XUYÊN QUA THÀNH HOA TRANH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Xuyên qua thành hoa tranh - Chương 36 - Chương 40

Quyển 2 - Chương 35

“Khụ khụ…”

Ta nặn ra một nụ cười cứng ngắc, âm thầm hạ quyết tâm nhất định phải bỏ cái thói quen thích lầm bầm này mới được, một ngày bị bắt gặp hai lần, quả thực là quá đen đủi rồi!

May mắn Âu Dương thiếu chủ có vẻ cũng không có hứng thú theo đuổi đề tài này, liếc mắt nhìn ta một cái, liền bình tĩnh phe phẩy chiết phiến, cười hỏi:

“Biệt viện Bạch Đà sơn này mặc dù không bằng danh thắng phong cảnh Trung Nguyên, nhưng cũng có nhiều nét rất khác biệt, tiểu cô nương đến đây đã nhiều ngày vì sao không ra ngoài đi dạo?”

… Bởi vì ta sợ không cẩn thận rơi vào cạm bẫy của người ta, chết mà không biết mình chết thế nào!

Trong nhà “Tây Độc” nếu không có mấy thứ đó mới là chuyện lạ đi. Hơn nữa, người trước mắt đây thoạt nhìn có vẻ không quan tâm tới chuyện gì, nhưng thực tế lại cảnh giác hơn so với bất cứ người nào, vạn nhất bị hiểu lầm thành người có dụng tâm kín đáo tới thăm dò Bạch Đà sơn…

Đang do dự không biết có nên kiếm một lý do gì đó để giải thích hay không, ngẩng đầu lại thấy ngay ánh mắt thâm trầm của người nào đó, trong lòng ta cả kinh, người này tuyệt đối không phải là dễ gạt, hơn nữa vạn nhất bị lật tẩy, không chừng còn phản hiệu quả, đến lúc đó lại càng khó nói rõ, vẫn nên thành thật cho thỏa đáng thì hơn.

“Thì ra là như vậy a…” Âu Dương thiếu chủ cười khẽ nhìn về phía Thanh Dung, “… Tiểu cô nương thật sự là suy nghĩ nhiều quá.”

Thanh Dung mỉm cười gật đầu, ta chỉ đành cười gượng hai tiếng phụ họa, trong bụng đã đem tên Âu Dương Khắc khẩu thị tâm phi này mắng đến cẩu huyết lâm đầu rồi! Nếu ta không nghĩ nhiều như vậy, nói không chừng lúc này đã bị nghiêm hình tra tấn rồi cũng nên, cho rằng ta không nhận thấy thiếu chủ đại nhân đã sẵng giọng trong nháy mắt sao?

“Làm cho tiểu cô nương lo lắng như thế, tại hạ thật là đãi khách không chu toàn, không bằng… Tại hạ cùng tiểu cô nương đi dạo xung quanh, coi như là bồi tội được không?”

Đề nghị này nhất thời làm cho nhiệt tâm bát quái thích tìm hiểu cái lạ của ta hừng hực thiêu đốt lên. Bạch Đà sơn… Tuy rằng chỉ là biệt viện, cũng coi như là một bộ phận của Bạch Đà sơn rồi! Nơi thần bí ngay cả gió cũng chưa thổi tới này, ta đã sớm tò mò vô cùng rồi, chỉ là sợ gặp phiền toái mới an phận thủ thường không bước ra khỏi tiểu viện, chỉ chờ qua bảy bảy bốn mươi chín ngày là xách túi chạy lấy người.

Bất quá hiện tại có vị đại thần này cùng đi, hẳn là không thành vấn đề đi!

Đang muốn bắt lấy cơ hội ngàn năm một thủa có thể ngắm nhìn biệt viện Bạch Đà sơn này, Khách Ti Lệ lại vội vàng chạy từ ngoài cửa viện vào, nhỏ giọng nói gì đó cùng Âu Dương thiếu chủ, vì tị hiềm ta lập tức lùi ra vài bước, nhìn ra ngoài trời, chuyên chú xem trời xanh mây trắng.

Đáng tiếc trời không chiều lòng người, Âu Dương thiếu chủ tựa hồ không nghĩ tới chuyện buông tha ta, thong thả tới trước mặt ta, cười hỏi:

“Tiểu cô nương, Pháp vương Cát Mã Ba của Tây Tạng cùng đệ tử đang ở đại sảnh, có hứng thú đi xem không?”

Ta vụng trộm liếc nhìn hắn, pháp vương Cát Mã Ba của Tây Tạng, có liên quan gì tới ta? Vì sao muốn ta đi xem?

Khoan khoan, Cát Mã Ba… cùng đệ tử, tên rất quen, chẳng lẽ là đại thúc bọn họ…Ta còn không đến mức tự kỷ mà cho là bọn họ tới tìm ta, nhưng mà… Bọn họ vì sao lại đến Bạch Đà sơn?

Cường long nan áp địa đầu xà, huống chi ta hoàn toàn không thể nhận hai chữ “Cường long”.

[Cường long nan áp địa đầu xà: rồng mạnh cũng khó thắng rắn chúa trong vùng.]

Bởi vậy dưới lời mời nhìn như ôn hòa mà hóa ra cường ngạnh của Âu Dương thiếu chủ, ta cho dù không tình nguyện thế nào đi chăng nữa, cũng không thể không đi theo hắn tới đại sảnh.

Bước vào cửa đại sảnh liền nhìn thấy thầy trò đại thúc đang ngồi trên ghế, vẻ mặt thực bình thản, không giống như là đang có xung đột gì, ta không khỏi ngầm thở ra một hơi. Bằng không, một nhân vật người qua đường trong sách hoàn toàn không nói đến, lại xảy ra kịch tình, chống lại vật hi sinh nam xứng quan trọng Âu Dương Khắc, chỉ sợ hoàn toàn không có phần thắng…

Đại thúc nhìn thấy ta hiển nhiên cũng cảm thấy kinh ngạc, lại cư nhiên nhịn xuống, không túm vai ta mà lắc mãnh liệt, nghiêm trang về phía Âu Dương Khắc thi lễ, thoạt nhìn thật là có vài phần bộ dáng của cao tăng.

Ta có chút bất an không yên nhìn về phía Ích Tây Gia Thố, dù sao, ta đột nhiên biến mất khỏi khách sạn không ai hay biết, xem ra hoàn toàn có thể bị giải thích thành “Không từ mà biệt”, có thể nói là hành vi khá là thất lễ, cho dù bọn họ tức giận, ta cũng không thể nói gì được… Ích Tây Gia Thố vốn đang đứng dậy hành lễ theo sư phụ hắn, đột nhiên hơi hơi nghiêng đầu nhìn về phía ta, ánh mắt thâm sâu, có thể thấy được cũng không tức giận gì.

Tảng đá lớn trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống, vì thế bất kể Âu Dương thiếu chủ làm mấy động tác trêu mèo chọc chó gì đó, vui vẻ đi đến ngồi bên cạnh hắn.

Âu Dương Khắc còn đang thi lễ, nhìn đại thúc mỉm cười, sau đó nói: “Từ lâu đã ngưỡng mộ đại danh Kim Luân Pháp vương…”Oanh! Xẹt xẹt xẹt! Bùm!

Nghe được bốn chữ “Kim Luân Pháp vương” này, ta nhất thời cảm thấy trên đầu giống như có một đạo thiên lôi bổ xuống, đánh ta cháy thành ma hỗn độn trong gió, mấy lời sáo rỗng phía sau, nửa chữ cũng không nghe lọt lỗ tai.

Lạt ma đại thúc cao lớn, khôi ngô, hàm hậu đáng yêu trước mắt, làm sao có nửa điểm giống Kim Luân pháp vương cao gầy, phúc hắc, tính kế hơn người trong “Thần Điêu Hiệp Lữ”! Âu Dương thiếu chủ hẳn là nhận lầm người đi?

Nhưng mà khi ta thấy đại thúc nhếch miệng cười, nói “Quá khen, quá khen, chỉ là hư danh mà thôi.” mấy lời kịch khẳng định thân phận, rốt cục hoàn toàn bị sét đánh đến dại ra!

Cư nhiên... cư nhiên là thật a! Như vậy, trong hơn hai mươi năm từ “Xạ Điêu” tới “Thần Điêu”, rốt cuộc đại thúc đã xảy ra chuyện gì? Hơn nữa, Ích Tây Gia Thố chẳng lẽ chính là đại đệ tử thiên tài mà đoản mệnh của Kim Luân Pháp vương? Suy đoán này thật sự là làm cho người ta phải run sợ a…

Trên vai bỗng nhiên bị cái gì vỗ một chút, vừa ngẩng đầu liền thấy Âu Dương thiếu chủ vẻ mặt như không, phe phẩy chiết phiến, nhìn thầy trò đại thúc nói:

“Vị cô nương này trước đây có quen biết với tại hạ, mấy ngày trước ngẫu nhiên nghe các nàng nhắc tới…” Hắn đảo mắt nhìn nhìn Khách Ti Lệ cùng Thanh Dung phía bên cạnh, mới tiếp tục nói: “… mới mời tới đây ở chơi mấy ngày, tại hạ thấy vẻ mặt ba vị, hẳn cũng là bạn cũ?”

Trước khi thầy trò đại thúc mở miệng, ta đã cướp lời, “Nhờ phúc Âu Dương công tử, ở Duyệt Lai khách sạn, ta đã trọ gần hai vị đại sư trở thành láng giềng, lại được pháp vương chỉ bảo phật pháp, có thể nói là có ơn dạy dỗ, cũng không dám nói là bạn cũ.”

Những lời này đều là lời nói thật, nếu không nhờ phúc đám cơ thiếp Bạch Đà sơn, ta sao lại đổi đến phòng chữ Địa, đương nhiên lại càng không kết bạn với đại thúc bọn họ rồi… Cho nên lúc ta nói lời này có thể thản nhiên nhìn thẳng Âu Dương thiếu chủ, hắn chỉ hơi nhíu nhíu mày, lập tức lại nở nụ cười.

“Tiểu cô nương không cần học theo khẩu khí thư sinh, trừ phi…” Hắn tà tà liếc nhìn ta một cái, mới tiếp tục nói: “… Là đang khách khí với tại hạ, vậy lại là vấn đề khác rồi.”

… Người này thật sự quá mức thâm trầm rồi, ta chỉ hơi tỏ vẻ bất mãn trong lòng, vậy mà hắn cũng có thể nhìn thấy rõ ràng. Những lời này tuy rằng nói thực nhẹ nhàng bâng quơ, nhưng lại sặc mùi cảnh cáo, nghĩ tới bốn mươi chín ngày chỉ vừa mới bắt đầu, ta thực không có khí phách câm miệng.

“Không biết pháp vương hôm nay quang lâm, là có chuyện gì?” Âu Dương thiếu chủ có vẻ miễn cưỡng vừa lòng với biểu hiện của ta, không để ý tới ta nữa, đem lực chú ý quay lại trên người đại thúc.

Này cũng là vấn đề ta đang quan tâm, vì thế vểnh tai nghe.

“Thầy trò ta một năm trước rời khỏi Tây Tạng đi du lịch chung quanh, thứ nhất là để học hỏi thêm kiến thức, thứ hai cũng là muốn cùng cao thủ các nơi luận bàn võ học. Lâu nay nghe đại danh “Tây độc Âu Dương Phong”, chẳng biết có thể có cơ duyên được chỉ bảo vài ba chiêu?”

Đây là… “Tỷ võ” trong truyền thuyết ?

Quyển 2 - Chương 36

Nhưng mà...

Tỷ võ không phải là hai người “Hây a” một tiếng, vào thế, sau đó liều mạng ẩu đả ta đánh ngươi, ngươi đánh ta sao, vì sao hai bên trước mắt đều trấn định như vậy?

Trong đầu ta loạn thành một đoàn, nhìn quanh bốn phía, phát hiện trong ba đương sự này, chỉ có Ích Tây Gia Thố là có khả năng giải thích cho ta hiểu chuyện này, định nhẹ nhàng bò qua, mông vừa nhấc khỏi ghế, đã bị Âu Dương thiếu chủ lừ mắt cảnh cáo, đành phải ngồi yên lại.

Không cho ta tìm người giải thích, ta đây đành phải tự mình phân tích rồi:

“Tây độc” Âu Dương Phong có thể nói là đại danh nhân lừng lẫy trong Xạ Điêu, sử dụng độc vật đương nhiên là xuất thần nhập hóa, về võ học cũng là một đại tông sư, cho dù cuối cùng nghịch luyện Cửu Âm Chân Kinh trở thành kẻ điên, cũng phải cả Hoàng Dược Sư, thêm Hồng Thất Công, cùng với cả Quách Tĩnh, Hoàng Dung mới đuổi được đi.

Kim Luân pháp vương phải tới Thần Điêu mới bắt đầu xuất hiện, võ công tương xứng với Quách Tĩnh khi đó đã trở thành “Bắc Hiệp”, có thể thấy được hiện tại y không phải đối thủ của Âu Dương Phong.

...

...

...

Đại thúc sẽ bị giết chết ở đây sao? Phải làm sao bây giờ, phải làm sao bây giờ, trong đầu ta một mảnh hỗn loạn, vội vàng quay lại nhìn phản ứng của Âu Dương Khắc.

Hắn lại không tức giận như ta nghĩ, tựa hồ nghe được lời này của đại thúc cũng không ngoài ý muốn, chỉ phe phẩy chiết phiến, mới chậm rãi nói:

“Gia thúc hiện tại không ở đây, pháp vương nếu muốn lĩnh giáo võ công Bạch Đà sơn, không bằng...” Trên mặt hắn lộ ra mỉm cười, “... Để tại hạ phụng bồi có được không?”

Ách!

“Vật hi sinh nam xứng quan trọng trong Xạ Điêu - Âu Dương Khắc” đánh với “Vật hi sinh nam xứng quan trọng trong Thần Điêu - Kim Luân pháp vương”, rốt cuộc người nào sẽ có phần thắng?

Ta suy nghĩ trong lòng một chút về mức độ quan trọng đối với tình tiết truyện của hai bên, nghĩ đến tầm ảnh hưởng sâu xa của Kim Luân pháp vương đối với ‘Thần Điêu Hiệp Lữ’, nghĩ đến uy lực cực lớn của ‘Long Tượng Bàn Nhược Công’ trong truyền thuyết của y —— nói lại, lúc ta nghe được cái tên ‘Bàn Nhược Công’, phải nghĩ ra mới đúng —— ta tính Âu Dương thiếu chủ mới học được ba, bốn thành công phu của thúc phụ hắn, khả năng thua là 90%... Cho nên hiện tại kẻ dễ bị giết chết lại là Âu Dương Khắc sao?

...

...

...

Ta thật sự lo lắng, còn định cầu tình với đại thúc rồi, đại thúc lại hàm hậu đưa tay gãi gãi đầu, nhìn Âu Dương Khắc hơi có chút khó xử nói:

“Tiểu tử ngươi hiện tai không phải là đối thủ của ta, luyện mười năm nữa đại khái ngươi có thể đánh ngang tay cùng Ích Tây Gia Thố hiện tại.”

Gì? Ngay cả Ích Tây Gia Thố cũng lợi hại như vậy rồi sao... Nghĩ tới lúc trước ta không hề có tự giác đối đãi với cao thủ, cứ hô to gọi nhỏ với hắn, không nhịn được rụt cổ nhìn về phía hắn.

Ích Tây Gia Thố dường như cảm nhận được ánh mắt ta, hơi hơi nghiêng đầu mỉm cười... Khụ khụ, mỹ đến trình độ này thì đừng tùy tiện cười loạn a... Thật là!

Sắc mặt Âu Dương Khắc cũng không hờn giận, ngược lại hơi hơi vuốt cằm, “Pháp vương nói cũng phải, nếu vậy... Tại hạ sẽ đưa tin tới thúc phụ, mời người tới đây có được không?”

Đại thúc dùng sức vỗ đùi, vui vẻ nói: “Như vậy là tốt nhất!” Hơi dừng lại, ánh mắt truy vấn hỏi: “Âu Dương Phong khi nào thì có thể tới đây, ta đã rất lâu không được đánh một trận thống khoái rồi!”

Bộ dáng cao tăng nhất thời biến mất không còn tăm tích, trở lại là đại thúc buổi tối thường kéo tay áo ta, ngồi kể chuyện xưa, nước miếng bay tứ tung rồi.

Ích Tây Gia Thố ho nhẹ một tiếng, đại thúc lập tức phản xạ có điều kiện, ngồi nghiêm chỉnh lại trên ghế, vẻ mặt cũng nhanh chóng trở lại là cao tăng, tốc độ phản ứng quả thật cực nhanh, mặt mũi, cơ thể, chân tay đều đúng vị trí, quả thực làm người ta nhìn thấy phải khâm phục!

—— Có loại sư phụ này thật đúng là vất vả a, Ích Tây Gia Thố hẳn là phải huấn luyện rất lâu mới được đi!“Ha ha ha!” Khách Ti Lệ ở một bên đã cười đến gập lưng, bởi vì nàng che mất nên không nhìn thấy vẻ mặt của Thanh Dung, nhưng nhìn hai vai run lên như vậy, cũng không khó để tưởng tượng được vẻ nhịn cười của nàng ta.

“Sao có thể thất lễ như vậy trước mặt Pháp vương!” Âu Dương Khắc lười biếng liếc nhìn hai nàng một cái, chính mình cũng không nhịn được nở nụ cười.

“Không có việc gì, không có việc gì!” Đại thúc hào sảng phất tay chỉ về phía ta. “Tiểu nha đầu kia cũng thường xuyên nghịch ngợm với ta, ngay cả râu cũng bị nàng ta túm...”

Ta nhất thời bị mấy đạo ánh mắt giống như mũi châm nhọn đâm tới, chỉ có thể kêu rên trong lòng: “Lúc túm râu ngươi, ta cũng không biết ngươi là Kim Luân Pháp vương a!”

—— Nói lại, đại thúc, ngài hẳn là cố ý đến để làm bại hoại thanh danh của ta đi!

May mắn Ích Tây Gia Thố mở miệng đúng lúc giải vây cho ta. “Không biết Âu Dương tiền bối khi nào có thể luận võ cùng gia sư?”

Âu Dương Khắc hơi trầm tư, liền đáp: “Bảy ngày sau mời pháp vương lại di giá tới nơi đây, thúc phụ nhất định cung kính bồi tiếp.”

“Tốt quá! Tốt quá!” Đại thúc vô cùng vui vẻ nhảy dựng lên, vừa muốn nói gì lại ngậm miệng, vụng trộm liếc mắt nhìn Ích Tây Gia Thố, rất giống một đứa nhỏ bình thường mắc sai lầm.

Trên gương mặt tuấn mỹ của Ích Tây Gia Thố hiện ra một nụ cười khổ hiếm có: “Chúng ta bảy ngày sau lại đến bái phỏng, gia sư thiên tính hiếu võ, có chỗ nào mạo phạm, còn xin Âu Dương thiếu chủ thứ lỗi cho.”

Bảy ngày sau... sao?

Ta nằm trên giường ngẩn người, trong tay cầm thứ mà nửa tháng trước Ích Tây Gia Thố đưa cho ta: đó là một viên cầu màu vàng lớn như trứng bồ câu, màu sắc cũng bình thường, nhưng khi hắn đưa cho ta, vẻ mặt rất trịnh trọng, khiến ta tự nhiên cũng nghĩ là nó rất quan trọng, bởi vậy cũng khá là trịnh trọng cất vào túi da mà nhị sư phụ đưa.

Mấy hôm trước Khách Ti Lệ các nàng thu dọn hành lí của ta xong, ta có kiểm tra lại túi da, không thiếu thứ gì, cho nên cũng không động tới nó.

Nhưng mà... Vừa rồi ở trong sảnh, Ích Tây Gia Thố cố ý dặn ta phải luôn mang theo thứ này. Từ khi quen biết tới nay, lần đầu tiên mới thấy hắn có vẻ mặt lo lắng như vậy, khiến cho lòng ta có chút bồn chồn, hắn rốt cuộc đang lo lắng điều gì?

Nếu không phải tên Âu Dương Khắc kia đột nhiên đi tới ngắt lời, có lẽ ta đã có thể hỏi rõ ràng hơn một chút rồi...

Cửa phòng đột nhiên truyền đến tiếng gõ nhẹ.

“Ai?”“Ha ha...” Thanh âm Âu Dương Khắc mang theo vài phần ý cười truyền đến, “Tiểu cô nương đã ngủ?”

Ta trừng lớn mắt, người này thật đúng là âm hồn bất tán a.

Đang muốn há miệng kêu “Đã ngủ” “Ngươi mau cút”, lại nghe thấy hắn ở ngoài cửa nói: “Nếu đã ngủ, tại hạ cũng không tiện quấy rầy, bát dược này... Chậc chậc... Đành phải đổ đi vậy!”

Thảm rồi, giải dược đêm nay còn chưa uống đâu, sau khi gặp thầy trò đại thúc, suy nghĩ vẫn không yên, đã quên mất chuyện này. Ta lập tức lăn lông lốc xuống giường, vừa há miệng hô to: “Đến đây, đến đây!”, vừa thuận tay nhét viên cầu vào lòng.

Nếu Ích Tây Gia Thố đã nói vậy, nhất định có cái lý của hắn, ta quyết định từ nay về sau không để nó rời khỏi người!

Vừa mở cửa phòng, liền thấy một chén thuốc đen thui còn bốc hơi nóng, cùng với khuôn mặt tuấn tú của Âu Dương thiếu chủ đang cười đến xuân về hoa nở.

Ta chân chó đi qua định lấy bát thuốc, thiếu chủ đại nhân nhấc tay, ta liền cầm hụt. Còn đang sửng sốt, hắn đã nhấc chân đi vào, đặt chén thuốc trên bàn, ngồi vào ghế dựa tư thế tiêu sái vô cùng, sau đó “Ba” một tiếng mở chiết phiến, nhìn ta cười: “Tiểu cô nương, chén thuốc rất nóng, cô không cầm được.”

Hắn có lòng tốt như vậy, trời hẳn là sắp có đại hồng thủy!

Bất quá, người này ở phương diện đùa giỡn đúng thực là thành thục a. Hành động “mạnh mẽ tiến vào phòng người khác” được thực hiện liền mạch lưu loát, sinh động tựa như nước chảy mây trôi, còn nhân tiện triển lãm dáng người cao ngất tiêu sái... Không biết đã phải lén lút luyện tập mất bao nhiêu lâu.

Khó trách công phu của ngươi không bằng Ích Tây Gia Thố, là do tâm tư đều đặt ở chỗ khác đi...

Ta vừa ác ý đánh giá Âu Dương thiếu chủ trong lòng, vừa chậm chạp ngồi xuống cái ghế dựa duy nhất còn lại trong phòng, nhìn chằm chằm bát thuốc kia, bắt đầu ám thị tâm lý:

Nó uống ngon lắm, uống ngon lắm, uống ngon lắm... (đằng sau tỉnh lược một ngàn từ)

“Thuốc này thật sự khó uống như vậy sao?”

“Vô nghĩa! Không tin ngươi thử xem!”

Hoàn toàn đắm chìm trong đám mây đen mà bát thuốc mang tới, ta không suy nghĩ gì, trả lời một câu, mới hậu tri hậu giác phát hiện người bị ta quát chính là người hiện đang nắm giữ tính mạng ta - Âu Dương thiếu chủ... Thảm rồi.

Hắn lại nhẹ nở nụ cười, “Tiểu cô nương quả nhiên dũng khí hơn người...”

Ta đã lười đếm xem đây là lần châm biếm thứ bao nhiêu rồi, dù sao cũng chỉ bốn mươi chín ngày, cố nhịn cho qua đi.

Muốn uống xong cho nhanh để đuổi vị đại thần này đi, vội đưa tay cầm lấy bát thuốc, lập tức bị nóng phải rụt tay lại, thật đúng là... thực nóng nha. Không nhịn được tò mò nhìn về phía bàn tay phải của thiếu chủ đang phe phẩy chiết phiến, thoạt nhìn hành động thực tự nhiên, hoàn toàn không có vẻ gì là bị bỏng cả... Ta có thể đem nguyên nhân quy kết là do hắn trời sinh da dày không?

Trên đầu bỗng nhiên bị chiết phiến gõ thật mạnh một cái, “Tiểu cô nương lại đang miên man suy nghĩ cái gì rồi?”

“Không, không có a!”

Hắn mỉm cười, vươn tay trái để bên cạnh bát thuốc, sau một lát liền có khói trắng từ lòng bàn tay hắn nhè nhẹ bốc lên, hơi nóng bốc lên cũng dần dần tiêu tán, lát sau hắn thu tay lại, cười nói:

“Giờ có thể uống rồi.”

Đưa tay sờ bát thuốc, khi nãy vẫn còn nóng, giờ đã trở thành ấm, độ ấm thích hợp của thuốc. Ách... Người này chẳng lẽ công lực thực sự kém Ích Tây Gia Thố nhiều lắm sao?

Ta cắn răng nhắm mắt, bưng chén thuốc lên uống một hơi cạn sạch.

Quyển 2 - Chương 37

Vốn nghĩ rằng Âu Dương Khắc tới là để hỏi chuyện về thầy trò đại thúc, trong lòng ta đã sớm tìm lí do để thoái thác. Nói láo rất khó lừa gạt người này, nhưng ít nhất ta cũng có thể lựa chọn không nói gì.

Ai biết hắn lại chỉ nhìn ta uống cạn bát thuốc, lại tùy ý nói chuyện tào lao một trận, liền bưng bát thuốc chạy lấy người. Về việc thầy trò đại thúc, đúng là nửa câu cũng không hỏi qua...

Chẳng lẽ là đặc biệt tới triển lãm nội công thâm hậu của hắn cho ta xem? Suy nghĩ nửa ngày không ra, vì thế ta đơn giản là không nghĩ tới nữa, so tâm cơ với kẻ phúc hắc đó, chỉ sợ là ngay cả chết cũng không biết mình chết như thế nào.

Ta yên lặng gạch lên tường một dấu vết, sau đó thở dài, hành vi giống như cos tù nhân, rồi chui vào chăn ngủ.

Dấu vết trên tường đã nhiều hơn bốn dấu kể từ ngày đó, hôm nay đúng là một ngày ánh mặt trời sáng lạn. Ta giống như con cá khô nằm úp sấp ở trong sân vô tình phơi nắng, nhân tiện nhẩm tính xem còn bao nhiêu ngày nữa thì mình được mãn hạn phóng thích.

Hôm nay là ngày thứ mười ba ta đến nơi này, cách ngày thầy trò đại thúc hẹn tỷ võ ba ngày, có lẽ Âu Dương Phong đại thúc chỉ một, hai ngày nữa cũng sẽ giá lâm biệt viện này. Nói lại, thật không nghĩ tới cao thủ võ công tuyệt đỉnh đầu tiên mà ta gặp lại là y, ta vốn nghĩ rằng, dựa vào mặt mũi Quách đại hiệp, người đầu tiên gặp được sẽ là Hồng Thất Công kia...

Ở thời đại này, cao thủ luận bàn võ học với nhau hình như là chuyện thực phổ biến, hơn nữa thực bình thường.

Bình thường hai người hoặc một trong hai người hẹn thời gian, địa điểm là xem như ước định thành lập. Trong lúc luận võ, chỉ điểm đến là dừng, không chỉ không có đánh nhau sinh tử, ngay cả thắng bại, cũng chỉ có trong lòng hai bên mới biết rõ ràng. Bởi vậy loại “luận võ” không tổn hao gì lại tăng kiến thức này, cho dù là người tới cửa bái phỏng, hay người được mời tỷ võ, đều rất thích ý.

Mà từ chối vãn bối hoặc đệ tử tiếp chiêu cũng là lệ thường, vì thực lực không đủ để luận võ với người tới bái phỏng.

...

...

...

Khó trách ngày đó mọi người đều tỏ vẻ quen thuộc, chỉ có một mình ta là tỏ vẻ ngạc nhiên, bởi vì tình huống này, cùng với “tỷ võ” kịch liệt trong phim hay tiểu thuyết viết thực rất khác nhau a...

Cho nên ta thở phào không cần lo lắng gì, chỉ cần an an ổn ổn chờ nghe kết quả là được.

Nhân tiện nói một câu, trong cuộc cá cược Khách Ti Lệ tổ chức, ta đặt đại thúc thất bại, chuyện này tựa hồ làm cho những người tham gia đánh cược vô cùng vui sướng, Khách Ti Lệ còn thực hào sảng miễn tiền đánh cược cho ta.

Ách, kỳ thật ta chỉ là dựa theo sự thật mà phát biểu thôi, cũng không có nghĩa là có sự thiên vị ai... Vì sao vẻ mặt của các nàng lại giống như ta đã nộp “đầu danh trạng” rồi vậy...

[đầu danh trạng: trong Thủy Hử, khi Lâm Xung lên Lương Sơn Bạc được yêu cầu phải giết một người, lấy đầu mang lên nộp, có thể hiểu như một cách để chứng tỏ bản thân thật lòng muốn gia nhập tổ chức]

Trên lưng bị phơi có chút hơi hơi nóng, ta xoay người, bắt đầu phơi nắng mặt —— đây là học từ cách chiên cá của đầu bếp Lý. Chiên cá nhất định phải chú ý lửa, chiên đều hai mặt, như thế mới đẹp mắt. Chiên cá còn chú ý tới hình dạng, huống chi là người phơi nắng?
—— Ở đây lâu như vậy, trên người ta sắp mọc nấm lên rồi.

Thanh Dung ở cách ta không xa đang sắp xếp lại phòng thuốc, dược liệu linh tinh gì đó đã bị Âu Dương thiếu chủ lấy tự tay chế giải dược; Khách Ti Lệ mang theo một đám cơ thiếp theo thường lệ tới thăm, đang khe khẽ chỉ trỏ; ta cố gắng sắm vai một con cá khô bị chiên, Âu Dương thiếu chủ nhẹ phe phẩy chiết phiến, cười đến xuân ý dạt dào từ ngoài cửa viện thong thả tiến vào...

Ánh mặt trời nhu hòa, gió nhẹ nhẹ phẩy, hết thảy thoạt nhìn đều bình thường không thể bình thường hơn...

Nếu không phải kế tiếp, trong nháy mắt, hai mắt đột nhiên truyền đến một trận đau nhức.

Nước mắt không ngừng trào ra, ta chỉ nghe được bên người không ngừng vang lên những tiếng “Rầm”, “A”, cảm thấy hốt hoảng, rút kim đao bên hông hoành trước ngực, lại cũng không dám lộn xộn. Thật vất vả hai mắt mới bớt đau đớn, liều mạng mở mắt, cảnh tượng trước mắt lại làm người ta hoảng sợ:

Trong tiểu viện, người nằm la liệt đầy đất. Chỉ có duy nhất Âu Dương Khắc là còn đứng, nhưng sắc mặt cũng tái nhợt như quỷ, một tay tựa vào cây trụ ở hành lang, thân hình cũng lung lay sắp đổ, thoạt nhìn dường như cũng bị thương không nhẹ.

Ta không kịp nghĩ nhiều, vội bước lên đỡ lấy hắn, “Ngươi làm sao vậy, đây là... Sao lại thế này?”

Hắn lắc lắc đầu, muốn mở miệng nói gì đó, một tia máu lại trào ra từ bên miệng. Ta hoảng hốt vội xua tay với hắn, “Ngươi đừng nói nữa, ngươi đừng nói gì, ta dìu ngươi ngồi xuống trước được không?”

Thấy hắn gật gật đầu, ta mới thật cẩn thận dìu hắn ngồi xuống bậc thang, giương mắt nhìn một đám người không biết sống hay chết nằm đầy đất, trong lòng sợ hãi. Lấy hết can đảm đưa tay thăm dò hơi thở của một cô gái nằm gần ta nhất, hơi thở tuy rằng mỏng manh, nhưng quả thật vẫn còn hô hấp, vội thông báo với Âu Dương thiếu chủ:

“Còn sống, còn sống! Ngươi đừng lo lắng, hẳn là đều còn sống!”

Hắn khép hờ hai mắt dựa vào cột trụ hành lang, gật gật đầu, hữu khí vô lực vẫy vẫy tay về phía ta.Ta chạy nhanh tới, môi hắn khẽ nhúc nhích, cực kỳ gian nan hộc ra một chữ: “Cô...”. Ta còn đang nín thở chờ nghe câu dưới, hắn lại phun ra một búng máu, máu đỏ nhiễm ướt cả vạt áo trắng, ta hoảng sợ, giơ tay áo lau đi vết máu cho hắn.

“Ngươi đừng nói nữa, ngươi đừng nói nữa, ta hỏi, ngươi gật đầu lắc đầu là được, đầu tiên, ngươi nghe được ta nói gì không?”

Hắn gật gật đầu, trên mặt lại lộ ra vẻ tươi cười.

“Hiện tại thần trí ngươi đủ thanh tỉnh chứ?”

Hắn lại gật đầu lần nữa. Tốt lắm, nếu thần trí không rõ, vấn đề tiếp theo ta sẽ không cần mất thời gian hỏi nữa.

“Ngươi... Là trúng độc rồi sao?”

Vấn đề này thực ra ta hỏi có chút do dự, tuy rằng bệnh trạng rất giống trúng độc, nhưng mà... Thế giới này thật sự có loại độc dược có thể hạ gục cả một nhà Tây Độc sao? Nhất là Âu Dương Khắc, cứ theo sự cưng chiều của Âu Dương Phong dành cho hắn, hẳn là hắn phải có một đống thuốc trị độc, giải độc chứ, không chắc đã là trúng độc đâu.

—— Nhưng mà Âu Dương Khắc cư nhiên gật gật đầu!

“Vậy... độc này ngươi có giải dược không?”

Nói không chừng chỉ là nhất thời sơ sẩy, nhà bọn họ hẳn là đã có sẵn thuốc giải đi, ta đã chuẩn bị sẵn sàng lục trong người hắn rồi! Âu Dương Khắc nghĩ nghĩ, trên mặt bỗng nhiên lộ ra một tia do dự, tựa hồ đang suy tư về cái gì, sau một lúc lâu mới lắc đầu.

Được rồi, ta khóc không ra nước mắt nhìn bốn phía. Một sân người trúng loại kì độc không hiểu kia, tuy rằng thoạt nhìn cũng chưa chết, nhưng mà cũng không biết khi nào thì sẽ chết. Duy nhất Âu Dương Khắc tình trạng có vẻ tốt một chút, cũng thành mộc đầu nhân, không thể nói chuyện, không thể cử động.

Cho dù không có kinh nghiệm giang hồ, ta cũng đoán được chuyện này không đơn giản như vậy, mặc kệ là loại người nào, nếu dám hạ độc Bạch Đà sơn, nhất định là đã chuẩn bị kĩ càng, khẳng định sẽ không vừa ý với chuyện đến giờ còn chưa có người nào chết. Nếu loại độc kia không phải trí mạng, vậy mục tiêu của bọn họ... cũng rất rõ ràng rồi a.

Tình thế gấp gáp, không có nhiều thời gian cho ta do dự nữa.

Ta liếc mắt nhìn Âu Dương Khắc một cái, cũng không nói thêm gì, quay đầu vọt vào phòng bằng tốc độ nhanh nhất, cầm lấy bảo túi cứu mạng đã chuẩn bị sẵn —— từ khi rời thảo nguyên, ta đã luyện thành thói quen luôn mang nó theo người, từ lúc tới đây lại càng cẩn thận, đặt nó ở nơi chỉ cần duỗi tay là có thể lấy được.

Vừa muốn xoay người ra khỏi phòng, lại liếc thấy một đĩa điểm tâm trên bàn, chà chà tay, bất chấp sạch sẽ hay không sạch sẽ, thuận tay nhét toàn bộ vào người, lao ra cửa phòng.

Từ lúc vào tới lúc ra cũng không quá mười giây, nhưng trong nháy mắt ta lao ra... vẫn bị cảnh tượng trước mắt làm cho giật mình kinh sợ !

Quyển 2 - Chương 38

Chỉ trong một chớp mắt như vậy, cả tòa biệt viện đã nổi khói đen cuồn cuộn, ánh lửa hỗn loạn tận trời, ngay cả mặt trời cũng bị che mờ ánh hào quang —— thực hiển nhiên là nơi nào đó của biệt viện đã bị phóng hỏa. Mơ hồ còn có thể nghe thấy những tiếng bước chân hỗn loạn, tiếng kêu la… cùng với tiếng binh khí va chạm vào nhau. Nếu ta không đoán sai, đám người lạ mặt đột nhập vào nhất định là đang tìm thứ gì đó…hoặc là ai đó…

Ta nhìn thoáng qua Âu Dương Khắc đang hữu khí vô lực tựa vào cây cột trụ ở hành lang, không cần phải nói, hẳn là hắn rồi!

Duy nhất đáng được ăn mừng là tiểu viện ta ở tuy gần chủ viện, nhưng không hiểu vì sao cửa vào lại được thiết kế cực kì khó phát hiện. Không có người chỉ điểm, thực khó mà nhận ra sau hòn giả sơn lại là cửa vào tiểu viện, lần đầu Khách Ti Lệ đưa ta tới, ta cũng phải lắp bắp kinh hãi.

Nhưng mà…nếu có người có thể thần không biết quỷ không hay hạ độc tất cả những người ở đây, chỉ sợ rất nhanh cũng sẽ tìm tới nơi này, nếu không chạy nhanh…

Ta vội bước tới trước mặt Âu Dương Khắc, sắc mặt hắn so với vừa rồi càng thêm tái nhợt, nhưng vẻ mặt cư nhiên thực bình tĩnh, tốt lắm, như vậy có vẻ thích hợp cho việc trốn chạy.

“Ngươi hiện tại có thể nói không?”

Miệng hắn khẽ nhúc nhích, lại vẫn lắc lắc đầu.

“Được, vậy hiện tại ta nói, ngươi nghe. Những người bên ngoài hiển nhiên là muốn tìm ngươi…”

Ta còn chưa nói xong đã thấy hắn gật gật đầu, người này vẫn còn tự nhận biết được tình hình, tốt lắm.

“Cho nên hiện tại ta chuẩn bị chạy trối chết rồi, ngươi có muốn trốn theo ta hay không?”

Hắn hơi hơi nhăn mày, không gật đầu cũng không lắc đầu.

Bên ngoài, tiếng người càng lúc càng ồn ào, đám người kia không biết khi nào thì sẽ tìm tới đây.

Nhìn Âu Dương Khắc không biết còn đang do dự cái gì nữa, ta lửa cháy tới chân mày, “xoạt” một tiếng túm lấy áo hắn.

“Nghe! Ta không học qua võ công, cũng không muốn dính vào ân oán giang hồ của các ngươi, hôm nay nếu không phải ngươi ở ngay đây, ta tuyệt đối sẽ không cố ý chạy ra bên ngoài cứu ngươi!”

Nhưng mà… Ai bảo người này vừa vặn ở trước mặt ta, cho nên, cho dù thế nào…

“Ta sẽ cố gắng đưa ngươi đi trốn cùng, nhưng mà vạn nhất gặp chuyện nguy hiểm nói không chừng ta sẽ bỏ ngươi lại, tự mình chạy trốn, ngươi đồng ý thì gật đầu, không muốn thì lắc đầu. Ta đếm từ một đến ba, không cử động thì ta coi như ngươi đồng ý đấy…”

Nói còn chưa dứt, hắn bỗng nhiên nở nụ cười, gật gật đầu.

“Uy, ta nói thật đấy, nếu như bị bọn chúng đuổi giết, ta thật sự sẽ bỏ ngươi lại chạy trốn một mình nga!”

Hắn trừng mắt nhìn, hiểu rõ nở một nụ cười, lại lần nữa gật gật đầu.
Nụ cười kia không hiểu vì sao lại làm ta cảm thấy nôn nóng. Cười, cười cái đầu ngươi a! Giờ phút cấp bách này lại còn cười được, thực TMD muốn phủi mông chạy lấy người quá!

Áp chế nỗi xúc động muốn cho khuôn mặt tuấn tú của Âu Dương thiếu chủ kia hai cái tát, ta dìu hắn lên, sức lực của người này có vẻ như đã khôi phục một chút so với trước kia, miễn cưỡng có thể chống đỡ thân thể của chính mình. Tuy rằng không biết hắn dùng cách gì, nhưng nếu liên tục như vậy, chỉ cần kéo dài đủ thời gian, hẳn là hắn có thể khôi phục, đến lúc đó ta không cần phải xen vào rồi.

Nửa dìu nửa lôi hắn tới chỗ góc tường, để hắn dựa vào tường, ta rút kim đao ra chọc vào một chỗ gạch sẫm màu, chỉ chọc hai cái, khối gạch kia đã rời ra.

Âu Dương Khắc ở bên cạnh “Y” một tiếng, có vẻ ngoài ý muốn. Ta liếc trắng mắt —— được rồi, đối với việc có thể trừng mắt trước mặt hắn, ta vẫn cảm thấy thực thích thú —— lười giải thích, tiếp tục khoét từng khối, từng khối gạch ra ngoài.

Đây là một con đường ra mà trong lúc lang thang ở đây ta vô ý phát hiện ra. Ba tầng gạch ở đây thực ra cũng không có thứ gì gắn kết, chỉ là được đặt chồng lên nhau, bởi vì xếp đặt rất tinh tế, vô cùng kín kẽ, nếu không dùng một lực lớn đánh lên, hoặc dùng đao khoét như ta, căn bản không phát hiện được chỗ này thực ra có một tường động một người lớn có thể chui lọt qua.

Không biết ban đầu, người kiến tạo nên biệt viện vì sao lại lưu lại tường động này, nhưng đối với ta mà nói đây chính là một lối thoát hiểm không thể tốt hơn. Thừa dịp bên cạnh không có ai, ta đã từng thử qua một lần, cần khoảng hai phút để khoét hết chỗ gạch này ra, cho nên hiện tại ta đang phải cầu nguyện cho đám người bên ngoài phát hiện tiểu viện này càng chậm càng tốt.

Âu Dương Khắc tựa hồ cũng đã khôi phục sức lực một chút, hắn cố hết sức giúp ta đẩy viên gạch ra, cho nên tiến độ cũng nhanh hơn, không bao lâu sau liền đại công cáo thành.

Ta cẩn thận ghé vào trong động, thăm dò nhìn nhìn bên ngoài. Tốt lắm, đại khái bởi vì nơi này tựa vào vách núi, cũng không bị đám người đột kích chú ý tới, không có nửa điểm dấu vết bị giám thị, ta lùi về sân, bắt đầu tháo đai lưng của Âu Dương Khắc.

Hắn thực hợp tác nâng tay lên, ta thậm chí cảm thấy đỉnh đầu truyền đến tiếng cười khẽ, khiến ta hận đến nghiến răng nghiến lợi, thật muốn chặt hai chân hắn!

Cười cái con khỉ, hắn nghĩ ta cởi làm gì a, nếu không phải nhớ rõ trong truyện viết đai lưng của hắn chính là Kim Tàm tơ dệt thành, cực kì bền chắc, thực thích hợp để kéo hắn…

Vòng đai lưng qua ngực hắn, buộc chắc chỗ vai, kéo kéo thử, xác định không thành vấn đề, lại dìu hắn nằm xuống chỗ thích hợp.
Nhìn xem bốn phía không có gì khác lạ, ta thò đầu chui vào trong động, sau đó đến vai, rồi đến cả người chui vào trong, tiếp theo kéo cái đai lưng, thật vất vả mới kéo được Âu Dương thiếu chủ ra bên ngoài.

Dưới ánh mặt trời sáng ngời, liếc mắt một cái có thể nhìn thấy trên mặt, trên tay hắn có vô số vết trầy, ách… Dường như ban nãy chỉ cố sức kéo hắn đi, đầu hắn đã đụng vào vách tường ít nhất ba lần, mặt mũi cũng bị xây xát… Ta thật sự không phải cố ý trả thù a, thật sự!

May mắn nơi này không có gương, Âu Dương thiếu chủ không nhìn thấy khuôn mặt mình thế nào, còn nhìn ta cười cười. Ta tất nhiên cũng không hé miệng, thở hổn hển, chui lại sân, bắt đầu kéo gạch vào.

Xếp lại bức tường như cũ, đám người kia vội vàng tìm kiếm, nhất định sẽ không phát hiện cửa động.

Bọn họ hẳn là hiểu rất rõ công hiệu của loại độc mình hạ, đó hẳn là một loại độc khiến người ta không thể động đậy, cho nên một khi không tìm thấy Âu Dương Khắc, chắc hẳn sẽ nghĩ rằng hắn đã trốn vào mật thất của biệt viện, nhất định sẽ tập trung toàn lực tìm kiếm ở biệt viện, thừa dịp này chúng ta có thể trốn rất xa, bỏ chạy rất xa…

Thật sự có trốn thoát hay không…thì phải tự cầu phúc thôi…

Có Âu Dương Khắc ở bên ngoài tiếp ứng, tốc độ nhanh hơn ta tưởng rất nhiều, hơn mười khối gạch lớn, rất nhanh đã được kéo hết vào trong.

Ta lau mồ hôi trên trán, hít sâu một hơi, đang muốn tiến vào tường động, vừa nhấc mắt lại thấy Khách Ti Lệ ngã ở không xa… bên cạnh nàng ta là Thanh Dung. Hai người thân thể mềm nhũn té trên mặt đất, cũng không nhúc nhích, thoạt nhìn giống như…giống như thi thể. Nếu… cứ mặc kệ như vậy, các nàng… có phải sẽ thật sự…biến thành thi thể hay không?

Cho dù các nàng như thế nào, ít nhất trong mười ba ngày ta ở đây, hai nàng vẫn thực chiếu cố ta… Hiện tại, hiện tại…

Ta vểnh tai nghe ngóng tiếng động bên ngoài, dường như còn có chút khoảng cách mới có thể đến nơi này… Do dự ba giây, dậm chân hạ quyết tâm, bằng tốc độ nhanh nhất vọt tới trước mặt Khách Ti Lệ, ôm lấy nàng ta kéo về phía tường động.

Thời gian cấp bách, cứu được người nào hay người đấy.

May mà Khách Ti Lệ cùng Thanh Dung dáng người đều cao gầy, so với Âu Dương Khắc còn gầy hơn nhiều, có Âu Dương Khắc ở bên ngoài hỗ trợ, rất nhanh liền kéo được hai nàng ra ngoài.

Không kịp thở, ngay cả một đầu mồ hôi cũng không kịp lau đi, ta lập tức cầm gạch, bắt đầu xếp lại thật cẩn thận lên tường.

Tiếng ầm ĩ bên ngoài càng lúc càng gần, tay ta cũng càng lúc càng gấp gáp, may mắn… trước khi cửa tiểu viện bị mở ra, ta cũng kịp xếp lại viên gạch cuối cùng.

Về phần những người khác…

Thực xin lỗi, ta không phải thánh mẫu, cũng không phải Đức Phật phổ độ chúng sinh, ta cũng không thể hi sinh tính mạng mình để cứu người khác. Cho nên… ta chỉ có thể làm đến thế này… Hy vọng đám người kia không phải là sát thủ cùng hung cực ác, thấy các nàng không phải là người muốn tìm, có thể phóng các nàng một con ngựa…

[phóng một con ngựa: ý nói thả cho một đường sống]

Này… cũng chưa chắc đã là nguyện vọng mờ mịt, bởi vì trong nháy mắt kia, ta tựa hồ đã thấy… đã thấy một Hồng y lạt ma từ cửa viện nhảy vào, nếu không phải ảo giác, thân ảnh kia thoạt nhìn dường như có vài phần quen mắt…

Quyển 2 - Chương 39

Âu Dương Khắc dường như miễn cưỡng cũng có thể hành động được rồi, Khách Ti Lệ cùng Thanh Dung lại hoàn toàn không có cảm giác.

Ta không phải nữ siêu nhân cũng không phải kim cương biến hình, càng không có sức mạnh trời ban, cho dù thế nào đi nữa thì một mình vác ba người cũng là chuyện không thể. Cho nên… ta chỉ có thể dìu hai người các nàng tới dựa vào chỗ góc tường khuất, nơi này ít ra cũng an toàn hơn một chút so với biệt viện…

Kiểm tra cẩn thận “bảo túi cứu mạng” một lượt, xác định không có cái gì bị mài mòn hoặc rơi mất trong quá trình vận động kịch liệt vừa rồi, Kim đao cũng vẫn còn dắt bên hông, điểm tâm trong lòng tuy bị ta đè lên đè xuống đến biến dạng rồi, nhưng ăn vào cũng không có vấn đề gì… Tốt lắm, đối với một cuộc chạy trối chết không biết kéo dài bao lâu, không biết sẽ gặp phải cái gì nữa, đây đều là những thứ cứu mạng trong thời điểm mấu chốt.

Xoay người nâng Âu Dương Khắc dậy, sức nặng hắn đè lên vai ta rõ ràng đã giảm rất nhiều. Có thể thấy được thể chất bất đồng giữa một kẻ luyện võ từ nhỏ với một người bình thường, ngắn ngủn chỉ trong vài khắc đã có chuyển biến tốt, nói không chừng đến ngày mai đã có thể hoàn toàn khôi phục. Lúc ấy không chừng hắn còn có thể mang theo ta mà sử dụng khinh công, ta phi thường lạc quan nghĩ như vậy.

Chỉ là… Thế giới này vẫn còn có một thứ gọi là “Trời không chiều lòng người”.

Chúng ta mới đi được hơn một dặm, một đạo lửa khói lục sắc từ biệt viện đột nhiên bốc lên, mang theo tiếng cười bén nhọn vang vọng cả không trung. Tuy rằng không rõ lửa khói cùng tiếng cười kia cụ thể nghĩa là sao, nhưng khẳng định sẽ không phải điều gì tốt lành.

“Ngươi… hiện tại có phải không thể sử dụng được võ công hay không?”

Do dự mãi, ta mới hỏi chuyện này, quả nhiên cánh tay Âu Dương Khắc dựa trên vai ta lập tức trầm xuống.

Đối với người trong võ lâm mà nói, để cho người ta biết mình mất hết công lực hẳn là điều tối kỵ, cho nên trước đó ta vẫn nhịn không hỏi, nhưng hiện giờ rất khó nói, không biết truy binh sẽ xuất hiện khi nào, như thế nào, cho nên ta phải biết được rốt cuộc hắn bị thương tới mức nào.

Ta đơn giản dừng lại, xoay người nhìn thẳng hắn.

“Là không thể dùng nội lực, hay là không thể dùng võ công, hay là ngay cả sức lực bình thường cũng không thể dùng được?”

Ánh mắt hắn lóe lên một chút, dường như muốn nói gì, ta bèn đưa tay ngăn cản trước khi hắn mở miệng,

“Ngươi có thể lựa chọn không tín nhiệm ta, không nói gì cả, chúng ta liền mỗi người một ngả, ta sẽ đem lương khô chia cho ngươi một nửa, thoát được hay không thoát được phải tùy vào số mệnh. Ngươi cũng có thể lựa chọn tin tưởng ta, nói cho ta biết tình hình thực tế, nhưng mà… Nếu ta là nội gián rắp tâm hại ngươi như ngươi vốn nghi ngờ, nhất định sẽ thừa cơ hội này giải quyết ngươi.”

Loại người phúc hắc này sẽ không dễ dàng tin tưởng ai, ta cũng chưa từng muốn hắn tin tưởng ta. Vốn định sau bốn mươi chín ngày dùng thuốc xong sẽ vỗ mông chạy lấy người, cho dù ngày sau gặp lại cũng bất quá là gật gật đầu hỏi han một chút, chỉ như bèo nước tương phùng. Trong tình trạng cùng nhau chạy trối chết thế này, nếu hắn còn có sự đề phòng ta, ta cũng có thể hoàn toàn không có gánh nặng tâm lý, bỏ lại hắn mà đi một mình.

Ngừng lại một chút, không thấy hắn trả lời, ta cũng không thúc giục, cúi đầu bắt đầu lục xem tay nải tùy thân. Những thứ đồ ăn vặt trước kia mua ở Duyệt Lai khách sạn giờ cũng có thể làm lương khô, cũng có thể đỡ đói, thực đúng là có ích. Ta vừa lấy một túi nữa từ trong bao quần áo ra, đối diện lại có một bàn tay đưa tới, đè tay ta lại.

“Ta hiện tại công lực hoàn toàn biến mất, trong đan điền trống rỗng, nửa điểm nội lực cũng không vận được, sức lực toàn thân so với nông phu bình thường còn không bằng, hiện tại cô chỉ cần lấy đao nhắm cổ ta chém một nhát là có thể kết thúc tính mạng của ta.”

Ta bỏ tay nải xuống, rút Kim đao chỉ vào ngực hắn, sắc mặt hắn vẫn như thường, ngay cả mí mắt cũng không động một chút.

“Ngươi không sợ ta thật sự cứ như vậy đâm xuống?”
“Vậy ta cũng chỉ có thể trách mình tin lầm người.”

Tốt lắm, ta thu đao vào vỏ, xoay người nhặt tay nải lên.

Âu Dương thiếu chủ sao có thể là loại người ngồi chờ chết, toàn thân hắn ít nhất dấu diếm hơn mười loại độc phấn, nếu ta thật sự động thủ nhất định sẽ chết thật thảm. Bất quá… Hắn dám để ta chỉ đao vào ngực, hẳn là cũng tính tới chuyện đồng quy vu tận trong tình huống xấu nhất.

Cho nên… Trắc nghiệm miễn cưỡng thông qua.

“Độc phấn của ngươi phải dựa vào hướng gió, bởi vậy không thể bay xa đi?”

Hắn sửng sốt sửng sốt, mới gật gật đầu, xem như thừa nhận rồi.

Ta lục trong túi da một hộp Bạo Vũ Lê Hoa Châm nhị sư phụ cho, đưa cho hắn.

“Nếu chân tay ngươi cử động được rồi thì không cần ta giúp nữa, tự mình buộc lên hông đi.”

Hắn nở nụ cười, “Nói như vậy tại hạ thật ra lại tình nguyện tay chân không thể cử động được.”

Người này đại khái ngay cả thứ chảy trong mạch máu cũng không phải máu mà là ái muội đi… Ta quang minh chính đại trừng mắt liếc hắn.

“Chỉ cần phát động cơ quan bên người, người trước mặt trong vòng năm trượng tất trúng phải không thể tránh thoát. Ngươi… thứ tẩm trên châm là độc dược, không đến lúc vạn bất đắc dĩ, tốt nhất không cần dùng…”Mặc cho đã tới thế giới này bao lâu rồi, ta vẫn không thể tưởng tượng được cảm giác mình tự tay giết người. Bởi vậy bình thường ta chỉ dùng hộp tẩm thuốc tê. Trước mắt nếu không phải tình thế nguy cấp, ta cũng sẽ không đem hộp tẩm độc dược đưa cho Âu Dương Khắc.

Hắn gật gật đầu, “Tiểu cô nương, cô yên tâm, nếu không nguy cấp tới tính mạng, ta tuyệt đối không dùng nó đả thương người.”

Một lần nữa kiểm tra lại mọi thứ trên người, Âu Dương Khắc lúc này cũng không còn giả bộ suy yếu, đưa tay đón lấy tay nải trên vai ta, ta cũng vui vẻ để cho hắn làm culi.

Vừa định hỏi hắn trốn hướng nào thì nhanh hơn, rừng cây phía sau lại truyền đến một hồi tiếng rống như dã thú, theo tiếng hô, một người xuất hiện… Là lạt ma đại thúc!

Trong tay y nắm một đôi Kim luân ta chưa từng thấy, liều mạng vung thẳng về phía người trước mặt, thế như mãnh hổ, trong miệng thỉnh thoảng phát ra quái thanh.

Ta theo bản năng đưa mắt nhìn bốn phía tìm kiếm thân ảnh Ích Tây Gia Thố, nhưng mà… không thấy được…

“Đại thúc…”

Ta còn chưa nói xong, đại thúc đột nhiên nhảy dựng, sau đó phóng kim luân vọt tới phía ta, thế tới cực mau, chớp mắt đã đến trước mặt, mắt thấy kim luân sắp nhằm thẳng đầu ta chém tới, sau thắt lưng đột nhiên bị kéo mạnh, ta nháy mắt bị hất bay cả người lên không, sau đó lại nặng nề rơi xuống.

Đại thúc tiến lên trước một bước, kim luân tay phải lại phóng, thẳng hướng cổ họng của ta mà đến. Ta liều mạng lăn sang trái một vòng, hiểm hiểm tránh được một đòn này, kim luân trên tay trái lại phóng, lần này ta thật sự là trốn không thoát rồi.

Đang muốn nhắm mắt chờ chết, bên trái bỗng nhiên bay lên một vật, trực tiếp đánh bật kim luân ra, ta vội vàng chạy tới bên cạnh Âu Dương Khắc, lại vừa lúc nhìn thấy hắn phun ra một búng máu, khiến ta sợ hãi kêu to:

“Ngươi…ngươi làm sao vậy?”

Hắn khoát tay, cười khổ nói: “Mới vừa rồi vận lực một hơi, may mắn khi nãy chiết phiến của ta… cũng đánh lệch được… Nếu không chỉ sợ…”

Hóa ra ban nãy hắn dùng chiết phiến đánh bật kim luân, nếu không hiện tại chỉ sợ ta đã đến địa phủ xếp hàng chờ đầu thai rồi…

Kim luân rời tay, đại thúc dường như bị ngừng lại, ngơ ngác đứng tại chỗ, các cơ trên mặt không ngừng vặn vẹo, vẻ mặt vừa thống khổ lại mê loạn, cổ họng ngừng rung động “ha ha”, cả người thoạt nhìn cực kì đáng sợ.

Ta nhân cơ hội kéo Âu Dương Khắc, hai người lén lút lui về phía sau, tránh xa khoảng mười bước, thấy đại thúc vẫn không nhúc nhích, lúc này mới cùng nhau xoay người chạy như điên.

Đại thúc nhất định là gặp chuyện gì, nếu không tại sao có thể giống như phát cuồng vậy, hơn nữa ngay cả Ích Tây Gia Thố cũng không ở bên người hắn… Nhưng mà…nhưng mà hiện tại… còn đứng đó nói chuyện, người chết chắc chắn là ta…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau