XUYÊN QUA THÀNH HOA TRANH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Xuyên qua thành hoa tranh - Chương 46 - Chương 50

Quyển 2 - Chương 45

Ta ngẩn ra, Âu Dương Khắc cũng ngẩn ra.

Sau đó, trước khi hắn kịp mở miệng, ta đã giành trước: “Được! Đưa giải dược cho hắn, ta sẽ đi theo bà.”

Sau đó... Liền nhìn thấy vẻ mặt hắn khiếp sợ khó tin.

Phải giật mình đến vậy sao? Ta không phải kẻ ngốc, đương nhiên tự mình có thể phân tích tình huống hiện giờ.

Cho tới lúc này, ta phát hiện ra hình thức tư duy của vị tiền bối cao nhân bưu hãn này đại khái là như vầy: lúc điên sẽ đánh chết một người, để lại một người; lúc thanh tỉnh sẽ chia rẽ cả đôi.

Cho dù bà ta muốn đem ta ra làm bánh bao thịt hay nấu lên như nấu dược, hay trực tiếp tóm đi, ai cũng không thể ngăn cản được. Nhưng bà ta lại cố tình muốn dùng điều kiện để trao đổi, hơn nữa lại không trao đổi với đương sự là ta, ngược lại, lại trao đổi với Âu Dương Khắc...

Nếu ta không đoán sai, bà ta hiển nhiên là muốn làm cho hai kẻ yêu nhau lại nhìn thấy đối phương không chịu vì mình mà hy sinh bản thân, từ đó sinh ra hố sâu ngăn cách, thậm chí là đối địch đi... Ách, vị tiền bối cao nhân này lúc thanh tỉnh bụng dạ thực khó lường a.

Bất quá bà ta tính lầm một chút: ta cùng Âu Dương thiếu chủ ngay cả nửa điểm quan hệ cũng đều không có.

Hơn nữa hắn cũng không phải kẻ chính nghĩa tới cực điểm như Quách đại hiệp, đối với loại chuyện “Hy sinh chính mình đổi lấy sự bình an cho người khác” tuyệt đối là ‘xin miễn thứ cho kẻ bất tài’ đi.

Cho nên trừ khi não hắn úng nước mới không nói ‘Được’.

Chỉ là... Nếu hắn mở miệng nói ra câu đó, khả năng vị tiền bối cao nhân này một chưởng đánh chết kẻ ‘phụ bạc’ như hắn là 50%.

—— Ấy, hắn còn phải chuyển di ngôn giúp ta a!

Kì thật ta cũng không có cái tình cảm vĩ đại có thể hy sinh bản thân vì người khác, chỉ là... Trong tình hình này, khả năng vị tiền bối kia buông tha cho ta là 0%.

Một khi đã như vậy, giúp đỡ ‘người cùng bị nạn’ một chút cũng chẳng sao, dù sao ta cũng là heo chết không sợ nước sôi rồi.

Phủi phủi đầu gối không dính chút bụi nào, ta đứng lên đi đến trước mặt cao nhân, đưa tay tới trước mặt bà ta, lập lại lần nữa.

“Đem giải dược cho hắn, ta đi theo bà.”

Nếu là bà ta chủ động đưa ra điều kiện trao đổi, không cần lo là giả. Huống chi có khi Âu Dương Phong cũng thật sự không có thuốc giải ‘Bi tô thanh phong’, cho dù có thuốc giải, cũng chưa chắc có thể tới đây trong ba ngày, cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn Âu Dương thiếu chủ mất hết công lực a.

Gương mặt cao nhân không có một chút dao động, nhìn chằm chằm ta một lúc lâu, nhìn tới mức trong lòng ta phải kêu rên “Đừng có nhìn nữa”, bà ta mới lấy từ sau thắt lưng ra một cái bình sứ đưa cho ta.

“Cầm cho hắn ngửi.”

Ô, ta nhớ rõ giải dược “Bi tô thanh phong” quả thật là phải ngửi mới có thể giải được độc, lúc này bà ta nắm quyền sinh sát, hoàn toàn không cần phải lấy thuốc giả ra để lừa ta, nhưng mà... vạn nhất không phải...

Ta vừa tính toán, vừa nhân lúc quay người đi về phía Âu Dương Khắc, trong nháy mắt mở nắp bình, hít thử một hơi... Nếu ngay cả Bi tô thanh phong cũng không khiến ta trúng độc, vậy thì thứ thuốc này hẳn cũng không thể làm gì được ta, tuy rằng không biết vì sao...

Sau đó một mùi hôi thối không chịu nổi xộc vào mũi, nháy mắt cả người đầu váng mắt hoa, giải dược này quả thực khó ngửi đến mức làm cho người ta muốn nôn mửa —— giống hệt trong truyện miêu tả!

Ta nhanh chóng đưa bình tới chóp mũi Âu Dương Khắc.

“Hít sâu vào.”Sau đó vui sướng khi người gặp họa nhìn khuôn mặt tuấn tú kia trong nháy mắt nhăn thành trái khổ qua, nghĩ đến ba mươi sáu bát ‘giải dược’ bị lừa uống, ngay cả trong lúc nguy cấp này, cũng không nhịn được đắc ý một phen: ngươi cũng có ngày hôm nay...

Vì thế không chút xấu hổ mượn cơ hội trả đũa hắn:

“Hít thêm hai lần nữa!”

Âu Dương Khắc lại rất nghe lời, nhắm mắt hít sâu cái mùi hôi thối trong bình thoát ra.

Điều này làm cho ta vô cùng kinh ngạc lại hơi hơi bội phục, quả nhiên đối với võ lâm nhân sĩ mà nói, vì khôi phục công lực chuyện gì cũng có thể làm a, lại còn cam tâm tình nguyện tới vậy.

Lưng bỗng nhiên cảm thấy lạnh run, không phải cảm giác thực, lại làm cho thần kinh người ta lập tức căng thẳng, theo bản năng, ta quay đầu, lại đối diện với ánh mắt của vị cao nhân kia... Lạnh quá... không nhịn được rùng mình một cái, không dám nhìn nữa, quay lại, đè thấp giọng hỏi Âu Dương Khắc:

“Ngươi cảm thấy ra sao?”

Hắn gật gật đầu, đột nhiên nâng tay cầm lấy bình dược trong tay ta, “Để ta tự cầm”.

Đồng thời lòng bàn tay truyền đến cảm xúc kì dị khi đầu ngón tay lướt qua—— nếu không phải vẻ mặt Âu Dương thiếu chủ lúc này chính khí hiếm thấy, đại khái ta sẽ nghĩ đây là một hành động tán tỉnh ái muội nào đó mà thưởng cho hắn một cú ‘Hồi mã cước’, cho hắn mắt thấy toàn sao.

Bất quá... Dựa theo lệ thường trong tiểu thuyết võ hiệp mà nói, lúc này hẳn là hắn đang viết mấy chữ vào lòng bàn tay ta, muốn truyền lại một tin tức bí mật gì đó.

—— Nhưng mà... viết nhanh như vậy, chữ viết lại phức tạp như vậy, có quỷ mới biết ngươi viết cái gì a a a!

Cho nên sau khi Âu Dương thiếu chủ thoăn thoát viết loạn một đống chữ như gà bới trong lòng bàn tay ta, ngẩng đầu nhìn lên, đập vào mắt chính là vẻ mặt mờ mịt của ta.

Cái gọi là ăn ý, cái gọi là tâm linh cảm ứng... những cái linh tinh đó, ta với ngươi không có chính là không có, ngươi đừng mong chờ... Ta trừng mắt liếc hắn.
Sau đó, lần đầu tiên ta nhìn thấy trên khuôn mặt kia xuất hiện vẻ... Nói như thế nào nhỉ... đại khái có thể gọi là “lo lắng” đi...

Được rồi, nếu đây là kịch câm, như vậy không thể nghi ngờ gì, Âu Dương thiếu chủ hẳn là đã đạt tới trình độ tiêu chuẩn, có thể nhận giải Oscar được rồi...

Ta đang chuẩn bị cũng dùng kịch câm khoa tay múa chân với hắn, một bàn tay khô gầy như que củi nhanh như chớp lướt qua bả vai ta, nhẹ nhàng điểm hai phát lên người Âu Dương Khắc, hắn lập tức vẫn duy trì vẻ mặt “Thiên ngôn vạn ngữ không biết nói từ đâu” cứng người tại chỗ.

—— Thực hiển nhiên Âu Dương thiếu chủ bị điểm huyệt.

Mà người vừa điểm huyệt Âu Dương thiếu chủ đang đứng sau lưng ta cười lạnh:

“Chỉ bằng ba thành ‘Tuyết sơn thần đà chưởng’, chưa đầy bốn thành ‘Linh xà quyền’ của ngươi... Đừng nói ngươi vừa hít giải dược, giờ phút này nhiều lắm cũng chỉ có nửa thành công lực; cho dù có hồi phục toàn bộ công lực, hắc hắc, cũng không động được tới một ngón tay út của ta, còn muốn giở trò quỷ với ta, đưa nha đầu này trốn cùng sao?”

Nghe được mấy lời đầu, ta thực bội phục bà ta nhãn lực kinh người, tuyệt không thua gì “Ngũ tuyệt”, dù sao Hồng Thất Công cũng đã bình luận như vậy về võ công của Âu Dương Khắc; sau khi nghe hết câu, ta cũng chỉ có thể lắc đầu, quả nhiên vị tiền bối cao nhân này gặp chuyện sẽ hoàn toàn mất đi sức phán đoán a.

[Ngũ tuyệt: 5 người võ công cao nhất trong Anh Hùng Xạ Điêu, gồm Đông tà- Hoàng Dược Sư, Tây độc- Âu Dương Phong, Nam đế- Đoàn Trí Hưng, Bắc cái- Hồng Thất Công, Trung thần thông- Vương Trùng Dương.]

Bất quá... Bà ta nói Âu Dương Khắc đã khôi phục được nửa thành công lực, hắn cũng không phản bác, nếu vậy giải dược kia chắc chắn là thật.

Cho nên căn cứ nguyên tắc giao dịch công bằng, ta cũng nên thực hiện nghĩa vụ rồi.

Nhưng mà trước đó...

Ta cúi người nhanh chóng ghé sát bên tai Âu Dương Khắc nói:

“Nhớ rõ những gì ta đã nói với ngươi lúc nãy!”

Như vậy, người này hẳn sẽ nhớ rõ chuyển lời giúp ta, như vậy cũng không có gì phải tiếc nuối nữa rồi...

Thầm hít sâu một hơi, sau đó đứng dậy, xoay người.

“Ta đi theo bà.”

Lời còn chưa dứt, bên hông đã bị kéo mạnh, cả người bay lên giống như đằng vân giá vũ.

Gió quất vào mặt khiến ta không mở nổi mắt, tiếng gió rít ù ù bên tai, cả màng tai cũng đều đau lên, cho nên... Hoàn toàn không nghe thấy phía sau có phải có thanh âm gì khác hay không.

Ta chỉ có thể theo cảm giác phán đoán đại khái đường đi là: đi thẳng, nhảy lên, nhảy lên, lại đi thẳng, tiếp tục nhảy lên...

Trong đầu nhất thời hiện ra hình ảnh nhóm thánh đấu sĩ xông vào Thập Nhị cung, đầu đầy hắc tuyến đồng thời nảy sinh lòng tự hào dân tộc từ tận đáy lòng:

Thánh đấu sĩ tính gì, tử thần tính gì, thợ săn hỏa ảnh tính gì... Mấy trăm năm trước, người Trung Quốc chúng ta đã có tạo nghệ này rồi...

[Thánh đấu sĩ: là những người có nhiệm vụ bảo vệ nữ thần hòa bình Athena và chiến đấu chống lại quyền lực của quỉ dữ. Đoạn này tỷ ấy đang nhớ tới tình tiết trong bộ truyện tranh Áo Giáp Vàng, tên gốc là Saint Seiya và Knights of the Zodiac của tác giả Kurumada Masami.]

Quyển 2 - Chương 46

Tây Vực, đầu mùa đông, đêm khuya, gió lạnh...

Bốn từ mấu chốt này hẳn là đủ để mọi người hiểu được cảm giác của một kẻ chỉ mặc một bộ quần áo đơn bạc giữa điều kiện thời tiết này rồi đi, huống chi người này còn đang bị bức di chuyển cực nhanh trong không trung.

Từng trận gió lạnh xuyên qua cổ áo, tay áo tiến vào, lại theo ống quần mà chui ra, nhiệt lượng trên thân thể không ngừng thoát đi...

Sau khi chấm dứt cuộc lữ hành giữa không trung, ta có cảm giác thân thể này đã không còn là của mình nữa rồi.

May mắn cuối cùng điểm chạm đất là một gian nhà gỗ nhỏ có lò sưởi ấm áp, mà không phải là một cái lò mổ như ta từng nghĩ tới.

Bất quá... Trong truyện cũng có rất nhiều ngôi nhà gỗ kiêm pháp trường, tỷ như ‘Tử thần đến đây’, tỷ như ‘Điện cứ kinh hồn’, tỷ như ‘CSI’, tỷ như ‘Tâm lý phạm tội’, tỷ như...

Ta đang điên cuồng nhớ lại tình tiết trong những bộ truyện đó để chuẩn bị tâm lý, nhưng một bộ quần áo ném vào người, trước mặt thình lình tối đen, cùng xúc cảm mềm mại từ hai má nháy mắt làm cho đầu óc nhớ lại hiện tại rốt cuộc mình đang là người ở thời đại nào.

Giọng nữ lạnh như băng vang lên: “Thay quần áo, đi ra gặp ta!”

Sau đó chính là tiếng bước chân, tiếng mở cửa cùng đóng cửa...

Ta cầm lấy bộ quần áo, ôm vào trong ngực hạnh phúc cọ cọ, xem ra lần này không cần lo lắng cho tính mạng rồi!

Vì cái gì?

Chỉ cần hai đao là có thể giải quyết xong, ngươi đã nhìn thấy kẻ nào trước khi giết người còn cho thay quần áo chưa?

Có nhiều quần áo cũng sẽ không đạp hư như thế.

Cho nên, ít nhất tạm thời, ta hẳn là an toàn rồi.

Tay chân lanh lẹ thay bộ quần áo mà tiền bối cao nhân ném cho vào, cổ tay áo, ống quần theo thường lệ phải xắn lên ba vòng mới không quét đất, bất quá so với tình trạng đông cứng như ban nãy, ta tình nguyện mặc thành như bây giờ, ít nhất cũng có thể giữ ấm a.

Nhét túi da vào trong áo—— nói lại, trong tình huống như vậy, ta vẫn vô thức nắm chặt được nó, thật sự là vận khí thật tốt quá —— rất nhanh kiểm tra lại một lần, trên thân cao thấp đều không có gì bất thường, ta thầm hít sâu một hơi, đẩy cửa đi ra.

Ngoài cửa, dưới ánh trăng tàn, một thân ảnh màu đen khoanh tay đứng, không biết tại sao... Thoạt nhìn lại có vài phần tịch liêu...

Ta đi qua, đứng ở phía sau bà ta, cố gắng bày ra tư thái kính cẩn.

Nếu bà ta không giết ta, vậy tự nhiên phải chân chó một chút, đừng chọc giận bà ta kẻo phải ăn nhiều đau khổ. Ta xưa nay vẫn thực thức thời.

Đợi hồi lâu, bà ta mới chậm rãi xoay người, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm ta.

“Đã tới nơi này, đời này kiếp này, ngươi đừng mong còn có thể thoát ra.”

Này... xem như tù chung thân?

“Về phần kẻ vô tình vô nghĩa kia...”

Ta sửng sốt vài giây mới tỉnh ngộ bà ta là đang nói về Âu Dương thiếu chủ, không nhịn được, mặt nghệt ra.

“... Ngươi cũng đừng nghĩ tới hắn nữa.”

Ta sẽ không nghĩ tới hắn, thật sự... Tin tưởng ta...

Đại khái là thấy vẻ mặt ta quá mức chân thành tha thiết, ngữ khí của bà ta cũng nhu hòa hơn rất nhiều, giọng nói gần như là an ủi:

“Ta đang cần một thô sử nha đầu...”

Thô sử nha đầu, thô sử nha đầu, thô sử nha đầu, thô sử nha đầu...

Ta còn đang hỗn loạn như lạc vào mê cung, bà ta lại bỏ lại một câu đủ khiến ta thạch hóa, phong hóa thậm chí hắc ám hóa tại chỗ.“... Có thể làm thô sử nha đầu của phái Tiêu Dao ta, cũng là phúc khí của ngươi.”

Tiêu Dao phái, Tiêu Dao phái, Tiêu Dao phái, Tiêu Dao phái...

Ta sớm nên nghĩ đến, loại “Tuyệt thế võ công + tuyệt thế si tình + tuyệt đỉnh thông minh + tuyệt đỉnh điên” này, trừ bỏ môn phái tuyệt thế BT như Tiêu Dao phái ra, còn có chỗ nào bồi dưỡng ra được?

Từ Thiên Sơn Đồng Mỗ đến Vô Nhai Tử đến Lý Thu Thủy, từ Tinh Tú lão quái Đinh Xuân Thu đến Hàm Cốc Bát Hữu... Liền ngay cả Hư Trúc cùng Đoàn Dự cũng đều là tính tình “Nhân sinh tất nhiên là hữu tình si, hận này không liên quan phong cùng nguyệt”...

Khó trách ta tổng cảm thấy hành động của vị tiền bối trước mắt có điểm quen thuộc, thì ra hoàn toàn chính là phiên bản của “Lý Thu Thủy + Thiên Sơn Đồng Mỗ”!

Bà ta thật đúng là đã kế thừa rất tốt truyền thống của các vị tiền bối trong phái, đem BT hoàn toàn phát dương quang đại rồi.

Nhưng mà... Loại BT mà người của phái Tiêu Dao hướng đến đều là ngươi nếu phạm ta, ta tất phạm ngươi, người trong nhà phạm người trong nhà, trên cơ bản hoàn toàn khinh thường việc đi quản những chuyện linh tinh a...

Vì sao hôm nay bà ta lại chạy tới thạch thất nổi điên?

Mang theo nghi vấn về tính nhân văn cùng tính xã hội, ta rơi vào mộng đẹp.

Đúng vậy, tất cả đều là tiểu kịch trường trong não mà thôi, trên thực tế, tiền bối cao nhân nói xong liền “Sưu” một tiếng bay đi, lưu lại ta đứng rùng mình trong gió lạnh, tự động tự phát quay lại ngôi nhà gỗ.

Một khi biết tính mạng của mình an toàn, thần kinh đang căng thẳng lập tức được thả lỏng, co mình bên cạnh đống lửa ấm áp, mí mắt nặng như bị đá đè, rất nhanh đã không còn biết gì nữa.

Một đêm không mộng mị gì.

Kiếp sống ‘thô sử nha đầu phái Tiêu Dao’ của ta, từ sáng hôm sau đã chính thức bắt đầu.

Toàn bộ Tiêu Dao phái chỉ có hai người.

Chưởng môn kiêm trưởng lão kiêm môn nhân một người, Lý Lưu Phong.

Thô sử nha đầu một người, ta.

Ta thực không biết phái Tiêu Dao mấy trăm năm trước uy phong bốn bề, lại vì lẽ gì mà rơi vào cảnh ngày hôm nay.Nhưng mà làm một kẻ “thô sử nha đầu” phụ trách nhóm lửa nấu cơm, bưng trà nấu nước, giặt quần áo, may vá, trải giường chiếu, bên trong vệ sinh, bên ngoài bảo dưỡng... tất cả những việc vặt vãnh vụn vặt, người cần hầu hạ đương nhiên là càng ít càng tốt.

Bởi vậy ta hoàn toàn không có ý bảo vệ ‘di sản văn hóa phi vật chất’ Tiêu Dao phái này, đối với hiện trạng này quả thực khá là vui mừng.

Mà càng làm ta vui mừng hơn một chút là: may mắn ta không phải là từ hiện đại trực tiếp xuyên qua tới đây.

Nếu không, ta đã quen với cuộc sống điện khí hóa, đột nhiên đối mặt với loại tình huống này, đại khái sẽ mờ mịt không biết làm thế nào, ngay cả nên bắt đầu từ đâu cũng sẽ không biết luôn.

Nhưng mà có thâm niên mười lăm năm ở đại mạc, đã đủ cho ta học được các kĩ năng cuộc sống ở thời đại này —— lúc Thành Cát Tư Hãn còn là Thiết Mộc Chân, cuộc sống kì thật cũng còn có chút khó khăn...

Bởi vậy trừ loại việc tinh tế như thêu thùa chết sống ta cũng không học được ra, những công việc vặt vãnh hàng ngày, ta cũng coi như có thể làm thuận buồm xuôi gió, ít nhất cũng gần đạt mức tiêu chuẩn đi.

Hơn nữa... về phương diện này, Lý Lưu Phong, thực ngoài ý muốn, không ghê gớm cho lắm.

Cho dù là ngày đầu tiên bởi vì còn chưa nắm rõ độ lửa mà bê lên cho bà ta một bát cơm khê, bà ta cũng mặt không đổi sắc nuốt xuống.

Khiến cho ta vốn có chút bất an không yên phải thở phào nhẹ nhõm thật sâu.

Đương nhiên ta cũng không dám để cho bà ta tiếp tục ăn cơm khê nữa.

Ngày thứ hai đã được giáo huấn, hết sức chú ý tới mức lửa, vì thế bà ta cũng ăn nhiều cơm hơn một chút, cũng gật gật đầu, ánh mắt nhìn ta cũng có thêm một tia khen ngợi.

Nếu không phải ta chính mắt nhìn thấy, rất khó có thể tin “Tiền bối cao nhân” điên mà cố chấp ở thạch thất đêm đó, lại là trung niên mỹ phụ thực hiểu lý lẽ này... Ách... Có lẽ phải nói là “Lão niên mĩ phụ” ?

Lần đầu tiên Lý Lưu Phong bóc lớp mặt nạ ra trước mặt ta, lần đầu tiên nhìn thấy tận mắt loại ‘sản phẩm công nghệ cao của cổ đại’ đó, ta sợ tới mức thiếu chút nữa hét lên thảm thiết.

Dưới tấm mặt nạ xấu đến cực điểm, quỷ khóc thần sầu kia, lại là một gương mặt xinh đẹp kinh thiên động địa không gì sánh nổi.

Ít nhất là cho tới bây giờ, ta còn chưa thấy nữ nhân nào đẹp hơn bà ta.

Nhưng mà tóc bà ta hoàn toàn bạc trắng.

Hơn nữa bà ta nói mình đã tám mươi lăm tuổi rồi.

Cho nên ta mới có thể hình dung tới từ ‘lão niên mỹ phụ’ không được tự nhiên cho lắm này.

‘Ngũ tuyệt’ hiện giờ cũng chỉ khoảng bốn, năm mươi tuổi, bởi vậy Lý Lưu Phong không thể đồng lứa tuổi với bọn họ, bởi vậy... vị ‘sư huynh’ của bà ta chắc chắn không phải Âu Dương Phong rồi...

Nhưng mà ta vẫn cảm thấy bà ta cùng “Tây độc” Âu Dương Phong hẳn phải có quan hệ sâu xa gì đó.

Vốn cũng chỉ là lúc rỗi việc ngồi phỏng đoán vậy thôi, không ngờ cơ hội kiểm chứng lại tới nhanh như vậy...

------------------------

Tiêu Dao phái: môn phái xuất hiện trong Thiên Long Bát Bộ

Thiên Sơn Đồng Mỗ, Lý Thu Thủy, Vô Nhai Tử là sư huynh sư muội đồng môn.

Tinh Túc lão quái Đinh Xuân Thu, Hư Trúc (cùng Thông Biện tiên sinh Tô Tinh Hà) là đồ đệ của Vô Nhai Tử

Hàm Cốc Bát Hữu là tám đệ tử của Tô Tinh Hà

Đoàn Dự không phải là người của phái Tiêu Dao nhưng học được võ công của phái Tiêu Dao.

Quyển 2 - Chương 47

Ta ôm một gốc cây đại thụ, lạnh run.

Chính xác là, ta đang ngồi trên một chạc cây đại thụ, ôm thân cây, lạnh run nhìn đàn rắn dưới tàng cây đang ngẩng đầu phun phì phì.

Đối với một kẻ sợ rắn tới cực điểm mà nói, một con rắn cũng đủ khiến ta sợ hãi kêu thảm thiết tới tê tâm liệt phế… Mà hiện tại đối mặt với một đàn rắn nhìn không thấy điểm cuối, lý do duy nhất khiến ta không lập tức lăn ra ngất xỉu là:

Lý Lưu Phong không ở đây.

Ngất xỉu, ngộ nhỡ lại rơi xuống giữa đàn rắn, hẳn sẽ bị chúng cắn cho tỉnh lại, thâm chí cắn chết luôn…

Kết cục này tuyệt đối không phải kết cục mà ta mong muốn.

Không có năng lực vượt qua biển rắn này để thoát khỏi vòng vây giống như Moses vượt qua Hồng Hải, cho nên ta chỉ có thể kí thác hy vọng cho chưởng môn Lý Lưu Phong Lý đại mỹ nhân không biết đã xuất môn từ khi nào, cũng không biết khi nào mới trở về…

[Moses vượt qua Hồng Hải: Theo Kinh Thánh, Moses đã tách nước biển ra để dân Israel vượt qua Hồng Hải]

“Bà mau trở lại… Một mình ta không đủ khả năng…” Bài hát của đồng chí Tôn Nam khá là hợp với tình hình, không ngừng vang lên trong đầu ta.

[Tôn Nam: ca sĩ người Hoa. Bài hát mà tỷ ấy đang nhắc đến là bài ‘Em mau về’]

Mặc kệ nói thế nào, đàn rắn này cũng coi như là xâm nhập gia tư của bà ta rồi.

Mặc kệ nói thế nào, trước mắt ta cũng vẫn là thô sử nha đầu duy nhất của bà ta mà…

Nếu không có ta, ít nhất bà ta cũng phải tự tay nhóm lửa nấu cơm, bổ củi nấu nước, giặt quần áo may vá, trải giường chiếu, bên trong vệ sinh, bên ngoài bảo dưỡng… không phải sao.

Tuy rằng không biết trước khi ta xuất hiện, bà ta giải quyết những chuyện đó như thế nào, nhưng mà ít nhất trong thời gian ta ở đây, bà ta cũng có vẻ rất vừa lòng a.

Cho nên chỉ cần kiên trì chờ tới khi bà ta trở lại là có thể được cứu rồi.

Vừa nghĩ như vậy, ta vừa không cẩn thận thoáng nhìn xuống bên dưới.

Một biển rắn vô biên vô hạn… Vô biên vô hạn... vô biên vô hạn…

ORZ, chân ta thật sự là mềm nhũn rồi.

Đành phải nhắm mắt lại tự an ủi mình, tất cả đều là rắn giả thôi... giả thôi... giả thôi…

Xa xa bỗng dưng truyền đến vài tiếng hét dài, hoàn toàn phá vỡ thuật tự thôi miên đáng khinh tới cực điểm này.

Ngày đẹp trời, gió thổi nhè nhẹ, đánh đàn đối nguyệt, thét dài làm ca, vốn cũng là một cách thể hiện tình cảm của văn nhân nhã sĩ, kiếm khách du hiệp.

Hét hay không hét, mà dù có hét tới hen suyễn phát tác, kỳ thật cũng chả có nửa điểm quan hệ gì với ta.

Nếu không phải đàn rắn dưới gốc cây đại thụ, nghe thấy mấy tiếng huýt gió liền xôn xao cả lên…

Mấy ngàn con rắn không ngừng vặn vẹo thân từ dưới gốc cây bò lên…

Gốc cây trước mắt ta thình lình lột xác trở thành một cái cây ma quái, mọc ra toàn rắn là rắn.

Mà ta, ngoại trừ cách tay chân cùng sử dụng, cố bò lên chạc cây cao hơn, rốt cuộc không thể nghĩ được cách gì khác.

Chỉ là, con người không lớn lên trên cây, cũng không thường xuyên luyện tập, cho nên tốc độ của ta kém xa đám kia.

Con rắn đi đầu kia… ta đã có thể nhìn thấy từng cái vảy xanh tinh mịn mà sáng bóng trên người nó, làn da cơ hồ có thể có cảm giác mát mát mà đầu lưỡi chẻ hai đang phun ra nuốt vào của nó mang lại…

Trong nháy mắt kia, ta dùng thân thể khắc sâu nhớ kĩ cái gì gọi là ‘cùng đường’, cái gì gọi là ‘mạt lộ’, cái gì gọi là ‘đường này không thông’, cái gì gọi là… ‘mao cốt tủng nhiên’…[mao cốt tủng nhiên: sởn gai ốc]

Uy! Ngọc Hoàng đại đế, Như Lai Phật tổ, Chúa Jesus, Chúa Cứu Thế, giáo chủ Allah, mặc kệ là ai cũng tốt, có ai vừa lúc đi ngang qua hay không?

Hình như…thật là có người đi ngang qua…

Bởi vì con rắn đi đầu kia bỗng nhiên uốn éo tao nhã, bò tới cách tay trái ta khoảng ba cm.

Một tiếng kêu thảm thiết đang vận sức chờ phát động đột nhiên nghẹn ở cổ họng.

Ta trợn mắt há hốc mồm mà nhìn đàn rắn đuổi theo nó, thực tuân thủ kỷ luật xếp hàng đi theo… Cả người tóc gáy dựng thẳng đứng, đồng thời, trong đầu liều mạng đặt dấu chấm hỏi.

Chúng nó… Là đang làm cái gì?

Nếu có người ở giữa không trung quan sát, nhất định có thể nhìn thấy một cảnh tượng kì lạ: trên một thân cây to bị một đàn rắn xanh che kín, cư nhiên có một lỗ hổng hình người thực lớn.

Đang nghĩ như vậy, ta liền chính mắt nhìn thấy kì cảnh đó.

Ta đương nhiên không biết bay, chỉ là bị người kéo bay lên không trung mà thôi.

Người mang ta là Lý Lưu Phong.

Tuyệt sắc mỹ nhân lướt gió mà đến, phiêu nhiên tựa thiên tiên, tay trái xách theo ta có vẻ phá hư mỹ cảm, tay phải khẽ vung, vô số ám khí như lông trâu phóng ra, “xuy xuy” không ngừng bên tai.

Trên cây, dưới tàng cây, đàn rắn dường như bị chọc giận đều ngóc đầu lên, khiến ta nhìn thấy mà sởn gai ốc, vội vàng gắt gao nhắm chặt mắt lại.

Lý Lưu Phong khinh công trác tuyệt, nhấp nhô vài cái đã bay ra khá xa.

Lúc bà ta buông ta ra, dưới chân đã là nóc nhà gỗ, tuy rằng chung quanh cũng đều bị đàn rắn vây lại, nhưng cũng may còn chưa bò lên đến nơi.

Ta run sợ trong lòng, nắm chặt góc áo bà ta, có chết cũng không chịu buông.

“Là ai tới tìm chết?”Thanh âm Lý Lưu Phong cũng không quá lớn, nhưng ngay cả sơn cốc xa xa cũng ẩn ẩn có tiếng vang lại, chắc là dùng cái gọi là nội lực thần kỳ gì đó đi.

Bà ta vừa dứt lời, tiếng huýt gió đột nhiên dừng lại.

Một giọng nam lập tức đáp: “Lý tiền bối gần đây vẫn khỏe chứ?”

Thanh âm nghe rào rào thập phần chói tai.

Người nọ mặc dù ở xa nói, thanh âm lại vang lên như ngay gần bên tai, có thể thấy được nội công cũng có chút thâm hậu.

Lý Lưu Phong “Hừ” một tiếng, cũng không đáp lại, quay đầu nhìn về phía ta, thấp giọng hỏi: “Ngươi có sao không?”

Ta vội lắc đầu, trên người ta trừ bỏ mấy vết máu trong lúc hoảng hốt bị cành cây xước phải, tất cả đều bình thường.

Sắc mặt bà ta hơi dịu lại, lúc này mới giương giọng nói: “Lão thân vẫn tốt, nhờ phúc của ngươi, vẫn còn sống được thêm vài năm nữa.”

Rõ ràng là một vị mĩ nhân phong tư trác tuyệt, lại nói giọng già nua, còn tự xưng “Lão thân” …

Cho dù biết tình thế trước mắt, nhưng tình cảnh quỷ dị này vẫn khiến ta gian nan giãy dụa không biết có nên cười hay không.

Bỗng dưng Lý Lưu Phong giống như có cảm ứng, quay đầu lại, trừng mắt liếc ta một cái, ta lập tức chỉnh lại cơ mặt, cố gắng làm ra vẻ nghiêm túc.

Ngược lại, bà ta lại hơi nở nụ cười, thanh âm dĩ nhiên khôi phục vẻ mềm mại thường ngày—— đúng vậy, đây mới là giọng nói vốn có của bà ta.

Cái giọng nữ già nua không biết là bà ta dùng cách nào mà nói được.

Bà ta vỗ vỗ bả vai ta, thấp giọng nói: “Không ngại, chớ sợ, là có quen biết.”

Vì…chính là có quen biết nên ta mới sợ a…

Tiêu Dao phái có tiếng là chuyên chọn xuống tay với người quen, nếu bình thường bà ta đối xử với người ngoài đều giống như lúc ở thạch thất, vậy hẳn phải hoài nghi cách đối xử của bà ta đối với ‘người quen’ rồi…

Người nọ ha ha cười nói: “Như thế rất tốt, như thế rất tốt…”

Hắn nói hai lần “Như thế rất tốt”, nhưng trong giọng nói lại không phải ý đó, ta ngưng thần nín thở chờ nghe câu dưới.

Quả nhiên hắn hơi dừng lại, liền nói tiếp:

“Tiểu chất ngu dốt, không nhìn thấy tôn giá Lý tiền bối, lúc trước không biết vì sao lại mạo phạm, khiến tiền bối ra tay khiển trách, hôm nay tại hạ xin tới cửa bồi tội.”

Này… Sao lại là tới bồi tội được, thực hiển nhiên là tới gây sự đi?

Đại khái lúc Lý Lưu Phong ra ngoài đã đánh cho thằng nhóc nhà nào đó một trận rồi, vì thế người lớn nhà họ liền dẫn theo cả đàn rắn tới cửa đòi công đạo? Chậc chậc, thật đúng là cưng chiều tiểu hài tử a… Cứ cưng chiều như vậy, tương lai lớn lên nhất định sẽ thành kẻ vô dụng a… Thật sự…

Từ từ… Đàn rắn? Cháu?

Vì cái gì… Đột nhiên ta có một dự cảm phi thường không tốt…

Lập tức nghe được Lý Lưu Phong không chút để ý nói:

“Âu Dương Phong, lá gan ngươi càng ngày càng lớn, cũng dám đến chỗ ta mà giương oai.”

Quyển 2 - Chương 48

Âu Dương Phong, Âu Dương Phong, Âu Dương Phong, Âu Dương Phong…

Ta lại lần nữa rơi vào trong gió hỗn độn, vì… vì sao lại là Âu Dương Phong? !

Không, mấu chốt là vì sao Âu Dương Phong lại tìm đến Tiêu Dao phái?

Không không, mấu chốt hẳn là Âu Dương Phong vì sao lại biết Tiêu Dao phái?

Không không không, mấu chốt…

Được rồi, mặc kệ mấu chốt là cái gì, quan trọng là đầu óc ta đã bị sự kiện trọng đại “Âu Dương Phong xuất hiện” này giáng cho choáng váng rồi.

Mà cảm nhận của những người đứng xem hiển nhiên không nằm trong phạm vi quan tâm của Lý Lưu Phong cùng Âu Dương Phong.

Cho nên…

Âu Dương Phong cười dài một tiếng, nói: “Lý tiền bối nói như vậy, thật là bức chết tại hạ rồi.”

Y nói câu này, lời lẽ khách sáo, chậm rãi từng chút một.

Màng tai của ta lại giống như chịu áp lực cực lớn, chấn động ông ông.

Chờ y nói xong từ cuối cùng đã đau không thể khống chế được, tựa như không khí trong tai bỗng nhiên trở thành kim châm, châm loạn.

Nhất thời đau khiến ta thiếu chút nữa không nhịn nổi, nước mắt giàn giụa, lại không dám lên tiếng quấy nhiễu Lý Lưu Phong, trong bụng sớm đã đem họ Âu Dương từ trên xuống dưới năm ngàn năm mắng đến thối đầu.

Lý Lưu Phong lại không vội đáp lời Âu Dương Phong, nghiêng đầu liếc nhìn ta, đột nhiên khoát tay cầm cổ tay ta, một luồng khí ấm áp… lập tức theo mạch môn truyền vào, dọc theo tứ chi dạo qua một vòng, cả người nhẹ nhàng phiêu phiêu, thoải mái vô cùng, áp lực lên màng tai lập tức biến mất.

Lúc này bà ta mới buông tay, giương giọng nói: “Âu Dương Phong, chuyện trước kia, ta không thèm so đo với ngươi, hôm nay ngươi dẫn theo đám xuẩn vật này tìm tới cửa, là muốn xem thử thủ đoạn của ta sao?”

Thanh âm của Âu Dương Phong trầm trầm vang lên: “Đám rắn này được dạy dỗ có phương pháp, so với đám rắn bình thường có chỗ hơi bất đồng, còn thỉnh tiền bối thưởng thức.”

Ta thực không dám nhìn kĩ xem đám rắn này có gì khác lạ, mà cho dù có hay không thì ta cũng không nhìn ra được. Nhưng mà nhìn vẻ mặt Lý Lưu Phong có vẻ nghiêm trọng, chỉ sợ nói không chừng muốn đối phó với bọn chúng cũng có chút phiền toái.

Tuyệt kĩ ‘Mãn Thiên Kim Khâu’ của bà ta vừa rồi tuy rằng lợi hại, nhưng dù có là người lợi hại hơn nữa thì cũng không thể mang mấy nghìn cái kim khâu theo được. Lúc này đầy khắp núi đồi đều là rắn, đâu chỉ ngàn con, nếu đàn rắn này bị tiếng huýt gió thúc giục, con trước ngã xuống, con sau tiến lên, võ công cho dù có trác tuyệt cũng không thể làm huyết thanh kháng độc được.

Trong đầu rất nhanh nhớ lại tình cảnh từ lúc đàn rắn xuất hiện, nhớ rõ Hồng Thất Công năm đó dùng rượu hùng hoàng đối phó với xà trận, nơi này không có hùng hoàng cũng không có rượu. Như vậy… Có thứ gì khác tị rắn sao?

Ta giật mình, kéo kéo tay áo Lý Lưu Phong.

“Mới vừa rồi, đàn rắn này cũng chưa cắn ta…”

Trên người ta, ngoại trừ túi da sư phụ đưa, thì cũng chỉ còn bộ quần áo của Lý Lưu Phong cho.

Quần áo này nhìn thế nào cũng đều thấy bình thường, nếu thực sự có chỗ nào quái dị thì bà ta cũng sẽ không đến mức hết đường xoay xở như hiện giờ, cho nên chỉ có thể là cái gì đó trong túi da mà thôi.

Nếu ta không thể biết được là cái gì, không bằng để cho người biết nhìn thử xem.

Ta tháo túi da xuống, giơ lên trước mặt bà ta.

“… Nói không chừng ở đây có cái gì đó có thể tránh được rắn, bà tìm thử xem?”

Lý Lưu Phong ngẩn ra, mới nhận lấy túi da, hơi nhìn nhìn, liền lấy ra một vật, đặt ở chóp mũi ngửi thử, sắc mặt lập tức lộ vẻ vui mừng, nói:

“Hơn phân nửa là vật ấy rồi.”

Thần kinh của ta lại bị giáng mạnh, lần này cường độ có thể so sánh với vụ nổ Tunguska.

[Vụ nổ Tunguska: xảy ra vào 30/6/1908, tại khu vực sông Tunguska, Nga. Tới nay vẫn là một vụ nổ bí ẩn chưa rõ nguyên nhân.]

Vốn tưởng rằng đại khái là trong mấy thứ đồ linh tinh của nhị sư phụ lại có thuốc hay gì có thể tránh rắn, ta thực sự không nghĩ tới thứ mà Lý Lưu Phong lấy ra… lại là viên châu mà Ích Tây Gia Thố tặng cho ta.

Hạt châu này từ sau ngày Ích Tây Gia Thố dặn dò ở biệt viện Bạch Đà sơn, ta vẫn thường mang theo trên người, nhưng bất quá cũng chỉ là ‘bùa hộ mệnh mà Lạt Ma phát cho’ mà thôi.

Nó cư nhiên lại có thể làm cho độc xà nhượng bộ lui binh? Bùa hộ mệnh này… không khỏi rất quý đi…Hơn nữa, còn có một việc mấy ngày qua ta vẫn cẩn thận cân nhắc suy nghĩ lại…

Trong biệt viện, toàn thể mọi người đều bị trúng độc “Bi tô thanh phong”—— ngay cả Âu Dương thiếu chủ cũng không may mắn thoát được —— thế mà, ta còn vui vẻ gắng sức tha được ba người sống ra ngoài.

Lúc ấy rối loạn chỉ lo chạy trối chết không rảnh nghĩ nhiều, nhưng sau ta cẩn thận nghĩ lại, cũng vẫn không nghĩ ra, một lần còn phi thường duy tâm nghĩ là do uy lực của hai đại pháp bảo “thể chất của người xuyên qua + ánh sáng bảo vệ của nữ xứng”…

Nhưng mà… xem ra, hơn phân nửa vẫn là uy lực của hạt châu này đi.

Đám giả lạt ma ở biệt viện… Thật sự là giả sao?

Vì sao Ích Tây Gia Thố lại tặng nó cho ta? Hơn nữa lúc đó ta cũng không bái đại thúc làm sư phụ, cùng với bọn họ chẳng qua chỉ là bèo nước gặp nhau mà thôi.

Lúc ở biệt viên, vì sao hắn lại cố ý nhắc ta phải mang theo hạt châu này? Quả thực giống như biết trước sẽ xảy ra chuyện gì…

Còn có, lúc đại thúc phát cuồng, sao hắn lại không có ở bên cạnh? Là xảy ra chuyện, hay là… hay là…

Ta không dám nghĩ tiếp.

Một người như vậy, hẳn là sẽ không làm ra chuyện đó đâu…hẳn là…sẽ không…

Không dám nghĩ loạn nữa, lại không dám chạy loạn, ta chỉ đành ngồi xổm trên nóc nhà, mỏi mắt chờ mong.

Lý Lưu Phong vừa cầm được hạt châu liền dùng một tư thế tuyệt đẹp bay đi, chắc là đi giáp mặt Âu Dương Phong pk rồi.

[pk: đánh nhau]

Võ công Tiêu Dao phái dưới ngòi bút Kim Dung tiên sinh quả thực là tồn tại bug, người của Tiêu Dao phái lại chỉ chuyên chết dưới tay người nhà, cho nên ta thực yên tâm về vấn đề an toàn của Lý Lưu Phong.

[bug: lỗi, ở đây ý chỉ sự tồn tại kì lạ vượt quá mức bình thường]

Mà độc công của Âu Dương Phong một khi không có hiệu quả, DPS nhất định sẽ suy giảm rất lớn, cho nên hai người bọn họ pk, có vẻ người phải lo lắng về sự an toàn là y mới đúng.

[DPS: thuật ngữ trong game, viết tắt của damage per second, nghĩa là thiệt hại mỗi giây, chỉ lực sát thương.]

Hừm… Hiện tại hẳn là đang đánh nhau thực phấn kích đi, không được xem quả là đáng tiếc…

Ta không nhịn được, thử nhìn về hướng Lý Lưu Phong ban nãy bay đi, lại không cẩn thận nhìn thấy vô số xác rắn chết bên dưới, đại khái là ban nãy bị Lý Lưu Phong thử nghiệm công dụng của hạt châu giết chết đi.
Nhìn vài lần, ngực đột nhiên cảm thấy ghê tởm một trận, không dám nhìn tiếp, lùi về phía sau.

Lại đợi một lúc, Lý Lưu Phong mới bình thản bay trở về, có vẻ như ban nãy đánh nhau chiếm được thương phong.

Bà ta trả hạt châu lại cho ta, cười nói: “Hảo hài tử, ít nhiều cũng nhờ vật đó của ngươi tương trợ, mới làm cho tên tiểu độc vật kia ăn đau khổ!”

Từ lúc bị bà ta tóm tới đây, đây vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy bà ta có vẻ vui vẻ như vậy, giống như là oán hận chất chứa nhiều năm được phát tiết vậy.

Ta cầm lấy hạt châu, nhất thời cũng không biết nói gì mới tốt.

Xa xa bỗng dưng vang lên vài tiếng huýt gió, đàn rắn giống như nhận được chỉ lệnh, cực có trật tự xếp hàng đi về phía tây, phì phì xoàn xoạt một lúc, cuối cùng cũng đi hết, chỉ để lại một đống dịch nhờn trong suốt đầy đất, khiến ta nhìn thấy mà phát buồn nôn.

Lý Lưu Phong mắc bệnh sạch sẽ, nhìn thấy lại càng nhíu chặt mày.

“Xin hỏi tiền bối, lai lịch của ‘Bi tô thanh phong’ thế nào?”

Thanh âm Âu Dương Phong bỗng nhiên vang lên từ hướng đàn rắn bò đi, lần này hắn không dùng nội lực, giọng nói còn hơi khàn khàn, có lẽ là kết quả vừa nãy ‘ăn đau khổ’.

Lý Lưu Phong yên lặng khác thường một lát, mới chậm rãi nói: “Nếu ta trả lời câu hỏi của ngươi, chuyện đã hứa ba mươi năm trước coi như xóa bỏ, ngươi rõ chứ?”

“Được!” Âu Dương Phong trả lời cực nhanh, hẳn là trước lúc đến đã nghĩ kĩ rồi.

Lý Lưu Phong gật gật đầu, nói: “Tốt.”

Căn cứ theo như Lý Lưu Phong nói, “Bi tô thanh phong” là độc dược chuyên dụng của Tây Hạ Nhất Phẩm Đường, là do ngự y trong hoàng cung Tây Hạ chế luyện mà thành, bình thường ở trong bình có dạng lỏng, chỉ cần mở nắp bình, độc thủy liền hóa khí bay ra, vô sắc vô vị, khó lòng phòng bị —— đoạn này giống với trong ‘Thiên Long Bát Bộ’ a.

Người của Tiêu Dao phái cùng Tây Hạ có chút quan hệ sâu xa —— ta đoán là vị công chúa Tây Hạ mà Hư Trúc cưới được có tính hướng ngoại, mang hết bảo bối của nhà mẹ đẻ đi —— cho nên mới có được phối phương giải dược. Nhưng về độc dược, phương pháp chế luyện vô cùng phức tạp, cho nên chưa từng truyền ra.

Âu Dương Phong trầm mặc một lát, mới nói: “Đa tạ tiền bối chỉ điểm. Tây Hạ Nhất Phẩm Đường… Hắc, kia tính là gì.”

Ngụ ý hiển nhiên là “Cư nhiên cũng dám đến gây sự với ta, quả thực là không muốn sống chăng!”

Oan có đầu nợ có chủ, phỏng chừng chủ nợ bị “Tây độc” vất vả như vậy mới tìm được sau này tuyệt đối không có gì hay ho.

Bất quá là một người gián tiếp bị Bi tô thanh phong làm hại, ta tuyệt đối cho rằng đây là hành động chính nghĩa.

Tuy rằng tính từ gốc mà nói, người trực tiếp liên lụy tới ta là người khác, nhưng ta cũng không thể trông cậy vào một kẻ bao che khuyết điểm như y lại đi đánh chính cháu mình, không, là con a…

Lý Lưu Phong “Hừ” một tiếng, cũng không lên tiếng nữa.

Ta cũng nói thầm trong lòng, nếu chuyện này đều rõ ràng rồi, ngài cũng nên dọn dẹp chút rồi đi đi a, ta cũng phải dọn dẹp, quét tước vệ sinh rồi, nhìn đống xác rắn cùng bãi dịch nhờn kia… Còn không biết phải làm thế nào mới sạch được đây…

Nhưng Âu Dương Phong người ta hoàn toàn không để ý tới tiếng lòng của một tiểu nhân vật như ta đây, chẳng những không nói mấy câu khách sáo “Non xanh còn đó, nước biếc chảy dài” sau đó xoay người chạy lấy người, ngược lại, lại còn phun một câu khiến ta hít thở cũng không thông.

“Lý tiền bối, vài ngày trước có một cơ thiếp của tiểu chất đi lạc, được tiền bối cứu, không biết hiện giờ ở đâu?”

Cơ thiếp cơ thiếp cơ thiếp cơ thiếp… Bà nội nó chứ, ai là cơ thiếp của hắn?

Quả thực là táng tận thiên lương, phỉ báng trắng trợn làm cho người ta tức giận sôi máu!

Nếu lúc này Âu Dương Khắc đứng trước mặt ta, ta nhất định sẽ không chút do dự thưởng cho hắn một cái tát thật mạnh! Không, hai cái!

Lý Lưu Phong thần sắc phức tạp liếc mắt nhìn ta một cái, đột nhiên đề cao thanh âm nói. “Cô ta đã sớm bị ta cho một chưởng, tróc da rút gân, tứ chi gãy nát rồi, thằng cháu nhà ngươi nếu không phục, cứ việc bảo nó tới tìm ta.”

—— tuy rằng ta rõ ràng là vẫn hoàn hảo không hao tổn tý gì đứng ở chỗ này, nhưng nghe được lời bà ta vẫn không nhịn được rùng mình.

Âu Dương Phong “Ha ha” cười, nói: “Tiền bối không cần tức giận, đừng vì một nữ tử mà làm tổn thương tới hòa khí giữa Bạch Đà Sơn cùng Tiêu Dao phái. Như vậy tại hạ cáo từ, ngày khác lại mang tiểu chất tới cửa bồi tội.”

Đợi một lát, không còn tiếng động gì nữa, chắc là người đã đi rồi.

Quyển 2 - Chương 49

Buổi tối lúc ăn cơm, Lý Lưu Phong nhìn ta mấy lần muốn nói lại thôi.

Ta chỉ làm bộ như không nhìn thấy. Nếu bà ta thật sự muốn nói, nhất định sẽ nói; nếu bà ta không muốn nói, ta có hỏi cũng không ra.

Kết quả, buổi sáng ngày hôm sau tỉnh lại, phát hiện bà ta lại biến mất.

Ta vẫn thực buồn bực không hiểu vì sao cứ cách ba, năm ngày bà ta lại biến mất một thời gian. Sống tại nơi sơn cốc này nhàm chán như vậy sao?

Theo ý ta mà nói, sơn cốc chúng ta đang ở đây, sơn minh thủy tú, khí hậu hợp lòng người, thật sự là một nơi lý tưởng để ẩn cư.

[Sơn minh thủy tú: cảnh núi non tươi đẹp, sắc nước tú lệ]

Tất cả như nhu yếu phẩm ăn, mặc, ở, đi lại bình thường hàng ngày, chỉ cần mở miệng nói, Lý Lưu Phong sẽ ‘không vận’ về cho—— đương nhiên là bà ta mua hay cướp, ta cũng chả biết được.

[không vận: vận chuyển bằng đường không]

Làm vị lãnh đạo trực tiếp kiêm bà chủ duy nhất hiện tại của ta mà nói, Lý Lưu Phong kì thật cũng không tệ.

Mà làm một trạch nữ tâm không có chí lớn như ta mà nói, kỳ thật ngày qua ngày như vậy, ta cũng cảm thấy không tệ…

Tầm lúc hoàng hôn, Lý Lưu Phong xách theo một bao muối tảng lớn mà ngày hôm qua ta có hỏi xin, từ trên không trung bay xuống, cái bao kia còn to hơn cả bà ta, nếu chỉ dùng để ăn hàng ngày, hẳn là đủ cho hai chúng ta ăn tới lúc chết luôn…

Nhưng mà ta đã sớm tính toán tốt tác dụng của nó rồi.

Muối tảng chẳng những trong suốt trắng noãn, hơn nữa vì công nghệ chế luyện, cho nên còn có một mùi thơm thản nhiên lạ lùng.

Hôm nào lại bảo Lý Lưu Phong đi mua thịt heo với cá tươi về, ở đây khắp nơi đều có cành tùng, vừa lúc có thể ướp chút thịt khô, lạp xưởng, cá khô linh tinh chuẩn bị cho lễ mừng năm mới, cam đoan là thực phẩm tự làm thuần thiên nhiên, không ô nhiễm, không thêm chất phụ gia bảo quản…

Vừa cầm bao muối, vừa tưởng tượng tới thịt khô mĩ vị, ta ngay cả nước miếng cũng đều rớt xuống, sau đó bị Lý đại mỹ nhân gõ cho một cái vào đầu.

Nói lại, vì sao người người đều thích gõ đầu ta, còn tiếp tục như vậy, quả thực là không lớn nổi…

Lý đại mĩ nhân gõ xong, dường như tâm tình tốt, cười dài khoanh tay đứng một bên, vô lương nhìn ta làm việc, sau một lúc lâu, thình lình phun ra một câu:

“Tiểu tử họ Âu Dương kia, không phải người trong lòng của ngươi đấy chứ?”

“Đương nhiên không phải!”

Ta theo bản năng phản bác, vừa nói ra khỏi miệng mới phát hiện… Này không phải là tự thừa nhận lúc ở thạch thất đã gạt bà ta sao?

Nhất thời một thân mồ hôi lạnh đầm đìa, muốn tìm lời nói qua loa cho xong, lại không thể nghĩ ra nổi một câu.

Lý Lưu Phong ngược lại nở nụ cười.

“Như thế rất tốt. Ta đi ra ngoài đã nhiều ngày, trong lúc vô ý lại nghe được không ít chuyện về tên tiểu tử kia, người này tham hoa háo sắc, cơ thiếp thành bầy, thực không xứng đáng, người trong lòng ngươi không phải là hắn, vậy thì không thể tốt hơn rồi!”

Trong lúc vô ý… Bà ta sao có thể là loại người nhàn nhã, ‘trong lúc vô ý’ chạy tới nghe mấy chuyện linh tinh, còn có thể ‘vừa lúc’ nghe được chuyện về Âu Dương Khắc? Hơn phân nửa là bắt được người nào ép hỏi mà biết đi…

Ách, không biết vì sao, tổng cảm thấy thật cao hứng…

Sau đó trên đầu lại bị bà ta gõ một cái thật mạnh.

“Ngây ngô cười thành như vậy, còn gì là mặt mũi Tiêu Dao phái chúng ta!”

Ta ôm đầu nhìn lên, chỉ nhìn thấy bóng dáng Lý Lưu Phong.

Nói thực ra, thoạt nhìn có vài phần giống như đang chạy trối chết…

Buổi tối hôm nay đúng là ngày mười lăm, ta dọn dẹp sạch sẽ phòng ở, nhàn nhã bưng chén trà ngồi ngắm trăng.

Phía sau trên bếp lò, tiếng “đột đột” vang lên là nước suối hôm nay vừa múc, ngọt lành trong suốt. Trong chén trúc trên tay lượn lờ tỏa khói là trà hương được phơi khí trời thanh mát.

Ánh trăng trong suốt như nước, cảnh vật ẩn hiện rõ ràng.

Tuyền thạch gió mát, cây cổ thụ cao to, mặt trăng giống như một khối ngọc lưu ly cực lớn khảm bên trên, sạch sẽ, thanh khiết … Quả thực làm cho người ta có chút kinh hãi.

Trên mặt đột nhiên xẹt qua một đạo bóng đen như chim ưng, tốc độ cực nhanh, trước khi ta kịp phản ứng đã hạ xuống ngay bên cạnh.

Lập tức yết hầu bị năm ngón tay cứng như sắt thép chế trụ, loại cảm giác khủng bố mà quen thuộc này… Ta miễn cưỡng nghiêng đầu nhìn lại, quả nhiên là Lý Lưu Phong…

Lúc này vẻ mặt bà ta cực kì tàn nhẫn, mắt lộ ra hung quang, một thân hắc y càng toát ra vẻ âm trầm, trừ bỏ trên mặt không mang cái mặt nạ dọa người, toàn thân rõ ràng là bộ dáng khủng bố ta đã gặp ở thạch thất.

Rốt cuộc… Đã xảy ra chuyện gì?

Ta lặng lẽ rút tay trái có thủ cung sa vào sâu tay áo, miễn cho vạn nhất bà ta nhìn thấy lại bị kích thích, sau đó miễn cưỡng dùng cái mũi phun ra mấy tiếng “Hừ hừ”.Ánh mắt bà ta dao động không ngừng, nghe được thanh âm, đột nhiên buông yết hầu ta ra, ta vừa hít vào một hơi, vai phải lại bị bà ta túm lấy.

“Ngươi là người phương nào? Vì sao lại ở đây, nơi này lại là nơi nào?”

Thấy bà ta như vậy, ta đã sớm đoán được bà ta thần trí không bình thường, nhưng mà… Cư nhiên đã không bình thường tới mức này rồi sao?

Mới chỉ nghĩ như vậy, bà ta dường như đã không kiên nhẫn nữa, bàn tay dùng sức, ta lập tức đau tận xương cốt, vội hét lớn:

“Nơi này là nhà bà!”

“Nhà của ta…”

Lý Lưu Phong lộ vẻ mờ mịt, lực đạo trên tay cũng dần dần hạ xuống. Ta đang âm thầm may mắn, lại nghe bà ta thì thào lẩm bẩm:

“Nhà của ta rõ ràng ở Thiên Sơn Phiêu Miểu Phong… Cùng sư huynh… Không đúng, nơi này không phải nhà của ta.”

Dựa vào những lời ngày đó nói ở thạch thất cùng những lời đối đáp của bà ta với Âu Dương Phong, ta đã sớm cảm thấy Lý Lưu Phong hơn phân nửa là hậu nhân duy nhất truyền lại của Linh Thứu cung, không nghĩ tới thật sự là như vậy a.

Nghĩ đến phái đoàn Thiên Sơn Đồng Mỗ giết người không chớp mắt kia, ta liền không nhịn được run lên, run lên, chỉ mong bà ta kế thừa được tác phong của Hư Trúc…

Lý Lưu Phong ngây ra một lúc lâu, trên mặt đột nhiên hiện lên một tầng sát khí, trừng mắt quát ta:

“Vậy ngươi lại là người phương nào, sao lại ở trong nhà của ta?”

“Ta là thô sử nha đầu của bà…” Này coi như là ăn ngay nói thật đi.

Bà ta ngây người ngẩn ngơ, lại nói:

“Tiêu Dao phái ta từ trước tới giờ đều là sư phụ sai bảo, đệ tử làm việc, sao lại có thô sử nha đầu gì?”

Lời này làm cho ta cũng ngây người ngẩn ngơ, một lúc mới đáp:

“Ta là thô sử nha đầu mới đảm nhiệm duy nhất của Tiêu Dao phái…”

Lý đại mỹ nhân sau khi hóa điên hiển nhiên không vừa lòng với câu trả lời của ta, nhưng lại nhất thời không nghĩ được nên tiếp tục truy vấn như thế nào, vì thế bàn tay lại lần nữa dùng sức.

“Tiểu nha đầu, có từng nhìn thấy sư huynh ta?”

Bả vai bị bà ta siết chặt như muốn gãy, ta nước mắt lưng tròng liều mạng lắc đầu.

Thời đại này không có kĩ thuật chụp ảnh, ta ngay cả đồng chí ‘sư huynh’ đầu sỏ khiến Lý đại mỹ nhân trở nên điên loạn này là cao hay là thấp, là gầy hay là béo cũng không biết, cho dù có nhìn qua ở đâu rồi cũng không thể biết là ai.

Lý Lưu Phong giận tím mặt, “Ngay cả sư huynh ở nơi nào cũng không biết, giữ ngươi lại làm gì? Tiêu Dao phái ta cũng không thu giữ phế vật này!”… Nếu những lời nói lúc điên loạn này của bà ta là đúng, ta nghĩ đại khái ta biết được vì sao Tiêu Dao phái chỉ còn một mình bà ta rồi, bởi vì tất cả những kẻ không biết ‘sư huynh’ ở đâu, có lẽ đều bị bà ta đánh chết rồi.

Mắt thấy hữu chưởng của bà ta ở trên không chuẩn bị nhằm ót ta mà đánh xuống, ta không kịp nghĩ nhiều, cố duỗi tay, chạm tới thân thể bà ta… bắt đầu cù léc.

Bà ta lập tức không nhịn được phá lên cười, bàn tay kiềm chế tay ta cũng lơi lỏng dần.

Ta tìm được đường sống trong chỗ chết, lòng vẫn còn sợ hãi, mồ hôi cũng không dám lau, tay cũng không dám dừng lại, tiếp tục cù.

Đúng vậy, Lý đại mĩ nhân võ công cái thế, không sợ trời không sợ đất, chỉ sợ bị cù.

Hai tay ta càng cù nhanh hơn, chưa từng thấy người nào sợ bị cù như bà ta, chỉ hơi cù một chút cũng có thể cười thành một đoàn. May mắn bà ta có tính cảnh giác cực cao, bình thường người khác rất khó có thể chạm tới thân thể bà ta, nếu không, với tình trạng này của bà ta, xác định vững chắc không thể sống đến tám mươi lăm tuổi.

Nhưng mà… ta cũng không thể cứ cù như vậy a.

Nhìn Lý đại mỹ nhân cười đến phát sặc, ta chán nản ý thức được mình đang lâm vào một cục diện bế tắc.

“Ngươi…ngươi là ai… Sao lại biết… ta sợ nhột… chỉ có… chỉ có… sư phụ… cùng sư huynh mới biết được…” Lý Lưu Phong hụt hơi hổn hển mở miệng.

Ta thở dài. “Là ta trong lúc vô ý phát hiện ra, bà còn nói với ta, vạn nhất có việc…”

Vạn nhất có việc… Chính là hiện tại sao?

Nói cách khác, Lý Lưu Phong sớm đã biết thỉnh thoảng mình sẽ trở nên điên loạn, cho nên mới nói với ta như vậy?

Nói cách khác, bà ta sẽ không điên lâu, nếu không cho dù ta biết bà ta sợ bị cù cũng thành vô dụng a.

Quả nhiên, lúc ngón tay ta đã muốn rã rời, Lý Lưu Phong bỗng dưng nhỏ giọng nói: “Được…được rồi… Dừng… dừng tay…”, thoạt nhìn thần trí dường như đã khôi phục bình thường rồi a.

Ta lập tức buông tay, rốt cuộc bất chấp dáng vẻ gì, đặt mông ngồi dưới đất thở hổn hển.

Lại một lần tìm được đường sống trong chỗ chết, thật sự là không dễ dàng a…

Ở cùng với người trong võ lâm là một chuyện cực kì nguy hiểm, không thể biết khi nào thì mình sẽ toi mạng.

Cho nên… Nếu muốn giữ mệnh, phải cách bọn họ càng xa càng tốt…

Nhưng mà Lý Lưu Phong hiển nhiên không nghĩ như vậy.

Cho nên buổi sáng ngày hôm sau, lúc ăn cơm, bà ta cau mày nhìn ta nói: “Ngươi ngay cả nửa điểm võ công tự bảo vệ mình cũng không có, tương lai chẳng phải là làm xấu mặt phái Tiêu Dao chúng ta sao?”

“Thô sử nha đầu… có liên quan gì tới mặt mũi phái Tiêu Dao?” Cũng giống như nông phu trên núi Thiếu Thất thì liên quan gì tới võ công Thiếu Lâm.

Bà ta cả giận nói: “Ta nói có liên quan là có liên quan, phái Tiêu Dao ta từ thời tổ sư gia sáng lập tới giờ, không người nào là không có võ công.”

“Ta cũng không phải người của Tiêu Dao phái…”

Tuy rằng nói thầm nhỏ giọng, Lý Lưu Phong cũng vẫn nghe được, một chưởng chụp lên mặt bàn, chấn động mâm bát, nước canh nhất thời sánh loang ra mặt bàn. Chút điểm tâm cứ như vậy bị lãng phí, ta nhận mệnh đứng lên thu thập.

“Dù là thô sử nha đầu, cũng là người trong Tiêu Dao phái ta, sao có thể để ra ngoài bị người ta khi dễ?”

“Ta nào có để cho người ta khi dễ…”

Những lời này nói xong, ngay cả chính ta cũng chột dạ, nhưng mà… nhưng mà… Ta thật sự… không muốn học võ công a…

Lý Lưu Phong cũng không nói nữa, chờ ta thu dọn cái bàn xong, mới chậm rãi mở miệng:

“Ngươi vì sao không muốn tập võ?”

“Ta…”

Ta vừa nhấc mắt, liền bắt gặp ánh mắt sáng quắc của bà ta, ánh mắt kia như xoáy vào, làm cho ta không thể che giấu, lời muốn quanh co rốt cuộc không thể thốt lên, do dự nửa ngày, mới lo lắng nói:

“Ta không muốn gia nhập giang hồ…”

Không phải không biết tính ưu việt của việc học võ, cũng không phải không biết võ công Tiêu Dao phái là tuyệt thế, chỉ là một khi học võ công rồi, sẽ có vô cùng vô tận ân oán dính lấy, “Người ở giang hồ, thân bất do kỷ”, chỉ sợ đời này đều không thoát ra được.

Mà cái ta muốn… Chẳng qua chỉ là cứu sống nhị sư phụ mà thôi…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau