XUYÊN QUA THÀNH HOA TRANH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Xuyên qua thành hoa tranh - Chương 16 - Chương 20

Quyển 1 - Chương 15

Ta yên lặng tính toán trong lòng.

Khoảng cách chừng hai mươi trượng, một hơi vọt qua, trên đường chỉ điểm nhẹ xuống đất mượn lực một lần. Trong lúc đại ca đại tẩu khi đó chỉ cách ta chừng năm thước vẫn tựa hồ hoàn toàn không nghe được động tĩnh gì, vẫn còn tiếp tục “A ~ di ~ ưm ~ ách ~ nga”…

Cho dù là Chu Thông có khinh công cao nhất trong Giang Nam Thất Quái cũng không có trình độ thế này, huống chi hắn còn mang theo một người lớn như ta. Xem ra hôm nay rốt cục gặp được cao thủ rồi.

Đụng phải cao thủ, chưa chắc đã tốt đẹp, cho nên ta không kêu cứu, cũng không giãy dụa.

Nếu ta không bị giết ngay lập tức, ít nhất chứng tỏ ta còn có giá trị để bắt cóc, nói cách khác mạng nhỏ tạm thời chưa có nguy hiểm, cho nên ta hẳn là nên bình tĩnh, phải bình tĩnh, để tránh kích thích đến kẻ bắt cóc…

Ừ, tình tiết vụ án trong phim đều là như vậy.

Rất nhanh ta liền phát hiện… Ta suy nghĩ nhiều quá…

Cao thủ thi triển khinh công phóng đi rất xa mới ngừng lại, thả tay, nhìn ta, vẻ mặt cảm thấy khó hiểu. “Tại sao không hé răng cũng không nhúc nhích, không lẽ lại là một người câm điếc…”

“Ngươi mới câm điếc! Cả nhà ngươi đều là câm điếc!”

Trong lúc giận dữ mà buột miệng thốt ra hai câu đó, ách, sẽ không bị giết đi…

Hắn lại nở nụ cười, “Tiểu cô nương lại nói tiếng Hán, ta thật không nghĩ tới.” Ngừng một chút, lại nói: “Mắng được lắm.”

Cái gì vậy… Mắng được?

Nhìn hắn nhẹ phe phẩy chiết phiến có vẻ đang suy nghĩ gì, ta cũng không dám xen mồm, thành thành thật thật đứng ở bên cạnh.

Lúc này mới tháng sáu, hắn quạt cái gì a. Còn có, một ngày phải thay quần áo bao nhiêu lần mới có thể có được tạo hình “áo trắng như tuyết” thế này? Có thể mặc như vậy, khẳng định chủ nhân không phải tự mình giặt quần áo…

“Tiểu cô nương, Naadam năm nay tổ chức ở gần đây?”

Ta gật gật đầu.

Naadam là sự kiện mỗi năm một lần của thảo nguyên, đến lúc đó các bộ lạc đều tụ cùng một chỗ, các nhóm thủ lĩnh sẽ hiến tế cho thần linh và tổ tiên, sau còn có thể tiến hành thi đấu thể thao ba môn đấu vật, bắn tên cùng kỹ thuật cưỡi ngựa, mọi người trắng đêm không ngủ vây quanh lửa trại ca hát khiêu vũ… Tóm lại là ngày hội thực sung sướng, cũng sẽ có rất nhiều người ở nơi khác tới tham gia.

Nhưng thật ra rất ít khi gặp người Hán tới. Chẳng lẽ là hắn tới tham gia Naadam? Nhìn thế nào cũng không giống a…

“Cô có biết năm nay khi nào bắt đầu?”

“Thông thường là vào đầu tháng tám. Năm nay thảo nguyên đặc biệt tươi tốt, hơn phân nửa là giữa tháng bảy đã cử hành rồi.”

“Đúng như vậy rồi.” Hắn hơi gật gật đầu với ta. “Đa tạ đã thông báo, như vậy... tái ngộ.”

Đầu óc ta nhất thời còn chưa kịp suy nghĩ, theo bản năng hô một tiếng. “Khoan đã!”

Cao thủ thực nể tình dừng lại, cười nói: “Tiểu cô nương còn có chuyện gì sao?”

“Ách…”

Kỳ thật ta muốn nói, chẳng lẽ hắn chỉ vì muốn hỏi chuyện Naadam mà bắt ta từ đằng kia tới đây sao… Nếu không thấy người túm lấy ta là nam nhân chứ không phải nữ nhân, vòng quanh hông là cánh tay chứ không phải roi, thiếu chút nữa ta đã tưởng là Mai Siêu Phong tỷ tỷ tới bắt người sống luyện công rồi…

Còn chưa nghĩ ra mở miệng như thế nào, cao thủ đã cười đến cảnh xuân sáng lạn.
“Tiểu cô nương hiện tại đã cố gắng học tập kỹ thuật vợ chồng như vậy, tương lai phu quân quả thật có phúc…”







Học tập… kỹ thuật… vợ chồng…?

Ta thiếu chút nữa phun một búng máu vào vạt áo trắng của người đối diện, rồi sau đó giận mà không dám nói gì nhìn cao thủ tiêu sái đạp gió mà đi…

Vì sao ta lại muốn gọi hắn lại? Thật sự là làm bậy a… Bất quá, nói lại, rốt cuộc hắn là ai?

Võ công rõ ràng cao hơn Giang Nam Thất Quái, cũng khẳng định thấp hơn Đông Tà, Tây Độc, Nam Đế, Bắc Cái. Người thỏa mãn điều kiện này, trong chốn giang hồ có thể gom được một bó to.

Áo trắng, chiết phiến, tướng mạo tuấn nhã… Bất quá, đây cũng là những trang bị tiêu chuẩn của đám thiếu hiệp khi xuất môn, trong chốn giang hồ cũng có thể tóm được một bó lớn —— nhân tiện nói một câu, nếu là nhóm thiếu hiệp có xu hướng lạnh lùng u buồn, trang bị sẽ đổi thành hắc y cùng trường kiếm.

Nói thực ra, trong nháy mắt ta đã nghĩ tới mình vừa gặp Âu Dương Khắc, nhưng Âu Dương Khắc sao có thể không dẫn theo một đám cơ thiếp kiêm nữ đệ tử khi xuất môn chứ?

Cho nên, đại khái kẻ đó là một NPC không biết tên đi ngang qua nơi này… Ta hạ kết luận trong lòng.

Quay đầu nhìn lại, trên đám cỏ phía xa, hai vị kia dường như vẫn còn đang dây dưa quay cuồng… Tuy rằng không thấy rõ chi tiết, nhưng mà… Khụ khụ, ta nên đổi nơi khác mà ngồi đi.

Mới vừa đi được vài bước, trước mắt hiện lên một khuôn mặt không nhìn ra sắc mặt là tốt hay không tốt của vị đại gia nào đó.

“Cô chạy đến chỗ này làm gì?”

Sợ hắn thấy hai người kia, ta cố gắng chắn trước mặt hắn, “Không có việc gì, không có việc gì, ta sẽ theo liền, đi đi…”
Hắn cau mày trừng ta, “Cô đang làm cái gì?”

Người đang làm cái gì, là tỷ tỷ ngươi không phải ta a…

Vẻ mặt hắn hoài nghi thăm dò nhìn về phía sau lưng ta, ta đơn giản giơ tay cao lên chắn tầm mắt hắn —— không có biện pháp, ta thấp hơn hắn a.

Hắn không kiên nhẫn vượt qua ta đi về phía đó, vừa đi còn vừa quát ta. “Có cái gì không thể nhìn…”

Sau đó… Ngậm miệng rồi…

Sau một lúc lâu mới thấy người nào đó cứng ngắc xoay người lại, trên mặt lúc đỏ lúc trắng quát ta: “Cô… cô thật đúng là nhàn a! Cư nhiên xem… xem…”

“Uy! Rõ ràng là ta tới trước!”

“Cô liền vẫn… vẫn nhìn?”

“Làm gì có chuyện đó!”

Ta hổn hển hét lại, cảm thấy hình tượng của hắn trong mắt ta thật đáng khinh.

Tuy rằng năm đó AV hay cảnh H ta xem cũng không thiếu, nhưng khi bạn cùng phòng mang bạn trai về qua đêm, ta còn thực thức thời ra ngoài tìm nơi tá túc… Chuyện rình coi như vậy ta không làm được.

Nhưng người trước mắt này, trong lều đã có nhiều… như vậy… nhiều nữ nô như vậy rồi, còn ở chỗ này giả bộ ngây thơ cái gì a, mặt đỏ cũng rất giống thật!

“Cô… cô nói cái gì?”

Nghe được thanh âm Đô Sử đầy giận dữ, ta mới phát hiện mình vừa không cẩn thận lại nói ra miệng… đơn giản nói hết một lèo…

“Ta không nói gì cả!”

...Thực không có khí phách, phủi sạch trơn rồi.

“Cô!”

Đô Sử tức giận không ít, ngay cả ngón tay chĩa vào người ta cũng hơi run… Như thế này nếu hắn nổi bão, không biết ta có kịp chạy trốn hay không…

Trong lòng run sợ một hồi, may mắn Đô Sử không tiếp tục dây dưa vấn đề này với ta nữa. Tuy rằng sắc mặt vẫn khó coi như trước, nhưng âm điệu nói chuyện còn miễn cưỡng vững vàng.

“Ta tới tìm cô, là muốn nói cho cô kết quả chuyện thương nghị với đại hãn Thiết Mộc Chân.”

Hừ, quả nhiên ta… chỉ có thể chờ nghe kết quả a… Cho nên… có vấn đề gì hay không căn bản cũng đều chẳng là gì… Dù sao… các ngươi cũng đã thương lượng xong hết rồi, chẳng qua là làm tròn nghĩa vụ, không thể không nói cho ta một tiếng… Miễn cho ta ngay cả phải gả cho ai cũng không biết mà thôi…

Ta đơn giản không hé răng.

“Tháng bảy, tại ngày hội Naadam, Thiết Mộc Chân hãn sẽ cùng tổ phụ ta gặp mặt, cuối cùng xác định mọi việc.” Đô Sử ngừng lại một chút, nhìn nhìn ta, mới có chút tối nghĩa tiếp tục nói: “Tháng tám… Chúng ta sẽ thành thân rồi…”

Cái gì chứ… Nghe qua thì ngươi cũng không phải thực tình nguyện a… Vậy cần gì phải vội vàng tự mình tới đây…

Quyển 1 - Chương 16

Đoàn người của Đô Sử rời đi đã ba ngày, hẳn là đã bình an trở lại doanh địa Vương Hãn rồi.

Lần sau gặp lại hẳn là Naadam vào tháng bảy, sau đó chính là tháng tám trong truyền thuyết rồi…

Bắt đầu từ hôm đó, Thiết Mộc Chân luôn tỏ vẻ “Nữ nhi sắp được gả đi, ta rất được an ủi”, hận không thể bảo Đô Sử nhanh chóng đóng gói ta đem đi. Đà Lôi thì gặp người nào trừng mắt nhìn người đấy, bộ dáng như thách thức “Kẻ nào dám đóng gói muội tử ta mang đi thử xem”, những người khác vô cùng nhanh chóng chuẩn bị đồ cưới… Tất cả thoạt nhìn bình thường tới không thể bình thường hơn, thực hoàn mĩ, rất có không khí ‘Đại hãn gả nữ nhi’.

Nhưng mà…

Rõ ràng Thiết Mộc Chân căn bản muốn động thủ tiêu diệt thế lực của Vương Hãn, khoái mã từ hãn trướng truyền tin đi bốn phương tám hướng chẳng lẽ thật sự chỉ là thông cáo hôn lễ sắp tới?

Rõ ràng bọn ái tướng tâm phúc của y trong lòng đều biết rõ chuyện này, luôn luôn ngầm tiến hành điều động các đội quân quy mô nhỏ ở phía bắc thảo nguyên.

Rõ ràng… Mặc kệ là trong lịch sử, hay là tiểu thuyết, đều viết “Hoa Tranh sẽ không gả cho Đô Sử” đó là chuyện thực…

Thấp thỏm lo lắng về chuyện không hiểu được đó, ta thuận tay dứt lấy một nhánh cỏ đưa lên miệng cắn, sau đó phát hiện Quách Tĩnh vẻ mặt hoảng sợ chỉ tay vào ta.

“Hoa Tranh… muội… muội…”

Ta trừng mắt liếc nhìn hắn một cái, hắn không chịu khó luyện công cho tốt, chỉ vào người ta làm gì?

“Muội vừa cắn phải con sâu… sống…vẫn còn động đậy…”

A?

Phi!

Ta phi thân bổ nhào vào bên cạnh con ngựa, tháo túi da đựng rượu trên yên ngựa xuống, điên cuồng súc miệng.

Quách đại hiệp tương lai là người tốt bụng, cũng không nói gì, chỉ đồng tình nhìn ta, Chu Thông ngã vào bên cạnh vui vẻ cười đến ngửa tới ngửa lui…

Ta không thể nhịn được nữa, phun một ngụm rượu qua, Chu Thông bình thản lấy thân pháp nhanh nhẹn khác hẳn vẻ lười nhác bề ngoài tránh được, vừa tránh còn vừa chậc chậc cảm thán, “Rượu ngon như vậy, đã bị ngươi làm phí phạm rồi.”

...Như thế lại gợi lên tâm sự của ta. Ngày đó gặp được cao thủ kia thực hiển nhiên là người trong võ lâm, đột ngột xuất hiện ở đại mạc như vậy, không biết có thể gây bất lợi với Giang Nam thất quái hay không…

Ta ngần ngừ trong cổ họng. “Nhị sư phụ…”

Chu Thông hỏi rõ ràng cách ăn mặc cùng lộ tuyến võ công của người nọ, trầm ngâm một lúc lâu sau mới lắc đầu nói: “Chúng ta rời đi Trung Nguyên mười sáu năm, người này mới khoảng hai mươi bốn tuổi, trừ phi là ân oán từ đời trước của hắn… Hắc!” Y hai mắt nhìn trời, ngạo nghễ nói: “Cho dù là trả thù, bảy người chúng ta lại sợ kẻ nào tới.”

...Tuy rằng không hiểu võ công, nhưng người nọ thân pháp khinh công hiển nhiên cao hơn rất nhiều so với thất quái, nếu công phu của hắn cũng thuộc loại trình độ đó, chỉ sợ thất quái căn bản không phải đối thủ. Nhưng thất quái người người đều cao ngạo, những lời này ta cũng không thể nói nên lời. Vạn nhất có việc, có khả năng sẽ tìm được cao thủ khác tới giúp, tỷ như theo lý thuyết thì Mã Ngọc đạo trưởng cũng sắp phải xuất hiện dạy Quách Tĩnh nội công rồi chứ.

Chu Thông đột nhiên nói: “Ngươi cũng không cần lo lắng vậy.”

“Ách?” Ta không tự giác sờ sờ mặt, sự lo lắng của ta rõ ràng như vậy sao?Y mỉm cười, “Nếu ngươi không muốn gả đi, chúng ta tự nhiên có biện pháp. Vương Hãn có thiên quân vạn mã, chống đỡ không dễ, nhưng thoát thân lại không có gì là khó…”

Đây là đang… lo lắng cho ta sao? Hốc mắt có hơi hơi cay, đại khái gió thổi qua lâu lắm rồi… Ta dùng sức trừng mắt nhìn, mới cười lao qua ôm lấy cánh tay Chu Thông.

“Nhị sư phụ, con không có việc gì!”

Ừm, tuyệt đối không có việc gì, Kim lão gia ít nhất đã cam đoan ta có thể bình an vô sự sống đến cuối đời, về sau thế nào… khi đó sẽ tính sau…

Chu Thông cầm chiết phiến gõ mạnh lên đầu ta một cái, “Nữ tử phải thận trọng từ lời nói đến việc làm, thận trọng từ lời nói đến việc làm a! Vi sư dạy dỗ ngươi như thế nào cái… Đến!”

Uy, cái từ mơ hồ thốt lên kia…rốt cuộc là cái gì ?

Ta đang muốn đoán ý Chu Thông, liền thấy xa xa con ngựa Thanh Thông tung bụi cuồn cuộn chạy tới.

Đà Lôi ngay cả xuống ngựa cũng không xuống, vội vàng gật gật đầu với Chu Thông, sau đó vội la lên: “Hoa Tranh, bạch điêu đã chết, chúng ta mau đi xem một chút!”

Bạch điêu… đã chết?

Đôi bạch điêu vốn phải chết từ hôm Quách Tĩnh bắn hắc điêu lại sống sót, ta nghĩ sau đó chúng nó sẽ sống thọ tới hết mệnh, vì sao lại… đã chết?

Chẳng lẽ… Tình tiết thật sự không thể thay đổi?

Đôi bạch điêu này chẳng những toàn thân trắng như tuyết, thân hình lại to lớn gấp mấy lần những con hắc điêu bình thường. Từ khi chúng nó tới sống ở vách núi nơi này tới nay, được rất nhiều người tôn sùng là “Thần điểu”, thậm chí còn mang bò dê cúng bái.
Thời điểm chúng ta tới đó, dưới vách núi đã có một vòng người vây quanh.

Chen vào đám người, trước mắt rõ ràng là thi thể hai con bạch điêu, lông chim lung tung, vết máu loang lổ, trên người còn có vết thương kỳ dị…

Những con đại điêu bình thường, sải cánh cũng gần một trượng, lông chim cứng rắn như thép, móng vuốt sắc nhọn có thể quặc được cả một con dê lớn hoặc ngựa nhỏ mang lên không trung, ngay cả hổ báo gặp cũng phải nhanh chóng tránh né, huống chi là đôi bạch điêu này.

Rốt cuộc là cái gì mới có thể đồng thời giết chết bọn chúng?

Ta trăm tư không thể giải, quay đầu nhìn thấy vẻ mặt Đà Lôi cũng khó hiểu, Quách Tĩnh thì càng không cần phải nói rồi… Chu Thông lại nhíu mày đi đến bên thi thể bạch điêu, cẩn thận dò xét, còn dùng tay lật cánh bạch điêu lên quan sát, sau đó vẻ mặt nghiêm túc vẫy vẫy tay về phía ta.

Ta đi qua ngồi xổm xuống bên người Chu Thông, y chỉ chỉ một vị trí trên thi thể bạch điêu ý bảo ta xem:

Vết thương dài nhỏ mà đều đều, một vòng một vòng quấn quanh ở bốn phía thi thể, nhìn kĩ thậm chí có thể nhận ra trong vết thương có những vết hằn, quả thực giống như là bị mãng xà cuốn… Nhưng mà... ở đại mạc làm sao có thể có mãng xà?

“Hoa Tranh, ngươi nghĩ kỹ lại, ngày đó nhìn thấy người kia, bên hông hoặc là bên cạnh hắn có mang gì đặc biệt không?”

Chu Thông hiếm khi dùng khẩu khí thận trọng như thế nói chuyện, ta tự nhiên cũng không dám chậm trễ, ở trong đầu nhanh chóng tìm tòi từ đầu đến chân người nọ một lần… Hình như ngoại trừ chiết phiến… không còn gì khác a…

Chu Thông gật gật đầu, lại kêu Quách Tĩnh đến, rút lấy nhuyễn tiên bên hông hắn, so sánh với vết thương trên mình bạch điêu, rõ ràng khá là khớp, y nhíu mày lẩm bẩm nói:

“Là cao thủ sử tiên…”

“So với… so với tam sư phụ còn lợi hại hơn sao?” Quách Tĩnh lắp bắp hỏi.

Chu Thông nhìn Quách Tĩnh một cái, trầm ngâm không nói. Y luôn tâm cao khí ngạo, muốn y chính miệng thừa nhận cao thủ không biết tên này lợi hại hơn huynh đệ nhà mình đúng thật là không dễ, nhưng biểu hiện này, kỳ thật là đã thừa nhận đi.

Cao thủ sử tiên… ? Ta bỗng nhiên nghĩ đến một người, cơ hồ cả kinh nhảy dựng lên.

Không… không thể nào, nàng ta sao đã xuất hiện ở đại mạc? Chẳng lẽ Hoàn Nhan Hồng Liệt cũng đã đến đây? Nói như vậy… Thật sự là tình tiết đã thay đổi…

Chu Thông nói vài câu công đạo với chúng ta, liền vội vàng rời đi.

Bạch điêu đã chết, vị Mã Ngọc đạo trưởng đứng đầu Toàn Chân Thất Tử cũng nên xuất trướng rồi chứ… Phải phi thân lên vách núi kia, đem đôi bạch điêu con xuống, làm cho Quách đại hiệp tương lai bội phục sát đất, sau đó học nội công cùng y … Đây là bước đầu tiên trên con đường tiến lên làm đại hiệp của Quách Tĩnh, tuyệt đối không thể bỏ qua!

Cho nên ta cố sống cố chết túm lấy Đà Lôi cùng Quách Tĩnh, vòng quanh vách núi tới tới lui lui vòng vo mấy chục vòng, mục đích chính là không thả bọn họ đi.

Nhưng mà… Chân đi đã tê rồi, vị đạo trưởng thần kỳ đó vẫn không xuất hiện… Dưới ánh mắt nghi hoặc của Đà Lôi cùng Quách Tĩnh, trong bụng ta đã muốn đem Toàn Chân giáo từ Vương Trùng Dương đến Doãn Chí Bình mắng hết một lượt.

Rốt cục thanh âm lớn ở sau lưng vang lên…

Quyển 1 - Chương 17

Sức ăn của bạch điêu…thật sự là lớn a!

Ta vừa đem thịt dê sống cắt thành từng khối nhỏ mớm cho hai con chim nhỏ lông trụi miệng rộng đang há ra đòi thức ăn, trong lòng vừa âm thầm tính toán giá trị của chúng nó sau này ra nhân dân tệ, ta tin tưởng… Mười mấy năm sau, đó tuyệt đối là một con số thiên văn…

Hai con chim xấu xí này tương lai nhất định cũng uy mãnh thần tuấn giống như cha mẹ chúng nó… Nhưng cũng giống nhau ở chỗ có một dạ dày lớn như không gian thứ nguyên. Nếu không phải ta là “con gái của Thiết Mộc Chân”, không phải lo lắng đến chuyện cơm ăn phí dụng, ta nhất định sẽ nhét chúng nó lại túi Mã Ngọc đạo trưởng ngay lập tức, để cho vị đạo trưởng thần kỳ đó tự mình nghĩ biện pháp giải quyết.

Dù sao y cũng là vì tạo tin tưởng với Quách đại hiệp tương lai mới lên đó đem chúng nó xuống…

Ta chỉ là tâm địa thiên lương, lo lắng tới tình hình kinh tế hiện tại của Quách đại hiệp tương lai, chủ động thu dưỡng đôi tiểu bạch điêu này —— đúng vậy, là một đôi. Hai con đều là của ta, không có phần của Quách đại hiệp!

Cái loại tình tiết “Ngươi một con, ta một con, ta giúp ngươi nuôi dưỡng trước” tràn ngập ái muội của cô gái ôm ấp tình cảm, đánh chết ta cũng sẽ không để cho nó xuất hiện… Ngoài lý do ta không có suy nghĩ gì đối với Quách đại hiệp, hơn nữa, nguyên nhân quan trọng là —— ta tuyệt đối, tuyệt đối không muốn tương lai sẽ bị Hoàng muội muội bảo hộ phu quân đuổi giết ba ngàn dặm…

Hai tiểu tử kia cuối cùng cũng đã cảm thấy ăn uống mỹ mãn, liền buông tha ta.

Ta nhận mệnh bưng chậu thịt dê còn lại đem về thiện trướng, sau đó chạy trối chết dưới ánh mắt nhiệt tình cùng quá khích của nhóm đại thúc, đại thẩm ở đó. Người trong tộc đều vô cùng chờ mong sự kiện Naadam kia, cùng với sau đó là hôn lễ sẽ được cử hành long trọng, ta là… người duy nhất không nằm trong số đó… Người ngoài…

Thật đáng tiếc là, sự thật vĩnh viễn sẽ không vì suy nghĩ của con người mà thay đổi, cho nên mặc kệ ta chờ mong hay không, ngày hội Naadam năm nay vẫn sẽ cử hành đúng thời gian.

Vô số lều trại được dựng lên trên thảo nguyên giống như nấm mọc sau mưa, bên ngoài đốt lên mấy trăm đống lửa lớn, nam nữ trẻ tuổi vây quanh lửa trại mà múa hát, thanh âm ngựa hí vang vọng khắp không trung.

Trong hãn trướng của Thiết Mộc Chân lại là một cảnh tượng khác, trong không khí ầm ĩ náo nhiệt của một bữa tiệc linh đình, ta lại hoàn toàn không có cách nào dời tầm mắt khỏi vị thiếu niên tuấn mĩ ngọc thụ lâm phong đang ngồi phía trên cao, bởi vì nếu lỗ tai của ta nghe không nhầm, căn cứ theo lời giới thiệu ngắn gọn rụt rè mà lại tự đắc của Hoàn Nhan Hồng Liệt khi nãy, vị thiếu niên này tên là… Hoàn! Nhan! Khang!

Nếu có thể, ta rất muốn xông lên đó, vừa túm cổ áo hắn vừa lắc, sau đó rít gào:

“Không phải ngươi lần đầu xuất trướng là khi đùa giỡn Mục cô nương sao, làm sao có thể không báo trước đã thình lình xuất hiện ở đây chứ, rốt cuộc là tên vương bát đản nào đã sửa lại tình tiết? Vạn nhất ngươi bộ dạng giống hệt cha ngươi hoặc là nương ngươi, sau đó bị Quách đại nương nhìn thấy thì làm sao bây giờ, vạn nhất ngươi cùng Quách Tĩnh gặp nhau trúng sét bất ngờ, nảy sinh huynh đệ luyến thì làm sao bây giờ, vạn nhất…”

...Được rồi, ta thừa nhận ta chỉ là nghĩ mà thôi, dù sao hắn cũng là tiểu thế tử của Kim quốc Lục vương gia, hạ mình tới đây xem Naadam mà thôi, trước khi Thiết Mộc Chân diệt Kim, ta không có can đảm kiêu ngạo với người ta.

Vì thế khi khóe môi tiểu vương gia khẽ cong lên trưng ra một gương mặt đẹp đẽ, hơn nữa khẽ gật đầu thăm hỏi về phía này, ta kiên trì khẳng định là hắn chào hỏi Đô Sử ngồi bên cạnh ta, chột dạ cúi đầu.

Bất quá… Có chuyện ta quả thật không nghĩ ra: rõ ràng là hai người hoàn toàn không có quan hệ huyết thống, vì sao hai cha con đó thoạt nhìn cũng rất giống nhau?

Khụ khụ… Ý ta không phải là Bao Tích Nhược mang thai bên ngoài trước a…

Chỉ là hai người bọn hắn, vẻ mặt, động tác thoạt nhìn cơ hồ không khác biệt lắm, giống như hiện tại… Vẻ chuyên chú lắng nghe người ta nói chuyện, gật đầu hoặc mỉm cười đúng lúc, nhưng thường thường hơi hơi nhếch miệng thể hiện sự khinh thường trong lòng; thời điểm trầm tư, ngón tay sẽ lơ đãng chạm qua ngọc bội bên hông, nếu là suy tư lâu, còn có thể vuốt ve ngọc bội cùng ti thao phía trên…

Duy nhất khác nhau chính là Hoàn Nhan Hồng Liệt có thể dễ dàng khống chế chính mình, những động tác nhỏ kia xuất hiện rất ít. Quả nhiên tiểu vương gia còn cần tu luyện nhiều a…

Đang cân nhắc sự khác biệt giữa hai cha con đó, trước mắt đột nhiên tối sầm lại, có cái gì đột nhiên che ở mắt ta, trán cùng chóp mũi cơ hồ cũng cảm nhận được áp lực đè xuống… cùng với cảm giác ấm áp của thân thể. Ta theo bản năng trừng mắt nhìn, lông mi tựa hồ đụng phải cái gì… Lập tức thanh âm giận dữ nặng nề của Đô Sử vang lên bên tai.

“Không cho phép nhìn!”

Không biết vì cái gì, nghe thấy loại khẩu khí như vậy, trước mắt thật giống như thấy được bộ dáng người nào đó nghiến răng nghiến lợi, sau đó thật sự không nhịn được rất muốn cười a…

“Không cho phép!”

...Người nào đó có vẻ giận quá rồi, bất quá hắn rốt cuộc giận cái gì chứ?Ta đưa tay bắt lấy bàn tay Đô Sử đang che trên mặt ta, trong lòng âm thầm nguyền rủa kẻ an bài chỗ ngồi hôm nay.

Trước kia mỗi lần trong trường hợp này, Đà Lôi đều ngồi ở bên trái ta chắn gió, che mưa, chắn rượu, chắn nộ khí, không biết vì sao hôm nay lại bị an bài ngồi ở đối diện, mà Đô Sử rõ ràng nên ngồi bên phía người của Vương Hãn, lại ngồi bên cạnh ta… Chẳng lẽ kẻ đó trong lòng hừng hực lửa bát quái, muốn xem kịch vui?

Ta không nhịn được rủa một trận, hai kẻ đã biết nhau hơn mười một năm, còn có thể có trò gì hay ho cho bọn họ xem chứ?

Bất quá… Hiển nhiên ta đã đánh giá quá cao sức nhẫn nại của Đô Sử…

Hắn túm lấy cánh tay ta, thấp giọng nói: “Theo ta ra ngoài!”

Hoàn cảnh này… có thể tự do chạy ra ngoài sao? Ít nhất trước kia ta cùng Đà Lôi cũng không dám tự tiện như vậy, còn có... vì sao hắn lại dùng tay trái túm lấy cánh tay ta, thực không thuận, rõ ràng tay phải thuận hơn…

Ách, tay phải… Ách, trong tay ta vẫn đang cầm… Là cái gì?







A a a! Có cái hố nào cho ta chui vào đi!

Ta… ta sao lại có thể làm chuyện mất mặt như vậy… Vừa rồi… móng vuốt vẫn cầm tay Đô Sử nãy giờ nhất định không phải là của ta… không phải là của ta, không phải là của ta, không phải là của ta…(đằng sau tỉnh lược một ngàn chữ).

Sau đó trước mắt bao nhiêu người, ta bị Đô Sử tha ra ngoài hãn trướng… Uy, ngươi thật sự muốn cho bọn họ xem kịch a? Uy, ta không cần a… Uy!
Bởi vì Đà Lôi thật sự ở quá xa không kịp cứu viện, mà Thiết Mộc Chân cùng những nhân vật cao cấp quan trọng bên phía Vương Hãn đều cười đến hiền lành mà thông tình đạt lý… cho nên ta hai mắt đẫm lệ, trực tiếp bị Đô Sử kéo tới chỗ yên lặng nào đó.

Cái duy nhất tốt là… Ở bên ngoài, trong gió đêm hơi lạnh, hai tai đỏ rực như muốn cháy dần dần khôi phục độ ấm bình thường…

Đô Sử buông tay, lại không nói lời nào.

“Ách… cái kia…” Ta thật cẩn thận lựa chọn từ ngữ, “Túm… gọi ta ra đây là có chuyện gì sao?”

Hắn trầm mặc một lát, đột nhiên hỏi ta: “Cô… có phải đã coi trọng tiểu vương gia kia rồi?”

Lời này vừa nói ra, ta lúc này mờ mịt, ta vì sao lại thích tên tiểu vương gia kia?

“Ta thấy cô luôn luôn nhìn hắn, là… là thấy hắn đẹp mắt?”

Uy, đây quả thực là nói xấu! Ta chỉ là quan sát theo thói quen, quan sát a!

Tuy rằng tiểu vương gia quả thật đẹp mặt, hơn nữa so sánh với Quách đại hiệp, càng có thể thấy được tầm quan trọng của gen di truyền từ cha mẹ. Đúng rồi, nếu suy luận theo như vậy, tướng mạo Quách đại tiểu thư tương lai tất nhiên không thể bằng Hoàng Dung, lại có thể mê hoặc một đống người thần hồn điên đảo, như vậy Hoàng Dung đang tuổi trẻ sẽ tuyệt sắc tới mức nào…

Trong đầu đang yy Hoàng cô nương phong hoa tuyệt đại, Đô Sử đột nhiên tiến lên trước một bước, cắn răng nói:

“Cô… Không cho phép cô coi trọng tiểu vương gia kia…”

Tiểu vương gia là của Mục cô nương, vì sao nhất định phải gắn lên đầu ta? Vì thế ta giận dữ: “Nếu ta coi trọng hắn, nhất định sẽ không được chết tử tế, được chưa!”

Sau đó…

Trong tiếng kêu của đám bò dê từ xa xa truyền lại, trong bóng đêm, ta không nhìn thấy vẻ mặt của Đô Sử, chỉ nghe hắn một lần lại một lần lặp lại bên tai ta :

“Không cho phép cô coi trọng tiểu vương gia…”

“Cũng không cho phép cô coi trọng tên nam mọi rợ kia…”

“Không cho phép cô coi trọng bất cứ ai… Cô là của ta… Vị hôn thê của ta…”

Vị hôn thê… cái này… còn cần ngươi tới nhắc nhở sao?

Chẳng qua là do cháu trai của Vương Hãn sẽ cưới con gái của Thiết Mộc Chân, chẳng qua là do Thiết Mộc Chân không sinh thêm đứa con gái thứ hai nào nữa, chẳng qua là căn bản không còn lựa chọn nào khác, chẳng qua là… như thế mà thôi…

Cho nên…

“Đà Lôi nhất định thực lo lắng, ta phải trở về.”

Gió đêm tháng bảy… Thì ra cũng có thể… lạnh như vậy…

Quyển 1 - Chương 18

Cờ màu phấp phới, tiếng chiêng trống vang dội, Naadam tháng bảy, là sự kiện đoàn kết, là sự kiện hữu nghị, người của các bộ tộc trên thảo nguyên đều mặc trang phục lễ hội, theo mệnh lệnh của Vương Hãn đại hãn và Thiết Mộc Chân đại hãn, vô số hoa tươi được trang trí cho lễ hội, toàn bộ giống như một biển hoa.

Xem, phía bên trái có hơn ba trăm tráng hán cao lớn vạm vỡ, bọn họ sắp tham gia cuộc đấu vật không hạng cân, người nào chiến thắng sẽ được lấy cô gái xinh đẹp nhất làm vợ.

Xem, nhóm các Thần Tiễn Thủ của các bộ lạc đều nghiêm nghị đứng bên phải, danh hiệu Thiện Xạ chính là mục tiêu bọn họ đang nhắm đến!

Xem, đang vung tay một cách tôn kính về phía Kim quốc Lục vương gia, Vương Hãn đại hãn và Thiết Mộc Chân đại hãn là nhóm các thiếu niên chăn nuôi du mục, bọn họ là những người cưỡi tuấn mã rong ruổi trên khắp thảo nguyên, ngay cả người của đoàn xiếc cũng phải tự thẹn với kỹ thuật cưỡi ngựa của “Dân tộc sinh trưởng trên lưng ngựa”.







Được rồi, ta thừa nhận ta thật sự vô cùng nhàm chán, cho nên ở trong đầu nhiệt tình dâng lên lời kịch của những trận thế vận hội trước đây đã xem.

Trên thực tế, so với xem những cuộc tranh tài ở Naadam, ta thà tình nguyện xem trận bóng đá của đội tuyển nam Trung Quốc, ít nhất có thể một tay vung quốc kỳ, một tay giơ chai nước khoáng mắng to “Chân thối”, khi mất hứng còn có thể vỗ mông bỏ đi… mà không phải giống như bây giờ, cứng ngắc ngồi cạnh đám tù trưởng Mông Cổ giả cười.

Huống chi… Tầm mắt của vị khách quý từ xa tới kia… vẫn luôn làm cho ta như ngồi trên bàn chông…

Đô Sử cùng Đà Lôi đều đi tham dự các trận tranh tài, mỗi lần vào dịp này, hai người bọn họ đều ra sức tranh đua, đương nhiên cũng sẽ va chạm kịch liệt, ví dụ như năm trước, hai người bọn họ đánh loạn lẫn nhau, cuối cùng đều té nhào từ trên lưng ngựa xuống, năm kia lại còn giương cung đối tên với nhau… Ách… Ta muốn đi nhìn xem năm nay thế nào…

Thật vất vả mới lẻn được ra bên ngoài, vừa mới đi chưa được hai bước, một thanh âm thiếu niên trong sáng vang lên phía sau.

“Xin dừng bước.”

Ta thầm thở dài trong lòng, xoay người nhìn lại, quả nhiên liền thấy khuôn mặt tuấn tú của tiểu vương gia đang cười đến xuân về hoa nở.

“Chẳng biết có thể nhờ… cô nương mang ta đi thăm phong cảnh nhân tình của thảo nguyên một phen được không?”

Ta cố gắng làm cho quanh thân tràn ngập màu hồng phấn cơ hồ mắt thường có thể thấy được, sau đó cười đến ghê tởm mà ngọt ngào, e thẹn xấu hổ gật gật đầu.

Tiểu vương gia vẫn duy trì vẻ tươi cười tốt lắm, nhưng gương mặt kia rõ ràng đã cứng ngắc rồi.
“Vậy… phiền cô nương rồi…”

Ta đương nhiên sẽ không nghĩ rằng vị tiểu vương gia tuấn tú so với ta còn xinh đẹp hơn lại “Nhất kiến chung tình” với ta giống như tình tiết cẩu huyết trong phim truyền hình. Trên thực tế nhìn những hành động của hắn mấy ngày nay, Hoàn Nhan Hồng Liệt dẫn hắn đến đây, mục đích lớn nhất hẳn là mượn cơ hội kết giao với các thế lực lớn ở Mông Cổ, nhằm củng cố thế lực của Triệu vương phủ… Quả nhiên là rất coi trọng đứa con trai này.

Vương Hãn cùng Thiết Mộc Chân là hai bộ lạc lớn mạnh nhất thảo nguyên hiện nay, Hoa Tranh kiêm nhiều thân phận như “Nữ nhi Thiết Mộc Chân cực kỳ sủng ái”, “Muội muội mà ấu tử của Thiết Mộc Chân thương yêu nhất”* cùng với “Vị hôn thê của người thừa kế của Vương Hãn”… nhiều thân phận linh tinh như vậy, đương nhiên tiểu vương gia sẽ không bỏ qua cơ hội giao hảo.

[*Theo tập tục của người Mông Cổ, con út ở nhà thừa kế, còn càng là con trưởng lại càng phải đi chinh chiến xa. Đó là lý do vì sao Thành Cát Tư Hãn trước khi qua đời chỉ để lại khoảng 4.000 quân “chính gốc” Mông Cổ cho mỗi người trong số ba người con trai lớn của ông, còn lại khoảng 101.000 quân chính gốc Mông Cổ cho Đà Lôi, con út của ông. Có thể thấy được địa vị của Đà Lôi rất cao]

Bất quá… Ta ác ý mỉm cười trong lòng, nói vậy xem ra hắn thực bất mãn với biểu hiện của ta hôm ở yến hội, cho nên hôm nay, sau khi đã bái phỏng các nhân vật quan trọng khác, mới không tình nguyện tới đây “ngẫu nhiên” gặp ta.

Vậy không thể trách ta không phải người tốt rồi nha, bởi vì… ta cũng không hề tình nguyện “ngẫu nhiên” gặp hắn…

Ta vẫn cảm thấy trong số những người trẻ tuổi, trừ bỏ Hoàng Dung, vị tiểu vương gia này xem như là người có tâm cơ mưu kế nhất rồi, nếu không phải thiệt thòi vì võ nghệ không cao cường, kết cục của hắn như thế nào còn rất khó nói. Một người toàn thân đều viết hai chữ “phiền toái” như vậy, ta cũng không muốn có giao tình gì với hắn, tốt nhất là… nghĩ cách để hắn tránh xa ta ra.

Cho nên kế tiếp, ta vừa đưa tiểu vương gia tới chỗ Đà Lôi đang thi đấu, vừa lấy vẻ mặt thuần thiết, ngẩng đầu 45° nhìn hắn si mê, sau đó liên tục hỏi hắn những câu thiếu não như “Tiểu vương gia, nương ngươi có phải rất xinh đẹp?” “Mọi người ở kinh thành không ở trong nhà bạt sao?” “Kinh thành có gì ăn ngon hơn thịt dê nướng không?” … một loạt vấn đề trong Thiếu Não Công Kích Đại Pháp.

Vì thế ngắn ngủn một đoạn đường, khóe miệng tiểu vương gia run rẩy với tần suất càng ngày càng cao, rốt cục… vừa nhìn thấy Đà Lôi xuất hiện trước mắt chúng ta, hắn một bước vọt lên, thân thiết vô cùng nắm tay Đà Lôi, sau đó liên tục “Nghe danh đã lâu” với “Không say không về” linh tinh, cứ thế cưỡng ép kéo Đà Lôi đi.

Ta không ngừng cố gắng, lấy bộ dạng cô gái hoài xuân đang chịu đả kích, ai oán nhìn theo bóng lưng bọn họ, tiểu vương gia không cẩn thận ngẫu nhiên quay đầu lại nhìn thấy, chân lập tức gia tốc, trong khoảnh khắc liền chạy trốn không thấy bóng dáng.
Ta thề là ta đã vô cùng nhẫn nại đi tới một chỗ yên tĩnh, nhìn bốn bề vắng lặng, mới bắt đầu không hề giữ hình tượng ôm bụng cười điên cuồng. Nhưng mà…

“Tiểu cô nương thật đúng là thông minh lanh lợi nha…”

Phía sau đột nhiên truyền đến thanh âm khiến ta sợ tới mức giật mình, bất quá… tiếng nói này vì sao có chút quen tai…

Cứng ngắc ngồi thẳng lên quay đầu nhìn, chỉ thấy NPC từng đi qua chỗ đại ca cùng đại tẩu kích tình trước đây, đang cười hì hì nhìn ta.

“Lại thấy mặt a, tiểu cô nương.”

Vừa nhìn thấy người nọ, ta liền lập tức phản xạ có điều kiện nghĩ đến câu nói về kỹ thuật vợ chồng mà lần trước hắn đã bỏ lại trước khi đi, sau đó rối rắm suy nghĩ không biết nên mặt dày ngồi lại hay là che mặt chạy đi…

Nhìn ta dại ra tại chỗ, hắn tựa hồ vô cùng vừa lòng với hiệu quả mình tạo ra, nhẹ phe phẩy chiết phiến cười nói: “Xem ra tại hạ chắc chắn không tuấn tú bằng tiểu vương gia a. Hai lần gặp mặt, tiểu cô nương cũng chưa từng dùng… loại khẩu khí cùng vẻ mặt đó để nói với tại hạ, thật sự là rất tiếc nuối…”

Hắn biết Dương Khang, hơn nữa đã nghe được toàn bộ những gì ta nói với Dương Khang?

Nếu như vậy, ta cũng không cần giả bộ, bất quá… ta không có võ công không thể phát hiện ra hắn thì không tính, nhưng Dương Khang đã luyện công phu Toàn Chân giáo cùng võ công của Mai tỷ tỷ mười mấy năm, chẳng lẽ cũng không phát hiện ra hắn sao?

Trường hợp này nói nhiều sai nhiều, ta quyết định im lặng là vàng, người nào đó lại tiếp tục tự biên tự diễn.

“Tiểu vương gia tuy nhỏ tuổi, nhưng cũng không phải là kẻ ngốc, lại có thể dọa hắn thành như vậy, tiểu cô nương thật là có bản sự…”

Câu này mà truyền ra ngoài nhất định sẽ rắc rối… Người này đang buộc ta giải thích sao, bà nó chứ!

Ta chỉ đành cắn răng nói: “Ta… làm sao dám dọa tiểu vương gia đâu, chỉ là đùa một chút thôi.”

“Vui đùa… sao?” Chiết phiến trong tay người nào đó phe phẩy một cái rồi hai cái, mới khẽ cười nói: “Tiểu vương gia tuy là thông minh, nhưng cũng tự phụ, xưa nay lại tâm cao khí ngạo, khó tránh khỏi có chút xem thường người khác. Tiểu cô nương…”

Hắn kéo dài âm điệu, khiến ta thầm rùng mình trong lòng, trong nháy mắt suýt nữa đưa tay rút kim đao bên hông, may mắn giữa chừng ta chợt nhớ tới một sự thật —— ta không hề có võ công, đối mặt với một cao thủ như vậy, cho dù cầm Ỷ Thiên kiếm chỉ sợ cũng không có phần thắng —— cho nên sửa tư thế thành nắm đai lưng.

Hắn tựa hồ lại hồn nhiên không bắt bẻ, cười tiếp tục nói: “… Cô thật ra rất hiểu chuyện hốt thuốc đúng bệnh.”

Quyển 1 - Chương 19

Lãnh tụ vĩ đại từng dạy chúng ta, giả ngốc một lần không khó, chỉ có giả ngốc một đời mới khó.

Mà theo kinh nghiệm thực chiến của cá nhân ta thì: ngốc, có rất nhiều loại… Cho nên trong trường hợp giả vờ hoa si + ngu ngốc không có hiệu quả, ít nhất ta vẫn còn một tuyệt chiêu, giả bộ bất đồng ngôn ngữ…

“Tiểu vương gia bị bệnh sao, nếu không sao lại phải cần tới thuốc?”

Ta lén lút sửa phát âm trở thành ngắc ngứ một chút, người này nếu đã theo chúng ta một chặng đường, hẳn cũng phải biết thân phận của ta, ta là người Mông Cổ, không hiểu thành ngữ Hán cũng là chuyện dễ hiểu.

Quả nhiên hắn nhíu nhíu mày, lập tức lại dường như không có việc gì cười nói: “Ngay cả điều này cũng chưa từng giảng cho cô nghe sao, xem ra… trong Giang Nam thất quái cũng không có người nào hiểu Kinh Thư a…”

Ta thầm giật mình trong đầu.

Cư nhiên biết là Giang Nam thất quái dạy ta tiếng Hán, không lẽ hắn đúng là cừu nhân cũ của bọn họ tìm tới cửa? Nên nhanh chóng báo với Giang Nam thất quái… hay là tìm cách để bảy kẻ ngoan cố kia không tới đây động thủ chịu chết…

Còn có, phải giải quyết mối phiền toái lớn trước mặt như thế nào?

Diệt khẩu? Phỏng chừng đánh không lại…

Lừa dối? Phỏng chừng nói không được…







Ta vẫn nên theo lời lãnh tụ dạy, tiếp tục tiến hành giả ngu đi!

“Ngươi nói cái gì? Ta nghe không hiểu lắm a…”

Ta giả cười nhanh chóng quét mắt nhìn hắn, xác nhận trên người hắn không mang theo trường kiếm, nhuyễn tiên, đại đao, lang nha bổng… các loại vũ khí có tính sát thương cao. Tuy rằng chiết phiến không rời tay kia có vẻ khả nghi, đai lưng kia nói không chừng cũng có thể là nhuyễn kiếm hay cái gì tương tự… Nhưng nói tóm lại nhìn qua cũng không có binh khí đặc thù gì…

“Tiểu cô nương là đang nhìn xem ta sử dụng binh khí gì? Chỉ tiếc…” NPC thoạt nhìn rất là tiếc nuối lắc lắc đầu, “…Nhuyễn tiên không phải là sở trường của tại hạ.”







Ô ô, mẹ ơi ta muốn về nhà! Địa cầu quá nguy hiểm… Người này thật đáng sợ! Ngay cả nghĩ cái gì hắn cũng đều đoán được, chẳng lẽ hắn hai mươi tư giờ đều đi theo quan sát Giang Nam Thất Quái?

Nói lại… Này rất giống biến thái theo dõi cuồng a… Một kẻ võ công cao cường biến thái theo dõi cuồng… Thật sự là đáng sợ…

Ta đang nổi da gà toàn thân, đột nhiên nghe một trận vó ngựa cực nhanh, tưởng xa mà gần truyền tới.

Vừa liếc mắt liền nhìn thấy một con ngựa toàn thân lông đỏ như máu đang điên cuồng phi về phía này, dường như còn có một người phục trên lưng ngựa. Ngay cả con Thần Câu của Thiết Mộc Chân, hay Thanh Thông của Đà Lôi nhất định cũng không có cước lực mau như vậy, chẳng lẽ là… Hãn Huyết Bảo Mã ?

Đang sửng sốt, tiểu hồng mã đã vọt tới trước mắt, người trên lưng ngựa cũng lớn tiếng kêu lên.

“Hoa Tranh, mau tránh ra!”

Quả nhiên là Quách đại hiệp đang thuần phục tiểu hồng mã!

Con ngựa này hắn sẽ tặng cho Hoàng mm cho nên ta không thể lấy được, không biết nó có chịu để cho ta cưỡi tới khi đã nghiền không nhỉ —— bị NPC dùng đai lưng hất lên không trung, nhìn theo bóng dáng một người một ngựa phía xa, suy nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu ta là vậy, ta quả thực là tham lam sao…

Lưng đột nhiên bị giật nhẹ, hai chân một lần nữa lại hạ xuống đất, NPC nhíu mày nhìn ta: “Tại sao nhìn thấy ngựa chứng mà cũng không biết chạy…”

Ta đang muốn nói lời cảm tạ, lại nghe hắn nói tiếp: “… Ai, cũng thật là khờ?”





…Ta quyết định không cảm ơn!

Tiểu hồng mã vừa như một trận gió chạy đi, từ phía sau, một con ngựa lại vội vàng chạy tới, lần này ta nhận ra… Là Hàn Bảo Câu đứng hàng thứ ba trong Giang Nam Thất Quái. Thuật cưỡi ngựa của y có thể nói là thiên hạ vô song, chắc là đang chỉ đạo Quách Tĩnh thuần ngựa. Con ngựa y cưỡi là Truy Phong Hoàng, cước trình không bằng tiểu hồng mã, cách xa một khoảng lớn… cho nên lúc này chính đang liều mạng đuổi theo…

Khoan khoan! NPC nếu là tới trả thù, lúc này y không phải “Dê vào miệng cọp” sao?

Trước khi đầu óc kịp phán đoán, cơ thể ta đã tự động phản ứng, thi triển ra một chiêu trong một trăm linh một chiêu thức phòng sói trên xe giao thông công cộng: Gót giầy công kích đại pháp!

Đầu tiên là nặng nề đạp lên chân NPC. Sau đó thuận thế lao qua, gắt gao ôm lấy thắt lưng hắn. Đáng tiếc những câu khẩu hiệu giống như lời thoại kinh điển trong phim như là “Ta ngăn hắn, người mau đi đi!” “Các đồng chí, xin vĩnh biệt!” còn chưa kịp hô lên, Truy Phong Hoàng đã lao vọt qua, trong gió chỉ còn lại thanh âm Hàn Bảo Câu lớn tiếng hô:

“Đừng tưởng rằng quay lưng lại ta sẽ không nhìn thấy ngươi, Hoa Tranh! Lại không thận trọng từ lời nói đến việc làm, chờ đấy, nhị sư phụ ngươi sẽ hảo hảo dạy dỗ lại ngươi…”







Lần sau còn xen vào chuyện sống chết của các ngươi nữa thì ta đúng là con ngốc!

Phẫn nộ buông tay ra, ta thực thành khẩn, tránh nặng tìm nhẹ nhìn về phía NPC xin lỗi: “Xin lỗi, làm bẩn hài của ngươi rồi!”

Người này… không phải tìm Giang Nam thất quái để trả thù… Tuy rằng ta không cảm nhận được sát khí là như thế nào, nhưng từ đầu đến cuối, cơ thể hắn cũng không hề căng thẳng hay có biểu hiện gì khác. Mùa hè quần áo đơn bạc, thực dễ dàng nhận ra điều đó.

“Nga nha, tiểu cô nương xem ta là người nào?”

Tự nhiên là xem ngươi là cừu nhân… Nhưng mà e ngại nguy cơ sẽ xảy ra, ta lá gan nhỏ, chỉ có thể mơ hồ không đáp lời. NPC cười đến cực kỳ lương thiện nói ra nốt nửa câu sau:

“...Mới có thể yêu thương nhung nhớ như vậy?”

Vì thế thời điểm Quách Tĩnh cưỡi tiểu hồng mã cùng Hàn Bảo Câu quay lại, chính nhìn thấy ta cúi đầu nhìn đất lệ rơi đầy mặt. Rốt cuộc cũng không thăm dò được NPC này là ai, ở đâu, người ta theo gió mà tới, lại theo gió mà đi rồi, nhẹ phất tay áo, không mang theo một gợn mây, chỉ chừa cho ta một đầu dấu chấm hỏi.

Duy nhất có thể xác định là… Người này thực rảnh rỗi… Hắn thực rất nhàn.

Hàn Bảo Câu không có hảo ý nhìn ta, sau đó cưỡi Truy Phong Hoàng đuổi theo gió rồi, còn lại ta cùng Quách Tĩnh mắt to trừng mắt nhỏ. Nga, còn có tiểu hồng mã kia, phỏng chừng dưới tay Quách đại hiệp gặp không ít khổ sở, lúc này liếc mắt nhìn người, lỗ mũi phát ra hơi thở phì phì, làm cho ta muốn chạm vào nó lại không dám xuống tay.

Quách đại hiệp thực hào sảng cho nó một chưởng, sau đó ôm lấy đầu nó nói với ta.
“Hoa Tranh, không sợ, muội tùy tiện sờ.”

Tiểu hồng mã khuất nhục quay đầu, yên lặng chảy xuống hai hàng nước mắt.

Ta bắt đầu giở trò… Khụ khụ, chính là sờ sờ hai má nó, vỗ vỗ cổ nó, ý đồ tạo cảm tình một chút. Cũng may nhìn dáng vẻ nó có lẽ cũng có chút vừa lòng, nói cách khác ta sẽ có cơ hội cưỡi nó lướt gió.

Bất quá con ngựa này mới chạy nhảy nửa ngày, sờ vào đầy mồ hôi… Ách?

Ta trừng mắt nhìn vết máu đỏ sẫm trên tay, nhìn vài giây mới hậu tri hậu giác nhớ tới đây là mồ hôi của tiểu hồng mã, cũng là bằng chứng chứng minh nó là “Hãn huyết bảo mã”.

Quách Tĩnh kinh hãi kêu lên, “Hoa Tranh, muội… muội bị thương? Hay là ngựa bị thương?”

Tiêu phí mất nửa ngày lời lẽ, Quách đại hiệp rốt cục cũng hiểu được đây là thiên phú dị bẩm của tiểu hồng mã nhà hắn, kế thừa huyết thống của Hãn Huyết Bảo Mã mà ngay cả Hán Võ Đế cũng phải phái hai mươi vạn đại quân đi tìm bắt, nói cách khác hôm nay hắn kiếm được quá lời rồi.

Chuyện này cho dù là người thành thật cũng khó tránh khỏi vui mừng quá đỗi, Quách đại hiệp tương lai khẳng khái lấy khăn tay từ trong áo ra cho ta lau tay. Hành động này trên thực tế đã cứu vớt cho cái áo choàng của hắn, bởi vì ta vốn định nhân lúc giảng giải lịch sử lựa thời cơ bôi ra áo hắn…

Đang tỉ mỉ lau đi mồ hôi như máu trên tay, tay ta đột nhiên lại bị người ta túm lấy, ngay sau đó trên đỉnh đầu liền vang lên thanh âm bất mãn của Đô Sử:

“Sao lại bị thương? Ai làm!”

Ta vừa nhanh chóng đem móng vuốt không một vết sứt mẻ đưa tới trước mặt hắn triển lãm, vừa cầm cái khăn tay loang lổ vết máu đưa trả Quách đại hiệp… nửa đường lại bị Đô Sử một phen đoạt lấy.

Hắn vừa nhìn thoáng qua, bỗng nhiên sắc mặt đại biến, quay lại nhìn ta.

“Cô… khăn này là cô cho hắn sao?”

Ách, cái khăn này có vấn đề gì sao? Là có cái gì kiêng kị mà ta không biết sao? Ta còn đang do dự, sắc mặt Đô Sử đã xanh mét, ngực kịch liệt phập phồng, thoạt nhìn… bộ dáng thực tức giận…

Vấn đề là… Hắn tức giận cái gì a?

Đô Sử đột nhiên vung tay dùng sức xé mạnh, tấm khăn kia đã bị rách làm hai nửa.

Bên kia Quách Tĩnh đã không nhịn được quát lên. “Đô Sử! Ngươi… ngươi đang làm cái gì!”

Đô Sử hừ lạnh một tiếng, hai tay ôm ở trước ngực, liếc mắt nhìn hắn, lại không nói lời nào.

Quách Tĩnh sắc mặt đỏ bừng, nhưng phỏng chừng còn nhớ “Võ giới” không ra tay, nửa ngày mới nghẹn ra một câu. “Ngươi… ngươi đưa trả khăn cho ta! Khăn của nương ta thêu cho ta…”

Đô Sử không biết tại sao lại sửng sốt, chần chờ nói: “Nương ngươi đưa cho ngươi? Nương ngươi… thêu đưa cho ngươi?”

“Kia…kia đương nhiên!”

Đô Sử cố kiềm chế, giống như vừa nghe được chuyện gì đáng sợ, thần sắc bất định khó hiểu, sau đó mới có chút không tình nguyện mở miệng nói: “Trở về ta nói người đưa lại cho ngươi một trăm tấm vải là được…”

—— Ta không có nghe sai đi, Đô Sử lại nói như vậy với Quách Tĩnh? Này xem như... Thừa nhận chính mình sai? Chuyện này quả thực so với trời đổ mưa màu hồng còn khiến ta khó tin hơn…

Đang muốn chọc hắn vài câu, người nào đó tính tình đại gia lại tái phát, hung thần ác sát trừng mắt nhìn ta.

“Hoa Tranh, sao cô lại một mình chạy đến đây? Thiết Mộc Chân hãn đang tìm cô, mau cùng ta trở về.”

“Được, được!”

Đô Sử trừng mắt nhìn ta một cái, xoay người nhảy lên ngựa. Ta nhận mệnh đang muốn cùng đi qua, nghĩ nghĩ, lại ngồi xổm xuống nhặt tấm khăn bị Đô Sử vứt dưới đất, dĩ nhiên là đã bị xé thành hai nửa.

Tuy rằng bị ta lau loang lổ vết máu, lại vẫn còn nhìn thấy được đường nét thêu, góc phải bên dưới thêu một bụi cây nhỏ, này… chỉ có ba phiến lá, thoạt nhìn thật là quen mắt a…

Năm đó khi cùng Quách đại nương học thêu, bà vì dạy ta, cũng thêu một cái khăn giống ta… Đương nhiên về phương diện thủ công, trình độ của ta rất gà mờ … Nhớ rõ cái khăn ta thêu đã đưa cho Chu Thông nghiệm thu, sau đó bị… đã bị…

Ta… giống như hiểu được chút gì đó, lại giống như... không hiểu được gì…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau