XUYÊN QUA THÀNH HOA TRANH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Xuyên qua thành hoa tranh - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Tiết tử

Ta là Hoa Tranh.

Đúng vậy, chính là Hoa Tranh ở “Xạ Điêu Anh Hùng Truyện”, sự tồn tại vô cùng loãng, luôn bị người ta xem như không khí.

Vì cái gì mọi người thích một người phụ tình nhưNhạc Linh San, dung mạo không sâu sắc như Trình Linh Tố, thánh mẫu hào quang chiếu sáng nhưHương Hương công chúa… Là bởi vì các nàng biết làm thơ, viết văn, bênh vực kẻ yếu? Hoa Tranh so với Nhạc Linh San si tình hơn, so với Trình Linh Tố mỹ mạo hơn, so với Hương Hương công chúa có đầu óc hơn, ách, nhưng ta vẫn bị mọi người quên đi.

—— Được rồi, ta thừa nhận “So với Trình Linh Tố mạo mỹ hơn” cái này còn phải chờ bàn bạc.

—— Được rồi, ta cũng thừa nhận ngoài lời nói và thân phận không phù hợp với Hoa Tranh, ta còn tràn ngập một loại tình cảm quỷ dị.

Kẻ nào đó từng đi qua rất nhiều nơi có người chết vẫn thường nói: chân tướng chỉ có một!

Chân tướng… Ngươi xác định muốn nghe sao? Ngươi thật sự muốn nghe? Ngươi thật sự thật sự thật sự… Xác định muốn nghe? Kia… Liền nói cho ngươi nghe.

Thỉnh cúi đầu 45° nhìn đất, đứng trước mặt ngươi chính là ta, một tiểu LOLI chân ngắn mập mạp—— a, thỉnh chú ý không cần tùy tiện liền chảy nước mắt ưu thương, bởi vì cách thời điểm ưu thương nước chảy thành sông cũng không còn xa.Khụ khụ, nơi này không có Quách tiểu tử, thực xin lỗi rồi, chúng ta quay trở lại chính đề.

Ở trước mặt ngươi thoạt nhìn chính là một tiểu LOLI ưu thương, kỳ thật chính là thành viên của tổ chức thần bítrong truyền thuyết “Nghịch Trung Hoa năm ngàn năm lịch sử nước lũ mà lên, hiện tại thành công vượt qua Nhật Bản, giải thích những nghi hoặc của phương Đông, sắp tới tiến quân vào vũ trụ”.

Các thành viên trong tổ chức thần bí này, từng ở những giai đoạn lịch sử khác nhau, sử dụng những thân phận khác nhau, làm ra những chuyện vĩ đại khác nhau, tỷ như Hạng Thiếu Long giáo dục ra ‘thiên cổ nhất đế’, tỷ như cao nhân nào đó đã dạy các vị nương nương trong cung đình chơi mạt chượt, hay người nào đó đã phát triển kỹ thuật trồng trọt…

Đúng vậy, ngươi hẳn là đoán được, đây chính là tổ chức thần bí có tên “Xuyên Qua Giả Liên Minh”.Mà ta, đúng là “Xuyên Qua Giả Liên Minh” thành viên mang mã số 402620.

Về việc trước khi xuyên qua là thành phần tri thức, phương thức xuyên qua là tai nạn xe cộ hoặc nhảy lầu, cùng với những chuyện sẽ xảy ra tiếp đó, tin tưởng mọi người đều nhìn xem chán ngấy rồi, cho nên ta sẽ không dong dài nữa.

Tóm lại, trước mắt một màu tối đen ta liền mất đi tri giác, sau đó trước mắt lại sáng ngời, trở thành Hoa Tranh.

Không thể không nói là, ta, một người đã đọc đến thuộc Kim Dung toàn tập, lại được xuyên qua tới “Xạ Điêu Anh Hùng Truyện”, vận khí thật là rất tốt…

Ừ, đã xong, Hoa Tranh cảm tình mênh mông biểu đạt xong.

——— ———-

Hạng Thiếu Long: nhân vật chính trong bộ truyện dã sử viễn tưởng Tầm Tần Ký, người đã trở lại quá khứ năm 251TCN tức sáu năm trước khi Tần Thuỷ Hoàng lên ngôi.Từ đây hàng loạt biến cố ngoài chính sử đã được Hạng Thiếu Long phát hiện và tận dụng như: Doanh Chính (Tần Thuỷ Hoàng) đã chết tại nước Triệu, Thiếu Long bèn thế vào chỗ khuyết ấy một nhân vật tên Tiểu Bàn và đưa y lên đến ngôi vương. Là kẻ hiểu rõ những việc sẽ xảy ra Thiếu Long đã lôi kéo Lã Bất Vi, Điền Đan, Lý Tư…vào cuộc chơi vô tiền khoáng hậu của mình – cuộc chơi lịch sử.

Quyển 1 - Chương 1: Hoa Tranh rất phiền não

Ta nằm ở trên cỏ, phiền não. Sầu.

Thực sầu.

Ta thực sầu.

Hoa Tranh thực sầu.

Làm Hoa Tranh khiến ta thực sầu.



Ta không chỉ xem Kim Dung, ta cũng xem Cổ Long —— đương nhiên, tại đây, tại thảo nguyên mờ mịt này không có Kim Dung cũng không có Cổ Long.

Chỉ có đến thảo nguyên, mới biết được cái gì là thảo nguyên.

Đó là… một thế giới hoàn toàn bất đồng với những nét miêu tả ít ỏi trong tiểu thuyết.

Trên thảo nguyên là những đàn ngựa chạy còn nhanh hơn gió, mang theo mùi cỏ xanh trong hơi thở; chăn dắt những đàn ngựa đó là những nam nhi nhiệt huyết trước núi đao biển lửa cũng không cúi đầu nhăn mặt chau mày, vây quanh đống lửa lớn uống chén rượu nồng; làm cho dũng sĩ cúi đầu là tiếng ca của các cô gái còn uyển chuyển hơn so với chim chóc…

Nơi này là nhà của ta, nhà của Hoa Tranh.

Thành Cát Tư Hãn tương lai dẫn thiết kỵ Mông Cổ diệt Kim phá Tống lúc này còn là Thiết Mộc Chân, chính là phụ thân ta.

Người tương lai dẫn quân đánh Ba Lan và Hungary, bành trướng lãnh thổ Mông Cổ lúc này còn là Oa Khát Đài, ca ca của ta.



Nơi này có phụ thân cùng ca ca yêu thương ta, còn có mọi người trong tộc…

Đối với thân thể này mà nói, Hoa Tranh hoàn toàn là người Mông Cổ, nhưng trước khi xuyên qua, ta hoàn toàn là người Hán.

Cho nên hơn mười năm sau, thời điểm Mông Cổ xâm lược Tống triều, đối mặt giữa ‘Dân tộc đại nghĩa’ cùng ‘Phụ huynh thân tình’ ta nên làm như thế nào? Trơ mắt nhìn Nam triều bị hủy dưới gót sắt Mông Cổ, hay là học theo Quách đại hiệp trấn thủ thành Tương Dương, hay là… đơn giản bỏ tới một nơi xa xôi nào đó làm rùa đen rút đầu ẩn cư đi?

Nghĩ không ra, vì thế ta vô cùng phiền não tiếp tục ở trên cỏ quay cuồng, quay cuồng, quay cuồng… Khoan khoan, vì cái gì càng lăn càng nhanh rồi?

A a a a!

Ai nói cho ta biết vì cái gì trên thảo nguyên lại có sườn dốc như vậy? Rốt cuộc ta sẽ lăn tới bao giờ đây… Đầu thực đau quá… Rất buồn nôn a…

Rốt cục, sau khi ta đã lăn không biết bao nhiêu vòng, có một kẻ nào đó túm được thắt lưng của ta. Có lẽ là do dư lực còn quá mạnh, còn lăn hai vòng cùng ta, mới đứng vững.

Chẳng lẽ… Chẳng lẽ đây là ‘Anh hùng cứu mĩ nhân’ trong truyền thuyết?

Chẳng lẽ… Chẳng lẽ đây chính là đãi ngộ dành cho ta đây?

Lão Thiên a, người vứt bỏ ta tại đại mạc này suốt năm năm, cuối cùng cũng mở mắt rồi sao?

Thừa dịp còn chưa đứng dậy, ta nhanh chóng suy đoán thân phận của người kia trong đầu:

Tốt nhất là mỹ thiếu niên mặt đẹp như ngọc, như vậy ta có thể lấy cớ đại ân không lời nào cảm tạ hết được, đành phải lấy thân báo đáp, kiếm lấy cái danh phận lão bà tương lai. Bất quá… Ta thực lý trí nghĩ lại, trong ngoài phạm vi năm trăm dặm quanh đây đều không tồn tại loại sinh vật nào tên là ‘Mỹ thiếu niên’ cả —— cho dù có, lúc đó cũng chỉ là trái cầu LOLI, ngươi có thể mong ước gì chứ!

Bỏ qua ‘mỹ nam tử’, tiếp đến nếu là lão nhân đầu bạc tiên phong đạo cốt cũng tốt a. Không chừng người ta coi trọng ta ‘căn cốt thậm giai’ ra tay cứu giúp, sau đó thuận lý thành chương thu ta làm đồ đệ, truyền thụ tuyệt thế võ công, sau đó lần Hoa Sơn Luận Kiếm kế tiếp một mình ta đại triển thần uy đứng đầu Ngũ Tuyệt… Ách… Cũng không tồi.

[‘Tiên phong đạo cốt’: phong thái thần tiên ; ‘căn cốt thậm giai’: có tố chất tốt ; ‘thuận lý thành chương’: thuận tiện, theo lẽ thường]

Ta miễn cưỡng mở mắt, nhìn thấy sắc tím áo bào Mông Cổ cùng với cây chủy thủ cực quen mắt giắt ở đai lưng người kia…

Không nhịn được nội tâm kích động bốc hỏa mắng thầm.

Đối phương nắm bả vai, kéo ta đứng dậy.

“Hoa Tranh, muội không sao chứ?”

Quay đầu lại, vừa giáp mặt hắn, trong miệng bỗng dưng như một trận phiên giang đảo hải, ta đành chuyển hướng khác, nôn mửa không ngớt, thẳng đến tận khi mật xanh mật vàng đều ói ra hết mới thôi.

[‘Phiên giang đảo hải’: sông cuộn biển gầm, ý chỉ sự mạnh mẽ]

Ta sai lầm rồi, ta thật sự sai lầm rồi!

Ta đã biết ‘Định luật nhân vật chính vô địch’, cũng biết ngay cả oán thầm nhân vật chính cũng là có tội. Trời đất chứng giám, sau này Quách đại hiệp hắn nói thế nào chính là như vậy, cho dù hắn nói bầu trời màu xanh lá, lá cây màu xanh lam, dê ăn thịt, sói ngồi không, Hoa Tranh ta cũng tuyệt không nói nửa chữ “Không đúng”!

Nhưng mà Kim lão tiên sinh, ngài cũng bất công quá trời đi…

Ta oán giận nhìn thằng nhóc ngây ngô cười trước mặt. Tương lai chính là Quách đại hiệp, hiện tại là tiểu Quách Tĩnh, toàn thân tản ra hạo nhiên chính khí, quả thực có thể được xưng là người của chính nghĩa. Từ khi biết hắn, mặc kệ là ăn vụng, trốn đi chơi, trốn một chỗ để ngủ, rong chơi nhàn hạ… Mọi thứ đều đừng nghĩ thành công, ách, ta thật sự không phải có bất mãn gì đối với Quách đại hiệp, đây chỉ là chút bực tức của tiểu LOLI năm tuổi mà thôi, không đáng bị trừng phạt, đúng không?
[‘Hạo nhiên chính khí’: ý chí to lớn, quang minh chính đại]

“Nôn…”

Ta biết sai lầm rồi còn không được sao?

Thiết Mộc Chân luôn luôn thưởng phạt phân minh.

Cho nên Quách Tĩnh đã cứu ta trở về được thưởng hai con dê, mà ta chạy đi chơi, bị phạt đi cho dê ăn.

Chế độ cấp bậc ở thảo nguyên là như vậy, cho dù là người nhà thủ lĩnh cũng không có đặc quyền, cho dù là người nhà của Vương Hãn, thủ lĩnh các bộ lạc thảo nguyên, thê nữ cũng đều tự tay châm rượu, dâng dê nướng cho người trong tộc.

Đối với ta mà nói, cho dê ăn cũng không phải không thú vị —— nếu con dê mẹ Tháp Na không thích húc đầu vào bụng ta thì tốt rồi…

Sau một hồi vòng quanh đuổi theo Tháp Na, ta trên đầu dính đầy cỏ, trên mặt còn lọ lem, thở hổn hển ngã xuống đống cỏ khô.

Đống cỏ phơi dưới ánh nắng mặt trời, tỏa ra một mùi hương dễ ngửi, lại ấm, lại mềm, so với mặt đất cứng rắn thì thoải mái hơn nhiều. Ta dùng sức chui vào một đống cỏ cao bằng người lớn, bảo đảm ai đi ngang qua cũng không dễ dàng nhận thấy có người ở bên trong, yên tâm nhắm mắt ngủ một giấc.

Một giấc ngủ này chính là thiên hôn địa ám, một cái gì đó đụng vào chân ta khiến ta tỉnh lại… Cho dù nhắm mắt lại ta cũng biết là Tháp Na! Thực là quá phận, chưa thấy qua kẻ nào quá phận như vậy, ngươi ỷ rằng ngươi là con dê mẹ mới sinh thì có thể khi dễ ta từ giờ ngọ tới giờ sao?

(‘thiên hôn địa ám’: trời đất u ám)

Ta hùng hổ như con lừa lười lăn ra khỏi đống cỏ khô, vừa định hung hăng thu thập nó một chút, lại phát hiện Tháp Na “Ô ô” hừ nhẹ lấy đầu đụng vào bụng ta, mắt to đen lúng liếng đầy nước mắt, móng trước bất an cào cào trên cỏ, thỉnh thoảng quay đầu nhìn về nơi nào đó…

Bộ dạng này của Tháp Na… Ta nghĩ ta đã thấy… Năm trước, thời điểm hai bộ lạc lớn liên minh…

Chủ trướng quả nhiên đèn đuốc sáng trưng, trước trướng còn đốt một đống lửa trại hừng hực, vừa thấy đã biết là chuẩn bị để nghênh đón khách quý, hơn nữa… Ta đoán ta biết khách quý này là ai…

Bất quá… Vẫn là thử xem đi.

Trấn an Tháp Na, ta rón rén đi vào thiện trướng, quả nhiên tìm được con dê con chưa đầy tháng do Tháp Na sinh ra ở trong góc. Vẫn chưa bị đem nướng. Không thể không nói tiểu gia hỏa này thật sự là mệnh lớn! Một khi đã như vậy, ta sẽ giúp nó một phen… Thừa dịp mấy người trong lều đang bận tối mày tối mặt, ta im ắng ôm nó, tay chân cùng sử dụng, men theo góc lều đi ra ngoài.

(thiện trướng: người Mông Cổ ở trong lều bạt, gọi là ‘trướng’. ‘thiện trướng’ là trướng chuẩn bị đồ ăn)

Về phần như thế này, thiện trướng sẽ cho vị khách quý kia ăn cái gì, ta cũng không quan tâm, vị khách quý kia trình độ thưởng thức kém cỏi, tru lên muốn ăn “Dê non chưa đủ tháng nướng” bất quá là khoe khoang thôi. Cho dù đem lên một con dê chết già, lấy cái loại miệng thô tục đó, có ăn cũng không biết được.

Ta vừa chạy, vừa tưởng tượng bộ dạng của vị khách quý kia khi ăn dê già nướng mà đắc ý, đứa con của vị khách quý lại xuất hiện trước mặt… Quả nhiên là người không tốt trời tru đất diệt sao?

Cho nên tình hình hiện tại là:

Ta tay không… À, không, còn ôm theo một con dê con chưa đủ tháng hoàn toàn không có sức chiến đấu.

Đối diện là một thằng bé ước chừng cao hơn ta cả nửa người, phía sau còn một đám tùy tùng khỏe mạnh, cùng một con báo hoa hai mắt sáng ngời.
Lực lượng địch ta chênh lệch xa như thế, ta thức thời lập tức vỗ mông ngựa, mỉm cười nịnh nọt.

(vỗ mông ngựa: nịnh nọt)

Đại khái hôm nay tạo hình quá mức kinh ngạc, thằng nhóc đáng chết kia ngó nghiêng đánh giá ta một hồi, vẻ mặt vừa kinh ngạc, lại mang theo khinh thường, nghi hoặc hỏi:

“Ngươi thế nhưng lại ôm dê?”

Thực hiển nhiên hắn căn bản không phân biệt được ôm dê và trộm dê khác nhau ở chỗ nào, nhưng ta cũng hoàn toàn không có ý định xóa nạn mù chữ cho hắn, vì thế tiếp tục ngây ngô cười.

“Về sau không cho phép làm những chuyện như thế này. Nếu còn như vậy, ta sẽ nói với đại hãn Thiết Mộc Chân.” Thằng nhóc đáng chết đó ghét bỏ, liếc mắt nhìn ta một cái, mang theo đám tùy tùng nghênh ngang mà đi. Trước khi đi còn để lại một câu. “Bổn thiếu gia sao lại có một vị hôn thê thiếu phẩm chất như vậy.”

Trên trán ta nổi đầy gân xanh. Ngươi mới thiếu phẩm chất, cả nhà ngươi thiếu phẩm chất!

Năm đó nếu không phải tên nhóc chết tiệt này giảo sự, làm sao Hoa Tranh còn nhỏ như vậy đã phải đính hôn! Hơn nữa đối với ta mà nói, chuyện bị định đoạt hôn sự này quả thật là một đả kích lớn —— nó có nghĩa là ta có cố gắng tới mức nào cũng không thể thay đổi tình tiết của truyện…

Những tình tiết Kim Dung viết chẳng lẽ hoàn toàn không thể thay đổi?

Từ ngày đầu tiên tới thế giới này cho tới bây giờ, ta đều suy nghĩ về vấn đề này. Cuộc sống của ta hàng ngày, vừa phải điều chỉnh hành vi cho phù hợp với một đứa trẻ con, vừa nhớ lại toàn truyện từ đầu tới cuối vô số lần, cuối cùng quyết định khiêu chiến đối tượng —— “Giang Nam thất quái”.

Giang Nam thất quái vốn ở nơi Giang Nam phong cảnh hữu tình, sơn ôn thủy nhuyễn, bởi vì đánh cuộc cùng Khưu Xử Cơ của Toàn Chân giáo, đi tới đại mạc phong sương rét lạnh. Bôn tẩu sáu năm, tìm được Quách Tĩnh, dạy hắn võ công, chờ tới năm hắn mười tám tuổi sẽ tỷ võ với Dương Khang do Khưu Xử Cơ dạy võ, lấy kết quả tỷ võ làm kết quả của trận đánh cược.

Nguyên bản, vào buổi tối ngày bọn họ gặp được Quách Tĩnh, Trương A Sinh đứng hàng thứ năm trong thất quái sẽ vì cứu thất muội Hàn Tiểu Oanh, sau lưng trúng một chiêu “Cửu Âm Bạch Cốt Trảo” của Hắc Phong Song Sát, chết trên núi hoang.

Từ trước, ta đã cảm thấy đoạn này không trọng yếu, lão đại của thất quái là Kha Trấn Ác cùng Hắc Phong Song Sát vốn thù sâu như biển, cho dù không có sự việc này cũng sẽ đánh nhau không ngừng. Huống chi Trương A Sinh này chết, Hàn Tiểu Oanh nhớ ân đức của hắn, cả đời thủ tiết không xuất giá, thật sự là làm cho người ta thổn thức không thôi.

Mà quan trọng hơn là, “Xạ Điêu Anh Hùng Truyện” toàn thư gồm bốn mươi hồi, Giang Nam thất quái bình thường đều xuất hiện cùng nhau, nói cách khác, tuyệt đại bộ phận trường hợp chỉ cần có “Giang Nam thất quái” xuất hiện là đủ rồi, về phần rốt cuộc là bảy người hay là sáu người, căn bản chỉ là râu ria.

Cho nên điều đầu tiên ta làm, chính là thay đổi vận mệnh của Trương A Sinh.

Cho nên từ khi gặp được Quách Tĩnh, ta đã chuẩn bị công tác tốt lắm: bao gồm mua nhân sâm của những người Hán thỉnh thoảng đến bộ lạc trao đổi sản phẩm, trộm một ít kim sang dược tốt nhất cùng một miếng hộ tâm trong trướng của đại hãn.

Ta không có cách nào khống chế thời gian Giang Nam thất quái gặp Quách Tĩnh, cũng không có khả năng hơn nửa đêm bò dậy theo Quách Tĩnh chạy đi tìm bọn họ.

Cho nên để chuẩn bị tốt cho ngày đó, ta liền cưỡng chế luyện cho Quách Tĩnh thói quen chạy bộ, kéo hắn chạy nơi này nơi khác —— may mắn Quách đại hiệp tương lai thể lực rất tốt, coi như là luyện tập đi.

Kế tiếp mỗi ngày không ngừng ghé vào lỗ tai hắn lải nhải, để cho hắn nhớ kĩ “Vừa thấy mặt liền đem miếng hộ tâm đưa cho sư phụ béo nhất” cùng với “Nhìn thấy y ngã xuống thì đưa cái gói này cho sư phụ gầy nhất” đây là hai chuyện trọng yếu nhất.

Sau này, căn cứ vào những gì Quách Tĩnh lắp bắp thuật lại, đêm hôm đó, ba thứ kia đều phát huy đầy đủ tác dụng:

Miếng hộ tâm bị đánh trúng dập nát đã chắn đi gần một nửa chưởng lực của Trần Huyền Phong;

Kim sang dược thành công tránh cho hắn mất quá nhiều máu mà chết;

Về phần nhân sâm đủ để kéo dài thời gian, chờ những người kia đưa Trương A Sinh về cứu chữa.

Cho nên tuy rằng bị thương rất nặng, phải điều dưỡng hơn nửa năm, nhưng Trương A Sinh dù sao cũng sống sót rồi, hơn nữa… Không lâu sau cưới Hàn Tiểu Oanh.

Tình tiết này phát triển không hợp với trong truyện, khiến ta lo lắng rất lâu, nhưng kế tiếp cũng không phát sinh chuyện gì khác.

Đà Lôi cùng Quách Tĩnh kết an đáp; Quách Tĩnh theo Giang Nam thất quái học võ công, học kỹ thuật bắn cung của Triết Biệt… Nói cách khác không có chuyện gì trọng yếu, cũng không có người nào không hợp lý xuất hiện…

(kết an đáp: kết nghĩa huynh đệ)

Những chuyện đó càng khiến ta đắc ý, muốn thay đổi vận mệnh của chính mình.

Bởi vậy ngày Thiết Mộc Chân tới chỗ Vương Hãn, ta lăn ra đất khóc lóc om sòm, bắt Đà Lôi và Quách Tĩnh ở trong trướng, chết sống không thả bọn họ ra ngoài. Như vậy bọn họ sẽ không gặp đứa cháu của Vương Hãn là Đô Sử, cũng sẽ không gây chuyện đánh nhau, thế cho nên cuối cùng sẽ không có chuyện hai bộ lạc lấy hôn sự của ta ra để hòa giải hiềm khích.

Kết quả… Người gây chuyện là đại ca Truật Xích.

Hắn uống rượu say mèm, đi nhầm vào doanh trướng khác, hơn nữa lại OOXX cô nương trong đó, mà vị cô nương kia lại chính là cháu gái của Vương Hãn —— Vì thế, Truật Xích bị Thiết Mộc Chân nổi giận trói lại, đem đến chỗ Vương Hãn nhận tội, hai bộ lạc thương nghị, cuối cùng quyết định: Truật Xích phải lập tức cưới vị cô nương kia.

Chuyện này nếu chấm dứt như vậy thì thực là chuyện vui mừng, nhưng đó là còn chưa nhắc tới chuyện tiếp theo, Đô Sử lại chạy đến chủ trướng, trước mặt mọi người la to, tuyên bố chuyện kết thân này chính là vũ nhục Vương Hãn…

Được rồi, ta cũng thừa nhận “gả người bị hại cho kẻ phạm tội” là không có đạo lý, nhưng các ngươi không thể nghĩ ra biện pháp gì khác để bồi thường sao, vì cái gì nhất định phải là gả muội muội của kẻ phạm tội cho đệ đệ của người bị hại kia mới có thể hòa hảo? Hơn nữa muội muội của kẻ phạm tội khi đó chỉ có một…

Tóm lại, tuy rằng ta có sửa chữa, nguyên nhân cùng quá trình rõ ràng có thay đổi, nhưng kết quả… Vẫn là giống như trong truyện viết: Hai bộ lạc liên minh, con gái duy nhất của Thiết Mộc Chân gả cho cháu ruột Vương Hãn.

Vì thế, tiểu LOLI Hoa Tranh khi bốn tuổi thực không tình nguyện có một vị hôn phu chín tuổi Đô Sử, ồ, ta đoán bên kia cũng là thực không tình nguyện.

Quyển 1 - Chương 2: Chu Thông, coi chừng đó!

Trời xanh, mây trắng bay, phía dưới, một người một dê chạy.

Ta cưỡi Tháp Na đi thẳng vào lều trại của một người nào đó, nó không phụ kỳ vọng của ta, xông thẳng tới chân người kia.

“Đói sư phụ! Con đến học dâm thi rồi!”

Không ngoài dự kiến, ta thấy Chu Thông biểu tình khóc không ra nước mắt, đường đường “Diệu thủ thư sinh” lại dạy tiểu cô nương năm tuổi “Dâm thi” … Loại đồn đại này nếu rơi vào tay giang hồ, Giang Nam Thất Hiệp cũng không muốn sống rồi…

“Hoa Tranh, ‘Nhị’ sư phụ dạy ngươi là ‘Ngâm’ thi, không phải ‘Dâm’ thi…” Chu Thông nghiến răng nghiến lợi sửa cho đúng.

Ta dùng sức gật đầu.”Vâng, đói sư phụ, chúng ta bắt đầu ngâm dâm thi đi!”

… Sau đó ta như nguyện thấy được vẻ mặt hắc tuyến của đối phương.

Một tiểu LOLI Mông Cổ năm tuổi sinh trưởng ở đại mạc, nói tiếng Hán phát âm không chuẩn là chuyện thực bình thường, nếu không tận dụng điều đó, ta cảm thấy thực có lỗi với chính mình, cho nên… Biểu tình của hắn mới có thể rối rắm vặn vẹo phấn khích như thế đi…

Trước khi người kia núi lửa phun trào, ta phi thường thành khẩn thỉnh giáo: “Đói sư phụ, người lần trước dạy ‘Nhân không biết mà không uấn, không cũng quân tử hồ’ là có ý tứ gì a?”

Núi lửa giống như vừa bị một chậu nước hắt vào. Sau một lúc lâu, hắn không có hảo ý nhếch miệng cười, “Hôm nay không học ‘Ngâm’ thi, ‘Nhị’ sư phụ dạy ngươi một chút về ‘Nữ Giới’.”

Lần này đến phiên ta xanh mặt rồi.

Trên thực tế ta cũng không bái Giang Nam Thất Hiệp làm sư phụ, chính là xuất phát từ một mục đích không thể cho ai biết, đi theo Quách Tĩnh, “Đại sư phụ”, “Nhị sư phụ” gọi bậy một mạch, kêu nhiều lắm rồi, bọn họ cũng mặc kệ rồi.

Giang Nam Thất Hiệp tuy là người tốt, nhưng lại có ý nghĩ ‘Phân biệt chủng tộc’ thâm căn cố đế, Quách Tĩnh cùng Đà Lôi đều theo chân bọn họ tập võ, cái bọn họ dạy Đà Lôi lại là cường thân kiện thể thuật, có thể thấy được bọn họ tuyệt đối sẽ không đem võ công của mình truyền thụ cho người ngoại tộc. Hơn nữa, cho dù bọn họ dạy thật sự, cho dù tập luyện được một thân tuyệt nghệ của Giang Nam Thất Hiệp, cũng bất quá chỉ là cao thủ hàng thứ ba, thứ tư trên giang hồ, không chịu nổi một chưởng của Đông Tà, Tây Độc…

Cứ nhìn Vi Tiểu Bảo mà học tập: lấy loại tiêu chuẩn gà mờ này mà hành tẩu giang hồ, ngược lại so với không có võ công còn nguy hiểm hơn. Vi tước gia có bảo giáp Thiên Tàm hộ thân, cộng thêm bảy lão bà hộ giá có thể ngang dọc khắp nơi, Hoa Tranh thân là vật hi sinh nữ xứng lại không thể không để ý đến cái mạng nhỏ của mình.

Cho nên… Ta chỉ là quấn quít lấy Thiết Mộc Chân nói muốn học người Hán nói chuyện mà thôi.

Rồi sau đó Chu Thông, người có trình độ học vấn cao nhất trong Giang Nam Thất Hiệp liền thuận lý thành chương trở thành giáo viên tư thục của ta, nhìn vị tiên sinh này an bài một cái thời khóa biểu phóng ngưu ăn cỏ “Mỗi năm ngày giảng bài một canh giờ”, là có thể biết được hắn hoàn toàn không tình nguyện dạy ta, cũng may ta cũng chỉ là muốn tìm một cái cớ mà thôi —— nếu không một cô gái Mông Cổ sinh ra ở nhà bạt, trưởng thành ở đại thảo nguyên như Hoa Tranh, làm thế nào có thể giải thích vì sao mình có thể lưu loát nói được thứ tiếng của bọn người “Nam mọi rợ”?Tại đây, dưới tình huống tiên sinh dạy không chút để ý, đệ tử cũng học cà lơ phất phơ, ta cùng Chu Thông ở chung thật ra rất vui, cụ thể là ta luôn lấy việc khiến đối phương tức giận làm vui.

Nhân tiện nói một câu, hắn mới kiếm được một lạc thú, đó là giảng ‘Nữ Giới’ cho ta…

Một lúc lâu sau, ta ánh mắt giống như cái nhang muỗi, đi ra từ lều của người nào đó.

“Tam tòng tứ đức” chẳng những là vũ khí công kích tinh thần ta cường đại rồi, hắn… hắn cư nhiên còn bố trí bài tập thực tiễn cho ta: hoàn thành một kiện tú phẩm lần tới trình hắn xem, lấy cái này tự thể nghiệm nội dung “Phụ công” trong tứ đức “Đức, dung, ngôn, công”.

(tú phẩm: đồ thêu)

Ta bi phẫn ngẩng đầu nhìn trời, ông trời a, ngươi một đạo sét đánh chết cái kẻ ngụy tư thục tiên sinh độc hại nhi đồng kia đi! Tú phẩm a, đó là thứ nên xuất hiện tại đây, giữa đại mạc này sao? Đó là kĩ năng đặc biệt của con gái Giang Nam a… Từ từ… Giang Nam… ồ… Ta nghĩ ta biết nên đi tìm ai hỗ trợ rồi…

“Quách đại nương, Quách đại nương, người khẳng định biết thêu, đúng hay không?” Ta bày ra tiêu chuẩn của tiểu LOLI, ngẩng đầu 45° nhìn trời tươi cười sáng lạn.

Quách đại nương chính là mẫu thân của Quách Tĩnh, Lý Bình.

Vị này tự lực nuôi nấng Quách Tĩnh lớn lên, chính là một người phụ nữ kiên cường ta xưa nay thực kính nể, chỉ là… Hơi có điểm tiếc hận mà thôi. Nhiều năm qua như vậy bà thủy chung vẫn canh cánh chuyện cũ của hai nhà Quách, Dương, ta lại không thể nói vị Dương gia đệ muội Bao Tích Nhược bà ấy nhớ mãi không quên kia, lúc này đang ở Kim quốc trong phủ Lục Vương gia làm Vương phi, so với bà ấy còn ung dung hơn.“Kia… Quách đại nương có thể thêu một vật nhỏ gì đó cho cháu hay không?”

Quách đại nương liếc mắt nhìn ta một cái, lại nở nụ cười, “Chả trách mới vừa rồi nhị sư phụ của Tĩnh Nhi cố ý đến dặn, vạn vạn lần không thể đưa Hoa Tranh cái gì, ta còn đang nghi hoặc. Đứa nhỏ này, thêu là việc tiên sinh dạy ngươi học, ngươi lại nhàn hạ tới tìm ta giúp ngươi làm.”

…Chu Thông coi chừng đó! Có bản lĩnh cả đời đừng để bị ta tóm được nhược điểm!

Tiếp theo tốt nhất là nên làm nũng rồi, bất đắc dĩ ta lại là kẻ ngụy LOLI, khóc lóc om sòm thì thực am hiểu, làm nũng lại rất khó.

Đang phân vân không biết nên xấu hổ hay giẫy dụa, Quách đại nương lại mở miệng trước rồi, “Không bằng ta dạy ngươi thêu một vật đơn giản, đưa cho tiên sinh, coi như là xong bài học rồi.”

Ta cảm động nước mắt giàn giụa, một phen nắm lấy góc áo Quách đại nương, nức nở nói: “Cháu muốn học… Cái đơn giản nhất.”

Quệt mông ngồi xuống, ta cùng Quách đại nương vây quanh một đống đồ đa dạng vừa làm vừa thân thiết nói chuyện với nhau.

Bà vốn muốn dạy ta thêu “Ngư diễn liên diệp gian”, nhưng sau khi chính mắt thấy ngón trỏ của ta chỉ trong vài đường thêu ngắn ngủi đã bị đâm chảy máu mấy lần, Quách đại nương rốt cục nhận thức được ta là một kẻ vụng về “trời sinh”, hơn nữa sau vài lần khảo nghiệm lại, song phương đều nhận thức:

Ta chỉ có thể thêu hình một cái cây, không, một bụi cỏ nhỏ trên cái khăn tay trắng muốt cũng đã là quá sức rồi …

Sau khi cò kè mặc cả, đem số lá cây giảm xuống còn ba lá, ta bắt đầu dùng tú hoa châm lên khăn tay, vừa châm được vài cái, lều trại đột nhiên bị xốc lên từ bên ngoài, một bóng người nhanh như gió tiến vào.

(tú hoa: kim thêu)

“Quách đại nương, xin lỗi rồi, cháu có việc gấp tìm Hoa Tranh.”

Vừa nói vừa túm lấy cổ tay của ta kéo lên, ta bị hắn kéo một cái lảo đảo thiếu chút nữa ngã lăn ra, tức giận nhấc chân đá mạnh, “Đà Lôi, buông muội ra!” Làm một tiểu LOLI, ta cũng chỉ có thể khi dễ một mình Đà Lôi. Ai bảo hắn là tứ ca của ta…

Đà Lôi bị ta đá hai cái cũng không buông tay, vẫn túm ta kéo đến ngoài lều mới thấp giọng nói: “Quách Tĩnh cùng Đô Sử đánh nhau, chúng ta mau đi hỗ trợ.”

Quyển 1 - Chương 3: Báo khẩu thoát hiểm

Đà Lôi một đường giục ngựa chạy như điên, ta ngồi ở trước người hắn cũng bị gió thổi như điên vào mặt.

Nếu nhớ không lầm, trong truyện Quách Tĩnh cùng Đô Sử chạm trán xung đột tổng cộng chỉ có hai lần. Một lần sau khi thành niên, tạm thời giờ không cần nhắc tới, xung đột thời thơ ấu hẳn là nên phát sinh vào một năm trước, khi hai bộ lạc kết liên minh, hơn nữa… Lẽ ra phải là Đô Sử xung đột cùng Đà Lôi và Quách Tĩnh. Nhưng Đà Lôi hiện tại đang ở cùng chỗ với ta, nói cách khác có một sự việc gì đã lặng lẽ thay đổi mà ta không biết…

Như vậy, cái bị thay đổi rốt cuộc là cái gì? Nói thật ta có điểm lo lắng…

Con ngựa Thanh Thông mà Đà Lôi cưỡi là lương câu bảo mã do Thiết Mộc Chân đích thân tuyển chọn, kỹ thuật cưỡi ngựa của Đà Lôi lại là do Tứ Kiệt dưới trướng Thiết Mộc Chân đích thân dạy dỗ. Cho nên hắn cưỡi Thanh Thông xông đến giữa hai người đang xung đột kia mới kéo trụ dây cương, con ngựa Thanh Thông phối hợp ăn ý lập tức ngừng lại, sau đó… ta theo đà rơi khỏi lưng ngựa, bay thẳng ra ngoài… ở không trung vẽ lên một đường cong hoàn mỹ, tiếp theo lấy thế sét đánh không kịp bưng tai, thẳng tắp rơi xuống đất.

“Phanh!”

—— Đà Lôi ngươi là đồ hỗn đản!

Miệng đầy cỏ xanh lẫn đất cát, hai tai ông ông, giống như có một ngàn người đồng thời ở bên tai hô to cái gì, ta hai tay chống mặt đất, miễn cưỡng ngồi dậy, trước mắt sương mù mờ mịt chẳng nhìn thấy gì, thính giác chậm rãi khôi phục lại…

“Hoa Tranh, đừng nhúc nhích!”

Là âm điệu hoàn toàn không chuẩn Mông Cổ của Quách Tĩnh.

“Hoa Tranh, không nên cử động!”

Là thanh âm hoảng sợ của Đà Lôi, tốt lắm, ngươi cũng biết hoảng sợ, trở về sẽ chậm rãi thu thập ngươi!

“Hoa Tranh, không cho phép nhúc nhích!”

Đô Sử, ngươi là thằng nhóc đáng chết… Từ từ, vì cái gì thanh âm hắn giống như ở sau lưng ta? Ta nhớ rõ lúc ta bị văng ra còn thấy hắn đứng đối diện nhìn trừng trừng Quách Tĩnh, lúc ấy phía sau còn có hai con hoa báo rít gào…

Hoa.. hoa báo… Không thể nào!

Ta cố gắng trừng mắt nhìn, vì thế trước mắt mờ mịt cũng có thể thấy hai con báo một trái một phải từ từ đi tới, mùi thú vật xông vào mũi từng chập…

Lão thiên a, ta làm sao lại ngã giữa miệng hai con hoa báo!

Chúng nó… Hôm nay đã nếm qua cơm trưa chưa?

Phía sau một mảnh ồn ào.

Đà Lôi rống to với Đô Sử, Đô Sử tức giận thét báo phu, báo phu thất kinh quát hoa báo…

Nhưng chẳng có hiệu quả gì, chúng nó vẫn đang nhìn ta, ánh mắt sáng ngời, bốn vuốt cào cào dưới đất, tựa hồ chờ thời cơ lao lên. Đại khái là vừa rồi ta đột nhiên từ trên trời rơi xuống giữa chỗ đó đã làm kinh động chúng rồi, khơi dậy bản năng phòng vệ cùng hung tính trời sinh của chúng nó? Ta chỉ biết nếu gặp gấu có thể giả chết, nếu gặp báo săn…có nên thử xem không? Đang do dự có nên giả chết hay không, đối tượng rít gào của Đô Sử đã thay đổi.

“Hoa Tranh, ngươi nghe cho ta, không cho phép nhúc nhích, không chuẩn nói chuyện… Cũng không chuẩn khóc!”

Quên đi… Muốn ta cos Mộc Đầu Nhân sao?

(cos : cosplay nghĩa là hóa trang. Mộc đầu nhân: người gỗ)

Ngừng lại chút lại nghe hắn rống: “Ngươi rốt cuộc có nghe thấy không?”

Này vị huynh đài, ngươi có thể ở trong tình huống không thể động đậy, không thể nói chuyện, lại còn đưa lưng về phía mọi người, biểu đạt hai chữ “Nghe được” cho ta xem a!Có vẻ hắn cũng phát hiện yêu cầu của mình mới rồi thật sự không hợp lý, than thở một câu, người nói chuyện đổi thành Đà Lôi.

“Hoa Tranh ngoan, không sợ a, đừng khóc, đợi lát tứ ca mang muội đi ăn dê nướng.”

Đà Lôi… Thích ăn dê nướng là ngươi chứ không phải ta a!

“Dê nướng có cái gì ngon, trong lều của ta có Lộc Hươu do Kim Quốc đem tới…”

“Xuy! Loại nhu nhược mới thích cái thứ của người Kim đó!”

“Ngươi nói cái gì?”

… Hiển nhiên Đà Lôi thành công khơi mào khiến Đô Sử phẫn nộ. Rồi sau đó chính là thanh âm quát tháo, cãi vã ầm ĩ… ồn ào lọt vào tai. Ê, hai người các ngươi thật đúng là chẳng phân biệt được trường hợp, chẳng phân biệt được thời gian có thể gây gổ a!

Còn có… Quách Tĩnh chạy đi đâu rồi, nãy giờ không nghe được tiếng hắn… Xét thấy Quách đại hiệp tương lai cũng không phải là loại người thấy tình huống này lại bỏ bạn bè mà chạy chứ, ừm, ta đoán là bị Đà Lôi giục đi gọi Giang Nam Thất Hiệp đến làm cứu binh rồi, ta chỉ cần kiên trì chờ bọn họ tới là có thể được cứu rồi.

Bất quá, trong tình huống này mà duy trì tư thế y nguyên không được động đậy thật là mệt chết đi a. Hơn nữa… Bởi vì sức nặng thân thể hơn phân nửa dồn cả lên bàn tay, ngón trỏ tay trái khi nãy bị tú hoa đâm vào giờ lại bắt đầu chảy máu rồi, mảnh vải ban nãy Quách đại nương băng cho ta giờ đang rỉ máu, trong không khí có thể ngửi thấy mùi máu tươi.

… Không phải chứ!

Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, mắt thấy một cái miệng đầy răng nhọn nhằm thẳng cổ họng ta mà phóng tới, trong đầu ta chợt lóe lên những lời giải thích trong chương trình ‘thế giới động vật’ đã từng xem: những động vật họ nhà mèo đều có khứu giác đặc biệt mẫn cảm, có thể ở khoảng cách rất xa ngửi được mùi của con mồi…

Hoàn hảo tác giả đại thần không phải chỉ chiếu cố nhân vật chính mà cũng có để ý một chút tới vật hy sinh nữ xứng là ta đây.

Lúc ấy hàm răng kia chỉ cách ta một khoảng nhỏ, nhưng con báo sẽ ngã xuống, bởi vì …Giang Nam Thất Hiệp đến.

Gió thoảng bên tai, móng vuốt đã sắp chụp tới vai ta, hai con hoa báo chợt ngã lăn ra, gầm rú mấy tiếng liền bất động, trán ồ ồ chảy máu đen… Ồ, nếu có khám nghiệm tử thi, còn có thể tìm thấy Độc Lăng trên trán chúng nó, đó là ám khí độc môn của lão đại Giang Nam Thất Quái, ‘Phi Thiên Biển Bức’ Kha Trấn Ác, ngay cả người có võ công cao nhất trong Toàn Chân giáo là Khưu Xử Cơ cũng phải úy kỵ, huống chi là hai con súc sinh kia.Im lặng một lát sau, trong không trung mới vang lên tiếng vó ngựa và tiếng kêu hét, thanh âm Kha lão đại trung khí mười phần rõ ràng truyền vào tai ta: “Lão nhị, đồ đệ này của ngươi định lực không tồi.”

Ta đoán Chu Thông lúc này nhất định là đang cười hề hề rồi. Sở dĩ chỉ có thể đoán, là vì ta đã sợ tới mức chân mền tay nhuyễn, cả người vô lực, không có cách nào quay đầu nhìn. Ách, đây là cái gọi là “Định lực” đi, không phải là mặt không đổi sắc, mà là đã không còn có thể đổi màu được nữa rồi…

“Hoa Tranh!”

Đô Sử phẫn nộ bước đến, nhìn thi thể hai con hoa báo trước mặt, ta không khỏi run lên.

Hai con hoa báo này nghe nói là thú cưng của cha Đô Sử, đã mất rất nhiều công sức thuần dưỡng. Theo như trong truyện, Thiết Mộc Chân bồi lại bốn con báo, một đôi hắc ưng, cộng thêm đem Hoa Tranh gả cho Đô Sử mới dẹp yên được chuyện này. Được rồi, bốn con báo và một cặp hắc ưng vẫn là việc nhỏ, dù sao Thiết Mộc Chân cũng không có con gái thứ hai nào cả, có bản lĩnh ngươi lấy luôn Đà Lôi đi…

Đà Lôi phát huy đầy đủ công năng huynh trưởng, một bước vọt tới bên người ta, lấy tư thái không biết sợ là gì làm chỗ dựa cho ta: “Đô Sử, hung cái gì mà hung! Không phải là hai con báo thôi sao, ta bảo phụ hãn bồi ngươi bốn con, cộng thêm một đôi hắc ưng!”

… Hóa ra bại gia tử là ngươi a, Đà Lôi huynh.

Đô Sử nghiêm mặt đi tới, ngồi xuống bên người liếc mắt nhìn ta một cái, sau đó một tay đè bả vai ta, một tay kéo lấy cổ tay áo của ta. Trong lúc ta cùng Đà Lôi còn chưa kịp phản ứng lại, “Xoẹt” một tiếng, toàn bộ ống tay áo đã bị hắn xé rách…

Ta ngây người thành tượng đá tại chỗ… Này… này tính làm gì, phi lễ sao?

Đà Lôi hét lớn một tiếng, đang muốn xông lên đánh người, kẻ gây chuyện kia lại không đếm xỉa gì tới hắn, quay người lại, nam nhi Mông Cổ kiêng kị nhất là ra tay đả thương người sau lưng, vì thế Đà Lôi trừ bỏ hai mắt bốc hỏa, cũng chỉ đành đứng im tức giận.

Đô Sử vung tay, đem nửa ống tay áo của ta đưa cho báo phu, “Để cho đám súc sinh trong nhà nhớ rõ mùi vị.” Quay đầu đạp hai cái lên thi thể báo hoa, “Vị hôn thê của bổn thiếu gia chúng nó cũng dám cắn, lột da đưa đến lều của Hoa… lều của Thiết Mộc Chân đại hãn, thi thể đem ra cho sói ăn.”

Ta cảm thấy khi đó như có ma xui quỷ khiến nên mới mở miệng nói: “Cho sói ăn rất đáng tiếc a, không bằng chúng ta nướng lên ăn đi.”

Đô Sử đại gia ngây ra một chút, từ trên cao trừng mắt nhìn xuống ta, hừ một tiếng, xoay người bước đi, đại đội nhân mã kia cũng đi theo, vì thế… Toàn bộ thế giới nhất thời thanh tịnh rồi.

Đà Lôi vuốt đầu ta nói lời thấm thía: “Hoa Tranh, thịt báo không thể ăn, tứ ca mang muội đi ăn dê nướng.”

Lệ rơi, ta giống như một kẻ phàm ăn sao!

“Êu, ‘Đồ đệ’ !”

Chu Thông ngoài cười nhưng trong không cười nhìn ta, hiển nhiên đối với cách đại ca hắn xưng hô vừa rồi rất là bất mãn.

Ta bi phẫn ở trong bụng mặc niệm “Chẳng lẽ ta so với Quách Tĩnh còn khiến ngươi mất mặt hơn sao” vừa oán giận, vừa dũng cảm chạy lại ôm chân Kha lão đại, lộ ra vẻ tươi cười cực kỳ chân chó.

“Đa tạ đại sư phụ cứu khổ cứu nạn cứu mạng! Nếu không phải đại sư phụ đại ân đại đức không lời nào cảm tạ hết được, hôm nay con chắc chắn mất mạng giữa miệng báo, đại sư phụ người thật sự là Đại Từ Đại Bi Hữu Cầu Tất Ứng Thế Âm Bồ Tát!”

Ta nghĩ Kha lão đại tung hoành giang hồ nhiều năm, nhất định vẫn là lần đầu tiên được người ta ca ngợi như vậy, chỉ thấy hắn có vẻ không khỏe nhíu mày, hiển nhiên đối với tiếng Hán lưu loát của ta có chút nghi ngờ. Ta sợ hắn nhận ra điều gì, vội quay người nhìn Chu Thông, “Nhị sư phụ, con học người Hán nói chuyện như thế có được không?”

“Tốt, đương nhiên tốt!” Chu Thông cười hì hì ngồi xổm xuống, từ ái vô cùng nhìn ta, “Hoa Tranh đã ngoan ngoãn mà gọi ba chữ ‘Nhị’ sư phụ rồi, đương nhiên học rất tốt! Lần này ‘Nhị’ sư phụ nhất định phải thưởng cho ngươi một phen!”

Thảm rồi!

Quyển 1 - Chương 4: “Chu” khẩu thoát hiểm

Vương Hãn là ai?

Vương Hãn là người đứng đầu các bộ lạc ở thảo nguyên, binh lực tối thịnh, cũng là nghĩa phụ của Thiết Mộc Chân, đối với Thiết Mộc Chân cũng có ân giúp đỡ.

Đô Sử là ai?

Đô Sử là đứa con trai duy nhất của đứa con trai duy nhất của Vương Hãn, đơn giản mà nói chính là người nối nghiệp đời thứ ba.

Bởi vậy chuyện “Hoa Tranh báo khẩu thoát hiểm” cuối cùng quyết định kết quả là trách nhiệm toàn bộ quy về Đà Lôi cùng ta. Chẳng những y lời Đà Lôi bồi trả bốn con báo, một đôi hắc ưng, Thiết Mộc Chân còn cố ý tuyển vài nữ nô mĩ mạo đưa đến cho Đô Sử, mỹ kỳ danh là “An ủi” —— chậc chậc, đây chẳng lẽ là tập quán của người thảo nguyên sao, cũng không sợ XX quá sớm ảnh hưởng phát dục a… Không, đây hẳn là chủ ý của Thành Cát Tư Hãn tương lai đi, muốn từng bước ăn mòn ý chí của đối phương…

Được rồi, ta thừa nhận quyết định nhìn có vẻ bình thường này của Thiết Mộc Chân thật ra lại có dự tính sâu xa, nhưng mà… Vì cái gì Đà Lôi phải theo quân thao luyện, ta bị đưa cho Chu Thông ngược đãi, đồng thời, Quách Tĩnh hắn, lại bởi viện binh có công được thưởng mười đầu dê?

Cứ thưởng như vậy, một thế hệ đại hiệp Quách Tĩnh vốn sinh trưởng bình dị đã bị Thiết Mộc Chân giúp đỡ thoát khỏi nghèo khó mà làm giàu, trở thành dân chăn nuôi chính gốc rồi.

Quay lại, cảm tưởng của ta khi đỉnh đầu chất một xấp thư sách, chân trát trung bình tấn, Chu Thông ngồi sau lưng, ở đại thảo nguyên gió thổi phơi nắng mấy ngày…

“Hoa Tranh…”

Thanh âm lười biếng của Chu Thông từ sau lưng truyền đến, ta sợ tới mức lập tức đem hai tay vừa hạ xuống trở về chỗ cũ, lấy một loại âm điệu hết sức nịnh nọt đáp:

“Nhị sư phụ!”

“Trát trung bình tấn được không a?”

“Được… a..”

Ta cắn răng phun ra hai từ đó.

“Nếu như vậy…” thanh âm Chu Thông có chút sung sướng không che dấu được, “Luyện thêm nửa canh giờ đi.”

Ta quay đầu đi, yên lặng chảy xuống hai hàng nước mắt.

Ngày hôm qua cũng là như thế này, hôm trước cũng là như thế này, hôm kia, hôm kia nữa… Đều là như thế này, mặc kệ ta trả lời như thế nào, mặc kệ ta nói là “Hôm nay nắng ghê gớm thật a, ha ha ha!” Cái loại người không dinh dưỡng Chu Thông kia đều lấy bất biến ứng vạn biến “Nếu như vậy, luyện thêm nửa canh giờ” mà kết luận.

Đầu năm nay, LOLI cũng không được yêu thích a…

Từ ngày Thiết Mộc Chân bái phỏng lều Giang Nam Thất Hiệp để cảm tạ ơn cứu mạng, cũng cùng Chu Thông “mật đàm” nửa canh giờ, ta liền bị kéo vào cường độ luyện tập có thể so với chương trình ôn thi đại học:

Bình minh vừa rạng, cùng Đà Lôi, Quách Tĩnh học cưỡi ngựa. Nghe nói trong một năm ta phải học được kỹ thuật kỵ mã chổng ngược người, chui dưới ngựa, phi thân thay ngựa cùng các động tác đòi hỏi kỹ thuật cưỡi ngựa cao —— được rồi, tương lai vạn nhất không ở Mông Cổ, ít nhất ta còn có thể gia nhập gánh xiếc kiếm cơm ăn.

Buổi sáng, cùng Chu Thông học tập “Nữ giới”, “Nữ quy”, “Liệt nữ truyền” với một loạt “Kinh điển chỉ” .

Buổi chiều, một người trong Giang Nam Thất Quái sẽ giám sát ta tập chạy, trát trung bình tấn, huấn luyện thể năng.

Buổi tối, học chương trình phát âm Hán Ngữ đặc biệt với Chu Thông, đó là “Nhiễu khẩu lệnh bách khoa toàn thư” dạy hư trẻ nhỏ.

Nghe nói trong thời gian này, ta ngay cả nói mơ cũng là “Ăn cây nho không phun cây nho” cùng “Đói sư phụ ngươi đi chết đi”, thế cho nên Đà Lôi thương tình đem cho ta một ít nho khô do Tây Vực đưa tới, mà Chu Thông thì cười khiến người ta nổi da gà, tự nguyện tiếp nhận việc giám sát chương trình học tập của ta, từ việc học chạy, học cưỡi ngựa, đến học tiếng Hán…

Từ đó về sau ta liền sinh hoạt trong địa ngục trần gian của Chu Thông…

Nửa canh giờ sau, ta vô lực rốt cục được phép ngã lên bãi cỏ mà thở lấy hơi, Chu Thông lão nhân gia thản nhiên tự đắc thong thả tiến lại, ngồi trên mặt đất dùng chiết phiến quạt quạt.Ta mỏi nhừ chân tay, nhắm mắt lại giả chết, hắn nở nụ cười.

“So với Tĩnh Nhi cơ biến hơn, nếu không phải tổ sư gia có huấn…” Chu Thông mơ hồ phun một câu liền vòng vo đề tài, “Tĩnh Nhi học tuyệt nghệ của tứ đệ, ngũ đệ thật ra rất thích hợp, chỉ tiếc…”

Giang Nam Thất Quái chỉ có Nam Hi Nhân cùng Trương A Sinh công phu là ổn trọng một đường, Quách Tĩnh tư chất mặc dù kém, nhưng có thể chịu khổ lại dụng công, ít nhất cũng có thể học được tám phần bản lĩnh. Công phu khéo léo xê dịch mượn lực đả lực của Chu Thông tuyệt không phải sở trường của Quách Tĩnh, chỉ sợ là ngay cả nửa thành cũng không lĩnh ngộ đến, lại càng không dùng đến tuyệt kĩ “Diệu Thủ Không Không” rồi, nói vậy Chu Thông này làm nhị sư phụ cũng có chút mất mát.

Ta đồng tình nhìn Chu Thông, hắn hai mắt nhìn trời, lại thình lình hỏi ta một câu:

“Hoa Tranh, năm đó ‘Cứu mạng bảo túi’ trên người Tĩnh Nhi… Là ngươi cho nó đi?”

Lúc đó trời nóng lắm, ta lại bỗng nhiên cảm thấy lạnh cả người từ lòng bàn chân tràn ra đến toàn thân, miễn cưỡng quay người đưa lưng về phía Chu Thông, mới lo lắng trả lời:

“Cái kia hắn cầm… Cũng là con đưa a… Con cũng cho Đà Lôi một cái a!”

Lúc trước chỉ một lòng nghĩ tới việc làm thay đổi tình tiết truyện, làm việc suy nghĩ cũng không đủ chu đáo. Quả nhiên vẫn là bị phát hiện ra điểm khác thường rồi a…

“Cứu trở về Trương A Sinh” một chuyện thoạt nhìn không có vấn đề gì, chẳng qua là túi tùy thân Quách Tĩnh mang theo lại có tác dụng đầy đủ. Nhưng mà chỉ cần cẩn thận nghĩ một cái cũng có thể thấy được rất nhiều lỗ hổng, tỷ như Quách Tĩnh vì cái gì vừa thấy mặt liền đem miếng hộ tâm đưa cho Trương A Sinh mà không phải người khác, tỷ như củ nhân sâm kia phải dùng năm mươi đầu dê mới đổi được, cũng không phải thứ mà Quách Tĩnh có thể có được…

Chu Thông tâm kế cơ mưu, lúc ấy chuyện cấp bách nên không suy nghĩ nhiều, nhưng sau chỉ cần cẩn thận nghĩ lại, tất nhiên sẽ nghi ngờ. Hiện tại nếu đã hỏi như thế, hẳn hắn đã hỏi Quách Tĩnh mọi chuyện từ trước rồi.

Ta chỉ âm thầm hy vọng chuyện ta vừa bịa ra có thể qua mặt hắn được. Đúng là mất bò mới lo làm chuồng a.

“Là như thế a, bất quá… cái túi trên người Tĩnh Nhi năm đó còn có kim sang dược…”

Năm đó củ nhân sâm kia là ta khóc lóc om sòm lăn lộn, làm ầm ĩ toàn bộ hãn trướng ba ngày ba đêm không thể an bình mới đổi lấy được… Chỉ có một củ, không có củ thứ hai… Cho dù có ta cũng sẽ không cho Quách Tĩnh…

Ta cắn chặt răng, xoay người, mỉm cười vô tội.

“Nhị sư phụ, con nói cho người, người ngàn vạn đừng nói cho Quách Tĩnh nha!”“Sao?”

Ta vẻ mặt sám hối nhìn Chu Thông: “Khi đó con là ý định chỉnh Quách Tĩnh, mới ở trong lều phụ hãn tìm một miếng sắt đưa cho hắn, lừa hắn nói đó là bảo bối có thể cứu mạng, buộc hắn mỗi ngày mang theo, còn nói với hắn chỉ khi nhìn thấy người nào béo hơn Ba Đặc Nhĩ mới có thể chuyển giao…”

Ba Đặc Nhĩ là người to béo nhất trong bộ lạc của Thiết Mộc Chân, ở hiện đại mà nói chính là người hình thể to béo, có thể tham gia vật cổ điển hạng cân 120kg, Giang Nam Thất Quái cũng biết hắn, muốn tìm người béo hơn hắn, quả thật chỉ có Trương A Sinh.

Nhìn trộm Chu Thông, thần sắc trên mặt hắn hiển nhiên còn có chút nghi hoặc, lòng ta run lên, đi lên ôm lấy chân hắn khóc thút thít.

“Con làm sao mà biết ngũ sư phụ so với Ba Đặc Nhĩ còn béo hơn… Con biết sai lầm rồi… Nhị sư phụ ngàn vạn đừng nói cho Quách Tĩnh a, bằng không hắn không để ý tới con rồi làm sao bây giờ…”

Chu Thông vỗ vỗ đầu của ta, nhưng không mở miệng nói chuyện.

Hắn rốt cuộc là tin hay không tin? Trong lòng lo lắng, ta một phen nước mắt nước mũi, tiếp tục nói dối:

“Ngay cả cái cây hình người phụ hãn đưa con… Cũng bị Quách Tĩnh đánh mất… Con không dám nói cho phụ hãn biết, nhị sư phụ người cũng đừng nói cho ai biết a… Bằng không Quách Tĩnh nhất định sẽ bị phạt roi…”

Ta không trông cậy có thể hoàn toàn xóa tan hoài nghi của Chu Thông, nói đến Quách Tĩnh chỉ để nhắc nhở hắn: chuyện này đối với đồ đệ bảo bối của ngươi cũng có liên quan…

Chu Thông trầm ngâm một lát, đại khái cảm thấy ta giải thích cũng thông, cúi người xoa xoa mặt ta, cười nói: “Nhị sư phụ cam đoan không nói ra ngoài.”

Hô… Ta âm thầm thở dài nhẹ nhõm một hơi, mới phát hiện trên lưng đầy mồ hôi lạnh, áo trong đã ướt đẫm, ngay cả ngày đó giữa miệng báo ta cũng không bị dọa sợ tới mức này… Ách, lần này là “Chu” khẩu thoát hiểm a…

“Hoa Tranh, ngươi có nguyện theo ta học kỹ thuật ‘Diệu Thủ Không Không’?” Chu Thông đột nhiên hỏi.

Ta chỉ sửng sốt không đến một giây, liền lớn tiếng hoan hô nhảy dựng lên, “Con muốn học! Con muốn học!”

Giang Nam Thất Quái võ học tuy rằng chỉ đứng hàng thứ ba, thứ tư, nhưng tuyệt kỹ ‘Diệu Thủ Không Không’ này của Chu Thông, phải là độc bộ võ lâm, cho dù Hoàng Dược Sư được xưng tụng ‘Không gì không biết, không gì không giỏi’ chỉ sợ cũng không thể bằng. Huống chi cái loại này nếu đạt tới cảnh giới ‘Vỗ vỗ bả vai cũng có thể khoắng sạch đồ của người ta’, tuyệt đối so với cái gì Hàng Long Thập Bát Chưởng, cái gì Cửu Âm Chân Kinh cũng đều thực dụng hơn!

Học được cái này, đi khắp nơi cũng không sợ thiếu tiền dùng a…

Thấy ta nhảy nhót hoan hô, Chu Thông có lẽ tâm tình cũng rất tốt, mỉm cười nói: “Học môn công phu này cũng không phải là để làm mánh lới của kẻ trộm a.”

Ta thành tâm thành ý mãnh liệt gật đầu, trước hết phải thành tâm, đạo lý này ta biết mà.

“Như vậy, từ ngày mai bắt đầu…”

Chu Thông còn đang giao cho ta từng hạng mục công việc cần chú ý, phương xa một người đã giục ngựa vội vàng chạy tới, nhảy xuống trước mặt chúng ta.

“Hoa Tranh, phụ hãn bảo chúng ta đi gặp người!”

“Đà Lôi, biết là chuyện gì không?” Gần đây ta hình như… Không trêu chọc gây họa a…

Đà Lôi hừ một tiếng từ lỗ mũi, căm giận nói: “Dường như người Kim Quốc tới rồi, phong phụ hãn làm cái gì Chiêu Thảo Sứ… Ai mà biết!”

Nếu ta nhớ không lầm, lần này… Có thể nhìn thấy Kim quốc Lục vương gia Hoàn Nhan Hồng Liệt rồi…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau