XUYÊN QUA NHÀ CÓ TIỂU PHU LANG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Xuyên qua nhà có tiểu phu lang - Chương 56 - Chương 60

Chương 56

Nghe phu quân nói đùa, Lâm Dĩ Hiên muốn cười, nhưng hiện giờ tình huống như vậy, y sao có thể cao hứng được, nhíu mày nói: “Cảnh Dương hầu phủ coi trọng thanh danh, cùng lắm là chế nhạo ta vài câu, sẽ không làm gì quá đáng. Ta chỉ lo ngươi chịu uỷ khuất, còn cả mẫu thân, ca ca vừa mới đi chiến trường, không nghĩ tới bọn họ ngay cả mẫu thân cũng không dung được.”

Lê Diệu Nam suy tư một lúc, không hiểu hỏi: “Sao không để mẫu thân hoà ly?” Cuộc sống ở hầu phủ khó khăn như vậy, hoà ly không phải là tốt hơn sao, hắn đã xem qua án tông triều Đại Tấn, nữ tử hoà ly cũng không ảnh hưởng nhiều đến thanh danh, đương triều cũng có không ít án lệ.

Lâm Dĩ Hiên liếc nhìn hắn một cái, thở dài nói: “Hoà ly nào có đơn giản như vậy, nữ tử hoà ly, nhà nương có người còn tốt, có thể gả nàng đi nơi khác, không được thì nhà nương nuôi. Nữ tử không có nhà nương, hoà ly rồi không có nam nhân chống đỡ môn hộ, ngươi bảo nàng làm sao có thể sống yên ổn, cái gì cũng có thể xảy ra. Mọi người đều nói trước cửa quả phụ nhiều thị phi, thị phi trước cửa nữ tử hoà ly cũng không ít, huống chi, nhà nương của mẫu thân… ai!”

“Nhà nương của mẫu thân làm sao?” Lê Diệu Nam tò mò hỏi, đột nhiên muốn hiểu rõ hơn chuyện nhà tiểu phu lang.

Trong mắt Lâm Dĩ Hiên lộ ra vài phần bất đắc dĩ, một lát sau mới nhẹ nhàng nói: “Này phải nói từ ngoại tổ mẫu, ngoại tổ mẫu xuất thân từ Vương gia ở Sơn Đông, trong nhà chỉ có một nữ nhi, từ nhỏ đã được nuông chiều, sau này gả cho đích tử Văn Xương bá Lý Cảnh Nguyên làm chính thê, cuộc sống sau khi cưới cũng ngọt ngào…”

Lâm Dĩ Hiên kể rành mạch, ngữ điệu không nhanh không chậm, một câu chuyện thật dài, Lê Diệu Nam chỉ cảm thấy không còn gì để nói.

Thì ra thời điểm ngoại tổ mẫu mang thai, đích tử Văn Xương bá nạp tiểu thiếp, ngoại tổ mẫu tức giận đến sinh non bị thương thân mình. Không đợi bà khôi phục lại, tin tức di nương mang thai lập tức làm bà hôn mê, tâm tình ngoại tổ mẫu lúc đó có thể tưởng tượng được. Không phải chưa khóc chưa nháo, cũng không phải chưa từng hạ độc thủ nhưng bà trăm triệu không ngờ rằng Văn Xương bá phu nhân sẽ bảo hộ di nương, không chỉ cho phép ả sinh hạ thứ trưởng tử, còn mang thứ trưởng tử bên người tự mình giáo dưỡng.

Ngoại tổ mẫu hận, đối với thứ tử cũng không tốt, chỉ an tĩnh điều dưỡng thân mình, hy vọng lại có được một nhi tử. Ai biết sáu năm sau lần thứ hai mang thai, sinh ra lại là nữ nhi, lúc này muốn lung lạc thứ tử thì đã chậm.

Ngoại tổ mẫu vốn tính toán, chọn một nha hoàn làm cho đi mẫu lưu tử, coi hài tử như đích tử mà dưỡng, cũng cho nữ nhi làm chỗ dựa. Chủ ý là rất tốt, chỉ tiếc trời cũng có gió mưa thất thường, thế sự chuyển biến khôn lường, không lâu sau, Văn Xương bá bị bệnh qua đời, Văn Xương bá phu nhân đau lòng quá độ, vài năm sau cũng qua đời. Sáu năm giữ đạo hiếu, Lâm mẫu cũng đến mười ba tuổi xuân xanh, đến thời điểm nên đi xem mắt. Thứ trưởng tử lúc này đã đứng vững gót chân, kể cả khi có sinh thêm nhi tử, chỉ cần không phải từ bụng bà ra, cho dù có sung tác ký danh làm đích tử thì cũng không ảnh hưởng đến địa vị của thứ trưởng tử, ngoại tổ mẫu đành bỏ qua phần tâm tư kia, chỉ một lòng chọn tế cho nữ nhi.

Chọn tới chọn lui, bà xem trúng tam tử đích xuất của Cảnh Dương hầu phủ, đừng nói, Lâm Triển Vân dù văn không hay - võ không giỏi nhưng lớn lên cũng là một tướng mạo đẹp đẽ, bằng không Lâm Dĩ Hiên nào có di truyền tốt như vậy. Trong mắt ngoại tổ mẫu, Lâm Triển Vân xuất thân hiển quý, mặt trên còn có hai ca ca, trọng trách nhẹ, lại không cần kế thừa gia nghiệp, ở riêng rồi có thể dọn khỏi phủ, nữ nhi cũng có thể làm đương gia chủ mẫu.

Ngoại tổ mẫu vì nữ nhi có thể nói là tốn rất nhiều tâm tư, nếu hiện giờ bà còn tại thế, biết mình ngàn chọn vạn tuyển thế mà tuyển ra cái đồ như vậy, trong lòng không biết có bao nhiêu hối hận.

Kỳ thật, Lâm mẫu sở dĩ không có nhà nương để dựa vào, hiện tại nói tiếp, thật sự không biết nên trách ai.

Ngoại tổ mẫu cũng là một người ngoan lệ, dù sao bà không có nhi tử, đồ vật ở Văn Xương bá phủ lưu lại cũng là tiện nghi có thứ tử. Vì thế bà dốc hết mà làm đồ cưới cho nữ nhi, dọn hơn phân nửa gia sản của Văn Xương bá phủ, dư lại một nửa tất nhiên là lưu cho ấu nữ.

Lâm mẫu gả đi Cảnh Dương hầu phủ đúng là long trọng vô cùng, mười dặm hồng trang của công chúa cũng không phong phú bằng đồ cưới của nàng, đây chính là gia nghiệp của Văn Xương bá phủ, đây chính là từng đời truyền xuống.

Ngoại tổ mẫu chuẩn bị chu đáo hết thảy, chỉ đợi ấu nữ xuất giá, bà có thể yên tâm ra đi, nhưng bà biết thân thể của mình, mấy năm nay bởi vì trong lòng tích tụ nên đã sớm ốm đau không dứt, sở dĩ còn chưa ngã xuống cũng là cố chống vì nữ nhi. Nhưng bà thế nào cũng không nghĩ tới một hồi phong hàn thình lình xảy ra lại sẽ lấy mạng của bà, lúc này Lý Uyển Di vừa mới thành niên, còn chưa định thân, thời điểm ngoại tổ mẫu đi không nhắm được mắt.

Đồng thời, bởi vì bà qua đời, mọi chuyện vỡ lở, trước khi chết ngoại tổ mẫu còn chưa kịp làm xong mọi việc, Văn Xương bá tra xét của cải mới biết, trừ bỏ đồ cưới của ấu nữ, một cái Văn Xương bá phủ to như vậy thế mà không dư lại mấy sản nghiệp. Lúc ấy Văn Xương bá tức giận vô cùng, ngửa mặt lên trời đau buồn, cưới người không hiền, cưới người không hiền mà, trong cơn giận dữ, hận ý sôi trào đến đỉnh điểm, từ nay về sau, thù hận giữa Lâm mẫu và nhà nương cứ như vậy mà kết.

Thứ trưởng tử tất nhiên là không cần phải nói, ngoại tổ mẫu vốn đối với thứ tử không tốt, đừng nói đến tình cảm huynh muội, trong nhà không có đích tử thì thứ tử kế thừa gia nghiệp, đích mẫu lại cố tình dọn đi hơn phân nửa gia sản trợ cấp cho nữ nhi, trong lòng gã làm sao có thể không hận.Quan hệ giữa Văn Xương bá cùng trưởng nữ trở nên lạnh nhạt, đối với ấu nữ càng không tốt, chỉ đáng thương ấu nữ còn chưa định thân, cứ như vậy từ một cô nương hoạt bát tốt bụng trở nên cẩn thận dè chừng.

Một năm sau, Văn Xương bá tái giá, ấu nữ bị kế mẫu đưa cho Dương gia làm kế thất, đồ cưới tất nhiên không có, bên kia ngược lại đưa tới không ít sính lễ. Cũng bởi khi đó sinh hoạt của Văn Xương bá phủ túng quẫn, Văn Xương bá biết nên chấp nhận hành động của kế thê, Dương gia cũng không phải nhà bình thường, kết thân cùng với bá phủ mà nói là có ích không hại.

Địa vị của Lâm mẫu ở Cảnh Dương hầu phủ xuống dốc không phanh, may mà bà đã sinh hạ Lâm Trí Viễn, đứng vững gót chân ở hầu phủ, trên tay cũng có rất nhiều đồ cưới bàng thân, nếu không cuộc sống còn không biết có bao nhiêu gian nan.

Chỉ đáng thương ấu nữ, Lý Uyển Di gả vào Dương gia không đến hai năm liền buông tay mà đi, chỉ lưu lại một song nhi, người đó chính là Dương Nghị. Lâm mẫu thương tiếc cốt nhục duy nhất của muội muội liền tiếp cậu đến bên người nuôi nấng, có Cảnh Dương hầu phủ làm chiêu bài, hơn nữa Dương Nghị là song nhi, Dương gia cũng không nói điều kiện gì, rất sảng khoái mà chấp nhận.

Lê Diệu Nam nghe đến đó thì giật mình một chút, nhớ rõ năm trước ở Tuý Tiên lâu tại Dương Châu, Dương Nghị từng kể cho hắn nghe về đường tỷ đáng thương, bị kế mẫu ngược đãi, vốn tưởng cậu nói dối, trong lòng còn khó chịu, không ngờ Dương Nghị lại nói về chính bản thân mình.

Lê Diệu Nam nhất thời cũng không biết nên nói cái gì cho phải, ngoại tổ mẫu nếu làm việc không ngoan lệ như vậy, Lâm mẫu cũng sẽ không trở thành không có nhà nương để dựa vào. Nhưng tình huống lúc ấy, ngoại tổ mẫu không thể không hận, Văn Xương bá phu nhân lại thật sự làm ra một cái thứ trưởng tử, bảo bà làm sao có thể nuốt trôi khẩu khí này.

Cho dù bà không thể sinh cũng sẽ tự mình thay trượng phu chọn lựa thông phòng, di nương kia nếu tại thời điểm chủ mẫu mang thai bò lên giường Lý Cảnh Nguyên, ăn canh tránh thai mà còn có thể nhanh chóng có mang thì sao có thể là một thứ tốt, khó trách ngoại tổ mẫu không đối tốt với đích tử.

Cũng không biết nếu ngoại tổ mẫu biết tình huống hiện giờ thì có hối hận hay không. Sau khi có thứ trưởng tử, bà quản nhà càng thêm nghiêm mật, thẳng đến khi bà sinh hạ ấu nữ, trong Văn Xương bả cũng không có thêm thứ tử nào sinh ra. Không nghĩ tới, vốn đây là bà dùng thủ đoạn khống chế tử tự, nhưng lại bởi vì trưởng bối lần lượt qua đời, cuối cùng biến thành thứ trưởng tử một nhà độc đại.

Ngoại tổ mẫu lúc ấy hẳn là hối hận đi, nếu không cũng sẽ không nhẫn tâm chuẩn bị đồ cưới cho nữ nhi, bởi vì ngoại tổ mẫu biết rõ, giữa bà và thứ trưởng tử không thể hoà hoãn, nhưng bà thế nào cũng không đoán được mình sẽ mất sớm. Nói đến nói đi vẫn là Lý Cảnh Nguyên sai, nếu ông ta quản tốt nửa người dưới, trong nhà cái rắm cũng sẽ không có, thứ trưởng tử không hổ là nguyên nhân loạn nhà.Lâm Dĩ Hiên nói xong, trên mặt lộ ra bất đắc dĩ: “Cho nên, mẫu thân nếu hoà ly, không có nhà nương nương tựa, so với hầu phủ còn không bằng. Văn Xương bá đương nhiệm là Lý Quý Thành, từ nhỏ đã không thân thiết với mẫu thân, nếu gã ỷ vào danh nghĩa nương gia, tuỳ ý xử lý mẫu thân, chúng ta ngược lại bó tay không biện pháp.”

Lê Diệu Nam lập tức hiểu ra, cẩn thận ngẫm lại luật pháp Đại Tấn: “Mẫu thân sau khi hoà ly phải trở về nhà nương, Văn Xương bá là đương nhiệm gia chủ, có quyền xử lý bất cứ chuyện gì của mẫu thân, cho dù là chiếm tài sản của nàng, đưa nàng đi tái giá, người ngoài cũng không có quyền can thiệp, dù sao đây là việc nhà người ta.”

Lâm Dĩ Hiên vuốt cằm, cau mày nói: “Đúng vậy, có không muốn thừa nhận thế nào đi chăng nữa, Cảnh Dương hầu phủ quả thật che chở cho mẫu thân.” Nhưng cũng lợi dụng y và đại ca hoàn toàn, đời trước mẫu thân không phải vào miếu chỉ vì khi đó y đã tiến vào Thái tử phủ, mà đại ca cũng đã cưới nữ nhân Nguyên gia, nhưng hiện giờ…

Lâm Dĩ Hiên thở dài một tiếng, trong lòng ẩn ẩn quặn đau, vì mẫu thân, vì đại ca, cũng vì bản thân y.

Hiện giờ y thoát khỏi khống chế của hầu phủ, đại ca cũng đi xa chiến trường, mẫu thân trở nên không còn giá trị lợi dụng, Cảnh Dương hầu phủ liền vứt bỏ nàng, tuỳ ý đuổi vào miếu. Nếu không phải đại ca còn chưa chết, tiền đồ trên chiến trường còn chưa rõ, chỉ sợ mẫu thân cũng bị ốm chết. Giống như kiếp trước, đại ca vừa mới qua đời, mẫu thân liền đâm đầu vào tượng sư tử đá trước cửa Cảnh Dương hầu phủ mà chết.

Lâm Dĩ Hiên nghĩ lại chuyện trước kia, Lê Diệu Nam thì cẩn thận cân nhắc, tình huống hiện tại muốn làm thế nào mới tốt, thật là có cảm giác không hạ được miệng, cũng không thể thật sự cứ để Lâm mẫu ở lại trong miếu, nhưng nếu trở về Cảnh Dương hầu phủ, bọn họ càng không yên tâm, quả thực là rối rắm.

Không lâu sau liền về tới Lê phủ, được sự nhất trí của Lâm Dĩ Hiên và Lê Diệu Nam, trạch viện ở kinh thành được mệnh danh là Lê phủ.

Lê Diệu Nam nói thế nào cũng là chủ một nhà, hiện giờ không phải ở Dương Châu, trên đầu có Lê phủ đè nặng, nhà bọn họ coi như là phủ đệ của Cử nhân lão gia, sao còn có thể xưng là trạch.

Về đến nhà, hai người cũng thu hồi suy nghĩ, việc này nhất thời không thể giải quyết được, ngày mai trước hết đi gặp Lâm mẫu lại nói.

Tiểu Húc Nhi nhớ phụ thân lắm rồi, vừa thấy Lâm Dĩ Hiên, tay nhỏ liền múa may, chân thì đạp đạp đứng lên, cái miệng nhỏ còn a a a gọi không ngừng.

Sắc mặt Lâm Dĩ Hiên dịu đi, khó chịu cả một ngày sau khi thấy Tiểu Húc Nhi liền toàn bộ tan thành mây khói, cả người đều trở nên nhu hoà, vội vàng ôm lấy Tiểu Húc Nhi, chơi đùa với nó.

Lê Diệu Nam lại ăn dấm một phen, vì cái lông gì hài tử không dính hắn?

Kỳ thật hắn không nghĩ tới, lúc mình ôm hài tử hai tay cứng ngắc, Tiểu Húc Nhi người ta không thoải mái, tất nhiên không cần hắn.

Lê Diệu Nam quyết định hiện tại thả cho tiểu tử này một con ngựa, chờ đến lúc nó hiểu chuyện rồi sẽ từ từ thu thập.

Hôm đó, hai người ăn cơm xong, nói chuyện một lúc rồi đi ngủ sớm, Cảnh Dương hầu phủ quả nhiên không phải chỗ tốt, chỉ ngồi vài canh giờ mà cảm giác còn mệt hơn ngồi xe ngựa một ngày.

Chương 57

Sáng hôm sau, hai người thu xếp gọn gàng, giao Tiểu Húc Nhi cho bà vú chiếu cố, dặn dò lại dặn dò rồi mới đi Tịnh Nguyệt am ở ngoài thành.

Dựa theo hiểu biết của Lâm Dĩ Hiên đối với hầu phủ, Lâm mẫu ở am ni cô cùng lắm là chịu chút uỷ khuất, cũng không thật sự bị bỏ mặc, dù sao hầu phủ cần thể diện, trên đầu Lâm mẫu còn treo danh hiệu tam phu nhân.

Thời tiết ở kinh thành càng ngày càng lạnh, không trung âm trầm, thoạt nhìn như sắp có tuyết rơi, ngồi trong xe ngựa cũng có thể cảm nhận được gió lạnh thổi vào từ khe hở.

Lâm Dĩ Hiên lo lắng vô cùng, mẫu thân cả đời kiên cường lại thua trên tay nhà nương và nhà phu quân. Tịnh Nguyệt am cho dù có coi mẫu thân như thượng khách mà cung phụng thì hoàn cảnh ở đó mẫu thân sao có thể quen được, mấy ngày nay không biết chịu bao nhiêu khổ.

Lê Diệu Nam rất không thích phu lang nhà mình không yên lòng, nhéo mặt y một chút: “Đừng nghĩ nữa, mọi chuyện cứ để phu quân ngươi lo.”

Lâm Dĩ Hiên bị đùa nở nụ cười, phu quân cho tới bây giờ lúc nào cũng tự đại như vậy, giống như không biết trời cao đất rộng, liếc nhìn hắn một cái, cười nói: “Ngươi có biện pháp gì?”

Lê Diệu Nam ngả người lên gối mềm, nhíu mày nói: “Còn phải chờ gặp mẫu thân mới nói tiếp được, việc này chúng ta không biết chuyên bên trong, nghĩ nhiều hơn nữa cũng là tăng thêm phiền não.” Nếu có tâm với phu lang, chuyện của mẫu thân cũng là chuyện của hắn, tất nhiên phải suy tính cho tốt.

Trong lòng Lê Diệu Nam một lần nữa dấy lên dục vọng đối với quyền lực, mỗi lần càng thêm mãnh liệt, cứ việc ngoài miệng hắn nói không thèm để ý nhưng Cảnh Dương hầu phủ ra oai phủ đầu hắn sao có thể không để trong lòng. Kiếp trước kiếp này hắn chưa bao giờ phải chịu sỉ nhục như vậy, cho dù là ở Lê phủ, Mã Ngọc Liên ra oai cũng bị hắn đẩy trở về, Cảnh Dương hầu phủ ngược lại tốt lắm, ngay cả mặt mũi cũng chưa từng lộ ra đã khiến hắn và phu lang mất mặt, chuyện sau đó cũng tính vào luôn, đúng là đáng giận.

Nếu không phải sợ phu lang khó chịu, hắn sao có thể ngậm miệng không nói, Lê Diệu Nam quyết định lần khoa cử này nhất định phải trúng, một năm không được hắn dùng mười năm, một ngày nào đó hắn sẽ giẫm lên đầu Cảnh Dương hầu phủ.

Tịnh Nguyệt am cách kinh thành khá xa, chạng vạng hai người mới đến nơi.

Loại thời tiết này ở trong am cơ hồ không có khách hành hương, phóng mắt nhìn quanh thấy vắng vắng vẻ vẻ, chỉ có hai ba nữ ni ở cửa, người lạnh đến run rẩy, thấy có xe ngựa tới vội vàng tiến lên đón.

“Hai vị thí chủ khoẻ.”

Lâm Dĩ Hiên và Lê Diệu Nam xuống xe rồi nhàn nhạt liếc nhìn các cô: “Quý nhân của Cảnh Dương hầu phủ ở đâu?”

“Vị thí chủ kia ở đông sương, các ngươi có muốn đi gặp chủ trì trước không?” Một vị đại ni cô lớn tuổi tiến lên nửa bước, cười trả lời họ.

Lâm Dĩ Hiên suy nghĩ một chút: “Trước gặp chủ trì đi.” Nếu đã đến một chuyến, không thể thiếu dâng hương cúng tiền, cũng để chủ trì an tâm, miễn cho bọn họ thật sự cho rằng mẫu thân không có người chiếu ứng, dù sao Cảnh Dương hầu phủ tuyệt đối sẽ không phái người đến, trong thời gian ngắn còn được, lâu ngày chỉ sợ có vài người không có mắt.

Tiểu ni cô mang bọn họ đi chính viện am ni cô, chủ trì là một vị nữ ni hơn bốn mươi tuổi. Chào hỏi xong, Lâm Dĩ Hiên hỏi bà một ít tình huống của Lâm mẫu, lại quyên hai trăm lượng bạc tiền dầu vừng, còn chưa nói được mấy câu, ngoài cửa liền truyền đến tiếng bước chân dồn dập, còn có tiếng Dương Nghị hô to gọi nhỏ: “Biểu ca, biểu ca, ngươi đến rồi phải không?”

Lâm Dĩ Hiên quay đầu lại, Dương Nghị kích động chạy vào: “Ta biết ngay là ngươi, nhất định là ngươi trở lại, Cảnh Dương hầu phủ khẳng định sẽ không…”

“Nghị Nhi.” Một giọng nói nghiêm khắc cắt đứt Dương Nghị đang oán giận, một quý phụ trung niên xuất hiện trước mắt bọn họ, quý phụ hốc mắt ửng đỏ, cực lực ẩn nhẫn mới không để mình luống cuống, tha thiết nhìn một đôi nam tử trước mặt, nước mắt chảy dài.

“Nương---” Giọng nói của Lâm Dĩ Hiên nghẹn ngào, ánh mắt tham lam nhìn quý phụ trước mặt, rốt cuộc nhịn không được kích động, thẳng tắp quỳ xuống đất: “Nương, hài nhi bất hiếu, hài nhi bất hiếu.”

Quý phụ rơi nước mắt như mưa, tiến lên một tay ôm lấy y: “Hiên Nhi, Hiên Nhi của ta, tiểu cửu nhi của ta.”

“Nương...” Thẳng đến khi nhìn thấy mẫu thân, Lâm Dĩ Hiên mới biết được mình nhớ người biết bao nhiêu.

“Tiểu cửu nhi của ta...” Nước mắt không ngừng chảy từ khoé mắt Lâm mẫu, mẫu tử hai người ôm nhau khóc.

Dương Nghị cũng rơi nước mắt, di mẫu rất khổ, thật sự rất khổ, tứ biểu ca đi rồi, cửu biểu ca cũng đi, di mẫu vốn đau lòng muốn chết, hầu phủ thế mà còn đuổi bà đến am ni cô.

Trong lòng Lê Diệu Nam ê ẩm chua xót, học bộ dáng Lâm Dĩ Hiên, quỳ xuống đất dập đầu ba cái với Lâm mẫu: “Tiểu tế bái kiến nhạc mẫu.”

Lâm mẫu vừa lau nước mắt vừa liên tục gật đầu: “Tốt, tốt, các ngươi đều là hài tử ngoan, mau đứng lên đi, mau đứng lên.”

“Nương.” Lâm Dĩ Hiên chậm rãi đứng lên, điều chỉnh lại tâm tình, biết nơi này không phải chỗ để nói chuyện.Chủ trì nhanh chóng tiến lên phía trước nói: “Chúc mừng thí chủ mẫu tử đoàn tụ.”

Lâm mẫu lau nước mắt, gợi lên một tia cười nhạt, rất nhanh khôi phục phong phạm quý phụ thường ngày, xem nhẹ ánh mắt sưng đỏ, chút nào cũng không nhìn ra vừa rồi đã khóc lớn một hồi, đáp lễ chủ trì: “Đa tạ chủ trì.” Sau đó nói thêm: “Ta mang bọn họ về phòng trước, đêm nay còn phiền chủ trì an bài.”

“Thí chủ yên tâm, đây là bổn phận của bần ni.”

Lâm mẫu gật đầu, quay lại cười nhìn bọn họ: “Các con đi theo ta.”

Lâm Dĩ Hiên và Dương Nghị một trái một phải kéo tay nàng, Lê Diệu Nam sờ mũi, rất tự giác mà đi theo sau. Đoàn người đi vào đông sương, trong phòng đốt bồn than, mặc dù không phải vô cùng ấm áp nhưng ít ra tốt hơn nhiều bên ngoài giá lạnh.

Trải qua một hồi phát tiết, lúc này mọi người đều tỉnh táo, trên mặt Lâm mẫu nổi lên tươi cười, nhìn cửu nhi cùng ca tế, càng xem càng vừa lòng.

“Nương.” Lâm Dĩ Hiên bị nàng nhìn đến ngại ngùng, lay lay tay nàng.

Lâm mẫu thần tình từ ái, cười nhìn tiểu cửu nhi của nàng, sắc mặt hồng nhuận, ánh mắt ẩn tình, không tồi, xem ra ca tế đối với y thật sự tốt, những người đó không lừa nàng.

“Con cũng ngồi đi.” Lâm mẫu cười nhìn Lê Diệu Nam: “Ở chỗ này không cần khách khí, coi ta là mẫu thân của mình là được, tính tình Hiên Nhi được nuông chiều, nếu có cái gì không đúng, con đừng so đo với y.”

Lê Diệu Nam vội vàng nói: “Sao có thể? Tính tình phu lang con rất thích, nhạc mẫu yên tâm, tiểu tế nhất định đối với y thật tốt.”

Mọi người đều nói trượng mẫu nương nhìn nữ tế, càng xem càng vừa lòng, đặt ở Lâm mẫu cũng thế, Lê Diệu Nam nói mấy câu dỗ dành, Lâm mẫu lập tức cảm thấy hài tử này ngoan, quả thực còn thân hơn cả thân nhi tử, cửu nhi của nàng có phúc khí.

Lâm Dĩ Hiên xấu hổ hai gò má đỏ bừng, nhưng thấy Lâm mẫu cao hứng, y cũng để mặc phu quân nói hươu nói vượn, mẫu thân vui vẻ so với cái gì cũng quan trọng.

Ngoài phòng trời lạnh căm căm, trong phòng ấm áp dung dung, Lâm mẫu ngoại trừ tiếc nuối không được nhìn thấy ngoại tôn, đêm nay tươi cười nhiều nhất, thấy phu phu cửu nhi sống rất tốt, nàng thật thoả mãn.

Đêm đó, bọn họ tâm sự thật lâu, thẳng đến khuya mới đủ, ai cũng không nhắc đến những chuyện sốt ruột kia, không muốn phá hư tâm tình, nhưng có một số việc vẫn cần giải quyết.

Hôm sau, buổi sáng ăn một bữa cơm chay, Lâm Dĩ Hiên thấy trong phòng không có người ngoài, nghiêm túc nhìn về phía Lâm mẫu: “Nương, chuyện lần này, ngài có tính toán gì không?”Lâm Dĩ Hiên nói không đầu không đuôi, làm sinh mẫu của y, Lâm mẫu sao lại không rõ, trước tiên liếc nhìn Lê Diệu Nam một cái, thấy hắn không có bất luận cái gì không vui, lúc này mới mệt mỏi nói rằng: “Việc này con đừng động, an tâm cùng phu quân sống qua ngày.”

“Nương.” Lâm Dĩ Hiên bất mãn nhìn bà, phản bác nói: “Ngài ở trong này sao con sao có thể an tâm.”

Lâm mẫu ngậm miệng không nói, Dương Nghị không vui, bắt đầu phun hết nước đắng: “Căn bản không liên quan đến di mẫu, nhà Chu Vượng sớm đã đầu phục nhị phòng, Dung di nương đẻ non là do Tuyết di nương với Phương di nương làm, trong phòng di mẫu có hoa hồng cũng là do nhà Chu Vượng thông đồng đặt bẫy, di mẫu căn bản hết đường chối cãi.”

Lâm mẫu nhắm nghiền hai mắt, hai tay nắm chặt thành quyền, tuy rằng sớm đã thất vọng với hầu phủ nhưng bà vẫn đau lòng, những người đó đều là của hồi môn của bà, là người bà tin tưởng, nhưng giờ lại đẩy bà xuống vực sâu, ngay cả khi mình giải thích có người hãm hại, ai tin?

Lê Diệu Nam nhíu mày suy tư, chuyện đó cũng không phải vấn đề quan trọng, quan trọng là làm thế nào để mẫu thân có thể rời đi, am ni cô tóm lại không phải nơi có thể ở lâu dài, căn bản bị thương về sau bổ cũng không bổ lại được, huống chi tuổi Lâm mẫu cũng không nhỏ.

Lâm Dĩ Hiên cau mày, trong đầu nhanh chóng liệt kê ra bảy tám đối sách, mẫu thân muốn rời khỏi am ni cô cũng không khó, chính là sau khi rời khỏi thì sao, am ni cô tuy không tốt nhưng Cảnh Dương hầu phủ cũng chẳng hơn gì, ca ca hiện giờ không ở kinh, mẫu thân thế đơn lực mỏng, trở về hầu phủ còn không phải tiến vào hang cọp?

Lâm mẫu thấy cửu nhi cùng ca tế đều nhíu mày, trong lòng hiện lên một tia lo lắng, vẻ mặt từ ái mà nói: “Đừng lo lắng, thân thể ta cái lão xương cốt vẫn còn cường tráng, còn muốn nhìn Viễn Nhi thành thân, chẳng qua là ngày nhạt nhẽo một chút, ta chỉ coi như đang tu thân dưỡng tính.”

Lâm Dĩ Hiên không chút nghĩ ngợi mà phủ định: “Không được, ở nơi này làm sao được, sắp tới năm mới, hiến tế đều không thể tham dự, Cảnh Dương hầu phủ muốn thế nào?”

Lâm mẫu thản nhiên nhìn y: “Cảnh Dương hầu phủ rốt cuộc là nhà nương của con, phụ thân của con còn ở.”

Lâm Dĩ Hiên bĩu môi: “Không ai coi con là nhi tử.”

Sắc mặt Lâm mẫu trầm xuống, nghiêm khắc nói: “Ngay cả như thế, con cũng không thể nói bọn họ không đúng.”

“Con biết, không phải con chỉ nói trước mặt ngài sao?” Lâm Dĩ Hiên không để ý lắm, có một chữ hiếu áp đằng trước, y sẽ không vượt rào trước mặt người ngoài, cười nói: “Trong lòng con đều biết.”

Lâm mẫu thấy y như thế cũng không tiện khuyên nhiều, bà hiểu được ngăn cách giữa cửu nhi và hầu phủ, chỉ là bà không nghĩ ra lẽ ra hầu phủ đối đãi cửu nhi không tệ, chuyện kia cũng là cửu nhi có sai trước, cừu hận khắc sâu như vậy là từ chỗ nào đến?

Còn không đợi bà suy nghĩ cẩn thận đã nghe cửu nhi nhà mình nói: “Nương, ngài ở hầu phủ có người nào đắc dụng không?”

“Con muốn làm gì?” Lâm mẫu lườm y một cái, cảnh cáo: “Con đừng xằng bậy, ta ở trong này sống yên ổn, con cũng đừng thêm phiền.”

Lâm Dĩ Hiên khó chịu, nghe lời này của mẫu thân, y chỗ nào không biết mẫu thân là tình nguyện sống ở am ni cô cũng không muốn trở về, mẫu thân ở đó không có ai, mình và ca ca lại không tại bên người, chỉ sợ cũng là tâm như tro tàn đi!

“Được rồi, đừng như vậy, ta ở trong này rất tốt, về sau các con tới thăm ta nhiều hơn là được, trở về hầu phủ cũng không tự do như vậy.” Lâm mẫu vỗ vỗ tay y an ủi.

Lê Diệu Nam muốn nói lại thôi, nhìn Lâm mẫu lại nhìn Dương Nghị, chung quy vẫn yên lặng.

“Ngươi muốn nói cái gì?” Giọng nói của Lâm Dĩ Hiên rầu rĩ, vẫn luôn chú ý động tĩnh của phu quân, nhìn dáng vẻ hắn liền biết đang muốn nói ra suy nghĩ của mình.

“Không có gì.” Lê Diệu Nam lắc đầu, quyết định vẫn là lén lút nói với phu lang thì tốt hơn, dù sao chủ ý của hắn không hay lắm, nhưng đó cũng là biện pháp duy nhất mà giờ hắn có thể nghĩ đến.

Lâm Dĩ Hiên hiểu phu quân nhà mình, tất nhiên không hỏi nhiều, lại nói chuyện với Lâm mẫu trong chốc lát. Qua trưa, hai người mới cáo từ rời đi, dù sao Húc Nhi còn nhỏ, dù là có bà vú trông coi, để nó ở nhà một mình bọn họ cũng lo lắng.

Lâm mẫu không giữ lại, bà cũng thương tiểu ngoại tôn, đưa cửu nhi cùng ca tế đến tận cửa Tịnh Nguyệt am, nhìn xe ngựa đi xa dần, lúc này mới xoay người trở lại.

Vốn bà còn muốn để Dương Nghị đi theo cửu nhi miễn cho ở trong am nặng nề nhưng Dương Nghị không chịu, Lâm mẫu cũng chỉ có thể mặc cậu, thoải mái trong lòng tất nhiên không cần đề cập tới.

Chương 58

Trên đường trở về, xe ngựa lắc qua lắc lại. Nghe tiếng gió lạnh gào thét ngoài cửa, cảm xúc Lâm Dĩ Hiên có chút suy sụp, miễn cưỡng dựa vào ngực phu quân, hấp thụ ấm áp trên người hắn, làm cho mình bớt lạnh hơn.

Gặp được mẫu thân tuy rằng an tâm không ít nhưng mẫu thân một mình ở tại am ni cô, tâm tình y sao có thể tốt lên được. Rầu rĩ nhìn phu quân mình: “Ngươi có chủ ý gì?”

Lê Diệu Nam cong khoé môi, nhướng mày, ngón tay nâng cằm y lên, trêu chọc nói: “Muốn biết? Muốn biết thì cười cho phu quân một cái.”

“Phì!” Lâm Dĩ Hiên không nhịn được mà bật cười thành tiếng, oán giận lườm hắn một cái, phu quân học được cái giọng này ở đâu, hất tay hắn ra, hung hăng cấu thắt lưng hắn, uy hiếp: “Đăng đồ tử* từ đâu tới, dám đùa giỡn bản công tử.”

(*đăng đồ tử: yêu râu xanh.)

“Ha ha ha!” Lê Diệu Nam cười vui vẻ, cảm thấy phu lang nhà mình quả thực là bảo bối, duỗi tay ra ôm người vào ngực, chỉ chỉ mặt mình: “Nơi này?”

Lâm Dĩ Hiên không chút do dự “Chụt!” hôn hắn một cái.

Lê Diệu Nam mỹ mãn, không đùa y nữa, châm chước một chút hỏi: “Ta từng nghe ngươi nhắc tới Lý Quý Thành kế thừa tước vị Văn Xương bá?”

Lâm Dĩ Hiên gật đầu, không hiểu mà nhìn hắn, chờ câu kế tiếp.

Lê Diệu Nam hơi do dự, dùng từ tương đối uyển chuyển: “Biện pháp của ta đối với tiểu biểu đệ có khả năng không tốt lắm, sợ cậu khó chịu, nhưng…” Trừ cái này ra, hiện này tìm không được biện pháp khác.

“Ngươi nói xem.” Lâm Dĩ Hiên nghiêm túc, thấy biểu tình của phu quân, y biết có cửa.

Lê Diệu Nam cười cười, trong mắt rõ ràng không có ý tốt: “Nghe nói Văn Xương bá lão phu nhân còn sống.”

Nhắc tới nữ nhân này, Lâm Dĩ Hiên tỏ vẻ chán ghét, nếu không tại thị, di mẫu sẽ không mất sớm, biểu đệ nhà mình cũng sẽ không vừa mới sinh ra đã không có mẫu thân.

Lê Diệu Nam nói tiếp: “Nghe nói thị còn có một nhi tử, hiện giờ vừa mới thành niên.”

Đại não Lâm Dĩ Hiên nhanh chóng chuyển động, y hiểu được phu quân sẽ không vô duyên vô cớ nhắc đến chuyện này.

Lê Diệu Nam lại nói tiếp: “Nghe nói triều Đại Tấn ủng hộ lập đích.”

Một câu nói ra nện vào lòng Lâm Dĩ Hiên, suy nghĩ lập tức thông suốt, lăng lăng nhìn phu quân nhà mình, Lâm Dĩ Hiên bừng tỉnh cả người, y sao lại không nghĩ tới?

Lâm Dĩ Hiên nhanh chóng suy tư, vốn y rất thông minh, được một chút nhắc nhở của Lê Diệu Nam, nào còn cái gì không rõ, nhíu mày nói: “Ngươi nói liên hợp với nữ nhân Chương gia kia?” Khó trách phu quân do dự như thế, kế này quả thật không tốt với biểu đệ.

Lê Diệu Nam thản nhiên nói: “Tạm thời thôi, không có ích lợi nào là vĩnh hằng.” Nếu muốn Lâm mẫu bình an vô sự rời khỏi hầu phủ, cần phải có nhà nương trợ giúp mới được, nếu không thì sẽ không chiếm lý. Lý Quý Thành đã là bá gia, lại có hiềm khích với Lâm mẫu, liên hợp với gã khẳng định không thành, dư lại chỉ có thể là Văn Xương bá lão phu nhân.

“Để ta suy nghĩ.” Lâm Dĩ Hiên đầu óc hỗn loạn, nhíu mày suy nghĩ, tính toán khả năng liên hợp với nữ nhân Chương gia kia.

Lê Diệu Nam cũng không làm phiền y. Hai người trở lại kinh thành vừa lúc buổi tối sắp đóng cửa thành, thầm kêu một tiếng may mắn, xe ngựa tăng tốc, trước khi cấm tiêu hai người rốt cuộc trở lại Lê phủ.

Lâm Dĩ Hiên vừa xuống xe ngựa, đi thẳng đến phòng Tiểu Húc Nhi.

Tiểu Húc Nhi lúc này đã ngủ, bà vú gật gù ở bên cạnh, thấy chủ tử về, đứng bật lên, vội vàng phúc thân hành lễ.

Lâm Dĩ Hiên khoát tay, cho bà miễn lễ, tránh ồn đến nhi tử, sờ sờ đầu Tiểu Húc Nhi, hôn một cái lên khuôn mặt nhỏ nhắn, sau đó quay về phía bà vú hỏi một ít chuyện của Tiểu Húc Nhi.

Bà vú thực cẩn thận, Tiểu Húc Nhi uống sữa mấy lần, đi tiểu tiện mấy lần đều báo rõ ràng rành mạch.

Lâm Dĩ Hiên yên tâm, lại dặn dò vài câu rồi mới xoay người trở về phòng, hôm nay quả thật rất mệt.
Hai người rửa mặt chải đầu, Lê Diệu Nam ngã xuống giường ngủ vù vù, Lâm Dĩ Hiên lại lăn qua lộn lại, vẫn luôn suy tư chuyện nữ nhân Chương gia. Mấy năm trước Văn Xương bá qua đời, đích tử tuổi còn nhỏ, thứ trưởng tử kế thừa tước vị, đời trước nhà kia nháo đến lợi hại, lúc ấy y còn chê cười, không nghĩ tới hiện giờ lại có thể thu lợi ở giữa.

Ngày hôm sau, Lâm Dĩ Hiên mang theo một đôi mắt đen rời giường, Lê Diệu Nam nhìn mà cau mày, để y ngủ thêm một lát, việc này cũng không gấp gáp.

Lâm Dĩ Hiên nóng lòng, lại cảm động phu quân săn sóc, cuối cùng vẫn là trở về ngủ thêm nửa canh giờ, Lê Diệu Nam lúc này đã rèn luyện xong.

Qua loa ăn cơm sớm, Lâm Dĩ Hiên sai người gửi thư cho Văn Xương bá lão phu nhân, tiếp theo lại tặng lễ cho bạn tốt của ca ca trong kinh cùng mấy vị đối tác của Có gian trà lâu, cũng không phải thứ gì giá trị mà toàn là rau dưa tươi mới của thôn trang.

Lê Diệu Nam thấy y vội đến vội đi, ngăn lại hỏi: “Có muốn thương nghị trước với mẫu thân không?”

Lâm Dĩ Hiên lắc đầu, hiểu được băn khoăn của phu quân nhà mình, cười nói: “Không cần, sắp năm mới rồi, mấy ngày nữa chúng ta lại tới. Biểu đệ sẽ hiểu, chỉ cần mẫu thân có thể bình yên, biểu đệ khẳng định tán thành. Huống hồ, Lý Tử Du không khôn ngoan bằng Lý Quý Thành, từ nhỏ đã nuôi ở nhà, ngươi cho rằng hắn ta có bao nhiêu tiền đồ, giao Văn Xương bá phủ cho hắn ta, lại có người Chương gia làm ầm ĩ, sớm muộn cũng đi tong.”

“Hử?” Lê Diệu Nam hơi kinh ngạc: “Nói như thế, ngươi đánh giá cao Lý Quý Thành?”

Lâm Dĩ Hiên cười nhạo một tiếng: “Gã có liên quan gì tới ta, mặc kệ gã có tài trí hơn người hay không, nếu chắn đường của mẫu thân, chúng ta chỉ có thể xin lỗi gã, huống chi quan hệ giữa gã với mẫu thân vốn không tốt.”

Lê Diệu Nam nhẹ nhàng mỉm cười, thực thích phần không lương tâm này của phu lang nhà mình.

***

Lại nói Văn Xương bá lão phu nhân bên này, nhận được thư của Lâm Dĩ Hiên, đúng là giật mình một hồi, cầm lật qua lật lại nhìn kỹ, nghĩ mãi không thông. Thời điểm thị gả tới, đại cô nương đã sớm xuất giá, giữa hai người cũng không có chuyện gì, hơn nữa chuyện của Lý Uyển Di càng làm cho quan hệ giữa hai người càng thêm tồi tệ. Gần hai mươi năm không liên hệ, hiện giờ nhi tử của nàng ta đột nhiên gửi thư tới, rốt cuộc là có ý gì?

“Phu nhân hà tất phải phiền não, tiến đến xem là biết, quản y gửi thư tới là có ý gì, tóm lại là có việc cầu ngài, nghe nói Lâm tam phu nhân vào miếu, nói vậy bên kia hẳn là nóng nảy.” Vương má má cười khuyên nhủ, thực hiểu biết tính nết phu nhân nhà mình.

Chương thị ngẫm lại thấy đúng, thị bây giờ là lão phong quân, chẳng lẽ còn sợ ai sao, đại cô nương chung quy là đích trưởng nữ, gặp nhi tử của nàng ta cũng được.

***

Vì thế ngày sáu tháng mười hai, hai ngươi gặp mặt tại Vân Tiêu lâu.
Vân Tiêu lâu là tửu lâu số một số hai ở kinh thành, khách nhân đến đây không giàu thì quý, Lâm Dĩ Hiên sớm đã đặt phòng. Lê Diệu Nam vốn định cùng y đến nhưng vẫn là Lâm Dĩ Hiên khuyên hắn sang năm còn có khoa khảo, phu quân tốt nhất không nên đi lại thân cận với hiển quý kinh thành.

Chương thị đến tửu lâu, Lâm Dĩ Hiên đã chờ hồi lâu, thấy Chương thị trang điểm xinh đẹp, bộ dáng còn trẻ hơn mẫu thân nhà mình, Lâm Dĩ Hiên thật sự khó bày ra hoà nhã.

Chương thị vẫy lui hạ nhân, cười khẽ ngồi xuống, mắt phượng nhẹ cong, híp lại đánh giá Lâm Dĩ Hiên: “Vị này chính là tiểu ngoại tôn đi, lớn lên cũng thật tuấn tú.”

Lâm Dĩ Hiên mặt như hàn băng, tự động xem nhẹ lời của thị, nếu không phải tình huống cần thiết, y ngay cả nhìn cũng không muốn liếc mắt nhìn nữ nhân này một cái.

Chương thị cười lạnh một tiếng, không chút nào để Lâm Dĩ Hiên mặt lạnh vào lòng, chỉ không để ý nói: “Xem ra hôm nay không có khẩu vị, thật sự ăn không trôi, ta thấy vẫn là về phủ thì tốt hơn.”

Chương thị ngoài miệng nói muốn trở về, thân mình lại vẫn không nhúc nhích, Lâm Dĩ Hiên biết thị là đang nhắc nhở mình, thu lại cảm xúc trong lòng, thản nhiên nói: “Nghe nói quý công tử đã thành niên.”

Mày Chương thị khẽ động, ra vẻ đau lòng thở dài: “Phải rồi, đó cũng là tiểu cữu của ngươi đâu, các ngươi chưa từng gặp mặt đi, hài tử đáng thương phụ thân đi đến sớm, cũng chưa kịp an bài gì cả.”

Lâm Dĩ Hiên lười quanh co với thị, đi thẳng vào vấn đề mà nói: “Muốn hắn ta thừa kế tước vị không?”

“Chỉ bằng ngươi?” Chương thị rõ ràng không tin, liếc mắt nhìn quanh, không thấy Lý Uyển Nghiên, trong lòng kỳ thật có chút thất vọng.

“Ngài không cần quan tâm, muốn Lý Tử Du thừa kế tước vị tuy khó khăn nhưng không phải không thể.”

“Hửm?” Trong mắt Chương thị hiện lên một tia sáng, suy nghĩ nửa ngày, cẩn thận hỏi: “Ngươi có điều kiện gì?”

Lâm Dĩ Hiên bình tĩnh nói: “Đơn giản vô cùng, để mẫu thân của ta quang minh chính đại hoà ly, điểm này, ta nghĩ ngài có thể làm tốt.” Không còn gì có thể thích hợp hơn thân phận của thị, chủ ý của phu quân quả thật rất tốt.

Chương thị kinh ngạc, trên mặt hiện lên một tia khinh thường, châm chọc nói: “Ngay cả thân phận Lâm tam phu nhân cũng không cần, hoà ly, bảo ta làm sao có thể tin tưởng ngươi, chớ không phải là muốn giở trò gì? Không có chuyện dễ dàng như vậy, phải biết, sau khi hoà ly nàng ta phải về nhà nương.”

“Điểm ấy ngài yên tâm, việc này nếu ngài đáp ứng, ta cam đoan Lý Tử Du sẽ ngồi lên tước vị, chẳng qua…”

Chương thị vỗ ngực cười nói: “Chỉ cần có thể để nhi tử ta ngồi vững trên tước vị, đừng nói giúp bà ta hoà ly, nháo đến Cảnh Dương hầu phủ không yên cũng được.” Chương Liên thị cho tới bây giờ chưa từng sợ ai.

“Không cần.” Lâm Dĩ Hiên thản nhiên nói: “Sau khi mẫu thân hoà ly, ta muốn ngài lập văn thư cho phép mẫu thân phân phủ biệt cư, từ nay về sau cắt đứt lui tới là được.”

Chương thị lạnh lùng mỉm cười, cảm thấy đây là lợi dụng xong thì vứt, nhưng nếu nhi tử có thể kế thừa tước vị, làm theo y thì có ngại chi. Một cái nữ nhân hoà ly, không có nhà nương với nhà phu quân để dựa vào, chẳng lẽ còn có thể phản trời, Chương thị tất nhiên gật đầu đáp ứng.

Nói chuyện xong, hai người thực vừa lòng, sau khi nhất trí, hai người trở về phủ của mình, Lâm Dĩ Hiên là một khắc cũng không muốn ở lâu với thị.

Chương thị dù không quá tin tưởng nhưng hiện giờ là Lâm Dĩ Hiên cầu người, được thì tốt, không được thị cũng không có tổn thất gì, chuyện vững vàng ngồi câu cá, thị cớ sao không làm, chỉ cần ở nhà chờ tin tức là được.

Lâm Dĩ Hiên làm việc như sấm rền gió cuốn, bên này vừa mới cùng Chương thị thương nghị tốt, bên kia liền hạ bái thiếp đến Liêm Quận vương phủ. Việc này nếu muốn thành, còn cần Liêm Quận vương hỗ trợ, cái danh Lâm tam phu nhân của mẫu thân nhất định không dùng được.

Ban đêm, y bàn bạc với Lê Diệu Nam, vẫn là mệt phu quân nhắc nhở, y mới nhớ tới đương kim Thánh Thượng thích đích tử. Nếu không, Thái tử đức hạnh bại hoại như thế sao có thể ngồi ổn Thái tử vị hơn ba mươi năm, đời trước nếu không phải mình vu oan hãm hại, Thái tử cũng không dễ dàng rơi đài như vậy. Lâm Dĩ Hiên đối với cái này không chút nào áy náy, Thái tử thô bạo như vậy, ngồi trên ngôi vị Hoàng Đế cũng sẽ chỉ tai hoạ dân chúng.

Y chỉ tiếc không nhìn được ngày Lục hoàng tử rơi đài, dù thời điểm y chết Lục hoàng tử như mặt trời buổi trưa, gần như sẽ trở thành Thái tử, nhưng chỉ cần Thánh Thượng một ngày còn tại, thắng hay thua còn chưa biết. Y chờ nhìn, nhìn đám người kia tự mình tìm đường chết!

Đó cũng là lý do mình sống lại, trở về chỉ muốn bảo trụ mẫu thân và ca ca, chưa bao giờ nghĩ đến trả thù. Một là mình không có năng lực kia, hai là không quan trọng, ba lại là không đáng, không đáng vì những kẻ đó mà mình lại rơi xuống. Đương kim Hoàng Thượng là một người trường thọ hiếm thấy, thời điểm mình chết, thân thể Hoàng Thượng vẫn còn cường tráng, muốn ngôi vị Hoàng đế? Chỉ sợ Hoàng Thượng không chấp nhận được người khác có thanh thế cao hơn ông ta, cho dù người kia là con của ông.

Không biết khi Cảnh Dương hầu phủ dùng hết thủ đoạn thì sẽ là kết cục thế nào…

Chương 59

Phủ Liêm Quận vương hồi âm nhanh hơn so với tưởng tượng, sáng sớm hôm sau đã có người tới cửa đưa thỉnh thiếp.

Lâm Dĩ Hiên nhìn thỉnh thiếp mạ vàng, tâm tình rất tốt nhếch khoé môi lên, nói vậy mấy ngày trước đưa xe rau kia đi có không ít công lao, bằng không mình chỉ sợ không dễ dàng đăng môn như vậy. Phải biết đối mặt với những vương công quý tộc miệng được dưỡng điêu, rau dưa tươi mới giữa mùa đông có hấp dẫn thế nào.

Huống hồ, phủ Liêm Quận vương là hoàng thân quốc thích, Có gian trà lâu là cái gì, bố cục tuy có vài phần xảo diệu nhưng không phải không thể bắt chước, nếu không phải có Thượng cổ diễn nghĩa chống, người ta khẳng định không nhìn vào mắt, góp vốn một phần đã coi như nể tình, còn muốn cầu kiến, xếp hàng không biết đợi đến bao giờ.

Quan trọng nhất là, y là ca nhi đã xuất giá, hoàn toàn không có thân phận, cũng không có địa vị, có một Cảnh Dương hầu phủ làm nhà nương nhưng người ngoài dựa vào cái gì để mà nể tình, chỉ tính thân phận, Liêm Quận vương phủ đã cao hơn Cảnh Dương hầu phủ không chỉ một bậc.

Lê Diệu Nam chậm rãi đi tới, thấy vẻ mặt y ngốc ngốc, gõ đầu tiểu phu lang: “Cười cái gì vậy?”

Lâm Dĩ Hiên trừng mắt, vẻ mặt lên án, khuôn mặt nhỏ trướng đến phình.

Lê Diệu Nam nhẹ nhàng mỉm cười, nhanh chóng vuốt tóc, mơn trớn hai má có vẻ mệt mỏi: “Chú ý thân mình, đừng quá mệt ngọc, lần sau gặp nhạc mẫu lại trách ta không thương ngươi.”

Lâm Dĩ Hiên ủ rũ, bất mãn bĩu môi, lần nào cũng vậy, phu quân nhẹ nhàng bâng quơ nói mấy câu liền khiến lòng y mềm mại đến không thể tưởng tượng nổi, như được lấp đầy ngọt ngào, như có cái gì sắp trào ra đến nơi, sao còn nỡ phát giận.

“Đây là…” Lê Diệu Nam mở thỉnh thiếp ra, thực khâm phục năng lực làm việc của phu lang nhà mình, kỳ thật hắn cũng chỉ ra cái chủ ý, không nghĩ tới lúc này mới qua vài ngày, phu lang đã làm đến bước này: “Muốn ta đi cùng ngươi không?”

Lâm Dĩ Hiên hé miệng cười, lắc đầu nói: “Ngươi là cử tử của khoa cử năm tới, không tiện đi lại nhiều với bọn họ, việc này ta làm được, ngươi yên tâm.”

Lê Diệu Nam lôi kéo tay y, trong lòng có chút bất lực tự trách: “Ta chỉ không muốn ngươi quá mệt mỏi.”

Lâm Dĩ Hiên sao lại không biết hắn rối rắm, trên mặt dào dạt tươi cười hạnh phúc: “Ta không sao, thật sự, ta chờ ngươi tên đề bảng vàng, kiếm được cho ta cái danh Cáo mệnh, tương lai cũng là chỗ dựa cho ta và nhi tử, hiện tại ngươi vẫn là đọc sách quan trọng nhất.”

Lê Diệu Nam dở khóc dở cười, hắn là đang được an ủi đúng không, trong lòng ấm áp nhưng hắn dù có tự trách lại sẽ không buồn bực, cũng sẽ không tự coi nhẹ mình. Hắn ở kinh thành không quen biết gì, quả thật không thể giúp gì nhiều, nhưng hắn sẽ không vẫn như vậy, sẽ có một ngày, hắn chắc chắn đứng ở chỗ cao của thế giới này, cho nên hắn căn bản không cảm thấy khổ sở. Tiểu phu lang đến tột cùng là chỗ nào nhìn ra hắn tự ti?

Tâm tình Lê Diệu Nam rất tốt mà cong khoé môi, tiểu phu lang an ủi, hắn vẫn thực hưởng thụ.

Đêm đó, phu phu hai người lại thương nghị một trận, thẳng đến khuya mới ngủ.

Sáng sớm hôm sau, Lâm Dĩ Hiên chuẩn bị chỉnh tề, lập tức đi phủ Liêm Quận vương. Sau khi đưa ra thiệp thỉnh, thủ vệ ở cửa rất khách khí mời y vào.

Chiêu đãi y chính là Liêm Quận vương phi, Lâm Dĩ Hiên tất nhiên không dám vô lễ, trước tiên hành lễ với Quận vương phi rồi mới chậm rãi ngồi xuống.

Hai người tâm sự không được vài câu, quả nhiên, Liêm Quận vương phi chuyển đề tài đến rau dưa, nói thẳng mình gần đây khẩu vị tốt, Quận vương cũng thực thích.

Lâm Dĩ Hiên rốt cuộc chờ đến chính đề, từ trong ngực lấy ra một tờ giấy mỏng, cười nói: “Khó được Quận vương phi thích, rau dưa là thôn trang của tại hạ sản xuất, phương pháp trồng cũng không khó.” Đây là kết quả thương nghị đêm qua của y và phu quân, thôn trang nắm trong tay y, một nhà độc đại khẳng định không tồn tại được lâu, còn không bằng đưa ra ngoài một ít, san bớt tầm mắt người khác, thuận tiện cũng thu được vài chỗ tốt, nhất cử lưỡng tiện.

“Này…” Liêm Quận vương phi thấy y hào phóng như vậy, ngược lại bắt đầu chần chừ. Cảnh Dương hầu phủ nằm bên phái Lục hoàng tử, tuy rằng vị này là ca nhi đã gả ra ngoài nhưng lễ này rốt cuộc có nên thu hay không, có năng lực để thu hay không?

Lâm Dĩ Hiên không đợi nàng cự tuyệt, nói tiếp: “Quận vương phi không cần phiền não, tại hả chỉ muốn cầu kiến Quận vương, cũng không phải chuyện lớn gì. Huống hồ, trà lâu của tại hạ cũng mệt quý phủ chiếu ứng, chỉ là lễ mọn không thể hiện được kính ý, không tính là cái gì.”

Liêm Quận vương phi thấy y nói thành khẩn, cân nhắc một chút cũng không khách sáo nữa, chỉ nói: “Lễ này ta nhận, chỉ là sau khi gặp Quận vương, việc ngươi sở cầu có thể thành hay không…”

Lâm Dĩ Hiên vội vàng tiếp lời: “Quận vương phi yên tâm, tại hạ có đúng mực, tuyệt đối sẽ không làm Quận vương khó xử.”

Liêm Quận vương phi vừa lòng gật đầu, bà sợ nhất người không biết đúng mực, quay đầu phân phó nha hoàn một tiếng, để nàng ta đi gọi Quận vương đến, cười nhìn Lâm Dĩ Hiên nói: “Ngươi hôm nay tới thật đúng lúc, Quận vương đúng là đang hưu mộc*, nếu đổi thành lúc khác, vận khí cũng không tốt như vậy.”

(*Hưu mộc: ngày nghỉ, giống kiểu thứ bảy, chủ nhật được nghỉ làm.)

Lâm Dĩ Hiên không nặng không nhẹ vuốt mông ngựa, chân thành nói: “Vậy còn phải đa tạ Quận vương phi nhân từ, vừa vặn đưa thỉnh thiếp ngày hôm nay, tại hạ cảm kích vô cùng.”

Quận vương phi nở nụ cười, ngón tay chỉ y nói: “Ngươi tiểu tử này, đúng là biết cách nói, ca ngươi cũng không được miệng lưỡi trơn tru như ngươi.”

Lâm Dĩ Hiên cười nói: “Ca của ta là đầu gỗ, ta nói chính là nói thật, Quận vương phi không thể oan uổng người khác.”

“Xem này, thế mà còn nói ta.” Liêm Quận vương phi cười không thở nổi, ấn tượng của bà đối với Lâm Dĩ Hiên rất tốt. Hai người nói chuyện, hạ nhân bên cạnh thường thường góp vui, không khí cũng thoải mái. Không lâu sau, Liêm Quận vương đến.Liêm Quận vương năm nay hơn ba mươi tuổi, khí vũ hiên ngang, một thân quý khí phi phàm, cho dù là ở nhà, thoạt nhìn cũng cẩn thận tỉ mỉ, người như vậy khó trách đương kim Thánh Thượng sẽ nhìn trúng.

Quét mắt nhìn Lâm Dĩ Hiên một cái, Liêm Quận vương bỏ qua y, nhìn về phía Liêm Quận vương phi: “Phu nhân tìm ta?”

Liêm Quận vương phi chỉ chỉ Lâm Dĩ Hiên, giải thích: “Đây là đệ đệ của Trí Viễn, muốn gặp ngươi, rau dưa mấy hôm trước ăn chính là quý phủ y đưa tới.”

Liêm Quận vương nhíu mày suy tư trong chốc lát, qua nửa ngày mới nói: “Ngươi là đệ đệ của Lâm Trí Viễn?”

Lâm Dĩ Hiên cung kính hành lễ, thái độ bình tĩnh: “Vâng.”

“Có gian trà lâu là ngươi mở?”

“Vâng!”

“Sàn sưởi cũng là ngươi làm?”

“Là phu quân tại hạ làm.”

“Nói đi, ngươi tìm bổn vương có chuyện gì?” Liêm Quận vương ngồi ở chủ vị, cầm chung trà nhẹ nhấp một hơi.

Liêm Quận vương phi hơi nghi ngờ kinh ngạc, không nghĩ tới Có gian trà lâu, sàn sưởi trong nhà đều là do hài tử này cống hiến. Trước nói đến trà lâu, bà cũng không để ý lắm, dù sao một Quận vương phủ to như vậy, ngươi bên ngoài muốn xin một phần rất nhiều, trà lâu liền có hơn mười gian. Bà không ngờ tới, hài tử này vừa đến kinh thành không mấy ngày vậy mà là chủ nhân Có gian trà lâu. Đương nhiên, bà bội phục nhất vẫn là Quận vương nhà mình, mấy chuyện vụn vặt như vậy thế mà đều nhớ rõ rành mạch.

Kỳ thật không phải Liêm Quận vương trí nhớ tốt mà là ấn tượng quá mức khắc sâu, vô luận sàn sưởi hay là trà lâu đều khiến hắn thấy mới lạ, cho nên mới ghi tạc trong lòng.

Lâm Dĩ Hiên nhìn lướt xung quanh, Liêm Quận vương phi rất nhanh vẫy lui hạ nhân.

Lâm Dĩ Hiên châm chước một chút, cố gắng nói ngắn gọn: “Nhà nương của mẫu thân là Văn Xương bá phủ, hiện giờ thứ tử tập tước, tại hạ muốn thỉnh Vương gia trước mặt Thánh Thượng nói tốt vài câu, đích tử tập tước mới là chính đạo.”

Sắc mặt Liêm quận vương trầm xuống, tiểu tử này quả thực không biết trời cao đất rộng, chuyện tập tước sao có thể để người ngoài nói xen vào.

Liêm Quận vương phi cũng có chút hối hận, sớm biết thế mình không nên dẫn y đi gặp Quận vương gia.

Còn không chờ bọn họ tức giận, Lâm Dĩ Hiên nói tiếp: “Đương kim Thánh Thượng tôn sùng đích tử, các vị Vương gia trưởng thành, Thái tử như đi trên băng mỏng, Thánh Thượng chính là cần một cái cớ để gõ trọng thần.”Không khí trong phòng liền yên lặng, Liêm Quận vương phi nhẹ nhàng thở ra, bà nói mà, hài tử này sao có thể không hiểu chuyện, hoàn toàn quên mình vừa rồi còn oán giận.

Liêm Quận vương gõ ngón tay lên mặt bàn, suy nghĩ, nhìn Lâm Dĩ Hiên thật sâu: “Ngươi đúng là dám nói.”

Lâm Dĩ Hiên bình tĩnh mỉm cười: “Còn nhìn Quận vương có dám làm hay không.”

“Ngươi kích bổn vương?” Mặt Liêm Quận vương trầm như nước, trên người ẩn ẩn toát ra uy áp.

Lâm Dĩ Hiên cười nhẹ, tựa hồ không phát hiện ra, chỉ thản nhiên nói: “Đây là một mũi tên trúng hai đích.”

Liêm Quận vương cũng không bị y thuyết phục, chỉ không để ý hỏi: “Việc này sao ngươi không tìm Cảnh Dương hầu phủ? Nếu bổn vương nhớ không nhầm, quan hệ giữa lệnh mẫu cùng Văn Xương bá phủ hình như không quá hoà hợp.”

Lâm Dĩ Hiên cũng không giấu giếm, thẳng thắn nói: “Quận vương chỉ sợ còn không biết, gia mẫu hiện giờ đang ở Tịnh Nguyệt am.”

Liêm Quân vương hiểu ra, rốt cuộc thu hồi uy áp trên người, tán thưởng nhìn Lâm Dĩ Hiên: “Ngươi đúng là hiếu thuận, chẳng qua nếu bổn vương thật sự góp lời, chỉ sợ sẽ đắc tội không ít người, được lợi chỉ có ngươi mà thôi.”

Lâm Dĩ Hiên cũng không sợ hắn, không chút hoang mang hồi đáp: “Liêm Quận vương quyền cao chức trọng, chẳng lẽ còn sợ mấy cái đó, huống chi, Hoàng Thượng chắc chắn càng thích, Quận vương cũng có chỗ tốt.”

“Hử? Nói thử xem?” Liêm Quận vương hưng trí, nhìn y có thể cãi ra hoa hay không.

Lâm Dĩ Hiên chậm rãi nói: “Hoàng Thượng chính trực tráng niên, thần tử lại bắt đầu chia bè kết đảng, các vị hoàng tử cũng bắt đầu bộc lộ tài năng, Hoàng Thượng tất nhiên không vui. Mà Hoàng Thượng cùng tiên hậu là phu thê từ niên thiếu, tình cảm tất nhiên sẽ khác, Hoàng Thượng đương nhiên sẽ che chở Thái tử. Lúc này nếu Quận vương góp lời, chẳng phải là nói đến tâm khảm Hoàng Thượng, cũng để lại ấn tượng cho Hoàng Thượng về Quận vương trung chính, ngay thẳng.”

“Ha ha ha!” Liêm Quận vương hiếm khi cười lớn như vậy, trung chính, ngay thẳng, lời này hắn thích nghe: “Thật tốt một tiểu cửu Lâm gia, không nghĩ tới ngươi không chỉ biết vuốt mông ngựa, còn có tài ăn nói như vậy.”

Lâm Dĩ Hiên mỉm cười: “Vừa mới cùng Quận vương phi nói qua, tại hạ chỉ biết nói thật.”

“Thật tốt một cái ăn ngay nói thật, việc này bổn vương đáp ứng.”

Lâm Dĩ Hiên vui sướng, vội vàng hành lễ: “Đa tạ Liêm Quận vương.”

Liêm Quận vương khoát tay áo, ngừng động tác của y: “Trước đừng tạ bổn vương, quyển Thượng cổ thần thoại tiếp theo bao giờ ra, nếu là ngươi mở trà lâu, việc này ngươi là sẽ biết.”

Lâm Dĩ Hiên nghẹn, không nghĩ tới hắn sẽ hỏi việc này, không chút do dự bán đứng phu quân nhà mình, cười nói: “Thực không dám giấu giếm, Thượng cổ diễn nghĩa chính là do phu quân viết, hiện giờ phu quân đang bận rộn khoa cử, bàn thảo dư lại dù còn một ít nhưng cũng không nhiều.”

“Là phu quân ngươi?” Liêm Quận vương có chút kinh ngạc, nhớ rõ sàn sưởi hình như cũng là phu quân y làm ra, gật đầu nói: “Ngươi đúng là có phúc khí.”

Lâm Dĩ Hiên cũng không vờ chối, trên mặt bất giác hiện lên ý cười: “Có thể gả cho phu quân là ta có phúc ba đời.”

“Ngày khác mang hắn đến cho ta xem.” Liêm Quận vương lúc này ngay cả xưng hô cũng thay đổi.

Lâm Dĩ Hiên chần chừ một chút, nhẹ nhàng nói: “Này… Phu quân sang năm khảo khoa cử…”

Liêm Quận vương nghe ra ý tứ, hơi vuốt cằm: “Thôi, là ta suy nghĩ không chu toàn, ngày khác ngươi mang bản thảo đến là được, tẩu tử ngươi cả ngày cũng buồn chán, không có việc gì thì bồi nàng nhiều.”

Liêm Quận vương phi đỏ bừng mặt, lườm Liêm Quận vương một cái, nhưng thần tình vui mừng cũng không giấu được, ánh mắt nhìn Lâm Dĩ Hiên cũng càng nhu hoà, thấy thế nào cũng thuận mắt.

Lâm Dĩ Hiên đáp "vâng", có Liêm Quận vương làm chiêu bài, nào còn sầu thanh danh Thanh Dương cư sĩ không truyền được ra, y cũng coi như giúp phu quân nhà mình tuyên dương một phen.

Xong xuôi mọi chuyện nên làm, Lâm Dĩ Hiên xin cáo từ, đáp ứng ngày mai sẽ phái người đưa bản thảo với rau dưa tới, Liêm Quận vương lúc này mới cho đi.

Sau đó, hắn còn cảm thán với thê tử: “Đáng tiếc Lâm gia tiểu cửu là song nhi, nếu là nam tử tất nhiên sẽ có một phen thành tựu.” Lại có thể nhìn thấu tâm tư Thánh Thượng, đây là năng lực thế nào, nếu không phải y chỉ ra cho mình, chỉ sợ rất nhiều năm sau mình mới có thể thông suốt điểm mấu chốt đó, do đó lại mất đi không ít cơ hội. Lúc này bọn họ quả thật cùng có lợi, bằng không hắn cũng sẽ không đáp ứng sảng khoái như vậy, quả thật là trong nhà chưa tỏ ngoài ngõ đã tường!

Chương 60

Ngày kế, lâm triều kết thúc, trong Ngự thư phòng.

“Vi thần tham kiến Hoàng Thượng.” Liêm Quận vương quỳ xuống khấu bái. Hôm nay trong lúc lâm triều Hoàng Thượng vừa mới nổi giận, phát tác lên vài vị quan viên, trong đó có hai vị thuộc phái Nhị hoàng tử, hắn dám cầu kiến vào lúc này, trong lòng cũng là có tính toán nhất định.

“Ái khanh miễn lễ.” Hoàng đế thản nhiên nói, giọng nói không giận tự uy, nghe không ra bất luận cảm xúc gì.

“Tạ Hoàng Thượng.” Liêm Quận vương nghe lời đứng lên, cung kính đứng ở một bên. Làm đại thần gần người Hoàng đế, hắn có thể nghe ra lúc này tâm tình Hoàng Thượng đang không tốt.

“Từ gia lúc này cầu kiến là có chuyện gì?” Hoàng Thượng ngồi cao trên ngự toà, mặt không đổi sắc nhìn hắn.

Liêm Quận vương trấn định tự nhiên, giọng nói cung kính lộ ra mấy phần thân thiết: “Vốn là thấy tâm tình Hoàng Thượng không tốt, vi thần cảm thấy lo lắng cho nên tiến đến nhìn xem.”

Hoàng đế nghe hắn nói lời này, khe khẽ thở dài, sắc mặt cũng hoà hoãn xuống: “Từ gia không cần đa lễ, ngồi đi.”

“Tạ Hoàng Thượng.”

Nội thị rất nhanh đưa ghế dựa đến, Liêm Quận vương khom mình hành lễ, sau đó mới ngồi xuống.

“Ngươi nói hài tử lớn lên rồi vì sao liền trở nên không an phận đâu?” Hoàng Thượng như đang lẩm bẩm, lại như đang nói cho hắn nghe.

Nội tâm Liêm Quận vương như sóng to gió lớn, càng thêm xác định lời của Lâm Dĩ Hiên, vội vàng quỳ xuống: “Vi thần sợ hãi.”

Hoàng đế thấy hắn như thế, bất đắc dĩ khoát tay: “Thôi, trẫm vốn không nên với với ngươi mấy thứ này, đứng lên đi.”

“Tạ Hoàng Thượng.” Liêm Quận vương lúc này mới lại đứng dậy ngồi xuống, trong lòng cân nhắc một chút, góp lời: “Lại nói, vi thần có một chuyện muốn bẩm báo Hoàng Thượng.”

Hoàng Thượng hơi vuốt cằm, ý bảo hắn nói tiếp.

Liêm Quận vương lộ ra một tia do dự, chậm rãi nói: “Kỳ thật thần cũng có tư tâm, ngoại tôn của tiền nhiệm Văn Xương bá cùng thần có chút giao tình, mấy ngày trước cầu đến trước mặt thần, nói là Văn Xương bá thứ tử tập tước, muốn thỉnh thần hỗ trợ nói tốt trước mặt Hoàng Thượng vài câu, đích tử tập tước mới là chính đạo.”

Hoàng Thượng vừa nghe, tâm thần chấn động mạnh, ông tin Liêm Quận vương nói sự thật, lại không tin lý do thoái thác của hắn, Từ gia vốn là người nghiêm cẩn hữu lễ, sao có thể bởi vì người ngoài muốn nhờ liền đến nói với trẫm. Trong lòng Hoàng Thượng cảm động, chỉ coi như Liêm Quận vương là vì ông phân ưu, cho nên mới cố ý tìm cớ, đặc biệt là câu đích tử tập tước mới là chính đạo quả thực nói đến tâm khảm ông.

Liêm Quận vương mắt xem mũi, mũi xem tim, sau khi nói xong liền không nói thêm câu gì nữa. Kỳ thật hắn nhắc tới Lâm Dĩ Hiên cũng là để trích mình ra ngoài, vô luận Hoàng Thượng nghĩ như thế nào, bên ngoài truyền như thế nào, hắn đều không liên quan. Cho nên nói, tiểu phu lang vẫn là nghĩ đơn giản, đương triều Quận vương sao có thể dễ dùng như vậy.

“Văn Xương bá…” Hoàng đế cau mày suy nghĩ sâu xa, qua nửa ngày, sắc mặt hơi trầm xuống, ánh mắt nhìn thẳng Liêm Quận vương: “Nếu trẫm nhớ không sai, đích trưởng nữ nhà hắn hình như gả cho Cảnh Dương hầu phủ.”

Liêm Quận vương cười khổ một tiếng, Hoàng Thượng quả nhiên không dễ lừa gạt, may mà hắn sớm có chuẩn bị, khom người nói: “Hoàng Thượng minh xét, Lâm tam phu nhân từ nhỏ đã không thân thiết với thứ đệ, giờ nhà nương không người làm chỗ dựa, hiện đang tĩnh dưỡng trong am.”

“Hửm?” Hoàng Thượng mắt sáng như đuốc, thản nhiên lên tiếng, cũng không nói bất kỳ cái gì.

Liêm Quận vương căng thẳng nói tiếp: “Vi thần cũng không dám giấu giếm Hoàng Thượng, năm trước sàn sưởi mà thần đưa tới đều là do ngoại tôn của Văn Xương bá cống, mặt khác còn có một phần phương pháp gieo trồng rau vào mùa đông, khẩn cầu Hoàng Thượng xem qua.”

Vì thế, đồ vật hôm qua Lâm Dĩ Hiên đưa tới hôm nay liền để Liêm Quận vương lấy làm nhân tình.

Hoàng Thượng hưng trí, bảo hắn đưa lên xem.

Biện pháp trồng rau giữa mùa đông kỳ thật đơn giản vô cùng, chính là một tờ giấy mỏng, viết đến vừa xem hiểu ngay. Tâm tình Hoàng đế sung sướng, vừa rồi ông cũng không phải thật sự tức giận, chẳng qua thăm dò Liêm Quận vương một phen, Từ gia quả nhiên không để ông thất vọng: “Tốt! Có phương pháp này, trẫm cũng sẽ không để ngươi tốn công vô ích.”

“Tạ Hoàng Thượng.” Liêm Quận vương nhẹ nhàng thở ra, đến khi ra khỏi cửa cung mới lau mồ hôi lạnh trên trán, lần thứ hai cảm nhận được gần vua như gần cọp là lời chí lý.Cùng ngày Hoàng đế hạ chỉ, để Hoàng hậu tại ngày mười lăm khi mời mệnh phụ vào triều thì tuyên Văn Xương bá lão phu nhân cùng đích trưởng nữ tới yết kiến.

Chỉ là một cái tước vị Văn Xương bá, Hoàng đế cũng không để trong lòng, thay đổi thì thay đổi, Văn Xương bá phủ nay không bằng xưa, ngay cả có thân với Cảnh Dương hầu phủ thì thế nào. Cử động này ông vừa gõ trọng thần, đồng thời cũng trấn an Hoàng tử, nhất cử lưỡng tiện, Hoàng đế cảm thấy thực vừa lòng, Từ gia quả nhiên vì trẫm phân ưu.

Chính là ông thế nào cũng không dự đoán được, trước ngày mười lăm, trong kinh lại xảy ra một chuyện, may mà việc này không ảnh hưởng toàn cục, không quan hệ đại cục, nếu không Hoàng đế nhất định sẽ nổi trận lôi đình, Liêm Quận vương cũng chắc chắn nghiến răng nghiến lợi.

***

Lại nói Lâm Dĩ Hiên bên này, nhận được hồi âm của Liêm Quận vương phủ, trong lòng kinh hỉ vạn phần, cả người giống như đi trên mây, không nghĩ tới Liêm Quận vương lại làm việc thần tốc như vậy.

Kỳ thật cũng là y vận khí tốt, Hoàng đế lâm triều vừa phát hoả nên Liêm Quận vương mới có cơ hội góp lời.

Lâm Dĩ Hiên không chút nào chậm trễ, cùng ngày liền gửi thư cho Văn Xương bá lão phu nhân.

Chương thị đọc thư mà chấn động, rồi vui vẻ, cho dù thời điểm mới bắt đầu thị có chút nửa tin nửa ngờ, nhưng nhận được ý chỉ từ trong cung, thị sao còn hoài nghi, quả thực vui như lên trời.

Lâm Dĩ Hiên không đi gặp thị mà chỉ gửi thư nói cho thị, hết thảy chờ qua mười lăm mới có định luận, kế tiếp còn muốn nhìn thành ý của thị.

Chương thị thầm hận trong lòng, sao lại không hiểu ý tứ y, chính là hôm nay đã mùng chín, từ từ mưu tính khẳng định không được, mắt thấy tước vị sắp tới tay nhi tử, Chương thị tuyệt không cho phép nó xảy ra bất luận cái gì nhiễu loạn, đành cắn chặt răng, mang theo nha hoàn bà tử, khóc đến Cảnh Dương hầu phủ.

Cảnh Dương hầu phủ quá sợ hãi, không hiểu nữ nhân này ồn ào cái gì. Lâm tam phu nhân có mâu thuẫn với nhà nương, chuyện này toàn bộ hầu phủ đều biết, Chương thị hôm nay là có ý gì?

Cũng không hiểu như Cảnh Dương hầu phủ còn có Lý Quý Thành, làm thứ tử, cho dù gã kế thừa tước vị, vẫn phải kính trọng đích mẫu, nhưng đích mẫu này không an phận, từ nhỏ gã đã biết, hiện giờ thấy Chương thị làm chỗ dựa cho Lý Uyển Nghiên, bảo gã sao có thể không phòng, trong lòng càng đề cao cảnh giác.

Chỉ tiếc gã trăm triệu không dự đoán được, người ta đi chính là chiêu số Hoàng Thượng, ngàn phòng vạn phòng cuối cùng vẫn thất bại thảm hại.

Chương thị khóc lóc trước Cảnh Dương hầu phủ, không vào nhà, chỉ đứng ở cửa khóc lớn đại náo, nói khuê nữ đáng thương của thị bị phu gia ngược đãi, tuỳ ý đuổi vào miếu.
Cảnh Dương hầu phủ hận không chịu được nhưng không biết làm thế nào, người ta trên người có Cáo mệnh, lại là trưởng bối, trừ bỏ hầu phủ Lão phong quân, không ai áp được thị, chính là Lão phong quân tuổi lớn, thân mình lại không tốt, sao có thể đi ra xử lý việc này. Trừ cái này ra, thận phận cao hơn lại là nam nhân, nhưng một đại nam nhân có thể tranh cùng nữ nhân sao?

Cảnh Dương hầu phủ vô kế khả thi, mặc cho có bao nhiêu đối sách, đối mặt một người không nói lý, mà còn là người có thân phận, nói cái gì cũng vô dụng.

Cho nên nói, có đôi khi biết dùng đúng người hồ đồ so với cái gì cũng tốt hơn.

Chương thị coi như là một hàng mạnh mẽ nổi danh, gả cho Lý Cảnh Nguyên rồi thật sự cầm giữ bá phủ gắt gao, nếu không phải Lý Cảnh Nguyên đoản mệnh, lúc chết Lý Tử Du còn nhỏ tuổi, hiện giờ tước vị bá phủ là ai ngồi còn chưa biết.

Cuối cùng vẫn là Tả đô Ngự sử phu nhân đi ngang qua, thấy nơi này nháo đến không thể tưởng tượng nổi, lúc này mới ra mặt hoà giải, Chương thị rốt cuộc yên tĩnh mà cửa hầu phủ lúc này đã sớm vây đầy người.

Lâm đại phu nhân nhẹ nhàng thở ra, vội vàng mời Ngự sử phu nhân cùng Chương thị vào phủ, bày ra tư thái nữ chủ nhân, trước tiên xin lỗi Ngự sử phu nhân, nói là để nàng xem trò cười. Tiếp lại để Ngự sử phu nhân làm chứng, trục xuất Lâm Lý thị vào miếu là chuyện đúng, Lâm Lý thị làm phụ không hiền, bất hiếu, bất nhân, cho nên hầu phủ mới quyết định trừng phạt nàng.

Chủ ý của đại phu nhân rất hay, vốn là muốn cho Tả đô Ngự sử phu nhân làm chứng, cho thấy Cảnh Dương hầu phủ trong sạch, thuận tiện cũng tố oan tình, Ngự sử vốn là luôn luôn lắng nghe.

Nhưng lời kia vừa thốt ra, Chương thị đã không vui lòng, lại nháo trong hầu phủ, một phen nước mắt nước mũi khóc ròng: “Nữ nhi nhà ta từ nhỏ ai không khen ngợi một câu ngoan, như thế nào đến Cảnh Dương hầu phủ ngươi liền thành không hiền, bất hiếu, bất nhân, thật tốt ngươi cái Cảnh Dương hầu phủ, không những bạc đãi khuê nữ của ta, còn bát nước bẩn lên đầu nàng, này là để Văn Xương bá phủ ta vào chỗ nào.”

Đại phu nhân không chút nào thoái nhượng, lúc này không có người ngoài, ả tất nhiên không cần cố kỵ, liền truyền nhân chứng vật chứng đến.

Chương thị cười lạnh một tiếng, để ả đi gọi, phải biết, Chu Vượng với Lý Tài đều sinh ra ở Văn Xương bá phủ, Lâm nhị phu nhân dùng được, thị sao lại không dùng được.

Quả nhiên, hai nô tài này một cái thì nói hãm hại một cái thì kêu nhị phu nhân, biểu tình Ngự sử phu nhân trở nên thực vi diệu, đại phu nhân tức đến khó thở, rốt cuộc không duy trì được phong độ, hung hăng nhìn chằm chằm Chương thị: “Là ngươi, có phải ngươi giở trò quỷ hay không, bọn họ vốn là nô tài của Văn Xương bá phủ ngươi.”

Chương thị cười lạnh, châm chọc: “Nếu là nô tài của Văn Xương bá phủ ta, sao lại hãm hại khuê nữ của ta, Cảnh Dương hầu phủ đúng là có bản lãnh, không những thu mua nô tài của khuê nữ ta, còn muốn trả đũa.”

Lúc này vô luận nói cái gì, Cảnh Dương hầu phủ cũng thành nói xạo, làm nhị phu nhân tức giận đến hai mắt biến đen, hai nô tài kia ả chưa bao giờ để trong lòng, cũng chưa bao giờ nghĩ sẽ có người làm chỗ dựa cho Lâm Lý thị, cho nên mới bị đánh không kịp trở tay.

Ngự sử phu nhân lúc này không tiện ở lâu, vội vàng cáo từ, Lâm đại phu nhân hối hận không thôi, sao còn giữ lại.

Sự tình nháo đến tình trạng này, trưởng bối không ra mặt không được, đoàn người đi chính viện Cảnh Dương hầu phủ, Lâm lão phu nhân là Siêu phẩm cáo mệnh, dựa theo thân phận mà nói, Chương thị phải hành lễ nhưng bọn họ lại là thân gia, không có lễ cũng được.

Chương thị chỉ hơi hơi phúc thân, không hề có ý cho hầu phủ hoà nhã.

Lâm lão phu nhân tất nhiên sẽ không nói gì, bà trải qua sóng to gió lớn nhiều rồi, biết việc này không thể qua loa, hôm nay Chương thị đăng môn vốn là chuyện lạ, khẳng định sẽ không cứ để như vậy. Kỳ thật nếu không liên luỵ đến nhị phòng, việc này cũng đơn giản, một cái bá phủ xuống dốc, bọn họ thật không tất yếu so đo. Nhưng ngàn không nên, vạn không nên, nhị phòng phu nhân hãm hại trong nhà, còn nháo đến người ngoài cũng biết, tôn nữ vừa mới đứng vững gót chân trong Lục hoàng tử phủ, hiện nay đang có mang, cho dù là vì nàng, cũng không thể để nhị phu nhân truyền ra lời đồn bất lợi nào.

Lâm lão phu nhân nghĩ đến đây, hung hăng trừng nhị tức phụ, lúc này mới quay đầu nhìn về phía Chương thị, thản nhiên nói: “Ngươi có điều kiện gì?” Bà không tin Chương thị sẽ vô duyên vô cớ tới cửa thảo thuyết pháp cho kế nữ.

Chương thị ngẩng đầu ưỡn ngực, ngạo nghễ nói: “Hoà ly.”

“Như vậy sao được.” Lâm đại phu nhân là người đầu tiên đứng ra phản đối, hầu phủ là nơi nào, sao có thể ra chuyện hoà ly.

Chương thị cười lạnh không nói tiếp, chỉ nhìn hầu phủ lão phu nhân.

Lâm lão phu nhân đồ sộ không động, tuỳ ý nhi tức ra mặt chu toàn, Chương thị hiểu được, tặc phụ này giảo hoạt thật, là muốn xem mình có thể buông lỏng hay không đây mà, lúc này cười lạnh một tiếng, nói rằng: “Không hoà ly cũng được, ngày mai ta ra ngoài nói, hầu phủ quả nhiên có gia giáo, nhị phòng phu nhân hãm hại đệ tức, đúng là có mặt mũi.”

Lâm đại phu nhân tức đến ngã ngửa, nhưng vô luận ả nói toạc miệng, hứa vô số chỗ tốt, dù Chương thị có chút động dung nhưng cuối cùng vẫn cắn chặt hoà ly không tha.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau