XUYÊN QUA NHÀ CÓ TIỂU PHU LANG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Xuyên qua nhà có tiểu phu lang - Chương 36 - Chương 40

Chương 36

Tết năm nay hai người trải qua rất ấm áp, tuy không có thân thích gì đi lại, trong nhà có vẻ hơi vắng nhưng bọn họ đều cảm thấy đầm ấm, quan hệ giữa hai người dường như cũng thân mật hơn một chút.

Thời điểm mười lăm tháng giêng, Trương gia thái phu nhân hồi âm, ngoại trừ một ít niên lễ, còn có một tấm thiệp mời bọn họ mười tám tháng giêng qua phủ hội tụ.

Lâm Dĩ Hiên vui sướng vạn phần, vội vàng chuẩn bị. Có tấm thiệp mời này liền đại biểu có thể khôi phục quan hệ với Trương gia, tương lai Lê Diệu Nam muốn hành tẩu trên quan trường, nếu không có người giúp đỡ thì độc mộc khó đi. Trong tộc Lê thị tuy có vài đệ tử học vấn không tệ nhưng hiện giờ ngay cả Tiến sĩ cũng chưa trúng, nói cái gì cũng là quá sớm.

Lê Diệu Nam ngược lại chẳng hề gì, đối với Trương gia hắn cũng không hiểu biết, bên Trương đại nhân còn không có hồi âm, ai biết Trương gia có ý đồ gì, nhưng nhìn Lâm Dĩ Hiên hưng trí bừng bừng, hắn không đành lòng giội bát nước lạnh. Mười tám tháng giêng, hai người ăn mặc chỉnh tề, chuẩn bị tốt lễ phẩm, ngồi xe ngựa đi Trương phủ.

Quả nhiên là thư hương thế gia, ấn tượng đầu của Lê Diệu Nam đối với người Trương gia là hữu lễ.

Trương phủ đại trạch ngoại trừ thái phu nhân, còn có một nhà đại phòng. Trương thái phu nhân là người có thọ hiếm thấy, trưởng bối già rồi thì đều sống cùng trưởng tử, chủ trạch cũng do trưởng tử kế thừa, nơi này chính là nhà của Trương gia, sau này cũng là dòng chính Trương gia.

Nhị phòng cũng chính là Trương đại nhân, hiện giờ nhậm chức ở Hồ Nam. Tam phòng, tứ phòng là thứ xuất, đã sớm phân ra khỏi phủ.

Lê Diệu Nam và Lâm Dĩ Hiên trước tiên chào hỏi trưởng bối, thái phu nhân vừa nhìn thấy bọn họ liền khóc, nhớ tới tôn nữ số khổ của cụ.

Thái phu nhân khóc đủ, lau nước mắt, rồi giới thiệu mọi người Trương gia với bọn họ. Đại phòng cữu gia hiện giờ đã sớm nhàn phú ở nhà, không có việc gì thì trồng hoa làm thảo hoặc là dạy dỗ tôn tử, thấy Lê Diệu Nam, ông mặc dù không vui mừng lắm nhưng ngoài mặt cũng coi như không có trở ngại. Sau khi khảo nghiệm học vấn của Lê Diệu Nam, thái độ lúc này mới dịu xuống, chân chính lộ ra ý cười, khen hắn giống Trương gia, không như lão tử hắn.

Khoé môi Lê Diệu Nam run rẩy, không biết có nên phụ hoạ theo cữu gia hay không, tuy rằng trong lòng hắn cũng cho rằng lão tử của hắn chẳng ra gì.

Vài vị biểu cữu, đại biểu cữu hiện giờ đã vào quan trường, nhị biểu cữu dạy học ở thư viện, Lê Diệu Nam biết cũng không để trong lòng. Vốn hắn là vãn bối, không phải nhân vật quan trọng gì, biểu cữu không ở cũng đương nhiên, huống chi, thanh danh của hắn ở Dương Châu không tốt lắm, gia phong Trương gia nghiêm cẩn, trước khi biết phẩm tính của hắn, nếu thật sự nhiệt tình thì hắn mới thấy hoài nghi.

Vài vị biểu ca hiện nay đang đọc sách, tam biểu ca tính toán năm nay đi thi. Lâm Dĩ Hiên biết liền cười nói mình có đề thi trong kinh mấy năm vừa rồi, người Trương gia nghe xong cao hứng không thôi, Lâm Dĩ Hiên thuận miệng nói mấy ngày nữa sẽ đưa tới cho bọn họ, không khí dần trở nên thân thiện hơn, cứ như vậy, người hai nhà bắt đầu đi lại bình thường.

Tam biểu ca không có việc gì liền tìm đến Lê Diệu Nam tham khảo học vấn, hai người trao đổi được lợi không ít.

Cái gọi là ba cây chụm lại nên hòn núi cao, Lâm Dĩ Hiên học vấn dù tốt nhưng cữu gia học vấn cũng không kém, năm đó từng đứng thứ hai trong thư viện. Trương gia không hổ là thư hương thế gia, có cữu gia giáo dục, lại có Lâm Dĩ Hiên chỉ điểm, còn có đề thi khoa cử mấy năm trước làm thao khảo, học vấn của Lê Diệu Nam cọ cọ đi lên.

***

Thời gian trôi quá nhanh, qua Tết chính là đầu xuân, Trương đại nhân cũng là vào đầu xuân gửi lễ đến đây, một là chúc mừng đại hôn của ngoại tôn, hai là chúc mừng Lâm Dĩ Hiên mang thai, ba là tỏ vẻ muốn nhận ngoại tôn, nói vậy bọn họ chắc là đã biết được cái gì từ miệng cữu gia, gởi thư còn đưa kèm không ít văn chương và bút viết, còn có một ít bộ sách.

Khiến Lê Diệu Nam dở khóc dở cười nhất chính là tiểu biểu đệ, vì muốn thể hiện nhớ mong đối với vị biểu ca Lê Diệu Nam này, tiểu biểu đệ gửi cho hắn hai quyển Thượng cổ diễn nghĩa, trong thư biểu đạt kính ngưỡng vạn phần đối với Thanh Dương cư sĩ, còn nói lần sau có sách mới ra, chắc chắn sẽ lấy cho biểu ca một quyển.

Lê Diệu Nam chưa bao giờ biết, mình thế mà tài danh truyền xa, ngay cả biểu đệ xa tại Hồ Nam cũng nghe qua tên Thanh Dương cư sĩ.

Lâm Dĩ Hiên cũng thấy tự hào, cực kỳ kiêu ngạo mà gật đầu: “Đó là đương nhiên, kinh thành người nào không biết đại danh của Thanh Dương cư sĩ, đều ngóng trông quyển kế tiếp đâu.”

Lê Diệu Nam không chút nào khiêm tốn nhận hết toàn bộ khen ngợi, Thượng cổ diễn nghĩa có thể không hay sao? Đây chính là tinh hoa nghìn năm của Trung Hoa.

* * *Thời tiết dần dần ấm lên, bụng Lâm Dĩ Hiên càng ngày càng lớn, Lê Diệu Nam mỗi khi nhìn thấy đều sợ, tất cả chuyện trong nhà đều ném cho ma ma xử lý, kiên quyết không cho Lâm Dĩ Hiên làm lụng vất vả nữa.

Nói, no ấm nghĩ dâm dục, đổi thành lúc trước, người ngoài nếu nói cho Lê Diệu Nam, hắn sẽ nửa năm không chạm vào nữ nhân, Lê Diệu Nam chắc chắn sẽ cười nhạt, nhưng hiện giờ hắn không thể không tin, chính Lê Diệu Nam cũng cảm thấy không có suy nghĩ gì, hắn thật sự cấm dục hơn bảy tháng.

Hôm ấy ngủ dậy, Lê Diệu Nam thật ngại ngùng phát hiện, mình thế mà xuất tinh trong mơ.

Vốn đây là chuyện bình thường, nhưng bên cạnh có thêm một người, cảm giác của hắn liền trở nên có chút vi diệu, còn có một ít xấu hổ, lén lút thu dọn quần áo, nhanh chóng ra ngoài tắm rửa một cái. Hắn cảm thấy nhất định là do thời tiết nóng lên, hoả khí dâng cao cho nên mới như vậy, tính toán hôm nay rèn luyện thêm nửa canh giờ, miễn cho tinh lực quá tràn đầy, nếu để Lâm Dĩ Hiên phát hiện, mặt có thể ném đi.

Nhưng mà tuy hắn nghĩ hay lắm, chính là làm người bên gối, Lâm Dĩ Hiên sao có thể không phát hiện, sau khi Lê Diệu Nam rời đi, Lâm Dĩ Hiên vốn đang nhắm chặt liền mở mắt, cảm xúc trong mắt cực kỳ phức tạp, có cảm động, có lo lắng, nhiều nhất cũng là một tia lo âu.

Lâm Dĩ Hiên cả ngày đều tâm thần không yên, đến giờ, đụng chạm lớn nhất giữa y và Lê Diệu Nam cũng chỉ là đi ngủ ôm nhau. Y lo lắng, y sợ hãi, y sợ Lê Diệu Nam sẽ đi tìm nữ nhân, y biết rõ Lê Diệu Nam không thích song nhi, cho dù bọn họ mỗi ngày cùng ngủ, Lê Diệu Nam chưa bao giờ xúc động.

Lâm Dĩ Hiên bàng hoàng bất lực, không biết nên làm thế nào mới phải, nếu Lê Diệu Nam thích song nhi, y có thể, cho dù có mang, sau ba tháng chỉ cần chú ý thì một ít chuyện phòng the cũng không ngại. Nhưng Lê Diệu Nam căn bản không có hứng thú với y, mặc cho y có trăm phương ngàn kế cũng vô pháp thi triển. Y biết Lê Diệu Nam thực cố gắng, y cũng thực cố gắng nhưng y rõ ràng bản tính nam nhân, y không tin Lê Diệu Nam có thể nhịn được lâu.

Không trách Lâm Dĩ Hiên sẽ nghĩ như vậy, đương kim thế đạo là như thế, không có nam nhân nào sẽ vì thê tử mà thủ thân như ngọc, huống chi, Lâm Dĩ Hiên còn là một song nhi.

Lâm Dĩ Hiên hoảng hốt cả ngày, thấy Lê Diệu Nam đi thư phòng như bình thường, buổi chiều lại kể chuyện cho y, chạng vạng còn bồi y đi trong sân một vòng, trong lòng mới nhẹ nhàng thở ra.

Buổi tối lúc đi ngủ, Lê Diệu Nam nằm trên giường, vươn tay ôm Lâm Dĩ Hiên vào ngực, cẩn thận tránh bụng của y, hơi tò mò hỏi: “Hôm nay có cái gì không vui sao, nói cho phu quân nghe?”

Lâm Dĩ Hiên sửng sốt, hôm nay y đã cố hết sức che giấu cảm xúc, không nghĩ tới vẫn bị Lê Diệu Nam nhìn ra, nhẹ lắc đầu, chôn đầu càng sâu, dính sát vào ngực Lê Diệu Nam, một tay ôm thắt lưng hắn.
“Làm sao vậy?” Lê Diệu Nam nhíu mày lo lắng, ngày hôm qua Lâm Dĩ Hiên còn tốt, hôm nay không đi đâu, sao cả người liền ủ rũ.

“Không có việc gì.” Lâm Dĩ Hiền rầu rĩ nói, y cũng không thể nói cho Lê Diệu Nam rằng y lo mình không có biện pháp thoả mãn hắn đi.

“Mặt đều sụp hết xuống còn nói là không sao.” Lê Diệu Nam vỗ vỗ lưng Lâm Dĩ Hiên, giống như dỗ hài tử: “Có chuyện gì nói ra, phu quân giúp ngươi giải quyết.”

Ghé vào ngực Lê Diệu Nam, cảm giác được ấm áp từ người bên cạnh, Lâm Dĩ Hiên đột nhiên cảm thấy an tâm, hơi ngẩng đầu, tỉ mỉ nhìn Lê Diệu Nam. Nhìn ánh mắt ân cần của hắn, tròng mắt đen láy của Lâm Dĩ Hiên đảo một vòng, hiện lên một đạo ánh sáng xinh đẹp, tựa hồ đang đánh chủ ý gì đó.

Lê Diệu Nam khẽ nở nụ cười, hắn thích nhìn bộ dáng đầy sức sống của Lâm Dĩ Hiên, một bàn tay đặt trên bụng y, cảm ứng được máy thai, hắn thấy cả người đều thực kiên định, nơi này là phu lang và hài tử của hắn.

Chính là rất nhanh, Lê Diệu Nam không cười nổi, hạ thân bị một đôi tay nhỏ bé linh hoạt nắm chặt, không ngừng gảy.

Lê Diệu Nam cứng ngắc động cũng không dám động, xoay cổ như rối gỗ, ngơ ngác nhìn người bên cạnh.

Lâm Dĩ Hiên lớn mật, mắt cũng không chớp, hung hăng nhìn thẳng Lê Diệu Nam.

Rõ ràng hung hãn như vậy, Lê Diệu Nam lại thấy trong lòng mềm nhũn.

Ánh mắt Lâm Dĩ Hiên trừng rõ to, chỉ sợ ngay cả bản thân y cũng không phát hiện, trong đôi mắt kia là bất an cùng bàng hoàng, giống như nếu mình cự tuyệt, y liền lập tức khóc lên.

Lê Diệu Nam chậm rãi thả lỏng tinh thần, trong lòng nói không nên lời là tư vị gì, hắn biết hành động của Lâm Dĩ Hiên hôm nay khẳng định tiêu tốn thật nhiều dũng khí, mệt hắn còn nghĩ buổi sáng giấu giếm tốt lắm, kỳ thật Lâm Dĩ Hiên là lo lắng đi.

Lê Diệu Nam nhắm mắt lại, lẳng lặng cảm nhận Lâm Dĩ Hiên gảy, đôi tay nhỏ kia thật mềm mại, bất giác khiến hắn hồi tưởng lại phóng túng đêm đó, cái loại tiêu hồn thực cốt ấy. Hạ thân cũng dần dần cứng lên, hắn cảm thấy chỉ cần là một nam nhân, đối với đùa nghịch như vậy liền không có biện pháp không xúc động.

Lâm Dĩ Hiên thấy Lê Diệu Nam ngầm đồng ý động tác của mình, trong lòng nhịn không được vui vẻ, càng nghiêm túc hơn, y không muốn Lê Diệu Nam đi tìm nữ nhân khác, tuyệt đối không muốn.

Người Lê Diệu Nam nóng lên, theo một tiếng kêu rên, rất nhanh, hắn liền phóng xuất, mở hai mắt, cười như không cười liếc nhìn Lâm Dĩ Hiên.

Hai má Lâm Dĩ Hiên đỏ hồng, đầu chôn trong chăn làm rùa.

“Được rồi, ngủ đi.” Lê Diệu Nam nhẹ nhàng ôm y, trong lòng kỳ thật là cảm động, ẩn ẩn lại có một ít đau lòng, tiểu phu lang của hắn, đến tột cùng là có bao nhiêu cảm giác không an toàn mới có thể ra hạ sách này, nhưng mà hắn không phản đối là được. Đột nhiên phát hiện cảm giác cũng không tệ, không có khó khăn như trong tưởng tượng.

Hắn vốn cho là mình đã đủ cố gắng, thẳng đến hôm nay mới hiểu được tiểu phu lang của hắn so với hắn càng thêm cố gắng, càng thêm dụng tâm, cũng làm cho hắn càng thêm cảm động.

Sáng sớm hôm sau, bọn họ là vì sắc mặt tối đen như đáy nồi của hai vị ma ma mà rời giường.

Lê Diệu Nam muốn kêu trời đất chứng giám, hắn với Lâm Dĩ Hiên thật sự trừ bỏ năm ngón tay cái gì cũng không có làm.

Chương 37

Vạn sự khởi đầu nan, loại chuyện này chỉ cần có lần đầu tiên, sau này tựa hồ liền trở nên cứ như vậy mà thành.

Lâm Dĩ Hiên liên tục mấy ngày vừa thấy Lê Diệu Nam liền đỏ mặt, không phải đầu rủ xuống tận cổ thì chính là hết nhìn đông lại nhìn tây mà nói chuyện với hắn. Chỉ cần một ánh mắt của Lê Diệu Nam, khuôn mặt nhỏ nhắn liền đỏ lên, hoang mang bối rối mà nhanh chóng chuyển dời tầm mắt.

Lê Diệu Nam cười thầm, phát hiện một lạc thú nhỏ, không có việc gì liền đùa tiểu phu lang của hắn. Nhìn sắc mặt của Lâm Dĩ Hiên thay đổi rất vui, đặc biệt là bộ dáng vừa thẹn thùng - vừa tức - vừa buồn của y, cả người Lê Diệu Nam cũng tê dại, trong lòng như bị mèo cào, ngứa lợi hại.

Lâm Dĩ Hiên rất ngượng ngùng, hai má yên hồng hiện lên một tia tức giận, lần đầu tiên phát hiện Lê Diệu Nam thật xấu, cứ thích trêu đùa y, nhưng trong lòng cứ nổi lên một tia ngọt ngào là bị làm sao? Biến thành y thật thẹn thùng, thật muốn có một cái mai rùa để trốn vào thì tốt rồi.

Lê Diệu Nam rất đắc ý, chưa từng phát hiện tiểu phu lang của hắn đùa vui như vậy, chỉ cần một ánh mắt ái muội, chiếm chút tiện nghi nho nhỏ, rõ ràng hắn cái gì cũng chưa nói, tiểu phu lang nhà mình liền tưởng tượng đến cả khuôn mặt đều đỏ đến lỗ tai, hai mắt khi thì u oán, khi thì thẹn thùng, khi lại hiện lên một tia ảo não, mà ngay cả nói chuyện cũng lắp bắp. Lê Diệu Nam rất có cảm giác thành tựu, hành động cũng càng ngày càng thậm tệ.

Mọi sự nên lưu một đường để ngày sau còn có thể thoát, lời này đại khái chính là nói Lê Diệu Nam. Hắn cũng không cẩn thận ngẫm lại, thật sự chọc tiểu phu lang nhà hắn buồn bực, hắn sao có thể sống yên ổn, Lâm Dĩ Hiên trước giờ vẫn luôn có thù tất báo.

Qua đoạn thời gian thẹn thùng ban đầu, Lâm Dĩ Hiên dần dần thích ứng, ngay sau đó, cơn sóng trả thù đầu tiên đã tới.

Thế là, Lê Diệu Nam hoảng sợ phát hiện, tiểu phu lang nhà hắn không thẹn thùng, thấy ánh mắt của hắn cũng không tránh né, nhưng đó không phải trọng điểm, trọng điểm là tiểu phu lang nhà hắn ẩn tình đưa tình nhìn hắn, kia là có ý gì?

Đôi tay nhỏ bé cũng bắt đầu trở nên không quy củ, thường thường quăng một cái mị nhãn là có ý gì? Ăn mặc cũng đơn bạc hơn, khi hai người ở cùng một chỗ, quần áo Lâm Dĩ Hiên nửa hở, không lộ này thì lộ kia, giọng nói mềm mại đến tê dại tận xương, khiến hắn nhìn mà tâm hoảng ý loạn, nghe mà da đầu run rẩy.

Quan trọng nhất là tiểu huynh đệ của hắn nếu không trụ vững, mỗi khi nhìn thấy Lâm Dĩ Hiên, trong óc liền hiện lên cảnh tượng đêm đó.

“Phu quân---” Lâm Dĩ Hiên kéo dài giọng nói, mắt híp như tơ liếc nhìn Lê Diệu Nam một cái, cẩn thận che chở bụng, chơi xấu trong lồng ngực hắn không cho buông tay.

“Làm sao?” Toàn thân Lê Diệu Nam đề phòng, hai mắt cảnh giác, chỉ cảm thấy da gà toàn thân đều nổi lên.

Cổ áo Lâm Dĩ Hiên hơi mở rộng, lộ ra xương quai xanh tinh xảo, tay nhỏ nhẹ nhàng lướt qua khuôn mặt tuấn nghị của Lê Diệu Nam, dịu dàng nói: “Phu quân, ngươi không thương ta.”

Trong lòng Lê Diệu Nam như có vạn ngựa lao nhanh, chỉ muốn hô to: "ông trời ơi, mau biến phu lang của hắn trở về đi."

“Sao có thể thế được, người ta thương yêu nhất chính là ngươi.” Lê Diệu Nam cười đến so khóc còn khó coi hơn, mấy ngày trước hắn nói những lời này, rõ ràng khuôn mặt nhỏ của Lâm Dĩ Hiên đỏ bừng, hôm nay sao lại thay đổi.

Lâm Dĩ Hiên mặt mày hớn hở, vứt cho hắn một ánh mắt tán dương, trong mắt đều là ý xấu.

“Ta chỉ biết phu quân tốt nhất.” Lâm Dĩ Hiên cười tủm tỉm nói, hai tay ôm cổ Lê Diệu Nam, thân thể còn kề sát chỗ hiểm yếu của hắn mà ma xát.

Lê Diệu Nam khóc không ra nước mắt, cái loại cảm giác đau cũng sung sướng này là chuyện gì xảy ra?

Sợ Lâm Dĩ Hiên lại ra cái quỷ chủ ý gì, Lê Diệu Nam vội vàng ôm y đến nhuyễn tháp, cẩn thận dặn dò: “Ngươi nghỉ ngơi trước, ta đi đọc sách một lát, buổi tối lại đến với ngươi.” Xem nhẹ tốc độ chạy ra khỏi cửa của hắn, hành động thân thiết vừa rồi của Lê Diệu Nam thật hoàn mỹ.

Ra cửa, Lê Diệu Nam đầu đầy mồ hôi, chết tiệt! Không chạy thì làm gì, hắn là nam nhân bình thường được không, tiểu huynh đệ muốn ngẩng đầu, làm hay không làm đây?

Cái trò mèo vờn chuột này biến thành Lê Diệu Nam vừa nhìn thấy Lâm Dĩ Hiên liền chạy trối chết. Cho nên nói, quả báo tới nhanh lắm, chính là nói hắn.

Lâm Dĩ Hiên rốt cuộc hiểu ra vì sao Lê Diệu Nam thích trêu chọc mình như vậy, thì ra nhìn Lê Diệu Nam biến sắc mặt thật sự rất vui.

Lâm Dĩ Hiên phát hiện ra một lạc thú mới, chính là có cơ hội liền biến đổi phương thức mà quyến rũ Lê Diệu Nam, có thể thành công là tốt nhất, không thành công cũng không tổn thất gì. Tuy nói thấy Lê Diệu Nam tránh y như rắn rết, trong lòng có chút bị thương nhưng y cảm thấy chậm rãi quen là được, nói không chừng ngày nào đó liền bắt được Lê Diệu Nam, vậy y nhất định phải làm một yến hội lớn, chúc mừng ba ngày ba đêm.
Lâm Dĩ Hiên đột nhiên phát giác, da mặt dày cũng không phải không có lợi.

Hai vị ma ma không biết nội tình, thấy thiếu gia nhà mình với cô gia làm ẩu như thế, rõ ràng ban ngày ban mặt liền mắt đi mày lại, các bà lo lắng, trên mặt là đủ loại màu sắc đổi tới đổi lui.

Mỗi ngày hai mắt trông mong nhìn, cổ duỗi đến dài hơn cả đầu, chỉ sợ xảy ra cái gì sơ xuất, không chỉ các bà không được việc, lại càng không xứng đáng với tín nhiệm của phu nhân xa ở kinh thành.

Cô gia của các bà cái gì cũng tốt, đối với thiếu gia nhà mình cũng yêu thương vô hạn, chính là có chút không biết tiết chế.

Vì thế, hai vị ma ma theo dõi càng thêm nghiêm mật.

Lê Diệu Nam chưa từng cảm tạ các bà như vậy, Lâm Dĩ Hiên nhiệt tình thật sự khiến người có chút ăn không tiêu, liền tính hắn muốn làm, thấy bụng lớn như vậy cũng không thể không bằng cầm thú.

Huống chi Lê Diệu Nam hơi chột dạ, cũng có chút áy náy, kỳ thật hắn còn chưa chuẩn bị tốt tâm lý. Hắn có thể xác định mình rất có hảo cảm với Lâm Dĩ Hiên, tuy nói chưa đến trình độ yêu nhưng khẳng định là thích, nhưng bảo hắn thật sự làm gì đó với Lâm Dĩ Hiên, hiện giờ hắn còn có chút rối rắm. Nhưng hắn cũng không sốt ruột, hắn cảm thấy có một số việc đến lúc đó tự nhiên sẽ nước chảy thành sông, bọn họ ngay cả chuyện thân mật cũng đã làm rồi, hắn cảm thấy ngày nào đó hẳn sẽ không xa.

Thời gian ngay tại hai người kẻ truy người trốn, cười cười - nháo nháo nhoáng cái đã qua.

Hai mươi hai tháng sáu, sinh thần Lê Diệu Nam đến.

Bụng Lâm Dĩ Hiên hiện giờ đã sắp chín tháng, lớn lắm, hành động cũng trở nên chậm chạp, không dám vui đùa với Lê Diệu Nam nữa, hai chân cũng bắt đầu sưng phù, mỗi ngày thân thể đều thực mệt mỏi, tinh thần cũng có chút bất mãn.

Lê Diệu Nam chăm sóc y càng thêm cẩn thận, mỗi ngày ngoại trừ đọc sách, thời gian còn lại vẫn luôn cùng y.

Buổi tối chân Lâm Dĩ Hiên bị rút gân, cho dù là khuya khoắt, Lê Diệu Nam cũng sẽ đứng lên giúp y xoa bóp, giúp y bớt chịu khổ.

Lâm Dĩ Hiên cảm động, kỳ thật việc này hoàn toàn có thể giao cho hạ nhân làm, nhưng Lê Diệu Nam tự mình ra trận, cảm động đến chỗ mềm mại nhất sâu trong nội tâm y, bảo y sao có thể không yêu. Cảm nhận được hài tử trong bụng máy thai, nhìn nam nhân bên người hết sức chuyên chú, chuyện của kiếp trước giống như đã cách y rất xa, đời này quyết định chính xác nhất của y, một là rời khỏi hầu phủ, hai là kê đơn Lê Diệu Nam, thủ đoạn tuy rằng ti tiện nhưng y không hối hận, hiện giờ hạnh phúc làm y cảm động đến muốn khóc.

Ông trời nhất định là thấy y kiếp trước chịu khổ rất nhiều, cho nên mới an bài một nam nhân như vậy bồi thường cho y sao? Lâm Dĩ Hiên chân tâm cảm kích trời xanh, cho y một cơ hội sống lại. Nhu hoà nhìn nam nhân bên người, Lâm Dĩ Hiên tính toán nên an bài cho hắn một sinh thần yến như thế nào.

Chính Lê Diệu Nam cũng đã sớm quên, đời trước sinh nhật của hắn là vào tháng mười, đời này từ sau khi Trương thị qua đời, hắn chưa bao giờ ăn mừng sinh thần, sao còn nhớ rõ sinh thần của mình là ngày nào.

Cho nên, hôm nay khi Lê Diệu Nam đi vào thư phòng, thấy trên bàn đặt một hộp gỗ tinh xảo cộng với một tờ giấy nhỏ, hơi sửng sốt một chút, nhìn hạ nhân hầu hạ bên cạnh: “Đây là…”

Tuyết Trản ý cười doanh doanh, chủ quân lúc trước đã dặn dò nhất định không thể nói cho chủ tử, cô làm sao sẽ không biết thức thời, mấy ngày nay cô xem như đã nhìn ra, chủ tử mặc dù là gia chủ nhưng sự vụ trong nhà vẫn là do chủ quân định đoạt, Tuyết Trản làm phản không hề áp lực, cười nói: “Chủ tử mở ra nhìn thì sẽ biết, nô tỳ ra ngoài trước.”

Lê Diệu Nam không còn gì để nói, nha đầu kia quả thực phản thiên, ai cho cô lá gan lớn như vậy.

Nói, không phải là hắn cho sao? Chỉ cần hắn có chút dị nghị, bọn nha đầu nào dám làm càn.

Mở tờ giấy ra nhìn, trong lòng Lê Diệu Nam có một loại tư vị nói không nên lời, có một chút vui sướng, còn có một ít giật mình, lúc này hắn mới nhớ tới, thì ra hôm nay là sinh thần của mình sao?

Cho dù hắn không thèm để ý ngày này nhưng phần dụng tâm này của Lâm Dĩ Hiên lại khiến hắn vui vẻ, có một người có thể lúc nào cũng nhớ đến mình, cảm giác thật tốt.

Nhìn chữ viết phiêu dật trên giấy, chúc hắn sinh thần khoái hoạt, trong hộp gỗ chứa một khối ngọc bội trong suốt sáng bóng, vừa thấy liền biết giá trị xa xỉ. Ngọc bội trơn nhẵn, thực dễ dàng nhìn ra là thường xuyên có người chạm đến, Lê Diệu Nam nhớ rõ, ngọc bội này là trang sức trên người Lâm Dĩ Hiên, hiện giờ lại làm lễ vật đưa cho mình.

Lê Diệu Nam thầm nghĩ, này có tính là tín vật đính ước không, liền đeo ngọc bội lên người.

Buổi chiều lúc ăn cơm, còn cố ý bày ra cho Lâm Dĩ Hiên nhìn.

Lâm Dĩ Hiên hé miệng cười nhẹ, thật cao hứng khi thấy Lê Diệu Nam coi trọng lễ vật y đưa.

Trong lòng do dự một chút rồi nắm tay Lê Diệu Nam, kéo hắn ngồi vào cạnh bàn cơm, đôi mắt trong suốt phát sáng, hiện lên một tia chờ mong, lẳng lặng nhìn Lê Diệu Nam chờ đợi câu trả lời của hắn.

Lê Diệu Nam nhíu mày, theo Lâm Dĩ Hiên ngồi xuống, muốn xem y còn có vui vẻ kinh ngạc gì khác.

Ánh mắt nhẹ nhàng đảo qua, phát hiện một bàn đồ ăn đều là những món ngày thường hắn thích, nhưng màu sắc có vẻ không đúng lắm, thấy ngón tay đỏ ửng của Lâm Dĩ Hiên, hắn bỗng hiểu ra, vui vẻ đồng thời dâng lên một tia đau lòng.

“Sao lại tự mình động tay làm?” Lê Diệu Nam hơi trách cứ liếc nhìn y, cầm tay Lâm Dĩ Hiên, ngậm ngón tay y vào miệng. Động tác tự nhiên như vậy, chuẩn xác như vậy, không có bất luận cái gì đột ngột.

“Ta muốn tự mình động tay làm, ta thích.” Lâm Dĩ Hiên hai má đỏ ửng, thẹn thùng gục đầu xuống, đây là lần đầu tiên Lê Diệu Nam chủ động làm động tác thân mật như vậy.

“Về sau không cho, ta đau lòng.” Lê Diệu Nam trầm thấp nở nụ cười, sau đó lại nhíu mày nhìn ngón tay đỏ hồng của y.

“Không sao, sau này ta sẽ cẩn thận.” Lâm Dĩ Hiên nhỏ giọng nói, làm song nhi ở nhà cao cửa rộng phủ đệ, nấu cơm vốn là khoá trình tất yếu, trước kia y lại không học, hiện tại ẩn ẩn có chút hối hận, y phát hiện loại cảm giác rửa tay nấu canh này thật hạnh phúc, cũng thật thoả mãn.

Lê Diệu Nam bôi thuốc cho y rồi mới dùng cơm.

Nhìn một bàn đầy đồ ăn, trong lòng ấm dào dạt, tiểu phu lang của hắn nhất định mất không ít tâm tư đi, tay nghề của Lâm Dĩ Hiên không tính là tốt nhưng hắn lại cảm thấy không có gì ngon bằng.

Chương 38

Qua sinh thần Lê Diệu Nam, thời gian càng lúc càng gấp rút.

Lê Diệu Nam chỉ hận không thể một người chia đôi, dự tính ngày Lâm Dĩ Hiên sinh là mùng hai tháng tám, thi huyền là mùng ba tháng bảy, thi hương là mùng ba tháng chín, hắn rất sợ mình sẽ không có mặt lúc hài tử sinh ra.

Nhưng bảo hắn buông tha lần khoa cử này là không thể, không chỉ vì bản thân hắn, còn vì muốn cho phu lang và hài tử của mình một hoàn cảnh sinh hoạt tốt. Hắn hiểu rất rõ cấp bậc chế độ xã hội đương thời, hắn không nghĩ, cũng không muốn phu lang mình và hài tử vĩnh viễn thấp hơn người khác một bậc.

Lâm Dĩ Hiên thấy hắn mấy ngày nay mặt cau mày có, làm sao không đoán ra tâm tư của hắn.

Buổi sáng dùng xong cơm sớm, Lê Diệu Nam đang muốn đi thư phòng, Lâm Dĩ Hiên gọi hắn: “Chờ một chút.”

Lê Diệu Nam quay đầu, kinh ngạc nhìn y, thấy sắc mặt Lâm Dĩ Hiên nghiêm túc, cho rằng y có chuyện gì, thân thiết hỏi: “Làm sao vậy?”

Lâm Dĩ Hiên tinh tế nhìn nam nhân trước mắt, bởi vì thường xuyên cầm bút mà thành chai tay, thật lâu sau, bên môi cong lên một nụ cười nhẹ: “Đừng lo lắng, ta rất tốt, hài tử cũng sẽ khoẻ mạnh, chúng ta sẽ chờ ngươi trở về, cho nên…” Đừng nhíu mày được không?

Lâm Dĩ Hiên vươn một bàn tay, nhẹ nhàng vuốt ve mày hắn, giống như muốn vuốt đi phiền não của hắn.

Lê Diệu Nam hơi ngẩn ra, thở dài một tiếng, gắt gao ôm người vào ngực, đúng là bởi vì y hiểu chuyện nên trong lòng hắn mới khó chịu.

Kỳ thật y sao lại không muốn phu quân ở bên mình khi sinh, nhưng y càng hiểu rõ dã tâm của nam nhân, tiền đồ danh vọng đâu phải thứ có thể dễ dàng buông tha, huống chi, sở dĩ phu quân vội vàng như vậy, ngoài việc muốn trở nên nổi bật, càng nhiều là vì y, muốn giúp y tranh một hơi.

Rõ ràng y rất ít nhắc tới Cảnh Dương hầu phủ, nhưng nhìn vẻ mặt của phu quân, Lâm Dĩ Hiên khó hiểu chính là biết phu quân đang đau lòng mình. Y cảm thấy mình hẳn nên thoả mãn, có một phu quân tốt như vậy, là phúc khí y tu luyện mấy đời, cho nên y nhất định sẽ không kéo phu quân lui về phía sau, y sẽ chiếu cố tốt bản thân, cũng sẽ chiếu cố tốt hài tử, để lần này phu quân tham gia khoa cử không có bất luận buồn phiền gì ở nhà.

Nhưng mọi chuyện đều ngoài ý muốn, rất nhanh hai người bọn họ không cần lo lắng nữa, Lê Diệu Nam còn vì vậy mà đại phát tính tình, lần đầu tiên từ khi Lâm Dĩ Hiên mang thai, tức giận với y, liên tục ba ngày không để ý người ta.

Hai mươi bảy tháng sáu, Lê Diệu Nam chuẩn bị chỉnh tề hành trang đi thi, nguyên chủ tham gia thi huyền không chỉ một lần, đối với Lê Diệu Nam mà nói, cũng coi như là quen thuộc. Đối với cuộc thi này hắn rất nắm chắc, trong lòng cũng không sốt ruột, từ Dương Châu đến Hàng Châu cùng lắm cũng chỉ một ngày rưỡi, hắn tính đầu tháng bảy thì xuất phát, như vậy có thể ở cùng Lâm Dĩ Hiên thêm vài ngày.

Lúc này có đồ từ kinh thành gửi tới, ngoài vật dụng cho hài tử, còn có hai bà vú.

Lê Diệu Nam đối với vị nhạc mẫu này có chút dở khóc dở cười, hài nhi của bọn họ còn chưa xuất thế, hắn với Lâm Dĩ Hiên cũng chưa quan tâm, nhạc mẫu sợ bọn họ không có kinh nghiệm, lâu lâu lại gửi người đến, không thì là đưa đồ, ăn, dùng, mặc, trong ngoài mọi thứ đều chu toàn.

Bên Trương gia cũng thế, thái phu nhân lo phu phu bọn họ không cẩn thận, làn da anh nhi mềm mại, mặc phải mặc tơ lụa, tã cũng phải dùng gấm vóc, Trương thái phu nhân cả ngày quan tâm bận rộn, ngược lại đôi phụ mẫu chân chính không có chuẩn bị gì.

Lúc này, Lâm mẫu lại đưa bà vú đến, Lê Diệu Nam cảm động, từ khi ông nội qua đời, chưa có trưởng bối nào quan tâm hắn như vậy, dù là dính ánh sáng của Lâm Dĩ Hiên nhưng ca tế cũng tính là nửa hài tử còn gì.

Lâm Dĩ Hiên an bài bà vú ở Tây Uyển, cho người đưa đồ Lâm mẫu gửi tới vào kho, lúc này mới mở thư ra.

“A!” Lâm Dĩ Hiên nhíu mày, lật thư lên xuống, nhìn hạ nhân truyền tin: “Thư của ca ca đâu?” Lâm Trí Viễn giúp y xử lý sản nghiệp ở kinh thành, mỗi lần mẫu thân gửi thư, ca ca sẽ tiện thể gửi luôn cả sổ sách.

“Ôi, công tử của ta, tứ thiếu gia chính là người bận rộn, lần này phu nhân gửi đồ đến, tứ thiếu gia nào có thời gian viết thư.” Chu bà tử cười nói, mụ là hồi môn nha hoàn bên người Lâm mẫu, sau thì làm ma ma, trước mặt hai vị thiếu gia cũng có vài phần thể diện, nói chuyện không có cố kỵ.

Sắc mặt Lâm Dĩ Hiên trầm xuống: “Ngươi nói bậy, ca ca làm sao? Ở kinh thành rốt cuộc xảy ra chuyện gì?” Nếu không ca ca tuyệt đối sẽ không như vậy.

Da đầu Chu bà tử run lên, mụ là nhìn cửu thiếu gia lớn lên, cửu thiếu gia lúc nào thì có khí thế như vậy. Nhưng từ khi cửu thiếu gia náo loạn ra cái chuyện kia, cả người giống như đều thay đổi. Những ngày này hẳn là bởi vì mang thai nên mới đổi tính, nhưng đúng là doạ người.

Lê Diệu Nam thấy sắc mặt Lâm Dĩ Hiên trắng bệch, vội vàng an ủi: “Đừng gấp, nghe mụ nói đã, nói không chừng đại ca thật có chuyện gì chậm trễ.”
Lâm Dĩ Hiên hung hăng nhìn thẳng Chu bà tử, trong mắt loé tia sáng hung ác, ánh mắt sắc bén như dao, chỉ liếc một cái là có thể đâm thủng người: “Ngươi nói!”

“Này…” Chu bà tử ấp úng khó xử, phu nhân ngàn dặn vạn dò, nhất định không thể để cho cửu thiếu gia biết, mụ biết làm sao bây giờ.

Chu bà tử chần chừ càng làm cho lòng Lâm Dĩ Hiên trầm xuống, ngực giống như có một ngọn lửa cháy hừng hực, chỉ hận không thể kéo bà tử này ra ngoài chém, hung hăng nói: “Ngươi không nói, ta liền đánh cho ngươi nói, người đâu!”

Vài hạ nhân từ ngoài phòng tiến vào.

Lâm Dĩ Hiên sắc mặt âm trầm, ánh mắt tàn nhẫn, tức giận đến có chút không thở được: “Kéo bà tử này ra ngoài đánh thật mạnh cho ta!”

Chu bà tử cả kinh, lúc này mới bắt đầu sợ hãi, chặn lại nói: “Cửu thiếu gia, ta chính là hồi môn nha hoàn của phu nhân, không có công lao cũng có khổ lao.”

Lâm Dĩ Hiên cười lạnh, chính bởi vì mụ là hồi môn nha hoàn mình mới lo lắng, nhà nương của mẫu thân như thế nào y không phải không biết, nếu bọn họ dụng tâm một chút, mẫu thân sao có thể tự sát trước đại môn Cảnh Dương hầu phủ.

Lâm Dĩ Hiên gắt gao nhíu mày, tay che bụng, ẩn ẩn có chút không thoải mái.

Lê Diệu Nam thấy thế không vui, lần đầu tiên yên lặng đối với Lâm Dĩ Hiên: “Tức giận hại thân, ngươi ngồi yên.”

Lâm Dĩ Hiên trợn mắt, trong lòng sớm bị lo lắng chiếm đầy: “Đó là ca của ta!”

Lê Diệu Nam nghiêm mặt, nhớ kỹ y là dựng phu nên không nỡ trách cứ, kiên nhẫn khuyên giải: “Hỏi rõ ràng rồi nói tiếp, đại ca làm việc đều có đúng mực, ngươi đừng quá lo lắng, sẽ không có chuyện gì.”

Lâm Dĩ Hiên mặt không đổi sắc, trên khuôn mặt lạnh băng nhìn không ra bất luận cảm xúc gì, giống như trở lại thời điểm mới quen.

Lê Diệu Nam đột nhiên cảm thấy có chút vô lực, nhưng loại tình huống này hắn có thể lý giải, hắn vẫn luôn biết Lâm Trí Viễn và Lâm mẫu chính là uy hiếp của Lâm Dĩ Hiên. Ánh mắt Lê Diệu Nam không tốt, lạnh lùng nhìn chằm chằm Chu bà tử.

Chu bà tử biết, chỉ cần thiếu gia và cô gia ra lệnh một tiếng, mụ sẽ bị kéo ra ngoài đánh, vội vàng khóc: “Thiếu gia, không phải lão nô không muốn nói, mà là phu nhân đã dặn đò, nếu nói cho ngài biết nhỡ động thai khí thì thế nào.”Trong lòng Lâm Dĩ Hiên chợt lạnh, không biết nhớ ra cái gì, vẻ mặt trở nên đờ đẫn, lộ ra loại cảm giác tâm như tro tàn.

Lê Diệu Nam nhíu mày, bà tử này nói chuyện che che lấp lấp, chẳng phải là khiến người càng lo lắng, lạnh lùng nói: “Bảo ngươi nói liền nói, ở đây không phải hầu phủ, không phải chỗ cho ngươi khóc lóc om sòm.”

Chu bà tử bị nghẹn một chút, lau nước mắt căn bản không tồn tại, khóc ròng nói: “Tứ thiếu gia ngã ngựa gãy chân, hiện giờ nằm trên giường không dậy nổi, đại phu đều nói không chữa được, phu nhân nào dám cho ngài biết.”

Chân Lâm Dĩ Hiên mềm nhũn, thiếu chút nữa thì không đứng vững, Lê Diệu Nam vội vàng đỡ lấy y.

“Sao có thể, ngươi nói láo, ca ca không có việc gì.” Lâm Dĩ Hiên hoảng hốt, nói năng lộn xộn, ngay cả hai mắt cũng trở nên trống rỗng, cả người đều lộ ra một loại thần sắc điên cuồng. Đời trước ca ca rõ ràng sống tốt, sao lại bị ngã gãy chân, chẳng lẽ là tại y, tại y nói với ca ca những lời kia.

“Không….” Lâm Dĩ Hiên đau đầu như muốn nứt ra, bụng quặn lên từng cơn, khuôn mặt đau khổ vặn vẹo.

“Dĩ Hiên!” Lê Diệu Nam vô cùng lo lắng, dùng sức kéo mạnh bả vai Lâm Dĩ Hiên để y nhìn mình: “Chưa đến mức cắt bỏ, ngươi còn hoài hài tử, ít nhất phải nghĩ cho hài tử đã chứ.”

“Không, ca ca…” Hai mắt Lâm Dĩ Hiên vô thần, sau khi sống lại, kỳ vọng lớn nhất đời này của y chính là người nhà không có việc gì, ca ca nếu có sơ xuất gì thì làm sao y chịu nổi. Nhớ rõ đời trước thời gian này ca ca đã thành hôn với tiểu thư Nguyên gia, tất nhiên không có sự kiện ngã ngựa này. Lâm Dĩ Hiên chưa từng hối hận như thế, ỷ vào có ký ức của kiếp trước, tự cho là muốn tốt cho ca ca, y hối hận, y thật sự hối hận, y tình nguyện ca ca cưới tiểu thư Nguyên gia, chỉ cần ca ca có thể bình an vô sự.

Là y hại ca ca, Lâm Dĩ Hiên chui vào vỏ ốc. Tại sao y lại vì chuyện của kiếp trước mà bài xích nữ nhân Nguyên gia gả vào, nếu đã biết trước thì còn sợ không tính kế được Nguyên gia sao? Ca ca nếu xảy ra chuyện gì, cả đời này y cũng sẽ không tha thứ cho mình.

Hạ thân Lâm Dĩ Hiên xuất hiện vết máu, đỏ tươi đến chói mắt lòng hoảng hốt. Y lại không cảm nhận được bất kỳ đau đớn nào, chỉ trầm ngâm trong suy nghĩ của mình, giống như bài xích hết thảy xung quanh mình. Đại não đã sớm bị áy náy, tự trách, hối hận, các loại suy nghĩ phức tạp chiếm đầy, cả người đều vô tri vô giác.

Lê Diệu Nam lòng như lửa đốt, thấy quần áo Lâm Dĩ Hiên bị máu tươi nhiễm đỏ, nhanh chóng ôm người lên, hô to ma ma bên cạnh: “Đi gọi bà đỡ, nhanh lên.”

Lê Diệu Nam gấp đến độ hai mắt đều đỏ, đặt Lâm Dĩ Hiên lên giường, thấy y vẫn một bộ muốn chết không muốn sống, dùng sức lay y, cả giận nói: “Lâm Dĩ Hiên, ngươi nghe ta nói đây, ngươi nếu không cần hài tử, tiểu gia ta ngày mai bước đi.”

“Không! Ngươi đừng đi, không cho đi.” Lâm Dĩ Hiên hoảng sợ vươn tay quơ quào giữa không trung, tựa hồ muốn bắt cái gì đó. Không biết là Lê Diệu Nam rống giận bừng tỉnh y hay là đau đớn dưới bụng khiến y hoàn hồn, Lâm Dĩ Hiên nắm chặt tay Lê Diệu Nam, chết cũng không buông, vẻ mặt yếu ớt như một con búp bê vải rách nát đụng một cái liền hỏng: “Ngươi đừng đi, ta không cho ngươi đi!”

Lê Diệu Nam mặt âm trầm lạnh lùng nhìn y: “Sinh hài tử cho tốt, ngươi nếu có chuyện gì, ta sẽ không chờ ngươi.”

Lâm Dĩ Hiên đau đến ứa mồ hôi lạnh, nhất thời không biết nên nói cái gì cho phải, vừa cao hứng, lại có một ít chua xót. Y biết Lê Diệu Nam nói thật, Lê Diệu Nam căn bản không thích song nhi, nếu mình chết, hắn khẳng định sẽ tiếp tục cưới người khác, vì hài tử, vì trượng phu, mình không thể xảy ra chuyện gì.

Bà đỡ lúc này vội vã chạy đến, thấy Lê Diệu Nam còn ở bên trong liền đuổi hắn ra ngoài.

Lâm Dĩ Hiên chịu đựng cơn đau miễn cưỡng đứng dậy, chờ mong nhìn Lê Diệu Nam, cố hết sức hỏi: “Ca ca ta…”

Lê Diệu Nam thấy y còn nhắc tới ca ca, giận run cả người, thản nhiên nói: “Ngày mai ta sẽ phái người đi tìm hiểu, tai nghe không bằng mắt thấy.” Nói xong cũng không quay đầu lại, không chút nào lưu luyến xoay người rời đi.

Thấy Chu bà tử bên ngoài, Lê Diệu Nam tiến lên đạp mụ hai cái, Lâm Dĩ Hiên nếu có chuyện gì, hắn nhất định sẽ làm cho mụ chôn cùng! Chỉ vào mấy hạ nhân bên cạnh, cả giận nói: “Tha ra ngoài cho ta, đánh mụ hai mươi gậy.”

Nếu sợ bị đánh như vậy, hắn cho mụ nếm đủ, nô tài không dùng được, sống cũng vô dụng.

Lê Diệu Nam hôm nay thật sự bị tức đến tàn nhẫn, vừa giận Lâm Dĩ Hiên không yêu tiếc thân thể mình, vừa tức mình khi đó sinh ra sợ hãi. Thấy Lâm Dĩ Hiên đầy người là máu, Lê Diệu Nam thừa nhận hắn sợ hãi, hắn sợ phu lang sớm chiều ở chung với hắn cứ như vậy mà rời khỏi mình.

Chương 39

Không bao lâu, trong phòng truyền ra từng trận âm thanh ồn ào, có tiếng bà đỡ kêu to, còn có tiếng rên rỉ mơ hồ.

Lê Diệu Nam gấp đến độ đi đi - lại lại bên ngoài, chỉ cảm thấy cả người lạnh lẽo, tay chân như nhũn ra.

Bên kia, Chu bà tử bị đánh đến kêu la ỏm tỏi, hai phía âm thanh làm hắn tâm phiền ý loạn, chỉ vào một người bên cạnh, giận dữ nói: “Bịt mồm mụ lại.”

Tiểu nha đầu lên tiếng, nhanh chóng chạy đi, hiểu được chủ tử nhà mình hiện tại hoả khí lớn, không dám chậm trễ.

“Sao bên trong không có tiếng nữa?” Áp khí trên người Lê Diệu Nam càng ngày càng thấp, cả người đều âm trầm, ánh mắt nhìn phòng sinh đỏ bừng.

Vẫn là Lưu má má thấy hắn không chịu nổi, mới khuyên nhủ: “Thai đầu đều như vậy, về sau thì tốt rồi, hiện tại không kêu là để giữ khí lực, miễn cho thời điểm sinh không có sức. Cô gia vẫn nên tìm chỗ nào ngồi xuống một chút, yên tâm, hai vị tiếp sinh ma ma bên trong rất có kinh nghiệm, công tử lại dưỡng rất tốt, nhất định sẽ không xảy ra chuyện gì.”

Nghe xong lời ma ma khuyên giải, Lê Diệu Nam cảm thấy an tâm hơn, chính là không đợi hắn ngồi bao lâu, trong phòng bưng ra một chậu máu loãng làm hắn hết hồn, tâm vừa buông xuống lại bị kéo lên.

Lưu má má không lời gì để nói, trong lòng đồng thời cũng thực vui mừng, công tử nhà mình không gả sai người, vị cô gia này vừa thấy chính là một người tốt, biết thương người.

Người trong phòng vội vội vàng vàng, hạ thân Lâm Dĩ Hiên càng lúc càng lớn, tiếp tục kêu thảm thiết, trong đó còn kèm theo thanh âm bình tĩnh có lực của bà đỡ, không ngừng bảo y dùng sức.

Lê Diệu Nam gấp đến độ xoay quanh bên ngoài, tâm cũng càng ngày càng trầm, hắn cũng muốn học bình tĩnh, cũng muốn an tâm chờ đợi nhưng người bên trong là phu lang và hài tử của hắn, lại là sinh non, thế này bảo hắn có thể nào không nóng nảy.

Theo thời gian trôi, đã qua một buổi tối, sáng sớm ngày hôm sau, trời vừa mới tờ mờ sáng, tiếng anh nhi khóc đánh vỡ yên lặng buổi bình minh.

Lê Diệu Nam thực doạ người mà mềm nhũn xuống, ngã ngồi trên bậc thang nơi mái hiên, lăng lăng không dám tin: “Sinh?”

Một tiếp sinh ma ma đi ra chúc: “Chúc mừng cô gia, chúc mừng cô gia, công tử sinh một đại bàn tiểu tử, mẫu tử đều an.”

Lê Diệu Nam thở phào một hơi thật sâu, thẳng đến khi nghe thấy mẫu tử đều an, hắn mới phát hiện đầu đầy mồ hôi, vội vàng tiếp nhận lời chúc mừng, nhanh như gió xông vào phỏng, chỉ thấy Lâm Dĩ Hiên sắc mặt tái nhợt, mệt đến ngủ trầm, sợi tóc đen nhánh cùng gò má ướt đẫm mồ hôi, cả người giống như mò ra từ trong nước.

Nhớ tới hôm nay sinh non hài tử, Lê Diệu Nam còn giận Lâm Dĩ Hiên nhưng nhìn bộ dáng y hơi thở mỏng manh, trong lòng lại nhịn không được một hồi thương tiếc. Nhưng không thể dễ dàng bỏ qua cho y như vậy, ít nhất cho đến khi Lâm Dĩ Hiên nhớ, miễn cho y lại không coi thân thể mình ra gì.

Bà đỡ tắm rửa cho hài tử xong, bọc vải, ôm tới cho Lê Diệu Nam nhìn, cười nói: “Đúng sáu cân hai lạng, là một tiểu tử cường tráng.”

Lê Diệu Nam thấy hài tử nho nhỏ trong lòng như nhũn ra, cảm giác thứ hai chính là thật xấu,, ghét bỏ nhíu mày: “Quá khó coi, một chút cũng không giống ta.”

Bà đỡ nghe thấy liền cười: “Tiểu hài tử đều như vậy, dưỡng vài ngày da liền căng, nhìn cái mũi nhỏ đôi mắt nhỏ này, không phải là theo cô gia sao.”

Lê Diệu Nam làm sao lại thật sự ghét bỏ nhi tử, trong lòng ấm áp, không có hài tử thì không biết, cảm thấy đó là sinh vật phiền toái nhất trên đời, có hài tử mới phát hiện, nháy mắt nhìn thấy hài tử, tâm của mình giống như trở nên viên mãn, có phu lang, có nhi tử, hắn ở cổ đại có một gia đình chân chính.

Bà đỡ thấy hắn thích, đưa anh nhi cho hắn ôm.

Lê Diệu Nam cứng ngắc hai tay tiếp nhận nhi tử, thân thể động cũng không dám động, sợ làm đau một đoàn nho nhỏ trong lòng, gấp đến độ bà đỡ lớn tiếng ồn ào: “Ngài mau ôm nó đi.”
Bà đỡ buồn cười, mới làm phụ thân ai cũng như vậy, cười nói: “Không sao, ngài nhẹ nhàng một chút, ngài ôm như vậy tiểu hài tử mới thoải mái.” Nói xong bà liền dạy Lê Diệu Nam cách ôm hài tử.

Lê Diệu Nam chỉ cảm thấy thật con m* nó mệt, bế hài tử trong chốc lát rồi lại đưa bà đỡ, thật sự sợ hắn không cẩn thận, tay không biết nặng nhẹ, làm đau hài tử thì thế nào.

Trong lòng hoàn toàn trầm tĩnh lại, Lê Diệu Nam mới cảm giác được một trận mỏi mệt, hôm nay hắn mệt đến ngất ngư, thấy trong phòng hết thảy đâu vào đấy, bà vú cũng đứng chờ một bên, hai vị ma ma thì chỉ huy hạ nhân vội đến vội đi.

Lê Diệu Nam nói một tiếng, đi phòng cách vách, ngã lên giường liền ngủ thật say. Ngủ một giấc thẳng đến buổi chiều.

Trong lúc đó Lâm Dĩ Hiên tỉnh lại một lần, thấy anh nhi mềm mềm, trong lòng áy náy một hồi, thiếu chút nữa cũng bởi vì sai lầm của y mà khiến hài tử không đến được trên đời, đây là hài tử y hy vọng hai đời, trăm phương nghìn kế có được.

Nguy hiểm thật, Lâm Dĩ Hiên tự trách, không thấy Lê Diệu Nam trong phòng, có chút lo lắng, y biết phu quân lần này thật sự tức giận, ngẩng đầu nhìn bà vú: “Phu quân đâu?”

“Cô gia ở cách vách, vẫn luôn chờ ngài sinh xong hài tử mới đi ngủ, tiểu thiếu gia cũng thật tuấn, cực kỳ giống cô gia, ngài không biết cô gia khi đó sốt ruột lắm, nghe thấy ngài sinh hài tử, ngay cả đứng cũng không vững.” Bà vú cười nói, bà là nô tài ở thôn trang của Lâm mẫu, khế thân cả nhà đều nằm trong tay Lâm mẫu, thái độ đối với Lâm Dĩ Hiên miễn bàn có bao nhiêu cung kính, càng là lựa trước nói sau.

Lâm Dĩ Hiên nghe vậy sắc mặt quả nhiên cũng thay đổi, bao phủ một tầng ánh sáng ấm áp. Hôm qua nghe thấy tin ca ca gãy chân, trong não y trống rỗng, tâm loạn như ma, cho nên mới không biết đúng mực, lúc này y mới có tâm tình tự hỏi những lời Chu bà tử nói hôm qua, dù sao vô luận thế nào, y không tin đại ca thật sự xảy ra chuyện.

Cẩn thận nghĩ lại, trong lời nói của Chu bà tử có rất nhiều lỗ hổng, y cũng là quan tâm quá sẽ bị loạn nên mới không nhận ra. Phải biết, trong hầu phủ, nếu đại ca thật sự ngã gãy chân, thế nào cũng phải thỉnh ngự y đến, nhưng nghe ý tứ trong lời nói của Chu bà tử, là đại phu nói chân ca ca không chữa được, điều này sao có thể. Trong lòng có nghi hoặc, Lâm Dĩ Hiên kiềm chế tính tình, hiện giờ có phu quân, có nhi tử, không thể như hôm qua không để ý đến thân thể mình, thấy sắc mặt phát trầm của Lê Diệu Nam, nói thật, trong lòng y vẫn có chút sợ hãi.

Rốt cuộc vẫn mệt mỏi, Lâm Dĩ Hiên suy nghĩ trong chốc lát, không bao lâu lại thiếp đi.

Lê Diệu Nam ghi tạc chuyện của đại ca trong lòng, buổi chiều sau khi tỉnh lại, cho người đi kinh thành tìm hiểu tin tức, phái đi là một quản sự thủ hạ của Lâm Dĩ Hiên, dù sao so với người của hắn, hạ nhân bên người Lâm Dĩ Hiên quen thuộc kinh thành hơn, cũng dễ dàng tìm hiểu được chuyện của Cảnh Dương hầu phủ.

Lê Diệu Nam bận bịu xong hết thảy, bỗng nhớ tới, sáng nay hình như hắn quên một việc quan trọng, vội vàng gọi Lưu má má: “Báo tin vui chưa?”

Lưu má má trách cứ liếc nhìn hắn, cười nói: “Sớm đã báo rồi, cũng thông tri trong tộc rồi, Trương gia có truyền lời sáng sớm mai Trương phu nhân sẽ lại đây hỗ trợ, tránh cho các ngài mệt quá không dậy nổi, lễ tắm ba ngày của tiểu thiếu gia không thể qua loa.”Lê Diệu Nam hổ thẹn một trận, lễ tắm ba ngày cái gì, hắn không phải cũng quên sao? Thật sự là nguyên chủ không trải qua, người hiện đại cũng không coi trọng cái lễ này, hắn còn tưởng chỉ cần làm một tiệc trăng tròn là được.

Lê Diệu Nam ảo não vỗ đầu: “Đúng rồi, tiền thưởng hình như còn chưa phát.” Sáng nay hắn cao hứng đến cái gì cũng không nhớ.

Lưu má má thở dài một tiếng: “Đã sớm phát rồi, trong nhà cao thấp, lão nô làm chủ mỗi người phát hai lượng bạc.” Cô gia nhà bà cái gì cũng tốt, chính là không đầu thai đến nhà tốt, trong nhà ngay cả trưởng bối đều không có, làm việc tất nhiên không thực chu toàn.

“Mệt ma ma nhiều rồi.” Lê Diệu Nam thật lòng nói lời cảm tạ.

Lưu má má khiêm tốn cười cười: “Đây là lão nô phải làm.” Chỉ cần cô gia đừng ngại bà vướng bận là được, bà còn nhớ rõ đoạn ngày trước, cô gia đối với bà chính là không nghe - không nhìn.

Lê Diệu Nam thấy không có chuyện gì liền đi phòng ngủ nhìn hài tử. Hài tử nho nhỏ ngủ bên cạnh Lâm Dĩ Hiên, nhìn một lớn một nhỏ, toàn bộ tâm Lê Diệu Nam đều yên lặng xuống.

Hài tử hai má hồng hòng, còn một ít nếp nhăn, lúc này đang ngủ say. Nhìn kỹ đúng là cái mũi có chút giống hắn, miệng giống Lâm Dĩ Hiên, mắt nhắm nhìn đoán không ra. Nhưng Lê Diệu Nam thấy thế nào cũng thích, cho dù hài tử đang ngủ, hắn cũng trăm nhìn không ngại.

Ở trong phòng ngây người, mùi máu tươi buổi sáng tựa hồ còn chưa tản hết, Lê Diệu Nam thấy lông mi Lâm Dĩ Hiên khẽ động như là sắp tỉnh lại, lúc này mới xoay người rời đi, hắn quyết định cho Lâm Dĩ Hiên một cái giáo huấn.

Nha hoàn thấy công tử nhà mình tỉnh, vội vàng châm trà rót nước cho y, giúp y lau mồ hôi trên trán, còn sai người nhanh chóng chuẩn bị canh gà.

Lâm Dĩ Hiên mơ mơ màng màng mở mắt, hoảng hốt trong chốc lát mới phát hiện mình đang ở chỗ nào, khuôn mặt nhu hoà nhìn về phía hài tử, đây là huyết mạch của y và phu quân. Sau đó ánh mắt lại quét một vòng quanh phòng, không nhìn thấy bóng dáng y chờ mong, mất mát chợt loé trên mặt liền biến mất, có chút uỷ khuất, lại có chút khó chịu.

Nha hoàn thấy thế vội vàng nói: “Công tử tìm cô gia sao, ngài ấy vừa mới ra ngoài, hẳn là chưa đi xa, nếu không nô tỳ đi gọi ngài ấy lại đây.”

Lâm Dĩ Hiên lắc đầu, trong lòng thoáng bình tĩnh lại, Lê Diệu Nam nếu mới đi, nhất định là có chuyện gì, y cảm thấy phu quân nhà mình sẽ trở lại, hiện tại cũng không tất yếu đi quấy rầy.

Ai biết thẳng đến buổi tối, y cũng không nhìn thấy mặt Lê Diệu Nam, chỉ từ trong miệng bọn nha hoàn biết được, Lê Diệu Nam an bài quản sự đi kinh thành.

Lâm Dĩ Hiên ẩn ẩn có chút khổ sở, y vẫn nhớ rõ ánh mắt lạnh như băng của Lê Diệu Nam trước khi sinh.

Sáng sớm hôm sau, Trương phu nhân tới, thấy Lê Diệu Nam trước tiên trách cứ một trận, hỏi hắn làm thế nào mà ngay cả phu lang cũng chiếu cố không tốt.

Lê Diệu Nam kỳ thật cũng thực oan, ai biết nhạc mẫu sẽ phái tới một bà tử như vậy, muốn giấu thì giấu cho kỹ, muốn nói thì nói một lần cho xong, ấp a ấp úng, che che lấp lấp, đây không phải là muốn làm người sốt ruột sao, mà vị Chu bà tử kia nói cũng không rõ, chỉ nói đại cữu ca ngã ngựa gãy chân, lại không nhắc đến tiền căn hậu quả, làm hại Lâm Dĩ Hiên động thai, hiện tại Lê Diệu Nam nhớ tới lại bực mình.

Trương phu nhân thấy vậy cũng không đành lòng trách cứ nhiều, ngoại sanh của nàng cũng đáng thương, phu lang sinh hài tử, trong nhà ngay cả một người chủ sự cũng không có, hắn thân là nam nhân, sao được như nữ nhân cẩn thận. Trương phu nhân tiếp nhận quyền chưởng gia trong phủ, bắt đầu vì chất tôn an bài tiệc tắm ba ngày.

Lâm Dĩ Hiên lần thứ hai tỉnh lại, vẫn không thấy bóng dáng Lê Diệu Nam, nghe nói Trương phu nhân đến hỗ trợ, y cũng chỉ có thể áp chế thất vọng trong lòng an tĩnh chờ đợi.

Nhưng là hai ngày trôi qua, Lâm Dĩ Hiên bắt đầu sốt ruột, mỗi lần y tỉnh lại, Lê Diệu Nam đều vừa mới đi vừa mới đi, một lần hai lần còn bình thường, liên tục hai ngày đều như vậy, bảo y có thể nào không nghĩ nhiều, qua lễ tắm ba ngày của hài tử, Lê Diệu Nam liền phải đi Tô Châu, y không muốn giữa bọn họ lưu lại khúc mắc.

Chương 40

Lê Diệu Nam lúc này thật đúng là có chuyện phải vội, đi vào tiền viện, lạnh lùng nhìn tiểu tư đứng ngồi không yên bên trong, Lê Diệu Nam cố nén giận trong lòng, kiên quyết không chịu thừa nhận mình đây là đang giận chó đánh mèo.

“Cô… cô gia.” Tiểu tư chà xát tay, vẻ mặt cực kỳ bất an, hiển nhiên chuyện công tử nhà hắn ta sinh non hắn ta đã nghe người ngoài nhắc tới khi vừa đến Lê trạch.

Lê Diệu Nam mặt không đổi sắc, tiểu tư này hắn nhận ra, từng tới Lê trạch vài lần, đúng là tuỳ tùng bên người Lâm Trí Viễn, Lê Diệu Nam thầm hận vì sao hắn ta không đến sớm hai ngày.

Thấy sắc mặt cô gia không tốt, Lâm Hoa thầm kêu một tiếng tệ thật, vội vàng nói: “Thiếu gia biết được phu nhân phái người đến Dương Châu, vội vàng sai tiểu nhân chạy tới, ai biết đuổi không kịp, vẫn là muộn hai ngày, thỉnh cô gia chuộc tội.”

“Nói đi, đã xảy ra chuyện gì?” Lê Diệu Nam nhàn nhạt nói, thu lại tức giận trong lòng, rốt cuộc vẫn nhớ tới đại cữu ca, nếu không hắn sợ Lâm Dĩ Hiên không an lòng.

Lâm Hoa nhẹ nhàng thở ra, cô gia đồng ý hỏi là tốt rồi: “Hồi cô gia, thiếu gia bị ngã ngựa ở khu vực săn bắn Tây sơn, hiện đang ở Tây Sơn dưỡng thương, bởi vì sợ cửu thiếu gia lo lắng nên sai tiểu nhân đưa thư đến, nói là các ngài đọc liền biết.”

Lâm Hoa nói xong, lấy từ trong ngực ra một phong thư thật dày, Lê Diệu Nam không mở ra nhìn, chỉ nói: “Thiếu gia nhà ngươi thế nào?”

Lâm Hoa cẩn thận châm chước một chút, nhỏ giọng nói: “Thiếu gia không có gì trở ngại, hết thảy đều tốt, chẳng qua hôn sự bên Nguyên gia tựa hồ có chút vấn đề.”

Lê Diệu Nam nháy mắt hiểu rõ, đại cữu ca gãy chân khẳng định có không ít mờ ám, hắn còn nhớ rõ Lâm Dĩ Hiên từng nhắc tới nữ nhân Nguyên gia kia không phải người tốt, đang lo lắng không có biện pháp giải trừ hôn ước. Đại cữu ca vừa ra chiêu này, không những bảo toàn mặt mũi nhà mình lại có thể không đắc tội người khác, chỉ uỷ khuất hài nhi của hắn, vì thế mà sinh sớm một tháng.

Lê Diệu Nam cho người an bài Lâm Hoa nghỉ ngơi, lúc này mới xoay người đi chính phòng, đến cửa phòng ngủ, bước chân dừng một chút, chỉ vào tiểu nha hoàn nói: “Chủ tử nhà ngươi dậy chưa?”

“Hồi cô gia, công tử tỉnh, đang ngóng trông ngài đây.” Xuân Tiêm kinh ngạc vui mừng, cô gia và công tử nháo mâu thuẫn, nàng sao lại không phát hiện ra, chỉ là thấy cô gia vẫn quan tâm công tử nhà mình như trước, mỗi ngày đều đến xem vài lần, lúc này mới không sốt ruột như vậy.

Lê Diệu Nam gật đầu, đưa thư cho cô: “Mang vào cho công tử các ngươi đi.”

Xuân Tiêm sửng sốt: “Cô gia không đi vào sao?”

“Ta không đi vào…” Chưa nói hết câu đã thấy Lâm Dĩ Hiên vén rèm lên, cố hết sức bám vào khung cửa, hai mắt đỏ bừng nhìn hắn.

“Ngươi sao lại đi ra?” Lê Diệu Nam nhíu mày, trong lòng có chút tức giận, y sao vẫn không biết yêu quý bản thân, mắt nhìn vài hạ nhân bên cạnh, tức giận nói: “Các ngươi hầu hạ chủ tử thế à, còn không mau dìu y vào.”

“Phu quân, ta nhớ ngươi.” Lâm Dĩ Hiên u oán nhìn hắn, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt.

Lê Diệu Nam không có cách, trong lòng có chút phát sầu, hắn không muốn lại đây lúc Lâm Dĩ Hiên thanh tỉnh chính là sợ cái này. Vốn còn muốn lạnh lùng với y ba ngày nhưng Lê Diệu Nam có dự cảm, thấy mặt tiểu phu lang rồi, tính toán của hắn chỉ sợ không dùng được.

“Phu quân, ta sai rồi.” Lâm Dĩ Hiên tội nghiệp nói, tuy có vài phần là giả trang nhưng tình cảm cũng là chân tâm thực lòng, y không thích như bây giờ, y thích trong mắt Lê Diệu Nam có y, cũng thích Lê Diệu Nam trân trọng cùng quan tâm y.

“Ngươi trước cứ vào phòng nghỉ ngơi đi.” Lê Diệu Nam thấy Lâm Dĩ Hiên đứng đến cố hết sức, sắc mặt còn có chút tái nhợt, trong lòng căng thẳng, cũng bắt đầu lo lắng.

“Phu quân không lại đây, ta liền không đi.” Lâm Dĩ Hiên đứng không động, giữa trán toát nhẹ mồ hôi, trong mắt có kiên trì, có quật cường, cũng có tuyệt không thoả hiệp.

Ta khinh! Lê Diệu Nam quả thực muốn mắng trời, trong lòng thật sự bất đắc dĩ, dù biết rõ Lâm Dĩ Hiên là khổ nhục kế hắn cũng cam tâm tình nguyện trúng kế, hung hăng trừng y: “Biết sai rồi sao?”“Biết.” Lâm Dĩ Hiên ngoan ngoãn gật đầu, trên khuôn mặt tái nhợt hiện lên nụ cười nhạt, y biết phu quân vẫn thương mình.

Lê Diệu Nam tức đến khó thở, Lâm Dĩ Hiên vừa mới nói xong, hắn đã ôm người lên, cao giọng rống giận: “Biết còn không thương tiếc bản thân!”

Nghe thấy Lê Diệu Nam tức giận mắng, Lâm Dĩ Hiên cảm thấy mỹ mãn, trong lòng ngược lại yên ổn xuống, chơi xấu trong ngực Lê Diệu Nam, tuỳ ý hắn đặt mình lên giường, vươn tay bắt lấy góc áo Lê Diệu Nam không buông, thần tình đều là ỷ lại.

Lê Diệu Nam thấy thế còn có thể nói gì, chỉ có thể ném thư cho y, bực mình nói: “Tự nhìn đi.”

Lâm Dĩ Hiên thật cẩn thận liếc nhìn hắn, thấy Lê Diệu Nam không có dấu hiệu tức giận, lúc này mới mở phong thư ra. Sau khi xem xong, đầu rủ rõ thấp, mắt nhìn nhi tử bên cạnh khuôn mặt nhỏ đã thoáng nảy nở, trong lòng mềm mại, y thật sự biết sai.

Thì ra ca ca ngã ngựa ở Tây Sơn là sự thật, chẳng qua không nghiêm trọng như vậy, hiện giờ đang dưỡng thương ở Tây Sơn.

***

Vừa lúc Cảnh Dương hầu phủ và Nguyên gia đều đang bức hôn, hắn ta liền rõ ràng tương kế tựu kế, mua được đại phu tuyên bố thương thế của mình nghiêm trọng, sau này có thể không đi nổi nữa. Mặc dù hắn ta là đích tử tam phòng của Cảnh Dương hầu phủ nhưng cũng không có bản lĩnh bắt ngự y đi xa một chuyến, như thế cũng không sợ có người vạch trần.

Vốn ca ca tính toán lấy việc bản thân bị trọng thương làm cớ thương nghị từ hôn với Nguyên gia, như vậy cũng có thể bảo tồn mặt mũi nữ phương, hai bên cũng không mất hoà khí. Ai biết, bên này tin hắn ta gãy chân vừa truyền ra, còn chưa kịp hành động, Nguyên gia bên kia đã không thể chờ đợi được mà tới cửa yêu cầu giải trừ hôn ước.

Vì việc này, Lâm mẫu tức giận đến hung hăng náo loạn một hồi, lúc trước muốn đính hôn chính là Nguyên gia, hiện giờ nhi tử vừa xảy ra chuyện, chạy nhanh nhất cũng là Nguyên gia, nếu không phải lần này nhi tử ngã gãy chân, bà còn thật nhìn không ra Nguyên gia là hạng người như vậy.

Lâm mẫu hận Cảnh Dương hầu phủ đến tận xương cốt, tiểu nhi tử bị gả xa tha hương, trưởng tử tức thì bị bọn họ làm hại, cửa hôn sự Nguyên gia này nếu không có Cảnh Dương hầu phủ tác hợp, bà vô luận thế nào cũng sẽ không đáp ứng. Đừng nói Nguyên gia có bao nhiêu tốt, chỉ một cái ngoại gia của Hoàng đế liền đủ để nàng loại cô nương Nguyên gia ra ngoài.
Lâm Trí Viễn kỳ thật cũng không còn gì để nói, tuy hắn ta tin lời đệ đệ nhưng rốt cuộc vẫn không đành lòng, dù sao từ hôn đối với nữ phương mà nói ảnh hưởng rất lớn, khiến hắn ta vẫn luôn băn khoăn, cho nên mới kéo dài tới hiện tại. Hắn còn muốn dùng cớ mình thương thế quá nặng để lui hôn, như vậy mặt mũi hai bên đều đẹp, lại không nghĩ rằng nữ phương so với hắn ta còn sốt ruột hơn.

Nếu nói từ năm ngoái sau khi nói chuyện với đệ đệ xong, hắn sinh hoài nghi đối với hầu phủ và Nguyên gia, thì sau sự tình lần này, hắn liền hoàn toàn thất vọng, trong lòng nhịn không được bắt đầu cảm thấy may mắn, may mà hắn ta nghe đệ đệ, đứng vững trước áp lực của hai bên thật sự không cưới nữ nhân Nguyên gia, bằng không, không nói tiểu biểu đệ đau lòng, tương lai chỉ sợ gia đình cũng không yên.

Lúc này cũng bởi vì hắn ta ở Tây Sơn mới không biết Lâm mẫu đưa đồ đến Dương Châu, hắn ta biết đệ đệ từ nhỏ thông tuệ, biết tin xong vội vàng phái tiểu tư lại đây, nói rõ ràng mọi chuyện với bọn họ, chỉ sợ đệ đệ lo lắng.

***

Mà trong thư ca ca còn nói, hắn ta định thương thế vừa khỏi liền đi tòng quân, Nguyên gia từ hôn chính là một lý do thật tốt, chỉ cần bản thân hắn ta kiên trì, Cảnh Dương hầu phủ cũng không thể ngăn trở, muốn một lần nữa dùng hôn ước trói chặt hắn ta tuyệt không có khả năng, dù sao hắn ta chính là một người đáng thương bị từ hôn, thương tâm đi xa chiến trường cũng có thể hiểu được.

Chỉ duy nhất xin lỗi mẫu thân, bởi vì sợ mẫu thân để lộ, trước đó hắn ta cũng không nói với mẫu thân, về sau phải rời xa kinh thành. Lâm Trí Viễn dặn dò trong thư, bảo đệ đệ sau khi lên kinh thì phải hiếu kính mẫu thân, hắn ta sẽ cố gắng giành quân công ở chiến trường, sẽ không để người tuỳ ý khi nhục lợi dụng, cũng sẽ làm chỗ dựa cho mẫu thân và đệ đệ.

Lâm Dĩ Hiên nhẹ nhàng thở ra, y tự đáy lòng cảm thấy cao hứng cho ca ca, kinh thành cái chỗ xoáy nước kia vẫn là nhanh chóng rời đi mới tốt. Ca ca ở kinh thành có chút danh vọng, chắc chắn là đối tượng mượn sức khắp nơi, nếu không Nguyên gia cũng không coi trọng hắn ta. Ca ca nói dễ nghe là đích tử tam phòng của Cảnh Dương hầu phủ, kỳ thật lão gia tam phòng chỉ là một viên ngoại lang ngũ phẩm, cũng là người không có tiền đồ nhất, phụ thân bọn họ sớm muộn cũng có một ngày chết trên giường nữ nhân.

Cảnh Dương hầu phủ tổng cộng có ba phòng, tổ mẫu thủ đoạn mãnh liệt, thật sự không cho tổ phụ có thứ tử. Cả đại phòng và nhị phòng cộng lại, hiện giờ có bốn tử năm nữ, phụ thân y ngược lại, ngoài y và ca ca, thứ xuất nữ nhi có bốn, thứ xuất nhi tử còn có ba, có thể nói chính người có thể sinh nhất ở Cảnh Dương hầu phủ, y và ca ca cũng không được nhiều ít coi trọng, mẫu thân gả cho ông ta thật sự là xui xẻo tám đời.

Mà có một phụ thân vô năng như thế, thân tại Cảnh Dương hầu phủ thì thế nào, bọn họ không có bất luận thế lực hay tiền bạc gì, sẽ dễ dàng bị vứt bỏ, đó là lý thường. Đời này, y nhất định sẽ không để những sự tình không thoải mái đó phát sinh, chắc chắn sẽ để mẫu thân và ca ca an ổn một đời.

Lâm Dĩ Hiên khẽ nở nụ cười, giải quyết hôn sự của Nguyên gia, giữa tiểu biểu đệ và ca ca cũng thuận lợi hơn nhiều, kỳ thật y rất chờ mong ngày tiểu biểu đệ làm tẩu tử của mình.

Nhưng mà…. Lâm Dĩ Hiên đưa thư cho Lê Diệu Nam, yêu thương nhìn nhi tử bên người, nghĩ lại sợ, nguy hiểm thật, chỉ thiếu một chút y liền gây ra sai lầm lớn.

Lê Diệu Nam đã sớm đoán được đại khái, lúc này nhìn thư cũng không có gì ngạc nhiên, vốn muốn răn dạy Lâm Dĩ Hiên vài câu nhưng quay sang chỉ thấy y cúi đầu một bộ nghe dạy dỗ lại thấy buồn cười, trách cứ thế nào cũng nói không nên lời, chỉ có thể thở dài một tiếng, nhìn khuôn mặt có vẻ mệt mỏi của y, bất đắc dĩ nói: “Ngủ đi.”

Lâm Dĩ Hiên kinh ngạc, cắn chặt môi, mở to mắt nhìn thẳng Lê Diệu Nam, hắn lại muốn đi sao?

Lê Diệu Nam thật sự đau lòng, hắn chỉ muốn Lâm Dĩ Hiên nhớ kỹ, chưa từng tưởng y lại bất an như thế, giọng nói cực kỳ nhu hoà nói: “Ngươi mệt rồi, ngủ một lát đi, ta sẽ ở chỗ này với ngươi.”

“Thật sự?” Lâm Dĩ Hiên trừng mắt, trên khuôn mặt tái nhợt hiện lên một rặng mây hồng.

Lê Diệu Nam gật đầu, cười nói: “Ta cam đoan giữ lời.”

Lâm Dĩ Hiên lúc này mới mỉm cười tiến vào mộng đẹp, trong lúc ngủ mơ y còn nắm chặt tay Lê Diệu Nam như sợ hắn đi mất.

Lê Diệu Nam không biết làm thế nào, chỉ có thể mặc y, tự nhiên nằm xuống mép giường, đặt nhi tử vào trong cùng, vươn tay ôm cả phụ tử, trong lòng lại tự hỏi, đến tột cùng nên lấy tên gì cho nhi tử mới tốt. Từ khi Lâm Dĩ Hiên mang thai, hắn cả ngày lật sách tìm tên, mãi cho đến khi hài tử sinh ra rồi vẫn chưa xác định được.

Lê Diệu Nam ảo não, hắn cho tới bây giờ cũng không biết thì ra đặt tên cũng là một chuyện khó khăn như vậy.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau