XUYÊN QUA THÀNH HOA TRANH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Xuyên qua thành hoa tranh - Chương 11 - Chương 15

Quyển 1 - Chương 10

Thời gian thấm thoát, năm tháng như thoi đưa. Mười năm… Cũng bất quá chỉ trong nháy mắt đã trôi qua.

Thiết Mộc Chân chỉ huy cấp dưới quân kỷ nghiêm minh, mỗi người anh dũng thiện chiến, mười năm liền tung hoành đại mạc không gì chống lại nổi, thôn tính vô số bộ lạc, đã vươn lên ngang hàng với địa vị của Vương Hãn.

Các bộ tộc không muốn quy thuộc bộ lạc của Thiết Mộc Chân, đều bị phá tộc diệt gia, những người còn sống sót liền bỏ chạy tới chỗ Vương Hãn tìm kiếm sự che chở, Thiết Mộc Chân lại coi như không biết. Vì thế những người dựa vào bộ lạc Vương Hãn lại càng nhiều, thanh danh “Từ ái dày rộng” của Vương Hãn cũng càng vang dội, thậm chí những tin đồn như “Chỉ có Vương Hãn mới có thể khắc chế Thiết Mộc Chân” linh tinh cũng càng xôn xao.

Nhưng mà… Đều không có người nào phát hiện sao? Thiết Mộc Chân đang muốn thôn tính tất cả các bộ lạc, một nơi cũng không bỏ qua, mà những người tìm đến nương tựa Vương Hãn cũng chỉ toàn những kẻ già yếu, chẳng những không có sức chiến đấu, mà một khi khai chiến, ngược lại sẽ trở thành trói buộc.

Mà Vương Hãn vẫn đang là “Thủ lĩnh các bộ lạc trên thảo nguyên”, là “Người duy nhất có thể khắc chế Thiết Mộc Chân”… Cho nên Kim quốc vô cùng vừa lòng đối với thế cục của hai bộ lạc lớn này, nói không chừng còn âm thầm cao hứng vì Vương Hãn không phải là thế lực lớn mạnh nhất —— lại không biết rằng tình thế thảo nguyên lúc này giống như cỏ khô được tẩm dầu, chỉ còn chờ lửa đốt lên mà thôi.

Ta xác định mười phần mười Thiết Mộc Chân sẽ là người châm lửa… Chỉ là không biết khi nào và lấy hình thức gì để bắt đầu mà thôi…

Từ từ, vì cái gì ta lại nói sang loại vấn đề rối rắm này rồi?

Rõ ràng cũng không phải chuyện của ta a… Ta chỉ là một người rảnh rỗi trên đầu mang danh hiệu “Con gái của Thiết Mộc Chân” mà thôi…

Thật là thực nhàn… Thực nhàn…

Từ sau khi Đà Lôi chính thức gia nhập bộ tướng của Thiết Mộc Chân, quanh năm chinh chiến, ta đã trở thành người nhàn rỗi tới mức suốt ngày chạy đi xem Quách Tĩnh luyện võ rồi… Xem Quách đại hiệp tương lai bị bảy vị sư phụ luân phiên đánh đòn thật là một chuyện khoái hoạt.

A, ta thật sự không phải là vui sướng khi người gặp họa a.

Chỉ là, ‘Bắc hiệp’ Quách Tĩnh tương lai đang bị đánh bầm dập trước mắt ta, cảnh tượng này không phải có thể tiếp nhận một cách bình thường được a…

Tỷ như vừa rồi ám khí của Quách Tĩnh thiếu chút nữa đánh trúng đầu một con trâu già ở cách đó hơn mười thước —— con trâu già đó còn lấy bộ dáng mạnh mẽ tránh thoát —— vì thế Kha lão đại nổi giận dùng quải trượng biểu diễn ‘Nam tử đánh đơn’ tại chỗ ; sau đó Quách Tĩnh lại đem bộ kiếm pháp nhẹ nhàng linh động ‘Việt nữ kiếm pháp’ thi triển giống như trâu húc xe, khiến Hàn Tiểu Oanh xưa nay dịu dàng cũng phải tức giận không ít, Trương A Sinh xót thê tử, vì thế cùng Chu Thông triển khai ‘Nam tử đánh kép’ với Quách Tĩnh…

Quách Tĩnh vừa chịu đòn, vừa thực ngay thẳng đưa ra nghi vấn: “Nhị sư phụ, người còn chưa kiểm tra, vì cái gì lại ra tay đánh con?”

Chu Thông nét mặt già nua ửng đỏ, ngượng ngùng ngừng tay.

Ta cười đến ngã vào trên cỏ, thực không có hình tượng quay cuồng, quay cuồng…

Chu Thông trừng mắt nhìn ta một cái. Ừm… Ta cảm thấy y đã hoàn toàn mất hy vọng trong việc giáo dưỡng ta trở thành một ‘Thục nữ’ rồi…

Chu Thông nói: “Nữ tử phải nhu hòa, mỉm cười nhẹ nhàng.”

Ta nói: “Con là người Mông Cổ…”

Chu Thông nói: “Nữ tử ra ngoài phải đi ở phía sau nam tử.”

Ta nói: “Con là người Mông Cổ…”

Chu Thông nói: “Nữ tử không nên cao giọng nói chuyện, ngữ khí phải mềm mại.”

Ta nói: “Con là người Mông Cổ…”



Chu Thông lật bàn: “Ngươi như vậy sao có thể gả cho Tĩnh… Gả cho người Hán được?”

Ta lật bàn: “Con sẽ không gả cho người Hán, có làm sao?”



Nói lại… đến bây giờ ta cũng chưa suy nghĩ cẩn thận được, Chu Thông cũng không phải loại thư sinh cổ hủ, vì sao khi đó lại nói với ta những lời đó? Còn có, y biết rõ Hoa Tranh cùng Đô Sử đã có hôn ước, vì cái gì còn nói “Gả cho người Hán”?
Sao y có thể biết… Hoa Tranh sẽ không gả cho Đô Sử…

Thân thể Quách Tĩnh cũng thật quá cứng rắn, sau khi bị bảy vị sư phụ thay phiên “dạy dỗ”, còn có thể kiên trì có nề nếp tiến hành luyện tập tiếp ——nghị lực này ta không theo kịp, cho nên cũng có chút kính nể.

Kỳ thật ta cảm thấy phương pháp dạy học của Giang Nam Thất Quái quả thực có vấn đề.

Mỗi ngày phải học bảy môn võ công đường lối hoàn toàn khác nhau, cho dù là thiên tài võ học cũng khó mà tiêu hóa hết được, huống chi là Quách Tĩnh bị Kim lão tiên sinh viết một lời bình là “Tư chất đần độn”.

Giang Nam Thất Quái tuy là có ý tốt, đều muốn đem hết tuyệt nghệ bản thân ra dạy cho đồ đệ này, nhưng cái gọi là “Tham nhiều ăn không được”, “Dục tốc tắc bất đạt” chính là tình hình của Quách đại hiệp trước mắt đây.

Ồ… Dạy học theo kiểu nhồi vịt, cho dù là ở thời đại nào cũng đều là phương pháp sai lầm a…

Mắt thấy Quách Tĩnh đã luyện đi luyện lại một bộ ‘Nam Sơn chưởng pháp’ mấy chục lần đến quay cuồng, mệt thở hổn hển như trâu còn không dám dừng lại, lại rút trường tiên ra chuẩn bị luyện ‘Kim Long tiên pháp’…

Ta vội vàng kêu lớn. “Từ từ!”

Quách Tĩnh thu tay, nghi hoặc nhìn ta.

Ta nhanh chóng gói đống đồ ăn để trên đất thành một bao, chạy đến một chỗ an toàn mới ngừng lại, mười phần chân thành mỉm cười.

“Hiện tại có thể bắt đầu.”

Phải biết rằng… Quách Tĩnh phóng ám khí tuy không có gì là chính xác, nhưng chỉ cần ngồi ở phía sau hắn thì sẽ không bị ngộ thương. Nhưng với trường tiên thì khác, chỗ nào trường tiên quất tới, chỗ đó sẽ không còn một ngọn cỏ, hơn nữa chẳng phân biệt được địch ta, công kích loạn xạ. Lần đầu tiên ta còn không có kinh nghiệm, bị hắn quất một nhát trúng lưng, ước chừng đau hơn nửa tháng.

Sau đó, dưới sự yêu cầu mãnh liệt của ta, trường tiên của Quách Tĩnh vốn nguyên bản dài ba trượng, bị đem ngâm nước chỉ còn sáu thước, cho nên không còn là sự uy hiếp đối với người đứng xem—— nhưng tương ứng với chuyện đó, lại càng dễ dàng khiến bản thân hắn bị đánh trúng hơn.

“Phanh!”

“Bang bang!”

“Bang bang phanh!”


Ta thật sự không thể tiếp tục trơ mắt nhìn hắn ngược đãi chính thân thể mình như vậy, cho nên… Ta quay đầu nhắm mắt lại…

Sau đó…

“Bang bang bang bang!”



Được rồi, roi của Quách đại hiệp bị ngâm nước hoàn toàn là do ta, trong lòng không khỏi cắn rứt lương tâm, ta hô to một tiếng:

“Dừng!”

Quách Tĩnh thực nghe lời, dừng tay nhìn về phía ta.

“Hoa Tranh, làm sao vậy?”

—— Nhân tiện nói một câu, một ngày nào đó của nhiều năm về trước, ta không hiểu vì sao đột nhiên được Giang Nam Thất Quái giao cho chức trách cùng quyền hạn “Giám sát tiểu tử ngốc kia luyện võ”. Tuy rằng không rõ… Bọn họ vì cái gì lại cảm thấy một kẻ không có nửa điểm võ công như ta lại có thể “giám sát” đồ đệ bảo bối của họ luyện tập được, nhưng vì có thể xem kịch vui, ta tâm tình khoái trá đã sảng khoái đồng ý.

Quách đại hiệp ánh mắt tinh thuần, phối hợp với cái trán sưng vù, cùng với hai má bị roi quất trúng còn hằn vết tơ máu, quay lại nhìn ta, ta thật sự là ngượng ngùng, lấy ra một chiếc khăn đưa cho hắn.

“Lau mặt đi, lại đây nghỉ một lát rồi hãy luyện tiếp.”

Hắn “ừ” một tiếng, đi tới ngồi bên cạnh ta, ngoan ngoãn bắt đầu lau mặt.

Thật sự là đứa nhỏ ngoan biết nghe lời a, ta cảm khái. Cho nên cho dù học võ không có tiến triển gì, Giang Nam Thất Quái cũng vẫn thực yêu đồ đệ này.

Quách Tĩnh trả khăn lại cho ta, do dự một chút, mới có điểm chán nản nói:

“Hoa Tranh, ta thực ngốc, luôn luyện không tốt, khiến các sư phụ tức giận…”

“Ách…”

Nhẩm tính thời gian, Mã Ngọc cũng sắp xuất hiện rồi, chờ Mã Ngọc bắt đầu dạy Quách Tĩnh nội công, hắn sẽ tiến triển cực nhanh, hiện tại cũng không cần lo lắng… Bất quá, ta cũng không thể nói như vậy với hắn a… Cho nên… Vẫn chỉ có thể lừa hắn thôi…

“Chuyện luyện võ ta không hiểu, nhưng nhị sư phụ đã dạy ta một câu là ‘Người chậm cần bắt đầu sớm’, nói cách khác cảm thấy chính mình chậm chạp, gặp chuyện cần phải cố gắng gấp bội, kết quả sẽ không thua kém gì những người thông minh. Một lần không được thì luyện mười lần, mười lần không được thì luyện một trăm lần… Tới khi có thể học được mới thôi…”

Sau đó ánh mắt Quách đại hiệp tương lai sáng lạn như có vẻ hiểu rồi, tiếp tục đứng lên luyện tập…

Thiếu niên đơn thuần thật là dễ lừa a… Quách đại hiệp… cứ đơn thuần như thế đi…

Phía xa xa, thanh âm của Đà Lôi chợt vang lên: “Hoa Tranh! Quách Tĩnh! Mau tới, chúng ta nhìn đại điêu đánh nhau! Hắc điêu cùng bạch điêu đánh nhau!”

Ta kích động vạn phần vội đứng dậy. Trời ạ, thì ra trận “Xạ điêu” xảy ra ngay hôm nay sao?

Mười năm trước, đôi bạch điêu kia không biết từ đâu mà tới, làm tổ ngay trên vách núi đen phía trước bộ lạc. Những người lớn tuổi trong tộc cũng chưa từng nhìn thấy loài bạch điêu nào lớn như vậy, mọi người đều nói đó là “Thần điểu” phù hộ tộc chúng ta, còn có người cung phụng trâu bò để bái tế dưới chân vách núi.

Ta thường xuyên kéo Quách Tĩnh cùng Đà Lôi đi xem chúng nó, đôi bạch điêu này tựa hồ có nhân tính, nhìn thấy ba người chúng ta thường bay thấp xuống, như là chào hỏi vậy —— đương nhiên cũng có khả năng là do ta yy mà thôi.

Mặc kệ nói như thế nào, chúng ta sớm tới đó, nói không chừng còn có thể cứu bạch điêu…

Quyển 1 - Chương 11

Lúc chúng ta tới đó, Thiết Mộc Chân đã sớm đến rồi.

Trên bầu trời, hai bạch điêu đang triền đấu cùng mười bốn, mười lăm con hắc điêu, giương trảo, dùng mỏ, lông chim bay loạn đầy trời. Hắc điêu hình thể tuy nhỏ, lại ỷ vào số lượng đông, dần dần đã chiếm thượng phong.

Mắt thấy hai bạch điêu càng ngày càng cách xa, nếu không ra tay ngay sẽ không thể cứu được nữa. Thiết Mộc Chân lại còn cùng thuộc cấp chỉ trỏ lên trời, nghiên cứu binh pháp của hắc điêu.

Ta quýnh lên, thốt lên: “Không phải là ‘Dương Đông Kích Tây’ sao! ‘Ba Mươi Sáu Kế’ của người Hán đã sớm viết rồi, phụ hãn còn không mau bắn hắc điêu!”

—— Sau đó hận không thể cắn đứt đầu lưỡi của chính mình. Cái này… Lại nói cho Thiết Mộc Chân biết về “Ba Mươi Sáu Kế” rồi…

Quả nhiên Thiết Mộc Chân thực có thâm ý quét mắt liếc nhìn ta một cái, quay đầu nhìn mọi người cười to nói: “Được! Hoa Tranh nói muốn bắn hắc điêu, chúng ta liền bắn hắc điêu! Lấy cung tiễn của ta đến!”

Những năm gần đây, trước mặt người khác, Thiết Mộc Chân luôn làm ra vẻ cực kỳ sủng ái nữ nhi Hoa Tranh, cơ hồ là nói gì nghe nấy. Cho tới bây giờ, ta cũng rất phối hợp, luôn đề ra một ít yêu cầu lông gà vỏ tỏi, tỷ như “Không cho phép đem Tháp Na giết ăn” hoặc là “Ta không cần học thêu” linh tinh…

Cho dù Thiết Mộc Chân làm như vậy là có dụng ý gì, tóm lại ta hoàn toàn không muốn đoán ý nghĩ của một kẻ như Thành Cát Tư Hãn… Cũng không thể đoán được…

Thiết Mộc Chân quân kỷ thực nghiêm minh, y chưa phát lệnh, ngay cả Đà Lôi cũng không dám động. Nay vừa mở miệng, mọi người đều giương cung cài tên, bắn về phía hắc điêu.

Chỉ trong khoảng khắc, đã có một đám hắc điêu bị bắn trúng, rơi xuống mặt đất. Những con hắc điêu còn lại đều bay lên chỗ cao mà trốn, đợt tên bắn thứ hai của chư tướng còn chưa chạm tới thân hắc điêu đã hết đà rơi xuống.

Thiết Mộc Chân quay đầu nhìn về phía mọi người, cười nói: “Ai còn có thể bắn trúng, ta sẽ thưởng lớn!”

Bắn điêu cũng phải có kỹ thuật.

Phải biết rằng ở thời đại này không hề có công cụ gì giúp nhắm chuẩn mục tiêu. Hơn nữa ở thảo nguyên hàng năm mưa to gió lớn mặt trời chói chang, điều kiện khí hậu khắc nghiệt, kỹ thuật bắn tên không tốt là không xứng ra chiến trường.

Dạy Đà Lôi cùng Quách Tĩnh kỹ thuật bắn tên, chính là Triết Biệt, người được mấy vạn binh cường tướng mạnh dưới trướng Thiết Mộc Chân công nhận là người có tiễn pháp cao minh nhất.

Quách Tĩnh theo Giang Nam Thất Quái học võ mười mấy năm, tuy rằng trước mắt mà nói, võ công thực không ra gì, nhưng lực cánh tay cùng nhãn lực so với người thường đều đã cao hơn rất nhiều. Cho nên dưới tình huống mũi tên thứ hai của Đà Lôi đã thất bại, hắn vẫn có thể nhất tiễn hạ song điêu.

Đà Lôi lúc này hoan hô nói, “Phụ hãn, người nói bắn trúng có thưởng có phải không? Quách an đáp bắn trúng rồi, người phải thưởng hắn!”

Không thể không nói là… Đà Lôi ngươi thật đúng là kế thừa khí độ rộng rãi của Thiết Mộc Chân…

Thiết Mộc Chân có lẽ cũng có chút tán thưởng biểu hiện đó của Đà Lôi, cười nói: “Thưởng cái gì cũng được!” Quay đầu nhìn về phía Quách Tĩnh, “Ngươi muốn cái gì?”

Quách Tĩnh hơi hơi sửng sốt, còn chưa kịp nói chuyện, Đà Lôi đã giành trước hỏi: “Thật sự thưởng cái gì cũng đều được?”

Ách… Người Thiết Mộc Chân muốn thưởng là Quách Tĩnh… Đà Lôi kích động như vậy làm gì?

Thiết Mộc Chân gật gật đầu, “Ta lại có thể lừa đứa nhỏ sao?”

Đà Lôi như là vừa buông được tâm sự gì, thở phào một hơi, túm lấy Quách Tĩnh cùng nhau nhảy xuống ngựa, chạy vội tới trước ngựa Thiết Mộc Chân, quỳ xuống.

“Phụ hãn, tâm tư an đáp con rất rõ ràng, con thay hắn cầu một chuyện.”

“Chuyện gì?”

“Cầu phụ hãn đừng đem Hoa Tranh gả cho Đô Sử, tiểu tử kia tính tình xấu, Hoa Tranh gả cho y tất sẽ phải chịu khổ…”Vì cái gì lại là… Đà Lôi đưa ra thỉnh cầu này? Tình tiết chuyện xưa lại cải biến sao… Là vì ta cứu cả đôi bạch điêu?

Thiết Mộc Chân ngẩn ra, cười nói: “Thật sự là lời nói của đứa nhỏ, làm sao được.” Hơi trầm ngâm, đưa tay cởi bảo đao bên hông, “Như vậy đi, ta thưởng an đáp ngươi một bảo vật…”

Hơn trăm ngàn lời kịch nổi lên trong đầu ta, giờ này khắc này rốt cục cũng có đất dụng võ rồi.

“Phụ hãn, Quách Tĩnh là xin thay cho con, người nếu không đồng ý, sửa thành ban cho Kim đao thì cũng phải là ban cho con mới đúng!”

Đánh chết ta cũng không muốn “Kim đao Phò mã” xuất hiện, cho nên… Trước tiên xuống tay với Kim đao…

Thừa dịp Thiết Mộc Chân còn chưa mở miệng cự tuyệt, ta âm trầm quay đầu nhìn về phía Quách Tĩnh.

“Quách Tĩnh khẳng định đồng ý, đúng không?”

Quách Tĩnh lui về phía sau nửa bước, mới đáp: “Phải, đại hãn người đem bảo vật cho Hoa Tranh đi, con từ bỏ.”

Thiết Mộc Chân phá lên cười, lấy roi ngựa chỉ chúng ta. “Tĩnh nhi, ngươi hôm nay nhất tiễn hạ song điêu, ban thưởng lại bị Đà Lôi cùng Hoa Tranh lấy mất, bình thường bọn họ cũng khi dễ ngươi như vậy?”

Quách Tĩnh lắp bắp nói: “Đà Lôi tốt lắm, Hoa Tranh cũng tốt lắm… Không có khi dễ con…”

Thiết Mộc Chân cười nói: “Ta nói cho ngươi, thì là cho ngươi.”

Nói xong liền đưa kim đao cho Quách Tĩnh, Quách Tĩnh hai tay tiếp nhận, ngập ngừng nói: “Đại hãn, con… con có thể cho Hoa Tranh không?”

Thiết Mộc Chân cười, “Là kim đao của ta, ta muốn cho ai thì cho; là kim đao của ngươi, ngươi muốn cho ai thì cho người đó.”

Tốt lắm, kim đao vào tay!Tuy rằng so ra kém chủy thủ của Quách Tĩnh, nhưng nó cũng được coi là bảo đao chém sắt như chém bùn rồi, cũng là lợi khí phòng thân. Huống chi vỏ đao cùng chuôi đao đều khảm nạm vàng ngọc, vạn nhất tương lai lúc nào thiếu tiền, còn có thể lấy ra đem đổi…

Thiết Mộc Chân mang theo thuộc cấp trở về doanh địa, lại cho phép Đà Lôi ở lại.

“Huynh muội các ngươi đã thật lâu không gặp rồi, ở lại chơi cùng Hoa Tranh đi.”

Người bên cạnh nhìn vào, chỉ thấy đây tự nhiên lại là biểu hiện sủng ái nữ nhi của Thiết Mộc Chân… Kỳ thật, ta cũng hiểu được dụng ý của y… Không phải để ta ngăn cản ý niệm trong đầu Đà Lôi sao…

Quả nhiên, nhìn mọi người đã đi xa, Đà Lôi phẫn nộ nói: “Ta thật không rõ, phụ hãn thương muội như vậy, vì cái gì lại nhất định phải gả muội cho Đô Sử!” Nói xong ngẩng đầu trừng mắt nhìn ta một cái, lại nói: “Muội cũng thật là! Phụ hãn chiều ý muội như vậy, vì cái gì không nói muội không muốn gả cho Đô Sử? Muội cùng an đáp…”

Thiết Mộc Chân cứng rắn như thép, làm sao có thể thật sự chiều ý ai… Biết vậy nhưng không thể nói rõ cho Đà Lôi, cho nên… Ta chuẩn bị lựa lời mà nói.

“Đà Lôi, việc hôn nhân này định cũng đã định mười một năm rồi. Người Mông Cổ chúng ta đều thủ tín nghĩa, có phải thế không?”

Nhìn Đà Lôi gật gật đầu, ta mới nói tiếp:

“Nếu phụ hãn từ hôn, chính là chủ động bội ước, chính là làm trái với tín nghĩa. Tương lai các bộ thủ lĩnh không phục…” Câu nói kế tiếp nghẹn lại trong cổ họng ta.

Đột nhiên trong đầu giống như xẹt qua một đạo sét sáng lòa, những chuyện trước đây ta không suy nghĩ cẩn thận, bây giờ được chiếu sáng trưng:

Vương Hãn là chướng ngại vật cuối cùng, cũng là lớn nhất trong việc thống lĩnh thảo nguyên của Thiết Mộc Chân.

Nếu năm đó Thiết Mộc Chân đem Hoa Tranh gả cho Đô Sử là vì muốn mượn sức Vương Hãn, như vậy với cục diện hiện tại, y vẫn đang kiên trì thực hiện việc hôn nhân này… hẳn là lại có tính toán khác. Hơn phân nửa là đang ngầm động tay động chân gì đó, làm cho Vương Hãn bên kia không thể không bội ước đi… Tỷ như để Hoàn Nhan Hồng Liệt ra mặt xúi giục… Sau đó y hẳn là có thể quang minh chính đại xuất binh tấn công Vương Hãn rồi…

Một trận lạnh gió thổi qua, ta không nhịn được rùng mình.

“Hoa Tranh, Hoa Tranh!”

Ta nghĩ… Sắc mặt của ta hơn phân nửa là có chút khó coi, bởi vì Đà Lôi chính đang lo lắng nhìn ta.

“Hoa Tranh, muội làm sao vậy?”

“Không có gì…” Ta miễn cưỡng cười cười, “Đà Lôi huynh không cần lo lắng như vậy a, dù sao… cũng còn rất sớm…”

Chuyện đính hôn kia… nói gì thì Hoa Tranh cũng mới có mười lăm tuổi thôi… Ít nhất cũng phải chờ tới khi trưởng thành đi…

Đà Lôi ngạc nhiên nhìn ta. “Hoa Tranh, muội… muội thật không biết?”

“Biết… cái gì?”

Có chuyện gì ta nên biết mà lại bỏ lỡ sao…

“Sứ giả của Vương Hãn hôm nay sẽ tới, là tới… thương nghị chọn ngày thành thân của muội cùng Đô Sử!”

Quyển 1 - Chương 12

Ta cơ hồ là bị Ba Đặc Nhĩ ném xuống cỏ.

Ba Đặc Nhĩ là hảo thủ đô vật hạng nhất trong tộc, thể trạng cao lớn to béo. Y vốn là thân binh của Thiết Mộc Chân, từ khi Đà Lôi chính thức gia nhập quân đội, liền được phái trở thành cận vệ của Đà Lôi. Lấy thể trạng của y mà nói, cho dù muốn khiêng ta giống như khiêng bao tải cũng dư sức, cũng may mà y vẫn còn để lại cho ta chút mặt mũi, không quăng ta như quăng bao tải, có thể thấy được ta làm ‘con gái của Thiết Mộc Chân’ cũng không phải là hoàn toàn vô dụng.

—— Tất cả đều là tự mình an ủi mà thôi.

Trên thực tế ta căn bản chính là bị Ba Đặc Nhĩ ném về phía trước… Nhưng lại theo quán tính, ngã về phía sau với một tư thế khá là bất nhã.

Sau đó nghe được đồng thời ba tiếng kinh hô.

“Hoa Tranh!”

“Đà Lôi, thân binh của ngươi đang làm cái gì? Cư nhiên lại dám ném vị hôn thê của bổn thiếu gia!”

“Ngươi quản cái gì? Còn nữa, ai nói muội tử của ta sẽ gả cho ngươi.”



Tốt lắm, có vẻ rất vui nhỉ, thế cho nên hoàn toàn không có ai nghĩ đến chuyện đỡ ta dậy một cái… May mắn ta còn có thể tự mình nhúc nhích…

Đầu năm nay, nam nhân chính là không đáng tin cậy a… Ngay cả ca ca cũng giống vậy…

Ta cắn răng xoa xoa thắt lưng đứng lên, căm tức nhìn ba tên đứng trước mặt.

Quách Tĩnh không chống đỡ được lui về phía sau nửa bước, sau đó… Đà Lôi quay đầu chuyên chú nhìn ngắm đàn bò dê phía xa xa, sau đó… Quên đi, bộ dáng Đô Sử đại gia kia vẫn là mặt vênh lên tận trời, ta cũng không thể trêu vào hắn.

Trước thu thập người trong nhà đi.

Vì thế chống nạnh chỉ thẳng mặt quát: “Đà Lôi, Quách Tĩnh, các huynh ở đây làm gì!”

Tuy rằng biết Đà Lôi gặp Đô Sử mà không có tranh chấp gì mới là kỳ tích, nhưng mà… Thỉnh thoảng hắn không thể cố gắng nhịn một chút sao?

Đà Lôi căm giận nói: “Tên tiểu tử xấu tính này tìm an đáp gây phiền toái!”

Lấy khẩu cung của nhân chứng Đà Lôi như sau:

Lúc ấy Quách đại hiệp tương lai đang chăm chỉ rèn luyện, tên tiểu tử xấu tính nào đó ngang nhiên vô cớ xông đến quất hắn một roi ngựa. Quách Tĩnh lúc này thân thủ tuy vẫn còn chậm chạp, nhưng đối phó với người thường vẫn là dư sức, một roi của Đô Sử chẳng những không khiến hắn bị thương, còn bị hắn túm chặt giật lại đến lảo đảo, Đà Lôi thấy việc nghĩa ra tay, xông lên tranh chấp với Đô Sử…

Khụ khụ, vị nhân chứng này tuy rằng có tính thiên vị một bên, đôi chỗ không hợp lý, nhưng ta cũng có thể đoán được đại khái tình hình. Tóm lại cũng vẫn giống như trước đây, hơn phân nửa lại là vì mấy chuyện nhỏ lông gà vỏ tỏi, khiến Đô Sử nhìn Quách Tĩnh không vừa mắt, sau đó Đà Lôi che chở Quách Tĩnh, sau đó trở thành Đô Sử cùng Đà Lôi tranh chấp…

Ta ai oán nhìn về phía Ba Đặc Nhĩ giống như một tòa tháp sắt đứng phía sau, vì cái gì mỗi lần ba người bọn họ cãi nhau cũng đều lôi ta tới giải quyết? Trông ta rất giống bình chữa cháy sao…

Ba Đặc Nhĩ hiên ngang lẫm liệt nhìn lại, cái loại ánh mắt ‘Cho ngươi chết’ này thật sự là làm cho ta hận không thể nhảy dựng lên cong hai móng vuốt với y… Vì cái gì phải nhảy dựng lên? Bởi vì không nhảy lên thì làm sao mà với tới y được …

“Hoa Tranh! Cô nhìn cái gì vậy!” Thanh âm tức giận của Đô Sử vang lên phía sau ta.

Ta còn chưa kịp nói chuyện, Đà Lôi đã nhảy dựng lên, “Muội tử ta muốn nhìn gì thì nhìn, ngươi quản được sao?”

Ừm, Đà Lôi ngươi nói rất khá! Dẫn trước.

“Nàng sắp gả cho ta, vì sao ta không thể xen vào?”

… Đô Sử vượt lên!

“Ai nói nàng sẽ gả cho ngươi! Ta còn không đồng ý!”Ta vô cùng vừa lòng, Đà Lôi lại dẫn trước!







Thiếu chút nữa quên, ta tới là để khuyên giải, không phải là tới để xem kịch…

“Khụ khụ… Cái kia… Hôm nay lại là vì cái gì mà tranh chấp?”

Không khí đột nhiên yên tĩnh, ba người nhìn trời a nhìn trời, xem đất a xem đất, chính là không một kẻ nào mở miệng. Không khí này thực kỳ lạ a… Bình thường Đà Lôi cùng Đô Sử đã sớm lên tiếng.

“Uy, rốt cuộc là vì cái gì a?”

Ba người không hẹn mà cùng liếc mắt nhìn ta một cái, sau đó bắt đầu trừng nhau… Mắt thấy một trận hỗn chiến mới sắp triển khai, ta âm thầm tính toán, quyết định bóp quả hồng mềm trước, trước tiên đuổi Quách Tĩnh đi.

“Quách Tĩnh, nhị sư phụ dạy huynh ‘Võ giới’, đọc cho ta nghe.”

Quách Tĩnh bối rối nói: “Võ giả, giới chi tại đấu, duy đối trung thần, hiếu tử, tiết phụ, liệt sĩ, cho dù liều chết, cũng nên khuynh lực tướng đến đỡ.”

Hai mươi bảy chữ này chính là nguyên tắc của người học võ, kẻ học võ phải ghi nhớ tạc tâm, Quách Tĩnh cũng có thể thuộc làu làu.

“Nhị sư phụ có nói ý nghĩa ‘Giới chi tại đấu’, huynh còn nhớ rõ không?”

“Nhớ rõ, không thể tùy ý ra tay với người thường.”

“Vậy vừa rồi huynh ra tay với Đô Sử có phải đã phạm ‘Võ giới’?”

Quách Tĩnh thành thực gật đầu.Ta một tay chống nạnh, một tay chỉ về triền núi phía xa xa, “Được, qua đằng kia chạy năm mươi vòng, sau đó luyện tập gấp đôi bài học ngày hôm nay.”

Mắt thấy một thế hệ đại hiệp tương lai cứ như thế nghe lời chạy về phía xa, ta đột nhiên cảm thấy… mình thật sự là rất có phong phạm đại tỷ… Vui mừng mỉm cười, mỉm cười…

“Hoa Tranh, cô nói cái gì cùng tiểu tử kia vậy?”

… Lúc này ta mới nhớ ra Đô Sử nghe không hiểu tiếng Hán, có lẽ hắn nhìn thấy ta cùng Quách Tĩnh luyên huyên một hồi, sau đó Quách Tĩnh liền biến thành ‘đứa trẻ chạy về phía mặt trời’ rồi…

Tuy rằng rất muốn nói “Ta niệm hai câu thần chú làm cho người ta phải nghe lời” hay mấy câu linh tinh, nhưng lo lắng cho cảm xúc người nghe cần ổn định, cho nên ta thành thật trả lời:

“Ta phạt hắn qua đằng kia chạy năm mươi vòng, việc học hôm nay luyện gấp bội.”

Cái này… Đô Sử đại gia hẳn là vừa lòng rồi chứ…

Tuy rằng cũng không phải vì ta muốn làm cho hắn vừa lòng mới phạt Quách Tĩnh. Thân là người tập võ, không được ngang nhiên ra tay với người bình thường, nếu không tuân thủ điều đó, chỉ cần tranh chấp nhỏ cũng có khả năng dẫn đến tai nạn chết người…

“Ngươi, các ngươi…” không biết vì sao Đô Sử lại tức giận đến mức nói không lên lời, sau một lúc lâu mới bực tức nói: “Về sau không cho phép cô nói chuyện cùng tên người nam mọi rợ đó!”

Ta liếc mắt nhìn, mặc kệ hắn.

Đà Lôi cả giận nói: “Chuyện giữa muội tử ta cùng an đáp, ngươi quản được sao?”

Đô Sử cũng cả giận nói: “Nàng lập tức sẽ gả cho ta, vì sao ta không thể quản?”

Ách? Ta lúc này mới hậu tri hậu giác nhớ đến, ngày hôm qua Đà Lôi nói Vương Hãn phái người đến thương nghị chuyện thành hôn giữa Đô Sử với Hoa Tranh, chẳng lẽ là Đô Sử theo sứ giả tới đây, khó trách mới sáng sớm đã xuất hiện ở chỗ này.

Vấn đề là… Hắn không phải nên ở chỗ Thiết Mộc Chân mới đúng sao, vì cái gì lại chạy tới tìm Quách Tĩnh gây phiền toái?

Trước mắt đột nhiên tối sầm lại, Đà Lôi đã đứng chắn trước người ta. “Đô Sử, ngươi nghe cho rõ, ta tuyệt đối sẽ không để cho Hoa Tranh phải gả cho ngươi!”

Đô Sử sau một lúc lâu mới từ trong lỗ mũi “Hừ” ra một tiếng: “Chỉ sợ việc này ngươi không làm chủ được! Đừng tưởng rằng chuyện hôm qua các ngươi làm ta không biết… Gã người nam mọi rợ an đáp của ngươi…”

Đà Lôi cắn răng nói: “Ta không biết phụ hãn nghĩ như thế nào, ta cũng không quan tâm phụ hãn nghĩ như thế nào, tóm lại chỉ cần ta còn sống, ngươi đừng mơ tưởng cưới Hoa Tranh!”

Đô Sử cười nhạo một tiếng, “Đà Lôi, muốn ngươi chết cũng chẳng phải chuyện gì khó…”

Ngữ khí của hai người bọn họ… Vì sao càng ngày càng không hợp nhau rồi…

Ta vừa cúi người, định chui từ phía sau Đà Lôi ra để nhìn cho rõ, lại bị hắn đưa tay cản lại, chắn bên cạnh.

Đà Lôi sắc mặt xanh mét nhìn chằm chằm Đô Sử, “Chuyện ngươi làm, cũng đừng cho là ta không biết…” Hắn gằn từng chữ: “Nhã Mễ Nhi theo ngươi mười năm, mấy ngày trước lại bị ngươi dùng roi đánh chết ngay tại trướng… Ta làm sao có thể để cho Hoa Tranh gả cho một người như ngươi!”

Câu cuối cùng của Đà Lôi cơ hồ là rít ra.

Sắc mặt Đô Sử giống như nháy mắt bị rút hết máu, trở nên trắng bệch.

Nhã Mễ Nhi…bị Đô Sử đánh chết?

Ta hai chân mềm nhũn, may mắn túm lấy cánh tay Đà Lôi mới không bị té ngã trên đất, Nhã Mễ Nhi…chính là Nhã Mễ Nhi kia sao?

Quyển 1 - Chương 13

Có một số việc, Đà Lôi không biết… Nhưng ta biết…

Mười năm trước, Thiết Mộc Chân từng tặng vài nữ nô mĩ mạo cho Đô Sử, Nhã Mễ Nhi là một người trong số đó. Từ đó về sau nàng vẫn luôn đi theo hầu hạ bên người Đô Sử, nghe nói rất được sủng ái.

Nhưng Nhã Mễ Nhi chính là… gián điệp ngầm do Thiết Mộc Chân sắp xếp vào a…

Từ lúc lấy danh nghĩa nữ nhi sủng ái của Thiết Mộc Chân tuyên bố “Ta không học thêu”, những người trong các bộ tộc khác đều phải trợn mắt —— lúc đó Mông Cổ mặc dù không có kỹ thuật thêu tinh diệu tuyệt luân như ở Giang Nam, nhưng phụ nữ cũng phải học may vá thêu thùa —— nhưng lại ngại mặt mũi của Thiết Mộc Chân, không dám nghị luận trước mặt, chỉ có thể len lén thương cảm cho “Cháu trai đáng thương của Vương Hãn đại hãn” …

Thái độ của Đô Sử vô cùng khác thường, lại không vì mất mặt mũi mà tới tìm ta gây phiền toái, thoạt nhìn, ngược lại, lại còn có vẻ cao hứng… Từ đó về sau, Nhã Mễ Nhi thường đem xiêm y bốn mùa tới cho ta, hơn nữa còn có những việc linh tinh vụn vặt gì đó, một năm ít nhất cũng về bộ lạc hơn mười lần.

Chỉ là… Mỗi lần trừ bỏ thăm cha mẹ người nhà, hơn phân nửa thời gian nàng đều ở tại doanh trướng bí mật nào đó của Thiết Mộc Chân. Thiết Mộc Chân tựa hồ cũng không ngại để ta biết chuyện này, bởi vậy những lần ta tới nói chuyện về Hán thư như “Ba mươi sáu kế” linh tinh, thường có thể gặp được Nhã Mễ Nhi…

Hơn phân nửa là chuyện Nhã Mễ Nhi trộm tin tình báo bị Đô Sử phát hiện… Cho nên mới hạ độc thủ như vậy…

Lúc đó mạng người hèn mạt, nô lệ là hạ đẳng, bị giết là chuyện bình thường, nhưng mà... nhưng mà…

Ta nghe được thanh âm tối nghĩa của chính mình. “Đà Lôi… Huynh tới lều của muội chờ, muội… Có chuyện muốn nói với Đô Sử…”

Đà Lôi tất nhiên là mãnh liệt phản đối, ta không chịu nổi vừa túm vừa quát hắn, chỉ thiếu nước chỉ tay lên trời mà thề Đô Sử nhất định sẽ không dám ra tay cướp cô dâu ở ngay tại lãnh địa của Thiết Mộc Chân… Đà Lôi như vậy mới phẫn nộ mang theo Ba Đặc Nhĩ rời đi.

Đô Sử sắc mặt tái nhợt nhìn ta, lại không nói được một lời. Người kiêu ngạo như vậy, tuyệt nhiên khinh thường việc lên tiếng giải thích…

Ta suy nghĩ một lúc lâu mới mở miệng: “Nhã Mễ Nhi nàng… Nói thế nào cũng là hai mạng người, ngươi thật sự nhẫn tâm…”

“Cô nói cái gì?” Đô Sử cau mày.

Ta thở dài một hơi, quả nhiên… Hắn còn không biết sao?

“Lần trước Nhã Mễ Nhi tới đưa quần áo, đã nói với ta, nàng đã hoài thai đứa nhỏ của ngươi…”

“Không có khả năng đó!”

Không có vẻ khiếp sợ như ta dự đoán, Đô Sử ngược lại là nổi giận lôi đình hét lên với ta, phản ứng kịch liệt giống như… mãnh thú bị giẫm phải đuôi.

“Nàng ta căn bản không mang thai! Ta mới không… Nàng ta sao có khả năng!”

Ta thật sự là ngượng không dám hỏi hắn rốt cuộc là thông qua quý thủy hay là bà mụ mà xác định được trạng thái sinh lý của người bên gối. Bất quá… Đô Sử không lỗ mãng giống Đà Lôi, làm việc rất cẩn thận, nếu hắn có thể khẳng định như vậy, ta tự nhiên cũng tin tưởng.

Nói như vậy, Nhã Mễ Nhi… gạt ta? Nghĩ đến chuyện ngày đó nàng khóc lê hoa mang vũ cầu ta để cho nàng sinh hạ đứa nhỏ…

Uy, loại này rất giống… Ác bà bà trong phim truyền hình cẩu huyết lúc tám giờ, hoặc là bà vợ ghen tuông ngăn cản lão công cùng tiểu tam theo đuổi tình yêu chân chính… Loại nhân vật này, rốt cuộc là vì sao lại áp lên đầu ta?

Tổng cảm thấy giống như bị bắt làm người xấu vậy, thực không thoải mái…
Ôm loại cảm xúc xa lạ cực không thoải mái này, ta ma xui quỷ khiến lại nói một câu chọc tổ ong vò vẽ.

“Cho dù không có… các ngươi rốt cuộc cũng đồng sàng cộng chẩm nhiều năm như vậy rồi, ngươi lại sủng nàng, sao lại hạ thủ được…”

Mỗi lần Nhã Mễ Nhi trở về, khi đến lều của ta tặng đồ, đều cố ý vô tình đề cập tới Đô Sử, đều là vẻ mặt ngượng ngùng hạnh phúc của cô gái ôm ấp luyến ái, đắm chìm trong tình cảm…

“Cô!” Đô Sử đi nhanh tới trước mặt ta, khuôn mặt bình thường được cho là anh tuấn, lúc này vặn vẹo khiến người ta phải sợ hãi, “Cô nghe ai nói!”

Ta thực không có tiền đồ sợ tới mức lui lại mấy bước. Đà Lôi cùng Quách Tĩnh đều không có ở đây, ta lại không học qua võ công, nếu động thủ tuyệt đối không đánh lại hắn…

Đô Sử cũng không chịu buông tha ta, tiến lên từng bước, nghiến răng nghiến lợi nói: “Rốt cuộc cô nghe ai nói, là kẻ nào vô liêm sỉ nói với cô, nói với cô… Kẻ nào nói những lời vô liêm sỉ đó?”

Như thế nào là… những lời vô liêm sỉ?

Cặp mắt Đô Sử giống như phun hỏa, bộ dạng này dường như không thích hợp để thỉnh giáo vấn đề đó… Sợ lại nói ra cái gì kích thích hắn, ta thực tự giác ngậm miệng, mãnh liệt lắc đầu.

Hắn lại giống như hiểu sai ý, lửa giận trong mắt càng tăng lên.

“Là Đà Lôi, hay là tên nam mọi rợ kia?”

Uy, người ta có tên a… đáy lòng ta không tiếng động kháng nghị…

Đô Sử tức giận đi tới đi lui trước mặt ta. “Nhất định là hắn! Cô ngày ngày ở cùng một chỗ với hắn… Hắn lại nói những lời vô liêm sỉ này…”

Uy, ta nào có ngày ngày ở cùng một chỗ với Quách đại hiệp, rốt cuộc hắn nghe thấy lời đồn vô căn cứ đó từ đâu a…Đô Sử bỗng dưng dừng cước bộ, xoay người hung tợn nhìn về phía ta. “Hoa Tranh, không cho phép cô tiếp tục ở cùng một chỗ với tên ngốc người nam mọi rợ kia!”

… Tuy rằng rất muốn nhảy dựng lên chỉ vào mũi hắn mà nói “Ngươi dựa vào cái gì mà đòi quản ta!”, nhưng mà… xét thấy tình thế trước mắt hắn mạnh hơn ta, ta chỉ có thể tiếp tục giả ngu, vẻ mặt mờ mịt.

“A?”

Đô Sử đột nhiên đưa tay nắm lấy bả vai ta, “Ta… cô…”

“Đô Sử, không cho phép ngươi khi dễ Hoa Tranh!”

Theo một tiếng hét lớn, Quách đại hiệp khi nãy bị ta phạt chạy qua lại năm mươi vòng đã trở lại, hiên ngang lẫm liệt vọt lại, đẩy Đô Sử ra, cực có khí thế chắn trước người ta.

Ta cảm động đến rơi nước mắt, từ phía sau Quách đại hiệp vươn đầu ra quan sát tình hình, vừa lúc nhìn thấy Đô Sử nổi trận lôi đình túm lấy áo hắn.

“Chuyện giữa ta cùng Hoa Tranh, ngươi dựa vào cái gì mà xen vào?”

Quách Tĩnh có lẽ còn nhớ ta vừa nhắc nhở hắn về “Võ Giới”, không đánh trả. Tài ăn nói của hắn vốn dĩ bằng không, lúc này quýnh lên, chỉ nhắc đi nhắc lại một câu.

“Dù sao cũng không cho phép ngươi khi dễ Hoa Tranh.”

Không thể không nói Quách Tĩnh tuyệt đối là loại bạn tốt tri kỷ, tuyệt đối đáng giá để phó thác tính mạng, cho dù là bởi vì tình cảm với Đà Lôi nên mới ra tay tương trợ, nhưng ta cũng thực ghi nhận ân tình của hắn.

Nhưng mà… Ta không thể luôn tránh ở phía sau người khác a…

Cho nên thoáng do dự một chút, ta vẫn chui từ phía sau lưng Quách Tĩnh ra, đi tới kéo kéo tay Đô Sử.

“Uy, ngươi buông tay trước a!”

Kéo một chút, không nhúc nhích; kéo hai cái, vẫn không động; ta đơn giản treo cả người lên, cuối cùng cũng kéo được cánh tay Đô Sử xuống, nhưng mà…

“Hoa Tranh, muội đang đu dây sao?”

Ta đạp một cước xuống đùi Quách đại hiệp.

Tuy rằng khoa học chứng minh, mười lăm tuổi vẫn còn tiếp tục phát triển chiều cao, nhưng mà… Không biết vì sao gen di truyền của gia tộc Thiết Mộc Chân lại có sự lệch lạc. Thân là người uống sữa dê ở thảo nguyên mà lớn lên, thế nhưng tới bây giờ Hoa Tranh cũng chỉ cao khoảng một trăm năm mươi cm, đứng ở giữa hai người bọn hắn, rất giống “Gà giữa bầy hạc” …

“Phốc!”

Ta nhanh chóng quay đầu, chính thấy trên mặt Đô Sử vẫn còn lướt qua ý cười. Ách… Người này cười rộ lên cũng rất dễ nhìn a…

Quyển 1 - Chương 14

Đại khái bởi vì tính chất đại sự của việc “Ái nữ của đại hãn sắp xuất giá”, vì thế các tướng lĩnh thủ hạ dưới trướng của Thiết Mộc Chân tới rất là đầy đủ —— tuy rằng cá nhân ta cảm thấy bọn họ hơn phân nửa là tới xem náo nhiệt —— ta thực bất hạnh cũng bị ép ngồi ở trong đó, thống khổ nghe Thiết Mộc Chân cùng Đô Sử giống hai bác gái bình thường ngồi hàn huyên chuyện ngày xưa.

Thiết Mộc Chân nói nghĩa phụ anh hùng cái thế, Đô Sử ngươi rất có uy phong như tổ phụ ngươi.

Đô Sử nói Thiết Mộc Chân hãn uy danh truyền xa, người trẻ tuổi chúng ta chỉ có thể học theo công đức của ngài.

Đà Lôi trừng mắt nhìn Đô Sử.

Những người khác cười ha ha nói đều là anh hùng, đều là hảo hán.

—— Thật vô sỉ…

Thiết Mộc Chân nói đại trượng phu lo gì không cưới được vợ, nhưng Hoa Tranh nhà ta cũng không phải nữ tử bình thường.

Đô Sử nói nàng ba tuổi liền dám đánh Đà Lôi, năm tuổi liền dám trêu vào miệng báo, ta đã sớm biết.

Đà Lôi hung tợn trừng mắt nhìn Đô Sử.

Những người khác đành giảng hòa nói Vương Hãn đại hãn thật tinh mắt đã sớm chọn cháu dâu rồi.

—— Uy, không cần tỏ vẻ đã sớm biết như vậy đi…

Thiết Mộc Chân nói một khi đã như vậy, sang năm thành hôn xong các ngươi nên cho ta thêm cháu ngoại đi.

Đô Sử nói chính hợp ý ta tuyệt không có vấn đề, tốt nhất vẫn là một nam một nữ.

Đà Lôi nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn Đô Sử.

Những người khác cười vang, còn không biết xấu hổ cống hiến cái gì “Xuân phong cửu độ đại pháp” cùng với “Sinh con bí kỹ”.

—— Ngay cả da mặt dầy như ta, nhất thời không khỏi cũng có chút không chống đỡ được rồi.

Cho nên nói, đôi khi ta vẫn rất hâm mộ khuê nữ người Hán… Tỷ như thời điểm bị cha mẹ hỏi chuyện chung thân đại sự, chỉ cần lắc đầu gật đầu, thậm chí thẹn thùng cúi thấp đầu, là xong việc rồi.

Cho dù cư dân ở thảo nguyên vẫn bưu hãn… Nhưng mà... cũng không cần bưu hãn đến mức này đi…

Ta thực dùng sức cắn Đà Lôi một cái cho hả giận, Đô Sử bận trăm việc như vậy mà vẫn không quên để ý liếc mắt trừng ta một cái.

Không nghĩ tới sứ giả Vương Hãn phái tới lại chỉ có một mình Đô Sử như vậy…

Dựa theo lệ thường mà nói, ở những đám hỏi như thế này, lần đầu tiên thương nghị là những người thủ hạ dưới trướng, đem ích lợi hai bên phân phối thỏa đáng, sau đó sẽ báo với những người trưởng bối, cuối cùng mới là nhân vật đầu lĩnh song phương chính thức gặp mặt.

Hắn tự mình tới đây, khiến cho Thiết Mộc Chân không khỏi phải đích thân tiếp đón, trực tiếp đem hai đợt đàm phán làm thành một, cứ như vậy, chỉ cần Thiết Mộc Chân cùng Vương Hãn gặp mặt định hôn sự nữa là xong.

Vấn đề là… Vì cái gì?

Vì cái gì lại gấp như vậy… Chẳng lẽ Hoàn Nhan Hồng Liệt đã ngấm ngầm làm gì?

Câu được câu không nghe bọn họ đàm luận nhân sinh, đàm luận lý tưởng, rồi tới thời tiết, bò ngựa, sau đó rốt cục bắt đầu nói tới… sính lễ cùng đồ cưới. Công thức chắc là “Một nữ nhi của Thiết Mộc Chân = a con trâu + b con dê + c con ngựa + d đồ gì đó”. Hô, có vẻ như ta cũng rất đáng giá.

Trước mắt chính là một nước cờ lợi ích của hai thế lực lớn trên thảo nguyên, lấy ta làm vật phẩm nói chuyện mua bán còn chưa tính, chuyện đó ta không xen vào được, cũng không dám quản. Nhưng mà… Vì sao lại bắt buộc ‘vật phẩm’ là ta ngồi nghe xem mình được định giá bao nhiêu?

Trong lòng dâng lên một nỗi bực mình không có chỗ phát tiết, quả thật rất muốn đấm đá cái gì đó mới được.

Sau đó Thiết Mộc Chân liền cho ta cơ hội.

Y vẻ mặt ôn hòa nhìn Đô Sử nói: “… Hoa Tranh từ nhỏ đã được ta nuông chiều, tính tình bướng bỉnh, nếu đã thành hôn, những nữ nô trong trướng của ngươi…”

Đô Sử chém đinh chặt sắt đáp: “Tự nhiên đã đuổi hết ra rồi!” Hắn dừng một chút, trên mặt lộ ra một loại biểu tình hổ thẹn, “Chính là… có một người quản giáo không nghiêm, nói chuyện lung tung, ta đề phòng nàng ta sẽ gây bất lợi đối với Hoa Tranh, đã giết chết.”

Đề phòng gây bất lợi với ta? Nếu không phải tình thế không cho phép, ta thật muốn ngửa mặt lên trời cười to vài tiếng.

Đô Sử, ngươi là đề phòng Nhã Mê Nhĩ gây bất lợi đối với ngươi mới đúng chứ ? Vị hôn thê là con gái của Thiết Mộc Chân, rất có ích lợi… rất có chỗ dùng đi…
Sắc mặt Thiết Mộc Chân nửa điểm cũng chưa thay đổi, cười nói: “Giết là đúng, giết là tốt!”



Ta không thể nhịn được nữa đứng lên, một cước đá bay cái bàn trước mặt, cũng không quay đầu lại, chạy ra khỏi hãn trướng.

Mơ hồ nghe được tiếng Đà Lôi sốt ruột la lên, còn có tiếng Thiết Mộc Chân sang sảng cười to: “Nghe được… nữ nô… ghen tị…”

—— Dấm chua cái đầu ngươi!

Mặt trời… có vẻ chói mắt a…

Ta nằm ở trên cỏ, đem tay phải chụm lại rồi mở ra, hướng về phía mặt trời. Ánh mặt trời từ trên chiếu xuống, cùng với bàn tay, hình thành những bóng đen thay đổi hình dáng khi ta thay đổi động tác…

Ách, thật mỏi tay … Loại động tác nghệ thuật đẹp đẽ mà nữ nhân vật chính thích làm, quả nhiên vẫn là không thích hợp với ta…

Nơi này là sườn núi rất yên tĩnh, cách xa doanh địa, cũng không có súc vật tới đây ăn cỏ, bởi vậy thực ít người đi qua. Bình thường… muốn ở một mình, ta sẽ chạy tới nơi này…

Ánh mặt trời tốt lắm, gió cũng tốt lắm.

Đang muốn cứ như vậy mà ngủ một giấc, ít nhất ở trong mộng không cần quan tâm tới Quách đại hiệp, Thiết Mộc Chân, hay chuyện thảo nguyên phân tranh… Chợt nghe thấy trên đỉnh đầu có tiếng người nói chuyện… Tựa hồ là một nam một nữ đang tranh chấp cái gì.

Ta đang nằm ở một bên sườn núi quay hướng về trong hồ, bên ngoài lại có cỏ mọc cao che dấu, những người ở phía trên nói chuyện cho dù thế nào cũng không thể nhìn thấy ta.

Vì thế ta thực bình tĩnh chờ nghe bát quái…

Vài giây sau ta liền không bình tĩnh nổi nữa, bởi vì người nói chuyện là Mãn Mãn Li… Tỷ tỷ của Đô Sử… Cũng là đại tẩu của ta…

“Ngày đó ta đã nói qua… Nếu gả cho Truật Xích, từ nay về sau ta sẽ không còn là cháu gái của Vương Hãn nữa, chỉ là thê tử của Truật Xích. Ba Âm, huynh trở về đi.”

Ba Âm? Cái tên này có điểm quen tai…

“Hắn… năm đó hắn dùng loại phương thức ti tiện mới cưới được nàng, nàng lại bảo vệ cho hắn?”

“Ba!” Một tiếng vỗ tay thanh thúy vang lên, tiếp sau đó liền nghe thấy Mãn Mãn Li cả giận nói: “Truật Xích là trượng phu của ta, không cho phép ngươi vũ nhục hắn!”

“Được…được lắm…”Ba Âm bỏ lại một câu như vậy, sau đó trên đỉnh đầu liền vang lên tiếng vó ngựa, ngựa đã đi xa. Mãn Mãn Li lại không rời đi, ngược lại, lại đi qua đi lại ở đó, còn thấp giọng tự nói cái gì, ngữ khí nghe rất là bất an.

Ta dường như đã nghe được cái gì không nên nghe a…

Mãn Mãn Li gả cho đại ca Truật Xích đã mười năm, sinh được bốn nam hai nữ, vợ chồng cảm tình có thể nói là tương đương tốt.

Nhị ca Sát Hợp Đài luôn cảm thấy chính mình mới là trưởng tử, luôn luôn không xem Truật Xích ra gì. Truật Xích cãi nhau không tốt, thường thường bị y kích nổi trận lôi đình, vài lần làm việc không đúng mực, khiến Thiết Mộc Chân không vui. Nhưng từ sau khi Mãn Mãn Li vung roi đuổi theo Sát Hợp Đài khắp doanh trướng, không biết tại sao, Sát Hợp Đài từ đó đã không còn ra mặt khiêu khích Truật Xích nữa.

Tóm lại cho dù người mù cũng nhìn ra được, Mãn Mãn Li luôn bảo vệ Truật Xích.

—— Nhưng mà như vậy mới kỳ quái a!

Phải biết rằng… năm đó Mãn Mãn Li là bị Truật Xích mạnh mẽ ooxx, bất đắc dĩ mới gả cho hắn… Với tính cách kịch liệt của nàng, theo lý thuyết, nàng hẳn là hận chết Truật Xích mới đúng…

Nhưng bình thường hai người bọn họ ở cùng một chỗ, luôn có cảm giác hòa hợp tự nhiên làm cho người ta đều ngượng ngùng nhìn… Nếu nói là giả bộ cũng không thể giả bộ mười năm liền không có chút sơ hở nào như vậy… Vợ chồng bọn họ rốt cuộc là làm thế nào từ bất hòa chuyển thành giai ngẫu, ta nghĩ nát óc cũng không nghĩ ra được…

Bất quá đoạn đối thoại vừa nghe là chuyện gì xảy ra? Rất giống phim truyền hình cẩu huyết “Tình Cũ Khó Quên”, “Nhịn Đau Bỏ Những Thứ Yêu Thích” hay mấy loại tương tự…

Chẳng lẽ chân lý thế giới đều nằm trong tay mấy nhà biên kịch phim truyền hình lúc tám giờ tối?

Ta đang cố gắng nhớ lại những bộ phim truyền hình nổi tiếng của Đài Loan quê cha đất tổ như là “Tình Cũ Khó Quên”, “Trăm Vạn Tân Nương Đợi Chờ”, phía trên lại có người tới.

“Mãn Mãn Li, sao nàng lại chạy tới đây, ta tìm nàng khắp nơi.”

—— Thanh âm của Truật Xích cũng có thể bao hàm thâm tình vô hạn… Ta… ta thật sự cảm thấy thực buồn nôn, thực không thích ứng a… bình thường hắn luôn luôn hét lên…

“Thiếp có hơi buồn, nên đi dạo một chút.”

—— Thanh âm của Mãn Mãn Li quả thật dịu dàng, có thể vắt ra nước, nghe được thanh âm này, tên Ba Âm kia khẳng định sẽ hộc máu.

“Nàng thân thể không khỏe, cần nghỉ ngơi nhiều!”

—— Vừa rồi còn mạnh mẽ cho người khác một bạt tai, mắng người trung khí mười phần, thân thể có chỗ nào không khỏe chứ!

“Vừa rồi chạy dưới nắng nóng, đầu thiếp có hơi đau.”

—— Tỷ tỷ, ngươi diễn kịch thật tốt…

“Ta ôm nàng trở về… Ưm!”

“A ~ di ~ ưm ~ ách ~ nga”







Ta ngồi xổm xuống, mồ hôi như mưa.

Sao lại đột nhiên từ ngôn tình đơn thuần nhảy sang kịch trường ban đêm rồi? Ban ngày ban mặt tại nơi sơn dã… Đại ca đại tẩu, hai người các ngươi thật sự là mạnh mẽ!

Vấn đề là ta nên làm cái gì bây giờ?

Chẳng lẽ cứ nấp ở trong này chứng kiến đại ca đại tẩu nhà mình đóng phim AV trực tiếp… Này không khỏi cũng quá đáng khinh đi… Nhưng mà ta cũng không nắm chắc khi ta lặng lẽ trốn ra, hai vị kia có biết hay không?

Ta vừa ôm tai, vừa lấy tốc độ ốc sên bò dần ra ngoài, không đề phòng phía sau lại đột nhiên có một bàn tay bưng kín miệng ta, lập tức trên lưng căng thẳng, cả người liền bay lên không trung.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau