XUYÊN QUA NHÀ CÓ TIỂU PHU LANG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Xuyên qua nhà có tiểu phu lang - Chương 91 - Chương 95

Chương 91

Nhưng mặc kệ trong lòng không nỡ cỡ nào, đến ngày Lê Diệu Nam phải khởi hành vẫn tới. Dẫn theo hai mươi thị vệ cùng một xe ngựa giản lược, trước khi đi, Lê Diệu Nam hung hăng ôm chầm phu lang và nhi tử, hôn mặt bọn họ, khiến Lâm mẫu nhìn mà đỏ mặt, thầm mắng ca tế thật không biết thẹn thùng. Nhưng thấy tình cảm phu phu hai người rất tốt, bà vẫn rất vui mừng.

Dương Nghị cũng sớm đỏ bừng mặt, tránh ở phía sau Lâm mẫu, coi như không phát hiện.

Lê Diệu Nam mặc kệ người khác nghĩ thế nào, ánh mắt dịu dàng nhìn chăm chú bụng phu lang, nói: “Nhớ bảo trọng, phải ăn nhiều một chút biết không, phu quân sẽ nhớ ngươi.”

Lâm Dĩ Hiên lưu luyến nhìn hắn, nặng nề gật đầu: “Ngươi yên tâm, ta sẽ tự chiếu cố tốt, trên đường ngươi phải cẩn thận, ta cũng nhớ ngươi.”

Lê Diệu Nam khẽ cười, hắn biết phu lang thích mình lời ngon tiếng ngọt, thích được mình coi trọng, hắn sẽ cố gắng hết sức làm cho phu lang cảm thấy an tâm. Có một người quyến luyến mình như vậy, thật sự là luyến tiếc mà!

Nhìn thật sâu phu lang một cái, Lê Diệu Nam xoay người đi đến trước đội ngũ, lên ngựa, quay đầu phất phất tay với phu lang, giục ngựa đi. Hắn sợ mình mà nhìn thêm một cái thì sẽ càng không nỡ.

“Phụ thân, phụ thân, oa…” Tiểu Húc Nhi hai mắt đẫm lệ, chạy chạy vài bước về phía trước, oa một tiếng bật khóc.

“Ngoan!” Lâm Dĩ Hiên ôm lấy nhi tử, thất hồn lạc phách nhìn phía trước, thẳng đến khi phu quân càng lúc càng xa, không nhìn thấy bóng dáng nữa mới rầu rĩ lấy lại tinh thần.

“Ta nhớ phụ thân.” Tiểu Húc Nhi uỷ khuất bĩu môi.

Lâm Dĩ Hiên nhu hoà mỉm cười, ta cũng nhớ, rõ ràng phu quân vừa mới đi, y đã bắt đầu nhớ rồi. Lau nước mắt nhi tử, dịu dàng nói: “Ngoan, phụ thân cũng nhớ ngươi, ít ngày nữa chúng ta lại đoàn tụ với phụ thân. Húc Nhi phải nghe lời, chiếu cố đệ đệ cho tốt, biết không?”

Tiểu Húc Nhi gật đầu, thút thít mấy cái, cam đoan: “Húc Nhi là nam tử hán, Húc Nhi không khóc, Húc Nhi phải chiếu cố đệ đệ.”

Lâm Dĩ Hiên sờ đầu nhi tử: “Thật ngoan, Húc Nhi về sau nhất định là ca ca tốt.”

Tiểu Húc Nhi mặt mày hớn hở, lập tức ngừng khóc, cao hứng nói: “Húc Nhi là ca ca.”

Tiểu hài tử đúng là dễ dụ, dời lực chú ý cũng nhanh, Lâm Dĩ Hiên thấy nhi tử vui vẻ tươi cười, tâm tình cũng không nặng nề nữa, trên mặt chậm rãi xuất hiện ý cười.

Lâm mẫu vốn còn có chút lo lắng, hiện giờ thấy nhi tử mỉm cười, tán thưởng nhìn cháu ngoan, vẫn là Tiểu Húc Nhi có bản lĩnh.

* * *

Đoàn người Lê Diệu Nam ngày đêm kiêm trình, không ngồi xe nữa mà giục ngựa chạy. Cưỡi ngựa tuy khổ nhưng liên tục ngồi xe một tháng, Lê Diệu Nam sớm đã buồn không chịu nổi, hiện giờ không có người nhà, hắn càng mong muốn mau chóng đến Vân Nam.

Đây là ván cờ giữa hắn và Liêu đại nhân. Hiện tại đã tháng năm, nếu mùa thu năm nay không thể nộp thuế, Liêu đại nhân sẽ không bỏ qua cơ hội chèn ép hắn. Lúc trước hắn mạnh miệng, vô luận thế nào cũng phải làm ra thành tích cho Hoàng Thượng nhìn, không chỉ vì mình tranh một hơi, càng là để bày ra thực lực của mình.

Có mở đầu tốt thì sau này mới dễ làm việc, đây là chiến tích đầu tiên của hắn, chỉ cho phép thành công, không được phép thất bại.

Chỉ tiếc hiện nay cày bừa vụ xuân đã qua, thuế nông bị thiếu mất một nửa, kiếm thêm từ chỗ khác nói dễ hơn làm. Tóm lại, hiện tại hắn thiếu nhất chính là thời gian.

Lộ trình một tháng rưỡi mà bọn họ thật sự rút ngắn lại còn một tháng. Thời điểm đến Ngọc Khê, đoàn người phong trần mệt mỏi, Lê Diệu Nam cũng chẳng còn hứng trí mà cải trang vi hành cái gì, trực tiếp đến nha môn.

Hắn hiện tại chỉ may mắn Ngọc Khê là châu phủ nha môn, đi qua vài ngọn núi lớn là vào đến biên cảnh Ích Châu. Người dân bên đường cũng khá sung túc, không phải nơi chim không đẻ trứng, khe cùng suối sâu.

Tri phủ Ngọc Khê họ Hạ, biết được Thông phán đã đến, vội vàng phái người ra nghênh đón. Chức Tri phủ dù cao nhưng đem ra so sánh thì Thông phán mới là tâm phúc của Hoàng Thượng, mà nghe nói vị Thông phán này chính là tân khoa Thám hoa năm trước. Chỉ ngắn ngủi một năm, Lê đại nhân đã có thể nhảy lên thành quan lục phẩm, Hạ Tri phủ là lão bánh quẩy ở quan trường, tất nhiên sẽ không chậm trễ.

Vào Tri phủ nha môn, Lê Diệu Nam đầu tiên là bái kiến thượng quan, nhưng thấy Hạ đại nhân rồi hắn lại cảm thấy nôn nao.

“Hạ quan kiến quá đại nhân.”“Lê đại nhân đừng đa lễ như vậy.” Hạ đại nhân chừng năm mươi tuổi, vẻ mặt hoà ái tươi cười, nhìn thế nào cũng thấy chân thành, săn sóc nói: “Lê đại nhân một đường khổ cực, Thông phán phủ đã thu dọn chỉnh tề, Lê đại nhân có muốn đi rửa mặt chải đầu trước hay không?”

Sắc mặt Lê Diệu Nam cổ quái, trong lòng bắt đầu cảnh giác, thái độ vị Tri phủ này không khỏi quá tốt, cung kính nói: “Tạ đại nhân, vẫn là làm xong thủ tục đã, hạ quan sẽ nghỉ ngơi sau.”

“Phải, phải, xem trí nhớ ta này.” Hạ Tri phủ ảo não nói, vội vàng dặn dò sư gia lấy giấy bút đến, trong lời nói lộ ra vài phần nịnh bợ.

Lê Diệu Nam mắt xem mũi, mũi xem tim, thăm dò hỏi: “Hạ quan một đường đi tới thấy phong cảnh Vân Nam tuyệt đẹp, ruộng lúa tươi tốt, vì sao lại không nộp được thuế lên trên?”

Hạ đại nhân rùng mình: “Lê đại nhân có ý gì?”

Lê Diệu Nam không chút để ý đổ lỗi cho Liêu đại nhân, lo lắng nói: “Còn không phải Hộ bộ Thượng thư, tháng trước khắc khẩu tại Ngự thư phòng, chỉ nói Vân Nam không nộp thuế, Hoàng Thượng mới phái hạ quan đến xem xét.”

Hạ đại nhân thở dài, giải thích: “Lê đại nhân không biết, ruộng lúa Vân Nam đúng là không tồi, nhưng vùng này vẫn chủ yếu là núi, chỗ có thể làm ruộng rất ít, sao có thể thu đủ thuế để nộp.”

Lê Diệu Nam càng thêm nghi hoặc. Không phải hoài nghi lời nói của Hạ đại nhân, hắn tin tưởng Hạ Tri phủ không lừa hắn, nhưng thái độ Hạ đại nhân thật sự quá tốt, mình thăm dò như thế mà không tức giận, giống như mình mới là thượng quan.

Hạ đại nhân càng như vậy, Lê Diệu Nam càng cẩn thận. Cần biết Thông phán đối với Tri phủ mà nói cho tới bây giờ đều là vướng tay, không một Tri phủ nào sẽ hoan nghênh.

Lê Diệu Nam giao ra công văn điều nhiệm, Hạ Tri phủ rất nhanh làm xong thủ tục, cười nói: “Buổi tối đón gió tẩy trần, bản quan đã an bài tốt yến hội, mấy vị đại nhân còn lại cũng sẽ tới, Lê đại nhân nhớ đến.”

Lê Diệu Nam cung kính mỉm cười: “Đa tạ đại nhân.”

Hạ Tri phủ vừa lòng gật đầu, gọi sư gia đến dẫn đường: “Ngươi đưa Lê đại nhân hồi phủ, thuận tiện xem còn thiếu cái gì.” Quay đầu nhìn về phía Lê Diệu Nam: “Hoàn cảnh ở Ngọc Khê không bằng kinh thành, thỉnh Lê đại nhân tha thứ nhiều hơn, thiếu cái gì chỉ cần dặn dò là được.”

Lê Diệu Nam khom mình hành lễ: “Đại nhân ưu ái như thế, hạ quan hổ thẹn không dám nhận.”

“Lê đại nhân khách khí, ngươi ta là đồng nghiệp, lại đều xuất thân từ khoa cử, giúp đỡ nhau là theo lý phải làm.” Hạ đại nhân cười tủm tỉm, thái độ quả thực không thể tốt hơn.
Lê Diệu Nam nghe mà như lọt vào sương mù, cứ cảm thấy trong lời nói của Hạ đại nhân có thâm ý. Nhưng lúc này hắn không có tâm tình nghĩ nhiều, liên tục đi một tháng, hắn đã sớm mệt không chịu được. Đi theo sư gia về phủ đệ, lập tức sai người chuẩn bị nước, tắm một cái sảng khoái, ngã xuống giường liền ngủ vù vù.

* * *

Một đầu khác, sư gia không hiểu nhìn Tri phủ: “Đại nhân hẳn là không cần khách khí như thế với Thông phán?”

Hạ Tri phủ cười: “Ngươi không hiểu, quan hệ ở Vân Nam phức tạp, Lê đại nhân tới đúng lúc.”

Sư gia cau mày: “Nhưng quá trẻ tuổi.”

Hạ Tri phủ nhướn mày: “Thì sao? Hắn là Thông phán của Hoàng Thượng, xảy ra chuyện gì cũng là hắn chịu, tuổi trẻ mới tốt.”

Sư gia thở dài một tiếng, không nói nữa, ông ta hiểu được khó xử của đại nhân. Vân Nam rất nhiều di tộc, trên núi chướng khí tràn ngập, đại nhân đảm nhiệm chức Tri phủ cũng không dễ dàng. Hương dân địa phương căn bản là khối xương cứng, gặm không được, đánh không xong, ngay cả phái binh, quan sai trong phủ nha có mấy người dám can đảm tiến đến. Huống chi cho dù di tộc không chịu giáo hoá nhưng vẫn là người dân Đại Tấn, không thể thật sự coi như sơn phỉ mà tiêu diệt.

Về phần mượn tạm của Tổng binh địa phương, Hạ Tri phủ chưa từng nghĩ đến. Không nói đến chuyện ông không có giao tình với võ quan, thủ hạ của Tổng binh đa số đều là tướng sĩ bản địa, mượn binh của hắn không phải là muốn chết sao.

Nghĩ lại lúc trước, Hạ Tri phủ cũng có chí thanh niên, nào biết phí bao năm tháng biến thành bộ dáng hiện giờ, thành lão bánh quẩy ở quan trường, chỉ cần bảo trụ chức quan. Có thể đi một bước lên trên thì tốt, Lê đại nhân là tâm phúc của Hoàng Thượng, có hắn ở đây, làm tốt thì mình cũng thơm lây, làm không tốt Lê đại nhân cũng chịu hơn phân nửa tội. Như vậy càng nên đối tốt với hắn.

* * *

Lúc Lê Diệu Nam tỉnh dậy thì đã là buổi chiều, nhớ tới buổi tối còn có tiệc tiếp đón, không dám chậm trễ, bật người đứng lên.

Rửa mặt chải đầu một phen, thay đổi xiêm y, lúc này mới có tâm tình đánh giá tân phủ đệ.

Tam tiến đại viện bố cục tinh xảo, nhìn ra được Hạ Tri phủ tốn nhiều tâm tư. Chính là như thế Lê Diệu Nam mới nghĩ không ra, Hạ đại nhân là thượng quan, vì sao lại đối tốt với mình như vậy.

Nhưng hắn cũng không rối rắm lâu lắm, rất nhanh Lê Diệu Nam đã biết đáp án. Cái đáp án này khiến hắn thực khó chịu, nội tâm như có một vạn con ngựa chạy điên cuồng, quả thực rất muốn chống tay lên trời mà mắng.

Tẩy trần yến cho Lê Diệu Nam rất náo nhiệt. Ngoại trừ quan viên, người có thân phận ở địa phương cũng đều tham dự.

Đêm đó Hạ phủ ngựa xe như nước, Lê Diệu Nam thu được không ít hạ lễ. Nhìn đống ngọc xa xỉ kia, ai nói Vân Nam nghèo, hắn liền đánh kẻ đó!

Hạ Tri phủ giới thiệu từng người cho hắn, lần thứ hai Lê Diệu Nam chứng kiến hắc ám chốn quan trường. Trong tám Huyện lệnh, năm người là hương dân địa phương. Vân Nam còn duy trì chế độ tiến quan, quan viên dưới thất phẩm đa số đều là tiến cử.

Thê tử Đồng tri là thiên kim của tộc trưởng di tộc. Tiểu thiếp Châu trường thì có quan hệ rối ren với bọn rắn độc Ngọc Khê. Nông nghiệp ti là lão nhân hơn sáu mươi, Lê Diệu Nam hoài nghi liệu ông ta còn có thể lên núi hay không. Thuế vụ quan không cần phải nói, tất nhiên cũng là hương dân bản địa. Lê Diệu Nam đếm tới đếm lui, bao gồm cả Tri phủ, nhà ai cũng có quan hệ chặt chẽ với phú hộ địa phương.

Chết tiệt! Lê Diệu Nam chỉ cảm thấy cả người khó ở. Chức Thông phán này tương đương với trợ thủ Tri phủ. Nhưng khi quyền lợi của Tri phủ bị giảm đi, trở thành cái thùng rỗng, Thông phán như hắn biết làm thế nào…

Khó trách Hạ Tri phủ đối với hắn tốt thế, rõ ràng coi hắn là người chịu tội thay, muốn hắn đi đấu tranh anh dũng, mà Hạ Tri phủ thì ba phải, hai đầu không đắc tội.

Lê Diệu Nam răng chua dạ dày đau, cả buổi tối cười đến cương cả mặt.

Một đám Huyện lệnh ai cũng kêu nghèo, bọn rắn độc thì giàu đến chảy mỡ, quả nhiên vô luận ở chỗ nào cũng có chênh lệch giàu nghèo rất lớn.

Lê Diệu Nam hoàn toàn cảm nhận được Vân Nam đúng là cục diện rối rắm, khó trách thay mấy Nhâm tri phủ vẫn cứ không thống trị nổi. Quyền lợi của cư dân nơi đây quá lớn, Tri phủ chỉ là một cái chức hờ, không thông đồng làm bậy thì còn có thể thế nào.

Chương 92

Lê Diệu Nam nghỉ ngơi một đêm, hôm sau liền đến nha môn. Hạ Tri phủ rất hào phóng với hắn, muốn tư liệu gì thì cấp cái đó.

Từ hồ sơ năm trước cho tới nhân khẩu hộ tịch, cần cái gì cũng có, Lê Diệu Nam nhìn mà choáng đầu hoa mắt, đối với Hạ Tri phủ hoàn toàn không còn gì để nói. Làm quan mà trở thành như vậy, hắn thật không biết nên nói cái gì cho phải. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Ninh Châu to như vậy, thay đổi mấy Nhâm tri phủ mà Hạ đại nhân lại có thể đứng vững vàng, đó cũng là một loại năng lực.

Thời gian ba ngày chốc lát lướt qua, Lê Diệu Nam dần dần quen tay với công việc ở phủ nha, này còn phải nhờ công Hạ đại nhân phối hợp. Cho dù có không đồng ý, trước khi thăm dò được hết Lê Diệu Nam, ông ta cũng không dám công khai tỏ vẻ phản đối.

Sinh hoạt của Lê Diệu Nam ở nha môn thật thuận lợi, còn thoải mái hơn nhiều ở Hàn Lâm Viện. Nếu hắn nguyện ý bình bình ổn ổn, hắn tin tưởng mình dung nhập vào đây là không thành vấn đề, thậm chí còn có thể mò được không ít.

Mấy ngày gần đây, hắn quả thật thu lễ đến tay rút gân, khố phòng trong nhà sắp chất đầy không không còn chỗ, làm cho hắn được cảm thụ một phen cái gì gọi là tham quan. Đối với hạ lễ phú hộ địa phương đưa tới, trả về không được, nhận lấy cũng không xong, mặc dù hắn không phải loại người thấy tiền sáng mắt, nhưng nhìn cả phòng đều là những thứ xa xỉ, hắn vẫn rùng mình một trận, lần đầu tiên cảm thấy kỳ thật mình vẫn còn quê lắm.

Trái lo phải nghĩ xong, Lê Diệu Nam quyết định thỉnh giáo Hạ Tri phủ. Mặc kệ Hạ Tri phủ làm người thế nào, nếu ông ta có thể liên nhiệm bốn năm Tri phủ ở Ngọc Khê, chứng tỏ là có đạo sinh tồn riêng.

Lê Diệu Nam sẽ không coi thường bất kỳ ai, đặc biệt là người trong quan trường. Tuỳ ý mang chút lễ vật, đều là tơ lụa, đồ thêu và ít đồ thú vị lưu hành trong kinh mà phu lang kiên trì bảo hắn mang theo.

Lúc này Lê Diệu Nam nhớ phu lang nhà mình vô cùng, bên cạnh có người xử lý với không có người xử lý khác nhau quá nhiều. Ăn không ngon, dùng người cũng không quen, không có phu lang ở bên, làm gì hắn cũng thấy không hợp, ngay cả ngủ cũng không yên.

Đi tới Hạ phủ, quản gia cung kính dẫn hắn vào. Hạ Tri phủ là một người biết hưởng thụ, Hạ phủ bố trí rất xinh đẹp, bố cục giống như biệt viện Giang Nam, trong viện đình đài lầu các núi giả ao nhỏ cái gì cần có đều có. Bởi Vân Nam bốn mùa như xuân, hoa cỏ cây cối trong viện đẹp không sao tả xiết, đi giữa một biển hoa, nghe mùi hương thản nhiên thơm ngát, quả là khiến người ta thấy vui vẻ thoải mái.

Lê Diệu Nam âm thầm phỏng đoán, Hạ Tri phủ không phải là đường làm quan thất ý nên mới dồn hết tinh lực vào hưởng thụ chứ? Đang nghĩ vậy thì phía trước truyền đến tiếng đàn sáo.

Quản gia dẫn đầu đi vào thông báo, không lâu sau Hạ Tri phủ đi ra, vẻ mặt có chút kinh ngạc, không nghĩ tới Lê Thông phán sẽ tiến đến viếng thăm. Dù sao đủ loại biểu hiện của Lê đại nhân ở phủ nha không cái nào không chứng minh hắn muốn làm lớn một hồi, hoàn toàn ngược lại với vị Tri phủ nhàn nhã như mình.

“Lê đại nhân hôm nay tiến đến thật đúng là vẻ vang cho kẻ hèn này, đi nào, vào phòng ngồi.” Hạ Tri phủ cười nói, rất nhanh thu liễm cảm xúc trong lòng.

Lê Diệu Nam sai người mang hạ lễ lên: “Tri phủ đại nhân khách khí, hạ quan hôm nay mạo muội đến thăm, mong là không quấy rầy đại nhân.”

“Lê đại nhân nói gì vậy, ngươi có thể tiến đến, bản quan rất vui lòng. Mấy tiểu tử không nên thân của ta hi vọng Lê đại nhân chỉ dạy nhiều hơn.” Hạ Tri phủ cười nói, ánh mắt nhìn về phía hạ lễ, trên mặt bất giác lộ ra một tia hoài niệm: “Đây là đồ ở kinh thành phải không, lão hủ thật nhiều năm chưa quay lại kinh, không biết có thay đổi gì không?”

“Đương kim Thánh Thượng tài đức sáng suốt, trong kinh hết thảy yên bình, dân chúng an cư lạc nghiệp.” Lê Diệu Nam vừa nói vừa đi theo Hạ Tri phủ vào phòng, sau đó khoé môi run rẩy một trận, Hạ đại nhân thật sự rất biết hưởng thụ.

“Ha ha! Lê đại nhân chê cười.” Hạ Tri phủ trở lại ghế ngồi, bên người mỹ nữ vờn quanh, trong sân một vị mỹ nữ nhẹ nhàng khiêu vũ, vài mỹ nhân bên cạnh người đánh đàn, người ôm tỳ bà, còn có một mỹ nhân phong tư ngồi trên bàn thổi sáo.

Lê Diệu Nam cười cười, không nói gì, nếu không có phu lang, có lẽ hắn cũng là một tay ăn chơi, sở thích của Tri phủ hắn không tán đồng nhưng cũng không phản đối.

“Lê đại nhân đừng khách khí, Liên Y qua hầu hạ đi.” Hạ Tri phủ chỉ vào một mỹ nhân cười nói, nháy mắt với Lê Diệu Nam.

Liên Y chính là cô nương đang đánh đàn, nghe thấy Hạ Tri phủ phân phó, hai gò má ửng hồng, thẹn thùng nhìn về phía Lê Diệu Nam, nhẹ nhàng nhón chân tiến lên. Hai vị mỹ nhân bên cạnh không hẹn mà cùng lộ ra một tia ghen tị, Lê đại nhân tuổi trẻ đầy hứa hẹn, ai mà không muốn tiến đến hầu hạ.Lê Diệu Nam cũng không từ chối, chỉ để nàng đứng một bên bưng trà dâng nước.

Liên Y uỷ khuất nhìn hắn một cái, hai mắt ướt nước, Lê Diệu Nam làm như không thấy, nữ nhân cũng chỉ có tí kỹ xảo như vậy.

Hạ Tri phủ có chút không vui, cho dù có là ai, đang cao hứng mà bên cạnh có người ra vẻ đứng đắn thì cũng sẽ khó chịu, nói: “Lê đại nhân chướng mắt Liên Y?”

Lê Diệu Nam cười: “Sao có thể, Liên Y cô nương mỹ mạo tuyệt luân, chẳng qua hạ quan chỉ yêu phu lang.”

“Ồ!” Hạ Tri phủ bừng tỉnh đại ngộ, tự cho là hiểu rõ, ông biết có người chỉ thích song nhi. Nhưng đối với điểm này ông lực bất tòng tâm, quý phủ các loại mỹ nữ đều có, duy nhất không có song nhi, tiếc nuối lắc đầu, cũng ngại chỉ biết chính mình, phất tay để nhóm tiểu mỹ nhân lui xuống.

Liên Y oán hận giậm chân một cái, cũng không lưu luyến cùng nữ nhân nàng còn có thể tranh, người ta chỉ thích song nhi nàng sao tranh nổi, đáng tiếc một con cá lớn.

“Lê đại nhân hôm nay tiến đến là có chuyện gì quan trọng?” Hạ Tri phủ hỏi, ông tin không có chuyện không đăng điện Tam Bảo. Đối với ý tưởng của Lê đại nhân, ông không duy trì cũng không phản đối, nhiều lắm là cho hắn chút tiện lợi của chức vụ, còn lại thì không có.

“Đúng vậy.” Lê Diệu Nam không lằng nhằng, nói thẳng: “Hạ đại nhân chiếm cứ Vân Nam mấy năm, hạ quan nhiều chỗ không hiểu rõ lắm, cho nên hôm nay đến đây mong Hạ đại nhân vui lòng chỉ dạy.”

“Lê đại nhân có chuyện nói thẳng.” Hạ đại nhân vẻ mặt tươi cười, đừng nhìn ông ta thân thiết như thế nhưng thật sự lời nói lại chẳng chứa bất kỳ hứa hẹn nào.

Đối với cái này Lê Diệu Nam cũng không ngoài ý muốn, Hạ đại nhân nếu có thể liên nhiệm Tri phủ Ngọc Khê, cho dù ông ta có tỏ ra vô năng thì sao có thể thật sự là kẻ ngu dốt: “Hạ quan thật không dám giấu, những ngày gần đây thu được không ít hối lộ, không biết nên xử trí thế nào, cho nên mới muốn hỏi ý kiến đại nhân, chuyện này có bình thường hay không.”

Hạ Tri phủ nghe xong trong lòng thả lỏng, nụ cười trên mặt chân thành hơn một chút: “Lê đại nhân không cần băn khoăn, bọn họ tặng lễ thì ngươi thu, tân quan nhậm chức đều như thế, giống như ngươi tiến đến bái kiến tri châu, thường gọi là đưa tiền bảo hộ.”Lê Diệu Nam gật đầu, tiện đà hỏi: “Hạ quan vừa mới đến, có cần chú ý gì không?”

Hạ đại nhân hơi kinh ngạc, thế nào cũng không nghĩ tới Lê đại nhân sẽ hỏi ông cái này. Dựa theo đạo lý, mình là Tri phủ ngu ngốc không đáng chú ý, Lê đại nhân thật sự lại để ý mình.

Hạ đại nhân tâm tình sung sướng, rất vừa lòng đối với Lê Diệu Nam có mắt nhìn người, cũng không giấu giếm, chỉ điểm: “Ngọc Khê có năm tộc lớn, ngoại trừ Nghiêm gia, bốn nhà khác đều chiếm giữ một vùng, đại thụ sau lưng rễ rất sâu, quan hệ thông gia phức tạp, ngươi nên nhớ không thể hành động thiếu suy nghĩ. Mặt khác, di tộc cũng có quy củ của mình, trong mắt bọn họ tộc trưởng còn lớn hơn quan phủ, có thể không động tốt nhất đừng động. Người di tộc cực kỳ bài xích người bên ngoài, bên trong đoàn kết nhất trí, nếu động vào một người trong đó, chỉ sợ người di tộc nhất định sẽ trả thù.”

Lê Diệu Nam nhíu mày: “Nếu phạm tội thì làm thế nào?”

Hạ đại nhân vuốt râu, nâng ly rượu lên nhấp một hơi, không thèm để ý nói: “Giao cho tộc trưởng di tộc, hắn sẽ xử trí.”

Lê Diệu Nam chỉ thấy nhức đầu, nếu đúng như Hạ đại nhân nói, thế uy nghiêm của quan phủ ở chỗ nào?

Hạ đại nhân vui vẻ phẩm rượu, ăn đồ nhắm, thầm nghĩ chờ Lê đại nhân gặp phải vài rắc rối liền tự khắc biết khó mà lui, hiểu được lời vàng ngọc của mình.

Hạ đại nhân có hai tử hai nữ, cùng ngày giữ Lê Diệu Nam ở lại ăn cơm, thẳng đến tối mới cho hắn về.

Lê Diệu Nam không từ chối được, ra khỏi cửa phòng, rất thức thời không tiếp tục bàn luận công sự. Lễ vật hắn mang đến Hạ phu nhân rất thích, mọi người coi như cả khách lẫn chủ đều vui. Hạ đại nhân đối với Lê Diệu Nam càng là nhìn cao thêm vài phần, người này thức thời, biết đúng mực, hiểu tiến thối, liền xem hắn có thể làm được hay không.

Mang tâm tình buồn bực về nhà, Lê Diệu Nam không rối rắm lâu lắm, mắt thấy sắp tới tháng sáu, Vân Nam thóc trưởng thành sớm, tháng bảy là mùa gặt, hắn không có nhiều thời gian tự hỏi. Ngày ngày phơi nắng làm quần quật là vì tiền, ai cũng đặt chữ lợi lên đầu, hắn không tin sẽ không tìm được đường ra.

Chỉ cần Vân Nam giàu lên, cư dân địa phương sống tốt, tất nhiên sẽ thu được nhiều thuế hơn, còn lại thì mặc kệ. Tình thế trước mắt quan phủ đã không còn thực quyền, con đường chính quy khẳng định đi không thông, chỉ có thể đi đường khác.

Ngày hôm sau, Lê Diệu Nam chiêu tề thị vệ dưới tay, sai bọn họ đến các hương các huyền điều tra tình hình địa phương, vô luận là phong thổ hay hoàn cảnh địa lý, toàn bộ đều lại nhớ kỹ.

Lần thứ hai Lê Diệu Nam cảm kích phu lang chuẩn bị đầy đủ, làm cho hắn dẫn theo không ít thị vệ, bằng không hiện tại hắn coi như chỉ có cái chức không. Quan sai phủ nha chia làm ba phái, Tri phủ, Đồng tri, Dữ châu quan, hắn là tân quan nhậm chức, sao có thể sai được người. Mạo muội phân phó nha dịch làm việc, nếu bọn họ bằng mặt không bằng lòng, không những không thu hoạch được gì lại còn tổn hại uy nghiêm, còn không bằng trước cứ nắm bắt được hết tình hình rồi hẵng tính toán.

Vì thế, người trong nha môn rất nhanh phát hiện vị Thông phán mới nhậm chức an tĩnh lại, mỗi ngày đi dạo chung quanh, hoặc là xem hồ sơ, tuỳ ý nói chuyện trời đất với người khác, trở nên vạn phần nhàn nhã.

Lê Diệu Nam kỳ thật rất may mắn, vô luận Vân Nam phức tạp cỡ nào, ít nhất không liên quan tới kinh thành. Nơi này thuộc loại đất cằn sỏi đá trong mắt kinh quan, quan viên nơi đây đa số không có người phía sau màn, thế thì đến Giang Nam giàu có đông đúc không phải càng tốt hơn sao.

Cái gọi là có được tất có mất. Ngẫm lại, Vân Nam cách kinh thành xa xôi, tin tức không linh thông, nếu Hạ Tri phủ biết hành vi của mình ở kinh thành, chỉ sợ sẽ không khách khí với mình như vậy. Ở Vân Nam, hắn có thể yên tâm lớn mật lột da hổ xé cờ lớn, cáo mượn oai hùm!

Nhưng vấn đề hàng đầu hiện nay vẫn là biết người biết ta trăm trận trăm thắng. Hắn cho tới bây giờ đều tin tưởng vững chắc một câu, không có quan hệ không thể phá hư, càng không có chuyện không tìm thấy lỗ hổng, hắn không tin Ngọc Khê là một khối sắt cứng.

Chương 93

Lại nói bên kia, Lê Diệu Nam đi rồi, Lâm Dĩ Hiên tĩnh tâm dưỡng thai, bên người có Húc Nhi, có Lâm mẫu và Dương Nghị nên cũng không cô đơn, chỉ là trong lòng rất nhớ mong phu quân.

Đoàn người thuê một tiểu viện ở Vĩnh Châu, ăn ở có hạ nhân hầu hạ, tiện hơn khách điếm nhiều. Một tháng ngắn ngủn, Lâm Dĩ Hiên béo lên rất nhanh. Tiểu Húc Nhi cả ngày quấn đa thân đòi đệ đệ, mắt to tràn ngập tò mò: “Đệ đệ sao vẫn chưa ra?”

Lâm Dĩ Hiên bật cười, sờ đầu nhi tử: “Húc Nhi ngoan, đệ đệ phải ít ngày nữa mới ra, Húc Nhi phải làm ca ca tốt, biết không?”

Tiểu Húc Nhi vỗ ngực: “Ta là ca ca tốt, sẽ dẫn đệ đệ đi chơi.”

Trong lòng Lâm Dĩ Hiên ấm áp: “Ừ, Húc Nhi của chúng ta trưởng thành, là một hài tử ngoan.”

Tiểu Húc Nhi mặt mày hớn hở, nó thích nhất là trưởng thành.

Lâm Dĩ Hiên nhẹ nhàng vỗ về bụng mình, đứng ở cửa sổ nhìn về phương xa, không biết phu quân đi đến đâu rồi? Ở Vân Nam có thuận lợi hay không? Hắn có biết mình nhớ xiết bao.

* * *

Ở chỗ khác, Lâm mẫu cũng đang nhìn xa xăm, trong tay cầm kim chỉ, đây là đang làm đồ lót cho anh nhi. Cửu Nhi lần thứ hai có bầu, bà rất cao hứng, chỉ cần Cửu Nhi có thể sinh, ca tế có không nạp thiếp thì người ngoài cũng chẳng nói được gì. Đúng là mỗi người có duyên phận của mình, ai có thể nghĩ đến Cửu Nhi phạm sai thế mà gả được cho một vị phu quân tốt, không chỉ đối tốt với Cửu Nhi, đối với mình cũng rất tôn kính, mà còn rất có tiền đồ, tuổi trẻ đã làm chính lục phẩm, tiền đồ có thể nói là vô lượng.

“Ai!” Lâm mẫu thở dài thật sâu, Cửu Nhi bây giờ tốt rồi, bà chỉ lo lắng nhi tử, không biết Viễn Nhi khi nào có thể trở về.

“Di mẫu, sao ngài lại ngồi bên cửa sổ.” Dương Nghị vừa vào cửa, thấy di mẫu đầy mặt u sầu liền biết di mẫu lại lo lắng cho biểu ca. Kỳ thật cậu cũng rất nhớ, biểu ca thân tại Hạ Châu, cách Vĩnh Châu không xa, vì sao đã một tháng rồi còn không thấy bóng dáng?

Lâm mẫu vẫy tay, để Dương Nghị đến bên người bà, cẩn thận nhìn hài tử trước mắt, không nghĩ tới nhoáng cái đã thành đại nhân rồi, vỗ vỗ tay cậu, cười nói: “Chờ biểu ca ngươi đến, di mẫu nhất định làm hôn sự cho các ngươi. Di mẫu hiện tại chẳng cầu cái gì, chỉ hy vọng ngươi và Viễn Nhi có thể nhanh chóng sinh cho ta cái tôn tử.”

“Di mẫu---” Dương Nghị giậm chân một cái, xấu hổ đến mặt mũi đỏ bừng.

Lâm mẫu buồn cười, trêu ghẹo: “Xấu hổ cái gì, các ngươi sớm hay muộn cũng sẽ trải qua chuyện này. Viễn Nhi tuổi cũng không nhỏ, hai năm không gặp, không biết béo lên hay gầy đi.”

“Biểu ca nhất định sẽ tự chiếu cố tốt.” Dương Nghị kiên định nói, không biết là đang an ủi mình hay an ủi di mẫu.

Lâm mẫu thở dài một tiếng, vốn tưởng nhi tử nửa tháng có thể tới, ai biết đã qua một tháng mà không có một chút tin tức, thế này bảo bà làm sao không sốt ruột. Đại Tấn hiện giờ tuy không có chiến sự nhưng sơn tặc kiếp phỉ cũng không ít, bà chỉ sợ nhi tử có sơ xuất gì, bị thương thì thế nào.

Lâm mẫu đoán không lầm, Lâm Trí Viễn lần này đúng là bị thương, trước ngực bị chém hai đao, may mắn không vào chỗ yếu, tĩnh dưỡng hơn mười ngày, hiện đã có thể xuống giường đi lại. Sáng sớm hôm nay đứng lên, hắn không để ý cấp dưới ngăn trở, kiên trì muốn đi làm việc.

Liên Cảnh Huy vừa thấy hắn, lửa giận trong lòng lại bùng lên, bực mình nói: “Bị thương còn chạy loạn, ngươi không muốn sống nữa phải không?”

Lâm Trí Viễn mỉm cười: “Đừng lo lắng, ta không sao.”

“Ai lo lắng ngươi.” Liên Cảnh Huy tức đến hộc máu, nhưng nhìn hắn một bộ suy yếu lại không biết làm thế nào, chỉ đành quát sĩ binh bên cạnh: “Còn không đỡ hắn ngồi xuống.”

“Vâng!” Hai tiểu tử kia sửng sốt, vội vàng đem ghế dựa đến, đỡ Lâm Trí Viễn ngồi xuống.

Liên Cảnh Huy tức giận, thấy hắn ngồi vững liền lập tức chửi ầm lên: “Ngươi nói xem ngươi liều mạng như thế để làm gì? Ngươi bảo ta công đạo thế nào với phụ thân, với bá mẫu đây? Bị thương còn không nghỉ ngơi cho tốt, ngươi muốn làm gì?”

Lâm Trí Viễn một bộ phục tùng cúi đầu, thành thật nghe mắng, hắn biết sư huynh cũng là quan tâm mình, nhưng hắn có lý do của mình.

“Nói đi, lại có chuyện gì muốn cầu ta?” Liên Cảnh Huy không kiên nhẫn nói, thật không có biện pháp với cái hũ nút này, lần đầu tiên nhìn thấy hầu môn đệ tử liều mạng như vậy.

“Ta muốn điều nhiệm đi Vân Nam.”“Vân Nam---” Liên Cảnh Huy bất giác đề cao âm lượng, phất phất tay để người khác lui ra, suy nghĩ một chút lập tức hiểu được nguyên nhân Lâm Trí Viễn liều mạng, lửa giận lại bùng lên, vươn tay kéo áo hắn: “Ngươi... ngươi…”

Lâm Trí Viễn đau đến hít mạnh vài hơi, Liên Cảnh Huy vội vàng buông ra, mắng: “Tại ngươi muốn đi Vân Nam nên mới liều mạng chiến đấu, sau đó mang một thân thương trở về? Vân Nam rốt cuộc có cái gì tốt, chẳng lẽ còn thoải mái hơn làm thủ hạ của ta, có tiền đồ hơn ở chỗ ta?”

Đối mặt với sư huynh từ nhỏ lớn lên cùng nhau, Lâm Trí Viễn không giấu giếm, nghiêm mặt nói: “Đệ phu nhậm chức ở Vân Nam, gia mẫu cũng đi theo. Biên cảnh Vân Nam không yên ổn, ở kia nhiều di tộc, ta lo lắng.”

Liên Cảnh Huy thở dài, nhịn xuống cơn tức trong lòng: “Cho nên ngươi vì vị trí Đô ti, ngay cả mạng cũng không muốn?”

Lâm Trí Viễn rũ mắt, thái độ tương đương ngầm thừa nhận, chỉ có Đô ti mới có thể chấp chưởng quân quyền một phương, chỉ nghe điều lệnh từ Bộ binh, hắn không muốn làm thủ hạ của ai khác.

Liên Cảnh Huy nhíu mày, hiểu được khuyên nhiều cũng vô ích, thản nhiên nói: “Ta không quen Tổng đốc Vân Quý, hắn là người Hoàng Thượng xếp vào.”

Lâm Trí Viễn im lặng, Liên Tướng quân nắm quyền to một phương, Hoàng Thượng bất an đương nhiên sẽ xếp vào vài người, không để bụng nói: “Ta cũng không muốn liên quan đến Tổng đốc phủ, ta chỉ làm tốt bổn phận của mình.”

Liên Cảnh Huy hồ nghi nhìn hắn, khinh thường nói: “Sao, tưởng ngươi tham công tiếc việc?”

Lâm Trí Viễn ảm đạm cười, giọng điệu mang theo tự tin: “Nhập ngũ là lý tưởng của ta, cũng là vì mẫu thân và cửu đệ. Hiện giờ bọn họ đều sống tốt rời xa kinh thành, ta lại tiếp tục cố gắng, bằng vào bản lĩnh của ta, chẳng lẽ còn sợ không thăng lên được?”

Liên Cảnh Huy gật đầu thở dài: “Ngươi có thể nghĩ như vậy là tốt nhất. Chúng ta đều là người nhập ngũ, trên người thể nào cũng có vết thương, thời điểm tuổi trẻ nhìn đoán không ra, chờ đến khi già rồi sẽ hối hận. Quân công từ từ từng bước sẽ đến, đường còn dài, ngươi hiện giờ mới có hai mươi ba, đừng nóng vội.”

Lâm Trí Viễn nhíu mày, nhớ tới thân thể sư phụ, hai năm không gặp không biết lão nhân thân mình có còn khỏe mạnh hay không.

Liên Cảnh Huy như biết hắn nghĩ gì, cười ha ha: “Thân mình phụ thân không tồi. Đệ phu ngươi chính là tân khoa Thám hoa năm trước phải không, năm nay chúng ta quân lương sung túc chính là nhờ phúc của hắn đó.”

Lâm Trí Viễn mỉm cười, hồi tưởng ba năm trước đây gặp mặt ở Dương Châu, thế nào cũng không nghĩ tới vị thư sinh yếu đuối kia lại có tiền đồ như vậy.

“Đi, chuyện của ngươi ta nhớ kỹ, mấy ngày này tĩnh dưỡng cho tốt, chuyện khác về sau bàn lại.”Lâm Trí Viễn nóng nảy, mẫu thân còn chờ ở Vĩnh Châu đấy. Mà tiểu biểu đệ cũng ở đó, tiểu biểu đệ của hắn rốt cuộc trưởng thành, có thể thành hôn.

Liên Cảnh Huy khoát tay áo, bảo hắn im miệng, thản nhiên nói: “Đừng có vô nghĩa nữa, nếu không dưỡng tốt thân mình, mấy chuyện kia khỏi bàn.”

Lâm Trí Viễn buồn bực, nhưng cũng không biết làm thế nào, hắn biết sư huynh là người nói một là một, chỉ đành tha thân thể bị thương trở về tu dưỡng, quyết định phải ăn no ngủ kỹ, tranh thủ bồi bổ thân thể, hắn có chút sốt ruột không thể chờ được.

* * *

Lại nói Lâm Dĩ Hiên bên này, có lẽ do tâm tình, lần này bảo bảo rất nghe lời, nôn oẹ không nghiêm trọng. Cứ việc trong lòng nhớ mong phu quân nhưng y biết rõ bên nặng bên nhẹ, chỉ có thể bảo trọng thân thể y mới có thể mau chóng gặp lại phu quân.

Mỗi ngày y đều buộc mình ăn nhiều một chút, rảnh rỗi sẽ đi dạo phố hoặc nói chuyện với Lâm mẫu. Tiểu Húc Nhi rất thích ra ngoài chơi, mỗi lần ra đường đều cao hứng phấn chấn, làm cho không khí trong nhà vui vẻ hơn nhiều.

Lâm Dĩ Hiên hiểu mẫu thân và biểu đệ đều nhớ ca ca, theo thời gian chờ đợi ngày càng dài, ngay cả y cũng không nhịn được lo lắng. Cho dù biết rõ ca ca sẽ không có chuyện gì nhưng y vẫn sợ vạn nhất, đời này mọi thứ đã thay đổi rất nhiều, ca ca nếu xảy ra sơ xuất gì…

Lâm Dĩ Hiên không dám nghĩ tiếp, chỉ có thể cố gắng dời lực chú ý, trong bụng y còn có bảo bảo, không thể suy nghĩ nhiều. Nhưng vô luận an ủi mình an ủi mẫu thân thế nào, không khí trong nhà vẫn càng ngày càng trầm trọng, ngay cả nụ cười trên mặt Lâm mẫu cũng dần ít đi.

Thẳng đến khi Đô ti phái một đội sĩ binh đến truyền tin, Lâm mẫu mới nhẹ nhàng thở ra. Nhưng Lâm Dĩ Hiên thì lại lo lắng, ca ca muốn điều nhiệm đến Vân Nam sao trước đó không hề nói gì? Nhớ tới bốn năm sau biên cảnh Vân Nam sẽ xảy ra chiến sự, Lâm Dĩ Hiên chỉ có thể cười khổ. Vốn còn trông cậy vào phu quân ba năm sau rời đi, ai biết ca ca lại bu vào, thật đúng là phiền toái không ngừng.

Thôi đành vậy, đi theo Lê Diệu Nam lâu, Lâm Dĩ Hiên hiện tại tự hỏi cũng lớn mật hơn nhiều. Cái gọi là cầu phú quý trong hung hiểm, nguyện vọng của ca ca là chiến trường, nếu có thể triển lộ tài năng, như vậy hẳn hắn sẽ vui sướng vạn phần.

Lý trí nói cho Lâm Dĩ Hiên ý tưởng của y là chính xác nhưng về mặt tình cảm, y lại lo lắng không thôi. Trên chiến trường đao thương không có mắt, biết rõ mình nên tin tưởng bản lĩnh của ca ca nhưng y vẫn không nhịn được, không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất.

Lâm Dĩ Hiên phiền toái trong lòng, quyết định ra ngoài đi dạo một chút, y biết mình không nên vì chuyện chưa xảy ra mà miên man suy nghĩ. May mắn ca ca hiện tại thăng nhiệm lên Đô ti, quân vụ địa phương đều do hắn chưởng quản, ngoại trừ Tổng binh, không ai có thể khoa chân múa tay trên đầu hắn, như vậy làm gì cũng không gặp phải nhiều ngăn trở.

Quả thực là một đoàn rối rắm, Lâm Dĩ Hiên dắt tay nhi tử, trong đầu yên lặng tự hỏi, như thế nào có thể nhắc nhở phu quân và ca ca để bọn họ chuẩn bị sẵn sàng trước.

“Đa thân, đa thân, ngài xem, có người xấu.” Tiểu Húc Nhi chỉ vào cách đó không xa, tò mò nhìn xung quanh, chỉ tiếc nó quá thấp, cái gì cũng không nhìn được.

Lâm Dĩ Hiên phì cười, để người ôm lấy nhi tử, nhíu mày nhìn về phía nhi tử vừa chỉ.

“Cút đi! Nơi này không phải chỗ để ngươi tới.” Một vị quản gia quần áo ngăn nắp, khinh thường mắng mỏ một vị thư sinh nghèo.

“Tại hạ không dám trèo cao, chỉ cầu thu hồi tín vật của phụ mẫu.” Sắc mặt thư sinh âm trầm, nhìn kỹ lại, nửa khuôn mặt đã bị huỷ khiến tiểu hài tử bên cạnh bị doạ khóc.

Lâm Dĩ Hiên vội vàng che mắt hài tử, Tiểu Húc Nhi lắc đầu, bất mãn nói: “Ta là nam tử hán.”

Lâm Dĩ Hiên bật cười, liền mặc kệ nó, không có tâm tình xen vào việc của người khác, thản nhiên nói: “Đi thôi.”

Tiểu Húc Nhi bĩu môi tỏ vẻ kháng nghị, nhưng nó còn đang trong ngực bà vú, chỉ có thể buồn bực tỏ vẻ mình không thể làm anh hùng.

Lâm Dĩ Hiên liếc nhìn nó một cái, cũng không chê nhi tử tuổi nhỏ, ngược lại giảng đạo lý với nó: “Trước khi xen vào chuyện của người khác, Húc Nhi phải biết tự lượng sức mình, hiểu không?”

Tiểu Húc Nhi cái hiểu cái không, nhưng nhìn lại tay chân mình nhỏ bé, đại khái hiểu được ý của đa thân. Cái mặt nhỏ ảo não cực kỳ, rốt cuộc bao giờ nó mới lớn lên nha!

Chương 94

“Ta phi, cái gì ngọc bội với không ngọc bội, lão gia nhà ta chẳng lẽ còn ham tý đồ vật này của ngươi! Cũng không xem lại bộ dạng mình đi, lão gia hảo tâm cho ngươi hai mươi lượng bạc, ngươi cư nhiên còn không lĩnh tình!” Quản gia chửi ầm lên, người chung quanh chỉ trỏ, coi thư sinh kia là kẻ không biết phân biệt, như một thân thích nghèo tới cửa xin tiền.

Thư sinh vô cùng chật vật, khoé môi còn chảy máu, oán hận nhìn quản gia: “Đồ vật của Tôn gia ta sao có thể dung kẻ tiểu nhân như ngươi tham ô!”

“Tôn Thụy Tư, ta cho ngươi biết, nếu không phải phụ mẫu ngươi van nài, lão gia sao có thể tương giao với ngươi! Hiện giờ tiểu thư nhà ta đã đính hôn với tứ thiếu gia, ngươi đừng có học phụ mẫu không biết xấu hổ của mình…”

“Ngươi câm miệng.” Tôn Thụy Tư nghiến răng, mắt như muốn nứt ra, sao có thể để người khác khi nhục phụ mẫu, phác lên muốn đánh gã. Nhưng hắn ta chỉ là một thư sinh văn nhược, sao có thể địch lại quản gia người đông thế mạnh.

“Đánh hắn cho ta---” Quản gia ra lệnh một tiếng, vài tên gia đinh xông lên, một trận quyền đấm cước đá lên người Tôn Thụy Tư.

Lâm Dĩ Hiên nghe thấy tên Tôn Thụy Tư, đột nhiên ngừng bước, quay đầu nhìn về phía xa, suy nghĩ trong chốc lát, Tôn Thụy Tư, huỷ dung, thư sinh, không biết có phải người mình đang nghĩ tới hay không.

Lâm Dĩ Hiên chậm rãi đi tới, tinh tế đánh giá vị thư sinh chật vật dưới đất kia, ngẩng đầu lại nhìn bảng hiệu Lưu phủ treo cao sau lưng quản gia, khoé môi gợi lên một tia cười nhạt, góc tường Lục hoàng tử y đào chắc rồi. Phải biết đời trước Tôn Thụy Tư chính là một nhân vật âm hiểm, nhìn bộ dạng hiện giờ của hắn ta, khó trách tính tình sẽ trở nên âm trầm.

“Người xấu, người xấu, oa---” Tiểu Húc Nhi bị doạ, từ nhỏ đến lớn, nó đã nhìn thấy cảnh này bao giờ đâu, oa oa khóc lớn.

Lâm Dĩ Hiên ôn nhu cười: “Húc Nhi ngoan, ngươi không phải muốn làm anh hùng sao? Không thể sợ nha!”

Tiểu Húc Nhi mắt còn đong đầy nước nhưng thật sự nín khóc, ngẩng đầu nhìn về phía đa thân, hít hít mũi, mềm mềm nói: “Húc Nhi không sợ, Húc Nhi ngoan.”

Lâm Dĩ Hiên xoa đầu nhi tử, trấn an cảm xúc Tiểu Húc Nhi. Lúc này Tôn Thụy Tư đã bị đánh đến không thể động đậy, quản gia cũng sợ nháo ra tai nạn chết người, phun một bãi nước bọt, hung ác nhìn đám người xung quanh: “Nhìn cái gì, tránh ra đi.”

Người chung quanh lập tức giải tán, cũng có người đồng tình Tôn Thụy Tư, chẳng qua đối mặt với Lưu phủ hiển hách thì có ai dám quản.

“Ngươi…” Quản gia liếc nhìn Lâm Dĩ Hiên một cái, lời muốn mắng lại nuốt xuống bụng, trong lòng có chút sợ hãi, vị công tử này thoạt nhìn không giống người địa phương, một thân ăn mặc phú quý, ánh mắt lạnh như băng khiến người không khỏi rùng mình.

Quản gia ảo não, cảm thấy như bị người nhìn thấu. Nhưng gã cũng không tỏ vẻ gì, gã tự nhận là có vài phần bản lĩnh nhìn người, vị công tử trước mặt này dù là song nhi nhưng ai biết y có thể là gia quyến quan to quý nhân nào không.

Quản gia nuốt nước miếng, xoay người đá Tôn Thụy Tư một cước, lại mắng chửi vài câu rồi phất tay cho bọn gia đinh trở về, sau đó đóng chặt cửa Lưu phủ.

Tôn Thụy Tư nằm trên mặt đất không ngừng run rẩy, tướng mạo vốn bị huỷ dung thoạt nhìn càng thêm xấu xí, Tiểu Húc Nhi hơi sợ mà rụt người trong ngực bà vú.

Lâm Dĩ Hiên từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt bình thản nhìn hắn ta: “Tôn Thụy Tư, tài tử Giang Nam, thi rớt khoa cử năm kia?”

Tôn Thụy Tư hai mắt mơ hồ, khoé miệng trào ra máu tươi, mặc dù không biết vị công tử này tại sao lại biết tên mình nhưng vẫn thành thật gật đầu.

Lâm Dĩ Hiên thản nhiên hỏi: “Còn đi được không?”

Tôn Thụy Tư cười khổ, miễn cưỡng chống người ngồi dậy, thử mấy lần đều không được, nhớ tới những gì Lưu phủ hôm nay ban tặng, trong lòng dâng lên một cơn hận.

Lâm Dĩ Hiên nhìn thoáng qua hạ nhân bên cạnh, dặn dò: “Các ngươi nâng hắn trở về.”

Tôn Thụy Tư chịu đựng đau đớn, môi hơi mấp máy: “Xin hỏi cao tính đại danh công tử?”

Lâm Dĩ Hiên cười khẽ một tiếng, nếu là người khác, y sẽ nghĩ người ta muốn tri ân báo đáp nên mới muốn hỏi tính danh. Nhưng nếu là Tôn Thụy Tử, Lâm Dĩ Hiên cong cong khoé môi, biết hắn ta lo lắng, không nghĩ tới mình cũng thành như vậy, tâm đề phòng rất nặng, thản nhiên hỏi: “Ngươi có cái gì?”

Tôn Thụy Tư bị nghẹn, đúng vậy, hiện giờ mình một văn tiền cũng không có, có cái gì đáng để lợi dụng? Vươn tay sờ khuôn mặt bị bỏng, trong mắt tràn đầy thê lương, thấp thấp nở nụ cười, cười đến trầm thấp như vậy, khổ sở như vậy.

Lâm Dĩ Hiên hơi ngẩn ra, không kìm lòng nổi mà nhớ tới khi mình vừa mới trùng sinh, có phải cũng như Tôn Thụy Tư, thê thảm, bất lực, tràn ngập hận ý như thế.

Giọng điệu Lâm Dĩ Hiên hơi dịu đi: “Ngươi yên tâm, ta từng nghe phu quân nhắc đến ngươi, vừa rồi cố ý xác nhận một lần. Nếu ngươi là tài tử Giang Nam, năm kia từng đi thi ở Kim Lăng, như vậy nhất định là bạn của phu quân ta.”

Tôn Thụy Tư bừng tỉnh đại ngộ, nhẹ nhàng thở ra, đồng thời lại có chút nghi hoặc: “Xin hỏi phu quân công tử là ai?”
Lâm Dĩ Hiên mỉm cười cực kỳ đắc ý, nói tới phu quân, trên mặt cũng nhiều thêm ít thần sắc: “Phu quân ta là tân khoa Thám hoa năm trước Lê Diệu Nam.”

“Là hắn.” Tôn Thụy Tư lẩm bẩm, không nghĩ tới đúng là người bạn bèo nước gặp gỡ kia. Lúc này hắn ta mới tin lời Lâm Dĩ Hiên, cho dù biết mình không có thứ gì giá trị nhưng hắn ta vẫn không nhịn được hoài nghi. Từ sau khi huỷ dung, trải qua rất nhiều sự tình, hoài nghi đã trở thành một loại bản năng, hắn ta không ngại dùng ác ý lớn nhất để phỏng đoán tâm tư người khác.

“Hiện tại đi theo ta được chưa?” Lâm Dĩ Hiên cười như không cười mà nói, Tiểu Húc Nhi một bên phụ hoạ theo: “Phù phù không đau, ngoan.”

Nghe thấy tiếng nói tiểu hài tử, sắc mặt Tôn Thụy Tư dịu hẳn xuống: “Lê huynh hiện tại ở nơi nào?”

“Hắn đi nhậm chức ở Vân Nam, hiện giờ ta và mẫu thân ở tại Vĩnh Châu, ngươi không cần lo lắng không tiện.”

“Này…” Tôn Thụy Tư do dự không quyết, hiện nay hắn quả thật cần trợ giúp, nhưng người ta toàn lão nhược phụ nhụ, hắn ta sợ người ngoài nói xấu.

“Ngươi rốt cuộc có phải nam nhân hay không?” Lâm Dĩ Hiên có chút không kiên nhẫn, đời trước người ngoài đều nói Tôn Thụy Tư thủ đoạn ngoan độc, làm người quả quyết, sao y cảm thấy chẳng giống chút nào.

“Có chỗ nào có thể cống hiến sức lực?” Tôn Thụy Tư thẳng thắn, hắn ta cùng Lê huynh là bèo nước gặp gỡ, với công tử trước mắt càng là chưa từng gặp mặt, có lời gì trước tiên nói rõ là tốt nhất.

“Ngươi nếu không có chỗ để đi, phu quân ta đúng lúc thiếu một sư gia. Đương nhiên, nếu ngươi không muốn, bản công tử cũng không miễn cưỡng, dưỡng thương tốt rồi liền tuỳ ngươi.”

Tôn Thụy Tư yên lòng, thân thể rốt cuộc không chịu nổi, hai mắt tối sầm, hôn mê bất tỉnh, hoàn toàn phó mặc cho vị công tử xa lạ này.

Lâm Dĩ Hiên không còn gì để nói, dặn dò người nâng hắn ta trở về, lại sai người đi tìm đại phu. Tôn Thụy Tư là một nhân tài, mặc kệ hắn ta có nguyện ý đến Vân Nam hay không, cứ để hắn ta mắc nợ nhân tình cái đã.

Lâm Dĩ Hiên lúc này còn không biết, chính hành động đục tường này của y trong lúc vô ý lại giúp phu quân một đại ân.

* * *

Lê Diệu Nam hiện tại vội đến sứt đầu mẻ trán, rốt cuộc là không có kinh nghiệm, trong nhà cũng không có trưởng bối, tuy có vài người bạn quan hệ không tồi nhưng ai sẽ nhắc nhở hắn một ít thường thức cơ bản.

Làm quan, ngoại phóng, sao có thể không có sư gia.

Chuyện gì cũng phải tự thân vận động, hồ sơ vụ án cũng phải tự mình viết, hiện tại Lê Diệu Nam bận đến nỗi hận không thể tách mình ra làm hai để dùng.
Ban ngày hắn muốn làm bộ như không có việc gì, đến nha môn lắc lư cả ngày, buổi tối mới có thời gian chỉnh lý dân tình mỗi hương trấn. Nếu có sư gia, hắn cần gì khổ sở như vậy.

Không phải chưa bao giờ nghĩ tới tìm người hỗ trợ, nhưng ở đây không quen, tìm một kẻ vong ơn bội nghĩa chẳng phải sẽ thất bại trong gang tấc sao. Về phần đám thị vệ mà hắn mang đến, chữ viết vô cùng thê thảm, ngay chính bọn họ cũng đọc không nổi, sao hắn có thể xem hiểu. Bất đắc dĩ, Lê Diệu Nam chỉ có thể tự mình ra trận, bận đến cả người cũng gầy một vòng.

Nghe bọn thị vệ hội báo, Lê Diệu Nam cau mày, tình huống Ngọc Khê so với tưởng tượng của hắn nghiêm trọng hơn nhiều. Trong nha môn thanh nhàn vô sự, quả thật là thịnh thế thái bình, không nghi phạm, không trộm cướp, không biết còn cho rằng nơi này an bình.

Nhưng thực tế, Tam công tử Y gia mấy ngày trước vì một song nhi mà đánh nhau với thôn dân địa phương, còn phái người sao nhà thôn dân kia. Tiểu tử đáng thương vốn là ý trung nhân của song nhi kia, mắt thấy sắp thành thân, ai ngờ tự dưng gặp tai bay vạ gió.

Người Tả gia càng khó lường, Nhị lão gia Tạ gia ngủ với tức phụ nhà người ta, đánh hài tử nhà người ta, còn làm cho người ta thân bại danh liệt, có nhà không thể về. Việc này năm đó nháo rất lớn, nghe nói người nọ còn từng đánh trống kêu oan, chỉ tiếc ở nha môn không tìm thấy bất luận hồ sơ nào, chắc đã bị người huỷ diệt.

Ngoài ra còn có đủ loại sự tình nhiều vô kể, tỷ như đêm qua, hai vị thiếu gia đánh nhau ở Yến Xuân lâu, trong lúc vô ý thương tổn đến một người qua đường. Việc này ngay tối qua đã giải quyết xong, nghe nói gia quyến người bị thương còn cảm động rơi nước mắt, quả nhiên nhiều tiền dễ làm việc, vô luận là ở đâu cũng thế.

Duy nhất đáng cao hứng là tin tức từ di tộc, di tộc nhân khẩu đông đảo nhưng lại không giàu có, sở dĩ quan hệ tốt với mấy đại gia tộc đơn giản là vì ích lợi.

Lê Diệu Nam nhíu mày suy nghĩ, quyết định muốn xuống tay từ di tộc, chỉ cần có đầy đủ lợi ích, hắn không tin người di tộc không mắc câu. Mà ngoại trừ di tộc, hương dân trên núi cũng thực nghèo khó, ai chân tâm muốn tốt cho mọi người, hắn tin dân chúng sẽ làm ra quyết định chính xác.

Tai nghe là hư, mắt thấy là thực, cho dù thị vệ hội báo cực kỳ kỹ càng tỉ mỉ, Lê Diệu Nam vẫn chờ đến thời điểm hưu mộc, mượn danh nghĩa du ngoạn, mang theo đao và cung tên, giục ngựa phi nhanh về hướng hương trấn.

Thời tiết tháng sáu nóng bức, dân phong Vân Nam khá phóng khoáng. Dọc đường đi nghe thấy không ít cô nương hát đối cùng tiểu tử, còn có người thét lớn hùa theo, hỏi bọn họ bao giờ thì cưới.

Cô nương lớn mật thấy tiểu hoả anh tuấn liền chủ động lại gần, Lê Diệu Nam mấy lần bị người gọi, trong lòng có chút buồn cười, rất lễ phép mà cự tuyệt.

Các cô nương cũng không giận, biết hắn có phu lang, ngược lại chân tâm chúc phúc.

Lê Diệu Nam tâm tình không tồi, bỏ qua phân tranh nơi quan trường, bỏ qua bọn rắn độc ở Ngọc Khê, dân phong Vân Nam kỳ thật rất tốt, hương dân thuần phác, đa số người đều thật lương thiện. Điều này làm hắn càng thêm kiên định quyết tâm muốn vì dân chúng Vân Nam làm ra chút chuyện, không chỉ vì lợi ích của riêng mình.

Đến Lâm huyền, đường hương trấn trở nên khó đi. Vân Nam núi nhiều hơn đất bằng, rất nhiều chỗ đừng nói là xe ngựa, ngay cả cưỡi ngựa cũng rất khó đi.

Lê Diệu Nam dạo một vòng trên trấn, hôm nay vừa lúc họp chợ, sơn dân lũ lượt mang theo những món đồ đáng giá của mình vào chợ thét to rao bán.

“Cái này bán thế nào?” Lê Diệu Nam chỉ vào một khối da hồ ly.

“Ba lượng bạc, không trả giá, ngươi muốn liền lấy.” Tiếng nói hán tử mang theo giọng quê nồng đậm, Lê Diệu Nam mơ mơ hồ hồ nghe hiểu được đại khái, phất phất tay liền trả tiền, sai người bọc lại, vừa lúc làm xiêm y cho phu lang.

Hán tử thấy thế rất vui, biết gặp được người mua lớn, vội nói: “Ta còn một khối da hổ, ngươi muốn không, mười hai bạc.”

Lê Diệu Nam có chút kinh ngạc: “Sao rẻ vậy?” Nếu là ở kinh thành, không có mấy trăm lượng bạc sao có thể mua được da hổ, mà ngay cả ở Dương Châu rẻ nhất cũng phải một trăm lượng.

Hán tử nhếch miệng cười: “Xuống núi một chuyến không dễ dàng, có thể bán liền bán, đều là ta tự đánh, không mệt.”

Lê Diệu Nam cười nói: “Ta cũng không chiếm tiện nghi của ngươi, cho ngươi hai mươi lượng bạc, ta muốn da hổ.”

“Không không không.” Hán tử vội vàng lắc đầu, vẻ mặt ảo não: “Nói mười hai liền mười hai, ta đây không bán hơn.”

Lê Diệu Nam bật cười, có thể gặp gỡ hương dân thuần phác như vậy, tâm tình quả thật rất tốt: “Được, ngươi nói mười hai liền mười hai, được chưa.”

Hán tử hàm hậu gật đầu, vị cô nương bên cạnh thì sốt ruột đến mặt đỏ rần, liên tục lườm hán tử vài lần, chỉ tiếc người ta không phát hiện. Cô nương hung hăng cấu hán tử một phen, quay mặt hờn dỗi.

Lê Diệu Nam nhìn mà buồn cười, đúng là tức phụ khôn khéo hán tử ngờ nghệch, nhưng biểu lộ tình cảm tự nhiên như vậy ngược lại khiến người cảm thấy thân thiết.

Chương 95

Lê Diệu Nam đi dạo quanh chợ một vòng, mua ít thổ sản cực rẻ, cuối cùng xác định mục tiêu là Thất Lí trại, muốn đi qua nhìn một cái.

“Chủ tử!” Trương Thành muốn nói lại thôi, do do dự dự.

Lê Diệu Nam nhướn mày: “Có chuyện thì nói đi.”

“Thất lí trại đường núi khó đi, chỉ sợ cưỡi ngựa cũng không tiện.”

Lê Diệu Nam gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu: “Chúng ta cứ đi đã, đến chỗ không thể cưỡi ngựa thì xuống đi bộ.”

Trương Thành mặt ủ mày ê: “Tiểu nhân không sao, nhưng đi bộ ít nhất cũng mất hai canh giờ, ta sợ chủ tử chịu không nổi.”

Lê Diệu Nam im lặng, không nghĩ lâu lắm, thản nhiên nói: “Vẫn đi xem thôi.” Nếu như không đến tận nơi xem, hắn vĩnh viễn cũng không hiểu được khó khăn của sơn dân. Một chi nhân sâm trăm năm thế mà bán có hai mươi lượng bạc, một khối da hổ cũng chỉ mười hai, Vân Nam chỗ nào cũng có bảo vật, vì sao còn nghèo khó như thế. Nếu hắn muốn cải thiện sinh hoạt cho sơn dân, vậy trước hết phải nắm rõ hoàn cảnh địa phương.

Trương Thành khuyên không được, do dự một chút: “Chủ tử ngài chờ một chút, tiểu nhân đi mua vài thứ.”

Lê Diệu Nam vuốt cằm đáp ứng, chỉ chốc lát sau, Trương Thành trở về, mang theo một ít dược thảo, thuốc dán, còn có mấy đôi giầy rơm và mũ rơm.

“Ngươi đây là…” Lê Diệu Nam kinh ngạc nhìn hắn ta.

Trương Thành cười: “Trời nóng bức, chủ tử thay đồ đi, giầy này của ngài sợ là không đi được đường núi.”

Lê Diệu Nam bật cười một tiếng liền thay giầy, đội mũ. Hắn không phải loại người không nghe khuyên bảo, cũng không phải người không chịu được khổ.

Đoàn người giục ngựa mà đi, không bao lâu, đường núi nhỏ hẹp biến thành núi lớn dựng đứng. Đường nhỏ chỉ đủ hai người kéo dài, uốn lượn theo sườn núi, một bên là vực sâu, một bên là núi đá, chỉ nhìn đã thấy choáng đầu hoa mắt.

Trương Thành thấy sắc mặt chủ tử, nhếch miệng mỉm cười, kiên quyết không thừa nhận hắn ta đang vui sướng khi người gặp hoạ, giải thích: “Thất Lí trại lấy tên theo đường, men theo đường núi đi chừng bảy dặm là tới sơn trại.”

Lê Diệu Nam nhíu mày, xuống ngựa, xem xét chung quanh, hiểu được vì sao người sống trên núi nghèo khó như vậy. Người hiện đại có câu muốn giàu lên trước phải có đường, nơi này đường núi khó đi, người dân trên núi xuống chợ một chuyến cũng không dễ dàng, hoàn toàn dựa vào sức người vác đồ, mà đồ thì có được bao nhiêu. Huống chi, không phải hôm nào cũng có chợ, sơn dân không có nhiều thời gian, chỉ mong nhanh chóng bán hết đồ, giá cả tất nhiên không thể cao, chỉ tiện nghi một ít tiểu thương, bán qua tay chính là món tiền kếch xù.

“Đi xem.” Lê Diệu Nam quyết tâm đi xem, chỉ lưu lại một hạ nhân nhỏ tuổi để hắn ta mang ngựa về trấn trên.

Tháng sáu thời tiết thật nóng, nắng chiếu vào da như đang thiêu đốt. Đi chưa đến hai dặm, Lê Diệu Nam đã nóng không chịu được, chân cũng ẩn ẩn đau, may mà Trương Thành có dự kiến trước, chuẩn bị giầy với mũ rơm.

“Chủ tử uống miếng nước.” Vương Đại Dũng đưa túi nước qua.

Lê Diệu Nam nhận lấy uống hơn phân nửa, sau đó còn vẩy ít nước lên người mới thấy thoải mái hơn một chút.

“A! Chủ tử ngài xem?” Vương Đại Dũng chỉ vào cách đó không xa có hai sơn dân đang bước thoăn thoát, so sánh với tốc độ của mình, Lê Diệu Nam xấu hổ một phen.

“Này, các ngươi muốn đi đâu?” Cô nương thấy bọn họ, đứng xa xa hỏi.

“Chúng ta muốn tới Thất Lý trại.” Lê Diệu Nam nhìn kỹ, thì ra lại là người quen, chính là hai người bán hai khối da lúc trước.

“Ngươi muốn tìm cái gì, sơn trại của chúng ta không có thân thích phú quý.” Cô nương khôn khéo già dặn, vừa nói chuyện hai người vừa đến gần, rất nhanh đã đi tới trước mặt bọn họ.

Lê Diệu Nam cười cười: “Nghe nói trong sơn trại nhiều thổ sản, ta muốn đi qua nhìn, phu lang đang có mang, ta muốn mua vài thứ cho y tẩm bổ.”

Nghe hắn nói tới phu lang mang thai, thái độ cô nương thân thiết hơn hẳn, khoát tay áo nói: “Các ngươi vẫn không nên đi, đường núi khó đi, cũng chỉ có vài người các ngươi.” Cô nương cao thấp đánh giá họ một cái, ghét bỏ nói: “Yếu như gà, lợn rừng còn nâng không nổi, vẫn là nhanh về đi. Cần cái gì, ngày mai ta để Trụ Tử ca mang xuống núi cho các ngươi.”

Lê Diệu Nam chết lặng, hỗn độn trong gió mất nửa ngày, gà yếu, hắn thế mà thành gà yếu.“Lê Hoa!” Hán tử vội vàng trách mắng, đầy mặt xin lỗi nhìn bọn họ: “Lê Hoa nhanh mồm nhanh miệng, các ngươi đừng để trong lòng.”

Lê Diệu Nam năng lực kiềm chế cường hãn, rất nhanh khôi phục trấn định, cười nói: “Không sao, đã đi được nửa đường rồi, không cam lòng trở về, các ngươi nếu không chê có thể đi cùng không?”

“Trong nhà còn có ruộng chưa… Ư ư ư…”

Hán tử vội vàng che miệng nàng, nhiệt tình nói: “Ta dẫn đường cho các ngươi.”

Hai mắt như dao nhỏ của cô nương bắn về phía hán tử, Lê Diệu Nam chỉ coi như không nhìn thấy, có một người địa phương dẫn đường còn hơn là hắn tự đi loạn, hơn nữa hỏi han tình hình cũng tiện, cười nói: “Vậy làm phiền.”

Hán tử sờ đầu, không quen vẻ nho nhã này của hắn, lắp bắp nói: “Ngươi đừng khách khí, phải... phải làm.”

Lê Diệu Nam cười nhạt, vừa chậm rãi bước đi vừa nói chuyện với hán tử, hỏi hắn tình hình nơi đây cùng một ít đặc sản vùng núi.

Hán tử nghe xong thật cao hứng, nhất nhất trả lời Lê Diệu Nam, hy vọng hắn có thể mua nhiều đồ một chút, như vậy thôn dân cũng có thể cải thiện sinh hoạt.

Lê Diệu Nam cảm thán trong lòng, mong muốn của hán tử thật nhỏ nhoi. Đồng thời hắn cũng biết được hán tử căn bản không có bất kỳ khái niệm gì về quan phủ, có chuyện thì tìm thôn trưởng, có tranh cãi cũng tìm thôn trưởng, gặp phải vấn đề thôn trưởng không giải quyết được, vậy thì tìm hương thân địa phương. Về phần quan phủ cái gì, xin lỗi, hán tử thành thực lắc đầu, ta đây không có tiền.

Tâm tình Lê Diệu Nam trở nên nặng nề, nói không nên lời là tư vị gì, quan phủ hủ bại thành như vậy, đến tột cùng là ai sai.

Có bọn họ kéo chân, lộ trình của hán tử chậm lại rất nhiều. Cô nương lúc bắt đầu còn lo lắng, sau trò chuyện một hồi nàng cũng không tức nữa, dù sao tính tình hán tử nàng biết, nếu thật sự tức giận, có khi nàng cũng không cần ăn cơm nữa, đều tức đến no rồi.

Lê Diệu Nam nhìn đôi hoan hỉ oan gia này, tâm tình nặng nề dịu đi một chút. Qua trưa, đoàn người rốt cuộc tới nơi, mấy thị vệ còn tạm, Lê Diệu Nam chính là mệt đến sức cùng lực kiệt.

Bởi hắn là người mua lớn, hán tử mang hắn đến nhà thôn trưởng. Một gian nhà đất làm từ hỗn hợp rơm bùn, nóc nhà phô rơm rạ thật dày, mặt đất gồ ghề còn có vết dột, so với chuồng lợn nhà giàu còn không bằng. Nhưng phóng mắt nhìn quanh, nhà thôn trưởng đã là nhà tốt nhất sơn trại.

Lê Diệu Nam cau mày, đánh giá khắp nơi, hoàn cảnh sinh hoạt của sơn dân còn kém hơn cả tưởng tượng của hắn.

Thôn trưởng đại khái trên dưới năm nươi, làm lụng vất vả khiến ông có vẻ già hơn tuổi, nhưng cặp mắt sâu không thấy đáy khiến người ta cảm nhận được khôn khéo và cơ trí.Thôn trưởng nhiệt tình tiếp đón bọn họ, ánh mắt lại nhìn thẳng vào quần áo trên người bọn họ, buổi chiều còn chuẩn bị tiệc chiêu đãi phong phú, đương nhiên cái gọi là phong phú chính là có đồ ăn, có thịt. Lê Diệu Nam chỉ tuỳ ý ăn vài miếng, vừa mới buông bát xuống, tiểu hài tử nhà thôn trưởng liền ăn ngốn ngấu như sói như cọp.

Lê Diệu Nam hơi ngẩn ra, trong lòng không khỏi cảm thán, hài tử nhà thôn trưởng giáo dưỡng không tồi, cho dù hoàn cảnh có kém, rõ ràng đã thèm đến chảy nước miếng nhưng vẫn nhịn đợi khách dùng cơm xong mới bắt đầu ăn.

“Khiến ngài chê cười.” Thái độ thôn trưởng thật tôn kính, đối với bọn họ rất nhiệt tình.

Nhưng Lê Diệu Nam không nhìn ra chút vui vẻ nào trên mặt ông ta, trong đôi mắt thôn trưởng ngược lại lộ ra một chút lo lắng và cẩn thận.

“Thôn trưởng không cần khách khí.” Lê Diệu Nam cười nói, liếc nhìn xung quanh, đặc biệt chăm chú vào mấy vị thuộc hạ, nhìn thấy đao treo bên hông bọn họ, chợt hiểu ra, quả nhiên gừng càng già càng cay, thì ra là lộ sơ hở ở chỗ này.

Nếu đã bị nhìn thấu thân phận, Lê Diệu Nam cũng không giả vờ nữa, chỉ vào vị trí bên cạnh: “Ngồi đi.” Đi thẳng vào vấn đề: “Thôn trưởng nói cho ta tình hình ở sơn trại đi.”

Thôn trưởng thuận thế ngồi xuống, thái độ càng thêm cẩn thận: “Sơn trại chúng ta có tổng cộng ba mươi tám hộ dân, hai trăm năm mươi ba miệng ăn…”

Lê Diệu Nam nhíu mày, vẫn nên tự mình hỏi, nếu không nghe ông ta nói đông nói tây, không biết khi nào mới tiến vào chính đề, thản nhiên nói: “Năm nay trồng được bao nhiêu, dự tính thu hoạch thế nào? Núi này có đặc sản gì, những năm qua có nghĩ tới chuyện làm đường hay không? Hằng năm thu nhập được bao nhiêu?”

“Này…” Thôn trưởng châm trước một chút: “Năm nay trồng tổng cộng bảy mươi tám mẫu ruộng nước, mỗi nhà không được ba mẫu, thu hoạch còn chưa đủ cho thôn dân ăn. Mọi người ngày thường đều đi săn thú hoặc bán thảo dược kiếm tiền, còn may mà có Y quản gia giúp đỡ. Hằng năm chúng ta có thể ăn no là tốt rồi, nào còn tiền dư.”

Lê Diệu Nam không còn gì để nói, nghe ý của thôn trường là đang kêu nghèo, hắn cũng không phải thổ phỉ ức hiếp thôn dân, không cần cảnh giác như thế.

“Y quản gia là người Y gia?” Lê Diệu Nam hỏi, trong lòng có chút khó chịu, thôn trưởng nhắc tới Y quản gia, giọng điệu kia quả thật như Bồ Tát sống cứu khổ cứu nạn.

“Đúng vậy.” Thôn trưởng gật đầu đáp, vẻ mặt không đổi.

Lê Diệu Nam lúc này mới hiểu được, thôn trưởng là muốn lấy Y quản gia áp người, khiến mình có chút kiêng kị.

Lê Diệu Nam bị tức đến bật cười, hôm nay mới biết Y gia thế đại như thế, không chút khách khí nói: “Ngươi có biết một khối da hổ ở ngoài bán được ít nhất trăm lượng, giỏi thương lượng có khi còn bán được hơn một ngàn lượng, một chi nhân sâm trăm năm không có năm trăm lượng bạc không mua nổi, mà còn cung không đủ cầu.”

Thôn trưởng hoảng sợ, khuôn mặt đầy nếp nhăn co rúm lại, giật mình nói: “Một, một trăm lượng?”

Lê Diệu Nam gật đầu, cũng không bất ngờ với phản ứng của thôn trưởng. Người cổ đại không giống đời sau giao thông phát triển, tin tức nhanh và tiện, sinh trưởng ở miền núi, cho dù có là thôn trưởng nhưng làm sao có thể biết giá thị trường bên ngoài.

Khoé môi thôn trưởng mấp máy, ánh mắt sáng ngời rất nhanh ảm đạm, thăm dò hỏi: “Đại nhân có gì phân phó?” Vô luận là Y gia hay vị đại nhân trước mặt, kỳ thật có gì khác nhau, vô luận là bán được bao nhiêu bạc, tiền đề là phải có người mua, bọn họ ở nơi khe cùng suối sâu, nào có thương gia nào nguyện ý lại đây. Huống chi người ở nha môn như hổ rình mồi, so với người xa lạ trước mặt, ông càng tin tưởng Y quản gia.

Lê Diệu Nam trầm tư trong chốc lát, không trông cậy vào một đôi lời có thể đả động thôn trưởng, quyết định trước buông xuống một cái mồi, cười nói: “Tạm thời không có, đợi lát nữa ngươi dẫn ta đi quanh sơn trại, khó được một chuyến lên núi, vừa lúc mang ít thổ sản trở về. Mặt khác ngươi cẩn thận ngẫm lại, nếu làm đường thì sẽ thế nào.”

“Làm đường?” Lưng thôn trưởng dựng thẳng tắp, hai mắt gắt gao nhìn hắn chằm chằm, tựa hồ đang phân biệt thật giả.

Lê Diệu Nam vuốt cằm cười: “Ta là Thông phán Ngọc Khê mới nhậm chức, sinh hoạt thôn dân bản quan cũng muốn phụ trách. Ta cho rằng giao thông chính là mấu chốt cho dân giàu, nếu thổ sản vùng núi không vận chuyển được xuống, để lâu thành hỏng thì đúng là đáng tiếc.”

Thôn trưởng hồ nghi nhìn hắn, có vẻ không tin hắn sẽ hảo tâm như vậy, nhắc nhở: “Làm đường tốn không ít bạc.”

Lê Diệu Nam cười ha ha: “Yên tâm, không cần các ngươi ra bạc, chẳng qua, các ngươi phải xuất nhân lực.”

“Nhân lực ngược lại không thành vấn đề.” Thôn trưởng đối đãi có thêm vài phần chân tâm thực lòng nhưng cũng không hoàn toàn tin tưởng, ấn tượng quan phủ cho ông ta là chưa bao giờ làm thật. Vị đại nhân này nói vậy, trước cứ nghe đã, dù sao thôn dân cũng không chịu thiệt, đến tột cùng có phải là bốc phét hay không thì sau này mới biết được.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau