XUYÊN QUA THÀNH HOA TRANH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Xuyên qua thành hoa tranh - Chương 31 - Chương 35

Quyển 2 - Chương 30

Phòng chữ Địa, ngoại trừ việc diện tích nhỏ hơn một chút, đồ dùng thiếu đi một chút, ta cũng không cảm thấy nó kém hơn phòng chữ Thiên ở chỗ nào, nếu không phải cách vách ban đêm vẫn truyền đến thanh âm phi thường quái dị.

Cái loại thanh âm này làm cho ta tinh thần uể oải, thật sự không nhịn được dùng ánh mắt nào đó để đánh giá hai vị lạt ma vừa đi ra từ đó… Rốt cuộc là bọn họ làm cái gì mới có thể khiến ván giường ban đêm kẽo kẹt không ngừng a?

Hơn nữa… Một trong hai vị đó là mĩ thanh niên, người còn lại lại hết mức che chở hắn, khiến ta rất khó mà không nghĩ đến phương diện thiếu thuần khiết a…

Hai vị lạt ma hiển nhiên không biết nội tâm giãy giụa của ta, vì thế cực kì thân mật nhìn ta gật gật đầu. Bởi vậy căn cứ nguyên tắc láng giềng hữu hảo hòa thuận, ta không khỏi có điểm chột dạ nở một nụ cười sáng lạn quá mức.

Đang muốn đi qua bên người bọn họ, mỹ thanh niên bất chợt dừng bước, hơi hơi nghiêng người nhìn ta, “Nữ cư sĩ nén mình vì người, một ý thiện cũng sẽ có nhân quả, ngày sau tự nhiên có phúc báo.”

Lúc đó vừa mới sáng sớm, ánh mặt trời buổi sớm từ bên ngoài chiếu vào hành lang, khiến tất cả đều cực kì trong sáng. Vị lạt ma trước mặt ánh mắt trong suốt nhu hòa, khuôn mặt an tường yên tĩnh, tuy rằng dung mạo xinh đẹp tuyệt trần, lại làm cho người ta không sinh ra nửa điểm tục tâm, chỉ cảm thấy thần quang chiếu rọi, kính cẩn trang nghiêm.

Được hắn tán dương như vậy, cho dù da mặt có dày, lúc này ta cũng không khỏi cảm thấy mặt hơi hơi nóng lên, nhưng không biết tại sao, thật sự không muốn bị hiểu lầm thành người tốt như thế, vì thế kiên trì giải thích cùng hắn:

“Ta chỉ là không quá để ý sự khác nhau giữa phòng chữ Thiên và phòng chữ Địa mà thôi, nếu chỉ còn lại sài phòng, ta sẽ không muốn đổi, cho nên, không phải như ngươi nói vậy…”

Huống chi còn có thể nhân cơ hội được khách sạn miễn tiền, nhân tiện khi dễ tên Nhạc Thiếu Đông kia một chút…

“Ha ha, tiểu cô nương tính tình sảng khoái, nửa điểm không nhăn nhó, ta thực thích.”

Nói chuyện là vị lạt ma còn lại, thân hình khôi ngô cao lớn, tuổi chừng hơn ba mươi.

Ta còn đang suy nghĩ xem có cần khiêm tốn một chút hay không, đã bị một đôi bàn tay to như cái quạt túm được bả vai, lực đạo vừa vặn khống chế không đến mức đau đớn nhưng cũng không thể giãy giụa… Hẳn là một cao thủ.

Cao thủ lạt ma đại thúc nhìn trái nhìn phải ta, giống như mấy bà nông dân chọn mua gia súc gia cầm ở chợ, nhân tiện sờ sờ cánh tay, nhìn nhìn chân, chỉ thiếu bóp miệng ta đếm xem có bao nhiêu cái răng mà thôi…

Ta không có sức phản kháng bị y xoay hoa mắt choáng váng đầu, “Uy…”

Kháng nghị còn chưa nói ra miệng, đại thúc lại bỗng nhiên thả tay, quay đầu nói với mỹ thanh niên: “Ích Tây Gia Thố, ta thấy tiểu cô nương này thiên tư không tệ, lại hợp ý với ngươi, không bằng ta thu cô ta làm đồ đệ, làm sư muội ngươi, thế nào?”

Ồ! Hóa ra không phải công thụ mà là thầy trò a…

Tuy rằng được đại thúc khen “thiên tư không tệ” cũng thực vinh hạnh, nhưng loại khẩu khí này rất giống như muốn ta làm đồ chơi cho đệ tử y vậy… Thật sự là làm cho người ta không cao hứng nổi a…

“Nữ cư sĩ xin đừng để ý, gia sư cũng không có ác ý.” Ích Tây Gia Thố có lẽ cũng đồng cảm, chắp tay thi lễ với ta, quay đầu nhìn về phía sư phụ hắn: “Sư phụ, ngài từng đáp ứng ta chuyện gì?”

Lạt ma đại thúc rụt lui thân mình, gãi đầu, “Tiểu cô nương, xin lỗi, ta không phải cố ý mạo phạm. Chỉ là…” Y nóng lòng muốn thử nhìn ta, “Cô thật không muốn bái ta làm sư phụ? Bàn Nhược Công của ta rất lợi hại, nếu cô học xong, mười đại nam nhân cũng không đánh lại cô.”

Ách… Ta sao lại muốn đánh nhau với mười đại nam nhân? Ta cũng không nợ nần ân oán gì a…

Lạt ma đại thúc còn muốn nói gì, Ích Tây Gia Thố đột nhiên thản nhiên nói: “Sư phụ, người từng nói người kia thiếu tính nhẫn nại, nếu không đến trước buổi trưa, nói không chừng y sẽ đi mất.”“A!” Lạt ma đại thúc kêu to một tiếng, liền chạy gấp về phía cửa khách sạn, tốc độ nhanh vô cùng. Ích Tây Gia Thố nhìn ta gật gật đầu, cũng đi theo, thân hình linh động, cũng không cách sư phụ hắn bao xa, có thể thấy được võ công của hắn cũng không thấp.

Chỉ tiếc ta chưa từng học võ, không nhìn ra bọn họ thuộc môn phái nào, võ công nhà ai, bất quá… Vị đại thúc kia võ công dường như cao hơn một bậc so với NPC áo trắng trước đây đã gặp ở thảo nguyên.

Địa cầu quả nhiên thật là nguy hiểm…

Hai thầy trò thú vị kia lúc này đã đi ra ngoài làm việc, như vậy… cách vách sẽ không còn thanh âm kì quái gì nữa đi… Ta ngáp to một cái, quyết định về phòng ngủ bù.

Giấc ngủ này thật sự là ngon, tỉnh lại đã là lúc hoàng hôn.

Trong lúc vô ý đụng tới gối đầu, lại chạm phải một mảnh ướt lạnh. Ngồi trên giường, tới tận khi trời tối, nhà nhà thắp đèn đuốc lên rồi, ta cũng không thể nhớ được rốt cuộc là… ta đã mơ thấy cái gì…hay là mơ thấy ai…

Bụng cô lỗ cô lỗ vang lên, một ngày nay chưa ăn gì rồi. Ta xoay người xuống giường, định tới đại sảnh ăn chút gì —— dù sao tất cả cũng đều tính cho thiếu chủ nơi này, không ăn gì chẳng phải là tiện nghi cho tên hỗn đản đó sao.

Về phần nước dính trên gối đầu, nhất định là do đói mà chảy nước miếng thôi, đúng, nhất định là như vậy, đúng vậy!

Đi ngang qua phòng chữ Địa bên cạnh, bên trong đèn sáng, loáng thoáng còn có thể nghe thấy thanh âm kẽo kẹt kẽo kẹt truyền đến.

Thể lực… xem ra cũng thật quá tốt đi…

Đang nghĩ như vậy, cửa phòng đột nhiên “chi nha” một tiếng mở ra, ta ngay cả thời gian tìm chỗ trốn cũng không có, đã thấy mĩ thanh niên quần áo chỉnh tề đứng trước mặt… Ách… Quần áo chỉnh tề?

“Nữ cư sĩ nếu có việc, cứ tiến vào đừng ngại.”Ta thật sự chỉ là đi ngang qua, ta còn muốn đi ăn cơm chiều… Nhưng mà, không biết vì sao, đối diện với ánh mắt có thể nhìn thấu lòng người kia, tổng cảm thấy đáy lòng có chuyện gì bí ẩn không thể che giấu, câu từ chối rốt cục không nói lên lời.

Nhưng mà, sẽ không có gì bất tiện chứ? Ván giường vẫn còn đang kêu vang… Nhỡ đâu trong phòng còn có người thứ ba?

Gian phòng chữ Địa này cũng bài trí giống như phòng ta, phân làm hai gian, lạt ma đại thúc đang ngồi xếp bằng trên nhuyễn tháp ở gian ngoài —— đương nhiên là quần áo cũng chỉnh tề. Hai mắt y khép hờ, tay trái hoành ở trước ngực, năm ngón tay chụm lại, làm thành một hình thù cổ quái. Tay phải đưa ra phía trước, hai ngón tay duỗi ra chỉ vào trúc y bên giường.

Trúc y kia tuy rằng vẫn chưa hề chạm tới thân thể y, lại như bị một vật nặng vô hình gì đè ép, không chịu nổi phát ra thanh âm “kẽo kẹt kẽo kẹt”…

Võ công thật lợi hại! Đây là suy nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu ta.

Thật bưu hãn a! Đây là ý niệm thứ hai trong đầu ta.

Ta âm thầm thấy may mắn tối hôm qua đã không vì hiếu kì quá mức mà chạy tới rình coi, nếu không hiện tại có lẽ đã phải xấu hổ vì tư tưởng đạo đức không thuần khiết của mình rồi đi?

Bất quá… Đây hình như là đang luyện công đi, có thể tùy tiện vào quấy rầy sao? Chẳng lẽ không sợ tẩu hỏa nhập ma, nổ tan xác bỏ mình gì đó?

Ta không biết làm sao nhìn Ích Tây Gia Thố, hắn nhìn ta mỉm cười nói: “Không ngại, Bàn Nhược Công của gia sư rất khác so với võ công Trung Nguyên, bất kì lúc nào cũng có thể tập luyện.”

Bàn Nhược Công? Đây là lần thứ hai nghe thấy cái tên này rồi, tổng cảm thấy có điểm quen tai a, là đã từng nghe được ở đâu…

“Aha, là tiểu cô nương đến đây a!”

Lạt ma đại thúc không biết đã thu nội lực lại khi nào, đi tới, hào sảng vỗ một cái vào vai ta, tuy rằng không có nửa điểm đau đớn, nhưng ta liếc mắt nhìn đến trúc y đáng thương kia, vẫn không nhịn được rùng mình. So với nó, đại thúc đối đãi với ta xem ra đã rất khách khí rồi…

“Tiểu cô nương tới bái ta làm thầy sao?”

“Ách…”

Ta thật sự không có quyết định này a, nhưng mà đại thúc nhiệt tình đón tiếp ta như thế, ngay cả tiếng phản đối cũng không có cơ hội mở miệng nói, chỉ có thể nhìn về phía mĩ thanh niên đang đứng một bên mỉm cười mà xin giúp đỡ, kính nhờ ngươi quản sư phụ ngươi a!

Ích Tây Gia Thố quả nhiên không phụ mong đợi của ta mở miệng, thanh âm thực bình tĩnh, nội dung đối với ta mà nói, cũng rất là kinh ngạc.

“Sư phụ, thỉnh thận trọng từ lời nói đến việc làm.”

Vừa nghe lời này đại thúc lập tức ngượng ngùng buông tay ra, ta phi thường đồng tình nhìn hắn, mỗi lần Chu Thông nhắc nhở ta như vậy, ta cũng thực ủy khuất như thế a.

Nhưng mà… Vừa nghĩ tới đây, ta lại có cảm giác muốn rơi lệ, vì sao đến cuối cùng đều là ta bị khi dễ, mà đồ đệ của người ta lại có thể có thần khí như vậy a a a!

Quyển 2 - Chương 31

Ta đang vùi đầu cân nhắc vấn đề vì sao đồ đệ của người ta có thể có thần khí như vậy, lạt ma đại thúc bỗng nhiên nghiêm nghị nói với ta:

“Ích Tây Gia Thố là đệ tử của ta, cũng là sư phụ ta…”

Ta hoảng sợ, lúc này mới phát hiện thì ra mình bất tri bất giác đã hỏi ra miệng, không khỏi quẫn bách, may mà hai thầy trò này nhìn qua tựa hồ cũng không có vẻ hờn giận gì, Ích Tây Gia Thố còn mỉm cười rót một ly trà cho ta, chỉ vào vị trí trống bên cạnh, làm động tác ‘mời ngồi’.

Ta tin rằng cho dù đại thúc kia nổi bão thì chỗ đó cũng sẽ là chỗ an toàn nhất, vì thế vội vội vàng vàng chạy tới ngồi xuống, cầm chén trà nóng bắt đầu nghe đại thúc kể chuyện xưa.

Hóa ra lạt ma đại thúc tên là Cát Mã Ba, thuở nhỏ cha mẹ đều qua đời, được sư phụ y nuôi nấng, lại đem tất cả bản lĩnh dốc túi truyền thụ, cảm tình thầy trò cực kì sâu đậm.

Sư phụ y hai mươi năm trước đã qua đời, y theo di ngôn của sư phụ đi du lịch mấy năm, cuối cùng tìm được Ích Tây Gia Thố ở ven hồ Nạp Mộc Thác, lúc ấy mới bốn tuổi. Ích Tây Gia Thố vừa thấy y đã kêu Cát Mã Ba, còn có thể nói ra y đến từ phương nào, ngày xưa ẩn cư chỗ nào, cùng với võ công của y đã tới mức nào, tất cả mọi chuyện đều rất chuẩn xác.

[Hồ Nạp Mộc Thác – Na Mu Chou (Namtso) : hồ nước mặn cao nhất thế giới, lớn thứ 2 trên cao nguyên Thanh Tạng, một trong ba thánh hồ của Tây Tạng.]

Vì thế đại thúc vui mừng quá đỗi, ngay lập tức thu Ích Tây Gia Thố làm đệ tử.







Thật là một chuyện xưa thần kì!

Ta biết hiện nay cũng vẫn chưa xác nhận được sự chuyển thế của Lạt ma có thực hay không, nhưng thuyết luân hồi chuyển thế của Phật giáo cũng đã xâm nhập vào lòng người rồi, vô luận lạt ma hay là giáo chúng bình thường đều rất tin con người sau khi đầu thai sống lại, sẽ không quên đi kí ức kiếp trước. Nhưng tận mắt gặp loại chuyện này, vẫn khiến cho người ta cảm thấy như đột nhiên rơi vào thế giới khác vậy…

Tuy rằng biết thực không lễ phép, ta vẫn không nhịn được quay đầu hỏi Ích Tây Gia Thố:

“Ngươi… Thật sự nhớ rõ chuyện kiếp trước?”

Hắn cười lắc đầu, “Kiếp nào có nhân quả của kiếp đó, kiếp này có nhân quả của kiếp này, nếu đã đến kiếp, những gì của kiếp trước đều sẽ tiêu tán.”

Kiếp trước cùng kiếp này… Quả thật không có chút quan hệ nào sao?

Nói cách khác, những người… những gì chưa kịp nói, những người chưa kịp cáo biệt, sẽ vĩnh viễn không có khả năng gặp lại rồi…

Vĩnh viễn không có khả năng… không có cơ hội…

“Nữ cư sĩ, nữ cư sĩ… thỉnh nén bi thương…”

Ta mờ mịt quay đầu, chỉ nhìn thấy gương mặt mơ hồ của Ích Tây Gia Thố, mơ hồ? Xoay tay sờ lại mặt, trên tay đầy nước… Bất chấp lễ tiết gì đó, dùng tay áo lau lung tung trên mặt.

“Xin lỗi, ta chỉ là… chỉ là… nghĩ tới một vị cố nhân…”

Là ta nhìn lầm rồi sao? Vì sao vừa rồi ta dường như cảm thấy trên mặt Ích Tây Gia Thố chợt lóe qua chút cảm xúc… dường như có thể nói là vui mừng…

Tiếng cười hào sảng của đại thúc vang lên, “Aha ha, nếu là như thế, tiểu cô nương, cô nhất định càng phải bái ta làm thầy rồi!”Nghệt mặt! Ta tự nhận mình cũng không phải là cái loại mỹ chất lương tài gì mà khiến người ta nhìn thấy là thèm, cho nên thật sự không rõ vì sao đại thúc lại chấp nhất chuyện này như thế. Nhưng mà… Y tựa hồ là thật sự rất nhiệt tâm a, không hề có chút nào là tùy tiện qua loa tắc trách, bởi vậy ta cố gắng bày ra một ánh mặt thực chân thành tha thiết cực kỳ thành khẩn nhìn đại thúc:

“Nhưng mà ta không muốn xuất gia a…”

Tuy rằng không phải là lý do quan trọng nhất, nhưng đây quả thật là tiếng lòng của ta… Cho dù như thế nào, ta cũng đều tuyệt không có hứng thú với việc xuất gia.

Đại thúc gãi đầu, nghi hoặc nhìn ta, lại nhìn Ích Tây Gia Thố, mới nói: “Ai muốn cô xuất gia chứ?”

Ta cũng sửng sốt, theo y nhìn về phía Ích Tây Gia Thố.

Mỹ thanh niên mỉm cười, nhất thời khắp phòng ấm áp, như gió xuân thổi vào.

“Sư phụ cùng…” không biết vì sao hắn ngừng lại một chút, mới nói tiếp, “… cùng ta mặc dù đã nhập giáo, nhưng sở học võ công cũng có thể truyền thụ cho đệ tử tục gia, bởi vậy sư phụ thu đệ tử cũng không nhất định phải xuất gia.”

Đại thúc ngồi một bên mãnh liệt gật đầu, đại khái là thuận theo tư tưởng ‘Tất cả những gì đệ tử nói đều đúng’.

Tục ngữ nói “Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo”, nhưng không biết vì sao, đối với thầy trò này ta lại không cảm giác thấy nửa điểm ác ý, không chỉ như thế, lại có cảm giác thân thiết khó hiểu… Chẳng lẽ đây chính là cảm giác hòa thuận trong truyền thuyết?

[Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo: không có chuyện gì mà tỏ ra ân cần, không phải bọn gian trá thì cũng là phường trộm cắp.]

Nhưng mà, về chuyện tập võ… Ta còn một vài chuyện không rõ…

Cho nên…

Ta còn đang lo lắng chọn lựa từ ngữ để nói, Ích Tây Gia Thố đã mở miệng trước rồi.
“Nữ cư sĩ không cần sốt ruột, thầy trò ta còn lưu lại nơi này một thời gian, trước ngày chúng ta rời đi hãy trả lời cũng không muộn.”

Nhìn khuôn mặt tươi cười ôn hòa của hắn, ta không tự chủ được gật gật đầu.

Cho nên thời gian biểu của ta biến thành thế này:

Sáng sớm, đến lầu hai khách sạn hưởng thụ bữa sáng mĩ vị —— đương nhiên là ghi nợ cho Nhạc Thiếu Đông.

Ăn xong điểm tâm đi tản bộ trên đường cho tiêu thực, nhưng trước giờ ăn trưa nhất định sẽ về, bình thường còn mang về một đống đồ ăn bị Lữ tú tài gọi là ‘hình thù kì quái’, thật đáng tiếc là bộ phận phí dụng này không cách nào bắt Duyệt Lai khách sạn chi trả được.

Giữa trưa, đến lầu hai khách sạn hưởng thụ cơm trưa mĩ vị —— đương nhiên vẫn là ghi nợ cho Nhạc Thiếu Đông.

Ăn xong cơm trưa cưỡi con ngựa già ra ngoài, ở Duyệt Lai khách sạn mỗi ngày ăn ngủ, ngủ ăn, nó nghiễm nhiên đã có nguy cơ béo phì, nếu không vận động nhiều, chỉ sợ tới lúc ta rời đi, nó đã có thể cos heo mập rồi.

Có đôi khi chạy tới phòng bếp nói vài lời vô nghĩa với đầu bếp Lý, nhân tiện học một chút trù nghệ, về phần vật liệu bị lãng phí, tự nhiên cũng đổ lên đầu Nhạc Thiếu Đông, mà ngẫu nhiên —— thật sự chỉ là ngẫu nhiên —— xuất hiện thứ phẩm, cũng bị lão Bạch khoái hoạt đem lên làm thức ăn cho Nhạc Thiếu Đông.

Chạng vạng, đến lầu hai khách sạn hưởng thụ bữa tối mĩ vị —— tiền cơm vẫn ghi cho Nhạc Thiếu Đông.

Mà vừa đến buổi tối, ta liền mang theo các thứ đồ ăn vặt ban ngày mua, chạy sang phòng cách vách nghe lạt ma đại thúc kể chuyện xưa —— tuy rằng đám mĩ nữ Bạch Đà sơn đã rời khỏi Duyệt Lai khách sạn ngay hôm sau, nhưng ta lại không nhắc tới chuyện đổi phòng, vẫn ở tại phòng chữ Địa này.

Đại thúc kể rằng từ khi y nhớ được mọi chuyện thì đã theo sư phụ đi khắp nơi du lịch, trong thời gian đó gặp được vô số kỳ nhân dị sự. Tuy rằng không biết có khoa trương lên không, nhưng những chuyện về thiên châu, về chuyển sơn, về khổ hạnh tăng… cùng với những chuyện xưa khác vẫn làm cho ta nghe được mùi ngon, hoa chân múa tay vui sướng.

Ích Tây Gia Thố luôn mỉm cười rót trà cho chúng ta đúng lúc, ngẫu nhiên bổ sung vài lời giúp đại thúc… cùng với khi đêm đã khuya liền đuổi ta về phòng ngủ …

Ngày cứ khoái hoạt mà thích ý trôi qua như vậy, có đôi khi nhìn những đám mây trắng thản nhiên trôi nổi trên bầu trời, ta cơ hồ có loại ảo giác cả đời sẽ trôi qua như vậy…

Nếu có thể xem nhẹ những lời nói nhỏ ngẫu nhiên của những người trong khách sạn, bộ dáng Nhạc Thiếu Đông ngẫu nhiên muốn nói lại thôi… cùng với việc phòng cách vách càng ngày càng ít thắp đèn đuốc hơn, cùng vẻ mặt thầy trò đại thúc ngày càng mỏi mệt…

Bất tri bất giác tựa hồ đã có quá nhiều ràng buộc với những người bên ngoài, như vậy, ta sẽ không thể không đếm xỉa đến những chuyện sẽ xảy ra vào một lúc nào đó…

Trên thế giới này, người muốn quan tâm tới đã rất nhiều… nhiều lắm… Mà ta không thể chịu được chuyện mất đi một người nào cả…

Có lẽ, cũng là lúc ta nên rời đi.

Nằm trong bóng đêm, ta lại không buồn ngủ, nhìn đỉnh màn.

Hai người phòng cách vách đến bây giờ còn chưa trở về, tuy rằng biết bọn họ võ công cao cường, hẳn là sẽ không xảy ra chuyện gì, nhưng vẫn không nhịn được có chút lo lắng.

Hơn nữa từ hai ngày trước đã bắt đầu không thấy bóng dáng đầu bếp Lý, liên tưởng đến không khí khác thường đang tràn ngập khách sạn, tổng cảm thấy dường như sẽ phát sinh chuyện gì đó…

Một trận tiếng lục lạc bỗng dưng vang lên dồn dập, tưởng xa mà gần, trong đêm khuya yên tĩnh, thanh âm cao vút kia khiến người ta phiền muộn vô cùng, quả thực giống như là… sắp có chuyện gì rất xấu sẽ xảy ra…

Quyển 2 - Chương 32

Ai nói người tốt sẽ được báo đáp? Đứng ra cho ta xem!

Còn có Ích Tây Gia Thố, ngươi là kẻ ngụy cao tăng, nói cái gì “tất có phúc báo” … Tuy rằng ta nhường lại gian phòng chữ Thiên cũng không phải loại chuyện đại sự kinh thiên động địa gì, nhưng cũng không đến mức nhận phải nghiệt báo “bị người ta trói thành bánh chưng bịt miệng ném vào bao tải” đi!

Sớm biết như này, hôm ấy cho dù các ngươi có đốt cả Duyệt Lai khách sạn, ta cũng không nhường phòng, con bà nó chứ!

Hiện tại đang khiêng ta chạy chính là bốn bạch cừu mỹ nhân hôm đó tới Duyệt Lai khách sạn tìm chỗ nghỉ trọ, tuy rằng vừa nhìn thấy, ta đã bị bọn họ nhanh gọn trói lại, bịt miệng, nhét vào bao tải, nhưng thời gian ngắn ngủn này vẫn đủ để cho ta nhận ra các nàng —— kính nhờ, đi ra ngoài gây chuyện còn mặc chiêu bài y phục bạch cừu, nghĩ ai cũng là người mù a!

Ta phẫn hận muốn mài răng, lại bị miếng khăn chặn miệng chỉ có thể nhỏ giọng “Ô ô” , chết tiệt… Đây chính là tình thế át sức người sao…

Lãnh tụ vĩ đại dạy chúng ta: hãy tự lực cánh sinh, hãy gian khổ phấn đấu, tương lai tốt đẹp sẽ chờ ta ở phía trước…

Nhưng mà, vì sao từ lúc ta bị ném vào bao tải, liền gian khổ phấn đấu với dây thường trên tay, tới giờ đã nửa ngày vẫn không thu hoạch được gì? Đàn nữ nhân BT này thủ pháp trói người không khỏi quá mức chuyên nghiệp đi, ngón tay cho dù làm thế nào cũng không đụng được tới dây thừng, đừng nói đến chuyện làm gì nữa.

Mà càng làm cho người ta hối hận tới cực điểm là, vì đã nằm trên giường chuẩn bị ngủ, cho nên một bao lớn những thứ linh tinh vụn vặt nhị sư phụ cho kia, ta lại không mang theo người!

Bằng không xem ta cho các ngươi sống dở chết dở!

Không nhìn thấy tình hình bên ngoài, ta chỉ có thể dựa vào phỏng đoán:

Bị ném lên lưng lạc đà, đi không tới một khắc lại ngừng lại, sau đó bị người ta nâng lên, chạy lên một chỗ cao nào đó, theo như vấn đề thể lực của nữ giới, thì hẳn là đích đến cách đây không quá xa.







Nói cách khác, Bạch Đà sơn hoặc là biệt viện của Bạch Đà sơn ở ngay gần đây…

Nói cách khác, vật hi sinh nam xứng quan trọng trong truyền thuyết, Âu Dương Khắc lập tức sẽ xuất trướng rồi?

Nói cách khác, lần này ta gặp nạn, tuy rằng không tới mức mất mạng bị thương, nhưng cũng vô cùng… có nguy cơ?

Hít sâu một hơi, bắt buộc bản thân trấn định lại, tình tiết trong truyện giống như dòng nước nhanh chóng chảy qua trong đầu.

Đám cơ thiếp của Âu Dương Khắc bắt người đêm khuya cũng là chuyện thường rồi, từ Mục Niệm Từ đến Trình Dao Gia lại đến những mỹ nữ Ất Giáp không biết tên. Hắn ở Trung Nguyên bị Hồng Thất Công đánh, ẩu đả với Quách Tĩnh, tới khi bị Dương Khang giết chết, cũng đều là vì loại chuyện này.

Nhưng mà nếu ta nhớ không lầm, trong sách rõ ràng nói hắn là “Hướng đến vẻ phong lưu, khinh thường dùng sức mạnh”, bởi vậy Mục Niệm Từ bị bắt đi lâu như vậy vẫn giữ được thân trong sạch, ở trên hoang đảo, Hoàng Dung từng hỏi Âu Dương Khắc về việc Mục Niệm Từ, hắn ha ha cười nói: “Âu Dương Khắc ta là người thế nào, há có thể ép buộc?”

Cho nên… Bây giờ có phải ta cũng nên thả lỏng tâm, coi như chỉ là một dịp du lịch tới Bạch Đà sơn ngắm cảnh?

Cô gái nâng ta bỗng nhiên dừng cước bộ, xuyên qua lỗ hổng của bao tải có thể mơ hồ nhìn thấy ánh sáng. Là… đến nơi rồi sao? Vừa nghĩ như vậy, bên ngoài bao tải truyền đến một trận tiếng bước chân hỗn loạn, lập tức lại có người khác nhận lấy bao tải, đi về một hướng khác. Thủ pháp làm việc theo dây chuyền sản xuất thật đúng là thuần thục…

Phía sau cách đó không xa truyền đến tiếng nói lo lắng của nữ tử: “Thiếu chủ người hiện tại ra sao?”

Là một trong bốn cô gái bắt ta, tựa hồ đang hỏi ai đó, ngay sau đó là một giọng nữ có vẻ lớn tuổi hơn đáp:

“Trước mắt tạm thời đã áp chế, nhưng chỉ sợ không chống đỡ được bao lâu, may mà các ngươi…”

“Vâng…”






Người nâng ta thở dài một cái, cũng không nghe thấy những câu nói kế tiếp nữa.

Nghe nói vậy, dường như thiếu chủ Âu Dương Khắc đang có chút không ổn. Chẳng lẽ Bạch Đà sơn đã xảy ra chuyện đại sự gì?

Nhưng mà lấy tính cách tàn nhẫn lại bao che khuyết điểm của loại người như Âu Dương Phong mà nói, ngay cả Hồng Thất Công cùng Hoàng Dược Sư trong “Ngũ tuyệt” cũng phải kiêng kị vài phần, vậy thì còn có kẻ nào dám xuống tay với đứa cháu bảo bối của y?

Hơn nữa… Nếu thực sự có chuyện lớn xảy ra, hẳn là toàn thể chuẩn bị chiến tranh vườn không nhà trống mới đúng chứ, đám cơ thiếp của hắn sao lại còn có tâm tình đi bắt người?

Người nâng ta bỗng nhiên dừng bước, bốn phía rất nóng, tựa hồ có hơi nước bốc lên… Sẽ không phải là phòng bếp đấy chứ! Ta không nhớ Bạch Đà sơn có truyền thuyết ăn thịt người a, uy, không phải đâu!

“Ùm!”

“Ùng ục ùng ục!”

“Khụ khụ!”

“… Ùng ục ùng ục…”

Ước chừng một khắc sau, ta khóc không ra nước mắt ngửa mặt nằm trên một cái giường lớn xa lạ, toàn thân chỉ còn lại hai mảnh lụa mỏng tại bộ vị mấu chốt.

Vừa rồi bị một đám nữ nhân bưu hãn trực tiếp ném vào bể, không nói lôi thôi tắm rửa cho sạch sẽ, bị một lão thái bà điểm một lúc mười tám huyệt đạo, lập tức chân tay mềm nhũn không thể động đậy, sau đó bị đóng gói đưa đến cái chỗ chết tiệt này!

Nếu nói không biết kế tiếp sẽ phát sinh chuyện gì, thì thật là chết vì ngây thơ rồi, chỉ là… Đời trước cùng đời này đều chưa từng tiếp xúc thân mật cùng đàn ông, lần đầu tiên chẳng lẽ thật sự sẽ mất tại lúc này, tại nơi này?

Ta cắn răng tự an ủi mình:

Không sao, không sao, dù sao những gì nên biết ta cũng biết, chỉ cần chịu đựng một chút, cũng chỉ cần coi như bị chó cắn một phát…

Đừng lo đừng lo, người Mông Cổ cũng không coi trọng trinh tiết nữ tử như người Hán, đại hoàng hậu Bột Nhi Thiếp của Thành Cát Tư Hãn lúc còn trẻ bị bộ lạc thù địch bắt đi, khi cướp về đã mang thai tám tháng, Thành Cát Tư Hãn vẫn kính trọng bà như trước.
Không sao cả, không sao cả, cho dù tương lai Đà Lôi hoặc là Giang Nam Thất Quái hỏi, ta cũng có thể lấy cớ nói là lúc đi du lịch ở Tây Vực đã gả cho người ta, nhưng mà trượng phu đã chết mà thôi…







Nhưng mà… Vẫn thực không cam lòng a… thật sự thực không cam lòng…

Cửa phòng đột nhiên bị người ta đẩy mạnh ra, một người nghiêng ngả lảo đảo tiến vào. Trong phòng ánh nến mờ mờ, vẻ mặt hắn cực kì đáng sợ, cho dù đã liều mạng trấn an bản thân, ta vẫn không nhịn được giật mình kinh sợ.

Trong thời tiết này, hắn lại chỉ mặc một cái khố, vẻ mặt đỏ đậm, hai mắt như là muốn phun hỏa vậy, gương mặt vặn vẹo, đã nhìn không rõ bộ dáng.

Hắn vọt tới bên giường, đưa tay muốn giật tấm sa mỏng trên người ta, ta trơ mắt nhìn, nhưng ngay cả đầu ngón út cũng không có cách nào cử động được, không nhịn được kêu to:

“Đừng!”

… Thì ra cũng không điểm á huyệt của ta sao?

Người nọ dường như bị tiếng kêu của ta làm chấn động, cánh tay ngừng lại giữa không trung, nhưng chỉ ngắn ngủi trong chớp mắt, lại vươn về phía ta, chỉ là lần này, tốc độ có vẻ chậm, dường như chính hắn cũng đang giãy dụa…

Người này không phải là đã bị hạ loại xuân dược biến thái gì đó rồi chứ?

Trong tiểu thuyết võ hiệp luôn nói, xuân dược trong truyền thuyết, trừ khi XXOO, không có cách nào giải được, mặc dù đã lăn lộn trong thế giới Xạ Điêu hơn mười lăm năm, vẫn chưa thấy được hàng mẫu, nhưng mà… Nói không chừng là thật sự có thứ như vậy tồn tại…

Liên tưởng đến những lời mà lão thái bà đã nói lúc ta bị đóng gói đưa tới đây, trong đầu ta đột nhiên có một tia chớp lóe lên, hiện lên một suy tính, mắt thấy tay người kia đã sắp chạm tới ngực, không kịp nghĩ lại, lập tức kêu to:

“Ngươi có phải trúng xuân dược, không tìm nữ tử ân ái không thể giải?”

Động tác của người nọ bị kìm lại, vẻ mặt mê loạn lại hiện lên vài phần thanh tỉnh, khàn giọng nói: “Ngươi làm sao mà biết được?”

“Ngươi không cần phải biết ta làm sao mà biết được! Trưởng bối nhà ta học y nhiều năm, chuyên về nữ khoa…” Ta nói vừa nhanh vừa vội, sợ hắn lại mất đi lý trí, “… Nàng từng nói các loại xuân dược trên đời, không nhất thiết phải là xử nữ mới giải được!”

“Ngươi nói cái gì?”

“Âu Dương công tử nếu không tin, có thể tới cách vách cùng cơ thiếp thử một lần, nếu đến lúc đó dược tính vẫn không mất, lại đến đây cũng không muộn. Dù sao ta lúc này cũng không thể chạy, tuyệt không làm lỡ việc giải dược của ngươi.”

Mặc kệ có phải Âu Dương Khắc thật sự hay không, phen này ta đành cá cược rồi!

Người nọ nghiêng đầu, vẻ mặt mê mang, dường như suy nghĩ, nhưng chưa phủ nhận thân phận, ta bất chấp nhiều như vậy, nhanh chóng tát nước theo mưa.

“Âu Dương công tử phong lưu phóng khoáng danh chấn thiên hạ, thân phận cao quý, nếu không phải vì dược tính quấy phá, tuyệt đối sẽ không cưỡng ép nữ tử!”

Người nọ đột nhiên đánh một chưởng về phía bên cạnh ta, ánh nến tắt ngóm, ta hoảng sợ, nghĩ hắn rốt cuộc không nhịn được dược tính phát cuồng rồi, lại nghe được một trận tiến bước chân nặng nề chạy ra khỏi phòng.

Nói vậy… phải đi tìm cơ thiếp rồi…

Nằm trong bóng đêm, ta thở ra một hơi thật dài.

Những gì có thể làm, ta đều đã làm rồi, dưới tình thế cấp bách cái gì cần nói cũng đã nói, nếu thật sự không phải xử nữ không thể giải được xuân dược, như vậy… ta cũng chỉ có thể chấp nhận…

Quyển 2 - Chương 33

Lo lắng đề phòng tới tận khi sắc trời mờ mờ, ta mới xác định được phán đoán của mình hẳn là đúng, Âu Dương Khắc chắc hẳn đã dùng cơ thiếp để giải dược tính trên người rồi, ta không cần phải tiếp tục lo lắng về nguy cơ đó nữa, về phần sau này phải giải quyết vấn đề với hắn thế nào, đến lúc đó rồi nói sau…

Thần kinh căng thẳng cả đêm, giờ được thả lỏng, mệt mỏi không thể khống chế được, giống như thủy triều bao phủ toàn thân, sau đó… ta đang ngủ.

Lúc tỉnh lại, mặt trời đã lên cao, ngoại trừ cảm giác tê mỏi vì phải duy trì một tư thế ngủ quá lâu, toàn thân từ trên xuống dưới đều có thể hoạt động tự nhiên, không có chỗ nào không ổn. Mà quỷ dị hơn là trên người đã mặc một bộ quần áo đơn, bên cạnh còn có một bộ y phục bạch cừu… Ta mờ mịt nhìn chung quanh, mới phát hiện dường như cả căn phòng cũng không phải là căn phòng hôm qua nữa rồi…

Ta lại ngủ như chết như vậy sao?

Căn phòng bố trí cực kì đơn giản, một giường, một bàn, hai ghế, các thứ đồ khác đều không có, nói cách khác, ta chỉ có ba sự lựa chọn:

Thứ nhất, chỉ mặc áo đơn đi ra ngoài —— ở trong mắt cổ nhân đây gần như là hành vi trần truồng rồi.

Thứ hai, quấn chăn đi ra ngoài —— giống như trên, hơn nữa hành động sẽ không thuận tiện a, muốn chạy trốn thì không thể mặc như vậy a!

Thứ ba, mặc y phục bạch cừu vào…

Ta thở dài, nhận mệnh cầm lấy bộ quần áo bạch cừu.

Ba phút sau… Ta bắt đầu hối hận vì sự lựa chọn của mình.

Cho dù không có gương, ta cũng có thể tưởng tượng tay áo thắt ba vòng, bộ quần áo lụng thụng mặc trên người buồn cười tới mức nào —— thế cho nên mới làm cho mỹ nhân áo trắng vừa đẩy cửa vào kinh sợ quá độ, khóe miệng còn run rẩy nhìn ta chằm chằm.

Ta thẹn quá thành giận trừng mắt nhìn lại nàng, sau đó phát hiện nàng chính là một trong bốn người tối qua đã bắt ta.

Khách Ti Lệ —— chính là người phụng lệnh đưa ta tới gặp thiếu chủ của các nàng —— kỳ thật là một người thích nói chuyện, từ trong phòng đi ra ngoài có một đoạn đường, nàng đã đem toàn bộ tên tuổi, chiều cao, cân nặng, sở thích, số đo ba vòng… nói hết cho ta biết rồi.

Sau một đêm, thái độ trở nên thân mật tới vậy, thật sự là làm cho người ta rất khó thích ứng a. Kết hợp với tư thế hơi mất tự nhiên cùng vẻ mặt cảnh xuân vô hạn của người nào đó, ta chỉ có thể đoán là biểu hiện của thiếu chủ nhà các nàng tối hôm qua đã làm cho nàng ta thực vừa lòng…

“Hoa cô nương, là ở phía trước.” Khách Ti Lệ đi phía trước đột nhiên dừng lại, hơi hơi nghiêng người tránh đường, đưa tay về cửa phía trước. “Thiếu chủ đang ở bên trong chờ cô, mời cô vào đi thôi.”

Cô nương này nhìn qua có vẻ tùy tiện, kỳ thật nói chuyện, làm việc thật sự cẩn thận, chiều cao, thể trọng, sở thích, số đo của nàng ta, ta đều đã biết, nhưng một chút nội tình cũng không rõ. Nếu ta không tự đi tới đó, ta không hề nghi ngờ chuyện nàng ta có thể sẽ trói ta ném vào trong đó.

Ở dưới mái hiên nhà người ta, có thể không cúi đầu sao?

Vì thế thân là “người bị bắt cóc” ta khá là phối hợp với “bọn cướp” tự động đẩy cửa ra, sau đó mang vài phần tâm tình bi tráng “Phong tiêu tiêu hề, Dịch thủy hàn”, bước vào đại sảnh.

“Phong tiêu tiêu hề, Dịch thủy hàn

Tráng sĩ nhất khứ hề, bất phục hoàn”

[‘Gió hiu hiu thổi, nước sông Dịch lạnh

Tráng sĩ một đi không trở lại.’

Hai câu hát của Kinh Kha trước khi lên đường hành thích Tần Thủy Hoàng.]

Đại sảnh trang trí toàn những vật dụng phong tình của Tây Vực, một nam tử áo trắng đưa lưng về phía cửa, khoanh tay mà đứng, đối diện với bức tường trắng chẳng có gì kia… có vẻ cực kì có hứng thú.

Ngay cả cánh cửa bị ta đóng mạnh lại, phát ra tiếng vang lớn, lỗ tai hắn cũng không động chút nào —— được rồi, ta thừa nhận ta cố ý coi thường rồi, hắn là người chứ không phải chó giữ nhà…

Cho dù không dám làm ra chuyện gì kích động để phát tiết, nhưng mà ít nhất ta còn có ánh mắt! Xem ta dùng ánh mắt trừng chết ngươi, ta trừng, ta trừng, trừng trừng trừng…

Đang sung sướng trừng mắt nhìn lưng người phía trước, người bị trừng bỗng nhiên xoay người một cái.Bất ngờ không kịp đề phòng bốn mắt nhìn nhau, sau đó…

“A?” Cằm ta sắp rơi xuống sàn.

“A?” Vị đối diện kia cũng không tốt hơn.

“Sao…sao lại là ngươi!”

Ta thẳng tay chỉ vào hắn, hắn lại giống như không nghe thấy, thì thào lẩm bẩm:

“Sao lại là cô…”

Vì thế hai người mắt to trừng mắt nhỏ nhìn nhau nửa ngày, ta nghĩ lại một lượt những chuyện đã xảy ra, mới vô cùng buồn bực mở miệng:

“Vì sao lúc ở thảo nguyên ngươi không mang theo đám cơ thiếp kiêm nữ đệ tử?”

Nếu như dẫn theo, ta nhất định chỉ nhìn một cái là có thể biết được thân phận của hắn rồi, nhất định sẽ không thành như vậy!

Đúng vậy, vị thiếu chủ Bạch Đà sơn Âu Dương Khắc trước mắt này cư nhiên chính là NPC áo trắng ta đã gặp hai lần trên thảo nguyên cách đây mấy tháng. Khổ cho ta lúc ấy còn nghi thần nghi quỷ thân phận của hắn tới nửa ngày, lúc thì nghĩ là kẻ thù của Giang Nam thất quái, lúc lại nghĩ là cao thủ Hoàn Nhan Hồng Liệt đưa tới…

Ai biết hắn lại chính là vật hi sinh nam xứng quan trọng trong “Xạ Điêu” —— Âu Dương Khắc.

NPC áo trắng, không, Âu Dương Khắc sắc mặt cũng không tốt hơn chút nào, phẫn nộ nói: “Ai nói ta xuất môn nhất định phải mang theo các nàng?”

Ta bị hỏi lại, á khẩu không trả lời được. Đại khái dường như có lẽ ta đã nghĩ sai…

Trong nguyên tác, mỗi lần Âu Dương Khắc xuất trướng, trừ bỏ lần lưu lạc ngoài đảo hoang, hai chân bị gãy, luôn luôn có một đoàn cơ thiếp kiêm nữ đệ tử đi theo. Vì thế trong đầu ta tự nhiên mặc định là hắn “ra ngoài nhất định phải đem theo đám nữ đệ tử”, cho nên mới thành ra phán đoán sai lệch…

Ta còn đang hối hận đấm ngực giậm chân vì sai lầm của mình, Âu Dương Khắc đã mở miệng trước:

“Tại sao cô lại ở đây?”Này… này là sao? Trốn tránh trách nhiệm sao? Ta tức giận bất bình trừng mắt nhìn hắn: “Bị người của ngươi chộp tới!”

Hắn ngẩn ra một chút, mới nhíu mày nói: “Ta là hỏi vì sao cô lại rời thảo nguyên, một mình tới đây.”

Ta vừa thầm mắng “ngươi quản cái khỉ gì”, nếu để Chu Thông nghe thấy, nhất định sẽ cho ta một trận, vừa nhanh chóng ngắt đầu bỏ đuôi, giới thiệu vắn tắt:

Mỗ nữ nhi của tù trưởng Mông Cổ ngưỡng mộ văn hóa Trung Nguyên đã lâu, vì thế sau khi đàm phán thương thảo với nhà tài trợ, kiếm được đầy đủ kinh phí du lịch liền lên đường, Tây Vực chẳng qua chỉ là trạm du lịch đầu tiên mà thôi.

… Ít nhất thoạt nhìn thì cũng là đúng như vậy.

Vẻ mặt hắn biến đổi không ngừng, trầm ngâm một lát, mới chậm rãi mở miệng nói: “Những lời của trưởng bối chuyên về nữ khoa đêm qua cô nói…”

“Giả đấy!”

Ta trả lời sạch sẽ lưu loát, với những chuyện dễ dàng bị lật mặt, không cần thiết phải nói dối.

Hắn ngẩn ra, lại hỏi: “Vậy chuyện cô nói, không cần phải là xử nữ cũng có thể giải dược…”

“Cũng là giả đấy!” Ta thấy sắc mặt hắn không tốt, nhanh chóng thuyết minh bổ sung, “Ta cũng không biết thật hay giả, chỉ là… lúc ấy ngươi thần trí không tỉnh táo, ta phải nghĩ biện pháp tự cứu mình chứ.”

Âu Dương Khắc trầm tư một lát, đột nhiên ngẩng đầu nhìn ta, ánh mắt sáng quắc kia nhìn vào khiến lòng ta run lên.

Sau một lúc lâu, hắn đột nhiên nhẹ nở nụ cười, “Tiểu cô nương quả nhiên có bản lĩnh, đừng nói là tiểu vương gia, ngay cả tại hạ… cũng bị cô lừa a…”

Trong thanh âm mang theo ba phần hàn khí, khiến ta lại rùng mình một trận.

Ở thảo nguyên tiếp xúc hai lần là biết người này tâm tư thâm trầm, tuyệt không phải là hạng người đơn giản, huống chi hắn còn là Âu Dương Khắc… Người thừa kế lão độc vật dốc lòng bồi dưỡng, nếu thật sự chỉ biết tham hoa háo sắc, Bạch Đà sơn nhà hắn sao có thể tồn tại ở Tây Vực như vậy?

Ta cân nhắc từng từ, cực kỳ thành khẩn nhìn hắn:

“Âu Dương công tử xưa nay tự trọng thân phận, mặc dù phong lưu thiên hạ cũng không dùng sức mạnh với nữ tử, mới vào Tây Vực đã nghe danh. Những người bắt ta đêm qua, cũng từng gặp một lần ở Duyệt Lai khách sạn, người trong khách sạn cũng có đề cập tới thân phận của các nàng. Đêm qua vì bảo toàn sự trong sạch, tình thế cấp bách nhất thời lợi dụng điểm này, nói năng không đúng, còn phải xin thứ lỗi cho.”

Một hơi nói hết tiền căn hậu quả rồi, nếu vậy hắn hẳn là nên yên tâm rồi đi.

Quả nhiên ánh mắt hắn chợt lóe lên, nói: “Thì ra là thế, nếu vậy đúng là cơ thiếp của ta đã đắc tội với khách quý rồi, chỉ là…” Hắn dừng một chút, có vẻ thực vừa lòng nhìn ta dựng thẳng lỗ tai lên nghe, mới cười tiếp tục nói: “… Tiểu cô nương vẫn nên nói chuyện như bình thường, không nên học theo khẩu khí nho nhã kia, tại hạ thực không chịu nổi…”

Này… Xem như đang châm chọc ta giả vờ nhã nhặn sao… Bà nó chứ…

Ta cố tình ra vẻ không có gì nhún nhún vai, “Nếu hiểu lầm đã giải quyết, ta đây hiện tại có thể đi rồi chứ.”

Tuy rằng vốn dĩ ta cũng rất có lòng hiếu kì với một nơi thần bí như Bạch Đà sơn, nhưng trải qua một đêm ép buộc kia, thực khiến người ta mất khẩu vị, tốt nhất là Âu Dương công tử ra lệnh một tiếng, sau đó ta có thể lăn rất xa.

Âu Dương Khắc lại mỉm cười.”Chỉ sợ không được…”

“Vì sao?” Ta hổn hển truy vấn.

“Này…” Hắn cười đến càng phát ra cảnh xuân sáng lạn, phe phẩy chiết phiến, mới chậm rãi nói: “Cô trúng độc rồi.”

Quyển 2 - Chương 34

Ta… Trúng độc rồi?

Dựa theo những gì Âu Dương thiếu chủ vừa cười đến phi thường âm trầm, vừa nói cho ta biết thì chính là:

Ta trúng một loại kỳ độc thần bí, tuy rằng trước mắt không hề có cảm giác gì, nhưng một khi độc phát, từ đỉnh đầu tới lòng bàn chân, cả người thối rữa, nội tạng vỡ nát… Tóm lại sẽ bị chết thê thảm vô cùng.

May mắn hắn võ học sâu xa, liếc mắt một cái liền nhận ra, hơn nữa rộng lượng nguyện ý giúp ta giải độc, chỉ cần dùng giải dược liên tục bảy bảy bốn mươi chín ngày là có thể giải độc. Hơn nữa hắn đại nhân đại lượng, thi ân không cầu báo, miễn toàn bộ phí dụng cho ta.

Chỉ là giải dược này phối chế thực phức tạp, không thể làm thành toa thuốc hay dược hoàn gì đó, cần hắn mỗi ngày tự tay phối chế, cho nên ta chỉ có thể tạm thời ở tại tiểu viện của Bạch Đà sơn cho đến khi giải hết độc tính.







Hắn nói như vậy, ta vốn cũng chỉ tin nửa phần, nhưng hắn lại chỉ cho ta thấy một dấu hồng ban to bằng ngón tay ở cổ tay trái ta…

Tuy rằng trước mắt chưa có chuyện gì, nó cũng không ảnh hưởng gì tới bộ mặt, nhưng không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất, vạn nhất thật sự là “Kỳ độc” như lời hắn nói … Khụ khụ, ta đành cố mà lưu lại vậy.

Nhưng mà… Ta kéo kéo bộ y phục bạch cừu thùng thình trên người, không thể suốt ngày mặc cái dạng này mà chạy khắp nơi được! Hành lý của ta đều còn ở Duyệt Lai khách sạn a.

Âu Dương thiếu chủ cười đến vô cùng đắc ý nói không sao, sáng sớm hắn đã phái người đi lấy về rồi.

Uy! Ngươi đã chắc chắn ta sẽ sợ chết mà lưu lại sao!

Hắn chọn chọn mi, liếc mắt nhìn ta một cái, phe phẩy chiết phiến, khí định thần nhàn.







Thật đúng là bị đoán trúng… Xem như ngươi lợi hại!

Cho nên một lát sau, lúc Khách Ti Lệ mang hành lý của ta vào, ta một chút cũng không kinh ngạc.

“Tiểu muội muội, muội xem xem đã đủ hết chưa, nếu còn thiếu gì, tỷ muội chúng ta lại đi lấy cho muội.”

“Nhóm các cô…?” Ta nhìn lướt qua đống hành lý trên mặt đất, vì sao... dường như lại nhiều hơn…

“Là ta cùng Thanh Dung.”

Thanh Dung cũng là một trong bốn cô gái đêm đó bắt ta, bộ dáng rất xinh đẹp, vừa nãy trên đường tới đại sảnh có gặp một lần, Khách Ti Lệ giới thiệu qua, hai người này dường như quan hệ không tồi.

Ta thuận miệng “Ừm” một tiếng, Khách Ti Lệ cười khanh khách đứng một bên xem ta kiểm tra hành lý, cũng không vội rời đi.

“Chúng ta đến khách sạn lấy hành lý của muội, ban đầu vị tiên sinh phòng thu chi ngăn lại không cho đi đâu.”

“Không nghĩ tới Lữ tú tài lại làm hết phận sự như vậy.”

Kỳ quái, sao lại thiếu một thỏi vàng, rõ ràng ta giấu ở tường kép a, nếu có người thừa dịp ta không ở đó trộm đi, vì sao lại không lấy hết?

“… Sau đó ta lấy từ trong hành lý của muội một thỏi vàng đập lên bàn, hắn lập tức ngậm miệng đáp ứng.”

Dùng tiền của người khác quả nhiên không cảm thấy đau lòng a! Còn có... Lữ tú tài, ngươi không phải người tốt!

Khách Ti Lệ sóng mắt vừa chuyển, như là nhớ tới chuyện gì thú vị, đột nhiên ha ha nở nụ cười.

“Chúng ta sợ thiếu gì, cho nên lấy hết những thứ có thể lấy trong phòng…”
Ách, ta còn đang cảm thấy kỳ quái, sao lại có thêm nhiều đồ như vậy, còn tưởng rằng Duyệt Lai khách sạn đưa tặng đồ đại hạ giá, hóa ra là hai vị này làm chuyện tốt.

“Các cô mang theo nhiều đồ thế này, lão Bạch chạy đường không ngăn lại sao?”

Đó là lão quỷ keo kẹt có tiếng yêu khách sạn như yêu nhà a, thấy bọn họ mang theo nhiều đồ của khách sạn đi như vậy, lại không ngăn cản sao?

Khách Ti Lệ lắc đầu, “Không nhìn thấy hắn, nhưng lại bị thiếu chủ của bọn họ ngăn lại, hỏi muội đã đi đâu.” Trên mặt nàng đột nhiên hiện ra một nụ cười quỷ dị, “Tiểu muội muội, hắn thực quan tâm tới muội đó.”

Nhạc Thiếu Đông? Hắn quan tâm là tiền thuê nhà đi… Vốn toàn bộ ghi hết cho hắn, nhưng Khách Ti Lệ ném lại một thỏi vàng, hắn cũng quá lời rồi.

Bất quá, nụ cười kia của Khách Ti Lệ khiến ta nhìn mà rùng mình a, trực giác nói cho ta biết nhất định còn có câu dưới.

“Cho nên ta nói với hắn, muội là muội muội thất lạc nhiều năm của ta, nay tỷ muội nhận ra nhau, muội muốn tới ở cùng chỗ ta.”

Ta thiếu chút nữa phun ra một búng máu! Thương thiên a, ta đây là người Mông Cổ tóc đen mắt đen, cùng ngươi da trắng mũi cao, mắt xám giống mèo Ba Tư, lại có chút nào giống tỷ muội a! Vừa nghe là biết nói dối, ngươi lừa ai chứ.

“Sau đó Thanh Dung nói muội cũng nên kêu nàng ấy là tỷ tỷ mới phải…” Khách Ti Lệ cười đến không nhìn thấy ánh mắt đâu, “… Vị thiếu chủ kia sắc mặt lập tức nửa xanh nửa trắng, tiểu muội muội, muội không được nhìn thấy, thật sự là đáng tiếc a.”







Các nàng... tuyệt đối là cố ý a!

Nhưng vì sao lại nói như vậy? Là đùa vui đơn thuần hay là… có dụng ý gì khác…

“Xin hỏi, lúc hai người đi, có nhìn thấy hai vị Lạt ma ở cách vách không?”

Trên mặt Khách Ti Lệ hiện ra vẻ mờ mịt, thoạt nhìn dường như không phải là giả.

“Lạt ma? Là hai vị mà lúc chúng ta tới đã gặp? Bọn họ còn chưa rời đi sao? Sao vậy tiểu muội muội, muội biết bọn họ?”

“Không, chỉ là ngẫu nhiên nói chuyện với nhau vài câu mà thôi.” Ta lấy từ trong bao ra một bộ quần áo, nhân tiện nhìn nàng tươi cười đến sáng lạn: “Có thể tránh ra một chút, để ta thay quần áo không?”

Khách Ti Lệ sửng sốt sửng sốt, lập tức cười đến run rẩy cả người gật gật đầu, “Tiểu muội muội, muội thật đúng là thẹn thùng a…”, vừa nói vừa đi ra ngoài cửa, còn săn sóc giúp ta đóng cửa phòng lại.Ta suy sụp hạ bả vai thở dài, có thể đoán được bốn mươi chín ngày tiếp sẽ như thế nào.

Bất quá… Đánh chết ta cũng không nghĩ tới là sẽ không có thiên lý như vậy…

Mỗi ngày ba lượt sáng, trưa, tối, uống một chén lớn thuốc, cái mùi vị kia… Vừa hôi vừa thối, còn mang theo cay độc, chua đắng mãnh liệt đủ vị, một chén uống vào, cơ hồ là toàn bộ khoang miệng đều mê cứng lại, càng cường hãn hơn là không biết Âu Dương thiếu chủ dùng loại thủ pháp gì mà có thể khiến cái thứ khủng bố này vừa vào miệng là trôi thẳng xuống, ngay cả nôn cũng đừng mong nôn được ra.

Trước kia không phải là ta chưa từng uống thuốc Đông y, nhưng vì sao thuốc Đông y mấy trăm năm trước lại khó uống đến mức này a! Chờ sau khi uống xong một trăm bốn mươi bảy bát dược này, ta tuyệt đối sẽ có dũng khí “Mỉm cười uống thạch tín”, trên đời này nhất định không còn thứ thuốc nào khó uống hơn loại này nữa!

Mà càng khủng bố là thuốc này là chính tay Âu Dương thiếu chủ sắc a… Hơn nữa lò dược đặt tại tiểu viện ta đang ở…

Nhìn Âu Dương thiếu chủ bình tĩnh đem những thứ không nhìn ra là cái gì, mà ta cũng không muốn nhìn xem nó là cái gì… thực bình tĩnh ném từng thứ, từng thứ vào nồi thuốc, Khách Ti Lệ hoặc Thanh Dung đứng một bên phụ giúp, ví dụ như quấy, hay là thêm củi, bớt lửa…

Dưới lò thuốc, lửa cũng không phải loại bình thường, cư nhiên là màu xanh biếc, ngẫu nhiên còn tản ra nhiều điểm lân quang…

Bởi vậy ngoại trừ vị giác, ngay cả khứu giác cùng thị giác của ta cũng bị tổn thương nghiêm trọng, còn như vậy nữa, không chừng ta có thể lĩnh ngộ được giác quan thứ sáu, bùng nổ tiểu vũ trụ…

“Ồ? Tiểu… vũ trụ là cái gì?”

Đang ngồi xổm nhìn lò thuốc, ta sợ tới mức lập tức nhảy dựng lên nhìn xung quanh, may mà không thấy thân ảnh Âu Dương thiếu chủ, sau lưng là Khách Ti Lệ cùng một số mỹ nhân áo trắng chưa từng gặp qua.

“Ách… Thiên địa huyền hoàng, vũ trụ hồng hoang… Hạ qua đông đến, thu hoạch vụ thu đông tàng… Ta chỉ là đang đọc Thiên Tự văn mà thôi…”

“Như vậy a, tiểu muội muội a, Hán học của muội thật đúng là tốt…” Khách Ti Lệ cười duyên một trận, sau đó quay đầu nhìn mấy người kia cười nói, “Các muội nói đúng không?”

“Đúng vậy, đúng vậy.”

“Đúng vậy, đúng vậy.”







Lại tới nữa…

Bởi vì sợ bị xem như người dụng tâm kín đáo, đến điều tra về Bạch Đà sơn, cũng sợ không cẩn thận trúng phải cạm bẫy người ta bày ra, đến chết mà vẫn không biết chết thế nào, ta thực an phận thủ thường, ở trong tiểu viện không đi đâu, chỉ chờ qua bảy bảy bốn mươi chín ngày là lập tức xách túi chạy lấy người.

Nhưng mà vì sao cứ cách một, hai ngày, Khách Ti Lệ hoặc là Thanh Dung lại dẫn một đám nữ nhân thân phận thực rõ ràng là cơ thiếp kiêm nữ đệ tử của Âu Dương Khắc tới, hơn nữa một đám các nàng nhìn ta đều cười đến thực vui vẻ?

Cái loại cảm giác này giống như ta là con khỉ trong vườn bách thú, các nàng là du khách mua vé vào xem, về phần Khách Ti Lệ cùng Thanh Dung, hiển nhiên chính là hướng dẫn viên du lịch rồi…

Dựa theo lẽ thường mà nói, ta là một người thân phận không rõ ràng lại tới ở tiểu viện gần chỗ thiếu chủ của các nàng, hơn nữa hưởng thụ đãi ngộ thiếu chủ của các nàng mỗi ngày đều tự tay sắc thuốc cho —— tạm thời cho dù tay nghề như thế nào cũng đáng để hâm mộ —— người nguy hiểm như vậy, chẳng lẽ các nàng không sáp châm trên mặt đất, hạ độc trong đồ ăn, hay mang theo thị nữ xông tới vây ẩu, khi dễ, ám hại sao…

Nhưng mà, hoàn toàn không có!

Vốn nghĩ rằng trong thời gian này, cuộc sống của ta sẽ kịch tính giống như các tình tiết trong cung đấu văn, còn chuẩn bị tốt tâm lý, nhưng Khách Ti Lệ hoặc là Thanh Dung mỗi ngày đều bưng tới ba bữa ăn cùng một bữa khuya, luôn luôn nóng hổi, đẹp mắt, ngon miệng, những người đi theo các nàng tới thăm đều cười đến quỷ dị nhưng không có ác ý…

[Cung đấu văn: thể loại tiểu thuyết viết về cuộc sống tranh đấu trong hoàng cung]

A a a, Âu Dương thiếu chủ, rốt cuộc là ngài dạy dỗ đám cơ thiếp của ngài như thế nào, lại có thể gió êm sóng lặng không giống người thường như vậy? Chỉ sợ ba ngàn giai lệ của hai hoàng đế Đại Kim, Đại Tống, chẳng những tư sắc không bằng, ngay cả phẩm đức cao thượng cũng không bằng được hậu cung của ngài đi!

“Ai nha, hóa ra tiểu cô nương đánh giá tại hạ cao như vậy a…”

Ta cứng ngắc đứng lên xoay người, thấy Âu Dương thiếu chủ nhẹ phe phẩy chiết phiến, một khuôn mặt tuấn tú cười đến xuân về hoa nở, phía sau Thanh Dung mân miệng, có vẻ nhịn cười thực vất vả.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau