ha ha ha ha ha ha!”

Một trận tiếng cười lớn từ xa tới gần, từ trên xuống dưới… đến trước giường, lại bỗng nhiên ngừng lại, sau đó… trong phòng đột nhiên lâm vào sự yên tĩnh đến cổ quái.
Trên đầu bị phủ một tầng chăn thật dày, những tiếng động bên ngoài nghe không rõ ràng lắm, nhưng thủy chung ta vẫn cảm thấy tiếng cười này rất quen tai, thật sự rất quen tai. Còn có, không biết vì sao, lúc tiếng cười kia phát ra, lực ấn từ cánh tay Âu Dương thiếu chủ cũng nhẹ hơn rất nhiều.

Cho nên… bên ngoài chín phần là người quen…

Ta chợt lớn mật từ bên trong chăn chọc chọc móng vuốt Âu Dương thiếu chủ, cánh tay hắn cứng đờ một chút, mới thả tay ra.

Này cũng có nghĩa là bên ngoài không nguy hiểm rồi, ta có thể ra ngoài được.

Vì vấn đề bảo hiểm, ta vẫn túm chặt lấy túi da, sau đó mới cố gắng giãy dụa, mấp máy tìm cách chui ra khỏi chăn, ai bảo cái chăn này vừa to, vừa dày, vừa nặng, nhất là so với hình thể của ta, ta mà biết kẻ nào viết ta thành tay ngắn chân ngắn thế này, không cho bà ta một trận không được!

Bất quá đáng giận nhất là, lúc ấn ta vào đây, động tác của người nào đó thực nhanh nhẹn, thế nhưng sao bây giờ hắn lại quên đào ta ra chứ!

Rốt cục khi ta vung cánh tay, gian nan vô cùng chui được đầu ra khỏi chăn, còn chưa kịp hít một ngụm không khí tươi mát, liền nghe được có người hít một ngụm khí lạnh rất lớn… Ách, phương hướng kia có vẻ không phải Âu Dương thiếu chủ a.

Ta đầu váng mắt hoa, túm lấy cánh tay Âu Dương thiếu chủ, nghển cổ muốn cố gắng nhìn xem rốt cuộc là ai đứng trước giường, sau đó nháy mắt bị dọa ngây người, cư nhiên là Hồng Thất Công!

Ta đưa tay dụi dụi mắt, lại nhìn lại một lần, đúng vậy, đúng là Hồng Thất Công Hồng lão tiền bối!

Ách, vẻ mặt Hồng lão tiền bối lúc này dại ra, đến cằm cũng giống như sắp rơi xuống đất… là sao a? Ta lặng lẽ chọc chọc sau lưng Âu Dương thiếu chủ một chút, hắn cứng đờ người, xoay mặt nhìn ta lắc lắc đầu.

Chẳng lẽ Hồng Thất Công cũng có ‘bệnh điên bất thường’ thỉnh thoảng lại tái phát?

Vừa nghĩ như vậy, ta lại không nhịn được rùng mình, lúc Lý Lưu Phong nổi cơn còn có nhược điểm, Hồng Thất Công… Ách… Nhược điểm của y là “đồ ăn ngon”, đúng vậy, nhưng cho dù thế nào đi chăng nữa, lúc này ta cũng không thể kiếm đâu ra được một mâm thức ăn a…

Lại nhìn kĩ ánh mắt y, tuy rằng hơi có chút dại ra, nhưng vẫn còn mang theo vài phần lý trí, không giống như là bất kỳ lúc nào cũng có thể nổi điên.

Ta thở dài nhẹ nhõm một hơi, quyết định trước tiên khôi phục năng lực tự do hoạt động của mình đã, ngoại trừ đầu cùng một cánh tay, toàn bộ cơ thể ta đều đang bị trói trong chăn đây.

Vừa mới kéo chăn xuống chưa được một tấc, Hồng Thất Công lúc trước vẫn đứng bên cửa sổ như tượng sáp lúc này chợt cử động, một phát nhảy xa ba trượng lủi ra phía cửa, vừa lủi ra còn vừa che mặt, vừa che mặt miệng lại còn kêu “Phi nữ phi nữ” cái gì đó, gì chứ, ta đâu phải nữ siêu nhân!

Ta bốc hỏa kéo chăn xuống tới thắt lưng, đang muốn mặc kệ vấn đề này, tìm Âu Dương thiếu chủ lý luận một phen, lại nhìn thấy vẻ mặt hắn nhịn cười thực vất vả, trong đầu chợt lóe qua một suy nghĩ, còn chưa kịp bắt lấy, cửa phòng đã ‘bành’ một tiếng, bị thủng một lỗ lớn in hình người.







Hồng Thất Công y rốt cuộc trúng tà gì vây?

Lúc đầu có cửa chính, có cửa sổ thì không chịu đi, lại phá nóc nhà mà nhảy xuống —— có lỗ thủng lên nóc nhà cùng một đống gạch ngói vụn đây làm chứng; lúc này ra tới cửa rồi, lại không mở cửa mà cũng phá cửa, có lỗ thủng hình người trên cửa làm chứng;

Ta còn chưa nghĩ xong, tiếng cười của vị nào đó đã vang lên ngoài hành lang: “Ha ha ha ha ha ha! Lần này chắc chắn không sai được rồi!”, sau đó cửa phòng cách vách cũng nổ ‘bành’ một tiếng, đó là phòng Quách đại hiệp cùng Hoàng cô nương a.

Kỳ quái là, sau khi phá cửa, theo lý thuyết hẳn là sẽ có phản ứng, nhưng bên kia cũng lâm vào trầm mặc.

Khác biệt so với bên phía chúng ta là, Hồng Thất Công chỉ trầm mặc không đến ba giây liền kêu rên lên.

Trong một đống âm thanh hỗn loạn ‘quang quác’ ‘bô bô’, ta có cố gắng vểnh tai cỡ nào đi chăng nữa, cũng chỉ có thể nghe được mấy từ ít ỏi mà thôi, ví dụ như “chớ phi lễ” —— ách, thì ra vừa rồi y cằn nhằn là ‘phi lễ’ chứ không phải ‘phi nữ’ a.

A, ví dụ như “các ngươi”, ví dụ như “ban ngày tuyên dâm” …

Ách ách ách ách ách ách ách ách ách? !

Không… sẽ không là… Ta cứng ngắc quay đầu nhìn Âu Dương thiếu chủ, hắn nhịn cười, gật gật đầu nhìn ta khẳng định…

A a a a a a a a a a a!

Thất Công ngài trở về cho ta! Rõ ràng ta mặc quần áo đàng hoàng a a a a a a! Ngài mau trở về liếc mắt nhìn ta một cái đi…uy uy…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau