XUYÊN QUA NHÀ CÓ TIỂU PHU LANG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Xuyên qua nhà có tiểu phu lang - Chương 51 - Chương 55

Chương 51

Lê Diệu Nam giang rộng hai tay, hai người xa xa nhìn nhau. Lâm Dĩ Hiên yên lặng nhìn hắn, tươi cười chậm rãi nở rộ bên môi, đi về phía phu quân, bước chân càng ngày càng nhanh, thẳng đến khi nhào vào ngực hắn, trái tim mới trầm tĩnh lại, hai người gắt gao ôm nhau.

“Nhớ ta không?” Lê Diệu Nam ôm tiểu phu lang, trái tim như được lấp đầy.

“Có, nhớ.” Lâm Dĩ Hiên hung hăng gật đầu, tham lam hấp thụ hương vị trên người hắn.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, vô số nhớ thương trào ra, trong mắt chỉ có hình ảnh của đối phương.

Hạ nhân chung quanh xấu hổ đến mặt đỏ tai hồng, Lưu má má ho khan một tiếng, Lâm Dĩ Hiên lúc này mới phản ứng lại, hai má đỏ rực, vội vàng rời khỏi ngực Lê Diệu Nam, nhìn lướt khắp nơi trừng mắt, hạ nhân lập tức giải tán, chạy trốn còn nhanh hơn thỏ.

Lê Diệu Nam nhẹ cười, vừa về tới nhà quả nhiên rất nhiều chuyện vui.

Lâm Dĩ Hiên đỏ bừng mặt nhưng thấy hắn một thân phong trần, ánh mắt còn hằn sâu mỏi mệt liền đau lòng: “Nhanh đi gội rửa, chạy vài ngày đường ngươi cũng mệt rồi.”

Lê Diệu Nam không cự tuyệt, mấy ngày nay đi cả đêm lẫn ngày, Trương Khải Hiền chỉ thiếu chút nữa kêu khổ thấu trời, mà hắn quả thật cũng mệt.

Lâm Dĩ Hiên vội trước vội sau, sai người mang nước đến, lại chuẩn bị quần áo tắm rửa cho hắn, chỉnh chỉnh tề tề đặt một bên, tắm xong đi ra liền nhìn thấy.

Lê Diệu Nam thấy tiểu phu lang bận việc vì hắn, trong lòng tựa như có dòng nước ấm chảy qua, nhẹ nhàng, ấm áp, lại chạy thẳng vào đáy lòng.

Tắm rửa xong, Lê Diệu Nam đi xem nhi tử, hôn hai cái lên mặt Tiểu Húc Nhi liền ngủ thật say, Lâm Dĩ Hiên không phiền hắn, chỉ sai người chuẩn bị thuốc bổ để buổi tối uống.

Nhìn khuôn mặt phu quân ngủ say, Lâm Dĩ Hiên cũng thấy buồn ngủ. Để bà vú ôm hài tử đi, Lâm Dĩ Hiên thực tự nhiên mà nằm bên người phu quân, sau đó kéo tay phu quân vòng qua người mình, tìm một tư thế dễ chịu, cảm nhận hương vị của phu quân, dần dần thiếp đi.

Hai người ngủ đến thực trầm, mãi đến buổi tối mới đứng dậy. Trong bóng đêm, Lê Diệu Nam cảm giác bả vai hơi tê, thử nâng nâng cánh tay, phát hiện không động được, quay đầu nhìn sang, bất đắc dĩ mà nở nụ cười.

Trong phòng ánh nến leo lắt, Lâm Dĩ Hiên còn buồn ngủ, có chút mơ màng, Lê Diệu Nam biết động tĩnh vừa rồi của mình làm y tỉnh, nhẹ cười hỏi: “Tỉnh dậy?”

Lâm Dĩ Hiên nhíu nhíu mày, chậm rãi mở to mắt, phát hiện phu quân đang cười tươi nhìn mình, thoáng có chút ngại ngùng, lặng lẽ liếc hắn một cái, vội vàng ngồi dậy: “Đau không?”

Lê Diệu Nam buồn cười, sớm đừng làm vậy, giờ lại hỏi hắn đau không? Nhưng tiểu phu lang thực đáng yêu, đặc biệt là cái loại hành động lén lút này, không làm người thấy phiền, ngược lại còn cảm thấy rất thú vị.

“Làm đau ngươi nha.” Lâm Dĩ Hiên ngượng ngùng nói, sâu trong ánh mắt lại cất giấu vài phần giảo hoạt.

“Không đau.” Lê Diệu Nam ôm người vào ngực, phát hiện đối mặt tiểu phu lang, hắn thật sự không có biện pháp.

“Ta xoa bóp cho ngươi.” Lâm Dĩ Hiên cười tủm tỉm nói, tay nhỏ rất nghiêm túc mà nắm bả vai cho hắn.

Lê Diệu Nam nhắm mắt hưởng thụ trong chốc lát, quả thật rất thoải mái, nhưng hắn sao nỡ để tiểu phu lang mệt, kéo tay y hôn hôn: “Được rồi, phu lang hạnh khổ.” Kỳ thật còn hơi tê, hoạt động một chút liền không có việc gì.

Lâm Dĩ Hiên hé miệng cười nhạt, đôi mắt trong trẻo hiện lên một tia sáng, mau đến mức không người nào có thể phát hiện. Tại thời điểm Lê Diệu Nam không biết, một chút lại một chút thăm dò điểm mấu chốt của hắn, tằm ăn rỗi nội tâm của hắn, từng bước đi vào lòng hắn.

Lâm Dĩ Hiên cười đến thực thanh thiển, thực dịu dàng, chỉ có bản thân y mới biết, vì nam nhân này, vì phần ấm áp này, y tiêu phí bao nhiêu tâm tư, lại trả giá bao nhiêu, nhưng hết thảy đều thực đáng giá, không phải sao? Phản ứng của Lê Diệu Nam khiến y cảm động muốn khóc, phần tình cảm trân quý này y nhất định sẽ giữ chặt trong tay, vĩnh viễn không buông!

Hai người thu dọn một chút, chỉnh trang quần áo, Lâm Dĩ Hiên dặn dò hạ nhân đốt thêm mấy ngọn đèn, trong phòng phút chốc sáng ngời.
Bụng Lê Diệu Nam thầm thì hai tiếng, trên mặt hiện lên một tia xấu hổ, tội nghiệp mà nhìn phu lang, như con cún lớn đòi ăn.

Lâm Dĩ Hiên cười khẽ một tiếng, vội vàng sai người bưng đồ ăn lên, đều là những món dinh dưỡng phong phú.

Khẩu vị Lê Diệu Nam rất tốt, phỏng chừng là đói bụng lắm, ăn liền sáu bát mới thôi. Lần này thi hương không gặp phải người phiền toái, còn kết giao vài người bạn, có thể là do tâm tình tốt, cũng có thể là Thị Thư hầu hạ chu đáo, trừ bỏ mấy ngày thi nuốt không trôi, khẩu vị của hắn vẫn luôn không tồi.

Dùng xong cơm, thấy nhi tử đã ngủ, phu phu hai người không có việc gì, Lê Diệu Nam hơi no quá, kéo phu lang đi dạo hoa viên. Đêm tháng mười gió lạnh từng cơn, Lê Diệu Nam sợ y lạnh, còn choàng cho y thêm một cái áo khoác.

Hôm nay đúng là mười lăm tháng mười, trăng trên trời thực tròn, ánh sáng chiếu xuống đất cũng có một phen phong tình.

Đã lâu không thả lỏng như vậy, dắt tay tiểu phu lang, nhìn bóng trăng trên mặt đất, Lê Diệu Nam đột nhiên cảm thấy kỳ thật cứ dắt như vậy cả đời cũng được.

Trong lúc nói cười, Lê Diệu Nam nhắc đến mấy người bạn của hắn ở Kim Lăng.

Lâm Dĩ Hiên nghiêng tai lắng nghe, bên môi thuỷ chung treo một tia cười nhạt, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện kinh dị trong mắt y. Thực đáng tiếc, bây giờ là buổi tối, Lê Diệu Nam nói đến hứng khởi, làm sao chú ý đến mấy chi tiết đó.

“Ngươi nói Lý Minh Chương với Chu Tiềm?” Lâm Dĩ Hiên trầm ngâm một khắc, suy nghĩ tên của họ.

Lê Diệu Nam nghiêng đầu nhìn y, hiếu kỳ hỏi: “Sao? Ngươi nhận thức?”

Lâm Dĩ Hiên lắc đầu, cười nói: “Chính là cảm thấy có chút quen tai, Lý Minh Chương hình như là đích tử nhị phòng Bắc Uy hầu phủ, Chu Tiềm là thứ tử nhà Tả đô Ngự sử.”

Lê Diệu Nam kinh ngạc vạn phần, như vậy còn nói là quen tai, tiểu phu lang chỉ thiếu chút thuộc như lòng bàn tay đi, không nghĩ tới hai người bạn của hắn còn có lai lịch như vậy, không hiểu hỏi: “Vì sao bọn họ không thi ở kinh thành?”

Lâm Dĩ Hiên thản nhiên nói: “Bắc Uy hầu phủ nguyên quán ở Kim lăng, Tả đô Ngự sử cũng xuất thân từ Giang Nam, bọn họ đến Kim Lăng thi rất bình thường, hơn nữa tình huống trong nhà bọn họ phức tạp. Bắc Uy hầu phủ từ khi lão thái gia qua đời, địa vị trong kinh xuống dốc không phanh, nhi tử trong nhà đấu đến đấu đi, Lý Minh Chương lần này chỉ sợ cũng là đập nồi dìm thuyền, muốn liều mạng. Về phần Chu Tiềm, ai! Hắn là thứ tử, bị đích mẫu chèn ép đến lợi hại, ngay cả khi tên đề bảng vàng chỉ sợ cũng khó có ngày nổi danh, phụ thân là một lão cổ hủ, đích tử trong nhà gây thất vọng, nhưng vì mặt mũi dòng chính, liều mạng ngăn chặn thứ xuất không tha.”

Lê Diệu Nam nháy mắt sáng tỏ, khó trách mọi người cùng một chỗ chưa bao giờ nói việc tư, chỉ sợ mỗi người đều có không ít lời khó nói, quả nhiên mỗi nhà có khó xử của riêng mình.Lâm Dĩ Hiên rất rõ ràng, tương lai Lý Minh Chương sẽ được chiêu làm phò mã, tuy rằng từ nay về sau không còn thực quyền nhưng có thể bảo hộ Bắc Uy hầu phủ kéo dài, cũng không biết với hắn ta mà nói có phải là chuyện may mắn hay không.

Về phần Chu Tiềm, đó là một người thông minh, cũng là một người thành thật, nhưng người vừa thông minh vừa thành thật một khi bị ép đến tàn nhẫn, bộc phát ra sức mạnh lại càng kinh người.

Ánh mắt phu quân đúng là độc đáo, kết bạn cơ hồ mỗi người đều có khác biệt.

Chúc Hạo Diễm hình như sẽ trở thành một vị danh sĩ, thời điểm y chết đúng là lúc Chúc Hạo Diễm quật khởi. Mặt khác Tôn Thụy Tư y cũng từng nghe qua, chính là lúc đó, Tôn Thụy Tư tựa hồ bị huỷ hết dung nhan, cuối cùng đầu phục Thuận Thiên phủ doãn, tiếp đó được tiến cử cho Lục hoàng tử, cuối cùng bắt được thỏ khôn thì giết chó săn, chết thì bị ném đi bãi tha ma. Còn có Mẫn Bác Văn…

“Nghĩ cái gì vậy?” Lê Diệu Nam thấy tiểu phu lang ngẩn người, vươn tay quơ quơ trước mặt y.

“Không có.” Lâm Dĩ Hiên bật cười, nghĩ nhiều như vậy làm chi, phu quân là phu quân, người khác là người khác, tương lai có mình ở bên cạnh nhìn, còn sợ phu quân nhìn lầm người sao? Huống chi mấy người kia quả thật có thực học, chính là gặp nhiều đau khổ.

“Ngươi yên tâm, chúng ta không có thứ tử.” Lê Diệu Nam vẻ mặt hiệp xúc, chỉ cho là y nghĩ nhiều, nghe giọng điệu tiểu phu lang nhắc tới Chu Tiềm tựa hồ thực tiếc hận.

Lâm Dĩ Hiên thấy mừng hắn hiểu lầm, ra vẻ kinh hỉ ngẩng đầu: “Thật sự?”

Lê Diệu Nam vỗ ngực cam đoan: “Đương nhiên, phu quân ngươi là lời nói gói vàng.”

Lâm Dĩ Hiên oán thầm trong lòng, trên mặt lại một chút cũng không hiện, phu quân không cần thứ tử còn chưa đủ, nếu để y nói, phu quân còn phải không nạp tiểu, nhưng hết thảy từ từ sẽ đến, y không vội, hiện nay cấp bách nhất là bắt được phu quân.

“Phu quân thật tốt!” Lâm Dĩ Hiên ngượng ngùng mỉm cười.

Trong lòng Lê Diệu Nam thực thoải mái, ôm tiểu phu lang của hắn hôn một hơi.

Lâm Dĩ Hiên cọ cọ trên người hắn, hai mắt sáng ngời lấp lánh. Ôi chao, quá câu nhân, Lê Diệu Nam chỉ thiếu điều chạy trối chết nhưng ngẫm lại nên nhịn xuống, không thể xấu hổ trước mặt phu lang. Hành động Lâm Dĩ Hiên càng quá đáng hơn, đùa đến long trời lở đất.

Lê Diệu Nam rất sáng suốt quyết định, kết thúc cuộc đi dạo ban đêm này.

Lâm Dĩ Hiên thấy thực đáng tiếc, lại để hắn trốn thoát, nhưng không sao, mai tiếp tục.

Lê Diệu Nam thực rối rắm, loại chuyện này sao có thể để phu lang chủ động, này sẽ làm hắn thấy thật mất mặt, nhưng trong lòng lại có chút ngứa, trừ bỏ lúc mới đầu không quen, hắn vẫn rất hưởng thụ quá trình, đau cũng vui vẻ nhanh nhẹn.

Kỳ thật sở dĩ hắn chạy trốn nhanh như vậy tuyệt đối không phải như Lâm Dĩ Hiên cho là trốn tránh, Lê Diệu Nam rất bất đắc dĩ phát hiện mình cương. Từ trước khi thi hương hắn liền quyết định muốn ăn tiểu phu lang nhưng nếu tình huống ngược lại, Lê Diệu Nam dao động bất định. Tuy rằng tiểu phu lang quyến rũ hắn, hắn cũng thích nhưng đây rốt cuộc là tiểu phu lang ăn hắn hay là hắn ăn tiểu phu lang, vấn đề mặt mũi nhất định phải làm rõ ràng.

Lâm Dĩ Hiên nếu biết ý định của hắn khẳng định sẽ hộc máu tăng xông, sớm biết phu quân muốn ăn mình, y còn tích cực như vậy làm chi, phải biết y cũng là một người rụt rè.

Trờ lại trong phòng, hai người khôi phục lại bình thường, bọn họ có mỗi điểm này là tốt, sẽ không vì sự tình gì mà miễn cưỡng.

Đảo mắt, tình thú vừa rồi tựa như chưa từng phát sinh, nhưng giữa lời nói cử chỉ càng nhiều thêm một phần kiêm điệp triền miên, một ánh mắt ôn nhu quả thực có thể chết người.

Đêm đó, hai người ôm nhau ngủ, ngủ đến thơm ngọt!

Chương 52

Sáng sớm hôm sau, Lê Diệu Nam tỉnh lại, phát hiện trong ngực mình là một cái đầu xù lông, cười khẽ một tiếng, cẩn thận rút tay ở dưới người phu lang ra.

Rửa mặt chải đầu xong, Lê Diệu Nam đi rèn luyện nửa canh giờ, mấy tháng nay vội vội vàng vàng, công phu kém đi, hắn cảm thấy xương cốt đều cứng.

Ra một thân mồ hôi, trở lại chính viện, tiểu phu lang đã thức giấc, lúc này đang đùa hài tử, Tiểu Húc Nhi hiện giờ không chỉ biết nói a a a mà còn biết xoay người. Lâm Dĩ Hiên biết phu quân đi phòng luyện công, trước đó đã sai người chuẩn bị nước ấm và xiêm y, Lê Diệu Nam trở lại có thể gội rửa.

Loại cảm giác được người quan tâm này thật sự quá tốt.

Thoải mái tắm một lần, Lê Diệu Nam tinh thần toả sáng, ngoại trừ hơi gầy một chút, còn lại đã khôi phục bộ dáng phong thần tuấn lãng trước đây.

Chậm rãi bước vào chính phòng, trên giường rộng hai thước, tiểu phu lang đang cầm một cái trống bỏi đùa hài tử, Tiểu Húc Nhi nghe âm thanh, hưng phấn đến cái miệng nhỏ a a không ngừng, tay nhỏ còn múa may trước mặt, muốn bắt nhưng không bắt được, gấp không chịu được.

Lê Diệu Nam cất bước về phía trước, tuỳ ý ngồi trên giường, nhìn hai người trước mắt, bên môi bất giác nâng lên một tia cười dung túng.

“Ngươi đã trở lại.” Lâm Dĩ Hiên quay đầu, hai mắt linh động, nhét trống bỏi vào tay hắn.

Lê Diệu Nam sửng sốt, hơi mất tự nhiên, chính là không đợi hắn phản ứng lại, Tiểu Húc Nhi không thấy đồ chơi bắt đầu nhìn đông lại nhìn tây, bĩu môi muốn khóc.

Lê Diệu Nam vội vàng xoay xoay trống bỏi, ánh mắt Tiểu Húc Nhi lập tức bị hấp dẫn lại đây, tay nhỏ lại bắt đầu dùng sức túm đồ vật, chơi đến long trời lở đất. Động tác Lê Diệu Nam từ mới lạ đến quen thuộc cũng chỉ mất thời gian một ly trà nhỏ, đột nhiên phát hiện, loại hành động chơi đùa với hài tử này kỳ thật cũng là trước lạ sau quen.

Không lâu sau, điểm tâm được dọn lên, Lâm Dĩ Hiên ôm hài tử cho bà vú, hai người đi tới phòng ăn.

“Ngươi uống nhiều canh một chút.” Lâm Dĩ Hiên cầm chén múc canh cho hắn, lại gắp thêm ít thịt, cảm thấy vừa lòng mới bắt đầu ăn cơm của mình.

Lê Diệu Nam trong lòng ấm áp, nhẹ giọng nói: “Về sau mặc kệ ta, ngươi cũng ăn nhiều một chút.”

Lâm Dĩ Hiên mỉm cười, chưa nói đáp ứng hay không, song nhi ở nhà quy củ dù không nghiêm khắc như nữ nhân nhưng hết thảy đều dựa theo nữ tử mà bồi dưỡng. Chiếu cố tốt phu quân vốn là việc y phải làm, huống hồ từng chút từng chút xâm nhập sinh hoạt của phu quân, làm cho phu quân quen có y, yêu thương y, vốn là mục đích của y, Lâm Dĩ Hiên cũng không thấy khổ.

Sau khi ăn xong, hai người cũng không nhàn rỗi, mắt thấy thời tiết từ từ chuyển lạnh, khí hậu Dương Châu dù ấm áp hơn kinh thành nhưng hiện tại cũng bắt đầu lạnh lẽo, chung quanh lá rụng đầy đất, nếu không khởi hành đi kinh, chỉ sợ trên đường khó đi. Hằng năm đến cuối tháng mười một, đầu tháng mười hai, ở kinh thành sẽ tuyết bay tán loạn, bọn họ thì không sao nhưng Tiểu Húc Nhi mới ba tháng tuổi, vạn nhất có gì sơ suất, hối hận cũng không kịp.

Phu phu hai người thương nghị một phen, cuối cùng quyết định đi đường thuỷ, khoang thuyền có thế nào cũng thoải mái hơn xe ngựa nhỏ hẹp.

Lâm Dĩ Hiên sớm đã chuẩn bị chỉnh tề hết thảy, hiện giờ trong nhà chỉ còn một ít chuyện cần giao phó, bận bịu xong là có thể khởi hành.

Phu phu hai người phân công nhau hành động, Lê Diệu Nam cùng ngày liền đi Trương gia, một là để chúc mừng tam biếu ca trúng cử, hai là muốn từ biệt, ba lại là mời khách. Mình khảo đậu Cử nhân cũng không phải việc nhỏ, trước khi rời đi đương nhiên phải bãi yến ăn mừng, tộc nhân bên Tô Châu khẳng định cũng tới, nghĩ như vậy, chuyện cần vội còn thật nhiều.

Lâm Dĩ Hiên bên này trước tiên đưa thư báo hỷ cho người trong tộc, lại phái người đi bến tàu tìm thuyền. Bởi vì muốn dẫn theo Tiểu Húc Nhi, thuyền lần này không chỉ phải thoải mái mà còn phải lớn, tốc độ cũng phải mau, Lâm Dĩ Hiên đề một đống điều kiện, cho dù giá tiền không thành vấn đề nhưng tìm được cũng tương đối phiền toái.Bọn họ bên này bận tối mày tối mặt, một đầu khác cũng có người chuẩn bị đi kinh thành.

Nói đến cũng khéo, người kia chính là Lê lão phu nhân, Mã Ngọc Liên và Lê Diệu Tông.

Về phần Lê Thái An, trong nha môn có việc không đi được, ông ta càng mừng lão mẫu và thê tử không ở, nữ nhân ông ta dưỡng ở bên ngoài cuối cùng cũng có cơ hội tiếp vào phủ.

Không đề cập tới Lê Thái An mừng thầm trong lòng, từ sau khi lão phu nhân sinh bệnh, quan hệ giữa đôi bà tức Mã Ngọc Liên và lão phu phân đột ngột thay đổi. Mã Ngọc Liên thừa dịp lão phu nhân bệnh nặng, đoạt hết quyền hành của bà, không những thế, còn chiếm không ít vốn riêng của lão phu nhân.

Lão phu nhân tức lắm, mỗi tội có lòng mà không đủ lực, thành ra tức đến độ bệnh nặng thêm vài phần. Thẳng đến tiểu tâm can của bà, Lê Diệu Tông tham gia thi đồng, thân thể lúc này mới có chút chuyển biến tốt đẹp, nhưng quan hệ với Mã Ngọc Liên cũng thành nước lửa khó dung.

Bà tức hai người chó cắn chó, đúng thời điểm nháo đến lợi hại, Lê Diệu Tông thi rớt, thế mà không khảo trúng Tú tài, điều này sao có thể. Mã Ngọc Liên lúc ấy kinh ngạc, học vấn của nhi tử thị biết, ngay cả phu tử cũng khoe, nói là thi đồng không thành vấn đề, sao lại thi rớt?

Mã Ngọc Liên lo lắng không thôi.

Miệng lão phu nhân cũng nổi vài cái bọc, chiến đấu bà tức tạm hoãn.

Đợi đến khi Lê Diệu Tông trở về, nói ngoa hết sự tình, bà tức hai người lại cùng chung mối thù, hận ý trong lòng càng sâu, quả thực hận tiểu súc sinh kia đến tận tuỷ.

Lão phu nhân tâm can dạ dày đều đau, nhớ tới bạc trắng bóng của bà, nhớ tới những cái hàng giả bị bà ném vỡ nát, nỗi hận trong lòng bà cao như núi, tựa như lũ lụt tràn bờ, không ngừng gào thét đánh vào bà. Những thứ hàng giả đó không chỉ ném hết mặt của Lê gia, còn làm cho bọn họ phải ngậm bồ hòn, chỉ có thể bẻ gãy năng răng nuốt bào bụng, đại hận như vậy sao có thể không báo.

Mã Ngọc Liên cũng tức giận, đồ của lão phu nhân thị đã sớm coi là của riêng, hiện giờ tổn thất nhiều như vậy, trong lòng thị há có thể không hận. Quan trọng nhất là thị để nhi tử ở kinh thành mang đi tặng người, mắt mù mà coi như bảo bối, mang hàng giả đi phủ Thượng thư, còn bị người cười nhạo, Mã Ngọc Liên nghĩ tới nhi tử bị người khinh thường, trong lòng liền vô cùng đau đớn.Lê Diệu Tông đổ hết trách nhiệm lên đầu Lê Diệu Nam, người nói dối nói ngàn lần đến ngay cả bản thân hắn ta cũng tin là thật. Tình huống hiện tại của Lê Diệu Tông là càng nói hắn ta càng cảm thấy sở dĩ mình không thi trúng nhất định là do Lê Diệu Nam làm hại, nếu không phải Lê Diệu Nam ba lần bốn lượt đả kích hắn ta, hắn ta sao có thể tâm thần bất định, cuối cùng thi rớt.

Còn không đợi lão phu nhân và Mã Ngọc suy tư đối sách, trong tộc gửi tới một phong thư, rõ ràng trách cứ Mã Ngọc Liên từ thiếp thất lên chính thê, danh không chính ngôn không thuận, thị nếu còn dám tìm Lê Diệu Nam của lục phòng gây phiền toái, đừng trách dòng họ không khách khí, hưu cái kẻ làm loạn nhà là thị. Mặt khác trách cứ lão phu nhân làm người không hiền, làm hại Lê lão thái gia dưới gối không một thứ tử, tử tự đơn bạc, nhưng niệm tại phân thượng tuổi tác bà đã lớn, trong tộc sẽ xử nhẹ, làm cho bà nhớ lấy cẩn thủ phụ đức, nếu không liền đi từ đường, cầu phúc cho Lê lão thái gia.

Mã Ngọc Liên và lão phu nhân nhất thời tức giận đến hai mắt biến đen, nhưng tức nữa hận nữa, hai người cũng không biết làm thế nào, không nghĩ tới trong tộc sẽ xuất đầu cho tiểu súc sinh kia.

Mã Ngọc Liền hận nha, sớm biết như thế, lúc trước không nên thả bọn họ rời đi, lại càng không nên để tiểu súc sinh kia quá kế, có cái danh phụ mẫu, Lê Diệu Nam còn không phải tuỳ ý mình chà đạp, hiện nói cái gì cũng muộn.

Trong tộc đã nhiều năm không nói cái gì nghiêm khắc như vậy, khiến cho hai người đều quên còn có dòng họ tồn tại, Lê phủ và tộc bên Tô Châu dù sao cũng không phân tông, tộc trưởng nếu thật sự lấy tông pháp áp người, bọn họ cũng chỉ có thể vâng theo. Nhưng trong tộc đúng là khinh người quá đáng, lão thái gia đều chết mười mấy năm còn có thể bị lôi ra nói, quả nhiên là khinh Lê phủ của bà không người.

Lão phu nhân phái người nghe ngóng xong mới biết được trong tộc lại khảo ra hai cái Tú tài, trong lòng có chút khinh thường, đích trưởng tôn của bà chính là Cử nhân, một trăm Tú tài cũng so ra kém. Nhưng khi lão phu nhân nghe nói, trong tộc có người đi Quốc Tử Giám, còn có người đi thư viện Minh Vi liền mất bình tĩnh, lập tức quyến định muốn dẫn tâm can của bà lên kinh thành.

Về phần Lê Diệu Nam, hiện tại bà không hơi đâu quan tâm, đừng nói phía trước có dòng họ đè nặng, chỉ nói Lê Diệu Nam thân ở phương nào lão phu nhân cũng không biết, liên người đều tìm không thấy, còn nói trả thù cái gì, dù sao về sau luôn có cơ hội, bà cũng không vội.

Hiện nay quan trọng nhất là tiền đồ của ngoan tôn, mắt thấy Tông Nhi bởi thi rớt mà thất ý, vô luận thế nào và cũng muốn nghĩ biện pháp mưu hoa cho tôn nhi. Nghe nói trong kinh quan to quý nhân nhiều, lại có đại ca hắn ta giúp đỡ, còn có Thượng thư phủ làm chỗ dựa, lão phu nhân hạ quyết tâm trong lòng, muốn dẫn Tông Nhi lên kinh thành, cho dù chỉ biết một chút kinh đô phồn hoa, kết giao thêm vài vị vương tôn quý tộc cũng tốt.

Mã Ngọc Liên trong lòng vừa động, tất nhiên không cam ở thế bị động, thị là thân nương của Lê Diệu Tổ, thăm nhi tử càng thêm danh chính ngôn thuận.

Vì thế bà tức hai người một lần nữa hoà hảo, trao đổi chuyện đi kinh, trung tuần tháng mười liền đi, so với Lê Diệu Nam còn khởi hành sớm hơn mấy ngày.

***

Lại nói Lê Diệu Nam bên này, sau khi đến Trương phủ, trước tiên đi bái kiến cữu gia và thái phu nhân, tiếp liền bẩm báo chuyện đi kinh cùng với yến khách ở Lê trạch, thỉnh bọn họ đến.

Trương đại lão gia sửng sốt một chút, trong lòng liền hổ thẹn, vị ngoại tôn này hiện giờ đều trúng cử, thế mà chưa có lấy tự, bọn họ có bao nhiêu sơ ý mà! Minh tư khổ tưởng một hồi, thật lâu sau, cữu gia thì thầm: “Đông Lâm, liền gọi Đông Lâm đi, Đông, quý, Lâm, chí, mong ngươi về sau con đường làm quan thuận lợi, một bước lên mây.”

Đông Lâm, Lê Diệu Nam như có điều suy nghĩ, lẩm nhẩm lại tên một lần, thận trọng thi lễ với Trương đại lão gia: “Đa tạ cữu gia.”

Trương đại lão gia vuốt vuốt cằm, vừa lòng gật đầu: “Được rồi, ngươi đi xuống đi, tiểu tam tử cũng chờ đến nóng nảy, huynh đệ các ngươi tụ tập đi, sau này ngươi đi kinh rồi chỉ sợ khó có cơ hội.”

Lê Diệu Nam cười nói vâng, lúc sắp ra khỏi cửa, Trương đại lão gia lại gọi hắn: “Trước khi đi kinh nhớ rõ mang thoại bản lại đây.”

“Vâng!” Lê Diệu Nam cung kính trả lời, trong lòng không khỏi buồn cười, Trương đại lão gia tuổi càng lớn, tính tình càng trẻ con, quả nhiên là già hoá trẻ, lời này quá chí lý!

Chương 53

Tìm được tam biểu ca, Lê Diệu Nam rất kinh dị phát hiện lúc này nhị cữu phụ lại không trách phạt hắn ta.

Lê Diệu Nam cao thấp đánh giá hắn ta một lượt, trêu chọc: “Mặt trời mọc từ phía tây sao?”

Trương Khải Hiền liếc mắt khinh thường, oán giận: “Phụ thân chỉ thiếu chút nữa cúng ta luôn.”

Lê Diệu Nam tò mò: “Xảy ra chuyện gì?”

Trương Khải Hiền tức giận nói: “Còn không phải ngươi ra cái chủ ý bỏ đi, phụ thân biết ta muốn lên kinh đi thi, mừng rỡ cười toe toét, nào nỡ phạt ta.”

Lê Diệu Nam cười: “Đây là chuyện tốt, làm gì mà buồn bã ỉu xìu?”

Trương Khải Hiền hừ một tiếng, phụ thân không phạt hắn ta là chuyện tốt nhưng cái loại thái độ vừa dịu dàng vừa thân thiết này là cái gì? Quả thực khiến người được thương mà sợ hãi, một thân da gà đều phải nổi lên.

Lê Diệu Nam không hỏi lại hắn ta, chỉ không nhanh không chậm nói: “Ba ngày sau ở Lê trạch bãi yến, ngươi phải tới sớm.”

“Được.” Trương Khải Hiền gật đầu, nghĩ đến sắp chia tay, trong lòng nhịn không được thương cảm, vẻ u sầu che kín khuôn mặt anh tuấn.

Lê Diệu Nam lười nhìn hắn ta, tình cảm của thi nhân là không đỡ nổi, thản nhiên đánh gãy cảm xúc nổi lên trong lòng hắn ta: “Ta ở kinh thành chờ ngươi đến, khách phòng* sẽ thu dọn sạch sẽ.”

(*khách phòng là phòng ngủ dành cho khách, chứ không phải phòng để tiếp khách.)

“A!” Trương Khải Hiền không đau lòng nữa. Dù sao mấy tháng sau lại có thể gặp nhau, chỉ tiếc một đoạn thơ hay, ánh sáng chợt loé còn chưa kịp bắt, xẹt một cái, bóng dáng cũng mất.

Hai người còn nói chuyện trong chốc lát, Lê Diệu Nam tiếp tục đến chỗ vài vị biểu ca khác. Lần này rời đi Dương Châu, không biết khi nào có thể trở về, nhân lúc mọi người còn ở đây cùng tụ tập, về sau cơ hội như vậy sợ là ít càng thêm ít.

Mãi đến tối, Lê Diệu Nam mới được xe ngựa của Trương gia đưa về. Thấy phòng chính đèn đuốc sáng trưng, chân bất giác cũng bước nhanh hơn.

Hai ngày chốc lát đã qua, tộc nhân bên Tô Châu tới rất nhanh, lần này không chỉ tộc trưởng đến, tiểu nhi tử của ông cũng bị mang đến. Một đoàn người phong trần mệt mỏi, nhìn bộ dạng này khẳng định bọn họ vừa nhận được thư đã lập tức xuất phát. Cũng lạ sao Lê Diệu Nam định thời gian gấp thế, nhưng bọn họ có thể đến đúng lúc như vậy quả thực dụng tâm, Lê Diệu Nam ghi tạc phần tình nghĩa này trong lòng.

Ngày hôm sau Lê trạch bãi yến, cả ngày vô cùng náo nhiệt, tuy không mời gánh hát, cũng không có biểu diễn ca múa, mọi người lại đều cảm thấy thực tận hứng.

Lê Kính Tường càng là vui vẻ mà uống đến say mèm, đã bao nhiêu năm, bộ tộc Lê thị cuối cùng lại ra một vị Cử nhân, ngày sau còn muốn vào kinh đi thi, ông cao hứng a.

Trương gia hài lòng hãnh diện, thấy Lê Diệu Nam có tiền đồ, bọn họ cũng coi như xứng đáng với chất nữ mất sớm.

Chỉ có Lê Diệu Nam mặt ủ mày ê, đối mặt với mọi người ai cũng kính rượu, hắn thật sự uống không nổi. Nói, từ sau khi cùng tiểu phu lang nhà hắn say rượu loạn tính, hắn chưa từng uống nhiều đến vậy.

“Đông Lâm, ca mời ngươi, chén này ngươi nhất định phải uống, lần này đi kinh thành đường xá xa xôi, ngày khác không biết khi nào gặp lại, đại ca cầu chúc ngươi thuận buồm xuôi gió.” Trương Khải Đức nói xong, uống một hơi cạn sạch.

Lê Diệu Nam còn có cách nào, người ta cũng uống rồi, hắn chỉ có thể tiếp tục uống, không uống thì là không nể mặt người khác, đại biểu ca nhất định sẽ khó chịu.

“Đến, ca chúc ngươi tên đề bảng vàng.” Nói xong, Trương Khải Đức lại kính thêm chén nữa.

“Ca, đại biểu ca, thân ca, thật sự không được.” Lê Diệu Nam uống đến choáng váng, vội vàng xin khoan dung.

“Không được, là nam nhân liền sảng khoái cho ta.” Trương Khải Đức không chịu, nhét ly rượu vào tay Lê Diệu Nam, rất có khí thế hắn mà không uống sẽ cho hắn xinh đẹp.

Bất đắc dĩ, Lê Diệu Nam từ chối vài tiếng, cuối cùng vẫn nâng chén uống cạn.

“Đến, ca lại mời ngươi…”

“Đại biểu ca, bên kia có người gọi ta, ta đi một chốc, sau đó lại đến cùng ngươi.” Lê Diệu Nam vội vàng ngắt lời hắn ta, bỏ trốn mất dạng. Nhưng mà, vừa ra khỏi hang hổ đã chui vào ổ sói.Lê Diệu Nam bị nhị thúc bá kéo đến: “Diệu Nam mau tới, nhị thúc bá hôm nay cũng mời ngươi hai chén. Ngươi được lắm, có tiền đồ, là vinh quang trong tộc chúng ta, nhị thúc bá cao hứng vô cùng, nào, uống.”

Được rồi, nhị thúc bá là trưởng bối, không uống không được, Lê Diệu Nam bưng ly rượu tiếp tục uống.

Hôm ấy Lê Diệu Nam uống không biết bao nhiêu, toàn thân hoa mắt chóng mặt, say không phân rõ phương hướng.

Tan cuộc rồi, Lê Diệu Nam được người đỡ về chính viện.

Lâm Dĩ Hiên tiễn tân khách, an bài người trong tộc xong, trở về phòng liền thấy Lê Diệu Nam say như chết mà nằm ngay đơ trên giường, xiêm y cũng không thay, rất nhiều chỗ còn dính vệt canh với thức ăn, tản ra mùi rượu nồng đậm, tóc tai cũng hỗn độn, mày nhíu chặt, tựa hồ ngủ rất không thoải mái.

Lâm Dĩ Hiên bất đắc dĩ cười cười, sai người mang nước vào, nhẹ nhàng lay người Lê Diệu Nam: “Phu quân, tỉnh tỉnh, gội rửa rồi hẵng ngủ.”

“Không tắm.” Lê Diệu Nam say đến thần trí không rõ, miệng rì rầm một câu, xoay thân ngủ tiếp.

Lâm Dĩ Hiên nhìn bộ dạng của hắn, đột nhiên lớn mật, trong mắt xẹt qua một tia sáng, nhẹ giọng nói: “Phu quân, bộ dạng ngươi như vậy ngày mai tỉnh dậy sẽ không thoải mái.”

Lê Diệu Nam không có bất cứ phản ứng gì, Lâm Dĩ Hiên hơi nhướn mày, cũng không khách khí với hắn, rất lưu loát mà lột hết quần áo của Lê Diệu Nam, thưởng thức hết dáng người hắn. Trải qua một năm rèn luyện, bả vai phu quân thật rắn chắc, y rất thích.

Lâm Dĩ Hiên sờ soạng đủ trên người Lê Diệu Nam, lúc này mới lưu luyến thu tay, chính là kế tiếp có chút khó khăn, phu quân lớn như vậy, làm sao y có thể nâng người vào thùng tắm được, tìm người hỗ trợ là nghĩ cũng không muốn nghĩ.

Lâm Dĩ Hiên cúi xuống, đỡ lấy cánh tay Lê Diệu Nam, hơi thở nhẹ phả trên mặt hắn, làm bộ làm tịch nói: “Phu quân, nước đã chuẩn bị tốt, ta đỡ ngươi đi tắm.”

Lê Diệu Nam nhắm chặt hai mắt, lông mi hơi rung, động tĩnh của tiểu phu lang lớn như vậy, lại còn sờ loạn trên người hắn, nếu hắn không cảm giác được thì chính là đầu heo. Rượu sớm đã bay đi phân nửa, tiểu huynh đệ cũng ngẩng đầu lên, trong lòng hắn kỳ thật vẫn rối rắm, tình huống hiện tại rốt cuộc hắn nên tỉnh mới tốt hay không tỉnh mới tốt.

Cảm nhận được hương vị trên người phu lang, cùng với đôi tay nhỏ không quy củ kia, Lê Diệu Nam triệt để nổi giận. Con m* nó nhịn nữa hắn liền không phải nam nhân, tắm cái lông mà tắm, làm xong lại nói. Có lẽ do men say trong người, cũng có lẽ hắn bị khơi mào hưng trí, Lê Diệu Nam đứng phắt dậy, đặt tiểu phu lang dưới thân.

“A---” Lâm Dĩ Hiên hoảng sợ, hai má xoát một cái đỏ bừng, chân tay luống cuống sửng sốt ở kia, ngơ ngác nhìn phu quân đang nổi giận, chỉ hận không thể tìm cái hầm nào chui vào, vừa rồi mình phi lễ phu quân còn bị phu quân phát hiện.

Lê Diệu Nam hung hăng hôn lên đôi môi mềm mại kia, bàn tay to vỗ lên mông tiểu phu lang hai cái, vừa yêu vừa hận nói: “Ngươi cái đồ xấu tính này.”Giật mình giây lắt, Lâm Dĩ Hiên chậm rãi nở nụ cười, dốc sức đáp lại.

Dục vọng của Lê Diệu Nam bị trêu chọc đến đỉnh cao, hai người tựa hồ cũng thật vội vàng, Lê Diệu Nam thuần thục trút hết quần áo tiểu phu lang. Vuốt ve da thịt mềm mại của Lâm Dĩ Hiên, hắn không có bất luận cái gì không thích ứng, chỉ là khi tiến vào hơi dừng lại một chút.

Lâm Dĩ Hiên làm sao cho hắn cơ hội tự hỏi, chỉnh tốt tư thế của mình, ôm cổ phu quân, hơi rướn lên tiếp đón.

Hai người nháy mắt giao hoà vào nhau, Lê Diệu Nam hít sâu một hơi, thật ấm, thật thoải mái, ôm chặt phu lang dưới thân, sau khi hồi vị thì bắt đầu luật động theo nhịp.

Trong phòng tản mát từng đợt rên rỉ làm người mặt đỏ tai hồng, cùng với gào thét khàn khàn mà trầm thấp của nam nhân. Đêm, còn rất dài, trong bóng tối, ánh trăng tựa hồ cũng thẹn thùng mà núp trong mây.

Ngày hôm sau, Lâm Dĩ Hiên từ sớm đã tỉnh, phát hiện thân mình sạch sẽ nhẹ nhàng khoan khoái, không có khó chịu gì, trong lòng nhịn không được một trận ngọt ngào.

“Ngươi tỉnh?” Lê Diệu Nam nghiêng đầu nhìn y, ôm người vào ngực. Thân mình tiểu phu lang quả thật không tồi, nếm xong rồi đúng là khiến người muốn ngừng mà không được, Lê Diệu Nam tỏ vẻ, hắn thực thích.

Lâm Dĩ Hiên nhẹ nhàng gật đầu, thẳng đến hiện tại, hồi tưởng lại cảnh tình ái đêm qua, trong lòng y còn đang kích động. Tâm tựa hồ cũng chân chính an tĩnh lại, phu quân vẫn luôn không chạm vào y, dù đối với y thật tốt nhưng trong lòng y vẫn bất an, hiện giờ cuối cùng cũng kiên định.

“Tỉnh rồi thì đứng lên đi, phỏng chừng hôm nay người trong tộc sẽ đi. Xế chiều chúng ta đi xem thuyền, nếu được, ngày kia liền xuất phát.” Lê Diệu Nam thản nhiên nói, giọng điệu không khác gì ngày thường, sẽ không để cho người cảm thấy không được tự nhiên.

Lâm Dĩ Hiên đáp "được", hai người rất nhanh thu dọn chỉnh tề. Rửa mặt chải đầu xong, Lê Diệu Nam đi tìm tộc trưởng, Lâm Dĩ Hiên thì sai người chuẩn bị đồ ăn.

Ăn điểm tâm xong, đoàn người tộc trưởng liền rời đi, chẳng qua Lê Hữu Nghiễm lại ở lại, dựa theo ý tộc trưởng là mang tiểu tử này lên kinh thành tìm đại ca hắn ta.

Lê Diệu Nam thì sao cũng được, tiểu tử Lê Hữu Nghiễm này coi như hiểu chuyện, bọn họ bên này cũng chỉ nhiều thêm bát cơm mà thôi.

Lê Kính Tường đánh bàn tính đến tinh, đại nhi tử hiện giờ ở kinh thành, tiểu nhi tử đến đó liền có người chiếu ứng, lại có Lê Diệu Nam bên cạnh giúp đỡ, còn có Cảnh Dương hầu phủ làm núi dựa, ngay cả không thể làm ra cái gì thì cũng có tiền đồ hơn ở nhà.

Qua ngọ, phu phu hai người đến bến tàu, lúc này tìm được hai chiếc thuyền. Lâm Dĩ Hiên có thể nói là tiêu phí đại giới, riêng người chèo thuyền đã được cấp bạc gấp ba, Lâm Dĩ Hiên chỉ có yêu cầu, đi cả ngày lẫn đêm, càng nhanh đến càng tốt.

Hai người lên thuyền kiểm tra một lượt, đều thoả mãn. Thấy Lâm Dĩ Hiên hơi mệt, Lê Diệu Nam để y nghỉ ngơi một bên, mình đi sang thuyền kia dạo một vòng, mỗi chỗ đều nhìn, hơi đắn đo một chút, rốt cuộc chọn thuyền bên phải.

Cùng ngày, hắn sai người thu thập một phen, đặc biệt là chỗ ở của Tiểu Húc Nhi, lò sưởi, bồn than tất nhiên không thể thiếu. Nghĩ nghĩ, hắn lại sai người dọn ra một phòng không, chỉ đặt sáu cái bàn, mỗi bàn đều đặt một chậu ấm, còn phủ thảm thật dày, chiếm trọn toàn bộ không gian, như vậy lúc Tiểu Húc Nhi chơi đùa sẽ không thấy lạnh, cũng không thấy buồn, đến lúc đó trong khoang thuyền chỉ cần đun mấy chậu nước, duy trì độ ẩm không khí, có thể tránh khô quá sinh bệnh.

Lê Diệu Nam thật vừa lòng, thẳng đến xác nhận chắc chắn an toàn, lúc này mới chậm rì rì dẹp đường hồi phủ.

Lâm Dĩ Hiên cũng đã sớm trở về, tối hôm qua mệt mỏi, hôm nay đi lại nhiều, trở về ngủ một giấc, buổi tối mới khôi phục lại. Lê Diệu Nam bận rộn y cũng không quản, thẳng đến hôm sau lúc nhìn thấy, quả thực sợ ngây người, tìm cái chỗ không người, ôm phu quân hôn hai cái.

Lê Diệu Nam vuốt mặt cười ha hả không ngừng.

***

Hai mươi mốt tháng mười, bọn họ sai người đưa toàn bộ hành lý lên thuyền.

Sáng sớm hai mươi hai tháng mười, người một nhà ngựa xe giản lược, mang theo ba mươi tám hạ nhân, chậm rãi lên thuyền đi kinh!

Mà lúc này, chuyện hắn là Thanh Dương cư sĩ cũng từ thành Dương Châu truyền ra!

Người duy nhất đau khổ chỉ sợ sẽ là chưởng quầy trà lâu, chủ tử đi kinh thành, về sau thuyết thư liền không tiện như trước nữa, đợi chương tiếp theo không biết mất bao lâu…

Chương 54

Càng gần tới kinh thành, thời tiết càng lạnh, kiếp trước Lê Diệu Nam là người Bắc Kinh, Lâm Dĩ Hiên lại lớn lên ở kinh thành nên dọc theo đường đi hai người đều dễ dàng thích ứng, còn thảnh thơi đứng ở đầu thuyền ngắm phong cảnh.

Lâm Dĩ Hiên bỗng nhớ tới lần đầu tiên cùng đi thuyền với Lê Diệu Nam, tên kia nhìn chằm chằm mỹ nhân trên thuyền hoa không tha, còn cố tình lôi kéo mình bình phẩm từ đầu đến chân, khiến y buồn bực thật lâu. Lúc ấy y đã nghĩ mình chỉ cần làm tốt bổn phận một chủ mẫu, lại thêm một hài tử liền thoả mãn. Ai biết chỉ một năm sau, Lê Diệu Nam hoá thân thành trượng phu tốt, mà mình cũng chưa bao giờ nghĩ tới có thể hạnh phúc như thế, quả nhiên là thế sự vô thường.

“Nghĩ cái gì vậy?” Lê Diệu Nam thấy tiểu phu lang cười đến vẻ mặt nhộn nhạo, nhịn không được tò mò hỏi.

Lâm Dĩ Hiên tà liếc hắn một cái, nhướn mày: “Nghĩ tới lúc trước khi đi Tô Châu, ngươi hình như nhìn chằm chằm thuyền hoa không tha.”

Lê Diệu Nam bị nghẹn, lịch sử đen tối, tuyệt đối là lịch sử đen tối.

Lâm Dĩ Hiên nhẹ cười, xoay người trở lại khoang thuyền, chỉ để lại hắn một mình hỗn độn trong gió.

Lê Diệu Nam vội vàng đuổi theo, phát hiện từ sau khi ăn tiểu phu lang, tính tình y biến lớn, làm gì mà hỡ tý lại tính nợ cũ. Lê Diệu Nam gãi tóc, cẩn thận hồi tưởng lịch sử đen tối của mình còn bao nhiêu để nhanh chóng cắt đuôi, thẳng thắn mới được khoan hồng, tính toán nợ cũ thật không phải thói quen tốt.

Tình cảm phu phu hai người một đường ấm lên, ở chung càng thêm tự nhiên, Lâm Dĩ Hiên cũng không còn mang theo một phần cẩn thận, cả người tựa như cũng trở nên sáng sủa.

Lê Diệu Nam tận mắt chứng kiến chuyển biến của phu lang, trong lòng cao hứng đồng thời cũng nhịn không được cảm thán, khó trách người hiện đại đều nói yêu rồi sẽ mở lòng. Hai người có quan hệ rồi, trái tim dường như càng gần gũi hơn, tiểu phu lang cũng trở nên càng thêm xảo quyệt, thật sự làm người ta đau đầu.

Lê Diệu Nam trong lòng nghĩ đau đầu, trên mặt lại treo tươi cười dịu dàng, nào có bộ dáng phiền não, nói vậy chuyển biến của Lâm Dĩ Hiên hắn cũng thích đi.

Tiểu Húc Nhi rất ngoan, loại cảm giác lắc lắc trên thuyền này làm nó cao hứng vô cùng. Hiện tại đã dần dần biết nhận thức, chỉ cần Lâm Dĩ Hiên ở gần, Tiểu Húc Nhi liền chui vào ngực y, ngược lại ném Lê Diệu Nam cái lão tử này sang một bên.

Lê Diệu Nam ê ẩm trong lòng, vì thế không biết ăn bao nhiêu dấm.

Nhưng đáng giá vui mừng chính là dọc đường Tiểu Húc Nhi không sinh bệnh cũng không cảm mạo, khoang thuyền được bố trí thực thoải mái, cửa sổ còn mở một khe nhỏ, như vậy không khí sẽ không ngột ngạt, cũng sẽ không bởi đốt than nhiều mà khó chịu.

Lê Diệu Nam thấy may mà mình có dự kiến trước, thảm phô trên đất vừa dày vừa mềm, tuỳ ý Tiểu Húc Nhi lăn ở trên, bên cạnh còn bày không ít đồ chơi, thiết kế chỉnh thể khoang thuyền đúng là một phòng chơi hiện đại.

Tiểu Húc Nhi lăn qua lăn lại trên thảm, có đôi khi mặc quần áo quá dầy lăn không được, nó liền kêu a a không ngừng, rất có tư thế không đạt được mục đích thề không bỏ, sau đó chơi mệt mới ngủ thật say.

Tháng mười một, độ ấm giảm mạnh, gió lạnh thổi vù vù vào người, thấu đến tận xương.

Lê Diệu Nam mặc áo khoác lông, nhìn không trung âm trầm, nhíu mày chỉ bảo người chèo thuyền tăng nhanh tốc độ, đồ tiếp tế một lần mua đủ, miễn cho mỗi lần đều phải dừng lại ít nhất một ngày rồi mới đi.

Lâm Dĩ Hiên thì tăng giá thuê thuyền lên hai phần, bằng số tiền lớn, vốn chuyến đi hơn một tháng thật sự làm cho người chèo thuyền đồng tâm hiệp lực, chỉ dùng hai mươi sáu ngày đã đến, mà lúc này là giữa tuần tháng mười một.

Bến tàu kinh thành người đến người đi, vô cùng náo nhiệt, tiếng người bán hàng rong thét to, cu li tìm công tuỳ ý là thấy được, đương nhiên, người phú quý càng không ít, khí phái kia, xa hoa kia, giàu nghèo chênh lệch thật lớn, hình thành đối lập rõ ràng.

“Công tử, cô gia, ở đây---” Xa thật xa đã có người gọi to về phía bọn họ.

Lâm Dĩ Hiên tập trung nhìn, chậm rãi nở nụ cười, đợi người chạy đến trước mặt y mới cười nói: “Vĩnh Khang à, sớm như vậy đã tới rồi?”
Vĩnh Khang gật đầu, vừa thở dốc vừa nói: “Biết chủ tử muốn tới kinh, tiểu nhân mấy hôm nay đều canh ở bến tàu, hiện giờ cuối cùng cũng chờ được.”

“Đi, trở về thưởng ngươi một túi tiền, xe ngựa đã chuẩn bị xong rồi?” Lâm Dĩ Hiên trả lời cực kỳ sảng khoái. Có thể là do rốt cuộc đến kinh, tâm tình cũng tốt hơn, y vốn cho mình sẽ có phiền muộn, sẽ có rối rắm, ai biết tâm lại bình tĩnh vô song, chỉ cần được giải thoát không cần tiếp tục ngồi thuyền, chỉ cần có phu quân bên người, đi chỗ nào cũng được.

“Chuẩn bị tốt, công tử, cô gia, mời lên xe, trời lạnh, đừng để tiểu chủ tử bị đông, chuyện còn lại giao cho tiểu nhân đến làm.” Vĩnh Khang cao hứng phấn chấn, ngoài miệng nói năng lưu loát, thái độ lại cung kính, nghe vào làm lòng người thoải mái vô cùng.

Lê Diệu Nam tán thưởng trong lòng, ở phương diện quản lý hạ nhân, hắn quả thật không bằng phu lang.

Đoàn người rất nhanh trở lại phủ, nhà cửa sớm đã được thu xếp chỉnh tề. Trong chính viện cũng đốt sàn sưởi, vừa vào phòng, từng trận nhiệt khí đập vào mặt, nháy mắt xua tan hàn khí bên ngoài. Nha hoàn nhanh chóng dâng trà cho bọn họ làm ấm thân, một ly trà nóng xuống bụng, cả người đều ấm bừng lên, quả nhiên vẫn là ở nhà tốt nhất.

Tiểu Húc Nhi thấy thay đổi địa phương không có bất luận cái gì không quen, từ lúc rời khỏi thuyền, đầu nhỏ đã bắt đầu hết nhìn đông lại nhìn tây, lúc này chính là đang ngủ vù vù.

Lâm Dĩ Hiên nghỉ ngơi một chút, an bài chỗ ở cho Lê Hữu Nghiễm, sau đó liền gửi thư cho Lâm mẫu.

Lê Diệu Nam thì dạo trong sân một vòng, trước tiên quen thuộc hoàn cảnh. Toà trạch viện này là hồi môn của phu lang, nằm ở phố tây của kinh thành, là một toà ngũ tiến trạch viện, chiếm diện tích rất rộng, núi giả hồ nước, đình đài lâu các cái gì cần có đều có. Lâm mẫu vì nhi tử này, chỉ sợ mất không ít tâm tư, phố tây mặc dù không bằng phố nam cùng phố đông nhưng cũng là nơi người phú quý cư trú, chỉ là thân phận thấp hơn một tầng.

Lê Diệu Nam quyết định, đợi hắn sau này thăng chức, chắn chắn khua chiêng gõ trống, đón phu lang vào phố nam. Phố đông là nơi vương công quý tộc ở, người bình thường không có tư cách cư trú, chỉ có phố nam là của quan to quý nhân, phố tây phần lớn là những nhà không lớn không bé, về phần phố bắc thì ngư long hỗn tạp.

Lê Diệu Nam cũng không đi dạo bao lâu, thời tiết thật sự rất lạnh, vẫn là trong phòng thoải mái hơn.

Trở lại chính viện, hết thảy Lâm Dĩ Hiên đã an bài ổn thoả, một lát sau đồ ăn liền dọn lên, nhìn rau dưa tươi mới trên bàn, khẩu vị hai người thật tốt, đều ăn nhiều hơn ngày thường một chén. Đồ ăn trên thuyền mặc dù không khó nuốt nhưng mỗi ngày đều thịt cá, ăn nhiều cũng sẽ ngấy.

Sáng sớm hôm sau, Lê Hữu Tín đăng môn bái phỏng, Lê Diệu Nam thật cao hứng. Bọn họ lâu lắm mới gặp lại, Lê Hữu Tín thay đổi rất nhiều, lịch lãm kinh thành khiến hắn ta thoạt nhìn càng thêm ôn hoà, toàn thân đều tản ra phong thái văn nhân, rốt cuộc tìm không thấy một tia khôn khéo ngày trước. Nhưng Lê Diệu Nam biết rõ tính tình hắn ta, hồ ly vô luận thế nào cũng sẽ không biến thành mèo nhà, chỉ sẽ giấu đuôi mình càng sâu.

Lê Hữu Tín nói cho Lê Diệu Nam hắn ta tính toán ba năm sau mới lại khảo khoa cử, vốn hắn ta cho là mình chuẩn bị đủ, đến kinh thành mới biết được hắn ta còn cần học rất nhiều. Khoa cử tới đây hắn ta chỉ muốn lần đầu đánh trống nâng cao sỹ khí, hiện nay quan trọng nhất vẫn là bảo tồn thực lực, sau này bộc phát, cố gắng lần sau có thể một phát tên đề bảng vàng.Lê Diệu Nam đồng ý với ý nghĩ của hắn ta, khảo cái Cử nhân về tuy vinh dự nhưng sẽ vì nhỏ mất lớn, Quốc Tử Giám không phải là nơi dễ vào.

Hôm đó bọn họ tâm sự thật lâu, mãi đến buổi tối, Lê Hữu Tín mới mang Lê Hữu Nghiễm trở về.

Mấy ngày tiếp theo, phu phu hai người rất nhanh đã dàn xếp chỉnh tề chuyện trong nhà, toàn bộ đồ vật mang từ Dương Châu tới được đưa vào kho, hạ nhân cũng đâu vào đấy.

Bận bịu xong, Lâm Dĩ Hiên mặt cau mày có, thư y gửi cho Lâm mẫu đến giờ vẫn chưa có tin tức, phái người tới hỏi thăm cũng không được bất cứ tin tức gì, trong lòng ẩn ẩn có chút lo lắng.

Lê Diệu Nam cũng đang suy xét có nên bái phỏng Cảnh Dương hầu phủ hay không, dù sao với người khác mà nói, hắn là ca tế của Cảnh Dương hầu phủ, nếu không đi bái kiến thế nào cũng không chấp nhận nổi.

Phu phu hai người cùng chuẩn bị tốt lễ phẩm quý giá, trước tiên gửi thiếp tới Cảnh Dương hầu phủ. Không đợi bên kia hồi âm, sáng sớm hai mươi tám tháng mười một, Lê Diệu Nam dắt phu lang, hai người ngồi xe ngựa đến Cảnh Dương hầu phủ.

Cảnh Dương hầu phủ trăm năm huân quý, ngay cửa vào đã cho người cảm giác rộng rãi to lớn, sư tử bằng đá trước cửa trang nghiêm túc mục, lộ ra một loại lạnh băng nói không nên lời, làm người ta sợ hãi.

Đương nhiên, ngoại trừ Lê Diệu Nam. Đời trước không ít lần đi qua Cố Cung, một chút khí thế ấy còn chưa dọa được hắn, quay đầu dặn dò một tiếng, để Thị Thư tiến đến gọi cửa.

Lâm Dĩ Hiên một đường đều thực yên lặng, thấy tượng sư tử đá ở cửa, ánh mắt càng lạnh đến thấu xương, Lê Diệu Nam đã lâu không nhìn thấy bộ dáng này của y, vỗ vỗ tay y an ủi: “Đừng sợ, có ta ở đây, nói không chừng nhạc mẫu có chuyện gì chậm trễ, ngươi đừng lo lắng.”

Lâm Dĩ Hiên rũ mi mắt, lần thứ hai ngẩng đầu, bên môi hiện lên một tia cười nhạt, chính là ý cười lại không tới đáy mắt: “Ta biết, ta phân biệt được nặng nhẹ.” Hiện nay y không có bất luận tư cách gì trách cứ Cảnh Dương hầu phủ, cho nên y chỉ có thể dùng miệng cười đối mặt.

Lê Diệu Nam vốn tưởng rằng tiến vào hầu phủ sẽ thật khó khăn, ai biết Thị Thư kêu cửa xong không bao lâu đã có người ra đón, trước tiên thi lễ với bọn họ, cười nói: “Cửu công tử, cửu cô gia khoẻ.”

Lê Diệu Nam gật đầu, không tiếng động đánh giá gã, Lâm Dĩ Hiên không chút để ý cười nói: “Vương quản sự khỏe, hôm nay sao lại khiến ngươi đi ra?”

Vương quản sự tốt bụng, cung kính trả lời: “Biết cửu công tử trở lại, nhị phu nhân cố ý phân phó tiểu nhân chờ ở đây.”

Hai mắt Lâm Dĩ Hiên tối sầm, không trách y sẽ nghĩ nhiều, vị nhị bá mẫu kia tâm tư sâu khôn lường, y cho tới bây giờ đều không tin nhị bá mẫu sẽ có ý tốt.

“Cửu công tử, cửu cô gia, các ngài theo tiểu nhân vào đi.” Vương quản sự nói xong liền dẫn đường ở phía trước, không phải đi cửa lớn gần ngay trước mắt mà là vòng qua cửa hông phía bắc hầu phủ.

Loại hành động này không tính thất lễ, tân cô gia lần đầu tới cửa, nhà bình thường đều sẽ mở rộng cửa giữa, nhưng không phải ai cũng như vậy. Hành động này của Vương quản sự coi như nằm trong dự kiến, Lê Diệu Nam trấn định lại, chỉ sợ gã bày ra khuôn mặt tươi cười là khiến người không nắm bắt được.

Vương quản sự mang bọn họ đến phòng khách Bắc Uyển của hầu phủ.

Sắc mặt Lâm Dĩ Hiên trở nên khó coi, phòng khách Bắc Uyển căn bản không phải nơi dùng để chiêu đãi khách nhân đứng đắn.

“Cửu công tử, cửu cô gia xin đợi, tiểu nhân có việc đi trước.” Vương quản sự không chờ bọn họ đáp lời, nhanh chóng xoay người rời đi.

Chương 55

Một ly trà nhỏ - hai ly trà nhỏ trôi qua, chung trà trên bàn đã được hạ nhân đổi nước mấy lần.

Sắc mặt Lâm Dĩ Hiên xanh mét, cuối cùng biết bọn họ ra oai phủ đầu ở chỗ nào, chỉ một tiểu nha hoàn dâng trà: “Chủ tử các ngươi đâu?”

Tiểu nha hoàn vội vàng quỳ xuống đất, hết dập đầu lại xin khoan dung, khóc như thể Lâm Dĩ Hiên làm gì nàng ta vậy: “Nô tỳ không biết, cầu cửu công tử khai ân, nô tỳ trên có phụ mẫu, dưới có đệ muội, nô tỳ thật sự không biết…”

“Câm miệng!” Lâm Dĩ Hiên lúc này tất nhiên khó thở, ca tế lần đầu đến nhạc gia, nha hoàn lại nháo thành như vậy, mặc dù không phải chuyện to tát nhưng mặt mũi cũng không dễ nhìn, về sau sẽ bị người ngoài lôi ra nói không ít.

Ánh mắt Lâm Dĩ Hiên hiện lên một tia lo lắng, hung hăng nói: “Chỉ cần mẫu thân ta là tam phu nhân liền có quyền thu thập ngươi, có bản lĩnh ngươi lại khóc cho ta xem?”

Lê Diệu Nam giật mình nhớ ra, một màn trước mắt này rất quen thuộc, cẩn thận hồi tưởng lại, thời điểm Xuân Hương muốn leo lên giường không phải cũng khóc như vậy sao? Chính mình còn không có làm gì mà cái kẻ khóc lóc kia đã ấn tội danh lên đầu mình, đạo đãi khách của hầu phủ thật đáng kinh ngạc.

Tiểu nha hoàn lập tức ngừng khóc, sợ hãi mà rụt lui thân mình.

Sắc mặt Lâm Dĩ Hiên lạnh lùng: “Nói, mẫu thân ta làm sao?”

“Nô tỳ, nô tỳ thật sự không biết.” Tiểu nha hoàn lo sợ nói, đầu càng cúi thấp hơn.

Lâm Dĩ Hiên nghĩ có quỷ mới tin nàng ta, lửa giận trong lòng bùng lên.

“Dĩ Hiên!” Lê Diệu Nam thản nhiên gọi y, quay đầu nhìn về phía ngoài cửa, tiếng bước chân từ xa truyền tới.

Lâm Dĩ Hiên mặt không đổi sắc, rất nhanh khôi phục lãnh tĩnh, y biết vừa rồi mình xúc động, nhưng y hận. Lần thứ hai trở lại chỗ này, thấy cảnh trí quen thuộc, hận ý lại nảy lên, nếu không vì mẫu thân, y một khắc cũng không muốn ở lại Cảnh Dương hầu phủ!

“Nha! Ta nói là ai, thì ra là cửu đệ, làm chi mà khó xử một tiểu nha hoàn, chậc chậc, thật đáng thương, khóc đến mắt đều đỏ.” Một giọng nói ngả ngớn truyền tới, một vị công tử tuổi chừng hai mươi được một đám nha hoàn vây quanh bước tới.

“Vị này là cửu đệ phu đi, Cảnh Dương hầu phủ cũng không phải nơi mèo chó nào cũng có thể đăng môn.” Lâm Chí Hàm từ cao nhìn xuống nói, ngoài miệng tuy mang theo tươi cười, trong mắt lại rõ ràng khinh miệt, phất phất tay, toàn bộ hạ nhân chung quanh thối lui.

Còn không đợi Lâm Dĩ Hiên phát hoả, Lê Diệu Nam gật đầu, đồng ý nói: “Mèo chó quả thật không thể đăng môn.”

Lâm Chí Hàm sửng sốt một chút, cảm thấy người này có ý xấu. Lâm Dĩ Hiên vừa nghĩ liền nở nụ cười, Lê Diệu Nam nói đúng là sự thật, Lâm Chí Hàm lại không chỉ tên đạo họ, chẳng lẽ bọn họ tự mình nhận, mèo chó cũng có thể tới cửa, Cảnh Dương hầu phủ thành cái gì.

Thấy Lâm Dĩ Hiên nở nụ cười, Lâm Chí Hàm rất nhanh hiểu được, tức giận đến mặt đỏ rần, nhưng lời này là gã mở đầu, lại không thể chỉ trích, huống hồ Lê Diệu Nam cũng không nói là ai: “Chẳng qua là một Cử nhân nho nhỏ, cũng vọng tưởng trèo cao hầu phủ ta, nơi này không chào đón các ngươi, mời đi.”

Lê Diệu Nam mặt không đổi sắc, tự nhiên không thể đi nhanh như vậy, còn chưa nghe được tin tức của Lâm mẫu, ảm đạm cười nói: “Thì ra ca tế không được đăng môn, tiểu sinh thụ giáo, ngày khác chắc chắn phải nghiên cứu một phen, ghi nhớ các hạng quy củ của Cảnh Dương hầu phủ.”

“Ngươi…” Lâm Chí Hàm bị nghẹn, sắc mặt lạnh đi, liếc nhìn Lâm Dĩ Hiên một cái, châm chọc: “Ngươi cho nó là cái thứ gì tốt, tiện nhân bỏ trốn với người khác, làm bẩn thanh danh hầu phủ ta, thế mà còn dám trở về.”

Lê Diệu Nam chỉ coi như không nghe thấy, thuỷ chung một bộ cười tủm tỉm.

Lâm Dĩ Hiên vẻ mặt hờ hững, không thể phủ nhận, thấy thái độ của Lê Diệu Nam, làm tâm y thả lỏng, trả lời cũng càng thêm cứng rắn: “Ngũ ca chớ nói lung tung, Dĩ Hiên trong trong sạch sạch, nào dung người khác nói xấu, có bản lĩnh ngươi nói trước mặt đại bá đi.”Lâm Chí Hàm bị nghẹn đến khó chịu, một hơi chặn ở cổ họng, lời này gã nào dám nói ở ngoài, trưởng bối biết còn không đánh chết gã. Chính là gã vạn lần không ngờ cửu đệ lại không muốn mặt mũi như thế, ỷ vào hầu phủ cố kỵ thanh danh, thật sự đổi trắng thay đen.

Lâm Chí Hàm vốn định quay đầu bước đi, chỉ là một cái song nhi bị đuổi đi, làm sao phải khiến gã hao tâm tổn trí, nếu không phải muốn xem trò cười, mình ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn, nhưng vừa nghĩ, tròng mắt đột nhiên đảo một vòng, Lâm Chí Hàm không có hảo ý mà cười: “Ngươi muốn biết tin của phu nhân?”

Đồng tử Lâm Dĩ Hiên co rụt lại, lạnh lùng nhìn gã chăm chú.

Lâm Chí Hàm đắc ý nhướn mày, cười đến vui sướng khi người gặp họa: “Ngươi cầu ta, cầu ta ta sẽ nói cho ngươi biết, cái hầu phủ này ngoại trừ ta sẽ không có ai đến Bắc Uyển, ngươi cũng không cần trông cậy vào phụ thân gặp ngươi.”

Lâm Dĩ Hiên yên lặng, biết gã nói thật, nhưng để y cầu người tuyệt đối không có khả năng, khinh thường nói: “Ngươi là cái thá gì, một ngày có đại ca ta ở đây, ngươi liền vĩnh viễn không có ngày nổi danh, ngươi cùng Chu di nương đều là một dạng thấp hèn.”

“Ta phi! Ngươi còn thật coi mình là hầu phủ công tử, cũng không biết đường đi soi gương mà nhìn, mẫu thân ta hiện giờ chưởng quản quyền to ở tam phòng, ngươi tính là cái gì?” Lâm Chí Hàm chửi ầm lên, Lâm Dĩ Hiên căng thẳng trong lòng, mẫu thân quả nhiên xảy ra chuyện, khinh miệt nói: “Đừng có nói hươu nói vượn, hầu phủ quy củ sâm nghiêm, nếu để di nương cầm quyền nói ra chẳng phải khiến người chê cười, ngươi cũng không sợ gió lớn cắt lưỡi.”

“Tam phu nhân hiện tại ở trong miếu… Ngươi gài ta nói.” Lâm Chí Hàm vừa sợ vừa giận, hung hăng trừng Lâm Dĩ Hiên.

“Ngươi là một mình tới đi, nếu để đại bá biết…” Lâm Dĩ Hiên không nhanh không chậm nói, âm cuối hơi cao lên, lộ ra ba phần uy hiếp bảy phần sắc bén!

“Ngươi…” Lâm Chí Hàm trừng lớn mắt, ngón tay chỉ Lâm Dĩ Hiên nói không ra lời, trong lòng kinh nghi vạn phần, gã sao đoán được đại bá dặn dò, tổ phụ từng nói, Lâm gia không có tử tôn như thế, nhưng việc này không thể nói ra ngoài, chỉ mặc kệ là được, như thế về sau bọn họ cũng sẽ không đến nữa.

“Mẫu thân ta vì sao phải vào miếu?” Trong mắt Lâm Dĩ Hiên rõ ràng uy hiếp, lạnh lùng nói: “Ngươi không nói cũng được, ca tế bị cữu ca đánh ra phủ, ta nghĩ mọi người đều thích nghe.”

Lê Diệu Nam nghe vậy chỉ thiếu chút cười ra tiếng, tiểu phu lang của hắn lúc nào thì học được vô lại như vậy, thế mà còn biết bịa đặt!

“Ngươi…” Sắc mặt Lâm Chí Hàm lúc xanh lúc trắng, trong lòng hối hận không thôi, sớm biết như thế hôm nay gã không nên tới xem trò cười, lúc này lại có cảm giác tiến thối lưỡng nan.“Ngươi cái gì mà ngươi, không tin ngươi liền thử nhìn xem.” Lâm Dĩ Hiên đánh nhanh diệt gọn, không cho gã bất luận cơ hội tự hỏi nào.

Lâm Chí Hàm giận không kìm được: “Ngươi dám không để ý tới thanh danh hầu phủ.”

Lâm Dĩ Hiên lạnh lùng mỉm cười: “Đâu có liên quan đến ta.”

“Nơi này là Cảnh Dương hầu phủ, cũng không phải chỗ ngươi có thể giương oai.” Lâm Chí Hàm tức đến khó thở, trong lòng nhanh chóng suy tư đối sách.

Lâm Dĩ Hiên sao không biết ý nghĩ của gã, một câu liền ngăn chặn gã: “Ta không giương oai, ta chỉ là giảng đạo lý với ngươi, có bản lĩnh ngươi liền gọi người đến, ngươi nói hai ta ai thảm hơn, ta chính là ca nhi đã gả ra ngoài.”

Lâm Chí Hàm vừa nghe, cả người nháy mắt ủ rũ, quả thật, vô luận nháo ra chuyện gì, gã đều không chiếm được lợi lộc gì, huống chi ở trong nhà gã cũng không có địa vị như vậy, oán hận nhìn Lâm Dĩ Hiên, mang theo vài phần khoái cảm trả thù, sung sướng nói: “Mẫu thân mấy hôm trước thu thập nô tài, nhà Chu Vượng bẩm báo lên tổ mẫu, hầu phủ ta vốn nhân ái, nào dung được chủ mẫu khắt khe hạ nhân. Mà hài tử của Dung di nương cũng không còn, trong phòng mẫu thân lại tìm thấy hoa hồng, nhân chứng vật chứng đều đủ, hai tội một lúc, tổ mẫu phạt mẫu thân vào miếu tĩnh dưỡng…” Dừng một chút, Lâm Chí Hàm nói tiếp: “Tổ mẫu chưa nói lúc nào mẫu thân có thể trở về.”

Lâm Dĩ Hiên tức giận đến nghiến răng “ken két”, trong ánh mắt loé lên lửa giận vô pháp ngăn chặn.

“Không liên quan đến ta.” Lâm Chí Hàm kinh sợ vội vàng lui lại: “Mẫu thân tự mình xui xẻo, bị bắt tại trận, lần này nương của ta không tham dự.”

Lâm Dĩ Hiên lạnh lùng nói: “Ở đâu cho phép gọi di nương là nương, cẩn thận ta cắt miệng ngươi.”

“Ngươi dám!” Lâm Chí Hàm đi tít ra xa mới dám phản bác một câu rồi té chạy khỏi phòng, hạ nhân đi theo cũng nhanh chóng rời khỏi, trong lòng chỉ cảm thấy xúi quẩy, đã hơn một năm không thấy, tiểu cửu thế mà miệng lưỡi bén nhọn, đúng là không nhận ra.

Biết được chuyện muốn biết, hai người cũng không ở lại lâu, Cảnh Dương hầu phủ hôm nay rõ ràng là ra oai phủ đầu, hoặc không là lửa nhỏ giày vò, một hai ngày không nhìn ra hiệu quả nhưng nếu lâu ngày…

Lê Diệu Nam cười lạnh, trong mắt người ngoài, hắn với phu lang đợi ở hầu phủ thật lâu mới ra, về sau nếu không đăng môn bái phỏng, Cảnh Dương hầu phủ không sai, chỉ có thể là Lê Diệu Nam hắn thất lễ. Làm ca tế, ngay cả nhạc gia cũng không đăng môn, ai sẽ nghĩ tới kỳ thật là bọn họ không cho khách vào nhà.

Thủ đoạn của hầu phủ cao hơn Lê phủ, nếu không phải có ngũ thiếu gia đi ra gây rối, hôm nay chỉ sợ bọn họ sẽ đi một chuyến tay không.

Hơn nữa, tiểu nha hoàn kia vừa khóc vừa nháo, khiến hắn không thể không nghĩ nhiều, vô luận bọn họ ở hầu phủ phát sinh ra cái gì, đều không gặp được chủ tử, Cảnh Dương hầu phủ đương nhiên có thể phủi đến sạch sẽ.

A, quả nhiên không hổ là đại hộ nhà cao cửa rộng, chỉ đứng yên không động cũng có thể làm cho bọn họ vô kế khả thi. Hắn cũng không thể nói với bên ngoài Cảnh Dương hầu phủ kỳ thật tránh không gặp mặt, không nói đến có khi không ai tin, dù có truyền ra thì lại thế nào, mọi người chỉ biết nói hắn không hiểu chuyện, nô tài không nghe lời. Bọn họ có thể tìm, có thể hỏi, không gặp được chủ tử ở Cảnh Dương hầu phủ, về sau liền không đăng môn, đây là cái đạo lý gì, chẳng lẽ nô tài sai lại có thể tính lên đầu chủ tử, huống chi hắn chỉ là vãn bối, một chiêu đơn giản vô cùng lại vô hình hại người.

Lâm Dĩ Hiên mãi cho đến khi ngồi trên xe ngựa, cả khuôn mặt vẫn âm trầm, trong lòng có lo lắng cũng có tự trách đối với mẫu thân. Mẫu thân nếu không phải vì xử lý Chu gia thì cũng không gặp phải phiền toái lớn như vậy, thật đúng là một đám nô tài tốt, thế mà từ trong phòng mẫu thân còn có thể tìm ra hoa hồng, lời Lâm Chí Hàm nói Lâm Dĩ Hiên không hề hoài nghi, mẫu thân nhất định là bị tính kế, nhưng người tính kế nàng là ai, hiện nay y còn chưa xác định được.

“Được rồi, đừng lo lắng, biết mẫu thân ở đâu, ngày mai chúng ta đến gặp, đừng cau có nữa.” Lê Diệu Nam nhéo mặt y, nói đùa cho y vui vẻ.

Lâm Dĩ Hiên hé miệng cười, trong mắt hiện lên một tia áy náy: “Thực xin lỗi, hôm nay khiến ngươi khó chịu rồi.”

Lê Diệu Nam cười nhạo một tiếng: “Ngươi với ta còn khách khí như vậy? Ngươi yên tâm, sau này phu quân chắc chắn sẽ đòi cả vốn lẫn lời cho ngươi.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau