XUYÊN QUA THÀNH HOA TRANH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Xuyên qua thành hoa tranh - Chương 21 - Chương 25

Quyển 1 - Chương 20

Naadam đã kết thúc.

Đà Lôi cùng Đô Sử phân biệt đạt được chiến thắng ở hai cuộc thi “Bắn tên” cùng “Đua ngựa”, có lẽ hai người bọn hắn đều tự biết lo lắng về thân phận của mình, nên không có tranh chấp gì quá đáng —— cho dù hai người bọn hắn không biết nhẫn nhịn, thì cũng có người của các bộ lạc ngăn thủ lĩnh của mình “ước thúc”.

Nghe nói là Lục vương gia của Kim quốc Hoàn Nhan Hồng Liệt mang theo thế tử của mình tới đây ngắm cảnh, đã cùng nhóm thủ lĩnh các bộ lạc nhân sự kiện này, tiến hành gặp gỡ thân thiết, thỏa thuận điều ước chung sống hòa bình tốt đẹp, tất cả đều vừa lòng trở về rồi.

Vì thế thảo nguyên lại khôi phục sự yên tĩnh hài hòa như xưa… Ít nhất thoạt nhìn thì là như vậy…

Cho nên đề tài tiêu điểm sắp tới chính là: cháu trai của Vương Hãn sắp thành thân, Thiết Mộc Chân sắp gả con gái.

Đây được cho là đại sự của thảo nguyên, lễ vật trân quý các bộ lạc đưa tới lúc này đã chất đầy hơn mười tòa doanh trướng, tình hình phía bên Vương Hãn kia hẳn là chỉ có hơn chứ không có kém.

Chậc chậc, này xem như hai thế lực lớn từ nay về sau hòa hảo như nước với sữa, cùng dắt tay nhau hướng tới tương lai sáng lạn đáng mong chờ sau này?

Ta ngăn lại một nụ cười mỉa đầy ác ý của mình, đổi thành một cái trừng mắt nhìn Tháp Na lười biếng bên cạnh.

Từ sau khi ta tuyên bố với mọi người “Không được giết Tháp Na”, nó vẫn cùng ta hưởng thụ cuộc sống hạnh phúc ăn rồi chờ chết, nhưng gần đây… Tháp Na tựa hồ không còn dư thừa tinh lực như trước nữa…

Trước kia sẽ đuổi theo ta chạy khắp nơi, nay động tác nó làm nhiều nhất là xoay người sang chỗ khác đưa lưng về phía ta, cho dù ta có vỗ nhẹ lưng của nó, được đáp lại nhiều nhất cũng chỉ là nó lấy đầu cọ nhẹ nhẹ cánh tay ta.

Kỳ thật ta cũng hiểu được, đối với một con dê mà nói, Tháp Na đã rất thọ rồi, ta cũng không nên có kỳ vọng gì không thực tế mới đúng, nhưng mà…

Có một số việc, cho dù biết, cũng không phải có thể dễ dàng chấp nhận a…

Đi từ chỗ Tháp Na ra, ta giống như ốc sên, chậm rãi lắc lư đi về doanh trướng.

Phụ nữ trong bộ lạc đều vui sướng chuẩn bị cho “Việc vui lớn nhất năm nay”, mà đàn ông… Ừm, đàn ông đều dùng vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn đám người đang chuẩn bị kia, cái loại thái độ này làm cho ta không thể không hoài nghi… Bọn họ cũng giống ta… căn bản là biết sẽ không có chuyện hôn sự này…

Duy nhất khác biệt là, ta chỉ biết kết quả như vậy, lại không thể biết nó sẽ phát sinh như thế nào.

Dù sao…

Nếu trong nguyên tác không hề nhắc tới việc tiểu vương gia sẽ xuất hiện tại đây, nếu đã xuất hiện NPC võ công cao cường không hiểu từ đâu tới, vậy thì còn cái gì là không có khả năng xảy ra đây? Có lẽ từ trước đó, ví dụ như từ thời khắc Trương A Sinh sống sót, thế giới này đã có những sự thay đổi ở đâu đó mà ta không biết.

Nhưng mà, tựa hồ dù có làm gì, có thay đổi thế nào, cũng không thể ngăn thế giới này chuyển động theo nguyên tác, cái gì nên đến sẽ đến, phải chết sẽ chết, tựa như đôi bạch điêu kia.

Cho nên… Ta chỉ biết tình tiết sẽ phát triển về hướng nào mà không biết rõ nó sẽ phát triển như thế nào, giống như hoàn toàn biến thành một loại năng lực thiên phú đáng buồn a:

Biết hết thảy, lại không thể biết nó sẽ phát sinh lúc nào và như thế nào, chỉ có thể trơ mắt nhìn… cùng chờ…

Uy, loại nhân sinh buồn cười kiêm đáng xấu hổ này, rốt cuộc là kẻ vương bát đản nào an bài cho ta a!

Những hạt mưa lớn như hạt đậu, lấy lực đạo không nhỏ nện xuống đầu ta, rồi sau đó rơi xuống mặt, bả vai rồi tới sau lưng… ngắn ngủi một lát đã khiến ta ướt sũng.

Thảo nguyên mênh mông vô bờ căn bản không có nơi trú mưa, mà bất tri bất giác đã cách doanh trướng khá xa. Ta cũng không tính chuyện sẽ ‘chạy trong mưa’, hành động này nghe qua có vẻ rất đúng, nhưng thực tế lại càng dễ sinh bệnh, cho nên ta quyết đoán lăn vào con sông nhỏ bên cạnh.

Bị mặt trời thiêu đốt cả ngày, nước sông còn ấm áp hơn so với nước mưa, hơn nữa cả người nổi trong nước, cảm giác… rất thú vị.Mọi thanh âm đều trở nên phiêu miểu mà mơ hồ, giống như truyền tới từ một thế giới khác, mặc kệ là tiếng ‘tí tách’ của hạt mưa bắn vào nước, hay là tiếng bước chân dồn dập tới gần…

Tiếng bước chân? Nói cách khác cũng có người đi về phía này?

Tốt lắm, ta xoay người, lấy tư thế lưng hướng lên trên nổi trên mặt nước —— đúng vậy, thoạt nhìn rất giống xác chết trôi. Ta hơi ngẩng đầu, trồi tai lên khỏi mặt nước, ác ý chờ tiếng người ta sợ hãi thét chói tai.

Sự chờ mong của ta thất bại rồi.

Người đến căn bản không hề chú ý tới chuyện trên mặt sông có một ‘xác chết trôi’, cho dù áo choàng ta mặc là màu đỏ thẫm.

Nguyên nhân chỉ có một, hai người bọn họ đã hoảng loạn tới mức không còn tâm trí nữa rồi.

Truật Xích cùng Mãn Mãn Li… đôi vợ chồng âu yếm này vì sao lúc này lại chạy đến đây làm gì?

Rất nhanh lời nói của Truật Xích liền giải khai nghi vấn trong đầu ta.

“Mãn Mãn Li… nàng mau trở về bộ lạc của tổ phụ nàng! Cho dù nàng đã gả cho ta… nam nhân như ta…” Thanh âm Truật Xích vội vã… Thực khác thường, “Nhưng dù sao cũng vẫn là cháu gái của Vương Hãn, Vương Hãn tuyệt đối sẽ không thể không nghĩ đến tình cảm mà xuống tay với nàng.”

Không thể không nói là, đại ca nhà ta quả nhiên là hoàn toàn không hiểu lòng phụ nữ a. Chẳng lẽ hắn nghĩ rằng Mãn Mãn Li nghe xong sẽ rưng rưng gật đầu sau đó ngoan ngoãn đóng gói về nhà mẹ đẻ tị nạn, sau đó chờ hắn chết trận sa trường sẽ thuận theo tổ phụ gả cho kẻ kế nhiệm địa vị của hắn để mở rộng thế lực?

Theo như hành động và tính cách của vị đại tẩu này từ trước đến giờ, vung tay cho hắn một bạt tai có vẻ thích hợp đi. Ta chính đang nghĩ như vậy, liền nghe được tiếng vang thanh thúy.

“Ba!”

—— Giống như... bị ta đoán trúng…
“Từ ngày thành thân, ta đã nói với chàng, từ nay về sau ta chỉ là thê tử của Truật Xích, không còn là cháu gái Vương Hãn nữa.”

Giọng nói có hơi phát run, có thể thấy được Mãn Mãn Li lần này tức giận không nhẹ a, ách, như thế này Truật Xích có bị phạt ‘Quỳ đầu giường’ không?

“Ta… ta…”

Truật Xích “Ta” đến nửa ngày, vẫn chưa nói ra “Ta” cái gì, tựa hồ cũng vô cùng rối rắm.

Đây là lần thứ hai nghe được Mãn Mãn Li nói những lời này rồi, lần đầu tiên là nói với thủ hạ của Vương Hãn, a, đúng rồi, cũng là tặng kèm một bạt tai khuyến mại.

Nói như thế, tuy rằng là lời thổ lộ tình ý rất sâu, hơn nữa hẳn là không người đàn ông nào nghe xong lại không động tâm, nhưng mà… Tổng cảm thấy có vẻ quyết tuyệt bên trong a…

Có lẽ… Năm đó sự kiện OOXX khiến Mãn Mãn Li gả cho Truật Xích kia, xem ra cũng không phải chỉ đơn giản như vậy?

“Mãn Mãn Li, nàng cũng biết tình huống hiện tại, ta chỉ là… chỉ là hy vọng nàng…” Truật Xích ngừng lại một chút, tựa hồ thực gian nan hộc ra câu nói kế tiếp. “… sống sót.”

Thì ra là bởi vì lo lắng sự an toàn của Mãn Mãn Li, mới yêu cầu nàng trở lại nhà mẹ đẻ sao? Vấn đề là… Truật Xích vì sao lại cảm thấy ở chỗ Vương Hãn sẽ an toàn hơn ở chỗ Thiết Mộc Chân? Rõ ràng trận chiến này người thắng sẽ là Thiết Mộc Chân…

Không…

Từ trước tới nay ta dường như đã sai lầm một chuyện… Từ đầu tới đuôi đều cho rằng Thiết Mộc Chân sẽ là người thắng, đại khái là dựa vào nguyên tác truyện mà ta biết a.

Phải biết rằng lúc này binh lực của Vương Hãn đông gấp ba Thiết Mộc Chân, lại được chư tộc trên thảo nguyên kính yêu, thái độ của Kim quốc cũng nghiêng về phía Vương Hãn, cho dù là Thiết Mộc Chân cũng không thể nắm chắc mười phần thắng lợi.

Cho nên ngay cả Truật Xích là trưởng tử cũng là tướng lãnh trọng yếu, cũng sẽ muốn trước khi khai chiến tìm đường sống cho cô gái mình thương yêu…

Từ từ, sắp khai chiến? Nói cách khác… Thiết Mộc Chân sẽ động thủ ngay lập tức rồi?

Ta vội vàng từ dưới nước trồi lên, đưa tay gạt nước trên mặt, hoàn toàn bất chấp vẻ mặt giống như gặp quỷ của hai người kia, vội vàng hỏi:

“Đại ca, chẳng lẽ phụ hãn hôm nay sẽ xuất binh?”

Truật Xích há mồm, định nói gì đó, lại không tự giác liếc nhìn Mãn Mãn Li.

Một đạo tia sét nổ vang trong không trung, lập tức tiếng sấm liền từ phía chân trời xa xa cuồn cuộn truyền đến, kéo dài không thôi.

Sắc mặt Truật Xích nháy mắt trở nên trắng bệch: “Muội… còn không rõ sao?”

Ta đoán sắc mặt của ta so với hắn còn trắng bệch hơn.

Thanh âm kia… không phải tiếng sấm… mà là tiếng vó ngựa của hàng vạn tuấn mã trên thảo nguyên…

Quy mô hành động lớn như vậy… chỉ có thể là…

Quyển 1 - Chương 21

Tiếng vó ngựa như sấm, vang động cả thảo nguyên.

Đủ để làm tất cả các bộ lạc chỉ nghe tin đã sợ mất mật, tinh binh dưới trướng Thiết Mộc Chân… xuất động rồi?

Không, phương hướng không đúng… Chỉ là binh mã bên trong, hợp với ba đội binh mã bên ngoài trở về, nói cách khác Thiết Mộc Chân cũng không phát binh tấn công Vương Hãn, như vậy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Bên ngoài nhà bạt thường truyền đến tiếng bước chân, cùng tiếng ho nhẹ nhắc nhở ta, nơi ta đang ở thuộc khu vực trung tâm —— bao gồm hãn trướng, chủ trướng cùng với lều của Đà Lôi và ta, hai người con chưa thành thân của Thiết Mộc Chân —— đã bị nhóm thân binh của Thiết Mộc Chân đưa vào “giới nghiêm” rồi.

Bất luận cố ý hay là vô tình, trạng thái đề phòng như vậy cũng làm cho ta không thể chuồn ra ngoài tìm Đà Lôi hoặc người khác để tìm hiểu tình huống, chỉ có thể kiềm chế tâm tình bất ổn, im lặng ở chỗ này chờ … chờ sự tình sắp phát sinh…

Sau đó… trong tiếng vó ngựa phá tan màn đêm của bốn đội binh mã, ta bị triệu đến hãn trướng của Thiết Mộc Chân.

Cuối cùng, hít thật sâu một ngụm không khí trong lành bên ngoài, ta bước vào hãn trướng.

Tháng tám, thời tiết trên thảo nguyên vẫn oi bức vô cùng, chính giữa hãn trướng lại đặt một chậu than hồng lớn, trong trướng, người người mồ hôi đổ như mưa, Thiết Mộc Chân nằm trên tháp cao, mặt lại trắng bệch, nửa giọt máu cũng không thấy, thoạt nhìn quả thực giống như kẻ một thân bệnh hoạn.

Truật Xích quỳ gối trước tháp, trong tay cầm khăn, nhẹ nhàng chà lau trên mặt và người Thiết Mộc Chân, vẻ mặt vô cùng lo lắng, bên cạnh còn có một chậu nước trong, hơi nóng vẫn còn lượn lờ trên bề mặt. Các đại tướng tâm phúc phân ra ngồi hai bên trái phải, lại không nhìn thấy bóng dáng Đà Lôi.

Thiết Mộc Chân ngẩng đầu nhìn ta, làm như là cố hết sức vươn tay vẫy vẫy về phía ta. “Hoa Tranh… đến chỗ ta…”

Ta theo lời đi đến ngồi trước tháp, làm bộ không phát hiện ánh mắt lo lắng của Truật Xích, thuận tay nhận lấy khăn trong tay hắn, nhúng vào chậu nước bên cạnh, một màu đỏ sậm từ khăn lan ra chậu nước, là máu…

Ta cố trấn định vắt khăn, nhẹ nhàng lau bên gáy Thiết Mộc Chân, trên áo choàng bị xé mở còn dính đầy vết máu khiến người ta nhìn thấy mà kinh hồn táng đảm.

Thiết Mộc Chân đột nhiên nâng tay sờ sờ tóc ta, thở dài: “Hảo hài tử, chỉ sợ là đã ủy khuất ngươi rồi…”

Ta ngẩn ra, còn chưa kịp suy nghĩ cẩn thận xem y nói vậy là có ý gì, Xích Lão Ôn ngồi bên dưới đã cả giận nhảy dựng lên: “Đại hãn! Chim ưng bay cao trên thảo nguyên, sao có thể cúi đầu trước sài lang dưới đất…”

“Câm miệng!”

Thiết Mộc Chân đột nhiên quát lên một tiếng lớn, ngắt lời câu nói kế tiếp của Xích Lão Ôn. Xích Lão Ôn sắc mặt đỏ bừng, dường như còn muốn nói cái gì, lại bị Bác Nhĩ Hốt một phen ấn trở về chỗ ngồi.

Xích Lão Ôn là một trong “Tứ Kiệt” dưới trướng Thiết Mộc Chân, khi xưa đã từng cứu tính mạng Thiết Mộc Chân mấy lần. Tuy rằng tính nóng như lửa, đối với Thiết Mộc Chân lại trung tâm như một, bởi vậy tuy y nói năng lỗ mãng nhưng Thiết Mộc Chân vẫn rất khoan dung, lớn tiếng quát như thế này, là lần đầu tiên ta thấy.

[Tứ Kiệt dưới trướng Thiết Mộc Chân bao gồm Bác Nhĩ Truật, Bác Nhĩ Hốt, Xích Lão Ôn, Mộc Hoa Lê, cũng là bốn công thần khai quốc của Mông Cổ sau này.]
Thiết Mộc Chân không thèm liếc mắt nhìn Xích Lão Ôn nữa, gật gật đầu nhìn đội trưởng thân vệ bên người, người nọ hiểu ý đi ra ngoài.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Ta đầy bụng hồ nghi nhìn lướt qua các tướng lĩnh: Truật Xích có chút suy nghĩ ngồi nhìn mặt đất, Xích Lão Ôn hãy còn tức giận ngồi yên ở chỗ của mình, Bác Nhĩ Hốt thần thái tự nhiên… những người còn lại gương mặt đều trầm xuống.

Thân vệ đội trưởng trở về thật sự mau, ở bên ngoài hãn trướng bẩm báo một tiếng, liền xốc bạt lên. Sau đó hai người một trước một sau đi vào.

Đô Sử… hắn… hắn vì sao lại ở chỗ này?

Hắn ngẩng đầu, cho nên… Ta không thấy rõ vẻ mặt của hắn lắm, chỉ thấy được quần áo bằng lông điêu da cừu dường như dính không ít bụi bẩn, hai tay bị trói ở sau người…

Người kiêu ngạo như vậy… Hiện tại tâm tình hắn sẽ thế nào a… Trong lòng bỗng nhiên có cảm giác đau xót.

Ta rốt cục biết hiện tại là đoạn tình huống nào rồi:

Thiết Mộc Chân mang theo ba ngàn tinh binh đi bộ lạc Vương Hãn trao đổi hôn sự, trên đường bị Vương Hãn mai phục binh phục kích, do tướng sĩ liều chết phá vòng vây, Quách đại hiệp lại bắt được Đô Sử, cho nên mới trốn thoát.

Tuy rằng mơ hồ cảm thấy sự tình không đơn giản như vậy, nhưng…

Thiết Mộc Chân đột nhiên ho lên mãnh liệt, ta xoay người nhẹ nhàng vỗ lưng giúp y, sau một lúc lâu y mới hít sâu vào một hơi, ánh mắt nhìn về phía Đô Sử, lại nhìn ta nói.“Hoa Tranh… đi tới… cởi bỏ dây trói cho Đô Sử…”

Ta lên tiếng, cúi đầu đi đến phía sau Đô Sử.

Một sợi dây da trâu trói chặt cổ tay hắn, theo đó gắt gao trói lên cánh tay, người trói hắn hẳn là trong lòng phải vô cùng tức giận, chẳng những siết chặt, còn buộc nhiều nút, trên cánh tay đã rỉ ra vết máu. Ta thử vài lần, muốn cởi bỏ, chẳng những không có hiệu quả, ngược lại, lại càng thắt chặt.

Đô Sử ngay cả hừ cũng không hừ nửa tiếng, nhưng theo động tác của ta, cánh tay cùng cơ thể hắn thỉnh thoảng cũng cứng lên… Tuy rằng biết rõ song phương giao chiến, làm như vậy cũng là bình thường vô cùng, lại vẫn không nhịn được nhất thời tức giận.

Từ bên hông rút kim đao ra, cắt đứt từng khúc dây trói trên tay hắn. Vừa muốn cởi bỏ dây trên cánh tay hắn, hắn lại bỗng nhiên xoay tay, bắt được tay trái của ta.

Trong trướng đèn đuốc sáng ngời, ta cùng Đô Sử thân thể một trước một sau, cơ hồ chặn hết tầm mắt, trong khoảng thời gian ngắn cũng không có người nào phát hiện ra sự khác thường. Ta một tay vừa tháo dây trói cho hắn, vừa cắn răng rút tay lại, hắn lại nắm thật chặt, như thế nào cũng không chịu buông tay.

Ánh mắt nghi hoặc của Bác Nhĩ Hốt đã quét lại, ta bất chấp có đau hay không, sống chết kéo tay lại, Đô Sử lúc đó mới buông tay.

Bất an không yên trở lại bên cạnh tháp, Thiết Mộc Chân lại như chưa thấy gì, tay phải vỗ vỗ ngực, nén ho khan, một lát mới nói: “Đô Sử… ngươi cũng đến đây…”

Đô Sử im lặng đi lên, tới giữa trướng liền quy củ thi lễ với Thiết Mộc Chân.

Trên mặt Thiết Mộc Chân lộ ra vẻ tươi cười rất là hiền lành, chậm rãi nói: “Vương Hãn nghĩa phụ đối với ta ân trọng như núi, song phương không hề thù hận, ta đã chuẩn bị hai xe hoàng kim da điêu, một ngàn đầu dê béo, một trăm con ngựa tốt… Ngươi trở về thay ta thỉnh tội. Ta sẽ chọn lựa lễ vật quý trọng đưa đến cho nghĩa phụ, xin người không cần để ý…”

Nói xong rút tay phải từ trong ngực ra, đầy tay đều là máu tươi, khiến ta nhìn mà cả kinh.

“Ngươi trở về, liền chuẩn bị cùng nữ nhi của ta thành thân, tổ chức đại yến, làm náo nhiệt một phen. Ngươi là con rể của ta, cũng chính là con ta, sau này hai nhà phải thân như một nhà, không thể để người khác châm ngòi ly gián.”

Thiết Mộc Chân còn chưa dứt lời, Xích Lão Ôn đã nhảy dựng lên, lớn tiếng kêu:

“Hôm nay chúng ta đi thương lượng hôn sự, bọn họ cũng dám nửa đường mai phục, nếu không phải Tĩnh Nhi đuổi tới báo tin, chúng ta đã sớm bị hắn giết sạch rồi. Đại hãn người tại sao vẫn phải gả Hoa Tranh cho tiểu súc sinh này!”

Thiết Mộc Chân giận tím mặt, quát: “Kéo xuống, giam lại… ba ngày sau…”

Y còn chưa kịp nói ra xử trí như thế nào, đã mãnh liệt ho lên. Bác Nhĩ Hốt mượn cơ hội đứng dậy, kéo Xích Lão Ôn ra khỏi hãn trướng, xa xa vẫn có thể nghe được thanh âm Xích Lão Ôn chửi bậy truyền tới.

Quyển 1 - Chương 22

Trong trướng, không khí quả thật vô cùng căng thẳng, trên mặt mọi người, hơn phân nửa đều có ý bất bình tức giận, hiển nhiên cảm thấy mệnh lệnh này của Thiết Mộc Chân rất bất công. Đô Sử ngồi bên sườn Thiết Mộc Chân, lưng thẳng tắp, hai tay gắt gao nắm chặt đặt trên đùi, cũng không lên tiếng.

Thiết Mộc Chân nhìn qua có vẻ không chút phật lòng, tiếp tục nói với Đô Sử: “Hôm nay nơi này trúng một tên, chỉ sợ phải dưỡng thương vài ba tháng mới có thể khỏi hẳn… nếu không, ta phải tự mình đưa ngươi trở về mới đúng… Không cần chờ vết thương của ta lành lại, các ngươi cứ thành thân, nếu không… nếu không sẽ phải chờ rất lâu mất.”

Thanh âm cực kì mỏng manh, ngắn ngủn một câu mà phải ngừng lại nói đứt quãng ba bốn lượt mới xong. Trong lòng ta đột nhiên nhảy dựng, một mũi tên kia, không lẽ đã bắn trúng chỗ yếu hại. Tuy rằng trong truyện viết rõ ràng là Thiết Mộc Chân giả vờ trúng tên bị thương nặng, nhưng như thế nào lại… như thế nào lại suy yếu đến vậy?

Thiết Mộc Chân lại nhìn ta nói: “Hoa Tranh… ngươi thay ta… đưa …đưa Đô Sử…”

Ta sửng sốt, tựa hồ lại bị ai khẽ đẩy đẩy, không khỏi liền đứng lên, đối diện với ánh mắt sáng ngời của Đô Sử, nhất thời lại nói không nên lời, không được tự nhiên, đành phải cúi đầu dẫn hắn rời khỏi hãn trướng.

Năm mươi quân sĩ cùng một gã sứ giả được Thiết Mộc Chân phái đi theo đưa Đô Sử trở về, mang theo lễ vật của Thiết Mộc Chân —— hai xe hoàng kim da điêu, một ngàn đầu dê béo, một trăm con ngựa tốt —— chờ ở cách hãn trướng không xa.

Thấy chúng ta đi ra, sứ giả liền tiến lên, đại khái hẳn là muốn Đô Sử kiểm kê lễ vật một chút, hắn lại không thèm quan tâm đến lễ vật, kéo ta đi về một hướng khác.

Ta bị hắn túm một cái lảo đảo suýt nữa ngã quỵ, còn chưa kịp phát hỏa, hắn đã ngừng lại, tiện tay kéo ta, sắc mặt âm trầm nhìn về phía sứ giả, rống lên một chữ:

“Cút!”

Người này thật sự là hoàn toàn không quan tâm a.

Ta còn đang dùng ánh mắt nhìn vị sứ giả tận tụy với chức trách đáng thương kia, ý bảo “Không cần phải quan tâm, dù sao nhà hắn cũng nhiều tiền”…

Bỗng dưng phô thiên cái địa mà đến, màu ngân hôi đã chiếm cứ toàn bộ tầm nhìn, tựa như có thể nhìn thấy được lông tơ tinh tế trên mặt hắn.

[Phô thiên cái địa: trải khắp trời che kín đất, ngụ ý sự lớn mạnh.]

“Cô… vừa rồi khóc có phải không? Khi cởi dây trói cho ta.”

Hơi thở “hưu hưu” ấm áp phả vào mặt, bên tai không khống chế được dần dần nóng lên.

“Ta không có!”

“Hạt nước trên tay ta làm sao mà có?”

“Ta… ta làm sao mà biết…”

“Trước đây khi ta cùng Đà Lôi đánh nhau, mặc kệ ta thắng hay thua, cô cũng luôn không thèm liếc mắt nhìn tới ta một cái, chỉ đi băng bó vết thương cho hắn.” Thanh âm rầu rĩ của Đô Sử từ trên đỉnh đầu truyền xuống. “Khi đó ta đã nghĩ, khi nào thì cô sẽ đối đãi với ta giống như vậy…”
Mỗi lần đều là ngươi khiêu khích Đà Lôi a, có quỷ mới quan tâm tới ngươi. Ta cắn răng không hé miệng.

Không biết hắn nghĩ tới cái gì, đột nhiên nở nụ cười. “Vừa rồi… Đáng tiếc không thấy được bộ dáng cô khóc, lần sau khóc cho ta xem được không?”

Đây là cái thú vui gì a, ta không cần nghĩ ngợi đẩy hắn ra, hắn lại không buông tay, càng ôm chặt hơn. Ta tức giận cầm cánh tay hắn, đã muốn cắn một phát, nhìn thấy vết máu trên đó, lại không hạ được miệng.

Đang do dự, Đô Sử lại đột nhiên buông lỏng tay ra, quay đầu hướng về phía sau gào thét: “Cút ngay!”

Bất quá nếu là sứ giả Thiết Mộc Chân phái tới, ở thời điểm tất yếu đương nhiên không thể nhượng bộ. Sứ giả mặc dù sắc mặt không được tốt, lại vẫn hướng Đô Sử thi lễ, nói: “Lễ vật đều đã chuẩn bị đủ, không biết khi nào ngài khởi hành?”

Đô Sử cau mày còn chưa nói, sứ giả kia lại cười nói: “Ngài sớm ngày trở về thương nghị cùng Vương Hãn đại hãn, lại càng sớm ngày thành thân a.”

Thật sự là… tên âm hiểm…

Đô Sử gật gật đầu, nói với hắn: “Đi đem ngựa của ta đến.”

Sứ giả kia lên tiếng trả lời, Đô Sử quay đầu nhìn ta, chần chờ nói: “…Ta sẽ mau trở lại.”

Ta há miệng thở dốc, lại không biết nên nói cái gì mới tốt.

Vừa rồi ở hãn trướng, Thiết Mộc Chân rốt cuộc là bị thương thật hay giả mà ngay cả ta cũng không nhìn ra được… Nếu là bị thương nặng thật, có lẽ lịch sử lại có thay đổi gì rồi? Nếu như vậy thật, hẳn sẽ không phải là kế sách… không chừng là muốn giao hảo cùng Vương Hãn thật… như vậy… như vậy… Đô Sử hắn…
Trong đầu nổi lên hàng ngàn suy nghĩ, ta thật sự không biết nên nói gì với Đô Sử… mới là đúng…

“Cô… cô là còn luyến tiếc ai?” Sắc mặt Đô Sử đột nhiên biến đổi, cơ hồ là nghiến răng nghiến lợi hỏi ta. “Có phải tên nam mọi rợ kia hay không?”

Ta theo bản năng phản bác, “Người ta có tên…”

Vốn ta vẫn nghĩ, hắn chỉ là nhìn Quách Tĩnh không vừa mắt mà thôi, nhưng hiện tại nghĩ kỹ lại, dường như cũng không phải chỉ đơn giản như vậy… Hắn đã hiểu lầm chuyện gì rồi?

Đô Sử đột nhiên đưa tay lấy từ trong lòng ra vật gì đó, đắc ý dào dạt giơ lên trước mặt ta. “Ta biết nữ tử người Hán lấy khăn làm vật đính ước gì đó, tấm khăn duy nhất cô tú ở chỗ ta, cô liền là của ta…”

Nhìn cái khăn phía trên có ba phiến lá cây bị ta tú xiêu xiêu vẹo vẹo, ta suýt nữa phun ra một búng máu, kẻ nào ngu ngốc lại lấy cái thứ này để tặng người a! Năm đó cũng là hắn cứng rắn đoạt lấy…

Nhất thời không nhịn được đã muốn xông lên đoạt lấy đem hủy đi. Bất đắc dĩ vóc dáng rất thấp… Đô Sử chỉ hơi giơ tay lên, ta đã không với tới rồi…

Hắn vừa cất khăn vào lòng, vừa nói: “Cô đừng mơ tưởng cầm đưa cho người khác.”

Kỳ thật ta chỉ là muốn hỏa thiêu cái thứ đáng xấu hổ đó một phen mà thôi…

“Ta biết cô thích mấy người Hán kia, sau khi thành thân cũng sẽ cho phép mấy sư phụ của cô qua đó là được. Ta đã nói với tổ phụ rồi, Naadam sang năm, chúng ta không cần tham gia, ta mang cô tới chỗ người Hán chơi. Còn có…”

Thanh âm Đô Sử đột nhiên dần dần thấp xuống, “Những lời này… Ta vốn định thành thân xong mới nói với cô, không biết tại sao…” Hắn ngừng lại một chút, lại không nói thêm gì nữa, xoay người đi về phía đám sứ giả đã chờ sẵn, nhận lấy dây cương, xoay người nhảy lên lưng ngựa, nhìn nhìn ta muốn nói lại thôi, lát sau mới cắn răng nói:

“Hoa Tranh, ta mặc kệ người trong lòng nàng là ai, nàng chỉ có thể gả cho ta…”

Không đợi ta trả lời, hắn liền hung hăng quất một roi lên mông ngựa, con ngựa bị đau, nhất thời chạy như điên, sứ giả cùng quân sĩ cũng lên ngựa đi theo.

Trong bóng đêm thương mang, nương theo ánh trăng sáng tỏ, còn có thể mơ hồ nhìn thấy thân ảnh bọn họ, dần dần trở thành một đám điểm nhỏ, biến mất tại đường chân trời.

Không biết vì cái gì… bỗng nhiên có một loại cảm giác thực bất an… Ta còn chưa kịp nói gì với hắn… Lòng ta không có… ta chỉ nghĩ…

Bất chấp ánh mắt kinh dị của những người bên ngoài, ta vội vàng chạy về chuồng ngựa, liếc mắt một cái liền thấy con Thanh Thông của Đà Lôi đang nhàn nhã ăn cỏ. Đà Lôi thường mang ta cưỡi nó đi du ngoạn xung quanh, cho nên nó không hề kháng cự ta chút nào, thuận theo để ta kéo ra ngoài.

Hít sâu một hơi, đang muốn lên ngựa, phía sau đột nhiên truyền đến một trận đau nhức, trong một mảnh mê muội thiên toàn địa chuyển, thứ cuối cùng ta nhìn thấy…là vẻ mặt áy náy của Đà Lôi…

[thiên toàn địa chuyển: trời đất chao đảo]

Quyển 1 - Chương 23

Tỉnh lại, đã là một ngày một đêm sau.

Tất cả, tất cả, đều đã bị bụi bậm lạc định.

Như vậy…

“Phụ hãn, chúng ta làm giao dịch đi.”



Mấy ngày sau, Thiết Mộc Chân tập hợp bộ chúng. Lúc đó Thiết Mộc Chân uy thế đã không còn ai sánh kịp, các bộ lạc đều quy phục, tàn quân của Vương Hãn tất cả cũng vậy. Ở đại hội, mọi người đề cử Thiết Mộc Chân làm đại hãn của toàn Mông Cổ, xưng là “Thành Cát Tư Hãn”, nghĩa là “Rộng lớn cường đại như đại dương”.

Thành Cát Tư Hãn đại thưởng tướng sĩ có công, Đà Lôi cùng Tứ Kiệt dưới trướng Thành Cát Tư Hãn được phong làm Vạn phu trưởng, mà Quách Tĩnh có công báo tin, giết địch, cùng với công lao cứu mạng Thành Cát Tư Hãn, được phong làm Thiên phu trưởng.

Theo chế độ quân đội của Mông Cổ, cứ mười người lập thành một đội, do một gã Thập phu trưởng suất lĩnh, mười đội như vậy do một Bách phu trưởng suất lĩnh, mười đội Bách phu sẽ do một Thiên phu trưởng suất lĩnh. Lúc này tinh binh dưới trướng Thành Cát Tư Hãn không đến mười vạn, Thiên phu trưởng xem như đã là một chức rất lớn rồi.

Ban đêm Thành Cát Tư Hãn mở yến tiệc, trong hãn trướng đèn đuốc sáng trưng, những người có tư cách ngồi ở hãn trướng này kính rượu Thành Cát Tư Hãn, đều là danh tướng công thần, ngay cả người mới như Quách Tĩnh cũng đã lập được đại công, duy nhất một kẻ rảnh rỗi không có liên quan, lại ngồi bên cạnh Thành Cát Tư Hãn… chính là ta rồi.

Không… Có lẽ không thể nói là không có can hệ gì, phải nói ta là “Giải thưởng lớn” mới đúng. Phải, tính chất cũng giống như một loại “Huân chương chiến công kiệt xuất” mà trong những cuộc họp lớn hàng năm vẫn được trao tặng mà thôi, chẳng qua đời trước ta là người lĩnh thưởng, đời này ta là phần thưởng mà thôi, thực công bằng đi.

Mắt thấy chư tướng kính rượu đã qua một tuần, tuồng cũng nên mở màn đi. Ta mỉm cười bưng chén rượu trước mặt lên, uống một hơi cạn sạch, một đạo rượu lập tức thiêu cháy cổ họng, thẳng xuống bụng, cay khiến nước mắt cơ hồ cũng phải tuôn ra… Tốt lắm!

Nâng tay, rót cho chính mình một chén rượu đầy, đang muốn uống tiếp, Thành Cát Tư Hãn đã sang sảng cười to mấy tiếng, chúng tướng trong trướng đều ngừng uống rượu, đồng loạt nhìn về phía bên này.

Thành Cát Tư Hãn nhìn Quách Tĩnh đang ngồi bên cạnh Đà Lôi, vẫy vẫy tay.

“Tĩnh Nhi, ngươi lại đây.”

Quách Tĩnh theo lời đi tới, có chút bất an không yên liếc nhìn ta một cái, ta chỉ làm như không phát hiện, lại ngửa đầu uống rượu. Hắn không giỏi đối mặt với những tình huống này, nếu là bình thường nhất định ta sẽ giúp hắn một chút, nhưng lúc này, nhất là biết hắn sẽ không có nguy hiểm gì, ta thật sự không có sức để ý tới hắn.

Thực xin lỗi, Quách đại hiệp, ta chính là đang giận chó đánh mèo…

Thành Cát Tư Hãn lúc này đã uống không ít rượu, nhìn qua có vẻ như đã say, bất quá ta nghĩ y vĩnh viễn sẽ không thật sự để cho mình say, lúc này chẳng qua chỉ là giả bộ mà thôi, tựa như… khi đó vậy.

Y cười nói với Quách Tĩnh: “Hảo hài tử, ta vốn định ban thưởng cho ngươi một bảo vật của ta…” Nói tới đây y hơi ngừng lại, ánh mắt quét qua ta một cái.

Quách Tĩnh hiển nhiên còn không rõ chuyện gì xảy ra, chỉ ngơ ngác đứng tại chỗ, trong nhóm chư tướng thủ hạ cũng có vài tiếng bàn tán vang lên, ta chỉ coi như không biết, cúi đầu uống rượu, miệng đầy hương vị cay nồng chua sót.

“Nhưng mà… Hoa Tranh nói với ta, tùy tay đem tặng núi vàng, không bằng hao hết tâm lực cầu tấm lòng. Cho nên muốn có Kim đao cũng cần phải có tài năng…”

Chúng tướng nhất thời phá lên cười ồ, thỉnh thoảng còn kèm theo trêu chọc “Nữ nhi của đại hãn quả nhiên không dễ cưới”, ta nhếch nhếch khóe miệng, quay đầu ra vẻ thẹn thùng, vì thế tiếng cười phía dưới càng vang lên.Thành Cát Tư Hãn thoạt nhìn có vẻ thực vừa lòng với hiệu quả mình tạo ra, vì thế cười đến cực kì từ ái nhìn Quách Tĩnh. “Tĩnh Nhi, nếu ngươi lấy được Kim đao trong tay Hoa Tranh, ngươi liền là Kim Đao Phò mã của ta!”

Chúng tướng ầm ầm hoan hô, đều chúc mừng Quách Tĩnh, hô to: “Kim Đao Phò mã, hay, hay, hay!”

Ta yên lặng, trong lòng thầm bổ sung nửa câu sau mà Thành Cát Tư Hãn chưa nói: Nếu không lấy được Kim đao, trên đời này sẽ không có Kim Đao Phò mã rồi…

Trừ phi ta không muốn sống nữa mới có thể đem Kim đao cho Quách đại hiệp, không, cho dù thật sự không muốn sống nữa thì cũng có vô số kiểu chết khác có thể chọn lựa, ta nở một nụ cười tà ác, ngăn lại những suy nghĩ giả tưởng trong đầu.

“Hoa Tranh… muội… muội… không sao chứ…”

Thanh âm phiêu phiêu đãng đãng của Đà Lôi truyền từ đỉnh đầu xuống, vừa ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của hắn.

Từ sau ngày đó, Đà Lôi nhìn thấy ta, vẫn luôn cẩn thận, lại áy náy không yên như vậy. Ta không biết là hắn đã biết chuyện gì, hay là đánh bất tỉnh ta mà cảm thấy áy náy. Nhưng mà… hắn thật sự không cần như vậy…

“Muội không sao, không cần lo lắng.” Ta lắc đầu nhìn Đà Lôi, cố gắng nở nụ cười đến thực chân thành tha thiết, chỉ chỉ giữa hãn trướng, “Huynh không đi chúc mừng Quách Tĩnh?”

Quách Tĩnh chân tay luống cuống bị một đám người chúc mừng vây quanh ở giữa hãn trướng, vẻ mặt đỏ bừng, không biết phải làm thế nào.

Ta tự nhiên biết Quách Tĩnh chỉ coi ta là muội tử của an đáp, không có nửa phần tư tình nam nữ, ta đối với hắn cũng vậy.

Bất quá người khác cũng không nghĩ như vậy, thân phận Kim đao phò mã của Thành Cát Tư Hãn cũng rất có lợi thế và lực dụ hoặc. Tướng lĩnh của các bộ lạc mới quy thuận vẫn không hòa hợp với nhau, tuy rằng không ai dám động thủ, nhưng trong lời nói vẫn không tránh được sự tranh chấp ồn ào.
Đà Lôi hơi do dự, lo lắng nhìn nhìn ta, cũng đi qua đó.

Ta lại uống từng ngụm, từng ngụm rượu, mỉm cười nhìn Đà Lôi chen vào đám người, mỉm cười nhìn hắn ôm lấy bả vai Quách Tĩnh nói gì đó, mỉm cười nhìn đám người dần dần tán đi, mỉm cười nhìn thế giới trước mắt dần dần trở nên mơ hồ…

Lại tỉnh lại, đã là đêm khuya.

Hít sâu hai hơi, định thần lại, đến chuồng ngựa, chỗ con Thanh Thông của Đà Lôi, vỗ nhẹ nhẹ đỉnh đầu nó, xoay người lên ngựa.

“Hoa Tranh, muội… muốn đi đâu?”

Thân hình Đà Lôi dần hiện ra trong đêm, chắc là vẫn chờ ở đây.

Ta xoay người cười nói, “Muội đi thăm Tháp Na, huynh cũng muốn đi cùng sao?”

Tháp Na mấy ngày trước không đau, không bệnh, chết trong lúc ngủ, nghe nói ta ôm nó không chịu buông tay, khóc thiên hôn địa ám, ngất xỉu mấy lần… Ta lại không có ấn tượng gì.

Rồi sau đó dưới sự kiên trì của ta, Tháp Na được đem chôn ở một khu đất.

Đà Lôi lúc đó cũng ở bên cạnh ta, ta lại không cho hắn giúp. Là tự tay ta đào hố, tự tay vét đất, là ta tự tay… chôn nó.

Đà Lôi do dự một lát, mới đáp: “Ta không đi. Muội tự cẩn thận một chút…đừng làm khó mình…”

“Ha ha ha ha!” Ta nghe thấy tiếng cười chói tai của chính mình văng vẳng trong đêm đen.

“Thành Cát Tư Hãn uy danh lan xa, nhất thống đại mạc, ai dám động đến con gái của người? Nếu… muội may mắn sinh ra là con gái của Thành Cát Tư Hãn, muội còn có gì phải để tâm? Ai dám làm gì muội? Ai có thể làm gì muội?”

“Hoa Tranh…”

“Tứ ca, huynh thử đoán xem, nếu hiện tại muội đi giết người phóng hỏa, Thành Cát Tư Hãn… sẽ làm gì? Muội đoán hơn phân nửa sẽ giả như không biết, huynh nói xem?”

“Hoa Tranh!”

“A nha nha, muội chỉ là nói chơi mà thôi, huynh không cần phải coi là thật?”

“Muội…”

“Muội đi đây, nếu huynh lo lắng, bảo Ba Đặc Nhĩ đi theo muội cũng được, chỉ cần đừng để muội nhìn thấy y là được. Lúc này muội không muốn gặp người khác…ai cũng không muốn…”

Quyển 1 - Chương 24

Ánh trăng tốt lắm, gió đêm tốt lắm, hết thảy đều tốt lắm, ta… tự nhiên cũng tốt lắm.

Tùy tay ném dây cương con ngựa Thanh Thông, nó cũng không rời đi, đứng bên cạnh ta thỉnh thoảng nghiêng đầu cọ cọ tay của ta, xúc cảm thô ráp lại làm cho người ta cảm thấy dị thường ấm áp, tựa như...

Ta vỗ vỗ đầu nó, tháo túi rượu trên yên ngựa xuống.

Trước mắt là mặt cỏ xanh um tươi tốt, xanh tươi như vậy, có lẽ là vì… mặt đất này đã bị vô số máu tươi nhuộm xuống đi…

Nơi có nhiều hoa dại kia, là một nấm mồ nho nhỏ, ngay cả dấu vết đất mới cũng chưa bị mất đi, ta nhìn thấy nó, lại có cảm giác như đã trải qua mấy đời mấy kiếp.

Dưới đất, trừ bỏ Tháp Na, còn có tấm khăn của ta.

Khi Đà Lôi đưa nó cho ta, ta nhìn rất lâu, cẩn thận nhìn từng tấc, từng tấc, lật lên lật xuống kiểm tra, nói không chừng chỉ là do rất giống mà thôi, nói không chừng Quách đại nương còn tú một tấm khăn khác, nói không chừng chỉ là trùng hợp giống nhau mà thôi…

Nhưng mà, trên tấm khăn sũng nước cùng vết máu, còn loáng thoáng có thể nhìn thấy bụi cỏ chỉ có ba phiến lá, cùng với đường thêu vặn vẹo từng bị nhị sư phụ cười là “độc nhất vô nhị”.

Đây quả thật là tấm khăn mà mười năm trước ta bị ép buộc mới không tình nguyện tú nó, sau đó lại bị Đô Sử mạnh mẽ cướp đi.

Sau đó…

Khi đó Đà Lôi vẫn đứng bên cạnh ta, sắc mặt bỗng nhiên thay đổi, nắm lấy bả vai ta dùng sức lay mạnh, miệng còn hô gì đó.

Kỳ thật khi đó ta chỉ muốn nói với hắn là: “Không có việc gì thì đừng cos Quỳnh Dao mà kêu gào sướt mướt!” Cho dù có kêu gào cũng phải kêu to một chút a, nếu không vì sao ta lại chẳng nghe thấy hắn nói gì…

Kỳ thật khi đó hẳn là Đà Lôi đánh ta hôn mê, ta mới có thể cảm thấy trước mắt chỉ là một mảnh mơ hồ, không nhìn rõ bất cứ vật gì…

Thật sự… Ta rất tốt, ta không có việc gì hết…

Xa xa truyền đến tiếng ngựa hí, lập tức lại không có tiếng động, giống như đã bị người nào đó bịt miệng lại, hẳn là Ba Đặc Nhĩ, Đà Lôi rốt cuộc không yên lòng, vẫn bảo hắn đi theo ta rồi.

Ta ngửa cổ, dốc giọt rượu cuối cùng vào miệng, tùy tay ném túi rượu ra xa, “Phanh” một tiếng, tựa hồ rơi trúng cái gì, cũng lười nhìn, nhân đà ngửa về phía sau, ngã xuống trên mặt cỏ.

Đô Sử… Cho tới giờ, ta cũng chưa hề hiểu hắn.

Ta chỉ nhớ rõ hắn là đứa nhỏ kiêu căng, khi dễ Đà Lôi cùng Quách Tĩnh, lại đã quên nghĩ lại, hắn bất quá cũng chỉ là một đứa nhỏ chín tuổi.

Ta chỉ nhớ rõ hắn là cháu trai của Vương Hãn, là kẻ nhất định sẽ chết dưới tay thủ hạ của Thiết Mộc Chân, lại chưa bao giờ nghĩ tới hắn là người đã đính ước với ta.

Ta vẫn đứng ở lập trường của mình, lãnh đạm nhìn hắn, lại chưa bao giờ nghĩ tới muốn hỏi về tâm tư của hắn.

Năm đó khi tác hợp Trương A Sinh cùng Hàn Tiểu Oanh, ta vẫn nghĩ là: cho dù ngày mai y bị Mai Siêu Phong giết chết, cuộc đời bọn họ ít nhất cũng vẫn có một ngày vui vẻ. Sau đó, may mắn Trương A Sinh được cứu sống, bọn họ liền có rất nhiều ngày vui vẻ.

...Sớm biết như thế, nếu ta đối xử tốt với hắn một ngày, hắn liền có thể vui mừng hơn một ngày.
Đưa tay che mắt, trong bóng tối, có một thứ chất lỏng lạnh lẽo theo khóe mắt rơi xuống… Rốt cục cũng có một ngày ngươi nhìn thấy bộ dáng ta khóc rồi… nhưng ta lại vĩnh viễn không muốn có ngày này…

Trong đầu hỗn loạn, cũng không biết qua bao lâu, cũng không biết chính mình là say hay là tỉnh, trong bóng đêm tĩnh mịch đột nhiên vang lên một giọng nữ lạnh như băng:

“Ta không có kiên nhẫn nhìn bộ dáng khóc sướt mướt này đâu! Ai giết người ngươi quan tâm, ngươi đi giết lại cả nhà hắn đi, ở đây khóc sướt mướt cho người chết xem, có ích lợi gì?”

Giết… cả nhà? Ta không khỏi nở nụ cười.

Thanh âm kia lại vang lên: “Ngươi cười mỉa?”

“Lập kế hoạch giết hắn là… phụ thân ta, mang binh đuổi đến tận đây là huynh trưởng ta, lấy tính mệnh của hắn là người trong tộc của ta, tính như vậy…” Ta không chút để ý ngắt cỏ dại bên người, “… giết chính bản thân ta còn đơn giản hơn.”

Bốn phía một mảnh yên tĩnh, người nọ có lẽ bị ta làm tức đến hết chỗ nói rồi, không biết vì cái gì, ta lại chắc chắn rằng nàng ta vẫn chưa rời đi, vì thế lại thực vô tâm vô phế truy vấn một câu: “Ngài… muốn ra tay hay không?”

Trước mắt đột nhiên ngân quang chợt lóe, giữa không trung một ngọn roi bạc dài như con rắn lớn bay đến, cuốn tới trước mặt ta, thả xuống một vật gì đó, lại vô cùng nhanh chóng bay trở về.

“Tiểu nha đầu muốn chết thì tự mình động thủ đi, đừng làm bẩn roi của ta!”

Ta ngẩn ra, quay đầu lại nhìn, chỉ thấy dưới ánh trăng, một người thân hình quỷ mỵ, giống như một đạo khói đen cuồn cuộn mà đi, giây lát đã không thấy bóng dáng.

Cầm lấy túi rượu vừa bị ta ném, ta cười khổ đứng lên.

Cư nhiên gặp được kẻ thích bắt người sống luyện công, Mai Siêu Phong Mai tỷ tỷ, còn không biết sống chết trêu chọc nàng ta như vậy, bây giờ còn có thể êm đẹp đứng ở chỗ này… Nên nói là ta vận khí tốt sao?

Khoan đã, bắt người sống để luyện công?Ta vội chạy như điên về phía tiếng ngựa hí ban nãy, Ba Đặc Nhĩ, ngươi sẽ không có việc gì đi, ta không muốn lại nhìn thấy ai rời đi…

Hôm nay không biết Mai tỷ tỷ tâm tình tốt hay không tốt, lại chỉ điểm huyệt đạo của Ba Đặc Nhĩ, liền ném y trong bụi cỏ tự sinh tự diệt. Ta nửa điểm võ công cũng không biết, không thể giải được công phu điểm huyệt cao thâm này, chỉ đành ngồi bên cạnh y chừng hai canh giờ, đợi cho huyệt đạo của y tự giải.

Lại xoa nhẹ cho y nửa ngày, tay chân Ba Đặc Nhĩ mới dần dần phục hồi khí lực, có thể dựa vào bả vai ta miễn cưỡng đứng lên. Ngồi trên lưng ngựa, y vẫn còn căm giận mắng “Phụ nữ người Hán biết dùng yêu thuật” linh tinh, ta nghe được vừa bực mình lại vừa buồn cười.

Bất quá… Y không chết… Thật tốt…

Vừa mới tiến vào doanh địa, Đà Lôi liền ra đón, liếc qua cũng thấy hắn vẻ mặt ủ rũ, trong mắt dày đặc tơ máu, là ở chỗ này chờ chúng ta cả đêm sao. Đà Lôi, ngươi thật ngu ngốc…

Mũi bỗng nhiên cảm thấy đau xót, nước mắt bỗng nhiên không khống chế được trào ra, ta xoay người xuống ngựa, kéo ống tay áo của Đà Lôi mà khóc.

Khóc một trận xong, những gì tích tụ mãi trong lồng ngực cuối cùng cũng nhẹ bớt, lau nước mắt, nhìn Đà Lôi vẫn nâng tay đứng tại chỗ, không dám cử động một chút, lại không nhịn được buồn cười, lại chỉ cười ra nước mắt…

Một mình vừa khóc vừa cười nửa ngày, tới tận khi lấy tay áo Đà Lôi lau hết nước mắt nước mũi, ta rốt cục mới có dũng khí nói với hắn… chuyện đã được quyết định.

“Đà Lôi, muội phải đi.”

Sau đó… Quả nhiên thấy vẻ mặt hắn khiếp sợ.

“Thành Cát Tư Hãn đã đáp ứng cho muội ra ngoài du lịch ba năm, đợi lát nữa trời sáng muội sẽ đi. Quách Tĩnh cùng bảy vị sư phụ không bao lâu nữa cũng sẽ tới Trung Nguyên một chuyến. Đà Lôi, huynh… huynh phải tự bảo trọng…”

Ta do dự một chút, vẫn nói ra điều trọng yếu nhất. “Muội không ở đây, cho dù là Thành Cát Tư Hãn hay là các huynh trưởng, mặc kệ bọn họ xảy ra chuyện gì, huynh tuyệt đối… không được chết.”

Trong lịch sử, Đà Lôi vì cầu phúc cho Oa Khát Đài, uống “nước thánh” mà vu sư chế ra rồi chết. Nếu đã biết việc này, ta sẽ dùng hết khả năng của mình để ngăn cản…

Ép Đà Lôi lấy “Trường Sinh Thiên” mà người Mông Cổ coi như thần linh để lập lời thề, sửa sang lại hành lý mang đi, phó thác lại những gì cần phó thác, nói lời từ biệt với những người nên nói. Ngày rời khỏi thảo nguyên, rốt cục đến.

Sắc trời không rõ, gió thổi cỏ lay.

Phía sau là thảo nguyên rộng lớn vô ngần, trước mắt là cát vàng vô biên cuồn cuộn.

Cưỡi một con ngựa già, chậm rãi đi về hướng tây, trong lòng lại bỗng nhiên nhớ tới một đoạn trong “Bạch Mã Khiếu Tây Phong”:

Giang Nam có dương liễu, hoa đào, có yến lượn, cá vàng… Người Hán cũng có những thiếu niên anh tuấn giỏi võ, hiên ngang tiêu sái… Tất cả đều tốt lắm, tốt lắm…



Nhưng mà… Ta sẽ thích sao?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau